Cập nhật mới

Khác Phía Sau Lớp Đồng Phục

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396980613-256-k274041.jpg

Phía Sau Lớp Đồng Phục
Tác giả: 2swoojson
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

một thế giới mà các nữ sinh của những ngôi trường danh giá đụng độ lẫn nhau, có thể là sự tương trợ, có thể là đâm sau lưng, hay là tình cảm non nớt đang dần nảy sinh?



yoojaeyi​
 
Phía Sau Lớp Đồng Phục
1


Hành lang sáng bóng như được đánh xi mỗi sáng.

Gió lạnh đầu thu luồn vào qua ô cửa kính lớn của tầng ba, khiến tấm rèm ren màu be lay nhẹ.

Từng học sinh trong bộ đồng phục được may đo riêng theo dáng người bước đi như đang trình diễn trên sàn catwalk.

Trường trung học tư thục Chaehwa—nơi chỉ có những cái tên quyền lực trong giới tài phiệt Hàn Quốc mới đủ khả năng chen chân cho con cái họ vào.

Woo Seulgi đứng giữa sảnh lớn, nhìn quanh bằng ánh mắt lạc lõng.

Dù đã là học sinh năm cuối, cô vẫn là "người mới" tại ngôi trường này.

Đồng phục cô mặc chỉ là chiếc blazer tông đỏ thẫm vừa khít vai, cà vạt kẻ sọc vàng xám—trông có vẻ giống với những người xung quanh, nhưng lại thiếu đi khí chất quyền uy mà bọn họ toát ra từ ánh mắt đến đôi giày đế da bóng loáng.

Cô ngẩng đầu nhìn lên bảng hiệu: "Lễ chào mừng học sinh lớp 10" – có vẻ cô đã đi nhầm.

Cánh cửa hội trường rộng mở, bên trong tiếng vỗ tay vang dội.

Một cô gái tóc đen buộc nửa đầu đang phát biểu trôi chảy bằng tiếng Anh, ánh sáng rọi lên khiến cô nổi bật như một chính trị gia trẻ tuổi.

Đó là Yoo Jae Yi—nữ thần của Chaehwa.

Ánh mắt cô sắc như lưỡi dao, giọng nói tự tin, mượt như nhung:

"Don't just study to survive.

Study to conquer."

Cả hội trường như nín thở rồi bùng nổ trong tiếng vỗ tay.

Woo Seulgi khẽ cắn môi.

Cô biết mình không thuộc về nơi này.

Nhưng đã bước vào, thì không thể quay đầu.

Cô lặng lẽ lùi khỏi khung cửa, bước tiếp tìm văn phòng giáo viên.

Vài phút sau.

"Em là Woo Seulgi à?" – giáo viên chủ nhiệm lớp 3-1 ngẩng đầu hỏi.

"Dạ."

"Bố mẹ em nghĩ gì mà lại chuyển trường cho con vào lúc cuối cấp thế này chứ.

Cơ mà vì thành tích của em rất tốt, nên vào lớp 3-1 là hợp lý rồi.

Nhưng hãy cẩn thận!"

Cô gật đầu, không nói thêm gì.

Từng lời như lưỡi dao nhắc cô nhớ: mình là ngoại lệ trong một thế giới không dành cho mình.

Lớp 3-1.

Bên trong đã lác đác học sinh ngồi.

Bàn ghế bằng gỗ óc chó, đèn trần tinh tế như ở phòng hội nghị cao cấp.

Giáo viên chỉ tay về phía một bàn trống gần cửa sổ, cạnh một chỗ còn để cặp.

"Ngồi ở đó nhé.

Học sinh ngồi bên cạnh em sẽ là người giúp đỡ em nhiều đấy."

Chưa kịp phản ứng, Yoo Jae Yi đã bước vào lớp.

Cô tháo cặp đeo vai Louis Vuitton ra đặt xuống bàn, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua cả lớp rồi dừng lại ở Woo Seulgi.

"Có người mới à?" – giọng cô nhẹ như gió, nhưng không giấu được sự ngạc nhiên.

Cô quay sang giáo viên, lễ phép: "Em sẽ ngồi kia ạ.

Em sẽ giúp đỡ bạn làm quen với môi trường mới."

Rồi cô ngồi xuống.

Quay đầu nhìn Woo Seulgi.

"Cậu là học sinh mới à?" – môi cô cong cong, mùi nước hoa Le Labo Santal 33 nhè nhẹ lan tỏa.

"Phải."

"Gia đình cậu đầu tư vào Chaehwa à?

Hay là..."

"Không.

Mình tự xin vào."

"Ồ.

Vậy chắc là sẽ thú vị lắm đây."

"Cậu nói gì cơ?"

"Không.

Chẳng có gì cả."

Jae Yi nghiêng đầu, mái tóc đen dài mượt trượt xuống vai, đôi mắt như soi chiếu vào tâm trí người đối diện.

Không hẳn là khinh thường.

Cũng chẳng phải thiện cảm.

Là tò mò và ngấm ngầm cảnh giác.

Tiếng bước chân vang lên.

Cạch.

Cánh cửa mở ra.

Cả lớp khựng lại trong tích tắc.

Kang Seulgi bước vào, môi đỏ rực, mắt kẻ liner mảnh, đeo khuyên tai Chanel.

Mỗi bước đi là một tuyên ngôn thời trang.

Mùi nước hoa Tom Ford Black Orchid nồng nàn trộn lẫn với khí chất như một con mãnh thú đang bước vào lãnh địa của mình.

Không ai dám thở mạnh.

Cô không thèm nhìn giáo viên, chỉ hờ hững gật đầu rồi lướt tới chỗ ngồi ở cuối lớp, cạnh một cô gái có mái tóc mái dài bết phủ gần hết mắt, cúi gằm mặt như thể muốn tan vào bàn.

Ánh mắt Kang Seulgi lướt qua Yoo Jae Yi rồi dừng lại ở Woo Seulgi.

Chậm rãi và sắc lẹm.

"Học sinh mới ư?

Chào mừng!" – cô cười mỉm, nhưng đôi mắt không hề cười.

Ngồi phía trên là Bae Joohyun với gương mặt thanh tú, đồng phục gọn gàng, ánh mắt trong veo.

Không ai biết cô chuyển từ lớp 3-5 lên.

Không ai biết cô là ai.

Nhưng khí chất điềm tĩnh như nước khiến người ta khó mà phớt lờ.

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, cúi chào: "Mình là Bae Joohyun được chuyển lên từ lớp 3-5.

Rất mong được các bạn giúp đỡ."

Cả lớp dần ổn định.

Lần lượt từng học sinh đứng lên giới thiệu bản thân.

Từ những cái tên sáng giá trong ngành tài chính đến con cái những ngôi sao đình đám.

"Mình là Yoo Jae Yi.

Khi nào có dịp hãy tới bệnh viện nhà mình nhé."

Giọng cô đanh gọn, cặp kính gọng mảnh gác trên sống mũi như tăng thêm vài điểm IQ cho khí chất vốn đã sắc sảo.

"Woo Seulgi.

Tớ chỉ là người bình thường thôi, không có gì đặc biệt." – Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt bình tĩnh, không chùn bước trước bao ánh nhìn săm soi.

Một vài tiếng cười khẽ nổi lên.

Yoo Jae Yi khẽ nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên.

"Chỉ là chưa đặc biệt với một ai thôi," cô nói khẽ, như thì thầm với bản thân.

"Kang Seulgi." – Không cần thêm gì.

Cái tên đã đủ nặng đô trước hàng chục trâm anh thế phiệt đang ngồi tại đó.

Và đúng như kỳ vọng, cả lớp im bặt.

Cô chỉ đứng lên đúng một giây, kéo khóa áo blazer lại, mái tóc đen nâu rối nhẹ cố tình buông xõa, khuyên tai trái ánh lên trong ánh nắng, như một cảnh quay điện ảnh.

Giờ học trôi qua nhanh chóng.

Giáo viên thông báo cuối tiết: "Chúng ta sẽ bầu lớp trưởng.

Ai có nguyện vọng thì đăng ký ngay."

Một loạt bàn tay giơ lên.

Trong đó có Choi Kyung—cô gái tóc nâu caramel ngắn tới cằm, mặc đồng phục chỉnh tề đến từng khuy khuyết, giọng nói tự tin như thể kết quả đã sẵn trong tay.

"Choi Kyung đăng ký ạ.

Như các bạn đã biết thì bố mẹ tớ là luật sư cấp cao.

Nên tớ cũng có chút kinh nghiệm quản lý một tập thể.

Tớ tin mình sẽ là lựa chọn hợp lý."

Cô nhìn Yoo Jae Yi với vẻ mong đợi.

Jae Yi chỉ mỉm cười, không lên tiếng.

Không ai ngờ, Woo Seulgi lại giơ tay.

"Em... cũng muốn thử làm lớp trưởng."

Một giây yên lặng chết chóc.

Kyung ngẩn ra.

Rồi bật cười nhỏ.

"Ồ, thú vị đấy.

Cậu có vẻ tự tin quá nhỉ?"

Woo Seulgi không đáp.

Giờ tan trường.

Bên ngoài cổng, từng chiếc xe hơi sang trọng đợi sẵn.

Audi, Bentley, Lexus.

Học sinh nối đuôi nhau bước lên xe như lũ chim non chui về tổ ấm xa hoa của mình.

Chỉ có Woo Seulgi lặng lẽ rẽ trái.

Cô đi bộ đến trạm xe buýt.

Bầu trời cuối thu sẫm dần, gió lạnh làm tà váy đồng phục khẽ bay.

Từ đâu đó, một bóng người chạy tới bên cô.

"Này, học sinh mới!" – Một giọng nữ trong trẻo vang lên.

Woo Seulgi quay sang.

Là Bae Joohyun.

Không mang túi hiệu.

Giày hơi sờn.

Nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn nhẹ như sương.

"Hôm nay cậu giới thiệu ít quá, tớ còn tưởng cậu là gián điệp được gài vào Chaehwa," Joohyun đùa.

"Cậu không về à?"

"Tớ còn phải đi làm.

Ở quán bia gần đây nè, chạy bàn thôi.

Cậu thì sao?"

"Tớ đi xe buýt về nhà."

"Giống nhau rồi," Joohyun cười.

"Chúng ta là những kẻ không có ô tô đưa đón."

Cả hai bật cười, rồi cùng bước về phía trạm xe, bóng lưng in dài dưới ánh chiều.

Tối hôm đó, Woo Seulgi mặc bộ đồ đen đơn giản, đứng lặng bên di ảnh người cha trong căn phòng tang lễ.

Không có nhiều khách, chỉ có vài vòng hoa cắm vội.

Người mẹ kế của cô tiến đến, nắm lấy tay cô một cách gượng gạo.

"Chiếc điện thoại của bố... con cầm đúng không?"

Woo Seulgi không đáp.

Trong túi cô là một chiếc điện thoại cũ, trầy xước.

Trên móc khóa là logo trường Y—ngôi trường mà bố cô từng học và là mơ ước của bao người.

"Con không biết."

Người phụ nữ gật đầu, quay đi.

Không ai khóc.

Ở một nơi khác, Yoo Jae Yi đang ngồi trong một trung tâm học thêm cao cấp, cùng với Joo Yeri – tiểu thư giả mạo sống nhờ lớp vỏ hào nhoáng – và Choi Kyung – con gái nhà luật sư.

Trên bàn là đề thi thử của trường đại học Seoul, sách luyện nghe IELTS, và cả phân tích thị trường bất động sản.

Kyung vắt chân, quay sang:

"Tớ vẫn không hiểu.

Cái cô học sinh mới kia sao lại đủ tự tin như vậy.

Jae Yi, cậu nghĩ sao?"

Jae Yi mỉm cười như một quý cô thượng lưu được lập trình:

"Đôi khi, mấy người tưởng không có gì, lại khiến người khác thấy khác biệt đấy."

Trong lúc đó...

Bae Joohyun đang chạy bàn ở quán bia.

Tiếng cười nói rôm rả, mùi bia trộn mùi thịt nướng.

Một gã đàn ông trung niên cười khà, đưa tay sờ mông cô khi cô quay lưng.

Cô khựng lại.

Môi mím chặt.

Joohyun bước thẳng vào bếp, mặt không cảm xúc, báo lại với ông chủ.

"Họ quấy rối cháu.

Cái ông chú đằng kia đã sàm sỡ cháu đấy!"

"Đừng để ý.

Làm việc tiếp đi."

Joohyun không nói.

Chỉ quay ra, rót bia như không có gì xảy ra.

Nhưng tiếng thở dài bất lực đã làm lu mờ đi vẻ điềm tĩnh vốn có.

Trên đại lộ Hannam, một chiếc limousine màu đen lướt đi êm ái.

Ghế da thật, ánh đèn trần vàng nhạt như ánh nến, mọi thứ đều toát lên khí chất tài phiệt.

Kang Seulgi bắt chéo chân, vẫn là bộ đồng phục với áo sơ mi lụa trắng phẳng phiu, cà vạt nới lỏng, mái tóc nâu hạt dẻ được vuốt nhẹ sang một bên.

Mùi nước hoa Tom Ford Black Orchid vẫn quanh quẩn như khí chất riêng không thể thay thế.

Trước mặt cô là bản kế hoạch đấu thầu khu đất vàng Seongsu.

Bên cạnh là bố cô – chủ tịch tập đoàn bất động sản KGroup – đang nói chuyện với một đối tác Nhật Bản.

"Seulgi, con nghĩ gì về bên Hasegawa?"

Cô dịu dàng nhìn bố, liếc bản hồ sơ, nhướng bên chân mày trái.

"Họ mạnh về vốn nhưng có lẽ về xử lý pháp lý thì vẫn chưa chắc ăn lắm.

Nếu ta dùng luật hiện hành để ép thời hạn thanh toán, họ sẽ vỡ kế hoạch trong vòng 6 tháng," cô nói bằng tiếng Nhật bằng giọng điệu lưu loát.

Đối tác ngẩn người, bật cười.

"Đứa con gái này, đúng là bản sao của anh khi còn trẻ," ông ta nói, ánh mắt vừa thán phục vừa hơi e dè.

Kang Seulgi nở một nụ cười công nghiệp lấy lòng.

Ở trường, cô là quái vật đội lốt học sinh.

Còn ở thế giới người lớn, cô là "gương mặt vàng trong làng thương trường", cũng là đứa trẻ thông minh, sáng dạ.

Biết nhìn người, đọc vị cảm xúc, và quan trọng hơn cả – biết giấu vuốt sau lớp son môi.

Sáng hôm sau.

Chaehwa trong nắng sớm.

Sân trường vẫn là sàn diễn quen thuộc cho các nhãn hàng: từ blazer Fendi, giày Tod's, đến túi Dior treo vắt vai như lơ đãng.

Nhưng đôi mắt Woo Seulgi lại chỉ nhìn xuống sàn đá lạnh lẽo, bước đi lặng lẽ.

Chưa kịp vào nhà vệ sinh chuẩn bị lại đầu tóc một chút, một nhóm ba nữ sinh đã chắn ngang đường.

"Cậu là Woo Seulgi nhỉ?"

"Cậu đang ngồi ghế cạnh Jae Yi hả?" – Một cô lên tiếng, giọng nhỏ nhưng gai góc.

"Cái chỗ đó... bọn này nhắm từ đầu rồi.

Mau chuyển đi."

Woo Seulgi đứng im.

Cô hiểu đây là kiểu gì.

Ở những ngôi trường như thế này, mùi nước hoa nồng hơn thì quyền lực càng lớn.

"Được thôi." – Giọng cô nhẹ như không.

"Tớ không quan trọng ngồi với ai đâu."

"Thế thì tốt." – Một đứa trong nhóm cười khẩy, tay vỗ vào vai cô như thể đã huấn luyện được một con cún con.

Cả nhóm vừa định quay đi, thì cửa nhà vệ sinh bật mở.

Yoo Jae Yi đứng đó, tay còn cầm chai dưỡng da tay Diptyque, ánh mắt lạnh như sương mù tháng Mười.

"Tôi vừa nghe gì thế?"

Ba cô gái khựng lại.

Jae Yi bước ra.

Không nói to, không gào thét, chỉ mỉm cười.

"Các cậu định giành ghế của Woo Seulgi à?

Ghê nhỉ."

"Jae Yi à... bọn tớ chỉ đùa thôi..."

"Ồ.

Đùa mà chặn đường người khác vào nhà vệ sinh?" – Cô xoa đôi bàn tay thon dài, giọng nói vẫn bình thản như đang học thuộc lòng công thức hoá học.

"Đùa hay ép buộc, tôi phân biệt rõ lắm.

Tốt nhất là về chỗ ngồi yên.

Trừ khi... các cậu muốn chuyển lớp, thậm chí là chuyển trường?"

Cả nhóm líu ríu rời đi.

Woo Seulgi vẫn đứng im.

"Cảm ơn cậu," cô nói khẽ.

"Không có gì." – Jae Yi cười nhẹ, đưa khăn giấy cho cô.

"Cậu nên biết... tôi không thích những kẻ bắt nạt người yếu hơn."

Woo Seulgi nhận lấy, lần đầu tiên mỉm cười.

Rồi Yoo Jae Yi kéo tay cô rời đi, nhanh đến nỗi khiến cô vô tình va phải vai của Kang Seulgi đang chìm đắm trong âm nhạc bằng chiếc Airpods Max.

"Chết tiệt," Kang Seulgi quay lại nhìn cặp đôi đang ung dung bước đi xa hơn tầm mắt, cô bỏ tai nghe xuống và định đuổi theo để dạy học sinh mới một bài học.

Trên hành lang lớp học, tiếng bước chân gấp gáp vang lên.

"Chị!" – Một giọng nữ lanh lảnh.

Kang Seulgi ngẩng lên, vừa kịp thấy một cô gái tóc nhuộm nâu sáng, mặc đồng phục Chaehwa nhưng mang vibe cực sang chảnh bước tới.

"Baek Jena?" – Kang Seulgi nhướn mày.

"Em không học ở Cheongdam nữa à?"

"Em chuyển rồi!

Con nhỏ Kim Hyein làm em tức muốn chết đi được."

"Thế à...

Để chị xử nó nhé?"

"Thôi, đừng để tâm tới nó.

Em được học lớp của chị đó.

Dẫn em vô đi, em muốn ngồi với chị."

"Vậy còn Seungwan thì sao?

Em đi qua đây thì nó còn ai để dựa hơi nữa?"

"Nó là thực tập sinh công ty nổi tiếng mà, sau này mà dính phốt bắt nạt thì nó chết mất."

Hai chị em bước vào.

Baek Jena đảo mắt quanh lớp, thấy cô bạn tóc mái bết đang ngồi cạnh Kang Seulgi thì chỉ tay:

"Chỗ này hả?

Vậy em ngồi đây."

Kang Seulgi không hỏi nhiều.

Cô chỉ nhìn sang, gật nhẹ, và người bạn kia tự động đứng dậy đi chỗ khác.

Buổi bầu cử lớp trưởng bắt đầu.

Kyung bước lên phát biểu như thể đang tranh cử quốc hội: nào là thành tích học tập, nào là khả năng quản lý, khả năng xử lý xung đột.

