Cập nhật mới

Khác Phụ nhân sát thủ của ông trùm hắc đạo[0309]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
385806507-256-k967226.jpg

Phụ Nhân Sát Thủ Của Ông Trùm Hắc Đạo[0309]
Tác giả: Puu0309
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ,Ngôn



nguyenvantoan​
 
Phụ Nhân Sát Thủ Của Ông Trùm Hắc Đạo[0309]
Giới thiệu


Nguyễn Văn Toàn( JAYKA- X8)- 24 tuổi, siêu sát thủ của Tổ chức X.

Cô là trẻ mồ côi, năm 5 tuổi, được X đem về huấn luyện.

Cùng với cô, người chị em Trần Minh Vương là bộ đôi nữ sát thủ nổi tiếng trong giới Hắc bang.

VĂN Toàn và Minh Vương đều là cao thủ võ thuật, bắn súng.

Sở trường của Văn Toàn là vũ khí công nghệ cao, Minh Vương là điều chế độc và vũ khí hóa học.

Lúc không có nhiệm vụ, Văn Toàn liền đắm mình trong thế giới tốc độ.

Tay nghề lái xe của cô không có gì phải bàn cãi.

Một lần, cả hai tham gia cuộc đua F1 xe của Văn Toàn và một nam nhân đều về nhất.

Và Toàn nào ngờ nam nhân đó chính là Quế Ngọc Hải 28 tuổi - chủ nhân Quế Gia, gia tộc có thế lực lớn nhất nhì giới Hắc Đạo trên thế giới - cũng là nam nhân sẽ thay đổi cuộc đời của cô.

Trần Minh Vương ( JaySe- X9) - 24 tuổi, cũng là cô nhi.

Lớn lên cùng với Văn Toàn.Những lúc rảnh rỗi cô luôn miệt mài chế tạo vũ khí hóa học, độc dược.

Luôn Xuân Trường- 26 tuổi - em trai của Quế Ngọc Hải .Từ nhỏ đã khắc khẩu với Quế Ngọc Hải.

Tinh thông võ thuật và bắn súng.

Cai quản hoạt động ở Bạch đạo của Quế Gia.

---------------------

Trưa nay ra chap 1 nhaa

Ai ko thích ngôn thì ms
 
Phụ Nhân Sát Thủ Của Ông Trùm Hắc Đạo[0309]
Chap 1


Minh Vương.... dậy điiiiiiii...!!!!"

" Văn....

Toàn..."

Minh Vương lọ mọ ngồi dậy, vẻ mặt còn ngái ngủ, cố gắng mở căng mắt ra.

Đập ngay vào mắt là gương mặt thanh tú của Văn Toàn với nụ cười gian xảo cùng đôi mắt hiệu ứng " chó con".

Minh Vương nhìn đồng hồ, mới 6h sáng, cô lại nhìn , nhăn nhó nằm xuống tiếp.

" Ai da...

đậy đi bạn yêu à... không trễ mất".

Và Toàn lại kéo Minh Vương dậy, Minh Vương nhất thời tung một cú đá về Văn Toàn.Văn Toàn nhếch miệng cười, xoay mình dễ dàng né cú đá, thuận thế chộp cổ chân Minh Vương,khóa cô nàng lại.

" Cậu còn đang ngái ngủ mà đòi đánh lại mình à... hahaha...."

Văn Toàn cười to.

" Cậu... mình giết cậu...."

Minh Vương dãy giụa.

Văn Toàn đứng dậy, kéo Minh Vương vào nhà vệ sinh.

Quãng đườnh từ giường tới nhà vệ sinh Minh Vương quyết sống mái với Văn Toàn tiếc là cô thua..

Bình thường cô đã không phải là đối thủ của Văn Toàn huống hồ cô vẫn đang mơ ngủ.

" 9h cuộc thi mới bắt đầu.... cậu làm gì đi sớm vậy?".

Minh Vương nhăn nhó ló đầu ra hỏi.

" Cậu thật là.... mấy năm trước mình toàn là làm khán giả... năm nay thì khác... cũng được chính thức đua rồi.... mình thật hào hứng a" Văn Toàn mắt sáng rực thao thao nói.

" Ừ....

" Minh Vương trề môi.

Cô và Văn Toàn đã rời khỏi tổ chức X được hai tháng.

Hợp đồng hết hạn, hai người không còn hứng thú với công việc sát thủ này nữa.

Họ rời Pháp trở về Trung Quốc, đổi tên họ thân phận.

Lúc làm việc, họ có được số tiền tương đối lớn đủ sống dư giả đến hết đời.

Minh Vương thì mới theo học ngành Bác sĩ ở Đại học Bắc Kinh.

Còn Văn Toàn bản tính ham chơi nên chuyện học..

để sau vậy... bây giờ bay nhảy cho đã trước.

Tuy đã có cuộc sống ổn định nhưng họ biết X vẫn lun truy sát họ.

" Văn Toàn....cậu lộ diện như vậy... lỡ X..."

Minh Vương lấp lửng...

" Châu Á này là địa bàn của Quế Gia...X không dám xuất hiện đâu..."

Và Toàn thong thả nói.

Biết vậy.... nhưng...

Minh Vương luôn thấp thỏm lo lắng.

......................

8h sáng, trường đua xe F1 lớn nhất châu Á đã chật kín người.

Mỗi hai năm một lần, giải thưởng rất hấp dẫn nên dù tính chất cuộc đua rất khắc nghiệt và nguy hiểm thì số lượng tay đua tham gia vẫn rất đông.

Hơn trăm tay đua đếm từ khắp nơi trên thế giới.

Cuộc thi chỉ có hai vòng.

