Cập nhật mới

Khác Phơi bày

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396454565-256-k449929.jpg

Phơi Bày
Tác giả: Bongbenh1234
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một cuộc điều tra về đường dây ma túy mới khiến Châu An vô tình tìm ra dấu vết liên quan đến cái chết của cha mẹ cô - những người được cho là đã chết trong một tai nạn.

Dần dần, cô khám phá ra một mạng lưới tội phạm ngầm có liên hệ với nội bộ cảnh sát.

Câu hỏi lớn nhất: ai là kẻ phản bội?



trummatuy​
 
Phơi Bày
Chương 1 : Học sinh mới.


Một huyện nhỏ của Hà Nội của vào đầu tháng chín vẫn còn lưu luyến cái nắng cuối hạ.

Những hàng cây ven đường đổ bóng râm mát xuống cổng trường THPT Minh Hải – một trong những ngôi trường lâu đời và danh tiếng nhất huyện.

Không ai ngờ rằng, ẩn sau cánh cổng với dãy hàng rào trắng ấy, là một bí mật lớn đang dần bị vạch trần.

Sáng thứ hai đầu tuần, sân trường đông nghẹt học sinh.

Trong làn gió mát nhẹ thoảng qua, một cô gái mặc đồng phục học sinh đứng trước bảng tin lớn, lặng lẽ quan sát.

Tóc buộc cao, áo sơ mi trắng thẳng nếp – tất cả đều không có gì đặc biệt.

Nhưng ánh mắt cô thì lại khác – sáng, tỉnh táo, và mang nét cẩn trọng hiếm thấy ở một nữ sinh cấp ba.

Châu An thở dài, ánh mắt dõi theo đám học sinh đang tụ tập gần hành lang tầng hai.

"Cậu là học sinh mới à?" – một giọng nói vang lên sau lưng.

Châu An quay lại.

Một nam sinh cao lớn, đeo cặp chéo, nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ nhưng thân thiện.

"Tôi là Hiếu – lớp phó học tập lớp 11A2.

Có phải cậu được chuyển từ trường THPT Thịnh Lâm không?

Cô chủ nhiệm bảo tôi đón cậu."

Cô khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ.

"Ừ, tôi là Châu An.

Cảm ơn cậu."

Hiếu đưa cô đến phòng giáo viên gặp cô chủ nhiệm.

"Em là học sinh mới nhỉ?" – tiếng giáo viên chủ nhiệm vang lên.

"Dạ vâng, em là Đặng Châu An ạ."

Cô giáo gật đầu, mỉm cười dẫn cô lên lớp.

Cánh cửa lớp 11A2 bật mở.

Bao ánh mắt đổ dồn về phía cô.

Cả lớp đứng lên chào.

Giây phút ấy, ánh mắt của một cậu nam sinh trong góc lớp bỗng trừng lớn.

Cậu suýt nữa thì chửi thề mấy câu.

Đôi mắt mở to không thể tin được.

Châu An mỉm cười tinh nghịch, đưa tay lên môi ra hiệu: 'Suỵt.'

**Hai ngày trước.

"Mã hồ sơ: TH-17.

Tên nhiệm vụ: trường THPT Hải Minh"

Giọng nói ồm ồm vang lên trong phòng của trưởng phòng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy.

Ánh đèn lạnh lẽo chiếu xuống bàn, nơi một tập hồ sơ đang mở.

Trên bìa là ảnh một trường cấp ba, bên dưới là tên: THPT Hải Minh

P/s: mình lấy bối cảnh chính là ở thành phố Hà Nội, các địa danh nhỏ như huyện, xã là mình tự bịa.

Nếu có giống với địa danh đời thực thì chỉ là sự trùng hợp, không có ý bôi nhọ, làm xấu một tổ chức hay một cá nhân nào cả.

"Xung quanh trường có nhiều kim tiêm, vỏ kẹo; các địa bàn vắng người cũng xuất hiện rất nhiều.

Tôi đã cho người quan sát một thời gian, tôi nghi có đường dây phân phối ma túy tổng hợp xuất phát từ trường cấp 3."

"Không ai trong trường chịu hợp tác.

Ta cần một người cài cắm trực tiếp."

"Tôi có thể.

Nhưng tôi không đồng ý với thân phân này!"

- Giọng Châu An kiên quyết.

Đặng Châu An, điều tra viên thuộc Đội Tác chiến Ngầm – là người được chọn cho nhiệm vụ gần như điên rồ này: đóng giả học sinh cấp ba, thâm nhập vào môi trường học đường để truy tìm đầu mối cung cấp chất cấm.

"Tôi muốn làm một học sinh bình thường, thuê một cái trọ gần đó là được."

- Châu An nói tiếp, giọng đều đều.

"Cô nghĩ sao về một học sinh không cha không mẹ, sống một mình, chẳng phải là rất bị nghi ngờ à?"

- Trưởng phòng lên tiếng, nói tiếp : "Tôi sẽ bảo đảm an toàn cho bà và em trai cô nên cô cứ yên tâm hoàn thành nhiệm vụ này."

Ông Phong - trưởng phòng nói tiếp, "Cô sẽ vào lớp 11a2 với tư cách học sinh chuyển trường.

Dữ liệu đã được đưa vào hệ thống giáo dục.

Lý lịch hoàn toàn hợp lệ."

Châu An nhận tập hồ sơ.

Mọi thứ đã sẵn sàng: đồng phục, giấy tờ, tài khoản mạng xã hội.

Cô chỉ liếc nhìn đồng hồ : "Vậy khi nào bắt đầu?"

"Thứ hai tới.

Chuẩn bị đi."

***

Cô chủ nhiệm vẫy tay ra hiệu cả lớp ngồi xuống, cô trầm giọng nói : "Các em, từ hôm nay lớp ta có học sinh mới.

Giới thiệu đi em." nói xong liền đưa ánh mắt về phía Châu An.

"Chào các bạn, mình là Đặng Châu An.

Mình vừa chuyển về từ Thịnh Lâm.

Mong mọi người giúp đỡ."

Cô giáo chỉ vào chỗ trống – ngay cạnh Huy An, ý muốn Châu An ngồi đó.

Cô bước xuống, ngồi vào chỗ.

Đặng Huy An - cậu nam sinh ngồi góc lớp, vẫn chưa hoàn hồn, quay sang khẽ hỏi: "...Chị?!"

"Mình biết mình xinh nhưng cậu cũng không nên nhìn mình như thế chứ?"

- Châu An thì thầm nhỏ đủ để Huy An nghe thấy.

"Chắc các em còn tò mò về bạn học sinh mới của lớp nhỉ?

Vậy cô sẽ tiết lộ chút nhé!

Đặng Châu An là chị gái song sinh của bạn Đặng Huy An lớp mình."

Lời vừa dứt.

Tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp lớp.

"Woa, nhìn không giống sinh đôi tí nào luôn á!"

"Giống mỗi cái tên!"

"Châu An xinh nhỉ!

Lại còn cao."

"Chị em sinh đôi mà... hot thế này thì lại thêm drama cho lớp rồi."

Sau mấy lời buôn chuyện của cả lớp, lớp học lại quay về trạng thái im lặng vốn có.

Chỉ còn ánh mắt đang liếc nhìn xung quanh.

140425.
 
Phơi Bày
Chương 2 : Huyết thống.


Giờ giải lao.

Lũ bạn của Huy An chạy đến bàn cậu hóng hớt.

"Ủa, Huy!

Không định giới thiệu chị sinh đôi với bọn tao à?"

Ngô Kỳ Lâm – cậu bạn có nụ cười luôn thường trực và tính tình hoạt náo – bước tới với vẻ hào hứng, kéo theo sau là ba người nữa: cậu con trai là Hiếu cô đã gặp và hai cô gái lần lượt là Mai Chi, Thanh Vy.

"À...

đây là... chị tao." – Huy An giới thiệu lúng túng, mắt nhìn Châu An.

"Chị sinh đôi á?

Không giống chút nào luôn á trời."

Thanh Vy với mái tóc ngắn liếc một vòng từ đầu đến chân Châu An, mắt sáng lên vì tò mò.

"Giống mỗi cái tên thôi mà!" – Kỳ Lâm chen vào.

"Huy An, Châu An... nghe dễ thương ghê."

"Ừm..."– Mai Chi lên tiếng : "Khuôn mặt không giống lắm nên cảm giác không giống sinh đôi.

Nhưng dễ thương thì công nhận."

"À, tớ tên Châu An" – Châu An tươi cười tiếp lời.

"Trước giờ ai cũng bảo tên hai đứa giống hệt nhau, chắc ba mẹ cố tình đặt như vậy."

Nghe Châu An nói vậy, Huy An im lặng một hồi.

Bởi, họ chẳng có quan hệ huyết thống gì cả.

***

Năm đó...

Ngày 25 tháng 9, mười sáu năm về trước.

Một sinh linh bé nhỏ ra đời, với sự mong chờ của mọi người.

7h tối.

"Chúc mừng gia đình, mẹ tròn con vuông, là một bé trai kháu khỉnh ạ!"

- tiếng cô y tá cất lên nói với người thân sản phụ.

Ánh mắt chàng trai 27 tuổi bên ngoài phòng sinh lúc đó ngập tràn một thứ ánh sáng vừa lạ vừa quen — như thể cả cuộc đời anh, từng vui buồn, từng mất mát, từng hy vọng...

đều gom lại thành một điểm sáng duy nhất: khoảnh khắc con anh cất tiếng khóc đầu đời.

Tiếng khóc vang lên – yếu ớt, rồi mỗi lúc một rõ hơn, như một phép màu đánh thức cả thế giới đang im lặng trong lòng anh.

Bác sĩ đặt đứa bé lên tay anh, da kề da, hơi ấm nhỏ bé kia run rẩy mà sống động lạ kỳ.

Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ khóc, vậy mà nước mắt cứ tự nhiên tràn ra, lăn dài trên má mà chẳng cần giấu giếm.

"Chào bé con," anh thì thầm, giọng run như chính lần đầu tiên anh học nói.

Cánh cửa phòng khẽ vang lên hai tiếng cốc cốc, rồi hé mở.

Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên từ bên ngoài: "Anh chị vào có được không?"

Người đàn ông quay đầu lại, vẫn bế con trong tay, mắt vẫn chưa thôi ươn ướt vì xúc động.

Anh mỉm cười gật đầu, "Được ạ."

Ba người bước vào – một cặp vợ chồng trẻ và cô con gái nhỏ tầm bốn, năm tuổi.

Người mẹ ôm bó hoa nhỏ, người cha tay xách một giỏ quà, còn bé con thì rụt rè núp sau chân bố, đôi mắt to tròn mở to ngơ ngác khi nhìn thấy đứa bé nằm trong tay người đàn ông.

"Chúc mừng cô chú." người mẹ lên tiếng trước, giọng dịu dàng mà ấm áp.

Bé gái thì được mẹ dắt tay tới gần, thì thầm: "Con có thể nhìn em bé không ạ?"

Người bố gật đầu, hơi nghiêng tay để bé có thể thấy rõ hơn.

Cô bé nghiêng đầu, chăm chú quan sát khuôn mặt nhỏ xíu, đỏ hồng của em bé, rồi bất chợt mỉm cười như vừa khám phá ra một điều kỳ diệu.

"Mắt em nhắm chặt, giống như đang mơ ấy!" cô bé nói nhỏ, đôi mắt lấp lánh.

Người bố vừa đặt đứa bé vào cái nôi bên cạnh vợ, thì gia đình ba người kia cũng quây quần lại bên giường.

"Thế cô chú đã chọn được tên cho em bé chưa?"

- bố cô bé hỏi.

Người chồng nhìn sang vợ, rồi lại quay sang cô bé gái đang đứng gần nôi.

Cô bé chớp mắt, mái tóc lòa xòa che nửa trán, giọng nhỏ như thì thầm: "Em bé dễ thương quá...

Nếu được tên giống cháu thì vui lắm."

Mọi người trong phòng bật cười, ánh mắt dịu dàng hướng về cô bé.

Người vợ mới sinh quay sang chồng, khẽ hỏi: "Hay là... mình đặt tên con là Huy An?

Huy là ánh sáng, An là bình an.

Vừa có sự rực rỡ, vừa có sự tĩnh lặng.

Giống như cách Châu An vừa cười, nhẹ nhàng nhưng thật ấm áp."

Người bố nhìn đứa nhỏ trong nôi, rồi nhìn cô bé Châu An đang thì thầm nói chuyện.

Anh gật đầu, mắt ánh lên niềm vui: "Huy An.

Cái tên này đẹp lắm."

Nghe thấy tên mình được nhắc đến, Châu An tròn mắt ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười tươi rói.

"Em bé tên giống cháu ạ?

Vậy sau này cháu có thể chơi với em, dạy em vẽ, kể chuyện cho em nghe ạ?"

Cuộc sống cứ thế vui vẻ diễn ra.

Cho đến một buổi chiều mùa thu ảm đạm hai năm sau.

Bản tin cuối ngày vang lên trên màn hình tivi:

"Vào lúc 15 giờ 20 phút chiều nay, một vụ tai nạn nghiêm trọng đã xảy ra tại tuyến đường vành đai phía nam thành phố Hà Nội.

Một xe container mất lái đã đâm trực diện vào xe hơi bốn chỗ đang di chuyển đúng làn.

Hai người lớn trong xe tử vong tại chỗ.

Nạn nhân được xác định là vợ chồng anh Đặng Minh và chị Lê Vy, cư trú tại phường An Khánh.

Vụ việc hiện đang được điều tra, nguyên nhân ban đầu nghi do tài xế container dùng chất kích thích khi lái xe..."

Tiếng bản tin dừng lại, nhưng không khí trong căn nhà nhỏ của gia đình Châu An thì vẫn còn lặng đi.

Mẹ Châu An siết chặt bàn tay run rẩy của chồng.

