Hơn 50 năm về trước, thế giới giang hồ từng bị một bang hội xưng hùng xưng bá – Thất Tội Thiên Trụ, những kẻ nắm giữ lục ngọc kiếm khuyết.
Ngạo Thiên Chi Tội: Bang Trùng Bát vương.
Tham Hồn Chi Tội: Hồn Nhiên Cát vương.
Tật Phách Chi Tội: Phách Lâm Gia vương.
Dục Hải Chi Tội: Trương Yêu Nghiêng vương.
Bạo Liệt Chi Tội: Hắc Châu Phong vương.
Thao Thiết Chi Tội: Hàm Thuận Bắc vương.
Lãn Hận Chi Tội: Cao Sùng Bằng vương.
Đặc biệt, kẻ đứng đầu là Hắc Châu Phong vương, tuy không sở hữu một viên lục ngọc hay một trong lục kiếm, nhưng lại có sức mạnh đáng nể khi có thể sử dụng tà thuật.
Tại thung lũng Giang Thành, nghe tin viên bảo châu Anh Lạc Thủy bị đánh cắp, An Lạc vương đến chỗ người tình của mình.
"Cậu làm gì vậy?"
"Cô biết việc gì không?"
An Lạc vương tức giận đập bàn.
Vẻ mặt Yến Lê biến sắc, do vội vàng nên thốt ra:
"Anh Lạc Thủy bị đánh cắp?"
An Lạc vương ngẩn đầu lên, nắm lấy cổ Yến Lê:
"Sao cô biết, ngoài các vương hầu và kẻ cắp thì ai biết nữa?"
Tay hắn bóp chặt lại.
Yến Lê đẩy hắn ra, quát lớn:
"Thiếp chỉ nói thôi sao lại nghi ngờ thiếp!"
An Lạc vương rút kiếm ra:
"Ta nghi ngờ cô lâu lắm rồi.
Cô nói nhanh, ai là người sai cô đến đây hả?"
An Lạc vương và Yến Lê là người tình với nhau đã lâu, việc phụ thê cũng đã làm.
"Thiếp…"
Yến Lê lắp bắp không ra câu.
"Cho dù cô không nói thì ta cũng phải giết cô thôi!"
Yến Lê trợn tròn mắt:
"Không!
Thiếp là người mà chàng yêu thương nhất mà!"
An Lạc vương vung kiếm đâm vào bụng Yến Lê, sau đó ra lệnh người dọn dẹp hiện trường.
"Hờ hờ hờ, nhìn bọn quan lại kìa, ăn xung mặc sướng rồi ngồi đó chơi," Hàm Thuận Bắc tay cầm đùi gà ăn ngấu nghiến, cơ thể nặng nề khiến hắn không nhanh nhẹn, một phần do viên ngọc nuốt chửng mà hắn sở hữu.
"Haizz, tên hám ăn như ngươi thì nói được ai hả, tên béo?"
Trương Yêu Nghiêng tựa vào ghế, nhắm một mắt, mắt còn lại liếc sang Hàm Thuận Bắc cười.
"Con ả kia, ngươi suốt ngày ở trong cái khu đèn đỏ thì thể hiện cái gì hả?"
Hàm Thuận Bắc tức giận quát lớn.
"Thôi…"
Từ bên ngoài, Phách Lâm Gia tiến vào, làm hai người còn lại bất ngờ.
"Lão già đi chơi về rồi hả?
Hahaha!"
Hàm Thuận Bắc cười lớn.
Từ xa, một luồng sóng xung kích chém tới, ba người cảm nhận được và lập tức nhảy ra để né đòn.
Sau lớp bụi mờ, Bang Trùng Bát với thân hình cao lớn và mái tóc trắng đan xen với vàng bước tới.
Hàm Thuận Bắc tức giận hét lên:
"Trùng Bát, ngươi làm bẩn đùi gà ta rồi!
Ngươi định cho ta nhịn đói tới chết hả?"
Trương Yêu Nghiêng từ lúc nào đã ở cạnh Bang Trùng Bát.
Viên ngọc ái khuyết khiến dục vọng cô luôn cao trào; trong bang, cô luôn cố gắng tiếp cận Bang Trùng Bát.
"Trùng Bát chàng à, nhớ thiếp không?
