Ngôn Tình Phật Kệ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,515,196
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
phat-ke.jpg

Phật Kệ
Tác giả: An Nhiên Như Ca
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên trung: 佛偈.

Tác giả: An Nhiên Như Ca.

Nguồn: Tấn Giang.

Thể loaij: Ngôn tình, cổ đại.

Dịch: BYY.

Số chương: 4.

Nhân vật chính: A Loan, Minh Hoa.

Văn án:

Quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng, nhưng chỉ nguyện chàng quy y em.

Tag: Chuyện kể về những con người bị dính lời nguyền của đũy tình yêu. Thực chất là “Ma xui quỷ khiến.”

Một câu nói tĩnh lược: Tâm bất động thì Người không làm xằng, bất động thì Người không bi.

(*) Kệ là thể văn được dùng trong kinh điển Phật giáo.​
 
Phật Kệ
Chương 1


<i>Giải thích vănán:</i>

Xưa rằng, trong kinh Phật có Tam quy y: Quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng. Có một cô gái quấn lấy hòa thượng nọ đòi kể chuyện. Hòa thượng nọ kể câu chuyện “Tam quy y” cho nàng, nàng nghe xong hỏi chàng rằng, “Vậy chàng có muốn nghe câu chuyện ‘Tứ quy y’ của em không?”

Tứ quy y, ngoài “Quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng, thì còn quy y em.”Chương 1: A Loan.

Sương mù tựa tầng mây màu, nhẹ nhàng phủ lên sườn núi Ngự Long, nửa ngọn núi như ẩn như hiện trong sương, ráng chiều bát nhã như con rồng mây dài ngoằn ngoèo được phản chiếu trên bầu trời phía sau ngọn núi, phảng phất dấu vết của Thần.

Đèn xếp treo trên cửa chùa chong sáng tòa Minh Thiện tự tọa lạc trên núi Ngự Long, có một tiểu hòa thượng cầm chổi nhẹ nhàng quét lá rụng trước cửa, khi màn đêm thực sự buông xuống toàn bộ núi Ngự Long, tiểu hòa thượng ngừng tay lại, sau khi quay về cửa chùa niệm A di đà Phật liền đi vào, cùng với tiếng vang nặng nề, cửa chùa từ từ đóng lại.

Trăng treo giữa trời, Minh Thiện tự to lớn ngoài trừ tiếng tụng kinh thỉnh thoảng thì chỉ có tiếng ếch kêu trong hồ và tiếng ve hót râm ran.

Một bóng người nho nhỏ bỗng nhô đầu ra khỏi bức tường của tự, sau khi cẩn thận quan sát xung quanh, liền thuần thục trèo qua cái cây nhỏ bên cạnh, nhẹ nhàng nhảy xuống.

Nàng dọc theo con đường nhỏ lát đá cuội quanh hồ đi đến cuối ngõ, có một gian phòng nhỏ đối diện cái hồ.

Trong phòng chong đèn, dưới ánh đèn có chiếc bóng ngược phản chiếu trên cửa sổ giấy, A Loan nhìn thấy ánh đèn này, có phần vui vẻ chạy tới, đứng dưới cửa sổ, qua lớp giấy dán cửa mỏng tang, nhìn thấy người đang chắp hai tay tụng kinh.

“Quan tự tại Bồ Tát, hành thâm Bát nhã Ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức là không, không tức là sắc, thọ tưởng thành thức, diệc phục như thị(*)…”

(*) Bát nhã Ba la mật đa tâm kinh.

Dịch nghĩa: Ngài Quán Tự Tại khi thực hành thâm sâu về trí tuệ Bát nhã Ba la thì thấy năm uẩn (sắc uẩn, thọ uẩn, tưởng uẩn, thành uẩn và thức uẩn) đều là không, do đó vượt qua mọi khổ đau ách nạn. Nầy Xá Lợi Tử, sắc chẳng khác gì không, không chẳng khác gì sắc, sắc chính là không, không chính là sắc, thọ tưởng thành thức cũng đều như thế.