"Minh nó là người đồng đội tốt, là người chồng yêu vợ thương con, tận tâm với công lý vậy mà..."

Người vợ mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn kiên định."

Hay là... mình đón Huy An về đi!

Dù sao cô chú cũng là trẻ mồ côi, em không muốn Huy An lại nối tiếp như vậy."

Anh siết chặt tay vợ.

"Ừ.

Anh cũng không nỡ để thằng bé lẻ loi."

Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng nhà.

Cánh cửa xe mở ra, người mẹ bước xuống trước, vòng tay vẫn ôm chặt cậu bé hai tuổi.

Huy An nép vào vai cô, ánh mắt ngơ ngác đảo nhìn xung quanh.

Trước thềm nhà, Châu An đã đứng chờ từ lâu, bên cạnh cô là một cậu thiếu niên cao gầy – anh trai cô, mười một tuổi.

Người bố xoa đầu con gái rồi nhìn sang con trai lớn: "Từ hôm nay, em sẽ là một phần của gia đình mình.

Bố mẹ tin là hai đứa sẽ thương em như ruột thịt."

Cậu anh trai gật đầu, không nói nhiều, chỉ bước tới vươn tay nhẹ đỡ lấy ba lô nhỏ của Huy An.

"Vào nhà đi em."

Một lúc sau, trong phòng khách, Châu An bày ra một vài món đồ chơi của mình - gấu bông, bộ lắp ráp và cả cuốn sách tranh màu mè.

Huy An ban đầu còn ngồi im trong lòng chị, mắt cảnh giác nhìn hai anh chị.

Nhưng chỉ vài phút sau, khi con gấu bông được Châu An đẩy về phía em và cất tiếng giả giọng "gấu nói xin chào", cậu bé bật cười khúc khích.

Anh trai ngồi gần đó, không chơi ồn ào nhưng cũng đưa cho Huy An vài mảnh ghép nhỏ.

Cậu bé đón lấy, đôi tay còn vụng về nhưng ánh mắt đã sáng lên.

Trong khoảnh khắc ấy, ba đứa trẻ - một cậu bé mất cha mẹ, một cô bé từng mong có em, và một cậu anh đang học làm người che chở - ngồi quây quần bên nhau.

Không ồn ào, không náo nhiệt, nhưng từng cái chạm tay, từng tiếng cười bật ra, từng ánh nhìn trao nhau...

đã nói thay tất cả: một gia đình mới đang bắt đầu lớn lên, trong sự yêu thương không cần phải gọi tên.

160425.
 
Phơi Bày
Chương 3 : Tên mọi người là..?


"Tên của mọi người là..?"

Châu An thắc mắc

"Mình tên Vy."

Hồ Ngọc Thanh Vy - cô bé với mái tóc ngang chỉ tay vào mình giới thiệu trước.

Lần lượt từng người giới thiệu.

Nguyễn Mai Chi, nhẹ nhàng như cái tên, khuôn mặt tươi tắn, trong veo.

Phạm Kỳ Lâm, dáng người khá cao, tóc hơi xoăn nhẹ, được cái rất nhanh miệng lắm mồm.

Hà Minh Hiếu, cậu bạn hồi sáng dẫn cô đi gặp chủ nhiệm.

Vừa giới thiệu xong, Vy với Chi liền kéo Châu An đi xuống sân trường, ý định là sẽ vào căn tin mua chút gì đó ăn sáng, đám con trai thấy mình sắp bị bỏ lại liền đi theo.

Thời cấp 3, Châu An cũng là học sinh trường Minh Hải.

Nhưng những năm gần đây, ngôi trường này thay đổi quá nhiều, đã được mở rộng thêm và được xây lại hoàn toàn, ngôi trường này như đã lột xác với 6 năm về trước, vẫn là cái tên Minh Hải nhưng bên trong lại vô cùng xa lạ.

THPT Minh Hải từng rậm rộ vì là ngôi trường đầu tiên thay toàn bộ giáo viên lâu năm trong nghề bằng những giáo viên mới.

Với khẩu hiệu "Bắt kịp xu thế hiện nay để chương trình học tập của con em mình tốt hơn chính là Minh Hải!"

Căng tin là khu cách biệt với khu học tập, nổi bật bởi cây phượng vĩ già đứng sừng sững trước cửa.

Những chùm hoa đỏ rực rơi lả tả, trải một lớp mỏng dưới sân, nhuộm cả khoảng trời trước căng tin bằng sắc màu rực rỡ.

Cửa căng tin được thiết kế theo hình vòng cung lớn, trông vừa cổ điển vừa mềm mại.

Bên trong, không gian sạch sẽ và thoáng đãng.

Quầy bán đồ ăn được xếp gọn về một bên, còn lại là khu vực bàn ghế dành cho học sinh.

Bàn được sắp thành từng dãy ngay ngắn.

Nơi này quả thực khác xưa rất nhiều.

"Này, Châu An!

Định ăn gì thế?"

- Mai Chi cất nhẹ giọng hỏi.

"... tớ muốn bánh mì."

- Châu An suy nghĩ phút chốc rồi trả lời.

"Tớ lấy thêm sữa nhé?"

- Vy đứng gọi món quay nói, Châu An gật đầu ra hiệu đồng ý.

Thanh Vy quay sang hỏi đám con trai rồi gọi một lèo.

"Này!

Lấy đồ rồi đi ra khu cây bàng ngồi đi."

- Lâm nói mà chẳng ai đáp nhưng vẫn làm theo, khu cây bàng này như cứ điểm của họ vậy.

Đi sâu vào trong, phía cuối căng tin là một cánh cửa nhỏ màu xanh lá nối liền với khu vườn phía sau trường.

Trong khu vườn, mỗi gốc cây đều là một thế giới riêng.

Tán lá xòe rộng tạo bóng mát tự nhiên.

Dưới những tán cây ấy là những bộ bàn ghế đủ kiểu – bàn đôi, bàn đơn và cả những chiếc bàn tròn lớn.

Hoa nở khắp nơi, rực rỡ mà dịu dàng.

Không xa đó là một hồ nước nhỏ, mặt hồ phẳng lặng, đôi khi phản chiếu bóng nắng lấp lánh xuyên qua kẽ lá.

Khi xưa, nơi này chỉ là vườn cây cổ thụ, chẳng mấy học sinh lui tới bởi nó âm u và rậm rạp, cứ khiến cho đám học sinh trào dâng cảm giác không an toàn.

Nhưng giờ đây, vườn cây lạnh lẽo năm đó đã được lột xác hoàn toàn, các cây lớn được cắt bớt cành, những ánh nắng len lỏi qua đó mà khiến nơi này có thêm sức sống.

Hồ nước kia cũng là sau này mới có.

Cải tạo xong nó như thiên đường cho đám học sinh, có đứa thì tám chuyện với bạn bè, có đứa thì lôi sách vở ra học, đứa ăn sáng, đứa bấm điện thoại.

Cứ thế, nơi đây tràn ngập người với tiếng cười nói.

Cả đám ngồi vào chiếc bàn gỗ quen thuộc, chia nhau bánh mì với sữa.

Bánh mì đóng gói nên khá khô, uống với sữa cũng gọi là ăn qua bữa sáng.

Họ vừa thưởng thức bữa sáng vừa tán ngẫu vui vẻ với nhau.

"Ê An!

Tao vẫn thắc mắc một điều!"

Thanh Vy lên tiếng, nhìn sang Châu An đối diện cô.

"Ủa, thay đổi xưng hô nhanh thế hả?"

Kỳ Lâm châm chọc cô, nhận lại cái liếc mắt quen thuộc từ Thanh Vy.

"Mày thích bắt bẻ tao không?"

Vy đáp ngắn gọn rồi ánh mắt đặt về phía Châu An.

"Cứ hỏi đi, tao trả lời."

Châu An nhẹ cất giọng.

"Mày với thằng Huy là chị em sinh đôi mà sao trước mày lại học trường khác thế?"

"Vì một số lí do gia đình nên tao ở với bác".

Đặng Châu An nói, "Nhưng giờ thì tao chuyển về nhà rồi."

Cả đám ồ lên như kiểu đã hiểu hết rồi nhưng chỉ Huy An - người biết tất cả vẫn im lặng để cho cô chị của mình diễn tiếp.

"Bảo sao Lâm đến nhà thằng Huy suốt mà chẳng thấy Châu An đâu.

Cũng chẳng thấy nó kể gì cả."

Kỳ Lâm nói giọng ngọt, nũng nịu.

Huy An : Mày mới đến cổng đã bị mấy con chó quanh đấy đuổi chạy mất dép rồi thì sao biết được🙂

"Thôi thôi, bỏ cái giọng đấy đi, tao nghe mà sởn hết da gà rồi, kinh quá!"

- Mai Chi lên tiếng đúng lúc khiến cả đầm gật đầu đồng ý.

"Ủa.

Phiên chợ đông em cầm nhầm cái áo, giọng em ái sao chị nói tại em."

Kẻ mua vui đích thị là Kỳ Lâm, vừa mở miệng cả đám đã cười không ngừng được.

"Sao..." không khí đột nhiên căng thẳng lạ thường.

Cả đám chú ý Huy An, không biết cậu định nói gì mà cứ ngập ngừng.

"Sao mắt mày thâm thế?"

- Huy An nói rồi nhìn sang Minh Hiếu đang ngồi cạnh mình.

"Tối qua tao ngủ muộn tí."

- Minh Hiếu tỉnh bơ đáp lại.

"Lớp phó học tập hôm qua ngủ muộn, chắc chắn có biến!"

- Mai Chi nghi ngờ nói với giọng thẩm vấn.

"Chắc tối qua ngủ muộn vì mải xem livestream anh Virus rồi!"

- Thanh Vy chen vào.

"Không phải đâu, nhìn mặt thế này thì chắc chắn là cày view cho bài 'Sự nghiệp chướng' " - câu này của Kỳ Lâm làm cho cả đám cười sặc sụa.

Mải nói chuyện quên thời gian, bánh mì với sữa chưa ăn xong mà tiếng trống đã đánh, cả lũ liền ăn vội rồi chạy lên lớp vì tiết của giáo viên hoá khó tính.

Lên muộn là sẽ bị ghim đó!!!

240525.
 
Phơi Bày
Chương 4 : Về nhà.


Tiếng trống trường vang lên ba hồi, dứt khoát mà dồn dập, như đánh thức cả sân trường khỏi cơn mơ giữa buổi học.

Âm thanh "tùng... tùng... tùng..." vang vọng khắp các dãy lớp học, đập vào từng ô cửa, từng bức tường, rồi lan ra ngoài sân đầy nắng.

"Cuối cùng cũng hết tiết, được về rồi!"

- Châu An vươn vai nói giọng uể oải.

"Chị cất sách vở nhanh lên còn về."

- Đặng Huy An xách cặp bước ra khỏi lớp.

"Chị đứng ở gốc cây kia đi, em lấy xe rồi ra đón chị."

- Huy An chỉ tay vào gốc cây không xa ngoài sân.

"Chị ra lấy xe cùng mày."

- Châu An lên tiếng đằng sau rồi cố đuổi theo bóng Huy An trên hành lang.

Mấy chiếc xe đã tụ tập ngoài cổng trường, là của đám Kỳ Lâm đang chờ họ.

Thấy hai người vừa ra thì cả đám liền xuất phát.

Mấy chiếc xe men theo con đường nhựa có nhiều bóng cây mát mẻ.

Cuộc trò chuyện trên đường chỉ là những tiếng phàn nàn về buổi học hôm nay.

Châu An nhìn ngắm đường phố mà ngỡ ngàng, không biết do cô đã lâu không đến hay nơi này đã thay đổi.

Cảnh vật dường như đã khác xưa rất nhiều.

Họ băng qua những ngôi nhà, chạy đến ngã ba thì mỗi người một hướng tách ra về nhà.

Kỳ Lâm lai Thanh Vy rẽ về một hướng bên trái, từ hồi mẫu giáo đến khi học cấp ba họ đã học cùng nhau, đã vậy nhà còn rất gần nên luôn chở nhau đi học.

Đám Châu An và những người còn lại thì đi thẳng, đi một hồi Mai Chi và Minh Hiếu cũng vẫy tay chào tạm biết rồi rẽ vào con ngõ nhỏ.

Hai người, mỗi người một xe dần biến mất trong con ngõ.

Giờ chỉ còn lại hai đứa con nhà họ Đặng băng băng trên đường.

Nhà của Châu An xa trường nhất, nói là xa nhưng cũng chỉ 6 hoặc 7 cây số.

Họ đi trên đường bê tông, bên phải là những ngôi nhà san sát nhau, bên trái là cái mương xanh trong vắt thấy cả đáy, lâu lâu còn có một hai khóm hoa lục bình trôi qua.

Khung cảnh này quả thực rất bình yên, hai người – một người cầm lái, một người ngồi sau – lặng lẽ đi qua khoảng không gian ấy.

Xa xa bên trái con mương là cánh đồng lúa bắt đầu ngả màu – từ xanh non chuyển dần sang sắc vàng óng.

Lúa trĩu bông, nặng hạt, nghiêng đầu đón gió, đôi lúc lại thoang thoảng mùi lúa chín.

"Đi qua chợ thì đừng lại nhá, chị mua ít hoa quả, về vội quá chưa kịp chuẩn bị gì.

Chợ nào xa nhà tí!"

- Huy An gật đầu khi nghe chị nói.

"Nhiệm vụ này chị làm bao lâu thế."

"Bao giờ bắt được người thì chừng đó xong."

- Châu An nhẹ giọng trả lời.

"Nghe nhẹ nhàng quá ha, nhưng em thì nặng chết rồi đây."

- Đặng Huy An phàn nàn phá tan bầy không khí bình yên.

Châu An đánh nhẹ vào người cậu "Nặng cái gì?

Mày đi xe điện mà!".

