Ngôn Tình Phía Bên Kia Đất Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,272,994
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
phia-ben-kia-dat-troi.jpg

Phía Bên Kia Đất Trời
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi đã chết được gần một năm rồi. Lục Trạch vẫn nghĩ rằng tôi đang đi du lịch nước ngoài.

Hắn chỉ chú ý đến ánh trăng sáng của hắn là Đường Khuynh và cho cô ta rất nhiều tài nguyên.

Chỉ trong ba năm, Đường Khuynh từ một bông hoa trắng, chớp mắt đã trở thành một ngôi sao hàng đầu trong giới điện ảnh và truyền hình.

Còn tôi, hắn chỉ nhớ những lời cuối cùng tôi đã nói với hắn

“Lục Trạch, em muốn đi du lịch, em sẽ đi rất lâu, rất lâu.”

Tôi nghĩ rằng hắn vốn không quan tâm.

Chuyện tôi đã chết, có lẽ phải rất lâu nữa Lục Trạch mới biết được.

Thật không ngờ, một nam phóng viên đã đào được tin tức về cái chết của tôi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Phía Bên Kia Đất Trời
Chương 1


01.

Tại buổi giao lưu với người hâm mộ, Đường Khuynh sánh bước cùng Lục Trạch, một phóng viên nam đã đặt một câu hỏi sắc bén.

“Lục tổng, Tô phu nhân của anh đã qua đời gần một năm rồi, anh có từng nhớ đến cô ấy không?”

Tôi lơ lửng trên bầu trời, nhìn thấy nét mặt của Lục Trạch, trong giây lát tôi thấy thật kỳ lạ.

“Anh nói gì?”

Giọng điệu của nam phóng viên đầy tính thuyết phục.

“Tôi nói, vợ của anh đã qua đời được gần một năm…”

Lục Trạch ngắt lời anh ta, sắc mặt trầm lặng.

“Anh nghe tin này ở đâu? Tô Nhược chết lúc nào chứ?”

Đến lượt nam phóng viên kinh ngạc: “Lục tổng, anh không biết tin vợ anh vì đau tim mà đã qua đời rồi sao?”

Tất cả mọi người ở đây đều bị sốc.

Đúng vậy, ngoại trừ những người thân trong gia đình, không một ai biết là tôi đã qua đời được gần một năm rồi.

Quản lý của Đường Khuynh bước tới.

“Hôm nay là buổi giao lưu của cô Đường Khuynh và người hâm mộ, xin mọi người đừng bàn luận về những chủ đề khác…”

Tôi nhìn thấy Lục Trạch nhanh chóng bước xuống sân khấu và đi về phía trợ lý Trần: “Điện thoại di động.”

Hắn muốn gọi điện cho tôi?

02.

Tôi lập tức lướt đến chỗ hắn, thấy hắn đang mở danh bạ điện thoại.

Thật đáng tiếc, dù có kéo đến cuối cùng thì hắn cũng không tìm được số của tôi đâu, hắn đã xóa và chặn số điện thoại của tôi rồi mà.

Hắn lại cố tìm tên tôi một lần nữa trong danh bạ.

“Tô Nhược?”

Không có.

Ngón tay hắn run rẩy, hắn đã xóa đi mất một “Người đàn bà điên”.

Tiếc là không có.

Bây giờ tôi mới biết, hắn lưu tên tôi là “Người đàn bà điên”.

Trợ lý Trần lấy điện thoại của mình ra và tìm số điện thoại của tôi, sau đó đưa máy cho Lục Trạch

“Lục tổng, đây là số điện thoại của phu nhân.”

Hắn ta nhận lấy và lập tức bấm số, nhưng tôi đã chết rồi, thuê bao của tôi đã bị hủy từ lâu, người khác đang dùng số này rồi.

“Tô Nhược?”

Hắn rất vội vàng.

Nhưng người nghe điện thoại không phải là tôi.

Cô ấy lịch sự nói với hắn rằng đây số điện thoại này cô ấy đã mua được nửa năm rồi, thuê bao của chủ cũ đã bị hủy, bây giờ cô ấy đang dùng số điện thoại này.

Tôi thấy hắn cầm điện thoại mà tay run run.

03.

Tôi lơ lửng xung quanh hắn và thở dài, hắn làm sao vậy?

Chẳng lẽ là do vui quá lại sinh sầu muộn sao, tôi chết thật rồi, giống như lời hắn từng nói với tôi.

“Hừ, Tô Nhược, yên tâm đi, nếu như cô chết thật thì tôi cũng sẽ không thấy buồn đâu, cuối cùng thì tôi cũng được giải thoát rồi.”

Một phóng viên cố gắng lách qua vòng vây của bảo vệ, lao vào bên trong.

“Lục tổng, thân là chồng của cô Tô mà tại sao đến bây giờ anh mới biết cô ấy đã qua đời?”

“Hay là do hai người từ lâu đã không còn tình cảm, không làm phiền đến nhau, đến cả tin đối phương qua đời cũng không biết?”

“Nghe đồn người mà anh yêu nhất là Đường Khuynh, không biết tin này có đúng hay không?”



Những phóng viên này cũng vô cùng bàng hoàng khi biết tin vợ của tổng giám đốc Lục Thị đã qua đời.

Nhưng nam phóng viên đó đã tung ra giấy chứng tử của tôi và ảnh bia mộ của tôi ở An Lạc Viên.

Họ không thể không tin thiên kim tiểu thư nhà họ Tô, vợ của tổng giám đốc Lục Thị đã qua đời.

04.

Dưới sự bảo vệ của vệ sĩ, Lục Trạch rời khỏi buổi giao lưu.

Hắn muốn đến nhà họ Tô sao?

Tôi đã lơ lửng sau đuôi xe của hắn.

Khi hắn đến nơi, cửa nhà họ Tô đang đóng chặt.

Tôi lướt xuyên qua cửa một cách dễ dàng và đi vào trong, còn hắn thì vẫn đứng ngoài.

Hắn muốn đến gặp bố mẹ tôi, để hỏi xem tôi có thực sự chết hay không?

Hắn nhấn chuông cửa, mẹ Lưu đi ra xem, sắc mặt nhất thời trầm xuống, đi vào.

Tôi biết mẹ Lưu ghét hắn, bà ấy đã tận mắt chứng kiến Lục Trạch trả lời điện thoại của Đường Khuynh rồi bỏ đi, hắn bỏ rơi tôi khi tôi đang phát sốt.

Tôi nhanh chóng bay vào trong phòng, thấy mẹ Lưu đang báo cáo với bố tôi: “Lục Trạch đã đến rồi, đang ở ngoài cửa.”

Quả nhiên, bố tôi không mở cửa, ông còn không cho phép bất kỳ ai quan tâm đến hắn, thậm chí ông còn không hứng thú muốn biết lý do hắn đến đây.

Tôi ngồi trên ghế sofa trong nhà một lúc, bố tôi cứ đọc báo với vẻ mặt khó chịu.

05.

Tôi đã ngồi chán rồi, lại bay ra ngoài để xem Lục Trạch đã đi chưa.

Dưới cái nắng như thiêu đốt, hắn ta không chịu đi, cứ đứng cứng đơ ở đấy.

Hừm?

Từ khi nào mà hắn chịu được mức nhiệt như thế này vậy? Vẫn chưa đi sao.

Trợ lý Trần trả nghe một cuộc điện thoại sau đó đi đến chỗ Lục Trạch.

“Lục tổng, tôi đã phái người điều tra, đúng là phu nhân đã qua đời một năm trước vì đau tim, chôn cất ở An Lạc Viên, nhà họ Tô xử lý rất gọn gàng, không thông báo với người ngoài, còn che giấu cả truyền thông.”

Lục Trạch che mặt.

“Không phải cô ta nói với tôi là muốn đi du lịch sao? Sẽ đi rất lâu, rất lâu.”

“Tôi nhớ từng từ cô ta nói.”

Trợ lý Trần im lặng một hồi rồi mới lên tiếng.

“Không đúng, phu nhân không đăng ký thông tin xuất nhập cảnh. Đây có thể chỉ là cái cớ của phu nhân. Có lẽ, lúc đó cô ấy biết rằng mình sẽ không sống được bao lâu nữa. Có lẽ, cô ấy quá yêu anh mà anh và cô Đường lại…Tôi cũng không biết tại sao, nhưng cuối cùng thì phu nhân vẫn chọn cách âm thầm rời khỏi thế gian này.”

Lục Trạch đứng ở cửa nhà họ Tô cho đến khi trời tối, tôi cứ bay qua bay lại quanh hắn.

06.

Trong biệt thự to lớn, không có ai đi ra nhìn Lục Trạch.

“Lục tổng, vẫn đợi tiếp sao?”

“Đi thôi, về nhà.”

Lục Trạch quay người lên xe.

Tôi làm theo và ngồi cạnh hắn.

Mà tôi chỉ là một linh hồn, hắn không thể nhìn thấy tôi.

Trợ lý Trần quay người lại xác nhận: “Lục tổng, anh vừa nói về nhà? Đến Nhược Trạch Thủy Loan?”

Tôi ngạc nhiên, Nhược Trạch Thủy Loan?

Nhược Trạch Thủy Loan là nhà tân hôn của Lục Trạch và tôi, chính tôi đã đặt tên cho nó, nhưng sau khi chúng tôi kết hôn, tôi là người duy nhất sống ở đó, Lục Trạch rất ít khi quay lại, chủ yếu hắn ở trong khách sạn.

“Buzz” Điện thoại di động của Lục Trạch vang lên.

Hắn cầm điện thoại lên, tôi nghiêng người sang, là Đường Khuynh gọi tới.

Hắn nhíu mày và nghe máy.

Đường Khuynh là mối quan tâm được ưu tiên lớn nhất của hắn.

