Trên con phố đầy công nghệ điện tử, cô gái đứng dưới ánh trăng tựa như bông hoa trắng giữa thế giới đầy gai góc.
Dù cô nổi bật như thế nào, nhưng chẳng ai để ý, không phải vì nhan sắc cô bị coi là bình thường, cũng chẳng phải vì trong cô đáng sợ đến mức người khác không dám nhìn.
Mà là vì… cô là QUỶ và tên cô là Nhã Trúc.
Nhã Trúc đang hứng thú quan sát một chàng trai đang vội vã bước đi trong dòng người.
Ánh mắt cô lóe lên tia sát ý.
Nhã Trúc đã theo dõi hắn vài tháng, nhưng vẫn chẳng thể nào biết tên hắn.
Đã có lúc cô muốn giết hắn, nhưng trong lòng bỗng trào lên một cảm giác lạ lẫm khiến cô không thể ra tay với hắn.
Cô khẽ nheo mắt khi hắn hòa tan vào dòng người trên phố.
Thân hình cô lóe lên rồi xuất hiện ngay bên cạnh hắn.
Vừa xuất hiện, cô bắt gặp ánh mắt hắn khẽ liếc về phía cô.
Có lẽ… cô đã phát hiện một bí mật của hắn.
Nghĩ vậy, ánh mắt cô càng trở nên nguy hiểm và bám chặt lấy anh ta.
Bỗng dòng người đang xô đẩy nhau tiến về phía trước dừng lại.
Những tiếng phịch ngã xuống vang lên liên tiếp, đến cuối cùng chỉ còn cô đứng, à không, phải là đang bay.
Cô chưa kịp thắc mắc chuyện gì xảy ra, đột nhiên trong đầu cô xuất hiện một uy áp đáng sợ, nhấn chìm tâm trí cô.
Nhã Trúc thở dồn dập, bóng tối như muốn bóp nghẹt cả linh hồn cô.
Đôi mắt cô mở to, nhuốm màu kinh hoàng.
Tâm trí cô bị một bàn tay vô hình siết chặt, khiến cô đau đớn tột cùng, tầm nhìn trước mắt dần bị che phủ bởi những làn sương mù.
Cô muốn gào thét để vơi cơn đau, nhưng miệng cô như bị kẹp chặt bởi hòn đá cứng cáp.
Trước khi ngã xuống, làn sương mù trước mắt lóe lên vài tia đỏ.
Sau khi ngã, cô lạc vào một thế giới chỉ có riêng mình cô.
Sương mù bao trùm không gian, như muốn ngăn cô khám phá nơi này.
Trong không gian ấy, một nỗi phẫn nộ kì lạ tràn ngập lòng cô.
Mặc cô cố đẩy lùi sương mù, chúng vẫn đứng im, như thể tất cả sức mạnh của cô chỉ là làn gió yếu ớt.
Bộc phát xong, cơn phẫn nộ chìm xuống, và cơn sợ hãi dâng trào.
Cô ôm lấy đầu, co ro trong góc, toàn thân run rẩy, như thể đang đối mặt với những quái vật kinh hoàng.
Khi ngẩng đầu lần nữa, trước mắt cô hiện ra một khu rừng âm u, xen những làn sương mù như muốn giam cầm những sinh linh nhỏ bé.
Trong lồng sương mù có 6 “con thú” – bao gồm cả cô.
Họ ngồi co ro trong các góc, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng loạn và sợ hãi.
Bầu không khí vốn âm u, mùi nấm mốc và đất, giờ lại thêm mùi khai thoang thoảng.
Cô quay đầu về hướng mùi hương, thấy một chàng trai gầy gò, xanh xao, giờ càng thêm trắng bệch, dưới chân hắn là một vũng nước đã động đậy.
Ánh mắt chàng trai trống rỗng, như thể linh hồn hắn đã biến mất, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ.
Vũng nước dưới chân phản chiếu những đường gân xanh nổi rõ, hình ảnh một cơ thể yếu ớt đang dần thất thủ trước nỗi sợ.
Bỗng một giọng nói máy móc vang vọng, rung chuyển từ khắp nơi.
Các “con thú” vốn đã hoảng loạn giờ càng co rúm, tim đập dồn dập, lông gáy dựng đứng.
“Xin chào các người chơi mới.
Các ngươi hiện đang ở trong thế giới ‘Ngôi làng Rock’.
Hãy lập đội và tiêu diệt các đội khác!!!”