Cô nhìn quanh lớp, đầy tự tin.

"Tôi tin rằng, vị trí lớp trưởng nên thuộc về người có nền tảng và sự nghiêm túc."

Woo Seulgi được gọi sau.

Cô đứng lên, không nói nhiều.

"Tôi không giỏi thuyết trình.

Tôi không có gia thế.

Nhưng tôi nghĩ, một lớp trưởng không chỉ quản lý lớp, mà còn phải quan tâm đến từng người trong lớp.

Dù họ là ai."

Không khí hơi trùng xuống.

Nhưng ánh mắt cô kiên định.

Khi giáo viên công bố kết quả:

"Lớp trưởng mới...

Woo Seulgi."

Tiếng xì xào vang lên.

Choi Kyung đứng phắt dậy.

"Tôi nghĩ có vấn đề.

Kết quả này... không minh bạch."

Giáo viên định can thiệp, nhưng Woo Seulgi đã quay sang Kyung:

"Ý cậu là tớ có người chống lưng sao?"

Kyung nghẹn họng.

Từ bàn phía sau, Jae Yi gác chân lên chân, chống cằm cười:

"Có người đứng sau cũng không tệ.

Miễn là người đó chọn đúng."

Woo Seulgi bước về bàn 2, ngồi một mình.

Một lát sau, Yoo Jae Yi đứng dậy, xách cặp, chuyển chỗ lên.

"Ngồi gần bảng sẽ nghe giảng rõ hơn.

Nhỉ?"

Woo Seulgi nhìn cô, lúng túng.

"Cậu không phiền chứ?" – Jae Yi mỉm cười, ánh mắt sáng rực trong nắng.

Woo Seulgi khẽ lắc đầu, vì cô không muốn gặp rắc rối.

Phía dưới, Kang Seulgi ngồi vắt chân lên ghế, nghịch tóc bạn bàn trên như thể thói quen.

Cô gái kia quay xuống: là Bae Joohyun.

Joohyun hất tóc, tiện tay đẩy tay Kang ra.

Sợi tóc dài bay ngang mặt.

Kang Seulgi nhăn mặt, bật ra một câu chửi thề nho nhỏ.

"Mẹ nó..."

"Chị, mặc kệ đi..." – Jena vỗ vai, kéo chị họ nằm xuống bàn ngủ.

Kang Seulgi chỉ thở dài, tay chống đầu.

Kết thúc buổi học, ánh chiều vàng rơi lên hành lang Chaehwa.

Một lớp học, với nhiều ánh mắt khác biệt, những thế giới tưởng chừng không liên quan đang dần chạm vào nhau.

Sóng gió còn dài, nhưng mọi cuộc chiến đều bắt đầu bằng một ánh nhìn.
 
Phía Sau Lớp Đồng Phục
2


Tối đó, trung tâm của thủ đô Seoul rực rỡ hơn bao giờ hết.

Tầng 107 của khách sạn Signiel Lotte sáng rực như một khoảng trời mà người thường chưa từng biết đến, nơi mà đèn pha lê lấp lánh như những tinh thể băng đang tan chảy giữa không trung, phản chiếu ánh nến và màu rượu champagne trong suốt như đá quý.

Khắp căn phòng, người ta thấy toàn những cái tên từng xuất hiện trên trang bìa tạp chí tài chính, nào là chủ tịch, CEO, nhà đầu tư, và những cậu ấm cô chiêu nổi tiếng chỉ bằng một lần thở dài trên Instagram.

Ở khu vực phía Đông, gần dãy cửa kính nhìn ra tháp Namsan lộng lẫy, một nhóm nữ sinh tài phiệt tụ lại như một vầng sáng riêng biệt.

Họ mặc váy dạ hội, ngồi quanh bàn tròn phủ khăn lụa, mỗi người như một vì tinh tú với hào quang lấp lánh từ đầu đến chân và cả ánh nhìn chết người.

Kang Seulgi ngồi bắt chéo chân, áo váy Saint Laurent đen tuyền xẻ đùi cao, để lộ làn da sứ không tì vết và chiếc hình xăm nhỏ trên xương quai xanh: một đóa hướng dương nghiêng mình về phía mặt trời.

Tóc cô búi thấp kiểu Pháp, vài lọn tóc thả hờ khiến gương mặt thêm phần sắc lạnh.

Nước hoa Narciso Rodriguez trầm ấm vấn vít quanh cổ, như thể bất kỳ ai lại gần đều bị kéo vào một thế giới riêng.

Kế bên cô là Baek Jena với mái tóc nâu caramel uốn nhẹ, váy Dior ren trắng, môi đỏ màu rượu vang và vòng cổ Chanel đính kim cương.

Jena cầm ly mocktail xoay nhẹ, chân bắt chéo, ánh mắt như đang tìm mục tiêu tiếp theo để chế giễu.

Cô cười rộ khi Son Seungwan vừa bước tới trong bộ suit pastel hồng phấn của Valentino, mũ beret nghiêng lệch, mắt kẻ eyeliner hồng nhạt làm bật đôi đồng tử nâu sáng như trẻ con.

"Hợp lắm.

Hẳn là stylist riêng của gia đình cậu muốn cậu trở thành... bồi bàn," Jena tủm tỉm.

Seungwan đáp gọn, "Còn cậu thì vừa chửi mẹ kế một trận đấy à?"

Seulgi cười khẽ.

"Đủ rồi, bớt cà khịa nhau lại đi.

Wan à, nghe nói cậu không còn dám quậy banh Cheongdam nữa hả?"

"Không có tớ thì cái trường này sẽ tẻ nhạt lắm," Seungwan nhún vai, môi mím nhẹ.

"Cheongdam không còn Jena nữa mà."

"May mà còn Yeonjin ở đó." – Jena nói như đùa, nhưng ánh mắt lại lóe sáng một tia ngại ngùng.

Và đúng lúc ấy...

Park Yeonjin xuất hiện.

Yeonjin, với mái tóc uốn sóng lơi đúng chuẩn "nữ thần máy uốn tóc", mặc váy Alexander McQueen bó sát tông xanh ngọc, ngực đính đá đen hình lưỡi dao.

Cô bước về phía bàn trong sự tán thưởng thầm lặng của vài cậu ấm đang đứng gần quầy bar.

Nụ cười Yeonjin dịu dàng nhưng đôi mắt thì không.

Ánh mắt ấy từng khiến người ta khóc trong toilet mà không dám mách ai.

"Chà, chị đại cũng tới rồi," Seungwan nói khẽ, rướn mày nhìn Jena.

Yeonjin ngồi xuống bên cạnh Seungwan, mắt chỉ lướt nhẹ qua Seulgi.

Không khí sượng nhẹ.

Jena chống cằm, cười như thể mong chờ một cuộc xô xát.

"Nè, cho tớ hỏi thật, hai cậu ghét nhau từ khi nào thế?

Bị trùng crush à?"

Yeonjin nhấp rượu.

"Tớ chỉ là không thích những kẻ luôn tự cho rằng bản thân là duy nhất thôi."

Seulgi cười khẩy.

"Còn chị đây thì cực ghét những kẻ giả tạo đấy."

Căng.

Jena suýt nữa sặc mocktail.

Nhưng rồi cả hai nhìn nhau.

Một giây.

Hai giây.

Rồi Yeonjin thở ra thật nhẹ, đặt ly xuống bàn.

"Thôi.

Như thế đủ rồi.

Tớ nghĩ cạch mặt ngần ấy thời gian là đủ rồi."

Seulgi cũng gật đầu.

"Mừng là Park Yeonjin còn biết nghĩ."

Jena vỗ tay.

"Đó, trưởng thành thực sự rồi kìa.

Suýt thì lại có đại chiến học đường."

Và rồi Joo Seokkyung bước đến trong bộ váy Elie Saab ánh bạc xếp ly, tóc búi gọn, mắt kẻ eyeliner mảnh như sợi chỉ.

Không ai trong bàn ngạc nhiên khi thấy cô, nhưng tất cả đều đồng loạt dừng nói chuyện trong vài giây.

Seokkyung ngồi xuống, không nói một lời, môi mím thành một đường thẳng.

Bố cô, chủ tịch tập đoàn bất động sản hàng đầu JKing Holding, đang đứng cách đó vài mét, cụng ly với bố của Seulgi.

Bên cạnh ông là Joo Seokhoon, anh trai song sinh của Seokkyung, đang cười lễ phép khi được giới thiệu với các nhà đầu tư lớn.

Seokkyung liếc sang.

Không ai gọi cô.

Jena khẽ chạm tay vào tay Seulgi dưới bàn.

"Seokkyung có vẻ đã trở thành công chúa bị ghẻ lạnh rồi.

Hera Palace chắc sẽ thuộc về tay Seokhoon.."

Seulgi không đáp.

Nhưng cô đã thấy đôi mắt của Seokkyung như đang nói lên sự đố kỵ len lỏi trong tâm trí dù trước đây luôn coi anh trai là cả thế giới.

Ở phía xa, Ha Eunbyeol đang đứng nép sau quầy trái cây, tay cầm ly nước ép cam nhưng mắt thì không rời Seokhoon.

Cô mặc váy kem hở vai của Miu Miu, tóc uốn xoăn nhẹ, đính nơ satin ở gáy.

Ánh mắt cô mềm đi rõ rệt khi nhìn cậu con trai đang cười, nụ cười mà cô ước được trao trọn cho riêng mình.

Chỉ là... cô không đủ can đảm đến gần.

"Cậu đang nhìn ai đó à?" – một giọng nói vang lên bên cạnh.

Eunbyeol giật mình quay lại.

Yoo Jaeyi, tóc uốn chữ C, mặc đầm cổ vuông màu rượu vang của Celine, môi đánh đỏ lỳ, đang đứng cùng Choi Kyung và Joo Yeri.

Họ là nhóm học sinh ưu tú của Chaehwa, những kẻ chưa bao giờ để bất công tồn tại quá lâu.

Joo Yeri nghiêng đầu, "Cậu bị Seokkyung cho ra rìa đúng không?"

Eunbyeol chớp mắt.

"Không... không phải..."

Choi Kyung khoanh tay, giọng khẽ nhưng sắc như kim.

"Cậu ta với ai cũng đối xử thế mà.

Lần nào có tiệc, bọn này cũng thấy cậu ngồi một mình.

Muốn qua bàn tụi tớ ngồi cho vui không?"

Eunbyeol lưỡng lự.

Rồi cô gật đầu.

Khi Eunbyeol quay đầu đi, không ai thấy ánh mắt cuối cùng cô dành cho Seokhoon, một ánh nhìn ngắn thôi, nhưng trong nó là cả một thế giới chưa từng nói ra.

Và đúng lúc ấy...

Cánh cửa phòng tiệc khẽ mở.

Bae Joohyun bước vào.

Cô mặc đồng phục phục vụ màu đen cổ điển, tóc buộc thấp, gương mặt trang điểm nhẹ như sương sớm.

Tay cô cầm khay rượu champagne, bước đi lặng lẽ như bóng cây dưới ánh đèn pha lê.

Seulgi là người đầu tiên nhìn thấy.

Cô dõi theo bước chân ấy, lướt qua sàn đá cẩm thạch như một vệt gió.

Joohyun không cúi đầu.

Cô không chào hỏi ai.

Cô chỉ đi, đi như thể thế giới này chẳng có gì khiến cô phải bận tâm.

Jena khẽ huých Seulgi.

"Nè, con nhỏ phục vụ kia... là học sinh lớp mình phải không?"

"Chaehwa cũng ban học bổng nhiều quá nhỉ?" – Seungwan lắc đầu, nhấp môi.

"Jena qua đó cũng như không rồi."

"Là Bae Joohyun." – Kang Seulgi bỏ chân xuống, ánh mắt càng sắc lại.

Jena cười mỉa.

"Sao nó cứ nghênh ngang như vậy nhỉ?

Nghèo mà còn chảnh.

Đẹp sao?

Đẹp mà làm đổ ly rượu của tao thì cũng..."

Seulgi không nói gì, chỉ huých nhẹ Jena.

Nhưng tay cô đã khẽ nắm ly rượu chặt hơn.

Ánh mắt Joohyun khi đi ngang họ, không khúm núm, không ngại ngùng, giống như ánh nhìn của chính Seulgi, ngày đầu tiên bước vào thế giới này: một kẻ không có gì, nhưng sẵn sàng cắn lại bất kỳ ai.

Tiếng chuông cổng trường Chaehwa vang lên khi ánh nắng vừa kịp hong khô những giọt sương cuối cùng đọng lại trên bậc tam cấp.

Những nữ sinh tài phiệt trong bộ đồng phục chỉnh tề, chân váy xếp ly vừa đủ dài, sơ mi trắng tinh được ủi phẳng, bước vào lớp với từng bước chân nhẹ bẫng như chẳng hề mang theo trọng lượng của một gia tộc phía sau.

Lớp 3-1 hôm nay có gì đó khác lạ.

Không khí im ắng đến lạ thường.

Như thể tất cả đều đang chờ đợi một thứ gì đó.

Woo Seulgi bước vào lớp đầu tiên, cặp sách đeo trùng xuống vì nặng, buộc tóc đuôi ngựa, không trang điểm khiến gương mặt cô nhợt nhạt vì một đêm mất ngủ ở phòng tang lễ.

Cô ngồi vào chỗ gần bảng, nơi mà ánh sáng buổi sớm rọi thẳng vào, chiếu rõ từng vết mực tím phai còn sót lại trên bàn – có lẽ từ một người bạn học trước đó.

Không ai chào cô.

Nhưng điều đó cô đã quen từ khi học ở ngôi trường cũ.

Ngay sau đó, Bae Joohyun bước vào.

Ánh mắt cô hơi sưng, quầng thâm nhẹ dưới mắt cho thấy tối qua là một đêm không ngủ yên.

Đồng phục Joohyun không mới, tay áo hơi nhàu, giày không phải loại hàng hiệu mà các tiểu thư thường mang.

Nhưng cô bước thẳng vào lớp, kiêu hãnh và yên lặng, như một chú thỏ nhỏ chẳng cần ai bảo vệ, nhưng cũng chẳng bao giờ cúi đầu.

"Này, phục vụ.

Lấy dùm ly Dom Pérignon Rosé Vintage cho tôi với." – giọng Baek Jena vang lên, cô vừa cười vừa nhai kẹo cao su, ngồi vắt chân lên bàn.

Joohyun khựng lại.

Nhưng cô không quay đầu.

Woo Seulgi đứng dậy, bước tới, chắn giữa Jena và Joohyun.

"Là loại người như cậu, hay như cậu ấy mới không nên có mặt ở đây?

Làm công việc gì thì cũng đâu ảnh hưởng đến ai?

Hay là cậu đang đố kỵ với cậu ấy?" – Woo Seulgi hỏi, mắt nhìn thẳng.

Không khí đông cứng.

Jena bật cười.

"Ồ, lớp trưởng Woo hôm nay dũng cảm thế," rồi đổi tông giọng ngay trong tích tắc, trở nên gắt gỏng hơn.

"Có biết bản thân vừa nói gì không hả?"

Một tiếng "kịch" vang lên.

Cửa lớp mở.

Kang Seulgi bước vào, chậm rãi, giày da nện nhẹ trên sàn như tiếng trống cảnh báo.

Váy ngắn đồng phục bó sát eo, sơ mi sơ vin gọn gàng, cổ đeo cà vạt đen mảnh.

Tóc cô buộc cao, môi đỏ sẫm, ánh mắt sắc như dao rọc giấy.

Cô nhìn một lượt.

Nhìn Joohyun.

Nhìn Woo Seulgi.

Rồi nhếch mép.

"À, người cùng tên mà khác họ, cũng to gan nhỉ?" – cô nói, rồi tiến lại gần.

Joohyun lùi lại một bước.

Nhưng Woo Seulgi thì không.

"Tránh ra." – Kang Seulgi nói khẽ.

"Không." – Woo Seulgi đáp, mắt không chớp.

Kang Seulgi nhếch môi.

Rồi giơ tay lên, nhanh như chớp.

Là một cú tát sao?

Nhưng ngay khoảnh khắc đó...

"Dừng lại."

Giọng Yoo Jaeyi vang lên như mệnh lệnh.

Cô đứng sát cửa lớp, tay cầm sách, áo khoác hờ trên vai.

Nước hoa mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng, ánh mắt như đóng băng không khí.

Cô bước vào.

"Dù bố mẹ cậu có là tổng thống hay là người nắm giữ nền kinh tế của bất kì một chủ thể nào, kể là đức cao vọng trọng đến mấy, cậu cũng chỉ là nữ sinh của Chaehwa thôi.

Ở trong ngôi trường này, mong cậu hiểu thế nào là cỏ lúa bằng nhau!"

Kang Seulgi hạ tay.

Không phải vì sợ mà vì cô không muốn thua cuộc trước ánh mắt lạnh lùng đó.

Kang Seulgi bước ngang qua Jaeyi, vai va phải vai một cách thô bạo, đầu không ngoảnh lại, nhưng cái huých ấy mạnh đến mức Jaeyi lảo đảo một bước.

Cô không xin lỗi.

Cũng chẳng thèm nhìn.

Chỉ có đôi mắt hơi hếch lên, nụ cười nhếch nhác nơi khóe môi như đang hỏi ngược lại:

"Cảm thấy những lời vừa nãy ngầu như thể đang dẹp loạn thời chiến đấy à?"

Jaeyi nhìn sang Woo Seulgi.

"Cậu ổn chứ?"

"Ừ." – Woo Seulgi gật đầu.

Joohyun lặng lẽ trở lại chỗ ngồi.

Mọi thứ trở về vị trí.

Nhưng không ai cười.

Không ai đùa.

Bởi ai cũng biết đây chỉ mới là khởi đầu.

Trường Trung học Quốc tế Cheongdam sáng nay có mùi nước hoa trộn lẫn giữa Chanel Coco Mademoiselle và Jo Malone English Pear.

Sảnh tầng hai, nơi các học sinh thượng lưu tụ họp mỗi sáng lấp lánh ánh nắng rọi qua khung cửa kính, đổ dài trên nền đá trắng, phản chiếu lấp lánh như kim cương bị đánh rơi.

Park Yeonjin đi trước, mái tóc uốn lơi màu nâu lạnh được chăm chút từng lọn.

Váy đồng phục được cắt may lại theo form chuẩn của riêng cô, đường eo bó sát, chân váy cao hơn mức quy định hai đốt ngón tay.

Tay cầm ly Starbucks, tay còn lại vung vẩy chiếc máy uốn tóc không dây Dyson – hung khí biểu tượng của cô suốt hai năm vừa rồi.

Bên cạnh là hội quý tộc Cheongdam: Son Seungwan, tóc đen xõa dài, kẹp càng cua hiệu Prada, mặt baby nhưng ánh mắt sắc sảo, tinh nghịch như mèo hoang.

Một cậu ấm mặt đẹp như tạc tượng, chính là Nam Seho, truyền nhân của tập đoàn thiết bị y tế nổi tiếng khắp cả nước.

Và một đứa em lớp dưới đang hí hửng đi theo, tay ôm tạp chí in hình của mẹ nó, có lẽ nó cũng chẳng phải dạng vừa.