A Loan nhìn rất lâu mới lặng lẽ lùi lại mấy bước, đi đến bậc thềm trước cửa ngồi xuống, hai chân duỗi thẳng, ngửa người ra sau, trong tai truyền đến tiếng tụng kinh vang lên qua khe cửa, nàng vừa nghe vừa lắc đầu, khóe miệng bất giác cong cong, cũng khe khẽ niệm theo:

“Quan tự tại Bồ Tát, hành thâm Bát nhã Ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức là không, không tức là sắc, thọ tưởng thành thức, diệc phục như thị…”

Thật lâu sau đó, tiếng tụng kinh trong phòng dần ngừng, A Loan nhắm mắt lại, tựa như đã ngủ, cánh cửa phía sau vốn đã đóng chặt bỗng bị người mở ra từ bên trong, chàng thoáng đảo mắt liền nhìn thấy A Loan ngồi trước cửa, tựa như không hề ngạc nhiên, chỉ khẽ thở dài, rồi mới nói:

“Thí chủ nếu đã đến rồi thì hãy vào đi.”

Khoảnh khắc A Loan nghe thấy tiếng mở cửa, hàng mi trên đôi mắt nhắm chặt không kìm được run run, bấy giờ nghe nói như vậy liền bật dậy, cười híp mắt: “Đa tạ tiểu sư phụ!” Rồi ba bảy hai mốt chui qua cánh tay của người nam nhân như một cơn gió lủi vào phòng, nam nhân thấy vậy, đặng thở dài một tiếng sau đó nhẹ nhàng khép cửa lại.

A Loan tự rót cho mình một chung trà, nước trà trên bàn là Thiền Trà độc nhất(*) của Minh Thiện tự, cho nên trà tiến vào miệng liền đắng, đắng đến mức mặt mày A Loan nhăn nhúm nhó.

(*) Thiền của đạo Phật, chỉ sự ngồi tĩnh tâm. Tức uống trà tĩnh tâm.

Song Minh Hoa đã tập thành thói quen, tự ngồi xuống cái bồ đoàn cạnh đấy, lúc này vị đắng càng thêm đắng trong miệng A Loan đã nguôi ngoai, chỉ cảm thấy trong miệng lan tỏa vị ngòn ngọt nhàn nhàn nhạt, sau khi nàng không kìm được uống thêm vài ngụm nữa, mới cười hì hì ngắm Minh Hoa đang nhắm mắt.

“Tiểu hòa thượng! Em lại đến nghe chàng kể chuyện xưa nè!”

Minh Hoa vừa mở mắt ra liền nhìn thấy gương mặt hơi hướm trẻ con của A Loan, đôi mắt to tròn đảo quanh, ngây thơ lại đáng thương, chàng chỉ có thể bất lực tiếp tục nhắm mắt, rốt sau mới nhẹ nhàng mở miệng: “Lần trước ta nói đến đâu rồi?”

“Em nhớ đấy! Nói đến gã có tên là Vô Não!”

“Vô Não à…”

Nước Xá Vệ có một người, tên là Vô Não, dáng dấp cao to dân trí, cường tráng siêu mạnh, dũng mãnh hiếu chiến, theo một thầy Bà La Môn.

Có một ngày, thầy xúi y tảng sáng cầm đao ra ngoài, nếu đến trưa có thể giết đủ 100 người, mang theo trăm ngón tay xâu thành tràng hoa hóa đồ trang sức liền có thể thăng thiên thành thần.

Vô Não bị mê hoặc, như say như điên, gặp người là giết, tựa sư tử vồ lấy thỏ, đao giơ tay rớt, người dân của nước đó chạy vạy ẩn trốn, không dám ra ngoài, sau đó Thích Ca Mâu Ni biết chuyện liền vội vã chạy tới giải nạn.

Lúc này đã sắp sửa giờ trưa Vô Não lượm đếm ngón tay, đã được chín mươi chín cái, tìm khắp người nhưng không thấy, sợ sẽ bỏ lỡ giờ lành nên thấp thỏm lo lắng, đúng lúc mẹ Vô Não đã nấu xong cơm trưa nhưng thấy con trai chưa về mới khó hiểu đi ra ngoài tìm. Vô Não tâm trí mờ mịt, muốn giết mẹ để lấy đủ số ngón tay.

Thích Ca Mâu Ni chạy tới, che ở phía trước.

