Tiếng trống trường vang lên ba hồi, dứt khoát mà dồn dập, như đánh thức cả sân trường khỏi cơn mơ giữa buổi học.
Âm thanh "tùng... tùng... tùng..." vang vọng khắp các dãy lớp học, đập vào từng ô cửa, từng bức tường, rồi lan ra ngoài sân đầy nắng.
"Cuối cùng cũng hết tiết, được về rồi!"
- Châu An vươn vai nói giọng uể oải.
"Chị cất sách vở nhanh lên còn về."
- Đặng Huy An xách cặp bước ra khỏi lớp.
"Chị đứng ở gốc cây kia đi, em lấy xe rồi ra đón chị."
- Huy An chỉ tay vào gốc cây không xa ngoài sân.
"Chị ra lấy xe cùng mày."
- Châu An lên tiếng đằng sau rồi cố đuổi theo bóng Huy An trên hành lang.
Mấy chiếc xe đã tụ tập ngoài cổng trường, là của đám Kỳ Lâm đang chờ họ.
Thấy hai người vừa ra thì cả đám liền xuất phát.
Mấy chiếc xe men theo con đường nhựa có nhiều bóng cây mát mẻ.
Cuộc trò chuyện trên đường chỉ là những tiếng phàn nàn về buổi học hôm nay.
Châu An nhìn ngắm đường phố mà ngỡ ngàng, không biết do cô đã lâu không đến hay nơi này đã thay đổi.
Cảnh vật dường như đã khác xưa rất nhiều.
Họ băng qua những ngôi nhà, chạy đến ngã ba thì mỗi người một hướng tách ra về nhà.
Kỳ Lâm lai Thanh Vy rẽ về một hướng bên trái, từ hồi mẫu giáo đến khi học cấp ba họ đã học cùng nhau, đã vậy nhà còn rất gần nên luôn chở nhau đi học.
Đám Châu An và những người còn lại thì đi thẳng, đi một hồi Mai Chi và Minh Hiếu cũng vẫy tay chào tạm biết rồi rẽ vào con ngõ nhỏ.
Hai người, mỗi người một xe dần biến mất trong con ngõ.
Giờ chỉ còn lại hai đứa con nhà họ Đặng băng băng trên đường.
Nhà của Châu An xa trường nhất, nói là xa nhưng cũng chỉ 6 hoặc 7 cây số.
Họ đi trên đường bê tông, bên phải là những ngôi nhà san sát nhau, bên trái là cái mương xanh trong vắt thấy cả đáy, lâu lâu còn có một hai khóm hoa lục bình trôi qua.
Khung cảnh này quả thực rất bình yên, hai người – một người cầm lái, một người ngồi sau – lặng lẽ đi qua khoảng không gian ấy.
Xa xa bên trái con mương là cánh đồng lúa bắt đầu ngả màu – từ xanh non chuyển dần sang sắc vàng óng.
Lúa trĩu bông, nặng hạt, nghiêng đầu đón gió, đôi lúc lại thoang thoảng mùi lúa chín.
"Đi qua chợ thì đừng lại nhá, chị mua ít hoa quả, về vội quá chưa kịp chuẩn bị gì.
Chợ nào xa nhà tí!"
- Huy An gật đầu khi nghe chị nói.
"Nhiệm vụ này chị làm bao lâu thế."
"Bao giờ bắt được người thì chừng đó xong."
- Châu An nhẹ giọng trả lời.
"Nghe nhẹ nhàng quá ha, nhưng em thì nặng chết rồi đây."
- Đặng Huy An phàn nàn phá tan bầy không khí bình yên.
Châu An đánh nhẹ vào người cậu "Nặng cái gì?
Mày đi xe điện mà!".
Trời 12 giờ nắng to, tiện tay cô cầm cuốn sách trong cặp lên che nắng.
Cái nắng lúc 12 giờ trưa như dội thẳng từ trời xuống, gay gắt và chói chang đến mức chỉ dám mở mắt ti hí, lâu lâu lại có chút gió thổi qua khiến nắng dịu hơn một chút.
"Dân tổ chuẩn bị xuất hiện."
- Nói xong rồi Huy An tăng tốc độ, một mạch đến chợ, tới hàng bán hoa quả duy nhất còn ở lại.
Chiếc áo học sinh giờ đã thấm đẫm mồ hôi.
Châu An bước xuống nhìn vào rổ dưa hấu toàn quả to tròn, cô vỗ nhẹ vào vài quả.
"Lấy cho cháu quả dưa hấu này ạ" xong cô quay ra nhặt thêm mấy quả cam còn thêm trùm nho xanh nữa.
"Chị mua nhiều vậy?"