Trời 12 giờ nắng to, tiện tay cô cầm cuốn sách trong cặp lên che nắng.

Cái nắng lúc 12 giờ trưa như dội thẳng từ trời xuống, gay gắt và chói chang đến mức chỉ dám mở mắt ti hí, lâu lâu lại có chút gió thổi qua khiến nắng dịu hơn một chút.

"Dân tổ chuẩn bị xuất hiện."

- Nói xong rồi Huy An tăng tốc độ, một mạch đến chợ, tới hàng bán hoa quả duy nhất còn ở lại.

Chiếc áo học sinh giờ đã thấm đẫm mồ hôi.

Châu An bước xuống nhìn vào rổ dưa hấu toàn quả to tròn, cô vỗ nhẹ vào vài quả.

"Lấy cho cháu quả dưa hấu này ạ" xong cô quay ra nhặt thêm mấy quả cam còn thêm trùm nho xanh nữa.

"Chị mua nhiều vậy?"

Đặng Huy An đứng bên cạnh thắc mắc.

"Bố mẹ thích dưa mà!"

- Đặng Châu An quay nhẹ ra sau mỉm cười nói.

"Cô bé mới học cấp ba mà đã hiếu thảo thế này rồi, bố mẹ con có phước thật đấy" cô bán hoa quả đưa túi cho họ rồi nói.

Dù không thể hiện nhiều tình cảm nhưng cô vẫn nhớ.

Bố mẹ thích ăn dưa hấu, bà nội thích cam nhất còn đứa em cao lớn này thích nhất là nho xanh.

Không nói lời yêu thương nhưng hành động cô làm đã chứng minh hết điều đó.

"Về thôi!".

Họ đi qua những ngôi nhà trên đường, một hồi đã về tới nhà.

Xung quanh là đất trống, cách mấy ô mới có vài căn nhà, nhà Châu An không ở nơi đông đúc nên tầm trưa khá yên ắng, lâu lâu chỉ có xe chạy trên đường.

Căn nhà hai tầng nằm nép mình giữa khu vườn xanh mát, toát lên vẻ bình yên của một tổ ấm đã gắn bó nhiều năm.

Lớp sơn ngoài tường đã hơi phai màu dưới nắng mưa, vài chỗ loang nhẹ nhưng không hề cũ kỹ, chỉ càng làm nổi bật dấu ấn thời gian.

Khu vườn phía trước rộng vừa phải, lát một lối đi nhỏ bằng gạch đỏ dẫn từ cổng vào nhà.

Hai bên lối đi là đủ loại cây trái và hoa: khóm hồng, giàn mướp, vài cây ăn quả như ổi, chanh, mít – không lớn nhưng tỏa bóng mát quanh năm.

Sau bao năm, căn nhà vẫn đứng đó – không hào nhoáng nhưng bền vững, mang đầy hơi thở của cuộc sống giản dị, ấm áp và có phần kín đáo – rất hợp với một gia đình đang giấu đi những bí mật không dễ nói ra.

Đặng Châu An đẩy cửa bước vào nhà, để đôi giày ở hè rồi chạy thẳng vào nhà, tay vẫn còn xách đống hoa quả.

"Bà ơi!

Cháu về rồi đây!"

- ánh mắt cô đảo xung quanh tìm bà, thấy bà ngồi ở bàn ăn đợi cháu đi học về.

Bà ngẩng lên khi nghe giọng cô, ánh mắt ngỡ ngàng khi thấy người cháu gái bước vào.

Gương mặt già nua thoáng sững lại, rồi nhanh chóng sáng lên vì mừng rỡ.

Nhưng ngay sau đó là cái nhíu mày quen thuộc, giọng bà cất lên – không giận dữ, nhưng mang chút trách móc :

"Sao về mà chẳng báo bà một câu."

Châu An phì cười, đặt bọc hoa quả lên bàn bếp.

"Nhớ cơm bà nấu quá nên cháu về, cháu còn mua cam nữa này."

"Cháu mang dưa lên cho bố mẹ rồi cháu xuống ngay."

- Châu An mỉm cười, hai tay cầm đĩa dưa đã lau sạch quay người bước lên cầu thang.

Hết cầu thang, cô rẽ sang bên phải đi tới một căn phòng.

Cô nhẹ đặt đĩa lên bàn thờ, thuần thục rút ba nén hương rồi đốt.

Những nén hương toả ra mùi trầm nhè nhẹ.

Cô nhắm mắt lại, khẽ cúi đầu, lòng lặng như mặt nước.

Không ai bảo cô phải khấn gì, nhưng trong thâm tâm, những câu nói vẫn âm thầm vang lên – lời xin lỗi vì đã lâu mới về, lời cầu chúc cho gia đình yên ấm, cho mọi người được bình an.

Khấn xong cô cắm ba nén hương vào bát hương xứ.

Chẳng vội đi xuống, Đặng Châu An còn nén lại nhìn.

Trên bàn thờ là khung ảnh ông nội cùng với bố mẹ cô, bát hương sứ trắng viền lam, lọ hoa cắm mấy cành vạn thọ vàng rực, đĩa trái cây vừa được bày biện ngay ngắn.

Quả dưa hấu tròn trịa nằm ở giữa.

***

5 năm sau khi Đặng Huy An về với gia đình cô, lại một lần nữa... khung cảnh kinh hoàng ấy lại xảy ra.

"Vụ tai nạn nghiêm trọng trong cuộc vây bắt tội phạm ma túy: Hai cảnh sát hy sinh anh dũng"

Chiều nay, một vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng đã xảy ra trên tuyến quốc lộ 27 đoạn qua xã Hòa Thành, thành phố Hà Nội trong lúc lực lượng chức năng đang triển khai kế hoạch vây bắt một đường dây ma túy xuyên quốc gia.

Theo thông tin ban đầu, trong quá trình truy đuổi, một xe container do nhóm tội phạm điều khiển đã sử dụng súng và vật nhọn tác động lên xe ô tô dân dụng do hai chiến sĩ thuộc lực lượng phòng chống ma túy điều khiển vây bắt tội phạm, nhằm cản trở quá trình truy bắt và tạo điều kiện cho các đối tượng còn lại tẩu thoát.

Không có gì là chúng không dám làm để thoát thân – từ lái xe ngược chiều, vượt trạm kiểm soát, đến việc xả đạn vào xe của lực lượng chức năng.

Hành vi manh động, liều lĩnh và bất chấp pháp luật này đã gây ra hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

Hai chiến sĩ cảnh sát – một nam, một nữ – đã hy sinh tại chỗ.

Theo xác nhận của cơ quan chức năng, họ đều công tác tại Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy.

Trong suốt quá trình công tác, hai người đã tham gia nhiều chuyên án lớn, luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Hiện vụ việc đang được các cơ quan chức năng tiếp tục điều tra, truy bắt các đối tượng còn lại trong đường dây ma túy đặc biệt nguy hiểm này.

Lễ truy điệu hai cán bộ chiến sĩ sẽ được tổ chức vào sáng mai tại Nhà tang lễ thành phố Hà Nội."

Tại nhà tang lễ.

Trong không khí trĩu nặng của nhà tang lễ, ba đứa trẻ đứng bên linh cữu phủ cờ Tổ quốc của bố mẹ – hai chiến sĩ công an đã anh dũng hy sinh trong cuộc vây bắt tội phạm ma túy.

Mỗi đứa trẻ là một khoảng lặng riêng biệt, mang theo những cảm xúc khác nhau, nhưng tất cả đều bị nhấn chìm trong nỗi đau mất mát không lời nào diễn tả nổi.

Người anh cả đứng thẳng, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên cường.

Cậu bé 16 tuổi cố giữ nét mặt bình tĩnh như người lớn, không cho phép mình khóc, không cho phép mình gục ngã.

Cậu biết, từ giờ phút này, mình phải là chỗ dựa cho hai đứa em.

Nhưng bàn tay cậu run lên khi chạm vào di ảnh bố mẹ, và môi cắn chặt đến bật máu khi nghe đến hai chữ "hy sinh".

Cậu muốn hét lên, muốn khóc òa như một đứa trẻ, nhưng chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, tay siết chặt vòng khăn tang trắng như đang ôm lấy chút hơi ấm cuối cùng của cha mẹ.

Đặng Châu An đứng bên anh, hai tay ôm lấy khung ảnh của mẹ, mắt ráo hoảnh như không còn khóc được nữa.

Em hiểu vì sao mẹ lại không thể về nhà như mọi khi.

Em cứ ngước lên nhìn từng người đến viếng, mong một ai đó sẽ nói rằng đây chỉ là một giấc mơ, rằng bố mẹ vẫn còn sống.

Nhưng không ai nói điều đó.

Em gục đầu vào vai anh, vai run lên từng chập, trái tim non nớt bị xé rách bởi sự thật tàn khốc mà em còn chưa biết phải gọi tên.

Đặng Huy An mới 6 tuổi nhưng dường như thằng bé đã hiểu hết.

Thằng bé cầm một bông hoa cúc trắng, dúi dúi vào tay mẹ nhưng không ai nhận lấy.

Rồi nó cũng khóc vì nó cảm thấy cả thế giới thân quen đang vỡ vụn quanh mình.

Giữa biển người, ba bóng nhỏ ấy co cụm lại, như đang cố bấu víu vào nhau để không bị cuốn trôi giữa dòng tang thương quá lớn.

Người lớn đứng quanh, lặng người, không ai cầm nổi nước mắt.

Bởi đau đớn nhất không phải chỉ là mất mát, mà là nhìn thấy ba đứa trẻ thơ ngây gồng mình mang nỗi đau quá sức chúng.

***

Thoát mình ra khỏi những u buồn của quá khứ, Đặng Châu An quay người lau giọt nước mắt vướng trên má rồi bước xuống cầu thang, ngồi xuống ăn cơm với bà.

Cùng lúc đó, Huy An vừa tắm xong cũng xuống.

Ba người - một già, hai trẻ ngồi quây quần với nhau ăn bữa trưa, những tiếng cười đùa trong mâm cơm vang lên khiến cho căn nhà ấm áp hơn bao giờ hết.

250525.
 
Phơi Bày
Chương 5 : Lạc mất rồi!


Tiếng nhạc báo thức của Châu An vang lên ồn ào đánh thức cô dậy.

Đặng Châu An mắt vẫn nhắm nhưng tay lại thuần thục với chiếc điện thoại trên bàn cạnh giường rồi tắt nó đi.

Mở mắt ra cô liền ngồi dậy, bước xuống giường rồi vệ sinh cá nhân.

Cũng không quên dặm miếng son đánh miếng phấn cho giống các bé học sinh cấp 3.

Thật ra chỉ che chút khuyết điểm và son nhẹ lên môi cho bớt nhợt nhạt.

Thay quần áo xong, Đặng Châu An ra khỏi phòng chạy xuống ăn sáng.

Xuống đến bàn, thấy Đặng Huy An đã ngồi chễm trệ ở đó từ lâu rồi, giờ cũng đã ăn xong nửa bát mì.

Nghe thấy tiếng động, Huy An theo phản xạ mà ngước lên, tay vẫn đang cầm đũa thuần thục mà đưa sợi mì lên mồm nhưng rồi lại đặt xuống.

Cậu nhìn từ đầu tới chân của Đặng Châu An rồi đánh giá "Có phải chị hơi quá rồi không?" ,Đặng Huy An mỉa mai lắc đầu nói, "Quá phô trương!", rồi lại cầm đũa ăn tiếp.

Đặng Châu An giờ đây đang mặc chiếc áo trắng có in logo trường THPT Hải Minh màu xanh dương được đặt bên cánh tay trái, mặc chiếc quần bò đen ống rộng cùng với kiểu tóc buộc cao đuôi ngựa, điểm thêm một vài chiếc kẹp nhỏ nhỏ lên tóc.

Từ một thành viên của đội tác chiến ngầm giờ đã hoàn hảo hoá thân thành cô học sinh cấp ba, chính xác với câu 'Lão hoá ngược' của giới trẻ genz hiện nay.

Mặc kệ lời nói của Huy An, cô ngồi xuống bàn ăn bát mì bà chuẩn bị cho rồi vội lấy cặp mà đến trường.

Trên đường đi, Đặng Châu An nói, "Này!

Giờ mấy đứa nghỉ học phụ đạo buổi chiều rồi à?".

Huy An gật đầu xác nhận.

"Vậy là buổi chiều trường sẽ đóng cửa sao?

Mấy câu lạc bộ cũng không sinh hoạt hả?"

Châu An ngồi sau xe thắc mắc.

"Đương nhiên là không rồi!", Đặng Huy An nói tiếp, "Buổi chiều thì các câu lạc bộ vẫn sinh hoạt như bình thường thôi."

Nghe vậy mắt Châu An liền sáng lên như vớ được vàng, phút chốc hai người đã đến trường.

"Hé lô!"

Thanh Vy đến hành lang nhìn thấy cô bạn mới đến liền chạy lên vô vai chào hỏi.

Châu An cũng tươi cười mà chào lại, rồi họ cùng đi vào lớp, chuẩn bị cho tiết một.

'Tùng... tùng... tùng' tiếng trống vang lên, thế là tiết một đã kết thúc.

Cả dám như thường lệ sẽ tập trung ở bàn của Huy An ngồi tám chuyện.

Châu An cùng Huy An ngồi bàn năm, bàn sáu là Kỳ Lâm cùng một cậu bạn nữa, ngồi trên Châu An là Vy và Chi, còn Hiếu là lớp phó học tập nên ngồi bàn số ba bên ngoài.

Trước học lớp 10, Hiếu và Huy An ngồi với nhau, sau này cô chủ nhiệm có đổi lại nhưng cả đám vẫn chơi thân với nhau.

Ngồi tụ tập thì là kiểu Chi và Vy quay xuống, Hiếu từ bàn ba mà chuyển xuống ngồi với Lâm.