Vòng một chia làm 10 bảng, mỗi bảng 10 xe, 10 xe dẫn đầu mỗi bảng sẽ đua chung kết với quán quân lần trước và một tay đua đặt cách.Văn Toàn thuận lợi về nhất bảng A.

Màn ra mắt cực kì hoành tráng.

Cô bỏ xa các đối thủ, chiếc Ferrari Enzo F150 đỏ trị giá hơn triệu USD lao vun vút, tốc độ chạy kinh khủng đến vậy, ở những khúc cua xử lý rất đẹp khiến khán giả đứng ngồi không yên, điều bất ngờ nhất chính là tay đua này lại là nữ.

Tay đua nữ thì không lạ gì... chỉ có điều tay đua nữ lọt vào chung kết xưa nay chỉ có cô.

Chiếc Ferrari ngạo nghễ cán đích.

Cửa xe bậc lên hệt như phượng hoàng lửa tung cánh, một dáng người thon thả từ tốn bước ra.

Áo crop top trắng rộng kết hợp với áo thun ba lỗ ngắn hở vòng eo thon, quần sọoc đỏ tôn đôi chân dài, làn da trắng muốt, tóc nâu xoăn cột đuôi ngựa nhẹ bay bay trong gió.

Mắt kính đen to che gần nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra nụ cười mê hồn.

Nhìn cô giống một cô nhóc quậy phá hơn là một tay đua F1 như mọi người nghĩ.

Xe để cho nhân viên kiểm tra, Văn Toàn thong thả bước lại chỗ Minh Vương

" Sao.... thế nào?"

Tháo kính xuống, Văn Toàn hất cằm hỏi.

" Vòng này cậu không qua được thì giải nghệ đi là vừa".

Minh Vương nhả ra vài chữ lại cắm cúi gõ laptop.

Lúc Văn Toàn đua cô đã nghe mọi người bình luận, biết rõ khả năng của Văn Toàn,Minh Vương chẵng lấy làm lạ.

" Ây da... thôi bỏ đi...

".

Văn Toàn ngồi xuống bên cạnh.

Cầm ly cafe thong thả uống.

" Đây... coi đi".

Minh Vương thảy laptop lên đùi Văn Toàn,tiện tay giật ly cafe.

" Ai vậy?".

Cậu nhíu mày.

" Quán quân F1 năm rồi không phải là đối thủ của cậu....

đối thủ của cậu là người này... quán quân F1 4 năm trước, hắn ta là một người bí ẩn, không ai biết lai lịch của hắn cả... cứ 3 năm hắn tham gia một lần và đều về nhất".

Tú Viên nói thêm.

" Nam...

28 tuổi.... biệt danh H... xe Porsche... vô địch F1...

3 lần... là quán quân kì thi đầu tiên.".

Và Toàn hoảng hốt.

" Chứng tỏ hắn đã thi đấu và thắng từ lúc hắn 16 tuổi.

Năm nay là đúng hẹn 3 năm trở lại của hắn... sao... sợ rồi à?".

Minh Vương lộ vẻ hứng thú dựa vào Văn Toàn.

" Cậu bị ấm đầu sao....

Văn Toàn này là ai... sợ gì chứ?".

Cậu đẩy mạnh Minh Vương.

Sau đó là một màn thuyên huyên tự kỷ level max của Văn Toàn Minh Vương đã miễn nhiễn với những tình huống này nên để mặc Văn Toàn bay cao bay xa.

Hai người đâu hay biết trong đám đông có một ánh mắt sắc lẹm đang dõi theo hai người.

" Cuộc đua năm nay... thú vị đây...".

Một thân sơmi đen ngồi trong phòng chờ lên tiếng.

" Lão đại.... có cần điều tra ko?".

Một người đàn ông mặc vest đen cúi xuống hỏi.

" Cần...".

Sau đó anh tựa vào ghế.. nhắm mắt lại.

" Anh.....".

Một anh chàng mặc sơmi trắng quần jean đen, tóc nâu bước lại.

Cúi người xuống mặt đối mặt với anh chàng sơmi đen.

Tư thế cực kì ám muội.

" Cẩn thận đấy... em sẽ không nhường anh đâu....".

" Ồ... chờ chú em vượt qua xe đỏ kia đi".

" Đâu..?".

Anh chàng nhìn theo ánh mắt người anh, rơi vào tầm mắt hai người là hai cô gái đứng cạnh chiếc Ferrari đỏ.

Anh chàng tóc nâu này chính là Xuân Trường và tất nhiên anh chàng sơ mi đen kia là Quế Ngọc Hải

.......................

Đến vòng chung kết, 12 tay đua 12 chiếc xe xếp thành hàng ngang trên đường đua.

Tuy nhiên, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về 3 chiếc xe ở giữa.

Một đỏ một đen một xám.

Một cô gái cầm cờ bước ra giữa đường đua.

Cô gái cầm cờ lên cao, khi tay của cô vừa hạ xuống.

12 chiếc xe ...

à không 11 chiếc lao đi như tên bắn.

Chiếc xe màu đen vẫn đứng im.

Mọi người bắt đầu nhốn nháo.

Quế Ngọc Hải một tay gác lên cửa xe... một tay đặt trên tay lái, ngón tay gõ gõ vô lăng.

Khi chiếc xe cuối cùng đã xa 1km, chiếc xe đen mới gầm rú phóng đi.

Trên đường đua lúc này, xe đỏ và xám kè kè nhau dẫn đầu.... tốc độ hai xe thật kinh khủng...

200km/h.

Và một điều khiến khán giả không tin vào mắt mình nữa là chiếc xe đen kì lạ kia chẵng mấy chốc vượt qua 9 chiếc xe và thẳng tiến đến 2 chiếc dẫn đầu.

" Haaaaaaa......

Anh.... em tưởng anh bỏ cuộc chứ......"

