Khác Phong Thiên Cổ Ẩn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,528
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406731232-256-k674358.jpg

Phong Thiên Cổ Ẩn
Tác giả: Hanni76
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Tiên hiệp - Huyền huyễn - Cổ trang - Thượng cổ - Bi kịch - Luân hồi

Giữa Lục Giới rộng lớn, khi phong ấn thượng cổ dần lung lay, số mệnh của thần, ma và hậu duệ long tộc bắt đầu đan xen.

Từ cuộc đại chiến của mười hai vị Thượng Cổ Thần, máu và hy sinh đổi lấy thái bình vạn năm, đến sự ra đời của Long Dạ Lam - đứa trẻ mang trong mình huyết mạch rồng thần và lời nguyền của phong ấn.

Thiên giới tưởng chừng yên ổn, nhưng bóng tối chưa từng tan biến.

Khi ma quân chờ ngày tái thế, phong ấn sắp sụp đổ, Dạ Lam buộc phải đối mặt với lựa chọn tàn khốc nhất:
bảo vệ Lục Giới... hay hi sinh chính bản thân mình.

Một câu chuyện cổ trang - tu tiên, nơi tình thân, tình yêu và số mệnh va chạm,
và khởi đầu cho một vòng xoay mới của thiên địa.



tienhiep​
 
Có thể bạn cũng thích !
Phong Thiên Cổ Ẩn
Chương 9 : Hôn Lễ


Sáng hôm sau, Yên Ninh phải trở về Nguyệt Hoa Điện để lo chút việc.

Nàng rời đi rất sớm, không đánh thức hai cha con.

Dạ Lam tỉnh dậy, nhìn quanh không thấy Yên Ninh đâu, liền vội vàng chạy đi tìm.

Con bé chạy thẳng đến chỗ Dạ Nguyệt, kéo tay áo ông hỏi:

“Phụ thân, mẫu thân đâu rồi?”

Dạ Nguyệt cúi xuống, bế Dạ Lam lên, giọng trầm ổn:

“Mẫu thân con về Nguyệt Hoa Điện lo chút chuyện.”

Dạ Lam nghe vậy, ánh mắt thoáng buồn, hai tay khẽ siết lấy cổ áo phụ thân.

Dạ Nguyệt thấy thế liền nói thêm:

“Mẫu thân con sẽ sớm trở về với con.”

Dạ Lam nghe xong mới khẽ gật đầu, tâm trạng cũng bớt đi vài phần.

Một lúc sau, Dạ Nguyệt lại lên tiếng:

“Phụ thân phải lên Thiên Cung gặp Thiên Quân có chút việc, con có muốn đi cùng ta không?”

Dạ Lam nghe vậy liền nheo mắt, trong lòng đã mơ hồ đoán ra điều gì đó.

Nhưng con bé vẫn nhanh chóng gật đầu:

“Con đi với phụ thân.”

Thế là hai cha con cùng rời khỏi Nguyệt Cung, hướng thẳng lên Thiên Cung.

Vừa đến Thiên Cung, đã thấy Thiên Quân ngồi ngay trên đại điện.

Dạ Lam vừa trông thấy liền buông tay cha, lon ton chạy thẳng tới, hai tay chắp lại, giọng lễ phép:

“Lam nhi bái kiến Thiên Quân.”

Thiên Quân nhìn thấy con bé thì gật đầu, ánh mắt hiền hẳn đi.

Dạ Lam hành lễ xong không rời ngay, mà tiến sát lại gần, ghé tai Thiên Quân thì thầm điều gì đó, vẻ mặt vô cùng thần bí.

Không biết con bé nói gì, chỉ thấy Thiên Quân thoáng tròn mắt, nét mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên, rồi bật cười khẽ.

Dạ Nguyệt theo sau bước vào đại điện, cúi người hành lễ:

“Thần bái kiến Thiên Quân.”

Thiên Quân gật đầu, nhìn ông một cái rồi cất giọng:

“Hôm nay Dạ Nguyệt Thần Quân lên đại điện sớm như vậy, hẳn là có chuyện muốn nói?”