"Trường mình có câu lạc bộ hả chúng mày?"

Châu An ngồi ngang người thắc mắc hỏi cả đám.

"Trường mình có nhiều câu lạc bộ lắm!", Mai chi gật đầu nói, "Mày định tham gia à?"

Đặng Châu An ừm một tiếng rồi cười mỉm, "Tham gia câu lạc bộ cũng hay mà."

"Chúng mày có tham gia câu lạc bộ nào không?", Đặng Châu An nhìn đám bạn hỏi.

"Mai Chi trong CLB kịch, Vy thì CLB tiếng anh, còn ba bọn tao thì đều trong CLB bóng rổ."

Kỳ Lâm nói.

"Không chỉ có mấy clb đó đâu, còn có clb toán học, music, dance, hùng biện, vân vân và mây mây nói chung là trường có nhiêu clb lắm."

Mai Chi nói, "Còn cả câu lạc bộ truyền thông do trường lập ra nữa."

Kể một tràng dài vẫn chưa hết nhưng giờ ra chơi thì hết, "Tới rồi!

Tới rồi!

Tiết toán địa ngục."

Thanh Vy nói với giọng sắp gặp Diêm Vương.

Thấy vào tiết rồi nên ai nấy đều ổn định trở về vị trí cũ.

Vào học được 20 phút, Châu An chán chẳng buồn chép bài, thấy vậy Đặng Huy An bên cạnh kều kều tay cô nói, "Có chán thì chị cũng chép bài đi, cô toán này hay kiểm tra vở lắm đấy."

Chị mày mà phải sợ hả em zai.

Nghe lời cạnh tỉnh của cậu em trai, Đặng Châu An đứng phắt dậy, "Cô cho em xin ra ngoài ạ." .

Cô dừng giảng bài, gật đầu ra hiệu đi đi.

Châu An thoát khỏi tiết toán liền vi vu quanh trường, chẳng biết đi thế nào mà lại lạc mất.

Quả thật, ngôi trường này quá lớn, nếu để chơi trốn tìm thì thật thách thức người chơi.

Đang loay hoay không biết đây là đây thì cô nhìn thấy sân bóng.

Đằng sau bỗng dưng có tiếng nói khiến cô giật mình, "Đi lạc hả cô bé?".

Cô quay ra thấy bên cạnh mình là chàng trai cao ráo mặc áo thể dục bên hông còn ôm thêm quả bóng rổ chẳng biết hắn đến từ lúc nào ở sau lưng cô.

Bước chân cô dừng lại, "Vâng ạ!

Em mới chuyển đến, hình như là đi lạc mất rồi."

Không thảo mai quá đâu nhỉ?

"Em học lớp nào để anh dẫn em về?" , chàng trai bên cũng đứng lại nói.

"Lớp 11A2 ạ."

"À, 11a2 chủ nhiệm cô Phương đúng không?"

Vừa nói hắn vừa đi lên ra hiệu cho cô theo sau.

"Hình như em là học sinh mới chuyển về trường nhỉ?

Anh nhìn em hơi lạ."

Tôi nói rồi mà cậu em.

"Vâng ạ, em vừa chuyển về trường hôm qua."

"Quên mất chưa giới thiệu, anh tên Hoàng, 12a1."

Hắn giới thiệu tên mình, cô không thua kém cũng bắt đầu giới thiệu bản thân, "Em tên An ạ!" , cô cười mỉm.

Việt Hoàng vừa đi bên cạnh cô vừa chỉ tay, "Đây là hanh lang ngoài trời, có thể nhìn ra sân bóng đá."

"Kia là phòng hội đồng, còn xa kia là căn tin."

"Đằng kia là khu A dành cho học sinh khối 10, vườn hoa kia là một tay thầy hiểu trưởng chăm đấy!"

"Xem ra map trường với em hơi khó."

Đặng Châu An khi nghe xong vô vàn lời giới thiệu của Việt Hoàng.

Anh cười rồi nói tiếp, "Hồi mới vào anh cũng mù map như em.

Đi nhiều là sẽ thuộc thôi!"

Cứ vậy, anh hỏi một câu, em đáp một câu, cuối cùng đến tận cửa lớp.

Đến nơi Hoàng liền quay bước đi luôn chẳng để cô nói thêm gì.

"Em thưa cô cho em vào lớp ạ."

- Đặng Châu An cắt ngang lời giáo viên giảng.

Cô giáo ngồi bàn giáo viên quay sang phải nhìn Châu An hồi lâu, "Vào đi!"

Cả lớp ngỡ ngàng vì nay cô dạy toán lại tốt bụng lạ thường.

Trước kia, không vào sổ đầu bài thì cũng nhảy lò cò quanh lớp.

Vừa về chỗ Huy An đã thì thầm "Uầy, chị thoát được ải này dễ thế á?"

Chưa kịp trả lời Huy An, giáo viên toán đã lên tiếng "Châu An xin ra ngoài hai mươi ba phút." vừa nói cô vừa cúi xuống viết vào sổ đầu bài.

Cả lớp bật cười, Châu An thì đứng hình mất năm giây.

Bên cạnh Huy An còn huých nhẹ vào khuỷu tay cô "Lần sau chừa nhé chị gái."

Cả đời đi học, lần đầu bị ghi vào sổ đầu bài.

Tiếng trống giải lao vừa vang lên, lũ Thanh Vy đã quay vội xuống bàn Châu An.

"Đen cho cô gái vì gặp cô Mai toán" - Mai Chi nói.

"Này!

Mày làm gì mà đi mãi mới vào thế."

Kỳ Lâm thắc mắc.

"Nói ra, bọn mày lại bảo tao bịa chuyện."

- Châu An mặt hơi buồn nói.

"Cứ nói đi, biết đâu bọn tao lại tin!"

- Minh Hiếu đứng cạnh nói mà cả lũ gật đầu tán thành.

"...Tao bị lạc đường" , câu nói này vừa thốt ra cả đám nhìn nhau rồi cười lớn.

Bọn chó này!!!

Mồm bảo tin cuối cùng lại cười vào mặt mình.

Đặng Châu An nghĩ thầm trong bụng, là chị lớn thì không nên so đo với em nhỏ.

Đặng Huy An cười đến nỗi nước mắt chảy thành sông "Thôi không cười nữa, tiết sau kiểm tra hoá một tiết đấy, bọn mày ôn gì chưa?"

"Thôi chết rồi!

Tao quên chưa nhét chữ gì vào đầu cả."

- Thanh Vy than rồi kéo Mai Chi quay lên để cô hỏi mấy câu khó chưa giải được.

Ba đứa con trai thì kéo nhau ra hành lang nói chuyện phiếm, giờ chỉ còn lại cô ngồi trên ghế.

Đặng Châu An duỗi cánh tay bên phải lên bàn rồi nghiêng người nằm vào, nhìn ra cửa sổ gần đấy.

Ở đây cô thấy bóng lưng của ba cậu thiếu niên.

Thật sự rất thanh xuân.

Nhìn cao lên là thấy mấy cây xanh cao to xoè tán lá, lá nào lá nấy xanh ngắt.

Bỗng chợt nhớ về thời cấp ba của mình, Châu An khi đó chỉ học, cô học rất giỏi, bạn bè chỉ có vài ba người không nhiều lắm.

Lớn rồi mới thấy, thời cấp ba của Châu An rất tẻ nhạt, giờ vì nhiệm vụ mà quay lại làm học sinh, như được khoác thêm một mảnh kí ức vui vẻ trong đời học sinh.

200625.
 
Phơi Bày
Chương 6: Anh đó hot lắm hả?


Tiết hoá thứ ba của hôm sau sẽ trả bài kiểm tra, "Nào!

Cả lớp trật tự, giờ cô sẽ phát bài kiểm tra hôm trước.

Bạn nào có thắc mắc gì thì lên cô chấm lại." – cô nói, rồi đưa tập giấy cho bạn nam ngồi bàn đầu đi trả bài.

Lần lượt, bài về tay đám học sinh, lớp lại thêm ồn ào.

Cô giáo cất tiếng: "Đây là bài kiểm tra đầu năm của các em, kiểm tra xem các em nhớ kiến thức trong kì nghỉ hè không.

Toàn là những bài đã học qua, làm qua rồi.

Hình như lớp mình nghỉ hè nên chữ trả hết cô thì phải!

Điểm chỉ toàn ba với bốn, lác đác vài bạn trên trung bình."

Nghe cô răn đe, cả lớp im lặng nghe mắng, chẳng ai hó hé nửa lời.

"Bạn Châu An là học sinh mới của lớp, điểm của bạn còn tốt hơn một số bạn học khá của lớp.

Các em nên xem lại cách học của mình, đừng để sau này hối hận!"

Cô tuyên dương Châu An trước lớp, cả lớp nhìn về phía Châu An với ánh mặt bất ngờ cùng tiếng xì xào.

Bỗng có ngón tay chọc chọc sau lưng Châu An, cô quay lại, Kỳ Lâm hỏi nhỏ đủ nghe " Mày được bao điểm thế?"

"Ờm... tám điểm.

Sao thế?" – Châu An đáp, hơi lưỡng lự.

Xem ra mình đánh giá cao học lực lớp này quá, ai ngờ chúng lại điểm kém vậy.

Biết thế đã làm sai thêm mấy câu nữa.

"Vcl, tám điểm!

Mày hack à?" , Kỳ Lâm mắt chữ o mồm chữ a nói.

Cậu nói to đến nỗi cô và cả lớp đều nghe thấy, từ bàn giáo viên, có viên phấn nhỏ bay thẳng vào cánh tay cậu.

"Lâm!

Trật tự đi!" .

Thấy bị nhắc cậu liền im lặng.

Huy An ngồi cạnh cũng bất ngờ vì cô chị của mình lại giỏi thế.

"Đùa, chị nhớ kiến thức á?"

- Huy An quay sang hỏi nhỏ.

Vãi đạn, ra trường tận sáu năm rồi nà vẫn nhớ kiến thức lớp mười, chị mình là tiên mẹ rồi!

Ngày xưa Châu An học khá giỏi, lúc nào cũng nằm trong top ba của lớp, top 10 của trường, chưa bao giờ học hành sa sút.

Những kiến thức lớp 10 này với cô cũng coi như là dễ.

Ai mà ngờ dám học sinh mới lên lớp 11 mà đã quên hết kiến thức.

"Mày được bao điểm?"

Châu An hỏi lại em mình, Huy An chẳng giấu mà đẩy bài kiểm tra sang chỗ cô.

7,5 điểm, con số này so với mặt bằng chung cả lớp thì khá cao.

Biết được số điểm, "Khá phết nhờ!" – cô mỉm cười, đẩy cả hai bài về phía Huy An.

Huy An nhận lấy rồi nhìn chăm chú, không khỏi thán phục.

Tiếng trống vang lên, cả lũ lại tụ tập ở bàn Huy An.

"Mày được tám điểm hả Châu?"

Thanh Vy hỏi, "Nãy thằng Lâm bị nhắc nên tao chả dám quay xuống hỏi."

Châu An gật đầu xác nhận.

"Hack thiệc hả trời!

Tám điểm lận, học sinh giỏi đây rồi!"

Mai Chi cảm thán.

"Mày được bao nhiêu thế Huy?"

"Nhìn xuống bàn đi kìa."

Minh Hiếu lên tiếng.

Chi và Vy thuận theo mà nhìn xuống thấy bài của Huy An cũng không khỏi cảm thán.

"Vãi chưởng!

7,5 hả?"

"Thôi thôi, bỏ điểm qua một bên, bọn mình xuống căn tin đi."

Châu An đứng dậy kéo Chi và Vy đi trước, đám con trai theo sau.

Vừa bước vào cửa căng tin, Châu An đã gặp người quen.

Là Hoàng, cái người hôm trước dẫn cô về lớp.

Cả hai lướt qua nhau, Châu An bỗng nói nhỏ "Nhìn quen thế nhờ."

"Hử?

Mày biết anh đấy à?"

Chi ngạc nhiên, Châu An mơ màng không rõ "Phải tên là Hoàng không?"

"Cái người hôm trước dẫn tao về lớp đấy!"

"Tao tưởng mày đùa, hoá ra là thật à?"

Vy nói.

Cả Vy và Chi liền kéo Châu An đi vào chỗ ngồi quen thuộc, mặc cho đám Kỳ Lâm đứng đó mua đồ.

Vừa ngồi vào ghế hai đứa đã hỏi dồn dập.

"Sao mà gặp được thế?"

"Kể bọn tao đi!

Nhanh!"

"Đéo tin luôn ấy!"

Châu An kể lại đầu đuôi câu chuyện cho hai cô bạn, cũng vừa lúc đám Minh Hiếu mang đồ ra bàn.

Bim bim và nước ngọt đủ vị.

"Anh đấy hot lắm à?"

Châu An vừa kể xong liền tò mò.

"Hot chớ!" – Vy gật đầu cái rụp, "Lên confession trường xem đi, mới đầu năm mà các em lớp mười đã xin in4 ầm ầm rồi!"

Chi thì nhanh hơn, liền móc điện thoại ra vào trang confession, mở bài gần nhất cho Châu An xem, toàn bài toàn là xin in4 anh Hoàng.

"Anh Hoàng là con nhà người ta trong truyền thuyết, đẹp trai, học giỏi, nhà giàu nữa mày!"

Chi nói.

Chi vừa dứt câu thì đến Vy, "Trời ơi!

Ảnh có đủ bốn tế : tinh tế, kinh tế, thực tế lại còn tử tế nữa!"

Mắt hai đứa sáng lên khi kể về anh Hoàng.

Ái chà, xem ra thằng bé hôm qua được phết nhờ.

"Bọn mày đang nói về anh Hoàng 12A1 à?"

Huy An lên tiếng rồi đẩy mấy gói bim bim về phía đám con gái.

"Thấy trai là cứ sồn sồn lên đấy!"

