Cập nhật mới

Khác Phu quân có giá hai lượng bạc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
385249457-256-k255331.jpg

Phu Quân Có Giá Hai Lượng Bạc
Tác giả: suleuyen
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mình đọc bản edit ở wattpad của Seo-senpai đến c.37 nhưng mãi không thấy bạn up chương mới nên mình ngoi lên tự edit cho dễ đọc.

Mình không phải editor chuyên nghiệp, cũng không biết tiếng Trung nên chỉ edit theo sở thích cá nhân từ bản convert trên wikidich từ chương 38.

Mọi người muốn đọc từ c1- c37 thì vào wattpad của Seo-senpai nha.

Thanks all!

Văn án của nhà Seo-senpai :

Đồ Nương cùng bà mối đi tới tận nơi kinh thành xa xôi để mua một vị phu quân.

Một nữ đồ tể đụng phải một nam bán mình như sao hỏa đụng trái đất.

Nàng vốn tưởng rằng hai người có thể vui vẻ sống một cuộc sống bình an.....

Thật không ngờ lại bị tình nhân cũ của phu quân yêu nghiệt nhà mình tìm đến tận cửa!

Nàng biết ngay mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy mà!

Tình địch của nàng là một nam nhân!

Khuê mật của nàng là bà mối!

Sủng vật của nàng là hai con gà!

Còn tướng công của nàng.....lại là một tên biến thái!

Thể loại: cổ đại, điền văn, triều đấu (nhẹ nhẹ thôi), hài hước, HE, 3S (nhấn mạnh chữ S đầu tiên nhá nhá nhá...(điều quan trọng là phải lặp lại 3 lần)!!

Nhân vật chính: Đồ Nương, Trúc Ngọc, nhân vật phụ: Mạc Xuyên.

Độ dài: 80 chương + 2 PN



haihuoc​
 
Phu Quân Có Giá Hai Lượng Bạc
Chương 38: Bôi thuốc


Mông hoa...

Đúng như Đồ Nương nói bầm tím loang lổ, vài vết thương còn chưa khép miệng.

Có thể tưởng tượng khi chịu trượng hình Đồ Nương đã đau đớn đến mức nào.

Trúc Ngọc tức giận, tay giáng một chưởng xuống mông nàng.

Đồ Nương kêu đau, ngoảnh đầu nhìn hắn, lại chỉ nghe một câu lạnh lùng: "Ai bảo nàng gây chuyện."

Nàng bĩu môi, nghiêng người kéo y phục che lại, nhỏ giọng oán thán: "Đau muốn chết."

Tam Vương gia quả thật hạ thủ độc ác.

Mông nàng về sau dẫu có lành, e vẫn để lại sẹo, sờ vào ... còn có chút sần sùi.

Nữ tử nào chẳng để tâm đến thân thể.

Đồ Nương vốn chẳng muốn để hắn thấy... bất quá sớm muộn cũng khó tránh khỏi.

Nàng cúi đầu, buồn bã ngồi bên giường, mắt nhìn Trúc Ngọc bước ra ngoài.

Chưa đến nửa khắc, hắn trở lại, trong tay cầm một hộp thuốc, đưa tới trước mặt nàng.

"Lấy thuốc này bôi lên đi."

Đồ Nương tiếp nhận, mở nắp khẽ ngửi, hương thoang thoảng, thoa lên da liền thấy mát lạnh, quả là thượng phẩm trị sẹo.

Nàng liếc nhìn Trúc Ngọc, thấy hắn dựa vào cửa sổ bên cạnh.

Cảm nhận được ánh mắt của nàng, hắn không nóng không lạnh hỏi: "Thế nào?

Còn muốn ta tránh đi ư?"

Đồ Nương nghẹn lời, mặt ửng đỏ.

Tay nàng cầm thuốc mỡ luống cuống không biết làm sao.

Hắn vừa rồi đã thấy hết... huống hồ hai người sớm là phu thê, sao còn có thể bảo hắn quay đi.

Tâm tư rối loạn, nàng cắn môi, hạ quyết tâm.

Thân mình nép vào vách, nằm sấp, chăn mỏng che quá nửa thân, lúng túng kéo y phục xuống, đưa mông hướng về phía tường.

Đầu ngón tay lấy một chút thuốc, khẽ thoa lên vết thương.

Thuốc vừa chạm da liền mát rượi, kế đó lại là từng trận bỏng rát, tê dại.

Chỉ mới xoa được một lúc, nàng đã đau đến nghiến răng, chẳng khác khi chịu đòn, còn thêm cảm giác châm chích, thật khó lòng nhẫn nhịn.