Nương tử tương lai chàng đó," Trương Yêu Nghiêng nhảy lên định ôm lấy cổ Bang Trùng Bát, nhưng bị đẩy ra.
"Tôi không hứng thú với cô," Bang Trùng Bát quay đầu ra chỗ Phách Lâm Gia.
Hàm Thuận Bắc liền chạy ra cười nhạo Yêu Nghiêng, khiến cô vừa ấm ức vừa tiếc nuối, hai người cứ thế đuổi nhau cả buổi.
"Lão Phách, ông chuẩn bị đến đâu rồi?"
"Trùng Bát cậu biết rồi đó, lão già ta còn phải đợi Nhiên Cát về cơ mà."
Nói chuyện một lúc thì Hắc Châu Phong tiến về chỗ mọi người.
"Này tất cả huynh đệ, chúng ta có việc rồi!"
Hắc Châu Phong giơ lên cuộn giấy được quấn bằng vải đỏ, mọi người chạy lại xem.
"Chúng ta sẽ đến thung lũng Vàng, sau đó là núi Hắc Phong," Châu Phong chỉ tay vào bản đồ.
"Hử, nhìn này, cái núi này giống đùi gà nhỉ?"
Hàm Thuận Bắc chỉ vào cười lớn.
Yêu Nghiêng liếc hắn một cái rồi quay đi.
Suốt cả ngày, cô cứ bám lấy Bang Trùng Bát hoặc đến khu phố đèn đỏ, nên không mấy thiện cảm với Hàm Thuận Bắc.
"Chúng ta sẽ tấn công vào Cấm Chỉ Cung, nơi lũ quan lại tổ chức đại hội," Hắc Châu Phong cười lớn.
"Chia chiến lợi kiểu gì hả?"
Hàm Thuận Bắc nắm một mắt lại, than thở.
"Rồi sẽ tính sau…"
Ở An Lạc phủ, lúc này:
"Chết tiệt con ả tiện nhân đó, để mất viên Anh Lạc Thủy!
Nếu nó rơi vào tay bọn vô pháp ngoài kia, có mà đi đời!"
An Lạc vương nghiến răng, đập bàn quát lớn.
"Đại hội đền thánh sắp diễn ra rồi, nếu không nhanh lên thì cũng không được đâu," Hán Lưu Khánh ngẩng đầu lên, tay còn cầm cây đao, sát khí đủ để những kẻ bình thường phải khiếp sợ.
Lục Nhị Cấm Vệ chỉ sáu thành viên bảo vệ hoàng tộc; trong số đó, có hai kẻ mang sức mạnh – Đào Núi Lấp Biển – họ được thành lập để chống lại những tên giang hồ có sức mạnh ngoài kia.
"Đến ngày tổ chức thì Anh Lạc Thủy sẽ quay trở về thôi," Phùng Xá cười nhẹ.
"Ý ngươi là gì?
Kẻ đánh cắp phải chết trước thì nó mới quay lại?"
"Ngươi nghĩ hắn sống được đến lúc đó hả?"
"Thật buồn cười cho cái suy nghĩ nông cạn của ngươi đó, An Lạc vương à," Phùng Xá nói với vẻ mỉa mai.
"Còn ông thì sao, lão Thất?"
Lưu Khánh quay ra nhà Thất Thái Bình.
"Tùy các người…"
Vẻ mặt lão Thất lạnh như băng, không một nét biểu cảm.
Trên hai bên vai có hai con quạ trắng và đen, đảm nhiệm việc nói chuyện bình thường của Thất Thái Bình.
Hai tuần sau, vào thời gian đại hội diễn ra, đúng như vậy, viên Anh Lạc Thủy tự quay trở lại.
Từ phía xa, một con thuyền có gắn bánh xe, trước mũi tàu khắc hình hàm trên đầu rồng, được kéo bởi ba Tam Giác Thú, cùng hạm đội khổng lồ 500 thành viên đang dẫn quân đến Cấm Chỉ Cung.
Đám đông hoảng loạn, nhiều người chạy loạn khi nhìn thấy con tàu khổng lồ từ xa tiến lại gần.
Triều đình đã chuẩn bị hơn 2 vạn quân, 35 tể tướng, 15 đại tể tướng, 6 Lục Nhị Cấm Vệ quân, để ứng phó.