Vô Não bỏ mẹ theo đuổi Phật tổ, nào ngờ dùng hết sức lực cũng đuổi không kịp.

Phật tổ giáo dục cảm hóa y nói: “Ngươi theo tà sư, thương hại sinh mệnh, tạo tội vô biên, há có thể vọng tưởng thành đạo?”

Vô Não sực tỉnh ngộ, ném con đao qua một bên, đầu rạp xuống đất, xấu hổ không thôi. Sau đó lại theo Phật xuất gia, mãi mãi cách xa con đường tà đạo.

Giọng Minh Hoa nhỏ dần nhỏ dần, lúc này trong phòng chỉ còn lại tiếng nến cháy lốp bốp, ánh lửa màu vỏ quýt soi lên gương mặt đỏ hồng của cô gái đang nằm bò ra bàn ngủ, Minh Hoa lặng lẽ ngắm gò má của cô gái ngủ say, rốt sau mới cầm áo choàng khoác lên người cô gái, nhẹ nhàng thổi tắt nến, mà chàng vẫn ngồi thẳng thớm trên bồ đoàn, nhắm mắt niệm thầm kinh Phật.

Nhân sinh tại thế như bụi gai trong rừng, tâm bất động thì Người không làm xằng, bất động thì không đau; như động tâm thì Người vọng động, thì đau thân nhức cốt, liền lĩnh hội các loại thống khổ của thế gian(*).

(*) Đạo Phật cho rằng: Tâm là thứ nhất và thân là thứ hai. Mở rộng ra, “ta” là thứ nhất (gồm cả thân và tâm), còn thế giới là thứ hai. Muốn làm chủ thế giới thì đầu tiên phải làm chủ được bản thân.

<i>Tác giả có lời muốn nói:</i>

Chao ôi, lúc đó thật sự cảm thấy Kiếm Tam Đồng Nhân hát bài《Quy y》 rất hay, nhưng tôi cảm thấy áng văn này mình viết không ổn áp lắm QAQ.
 
Phật Kệ
Chương 2


<i>Chương 2: Ngũ uẩn lục căn đều là xằng bậy.</i>Lúc Minh Hoa tỉnh lại, trời đã sáng rồi.

Ngoài cửa cửa thấp thoáng truyền đến tiếng lẩm bẩm của các sư huynh đệ, Minh Hoa đứng dậy khỏi bồ đoàn, sửa góc áo bị nhăn do ngồi đè suốt đêm mới đảo mắt qua chiếc bàn đã trống trơn từ lâu ở bên cạnh.

Trên bàn vẫn còn mấy chung trà nằm ngổn ngang, trà trong ấm đã hết sạch từ lâu.

Minh Hoa không nhìn gian phòng đã quay về yên tĩnh nữa, đẩy cửa ra, đi ra ngoài.

“Minh Hoa sư huynh.” “Minh Hoa sư đệ.”

Dọc đường đi không ngừng có sư huynh đệ chắp tay với Minh Hoa, Minh Hoa đáp lễ lại với từng người một, thẳng đến đại diện tụng kinh sớm, Phật tổ thân kim to lớn tọa ngay chính giữa, trên mặt Phật tổ mang theo nụ cười thương xót thế nhân nhìn chăm chú Minh Hoa, Minh Hoa im lặng hồi lâu mới chầm chậm nói:

“A di đà Phật.”

Khi tiếng chuông ngân vang núi Ngự Long, A Loan lại lặng lẽ trèo vào, quen cửa quen nẻo tìm thấy chỗ Minh Hoa ở, song ngạc nhiên vì không có ai cả.

A Loan xoắn bím tóc hình bánh quai chèo buông thõng bên tai, nghiêng đầu nghĩ nghĩ rồi đi về hướng khác.

Một góc thiền phòng của Minh Thiện tự vẫn còn sáng đèn, Minh Hoa đang ngồi quỳ trên bồ đoàn gõ mõ, trụ trì đứng ngoài cửa nhìn một chặp, đợi đến khi Minh Hoa ngừng lại mới từ tốn đi vào.

“Minh Hoa à.”