Dạ Nguyệt thoáng ngập ngừng, im lặng một lát rồi mới trầm giọng đáp:

“Hôm nay thần đến đây… là muốn thỉnh cầu Thiên Quân một việc.”

Thiên Quân khoát tay:

“Ngài cứ nói.”

Dạ Nguyệt im lặng thêm một nhịp nữa, dường như đã hạ quyết tâm, cuối cùng mới mở lời nói rõ ý định của mình.

“Bẩm Thiên Quân,

ta vốn quen một mình trấn thủ chiến trường,

chưa từng nghĩ đến chuyện thành hôn .

Nhưng Yên Ninh Nguyệt Tiên…

là người duy nhất khiến ta nguyện dừng lại.

Ta xin được hỏi cưới nàng,

mong Thiên Quân ban hôn.”

Thiên Quân thu lại ý cười, giọng nói dần trở nên nghiêm túc:

“Dạ Nguyệt Thần Quân, việc này không phải chuyện nhỏ.

Ngài đã suy nghĩ thật kỹ rồi chứ?”

Dạ Nguyệt đứng thẳng người, thần sắc trầm ổn, không do dự đáp lại:

“Ta đã suy nghĩ rất kỹ.

Lời hôm nay nói ra, tuyệt không phải nhất thời xúc động.”

Thiên Quân nhìn ông hồi lâu, như đang cân nhắc điều gì đó.

Sau cùng, ngài khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng:

“Được.

Có câu nói này của ngài, ta cũng yên tâm.”

Đứng bên cạnh, Dạ Lam nghe vậy liền che miệng cười, đôi mắt cong cong thành hình trăng khuyết, vui vẻ đến mức không giấu nổi.

“Nếu đã vậy,” Thiên Quân đứng dậy, giọng vang khắp đại điện,

“ta sẽ cho người thông báo khắp Lục Giới, chuẩn bị sính lễ,

đến Nguyệt Hoa Điện chính thức hỏi cưới Yên Ninh Nguyệt Tiên.”

Nói xong, hai cha con cùng hành lễ rồi rời khỏi đại điện, quay về Nguyệt Cung.

Dạ Nguyệt giao Dạ Lam cho tiên nga trông nom, dặn dò vài câu, rồi một mình bước vào thư phòng.

Trong thư phòng, ông tự tay chuẩn bị mực tàu, giấy đỏ, phong thư màu son.

Ánh đèn lặng lẽ soi xuống bàn ngọc, bút lông nằm yên, như đang chờ chủ nhân ra tay viết nên một việc trọng đại.

Thế nhưng khi cầm bút lên, Dạ Nguyệt lại đứng im hồi lâu.

Trong lòng ông chợt hiện lên một ý nghĩ:

Ta chưa từng viết hôn thư… cũng chẳng biết phải viết thế nào cho đúng.

Trầm mặc hồi lâu, ông cuối cùng cũng hạ bút.

Chỉ là vừa viết được mấy dòng, lại dừng tay, nhìn một lúc rồi cau mày, vò tờ giấy ném sang bên.

Viết lại lần nữa, rồi lại xé.

Cứ như vậy, từng phong thư đỏ bị bỏ sang một bên.

Chẳng mấy chốc, trên bàn đã chất đầy những tờ giấy vo tròn.

Dạ Nguyệt nhìn đống hôn thư viết dở ấy, lần đầu tiên trong mấy vạn năm, cảm thấy một việc còn khó hơn cả đối mặt thiên quân vạn mã.

Đúng lúc ấy, Dạ Lam từ ngoài trở về, trong tay ôm một giỏ đào vừa hái.

Vừa bước vào thư phòng, con bé đã ngẩn người.

Trên bàn, dưới đất, đâu đâu cũng là giấy đỏ bị vò nhàu.

Dạ Lam đặt giỏ đào xuống, lén lút tiến lại gần bàn, nhón chân nhìn.

