Cập nhật mới

Khác Phó Bản 608

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
389639745-256-k175721.jpg

Phó Bản 608
Tác giả: KaneyaMiren
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tạ Vân Du là đứa trẻ được nhận nuôi nhưng đã mất trí nhớ.

Cậu không thể nhớ ra bản thân là ai.

Cho đến khi đi trải nghiệm cùng lớp đến một nơi tên đảo Vu Đồng-thôn Mộc Linh.

Từng truyện thần bí xảy ra dần dần dẫn dắt cậu đến một sự thật kinh khủng.

Một giọng nói lạnh lẽo nói 'ai đó về rồi' cứ lập đi lập lại giống như thể đó là kí ức của cậu.

Nhưng có cố thế nào thì cậu cũng không thể nhớ ra người được nhắc đến là ai?!

Nhân vật chính: Tạ Vân Du (.?.

Vân Du), .....?.....

Thể loại: đam mỹ, linh dị, vô hạn lưu, điên phê công
Thiết lập: NPC x boss phản diện



hachoa​
 
Phó Bản 608
Văn án


Tạ Vân Du là con nuôi của nhà họ Tạ, cậu là đứa bé được cha cứu khi ông đi tuần tra biển.

Cậu sống với cha mẹ nuôi sáu năm rồi, và không nghe được một chút tin tức nào từ cha mẹ ruột.

Đến năm cậu mười bảy tuổi, Tạ Vân Du cùng lớp học của mình đi trải nghiệm ở một nơi gọi là thôn Mộc Linh-đảo Vu Đồng.

Trong suốt chuyến đi, nhóm của cậu gặp rất nhiều chuyện kì quái, kinh dị cùng các yếu tố tâm linh, thậm chí còn có cả một quỷ tân nương bám theo Tạ Vân Du và các bạn.

Lúc chạy trốn cậu phát hiện một cuốn nhật kí.

Trong đó viết thế giới này vốn là một phó bản trò chơi linh dị.

Chủ nhân của cuốn sách là người chơi trong vai một thôn nữ bị ép gả cho thiếu gia Ngọc gia yếu ớt không biết mạng sống kéo dài được bao lâu.

Tiểu Nhu muốn thắng nên đã chọn cách khiến boss phó bản cũng chính là thiếu gia nhà họ Mạch (đối tác làm ăn của Ngọc gia ) yêu cô ta, bảo vệ cô ta.

Và rồi phó bản kết thúc vào ngày tân hôn của tiểu Nhu cùng Ngọc thiếu gia.

Boss phó bản Mạch Kỷ mặc một bộ hỷ phục trên tay cầm một thanh kiếm dài tiến vào Ngọc gia.

Chỉ trong một đêm trên dưới Ngọc gia bị tàn sát toàn bộ, thảm hại nhất là vị tiểu thiếu gia Ngọc gia kia, trên người vô vàn vết chém nhưng không quá sâu.

Rõ ràng là Mạch Kỷ muốn tra tấn y.

Sau cùng, vết chém lấy kết thúc mạng sống y chính là vết đâm xuyên tim.

Giải quyết xong mọi thứ, Mạch Kỷ với bộ hỷ phục lấm tấm máu tươi.

Những vệt máu bắn trên cả mặt hắn.

Nhưng hắn để im như vậy, ánh mặt điên cuồng tiến về phía tiểu Nhu ôm chặt lấy cô, ép cô cùng nhau bái đường.

Đọc xong cuốn nhật kí, mọi người khá tò mò liệu có phải sự thật, nhất là Tạ Vân Du.

Nên bọn họ kéo nhau đi tìm phủ của Ngọc gia.

Theo như cuốn nhật kí miêu tả thì Ngọc gia được xây dựng theo kiểu phủ quan tướng ngày xưa.

Nên không khó để tìm, chỉ là khi tìm đến nơi và tiến vào phủ.

Thì đã có chuyện kinh dị xảy ra nên không may Tạ Vân Du bị tách khỏi mọi người.

Cậu lạc đến một gian phòng nào đó.

Lạ ở chỗ là so với những nơi khác thì căn phòng này lại rất sạch, dường như không có bụi.

Nhưng thoang thoảng mùi thuốc.

Tạ Vân Du liền nghĩ có lẽ đây là phòng của vị thiếu gia Ngọc gia bệnh tật đó.

Cậu liếc thấy trên tường phía tay trái có treo bức họa một vị công tử.

Làm cậu càng chắc chắn với suy nghĩ của mình hơn.

Chỉ là dung mạo của vị này không được vẽ nên Tạ Vân Du có hơi tiếc khi không biết nhan sắc của người nọ ra sao.

Đột nhiên, chiếc ngọc bội cậu luôn đeo bên người cùng bức tranh phát sáng.

Tạ Vân Du tiến đến gần hơn liền thấy khung cảnh được vẽ đằng sau vị thiếu gia trong tranh hiện lên một người nữa, ánh mắt điên cuồng của kẻ này dán chặt vào thiếu gia, mà gương mặt kẻ nọ lại rất quen thuộc với cậu...

Một giọng nói lạnh lẽo xuất hiện trong kí ức của cậu:"......về rồi, bảo bối của ta cuối cùng cũng về rồi.."

"Ai?! ai về cơ?!"

Tạ Vân Du ôm chặt đầu cố nhớ, cậu chảo đảo rồi ngất lịm đi.

《Thể loại》đam mỹ, bệnh kiều công, linh dị, vô hạn lưu, cưỡng chế yêu.

《Nhân vật chính》:Tạ Vân Du (.?.

Vân Du), .....?.....

《Thiết lập》:NPC x boss phó bản
 
Phó Bản 608
chương 1


Không gian lớp học nhộn nhịp vui tươi, tiếng cười đùa của mỗi học sinh lấn át đi cái áp lực học hành.