Ánh mắt Trúc Ngọc vẫn gắt gao dõi theo, nàng chẳng dám làm động tác thừa, đành chật vật tiếp tục cho xong.

"Để ta xem."

Chưa kịp thở phào, Trúc Ngọc đã không chút do dự nghiêng người, vén chăn muốn nhìn kỹ vết thương.

Thấy nhiều chỗ chưa thoa kỹ, hắn trực tiếp lấy thuốc, bàn tay to lớn chậm rãi miết lên da thịt nàng.

Khác hẳn lúc nàng tự bôi, hắn theo vết thương trên mông nàng mà xoa khắp, trong ngoài chẳng bỏ sót, lực đạo không nhẹ, như cố tình khiến nàng nhớ lấy nỗi đau, để lần sau chẳng dám tái phạm.

Nàng xấu hổ chịu đựng, vừa đau vừa ngứa, lại thêm cảm giác lạnh lẽo của thuốc và cơn nóng rát trong thân thể, khiến nàng toàn thân run rẩy.

Thật đúng là... băng hỏa giao tranh...

Lửa nóng dần lan xuống bụng dưới, xuân thủy cuồn cuộn, nàng hoảng hốt bật dậy, bàn tay ngăn cản Trúc Ngọc, gấp giọng: "Ta... ta vừa mới bôi xong rồi..."

Trúc Ngọc chẳng để ý lời nàng, chỉ nghĩ Đồ Nương sợ đau, liền gạt tay nàng ra, tiếp tục bôi dược cao.

Hắn lặp đi lặp lại, từng chút thoa đều trên vết thương bầm tím, muốn khiến dược chất thấm sâu vào da thịt.

Ngón tay hắn ôn nhuận, men theo đường cong mà di chuyển, lực đạo cũng dần trở nên nhu hòa.

Cảm giác tê dại từng đợt truyền tới.

Đồ Nương hoảng hốt, khẽ vặn vẹo thân mình, lại bị hắn dùng chân giữ chặt, không sao cử động.

Nàng sức lực cạn kiệt, chỉ biết trong lòng niệm Phật, cầu cho mình chóng qua cửa ải này.

Bất ngờ, đầu ngón tay hắn vô tình chạm tới chỗ cấm địa, liền sờ được một mảnh ướt át.

Hắn sững lại, ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy nơi ấy lấp lánh ánh thủy trong suốt.

Bàn tay cầm thuốc mỡ chợt khựng lại giữa không trung.

Cảm nhận được người phía sau dừng động tác, Đồ Nương thừa cơ nghiêng người, muốn kéo y phục che đi, nào ngờ lại bị Trúc Ngọc ngăn cản...

"Còn chưa xong đâu."

......

Hắn đặt thuốc mỡ lên bàn, lại xoay người trèo lên giường.

Đồ Nương vẫn nằm sấp, chăn gối phủ quanh, chỉ còn mông lộ ra giữa không khí, hết thảy đều bởi một câu nói trầm thấp: "Còn chưa xong đâu."

Đêm nay, tựa hồ dài vô tận...

Khi Đồ Nương tỉnh lại, đã thấy thân mình được bao bọc trong đệm chăn ấm áp.

Nàng khẽ mở mắt, liền bắt gặp hình ảnh hắn ngồi bên án thư, y phục bạch nguyệt thuần tịnh, tóc đen buộc gọn sau tai.

Ánh sáng xuyên qua cửa sổ phủ lên bóng hình hắn một tầng ôn nhu hoà nhã.

Trong tay hắn nâng một quyển, thần thái chuyên chú mà đọc.

Nghe động tĩnh, hắn buông sách nhìn về phía giường, chỉ thấy Đồ Nương cuộn mình trong ổ chăn, đôi mắt lặng lẽ chăm chú nhìn hắn.

"Tỉnh?"

Đồ Nương khẽ gật đầu, ánh mắt dừng nơi Trúc Ngọc, thấy hắn thoạt trông chẳng khác gì lúc còn ở tiểu thất tại Yên Thành.

Chỉ là hôm qua nàng đã mơ hồ cảm thấy có điểm khác lạ nhưng chưa kịp hỏi.

Nay trời sáng rõ, nhìn kỹ thần sắc hắn, mới nhận ra quả nhiên có điểm khác biệt.

"Nốt chu sa của chàng...?"

Đồ Nương khẽ hỏi, điều này nàng đã canh cánh từ đêm qua.

Trúc Ngọc buông sách đặt sang bên, ngón tay chỉ mi tâm, giọng bình thản: " Ta như vậy... chẳng lẽ không tốt sao?"

"Không phải."

Nàng chống tay ngồi dậy, chuyên chú nhìn hắn: "Chàng trước kia còn không cho ta chạm vào nốt chu sa ấy.