"Jena vừa nhắn tin mách lẻo là bị lớp trưởng mới bắt nạt.

Là con nhỏ nào đó tên Woo Seulgi, đúng không?" – Seungwan hỏi, nheo mắt.

Yeonjin nhấp một ngụm.

"Ừ, nghe nói vậy.

Nhìn tấm ảnh mặt nó trong nhóm chat thì trông cũng đáng yêu mà.

Loại nai con đi lạc giữa rừng sói ấy." – Một nụ cười không còn đúng đắn đang nở trên môi cô.

Seungwan cười khẩy.

"Cậu biết tớ không thích nai mà.

Tự dưng làm tớ muốn vặt sừng nó quá."

Yeonjin giơ bàn tay chắn trước mặt Seungwan mà chẳng cần ngoái lại.

"Việc đó cứ để tụi này làm, cứ sống an yên đi, thần tượng tương lai ạ!"

Ngay khi họ bước qua hành lang, một bạn nữ lớp dưới vô tình va nhẹ vào vai Yeonjin.

Chỉ là rất nhẹ, nhưng vẫn là va.

Yeonjin khựng lại, quay đầu, cười dịu.

"Em có biết chiếc máy uốn tóc này sạc đầy là nóng bao nhiêu độ không?"

"D- dạ?"

Yeonjin gỡ cọng tóc đang phất qua gương mặt của bạn nữ ấy ra sau tai, giọng vẫn dịu như mưa xuân.

"Gò má của em, chắc là sẽ thích hợp để thử nhiệt độ, phải không?"

Seungwan bật cười, kéo Yeonjin đi.

"Thôi đi nữ thần, để em nó sống."

Bạn nữ ấy suýt nữa ngất tại chỗ.

Đến khi nhóm "quý tộc Cheongdam" rời đi rồi vẫn chưa hoàn hồn.

"Tụi mình nên đi do thám Chaehwa một chuyến," Seungwan đề xuất.

"Tớ muốn thử nhìn phục vụ bàn tối qua...

à không, tớ muốn thấy con nhỏ bắt nạt công chúa Jena của chúng ta là người thử nhiệt."

Yeonjin liếm môi.

"Chà... hệ thống Chaehwa còn lỏng lẻo hơn Cheongdam nữa, cũng đến lúc dạy dỗ một chút về phân biệt giai cấp rồi."

Buổi sáng tại học viện Cheong Ah yên tĩnh như thể nơi đây chỉ dành cho những linh hồn biết cách thở thật khẽ.

Tầng học chính ốp đá marble, ánh đèn phản chiếu lên những bức tượng thạch cao của Beethoven và Mozart đứng lặng hai bên hành lang dài hun hút.

Mỗi bước chân vang lên như tiếng thở của những giấc mơ bị ép khuôn.

Joo Seokhoon ngồi trong thư viện tầng ba, sách toán mở ra trước mặt, bút máy khẽ chạm lên mép giấy.

Nhưng mắt cậu lại hướng về phía cuối phòng, nơi có một mái tóc dài buông xoã, chiếc váy đồng phục hơi nhàu, và ánh mắt vừa bướng bỉnh vừa tủi thân: Bae Rona.

Cô ngồi vào bàn, ôm lấy balo, cố gắng thu mình khỏi tầm nhìn của thế giới.

"Mẹ cậu đã giết Min Seol Ah để giành suất học này cho cậu à?"

"Nghe nói mẹ nó cũng từng học ở đây và ăn vạ vì không có được cúp nghệ thuật Cheong Ah đấy."

"Nhìn chiếc balo của nó kìa, chắc mua ở chợ trời hả?"

Giọng nói ấy vang lên, khẽ thôi, nhưng mang đủ sức nặng để làm nhói lòng.

Ha Eunbyeol với đôi mắt lạnh như băng đá, tóc uốn đuôi cá, mặc blazer Cheong Ah vừa vặn, đang đứng khoanh tay bên cạnh Joo Seokkyung.

Họ không cần lớn tiếng.

Họ chỉ cần hiện diện là mọi thứ đã đủ đáng sợ.

Bên cạnh là Yoo Jenny, đeo khuyên tai ngọc trai và Lee Minhyuk, luôn sẵn sàng hùa theo.

"Không phải tụi mình từng bảo con nhỏ này đừng ngồi ở cửa sổ sao?" – Minhyuk cúi người, giọng thầm.

Rona cắn môi.

"Nhưng tôi đã ngồi ở đây từ đầu rồi."

"Thế thì bây giờ chuyển đi." – Eunbyeol nói, nhẹ nhàng như đang đọc một công thức nấu ăn.

"Cậu ngồi đó khiến mắt tôi đau đấy."

Seokkyung liếc sang, không nói gì.

Nhưng cô thấy bàn tay Rona khẽ run.

Đúng lúc đó, một bóng dáng bước vào, là Joo Seokhoon.

Ánh mắt cậu lướt qua em gái mình, rồi dừng lại ở Rona.

Không nói lời nào, cậu tiến đến, kéo một chiếc ghế đối diện Rona, ngồi xuống.

"Cậu làm bài toán này rồi à?" – Seokhoon hỏi, chỉ vào đề bài.

Rona ngẩng đầu với vẻ mặt bàng hoàng, liệu thế giới tàn nhẫn thế này vẫn còn có người tốt sao?

"Tớ... chưa làm..."

"Vậy cùng làm đi.

Tôi cũng đang bí chỗ này."

Không ai nói gì nữa.

Seokkyung hừ nhẹ, xoay người bỏ đi.

Eunbyeol thì lặng lẽ nhìn theo Seokhoon trong ánh mắt là một nỗi buồn không tên.

Cô thích cậu.

Nhưng cậu lại đang bảo vệ một đứa con gái khác – dù không rõ là vì thương hại, hay vì quan tâm thật lòng.

Cô quay đi, bỏ lại một cái nhìn cuối cùng cho Rona, cái nhìn ấy thể hiện rõ sự ghen tị đang bùng lên trong lòng nữ sinh 17 tuổi.

Bầu trời Seoul hôm đó trong đến lạ, những vệt nắng vàng như những dòng thư thầm thì ai đó viết vội.

Có người đang âm thầm toan tính, có kẻ đang khẽ rung động.

Có ánh mắt đang nhìn, và có trái tim đang dần vỡ vụn.

Mọi thứ đang âm ỉ.

Và rồi, chỉ bằng một chiếc thông báo dán ngay bảng tin vào giờ ra chơi thứ hai, gió đã đổi chiều.

"THÔNG BÁO GIAO LƯU GIỮA BA TRƯỜNG"

Trong nỗ lực tăng cường trải nghiệm học tập liên trường, ba trường học hàng đầu Seoul: Trường Trung học Nữ sinh Tư thục Chaehwa, Trường Trung học Quốc tế Cheongdam, và Trường Trung học Nghệ thuật Cheong Ah chính thức công bố tháng học đặc biệt.

Tuần 1: Học sinh được chọn sẽ đến học tập, trải nghiệm môi trường nghệ thuật tại Cheong Ah.

Tuần 2: Chuyển đến môi trường quốc tế tại Cheongdam.

Tuần 3: Trải nghiệm kỷ luật và văn hoá quý tộc tại Chaehwa.

Tuần 4: Tham gia chuyến đi thực tế cuối kỳ, tại một địa điểm bí mật.

Danh sách nữ sinh được chọn sẽ được gửi riêng đến từng lớp.

Không công khai.

Hãy chuẩn bị tinh thần.

Sự giao thoa quyền lực sắp bắt đầu.

Một bản thông báo.

Một tháng học.

Một khởi đầu mới.

Không ai biết tên ai sẽ xuất hiện trong danh sách.

Nhưng từ khoảnh khắc tờ giấy ấy được dán lên bảng tin... tất cả đã thay đổi.
 
Phía Sau Lớp Đồng Phục
3


Sáng thứ Hai đầu tuần, lớp 3-1 trường nữ sinh tư thục Chaehwa tràn ngập âm thanh náo nức khi giáo viên chủ nhiệm bước vào, tay cầm một bản danh sách viền vàng với dấu mộc của Văn phòng Bộ Giao lưu Giáo dục Quốc gia.

"Chào các em," cô nói, giọng nhẹ nhưng có gì đó đang khiến cổ họng nghẹn ứ.

"Hôm nay, cô sẽ công bố những cái tên được chọn tham gia Chương trình Giao lưu Đỉnh cao Liên trường giữa ba trường hàng đầu Đại Hàn: Chaehwa – Cheongdam – Cheong Ah."

Cả lớp rúng động.

Ai nấy đều biết rõ đây là cơ hội ngàn vàng để bước lên tầm cao mới, nơi vinh quang, hào quang, cũng như đấu đá và ganh đua khốc liệt nhất sẽ diễn ra.

Giáo viên đưa mắt liếc qua từng gương mặt đang mong chờ, rồi chậm rãi đọc:

"Dựa vào thành tích năm ngoái, chúng ta có Kang Seulgi và Yoo Jae Yi đồng hạng nhất.

Tiếp đến là Baek Jena, Woo Seulgi và Bae Joohyun."

Không gian như nổ tung.

Một số nữ sinh huých nhẹ vào nhau, bàn tán rì rào.

Nhưng trong lòng ai cũng rõ, đây là bảng tên không thể phản bác.

Choi Kyung — nữ sinh từng tự tin sẽ được chọn đang tái mặt.

Cô quay sang Joo Yeri, thì thào:

"Không thể nào... lại là Woo Seulgi nữa à?

Đừng nói với tớ là lần này cậu ta lại nhờ Jaeyi đỡ đầu đấy."

Yeri lặng thinh.

Ánh mắt chợt nhìn xuống gót giày của mình, đôi giày cao cổ từ bộ sưu tập thu đông của Prada, nhưng có vẻ chẳng còn là gì so với những cặp mắt đang đổ dồn vào hội được chọn.

Tại trường Trung học Quốc tế Cheongdam, ở lớp danh dự đặc biệt chuyên đào tạo nhân sự doanh nghiệp tương lai, không khí còn sôi sục hơn.

Trên màn hình LED trong lớp hiện lên danh sách:

Park Yeonjin – Son Seungwan – Min Yulhee – Kim Hyein

Một thoáng lặng đi rồi những tiếng xì xào bắt đầu lan khắp phòng như virus.

Min Yulhee quay sang Yeonjin, nhoẻn miệng cười như thể để đoán xem Yeonjin sẽ làm gì để hành hạ học sinh trường khác.

Kim Hyein thì ngồi cúi mặt, ngón tay siết nhẹ mép áo.

Cô biết rõ mình đang bị cả lớp nhìn như một kẻ "được đặc cách", như một loài sâu bọ giữa đám thiên nga.

Nhưng ánh mắt cô không lùi bước.

Yeonjin khẽ vuốt tóc, mắt nheo lại.

"Đừng làm ai đó tưởng mình là nhân vật chính," cô lẩm bẩm, tiếng đủ nhỏ để vừa khích đểu Yulhee vừa châm chọc Hyein.

Các thành viên nam của hội nhóm Diamond 6 cũng khoái chí cười đắc ý, vì biết Hyein sẽ khó mà sống nổi nếu lệch một centimet với Yeonjin, và vô cùng mong chờ màn đụng độ của cặp bạn thân cũ Jena – Yulhee.

Riêng Cha Jinwook lại thấy lòng vui hơn hẳn khi còn biết thêm sẽ có Baek Jena trở về giao lưu với Cheongdam nhưng không còn với tư cách là thành viên của Diamond 6 nữa.

Ở Cheong Ah, thông báo được công bố trực tiếp qua loa phát thanh:

"Joo Seokkyung, Ha Eunbyeol, Yoo Jenny, và Bae Rona.

Xin hãy chuẩn bị tham gia chương trình giao lưu đặc biệt."

Yoo Jenny sải bước qua hành lang, mái tóc nhuộm nâu caramel óng mượt vung nhẹ sau lưng đi cạnh Lee Minhyuk như một cái bóng .

Họ là cặp đôi không chính thức, nhưng cả trường đều mặc định thế.

Ở một góc hành lang, Ha Eunbyeol ngẩng đầu, ánh mắt có chút lạnh.

Rồi từ sau bức tường kính, Joo Seokkyung xuất hiện cùng dáng đứng kiêu hãnh, đôi mắt nheo lại sắc như dao, nhưng lần này không lên tiếng.

Trên sân trường, Bae Rona vừa nghe tên mình trong danh sách, tay vẫn còn run nhẹ.

Cô gái nhỏ với bộ đồng phục secondhand và đôi giày cũ kỹ ngước nhìn bức tượng Euterpe, trái tim cô đập nhanh, không rõ vì vui mừng hay sợ hãi.

Lịch giao lưu được niêm yết trên bảng tin mỗi trường vào cuối ngày hôm đó:

Tuần 1: Học tại Cheong Ah

Tuần 2: Học tại Cheongdam

Tuần 3: Học tại Chaehwa

Tuần 4: Hoạt động ngoại khoá ở villa ngoại ô: trải nghiệm cuộc sống xa hoa của người thừa kế và những thử thách lòng gan dạ, trung thành và đoàn kết.

Lịch này sẽ lặp lại 3 tháng liên tục.

Đồng phục và dụng cụ học tập tự chuẩn bị, không có hỗ trợ từ trường.

Những tiểu thư ngậm thìa vàng đã nhanh chóng đặt bộ đồng phục thiết kế giới hạn từ web trường, chỉ cần quẹt thẻ là về tận nhà.

Ngược lại, Bae Rona, Kim Hyein, Woo Seulgi, và Bae Joohyun lặng lẽ chờ đến nửa đêm để săn từng chiếc váy còn lành lặn trên ứng dụng bán đồ cũ, cố gắng giặt tẩy những vết mực loang, khâu lại chỉ bung.

Đó là khởi đầu cho một cơn sóng ngầm chưa có hồi kết.

Ba tháng không đủ để yêu thương, nhưng đủ để khai hoả những thù hận ẩn sâu.

Và trận chiến đầu tiên sẽ nổ ra tại Cheong Ah.

Khuôn viên trường Trung học Nghệ thuật Cheong Ah sáng rực rỡ dưới ánh nắng đầu tuần.

Sân trường lát đá granite nhập khẩu, phản chiếu ánh mặt trời chói lọi như sàn diễn runway.

Cánh cổng chính, màu trắng ngà khổng lồ, mở ra đón loạt xe sang lướt vào như một đoàn xe danh dự.

Trên cổng trường, dòng chữ khắc vàng "Cheong Ah Arts High School" tỏa ra hào quang lấp lánh.

Không khí buổi sáng nơi đây mang mùi nước hoa unisex Hermès pha lẫn mùi da thật từ nội thất xe hơi cao cấp, thứ mùi mà học sinh thường chỉ ngửi thấy từ bìa tạp chí.

Vừa qua bảy giờ, đã có vài học sinh lác đác bước vào.

Trong số đó, Yoo Jaeyi – tiểu thư của bệnh viện quốc tế J Medical Center – và Woo Seulgi – nữ sinh mới chuyển đến từ trường công – đã có mặt từ sớm.

Hai dáng người đối lập đứng bên nhau trước dãy hành lang dẫn vào phòng hội đồng danh giá.

Yoo Jaeyi mặc bộ đồng phục form tailor riêng của Cheong Ah – áo blazer cổ đứng, váy xếp li dày dặn đúng kiểu học sinh nghiêm túc, vạt áo được đính huy hiệu trường mạ vàng 18k, chân đi giày Prada Mary Jane mới ra mắt đầu mùa.

Mùi hương "Baccarat Rouge 540" nhẹ nhàng từ cổ tay cô lan tỏa từng bước đi, như thể nơi nào cô đứng, nơi đó được đánh dấu bởi quyền lực thầm lặng nhưng vẫn có chút mềm yếu từ bên trong.

Bên cạnh cô là Woo Seulgi, mặc bộ đồng phục second-hand được ủi phẳng kỹ càng nhưng phần sau lưng có vết rách nhỏ, được che lại bằng một sticker dán in logo của thương hiệu thời trang cao cấp, món quà Yoo Jaeyi vừa tặng lúc sáng.

Giày của cô là loại sneaker trắng ngả màu, cổ giày mòn nhẹ, chiếc cặp da giả màu nâu sậm là kiểu mà học sinh bình thường hay mang, không phải phiên bản giới hạn.

Mái tóc được buộc gọn bằng một dây vải đen thô, tương phản hoàn toàn với kẹp tóc Miu Miu sáng choang của người bên cạnh.

"Thả tóc ra và đeo nó lên đi, nó chắc sẽ hợp với cậu lắm." – Jaeyi nói nhẹ như gió, rồi tháo bờm cài tóc của mình ra, là một chiếc hàng hiệu của Maison Michel, đặt lên mái tóc rối nhẹ của Woo Seulgi.

"Sao cậu lại cài thứ đắt tiền thế này lên tớ, cậu không sợ bẩn à?" – Seulgi lí nhí.

"Bẩn gì chứ?

Vì cậu quan trọng nên tớ mới muốn tặng đó.

Giữ nhé, tớ sẽ đeo một cái y hệt." – Nụ cười của Jaeyi ngọt ngào tựa như mật, như một màu sắc mới tô lên cuộc sống nhàm chán của người đối diện.

Yoo Jenny đứng trên cầu thang đã nghe thấy tất cả.

Có lẽ chỉ là đang chờ Minhyuk đến thôi, nhưng đã lỡ nghe được thì phải truyền tới tai người khác ngay.

Khoảnh khắc ấy, từ xa, một chiếc xe mui trần đỏ chói lao thẳng vào sân trường, lướt một đường cong mượt mà, rồi thắng gấp nơi hàng hiên chính.

Park Yeonjin, nữ thần của Cheongdam, bước ra từ ghế lái với mái tóc uốn phồng màu nâu mật ong, đeo kính râm Gentle Monster, váy ngắn lửng gối khoe đôi chân dài đến vô lý.

Bên ghế phụ là Son Seungwan, thần tượng tương lai với tóc ngắn ngang gương mặt thanh tú thường thấy, môi bóng nhẹ màu hồng baby và kẹp tóc Chanel xinh xắn.

Hai người bước ra như thể đang bước lên thảm đỏ lễ trao giải, ngay cả bảo vệ trường cũng vô thức cúi đầu.

"Oh My Gosh!

Cheong Ah đẹp hơn ta nghĩ nhỉ?" – Seungwan bước xuống xe, cười nhẹ, chỉnh lại váy.

"Hy vọng hôm nay đụng mặt với mục tiêu tiếp theo." – Yeonjin thì thầm, miệng nhếch một nụ cười sắc lẹm như dao lam.

Ở phía cổng sau, Kim Hyein đang chạy bộ đến trường, thở hổn hển, mái tóc cột thấp đã rối tung, chiếc váy đồng phục hơi ngắn vì phải chỉnh sửa lại từ size cũ, dính một vệt mực mờ trên tay áo.

Mặc dù vậy, cô vẫn tự tin bước vào với ánh mắt quyết tâm, không cầu kỳ, không gắng gượng.

Chiếc xe Porsche Taycan Turbo S đen sang trọng của Baek Jena vừa tới, cô bước xuống với váy đồng phục được custom bằng vải tweed Chanel, kẹp tóc nạm ngọc trai, túi xách Lady Dior mini màu kem được cô cầm bằng hai ngón tay, cứ như đang trình diễn thời trang.