Xuân Trường mắt vẫn chăm chú nhìn thẳng.... miệng không ngừng cười nói.

" Hai người này anh em sao?"

Và Toàn lẩm bẩm.

Phía trước có một khúc cua hơi gấp, các tay đua lần lượt giảm tốc độ, chỉ có Văn Toàn là vẫn duy trì tốc độ 200km/h.

Vì thế vượt lên dẫn đầu.

" Cô ta điên...... anh.... anh..... anh cũng điên nốt rồi!".

Xuân Trường chưa nói xong thì đã thấy Quế Ngọc Hải tăng tốc, vượt lên.

Nhìn qua gương chiếu hậu, thấy chiếc xe đen từ từ đuổi kịp, Văn Toàn cười lạnh.

Đến khúc cua, vẫn tốc độ đó, Cậu cho xe qua cua một cách dễ dàng, tiếng rít xe vang lên chói tay.

Khán giả nín thở nãy giờ, nhìn thấy cú rít xe thần sầu liền như ong vỡ tổ, tiếng hô vang lên rần trời.

Chiếc xe đen cũng không thua kém, bây giờ đã chạy ngang hàng với cô.

Theo sát là xe của Xuân Trường.

Qua vài khúc cua nữa, đội hình đua vẫn vậy.

Gần đến đích, chợt Văn Toàn lẫn Quế Ngọc Hải đều tăng tốc tối đa 300km/h.

Xuân Trường lắc đầu chịu thua.

Khi cách vạch đích khoảng 500m thì Quế Ngọc Hải bất chợt phanh gấp rồi dừng hẳn.

Văn Toàn chưa kịp nhận ra chuyện gì thì xe cô đã qua vạch đích.

Cô phanh xe, tức giận bước xuống vừa lúc xe Quế Ngọc Hải chạy tới.

Anh chậm rãi bước xuống, tựa người vào thành xe.

Xuân Trường cũng đi tới coi trò hay sắp diễn ra.

"Anh..... làm vậy là có ý gì hả????...."

"....."

Nhìn bộ dạng tức đến đỏ mặt của Văn Toàn, Quế Ngọc Hải cảm thấy hơi hứng thú chờ hành động của cô.

" Anh .... ngay cả cách tôn trọng đối thủ cũng không biết hả...?"

Và Toàn cắn môi, tức giận đã lên tới cực hạn.

Coi cô là gì chứ.... cô tập trung thi đấu còn anh coi như trò đùa.

" Văn Toàn....

Lbỏ đi.... chúng ta về..."

Minh Vương nhìn thấy thái độ của Văn Toàn rồi nhìn vẻ lạnh lùng của Quế Ngọc Hải cùng với vài người âu phục đen đứng xung quanh nên biết người này lai lịch không phải tầm thường.

Không nên dính vào thì tốt hơn.

" Cậu ... buông mình ra ...

"

" Cậu làm loạn gây chú ý lỡ X phát hiện thì sao?"

Minh Vương thì thầm vào tai Văn Toàn.

" Ừ thì....

" Chưa nói hết câu cậu đã bị Minh Vương kéo vào xe, ngồi ở ghế phụ cô vẫn không yên phận, ló đầu ra hướng Quế Ngọc Hải la ó: " Đừng để tôi gặp lại anh.... nếu không... anh chết không đẹp đâu...".

Nhìn theo chiếc xe đỏ chói chạy đi, Quế Ngọc Hải khẽ nhếch miệng, quay người đi vào xe.

Vừa quay qua đụng phải Xuân Trường với vẻ mặt nghệch ra nhìn theo hướng xe đỏ chạy đi.

" Gì thế?"anh nhíu mày.

" Anh..... em yêu cô ấy mất rồi...

".

" Cô nào?"

" Cô gái dịu dàng đó đó...."

" Chú mày yêu bao nhiêu lần rồi?"

Nói xong, anh hừ khinh bỉ chui vào xe.

" Lần này.... em yêu thật...."

Kim em chui đầu vào trong xe.

" Mặc xác chú mày..."

Nói xong anh rồ ga chạy đi.

Hai chiếc Cadillac đen cũng nhanh chóng bám theo.

Xuân Trường ngẩn tò te một lúc rồi lên tiếng:

" Trợ lý Vũ Điều tra cô gái....

à không .. hai cô gái ấy....".

" Vâng....

Lão nhị..... vậy giờ...."

Vũ Minh bước lên cung kính hỏi.

" Về công ty trước.... chơi đủ rồi..."

Nói xong anh cũng lên chiếc Porsche xám của mình chạy đi, theo sau là hai chiếc Lexus đen bóng.
 
Phụ Nhân Sát Thủ Của Ông Trùm Hắc Đạo[0309]
Chap 2


Biệt thự Quế Gia.....

Là biệt thự to nhất sang trọng nhất nằm trong khu biệt thự của giới nhà giàu.

Tổng diện tích khu biệt thự là gần trăm mẫu đất, gồm có 4 khu: Khu nhà ở, khu giải trí, khu y, khu căn cứ, còn có một vườn hoa trải dài từ khu này qua khu kia.

Khu nhà ở có 3 tòa nhà lớn nhỏ khác nhau.

Nhà chính là một tòa nhà cao 4 tầng và 1 sân thượng: tầng 1 là đại sảnh, tầng 2 có phòng khách và phòng ăn, tầng 3 có vài phòng ngủ, phòng làm việc, phòng để quần áo và phòng để sách của Lương Xuân Trường tầng 4 cũng giống tầng 3 và là chỗ của Quế Ngọc Hải.

Tòa nhà phụ 3 tầng 28 phòng: tầng 1 có 8 phòng là chỗ ở của 8 thân cận của hai anh em Quế Gia còn 20 phòng còn lại là của người làm, vệ sĩ,... những ai mà phải trực đêm hoặc làm ở Quế Gia 24/24.