Vì cớ gì nay lại bỏ đi?"

"Không muốn giữ, thì liền không giữ."

Dứt lời, hắn đứng dậy, bước đến bên giường, nói tiếp: "Nàng muốn ăn gì, ta sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị."

"Tùy ý, cái gì cũng được."

Nàng khẽ đáp, mắt vẫn dõi theo bóng hắn rời khỏi.

Lại nhớ đến nốt chu sa trên mi tâm của hắn, trong lòng không khỏi có chút hoài niệm.

Sáng nay, Trúc Ngọc đã dặn dò đầu bếp trong phủ Thất Vương chuẩn bị cháo.

Mang vào phòng thì thấy Đồ Nương đã rửa mặt, thay y phục chỉnh tề, rồi ngồi bên bàn cùng hắn dùng bữa sáng.

Lúc dùng bữa, Trúc Ngọc cùng nàng giải thích một ít việc.

Hiện tại, hai người chỉ tạm trú trong Thất vương phủ, đợi mọi việc chuẩn bị xong liền khởi hành đến biên quan.

Trong khoảng thời gian này, Đồ Nương không được rời khỏi vương phủ.

"Dạo phố cũng không được sao?"

"Không được."

Hắn nghiêm giọng cự tuyệt, "Nàng hãy ở yên trong phủ, tranh thủ học thêm mấy chữ, đừng để đến khi ngay cả văn tự bán đứt hay văn khế cầm cố cũng chẳng phân biệt được."

Trúc Ngọc lần này rất nghiêm túc, Đồ Nương không dám cãi lời, chỉ vội vàng đáp ứng hắn.

Hắn vừa rời đi, Xuân Hiểu thật sự dẫn theo một lão tiên sinh đến dạy học cho Đồ Nương.

Ba người ngồi cùng bàn, suốt buổi sáng chỉ chuyên tâm nhận biết ba chữ: "Chết", "Sống" và "Khế".

Lão tiên sinh tuổi đã cao, lời nói mơ hồ, lại pha lẫn khẩu âm địa phương, khiến việc học có phần khó khăn.

Cũng may Đồ Nương siêng năng hiếu học, đem ba chữ kia nhận biết rồi viết lại cũng không gặp trở ngại.

Đem ba chữ học xong, đến trưa Trúc Ngọc trở về lại giao thêm nhiệm vụ mới:

"Nàng đem toàn bộ chữ trong tờ văn tự bán đứt này học thuộc, ta sẽ cho nàng ra khỏi phủ."

Đây rõ ràng là muốn làm khó nàng!

Đồ nương nắm tóc, nhìn tờ văn tự bán đứt mang về từ chỗ Tam Vương Gia, chữ và số tổng cộng có hơn trăm, nàng từ nhỏ chỉ quen dùng đao, chưa từng cầm bút, làm sao học nổi?

Nhưng nàng lại không thể không học, nếu chọc giận Trúc Ngọc, hắn sẽ lập tức đưa nàng về Yên Thành.

Nàng nước mắt lưng tròng, cầm bút, nghe theo lời chỉ dẫn của lão tiên sinh, luyện chữ từ trưa đến tối.

Giấy viết rơi đầy đất, mãi đến giờ cơm tối mới dừng lại.

Dùng bữa xong, Trúc Ngọc nhặt từng tờ giấy, kiên nhẫn xem xét.

Chỉ thấy chữ nàng viết xiêu vẹo, nét thừa nét thiếu, ngang dọc lộn xộn.

Chữ phức tạp thì bỏ qua không viết, chỉ duy nhất tên nàng, lại ngay ngắn chỉnh tề.

Hắn cầm bút, khoanh tròn toàn bộ chữ viết sai, xếp gọn gàng đặt bên bàn, rồi nói: "Ngày mai tiếp tục."

Đồ Nương giận mà không dám nói, chỉ cúi đầu, gật nhẹ vài cái, tỏ ý sẽ cố gắng học.

Trúc Ngọc thấy vậy mới vừa lòng.

Đêm nay, hắn vẫn như đêm trước thoa thuốc mỡ cho nàng, rồi yên ổn đi ngủ.

Những ngày kế tiếp với Đồ Nương tựa như sống trong địa ngục chịu cảnh nước sôi lửa bỏng.

Bảo nàng làm việc nặng, nàng sẽ chăm chỉ mà làm, nhưng bảo nàng ngồi ngay ngắn trước bàn cầm bút luyện chữ từ sáng đến tối, quả thật là làm khó nàng.