“Trạch, hôm nay anh không về khách sạn sao?”

“Ừm, em ngủ sớm đi, anh bận chút việc.”

“Tin Tô Nhược chết, là thật sao?”

“Em nghỉ ngơi trước đi.”

“Vậy đêm nay anh ở đâu, em đến với anh.”

Lục Trạch dịu dàng nói.

“Không cần, cúp máy đây.”

Lục Trạch cúp điện thoại, tôi ngây người nhìn hắn.

Đây dường như là lần đầu tiên tôi thấy Lục Trạch cúp điện thoại của Đường Khuynh.

Tôi còn nhớ ngày tôi bị sốt, Lục Trạch rất ít ở nhà chăm sóc cho tôi.

Hôm đó, tôi đau khắp mình mẩy nhưng trong lòng lại rất vui.

Nhưng giữa chừng thì Đường Khuynh gọi điện đến, cô ta cứ khóc liên tục.

“Trạch, em bị lạc rồi. Hình như có người đang theo dõi em. Em rất sợ, anh đến đón em đi.”

“Ông xã, anh đừng đi, em cũng rất khó chịu.”

Tôi lẩm bẩm, bối rối giơ tay lên nhưng chỉ chộp được một khoảng không.

Hắn đã mặc áo khoác và sải bước ra ngoài.

“Em đang ở đâu? Anh đến ngay, em đừng cúp máy.”

Tôi mơ hồ nhớ lại.
 
Phía Bên Kia Đất Trời
Chương 2


07.

Lục Trạch đáp: ”Ừm, Nhược Trạch Thủy Loan.”

Trước cửa nhà, Lục Trạch ịn dấu vân tay, "Đinh" một tiếng, cửa mở ra, nhưng hắn nhắm mắt lại, nắm chặt nắm đấm cửa, không vội bước vào.

Tôi lại xuyên qua cửa vào trước, sau đó hắn mới đẩy cửa bước vào.

Trong phòng không còn hơi thở của cuộc sống năm xưa, bụi bặm bám đầy.

Tôi hắt xì một cái.

Có vẻ như cả năm nay Lục Trạch cũng không về đây.

Lục Trạch nhìn xung quanh và đi vào phòng ngủ.

Hừm?

Hắn ta vào phòng ngủ làm gì? Tôi lập tức theo hắn vào.

08.

Căn phòng vẫn y như lúc tôi rời đi, nhưng mọi thứ đều bị phủ một lớp bụi.

Lục Trạch đang nhìn cái gì?

Tôi lướt qua, hắn đang nhìn chằm chằm vào tủ quần áo trống rỗng, chìm đắm trong suy nghĩ.

Trong tủ chỉ còn lại những bộ quần áo được sắp xếp gọn gàng của hắn.

Tôi mang theo tất cả quần áo của mình.

Thực ra, trong ngôi nhà này, những gì thuộc về tôi mà tôi có thể mang đi, tôi đã mang đi hết rồi.

Cuộc hôn nhân thất bại của chúng tôi khiến tôi muốn xóa bỏ mọi thứ về tôi khỏi cuộc đời hắn.



Tôi nhớ lại lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.

Tôi thu dọn hành lý, Lục Trạch hiếm khi quay lại lấy đồ.

“Anh muốn đi đâu?”

Hắn trở lại, đặt vài quần áo vào vali và chuẩn bị rời đi.

“Mang theo ít quần áo để thay.”

“Ồ.”

Rõ ràng là tôi rất thất vọng, nhưng tôi đã quen với cảnh này rồi.

Chỉ là tôi không khỏi có chút buồn, hắn chẳng quan tâm đến tôi chút nào, tôi thu dọn vali cất vào tủ, hắn hoàn toàn không để ý đến việc tôi đi.

“Lần sau, khi nào thì về?”

Lần sau quay lại, tôi sẽ không ở đây, không ở đây, không ở thế giới này nữa.

Trước đó, bệnh viện đã chẩn đoán rằng toàn bộ trái tim của tôi đã bị phì đại, tình hình không thể kiểm soát được nữa, cái chết sẽ ập đến với tôi bất cứ lúc nào.

Hắn lạnh lùng nhìn tôi.

“Tôi nghĩ tôi không cần thiết phải về đây nữa.”

Tôi sững sờ một lúc.

Cuối cùng, nhẹ nhàng đáp lại: “Ừm.”

Hắn đã mang hành lý của mình đến cửa.

Chỉ là hắn vẫn đứng nguyên ở đó, chưa chịu rời đi, tôi có chút khó hiểu.

Hắn chủ động lên tiếng: “Lần này tôi về, cô không hỏi Đường Khuynh sao?”

Tôi: “...”

“Không có gì để hỏi. Đối với em, có hỏi hay không cũng không còn quan trọng nữa rồi.”

Hắn hơi ngạc nhiên, quay lại nhìn tôi.

“Hôm nay cô có chút khác thường.”

Đây là lần hiếm hoi hắn quay lại nhìn tôi, có lẽ lần này khi hắn trở lại, tôi không còn giống với người phụ nữ không hiểu chuyện mà cứ nhắc đến Đường Khuynh nữa, để hắn được thông tai một lần, hắn nhìn tôi với sự dịu dàng hiếm.

Tôi khẽ cười: “Lục Trạch, em muốn đi du lịch, sẽ đi rất lâu, rất lâu.”

Hắn sững người một lúc.

“Được, cô cứ ra ngoài dạo chơi đi, mở mang đầu óc một chút cũng không tồi, chúc cô lên đường vui vẻ.”

Khi chúng tôi ở bên nhau như một cặp, hắn không bao giờ hỏi tôi đi đâu,cũng không bao giờ nói câu anh đi cùng em, vậy mà hôm nay hắn lại hào phóng chúc tôi lên đường vui vẻ.

Lẽ ra tôi phải buồn lắm, nhưng ngạc nhiên thay, hôm đó tôi lại đón nhận điều này vô cùng bình thản.

Một tiếng sau khi hắn đi, tôi đặt tờ đơn ly hôn và nhẫn cưới xuống bàn trà, khóa cửa rời đi.

Trên xe trở về nhà họ Tô, tôi vẫn không kìm được nước mắt, những tiếng nấc đau đớn trào ra khỏi cổ họng.

Từ nhỏ tôi đã bị ám ảnh bởi sự lựa chọn của mình, sau khi yêu Lục Trạch, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ ngừng thích hắn và từ bỏ hắn.

Thật không may, cuối cùng, cuộc hôn nhân này đã thất bại hoàn toàn rồi.

09.

Lục Trạch rời khỏi tủ quần áo và nhìn vào bàn trang điểm trống không của tôi.

Hắn như không tin vào mắt mình, mở ngăn tủ nhỏ của bàn trang điểm ra, trong đó chẳng có gì cả.

Lục Trạch cũng vào nhà vệ sinh nhìn xung quanh thì phát hiện ra ở đấy chẳng có gì của tôi cả.

“Mang hết tất cả đi rồi à.”

Hắn đi ra, nhìn về phía đầu giường mà sững người.

Hắn đang nhìn cái gì vậy, đầu giường không có gì cả.

Đúng lúc tôi đang phân vân thì hắn lẩm bẩm.

“Ngay cả bức ảnh cưới mà cô tự hào nhất cũng bị gỡ bỏ. Có vẻ như cô đã lên kế hoạch từ lâu rồi đúng không.”

Đột nhiên, hắn đấm vào tường, một tiếng "rầm", da thịt hắn nứt toác ra.

Tôi có một chút sợ hãi.

Tôi bối rối nhìn hắn, hắn đang làm gì vậy?

Vốn tưởng rằng sau khi nhìn thấy sẽ nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng cuối cùng hắn lại ngồi ở trên chiếc giường bụi bặm, nằm ngửa ra.

Thời gian cứ thế trôi qua, hắn nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ mà không cần đắp chăn.

10.

Hắn bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại, là của Đường Khuynh.

Lục Trạch chậm rãi mở mắt ra, mệt mỏi áp điện thoại lên tai.

Ở đầu bên kia, Đường Khuynh nói với giọng điệu quyến rũ.

“Trạch em ngủ không được, anh đến với em được không?”

Lục Trạch nặng nề thở ra một hơi.

“Đường Khuynh, hôm nay anh thật sự rất mệt, em đừng làm loạn nữa.”

Giọng điệu của Đường Khuynh trở nên thận trọng hơn một chút.

“Là công việc, hay là... bởi vì Tô Nhược?”

“Không ngủ được thì em nói chuyện với chị Thái đi, không có việc gì quan trọng thì đừng gọi điện cho anh nữa.”

Trước khi Lục Trạch cúp điện thoại, Đường Khuynh vẫn còn muốn nói điều gì đó.

Hắn giơ tay lên nhìn thoáng qua mu bàn tay, vết máu trên đó đã đóng vảy.

Dường như hắn đã nhớ ra điều gì đó, đột nhiên đứng dậy và đi đến phòng khách.

Tim tôi cũng “thình thịch” nhảy ra ngoài.

Chắc hẳn hắn đã nhớ ra thỏa thuận ly hôn được để trên bàn cà phê.

Quả nhiên, hắn đi ra, liếc mắt nhìn phòng khách, đến bên bàn cà phê, cầm tờ thỏa thuận ly hôn trên bàn lên.

Lật qua lật lại, hắn nắm chặt thỏa thuận ly hôn trong tay.

Nhưng tôi không muốn bất cứ thứ gì ngoài đồ dùng cá nhân của mình.

Hắn từng nói: “Tô Nhược, cô vẫn không chịu hối cải, tôi đã khóa thẻ kia rồi, đợi khi nào cô biết sai rồi thì tôi sẽ mở khóa.”



Một thời gian sau khi kết hôn, vì để thu hút sự chú ý của hắn, tôi đã quẹt thẻ của hắn để trả đũa.