Còn lại là nhà bếp và nhà ăn của nhóm người làm, vệ sĩ, .....

Khu giải trí gồm sân banh, sân tenis, hồ bơi, sân đua ngựa, trường bắn, sàn võ, bowling, phòng karaoke, rạp chiếu phim, phòng bar nhỏ để mọi người bao gồm Lão đại, lão nhị đến giải trí.

Khu y là để trị bệnh, trị thương,.... có đội ngũ bác sĩ y tá cao tay do Chu Tước ( một trong 4 cận vệ thân tín của Quế Ngọc Hải ) quản lý.

Khu căn cứ gồm phòng giám sát camera toàn biệt thự, phòng họp và phòng vũ khí, các công cụ dụng cụ hỗ trợ kinh doanh và garage xe.

Ngoài ra, Quế Gia còn có một khu đào tạo huấn luyện đặc biệt ở ngoại ô.

Quế Ngọc Hải nhàn nhã ngồi tựa vào ghế sofa, chân này vắt lên chán kia, một tay gác lên thành ghế ngón tay gõ gõ xuống, một tay cầm ly rượu vang đỏ nhẹ nhẹ xoay vòng, mắt chăm chú nhìn vào ly rượu.

Thanh Long không nhanh không chậm nói về lai lịch của Văn Toàn và Minh Vương.

Không có gì đặc biệt là câu nói của hắn khi Thanh Long dứt lời.

Xem ra hai cô nàng quả thật đã thành công...

đến mức Quế Gia cũng không tìm được kẽ hở.

Bên Xuân Trường cũng vậy... duy nhất biết được địa chỉ của Minh Vương cũng khiến cho anh chàng vui mãi không thôi.

Buổi tối, Xuân Trường có lịch học, Văn Toàn một mình đi đến quán Bar Ám Dạ, quán bar lớn và xa xỉ nhất nhì thành phố.

Ngồi trong một phòng VIP, Văn Toàn lơ đễnh nhìn vũ công uốn éo trên sân khấu rồi đám người nhảy múa điên cuồng dưới sàn.

Ngáp một cái ngã người ra sau, chợt có gì đó xẹt qua mặt cô ghim vào trong ghế sofa.

Một viên đạn.

" Chết tiệt... tổ chức X...."

Văn Toàn vội vàng nhào ra ngoài.

Tay vội vã bấm điện thoại.

Minh Vương đang học nên tắt điện thoại.

Vừa ra khỏi cửa thì một viên đạn lại bắn sượt tay cô, một tên áo đen khác xuất hiện, hắn cầm súng ngắn giảm thanh bắn liên tục vào Văn Toàn.Cậu né được chạy lại cầu thang định xuống dưới.

Tên áo đen bắn tỉa lúc này từ cầu thang đi lên, Văn Toàn đành chạy lên lầu trên.

Xui xẻo lầu trên là lầu cao nhất.

Câu chạy thục mạng trên hành lang....

Phập....

"Ahhh...."

Đạn ghim vào bắp chân Văn Toàn

Phập....

Một viên nữa ghim vào trước bụng.

Câu loạng choạng, lờ mờ thấy hai bóng đen ở hai đầu hành lang đang tiến lại gần mình.

Và Toàn sắp mất đi ý thức, ngã khuỵ xuống, lúc mơ mơ màng màng cô nghe tiếng mở cửa cô còn thấy một đám người vest đen bước ra khỏi một căn phòng sau đó là hai tiếng súng vang lên lảnh lót.

Xong rồi.... vĩnh biệt Minh Vương.

Văn Toàn chầm chậm mở mắt, một mùi hương thoang thoảng loang vào mũi cô.

Toàn thân đau nhức vô lực khiến Văn Toàn rên khẽ một tiếng.

" Uhm...."

Minh Vương:" Văn Toàn....

Và Toàn....."

Câu:" Minh Vương...mình còn sống sao?"

Minh Vương: " Cậu dọa mình chết mất.... cậu hôn mê từ tối qua tới giờ đấy... gần một ngày rồi".

Cửa phòng mở ra, một cô gái xinh đẹp từ tốn đi vào, trên người là áo blouse trắng, là Chu Tước

" Tôi là Chu Tước,mừng cô tỉnh lại".

Văn Toàn ngạc nhiên : " Chào cô...

đây là đâu?

Sao tôi lại ở đây?"

Minh Vương nhìn Giai Ninh cô lưỡng lự không biết mở miệng như thế nào.

Giai Ninh cười rạng rỡ.

Chu Tước:" Đây là ở Quế Gia... cô bị thương nặng..

được lão đại cứu về".

Và Toàn" Quế Gia...không phải vậy chứ?"

Nhìn sang Minh Vương chỉ im lặng gật đầu, Văn Toàn cảm thấy đầu mình ong ong.

Không xui xẻo thế chứ vừa mới thoát X giờ lại dính tới Quế Gia.

Chu Tước kiểm tra một lượt rồi gật đầu với Minh Vương ý bảo đã ổn.

Chào tạm biệt hai người, Chu Tước mỉm cười bước ra.

Tới cửa, cô quay lại nhìn Văn Toàn một lần nữa.

Cô không có ý xấu chỉ là muốn nhìn kĩ cô gái đã làm cho Lão để mắt tới, mà việc đó thì làm cho bọn họ khó hiểu không thôi.

Miệng cô hé ra một nụ cười khó hiểu.

Tối hôm qua....

Biệt thự Quế Gia....

Quế Ngọc Hải ôm Văn Toàn bước ra khỏi xe đi thẳng vào khu Y phòng tốt nhất... thấy trên người hắn bê mết máu, Chu Tước lo lắng chạy lại.