Nhưng nhìn sắc mặt lạnh lùng của Trúc Ngọc, nàng sợ hãi không dám trái lời, đành nghẹn một bụng oán giận, cầm bút viết từng chữ.

Đầu óc nàng nhưng thật ra không ngốc, học vài ngày liền thấy hiệu quả, có thể viết được mấy chục chữ.

Chỉ là nàng đã làm hỏng không ít bút lông, đến tối ngủ, nằm mơ cũng chỉ thấy trang giấy chi chít chữ viết hiện lên trong mộng.

Tục ngữ có câu: "Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh."

Học cái hiểu cái không, Đồ Nương tức giận liền quăng bút đi: "Không học nữa!"

Nàng muốn ra khỏi phủ, chẳng phải chỉ để hít thở không khí hay sao?

Nếu hắn không cho đi, nàng cũng chẳng thiết.

Dù văn tự bán đứt kia nàng viết chưa xong, nhưng nhìn qua đã nhận ra hơn phân nửa, xem như cũng không tệ.

Tạm bỏ qua chuyện học, nàng vào bếp phụ giúp chuẩn bị cơm trong phủ, bận rộn suốt cả ngày, hết cầm dao chặt thịt lại khuấy nồi lớn.

Nàng đem cơm đến cho lão tiên sinh, chờ hắn ăn no, lại tiễn đi.

Nha đầu Xuân Hiểu kia vậy mà không đồng lòng với Đồ Nương, đem việc nàng bỏ mặc lão tiên sinh rồi một mình chạy đến thiện phòng hỗ trợ làm việc, mọi chuyện đều báo lại cho Trúc Ngọc.

Trúc Ngọc dùng bữa, sắc mặt lạnh lùng không cùng nàng nói chuyện, cơm ăn chẳng bao nhiêu, đến cuối lại cầm chén đặt sang một bên, lạnh lùng nói: "Xem ra, vẫn phải đưa nàng về Yên Thành."

Tục ngữ có câu: "Nơi nào có đấu tranh, nơi đó có trấn áp."

Nàng nước mắt lưng tròng, chính là hơn nửa tháng mới đem hơn trăm chữ trong văn tự bán đứt học thuộc từ đầu đến cuối.

Đêm nay Trúc Ngọc kiểm tra việc học suốt nửa tháng qua của nàng, tỉ mỉ lật xem văn tự bán đứt trong tay, chỉ thấy vài chữ sai sót, còn lại hầu như không có lỗi.

Cuối cùng, hắn nói: "Khi nào ra phủ, mang theo Xuân Hiểu, vòng qua Tam vương phủ mà đi."

Đồ Nương kích động đến mức khua tay múa chân, tiến lên ôm lấy Trúc Ngọc.

Nghĩ đến cuối cùng cũng được ra khỏi phủ khiến nàng không khỏi cao hứng.

Nàng cuối cùng cũng được tự do, trong lòng nghĩ đến lúc ra ngoài dạo phố sẽ mua thêm vài tấm vải tốt may quần áo cho Trúc Ngọc mặc khi đi biên quan.

Nghe Xuân Hiểu nói biên quan rất lạnh, nên nàng càng phải chuẩn bị kỹ càng.

Hai người vừa định rời phủ, Xuân Hiểu đứng cạnh cửa nghe thấy tiếng bước chân liền nói: "Ai nha, ta vừa nhớ ra Trúc Ngọc gia có nhắc chuyện này."

Đồ Nương liền sát lại hỏi: "Hắn nói gì?"

"Trúc Ngọc gia bảo, chỉ cho cô nương ra phủ một lần, trước cơm tối phải hồi phủ.

Nếu không..."

Đồ Nương giậm chân, ủ rũ nói: "Nếu không liền đưa ta về Yên Thành."

"Đúng vậy."

Xuân Hiểu gật đầu.

Nhìn thấy Đồ Nương có phần nhụt chí, nàng liền an ủi: "Đồ cô nương, sao không bằng lúc này tạm không rời phủ, chờ qua mấy hôm là tới Tết Hoa Đăng.

Lúc đó cô nương cùng Trúc Ngọc gia cùng nhau ra ngoài dạo phố, chẳng phải tốt hơn sao?"

"Đi Tết Hoa Đăng?"

Đồ Nương chợt nhớ tới Yên Thành cũng có truyền thống này, lại nghĩ nếu có thể cùng Trúc Ngọc cầm đèn thong thả dạo trong thành cũng thoả lòng mong đợi.

"Vậy thì cứ để Tết Hoa Đăng đi."

Nàng cười nói.

Vì thế chờ Trúc Ngọc trở lại phủ, Đồ Nương liền nói cho hắn việc này, tỏ ý muốn cùng hắn đi ngắm Tết Hoa Đăng.