Lý do khóa thẻ không phải vì tôi đã tiêu nhiều tiền mà hắn đang trừng phạt tôi vì tôi đã tát Đường Khuynh của hắn và không chịu xin lỗi.

Hôm đó, tôi đang ngắm một chiếc túi trong trung tâm mua sắm thì mùi nước hoa phiên bản giới hạn thoang thoảng trong mũi.

“Đường tiểu thư, gần đây mới tung ra một cái túi, cô có muốn xem một chút không?”

“Tôi muốn cái cô ta đang cầm.”

Tôi quay lại và nhìn thấy Đường Khuynh đang đeo kính râm, tay chỉ vào chiếc túi xách trên tay tôi.

Xem cách cô ta đang muốn giành phần thắng và đôi môi đỏ chót nhếch lên kìa.

Tôi quay lại và đẩy chiếc túi về phía nhân viên giao dịch.

“Tôi lấy chiếc túi này, gói lại đi.”

Nhân viên ở đó ngửi thấy mùi khói lửa giữa chúng tôi và cảm thấy hoang mang.

Cô ấy vẫn gói chiếc túi này lại cho tôi, dù sao thì cũng là tôi thấy nó trước.

Đường Khuynh vẫn không bỏ cuộc,cô ta vuốt mái tóc dài.

“Cô có chắc là cô muốn mất một khách hàng lớn là tôi không?”

“Cô Đường, chúng tôi lập tức liên hệ với chi nhánh khác chuyển thêm một chiếc túi đến đây ngay bây giờ, mong cô có thể đợi một chút, quả thật thì cô Tô đây đã lấy chiếc túi trước.”

Người nhân viên vẫn kiên trì.

Đường Khuynh nhìn tôi, trong mắt cô ta đầy xấu hổ và tức giận.

“Cô mua túi làm gì chứ, dù sao cũng chả có ai đi mua sắm cùng với cô. Lục Trạch không về nhà, cô có bao giờ nghĩ xem anh ấy về đâu không? Còn ngây thơ nghĩ là anh ấy ở một mình trong khách sạn sao? Cô đi một vòng ở cái giới giải trí này hỏi xem, người đứng sau lưng nâng đỡ tôi là ai?”

Tư thế chiến thắng của Đường Khuynh ngày hôm đó như một thanh kiếm sắc bén xuyên qua tôi.

Nhưng tôi vẫn tiến một bước lại gần cô ta và mỉm cười.

“Cô vẫn chưa nghĩ ra lý do tại sao tôi vẫn còn tiếp tục cuộc nhân này sao? Vì yêu Lục Trạch? À không đúng, là vì không muốn để cô ngồi vào cái vị trí Lục phu nhân này.”

Tôi nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Đường Khuynh.

“Đồ tiện nhân.”

Đường Khuynh giơ tay định đánh tôi, nhưng tôi đã tóm lấy cô ta trước, tát cô ta một cái rồi bỏ đi.

Tôi tát Đường Khuynh xong, trong nháy mắt chuyện đã đến tai Lục Trạch.

“Đi xin lỗi Đường Khuynh đi.”

Đêm hôm đó, trong phòng ngủ không bật đèn, Lục Trạch trở về với một điếu thuốc giữa các ngón tay, điếu thuốc cháy một chấm đỏ trong bóng đêm.

Ngày hôm đó, trái tim tôi đã tan nát, tôi ngồi ở đầu giường, nhìn chằm chằm vào màn đêm và phát ra âm thanh yếu ớt.

“Nói đi, nói đi, em không làm gì sai hết.”

“Nếu như anh thật sự cảm thấy em sai, anh là chồng của em, chúng ta là vợ chồng, anh xin lỗi cô ta đi, xem như thay mặt em.”

Tôi thấy làn khói chập chờn giữa các ngón tay của hắn, đó là dấu hiệu cho thấy hắn đang tức giận.

Không khí bế tắc trong vài phút cho đến khi hắn hút hết điếu thuốc và mở điện thoại lên để kiểm tra.

“Hôm nay quẹt hết 20 vạn tệ? Do cô không chịu xin lỗi nên tôi khóa thẻ. Khi nào xin lỗi thì tôi sẽ mở khóa.”

Tôi không nói gì, trái tim tôi đã tê liệt và cứng đờ.

Giống như hắn mãi mãi không hiểu tôi, tại sao tôi lại đột nhiên quẹt thẻ, chẳng lẽ tôi rất thiếu tiền sao? Tô tiểu thư tôi đây từ nhỏ đã ngậm thìa vàng mà lớn lên, thứ không thiếu nhất chính là tiền.

Tôi điên cuồng quẹt thẻ của hắn, cũng chỉ vì muốn hắn chú ý đến tôi mà thôi.
 
Phía Bên Kia Đất Trời
Chương 3


11.

Vào học kỳ thứ hai của năm cuối, Đường Khuynh đã theo một tên nghệ sĩ bay sang nước ngoài.

Lục Trạch ở quán bar uống say khướt, tôi vì lo lắng cho hắn mà đến quán bar tìm hắn.

Đêm đó, sau khi uống quá nhiều, hắn đưa tôi vào khách sạn.

Lục Trạch, em không phải là Đường Khuynh, em là Tô Nhược, anh nhìn cho rõ đi…”

“Anh biết, Đường Khuynh đã đi rồi, đi mất rồi, cô ấy không về nữa.”

“Anh cũng biết... biết em là Tô Nhược, Nhược Nhược, đừng từ chối anh, được không?”

Một đêm hỗn loạn.

Ngày hôm sau, hắn nhìn vào vết đỏ trên ga trải giường, ôm lấy tôi đang run rẩy trên giường.

“Tin tưởng anh, anh sẽ chịu trách nhiệm, tốt nghiệp xong chúng ta sẽ kết hôn.”

Tôi dần bình tĩnh lại, hít một hơi, nhìn lên và mỉm cười.

“Được, vậy em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất.”

Tôi yêu thầm Lục Trạch, hắn cũng cảm nhận được điều đó.

Hắn cong ngón tay và gõ nhẹ vào trán tôi.

“Ngốc quá.”

Ba tháng sau, tôi cuối cùng cũng đợi được đám cưới của mình, vì hai gia đình có hoàn cảnh giống nhau nên việc chuẩn bị cho đám cưới của chúng tôi diễn ra rất suôn sẻ.

Hôn lễ cũng diễn ra vô cùng ấm cúng.

Chỉ là hơi ấm này duy trì không được bao lâu.

Một tháng sau, Đường Khuynh chia tay tên nghệ sĩ kia và trở về Trung Quốc.

Đường Khuynh kéo một chiếc vali và trước cửa Nhược Trạch Thủy Loan.

“Trạch, em đã về rồi.”

Khi Đường Khuynh ngã vào vòng tay của Lục Trạch và khóc nức nở, Lục Trạch sững sờ, cũng không đẩy cô ta ra.



Hóa ra, tên nghệ sĩ đó đã nghiện m* t** ở nước ngoài, tính tình thay đổi chóng mặt, đời sống riêng tư trở nên hỗn loạn, thậm chí còn lừa Đường Khuynh.

12.

Lục Trạch đặt thỏa thuận ly hôn xuống, nhìn chiếc hộp nhung ở giữa bàn trà.

Hắn mở ra, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, bên trong là chiếc nhẫn cưới của chúng tôi, hắn siết chặt nó trong lòng bàn tay, lòng bàn tay hắn run run.

Trợ lý Trần đến đưa cơm, đúng lúc nhìn thấy cảnh này, thận trọng bước tới.

“Lục tổng.”

“Điều tra tên phóng viên kia.”

Tôi cũng rất tò mò, nam phóng viên kia rốt cuộc từ đâu đến, tại sao anh ta lại biết tin tôi đã qua đời? Chắc chắn là có lý do đặc biệt nào đó.



Sáng sớm, trợ lý Trần đã đến báo cáo.

“Phóng viên này là em họ của Hứa Ấn sao?”

“Đúng vậy.”

Tôi cũng rất ngạc nhiên khi nghe đến tên Hứa Ấn, anh ta là đối thủ kinh doanh của Lục Trạch.

Vậy thì hợp lý rồi, Hứa Ấn là đối thủ kinh doanh của Lục Trạch, hôm nay anh ta nhờ em họ cố tình tung tin về cái chết của tôi, giá cổ phiếu của Lục Thị ngay lập tức giảm xuống.



Thực tế thì có rất ít người biết, tôi và Hứa Ấn là bạn học hồi trung học, tôi còn từng đạp xe chở anh ta đến bệnh viện nữa.

Khi đó, anh ta bị mấy người vây đánh, không mở nổi mắt.

Hôm đó tự nhiên tôi nổi hứng muốn đạp chiếc xe đạp mới tập đi về nhà, thấy cảnh này, lòng chính nghĩa của tôi lập tức nổi lên, giang hồ tương trợ, tôi hét lên: “Tôi báo cảnh sát rồi đó nha.”

Mấy người đang vây đánh anh ta đã nhanh chóng bỏ chạy.

Sau đó tôi đạp xe chở anh ta đến bệnh viện.

Tập xe mới được mấy buổi nên tôi đi xe chưa vững lắm, đến đoạn xuống dốc, cả hai chúng tôi mất thăng bằng, ngã lăn quay.

Chuyện cũng đã từ bảy tám năm trước rồi, chắc bây giờ anh ta quên sạch rồi ấy chứ.

13.

Tại hội nghị hiệp hội thương nhân Hải Thành, Lục Trạch và Hứa Ấn đụng mặt nhau.

Tâm tình của Lục Trạch hôm nay không tốt, chỉ uống rượu, địa vị hắn cao, người khác thấy tâm tình hắn không tốt nên cũng không dám tới bắt chuyện.