Từ trong đám đông, một người hét lên:
"Họ là Thất Tội Thiên Trụ!"
Mọi người nhìn lại một lúc rồi chạy về phía trong Cấm Cung.
Thất Tội Thiên Trụ đứng trên tàu nhìn xuống:
"Bọn ta là Thất Tội Thiên Trụ!"
Lúc này, phe liên minh với triều đình cũng đã đến nơi.
Trận chiến có quy mô lớn nhất trong 300 năm qua chuẩn bị bắt đầu.
Sau hơn một tuần chiến đấu qua lại, hai bên đã thấm mệt.
Thất Tội Thiên Trụ chia nhau ra; vốn dĩ bang hội này không đoàn kết, mỗi người đều có một mục tiêu riêng.
Khi nhận thấy họ tách ra, đối phương đề cao cảnh giác.
Từ phía xa, một âm thanh chói tai vang lên:
"Thiên Chu!"
Một nhát chém mang theo luồng năng lượng xé đôi mặt đất.
Hắc Châu Phong tung đòn này bằng dạng Hạo Thiên Sơn Khuyết.
Thất Thái Bình nhảy ra, sử dụng khiên mình đỡ đòn cực mạnh, nhưng cũng bị đẩy lùi.
"Thiên Hồn Bảo Khiên, thứ được mệnh danh là không thể bị phá hủy, đã chặn được đòn tấn công đó sao?"
Mọi người ngoài bất ngờ la hét.
Hắc Châu Phong bật nhảy sang bên một đoạn khá xa.
"Hử, hắn lùi lại làm gì chứ?"
"Hạo Địa Quyết!"
Bang Trùng Bát từ đằng dùng cây Trường Câu Đao chém thẳng về phía trước, tạo ra quả cầu rung chấn.
"Thanh Thiên Hỏa Phong Thần - Thất Bảo Quan Âm!"
An Lạc vương xoay cây tích trượng, từ trong đó vô số cuộn băng kinh thư kéo dài ra, tạo thành một mũi kiếm đâm về phía quả cầu do Bang Trùng Bát tạo ra.
Bùm!
Cú va chạm mạnh đến nỗi mặt đất nứt ra, thanh kiếm từ các cuộn băng kinh cũng bị phá hủy hoàn toàn.
Rung động từ chiêu thức Bang Trùng Bát tạo ra sức gió cực lớn, thổi bay một số cây gần đó.
"Ngươi có vẻ muốn chiến đấu đến cùng nhỉ?"
Ái Tân Giác La từ phía sau tiến lên.
"Nguyện Thực Pháp - Thôn Vân Tụ Khí!"
Hàm Thuận Bắc triệu hồi một con lợn rừng linh hồn khổng lồ lao về phía Ái Tân Giác La…
Rầm!
Tiếng nổ chói tai, con lợn bị đánh bật ra.
"Hừ…
Thanh Thiên Hỏa Phong Thần - Quan Âm Hiển Thánh!"
Một bức tượng Quan Âm nghìn tay từ từ xuất hiện sau lớp bụi vàng.
"Quan Âm Hiển Thánh - Tất Sát Phong Siêu!"
50 bàn tay dơ lên, sau đó đẩy về phía Hắc Châu Phong.
Hắn cúi người xuống, tay nắm chặt Hạo Thiên Chi Độn.
"Hừ…
Hạo Thiên Chi Độn - Hạo Thiên Sơn Khuyết - Thiên Chu!"
Hắc Châu Phong đỡ cùng lúc 50 bàn tay Quan Âm.
Những vết nứt từ mỗi bàn tay bắt đầu xuất hiện.
Tiếng vỡ!
Tay Quan Âm bị vỡ vụn.
Hắc Châu Phong nhảy lên, Hạo Thiên Chi Độn biến thành dạng Thiên Cẩu Khuyết.
"Thiên Cẩu Khuyết - Câu Trần Thiên Tôn!"
Một nhát chém hình móng vuốt chém thẳng vào bức tượng Quan Âm, khiến tượng bị chẻ làm hai.
Bang Trùng Bát nhảy lên: "Địa Chấn Lôi Hoàn!"
Chém giữa không trung, tạo vết nứt không khí dội vào bức tượng Quan Âm, sóng xung kích phá hủy toàn bộ bức tượng thành trăm mảnh.