Kỳ Lâm nói song nhận được cái liếc chết người của Vy.

"Có nhớ hôm qua, Châu nó kể bị lạc đường không?

Là anh Hoàng dẫn về đấy."

Vy nói tình hình.

"Hử!

Tao tưởng mày đùa, hoá ra là thật à."

Hiếu ung dung bóc gói bim bim nói.

Ting~ tiếng thông báo ở điện thoại Châu An vang lên khá to, Mai Chi và Thanh Vy ngồi cùng chiều theo tiếng mà liếc xuống thấy ngay thông báo từ facebook.

'Le Ba Viet Hoang đã gửi cho bạn lời mời kết bạn'

"Vãi chưởng!

Anh Hoàng gửi lời mời kết bạn cho mày luôn kìa!"

Thanh Vy nhìn xuống không khỏi bất ngờ.

"Chấp nhận đi!"

Chi chen thêm.

Thằng này biết chọn lúc gửi ghê.

Vì không muốn chuyện lạc đường bị sâu sói thêm nên Châu An đã bẻ lái sáng chuyện khác, thế nào cả đám lại chốt chiều đi chơi với nhau.

Cả đám hẹn ba giờ chiều, tập trung ở trường cấp 1 gần khu của Kỳ Lâm sống.

Lâm và Vy ỉ lại nhà chúng nó gần mà đến tận hơn ba giờ mới có mặt, khiến cả đám chờ rõ lâu.

Dù là tháng chín nhưng thời tiết ở Minh Hải vẫn còn khá nóng, vậy nên cả lũ quyết định đi uống nước.

Quán có điều hoà mang thêm bộ bài, cả đám sáu đứa ngồi quanh bàn chơi ba cây với nhau.

Ai thua thì búng trán, Châu An nay hơi đen nên bị búng lia lịa, nhưng thảm nhất vẫn là Hiếu, bị búng cho đỏ cả trán.

Ăn chơi xong thì nhà nào về nhà đấy, Châu An tắm xong mới sực nhớ.

Giờ ra chơi Hoàng có gửi lời mời kết bạn nên cô liền mở điện thoại ra.

Avatar để ảnh lúc cậu chơi bóng rổ, khá điển trai.

Chẹp chẹp, bọn trẻ giờ lớn nhanh quá nhờ.

Kéo xuống thêm tí là các bài Hoàng chia sẻ, ở đấy Châu An thấy bài chia sẻ của câu lạc bộ truyền thông của trường.

Bài post đại khái là tuyển thành viên mới cho câu lạc bộ.

Tìm hiểu thêm cô mới biết, Hoàng chủ nhiệm câu lạc bộ truyền thông.

Thấy thời cơ đến, Đặng Châu An nhanh tay đăng ký câu lạc bộ.

Chưa đầy mười phút sau, cô đã nhận được mail báo đã qua vòng sơ loại, hẹn rằng sẽ phỏng vẫn trực tiếp tại trường.

Một ngày dài làm học sinh khiến Châu An mệt dã người nên đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

170825.
 
Phơi Bày
Chương 7 : Phỏng vấn.


Sau hai ngày, Châu An quan sát thì chẳng thấy ngôi trường này có gì đáng ngờ.

Đám học sinh ở đây cũng bình thường.

Sáng nay, vừa bước vào lớp, ánh mắt Châu An lập tức bị thu hút bởi một nam sinh ngồi bàn cuối, ngay dãy bàn giáo viên.

Hình như cô chưa thấy bao giờ, lẽ nào lại là học sinh mới như cô.

Nam sinh cũng mặc đồng phục như bao người nhưng gương mặt thanh tú lại vô cùng nổi bật.

Các đường nét rõ ràng như được tạc khắc: sống mũi cao, thẳng, đôi mắt đen sâu thẳm toát lên sự tĩnh lặng, đôi lúc ánh lên một tia sắc bén khiến người đối diện bất giác dè chừng.

Về chỗ cô liền hỏi em mình về cậu trai này.

Cậu ta tên là Phạm Duy Khang, học sinh của lớp.

Khang trầm tính, ít nói nhưng lại học giỏi vô cùng, giành vô số giải thưởng về cho trường.

Giỏi là vậy nhưng nghỉ học thì luôn không phép, có lần còn nghỉ liền một tuần chẳng đến lớp.

Không ai biết sao Khang lại nghỉ, dù sao cậu ta cũng đứng nhất lớp, có nghỉ một tuần hay hai tuần cũng chẳng ảnh hưởng đến cậu ta.

Nay là thứ năm, khối 10 và 11 chỉ học bốn tiết.

Tiết cuối là tiết của chủ nhiệm.

Cuối giờ giáo viên chủ nhiệm có nhắc, "Các em đừng quên tối thứ 7 tuần này thi trên MHedu nhé!

Nhớ tham gia đầy đủ để điểm thi đua của lớp không bị trừ.

Bạn Châu An là học sinh mới, có gì em hỏi Huy An nhé, cô sẽ gửi tài khoản và mật khẩu cho em."

Giáo viên chủ nhiệm vừa dứt câu, trống trường cũng vang lên.

Đám học sinh chạy ồ ra như ong vỡ tổ, sân trường giờ trắng xóa màu áo đồng phục.

Trên đường về Châu An hỏi Huy An về ứng dụng học tập gì đó.

"Cái nãy cô bảo là ứng dụng gì thế?"

- Châu An ngồi sau xe hỏi.

"Ứng dụng MHedu, cứ mỗi cuối tuần là thi một lần vào tối thứ bảy."

"Minh Hải education?"

Châu An nói rồi nhận được cái gật đầu của Huy An.

"Xem ra chỉ có mỗi học sinh của trường mới vào app được."

"Đúng rồi, người ngoài không có tài khoản sẽ không vào được app đâu!"

Huy An nói.

Cả hai nói về app học tập, vèo cái đã về đến nhà.

***

Chiều hôm đó, Châu An có lịch phỏng vấn câu lạc bộ.

Ba giờ chiều cô đã có mặt ở trường, đi thẳng đến phòng học số 4A ở tầng hai dãy nhà B, nơi ghi rõ là địa điểm phỏng vấn trực tiếp trong email.

Tưởng chỉ có ít người đăng ký, ai dè người chờ phỏng vấn lại ngồi kín chỗ.

Đến lượt Châu An, cô được dẫn vào phòng bên cạnh.

Cửa phòng học mở hé.

Từ bên ngoài, cô có thể thấy ba người đang ngồi trong phòng – hai nữ, một nam – cùng một dãy bàn học được ghép lại làm bàn phỏng vấn.

Cả ba đều mặc đồng phục học sinh nhưng gắn thêm phù hiệu nhỏ hình micro trên cổ áo – chắc là biểu tượng của câu lạc bộ.

Chiếc bàn học đối diện được đặt ngay giữa phòng, khoảng cách không xa nhưng cũng vừa đủ để tạo cảm giác hơi áp lực.

Châu An ngồi xuống, thẳng lưng.

Hai cô gái bên kia đều là học sinh lớp trên.

Một người tóc ngắn, đeo kính, có vẻ là kiểu nghiêm túc.

Người còn lại để tóc dài, cười nhẹ nhưng ánh mắt quan sát rất kỹ.

Còn nam sinh – chính là Hoàng – hôm trước đã dẫn cô về lớp.

Người đeo kính mở lời đầu tiên, giọng đều và rõ ràng: "Em có thể giới thiệu sơ qua về bản thân được không?"

"Em tên là Đặng Châu An, học lớp 11A2.

Em rất quan tâm tới lĩnh vực truyền thông nên muốn tham gia câu lạc bộ để học hỏi thêm ạ."

Dăm ba cái câu hỏi này, quá đơn giản.

"Chị thấy đa phần các bạn học sinh đều đăng kí các câu lạc bộ từ lớp mười.

Sao đến giờ em mới đăng ký?"

- cô gái đeo kính hỏi thêm.

"Em là học sinh mới chuyển về trường ạ!"

- Châu An nhẹ nhàng trả lời.

"Em đã từng tham gia hoạt động nào liên quan chưa?" – cô gái tóc dài hỏi, cầm bút sẵn sàng ghi chép.

"Dạ, trước đây em từng viết bài đăng cho fanpage lớp cũ.

Em không chuyên nghiệp, nhưng rất thích làm việc nhóm ạ."

Anh Hoàng gật đầu nhẹ, nhìn vào bản ghi trước mặt rồi mới ngẩng lên hỏi: "Nếu được chọn vào CLB, em mong muốn câu lạc bộ sẽ cho em những gì?"

Châu An suy nghĩ một chút rồi đáp:

"Em không mong CLB sẽ cho em điều gì cụ thể, mà hy vọng sẽ được học nhiều hơn từ các anh chị đi trước — cả trong kỹ năng viết, tổ chức sự kiện hay làm việc nhóm.

Em cũng mong tìm được một môi trường nơi mọi người cùng sáng tạo và lắng nghe nhau.

Nếu được chọn, em muốn mình là một phần của tập thể đó, không phải chỉ nhận về mà cùng cố gắng đóng góp."

Cô dừng một chút, rồi mỉm cười nhè nhẹ: "Em biết mình còn nhiều thiếu sót, nhưng em tin mình có thể học rất nhanh nếu có người chỉ dẫn đúng cách."

Ở phía đối diện, anh Hoàng hơi nhướn mày.

Ánh mắt thoáng qua một tia bất ngờ, nhưng rất nhanh đã trở lại với vẻ điềm đạm thường thấy.

Không nói gì thêm, anh cúi xuống, cầm bút và viết gì đó vào tờ phiếu đánh giá trước mặt.

Cô gái đeo kính ngồi bên cạnh nghiêng nhẹ đầu liếc qua, nhưng Hoàng giữ tay che phần chữ vừa viết.

Một nét bút gọn gàng, anh ghi:

'Chín chắn.

Biết mình biết người.

Tự tin đúng mức.'

Sau đó, anh gật nhẹ đầu, nở một nụ cười nhỏ mà Châu An không rõ là xã giao hay ẩn ý.

"Cảm ơn em, Châu An.

Phỏng vấn đến đây là xong.

Kết quả sẽ được gửi về email của em trong tuần sau."

"Dạ, em cảm ơn anh chị ạ." – Châu An cúi đầu chào, rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

Phỏng vấn này cũng nhanh quá nhỉ.

Châu An thầm nghĩ.

170825.
 
Phơi Bày
Chương 8 : Mày kiên nhẫn nhờ?


Tối thứ bảy, tám giờ kém, Châu An ngồi trong phòng bật điện thoại mở ứng dụng MHedu.

App có biểu tượng khá đơn giản: nền xanh dương, chữ MHedu màu trắng nổi bật ở giữa, nhìn đúng chuẩn một ứng dụng học đường.

Đúng tám giờ, phòng thi online bắt đầu mở, cô bấm vào làm bài bình thường, các kiến thức đều nằm trong chương trình học nên không có gì đặc biệt.

Một bài thi khoảng 20 phút, 30 câu hỏi ngắn trắc nghiệm.

Châu An làm đến câu cuối cùng, câu này khá dễ, cô chọn đáp án chính xác là B nhưng màn hình hiện thị đáp án cô chọn sai.

Cô khá bất ngờ vì vốn nó là câu hỏi dễ.

'Cốc.. cốc.. cốc!' Tiếng gõ của vang lên.

Huy An nghe vậy liền ra mở cửa phòng, thấy chị mình đang đứng, cậu hỏi, "Sao thế chị?"

Châu an vào thẳng vấn đề : "Câu cuối mày chọn gì?"

"B, em chọn B."

Huy An đứt khoát trả lời rồi quay vào phòng.

"Chị cũng chọn B nhưng nó hiện đáp án sai."

Châu An thuận theo mà bước vào phòng, ngồi ở mép giường.

"À!

Cô bảo app bị lỗi nên câu cuối cứ chọn đáp án đúng, kệ cho hệ thống thông báo sai."

- Huy An ngồi trên ghế bàn bàn học quay về phía giường nói chuyện với Châu An.

Châu An mở điện thoại vào lại ứng dụng thì nhận được thông báo 'app đang trong quá trình hoàn thiện, vui lòng quay lại sau.'

Châu An : "App đang trong quá trình hoàn thiện, vui lòng quay lại sau?

Mới vào mà?"

Huy An : "App này nó thế đấy!

Cứ thi xong lại bảo trì nên không ai vào được."

Châu An trầm ngâm : "...bảo trì?"

Xem ra cái app này có gì đó không ổn.

Nghĩ xong cô liền về phòng, nhắn lên group chat mà Chi đã thêm cô vào trong ngày đầu đi học.

/Châu An : Câu 30 cmay chọn j thế?

/Hiếu sứt : Chọn B

/Chi chỉ chì chi : B

/Vyyy: Bbbbbbb

/Châu An : Tao cx chọn B nhưng nó sai🙂

/Lâm lì : do hệ thống đấy

/Lâm lì : chả hiểu sao cứ bảo trì mãi

/Vyyy : Nhắc vụ này ms nhớ.

/Vyyy : Trước cô bảo tk Khang nó kết hợp vs trường lm cái app này mà.

/Châu An : Cái đứa ngồi góc lớp đó hả

(Hiếu và Huy An thả like)

/Hiếu sứt : Dân IT của lớp đấy

Xem ra Châu An phải tìm hiểu xem Phạm Duy Khang này như nào rồi.

Thứ hai tuần sau, mới đến lớp Châu An đã chẳng thấy bóng dáng Duy Khang đâu.

Xem ra nay cậu ta lại nghỉ rồi, đúng là thất thường.

Dò hỏi đám bạn xem Duy Khang hay ở đâu, Châu An biết rằng cậu hay ở khu lớp học cũ.

Khu đó bây giờ bỏ hoang, chẳng ai tới lui.

Nói bỏ hoang là vậy nhưng các lớp vẫn mới, chỉ là không có đèn điện.