Mãi cho đến khi Hứa Ấn cầm ly rượu đi tới.

“Lục tổng đang uống rượu một mình sao?”

Trái ngược với tâm trạng của Lục Trạch, Hứa Ấn lại trông vô cùng phấn chấn.

“Để tôi đoán xem nào, vì sao tâm trạng của Lục tổng đây lại không tốt nhỉ? À, có phải là do vợ của mình qua đời được một năm rồi, mộ cũng xanh cỏ rồi, thân làm chồng mà đến tận bây giờ mới biết, nghĩ đến thôi cũng thấy xấu hổ.”

Lục Trạch bóp chặt ly rượu, liếc anh ta một cái: “Rảnh quá thì uống rượu của anh đi, đừng ở đây làm phiền người khác.”

“Xem ra tôi nói sai mất rồi, vậy chỉ còn một khả năng thôi.”

Đôi mắt sát khí của Lục Trạch rơi vào người Hứa Ấn.

Nhưng Hứa Ấn vẫn không có ý gì là muốn rời đi.

“Có phải là Lục tổng của chúng ta bây giờ mới muộn màng nhận ra người mình yêu nhất là vợ mình đúng không? Xét cho cùng thì Tô Nhược vẫn không biết diễn bằng cô diễn viên Đường Khuynh kia, diễn giỏi thật đó, đóng được mấy bộ phim mà diễn thành thật luôn.”

Tôi hoài nghi nhìn Hứa Ấn.

Đôi mắt Lục Trạch lạnh dần.

“Xem ra dạo này nhà họ Hứa thoải mái quá rồi nên có người nhàn rồi.”

Hắn ra hiệu.

“Trợ lý Trần, đấu thầu bến tàu Long Sơn, nhà họ Lục cũng tham gia.”

Đến lượt Hứa Ấn thay đổi sắc mặt, một khi nhà họ Lục nhúng tay vào, muốn ăn miếng bánh là bến tàu Long Sơn này cũng không dễ dàng.

14.

Hội nghị hiệp hội thương nhân Hải Thành đã kết thúc.

Lục Trạch sắc mặt âm trầm đi ra.

“Lục tổng, bố vợ của anh hôm nay nói là sức khỏe không tốt nên không tới tham gia.”

“Tiếp tục hẹn ông ấy, lúc nào cũng được.”

“Buzz buzz!” Điện thoại của Lục Trạch lại vang lên, vẫn là của Đường Khuynh.

“Trạch, anh đang ở đâu vậy, em khó chịu quá.”

Ở đầu dây bên kia, giọng của Đường Khuynh nghe rất yếu ớt.

“Em sao vậy?”

Quản lý của Đường Khuynh nghe máy.

“Lục tổng,anh có thể đến đây được không? Hôm nay Đường Khuynh đang quay phim giữa chừng thì ngất xỉu, sau khi tỉnh lại thì không chịu ăn uống gì, tiếp tục như vậy thì thân thể sẽ suy nhược mất.”

Tôi cau mày nhìn Lục Trạch.

“Tôi đến đây.”

Giống như khi tôi còn sống, Đường Khuynh hoặc không chịu ăn, hoặc nói rằng cô ta sợ ở một mình, Lục Trạch sẽ lập tức đến với cô ta.

Lục Trạch nhanh chóng đến nơi ở của Đường Khuynh.

Đường Khuynh lao vào vòng tay hắn.

“Cuối cùng anh cũng đến rồi, em rất nhớ anh.”

May là tôi đã chết rồi, thất tình lục dục cũng biến mất, chứ không nếu nhìn thấy cảnh này tôi sẽ khó chịu đến nhường nào chứ.

Tôi đi loanh quanh trong biệt thự của Đường Khuynh, khi quay lại, tôi thấy Lục Trạch đã đẩy Đường Khuynh ra, bầu không khí giữa hai người họ vẫn rất lạnh lùng.

“Anh đã nói rồi, anh có thể giúp em có chỗ đứng trong giới giải trí, nhưng chuyện của chúng ta thì không thể.”

Đường Khuynh ngạc nhiên.

“Không phải Tô Nhược đã chết rồi sao? Rõ ràng là anh yêu em, Tô Nhược chết rồi, đây là đến cả ông trời cũng đang giúp chúng ta.”

“Ngay từ giây phút em rời khỏi đất nước này, tình yêu anh dành cho em cũng đã chết rồi. Em cũng thừa biết ba năm qua anh giúp em là vì muốn bù đắp cho em về vụ bắt cóc đó, đây là lỗi của anh, nhưng cũng chỉ đến đây thôi.”

Cuộc nói chuyện giữa hai người họ làm tôi ngạc nhiên.

“Sự kiện vừa rồi là lần cuối cùng anh tham dự cùng em, từ nay trở đi em hãy tự bước đi một mình đi.”

Đột nhiên Đường Khuynh kích động.

“Anh đừng quên Tô Nhược đã hại em như thế nào! Là cô ta suýt chút nữa hại chết em!”

Toàn thân Lục Trạch nhất thời đông cứng lại, nắm chặt nắm đấm.

15.

Đúng lúc này, Lục Trạch nhận được điện thoại của trợ lý Trần.

“Lục tổng, đã bắt được người rồi, đang ở hầm để xe của công ty.”

“Tôi tới ngay.”

Họ đang bắt ai vậy? Tôi cũng lơ lửng bay theo.

Trên đường đi, tôi mờ mịt.

Đường Khuynh đang buộc tội tôi, nhưng thật sự là tôi không làm gì hết.

Đáng tiếc là Lục Trạch không tin tôi.

Không lâu sau khi Đường Khuynh trở về Trung Quốc, cô ta bị bắt cóc, cô ta bị trói, lột quần áo và chụp ảnh khỏa thân.

Tôi sẽ không bao giờ quên sự tức giận của Lục Trạch đêm đó.

Hắn trở về nhà, người ướt hết và nhấc bổng tôi lên.

“Tô Nhược, cô quá đáng như vậy để làm gì? Tôi đã đồng ý với cô, dù Đường Khuynh trở về chúng ta cũng sẽ không ly hôn, cô nhất định phải dồn người khác đến chỗ chết như vậy sao?”

Tôi rất lúng túng, Đường Khuynh đã bị bắt cóc, tôi xem tin tức thì mới biết chuyện.

Nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng Lục Trạch sẽ nghi ngờ tôi.

Nhưng tất cả những điều này đều nhằm vào tôi, một ngày trước khi Đường Khuynh bị bắt có, chúng tôi đã xảy ra cãi vã, Đường Khuynh đã ghi âm đoạn nói chuyện, trong đoạn ghi âm, tôi đã nghiêm túc cảnh cáo Đường Khuynh tránh xa Lục Trạch.

Nếu có người thứ ba ở đó, họ sẽ biết rằng là do Đường Khuynh đã cố tình khiêu khích tôi.

Cuộc đối thoại ban đầu là.

“Tô Nhược, chúng ta nói chuyện vui vẻ một chút có được không?”

Lúc đầu, giọng điệu của cô ấy nhẹ nhàng.

Còn tôi thì không.

Lúc đó, tôi không bao giờ biết được trong túi của cô ta có bút ghi âm.

“Không, chúng ta không có gì để nói.”

“Tại sao lại không? Chúng ta đều thích Lục Trạch, nhưng cô có được anh ấy, còn tôi mất đi anh ấy, tôi thực hâm mộ cô, giá như tôi không xuất ngoại, tôi sẽ không mất đi anh ấy.”

“Nếu cô muốn than thở thì cô tìm nhầm người rồi.”

Đường Khuynh bắt đầu đổi giọng, lộ rõ bộ mặt thật, tôi đang định rời đi thì bị cô ta tóm lấy.

“Tô Nhược, tôi nghe nói đêm tôi xuất ngoại, cô đóng giả làm tôi, lừa Lục Trạch lên giường với cô, bắt anh ấy chịu trách nhiệm. Sao cô lại ghê tởm như vậy?”

“Làm ơn giữ mồm giữ miệng cho sạch sẽ. Cô mới khiến người khác kinh tởm. Sau khi bị bỏ rơi thì quay về để quyến rũ anh ấy. Tôi cảnh cáo cô, tránh xa Lục Trạch ra. Đừng cố phá hỏng cuộc hôn nhân của tôi, tôi sẽ không buông tay anh ấy đâu.”

“Hừ, còn dám lớn tiếng không cho tôi? Cô có tin là Lục Trạch sẽ mãi mãi ở bên cạnh tôi không?”

Nhưng máy ghi âm không ghi lại những lời khiêu khích ghê tởm của Đường Khuynh.

Sau khi Đường Khuynh được cứu, cô ta cuộn tròn trên giường như một con thỏ trắng nhỏ bị thương.

Người quản lý của cô ta đã tung đoạn ghi âm ra ngoài.

Khoảng thời gian đó cũng khiến tôi nhận ra rằng giữa tôi và Đường Khuynh, Lục Trạch sẽ lựa chọn tin tưởng Đường Khuynh mà không do dự.

Ngay cả khi cảnh sát không tìm thấy bằng chứng rằng tôi đã làm việc đó, hắn vẫn đổ tội cho tôi.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng đã bị thủng một lỗ lớn.

Tôi thích hắn, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng và kiêu ngạo của mình, nếu hắn có lỗi với tôi, nếu hắn không xin lỗi tôi, tôi sẽ không tha thứ cho hắn.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã hoàn toàn bước vào chiến tranh lạnh.

16.

Lục Trạch đi tới hầm để xe.

Cửa phòng chứa đồ mở ra, tôi thấy nam phóng viên kia đang bị đè trên ghế.

Họ trói nam phóng viên đó lại.

“Lục tổng, có gì thì chúng ta từ từ nói.”

Trợ lý Trần hừ lạnh một tiếng.