"Thanh Thiên Lôi Chi Thần - Thất Bảo Như Lai!"
Hàng trăm dải băng kinh từ Lục Đạo Côn phong ra, tạo thành những lưỡi dao sắc nhọn lao về phía Hắc Phong.
"Hừ…
Hạo Thiên Chi Độn - Trấn Vũ Nhai Tý Khuyết!"
Cây Hạo Thiên Chi Độn hóa thành thanh kiếm màu đen đỏ, luồng khói bay xung quanh.
Hắc Phong dơ kiếm lên, chân đứng vững như cột đá giữa bão.
Hai chân trụ chắc trên mặt đất, lưỡi kiếm vung lên tạo quầng sáng mỏng như sương, sắc như thép.
Mỗi khi một dải băng lao tới – từ trái, phải, trên xuống, trước mặt – thân kiếm chớp một lần, keng!
đỡ gọn.
Ánh kim quét thành vô số đường cong chằng chịt như mạng nhện, nhanh đến mức mắt thường chỉ thấy vòng sáng bao quanh cơ thể.
Những lực va chạm nối tiếp dội lại, tạo âm thanh kim loại vang dồn dập như mưa đá rơi xuống mái ngói.
Dù Thất Bảo Như Lai tấn công dữ dội đến đâu, lưỡi kiếm của Hắc Phong vẫn theo kịp, đỡ hết thảy, không để lọt một đường nào.
Hình bóng hắn chìm trong ánh kiếm mờ ảo, giống như bức tường thép sống đỡ trọn mọi đòn ập đến cùng lúc.
Sau làn khói mờ ảo, một… hai giọt máu rơi xuống.
Thất Bảo Như Lai chỉ chém được vào vai Hắc Phong đúng một lần.
"Ngươi đỡ được đòn đó cũng mạnh lắm đó, Hắc Phong à," An Lạc vương cười khẩy.
"Địa Diệt Trảm!"
Bang Trùng Bát nhảy lên, chém ra một đường sóng trấn động, máu trắng tím bay ra, sau đó lao xuống.
"Thanh Thiên Thủy Trần Thần - Địa Tạng Phục Ma Đạo!"
Lục đạo côn biến thành thanh kiếm vàng, vòng kinh luân xoay liên hồi, tạo vòng gió mạnh thổi bay lá và cát xung quanh.
Rầm!
Cú va chạm giữa hai thanh bảo kiếm tạo bức tường không khí bị ép đến cực đại.
Hai vũ khí lao vào nhau như sấm sét.
Cán dài của đại đao quét ngang, lưỡi đao mang lực nặng như trăm quân, mũi kiếm lao tới sắc bén như tia chớp.
Khoảnh khắc chạm nhau, không phải tiếng kim loại thông thường – mà là tiếng nổ trầm như mặt đất bị đấm thẳng.
Từ điểm tiếp xúc, vòng xung kích hình tròn bùng nổ lan ra, không khí rung lên thấy rõ như sóng nước.
Mặt đất dưới chân hai người lún xuống nứt toác, bụi đất bật lên thành cột mù mịt.
Cây cối xung quanh bị luồng xung kích quét trúng, bật gốc, bị thổi bay hoặc cong rạp về một hướng như gặp cuồng phong.
Lá khô cuộn lên thành vòng xoáy, đá sỏi hất tung đi như đạn.
Tiếng chấn động dội vang núi rừng khiến thú hoang bỏ chạy.
Hai kẻ đối đầu vẫn đứng giữa trung tâm sự tàn phá, lưỡi đao và mũi kiếm ghì chặt vào nhau, khí lực bốc lên từng đợt như muốn xé toạc bầu trời.
Từ đằng xa, quân lính cố bám vào đá để tránh bị gió cuốn bay.
Một người hét lên:
"Đòn so tài này mạnh quá, tôi sắp không chịu nổi rồi!"
Áp lực đánh bật hai người ra.
Hắc Phong dùng Hạo Thiên Chi Độn hút linh hồn kẻ đã chết, phình to ra gấp mấy lần.
Một linh hồn hắc long bay ra, quấn lấy Hắc Phong, bay với tốc độ nhanh đến nỗi Phật nhãn chưa kịp nhìn.