Bởi đây vốn là thành phố, những đứa trẻ sống trong hoàn cảnh khá giả chẳng cần phải lo toan bộn bề.

Họ cứ lớn lên dưới cái sự bao bọc của gia đình, là những đứa trẻ vô lo vô nghĩ.

Nhưng như thế mới đúng là tuổi trẻ, hồn nhiên mà đầy năng lượng nhiệt huyết.

"Vân Du sao vậy?!!!

Cảm thấy trong người không khỏe sao??!!" nghe thấy có người hỏi đến mình.

Tạ Vân Du vốn đang nằm ườn trên bàn từ từ ngồi thẳng dậy.

Cậu quan sát đối phương, thầm nghĩ người nọ rất đẹp.

Một vẻ đẹp nam tính, quyến rũ nhưng lại bí ẩn, khó đoán.

Vũ Tử Mạch là học sinh mới chuyển đến đây hồi đầu xuân năm nay.

Nghe nói đâu hắn ta đến từ nội thành nổi tiếng xa hoa, giàu có.

Tạ Vân Du khó hiểu tại sao một người đẹp trai, nhà có quyền có thế lại chuyển tới đây học một ngôi trường không có tiếng ở ngoại thành này làm gì.

Tuy chỗ này cũng thuộc thành phố nhưng người dân nơi này chỉ là dân buôn bán nhỏ.

Miễn cưỡng cũng coi như là khá giả, đủ sống.

Chứ làm sao có thể so được với trung tâm thành phố được cơ chứ.

Đối với vấn đề này Tạ Vân Du tuy có đôi chút thắc mắc nhưng cậu cũng không phải người thích nhiều chuyện.

Hơn nữa, tuy tính tình Vũ Tử Mạch khá hòa đồng.

Là học sinh mới chuyển tới mà đã chiếm được sự quý mến đến từ các bạn học và thầy cô.

Nhưng không hiểu sao Tạ Vân Du lại không hề thích người bạn học này một chút nào.

Cậu cảm thấy ở hắn ta có ẩn giấu một bí mật nào đó khiến cậu bất an.

"Không sao."

Tạ Vân Du chỉ bâng quơ trả lời câu hỏi của Vũ Tử Mạch cho có lệ.

Chứ cậu không muốn nói nhiều với hắn ta.

"Vân Du thật xa cách với tôi đó nha."

Vũ Tử Mạch biết Tạ Vân Du không thích mình nhưng hắn vẫn muốn đến gần cậu, muốn được nói chuyện với cậu, muốn được..... tiếp xúc với cậu.

Tạ Vân Du không thèm nhìn hắn.

Cậu lại uể oải nằm gục xuống bàn.

Thân thể của cậu vốn rất kém, thường xuyên đau ốm bệnh tật.

Trời cứ trở gió một cái là lại sốt.

Mỗi lần như thế cha mẹ Tạ lại không được yên giấc, lo lắng trông coi cậu đến khi khỏi bệnh thì thôi.

Đây cũng là việc khiến Tạ Vân Du cảm thấy áy náy.

Bởi cậu biết cậu không phải con ruột của hai người.

Mẹ Tạ- Trương Lan là chủ của một cửa hàng hoa nhỏ còn ba Tạ- Tạ Đình là cảnh sát tuần tra biển.

Hai người tính tình hiền lành, hòa nhã.

Rất được lòng của hàng xóm xung quanh.

Nhưng đáng tiếc rằng họ lại là gia đình hiếm muộn.

Gần bốn mươi nhưng chưa có con cái.

Cha mẹ Tạ cũng đã chạy vạy khắp nơi, sử dụng không ít thuốc thang hay thậm chí cầu nguyện trước thần linh mà cũng không có kết quả.

Cha mẹ Tạ từ bỏ, luôn tự an ủi con cái là duyên trời cho.

Coi như đời này không có duyên vậy.

Hàng xóm xung quanh lấy làm tiếc cho hai người.

Tạ Đình cùng Trương Lan cũng chỉ lẳng lặng cười cho qua.

Tưởng chừng cứ như thế sống hai người bên nhau đến hết đời thì không ngờ trong lúc đến lượt ca trực của cha Tạ.

Ông đã phát hiện ra một đứa bé bị sóng biển đánh dạt vào bờ.

Ông lại gần xem, trên người cậu bé mặc một bộ đồ dành cho thiếu gia thời dân quốc.

Trông có vẻ như là một công tử nhà giàu có.

Cậu bé độ chừng mười một tuổi, gương mặt thanh tú xinh đẹp.

Phải nói rằng cậu bé rất đẹp.

Cha Tạ thấy cậu vẫn còn một hơi thở yếu ớt liền lập tức đưa cậu tới bệnh viện gần đó.

Sau khi tỉnh lại đứa bé lại chẳng nhớ gì.

Đến tên mình cũng không có một chút ấn tượng nào.

Cha mẹ Tạ cũng tìm hiểu xem có thông báo tìm trẻ thất lạc ở khu này cùng những nơi khác không nhưng đáng ngạc nhiên thay lại không hề có một thông báo nào báo trẻ mất tích cả.

Cảnh sát cũng đi điều tra nhưng không thể tra ra được thông tin gì nên trước mắt để lại cho cha mẹ Tạ nhận nuôi.

Đương nhiên cha mẹ Tạ đồng ý, họ vui mừng khi có con.

Tuy đứa trẻ này không phải con họ.

Nhưng nhìn đứa bé ngoan ngoãn xinh đẹp họ lại cảm thấy vô cùng thân thiết.

Rất hứng khởi nghĩ ra một cái tên cho thằng bé để cảm nhận niềm vui khi đặt tên con.