“Chỉ sợ là có một số người không muốn nói chuyện một cách tử tế thôi.”

Nam phóng viên kia c*n m** d***.

Lục Trạch đột nhiên nói ra một câu khó tin.

“Sợi dây chuyền Trái Tim Của Đại Dương bao nhiêu? Cho tôi một cái giá.”

Trái Tim Của Đại Dương? Đây không phải là sợi dây chuyền tôi luôn muốn mua sao?

“Lục tổng, tôi chỉ là phóng viên thôi, anh nói sợi dây chuyền gì vậy? Sợi dây chuyền này tôi còn chưa từng nghe qua.”

Trợ lý Trần lập tức lật tẩy anh ta.

“Đừng giả vờ nữa. Anh cho rằng chúng tôi không phát hiện ra sao. Anh là em họ của Hứa Ấn, tại buổi đấu giá từ thiện một năm trước, anh mua sợi dây chuyền này với giá năm trăm vạn.”

Nam phóng viên sững sờ, sau khoảng một phút, anh ta mím môi.

“Ha ha, quả nhiên là Lục tổng, nhanh như vậy mà đã tra ra rồi, tôi không lừa anh đâu. Tôi không mua sợi dây chuyền đó. Anh họ tôi nhờ tôi thay anh ấy tham gia đấu giá. Sợi dây chuyền ở chỗ anh họ của tôi. Nếu Lục tổng thích sợi dây chuyền đó thì có thể thương lượng với anh ấy.”

Lục Trạch lập tức cau mày.

Từ hầm xe đi ra, trợ lý Trần hỏi.

“Lục tổng, sợi dây chuyền đang ở chỗ của Hứa Ấn, thương lượng với hắn không ổn lắm, vẫn mua sao?”

“Mua.”

17.

Lục Trạch lên xe, hạ cửa kính xuống, cũng không lập tức khởi động xe, nhìn bóng đêm đen kịt, hắn châm một điếu thuốc.

Mùi khói xộc vào người tôi, tôi lảng đi một chút.

Đột nhiên hắn nhìn vào màn đêm rồi sau đó dụi tắt điếu thuốc.

Trợ lý Trần kinh ngạc nhìn động tác của hắn: “Lục tổng, thuốc mới châm, sao lại tắt?”

Hắn lẩm bẩm: “Nghĩ đến một người, cô ấy không thích mùi khói thuốc.”

Một mảnh nhỏ, thoáng qua trong ký ức của tôi, cũng là một sự thân thiết hiếm hoi giữa chúng tôi.

Hắn xoa trán tôi.

“Sao em lại cau mày?”

Tôi kiễng chân ôm lấy eo hắn: “Ngửi khói thuốc làm em thấy khó chịu, sau này anh hút ít hơn được không?”

Khi đó, chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho đám cưới, Đường Khuynh vẫn chưa quay lại.

Hắn xoa đầu tôi và nói có.

“Được.”

Và dập ngay điếu thuốc.



Trợ lý Trần do dự nói.

Lục Trạch hỏi anh ta: “Đã hẹn được Tô Khâm chưa?”

“Đã liên hệ rồi, ông ấy nói gần đây sức khỏe không tốt, không muốn tiếp xúc với người ngoài.”

“Ngày mai mang nhân sâm và yến sào gửi sang bên đó đi.”

“Vâng, Lục tổng.”

“Cậu về đi, hôm nay tôi tự lái xe về.”

Lục Trạch khởi động xe, Trần trợ lý cúi người, dường như có chút lo lắng.

“Lục tổng, trông anh có vẻ mệt mỏi.”

“Không sao đâu.”

Lục Trạch đạp chân ga rời đi.
 
Phía Bên Kia Đất Trời
Chương 4


18.

Trưa hôm sau, Lục Trạch hẹn Hứa Ấn.

“Lục tổng chủ động muốn gặp tôi, thật sự đáng rất ngạc nhiên, thật là hiếm có.”

Lục Trạch lạnh lùng nói: “Vào vấn đề chính, tôi muốn mua Trái Tim Của Đại Dương.”

Hứa Ấn cầm tách trà lên, những ngón tay siết chặt quai tách.

“Tôi thích sự thẳng thắn của Lục tổng, nhưng tôi không định bán sợi dây chuyền đó.”

Lục Trạch không thích anh ta.

“Đều là người làm ăn, chúng ta đều hiểu, chỉ cần giá cả hợp lý thì cái gì cũng có thể thương lượng được.”

“Lục tổng đúng là hiểu rất rõ, nhưng trước khi thương lượng giá cả, tôi muốn hỏi rõ trước, anh mua sợi dây chuyền này để làm gì? Đây là sợi dây chuyền của phụ nữ, Lục tổng tiêu nhiều tiền như vậy, định mua tặng ai sao.”

Môi mỏng của Lục Trạch khẽ động: “Đương nhiên là cho người quan trọng nhất của tôi.”

“Ngôi sao Đường Khuynh.”

Hứa Ấn gõ gõ tay xuống mặt bàn

“Có vẻ như nó không phải là để tặng Đường Khuynh rồi. Tôi nghe nói Tô Nhược cũng rất muốn có sợi dây chuyền này. Chỉ là hôm đó cô ấy đến muộn nên đã bỏ lỡ nó. Ngoài Tô Nhược ra, tôi không biết là còn có người thứ hai thích sợi dây chuyền này đấy?”

Tôi bị choáng váng.

Làm sao Hứa Ấn lại biết rõ về tôi như vậy?

Lục Trạch cũng híp mắt một lát, hỏi một câu.

“Tại sao anh biết rõ mọi chuyện về Tô Nhược như vậy?”

“Tôi chỉ biết rõ hơn một kẻ không quan tâm gì đến vợ mình thôi.”

Ánh mắt của Lục Trạch sâu thăm thẳm.

“Anh quen Tô Nhược?”

“Bạn học cấp ba.”

Thì ra anh ta vẫn còn nhớ tôi.

Lục Trạch còn muốn hỏi nhưng đã bị Hứa Ấn ngắt lời.

“Anh ra giá đi, để tôi xem xem Lục tổng yêu Tô Nhược nhiều bao nhiêu nào?”

“Một trăm vạn, gấp đôi giá ban đầu anh mua.”

Hứa Ấn đột nhiên vỗ tay hai cái, châm chọc nói: “Ha ha, một trăm vạn, vợ của anh chỉ đáng giá một trăm vạn thôi sao?”

Lục Trạch không tức giận, ngược lại hỏi.

“Anh muốn bao nhiêu.”

“Tôi không muốn nhiều, nhưng có hai điều kiện, anh phải đồng ý. Thứ nhất, rút lui khỏi buổi đấu thầu bến tàu Long Sơn.”

Tim Lục Trạch đập thình thịch.

“Thứ hai, bất kể sau này chỗ nào có chi nhánh của nhà họ Hứa thì trong vòng ba cây số nhà họ Lục không được mở.”

Lục Trạch nhíu mày.

Điều kiện của Hứa Ấn, điều sau còn khó hơn điều trước, nếu Lục Trạch đồng ý thì không chỉ tổn thất hàng chục triệu tệ mà còn ảnh hưởng đến tương lai sau này của Lục Thị.

Tôi nhìn chằm chằm vào Lục Trạch để xem hắn có phản ứng như thế nào.

“Anh há miệng còn to hơn cả sư tư rồi đó, chỉ một sợi dây chuyền mà muốn tôi mang cả nhà họ Lục ra thế chấp sao?”

“Vậy thì đành chịu, tôi chỉ có hai điều kiện này, nếu như Lục tổng không đồng ý, xin mời cho.”

Hai bên đi đến bế tắc.

Tôi tự hỏi tại sao Lục Trạch vẫn chưa rời đi?

Không phải là hắn định đồng ý hai điều kiện này đó chứ?

Tôi lơ lửng trong không trung, lặng lẽ chờ đợi động thái tiếp theo.

Trợ lý Trần bước tới.

“Hứa tổng, nếu anh cảm thấy 100 vạn vẫn không đủ thì chúng tôi sẽ trả 200 vạn, nếu anh cứ giữ chặt sợi dây chuyền này không buông, e rằng sau này muốn bán cho người khác cũng chỉ có giá 100 vạn thôi.”

“Tôi chỉ cần đáp ứng hai điều kiện này, còn lại thì miễn bàn.”

“Được, tôi đồng ý, anh có sẵn sợi dây chuyền ở đây không?”



Lục Trạch đồng ý với điều kiện bá đạo của Hứa Ấn, mọi người trong phòng đều sửng sốt, tôi cũng sửng sốt.

Trợ lý Trần kinh ngạc nhắc nhở: “Lục tổng, không thể được!”

Hứa Ấn cũng kinh hãi: “Anh có chắc là anh đồng ý với hai điều kiện này không?”

“Ký hợp đồng đi, sau khi khi xong tôi muốn thấy sợi dây chuyền.”

Sắc mặt Hứa Ấn nhất thời trở nên có chút khó coi, thậm chí nhìn qua còn có chút hối hận, không muốn bán sợi dây chuyền.

“Vì một sợi dây chuyền, có đáng không?”

“Có đáng hay không, trong lòng tôi tự biết.”

Sau khi ký xong hợp đồng, Lục Trạch mang sợi dây chuyền đi, tôi khó hiểu nhìn Hứa Ấn và bay theo Lục Trạch.

Phía sau vang lên giọng nói của Hứa Ấn.

“Câu hỏi cuối cùng, sợi dây chuyền này là mua cho Tô Nhược?”

Tôi cũng dừng lại, tôi chỉ tò mò về câu hỏi này thôi, hắn mua cho tôi sao? Không thể tin được.

Tôi còn tưởng rằng Lục Trạch sẽ không để ý đến câu hỏi này.