Con bé đọc thầm mấy dòng trên tờ giấy chưa kịp vò, mắt liền sáng lên:

“Hôn thư…?

Cha đang viết hôn thư ư?”

Vừa đọc xong, Dạ Lam lập tức quay sang gọi to:

“Phụ thân!”

Dạ Nguyệt giật mình, tay khẽ run, suýt nữa làm đổ nghiên mực.

Ông quay đầu lại:

“Con vào đây từ khi nào vậy?”

Dạ Lam chẳng thèm để ý, mặt nghiêm túc hiếm thấy, nói thẳng:

“Cha viết thế này… mẫu thân sao có thể đồng ý được?”

Dạ Nguyệt khựng lại.

Ông vốn đã rối, nghe con bé nói vậy lại càng thêm nghi ngờ, nhưng nghĩ kỹ, con bé thông minh lanh lợi, lại rất hiểu Yên Ninh…

Cuối cùng ông thở nhẹ:

“Vậy con nói xem… nên viết thế nào?”

Dạ Lam liền chống tay lên bàn, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, chỉ cho cha từng chút một.

Từng câu, từng chữ, đều bảo Dạ Nguyệt viết bằng tâm ý thật của mình, không cần quá khuôn phép, chỉ cần chân thành.

Dạ Nguyệt nghe theo, từng nét bút chậm rãi hạ xuống.

Lần này, ông không vò giấy nữa.

Nửa canh giờ trôi qua,

hai cha con cuối cùng cũng hoàn thành một bức hôn thư.

Dạ Lam nhìn thành quả, gật gù hài lòng, còn Dạ Nguyệt thì lặng lẽ nhìn phong thư đỏ trước mặt —

lần đầu tiên trong đời, ông cảm thấy tim mình nhẹ đi rất nhiều.

Dạ Nguyệt cẩn thận đặt hôn thư vào phong bao đỏ, thu lại gọn gàng rồi cất vào trong tay áo.

Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.

Yên Ninh vừa đến.

Hai cha con giật mình.

Dạ Lam phản ứng cực nhanh, lập tức nhảy xuống, cùng Dạ Nguyệt vội vàng thu dọn đống giấy đỏ bị vò trên bàn và dưới đất.

Khi Yên Ninh bước vào thư phòng,

mọi thứ đã được dọn gọn gàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Yên Ninh nhìn quanh một vòng, khẽ nghiêng đầu:

“Ta… có làm phiền hai người không?”

Dạ Nguyệt thần sắc vẫn lạnh nhạt như thường, chỉ đáp:

“Không.”

Dạ Lam thì đứng bên cạnh, tay chắp sau lưng, giả vờ ngoan ngoãn,

nhưng ánh mắt lại lấp lánh, rõ ràng trong lòng đang cười thầm.

Dạ Lam rất thức thời, thấy bầu không khí có chút khác lạ liền lặng lẽ lẻn ra ngoài, khép cửa lại, để lại không gian yên tĩnh cho hai người.

Trong thư phòng chỉ còn Dạ Nguyệt và Yên Ninh.

Dạ Nguyệt nhất thời lại đứng hình, chẳng biết nên mở lời thế nào.

Yên Ninh nhìn ông, khẽ cười:

“Đêm qua đã ở cạnh nhau như vậy rồi, chàng vẫn còn ngại sao?”

Dạ Nguyệt hơi lúng túng, giọng có chút gấp:

“Ta… không có.

Chỉ là ta hơi—”

Yên Ninh bật cười, ánh mắt dịu lại:

“Chàng bị ta dọa sợ đến vậy sao?”

Dạ Nguyệt lắc đầu, hít sâu một hơi, như hạ quyết tâm.

Ông đưa tay kéo Yên Ninh ra ngoài thềm đá.

Yên Ninh bị kéo đi có chút bất ngờ, nhưng cũng không giãy giụa.

Trăng đêm nay rất sáng, ánh bạc trải khắp Nguyệt Cung.

Dạ Nguyệt đứng trước thềm, quay sang nhìn nàng, giọng trầm xuống:

“Hôm nay… ta có một chuyện rất quan trọng muốn nói với nàng.”