Nhưng bất chợt họ chú ý đến ngọc bội trên người cậu.

Miếng ngọc bội chạm khắc tinh xảo, đúng chất công tử thế gia hồi xưa.

Ở giữa ngọc bội được khắc hai chữ "Vân Du".

"Vân" trong tiếng Trung có nghĩa là mây, mang đến hình ảnh mềm mại, thanh thoát và tựa như những đám mây bồng bềnh trên bầu trời.

"Du" trong du ngoạn, du hành, thể hiện sự tự do, phóng khoáng.

Khi kết hợp lại, "Vân Du" tạo ra một cảm giác về một người nhẹ nhàng, tự do như mây, có thể bay bổng, tự do khám phá thế giới xung quanh.

Cái tên này gợi lên sự thanh thoát, bay bổng và có phần thơ mộng, mang lại cảm giác bình yên và tự tại.

Cha mẹ Tạ nghĩ có thể đây là tên của cậu.

Phụ mẫu Vân Du đặt cho cậu cái tên này với niềm hi vọng cậu có thể tự do bay nhảy, sống một cuộc đời an bình và yên vui.

Trương Lan và Tạ Đình dù chưa con cái nhưng đương nhiên cũng phần nào hiểu rõ niềm hi vọng của cha mẹ đối với đứa con của mình, hơn nữa lúc nãy bác sĩ cũng đã nói qua tình hình của Vân Du, cơ thể của cậu bẩm sinh ốm yếu, căn bản không thể hoạt động mạnh, làn da trắng bệch như thể một thời gian dài chưa từng được tiếp xúc với ánh mặt trời vậy.

Tạ Đình thầm nghĩ thằng bé trôi nổi trên biển không biết bao lâu mà vẫn còn sống thì quả thực là một điều kì diệu.

Vậy nên cái tên 'Vân Du' cũng chính là niềm hi vọng của cha mẹ đối với cậu.

Tạ Đình cùng Trương Lan không muốn phá vỡ điều đó.

Liền để cậu tên Vân Du, thêm họ Tạ vào để nhận con.

Thêm nữa, sau này cha mẹ ruột cậu tìm đến cũng dễ nhận ra con trai.

Tạ Đình chọn ngày ông tìm thấy cậu làm ngày sinh, vì đó là lần đầu cậu xuất hiện đến bên cạnh hai vợ chồng ông giống như thần linh ban phước đến cho họ vậy.

Nên cứ ngày này hằng năm Tạ Đình cùng vợ luôn tổ chức sinh nhật cho Tạ Vân Du.

Tạ Vân Du mệt mỏi nằm ở trên bàn nghĩ về lúc được Cha mẹ Tạ nhận nuôi, được họ chăm sóc, lo cho đầy đủ không phải thiếu thốn thứ gì.

Cậu không biết cha mẹ ruột có đang đi tìm mình không??!

Kí ức về họ từ gương mặt, hình dáng đến tính cách Tạ Vân Du không nhớ một cái gì cả.

Dường như nó đã bị xóa sạch hết vậy.

Đôi lúc muốn cố nhớ đến thì lại đau đầu đến mức ngất đi.

Làm cho bản thân cậu nghi ngờ rằng đang có một thế lực siêu nhiên nào đó tìm mọi cách ngăn chặn không cho cậu nhớ ra.

Mặc dù cách suy nghĩ này hơi phi khoa học một chút nhưng đâu phải không có khả năng, đúng không?!

"Được rồi, cả lớp ổn định vị trí nào.

Cô muốn thông báo với các em một việc."

Tạ Vân Du đang ngẩn ngơ suy nghĩ nên cậu đã không nghe thấy tiếng chuông vào lớp.

Mãi đến khi giọng nói quen thuộc của cô chủ nhiệm cô giáo Giang vang lên mới có thể kéo hồn về trở lại.

Tạ Vân Du chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn cô.

Ngồi thẳng lưng mắt nhìn lên bục giảng khoanh tay đặt trước bàn rất chuẩn quy tắc con ngoan trò giỏi của thầy cô.

Trong lớp cũng không còn tiếng ồn ào vui đùa của học sinh nữa.

Thay vào đó là những ánh mắt tò mò hóng chuyện nhìn thẳng Giang Linh Nhi như muốn giục cô nói nhanh lên.

"Về chuyện đi trải nghiệm cuối năm học...e hèm....cô xin thông báo với cả lớp là hiệu trưởng đã hủy bỏ.

Năm nay không tổ chức nữa."

đối với ánh mắt háo hức của học sinh Giang Linh Nhi cuối cùng cũng lên tiếng.

Nhưng cô hơi ngập ngừng một chút vì biết sau khi nghe tin kiểu gì đám nhóc này cũng ỉu xìu liền hà.

Chúng nó đã mong đợi chuyến đi này rất nhiều bởi muốn xả stress sau khi thi cuối học kì.

Cô cũng đã đánh tiếng với hiệu trưởng nhưng vì học sinh lớp 12 năm nay không muốn đi mà muốn tập trung ôn thi đại học nên ông dứt khoát hủy luôn.

Nghe xong lí do Giang Linh Nhi cũng thiệt ba chấm.

Cô biết thừa ông không muốn phiền phức thì có.

Nói đại ra đi còn bày đặt lấy khối 12 làm lá chắn.

Thấy ánh mắt như biết tất cả của Giang Linh Nhi nhìn mình.

Hiệu trưởng không những không chột dạ mà còn cười một cái thật tươi như thông báo với Giang Linh Nhi là cô đoán đúng rồi đó.

Kết thúc hồi tưởng, nhớ đến nụ cười đáng ghét đó càng làm Giang Linh Nhi sôi máu hơn.

Đúng là cái lão già chết tiệt!!!!!