Hắn nhấp một ngụm trà, nhìn ánh mắt đáng thương của Đồ Nương, khóe miệng khẽ cười: "Vậy thì bồi nàng đi một lần."

Hai người liền ấn định, mấy ngày sau sẽ cùng nhau ra ngoài dạo phố, ngắm Tết Hoa Đăng.
 
Phu Quân Có Giá Hai Lượng Bạc
Chương 39: Tình cờ gặp gỡ


Tết Hoa Đăng vốn đã lưu truyền trăm năm.

Cổ nhân nói, đời người như một ngọn đèn, lúc sáng lúc tối; đường đời lại quanh co không dễ đi, nếu có người mang theo đèn cùng ngươi đi, ít nhiều vẫn sáng sủa hơn một chiếc đèn cô độc.

Tết Hoa Đăng, nam chưa cưới, nữ chưa gả, nếu như vừa ý nhau, sẽ cùng đối phương cầm đèn lồng từ cửa thành đi thẳng một đường đến đích, biểu thị ý muốn thành đôi.

Kinh thành náo nhiệt, phố lớn ngõ nhỏ treo đầy đèn lồng.

Người đến người đi có phần chen chúc; phu thê từng đôi, người nhà từng đoàn cùng nhau dạo chơi, cầu mong cho một năm mưa thuận gió hòa, bình bình an an.

Đèn đuốc sáng rực khắp kinh thành, tiểu thương càng không bỏ lỡ cơ hội vớt bạc, bày bán đủ thứ ăn vặt, lại thêm một ít trò vui giải trí.

Đêm ấy, hai người Đồ Nương cùng Trúc Ngọc từ bên trong phủ đi ra.

Bọn hạ nhân thích náo nhiệt cũng háo hức chạy theo tham dự lễ hội đèn.

Xuân Hiểu nhìn Đồ Nương ái muội cười, nhanh như chớp chạy đi xa.

Trúc Ngọc lần đầu đi Tết Hoa Đăng, tỏ vẻ cũng có chút hứng thú.

Hai người mua một cái đèn lồng rồi thong thả sánh vai.

Cơm tối còn chưa ăn, Đồ Nương cùng Trúc Ngọc dừng chân mua một ít thức ăn trên phố.

Trúc Ngọc không muốn vừa đi vừa ăn, Đồ Nương đành mua thức ăn đem đến quán trà nhỏ bên cạnh cùng ngồi xuống.

Ăn xong hai cái bánh bao cùng hồ lô ngào đường, hai người lại cầm đèn tiếp tục dạo phố.

Lúc này người trên phố càng đông, đặc biệt là nam tử, nữ tử trẻ tuổi đi dọc theo phố, vừa đi vừa cười nói chẳng chút e dè.

Đồ Nương càng thêm hứng thú, nắm lấy tay Trúc Ngọc đi về phía cuối phố.

Hắn nhẹ nhàng nắm lại tay nàng, khoé miệng phát ra nhàn nhạt ý cười.

Đến cuối phố lại gặp phải người quen.

Một người mặc y phục đỏ thẫm, mày kiếm mắt sáng, môi khẽ cong, mang theo chút tà khí kiêu ngạo.

Người kia dáng người nhỏ xinh, khăn lụa che mặt, vừa nhìn liền biết là tiểu cô nương khả ái nhà ai.

Bốn người đối mặt, Đồ Nương co rúm sau lưng Trúc Ngọc, khẽ hỏi bằng âm lượng chỉ hai người nghe được: "Thái Tử gia sao lại ở đây?"

Trúc Ngọc dẫn Đồ Nương từ phía sau ra, cúi người bên tai nàng khẽ nói: "Đừng sợ."

Kỳ thật nàng không phải sợ, chỉ là nhớ đến đêm hắn say rượu... trong lòng có phần chưa thích ứng mà thôi.

Cô nương che mặt bằng lụa mỏng kia nhìn thấy Đồ Nương cùng Trúc Ngọc cũng lùi lại sau lưng Mạc Xuyên, ánh mắt nhìn Trúc Ngọc đầy phức tạp.

"Không ngờ lại gặp nhau ở đây."

Mạc Xuyên khẽ mở quạt, quạt nhẹ vài cái rồi hỏi: "Có muốn cùng đi một đoạn?"

"Không cần, Thái Tử điện hạ chớ nên quá phô trương, kẻo gặp phải điều chẳng lành."

Trúc Ngọc hành lễ rồi nắm lấy eo Đồ Nương dẫn đi.

Mạc Xuyên ở phía sau lại dẫn cô nương che mặt đuổi theo.