Min Yulhee xuống từ xe trắng cùng hãng, cùng loại phía sau, bắt tay Jena như đồng minh cũ gặp nhau.

Nhưng ánh nhìn giả tạo của Yulhee có chút gì đó lạ, như thể một cuộc phản bội đang được ủ mưu.

"Chào bạn thân, đã thấy nhớ tớ rồi chứ?" – Yulhee mỉm cười.

"Nhớ chứ.

Cậu là con ruồi bợ đít thằng đểu cáng đúng chưa?

Bây giờ chắc cậu đã rất hả dạ khi tớ không còn ở trong Diamond 6 nhỉ?" – Baek Jena ngay lập tức bật chế độ "chiếc miệng hư" mà chẳng sợ hãi chút nào.

Ha Eunbyeol thì được mẹ – Cheon Seojin, hiệu trưởng Cheong Ah – chở đến bằng xe riêng.

Cô bước xuống, túi đeo chéo nhỏ xinh của Dior, tóc ép thẳng gọn gàng, nước hoa Chanel Chance tỏa ra mùi ngọt cay gợi nhớ sân khấu opera.

Nhưng ánh mắt Eunbyeol lại dán chặt vào một bóng người phía xa, là Joo Seokhoon – người mà cô thầm thích.

Chàng trai ấy đang đứng cạnh Bae Rona, giúp cô ta trèo tường vào trường vì đến muộn.

Ánh mắt của Eunbyeol trượt dọc sống lưng, từ ấm áp hoá lạnh băng, nhưng rồi lại vô thức tìm kiếm Joo Seokkyung, người vốn như hình với bóng của Seokhoon.

Và hoá ra, cô đã ngồi trên xe hơi tới ngay sau khi chờ xem anh trai giúp đỡ Rona.

Đúng lúc đó, chiếc Rolls-Royce Cullinan Black Badge Bespoke Edition đang chờ đèn đỏ ở cạnh bến xe buýt cách Cheong Ah 15 phút lái xe.

Bên trong, Kang Seulgi đang ngồi trong xe, cắn ống hút của hộp sữa chuối và chơi game trên iPad như thể đời này chẳng có gì quan trọng.

Cửa kính bị gõ nhẹ.

Bae Joohyun với mái tóc dài đen nhánh, bộ đồng phục hơi rộng, phần cổ tay bị sờn nhưng được ủi kỹ lưỡng.

Cô cúi đầu lễ phép:

"Cậu cho tớ đi nhờ được chứ?

Từ đây đến đó không còn chuyến xe buýt nào cả."

Kang Seulgi nhăn mặt:

"Thì chạy bộ tới đó đi.

Nghĩ mình là ai vậy?"

Joohyun không lùi bước, rồi nói với giọng điệu nài nỉ như thể sắp bị ai đó bóp chết vậy:

"Một lần thôi, tớ không thể tới muộn vào ngày đầu tiên được.

Tớ sẽ cho cậu bất kỳ thứ gì cậu muốn."

Sự thật thà trong mắt Joohyun khiến Seulgi tò mò.

Cô mở khóa cửa.

Tiếng chuông reo vang, đã đến giờ vào lớp.

Tất cả nữ sinh của khoá giao lưu đứng theo hàng dưới sân, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ, từng bước chân.

Kang Seulgi và Bae Joohyun cùng bước xuống xe, chỉ khác là một người được tài xế chu đáo mở cửa, còn người kia tự bước xuống nhưng vẫn ngẩng cao đầu.

Jena kéo tay Seulgi khi họ đứng cạnh nhau, thì thầm:

"Sao con ranh bẩn thỉu đó lại đi cùng chị?"

"Cô ta nói sẽ làm tất cả cho chị.

Ta nên làm gì nhỉ?" – Seulgi đáp.

"Tuỳ chị.

Nhưng nhớ rằng: đừng trở thành loại người mà em ghét nhất."

Hội "Velvet Blade" đứng dàn hàng: Seulgi – Jena – Yeonjin – Seungwan – Seokkyung, mỗi người đều tỏa ra khí chất riêng biệt.

Hương nước hoa từ họ quện lại tạo nên một bản giao hưởng quyền lực: từ "Miss Dior" của Jena, "Black Opium" của Yeonjin, "Byredo Mojave Ghost" của Seungwan cho đến "Santal 33" của Kang Seulgi.

Cheong Ah – 8:00 sáng, khi những học sinh ưu tú nhất đã yên vị tại lớp 3-1.

Không gian như bị chia đôi: một bên là học sinh của trường với ánh mắt vừa soi mói vừa e dè, một bên là các nữ sinh giao lưu từ Chaehwa và Cheongdam, những cô gái bước vào với hào quang khác biệt, như thể cả khối ánh sáng từ showroom Chanel đổ tràn lên hành lang trường học.

Và rồi...

Chưa đầy năm phút trước khi chuông vào tiết đầu tiên vang lên, cảnh tượng trước cửa lớp 3-1 lập tức biến thành một cuộc tụ hội kỳ lạ của nam sinh trong trường.

Hàng chục nam sinh từ các lớp bên thi nhau bu vào cửa sổ với kính Low-E được nhập từ Ý, cách nhiệt, cách âm tuyệt đối, phản chiếu ánh nắng ban trưa thành sắc bạc mờ nhạt – y như một bức tranh sống động giữa đời thực.

Họ chen lấn nhau tại cửa, vì tin đồn: "Lớp giao lưu toàn nữ sinh đỉnh của đỉnh".

Những bức ảnh lén chụp trong điện thoại, tiếng thì thầm rì rầm như kiến, ánh mắt soi từng đường cắt váy, từng kiểu tóc, từng mùi hương.

Người được chú ý nhất là Bae Joohyun.

Dù chỉ mặc đồng phục cũ mua từ chợ trời, dù mái tóc chỉ đơn giản buộc thấp, cô vẫn mang một vẻ đẹp trong trẻo khiến mọi ánh nhìn bị hút chặt.

Nước da trắng, ánh mắt trong vắt và môi hồng tự nhiên.

Joohyun như hiện thân của một trong chín Muse xinh đẹp bị giấu trong một cuốn truyện cũ nhàu nát.

"Tặng cậu sữa chuối nè.

Kết bạn insta được chứ?"

"Lát tan học đi ăn không?

Tớ muốn mời cậu một bữa."

"Cậu học ở đâu vậy?

Để tớ chuyển trường theo."

Một, hai, ba hộp sữa chuối xếp hàng lên bàn cô.

Joohyun hơi sững lại, nhưng rồi lại mỉm cười, một nụ cười nhỏ nhưng như làm lóa mắt tất cả những kẻ có mặt trong lớp, và cả những người đang thấp thỏm ngoài kia.

Cô nhẹ nhàng chọn lấy một hộp sữa có dán sticky note từ một cậu bạn điển trai "Làm bạn gái tớ nhé", rồi quay ngoắt ra đằng sau, nơi Kang Seulgi đang dựa lưng vào ghế, chân gác lên thành bàn, ánh mắt lười biếng dán vào chiếc iPad trong tay, như thể không hề quan tâm tới thế giới đang nổ tung ngoài kia.

Joohyun không nói ngay.

Cô đặt hộp sữa xuống bàn Seulgi, nở nụ cười đáng yêu như chú thỏ con, tựa như ánh mặt trời ngọt ngào của mùa hạ trước khi bước vào thu:

"Cho cậu nè.

Cảm ơn vì đã giúp tớ nhé."

Seulgi nhìn thẳng vào Joohyun.

Ánh mắt lạnh lùng ban nãy như ngưng lại một nhịp.

Mắt chạm mắt.

Trong thoáng chốc, Kang Seulgi, thủ lĩnh hội Velvet Blade, nổi tiếng vô cảm và tàn bạo đang bị hớp hồn.

Baek Jena, em họ thân thiết của cô, cũng đã nhìn thấy cảnh tượng mà chưa ai dám ngờ tới này.

Nhưng khoảnh khắc ấy bị phá tan bởi một tiếng trêu ghẹo tục tĩu từ một nam sinh lớp bên:

"Cả người thơm như hoa anh đào thế này, nếu có thể thì tớ muốn dành cả một đêm cho bad girl như cậu."

Seulgi đập mạnh iPad xuống bàn.

Cả lớp im bặt.

Cô đứng bật dậy, đẩy ghế chệch ra như thể chuẩn bị đánh lộn.

"Cái thằng oắt con này, mày đang nói cái quái gì thế hả?!

Có tin vị chua chát của đôi cao gót Iriza nện thẳng vào cổ họng mày không?

CÚT!!"

Mặt cô không giãn nổi một góc nào.

Mái tóc dài rung lên theo từng nhịp tức giận.

Đám nam sinh bu tại đó như bị rút điện, tản nhanh như bầy cá bị đập nước.

Joohyun quay lại bàn, nhưng lần này môi đỏ hơn và mắt ánh lên một tia đắc ý.

Có lẽ, trong cái mớ hỗn độn này, cô vừa đặt được một quân cờ quan trọng.

Phía gần cửa sổ hướng ra bầu trời xanh, là Woo Seulgi.

Cô đang loay hoay cài lại chiếc bờm tóc hàng hiệu mà Jaeyi tặng, gương mặt chưa hết bối rối vì mới lần đầu học tại ngôi trường nghệ thuật danh giá.

Lee Minhyuk – chàng trai nổi tiếng với biệt tài piano và violin – vừa bước vào đã bị hút hồn với chiếc bờm đắt đỏ và dáng vẻ nhẹ nhàng mà lại có chút bối rối của Woo Seulgi, cậu tưởng rằng đó là cô con gái của gia đình thượng lưu nào đó.

"Cậu là học sinh của trường nào thế?

Nhìn có gu quá.

Cậu thích đàn không?

Tớ có cây Stradivarius đời cổ ở nhà đấy.

Ông bà nội tớ có công ty luật to lắm..."

Cậu chưa kịp đưa tay ra bắt chuyện thì một cánh tay khác đã đẩy nhẹ vai cậu ra phía sau.

Là Yoo Jaeyi.

Mắt Jaeyi tối lại, lông mày cau lại, không có bất cứ một nụ cười nào:

"Cậu đã xin phép tôi chưa mà dám động vào đồ của tôi thế hả?"

Giọng nói ấy đáng sợ đến mức làm không khí xung quanh Minhyuk giảm vài độ.

Jenny thấy vậy liền túm áo Minhyuk kéo đi, lẩm bẩm:

"Đã bảo đừng đụng vào mấy đứa giao lưu này mà, cơ trên không đó..."

Minhyuk ngơ ngác: "Đáng sợ đến thế sao...?"

Góc gần cửa sổ bên kia – Yeonjin vừa đặt túi Dior lên bàn thì có tiếng huýt sáo.

Một nam sinh lớp bên, mặc áo sơ mi trắng và khoác hờ blazer, tóc nhuộm khói xám, nở nụ cười cợt nhả:

"Chiếc xe mui trần đó ấn tượng đấy.

Muốn lái thử Ferrari không?

Chỉ cần cưng dành một ngày cho tớ thôi."

Seungwan cười khẩy, không buồn ngẩng lên khỏi điện thoại.

"Vốn dĩ chiếc này là Ferrari bản giới hạn mà nó cất trong hầm mà."

Yeonjin đứng dậy, không nói không rằng, nở một nụ cười ngọt ngào như hổ tìm thấy miếng ăn, tát thẳng vào mặt gã trai kia – một cú tát đau đến mức cả hành lang ngừng lại.

"Lần sau nói ít lại, não cậu không đủ điện để nói nhiều thế đâu."

Âm thanh ấy vang lên gọn ghẽ, sắc lẹm như tiếng búng nhẹ vào dây đàn violin căng quá mức.

Cái tát không quá mạnh, nhưng má trái cậu như có axit nhỏ từng giọt vào da thịt.

Cậu choáng váng.

Tất cả im phăng phắc.

Trên gò má cậu, năm vệt ngón tay ửng đỏ hiện lên rõ ràng, đều tăm tắp đến đáng sợ, như thể đã được sắp đặt từ trước, từng đầu móng tay vừa được dũa bằng đá sapphire, vừa khẽ qua lớp da non.

Và rồi cậu ngửi thấy một mùi thơm lạnh lạnh, ngái ngái của kem dưỡng da tay high-end, kiểu mùi mà mẹ cậu không bao giờ đủ tiền mua, kiểu mùi chỉ có thể tìm thấy trong hộp da rắn của Byredo, hoặc dòng cao cấp đặc chế riêng từ La Mer.

Cậu thoáng thấy lớp sơn nude lì pha ánh beige, viền móng sắc nét kiểu French Manicure cổ điển, đính một viên kim cương cực nhỏ trên ngón giữa, cũng chính là ngón vừa để lại dấu ấn sâu nhất trên mặt cậu.

Park Yeonjin đứng thẳng dậy, rũ tay rất nhẹ, như thể vừa quẹt qua thứ gì đó bẩn thỉu.

Tiếng chuông reo.

Tiết học bắt đầu.

Cả lớp 3-1 dần im lặng.

Nhưng không phải vì tôn trọng bài giảng.

Mà vì họ biết – vở kịch lớn của học kỳ này đã bắt đầu.

Phòng học thanh nhạc hôm nay đặc biệt khác.

Ánh sáng tự nhiên được kéo rèm khéo léo, để lộ khung cửa sổ dài đổ nắng lên dàn ghế piano, khiến cả gian phòng sáng rực như một sân khấu.

Tường ốp nhung xanh đậm.

Gương lớn chạy dài sau lưng học sinh phản chiếu toàn cảnh.

Giáo viên thanh nhạc bước vào, cao lớn, tóc muối tiêu chải ngược, mặc suit xám không rõ của nhãn hiệu nào.

Ông nhẹ nhàng cất tiếng, ánh mắt quét qua những gương mặt mới:

"Hôm nay, chúng ta sẽ có phần kiểm tra thanh nhạc mở đầu.

Ai cảm thấy đủ tự tin, xin mời bước lên sân khấu."

Im lặng kéo dài vài giây.

Và rồi – tiếng ghế kéo ra.

Son Seungwan là người đầu tiên đứng dậy.

Cô không liếc nhìn ai, bước đều đặn với sự tự tin toát ra từ từng đầu ngón tay.

Tóc buộc nửa sang trọng, cài chiếc kẹp Chanel đính đá.

Sơ mi trắng form rộng của Maison Margiela phối cùng áo khoác đồng phục ôm vừa khít ôm trọn phần eo nhỏ nhắn.

Váy xếp li ngắn vừa phải, tất đen cổ cao và giày loafer Chanel.

Hương thơm quen thuộc Daisy Eau So Fresh khẽ lan tỏa.

Phía sau là Bae Rona, không có gì đặc biệt, tóc xoã nhẹ, môi hồng phớt.

Joo Seokkyung thì vẫn lạnh lùng như mọi khi, mái tóc dài xoăn sóng lơi, nhìn thẳng về phía hội Velvet Blade rồi nháy mắt đầy tự tin.

Ha Eunbyeol nhẹ nhàng bước lên, vai khẽ run, nhưng nụ cười rạng rỡ khiến ai cũng khó lòng chê trách.

Yoo Jenny sải chân sau cùng, đôi giày Mary Jane bóng loáng gõ nhịp tự tin theo từng bước.

Tiếng đàn vang lên, Joo Seokhoon ngồi bên chiếc grand piano, đồng phục Cheong Ah chỉnh tề nhưng vẫn có gì đó khiến anh chàng khác hẳn với những người khác, tóc ép sát, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt chỉ dịu đi khi lướt qua phía Bae Rona.

Ở góc phòng, Lee Minhyuk với cây violin hiệu Stradivarius phiên bản giới hạn, đứng tựa vào tường, bắt đầu kéo từng nốt đầu tiên.

Và rồi, những thanh âm trong trẻo cất lên.

Son Seungwan, giọng nữ cao khỏe và đầy cảm xúc, ngân lên từng câu như thể đang trình diễn trên sân khấu của MAMA.

Rona bắt nhịp nhẹ nhàng, giọng mềm như nhung.

Seokkyung hoàn hảo đến lạnh gáy, từng từ rõ như dao khía.

Eunbyeol, tuy kỹ thuật kém nhất, nhưng cảm xúc tràn đầy, như thể cô đang dùng trái tim mình hát ra nỗi đau dồn nén.

Jenny kết màn bằng một đoạn run cao chạm đỉnh khiến cả lớp phải nín thở.

Và rồi, tiếng vỗ tay vang lên như sóng.

Nhưng không phải tất cả học sinh đều hài lòng, có kẻ hưởng ứng, có kẻ lại chỉ đang giả vờ nhưng bên trong lại len lỏi những ý đồ xấu xa, chỉ riêng hàng ghế số 4 từ dưới lên đã đủ át hết âm thanh vang dội của khán phòng.

Velvet Blade.

Với Kang Seulgi, Baek Jena, Park Yeonjin không vỗ tay nhẹ nhàng, họ vỗ như thể đang cổ vũ concert riêng, miệng cười đắc ý, lắc đầu, gật gù, huýt sáo như đang xem các chị em mình tỏa sáng.

Baek Jena là người hét to đầu tiên:

"Phải thế chứ!

Hai cô con gái của các mẹ ơi!!"

Cả bọn phá lên cười.

Không khí bỗng dưng dễ thở hơn hẳn, hoặc ít nhất là với phe thiện đang dần được thiết lập sau lưng các quý cô.

Ở góc bên kia, Min Yulhee ngồi chênh vênh giữa hai học sinh Cheong Ah, lưng thẳng, tay nắm chặt mép váy.

Cô là thành viên của Diamond 6 – hội nhóm quyền lực nhất Cheongdam.

Cô từng là bạn thân nhất của Baek Jena.

Cô từng là người ngồi giữa khán phòng và được cả nhóm vây quanh.

Nhưng hôm nay...

Không ai ngồi cạnh cô.

Không ai nhắc đến cô.

Không ai kéo tay cô đi vỗ tay cùng hội.

Park Yeonjin liếc ngang một cái, bắt gặp ánh mắt Yulhee nhìn mình.

Cô nhướng mày nhẹ, gương mặt đẹp như tượng:

"Diamond 6 được lập lên vì khoản đóng góp thôi, không phải sao?" – giọng nói nhẹ như lông hồng, nhưng mỗi chữ lại rơi xuống như móng sắt –

"Cái hội nhóm ngu xuẩn, đầy rẫy những thứ dơ bẩn mà mẹ tớ đã trích ra một khoản nhỏ xíu để tớ được vào ấy..."

Yulhee cắn môi.

Jena nhướn mày, bật cười, nửa đứng nửa ngồi quay lại nói thẳng vào mặt Yulhee:

"Diamond 6 không thể bằng Velvet Blade được đâu, từ quyền lực hậu thuẫn đến mức độ đoàn kết...

Tụi này không phản nhau như trò tiểu học đâu.

Mà nếu phản thì cũng không để bị phát hiện dễ vậy đâu, đồ chó cắn chủ."

Nụ cười sắc như lưỡi dao.

Yulhee cúi đầu.