Cô quyết định để không làm cho học sinh thất vọng.

Cô vẫn sẽ tổ chức riêng cho tập thể lớp đi trải nghiệm.

Nếu mọi người đồng ý thì giờ sẽ chọn địa điểm rồi tuần sau đặt xe đi luôn.

Những cô nàng cùng anh chàng vốn đang ủ rũ vì nghe tin hiệu trưởng hủy bỏ thì lập tức lại cười thật tươi khi Giang Linh Nhi sẽ đứng ra tổ chức cho cả đám đi.

Ai nấy đều lấy lại năng lượng đứng lên hưởng ứng nhiệt tình.

Nhao nhao lựa chọn địa điểm.

Có người đề xuất đi thăm quan viện bảo tàng rồi đến công viên.

Nhưng mọi người không đồng ý vì mọi năm đều thế thì không còn thú vị gì cả.

Mà lần này chỉ riêng lớp đi thôi nên chọn đi du lịch ở đâu đó vì dù sao cũng chuẩn bị được nghỉ hè rồi.

Thế là mọi người lại sôi nổi hơn.

Người muốn đi đến thành phố này để ngắm cảnh, người lại muốn đi thành phố kia để thưởng thức món ăn ngon.

Ai cũng có ý muốn riêng.

Cứ thế mãi không quyết định được.

Vốn đang đau đầu do độ ồn của đám quỷ nhỏ này thì bỗng Giang Linh Nhi chú ý đến hai con người im lặng nhất từ nãy đến giờ.

Cô nhìn Tạ Vân Du trước nhưng biết cậu là người khó lựa chọn, không muốn tham gia đưa ý kiến nên cô trực tiếp hỏi qua Vũ Tử Mạch luôn:" Em thấy sao hả tiểu Vũ?!"

Vũ Tử Mạch đang chăm chú nhìn Tạ Vân Du thì lại được hỏi đến.

Hắn từ từ chuyển hướng nhìn, dừng một chút dường như suy nghĩ đáp án một lúc mới chậm rãi lên tiếng:" Hay là đến đảo Vu Đồng - thôn Mộc Linh đi.

Nghe nói người dân ở đó sống theo thời dân quốc.

Đến đó tham quan có vẻ cũng khá thú vị."

Mọi người trông có vẻ đã đồng nhất ý kiến.

Không còn tranh cãi nơi mình muốn đi nữa.

Có người háo hức vì nghe danh đã lâu nhưng chưa từng được tới.

Có những người lại thấy mới lạ nhanh tay lấy điện thoại tra kiếm tìm hiểu thông tin của đảo.

Đảo Vu Đồng là hòn đảo có diện tích rất lớn.

Cho dù thành phố của họ cộng với thành phố bên cạnh gộp lại thì diện tích đảo Vu Đồng vẫn nhỉnh hơn một chút.

Phong cách, lối sống của người dân trên đảo dường như chậm hơn so với sự phát triển của xã hội hiện đại.

Họ vẫn giữ được lối sống của người ở thời đại dân quốc.

Với những mái đình viện cổ của phương Đông ngày trước kết hợp với lâu đài phong cách phương Tây.

Ở đảo Vu Đồng thì thôn Mộc Linh là lớn nhất.

Cũng là thôn bí ẩn nhất.

Tuy là cùng sống trên một đảo nhưng những thôn khác chưa từng thấy người của thôn Mộc Linh ra ngoài.

Điều này cũng làm nên sự bí ẩn của thôn, hằng năm đều thu hút một lượng lớn khách du lịch đến tham quan.

Tuy nhiên năm nào cũng có án mạng xảy ra.

Nào là bị tai nạn xe cộ, nào là người đàn ông phát hiện vợ ngoại tình cùng tình nhân trong phút mất lí trí liền ra tay sát hại vợ con.

Thế là từ một chuyến đi chơi hạnh phúc lại biến thành cơn ác mộng đáng sợ.

Còn có đám bạn cùng đi chơi với nhau, ban đầu còn vui vẻ.

Rốt cuộc không hiểu ra sao sáng ngày hôm sau cả đoàn lại phát hiện một nữ sinh trong nhóm đã treo cổ tự sát.

Nhưng qua quá trình điều tra của cảnh sát, họ cho biết nữ sinh này bị nhóm bạn đó bắt nạt học đường.

Họ vốn chả phải bạn bè gì, nữ sinh bị bắt ép đi theo để phục vụ làm chân sai vặt mà thôi.

Bị bắt nạt học đường trong một thời gian dài, tâm lí của cô bé đó đã có sự bất ổn từ lâu, mắc chứng trầm cảm trầm trọng và có dấu hiệu tự ngược đãi bản thân.

Đến cuối cùng không thể chịu đựng được nữa liền tự sát.

Còn nhóm bạn đó đương nhiên đều bị tống vào trại giáo dưỡng tiếp nhận cải tạo.

Những vụ việc của khách du lịch liên tiếp xảy ra tại thôn Mộc Linh qua các năm.

Tuy nhiên nguyên nhân đều xuất phát từ bản thân của mỗi người bọn họ nên danh tiếng của thôn Mộc Linh không những không bị ảnh hưởng mà còn được nâng cao hơn.

Số lượng khách đến tham quan được thống kê cho thấy con số càng tăng cao qua từng năm.

Giang Linh Nhi thấy ai nấy đều cảm thấy thích thú, không còn tranh cãi gay gắt như đầu liền ra quyết định chọn đảo Vu Đồng - thôn Mộc Linh làm địa điểm cho du lịch lần này.

Mọi người bắt đầu vạch ra kế hoạch cho bản thân mình.

Những cô gái thì nhanh tay lên shop đặt đồ lựa chọn quần áo chuẩn bị chuyến hành trình.