Chiều đó cô thử đánh liều đi xem, ăn may thì gặp cậu ta còn không thì đi về.

Ấy thế mà đi hết các dãy lớp học thì gặp cậu đang ngồi trong lớp thật.

Cốc...cốc...cốc, cô gõ nhẹ vào cửa, "Tao vào nhớ!" cô bước vào thấy Khang đang ôm máy tính gõ gõ liên tục cạch...cạch..cạch.

Châu An ngồi ở bàn trên cậu, quay ghế lại ngồi thẳng đối điện Khang, im lặng nhìn cậu gõ.

Khang chẳng mảy may đến cô, bàn tay vẫn thoăn thoắt gõ phím.

Châu An vẫn im lặng nhìn cậu, có lẽ định dùng ánh mắt để nhận chú ý.

Má, cái thằng này!

Gái xinh ngồi ngay đối diện mà không để ý à?

Nhìn cũng giống Lý Tuân phết nhờ, khác mỗi cái tóc với cái mặt, cao cao tự tại ngồi chễm chệ ở đó gõ code.

Nhìn khá là ngứa đòn.

Cứ thế, cô ngồi tận 30 phút cậu ta mới mở miệng.

"Mày kiên nhẫn nhờ?"

Khang nói mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính.

"Thấy mày đang bận nên chờ thôi."

Châu An nói.

May quá, nó mở mồm rồi.

"Có việc gì?"

Khang lạnh lùng nói.

"Bài này hơi khó mày giải hộ tao được không?"

Nói rồi cô lôi tập đề trong túi tote ra.

"Huy An với Hiếu đứa nào học cũng giỏi, sao mày phải hỏi tao?" mắt Khang vẫn dán vào màn hình.

"Chúng nó đi chơi bóng rổ hết rồi!

Nhưng câu này khó lắm, tao hỏi cô cô bảo bận nên bảo tao đi tìm mày, tiện làm quen với các bạn trong lớp."

Châu An nói một tràng.

Sắc mặt vẫn không thay đổi, Khang nói : "Sao không tra mạng?"

"Tao tra rồi, ra kết quả nhưng vẫn chưa hiểu cách làm."

Ngón tay Khang dừng lại, lúc này mới ngước lên nhìn cô.

Giật lấy tờ đề trong tay cô.

"Câu 5 phần tự luận ấy."

An nói.

Chắc nhìn cô khá thành thật nên hắn bắt đầu nói, "Bút đâu?"

Coi ra Khang không phải kiêu ngạo cho lắm, nói ra cũng dễ gần chứ bộ.

Châu An đưa bút và nháp cho Khang, cậu ta lần lượt viết kín trang rồi đưa cho cô, nhận lấy cô đơ người "Mày có thể giảng cho tao không?"

Khang im lặng một hồi rồi bắt đầu giảng cho cô, rất tận tâm, chỗ nào cô không hiểu thì hắn giảng lại, cô đặt câu hỏi thì hắn trả lời.

Cứ vậy hai người ngồi từ 2h đến 4h lận.

Hai tiếng chẳng ai kêu than, Châu An cố tình chọn đề khó, làm hết các câu giữ lại câu ăn điểm mười cho Khang mà cũng không làm khó được cậu ta.

Đúng là giống thủ khoa Lý quá nhỉ.

Ngồi lâu, Châu An thò tay vào túi, bốc một nắm kẹo để trong lòng bàn tay.

Rồi đưa lên trước mặt Khang, "Cảm ơn đã giảng cho tao nhá!

Cho mày kẹo này!"

Cô bóc lấy một viên, định bụng là nhét vào miệng.

Nhưng gần ăn thì Khang lại vung tay hất viên kẹo văng xuống đất.

"Đừng có ăn cái này!"

- Khang lớn tiếng mắng cô.

"Mày lấy kẹo này ở đâu?"

- Khang bắt đầu tra hỏi cô.

Châu An nói, "Nãy đi ở sân trường, các anh khối trên cho tao.

Kẹo này thì sao hả?"

Duy Khang khựng lại, "Ăn kẹo đấy không tốt thôi!", rồi nói tiếp, "Lần sau ai cho thì đừng có ăn."

"Bài giải xong rồi thì mày về đi!"

Duy Khang bắt đầu đuổi cô.

Châu An cũng đứng dậy ra khỏi phòng, môi nở nụ cười ranh mãnh.

Cô đây là đang thử lòng Khang, mấy viên kẹo màu sắc này giống với vỏ kẹo mà đội tác chiến ngầm tìm thấy ở xung quanh khu vực đất trống.

Duy Khang phản ứng mãnh liệt như thế, xem ra cậu ta biết về loại kẹo ma tuý này.

Chưa về hẳn, lúc sau Châu An quay lại phòng học, thấy Duy Khang vẫn còn ngồi đó.

Lần này trên tay cô còn xách một bọc đồ ăn, toàn chân gà và cánh gà nướng, thêm hai lon coca.

"Đừng gõ nữa, ăn chút đi!"

Châu An đặt túi lên bàn.

"Cái này coi như tao cảm ơn vì đã chỉ bài cho tao."

Nói rồi cô đẩy qua chỗ Khang.

Khang khá bất ngờ khi cô quay lại, trên tay còn cầm đồ ăn.

Chẳng khách khí mà cầm lên ăn, "Coi như mày biết điều."

"Nhiều như này tao ăn không hết.

Mày cũng ăn đi."

- Khang cầm lấy xiên canh gà đưa cô.

Châu An ừm một cái rồi nhận lấy.

170825.
 
Phơi Bày
Chương 9 : Rõ không phải nghiệp dư!


Cạch, cạch, cạch... tiếng gõ bàn phím vang lên đều đều giữa căn phòng.

Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình phản chiếu lên gò má Châu An, ánh mắt tập trung vào dòng dữ liệu đang được mã hóa gửi đi qua VPN nội bộ.

BÁO CÁO TRINH SÁT : MHedu

• Đối tượng: Ứng dụng thi trực tuyến nội bộ trường THPT Minh Hải.

• Nghi ngờ người sáng lập: Hiệu trưởng THPT Minh Hải – Nguyễn Văn Kha.

• Dấu hiệu bất thường: Hệ thống phản hồi lỗi giả lập (Hard-coded error) tại câu hỏi cuối cùng của mọi kỳ thi tuần.

• Cơ chế hoạt động: Server sử dụng cơ chế Stealth Mode - chế độ tàn hình, chỉ mở cổng dịch vụ trong khung giờ cố định.

Toàn bộ log truy cập bị xóa sau 30 phút kết thúc phiên.

• Thông tin sắp tới: Kỳ thi tiếp theo diễn ra lúc 20:00, thứ Bảy, tuần tới.

• Yêu cầu: Đội Phòng chống tội phạm công nghệ cao phối hợp truy vết, phân tích hệ thống.



Gửi báo cáo xong, Châu An ngả người ra sau, tựa lưng vào ghế.

Cô ngước nhìn lên trần nhà, ánh mắt lộ rõ vẻ thích thú.

Trò chơi đã bắt đầu.

Nhưng lần này, kẻ thù không còn là những tên tội phạm vùi mình trong ngõ tối.

Mà là một "người thầy" – với gương mặt tử tế.

Chủ nhật này Châu An lên lại Hà Nội, đến sở cảnh sát, cô không đi cửa chính mà vòng qua lối hầm dành cho cán bộ, nhanh chóng di chuyển đến văn phòng Đội Phòng chống tội phạm công nghệ cao.

Vừa đẩy cửa bước vào, không khí đặc quánh mùi cà phê và tiếng quạt tản nhiệt của dàn máy chủ chuyên dụng đập vào mặt.

Châu An không chào hỏi rườm rà, cô tiến thẳng đến bàn của nhóm kỹ thuật: "Vụ MHedu, mọi người 'bung' được bao nhiêu phần trăm rồi?"

Thành Vũ – chuyên gia phân tích mã độc, tay vẫn đang gõ lệnh liên tục trên màn hình đen ngòm – chỉ vào một bảng biểu đồ tài nguyên: "Không 'bung' được bằng cách thông thường đâu chị.

Em đã thử Static Analysis - phân tích tĩnh cái file APK chị gửi.

Về cơ bản, nó chỉ là một trình duyệt Webview trỏ về một địa chỉ IP tĩnh.

Toàn bộ mã nguồn thực thi nằm ở phía Backend."

"Nghĩa là chúng ta không có bằng chứng nằm trong app?" – Châu An khoanh tay.

Gia Minh, đội trưởng nhóm kỹ thuật, xoay màn hình lớn lại phía cô: "Đúng vậy.

Đáng nói nhất là cái server này.

Em đã thử quét Nmap suốt đêm qua, nó chặn toàn bộ các cổng từ 1 đến 65535.

Không phản hồi ICMP (Ping), không để lộ bất kỳ dấu vết nào của hệ điều hành.

Nó không đơn giản là tắt máy, mà là nó được thiết lập để tàng hình với mọi địa chỉ IP không nằm trong danh sách trắng - Whitelisting."

Phương Yến - cô gái duy nhất của đội nhưng cũng có nhiều kinh nghiệm nhất bổ sung: "Bọn chị đã kiểm tra chứng chỉ SSL của tên miền mh-edu.vn.

Nó được đăng ký qua một công ty trung gian ở Singapore, thanh toán bằng tiền mã hóa.

Kẻ đứng sau cực kỳ am hiểu về Digital Forensics - pháp y kỹ thuật số.

Hắn biết cách triệt tiêu mọi dấu vết có thể dẫn tới danh tính thật của người quản trị."

Gia Minh thở dài: "Cái app này không chỉ là vỏ bọc đơn thuần.

Người viết code cho nó biết mình đang làm gì.

Rõ ràng đây không phải sản phẩm của dân nghiệp dư."

"Vậy kế hoạch vào tối thứ Bảy tuần tới thế nào?"

- Châu An hỏi.

Hoàng Hải - cậu bé nhỏ tuổi nhất của đội nhưng là "phù thủy" về hạ tầng mạng – lên tiếng: "Cách duy nhất là Man-in-the-middle (tấn công đứng giữa).

Khi app mở cổng truy cập lúc 20:00, em sẽ thiết lập một máy chủ ảo làm trung gian để bắt toàn bộ Packet -gói tin đi và đến.

Chúng ta cần tìm xem trong 20 phút đó, khi câu hỏi cuối báo lỗi, dữ liệu từ máy của học sinh thực chất đã được gửi đi đâu.

Em nghi ngờ đó là lúc lệnh trích xuất dữ liệu cá nhân hoặc các giao dịch ngầm được thực hiện."

Châu An thở dài : "Vậy tuần sau nhờ mọi người giúp rồi."

Mọi người vui vẻ đồng ý, lâu lắm mới gặp, cả đội muốn mời cô đi ăn nhưng cô lại từ chối vì phải về nhà làm 'học sinh' .

Sau khi trao đổi thêm về các phương án dự phòng, Châu An rời phòng kỹ thuật để sang Đội Tác chiến ngầm báo cáo tiến độ điều tra thực địa tại trường.

Quy trình báo cáo kéo dài gần hai tiếng đồng hồ với những chi tiết tỉ mỉ về nhân thân của Hiệu trưởng Kha và các mối quan hệ xung quanh lão.

Không ở lại ăn trưa mà Châu An bắt xe buýt về nhà luôn.

Từ nội thành đi xe buýt ra ngoại ô cũng phải mất một tiếng bốn lăm phút.

Trên xe cô thẫn thờ nhìn đường xá, thoáng chốc cũng đến trạm gần nhà.

Nói gần là vậy những cô vẫn phải đi bộ khoảng một cây số, Không hiểu sao hôm nay trời lại mát dịu lạ thường, nắng nhạt như ai đó cố tình vặn nhỏ.

Cây cối ven đường đung đưa theo gió, tạo thành những bóng râm mát rượi trên lối đi.

Đi chưa được hai trăm mét, phía sau bỗng có tiếng gọi: "Châu An!"

Giọng con trai, rõ ràng, vang lên từ phía sau.

Theo động tĩnh mà Châu An quay lại, người gọi cô là Việt Hoàng - đàn anh lớp 12 cũng là chủ nhiệm clb truyền thông của trường.

Anh đứng cách cô chừng bốn mét, vừa hét vừa chạy lật đật lại gần.

Vẫn là dáng vẻ ấy: năng động, thân thiện.

Thấy Hoàng chạy lại, "Em chào anh!"

Châu An vui vẻ chào Hoàng.

Hai người đi song song trên vỉa hè.

Hoàng vừa đi vừa hỏi: "Em đi đâu thế Châu An?"

"Em vừa lên nhà bác ở trên Hà Nội về ạ!"

- cô đáp rồi tò mò hỏi ngược lại, "Còn anh đang đi đâu thế ạ?"

Hoàng gãi đầu, cười ngại : "Giờ hơn mười hai rưỡi rồi nên anh đi mua mì tôm ăn."

"Nhà anh không nấu cơm ạ?"

"Ừm, nay bố mẹ anh đi ăn đám cưới rồi, bỏ anh ở nhà một mình."

Anh liếc nhìn cô, rồi hỏi thêm như nhớ ra điều gì: "Em mới ở trên nhà bác về chắc chưa ăn cơm đâu nhỉ?"

Châu An thoáng do dự, rồi cười gượng: "Em hả..."

Hoàng nhìn cô rồi bật cười: "Anh biết quán đồ Hàn này mới mở ngon lắm, cũng gần đây, em đi ăn với anh đi."

Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã đưa thêm lý do hết sức chính đáng : "Giờ cũng gần một giờ rồi, anh đói sắp ngất đây này"

Thằng chả này định dở trò gì đây?

"... vâng ạ."

Châu An trần trừ một lúc rồi gật đầu đồng ý.

170825.
 
Phơi Bày
Chương 10 : Em bị overthinking hả.