Lục Trạch đáp.

“Em đã không thể nhìn thấy nó được nữa rồi.”

Tôi khẽ loạng choạng.

Sau khi tôi chết, Lục Trạch đã đánh cược lấy cả tương lai của nhà họ Lục ra để cược, chỉ để mua sợi dây chuyền này cho tôi…

19.

Tôi theo Lục Trạch đi ra ngoài, tôi nhìn thấy bố tôi ở bên kia đường đang đi vào bệnh viện.

Đó giờ gan của bố tôi không được tốt, tôi rất lo lắng, lượn qua lượn lại vào bệnh viện.

“Tô tổng, tình trạng lá gan của ông không khả quan, bắt buộc phải nhập viện để chờ tìm được lá gan thích hợp.”

Tôi vô cùng sốc, bệnh của bố tôi đã nghiêm trọng đến mức phải ghép gan.

“Kê ít thuốc giảm đau là được, đưa tôi về, tôi không nhập viện được.”

“Tô tổng!”

“Không cần nói nhiều.”

Tôi đã mở miệng thuyết phục ông ấy nhập viện, nhưng ông ấy không thể nghe thấy tôi.

Tôi chỉ biết bất lực nhìn bố tôi lủi thủi lên xe rời khỏi bệnh viện.

Nửa đêm, sau khi bố tôi ngủ say, tôi từ trong nhà họ Tô bay ra ngoài, lang thang như bèo không rễ.

Tôi biết nếu không tìm được lá gan thích hợp thì tôi và bố sẽ gặp nhau dưới kia mất.

Tôi bay trở lại Nhược Trạch Thủy Loan và thấy ngọn đèn nhỏ ở quầy bar trong nhà đang sáng, tôi bay vào và thấy Lục Trạch đang uống rượu.

Một chai Lafite 1982, cạn đáy.

Hắn đang nằm trên bàn, say đến mức mặt đỏ bừng.

Bên cạnh lòng bàn tay là chiếc hộp trang sức hình trái tim, bên trong đứng sợi dây chuyền hắn mới mang về từ chỗ Hứa Ấn.

Hắn đang nằm trên quầy bar, hắn cứ lẩm bẩm về điều gì đó, tôi lại gần và mơ hồ nghe thấy hai từ.

“Tô Nhược, Tô Nhược…”

Hắn không ngừng gọi tên tôi.

Liên tục mấy ngày, Lục Trạch buổi tối trở về nhà uống rượu, ban ngày thì tắm rửa sạch đến công ty.

20.

“Lục tổng, anh không thể cứ làm việc như vậy được, một tháng anh không nghỉ ngơi rồi.”

“Tôi không sao, báo cáo tôi sẽ duyệt sau.”

Lúc Lục Trạch trở lại Nhược Trạch Thủy Loan đã là mười một giờ tối.

Mở cửa ra, Đường Khuynh đang ngồi ở đây, mặc một đầm dây mát mẻ.

Người trợ lý ngay lập tức lui ra.

Đường Khuynh đứng dậy, nhẹ giọng nói: “Trạch, cuối cùng anh cũng về rồi, quay phim xong là em đến đây luôn.”

Ngay khi Đường Khuynh đặt tay lên Lục Trạch, Lục Trạch hất tay cô ta ra.

Lục Trạch híp mắt một lát.

“Sao em lại vào được đây?”

“À, anh không khóa cửa kỹ, em lấy chìa khóa dự phòng của anh ở chỗ em đó.”

“Mau mặc quần áo vào đi.”

“Không, đêm nay em không về! Tô Nhược đã chết lâu rồi, anh vì cái gì mà ngày ngày cứ ở lì trong căn nhà trống này thủ thân như ngọc!”

Sắc mặt Lục Trạch trầm xuống: “Đừng để anh hận em.”

“Anh... hận em, em cũng không đi. Sau này chỗ này cũng do em làm bà chủ, Tô Nhược là cái thá gì, nếu như đồ đê tiện đó không bò lên giường anh thì anh cũng chẳng cưới cô ta! Người trong tim anh là em!”

“Còn em thì sao? Ngựa tốt thì không quay đầu ăn cỏ, em dựa vào đâu mà nghĩ rằng chỉ cần quay lại thì anh sẽ còn yêu em?”

“Trợ lý Trần, kéo cô ấy ra ngoài.”

Trợ lý Trần bước vào, cầm chiếc túi xách của Đường Khuynh lên và đưa cho cô ta.

“Cô Đường, mời cô.”

“Em nói em không đi!”

Đường Khuynh vung tay và hất tung chiếc túi xách của mình.

Chiếc túi xách bị lật úp trên mặt đất, đồ bên trong văng tung tóe, ngoài mỹ phẩm còn có một túi trong suốt chứa những viên thuốc màu xanh lục, rơi xuống chân Lục Trạch.

Đường Khuynh đột nhiên hoảng sợ, lập tức cúi xuống nhặt đồ.

“Đây là gì?”

Chỉ là Lục Trạch đi trước một bước, cầm lấy cái túi nhỏ, dùng ánh mắt hung ác hỏi.

Đường Khuynh giật lấy nó và đặt sau lưng.

“Không có gì.”

Lục Trạch chăm chú nhìn cô ta.

Ánh mắt Đường Khuynh đảo qua chung quanh, không dám nhìn vào mắt Lục Trạch.

“Sáng mai em có buổi họp báo phim truyền hình mới, em đi trước.”

Đường Khuynh câu trước còn nằng nặc không chịu đi, câu sau đã sợ hãi mà chuồn mất.

Trợ lý Trần tỉnh táo lại: “Lục tổng, đó là chất cấm, sao túi cô Đường lại có thứ đó?”

Lục Trạch gọi Đường Khuynh: “Nếu em không muốn chết thì vứt ngay thứ đó đi.”

Đường Khuynh vẫn không chịu thừa nhận.

“Vứt cái gì? Chỉ là thuốc bình thường thôi, anh đừng làm quá lên.”

“Được rồi, đây là con đường em tự mình lựa chọn, hậu quả sau này em tự gánh đi.”
 
Phía Bên Kia Đất Trời
Chương 5


21.

Bố tôi đã từ chối tất cả các cuộc hẹn của Lục Trạch.

Đồ hắn ta đến biếu cũng bị bố tôi ném hết ra ngoài.

Cuối cùng thì trong một cuộc hội nghị, bố tôi bắt buộc phải tham gia, ông ấy đã gặp Lục Trạch.

Trong phòng khách, bố tôi đang nhắm mắt nghỉ ngơi, Lục Trạch đi vào, ông ấy cũng cảm nhận được.

“Lục tổng, có chuyện gì sao?”

“Bố.”

“Bố? Ai là bố của anh? Lục tổng đừng nói lung tung, Tô Khâm tôi đây nhận không nổi đâu.”

“Con biết, con biết là bố không muốn nhìn thấy con, nhưng con thật sự rất muốn gặp bố.”

“À.”

“Có phải anh định hỏi tại sao nhà chúng tôi không thông báo với anh về việc Tô Nhược đã qua đời đúng không? Anh muốn nói anh là chồng của con bé, anh có quyền được biết, nhà chúng tôi không nên giấu anh chuyện này.”

“Con không có tư cách hỏi câu này.”

Bố tôi mở mí mắt và sửng sốt một lúc, câu trả lời của Lục Trạch có phần ngoài dự đoán.

Bố tôi vẫn đang đợi Lục Trạch nói, đúng vậy, các người nên nói cho tôi biết tin Tô Nhược đã chết, sau đó ông ấy sẽ thoải mái mà chửi mắng Lục Trạch, hà cớ gì mà không chửi?

“Bố, con muốn video cuối cùng Nhược Nhược, bố có thể sao một bản cho con được không?”

Sao hắn biết tôi có quay video những ngày cuối đời?

Tôi đã từ chối gửi một bản cho Lục Trạch, cuộc đời này tôi đã chọn nhầm người rồi, tôi không muốn trước khi chết mà còn vướng bận điều gì.

Bố tôi cũng phân vân.

“Sao anh biết là có video này?”

“Lúc đó con tìm được y tá chăm sóc Nhược Nhược, cô ấy nói bố đã lấy đoạn video đó đi.”

Trong phòng bệnh nơi tôi ở có một máy quay ghi lại những giây phút cuối cùng của tôi.

“Cho anh? Để anh cười nhạo con bé, cả một đời say mê anh rồi cuối cùng có kết cục như vậy sao?”

Trong mắt Lục Trạch tràn đầy chân thành, tôi nhìn kỹ một chút, dường như không phải diễn kịch.

“Không, không biết bố có tin hay không, con muốn có video này, con thực sự rất nhớ cô ấy.”

Bố tôi cười lớn.

“Anh đang nói gì vậy? Anh nhớ con bé ấy hả? Đúng là trò đùa lớn nhất trên đời mà.”

“Tôi cho anh một bản sao video. Anh nhìn kỹ xem khi anh quấn lấy Đường Khuynh thì vợ anh nghiến răng chịu đựng đau đớn cuộn tròn trên giường bệnh như thế nào.”

Thật bất ngờ, bố tôi đồng ý với yêu cầu của Lục Trạch, ông ấy không đồng ý mới đúng chứ.

Tôi muốn ngăn lại, nhưng tôi không thể.

“Tô tổng, bao giờ thì ông mới trở lại? Cơ thể của ông không chờ được nữa đâu, cần nhập viện gấp trong lúc chờ tìm được lá gan thích hợp.”

Lục Trạch đi tới cửa quay đầu lại.

22.

Một ngày nọ, Cục Công An quận Cửu Long của Hải Thành đã bắt được một kẻ tình nghi.

Sáng sớm, Lục Trạch nhận được điện thoại từ Cục Công An.