Còn mấy ông con trai thì lại ồn ào hơn.

Bắt đầu kể chuyện trên trời dưới đất rồi kể chuyện xuyên tận lục địa.

Tạ Vân Du chán nản ngồi trên ghế nhìn mọi người.

Nói thật từ nãy đến giờ cậu khó chịu vô cùng.

Mà nguyên nhân là đến từ cậu bạn mới chuyển trường Vũ Tử Mạch đang ngồi bên cạnh đây.

Không hiểu hắn bị cái gì cứ nhìn chăm chăm cậu từ lúc bước vào đến giờ.

Chỉ có lúc giáo viên gọi hỏi thì hắn mới chịu quay đi.

Nhưng chỉ một chút thôi là lại quay qua nhìn cậu.

Tạ Vân Du nghĩ nếu cậu là rơm rạ có khi đã bị ánh nhìn như mang lửa đó đốt cháy rồi.

Bộ sức hút của cậu ghê gớm vậy hả?!?!?!

Hay hắn nghĩ cậu là tình địch tính muốn trừng mắt cảnh cáo cậu!?

Tạ Vân Du nghĩ vậy là bởi vì cậu biết tính tình cậu khá trầm ổn nhưng có vẻ ngoài khá đẹp đi!!!

Hơn nữa thành tích rất tốt.

Nên việc cậu được khá nhiều bạn nữ trong trường để ý cũng không có gì lạ.

Mới đây còn nhận được lời tỏ tình của một hoa khôi trong trường.

Chuyện vốn không có gì nhưng Tạ Vân Du cảm thấy hình như Vũ Tử Mạch để ý hoa khôi nọ thì phải.

Mỗi lần cậu và hoa khôi đi chung là lại không biết hắn nhảy từ đâu ra.

Xong sau đó hai người nói chuyện rất vui vẻ, hoàn toàn cho Tạ Vân Du ra rìa.

Mỗi lần lên mạng là lại thấy mấy cái page trường đăng xào CP gì đó.

Mà cặp đôi nổi nhất, được mọi người quan tâm nhất là Vũ Tử Mạch và hoa khôi.

Nghĩ đến đây Tạ Vân Du càng chứng thực được suy nghĩ của mình.

Có lẽ hắn coi cậu là tình địch thật.

Nhưng không phải cậu đã từ chối vị hoa khôi đó rồi sao.

Hắn đâu cần ghi thù vậy đâu!!!!

Ngượng ngạo quay đầu sang hướng cửa sổ.

Ép bản thân không cần quan tâm đến ánh mắt của Vũ Tử Mạch làm gì.

Tạ Vân Du ngắm nhìn cảnh vật ngoài trời.

Tiết trời âm u bao trùm cả không gian, mây đen kéo dài như tấm vải dày, vắt ngang qua bầu trời, che khuất ánh sáng yếu ớt của mặt trời.

Cơn gió thổi qua, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ, làm lay động những cành cây khẳng khiu, như những ngón tay gầy guộc đang vươn ra tìm kiếm gì đó trong không gian vô định.

Mặt đất ẩm ướt, những giọt sương còn đọng lại trên lá cây, lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo, tạo nên một không gian vừa huyền bí, vừa tĩnh lặng.

Những đám mây nặng trĩu, như thể sắp trút xuống cơn mưa, khiến cảnh vật càng trở nên tĩnh mịch, trầm buồn.

Không gian dường như bị đóng chặt trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió vi vu, thoảng qua, vang vọng trong khoảng không trống rỗng.

Tất cả mọi vật xung quanh đều chìm vào trong một sắc thái đơn sắc, u ám, khiến lòng người cũng dễ dàng cảm thấy bất an.

Tạ Vân Du nhíu mày một cái thật sâu.

Không phải trời vừa vẫn còn nắng đẹp sao?!?!

Tự nhiên lại âm u đến vậy!!!!!

Tạ Vân Du không biết tại sao bản thân lại đột ngột trở nên lo lắng.

Cậu cảm tưởng sẽ có một chuyện không hay sắp xảy ra.

Nhưng rồi lại tự trấn an là do chính mình suy nghĩ quá nhiều.

__________________________________

Kết thúc chương 1 ở đây nho.

《Hậu trường🙂)》____

¤Tạ Vân Du: "đừng coi tôi như tình địch chứ!

Tôi đâu thích hoa khôi đó đâu~"

¤Vũ Tử Mạch:" hoa khôi nào?!

Ai nói tôi thích cô ta?!"

¤Tạ Vân Du:" Thế sao anh nhìn tôi bằng ánh mặt thù địch?!"

¤Vũ Tử Mạch:" Tôi nhìn em thâm tình đến thế.

Sao trong mắt em lại biến thành thù địch rồi?!!!"

¤Tạ Vân Du: ...............

_________________________________

Góc tâm sự: bộ quần áo mà Vân Du mặc lúc được cứu đây nho.

Nó khá giống mấy bộ mà Nhị Nguyệt Hồng mặc á (trong Lão Cửu Môn).
 
Phó Bản 608
Chương 2


Thời gian luôn trôi rất nhanh, trong một tuần đó Tạ Vân Du hết lên lớp rồi lại về nhà ăn rồi ngủ giống như một vòng tuần hoàn đã được mặc định sẵn vậy.

Khiến cậu buồn chán không thôi.

Thế mà thoắt cái đã đến lúc được đi du lịch.

Lần đi này đã được Giang Linh Nhi trong ngày họp phụ huynh xin phép cha mẹ của cả lớp cho họ đi bảy ngày với cam kết tuyệt đối an toàn và lành mạnh.