"Bổn Thái tử ở trong cung đã sắp buồn chết, nay vất vả lắm mới được ra ngoài ngắm hoa đăng, há có thể bỏ lỡ?"

Hắn theo sát phía sau, cô nương che mặt cũng vội vàng thở gấp chạy theo.

Khoảng cách chẳng mấy chốc đã thu hẹp, bốn người thành một hàng cùng cầm đèn mà đi.

Sắc mặt Trúc Ngọc không được tốt, song cũng chẳng nói gì.

Không khí giữa bọn họ có phần khẩn trương.

Mạc Xuyên dường như không nhận ra, chỉ cười nói: "Ngươi nay mới nhậm quan chức, còn chưa có ai thiết yến chúc mừng, không bằng để bổn Thái tử làm chủ mời mọi người đến Bách Phượng Lâu ăn uống một bữa cho thỏa, thế nào?"

Đối với lời mời này, Đồ Nương lại có chút chờ mong.

Vừa rồi nàng chỉ ăn một cái bánh bao, căn bản chẳng đủ lót dạ.

Nàng vốn là người ăn cả bát lớn còn chê ít, nay bụng vẫn còn hơi đói, liền chờ mong nhìn về phía Trúc Ngọc, chỉ nghe hắn đáp: "Không cần, ta cùng thê nội tự có chỗ dùng bữa."

"Vậy thì uống chút hoa quế tửu, coi như chúc mừng ngươi một phen."

Hắn cứ thế theo đuổi chẳng rời, dù sao thân phận đương kim Thái tử vẫn ở đó, cũng không thể không nể mặt.

Một chung rượu mà thôi, cũng chẳng phải việc gì to tát.

Bước vào Bách Phượng Lâu, Đồ Nương xem như được mở rộng tầm mắt.

Tòa lâu này quả là hoa lệ phi phàm, cửa khắc gỗ hình phượng hoàng sống động như thật.

Bên trong náo nhiệt phi thường, hầu như chỗ nào cũng có khách nhân ngồi, người đến kẻ đi tấp nập, khí thế náo nhiệt chẳng hề kém cạnh ngoài phố.

Mạc Xuyên dẫn đầu đi trước, quen cửa quen nẻo đi vào chính sảnh.

Chưởng quầy cùng tiểu nhị vừa thoáng trông thấy, đều kinh hô một tiếng, vội vàng chạy tới, khom lưng nghênh đón: "Thái Tử điện hạ cư nhiên giá lâm, thỉnh mau vào trong!"

Mạc Xuyên vốn là khách quen ở Bách Phượng Lâu, chỉ là từ ngày hắn tiến cung liền ít đi lại trong thành.

Nay lại đột ngột xuất hiện, khiến cả lâu đều bừng bừng khí thế, náo nhiệt rộn ràng.

Chưởng quầy liên tục khom lưng, cung kính mời đoàn người vào phòng, sắp đặt chỗ ngồi chu toàn.

Mạc Xuyên cũng chẳng hề khách khí, an tọa xong liền mở miệng: "Đem hết thảy chiêu bài của Bách Phượng Lâu bày ra, nhất là món Bách Phượng Quy Tổ, chớ có sơ sót."

Tiểu nhị dâng trà, cúi đầu khom lưng: "Thái Tử điện hạ cứ việc an tâm, tiểu nhân lập tức phân phó đầu bếp chuẩn bị chu toàn."

Nói xong hắn liền cung cung kính kính lui xuống, một đường chạy chậm xuống lầu.

Cô nương ngồi bên cạnh Mạc Xuyên lúc này càng thêm câu nệ, khác hẳn vẻ hiếu kỳ lúc nãy ở ngoài phố, lại thủy chung không chịu gỡ xuống tấm lụa che mặt.

Đồ Nương không nhận ra khác thường, cười nói: "Muội muội, trời nóng thế này, che mặt mãi e dễ sinh mẫn ngứa, lát nữa cơm cũng khó mà ăn được."

Cô nương kia nghe vậy, sắc mặt nhất thời đỏ rồi lại trắng, không biết làm sao bèn ngẩng đầu nhìn Mạc Xuyên, đôi mắt như ngấn lệ.

Mạc Xuyên lại làm như không thấy, chẳng buồn hỏi han, chỉ nâng bình rượu rót đầy chén cho Trúc Ngọc: "Ngươi với ta đã lâu chưa cùng đối ẩm.

Nay lại sắp đồng hành đến biên quan, ít nhiều cũng nên cạn một chén."

Trúc Ngọc đón lấy chén rượu, ngửa đầu uống cạn, trầm giọng đáp:

"Việc ta đáp ứng, ắt sẽ làm được.