Hắn nghe xong, cả khuôn mặt đều là kinh hãi, ly thủy tinh trong tay bị hắn đột nhiên bóp nát, bàn tay lẫn mảnh thủy tinh nhuốm đầy vết máu.

Trợ lý giật mình: “Lục tổng, anh sao vậy?”



Ngày hôm sau, làng giải trí bất ngờ bùng nổ, Đường Khuynh bị cảnh sát bắt đi vì sử dụng chất cấm, ngay sau đó, cảnh sát đã đưa ra thông báo bắt giữ chính thức.

Trong vòng một ngày, tất cả các tác phẩm mà Đường Khuynh tham gia đều bị gỡ bỏ, hình ảnh của cô ta bất ngờ bị sụp đổ gây xôn xao dư luận.

Người đại diện của Đường Khuynh đã tìm đến Lục Trạch.

“Lục Trạch, xin hãy giúp Đường Khuynh một lần. Nếu anh không giúp cô ấy, cô ấy sẽ bị hủy hoại mất.”

Lục Trạch đứng trước cửa sổ kính suốt, từ trần đến sàn bị mây đen bao phủ.

Lục Trạch thậm chí còn không thèm nhìn lại.

“Cô tới rất đúng lúc, có người cần gặp cô trước đấy.”

“Ai vậy?”

“Đã đến rồi, Lục tổng, tôi lập tức mời vào đây ngay.”

Người quản lý của Đường Khuynh đột nhiên cảm thấy bối rối.

“Gặp ai?”

Ngay sau đó, hai nhân viên cảnh sát mặc đồng phục màu đen bước vào.

“Lục tổng, xin chào, chúng tôi là điều tra viên của Cục Công An Khu 3. Chúng tôi đến đây để xin lỗi về vụ bắt cóc Đường Khuynh ba năm trước chúng tôi nghi ngờ kẻ chủ mưu bắt cóc Đường Khuynh chính là vợ ông, Tô Nhược. Ba ngày trước, chúng tôi đã bắt được kẻ bắt cóc ban đầu, Lý Lương, hắn ta thú nhận rằng vụ bắt cóc đó là do quản lý của Đường Khuynh chủ động tìm hắn và yêu cầu hắn bắt cóc Đường Khuynh, cô ta còn cố tình đánh lạc hướng cuộc điều tra đến vợ của anh, thật khiến người ta cảm thấy ghê sợ.”

Đôi mắt sắc bén của Lục Trạch nhắm thẳng vào Thái Quyên.

“Cô còn gì để nói không?”

Sắc mặt của Thái Quyên đã thay đổi từ lâu, không ngờ khi cô ta đến nhờ Lục Trạch giúp đỡ Đường Khuynh, cô ta đã tự đưa mình vào tù.

“Tôi…”

Hai sĩ quan cảnh sát đã bắt giữ Thái Quyên.

“Cô Thái, tốt nhất cô đừng nói gì ở đây hết, đợi chúng ta về sở cảnh sát thì nói luôn một lần.”

Đôi chân của Thái Quyên đã mềm nhũn rồi.

“Đường... Đường Khuynh là chủ mưu, tôi chỉ giúp cô ta tìm người thôi. Cảnh sát, anh nhất định phải điều tra rõ ràng.”

23.

Tôi lơ lửng bay đến An Lạc Viên, đã sẵn sàng nằm lại trong mộ của mình để yên nghỉ.

Xa xa, tôi thấy một người đàn ông đang ngủ trước bia mộ của tôi.

Ai mà say đến mức vào nghĩa trang ngủ vậy?

Tôi nhìn kỹ hơn và nhận ra đó là Lục Trạch.

Hắn thực sự đã ôm bia mộ của tôi mà ngủ, bên cạnh đặt hai chiếc hộp trang sức bằng nhung, tôi đã nhìn thấy, một chiếc là hộp nhẫn cưới của tôi, chiếc còn lại là hộp đựng sợi dây chuyền Trái Tim Của Đại Dương.

Tôi say sưa nhìn hắn, hắn đang đeo chiếc nhẫn cưới mà trước đó sống chết cũng không muốn tôi đeo lên sao?

Còn có, tôi nhìn hộp đựng sợi dây chuyền, rủi ro lớn như vậy, chỉ để đổi lấy Trái Tim Của Đại Dương mà tôi thích sao?

Nếu những điều này xảy ra khi tôi còn sống, tôi sẽ không nghi ngờ gì mà nghĩ hắn yêu tôi mất.

Tôi nằm trên bia mộ và ngủ cả đêm, khi tôi tỉnh dậy, Lục Trạch vẫn chưa rời đi, tôi thấy hắn cúi xuống và hôn tên tôi trên bia mộ.

“Nhược Nhược, anh đi làm đây, tối anh lại về với em.”

Liên tiếp mấy ngày, buổi tối tôi bay trở về mộ nghỉ ngơi, Lục Trạch ngủ ở trước mộ của tôi.

24.

Ba tháng sau, bệnh gan của bố tôi xấu đi và ông được đưa đến bệnh viện.

Tôi lo lắng bay lơ lửng giữa trời và điều duy nhất tôi có thể làm là cầu nguyện sao cho có thể kịp thời tìm được nguồn gan phù hợp để bố tôi được ghép gan.

Bố tôi nằm viện một tháng, tôi cũng quanh quẩn trong viện một tháng.

Hôm nay, tin vui cuối cùng đã đến khi bác sĩ báo đã tìm được nguồn gan phù hợp ca phẫu thuật có thể được thực hiện vào tuần sau.

Chúng tôi mừng không tả được.

“Bác sĩ, người tốt bụng đã hiến gan đang ở bệnh viện có phải không? Nếu người đó đang ở đây thì chú Lưu sẽ đích thân đẩy tôi đi để cảm ơn người đó.”

Bác sĩ chủ trị lắc đầu.

“Thật xin lỗi Tô tổng, người hiến tạng yêu cầu giữ kín danh tính, cho nên chúng tôi không thể cho ông biết thông tin của người đó được.”

“Ẩn danh?”

Tất cả chúng tôi đều ngạc nhiên.

25.

Ca ghép gan của bố tôi diễn ra rất thành công.

Tĩnh dưỡng một tháng trong bệnh viện, ông ấy càng càng hồi phục.

Điều này làm tôi thấy nhẹ nhõm hẳn.

“Tô tổng, bác sĩ nói ông mỗi ngày đang tốt lên, nằm thêm vài ngày là có thể xuất viện.”

“Tôi cũng thấy vậy, đúng rồi lão Lưu, buổi trưa hôm nay tôi không ăn cháo nữa, hằng ngày phải ăn cơm mới có sức, ăn mỗi cháo không sao mà được.”

Chú Lưu vỗ đùi một cái: “Ha ha, được rồi, bây giờ cũng ăn cơm được rồi, trước đây chẳng phải chê cơm tôi nấu ăn không có vị gì sao, nên tôi mới nấu cháo cho ông ăn mỗi ngày đó.”

Trong phòng, tiếng cười của bố tôi dần dần lớn hơn.

Tôi rất mãn nguyện.

26.

Vào buổi tối ngày 6 tháng 3, một vụ tai nạn xe hơi đã xảy ra ở trung tâm thành phố, bản tin đang đưa tin về vụ tai nạn đó.

“Đây là bản tin buổi tối của Hải Thành. Vừa rồi, ở trung tâm thành phố đã xảy ra một vụ tai nạn xe hơi. Một chiếc Porsche màu bạc đâm vào lan can, phần đầu xe bị hư hại nghiêm trọng. Bước đầu xác nhận chủ nhân của chiếc xe là tổng giám đốc tập đoàn Lục thị, ông Lục Trạch, hiện tại vẫn chưa rõ tình trạng thương tích của ông Lục Trạch.

Tôi quay đầu lại nhìn màn hình, đúng lúc nhìn thấy Lục Trạch người bê bết máu, được khiêng ra và đưa lên xe cấp cứu.

“Lục...Trạch…”

Mười phút sau, Lục Trạch được đưa đến phòng phẫu thuật của bệnh viện số ba, tôi vội vã bay đến phòng phẫu thuật của anh ấy.

Lục Trạch nằm ở trên giường, môi tím tái, sắc mặt tái nhợt.

Sau nửa tiếng cấp cứu, sắc mặt Lục Trạch càng ngày càng tái nhợt.

Bác sĩ phẫu thuật chính ngẩng đầu nhìn các bác sĩ khác trong phòng bệnh: “Bệnh nhân đang hấp hối. Ba tháng trước anh ấy đã hiến gan, phần lớn lá gan đã được lấy ra và hiến tặng. Lần ghép sống cuối cùng không tốt lắm, vết mổ đã bị nhiễm trùng, bây giờ anh ấy bị tai nạn xe hơi, các cơ quan đang xuất huyết rất nhiều.”

Bác sĩ phụ tá nhìn biểu đồ điện bên cạnh đang nhảy màu đỏ.

“Mong muốn sống sót của bệnh nhân rất yếu, hay nói cách khác, anh ấy đã từ bỏ rồi.”

Hiến gan? Lục Trạch đã hiến gan.

Thảo nào, trên eo của hắn có một đường khâu dài như thế.

Lục Trạch đã hiến gan và một người nào đó giấu tên đã hiến tặng một nửa lá gan cho bố tôi, khi hai việc này được ghép lại, tôi đột nhiên hiểu ra.

Hóa ra người ẩn danh hiến gan cho bố tôi là Lục Trạch.

“Không ổn rồi, bệnh nhân hô hấp càng ngày càng yếu.”

“Môi anh ấy đang mấp máy, anh ấy đang muốn nói gì vậy?”

Tôi và bác sĩ chính ghé sát tai vào môi Lục Trạch: “Tô...Tô Nhược?...Vợ…”

Bác sĩ phẫu thuật chính kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Anh ấy đọc tên vợ anh ấy.”