Và đương nhiên với sự yêu thương nuông chiều con cái, đúng hơn mà nói là do không chịu nổi ánh mắt lấp la lấp lánh của bọn trẻ nên đã nhắm mắt mà đồng ý cho qua.

Trương Lan vốn không định cho Tạ Vân Du đi bởi sức khỏe của cậu rất yếu.

Bà lo nhỡ có chuyện gì bất trắc xảy ra với cậu thì bà biết sống làm sao.

Nhưng Giang Linh Nhi khuyên bà để cho cậu được đi chơi với các bạn, cứ mãi ở trong nhà như thế cũng sẽ không tốt.

Cuộc họp phụ huynh ở vùng này khá khác bởi không chỉ có riêng phụ huynh tham gia mà mỗi học sinh cũng sẽ ngồi cùng cha hoặc mẹ của mình để nghe về quá trình học tập và nội dung kế hoạch được triển khai trong năm học mới.

Vì thế, cuộc nói chuyện từ nãy giờ của Trương Lan cậu đều ở bên cạnh nghe thấy.

Tạ Vân Du thấy được nỗi lo trong mắt bà.

Lại nghĩ đến bà lúc nào cũng ăn không lo ngủ không yên sợ cậu đau ốm mà không biết nên cứ nửa đêm cách hai tiếng lại vào phòng cậu kiểm tra một lần.

Tạ Vân Du không muốn Trương Lan lo lắng thêm, vốn định quay lên nói với Giang Linh Nhi cậu không muốn tham gia:" Em không..........."

"Dì yên tâm, cháu sẽ trông chừng cậu ấy cẩn thận.

Chúng cháu mới thi học kì xong nên ra ngoài hít thở không khí.

Vả lại cứ để Vân Du trong nhà mãi đối với sức khỏe của cậu ấy cũng không tốt."

Vũ Tử Mạch đột ngột chen vào cắt ngang lời nói của cậu.

Tạ Vân Du quay qua lườm nguýt hắn một cái biểu thị cha mẹ anh không dạy anh khi người khác nói chuyện không được chen ngang sao.

Vũ Tử Mạch không quan tâm ánh nhìn của Tạ Vân Du dành cho mình.

Hắn đang mải chăm chú khuyên Trương Lan đồng ý cho cậu đi.

Thấy lời nói quá rành mạch rõ ràng, một người cứng đầu như Trương Lan cũng dần dần được thuyết phục.

Bà quan sát đứa trẻ trước mắt.

Là con trai nhà giàu với cách hành xử khéo léo thận trọng.

Vẻ ngoài rất đẹp, thân hình cao to mạnh mẽ, gương mặt góc cạnh, vầng trán rộng trán phẳng, không có nhiều nếp nhăn, tạo cảm giác thông minh và mạnh mẽ.

Đường xương hàm rõ nét góc cạnh sắc sảo, tạo nên một khuôn mặt đầy nam tính.

Má cao và hơi gồ lên, tạo sự thanh thoát cho khuôn mặt, kết hợp hài hòa với các đặc điểm còn lại.

Mũi cao thẳng và cân, với đầu mũi sắc nét, không quá to hay quá nhỏ, giúp khuôn mặt thêm hoàn hảo.

Mắt sâu, lông mày đậm làm nổi bật nét quyết đoán và cuốn hút.

Miệng vừa phải đôi môi có hình dáng cân đối, không quá dày hay mỏng, tạo nên nét hài hòa, tự nhiên.

Trương Lan thấy đứa trẻ trước mắt chính là được kết hợp tất cả các yếu tố này, khuôn mặt trở nên góc cạnh và quyến rũ, thể hiện vẻ đẹp mạnh mẽ nhưng vẫn đầy sự cuốn hút.

Chính vì thế bà cảm thấy có thể tin tưởng hắn.

Lớp phòng ngự cuối cùng cũng đã bị phá hủy.

Trương Lan đồng ý cho Tạ Vân Du tham gia chuyến du lịch cùng lớp.

Vừa nghe thấy sự đồng ý từ bà, trong khoảnh khắc tất cả mọi người không chú ý, Vũ Tử Mạch nở một nụ cười bí ẩn sâu xa có ý vị không rõ dường như đã đạt được mục đích mà hắn muốn.

Nhưng nụ cười đó rất nhanh đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười ôn nhu, nhẹ giọng nói 'cảm ơn' với Trương Lan.

Bà cũng gật gật đầu trả lời hắn.

Nói thêm đôi câu nhờ hắn để ý chăm sóc cậu.

Đương nhiên Vũ Tử Mạch không chần chừ mà đồng ý ngay lập tức rồi quay qua nhìn cậu nháy mắt một cái.

Nói thật, Tạ Vân Du nhìn thấy cái nháy mắt đó liền cảm thấy có chút buồn nôn.

Không hiểu tại sao hắn chưa làm gì cậu nhưng cậu vẫn có suy nghĩ cái con người này cứ giả tạo làm sao ý!!!!

Quay lại thời điểm hiện tại, Tạ Vân Du kéo theo một chiếc vali bé.

Trên vai cậu khoác một chiếc balo loại nhỏ trong đó có đủ thứ thuốc mà Trương Lan nhét vào phòng trừ trường hợp xấu xảy ra.

Tạ Vân Du nhìn chiếc phi thuyền to lớn trước mắt rất sang trọng và xa hoa.

Cậu nghe nói hình như là của gia đình Vũ Tử Mạch thì phải.

Con trai muốn đi họ liền cho lớp mượn luôn thuyền nhà.

Tạ Vân Du thầm cảm thám trong lòng: quả đúng là nhà giàu có khác!!!

Đảo Vu Đồng cách thành phố bọn họ cũng không xa lắm đi thuyền nửa ngày là tới.