Chỉ mong ngươi đừng quên việc đã hứa với ta."

Mạc Xuyên cao giọng cười, lại rót đầy chén cho Trúc Ngọc, nói: "Rượu này, muốn thưởng thức hết tư vị, không thể vội"

Trúc Ngọc lúc này lại không uống một hơi cạn sạch, chỉ nhìn chén rượu đầy trước mặt, lãnh đạm đáp: "Ta vốn không thích rượu hoa quế, vẫn là uống nhanh thì tốt hơn."

Lời này vừa dứt, Đồ Nương có chút không đồng tình, ngồi cạnh xen vào nói: "Rượu tính hàn, uống nhiều dễ thương tổn đến dạ dày, vẫn nên uống ít thì hơn."

Đồ Nương đột ngột xen vào một câu khiến cả hai nam nhân đều sửng người nhìn về phía này.

Nàng tức khắc biết mình vừa rồi không hợp quy củ, liền cúi đầu nhìn mũi chân, xấu hổ cười, đứng dậy ngồi lại bên cạnh tiểu cô nương che mặt.

Nơi này chuộng tửu, có thể uống rượu mới thật sự xem là hán tử.

Thế mà Đồ Nương lại khuyên hắn uống ít, ít nhiều sẽ làm Trúc Ngọc mất thể diện.

Nàng chưa dứt lời, chén rượu đã vơi.

Không biết lời nàng vừa nói có khiến Trúc Ngọc mất hết mặt mũi hay không?

Lúc này, tiểu nhị dâng đồ ăn lên, bốn người ngồi quanh bàn bắt đầu động đũa.

Cô nương che mặt không ăn gì, Đồ Nương cũng không tiện ngồi ở bàn chính ngăn trở bọn họ đối ẩm, liền cùng nàng dời qua bàn nhỏ bên cạnh.

Mạc Xuyên tuyệt không lưu tâm, duy chỉ Trúc Ngọc nhìn rõ, ánh mắt Đồ Nương vẫn dán chặt vào thức ăn trên bàn, mang theo vẻ thèm thuồng khó giấu.

Mạc Xuyên lúc này nói đến việc biên quan, lại thảo luận nhiều sự tình của Vu Quốc, chỉ thấy Trúc Ngọc bỗng đứng dậy, lần lượt gắp lấy từng món lớn, đem hết thảy đồ ăn trên bàn đều chọn qua một lượt.

Mỗi đĩa thức ăn vốn được bày biện tinh mỹ phi thường, qua tay hắn chọn liền trở nên tàn khuyết chẳng ra hình dạng.

Đặc biệt là món Trăm Phượng Quy Tổ đặt giữa bàn, chim phượng ngạo nghễ kia đã bị hắn phá vỡ cả hình thể.

Trúc Ngọc lại nâng đĩa đặt trước mặt Đồ Nương, thản nhiên nói: "Nếu chưa đủ, ta sẽ lại gắp thêm cho nàng."

Đồ Nương thụ sủng nhược kinh, nhận lấy cả đĩa lớn, chỉ biết ngượng ngùng cười gượng mấy tiếng.

Lại nghe Mạc Xuyên lạnh giọng hừ một câu: "Tham ăn dã phụ."

Lời kia thốt ra tuy nhỏ, song bốn người đều nghe rõ mồn một.

Trúc Ngọc mặt trầm xuống, lạnh nhạt nói: "Nếu Thái Tử gia không muốn thê nội cùng bàn, vậy hà tất mời đến Bách Phượng Lâu này đãi khách?"

Hai chữ thê nội rơi xuống, Đồ Nương đỏ mặt cúi đầu, đây là lần đầu nàng nghe Trúc Ngọc mở miệng gọi như thế, tâm nàng như bay lên mây, chẳng phân rõ phương hướng.

Nhưng dáng vẻ ấy, trong mắt người ngoài lại hóa thành nàng cúi đầu rơi lệ.

Cô nương bên cạnh khẽ cất giọng nhỏ nhẹ: "Thái Tử gia tính nết vốn như vậy, cô nương chớ để trong lòng."

Mạc Xuyên thấy Trúc Ngọc lạnh mặt, Đồ Nương cúi đầu, bầu không khí ngưng thành băng, cũng chẳng biết mở miệng thế nào, chỉ đành bắt chước theo Trúc Ngọc, lựa ít món ăn bày lên đĩa, rồi đứng dậy đưa sang cho cô nương che mặt:

"Ngưng Thủy, ngươi cũng nên dùng chút."

Nhìn trước mặt một đĩa thức ăn, Ngưng Thủy luống cuống, ngẩng đầu nhìn Mạc Xuyên, lắc đầu kháng cự.