Nét mặt đỏ bừng vì tức, vì tủi, vì biết trong khoảnh khắc này, cô không còn chút mặt mũi nào nữa rồi.

Cả lớp vẫn còn đang bàng hoàng vì màn trình diễn.

Giáo viên cũng gật gù:

"Các em, nhóm đầu tiên làm tốt lắm.

Tôi khá bất ngờ về giọng của em Seungwan, tôi hy vọng được nghe thêm từ em."

Seungwan cúi đầu nhẹ, nháy nhẹ mắt bên phải đầy đắc ý, trở về chỗ và đập tay với đám bạn:

"Nịnh bợ đến phát sợ."

Lớp học 3-1, tiếng đàn piano phía sau vẫn vang vọng chưa dứt hẳn, còn dư âm từ buổi học thanh nhạc vẫn phảng phất trong không gian.

Học sinh vừa ổn định lại chỗ ngồi thì cô chủ nhiệm bước vào, tay cầm danh sách ghép cặp chính thức cho "tuần học chết chóc".

Giọng cô vang lên đều đều, nhưng từng cái tên thốt ra lại khiến tim người nghe nảy lên từng nhịp.

"Kang Seulgi – Bae Joohyun."

Không gian đột ngột yên ắng như thể mọi tiếng xì xào đều bị hút cạn.

Tất cả ánh mắt dồn về phía cặp đôi bất ngờ này.

Joohyun – cô gái với nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt sâu thẳm – khẽ ngẩng đầu nhìn Kang Seulgi đang rõ là chán nản nhưng cũng chẳng phản đối.

Hai cô gái từng bước đi trong thế giới khác biệt, giờ sẽ phải học cách nhìn vào mắt nhau, liệu là thấu hiểu hay nuốt chửng nhau?

"Yoo Jaeyi – Woo Seulgi."

Gương mặt của Woo Seulgi khẽ tái đi một thoáng.

Cô liếc nhìn Jaeyi – một tiểu thư tài phiệt, ánh mắt kiêu ngạo nhưng cũng ẩn chứa sự bảo vệ lặng thầm.

Cả hai từng đứng cạnh nhau dưới ánh nắng sớm, giữa sân trường Cheong Ah, giờ sẽ chính thức sát cánh, tương trợ lẫn nhau.

Một ánh nhìn nhẹ của Jaeyi như trấn an: Đừng sợ, tớ sẽ không phản bội cậu.

"Baek Jena – Kim Hye In."

Baek Jena nhướng mày, cười khẩy như thể trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu.

Ngồi không xa là Kim Hye In, người vẫn luôn bị gọi là "sâu bọ đặc cách", nay lại là người bạn kèm cặp cho đối phương.

Cả hai nhìn nhau, không hề chớp mắt.

Có điều gì đó âm thầm nổ ra, mùi thuốc súng rất nhẹ nhưng rất bén.

"Son Seungwan – Yoo Jenny."

Seungwan lặng người vài giây, rồi liếc nhìn sang cô bạn mới – Yoo Jenny đang cười nhạt.

Hai người có thể sẽ hợp nhau ở khoản phản ứng nhanh và mức độ tiểu thư khuê các của mình.

Nhưng chưa biết ai mới là người tung đòn trước.

Trong ánh đèn trần, tóc Seungwan lấp lánh như idol vừa bước xuống sân khấu, trong khi Jenny lại có vẻ gì đó nguy hiểm như một con dao gọt hoa quả, nhỏ nhưng sắc lẹm, cũng có thể là một điệp viên, nhưng không biết sẽ theo phe nào.

"Park Yeonjin – Min Yulhee."

Không khí như muốn nổ tung.

Yulhee cắn chặt môi, tay nắm chặt cạnh bàn.

Yeonjin nhướn mày, bước chậm rãi đến cạnh bạn học cũ.

Cô buông một câu vừa đủ nghe:

"Hy vọng cậu không đâm sau lưng tớ như cách cậu phản bội Jena nhé, ta cùng thuyền mà, đúng chứ?"

Yulhee không đáp, nhưng ánh mắt thì gần như phát ra tia lửa.

Từng là bạn, giờ là hai đường thẳng cắt nhau tại một điểm định mệnh.

Cả lớp chờ xem ai là người đâm ai trước.

"Ha Eunbyeol – Bae Rona."

Một vài tiếng xì xào vang lên.

Cặp đôi từng được đồn là có mối thâm thù từ lâu, nay lại chung đội.

Rona cúi đầu, mắt chạm với Eunbyeol, người vẫn đang xoay cây bút trong tay như thể muốn cắm vào đâu đó.

Không rõ là ai sợ ai hơn, nhưng chắc chắn, cả hai đều đang rút ngắn khoảng cách cho trận nổ tiếp theo.

"Joo Seokkyung – Joo Seokhoon."

Lúc tên được đọc lên, cả lớp quay lại.

Seokkyung khẽ chau mày, trong khi Seokhoon chỉ mỉm cười nhẹ, tay vẫn đặt trên bài kiểm tra toán.

Một cặp sinh đôi tưởng như không thể chia lìa, nhưng ai cũng biết giữa họ đang hiện lên một ranh giới rất rõ.

Họ không được ghép vì yêu thương, mà vì mệnh lệnh, mệnh lệnh từ Joo Dantae – cha của họ.

Giáo viên gật đầu, đặt danh sách xuống bàn rồi bước ra khỏi lớp.

Ngay khi cửa khép lại, không khí vỡ òa như một hộp Pandora bị mở tung.

Min Yulhee đập bút xuống bàn, khẽ lẩm bẩm:

"Lại một lần nữa, tao lại bị tụi mày chơi xỏ."

Yeonjin đứng dậy, phủi váy, quay sang cười lạnh:

"Không phải bị chơi đâu.

Là tự chính bản thân cậu phản lại những người từng tin tưởng cậu nhất mà, nhỉ?

Nên biết cậu đang va phải người thế nào đấy."

Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lướt qua Jena như thể đang nhắc Yulhee về việc đâm sau lưng bị phản tác dụng sẽ có kết cục thảm hại thế nào.

Jena vẫn ung dung tô lại lớp son YSL màu hồng đất, không buồn để tâm.

Nhưng khóe môi cô khẽ giật – như thể đã hiểu rõ ý định của người từng là bạn thân mình.

Ở dãy bàn phía sau, Kang Seulgi ngồi vắt chân, nhìn Joohyun đang nhẹ nhàng lau sạch lớp bụi trên mặt bàn cho mình.

Cô định nói gì đó châm chọc, nhưng rồi dừng lại, mắt dừng ở lời nhắn gửi trên hộp sữa chuối mà Joohyun vừa để lên bàn.

Mọi suy nghĩ tồi tệ đều tan biến.

Ở bàn bên, Woo Seulgi đang cố giấu sự bối rối.

Nhưng Jaeyi thì không – cô đưa tay chạm nhẹ vào tay bạn mình và nói:

"Đừng lo!

Tớ sẽ bảo vệ cậu, và cậu cũng vậy nhé!"

Tiếng chuông báo ra chơi vang lên, nhưng lớp 3-1 hôm nay không phải là một buổi nghỉ ngơi như thường lệ.

Không khí trong lớp đặc quánh lại như sắp có biến lớn.

Một nam sinh lớp bên cạnh đẩy cửa ló đầu vào, vừa thấy những nữ sinh mới liền huýt sáo:

"Oh!

Mie belle ragazze!

Tại sao đã kéo rèm rồi mà lớp này vẫn sáng chói quá vậy?"

Cả bọn cười rần.

Rồi từ đầu hành lang kéo đến cả đám nam sinh tò mò, chen chúc trước cửa lớp 3-1 để "ngắm gái".

Không khí lớp như biến thành sàn diễn, hội tụ cả models, idols, soprano và cả nhà lãnh đạo tương lai.

Woo Seulgi đang loay hoay lau bảng kính mờ khổ lớn, viền mạ titan ánh bạc, được gắn âm vào tường đá vân xám – chuyện vốn là thói quen của cô ở Chaehwa – thì đột nhiên, Park Yeonjin bước chậm tới, mắt dừng đúng vào vệt đỏ sau váy Seulgi.

Cô cười, nhưng không phải kiểu cười vui, mà là kiểu nụ cười của con dao vừa được mài bén.

– "Tớ chỉ thắc mắc một chút thôi..." – Yeonjin nghiêng đầu, giọng nhẹ tênh. – "Hôm nay có tiết mỹ thuật nào không vậy, lớp trưởng Woo?

Có vẻ cậu đã ngồi lên palette đỏ nào đó à?

Hay... cậu chảy máu?"

Chiếc váy trắng học sinh, ngay bên dưới eo, có một vệt đỏ nhạt như vệt son bị lem, và nó đang thấm qua lớp vải.

Một vài tiếng cười khúc khích vang lên.

Jena đang vỗ tay, cười nghiêng ngả, còn Son Seungwan phía sau đã bắt đầu bật điện thoại lên như chuẩn bị quay.

– "Cheong Ah đúng là trường nghệ thuật.

Cả sắc tố sinh học cũng được mang lên làm điểm nhấn cơ để phối đồ cơ à..."

Hội Velvet Blade vỗ tay rần rần như đang ở concert.

Còn Woo Seulgi, đỏ mặt, định cúi người chạy ra ngoài thì... một bóng dáng thon gọn mà lại vững chắc như gấu xuất hiện chặn trước cửa lớp.

Kang Seulgi – dựa vào khung cửa, tóc xoã nhẹ, đôi mắt uể oải nửa khinh thường, nửa như đang vô cùng hứng thú với việc bắt nạt như mọi năm vẫn là nghề của cô.

"Đi đâu vậy bé cưng?"

Ngay phía sau là Park Yeonjin, tay cầm máy uốn tóc không dây đã được bật lên, ngắm nhìn nó trong tay như vũ khí.

Gió từ quạt trần thổi làm mái tóc cô phất nhẹ, giống y như phim điện ảnh.

Woo Seulgi hoảng sợ, đảo mắt tìm khe hở và may mắn, chớp lấy thời cơ luồn người chạy qua lưng Kang Seulgi, vọt thẳng ra hành lang.

Chiếc váy xếp li xoè theo nhịp chạy.

Không lâu sau,

Một tiếng gõ cửa nhà vệ sinh.

Cánh cửa hé mở.

Là Yoo Jaeyi.

Tay cầm túi giấy nhỏ: băng vệ sinh, một miếng sticker của Gentle Monster, chai nước rửa tay và một chiếc bờm kẹp tóc màu trắng ngọc trai.

"Không có gì phải ngại cả.

Chuyện con gái ấy mà, chỉ sơ suất chút thôi, đừng xấu hổ quá nhé."

Jaeyi cúi người, quấn áo khoác MLB dự phòng màu beige quanh hông Woo Seulgi, vừa đủ che vết máu.

Cô chỉnh lại bờm tóc Seulgi rồi khẽ mỉm cười:

"Cố lên.

Đừng để mấy con thú đó nghĩ cậu yếu."

Woo Seulgi nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy – ấm áp, bình thản, không thương hại.

Rồi cô gật đầu, cũng như đã thực sự đón nhận một người tử tế như Yoo Jaeyi bước vào thế giới của mình.

Sau giờ nghỉ, học sinh được chia thành nhóm nhỏ đi tham quan phòng truyền thống, phòng thành tích, khu ký túc, và hành lang vinh danh nơi treo ảnh các cựu học sinh nổi bật.

Các nữ sinh của Cheong Ah đi đầu với khí chất kiêu hãnh, gương mặt lạnh như sương giá.

Joo Seokkyung bước cạnh Ha Eunbyeol, dù mối quan hệ giữa họ căng như dây đàn.

Joo Jenny và Lee Minhyuk đi song song như một cặp vợ chồng mới cưới, đeo kính đen dù đang trong toà nhà lớn nhất của Cheong Ah.

Baek Jena bước đi cùng Min Yulhee, môi đỏ chót, thay đổi bằng chiếc áo Miu Miu denim jacket, bước chân đầy quyền lực khiến Hyein bị lép vế hẳn.

Son Seungwan và Park Yeonjin kè kè bên nhau, dõi theo từng bước của cặp ex-bestie như hai rich kid từ điện ảnh bước ra, dù vẫn là bộ đồng phục của Cheong Ah, kẹp tóc Chanel lấp lánh, mùi nước hoa Santal 33 thoang thoảng trong không khí.

Ở cuối hàng, Woo Seulgi vẫn rụt rè, tay giữ chặt áo khoác buộc quanh eo.

Yoo Jaeyi đi sau lưng cô vài bước, lặng lẽ theo dõi.

Kim Hyein, Bae Rona và Bae Joohyun thì mải ngắm bảng vàng, mơ ước về tương lai của bản thân cũng được toả sáng như vậy.

Vậy thì Kang Seulgi đang ở đâu?

Cô vừa mới xin phép hiệu trưởng – Soprano Cheon Seojin – với lí do thấy mệt trong người vì đêm qua phải cùng bố tiếp khách hàng người Ý.

Nhưng thực tế, cô lại đang uống hộp sữa chuối được người "bạn" cùng thuyền, và đang vắt óc suy nghĩ về thông điệp dán trên nó.

Khi đến phòng thành tích, cả nhóm dừng lại, ngắm nhìn cúp và huy chương.

Có người cười, có người mỉa mai.

"Seokkyung à, chỗ này chắc không có ghi tên mấy người hai mặt nhỉ?" – Baek Jena mỉm cười, ánh mắt liếc Yulhee.

"Có muốn viết tên ai đó lên đây cũng không xứng tầm đâu, Jena à.

Vì cô ta nghĩ tên cô ta chỉ hợp ở trên bảng Diamond thối nát đó thôi." – Yeonjin đáp trả bằng giọng mỉa nhưng tỉnh táo.

Rồi Yeonjin lùi lại phía sau, xịt thêm nước hoa lên cổ tay, khẽ nói với Seungwan:

"Sắp có trò vui rồi đây."

Ngày học đầu tiên ở Cheong Ah kết thúc trong sự yên ắng, nhưng một ngọn lửa nhỏ đang bắt đầu cháy ngầm, và rồi nó sẽ thiêu rụi những ai không đủ sức đứng vững...
 
Phía Sau Lớp Đồng Phục
4


Tiếng chuông tan trường vang lên như một bản nhạc nhẹ khép lại chương đầu tiên trong cuộc chơi giữa ba ngôi trường danh giá.

Cả lớp 3-1 tại Cheong Ah sôi sục như một tổ ong vừa bị chọc phá, bởi tối nay, một buổi tiệc xa hoa sẽ diễn ra tại Hera Palace, tòa lâu đài 100 tầng thuộc sở hữu của chủ tịch JKing Holding – Joo Dantae.

Cặp sinh đôi Joo Seokkyung và Joo Seokhoon được lệnh từ bố, phải mời tất cả các bạn trong lớp tham dự.

Tin tức lan ra như lửa gặp xăng, các học sinh Cheong Ah vốn đã không ít người sống trong đó, vốn coi đây là bữa tiệc thường niên, mỗi năm chỉ diễn ra một lần.

Nhưng đối với học sinh giao lưu, đây có thể là ván cược đáng mong chờ nhất, hoặc có thể là sự nhục nhã đến muôn đời.

Giữa sân trường ngập ánh nắng nhạt, hội Velvet Blade – Kang Seulgi, Baek Jena, Park Yeonjin, Son Seungwan và cả Joo Seokkyung – tụ lại như những nữ thần học đường chuẩn bị xuất trận.

Những tiếng cười khúc khích, những lời bàn tán về váy vóc, túi xách, giày cao gót vang lên rộn ràng như sàn catwalk của tuần lễ thời trang Paris.

"Tớ đã chọn được một chiếc đầm của Miu Miu rồi, nhưng vẫn phân vân xem chọn Versace hay Bvlgari cho phụ kiện đây." – Jena xoay nhẹ điện thoại, khoe hình ảnh chiếc váy xẻ đùi quyến rũ.

"Yeonjin à, ta vốn là tín đồ của Chanel nhỉ, không cần nghĩ." – Seungwan cười khẩy, tóc uốn sóng nhẹ nhàng đổ dài trên vai, kẹp Chanel lấp lánh như đá quý.

"Các cậu nghĩ liệu Bae Joohyun có làm phục vụ vào tối nay không?

Nếu có thì lại tha hồ được nhìn nữ thần Chaehwa mặc đồ hầu bàn rồi." – Yeonjin nheo mắt, hóm hỉnh.

Jena cười lớn.

"Chiều nay đến trung tâm thương mại nhà chị được chứ, Seulgi?

Khoảng 4 giờ chiều, vừa kịp thời gian làm tóc, trang điểm, tiện thể thì bày trò chơi khăm những kẻ không đáng có mặt ở đó nhé!"

Kang Seulgi im lặng, chỉ mỉm cười đồng ý.

Dù không nói gì, ánh mắt của cô dõi theo từng hành động của những người bạn.

Chờ cho bạn bè tan hết, Kang Seulgi mới từ từ tiến đến cổng trường, nơi Bae Joohyun đang đứng đợi Woo Seulgi cùng ra bến xe buýt.

Xe Rolls-Royce Cullinan Black Badge Bespoke Edition dừng nhẹ cạnh cổng.

Cửa kính hạ xuống.

Một giọng nói khiến ta cảm thấy người nói vừa có chút thật lòng, vừa giống như ra lệnh.

"Lên xe đi, tôi đã đưa cậu đến thì cũng phải đưa cậu về chứ."

Joohyun khẽ mỉm cười, ánh mắt cong cong như mèo vờn mồi, biết chắc phần thắng đang nằm trong lòng vuốt.

"Tớ tưởng cậu không thích bị người khác bước vào lãnh địa?"

"Thì cậu đã ở trên xe tôi rồi mà, tôi còn gì để giữ nữa."

Joohyun nhoẻn cười.

Trong lòng, cô biết mình đã chạm được vào một mảnh nào đó phía sâu bên trong Kang Seulgi – một kiểu chinh phục ngọt ngào và có mục đích.

Trên xe, Joohyun tỏ ra dè dặt.

"Dừng ở bến xe buýt là được rồi."

"Rồi cậu sẽ đi đâu?"

"Tôi đến quán rượu làm thêm."

Seulgi tỏ ra bối rối, nghi ngờ những lời vừa nghe được:

"Cậu làm gái ở đó à?"

Câu nói làm không khí trên xe như đặc lại.

Joohyun xị mặt, giả vờ làm nũng:

"Không phảiiii!

Tớ chỉ chạy bàn để kiếm tiền sinh hoạt thôi."

"Vậy bữa tiệc tối nay thì sao?"

"Tớ chẳng có bộ đồ nào ra hồn cả, đến đó sẽ mất mặt lắm..."

Seulgi thở hắt ra, rồi ra lệnh cho tài xế:

"Tới trung tâm thương mại ngay nhé."

Joohyun mở to mắt: "Hả?!"

"Cậu là partner của tôi ở lớp mà, bị bẽ mặt vì cái váy vá chằng chịt thì không đáng."

Ở một góc khác của sân trường, Woo Seulgi đang đi bộ cùng Yoo Jaeyi, tay cầm tập vở, ánh nắng chiều đổ bóng dài hai người.

"Mình đưa cậu ra bến xe buýt nhé?" – Jaeyi nói, giọng dịu dàng.