Sau một lúc, Hắc Phong biến thành quả cầu màu đen, từ đó một sinh vật giống ác quỷ xé lớp vỏ chui ra, gương mặt dính máu làm ai nhìn cũng kinh sợ.
An Lạc vương lùi lại, kinh ngạc:
"Đó là cái gì…
Không… không thể nào…
Thứ sinh vật này không có linh hồn, sao lại vậy?"
Hắn đứng sừng sững giữa chiến trường, vóc dáng cao lớn, cơ thể rắn chắc như tạc từ đá.
Trên hai bên thái dương mọc đôi sừng đỏ xoắn 2 vòng, hình dáng giống sừng dê, sắc bén, ánh lên vẻ ma tính thâm trầm.
Đôi mắt đỏ rực như than hồng, phần tròng mang sắc tím sâu thẳm, ánh nhìn vừa mê hoặc vừa nguy hiểm, như muốn nuốt chửng linh hồn đối diện.
Gương mặt hắn điển trai lạnh lẽo, hàm sắc cạnh, sống mũi cao rõ, khóe môi hơi cong ẩn ý cười khiến biết bao con tim sụp đổ.
Làn da rám nhẹ bởi nắng, cơ bụng sáu múi lộ rõ, ngực và tay săn chắc, từng thớ thịt chuyển động dưới da như chứa sức mạnh bùng nổ.
Mái tóc trắng bạch kim xõa dài đến lưng, khẽ lay động phản chiếu ánh sáng ma khí quanh hắn.
Tất cả khiến hắn giống như hiện thân của ma vương quyền lực: đẹp đẽ, nguy hiểm, và cuốn hút rợn người.
"Hắn… hắn đẹp trai quá, làm cho ta muốn sinh cho hắn mấy đứa con mất thôi…"
Trương Yêu Nghiêng ảnh hưởng từ Ái Ngọc bắt đầu nổi lên cơn thèm khát nam nhân.
Hàm Thuận Bắc đứng bên cạnh, triệu hồi một con trăn quấn lấy Yêu Nghiêng, hắn liếc sang nói:
"Đó chắc gì đã là Hắc Phong, hắn giết chết ngươi được đó con ả háo trai à."
"Hừm… ta vẫn chưa quen cơ thể này," Hắc Phong nắm tay lại, điều chỉnh sức mạnh.
"Ngươi là ai, Hắc Phong đâu?"
An Lạc vương nắm chặt Lục Đạo Côn, mắt vẫn sử dụng Phật nhãn để tìm kiếm thông tin nhưng bất thành.
"Hừ…
Hắc Phong không có ở đây, ta là Thiên Ma Ba A Bất Đạt," hắn nhìn về phía An Lạc vương.
Từ xa, mọi người đang bàn tán về hắn.
Bỗng Thất Thái Bình lên tiếng:
"Hắn là Linh Phù, theo truyền thuyết, hắn do quá mạnh nên cơ thể đã tan chảy, linh hồn trở thành một loại vũ khí bí ẩn."
Thất Thái Bình khoanh tay, bên cạnh hai con quạ cãi nhau xem ai sẽ thắng trong trận chiến này.
"Ta sẽ kết thúc nó nhanh thôi."
Một lưỡi kiếm mọc ra từ tay Linh Phù, hắn nhảy lên chém xuống.
Lục Đạo Côn phải hóa dạng khiên để chống đỡ.
Đòn đánh tuy không dồn dập, nhưng nếu hứng chịu trực tiếp, cơ hội sống sót gần như bằng không.
"Hử…
Ngươi đỡ được đòn đó hả?
Bất ngờ đấy," Linh Phù nói nhỏ.
An Lạc vương vẻ bất ngờ, đẩy hẳn ra.
Lực quán tính khiến An Lạc vương lùi lại, tạo thành vết hằn trên mặt đất.
"Ngươi nói việc ta đỡ được tỉnh bơ vậy hả, tên kia?"
An Lạc vương vẫn không thể nhìn thấy linh hồn Linh Phù bằng Phật nhãn.
Linh Phù lao lên, chém ra một luồng xung kích màu đen đánh thẳng vào An Lạc vương.
Sức mạnh của chiêu này làm nứt tấm khiên trước vẻ kinh ngạc của mọi người.
An Lạc vương nhảy lùi, Lục Đạo Côn trở lại dạng bình thường.