Lại thấy hắn mặt không biểu tình, duỗi tay kéo khăn lụa trên mặt nàng xuống.

Tức khắc, khuôn mặt cô nương kia hiện ra trước mắt Trúc Ngọc và Đồ Nương.

Trúc Ngọc không quá kinh ngạc, chỉ thoáng sửng sốt nhưng rất nhanh liền không có biểu cảm gì.

Mạc Xuyên nhéo nhẹ khăn lụa, tùy ý ném sang một bên, trở lại ngồi bên bàn cùng Trúc Ngọc tiếp tục đối ẩm.

Đồ Nương vẫn sững sờ, nhìn miệng cô nương kia, cuối cùng mới hiểu vì sao trời nóng như vậy mà nàng vẫn che mặt, đến mức cơm cũng chẳng dám ăn.

Lúc này đổi lại là nàng an ủi Ngưng Thủy.

Đồ Nương nhặt chiếc khăn lụa bị ném ở một bên lên, phủi sạch, rồi nhẹ nhàng nhét trở lại trong lòng Ngưng Thủy, khẽ nói: "Thái Tử gia vốn là người như vậy, ngươi chớ để trong lòng."

Đối diện với Trúc Ngọc lãnh đạm, cùng Đồ Nương thiện tình, Ngưng Thủy cũng bớt vài phần khẩn trương, đem khăn lụa nắm trong lòng ngực.

Lúc nàng còn do dự ăn hay không ăn, Đồ Nương đã đưa cho nàng một đôi đũa, nói: "Đều đã bưng tới đây, những món này ngày thường chúng ta còn không được ăn đâu, mau ăn đi."

Ngưng Thủy cũng là người thích ăn ngon, hai người liền quay lưng về phía bàn chính, mỗi người đều bắt đầu ăn trong đĩa, không khí quanh bàn cũng dịu lại.

Mà phía bàn chính bên kia lại hơi nặng nề.

Mạc Xuyên lần nữa đưa tay rót rượu, liền bị Trúc Ngọc ngăn lại, nói: "Thê nội nói, uống nhiều sẽ thương tổn đến dạ dày."

Mạc Xuyên ngượng ngùng rút tay về, tự mình rót rượu rồi ngửa đầu uống cạn, nói: "Ngươi đã nghe nàng ấy, vậy cũng nên ăn thêm chút đồ ăn."

Hai người tiếp tục bàn luận việc biên quan, lại nói đến tướng quân Vu Quốc vốn là kẻ xảo trá từ trước đến nay, Mạc Xuyên nghiến răng gật đầu: "Ta thật ra từng lĩnh giáo qua y."

Bên này Đồ Nương lại bàn đến chút việc nhà.

Nàng nói mình bán thịt ở Yên Thành, bất quá lúc còn nhỏ từng trải qua một đoạn thời gian ở kinh thành.

Hỏi tới Ngưng Thủy, nàng mới khẽ nói: "Ta ở tại...

Bách Hoa Lâu."

Cái tên Bách Hoa Lâu gợi lại nhiều ký ức, Đồ Nương vừa nghe, chưa kịp nghĩ đến Ngưng Thuỷ lại là thanh lâu nữ tử, liền buột miệng thốt ra: "Ta trước kia cũng từng ở Bách Hoa Lâu."

Thốt ra lời này, mọi người đều kinh ngạc.

Trúc Ngọc lạnh mặt, thấp giọng giận dữ: "Nàng lại nói bậy gì đó?"

Đồ Nương vẻ mặt mơ hồ: "Nương ta trước kia là hoa khôi, ta khi còn nhỏ đã ở trong hậu viện Bách Hoa Lâu, đến sáu tuổi mới rời đi."

"Hoa khôi?"

Mạc Xuyên vẻ mặt không tin nhìn Đồ Nương: "Sao lại sinh ra ngươi như vậy?"

Trúc Ngọc nghe nàng nói là lúc sáu tuổi liền không truy vấn thêm, chỉ đưa tay uống cạn thêm một chén rượu hoa quế, trong lòng nghĩ lát nữa trở về nhất định phải hỏi kỹ nàng chuyện này.

Mạc Xuyên lại hạ giọng trêu: "Khó trách hai người các ngươi thật là xứng đôi."

Trúc Ngọc lạnh lùng nhìn hắn, đáp: "Đừng quên là ai sai khiến."

Hoa khôi?

Ngưng Thủy nghe lời Đồ Nương liền nhớ tới các tỷ tỷ thường xuyên nhắc tới một nữ tử như vậy, có chút tò mò hỏi: "Cô nương, nương ngươi tên là gì?"
 
Back
Top Bottom