Quán ăn Hoàng dẫn cô tới nằm trong một con ngõ nhỏ cách mặt đường chính không xa.

Mặt tiền đơn giản, nhưng sạch sẽ và sáng.

Bên trong không quá đông khách, tường được sơn màu xanh nhạt, điều hòa mát lạnh, thơm mùi gỗ mới.

Hai người chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Hoàng bảo cô gọi món nhưng cô chưa thử quán này bao giờ nên để anh chọn.

Trước khi chọn món, anh còn hỏi cô có ăn được cay không?

Có ăn được hành không?

Nghe được câu trả lời chả Châu An anh mới bắt đầu gọi.

Hoàng gọi hai bát cơm trộn, một gà sốt kem, một tokbokki và thêm nước gạo.

Ban đầu anh còn định gọi thêm nhưng Châu An đã nhanh hỏi anh : "Anh gọi nhiều vậy ạ?" cùng với biểu cảm khá bất ngờ.

Hoàng cười rồi nói : "Anh ăn nhiều lắm không sao đâu!"

Có thiệc là ăn được hết không?

Trong lúc chờ đồ ăn, anh chống cằm nhìn ra ngoài đường.

Lúc này Châu An lên tiếng : "Anh Hoàng này, em hỏi một chút được không?"

Hoàng quay lại nhìn cô, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thích thú : "Em hỏi gì mà nghiêm túc thế?

Em hỏi đi."

Cô chậm rãi, giọng nhẹ nhưng không giấu được sự tò mò: "Thầy hiệu trưởng trường mình là người thế nào vậy ạ?"

"Hử?

Sao tự dưng em lại hỏi hiệu trưởng trường mình thế?"

Hoàng hỏi ngược lại cô.

Hỏi anh không hỏi, em hỏi hiệu trưởng làm gì?🙁

Biết kiểu gì anh cũng thắc mắc nên cô nói : "Em mới chuyển về mà chỉ thấy thầy mỗi lúc chào cờ, nói hai ba câu rồi cũng biến mất nên em hơi tò mò."

Nghe được lời trong lòng Châu An, Hoàng liền nói : "Thật ra bình thường thầy vẫn ở trường chỉ là ít khi ra ngoài thôi.

Chủ yếu là làm sổ sách trong phòng."

"Nhưng đôi lúc thầy vẫn xuống sân trường vận động chút, kiểu chơi bóng chuyền cùng học sinh ấy."

"Thế ạ?"

Châu An nói, "Chắc thầy vui tính lắm nhỉ?"

"Anh chưa tiếp xúc nhiều với thầy lắm nhưng anh nghĩ thầy là dễ gần."

Hoàng nói.

Tránh cho Hoàng nghi ngờ Châu An liền đổi sang chuyện khác nói : "Anh hay ăn quán này lắm ạ?"

Hoàng gật đầu : "Gà quán này ngon lắm đấy!

Bố mẹ anh thử còn phải khen cơ."

Cả hai cười cười rồi bà chủ cũng mang đồ ra, còn kèm theo câu : "Nay Hoàng dẫn bạn gái đi ăn à?

Lần đầu cô thấy đấy nhá."

Nghe vậy Hoàng chỉ cười, chẳng để Châu An phản bác bà chủ đã nói thêm : "Có gì không vừa miệng, mấy đứa cứ nói cô nhé."

Cả hai dạ vâng rồi cảm ơn cô.

Bàn trống giờ đã bày kín, hai bát cơm trộn đầy ụ, gà cũng nhiều không kém, tokbokki nóng hổi vừa được múc ra, nước gạo thêm đá mát lạnh.

"Em ăn thử đi."

Hoàng nói, "Bà chủ lấy chồng người Hàn nên món mấy món này là chuẩn vị người Hàn đấy."

"Thế ạ?"

Châu An nói rồi trộn cơm trong tô của mình, xúc một thìa đưa vào miệng mà tấm tắc khen ngon.

Thấy cô khen ngon ăn cũng bắt đầu ăn, cả hai cứ thế trò chuyện vui vẻ.

Cuối bữa khi tính tiền, Châu An muốn chia đôi nhưng Hoàng nhất quyết không chịu.

Anh nói : "Nãy anh bảo đi ăn với anh nên nữa này anh mời."

Thấy Châu An ngại ngùng Hoàng liền bảo : "Em cứ coi như bữa này anh mời em đi, lần sau thì em mời anh."

Cả hai bước ra khỏi quán, trời lúc này đã là hai rưỡi chiều.

May mắn sao, hôm này trời lại cực kì mát mẻ, có chút ửng nắng nhưng không đáng kể, bóng râm vẫn chiếm phần lớn.

Lâu lâu lại có chút gió mát thoang thoảng lướt qua.

Hai người tưởng chừng là sẽ tách ra mỗi người một hướng nhưng Hoàng cười rồi nói : "Anh đưa em về, tiện thể đi bộ cho xuôi cơm."

Đường từ quán về nhà Châu An không dài lắm, hai người đi cạnh nhau chậm rãi, bước chân thảnh thơi.

Bên trái là Hoàng, bên phải là Châu An.

Giờ Châu An không biết nên nói gì vì nãy ngồi trong quán đã nói hết rồi.

Một lúc không ai nói gì, chỉ có tiếng gió và tiếng lá xào xạc.

Hoàng đá nhẹ viên sỏi nhỏ trước chân, rồi liếc sang cô, giọng như vừa chợt nhớ ra, "À, em có em trai sinh đôi đúng không?"

Cô nhìn Hoàng, hơi ngạc nhiên rồi đáp : "Chuyện này anh cũng biết ạ?"

"Ừ.

Anh có nghe bọn trong lớp kháo nhau.

Mà sao ban đầu em lại không học ở đây thế?"

Hoàng hỏi.

Châu An cười mỉm rồi nói : " Trước em ở với bác ở trên Hà Nội, nhưng tự dưng em thấy nhớ nhà nên chuyển về quê sống."

"Em ở với bác từ nhỏ à?"

"Cũng không hẳn ạ."

Châu An nói giọng có chút nhỏ: "Thật ra từ khi bố mẹ em mất thì em sống với bác, còn em trai em thì ở với bà."

Lời nói nhẹ nhàng nhưng lại khiến gió như ngừng thổi một thoáng.

Hoàng dừng lại, rồi nói : "Anh xin lỗi, không biết chuyện của em nên hỏi hơi quá."

Châu An đi thêm một hai bước rồi dừng lại quay xuống nhìn Hoàng nở nụ cười : "Không sao đâu ạ, chuyện qua lâu rồi.

Em cũng không để ý chuyện này đâu."

Thấy cô chủ động như vậy, Hoàng cũng bớt cảm thấy tội lỗi : "Ừm.

Không nhớ chuyện cũ cũng tốt.

Nhưng nhờ em chuyển về thì mới quen được anh đấy."

Châu An phì cười : "Anh cũng tự tin quá ha."

"Chứ sao!

Câu lạc bộ bọn anh toàn người tự tin thôi, chưa thấy ai trầm tính nổi hai ngày."

Lời nói đùa của Hoàng khiến không khí vui vẻ trở lại.

"Tuần trước em đi phỏng vấn rồi mà sao vẫn chưa thấy kết quả vậy ạ?"

Châu An giọng thấp lại nói tiếp, "Chẳng lẽ... em trượt rồi."

"Em bị overthinking hả.

Kết quả hôm nay mới có, em lo cái gì?

Cứ thoải mái đi."

Hoàng nói giọng nhẹ nhàng đùa vui.

Trò chuyện cả quãng đường cuối cùng cũng đến gần nhà Châu An.

Cả hai tạm biệt nhau, Châu An cảm ơn Hoàng vì đã đưa cô về nhà.

Hoàng cười rồi nói không có gì, cuối đến khi thấy Châu An đi sâu vào ngõ, Hoàng mới quay người đi về.

280825.
 
Phơi Bày
Chương 11 : Ngủ sớm thế?


Sáng thứ hai, đến lớp, Đặng Châu An đã thấy hai cô bạn Vy và Chi đang ríu rít nói gì đó.

Châu An trên vai còn đeo cặp sách, tiến tới chỗ họ hỏi : "Đang nói gì mà rôm rả thế?"

Châu An lướt qua rồi ngồi vào ghế sau của mình.

Hai bọn họ liền quay ra, mắt sáng rực, Vy nói trước : "Mày có biết Ngô Sở Uý không?"

Châu An như nhớ lại gì đó mà à lên một tiếng : "Sở Uý trong Nghịch Ái đó hả?"

Xem phim là sở thích của Châu An nhưng do công việc chiếm nhiều thời gian nên chỉ lúc nào rảnh lắm cô mới xem được mấy bộ mình thích.

Vy và Chi liền gật đầu, lần này Chi nói : "Mày cũng xem Sở Uý đúng không Châu?"

"Tao có xem trailer phim này rồi, thấy hay quá trời mà chưa có thời gian xem!"

Châu An nói.

Ríu rít với nhau thêm mấy câu thì trống vào lớp, thứ hai nên mọi người đứng dậy lấy ghế xuống sân nghe tiết chào cờ.

Đi học như bao ngày, Châu An vẫn quan sát như thường.

Tiết chào cờ hiệu trưởng chỉ lên phát biểu vài ba câu rồi lại xuống, phó mặc cho trưởng chi đoàn phổ biến về những hoạt động tuần này của trường.

Học xong bốn tiết, đúng là oải thật.

Trên đường về Châu An sực nhớ : "Tối nay chị không ăn cơm ở nhà đâu nhé!

Đi ăn chào đón thành viên mới của câu lạc bộ."

Đặng Huy An nói : "Chị đỗ vào câu lạc bộ rồi hả?"

"Ừm, câu lạc bộ vừa gửi email hôm qua.

Chiều nay chị đi sớm, tối chắc về muộn."

"Chị đi ăn liên hoan, bà ăn tối ở nhà bà Hạ.

Vậy là tối nay em ở nhà một mình rồi."

Huy An giọng thản nhiên.

Nhoáng cái buổi chiều đến, bốn giờ chiều là mọi người trong câu lạc bộ đã tập trung ở cổng trường.

Đợi đông đủ rồi kéo nhau ra quán.

Quán họ đến là quán Hàn hôm trước Châu An và Hoàng đi, chắc quán này cũng là Hoàng đề xuất.

Nay là thứ hai, quán hơi vắng.

Cả câu lạc bộ có gần hai mươi mạng, chính xác là mười bẩy.

Bàn bình thường chỉ có ngồi bốn người nên mọi người tập trung ghép các bàn lại với nhau cho rộng.

Ngồi bên trái Châu An là đàn chị khoá trên - Khánh Ngọc và bên phải là bạn nữ cùng khoá với cô - Hà Nhi, đối diện là Việt Hoàng.

Ngồi xuống làm quen dần với nhau, Hà Nhi bắt chuyện với Châu An trước : "Bạn là Châu An học 11A2 phải không?"

Nhi nở nụ cười thân thiện.

Châu An cười lại rồi nói : "Ừm, mình học 11A2 mới chuyển về trường."

"Mình là Hà Nhi, học 11A9."

"11A9 toàn gái xinh không đó!"

Khánh Ngọc ngồi bên trái Châu An nói, "Chắc em chưa biết chị, chị là Ngọc học 12A3.

Trước chị có phỏng vấn Châu An đấy, em nhớ không?"

"Em nhớ chứ ạ, hôm đấy chị nghiêm túc quá em sợ chả dám nhìn chị nhiều nữa cơ."

Hoàng vỗ tay cắt ngang sự rôm rả của mọi người, "Câu lạc bộ ta kì này có thêm năm thành viên mới nên từng người sẽ lên giới thiệu bản thân nhé!

Anh sẽ đi đầu." .

Dứt câu Hoàng nói tiếp, "Chắc nhiều bạn ở đây đã biết anh rồi nhỉ?

Anh là Hoàng, tên đầy đủ là Lê Bá Việt Hoàng, là chủ nhiệm câu lạc bộ truyền thông và là học sinh lớp 12A1."

Hoàng giới thiệu xong, tiếng vô tay vang lên.

Rồi lần lượt từ bên trái, mỗi người đều lên giới thiệu bản thân.

Cứ thế cho đến Hà Nhi rồi là Châu An, "Chào mọi người, em là thành viên mới của câu lạc bộ mình ạ.

Em tên là Đặng Châu An học lớp 11A2 ạ."

Châu An vừa dứt câu, đã có người chêm vào, "Châu An ơi, Huy An đẹp trai quá!" .

Lời vừa nói, cả nhóm bật cười, Châu An cười mỉm không nói rồi ngồi xuống cho Khánh Ngọc lên giới thiệu.

Chứng tỏ em mình được giá phết nhờ.

Ăn uống no say rồi, Khánh Ngọc mới nảy ra một ý "Hay chúng ta chơi thật hay thách đi" mới nghe vậy cả đám đã ồ lên, háo hức muốn chơi.

Ngọc cười ranh mãnh nói : "Luật chơi ai cũng biết rồi nhé!"

Khánh Ngọc đầu têu nên cũng là người mở đầu, Ngọc cầm chai nước trên bàn, đặt xuống rồi quay thật mạnh.

Cái chai xoay tít một lúc lâu mới dừng lại, đầu nhọn chỉ thẳng vào Hoàng, cả đám lại vỗ tay như pháo nổ.

"Rồi!

Anh chọn đi thật hay thách."

- một người trong nhóm lên tiếng.

"Anh chọn thật."

- Hoàng cười nhạt.

"Anh có thích ai ở lớp không?"

- một người lên tiếng.

Ngọc nhíu mày giọng cười cười nói, "Chị là người hỏi mà, đừng có cướp lời thế chứ!"

Ngọc suy nghĩ một hồi rồi hỏi : "Mày từng làm điều gì giấu bố mẹ mày không?"