“Nhưng vợ anh ấy đã chết rồi.”

“Anh ấy còn nói…”

Bác sĩ phẫu thuật lập tức cúi xuống nghe lại.

“Viện trưởng Trần, anh ta nói cái gì?”

Bác sĩ phẫu thuật chính nhìn mọi người, lắc đầu và bước ra khỏi phòng mổ.

Cùng lúc đó, Lục Trạch tim ngừng đập.

Bác sĩ phẫu thuật chính dừng lại ở cửa.

“Câu cuối cùng anh ấy nói là, vợ à, anh tới bên em đây…”
 
Phía Bên Kia Đất Trời
Chương 6


Ngoại truyện - Hứa Ấn

Ở trường trung học, tôi luôn làm theo ý của mình, tôi tỏ ra lạnh lùng.

Cho đến một mùa hè năm thứ ba trung học, trên đường đi học về tôi bị bốn tên lưu manh bủa vây.

Tôi biết một người trong số họ, trên sân trường, hắn ta liên tục khiêu khích tôi, bị tôi đánh cho như chó.

Hắn không nỡ thua, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thằng kia, mày chờ đó!”

Tôi giơ ngón giữa tặng hắn ta, rồi quay đầu đi.

Cuối tuần hôm đó, khi tôi chơi game xong và từ bạn thân đi ra, tên khốn này đã đợi sẵn ở đầu ngõ cùng ba tên lưu manh. Tên cao nhất buông điếu thuốc trong tay xuống, sau lưng giơ thanh sắt lên: “Thằng nhóc, ở trường mày bắt nạt em trai tao à?”

Nếu tôi muốn ra ngoài, tôi phải đi qua ngõ.

Với tình huống như bây giờ, đánh nhau là chuyện không tránh khỏi.

Chiếc cặp vừa được ném đi thì đối phương cầm gậy xông tới, tôi lao tới chiến luôn.

Cuối cùng, tôi bị thằng béo ba một tạ đó ôm vào lòng, tôi bị đánh cho đến khi mũi bầm tím và mặt sưng vù.

Tên khốn đó chỉ đứng trước mặt tôi, cười.

“Đau quá à, nếu hôm nay mày chịu quỳ xuống lạy ông đây thì ông đây sẽ tha cho mày.”

Tôi nhổ nước bọt một tiếng và nói: "Mơ đi."

Vừa dứt lời, tôi đã bị đấm vào mặt.

Tôi nheo mắt lại, nhìn thấy một cô gái trong ngõ, hiển nhiên là đã bị cảnh tượng này làm cho sợ hãi.

Quả nhiên, cô ấy đạp xe phóng đi ngay lập tức, không ngờ chỉ vài giây sau, cô ấy quay lại cầm theo một chiếc điện thoại di động.

“Thả anh ấy ra, tôi báo cảnh sát rồi đó nha.”

Mấy tên này tức đến nghiến răng, cầm một cây gậy dài và đi tới trêu chọc cô gái đó.

“Mày lo chuyện của mày đi, muốn chết sao?”

Cô cũng sợ đến tái xanh, may mà xung quanh có tiếng còi báo động, mấy tên này không dám ở lại, vội vàng rút lui.

Tôi vô lực nằm trên mặt đất thở hổn hển, cảm thấy nội tạng của mình đã bị dịch chuyển, một bên mắt sưng tấy đến mức chỉ còn một cái khe nhỏ.

Cô ấy đi tới, quỳ xuống nhìn tôi: “Em gọi 120 rồi đưa anh đến bệnh viện.”

“Không, không nghiêm trọng như vậy.”

Cô sửng sốt: “Không nghiêm trọng?”

“Dù sao thì cũng không được gọi 120, đi bệnh viện thì anh đi một mình là được rồi.”

Tôi là người ghét gọi giáo viên và đám đông nhất.

“Vậy em đưa anh đến đó.”

Cô ấy cũng ngoan ngoãn không gọi 120 nữa, nhưng cô ấy trong nháy mắt đạp xe tới muốn chở tôi đến bệnh viện?

Kỹ năng đạp xe còn chưa vững của cô ấy, cô ấy vẫn muốn đưa tôi đến bệnh viện?

Tôi chợt thấy rất thú vị.

“Được.”

Cô ấy đỡ tôi đứng dậy, lấy ra một chiếc khăn giấy thơm khác, lau vết máu trên khóe miệng tôi.

Tôi nhìn vào đôi mắt ngấn nước của cô ấy mà đầu óc trống rỗng.

Tôi biết rằng cô ấy cũng là học sinh của trường tôi, bởi vì cô ấy vẫn đang mặc bộ đồng phục học sinh xấu xí của trường, nhưng không biết vì lý do gì mà cô ấy trông rất đẹp.

Có lẽ bởi vì cô ấy vốn đã ưa nhìn, làn da trắng và chiếc mũi thẳng.

“Ngồi yên.”

Lau xong, cô ấy leo lên xe và ra hiệu cho tôi mau ngồi lên.

Sau khi tôi ngồi lên xe, cô ấy bắt đầu đạp một cách khó khăn, có thể thấy cô ấy đang cố gắng rất nhiều để điều khiển chiếc xe đạp đi trên một đường thẳng.

“Em cứ đi chậm chút cũng được, không sao.”

Cô nói thật: “Vừa rồi em không gọi cảnh sát, em sợ họ quay lại, điện thoại của em bị hỏng rồi.”

“Ồ.”

“Em quay lại như thế, không sợ bọn họ đánh em sao?”

Nếu là người khác, họ đã tránh xa rồi.

“Em sợ, nhưng em vẫn muốn quay lại. Chẳng phải từ nhỏ cô giáo đã dặn chúng ta phải có tinh thần làm việc tốt sao?”

Khi cô ấy nói điều này, đúng là cả cuộc đời này cô ấy đã sống rất chính trực.

Thời tiết ngày hôm đó thực ra rất tốt, có gió nhẹ, tóc đuôi ngựa của cô ấy bị gió thổi tung lên, phả vào mặt tôi ngứa ngáy.

“Em tập đạp xe từ khi nào vậy?”

“Hôm nay là lần đầu tiên em đạp xe đó, anh thấy thế nào?”

Cô ấy có chút không tự tin: “Hay là chúng ta bắt taxi đến bệnh viện nhé, sợ lát nữa sẽ làm anh bị ngã mất.”

Tôi cười: “Không sao đâu, anh không sợ ngã đâu”.

Tôi thực sự không nên nói điều này, nó xảy ra liền luôn, trên đường xuống dốc, chiếc xe đạp bị mất lái, hai chúng tôi cùng nhau ngã xuống.

May mắn thay, tôi đã kịp thời đỡ được cô ấy, dùng thân mình làm đệm thịt cho cô ấy.

“Úi.”

Cô ấy đã tự trách rất nhiều, khi cô ấy phát hiện ra cô ấy ngã vào người tôi, cô ấy càng tự trách mình nhiều hơn.

“Anh không sao chứ, xin lỗi, kỹ thuật đạp xe của em thật kém.”

“Anh vẫn ổn, em thì sao?”

Thực ra cú ngã đó khá đau, thắt lưng tôi đập vào vỉa hè, nhưng lúc đó tôi thực sự không cảm thấy đau.

Sau đó, cô ấy nhất quyết bắt taxi đến bệnh viện, tôi cũng sợ cô ấy lại kéo tôi ngã thêm lần nữa nên tôi đồng ý.

Vào bệnh viện, cô ấy lấy số khám bệnh cho tôi, đợi tôi khám xong mới về.

Tôi ở trong bệnh viện, truyền nước hai ngày để giảm sưng rồi mới trở lại trường học.

Tôi ở trong khuôn viên trường, tìm kiếm bóng dáng của cô ấy.

Trường chúng tôi vừa rộng vừa đông học sinh, muốn tìm người thật sự rất khó.

May mắn thay, tôi vẫn tìm thấy cô ấy trong khuôn viên trường, hóa ra cô ấy là học sinh lớp 10, tên là Tô Nhược, trong mắt giáo viên cô ấy là một học sinh giỏi.

Còn tôi, dốt nát, ngủ trong lớp, trốn học,ham chơi, có thể vào trường cấp 3 này là nhờ bố tôi hàng năm quyên góp tiền cho trường.

Sau khi thi đại học, tôi ra nước ngoài, trong thời gian ở nước ngoài, tôi bỏ đi bản tính ham chơi và bắt đầu học tập chăm chỉ, khi trở về, tôi phải làm quen với cô ấy một lần nữa.

Ông trời thật là trêu ngươi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, ngày tôi trở về Trung Quốc tình cờ lại là ngày cô ấy và tổng giám đốc của Lục Thị tổ chức hôn lễ.

Ngày đó, cô ấy thật đẹp, tôi chưa bao giờ thấy cô dâu nào đẹp như vậy.

Đêm đó, tôi quay cuồng trong quán bar, bạn tôi hỏi tôi bị làm sao vậy?

Tôi nói, thiên thần tôi giấu trong lòng đã bị người khác cướp đi rồi.



Nhiều năm sau, tôi đã nhận lời phỏng vấn của một chương trình kinh tế.

Trong phần trước, người dẫn chương trình đã chọn một câu hỏi từ cư dân mạng.

“Anh Hứa, tôi thay mặt một cư dân mạng hỏi một câu, hiện tại công ty của anh đã niêm yết cổ phiếu, sự nghiệp của anh đạt được thành công rực rỡ, anh có từng hối hận điều gì trong đời không?”

“Có.”

Người dẫn chương trình hơi ngạc nhiên.

“Anh có thể chia sẻ cùng chúng tôi không?”

“Tôi hối hận vì ngày đó đã không cướp dâu và mang thiên thần của tôi đi.”

HẾT.
 
Back
Top Bottom