Thanh Long mở miệng: " Lão đại không sao... là cô gái này bị thương....".

Lão đại không sao, Chu Tước thở phào: " Vậy nhanh để cô ấy nằm xuống... tôi đi chuẩn bị..."

Và Toàn đã hôn mê từ lúc gục ngã tại quán Bar.

Trong cơn mê sản cô luôn miệng " Cứu Minh Vương ....Minh Vương....".

Quế Ngọc Hải đã giao Minh Vương cho Xuân Trường lo liệu.

Sau mấy tiếng phẫu thuật, Văn Toàn được đưa về phòng ngủ cạnh phòng của Ngọc Hải trên lầu 4.

Điều này đã làm cho trên dưới Quế Gia ai cũng mắt chữ A mồm chữ O.

Mọi người đều biết đó là phòng ngủ của " cô gái trước kia", giờ Văn Toàn lại vào ở phòng đó .

Mọi người rì rầm to nhỏ còn Thanh Long và Chu Tước nhìn nhau cười bí hiểm.

Xuân Trường tìm được Minh Vương ở trường, mặc cho cô đang học anh thản nhiên vào lớp kéo cô ra.

Nói ngắn gọn tình hình của Văn Toàn và cũng vì an toàn của cô, cô đã đi theo anh về Quế Gia

Về đến Quế Gia đã là 9h đêm, Văn Toàn đã ở trong phòng phẫu thuật 2 tiếng, còn có Chu Tước trong đó.

Ở ngoài, ngoài Minh Vương và Xuân Trường còn có quản gia và vài người nữa.

Ngọc Hải đang ở trong thư phòng cùng với Vũ Minh và Lạc Vũ

Huyện Vũ:" Lão đại... là người của X... hai tên đó khi bị ta bắn đã tự tử..."

Thanh Long:Bị X truy sát.... xem ra đã đắt tội với người nào đó có thế lực hoặc hai cô này không phải là người bình thường".

Bạch Hổ gõ cửa đi vào, anh mới đi làm nhiệm vuh từ thành phố A về.

Bạch Hổ:" Lão đại.... nhiệm vụ đã xong....".

Ngọc Hải: " Tốt...."

Bạch Hổ :" Nghe nói... lúc nãy có việc...".

Thanh Lonh kể vắn tắt chuyện cho Bạch Hổ.Bạch Hổ lại biết rõ tổ chức X nhất.

Anh trầm mặc một lúc rồi lên tiếng: " Tổ chức X khi ra tay làm phi vụ thì sẽ không chọn địa điểm đông đúc như quán bar thường thì sát thủ của họ sẽ ra tay ngay nhà riêng của mục tiêu.

Khi ra tay.... mỗi mục tiêu là một sát thủ, các sát thủ khác chỉ phụ trách yểm trợ.

Đó là quy tắc của họ.

Còn tình huống này có thể xác định là hai cô gái không là đối tượng bị người khác thuê giết, trùng hợp là hiện giờ X đang truy sát hai sát thủ vừa hết hợp đồng và li khai X là X8 và X9, vậy thì chỉ có một kết luận....

"

Huyền Vũ:" X8 và X9?"

Bạch Hổ:" Khả năng cao là vậy....".

Thanh Long :" Đã hết hợp đồng... sao lại phải truy sát?"

Bạch Hổ:" Cái này... tôi chịu... hỏi thẳng họ thì biết chứ gì...".

Ngọc Hải giờ mới lên tiếng: " Giữ bí mật chuyện này....".

Ba người kia: " Vâng".

" Anh...."

Xuân Trường đi vào.

" Sao rồi?".

Ngọc Hải hỏi.

" Vẫn đang phẫu thuật.... có chuyện gì sao?"

Xuân Trường thấy vẻ mặt mọi người căng thẳng liền hỏi.

Bạch Hổ kể lại cuộc nói chuyện.

Xuân Trường sắc mặt trầm xuống.

Bốn người rơi vào im lặng.

Mỗi người mỗi suy nghĩ.

Một lúc sau bốn người đi đến Phòng phẫu thuật, vừa nhìn thấy Minh Vương,tâm trạng họ lại dấy lên một cái gì đó khó tả.

Có lẽ do cô là X9 mặc dù đã li khai khỏi X nhưng vẫn chưa xác định được giữa họ là thù hay bạn.

" Tại sao chúng lại muốn giết các cô?"

Ngọc Hải lạnh lùng nhìn Minh Vương.Minh Vương bỗng thấy lạnh sống lưng, người đàn ông này là Quế lão đại nổi tiếng trong Hắc đạo, cả người tỏa ra hàn khí, giọng nói thâm trầm khó đoán.

" Tôi không biết".

Minh Vương mặt không đổi sắc, tuy có e ngại nhưng dù gì cũng từng là sát thủ chuyên nghiệp, khí chất cũng lạnh hơn người.

" Xem ra hai cô cũng đắc tội với người không tầm thường... tận tổ chức X phải tra tay..."

" X?.... là gì?"

Minh Vương cắn môi, nắm chặt tay.

" Cô không biết thì thôi vậy...."

Ngọc Hải vừa dứt lời cửa phòng phẫu thuật mở ra, băng - ca được đẩy ra, Văn Toàn mắt nhắm nghiền xanh xao nằm im trên đó.

Minh Vương mắt đỏ hoe: " Văn Toàn....".

Chu Tước tháo khẩu trang ra: " Đạn đã lấy ra, cô ây không sao rồi... mất máu hơi nhiều... cần bồi bổ kĩ lưỡng...".

Xuân Trường:Tạm thời hai người cứ ở đây... tổ chức X sẽ không tha cho hai người đâu...".

Minh Vương im lặng suy nghĩ rồi thở dài: " Vâng... cám ơn các anh ...".