"Cậu không đi học thêm à?"

"Có, nhưng đưa cậu về một đoạn thì đã sao?"

Woo Seulgi cười nhẹ.

Gió nhẹ thổi qua, làm mái tóc ngắn của cô bay lòa xòa.

"À mà này, không biết cậu đã có người trong lòng chưa nhỉ?" – Jaeyi vừa bước thật chậm, vừa nói, vừa nhìn Woo Seulgi với ánh mắt đầy ẩn ý.

"Sao cậu lại hỏi thế?"

"Chỉ là... tớ tò mò thôi, cậu đáng yêu như vậy mà."

"Tớ chưa từng được ai hỏi mấy câu kiểu đó bao giờ đâu." – Seulgi gãi đầu, chỉ kịp cười gượng.

Đến bến xe, tài xế riêng của Jaeyi tình cờ đang chờ đèn đỏ.

Cô mở cửa bước vào, không quên quay lại nhìn Seulgi một lần nữa.

"Có gì thì nhắn cho mình nha.

Mình sẽ trả lời nhanh lắm đấy."

Chiếc xe lăn bánh.

Woo Seulgi đứng yên giữa phố xá, tay vẫn cầm bờm cài tóc được tặng, tim đập nhẹ như tiếng chuông gió chạm nhau.

Có lẽ cô quá ngốc để nhận ra những lời đường mật mà Yoo Jaeyi dành cho mình, hoặc là do cô quá thông minh để tự nhận ra rằng bản thân không thể trở thành ngoại lệ của một đứa trẻ ngậm thìa vàng.

Ở trung tâm thương mại, Kang Seulgi chọn cho Joohyun một chiếc đầm đen lệch vai của Givenchy, giày cao gót Valentino, và chiếc clutch Chanel đơn giản nhưng tinh tế.

"Bộ này đắt lắm, phải không?" – Joohyun hỏi.

"Tôi không cần cậu trả lại.

Jena sẽ nhục mạ lần nữa nếu cậu cứ khiêm tốn thế đấy."

Joohyun: "Cảm ơn, Seulgi."

"Đừng cảm ơn vội.

Cậu nên biết tôi chẳng cho không ai thứ gì đâu."

Rồi Seulgi đưa cô về tận con hẻm nhỏ, nơi căn nhà trọ cũ kỹ của Joohyun nằm giữa một khu phố lao động.

Cô ngần ngại.

"Đường nhỏ lắm, cho tớ xuống ở đây là được."

Seulgi gật đầu, rút trong túi một tờ 100.000 won.

"Đi taxi đến tiệc nhé.

Không có chuyến xe buýt nào chở đến đó đâu.

Đừng để bị người khác chà đạp."

Cô lên xe, rời đi, để lại Joohyun đứng lặng trong ánh nắng dịu dàng của mùa thu, tờ tiền trong tay và trái tim không rõ vì ngại ngùng hay vì xúc động.

Buổi chiều tại lớp học thêm với chất lượng bậc nhất thành phố, không khí có vẻ căng thẳng hơn thường lệ.

Lớp học thêm hôm nay diễn ra trong một căn phòng kính tầng 39 của tòa nhà Atria Gold, nơi chỉ dành cho học sinh top đầu và con nhà giàu.

Căn phòng rộng, nội thất thiết kế theo phong cách tối giản hiện đại nhưng không kém phần xa hoa với bàn học gỗ óc chó, ánh sáng vàng dịu nhẹ từ những chùm đèn pha lê lơ lửng, và từng chiếc laptop MacBook Air được phát riêng cho mỗi học viên.

Yoo Jaeyi, trong bộ đồng phục học sinh giản dị nhưng tươm tất – chiếc áo sơ mi trắng tinh ủi phẳng phiu, chân váy xám xếp ly vừa vặn và đôi giày thể thao Adidas Stan Smith hàng cổ – đang tập trung giải đề.

Chiếc bút Montblanc Meisterstück Classic, một món quà từ bố – viện trưởng J Medical Center – lướt nhẹ trên trang giấy, nhưng những lời thì thầm xung quanh không ngừng lọt vào tai cô.

Choi Kyung và Joo Yeri, hai cô bạn cùng lớp, với cặp sách đôi Samsonite màu sắc nổi bật, và đồng hồ Casio G-Shock cá tính, đang không ngớt lời bàn tán về Hera Palace với ánh mắt đầy vẻ tò mò.

"Nghe nói tiệc năm nay ở Hera Palace hoành tráng lắm," Choi Kyung thì thầm, chỉnh lại chiếc kính cận Chrome Hearts dày cộp.

"Giới hạn khách mời nên tớ nghe đâu là phải được đích thân chủ tịch JKing Holding mời đấy!"

Joo Yeri thêm vào, giọng điệu vừa chua chát lại vừa như đùa giỡn, vuốt ve màn hình của chiếc Macbook Air trước mặt mình: "Chẳng bù cho tớ, muốn đi ké còn khó.

Đúng là phận dân thường giữa rừng kim cương mà!

Hay là... tối nay tớ qua nhà cậu chơi nhé, Kyung?"

"Chốt!"

Jaeyi khẽ bật cười trước cuộc đối thoại lém lỉnh của hai người bạn thân.

Họ nhanh chóng giải quyết xong vài đề thi thử khó nhằn, và rồi tiếng chuông báo hết giờ vang lên như một sự giải thoát.

Vừa bước lên chiếc xe Mercedes–Benz G63 với thiết kế chắc chắn, nội thất tiện nghi mà chẳng kém phần sang trọng, Jaeyi đã vội vàng nhắn tin cho Woo Seulgi: "Seulgi à, đi chuẩn bị thôi!"

Jaeyi ngồi trên xe, ánh mắt dán chặt vào màn hình định vị, tuyến đường dẫn đến nhà Woo Seulgi đã được thiết lập sẵn dù cô chưa từng hé lộ địa chỉ nhà mình.

Việc này chắc hẳn sẽ khiến Woo Seulgi nghi ngờ, nhưng Jaeyi không bận tâm, cô chỉ muốn làm một người tinh tế khi chủ động đưa đón một người mà bản thân đang để tâm thôi.

Chiếc xe dừng lại trước một căn hộ nhỏ, nằm trong khu dân cư yên tĩnh.

Tuy không lộng lẫy như những căn biệt thự xa hoa mà Jaeyi thường thấy, nhưng vẻ ấm cúng toát ra từ những ô cửa kính bình dị, từ những chậu hoa nhỏ xinh trên ban công, lại khiến cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng.

Một bình yên mà cô chưa từng chạm tới.

Seulgi sống ở đây cùng mẹ kế, một cuộc sống giản dị, nhưng chẳng hề thiếu thốn điều gì.

Khi Jaeyi và Seulgi đến K-Vénus Mall, trung tâm thương mại bậc nhất thành phố, thuộc tập đoàn Kgroup, Woo Seulgi bị choáng ngợp bởi sự xa hoa và lộng lẫy của nó.

Đây đúng là thiên đường của thời trang!

"Seulgi à, lại đây nào." – Jaeyi đi trước, vẫy tay gọi Seulgi vẫn chưa dám bước chân vào ngưỡng cửa.

Seulgi lặng lẽ bước đến bên cạnh Jaeyi.

Đây là lần đầu tiên cô bước vào một nơi như thế: lấp lánh, hào nhoáng và có phần xa lạ.

Họ rảo bước vào một cửa hàng Dior sang trọng, hiện ra trước mắt hàng loạt thiết kế lộng lẫy khiến Seulgi không khỏi ngỡ ngàng.

Đúng lúc ấy, Velvet Blade cũng xuất hiện.

Năm cô gái sải bước đầy kiêu hãnh, dàn hàng ngang như những nữ hoàng, theo sau là đội ngũ trợ lý riêng, tay ôm chồng chất túi xách và phụ kiện xa xỉ mà cả đời họ chưa chắc mua được.

Họ đi qua cửa hàng Dior và ánh mắt sắc lẹm của Baek Jena chợt dừng lại khi thấy Jaeyi và Seulgi.

Một nụ cười nghiêng lệch, đầy ẩn ý chợt nở trên môi cô.

"Ôi, nhìn xem ai kìa!" – Jena châm chọc, giọng điệu ngọt ngào giả tạo. – "Không phải là Jaeyi và...

à, ai đây nhỉ?

À phải rồi, Woo Seulgi!

Tôi tưởng cậu chỉ dám lê lết ở mấy gian hàng đồ cũ ở chợ trời chứ.

Gan to đấy, dám đến đây cơ à?

Lại còn là Dior nữa sao?"

"Từ khi nào trung tâm thương mại nhà tôi lại đồng ý cho cái thể loại như cậu bước chân vào đây vậy?" – Kang Seulgi nheo mắt lại, phán xét hai con người kì lạ trước mặt rồi khẽ bật cười. – "Chắc là phải trừ lương của bảo an và tăng lương cho lao công nhỉ?

Vì phải lau chùi những nơi cậu bước chân qua đấy."

Joo Seokkyung, cô nàng với ánh mắt luôn hờ hững nhưng đầy ẩn ý, liền bồi thêm: "Nhìn cái cách lớp trưởng Woo lựa đồ kìa, như kiểu chưa bao giờ được chạm vào lụa nhập khẩu ấy.

Khổ thân!"

Son Seungwan nhếch mép, đánh giá đối thủ từ đầu đến chân: "Sao lại bao dung tới nỗi cho một đứa thấp kém như vậy có cơ hội đến K-Vénus Mall chứ?

Đúng là Seulgi cậu luôn được hưởng ké đặc ân của Yoo Jaeyi mà."

Seulgi nắm chặt tay Jaeyi, cô không quen với những lời lẽ công kích trực diện như thế này.

Jaeyi thì vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng thành viên của Velvet Blade.

"Thật trùng hợp nhỉ," Jaeyi lên tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

"Chúng tôi chỉ muốn chuẩn bị thật tốt cho bữa tiệc thôi.

Còn các cậu, không ngờ lại đầu tư tới vậy.

Tôi còn tưởng là đội ngũ tiếp rượu ở mấy quán karaoke chứ."

"Mày!"

Jena nghiến răng, vẻ mặt bắt đầu biến sắc.

"Yoo Jaeyi, mày nghĩ mày là ai mà dám..."

Ngay lúc đó, Park Yeonjin, người đứng đầu nhóm, lên tiếng: "Thôi nào, cưng à.

Chó sủa mặc chó, đoàn người cứ đi.

Chúng ta còn nhiều việc phải làm hơn là phí lời với mấy loại này." – Dù nói vậy, ánh mắt Yeonjin vẫn ẩn chứa sự khinh miệt rõ rệt khi lướt qua Jaeyi và Seulgi.

Cả nhóm Velvet Blade cười phá lên, kéo nhau vào cửa hàng đối diện, bỏ lại Jaeyi và Seulgi với không khí căng thẳng bao trùm.

Sau khi Jaeyi và Woo Seulgi ra về, Velvet Blade tiến thẳng vào phòng chờ riêng tư của khách VIP, nơi ánh đèn vàng ấm áp và tiếng nhạc jazz dịu nhẹ bao trùm, tạo nên bầu không khí xa hoa mà thư giãn.

"Này, tớ có ý này!" – Jena reo lên, ánh mắt lóe lên sự tinh quái như vừa nghĩ ra trò vui thâm hiểm.

"Cậu muốn trả thù Yulhee chứ gì?" – Seungwan liếc mắt, môi nhếch lên khinh khỉnh – "Tớ cũng đang ngứa mắt cái vẻ kênh kiệu của nó ở Cheongdam lắm."

"Đúng rồi!" – Jena vỗ tay bốp một cái, giọng đầy phấn khích – "Hãy làm bẽ mặt nó đi."

"Làm gì cơ?"

Yeonjin tò mò.

"Để Kim Hyein mặc đầm dạ hội giống Yulhee!"

Jena cười khoái chí.

"Yulhee của chúng ta đã ưng chiếc váy đó cả tuần nay rồi.

Vậy nên chỉ cần 'lỡ tay' chọn cho Hyein bộ giống hệt của cậu ta là được mà.

Con nhỏ đó sẽ tức điên lên vì đụng hàng với kẻ thù cho xem!"

Kang Seulgi khẽ nhếch mép, ánh mắt lấp lánh sự đồng tình: "Từ khi nào mà Jena trở nên ranh ma như vậy, thú vị thật."

Thế là, Jena giả nhân giả nghĩa gọi Hyein tới.

"Hyein à, vào đây đi," – Jena ngọt ngào kéo Hyein vào giữa phòng. – "Lần này, tớ sẽ đặc biệt khiến cậu toả sáng, không ai có thể khinh thường cậu được nữa, nhé?"

Jena chỉ vào chiếc đầm dạ hội mà Yulhee đã đăng ký, rồi tự tay chọn cho Hyein như thể một sự trùng hợp.

Sau đó, đội ngũ High–end Beauty Expert biến cô thành một nàng tiên lộng lẫy, hoàn toàn khác với hình ảnh giản dị thường ngày.

"Hoàn hảo đấy, Hyein à!"

Kang Seulgi mỉm cười dịu dàng, nhưng ẩn chứa sau đó là sự giả tạo.

"Cậu chắc hẳn sẽ là trung tâm của mọi ánh nhìn đấy.

Tối nay nhớ đến sớm nhé."

Hyein rạng rỡ cảm ơn rối rít rồi vui vẻ ra về, hoàn toàn không biết mình chỉ là chú cừu ngây thơ đang bị cả đàn sói lợi dụng.

Khác với hội học sinh ở Hera Palace, dù được mời nhưng vẫn phải tự chuẩn bị, thậm chí còn phải giúp chút việc vặt trong bữa tiệc, thì Joo Seokkyung đã sớm tách riêng, tận hưởng một buổi chiều nhàn nhã cùng hội chị em trong văn phòng lộng lẫy.

Seokkyung đang thong thả lựa chọn phụ kiện đi kèm cho chiếc váy đen ánh kim của Seulgi.

Mỗi lần cô lướt qua mẫu vòng cổ hay bông tai đính đá, bàn tay thon dài lại nhặt lên một món rồi nghiêng đầu suy nghĩ.

"Cái này hợp với cậu đấy, Seulgi à." – Cô nói như thể đang chọn cho chính mình.

Park Yeonjin ngồi trên chiếc sofa êm ái, là một trong những thiết kế của công ty nội thất Jakomo – thuộc sở hữu của mẹ Seokkyung, đang bận chửi xéo một nhân viên trang điểm:

"Trời ơi!

Cô kẻ mắt kiểu gì vậy?

Cao quá rồi!

Trông tôi độc ác như phù thủy ấy.

Kẻ lại ngay cho tôi!

Tôi muốn kiểu xinh xắn, đáng yêu, chứ có phải con quỷ dữ đi săn mồi đâu?

Người như cô cũng được gọi là chuyên gia à?"

Baek Jena và Son Seungwan thì vẫn đang chill với sự hoàn hảo từ đầu đến chân.

Họ đứng hát hò ầm ĩ, tận hưởng đặc quyền "em bé": được ưu tiên làm trước.

Tiếng hát lạc tông của Jena hoà cùng điệu nhảy vặn vẹo của Seungwan khiến cả căn phòng chìm trong trận cười như vỡ chợ.

"Này, Jena, đoạn này mày phải phiêu hơn nữa chứ!"

Seungwan vừa hát vừa nháy mắt với Jena.

"Feel my rhythm!

Come with me!"

Jena liền làm một điệu bộ khoa trương, giả vờ cầm mic hát: "Follow, follow my heartbeat~"

Tiếng cười rộ lên, không khí bỗng trở nên nhẹ bẫng và đầy tinh nghịch.

Những tiểu thư nhà tài phiệt cứ như đang diễn một vở hài kịch đắt giá chỉ để mua vui cho chính mình.

Sau màn "khuấy động văn nghệ", cả nhóm bắt đầu đổi chủ đề.

"Tớ cá 500 đô, Joohyun chắc chắn sẽ đến đó làm phục vụ," Yeonjin nói chắc nịch.

"Tớ cá gấp đôi!

Nếu Bae Joohyun mà không làm phục vụ thì tớ đi đầu xuống đất cho mà xem!"

Seungwan cười khẩy.

Kang Seulgi chỉ ngồi lặng im, đôi mắt sâu thẳm đảo quanh, trông như chẳng để tâm nhưng lại lắng nghe tất cả.

Cô không tham gia vào vụ này.

Thay vào đó, một ý nghĩ tinh quái chợt nảy ra trong đầu cô.

"Này, tớ có ý này hay hơn nhiều."

Seulgi lên tiếng.

Cả nhóm lập tức dồn sự chú ý vào Seulgi.

"Chúng ta sẽ chơi khăm lớp trưởng Woo," Seulgi nói, vẻ mặt ranh mãnh.

"Cái người mà được Jaeyi bảo vệ như vàng ấy."

"Làm gì cơ?"

Jena hỏi, thích thú ra mặt.

"Cứ tạo một màn kịch khiến cả hai đứa nó dính lấy nhau ấy.

Bố của Jaeyi sẽ đến, và ông ta nổi tiếng ghét việc giao du với cái thứ rẻ tiền mà.

Viện trưởng Yoo sẽ phản ứng ra sao khi con gái yêu dấu của mình ra mặt giúp một đứa dơ bẩn như thế chứ?"

"Ôi, nghe có vẻ thú vị đấy!" – Seungwan vỗ tay –"Nhưng vở kịch đó diễn ra thế nào?"

Seulgi nháy mắt: "Đó mới là cái hay.

Cứ chờ xem.

Đảm bảo màn kịch này sẽ hoành tráng hơn bất cứ vở opera nào mà soprano Cheon Seojin từng biểu diễn!"

Cả nhóm nhìn nhau, những nụ cười gian xảo hiện rõ trên môi.

Họ đã sẵn sàng cho một đêm đầy kịch tính, và mục tiêu lớn nhất của họ chính là nhìn thấy vẻ mặt tức tối của Yulhee và trừng phạt cặp đôi tiêu điểm – Jaeyi và Seulgi – một cách gián tiếp.

Ánh đèn pha lê rực rỡ đổ xuống sảnh chính Hera Palace như hàng ngàn vì sao đang rơi, lấp lánh đến choáng ngợp.

Những chùm đèn tinh xảo nhập khẩu từ châu Âu, pha lê Swarovski cắt gọt hoàn hảo, tạo nên thứ ánh sáng sắc lạnh mà mê hoặc.

Không khí nơi này đặc quánh mùi hoa lily trắng, hòa quyện cùng nến thơm gỗ đàn hương và nước hoa đắt tiền, thứ mùi hương mà chỉ cần một lần hít vào cũng đủ biết: đây là lãnh địa của giới thượng lưu.

Bữa tiệc thường niên của Hera Palace chưa bao giờ chỉ là một bữa tiệc.

Nó là sàn diễn, là chiến trường ngầm của quyền lực, địa vị và danh tiếng.

Mỗi ánh mắt nơi đây đều có trọng lượng.

Mỗi nụ cười đều mang theo tính toán.

Bên ngoài sảnh, dàn xe sang trọng xếp hàng dài bất tận, đủ để khiến bất kỳ tín đồ tốc độ nào cũng phải choáng váng.