"Giờ ta đã có thể tung hết sức mạnh…"
"Thiên Chu - Trấn Lôi Cuồng Phong Sát!"
Lưỡi kiếm trên tay hắn dài ra, xoắn lại 5 vòng và quay tạo thành mũi khoan, lao thẳng vào An Lạc vương.
Lục Đạo Côn hóa dạng khiên chống đỡ, hai vũ khí va chạm tạo luồng ánh sáng chói lóa, bụi bay đầy trời.
Khi lớp bụi tan đi, Linh Phù rút tay lại.
"Hở…
Gì đây?"
Ở mũi kiếm dính máu, Mục Liên Khiên bị xuyên thủng một lỗ.
Vốn dĩ một bảo kiếm không thể phá hủy hoàn toàn, nhưng một chiêu xuyên thủng thế này chưa từng thấy.
Sau tâm khiên, An Lạc vương bị đòn này trúng mắt phải, máu chảy từng giọt.
"Ngươi né được hả?
Ngươi khá lắm, tên con người à."
"Tuyệt vời lắm đó, cho dù hắn là gì vẫn quá mạnh so với những kẻ Thất Tội Thiên Trụ bình thường," Thất Thái Bình đứng từ xa nhìn lại.
"Thiên Chu - Hắc Ma Phong Đao Sát!"
Từ trên trời, Linh Phù tạo ra một cây rìu khổng lồ, trên đó có những đường gân và nhiều mắt như sinh vật sống.
Hắn chém xuống nhưng…
Thất Thái Bình đã dùng tấm khiên Thất Bảo hứng chịu đòn này.
Quả không hổ danh là đại bảo kiếm, lực của chiêu Thiên Chu được phân tán sang hai bên, chém bay tất cả cây trong bán kính 50 dặm.
"Cái quái gì đây, ngươi đỡ được nó hả?"
"Không…
Không lý do nào, đó là đòn mạnh nhất của ta!"
"Ngươi đang sợ hãi à, Linh Phù?"
Thất Thái Bình cười khẩy.
"Lão già kia, ta có thể giết ngươi đó!"
"Thuần Phong Ma Trận!"
Từ sau lưng hắn phóng ra một con hắc long bay lên trời, bay vòng tròn tạo thành vòng, hàng trăm mũi tên mang sét đen phong ra.
Sau lớp bụi dày đặc, hàng trăm mũi tên cắm xuống mặt đất, dần tan biến theo hư không.
Hàng nghìn người chết, linh hồn họ bị Linh Phù hút vào cơ thể.
"Thiên Chu - Hạo Thiên Sát!"
Tay hắn biến thành lưỡi rìu nhọn, phát ra luồng ma lực hắc ám, lao về phía An Lạc vương.
"Lục Đạo Côn - Địa Tạng Phục Ma Đạo!"
Âm thanh va chạm, lục đạo côn chém sâu vào cánh tay đang đỡ của Linh Phù.
Mũi rìu đâm xuyên người An Lạc vương, máu chảy từng giọt.
"Ngươi cũng mạnh đấy, nhưng không thể mạnh bằng ta.
Mau quỳ xuống và cầu xin được tha thứ đi, tên con người thấp hèn!"
An Lạc vương ngẩng đầu, miệng nở nụ cười: "Không!"
Ngài nắm chặt Lục Đạo Côn, chém sâu hơn vào cánh tay Linh Phù bất chấp vết thương nặng thêm.
Linh Phù bất ngờ, cảm nhận có điều không ổn.
Hắn đá bay An Lạc vương ra xa, nhìn xuống cánh tay đang chảy máu.
"Hừ, ngươi mạnh đấy!"
Linh Phù quay ra dùng ma lực xách cổ Hàm Thuận Bắc lên.
"Ngươi nãy giờ lắm mồm lắm rồi!"
Từ đằng sau, Cao Sùng Bằng nhảy ra, chém vào lưng hắn.
Vết thương mang độc từ ngọc phong độc, khiến Linh Phù đau đớn, ném Thuận Bắc văng vào cây, xoay lại hất văng Sùng Bằng ra xa.
"Lũ con người hạ đẳng, ta sẽ giết hết các ngươi!"
Một nhát chém xung kích từ sau chém thẳng vào hắn.
"Địa Động Chi Đạo!"