- Ngọc hỏi Hoàng cùng ánh mắt mong chờ.

"Ừm... từng nấu mì tôm nhưng quên mình đang nấu nên thủng cái nồi suýt nữa thì cháy nhà, may bố mẹ không có nhà.

Hôm sau mẹ hỏi nồi đâu thì bảo không biết."

Hoàng gãi đầu kể lại.

"Hả?

Anh Hoàng nấu mì thủng xoong á!"

Cậu bé trong góc chừng lớp 10 cảm thán.

Rồi cả đám bật người, ai ngờ vị chủ nhiệm tài sắc vẹn toàn của câu lạc bộ lại đi nấu mì nhưng quên mất mình đang nấu khiến cái nồi thủng một lỗ.

Qua cơn cười, cả đám chơi tiếp.

Riêng Châu An may mắn chưa bị quay chúng lần nào.

Đến lúc tan tiệc, mọi người rủ đi hát tăng hai nhưng Châu An lại từ chối.

"Thôi ạ, em em còn đang ở nhà, nên phải về sớm.

Anh với mọi người chứ đi đi ạ!"

Châu An nói với Hoàng.

"Em trai em cũng lớn rồi mà, chẳng phải nó bằng tuổi em à?

Đi hát với mọi người cho vui!

Lâu lâu mới có một dịp như này thôi đấy."

Hoàng thuyết phục Châu An hết nước hết cái nhưng cô vẫn kiên quyết không đi.

Cuối, Hoàng cũng bỏ cuộc, tạm biệt cô rồi đi cùng mọi người.

Châu An về nhà, trên đường còn tạt vào quán gà, mua mấy miếng gà cho em mình rồi mới tung tăng đi về.

Đến cổng nhà, cổng thì khép lại không khoá, bên trong thì kéo rèm tít mít, có vẻ đã tắt đèn.

Châu An bèn nghĩ, sao nay thằng nhóc này lại đi ngủ sớm thế, mới có hơn tám giờ tối mà.

Đầu vẫn nghĩ, tay đã đẩy cửa vào nhà.

Cạch.

Tiếng cửa mở vang lên, từ ánh đèn TV lờ mờ hiện lên ba bóng người ngồi trên ghế dài.

Cùng với tiếng âm thanh ái muội.

Ba cái bóng lần lượt là Lâm, Huy An và Hiếu.

Ba đứa chúng nó đang xem phim.

Phim sáng nay đám con gái ríu rít kể với nhau - Ngịch Ái.

Chúng đang xem cái đoạn Trì Sính và Ngô Sở Uý đang tò tí te ở bàn làm việc.

Nhà Châu An khi bước vào có thể nhìn ra phòng khách ngay, ba bóng dáng đó quay lại nhìn Châu An, cô cũng nhìn lại rồi nhẹ giọng lên tiếng, "Chào." .

Ba thằng con trai đang xem phim boy love, tắt đèn kéo rèm, áng chừng khoảng tập mười, chẳng lẽ đám này xem từ lúc chiều đến tận bây giờ.

Cả ba đứa như bị bắt quả tang.

Không khí ngượng ngùng bao trùm cả căn phòng.

Lâm và Hiếu lí nhí nói "chào", Châu An lại gần đưa túi gà rán mới mua đặt lên bàn, "Gà rán này, cứ ăn tự nhiên nhớ!".

Rồi cô quay người bước lên lầu, để lại ba thằng ngồi đơ như tượng.

Lúc này Hiếu mới cầm điều khiển TV hỏi hai thằng còn lại "Có xem nữa không?"

Lâm nói : "Lỡ rồi!

Xem tiếp đi, mở nhỏ tiếng thôi."

Huy An không nói gì lúc chị mình về nhưng mặt đã đỏ như quả cà chua, với lấy bọc gà Châu An mới mua trên bàn.

Trên bàn bày mấy gói đồ ăn vặt với mấy lọn nước ngọt, đúng thật là cả ba thằng chưa ăn gì cả, chỉ mới ăn lặt vặt linh tính.

Huy An nói : "Ăn đi, ăn cho bớt ngại."

Rồi nhét cho mỗi đứa một miếng gà vào họng.

"Sao mày bảo chị mày về muộn cơ mà?"

Hiếu cắn miếng gà giòn rụm nói.

"Ai mà biết được khái niệm giờ của chị tao!"

Huy An trả lời, không quên cắn miếng gà.

Hiếu thở dài, "Đầu têu mà ngồi im quá nhờ?"

Ý chỉ Kỳ Lâm đang vừa gặm gà vừa ngước mắt xem phim.

"Tao không đầu têu thì máy không có gà ăn đâu!"

"Thôi mấy ông lắm mồm quá, xem đi!"

Huy An cắt ngang.

Lúc sau chín giờ tối thì ai về nhà nấy, bàn ghế cũng được dọn sạch sẽ.

Bà nội Châu An đã báo sẽ ngủ ở nhà bà Hạ.

Bà Hạ là chị em thân thiết với bà nội Châu An.

Họ thân nhau từ cái thời xưa lắc xưa lơ.

Trong nhà, ai cũng biết bà Hạ là người tốt nên thấy bà nội có chị em như thế cũng vui thay bà.

Châu An đi xuống bếp lấy nước uống thì bắt gặp Huy An đang đứng đó uống nước, Châu An liền buông một "Phim có hay không?"

Khiến cho Huy An ho sặc sụa, lườm cô một cái.

Châu An tỏ vẻ vô tội, "Chị hỏi phim hay không thôi sao mày ho như bị lao thế?"

"Chị về đúng lúc quá luôn ấy!"

Huy An lấy tay lau vài giọt nước còn ở trên cằm nói.

Châu An cười như được mùa rồi nói : "Không về thì sao thấy được ba thằng đang ngồi xem phim boy..." chưa kịp nói hết Huy An đã hét lên "Dừng lại!

Chị uống nước đúng không?

Em rót cho chị nhá!"

Nói rồi nó nhanh tay rót cốc nước đặt vào tay Châu An.

Rồi nó chuồn thẳng về phòng, để lại chị nó đứng cười như được mùa.

180825.
 
Phơi Bày
Chương 12 : Tượng hổ đồng.


Sau ba ngày quan sát thêm, Châu An luôn thấy cứ đúng 5 giờ chiều là thầy đi ra sân vận động với học sinh.

Vì câu lạc bộ truyền thông có rất nhiều việc và luôn phải cập nhật tin tức trong trường nên không cố định ngày sinh hoạt câu lạc bộ mới phải đi, ai có việc thì đi không có thì đi có thể giúp mọi người.

Vậy nên mấy ngày gần đây, tuy việc của Châu An ít nhưng cô vẫn lên trường đều đều để quan sát thầy hiểu trưởng.

Chiều thứ sáu, Châu An định đặt thiết bị nghe lén vào phòng hiệu trưởng.

Cô vốn biết, thầy chỉ chơi khoảng mười lăm hai mươi phút, như thế thì có chút ngắn nên Châu An đã đặc biệt dặn Huy An hôm nay đến trường chơi với thầy hiệu trưởng, kéo dài thêm thời gian cho cô.

Mười bẩy giờ kém năm phút, thầy hiệu trưởng - Nguyễn Văn Kha bước ra khỏi phòng.

Thầy Kha bước đi nhẹ nhàng, chậm dãi tiến tới sân bóng chuyền.

Thầy đến cả đám liền hò reo vỗ tay kéo thầy vào chơi ngay.

Huy An kéo thầy chung đội với mình, Minh Hiếu và Kỳ Lâm thì đội đối thủ.

Sáng nay, biết kế hoạch của chị mình là vậy Huy An liền đem theo Hiếu và Lâm đến, nói là lâu không chơi bóng chuyền nên chiều đi cùng.

Mắt trông thấy thầy Kha cùng đám Huy An chơi, Châu An cũng lặng lặng về phía phòng hiệu trưởng.

Phòng hiệu trưởng ở trên tầng hai, nằm cuối hành lang.

Thầy chỉ đi giải lao mấy phút nên không khoá cửa, chỉ khép hờ.

Bên cạnh phòng hiệu trưởng là phòng văn thư - nơi lưu trữ hồ sơ học sinh, phòng văn thư là nơi không được mọi người lui đến nhiều nên nơi này chẳng có mấy ai.

Châu An chộp lấy thời cơ mà lẻn vào phòng hiệu trưởng thành công, tiện tay khép chặt cánh cửa phía sau lưng, phòng có người nhìn thấy.

Căn phòng rộng vừa phải, ở giữa là bàn làm việc được bày biện ngăn nắp, bên trái là hai cái tủ sắt đựng hồ sơ được kê sát vào vách tường.

Bên phải là bộ bàn ghế để tiếp khách khi cần, đối điện với bộ bàn ghế là chiếc cửa sổ nhỏ lúc nào cũng kéo rèm kín mít.

Nhìn sơ căn phòng, để máy nghe lén ở dưới bàn rất dễ lộ, chỉ cần cúi xuống có thể thấy ngay.

Để ở trên nóc tủ sắt thì sợ rằng thông tin nghe được không rõ.

Lộp cộp, lộp cộp, tiếng giày cao gót vang lên đều đều phá vỡ sự tĩnh lạnh của hành lang.

Chưa kịp quan sát kĩ, cạch một tiếng - cửa phòng bật mở.

Một người phụ nữ trung niên đẩy cửa bước vào - phó hiệu trưởng trường THPT Minh Hải, giọng cô có chút ngạc nhiên, tra hỏi ngay : "Em là ai?

Sao lại vào đây?"

Châu An bị bắt quả tang nên cứ âm ờ chẳng nói được gì, sợ rằng kế hoạch lần này sẽ thất bại.

Trong không khí tra hỏi căng thẳng, Hoàng từ hành lang chạy vào phòng, đứng bên cạnh cô hiệu phó, mặt đối mặt : "Em ấy mang lịch trình tổ chức sự kiện cho học sinh có hoàn cảnh vượt khó ạ!" trên tay còn cầm một tệp giấy.

Hoàng hít từng đợt không khí lớn rồi thở ra bởi hắn vội chạy lên đây, "Em ấy mang nhầm nên em mang bản đúng lên rồi đây ạ!"

"Ừm, để trên bàn rồi ra ngoài đi."

Cô phó hiệu trưởng giọng nghiêm nghị, lạnh lùng nói rồi đuổi cả hai ra khỏi phòng.

Thằng Hoàng đang giúp mình à?

Hay chỉ trùng hợp nên mình được cứu?

Cả hai bước song song trên hành lang về cứ điểm của câu lạc bộ, cả đoạn đường Châu An cúi gằm mặt không biết nên mở lời ra sao.

Đến gần phòng câu lạc bộ Châu An mới lên tiếng : "Hồi nãy... cảm ơn anh ạ!"

*** "Lịch trao thưởng cho học sinh vượt khó, mang lên cho thầy hiệu trưởng chưa thế?"

Hoàng đứng ở cửa phòng câu lạc bộ hỏi mọi người.

Một học sinh nữ tầm lớp 10 quay sang trả lời Hoàng, tay vẫn cầm tập tài liệu, "Em tưởng Châu An mang đi rồi ạ?"

"Nó vẫn ở đây mà!"

Nói rồi Hoàng chỉ vào tập giấy được kẹp lại để ngay ngắn trên bàn.

"Chắc An nó cầm nhầm, cái này để anh mang lên cho."

Hoàng cầm kẹp giấy chạy về phía phòng hiệu trưởng.

Làm việc nhiều lần với thầy, mấy sự kiện quan trọng như trao thưởng hay lễ kết nạp gì đó đều phải chỉn chu nên thầy rất nghiêm khắc về mảng này.

Có lần câu lạc bộ chỉ in nhầm một trang giấy mà cả câu lạc bộ liền bị trách phạt.

Hoàng nhớ mãi lần đó nên giờ chẳng dám chậm trễ mà chạy vội lên phòng hiệu trưởng. ***

"Không có gì đâu!

Mấy đứa bảo em cầm nhầm lịch trình nên anh mang lên giúp thôi!"

Hoàng quay sang nhìn cô nói.

Chỉ là vô tình được cứu.

Châu An thở dài như trút được gánh nặng, may mắn thay, trước khi cô hiệu phó mở cửa.

Châu An đã trong nháy mắt đã nhìn thấy khối tượng hình con hổ được đặt trên bàn, con hổ làm bằng đồng, dưới chân có có đế dày tầm ba căng - ti - mét.

Lật ngửa con hổ lại sẽ thấy dưới đế có một lỗ hõm rất vừa vặn với thiết bị nghe lén.

Chẳng trần trừ, Châu An nhét thiết bị vào dưới đế rồi đặt nó ngay ngắn vào vị trí ban đầu.

Chỉ cần không có người lật con hổ lại thì chuyện này xem như đã trót lọt qua được.

Xong việc, Châu An liên hệ với tổ đội của mình ở sở cảnh sát phụ trách việc nghe và phân tích thông tin ở thiết bị nghe lén.

Sáng thứ 7, Châu An đã nhận được tin nhắn của đội về đoạn nói chuyện của hiệu trưởng và phó hiệu trưởng lúc chiều tối qua.

"Có đổi địa điểm không?"

Giọng cô hiệu phó vang lên, còn có chút đùa cợt, khác hẳn với thái độ nghiệm nghị hồi chiều.

"Việc gì phải đổi?"

Thầy Kha đáp lại, tiếng nước chè được rót vào chén.

"Giờ chỗ đấy nhiều bọn ăn xin ở lắm, lại còn gần đường lớn."

"Đuổi lũ đấy đi là được!

Ai mà thèm để ý chỗ đồng không mông quạnh thế làm gì!"

Cuộc trò chuyện cứ thế mà kết thúc trong chốc lát.

Ăn xin, đường lớn, đồng không mông quạnh, Châu An nắm gọn các thông tin quan trọng trong cuộc đối thoại.
 
Back
Top Bottom