Từ những chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng, thân xe phản chiếu ánh đèn lấp lánh như mặt gương, đến những chiếc Bentley Continental GT với thiết kế mạnh mẽ, đường nét tinh xảo.

Porsche, Ferrari, Lamborghini... mỗi chiếc xe là một tác phẩm nghệ thuật, một tuyên ngôn về sự giàu có và đẳng cấp.

Tiếng động cơ trầm ấm của những chiếc Mercedes-Benz Maybach lăn bánh nhẹ nhàng vào cổng, trong khi những chiếc BMW 7 Series được lái bởi những tài xế chuyên nghiệp, mở cửa đón những quý ông, quý bà trong trang phục lộng lẫy.

Bên trong sảnh, tiếng nhạc giao hưởng Mozart du dương vang lên từ dàn nhạc sống phía sau hậu trường.

Trên mỗi bàn tiệc đều phủ khăn lụa nhập từ Ý trắng muốt và bình hoa tulip ngát hương nhập từ Hà Lan, nở đều như có người canh từng giờ.

Rượu vang Burgundy sóng sánh trong ly Baccarat.

Hải sản tươi rói được đưa đến từ đảo Jeju sáng sớm nay.

Tôm hùm Canada, trứng cá muối, thăn bò Wagyu...

được bày trí tinh xảo, xứng danh tay nghề đầu bếp ba sao Michelin.

Các quý ông diện suit bespoke may tay từ Savile Row, cài ghim vàng, cổ tay lấp lánh đồng hồ Richard Mille hoặc Patek Philippe.

Các quý bà khoác lên mình đầm haute couture đính kim cương và đá quý, túi Hermès phiên bản giới hạn treo hờ trên khuỷu tay như phụ kiện tình cờ.

Nhưng ánh mắt họ thì không tình cờ chút nào, từng cái liếc nhìn, từng nụ cười mím môi đều đang dò xét: ai là người sẽ bước lên, và ai là người sẽ rớt khỏi đỉnh tháp hôm nay?

Ở một góc trời riêng, một nhóm những người đàn ông trung niên thì thầm gì đó, tay nâng ly rượu đỏ, ánh mắt lướt qua sảnh tiệc như thể đang xem bản đồ chiến lược.

Mỗi cái gật đầu của họ có thể khiến giá cổ phiếu biến động, mỗi cú cụng ly có thể đóng lại tương lai của một ai đó mà chẳng cần phải nói to thành lời.

Khi những nốt nhạc cuối cùng của bản giao hưởng dâng lên đến cực điểm, như sóng trào trên đại dương quyền lực, cánh cửa lớn của sảnh tiệc lại một lần nữa mở ra.

Lần này, để chào đón những người sẽ kế thừa cả cơ đồ.

Trong ánh đèn pha lê sắc lạnh và dư vị nồng nàn của men rượu hảo hạng, các "tiểu thư", "công tử" của Hera Palace cùng những khách mời danh giá bước vào như một đoàn vương giả.

Váy dạ hội lướt nhẹ trên nền cẩm thạch, gót giày cao chạm nhịp với tiếng đàn cello trầm ấm.

Mỗi bước đi đều được chuẩn bị như một vở diễn.

Mỗi ánh mắt họ nhận được là sự kỳ vọng, dòm ngó và cả ghen tị.

Họ không chỉ đến để dự tiệc.

Họ đến để được nhìn, được nhắc tên, và được ghi nhớ.

Mở màn cho thế hệ kế vị của những "bức tượng đài" của Hera Palace chính là Hera Kids.

Họ bước vào như một lời khẳng định về tương lai của đế chế này: trẻ trung, hào nhoáng và đầy toan tính.

Mỗi người là bản sao gần như hoàn hảo của cha mẹ họ, từ phong thái, biểu cảm đến gu thẩm mỹ được trau chuốt kỹ lưỡng như một bản thiết kế.

Joo Seokhoon và Joo Seokkyung xuất hiện cùng bố mẹ – chủ nhân của cả cung điện này – khiến cả sảnh tiệc như lặng đi một nhịp.

Seokhoon diện suit đen cắt may chỉn chu, mái tóc được vuốt gọn từng sợi, tỏa ra khí chất điềm đạm và trưởng thành hơn tuổi.

Anh bước chậm rãi, đôi mắt không ngừng quét qua đám đông như đang tìm một điều gì đó, hay một ai đó, đã hằn sâu trong tâm trí suốt thời gian qua.

Seokkyung lại hoàn toàn đối lập.

Cô sải bước như thể đang bước trên thảm đỏ Cannes, kiêu kỳ trong chiếc đầm xanh ngọc lục bảo xẻ tà cao, vai trần kiêu hãnh và gót giày nhọn như sẵn sàng đâm xuyên bất kỳ ai dám khinh thường cô.

Chiếc vòng cổ kim cương nặng trĩu vắt ngang xương quai xanh sắc lạnh như dao.

Ha Eunbyeol xuất hiện như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích.

Chiếc váy dạ hội màu pastel xếp tầng bồng bềnh như mây, điểm những hạt ngọc trai li ti, phản chiếu ánh đèn khiến cô trông mong manh tựa sương mai.

Mái tóc nâu uốn xoăn nhẹ, thả dài ngang vai, khẽ lay động theo từng bước chân nhỏ chậm rãi.

Dáng vẻ vẫn mang theo nét rụt rè thường thấy, đôi tay đan vào nhau như đang che giấu sự hồi hộp.

Nhưng ánh mắt lại không hề giấu được khao khát mãnh liệt, cứ mãi dõi theo một hướng duy nhất: nơi Joo Seokhoon đang đứng.

Bố mẹ Eunbyeol luôn kề cận hai bên, như hai cánh cổng bảo vệ ngọc quý.

Họ bước chậm, dáng người thẳng tắp, ánh mắt dành cho nhau thật hoàn hảo như thể chỉ cần một vết xước nhỏ lên hình tượng này cũng là điều không thể tha thứ.

Lee Minhyuk và Yoo Jenny bước vào ngay sau, sải bước theo sau bố mẹ trong dáng vẻ thoải mái như thể họ mới chính là chủ tiệc.

Minhyuk khoác bộ suit kẻ sọc thời thượng, tóc vuốt gọn bóng mượt, đôi mắt lấp lánh ánh tinh quái.

Thi thoảng, cậu liếc sang Jenny bằng ánh mắt tán tỉnh lộ liễu, một thói quen cũ như thể trò chơi giữa họ chưa bao giờ chấm dứt.

Jenny rực rỡ trong chiếc đầm satin màu vàng đồng ôm sát cơ thể, từng bước chân như chú chim non tinh nghịch đi theo mẹ kiếm mồi.

Đôi môi đỏ chót vẽ nên nụ cười xã giao hoàn hảo, ánh mắt không ngừng đảo qua đám đông, như thể đang tính toán từng nước đi.

Cả hai bước đi như một cặp "tắc kè hoa" thực thụ, luôn biết cách đổi màu để hòa nhập vào nhóm quyền lực nhất.

Với họ, lòng trung thành chỉ là thứ nhất thời, lợi ích mới là mãi mãi.

Ngay sau sự xuất hiện của Hera Kids, không khí trong sảnh tiệc bỗng chốc chững lại, như thể mọi ánh đèn đều khẽ chao nghiêng trước làn gió lạnh bất chợt.

Velvet Blade bước vào, bốn cô gái mang theo thứ hào quang khác biệt: không chỉ là sự giàu có, mà còn là quyền lực, bí ẩn, và một chút đe dọa khó lý giải.

Kang Seulgi đứng giữa bố mẹ như một tiểu thư chính thống của giới tài phiệt Hàn Quốc.

Dáng đi chậm rãi, không vội vã, nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt, như thể mỗi bước chân đều được tính toán sẵn, vừa đủ để gây choáng ngợp.

Ánh mắt cô sắc như dao cạo, quét nhẹ một vòng rồi dừng lại thoáng chốc trên từng gương mặt trong đại sảnh, không khác gì đang thầm định giá từng người một.

Đi trước họ là ông nội của Seulgi – Kang Hyunjae, người sáng lập KGroup và là một trong những nhân vật quyền lực nhất xứ Hàn.

Mái tóc bạc trắng được chải gọn sau gáy, bộ tuxedo màu tro sẫm phối với gậy mạ vàng chạm rồng tinh xảo khiến ông như một vị lão tướng bước ra từ triều đình Joseon, vừa cổ kính vừa khiến người ta nín thở.

Không ai lên tiếng, nhưng cả đại sảnh như lặng đi khi ông đặt chân vào, không phải vì tiếng động, mà là khí chất.

Seulgi khoác lên mình một bộ váy đen của Chanel haute couture, chất liệu sequin dày đặc phản chiếu ánh đèn như một vầng hào quang lạnh lẽo.

Chiếc trâm cài tóc hình hoa trà gắn đá sapphire tím nhạt, giữ cho những lọn tóc uốn sóng hoàn hảo không rối dù chỉ một sợi.

Mẹ cô – phu nhân Kang – đeo vòng cổ Cartier đời giới hạn, tay ôm clutch bạc Dior, còn bố cô thì vẫn như thường lệ: vest bespoke Italy, cà vạt mận chín, nụ cười chưa bao giờ lộ ra khỏi môi.

Cả ba người dừng lại trước bức tượng nữ thần Hera, trọng tâm của mọi ánh nhìn.

Không một lời, nhưng những ánh nhìn từ khắp nơi đều dán chặt vào họ.

Người ta không nghe thấy tiếng nhạc nữa.

Chỉ còn lại cảm giác như đang chứng kiến một gia đình hoàn hảo của một triều đại cầm quyền – giàu có, bí ẩn và không thể chạm tới.

Baek Jena bước ngay sau cha mình và người tình ông, giờ đây đã chính thức trở thành vị phu nhân chính thức của tập đoàn Hanmyeong.

Người đàn ông trung niên ấy khoác bộ suit đắt tiền nhưng lại chẳng thể giấu nổi vẻ phong lưu từng trải.

Tay ông đặt nhẹ lên eo người phụ nữ đi cạnh, một mỹ nhân có vóc dáng hoàn hảo và gương mặt dao kéo vừa đủ để trông sang mà không mất đi nét ngây thơ giả tạo.

Váy lụa màu nude ôm sát, cắt xẻ táo bạo, mùi nước hoa cô ta dùng nồng nặc đến mức làm người ta phải ngoảnh lại, nhưng không phải vì mê hoặc, mà vì tưởng rằng chướng khí.

Không một cái liếc, không một nụ cười.

Jena bước đi như thể đang sải chân trên sàn diễn riêng, mặc kệ cả thế giới ở sau lưng.

Váy sequin ánh bạc như vệt sao rơi trong đêm tối, vai trần kiêu kỳ, ánh mắt thẳng tắp về phía trước, lạnh lẽo, sắc sảo, và đẹp đến mức tàn nhẫn.

Mẹ kế khẽ nghiêng đầu cười với Jena khi bắt gặp ánh mắt cô.

Nhưng Jena chỉ liếc hờ qua một giây, rồi quay đi ngay, như thể vừa nhìn thấy một món đồ trang trí không vừa mắt trong nhà: chẳng đủ quan trọng để ghét, cũng không đủ xứng đáng để quan tâm.

Nụ cười nửa miệng của Jena nở ra chậm rãi, không dành cho ai cả, chỉ như một phản xạ của sự chán ghét được ngụy trang.

Trong đầu cô, sự hiện diện của người phụ nữ kia là một vết mực loang trên bức tranh gia tộc hoàn mỹ.

Và dù cô không nói một lời nào, ai cũng biết: giữa gia đình này, là một bức tường lạnh còn dày hơn cả tảng băng ở Bắc Đại Tây Dương.

Son Seungwan khoác tay bố mẹ bước vào đại sảnh như một ba ngôi sao đang bước thẳng từ thảm đỏ Cannes đến Hera Palace.

Dù đã ngoài bốn mươi, bố mẹ cô vẫn giữ nguyên vẻ ngoài khiến người ta không khỏi ngoái nhìn.

Bố cô – nam diễn viên hàng đầu với ánh mắt sâu thẳm và nụ cười trứ danh, từng là tình đầu quốc dân của cả một thế hệ.

Bên cạnh ông là mẹ cô – idol đình đám nhất thập niên trước nhưng chưa từng hạ nhiệt, người từng là biểu tượng nhan sắc không dao kéo, nay vẫn sở hữu vóc dáng hoàn mỹ và làn da căng bóng không tì vết, khiến bao cô gái trẻ cũng phải dè chừng.

Giữa họ là Seungwan – thỏi nam châm mới của giới showbiz, cô con gái đang là thực tập sinh nổi bật tại công ty giải trí top đầu.

Diện chiếc đầm đỏ rực như một tia chớp nổi loạn giữa bữa tiệc quyền lực, Seungwan vừa cười tươi vừa lướt mắt khắp sảnh tiệc, thần thái tự tin, phong thái như thể ánh đèn sân khấu chỉ sinh ra để chiếu vào ba người họ.

Yeonjin khoác tay bố bước vào, miệng cười tươi rói như thể cả sảnh tiệc chỉ là sân khấu riêng để cô phô bày vẻ hoàn hảo của mình.

Cô lộng lẫy trong chiếc váy ren trắng tinh khôi, cổ vuông khoe bờ vai thanh mảnh, tà váy bồng nhẹ theo từng bước chân.

Nhìn qua thì tưởng là một thiên thần, nhưng ánh mắt sắc lẹm đầy tự tin của cô lại không hề che giấu sự kiêu ngạo đến lạnh người, đảo quanh như thể đang tìm con mồi cho chuyến săn tiếp theo.

Đi bên cạnh là mẹ cô – người phụ nữ với gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng, dáng vẻ trau chuốt không tì vết, nhưng ánh mắt thì như trôi dạt ở một nơi khác, âm thầm và lặng lẽ như một chiếc "tệp đính kèm" được đính kèm theo một bản báo cáo hoàn hảo.

Cả gia đình họ như một bức tranh đắt tiền: rực rỡ, sang trọng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy một vết nứt rất nhỏ ở góc khung viền.

Yoo Jaeyi xuất hiện cùng bố – Viện trưởng kiêm Chủ tịch của J Medical Center – trong một không khí điềm tĩnh và chuẩn mực đến mức khiến người khác tự động nhường bước.

Ông là người đàn ông ngoài bốn mươi, dáng cao gầy, ánh mắt nghiêm nghị và kiên định, bước đi khoan thai như thể mọi thứ đều nằm trong tính toán.

Jaeyi khoác tay bố, trông không quá nổi bật giữa ánh đèn sân khấu và dàn khách mời hào nhoáng, nhưng lại khiến người khác không thể rời mắt.

Cô chọn một chiếc váy lụa xám khói đơn giản, dáng suông nhẹ ôm lấy đường cong mảnh mai, không có lấy một chi tiết thừa, nhưng từng đường may lại toát lên sự chuẩn xác như một ca mổ hoàn hảo.

Không trang điểm loè loẹt, không kim tuyến, Jaeyi đẹp kiểu sạch sẽ, tinh tế, giống như một bản thảo y học cao cấp: im lặng, nhưng đầy quyền năng.

Min Yulhee cũng đến cùng bố mẹ.

Mỗi bước đi của ba người như thể đang rải tiền xuống sàn, không phải vì họ cố tình khoe khoang, mà bởi họ thực sự không biết cách sống khi thiếu đi sự hào nhoáng đó.

Chiếc váy xanh navy đính đá của Yulhee lấp lánh dưới ánh đèn, từng viên đá phản chiếu ánh sáng như đang reo vang ba chữ: "tiền, tiền, tiền".

Cô ta ngẩng cao đầu, môi cong lên một nụ cười ngạo mạn không hề giấu giếm.

Trong ánh mắt ấy, chẳng hề có chút gì gọi là ăn năn hay bối rối – chỉ toàn là sự tự mãn đầy thách thức, như thể nói: "Ừ, tao phản bội đấy, thì sao?"

Sau màn chào sân ấn tượng, các nhóm bắt đầu tự động phân chia, như những mảnh nam châm tìm về cực tính của riêng mình.

Velvet Blade và Hera Kids nhanh chóng hội tụ, chiếm trọn một góc bàn riêng biệt, nơi có ánh sáng đẹp nhất, sang trọng nhất, được dàn đèn trần chiếu rọi như một sân khấu.

Tiếng cười khúc khích vang lên như những nốt nhạc xa xỉ, những ánh mắt trao đổi đầy ẩn ý, những cái cụng ly nhẹ nhàng mà toát ra khí chất của những kẻ sinh ra để đứng trên đỉnh.

Họ là trung tâm không thể chối cãi của bữa tiệc – một nhóm người trẻ vừa mang vẻ đẹp rực rỡ, vừa nắm trong tay quyền lực, và trên hết là sự tự tin tuyệt đối vào tương lai mà họ đã được vạch sẵn từ khi còn nằm trong nôi.

Yulhee, vẫn lộng lẫy và kiêu ngạo như mọi khi, nhưng lần này lại ngồi cùng bố mẹ ở một bàn hơi tách biệt, cách xa ánh sáng hào nhoáng của Velvet Blade và Hera Kids.

Không một đồng minh trẻ tuổi nào bên cạnh, sự cô đơn của cô hiện rõ sau lớp trang điểm hoàn hảo và chiếc váy đính đá lấp lánh.

Thỉnh thoảng, ánh mắt của Yulhee lại lướt qua bàn của Jena, ánh nhìn sắc lạnh như dao, vừa khó chịu vừa cay đắng.

Dù không nói lời nào, cả người cô như đang gào lên một điều: "Tôi đáng lẽ phải ngồi ở đó, thay cho con nhỏ chết tiệt kia."

Yoo Jaeyi ngồi cạnh bố với dáng vẻ điềm tĩnh và chuẩn mực đến gần như hoàn hảo.

Từng cái gật đầu, từng câu chào hỏi với các vị khách VIP đều toát lên sự tự tin và khí chất được tôi luyện.

Không phô trương, không màu mè, cô giống như một bản kế nhiệm tinh tế của đế chế y học lớn nhất Hàn Quốc.

Vẻ đẹp của Jaeyi không chói lóa, nhưng khiến người ta phải ngoái lại nhìn lần hai – thanh thuần, trí tuệ, và yên tĩnh như một buổi sáng đầu thu.

Trong khi những nhóm tiểu thư khác ríu rít khoe đồ hiệu hay chụp ảnh tạo dáng, cô chỉ lặng lẽ nâng ly, thi thoảng nghiêng người ghé tai bố, trao đổi bằng ánh mắt như những người ngang hàng.

Và rồi... giữa tất cả sự hoàn hảo đó, ánh nhìn của Jaeyi khẽ lệch khỏi khuôn khổ.

Ánh mắt cô hướng về phía cửa chính của sảnh tiệc, nhẹ như một cơn gió thoảng, nhưng chứa đựng nhiều tầng cảm xúc.

Đó không phải là sự sốt ruột hay hồi hộp, mà là một kiểu chờ đợi rất riêng...

Rất dịu dàng.

Rất thiếu nữ.

Rất lãng mạn.

Giống như thể cô đang đợi một điều gì đó thật đẹp.