Minh Hoa hơi giật mình, vội vã đứng dậy nhìn sang, liền thấy trụ trì đang cười ngắm chàng thì vội vàng chắp tay khom lưng: “Trụ trì sư huynh.”

“Đã muộn như này mà đệ vẫn ở đây một mình sao?” Trụ trì đỡ Minh Hoa đứng dậy, ngồi xuống bồ đoàn đằng trước Minh Hoa: “Gặp phải chuyện gì nan giải rồi?”

Minh Hoa nhìn trụ trì tuy tuổi đã cao song mặt mũi vẫn hiền lành như xưa, lắc lắc đầu, cũng ngồi xuống theo.

“Minh Hoa này, trong số những đệ tử trẻ tuổi, tính ra thì đệ thông tuệ Phật lý nhất, ta còn nhớ hồi trước lúc đệ đến chùa vẫn chưa cao đến ngưỡng cửa, bây giờ haiz, đã lớn như vậy rồi… Trụ trì nhìn dáng vẻ Minh Hoa cúi đầu niệm Phật, không kìm được cảm thán.

“Sư huynh, đệ chỉ thông tuệ đôi phần mà thôi.” Minh Hoa nghiêm túc lắc đầu một cái.

Trụ trì nhìn Minh Hoa song cười lắc lắc đầu: “Cái tính tình này của đệ, trái lại khiến ta nhớ đến một người, là sư thúc Minh Diệp của đệ.”

Nghe thấy cái tên này, Minh Hoa hơi lần lữa nói: “Minh Diệp sư thúc… là Minh Diệp sư thúc đã rời khỏi Minh Thiện tự sao?”

Trụ trì gục gặt, liếc nhìn Phật tổ, hồi sau mới thở dài: “Đại khái là mỗi người đều có duyên nợ của chính mình… năm đó Minh Diệp phải rời khỏi Minh Thiện tự, chung quy có lẽ bởi vì không tỏ tường một chữ tình này…”

“Chỉ thỉnh thoảng nghe những sư huynh đệ khác nhắc qua Minh Diệp sư thúc, song vì sao Minh Diệp sư thúc rời đi lại không biết.” Minh Hoa hơi nhíu mày.

Trụ trì nhìn màn đêm phía xa xa, sau rốt mới nói: “Năm đó… Minh Thiện tự cũng giống như bây giờ vậy, hương hỏa không ngơi, có vô số tín đồ thành kính nhưng có một cô gái rất đặc biệt, chỉ cần nàng đến chùa sẽ quỳ gối trước mặt Phật tổ cả ngày mãi cho đến khi chùa đóng cửa, nàng quyên một số tiền nhan đèn lớn rồi mới rời đi, dần dà, trong chùa đều biết có một nữ thí chỉ ra tay khá hào phóng như thế. Bởi vì khi đó Minh Diệp rất tinh thông Phật lý, lúc đó trụ trì sư huynh thường bảo hắn giảng dạy Phật lý, Minh Diệp cũng tiện thể giảng qua cho cô gái đó, lâu rồi liền biết cô gái này cũng là một người số khổ, vốn là con gái nhà danh môn nhưng trôi giạt vào hồng trần, cả ngày vui cười giận dữ với nam nhân, khó khăn lắm mới gặp được một nam nhân tưởng rằng thật lòng, nhưng nào ngờ cũng là hạng ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo, sau khi lừa toàn bộ tài sản của cô gái này liền làm lơ đứa bé trong bụng nàng rồi lập tức biến mất, cô gái chịu phải đả kích, cũng không chăm giữ đứa bé, suốt ngày u sầu buồn bã, chỉ nguyện làm bạn cùng thanh đăng cổ Phật, thường xuyên đến bái kiến Phật tổ.”

“Minh Diệp nghe xong thở dài mãi, liền giúp đỡ cô gái rất nhiều, tới lui lâu ngày, thoạt đầu vốn là thương hại cuối cùng vẫn nở rộ, ban đầu Minh Diệp cũng định chịu tội, chỉ nguyện hoàn tục, nào ngờ cô gái kia sau một lần xuống núi bị người ta cưỡng h**p rồi ném xác nơi đồng không mông quạnh, sau khi Minh Diệp biết được tin cô gái qua đời đã quỳ trước mặt Phật tổ ba ngày ba đêm rồi tạm biệt trụ trì sư huynh xuống núi, từ đó không trở lại nữa…”

Minh Hoa im lặng nghe trụ trì hồi tưởng lại chuyện năm xưa, ánh nến đong đưa trên chiếc bài dài, chỉ còn mỗi trụ trì thở than.