Nhưng có ai nói cho cậu biết tại sao cậu phải ngồi cùng Vũ Tử Mạch nữa không!?

Ngồi cùng bàn trên lớp bộ chưa chán mặt nhau nữa à!

Bao nhiêu chỗ trống sao không ngồi mà phải chọn ghế cạnh cậu vậy?!

Cảm thấy ánh mắt ghét bỏ của Tạ Vân Du, Vũ Tử Mạch cười như không cười mặt như chả có chuyện gì xảy ra nhẹ giọng giải thích:" tôi đã hứa với dì sẽ chăm sóc cậu nên phải làm tròn trách nhiệm của mình chứ.

Nhỡ đâu trong lúc tôi không để ý cậu lại xảy ra chuyện.

Dì sẽ đến giết tôi mất." nói xong hắn còn nhún vai một cái tỏ vẻ cũng hết cách rồi.

Tạ Vân Du mặc kệ hắn luyên tha luyên thuyên cái gì.

Cậu quay ra ngắm biển.

Bởi người ta thường nói mỗi khi bực tức buồn phiền chuyện gì thì ngắm cảnh thiên nhiên tươi đẹp vẫn sẽ khiến lòng thanh thản nhẹ nhõm hơn.

Nói đúng ra, Tạ Vân Du không muốn nhìn mặt Vũ Tử Mạch thì có!!!!!

Cả lớp ở trên biển nửa ngày, người thì háo hức chụp ảnh lia lịa mà chả biết chụp cái gì.

Một nhóm khác thì tụ tập chơi bài búng tai.

Một số nữ lại ngồi đọc sách với Giang Linh Nhi.

Nhưng muốn nhìn thấy khung cảnh yên tĩnh nhất thì phải lai sang nhóm nam bên cạnh.

Chả hiểu mấy cha quậy quậy nghịch phá của lớp bị ai nhập hoặc có thể nghĩ mình tạo nhiều nghiệp quá nên giờ đang ngồi thiền kìa.

Vâng, CHÍNH XÁC LÀ NGỒI THIỀN!!!!!

Lâu lâu có người tò mò đến hỏi, mấy sư thầy fake vẫn nhắm chặt mắt, chắp hai tay lại đưa lên trước ngực miệng nói gì mà:" thầy trò chúng tôi đang đi thỉnh kinh, giác ngộ đạo lí phật pháp.

Thí chủ không hiểu được đâu.

Hãy tránh xa chớ làm phiền."

Đương nhiên khi nói xong câu đó thì bị người hỏi vả phát bốp ngay đầu làm sư thầy giây trước đang tịnh tâm, giây sau liền chửi 'Đ*t mẹ'.

Thế là chàng ta nhận được ánh mắt 'thân thiện' từ Giang Linh Nhi.

Nên đành xua xua tay đuổi cậu bạn đó đi.

Rồi lại tiếp tục ngồi xuống nhắm mắt ngồi thiền.

Thật hết chỗ nói!!!!!

Sau khi xem một màn kịch hài đến từ các diễn viên không chuyên, Tạ Vân Du cũng chẳng có việc gì làm.

Mang sự nhàm chám mà đi ngủ xuống dưới đánh cờ với chu công.

Mong rằng khi tỉnh dậy thì đã đến nơi.

Tạ Vân Du nặng nề mở mắt ra, khung cảnh trước mắt cậu là một bầu trời xám xịt, mây đen kéo đến ùn ùn che lấp đi ánh sáng yếu ớt, những cơn gió thổi lên như tiếng cuồng phong kéo đến trông chẳng khác nào con quỷ dữ bò lên từ cánh cổng địa ngục mang theo sự giận dữ muốn nuốt chửng vạn vật.

Một mùi hôi tanh buồn nôn xộc thẳng lên mũi cậu.

Đó là mùi từ xác người, tử thi nằm rải rác trên mặt đất có cả già trẻ gái trai, thậm chí cả động vật như chó cũng có.

Từng dòng máu đỏ tươi chảy thành sông thấm đẫm mặt đất tạo nên một khung cảnh cậu từng thấy trong phim kinh dị, rất ghê rợn, rất..........ám ảnh.

Nhưng không hiểu sao Tạ Vân Du lại thấy đau lòng, cậu ôm ngực thở không thông.

Một cảm giác khó chịu giống như mình đã mất tất cả cứ bủa vây lấy cậu.

Đau quá....đau quá......đau quá!!!!!

Tạ Vân Du ngã khuỵu quỳ xuống đất mặc kệ máu thấm ướt đỏ rực ở quần cậu, ôm lấy ngực cứ lập đi lập lại một cụm từ.

Tách!

Một giọt nước rơi xuống vũng máu hòa cùng một màu đỏ tươi.

Âm thanh va chạm đó đã lôi kéo lại ý thức của cậu.

Tạ Vân Du vô thức đưa tay lên mặt mình.

Dòng nước ấm trào ra nơi khóe mắt chảy dọc hai bên má thi nhau rơi xuống mặt đất.

Cậu khóc!!!!

Khó tin thật đấy!

Tạ Vân Du không hiểu tại sao bản thân lại khóc.

Vốn được bao bọc kĩ càng, cha mẹ cưng chiều chưa từng trách mắng.

Dù cho có phải chịu cơn đau đớn từ thân thể bệnh tật.

Nhưng Tạ Vân Du cậu chưa một lần khóc.

Còn giờ đây thì sao!?

Thế mà cậu lại vô thức rơi lệ đối với những thi thể lạnh ngắt trước mắt này.

Trái tim đau đớn liên hồi.

Cảm giác mất mát ngày càng siết chặt lấy Tạ Vân Du.

Cậu khó chịu chống hai bàn tay trong dòng máu tanh hôi đó, đầu gục xuống, nước mắt thi nhau rơi lã chã.