Hoặc một ai đó sẽ khiến buổi tối hoàn hảo này, trở nên thật sự đáng nhớ.

Không khí trong sảnh tiệc Hera Palace đã đủ ngột ngạt bởi những ánh nhìn săm soi, những nụ cười xã giao toan tính và những cái cụng ly đầy ẩn ý.

Nhưng tất cả chỉ là màn dạo đầu.

Bữa tiệc thực sự, chính là vở diễn đã được dàn dựng công phu bởi Velvet Blade sắp sửa bắt đầu.

Ở góc bàn trang trọng nhất, nơi ánh đèn hắt xuống tạo thành một quầng sáng dịu dàng, Kang Seulgi ngả nhẹ người ra sau ghế, khóe môi cong lên như thể đang chờ đợi một cảnh tượng thú vị.

Jena liếc nhìn đồng hồ, rồi trao đổi ánh mắt với Seokkyung – người đang cười khúc khích và liếc nhanh về phía cửa ra vào.

Và rồi, như thể lời nguyền được phá vỡ, cánh cửa sảnh chính chậm rãi mở ra.

Không phải một tiếng động lớn, không phải ánh đèn sân khấu hay tiếng nhạc cao trào.

Chỉ đơn giản là một dáng người lặng lẽ bước vào nhưng mọi ánh nhìn lập tức bị hút lấy, như thể thế giới vừa chậm lại một nhịp.

Kim Hyein xuất hiện.

Cô không còn là cô bé nhà nghèo với bộ đồng phục bạc màu và ánh mắt rụt rè nữa.

Hôm nay, Hyein khoác lên mình chiếc đầm dạ hội màu xanh navy đính đá tinh xảo – một tuyệt tác mà chính tay Jena đã chọn.

Chiếc váy ôm gọn cơ thể mảnh mai, gợi cảm mà không quá phô trương, quyền quý nhưng vẫn giữ nguyên nét thanh thuần vốn có.

Mái tóc búi cao khéo léo khoe trọn đường viền cổ kiêu kỳ, làn da trắng ngần càng thêm nổi bật dưới ánh đèn pha lê.

Lớp trang điểm nhẹ nhàng nhưng đủ sắc sảo, tôn lên đôi mắt to tròn ngập ngừng mà long lanh như sương sớm.

Trông cô chẳng khác nào một nàng công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích, chỉ khác là, chính Hyein cũng không biết mình đang là nhân vật chính trong một vở kịch đã được dàn dựng.

Một làn sóng xôn xao nhỏ dấy lên trong căn phòng.

Và ngay giây tiếp theo, khi mọi người kịp định thần, tất cả ánh mắt bắt đầu đảo về phía Min Yulhee.

Gương mặt Yulhee tái dần đi.

Chiếc đầm cô ta mặc – chiếc váy hàng đặt riêng, giới hạn toàn Hàn chỉ có một bản – nay lại xuất hiện y hệt trên người của một đứa con gái nghèo.

Một người mà cô khinh thường, ghét cay ghét đắng.

Một người mà cô chưa từng xem là cùng đẳng cấp.

Không ai nói gì, nhưng không khí đột nhiên đông cứng lại.

Rồi một tiếng "phì" nho nhỏ bật ra từ bàn của tụi học sinh.

Seokkyung cười khúc khích, dùng tay che miệng như thể đang cố nhịn: "Trời ơi!

Đụng hàng rồi!

Bất ngờ chưa kìa?"

Yeonjin nghiêng đầu, nhếch môi: "Đừng nói là làm thân với nhau rồi, nên mặc đồ đôi đó nha?"

Seulgi vẫn giữ nguyên nét mặt bình thản, nhưng ánh mắt lại ánh lên tia hiểm hóc.

Cô khẽ gật đầu.

Nhận được tín hiệu, Baek Jena mỉm cười, đưa ly lên nhấp một ngụm vang đỏ rồi cất giọng trong trẻo, vang vừa đủ để cả sảnh nghe thấy:

"Ôi...

Hyein đó sao?

Chiếc đầm này sinh ra là để dành riêng cho cậu đó!

Lại đây nào."

Ngay lập tức, cả hội Velvet Blade đồng loạt quay sang vẫy tay gọi Hyein.

Người ta sẽ nghĩ họ đang chào đón một người bạn thân thiết, nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu đây là một cái bẫy được bày biện tinh xảo như buổi tiệc này vậy.

Hyein thoáng ngập ngừng, đôi mắt mở to đầy bất ngờ.

Nhưng khi thấy Seungwan mỉm cười và Yeonjin nghiêng người ra nhường chỗ, cô bé khẽ gật đầu, bước về phía họ trong tiếng xì xào ngày càng lớn dần.

Và khoảnh khắc ấy, Yulhee không chịu đựng nổi nữa.

Cô đập mạnh bàn tay mình xuống bàn, khiến ly champagne suýt đổ ra, nhưng cô chẳng màng.

Đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn theo từng bước chân của Hyein.

Từng tiếng cười rúc rích, từng ánh mắt chế giễu đều như thiêu đốt vào lòng tự ái của Yulhee.

"Chết tiệt!

Kim Hyein, mày nghĩ mà là ai chứ?" – cô rít lên giữa kẽ răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm – "Chắc chắn là có âm mưu.

Hẳn là kế hoạch của Baek Jena...

Được thôi, mày muốn chơi, tao sẽ chơi tới cùng."

Cô ta quay mặt đi, nhưng trong mắt là một ngọn lửa đang âm ỉ.

Một Yulhee bị tổn thương lòng tự tôn chính là thứ nguy hiểm nhất mà Hera Palace sắp phải chứng kiến trong đêm nay.

Khi Kim Hyein vừa ổn định chỗ ngồi, không khí trong đại sảnh đột nhiên chùng xuống như thể tất cả ánh đèn pha lê đều khựng lại một giây trước sự xuất hiện của hai bóng hình bất ngờ bước vào từ cánh cửa chính.

Không ai khác, đó là Bae Rona và Woo Seulgi – hai người không hẹn mà gặp, nhưng lại cùng nhau tiến vào giữa dạ tiệc như thể định mệnh đã sắp đặt.

Sự tương phản giữa họ khiến cả sảnh tiệc xôn xao.

Bae Rona, e ấp trong một chiếc váy trắng giản dị đã được sửa lại tỉ mỉ, từng đường kim mũi chỉ như ôm lấy vóc dáng thanh tú của cô.

Dù không hàng hiệu, cũng không hào nhoáng, nhưng lớp trang điểm nhẹ và thần thái dịu dàng khiến Rona trông như một đóa ly trắng thanh khiết giữa một rừng phong lan quý tộc.

Gương mặt cô bừng sáng bởi sự tự tin hiếm thấy, một vẻ đẹp không cần phô trương, chỉ cần hiện diện.

Bên cạnh cô, Woo Seulgi nổi bật trong bộ đầm Dior chính hiệu – món quà đặc biệt Yoo Jaeyi tặng lúc chiều.

Dù chỉ tự trang điểm, nhưng ánh mắt lanh lợi, khí chất ngời ngời và vẻ ngoài như một nàng thơ cổ điển khiến ai cũng phải ngoái nhìn.

Cô không cần ồn ào, chỉ bằng dáng đi thẳng lưng, cũng đủ chứng tỏ bản thân không hề lép vế giữa hội con nhà giàu.

Ngay khi Seulgi vừa bước qua khung cửa, Jaeyi đã lập tức đứng dậy, ánh mắt vốn điềm tĩnh bỗng bừng lên niềm vui khó giấu.

Cô vẫy tay, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, gọi Seulgi về phía mình.

Bố của Jaeyi, vốn là một người tinh tường, chỉ cần thấy sự hiện diện lẻ loi giữa bữa tiệc này liền biết: cô bé này không thuộc giới thượng lưu.

Nhưng thay vì tỏ vẻ dè bỉu, ông lại nở một nụ cười hiền hòa lấy lệ.

Seulgi cúi đầu cảm ơn và ngồi xuống bên cạnh Jaeyi, một cách tự nhiên như thể đó là vị trí vốn thuộc về cô.

Còn Rona, cô bé không được chào đón, không ai vẫy gọi.

Cô định hướng về phía bàn Jaeyi – nơi Seulgi đang ngồi.

Nhưng trước khi kịp bước thêm một bước, ánh mắt Joo Seokkyung đã nhanh như chớp, liếc thấy ánh nhìn si tình không hề che giấu của anh trai mình – Joo Seokhoon – dành cho Rona.

Cô cũng không bỏ qua khuôn mặt sa sầm của Ha Eunbyeol, đôi tay đã siết lại thành nắm đấm bên dưới gầm bàn.

Nắm bắt thời cơ như một kẻ chơi cờ đại tài, Seokkyung khẽ nhếch môi, nở nụ cười vừa ranh mãnh vừa tao nhã rồi đột ngột vẫy tay gọi Rona.

Cả hội Hera Kids giật mình, không ai hiểu Seokkyung đang nghĩ gì.

Nhưng hội Velvet Blade, đặc biệt là Seulgi và Seungwan, lại chỉ trao nhau một ánh nhìn tinh nghịch đầy ẩn ý, họ quá quen với cái tính "giật dây" của cô nàng rồi.

Rona bối rối, nhưng trước ánh mắt quá đỗi tự tin của Seokkyung, cô chẳng còn cách nào khác ngoài tiến về phía ấy.

Lạ thay, Seokkyung hôm nay không kiêu kỳ, không mỉa mai, mà lại thân thiện lạ lùng.

Cô vừa vỗ vai Rona, vừa bật cười như thể hai người đã quen nhau từ kiếp trước.

Không ai hiểu điều gì đang xảy ra nhưng Eunbyeol thì hiểu quá rõ.

Gương mặt cô ta vặn vẹo vì ghen tuông, ánh mắt như lưỡi dao nhắm vào Rona không thương tiếc.

Seokkyung liếc sang Eunbyeol, bật cười một tiếng, rồi thốt lên bằng giọng cố tình rõ ràng:

"Anh à, qua đây ngồi cạnh Rona đi, em qua ngồi với Eunbyeol một chút, có vẻ 'bạn thân' của em sắp bốc khói vì ghen rồi."

Joo Seokhoon hơi sững người, nhưng rồi lập tức nở nụ cười tươi rói.

Anh chẳng nói lời nào, chỉ đứng dậy đổi chỗ như thể đã chờ giây phút này từ lâu.

Rona bối rối, đỏ bừng mặt, còn Seokkyung thì thong thả lướt qua, ngồi xuống cạnh Eunbyeol với một nụ cười mỉa mai không thể nào rõ hơn.

Toàn bộ màn kịch này, dù chỉ diễn ra trong vài phút, nhưng hiệu ứng của nó thật sự vang dội.

Không chỉ khiến Eunbyeol tức nghẹn, mà còn khiến Yulhee như bị tạt một gáo nước lạnh.

Cô không thể tin được, hai đứa "tiện dân" đáng bị khinh rẻ, lại đang chiếm spotlight một cách dễ dàng như vậy: Hyein được hội Velvet Blade tiếp đón, Rona thì ngồi bên Joo Seokhoon, còn Woo Seulgi thì ngồi cạnh Yoo Jaeyi – con gái độc nhất của bệnh viện với giá cổ phiếu cao nhất phòng tiệc này.

Trong khi đó, Yulhee, dù khoác lên người bộ váy đắt đỏ nhất, lại bị cô lập ở một chiếc bàn xa, không ánh đèn spotlight, không đồng minh, không ai đếm xỉa.

Khi không khí trong bữa tiệc đang căng thẳng tột độ với những màn phân chia phe phái và ánh mắt soi mói của giới siêu giàu, một bóng hình từ cánh cửa lớn đột ngột xuất hiện khiến cả hội Velvet Blade như bị giáng một cú tát không kịp né.

Bae Joohyun.

Không còn là cô học sinh giản dị, lặng lẽ hay nhân viên phục vụ bán thời gian bị đem ra làm trò cá cược.

Giờ đây, cô bước vào như một nàng công chúa được đánh thức sau giấc ngủ dài.

Joohyun khoác trên mình một chiếc váy trễ vai trắng ngà, tinh xảo đến từng đường gấp, lấp lánh dưới ánh đèn pha lê.

Chiếc váy được đích thân Kang Seulgi lựa chọn nhưng không ai ở đây biết điều đó.

Mái tóc buông nhẹ, lớp trang điểm do chính tay cô thực hiện, thế nhưng từng đường nét trên gương mặt Joohyun lại rạng rỡ đến khó tin, như thể mọi thứ ở cô vốn đã hoàn hảo sẵn từ đầu.

Mỗi bước chân cô bước, sảnh tiệc như bị bóp nghẹt trong im lặng.

Bàn của Velvet Blade đột nhiên cứng đờ.

Joo Seokkyung quên cả nhấp ly, Seungwan gần như đánh rơi cốc nước.

Những lời cá cược vừa mới đây còn rôm rả, giờ như một trò đùa tồi tệ bị chính "con tốt" lật ngược ván cờ.

"Cái gì thế kia?

Là... là Joohyun sao?"

"Đừng nói là nó mặc đồ mượn chứ?"

"Trời ơi, nhìn kìa, tưởng tiểu thư nhà tài phiệt nào!"

Joohyun không để tâm đến những lời xì xào sau lưng.

Cô chỉ nhìn thẳng về điểm sáng duy nhất trong căn phòng – Kang Seulgi.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Khoảnh khắc ấy, như một sợi dây vô hình giữa hai thế giới được nối lại.

Seulgi chăm chú nhìn cô, không chớp mắt.

Còn Joohyun thì khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp, mềm mại, đầy thân quen và ngạo nghễ.

Cô quay người, sải bước đầy tự tin về phía bàn của Yoo Jaeyi và Woo Seulgi, rồi ngồi xuống bên cạnh Woo Seulgi – người vừa đứng dậy đón cô với nụ cười nhẹ.

"Gì vậy?

Cứ tưởng nó sẽ tự tiện đến đây ngồi chứ."

Yeonjin nhếch chân mày, khẽ cười khẩy.

Jena cắn môi, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Jaeyi.

"Chắc chắn rồi.

Lại là Yoo Jaeyi giúp đỡ nó.

Chứ cô ta làm sao có tiền mà mua được bộ váy đó chứ?

Chắc là Jaeyi đã cho nó mượn, hoặc tặng.

Con nhỏ đó thích ra vẻ ta đây tốt bụng!

Hay là muốn khiêu khích tụi này?"

Seokkyung cũng gật gù tán thành.

"Đúng đó!

Chắc Jaeyi muốn chứng tỏ mình khác biệt, muốn kết thân với lũ nghèo hèn để được tụi nó tôn sùng đó mà."

Riêng Kang Seulgi vẫn ngồi yên.

Gương mặt không biểu cảm, nhưng đôi mắt thì phức tạp vô cùng.

Cô không cười.

Không tức giận như đám bạn.

Cũng không nói gì.

Nhưng ai nhìn vào cũng thấy: nụ cười ban nãy của Joohyun đã khắc lại trong ánh mắt Seulgi – dịu dàng mà đâm xuyên qua trái tim còn đang nguyên vẹn.

Trò cá cược đã chết.

Trò cười biến thành vết thương.

Và chính người bị đem ra làm nhục lại là người bước vào như một biểu tượng của khí chất và sự thay đổi.

Khi Joo Dantae – chủ nhân đầy uy quyền của bữa tiệc và cũng là người đứng đầu Hera Palace – đang tiến đến giữa sảnh, dưới bức tượng Hera uy nghi, chuẩn bị cất lời khai mạc, một sự xuất hiện bất ngờ đã khiến cả căn phòng im bặt.

Từ lối vào chính, Yoo Rachel bước vào.

Không cần nhạc nền, không cần spotlight, nhưng từng bước chân của cô lại khiến ánh mắt của toàn bộ những kẻ có mặt trong phòng tiệc đồng loạt đổ dồn.

Vẻ ngoài thanh lịch đến lạnh giá, bộ suit đen tuyền cắt may hoàn hảo ôm lấy vóc dáng mảnh mai, cùng mái tóc uốn nhẹ buông lơi và đôi môi đỏ thẫm, tất cả tạo nên hình ảnh một nữ doanh nhân trẻ quyền lực – người kế nhiệm duy nhất của đế chế thời trang RS International.

Đi bên cạnh cô là hai người: một trợ lý riêng đang cầm máy tính bảng, và một vệ sĩ cao lớn, ánh mắt sắc như dao găm.

Nhìn vào khí chất ấy, người ta không còn nghĩ cô là một tiểu thư, mà là một nhân vật thực sự có thể ra lệnh cho cả giới tài phiệt chỉ bằng một cái nhấc máy.

Yoo Rachel không nói gì.

Ánh mắt của cô vừa lạnh lùng vừa tinh tế lướt qua đám đông, dừng lại ở dàn khách VIP ngồi phía trước, khiến nhiều bậc phụ huynh cũng phải nhấp chén rượu che giấu ánh nhìn lúng túng.

Cô không cúi đầu, không chào xã giao, bởi với Rachel, việc cô đến đây đã là đủ "tôn trọng".

Cô sải bước thẳng đến bàn của Yoo Jaeyi, không một chút chần chừ.

Dừng lại trước mặt chú mình – bố của Jaeyi – Rachel khẽ gật đầu chào, đủ phép tắc nhưng vẫn giữ khoảng cách.

Sau đó, cô ngồi xuống cạnh Jaeyi, tay nhẹ nhàng đặt túi xách lên bàn, động tác đầy tiết chế nhưng toát ra sự kiểm soát tuyệt đối.

Đôi mắt sắc bén của cô khẽ liếc sang Woo Seulgi và Bae Joohyun.

Chỉ một giây lướt qua, nhưng trong ánh nhìn ấy có đủ mọi tầng cảm xúc: sự cảnh giác, dè chừng, và cả một nỗi không hài lòng sâu kín.

Không cần nói một lời, Rachel vẫn khiến cả hai cô gái kia như bị soi chiếu đến tận xương tủy.

Không phải vì ác cảm cá nhân, mà vì Rachel không thích những ai không xứng tầm ngồi cạnh Jaeyi – người em họ mà cô luôn cố gắng bảo vệ khỏi những "rắc rối không cần thiết".

Cô quay sang Jaeyi, khẽ đặt tay lên mu bàn tay em gái, ánh mắt sắc lạnh thoáng chùng xuống, thấp giọng đủ để ba người còn lại không nghe rõ:

"Chị khá thất vọng về cách chọn bạn của em."

Không cao giọng, không ra lệnh nhưng lại nặng nề như một lời cảnh báo.

Cả bàn chìm vào im lặng.

Woo Seulgi khẽ siết tay dưới gầm bàn, còn Joohyun thì chỉ cúi đầu, môi khẽ mím, dù không biết vì giận hay vì tự ái.

Sự xuất hiện của Yoo Rachel không chỉ phá vỡ sự cân bằng mong manh tại bàn tiệc, mà còn như đặt thêm một quả bom áp lực giữa tâm bão.

Bữa tiệc đã căng thẳng, nay lại càng thấm đẫm quyền lực, sự ngột ngạt và những quy tắc ngầm khắc nghiệt của giới tài phiệt.
 
Back
Top Bottom