Đặng Huy An đứng bên cạnh thắc mắc.
"Bố mẹ thích dưa mà!"
- Đặng Châu An quay nhẹ ra sau mỉm cười nói.
"Cô bé mới học cấp ba mà đã hiếu thảo thế này rồi, bố mẹ con có phước thật đấy" cô bán hoa quả đưa túi cho họ rồi nói.
Dù không thể hiện nhiều tình cảm nhưng cô vẫn nhớ.
Bố mẹ thích ăn dưa hấu, bà nội thích cam nhất còn đứa em cao lớn này thích nhất là nho xanh.
Không nói lời yêu thương nhưng hành động cô làm đã chứng minh hết điều đó.
"Về thôi!".
Họ đi qua những ngôi nhà trên đường, một hồi đã về tới nhà.
Xung quanh là đất trống, cách mấy ô mới có vài căn nhà, nhà Châu An không ở nơi đông đúc nên tầm trưa khá yên ắng, lâu lâu chỉ có xe chạy trên đường.
Căn nhà hai tầng nằm nép mình giữa khu vườn xanh mát, toát lên vẻ bình yên của một tổ ấm đã gắn bó nhiều năm.
Lớp sơn ngoài tường đã hơi phai màu dưới nắng mưa, vài chỗ loang nhẹ nhưng không hề cũ kỹ, chỉ càng làm nổi bật dấu ấn thời gian.
Khu vườn phía trước rộng vừa phải, lát một lối đi nhỏ bằng gạch đỏ dẫn từ cổng vào nhà.
Hai bên lối đi là đủ loại cây trái và hoa: khóm hồng, giàn mướp, vài cây ăn quả như ổi, chanh, mít – không lớn nhưng tỏa bóng mát quanh năm.
Sau bao năm, căn nhà vẫn đứng đó – không hào nhoáng nhưng bền vững, mang đầy hơi thở của cuộc sống giản dị, ấm áp và có phần kín đáo – rất hợp với một gia đình đang giấu đi những bí mật không dễ nói ra.
Đặng Châu An đẩy cửa bước vào nhà, để đôi giày ở hè rồi chạy thẳng vào nhà, tay vẫn còn xách đống hoa quả.
"Bà ơi!
Cháu về rồi đây!"
- ánh mắt cô đảo xung quanh tìm bà, thấy bà ngồi ở bàn ăn đợi cháu đi học về.
Bà ngẩng lên khi nghe giọng cô, ánh mắt ngỡ ngàng khi thấy người cháu gái bước vào.
Gương mặt già nua thoáng sững lại, rồi nhanh chóng sáng lên vì mừng rỡ.
Nhưng ngay sau đó là cái nhíu mày quen thuộc, giọng bà cất lên – không giận dữ, nhưng mang chút trách móc :
"Sao về mà chẳng báo bà một câu."
Châu An phì cười, đặt bọc hoa quả lên bàn bếp.
"Nhớ cơm bà nấu quá nên cháu về, cháu còn mua cam nữa này."
"Cháu mang dưa lên cho bố mẹ rồi cháu xuống ngay."
- Châu An mỉm cười, hai tay cầm đĩa dưa đã lau sạch quay người bước lên cầu thang.
Hết cầu thang, cô rẽ sang bên phải đi tới một căn phòng.
Cô nhẹ đặt đĩa lên bàn thờ, thuần thục rút ba nén hương rồi đốt.
Những nén hương toả ra mùi trầm nhè nhẹ.
Cô nhắm mắt lại, khẽ cúi đầu, lòng lặng như mặt nước.
Không ai bảo cô phải khấn gì, nhưng trong thâm tâm, những câu nói vẫn âm thầm vang lên – lời xin lỗi vì đã lâu mới về, lời cầu chúc cho gia đình yên ấm, cho mọi người được bình an.
Khấn xong cô cắm ba nén hương vào bát hương xứ.
Chẳng vội đi xuống, Đặng Châu An còn nén lại nhìn.
Trên bàn thờ là khung ảnh ông nội cùng với bố mẹ cô, bát hương sứ trắng viền lam, lọ hoa cắm mấy cành vạn thọ vàng rực, đĩa trái cây vừa được bày biện ngay ngắn.
Quả dưa hấu tròn trịa nằm ở giữa.
***
5 năm sau khi Đặng Huy An về với gia đình cô, lại một lần nữa... khung cảnh kinh hoàng ấy lại xảy ra.
"Vụ tai nạn nghiêm trọng trong cuộc vây bắt tội phạm ma túy: Hai cảnh sát hy sinh anh dũng"
Chiều nay, một vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng đã xảy ra trên tuyến quốc lộ 27 đoạn qua xã Hòa Thành, thành phố Hà Nội trong lúc lực lượng chức năng đang triển khai kế hoạch vây bắt một đường dây ma túy xuyên quốc gia.