Xuân Trường cười cười: " Tôi đang theo đuổi em nên sẽ có trách nhiệm với em".

Minh Vương ngây người: " Anh...

đồ tâm thần..."

Đám người xung quanh ngẩn tò te một lúc, mặt Ngọc Hải vẫn không biểu cảm... anh hiểu quá rõ cậu em trai dở hơi này....

----------------------------

Bị lười ra truyện-)))
 
Phụ Nhân Sát Thủ Của Ông Trùm Hắc Đạo[0309]
Chap 3


Chu Tước ra khỏi phòng, Văn Toàn và Minh Vương trò chuyện một lát.

Minh Vương kể cho cô chuyện hai anh em Quế Gia, rồi chuyện tối qua, và cả chuyện họ chưa biết hai cô là ai.

Minh Vương: " Cậu nằm đây đi... mình quay về nhà lấy một số đồ".

Và Toàn: " Không được... biết đâu X...".

Minh Vương: " Không sao.... có người Quế gia sẽ đi với mình".

Và Toàn: " Gì?.....

".

Luôn Xuân Trường: " Tôi đảm bảo sự an toàn cho cô ấy.... cô không phải lo".

Xuân Trường nháy mắt với Minh Vương.

Minh Vương lườm anh, Văn Toàn cơ hồ đoán được có gian tình trong đây.

Dì Hạ mang đồ ăn và thuốc vào.

Minh Vương nói với Xuân Trườnglà chờ Văn Toàn ăn uống xong rồi đi.

Minh Vương đi rồi, dì Hạ đỡ Văn Toàn ngồi tựa vào thành gường rồi đi ra ngoài.

Cô với tay lấy laptop của Minh Vương để lại cho cô.

Cô lên mạng tìm thông tin của hai anh em Quế gia.

Quế giá hoạt đông ở cả hai mảng Bạch đạo và Hắc đạo.

Bạch đạo do Lương Xuân Trường quản lý gồm kinh doanh bất động sản, nhà hàng, khách sạn resort.

Hắc đạo do Quế Ngọc Hải quản lý gồm chuỗi sòng bạc, quán bar nổi tiếng khắp thế giới.

Quế Ngọc Hải năm nay 28 tuổi, Xuân Trường Nam này 27 tuổi, anh em ruột.

Quế Ngọc Hải lên nắm quyền Quế giá năm 18 tuổi.

Ôi.... người đàn ông Quế Ngọc Hải này quả thực đáng sợ.

Tiếng mở cửa vang lên, cô ngẩng đầu dậy... là anh.

Vội gập laptop lại, cô căng thẳng nhìn anh.

Anh dừng lại, nhìn cô chằm chằm.

Văn Toàn không chịu được nữa, lên tiếng: " Này... anh.... nhìn gì mà nhìn ghê vậy?"

Quế Ngọc Hải: "....."

Văn Toàn: " Cám ơn".

Quế Ngọc Hải: " Tôi chỉ muốn dùng hành động?"

Văn Toàn:" Thế anh muốn tôi báo ơn thế nào?"

Quế Ngọc Hải lại im lặng nhìn cô.

Văn Toàn: " Nói trước... tôi không dùng thân báo đáp"

Ngọc Hải cười cười, ánh mắt vẫn lạnh lùng không thuyên giảm.

Anh chầm chậm tiến lại gần cô, cúi người mặt đối mặt với cô: " Mạng của cô là do tôi nhặt về.... nên....bây giờ cô đã là người của tôi....

đúng không nào?"

Văn Toàn á khẩu.

Một lúc sau, cô ấm ức mở miệng: " Vậy... nếu là người của anh.... tôi phải làm những gì?".

Ngọc Hải đứng thẳng người, hai tay cho vào túi quần.

Xoay người ngồi xuống ghế bên cạnh giường, nhàn nhã mở miệng: " Cô nói thử xem."

Văn Toàn đầu tiên là suy nghĩ hắn sẽ bảo cô lấy thân báo đáp.

Không được... cô thà chết chứ không làm vậy...

Làm việc cho hắn...

đúng... cô dư sức làm.

Nhưng... hắn có nhiều thuộc hạ bản lĩnh hơn người... cô thì có là gì.

Cuối cùng vẫn quay về ý nghĩ ban đầu.

Và Toàn cúi gằm mặt lẩm bẩm: " Tôi đã nói rồi... không dùng thân báo đáp mà".

Quế Ngọc Hải bật cười thành tiếng.

Cô nàng này thật thú vị.

Anh đứng dậy, nhìn cô cười cười, nhả ra vài chữ: " Đúng... là dùng thân báo đáp".

Và Toàn khóc không ra tiếng: " Tôi...."

" Không được để người khác biết cuộc nói chuyện này...."

Quế Ngọc Hải lạnh lùng xoay người đi.

Văn Toàn thầm than trách ông trời.

...........................

Hai ngày sau đó căn nhà của Văn Toàn và Minh Vương bỗng nhiên bốc cháy một cách bí ẩn.

Thế là hai người đành ở lại Quế Gia.

Sau 2 tuần tịnh dưỡng, Văn đã khôi phục hoàn toàn.

Minh Vương đã bàn tính tới chuyện rời Quế gia.

Biết chuyện, Xuân Trường đã thuyết phục Minh Vương rất nhiều lần nhưng cô đều để ngoài tai.

Còn Quế Ngọc Hải....

" Tìm tôi có việc gì..."

Văn Toàn đang Quế Ngọc Hải bước vào.

" Đi với tôi..."

" Anh.... chờ chút.... tôi đi chải tóc thay đồ..."

Chưa kịp nói hết câu, Quế Ngọc Hải đã ném cho cô cái áo khoác dài rồi kéo cô ra ngoài.