Hứng chịu chiêu gần như mạnh nhất của Trùng Bát, Linh Phù quỵ xuống.
Do dùng đòn Thiên Chu - Hắc Ma Phong Đao Sát, hắn cần thời gian hồi phục.
Thất Thái Bình tiến trước mặt Bang Trùng Bát, hai người nhìn nhau, không lời, nhưng hiểu rằng nếu không đồng lòng với sức mạnh Linh Phù, họ sẽ chết hết.
"Địa Động Tam Thanh Đạo!"
"Độc Tố Quyền!"
"Lôi Hỏa Phong Nhãn Kích!"
Chiêu thức mạnh nhất được tung ra, chiến trường đảo lộn.
Linh Phù bị thương nặng do kiệt sức, An Lạc vương chống tay đứng dậy.
"Bang Trùng Bát, phiền ông cho ta mượn Hắc Động Ngọc!"
Bang Trùng Bát nhìn An Lạc vương một lúc, hai người vốn là kẻ thù nhưng giờ không còn thời gian suy nghĩ.
Bất ngờ, Bang Trùng Bát đưa Hắc Động Ngọc cùng lời nói:
"Dựa vào ngươi đó!"
Sau khi lắp viên ngọc vào Lục Đạo Côn, nó hóa dạng mới: hình lưỡi hái, phía sau có đầu rồng màu tím vàng, mang nhiều vết nứt phát sáng trắng.
"Phật-Đạo Hợp Nhất Khu Tà Trừ Ma!"
Khi chuẩn bị tung đòn kết liễu, Trương Yêu Nghiêng đứng cản trước mặt Linh Phù, hét lớn:
"Đừng giết huynh ấy!"
Hàm Thuận Bắc từ xa nổi giận: "Cô bị điên à?"
Bất chấp vậy, Yêu Nghiêng vẫn đứng đó, vẻ mặt quyết đoán khiến Bang Trùng Bát bất ngờ lần đầu thấy.
Phật nhãn cảm nhận một chút ánh sáng trong linh hồn Linh Phù.
Bỗng Bang Trùng Bát vỗ vai An Lạc vương:
"Kết thúc đi!"
Một nhát chém mang theo năng lượng cực đại xé toạc không gian, lao về phía Yêu Nghiêng.
Rầm!
Trong làn bụi dày đặc, Linh Phù ôm lấy Yêu Nghiêng.
Việc chịu chiêu thức này khiến Linh Phù không thể phục hồi.
Giọt nước mắt đỏ rơi từ mắt trái còn lại của hắn.
"Cảm ơn ngươi vì đã cho ta thấy sự quan tâm là như thế nào.
Trước kia, ta từng rất khinh thường thứ gọi là tình yêu.
Tại sao khi yêu, con người lại sẵn sàng đánh đổi mạng sống để bảo vệ người họ yêu?
Ta luôn nghĩ đó chỉ là giả dối, cho đến bây giờ, cảm ơn ngươi đã cho ta hiểu."
Yêu Nghiêng tựa vào ngực hắn, tay ôm lấy ra sau lưng.
"Nếu trời đất có kiếp sau, thiếp muốn làm nương tử của ngài.
Thiếp muốn sinh cho ngài những đứa con bé bỏng, nguyện từ bỏ hết địa vị để ở bên ngài.
Ngài hứa với thiếp, nếu có kiếp sau, ngài sẽ cưới thiếp thành nương tử được không?"
Yêu Nghiêng khóc, những giọt nước mắt từ tận tấm lòng rơi xuống ngực Linh Phù.
Hắn, dù là con quỷ, nhưng trước đây cũng là con người.
Quá khứ cha mẹ ly thân đã làm định kiến trong tình cảm hắn vụn vỡ, cho đến hôm nay.
Hắn cúi xuống, hôn vào trán Yêu Nghiêng.
"Ta lấy danh dự bản thân hứa."
Làn bụi dần tan, giống như cơ thể Linh Phù… tan biến thành hạt bụi vàng.
Ai cũng nghĩ tất cả đã chấm dứt, nhưng trong đống bụi vàng vẫn còn một hạt bụi đen, bị một kẻ nhặt lên và bỏ vào chiếc lọ gốm.
Sau trận chiến, Thất Tội Thiên Trụ tan rã, kết thúc thời kỳ thống trị giới giang hồ.