Theo thông tin ban đầu, trong quá trình truy đuổi, một xe container do nhóm tội phạm điều khiển đã sử dụng súng và vật nhọn tác động lên xe ô tô dân dụng do hai chiến sĩ thuộc lực lượng phòng chống ma túy điều khiển vây bắt tội phạm, nhằm cản trở quá trình truy bắt và tạo điều kiện cho các đối tượng còn lại tẩu thoát.
Không có gì là chúng không dám làm để thoát thân – từ lái xe ngược chiều, vượt trạm kiểm soát, đến việc xả đạn vào xe của lực lượng chức năng.
Hành vi manh động, liều lĩnh và bất chấp pháp luật này đã gây ra hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.
Hai chiến sĩ cảnh sát – một nam, một nữ – đã hy sinh tại chỗ.
Theo xác nhận của cơ quan chức năng, họ đều công tác tại Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy.
Trong suốt quá trình công tác, hai người đã tham gia nhiều chuyên án lớn, luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Hiện vụ việc đang được các cơ quan chức năng tiếp tục điều tra, truy bắt các đối tượng còn lại trong đường dây ma túy đặc biệt nguy hiểm này.
Lễ truy điệu hai cán bộ chiến sĩ sẽ được tổ chức vào sáng mai tại Nhà tang lễ thành phố Hà Nội."
Tại nhà tang lễ.
Trong không khí trĩu nặng của nhà tang lễ, ba đứa trẻ đứng bên linh cữu phủ cờ Tổ quốc của bố mẹ – hai chiến sĩ công an đã anh dũng hy sinh trong cuộc vây bắt tội phạm ma túy.
Mỗi đứa trẻ là một khoảng lặng riêng biệt, mang theo những cảm xúc khác nhau, nhưng tất cả đều bị nhấn chìm trong nỗi đau mất mát không lời nào diễn tả nổi.
Người anh cả đứng thẳng, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên cường.
Cậu bé 16 tuổi cố giữ nét mặt bình tĩnh như người lớn, không cho phép mình khóc, không cho phép mình gục ngã.
Cậu biết, từ giờ phút này, mình phải là chỗ dựa cho hai đứa em.
Nhưng bàn tay cậu run lên khi chạm vào di ảnh bố mẹ, và môi cắn chặt đến bật máu khi nghe đến hai chữ "hy sinh".
Cậu muốn hét lên, muốn khóc òa như một đứa trẻ, nhưng chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, tay siết chặt vòng khăn tang trắng như đang ôm lấy chút hơi ấm cuối cùng của cha mẹ.
Đặng Châu An đứng bên anh, hai tay ôm lấy khung ảnh của mẹ, mắt ráo hoảnh như không còn khóc được nữa.
Em hiểu vì sao mẹ lại không thể về nhà như mọi khi.
Em cứ ngước lên nhìn từng người đến viếng, mong một ai đó sẽ nói rằng đây chỉ là một giấc mơ, rằng bố mẹ vẫn còn sống.
Nhưng không ai nói điều đó.
Em gục đầu vào vai anh, vai run lên từng chập, trái tim non nớt bị xé rách bởi sự thật tàn khốc mà em còn chưa biết phải gọi tên.
Đặng Huy An mới 6 tuổi nhưng dường như thằng bé đã hiểu hết.
Thằng bé cầm một bông hoa cúc trắng, dúi dúi vào tay mẹ nhưng không ai nhận lấy.
Rồi nó cũng khóc vì nó cảm thấy cả thế giới thân quen đang vỡ vụn quanh mình.
Giữa biển người, ba bóng nhỏ ấy co cụm lại, như đang cố bấu víu vào nhau để không bị cuốn trôi giữa dòng tang thương quá lớn.
Người lớn đứng quanh, lặng người, không ai cầm nổi nước mắt.
Bởi đau đớn nhất không phải chỉ là mất mát, mà là nhìn thấy ba đứa trẻ thơ ngây gồng mình mang nỗi đau quá sức chúng.
***
Thoát mình ra khỏi những u buồn của quá khứ, Đặng Châu An quay người lau giọt nước mắt vướng trên má rồi bước xuống cầu thang, ngồi xuống ăn cơm với bà.
Cùng lúc đó, Huy An vừa tắm xong cũng xuống.
Ba người - một già, hai trẻ ngồi quây quần với nhau ăn bữa trưa, những tiếng cười đùa trong mâm cơm vang lên khiến cho căn nhà ấm áp hơn bao giờ hết.
250525.