Cô chỉ mặc một cái áo phông mỏng và quần bò lửng.

Tóc chỉ hơi rối nhưng vẫn đẹp, đủ thu hút ánh mắt của người khác.

Anh lôi cô đến sân tập bắn.

4 người Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ và Chu Tước đã ở sẵn trong sân.

Và Toàn thấy trường bắn, lòng bỗng nhiên căng thẳng: " Ah...

đau tay tôi... anh đưa tôi đến đây làm gì?"

Quế Ngọc Hải cười như không: " Tất nhiên là để cho em bắn súng."

Văn Toàn đổ mồ hôi: " Tôi làm gì biết bắn."

Quế Ngọc Hải: " Ồ.... vậy lạ thật... tay em có vết chai rất rõ...

đoán không lầm là do.....cầm súng..."

Văn Toàn: " Anh đoán mò rồi..."

Quế Ngọc Hải nhướng mày: " Vậy sao?"

Không để Văn Toàn có thêm phản ứng nào, anh đã rút súng ra bắn một phát chỉ thiên rồi chỉa thẳng vào mi tâm cô.

Cô trợn mắt ngạc nhiên, anh cười khẩy rồi buông súng xuống.

" Em đã thua.... em chỉ ngạc nhiên mà không sợ hãi... người bình thường thấy súng đã sợ đến mức nói năng lộn xộn... tại sao vậy?

Vì em đã quá quen với nó.... tôi nói đúng không X8?"

Văn Toàn hít một hơi, khôi phục vẻ bình thản: " Anh.... sẽ làm gì tôi?"

Quế Ngọc Hải tiến lại gần, đặt khẩu súng vào tay Văn Toàn:" Đừng lo.... hiện giờ em đã là người của tôi... không còn là X8 Jayka nữa... mà đã là người của tôi thì tất nhiên phải kiểm tra năng lực chứ!".

Và Toàn khó hiểu, nghĩ thầm " Hắn không giết mình..."

Ngọc Hải bá đạo nói thêm: " Tôi đã cho loan tin X8 và X9 đã chết.... bây giờ hai người hãy ngoan ngoãn là người của Mặc gia...

đừng nghĩ đến việc trốn đi.... nhớ..."

Văn Toàn suy nghĩ bây giờ họ thật sự không còn cách khác.... tai mắt của X ở khắp nơi... làm người của Quế gia cũng không phải không tốt.

Ít nhất nếu X biết họ còn sống lại biết họ là người Quế giá thì có cho kim cương X cũng không dám động thủ.

Nghĩ vậy, Văn Toàn giương đôi mắt thỏa hiệp với Quế Ngọc Hải.

Ngọc Hải khẽ nhếch mép: " Tốt..."

Nói xong anh thong thả đi lại ghế ngồi, vừa lúc đó Minh Vương và Xuân Trường cũng chạy lại.

Minh Vương thấy Văn Toàn cầm súng cùng nụ cười khó hiểu của Quế Ngọc Hải,cô lờ mờ đoán ra được chuyện gì đang xảy ra.

Ít nhất... cô chắc chắn hai người đã bị lộ lai lịch.

Ngọc Hải: " Minh Vương.... cô cũng tham gia....".

Một câu nói bình thường nhưng có ý ra lệnh rõ ràng.

Minh Vương: " Văn Toàn...thế này là sao?"

Văn Toàn nói rõ ràng với Minh Vương.Minh Vương lưỡng lự, cô không muốn dính đến thế giới ngầm đen tối nguy hiểm này nữa.

Nhưng Văn Toàn đã quyết, cô không thể bỏ Văn Toàn.Những lời Văn Toàn nói rất có lý.

Cô nhìn Văn Toàn rồi vô thức nhìn Xuân Trường.cuối cùng gật đầu.

Xuân Trường mừng quýnh, hôn cô một cái rõ to trên trán.

Cô đẩy anh ra.

Và Toàn ngẩn người rồi bật cười: " Hai người đã tình tới mức này rồi sao?

Nhanh đấy...".

Minh Vương lườm cô, Xuân Trường cười ha hả.

Quế Ngọc Hải lạnh lùng lên tiếng: " Tiến hành kiểm tra".

Đầu tiên là bắn mục tiêu đứng yên cách 50m, 100m

Cả Văn Toàn và Minh Vương đều 10 phát liên thanh trúng hồng tâm.

Những người chứng kiến đều hóa đá.

Đến Quế Ngọc Hải cũng phải gật đầu khen ngợi.

Tiếp theo là mục tiêu di chuyển 50m.

Và Toàn hai tay hai súng, mỗi súng 5 phát trúng hồng tâm 2 bia di chuyển.

Minh Vương có một phát chệch hồng tâm.

Mọi người lại một lần nữa hóa đá.

Hai người họ thật là con gái sao.... có lẽ so với Huyền Vũ, là người bắn súng giỏi nhất trong 4 thân tín của Quế Ngọc Hải không hề thua kém.

Bỗng có một người chạy đến nói gì với Thanh Long, Thanh Long khẽ nhíu mày, khom người nói với Quế Ngọc Hải.Quế Ngọc Hải nghe xong, đứng dậy lại gần Văn Toàn.

" Đi thôi.... có việc làm..."

" Đi đến một nơi em có thể dùng thân mình và cả đầu óc để phục vụ cho tôi...."

" Hả????.... không.... không được..."

" Đi..."

Ngọc Hải kéo Văn Toàn đi khỏi sân bắn, hướng đến khu căn cứ mà đi.

Bọn người kia nghe được đoạn đối thoại mà ngẩn người...

Lão đại của họ và Văn Toàn rốt cục có mối quan hệ như thế nào vậy?

Đi vào khu căn cứ, đến một căn phòng lớn kiến trúc đẹp đẽ hiện đại, mở cửa ra Quế Ngọc Hải lôi Văn Toàn vào trong.