“Phật tổ từng nói, ngũ uẩn lục căn(*) đều là xằng bậy… A di đà Phật…”

(*) Lục căn: Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý thức.

Trụ trì đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Minh Hoa rồi từ tốn bước ra khỏi thiền phòng, Minh Hoa vẫn còn ngồi quỳ trên bồ đoàn, nhưng ngẩng đầu nhìn tượng Phật cao lớn, ánh mắt trĩu nặng như ngân hà rơi xuống: “Ngũ uẩn lục căn đều là xằng bậy… ngũ uẩn lục căn đều là xằng bậy… Nam mô a di đà Phật…”

Tiếng gõ mõ lại vang lên, A Loan lặng lẽ đứng ở một góc bên ngoài cửa nơi ánh nến không rọi tới, lặng lẽ nhìn bóng người thẳng tắp kia, rốt sau mới nhẹ nhàng lùi lại, ngồi xuống bậc thềm trước cửa, ngắm đêm nùng trăng thanh, cùng với tiếng gõ mõ kia.

Mà tiếng gõ mõ bên trong thiền phòng thoáng ngừng lại rồi tiếp tục vang lên.

Minh Hoa nhắm mắt niệm thầm kinh Phật, trước mặt hương nến lượn lờ, mãi đến khi hương đã tàn chàng mới dừng tay một lúc lâu, cuối cùng khẽ thở dài một hơi, liếc nhìn Phật tượng, đứng dậy đi ra ngoài.

A Loan đang ngửa mặt ngồi trên bậc thềm, ánh trăng lành lạnh như nước phủ trên người nàng, giống như bao đêm xưa vẫn đợi trước cửa phòng Minh Hoa.

“Tiểu hòa thượng, đêm nay chàng vẫn sẽ kể chuyện với em chứ?”

Không rõ A Loan mở mắt tự khi nào, nhìn thẳng vào Minh Hoa, ánh mắt trong veo như có dòng nước tựa ẩn tựa hiện.

Minh Hoa còn chưa mở miệng A Loan đã gấp gáp cắt ngang chàng: “Tiểu hòa thượng, đêm nay em kể chuyện cho chàng nghe nhé? Trước kia đều là em quấn lấy chàng kêu chàng giảng Phật lý cho em, hôm nay đến lượt em kể chuyện cho chàng, được không nào?”

Minh Hoa nhìn gương mặt nhỏ nhắn mang theo mấy phần khẩn cầu đang ngẩng lên của A Loan, nhắm mắt lại, khẽ gật đầu.

A Loan nhoẻn miệng cười, nhảy khỏi bật thềm, ngoái lại nhìn Minh Hoa cười: “Vậy chúng ta đi thôi! Về chốn cũ của chúng ta!”

Giữa đêm tiếng ếch kêu trong hồ sen, A Loan vòng qua con đường nhỏ lần nữa trở lại hồ, nhìn làn gió nhẹ thổi gợn sóng lăn tăn, cùi người xuống đưa tay nhặt một hòn sỏi nhỏ lên, ném xuống hồ, vọng lại âm thanh nặng nề rơi xuống nước, A Loan thích thú, lại nhặt thêm mấy viên nữa, ném từng cái một vào trong nước khiến mặt nước vốn bình tĩnh xuất hiện một vòng rồi lại một vòng sóng, tựa như lòng Minh Hoa vậy.

Minh Hoa đứng dưới cây đa lớn, lặng lẽ nhìn A Loan, như muốn ghi nhớ hết thảy về nàng, rồi lại không dám nhớ rõ như vậy.

A Loan cũng nhìn gợn sóng kia, rốt lâu sau mới mở miệng:

“Từng có một Hoàng Đế, y không tin quỷ thần, cũng không tin Phật, nhưng y lại gặp được một hòa thượng lạ lùng.”
 