Yên Ninh khẽ gật đầu:

“Chàng nói đi.”

Dạ Nguyệt đưa tay vào tay áo, lấy ra phong thư đỏ vừa viết xong.

Yên Ninh nhìn theo, trong mắt thoáng hiện vẻ tò mò.

Ông đưa phong thư về phía nàng:

“Ta vốn định ngày mai mới đưa… nhưng hôm nay đã gặp nàng, ta muốn tự tay giao.”

Yên Ninh nhận lấy, nhìn phong thư trong tay rồi ngước mắt lên:

“Đây là…”

Dạ Nguyệt khẽ cười:

“Hôn thư.”

Yên Ninh khựng lại.

Dạ Nguyệt nhìn nàng, giọng nói chậm rãi mà nghiêm túc:

“Nàng có nguyện ý ở bên ta, cùng ta đi hết quãng đời còn lại không?”

Yên Ninh trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả, ánh mắt khẽ đỏ.

Nàng không do dự, bước tới ôm lấy Dạ Nguyệt:

“Ta đồng ý.”

Dạ Nguyệt cuối cùng cũng mỉm cười, vòng tay ôm lấy nàng dưới ánh trăng.

Hôn lễ được cử hành giữa thiên giới, mây lành hội tụ, tiên nhạc vang vọng khắp chín tầng trời.

Vân quang rực rỡ trải dài, tiên hạc lượn quanh, hoa linh rơi xuống như mưa, nhuộm cả không gian trong sắc hỷ.

Dạ Lam ngồi ngay ngắn bên cạnh, tận mắt nhìn đôi phu thê nâng chén rượu hợp cẩn, ánh mắt sáng rỡ, khóe môi cong lên nụ cười mãn nguyện như đã hoàn thành đại sự cả đời.

Yên Ninh khẽ nghiêng người, bật cười dịu dàng, đưa tay nhéo nhẹ má nàng:

“Thì ra con đã sớm bày mưu từ trước.”

Dạ Lam cười hì hì, hai má phúng phính, đôi mắt long lanh không giấu được niềm vui.

Dạ Nguyệt đứng bên, nhìn hai mẹ con hòa hợp, lòng băng giá bao năm như tan chảy, khóe môi hiếm hoi khẽ cong lên — đó là niềm an yên mà ông từng tưởng mình sẽ không bao giờ có được.

Yên Ninh Nguyệt Tiên trở thành thê tử của Dạ Nguyệt Thần Quân,

cũng trở thành mẹ nuôi của Long Dạ Lam.

Nàng không quá nghiêm khắc, cũng không quá nuông chiều.

Dạy nàng lễ nghi, nữ công, cách sống như một nữ thần bình thường.

Chỉ là nàng chưa từng ngờ tới, Dạ Lam lại tinh nghịch đến mức ấy.

Những ngày tháng phía trước, e rằng nàng chỉ có thể bất lực nhìn con bé bày ra hết chuyện này đến chuyện khác, vừa dở khóc dở cười, lại chẳng thể trách mắng nặng lời.

Đúng như lời đoán Dạ Lam … quá nghịch.

Đi tới đâu là phá tới đó,

hôm thì trèo lên mái điện,

hôm thì trốn vào linh trì,

khiến Yên Ninh suốt ngày phải đi tìm người.

Dạ Nguyệt cũng không ngờ, con gái mình lại nghịch ngợm đến vậy.

Dẫu ông là người luôn ở bên chăm sóc Dạ Lam từ thuở còn ẵm ngửa, từng bước chứng kiến con bé lớn lên cho đến hôm nay, nhưng trước những trò tinh quái ấy, đôi khi ông vẫn chỉ biết lắc đầu bất lực, ánh mắt lại thoáng qua một tia bất đắc dĩ xen lẫn cưng chiều.

Dạ Nguyệt từng nghĩ, chỉ cần ở bên nhau, thế gian này sẽ không còn điều gì đáng sợ.
 
Back
Top Bottom