Cho dù cậu cố gắng kìm lại nhưng càng ngăn thì lại càng khóc to hơn.

Khóc tê tâm liệt phế, đến nỗi không thể thở được.....

Ai đó....làm ơn.....cứu tôi với............

"Vân Du, Du Du....mau tỉnh lại."

Tạ Vân Du mơ hồ nghe có người gọi mình.

Giọng nói đó là một giọng nữ nhẹ nhàng như người mẹ quan tâm con mình... rất quen thuộc, cho cậu một cảm giác hình như rất lâu rồi chưa được nghe thấy.

Cậu ngẩng đầu lên từ từ, cố gắng nhìn về phía âm thanh phát ra.

Nhưng cậu không thể tìm thấy vị trí chính xác âm thanh đó đến từ đâu.

Đột ngột một thanh âm chói tai đánh ập vào màng nhĩ cậu.

Khiến cậu mở bừng hai mắt ngồi phắt dậy.

Tạ Vân Du hoang mang quan sát cảnh vật trước mắt.

Vẫn là bầu trời trong xanh với những đám mây trắng trôi nhẹ theo làn gió.

Vẫn là tiếng nói cười đùa của đám bạn cùng lớp vang vọng trên chiếc phi thuyền.

Mấy cảnh đáng sợ đã biến mất.

Không còn bầu trời đen, không còn xác người và cũng không còn những dòng máu.....tất cả đã biến mất, trở về sự yên bình đẹp đẽ ban đầu.

"Sao cậu lại khóc rồi?!!"

Giọng nói trầm ấm mang theo chút lo lắng cùng độ nóng rực từ lòng bàn tay đang áp trên má Tạ Vân Du đã kéo cậu trở về hiện thực.

Cậu quay sang nhìn người đàn ông trước mặt.

Vũ Tử Mạch quỳ một gối bên cạnh ghế của cậu, mặt hắn đầy lo lắng, đưa tay lau đi những giọt nước mắt đó.

Tạ Vân Du đẩy tay hắn ra rồi tự lau giọt nước còn sót lại, giọng có chút nghẹn ngào mà nói:" không có gì!

Mơ thấy ác mộng thôi."

Vũ Tử Mạch thu tay ở không trung về như có như không hỏi:" rốt cuộc là ác mộng như nào mà lại khiến cho Du Du của chúng ta khóc đến tê tâm phế liệt như thế, có chút........" rất đẹp mắt khiến tâm trí tôi mất kiểm soát.

Càng nói mấy câu sau giọng càng nhỏ.

Đã thế hắn lại cúi gằm mặt làm cậu không thể nghe rõ hắn nói cũng như không thể nhìn thấy biểu cảm không bình thường của Vũ Tử Mạch.

Tạ Vân Du mặc kệ không trả lời câu hỏi của hắn mà quay đầu sang một hướng khác.

Hòn đảo Vu Đồng thấp thoáng hiện ra trước mắt cậu.

Đột nhiên lòng ngực nhói lên một cái khiến cậu vô thức đưa tay chạm vào.

Nhưng rất nhanh lại trở lại bình thường nên cậu cũng không để tâm đến nữa.

Xoay người đứng dậy khỏi ghế lách người qua Vũ Tử Mạch vẫn đang quỳ đó để đi lấy đồ chuẩn bị lên đảo.

Ngay khoảnh khắc cậu rời đi, Vũ Tử Mạch từ dưới đất từ từ đứng dậy nhìn thẳng về phía đảo Vu Đồng nhếch môi nở một nụ cười không rõ ý vị nhưng lại mang theo hơi thở lạnh lẽo, đầy nguy hiểm.

Nếu bị ai đó nhìn thấy chắc người nọ phải ám ảnh tới già.

Chiếc phi thuyền rất nhanh đã cập bến, từng người từng người hàng hàng lớp lớp xách theo vali, túi đựng đồ lớn nhỏ bước chân lên đảo.

Ai nấy đều mang theo niềm vui hứng khởi cùng sự tò mò mong muốn được khám phá cùng trải nghiệm một vùng đất mới này.

Chỉ duy có Tạ Vân Du cảm thấy khó chịu, bồn chồn và......bất an.

Chính cậu cũng không biết tại sao.

Rõ là ban đầu Tạ Vân Du cũng mang một niềm hứng khởi được đi chơi như bao người.

Nhưng khi thực sự đặt chân đến mảnh đất này cậu chỉ thấy bức bối không rõ nguyên nhân.

Phải chăng là do cơn ác mộng đáng sợ đó?!?!

Du Du........Du Du................

Ai đó, là ai, rốt cuộc là ai đang gọi cậu.

Mau nói đi anh là ai?!??!

Giọng nói lần này không giống như trước, là của một người đàn ông với tông trầm thấp, lạnh lẽo.

Nhưng âm thanh này lại rất đỗi quen thuộc, vang lên bên tai cậu, nếu giọng nữ trước cho cậu cảm giác an tâm thì lần này lại khiến cậu muốn bỏ trốn.

Tạ Vân Du cảm nhận rất rõ người nọ đang gọi mình và hắn cũng đang ở rất gần dường như sát ngay bên cạnh cậu.

Tạ Vân Du xoay theo mọi phương hướng để tìm nhưng tiếng gọi lại xa dần rồi hoàn toàn biến mất.

Như thể chỉ là do cậu nghe nhầm hoặc chính cậu tự tưởng tượng ra.

Du Du của ta đã trở về rồi..........

________________hậu trường_______________

《Tạ Vân Du》:Ai là của anh chứ?!

《...?...》 :Không là của tôi thì là của ai?!

-Tg: mọi người thử đoán xem, 2 giọng nói đó là của ai????
 
Back
Top Bottom