Phật Kệ
Chương 3


<i>Chương 3: Chuyện xưa.</i>Hoàng Đế đăng cơ năm hai mươi tuổi, hai mươi hai tuổi dẹp yên loạn trong, hai mươi sáu tuổi chúng dân bốn biển đều cúi đầu xưng đế với y, bách tính cũng ca tụng y.

Cùng với bốn biển thái bình, các phe phái và tôn giáo lại được chấn hung, mặc dù Hoàng Đế không tin quỷ thần nhưng cũng tôn kính, nên hai bên tường an vô sự rất nhiều năm.

Mãi đến khi trưởng công chúa của Hoàng Đế lẻn ra khỏi hoàng cung, Hoàng Đế phái người tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng tìm thấy trưởng công chúa và một đứa bé trong một ngôi làng nhỏ.

Sau khi Hoàng Đế biết cha đứa bé là một hòa thượng liền giận tái cả mặt, cho rằng hòa thượng thân là người cửa Phật lại làm ra điều tệ hại nhường kia, thế là Đế Vương tức giận, mấy vạn thi thể, toàn bộ chùa miếu gần kinh thành đều bị niêm phong, hòa thượng trong chùa cũng bị kéo đi chặt đầu, ai nấy hoảng sợ không thôi, mãi đến khi có một hòa thượng đứng dậy.

Hóa ra hòa thượng kia là hòa thượng vẩy nước quét nhà trong một ngôi chùa nhỏ cạnh kinh thành, rất có tuệ căn, bởi vì cơn giận của thiên tử mà chốn trú ngụ duy nhất cũng bị cướp mất khiến y đành phải tới kinh thành, ngồi xuống niệm kinh trước thành Trường An uy phong to lớn, một lần ngồi này kéo dài suốt ba ngày, ai đánh cũng không đi, nói trắng nếu Hoàng Đế tiếp tục lạm sát người vô tội thì một ngày nào đó tất có họa giáng lâm.

Hoàng Đế nghe xong chỉ cười mỉm, cử người hồi lại y một câu.

Trẫm tự tay ngồi lên đế vị, cẩn trọng rốt mười mấy năm, không tin quỷ thần, không tin Phật, chỉ tin chính mình!

Sau khi hòa thượng kia nghe xong, trên mặt lộ ra sự thương xót, hai tay chắp vào nhau nói một tiếng A di đà Phật rồi nhắm mắt lại, một ngày sau thì được người khác phát hiện đã không còn hơi thở.

Hoàng Đế không mấy lo lắng, sau khi xử lý qua loa di thể tọa hóa(*) của hòa thượng kia liền ném chuyện này ra sau ót.

(*) Tọa hóa: chỉ hòa thượng ngồi chết.

Lại qua mấy năm, trong lòng chúng dân chuyện năm đó đã trôi vào dĩ vãng, song cô con gái nhỏ mà Hoàng Đế yêu thương nhất lại xảy ra chuyện rồi.

Cũng là lén trốn ra khỏi Hoàng Cung, cũng là sống tạm với hòa thượng, dĩ nhiên sau khi Hoàng Đế đã lớn tuổi tận mắt thấy nhìn thấy con gái nhỏ đi theo hòa thượng ở trong chùa liền nôn ra máu, ngã bệnh liệt giường.

Hoàng Đế nằm trên long sàn vẫn luôn nghĩ, nghĩ đến năm đó hòa thượng quái gở kia nói tới tai họa, lại nghĩ đến đứa con gái nhỏ mình yêu thương nhất, chính xác là quả báo.

Như thể thật sự đáp lại báo ứng trong miệng Hoàng Đế, bắt đầu từ đời Hoàng Đế này, mỗi một đời đều sẽ có một vị công chúa qua lại với hòa thượng, mỗi một đời Đế Vương đều vừa căm hận chuyện này song lại sợ báo ứng kia mà không dám tiếp tục ra tay với chùa chiền, đành đọa nhốt tỷ muội ruột của mình lại.