Quăng cô xuống ghế sofa, Văn Toàn đụng đầu vào sofa đau điếng, tức giận hét to: " Tôi đã nói rồi... thà chết chứ không đem thân báo ơn đâu".

Hai tay còn che ngang ngực.

Lời nói có âm độ cao vút, rõ, to làm cho đám người Xuân Trường mới bước vào cùng mấy chục người đang ngồi trước mấy chục màn hình vi tính nghe không sót một chữ.

Quế Ngọc Hải cười rõ to: " Thì ra em nghĩ như vậy...

đúng thật là..."

Và Toàn hất cằm: " Chứ còn gì nữa... ah... vậy không phải chuyện đó hả?"

Quế Ngọc Hải phun ra bốn chữ: "Không có khả năng..."

Văn Toàn hai mắt sáng rỡ: " Hề hề... may quá.."

Quế Ngọc Hải:" Không có gì nên hồn mà còn tự tin..."

Bị dội nguyên gáo nước lạnh,Văn Toàn sôi máu, hét lên: " Anh....

"

Quế Ngọc Hải:" Tôi không rảnh đôi co với em... em lo giải quyết chuyện này cho tôi..."

Nói xong đẩy Văn Toàn lại bàn điều khiển máy vi tính.

Một nhân viên thông báo tình hình.

Thì ra hệ thống máy tính chứa dữ liệu của Quế giá bị một ai đó xâm nhập, nhưng nhân viên ở đây chỉ có thể khống chế chứ không phá giải được.

Quế Ngọc Hải muốn Văn Toàn đem khả năng công nghệ của cô giải quyết chuyện này.

Và đó chính là hành động dùng thân mình báo đáp mà Quế Ngọc Hải nói.

Văn Toàn dở khóc dở cười... tên này... thiệt là làm cô muốn giết người mà.

Và Toàn và Minh Vương đi đến chỗ điều khiển chính.

Ở đó có 10 màn hình lớn mỗi cái khoảng 70 inch.

Trong mỗi màn hình lại chia thành 10 phần nhỏ.

Ở khắp biệt thự Mặc gia này có hơn trăm cái camera gắn ở mọi ngóc ngách.

Dữ liệu toàn bộ về Quế giá có thể bị đánh cắp... thật không thể tưởng tượng được.

Trên một vài màn hình thỉnh thoảng xuất hiện sự nhiễu tín hiệu.

" Và Toàn...cái này... là chương trình xâm nhập X4A1"

Minh Vương nói, Văn Toàn gật đầu tán thành.

Hai người nhìn nhau không ai bảo ai, mỗi người một máy tính, tay bắt đầu lướt trên bàn phím.

Minh Vương đang phân tích nhiễu tại máy chủ, Văn Toàn đi khắp các máy con.

Cô vẫn chăm chú trên máy, không ngẩng đầu, hỏi các nhân viên IT bây giờ đang đứng hết sang một bên.

" Các anh ai biết giải sóng abc?".

" Tôi"

" Tốt... ngồi tại máy này, tiến hành giải sóng".

" Vâng"

Và Toàn lại sang một máy khác.

" Sóng xyz?"

" Tôi"

" Tốt.... anh máy này...

"

" Vâng..."

Cứ thế, Văn Toàn sắp xếp các nhân viên mỗi người một máy, tiến hành phân tích, giải sóng tập hợp.

Sau đó, cô lại quay về ngồi vào máy tính chủ thay Minh Vương.Minh Vương bắt đầu đi xung quanh quan sát những nhân viên IT.

Những người chứng kiến hết nhìn Minh Vương lại nhìn sang Văn Toàn.Hai cô gái này thật ngoài sứ tưởng tượng của họ.

Nửa tiếng sau, Văn Toàn dừng tay, ngước nhìn Quế Ngọc Hải và nở nụ cười rạng rỡ.

" Lão đại...

đã xong..."

Mọi người thở phào nhẹ nhõm đồng thời không quên khen ngợi hai cô gái.

Minh Vương cũng cười cười nhìn Xuân Trường, còn anh ta thì trìu mến nhìn Minh Vương.Văn Toàn nhìn chằm chằm họ, rồi nở một nụ cười sâu hơn.

Ngọc Hải nãy giờ nhìn Văn Toàn,ánh mắt chợt lóe lên một tia khó đoán.

Anh bước lại gần Vaen Toàn.Hai người rất sát nhau, anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô, nhả ra hai chữ:

" Rất tốt...

"

Bạch Hổ đột nhiên lên tiếng: " Cho tôi hỏi... những nhân viên ở đây đều là những IT thuộc hàng cao cấp của thế giới... không có loại nhiễu loạn nào là họ không biết tại sao các cô..."

Minh Vương:" Đây là X4A1.... một loại xâm nhập hệ thống do X4 tạo ra... tôi và Văn Toàn có giúp X4 một tay nên hiểu được nguyên lý của nó.

Nhưng X4 đã rút lui khỏi X gần 7 năm rồi.

Không có bất kì tin tức gì....tự dưng lại xuất hiện....

X4A1..."

Thanh Long: " Có khi nào là X..."

Và Toàn:" Không có khả năng...

Nếu là X sẽ dùng A8B1 phần mềm xâm nhập tối ưu nhất.

Đối tượng là Quế gia X sẽ không lơ là.

Còn X4A1 có thể là hung thần với hệt thống máy tính thường nhưng với hệ thống tiên tiến của Quế giá thì có thể thâm nhập chứ không lấy được tin, vậy kẻ làm ra việc này... hẳn là đã đánh giá thấp Quế gia."

-----------------------------

Ý là tui viết xong rồi như quên đăng-)))
 
Back
Top Bottom