Mãi cho đến năm đó, tân đế đăng cơ chưa được bao lâu liền có chuyện xấu truyền ra, lần này công chúa có quan hệ với hòa thượng bị xử tử, vốn dĩ đại trưởng công chúa đã gả đi nghe được chuyện này liền quát mắng hoàng huynh đã đăng cơ, vì sự máu lạnh của y mà đau lòng khôn nguôi, nói trắng y đã bị mấy lời tai vạ rồng rắn lên mây kia mê hoặc tâm trí mới rốt ra tay với muội ruột của mình, hơn nữa còn thề rằng, nếu Hoàng Đế không sửa tên của muội đã chết thì nàng sẽ trụ luôn tại chùa, làm bạn với thanh đăng cổ Phật.

Nói xong, Trưởng công chúa thật sự tới chùa, cho dù kẻ nào đến mời cũng vô dụng.

Hoàng Đế vốn là đệ ruột cùng mẹ với trưởng công chúa, dĩ nhiên không nỡ để trưởng tỷ của mình đến chùa chịu khổ, chưa đến mấy ngày Hoàng Đế liền đề chiếu thư sửa tên hoàng muội bị y xử tử, cũng đích thân đến chùa đón trưởng tỷ của mình hồi cùng.

Hành động lần này của đại trưởng công chúa không chỉ giành được sự khen ngợi của Hoàng Đế mà còn giành được tiếng thơm của thiên hạ, vài năm sau, nàng nở mày nở mặt gả vào phủ Quốc công, hưởng một đời vinh hoa phú quý.

Một hòn sỏi nhỏ bị ném xuống hồ, âm thanh nặng nề rơi xuống nước khiến tiếng ếch kêu râm rang và ve hót chí chách bốn phía càng thêm ầm ĩ, A Loan ngồi xuống bên bờ, hai tay ôm đầu gối, nhìn mặt hồ rợp ánh trăng rực rỡ gợn sóng, nhẹ nhàng mở miệng:

“Đại trưởng công chúa nhận được hết thảy tiếng thơm, lại không có ai quan tâm cô công chúa chết oan kia, cũng không ai biết thật ra công chúa kia có sống cùng hòa thượng không, mà người thật sự sống cùng hòa thượng chính là đại trưởng công chúa.”

A Loan tỳ đầu mình trên cánh tay, hơi nhắm mắt: “Sau khi thành niên đại trưởng công chúa luôn dây dưa với hòa thượng trong hoàng tự, những điều này Hoàng Đế đều biết, song vì đó là trưởng tỷ của y nên y dĩ nhiên sẽ che chở, mãi đến khi bụng của đại trưởng công chúa lộ rõ, giấy không thể gói được lửa nữa nên bọn họ liền nghĩ đến chuyện gắp lửa bỏ tay người. Thất công chúa là con của một tỳ nữ trong cung, từ nhỏ đã sống trong cung nhưng thậm chí không bằng một mấy gã thái giám trước mặt nương nương, cho nên người như nàng chết rồi, cũng sẽ chẳng có ai thương chăng hay chớ.”

“Song không một ai biết, thật ra Thất công chúa đã có con, là chính tay Hoàng Đế đưa nàng lên giường đích trưởng tử phủ Quốc công.”

Minh Hoa bất giác đến gần A Loan, nhìn A Loan đang cuộn người trên mặt đất mà lòng hơi thắt lại, thế là chàng duỗi tay ra, dừng lại trên đầu nàng một chốc rồi thả xuống.

“Lúc trưởng công chúa mang thai, vì che giấu câu chuyện xấu xa này mà Hoàng Đế và trưởng công chúa đổ hết tội danh lên đầu Thất công chúa, còn đại trưởng công chúa lại mượn danh nghĩa vào chùa thanh tu rồi phá đứa bé, sau đó an dưỡng tại chùa.”

“Đứa bé kia…?” Minh Hoa chau mày hỏi.

“Nàng không được hoan nghênh, sinh ra không có cha cũng không có mẹ, suốt ngày lượm đồ ăn thừa của người ta ở trong cung để gượng sống qua ngày…” Giọng A Loan thấp dần, vùi toàn bộ mặt vào trong tay, giống như một con thú nhỏ đang lặng lẽ l**m láp vết thương, chung quy Minh Hoa là không đặng, nên giơ tay xoa xoa đầu A Loan.

A Loan chợt ngẩng đầu lên, trên gương mặt đa cảm của Minh Hoa vương nét cười, A Loan cười hì hì nói: “Phải chăng bị em lừa rồi phỏng! Ha ha ha ha tiểu hòa thượng ngốc thật!”

Tiếng cười của A Loan sáng lạn lanh lảnh, Minh Hoa nhìn dáng vẻ nháy mắt của nàng mà không khỏi vừa tức vừa buồn cười, chỉ đặng lắc đầu một cái.

A Loan cười một hồi, nhìn Minh Hoa ngồi bên cạnh, lúc này trăng đã treo lửng lơ giữa trời, ánh sáng lờ mờ phủ lên người Minh Hoa, đột nhiên giống tiên trong tranh, A Loan hơi ngẩn ngơ nhìn Minh Hoa, rốt sau nhẹ nhàng mở miệng:

“Tiểu hòa thượng, qua đêm nay, em còn có thể quay lại tìm chàng không?”

Minh Hoa lòng hơi thắt lại, nhớ đến Minh Diệp sư thúc, nhìn mặt hồ trầm mặt không nói, A Loan giả vờ không biết, nhoẻn miệng cười: “Ôi chao, đã muộn như vậy rồi ư, em phải về đây, tiểu hòa thượng, lần sau gặp nhé.”

Nói xong cũng không đợi Minh Hoa đáp lại, A Loan đã lon ton chạy đi.

Minh Hoa nghe tiếng thấy tiếng bước chân phía sau dần xa, cuối cùng nhắm mắt, không quay đầu lại nhìn, cứ như vậy ngồi trên mặt đất rồi niệm kinh với mặt đất ngập ánh trăng.

“Người hành đạo như con trâu mang nặng, đi trong bùn sâu, mệt nhọc đến mấy cũng không dám ngoái lại nhìn hai bên, mà phải rời khỏi bùn lầy mới được nghỉ ngơi. Sa môn(*) coi ái dục còn hơn bùn lầy, nên một đường hành đạo, mới có thể thoát khỏi mọi sự khổ lụy(*).”

(*) Kinh tứ thập nhị chương.

(*) Sa môn: Chỉ người xuất gia tu hành.
 
Phật Kệ
Chương 4


<i>Chương 4: Quy y em.</i>Thoắt cái liền hết một tháng, Minh Hoa ngồi trong đại điện đoán xâm cho mỗi khách hành hương đến đây cầu phúc.<b>
Trụ trì đứng bên cạnh nhìn hài lòng gật đầu, đợi đến khi Minh Hoa lui về phía sau nghỉ ngơi, trụ trì đi tới, cười ngắm Minh Hoa: “Nhìn ra được Phật lý của đệ lại uyên bác rồi.”

“Trụ trì sư huynh.” Minh Hoa thấy trụ trì liền đứng dậy chắp hai tay hành lễ.

“Đệ vẫn nên nghỉ ngơi một chốc đi.” Trụ trì nhìn nhìn sắc mặt Minh Hoa: “Sắc mặt không tốt, gần đây mệt mỏi lắm sao?”

“Đêm qua đọc kinh Phật hơi lâu, không chuyện gì cả.” Minh Hoa lắc đầu một cái.

Trụ trì khẽ thở dài: “Tuy mắt ta đã mờ chân đã chậm, nhưng cũng nhìn ra được gần đây đệ có tâm sự, là bởi vì nữ thí chủ trước kia luôn đến tìm đệ à?”

Minh Hoa hơi run: “Trụ trì biết vị nữ thí chủ kia…”

“Dĩ nhiên.” Trụ trì khẽ mỉm cười: “Mấy cây con ta trồng ở hồ Nguyệt Nha đều bị nàng giẫm suýt bẹp dí, tính tình nữ thí chủ này cũng nghịch ngợm lắm thay.”

Minh Hoa nhớ đến dáng vẻ mỗi lần A Loan leo cây, con ngươi vốn bình lặng bỗng hiển hiện chút ý cười, hồi thần lại liền thấy trụ trì đang nhìn chàng: “Trụ trì…”

Trụ trì không nói gì thêm, chỉ lắc đầu một cái, đi ra bên ngoài:

“Yêu không nặng không sanh Sa Bà(*), niệm không chánh không sanh tịnh độ…”

(*) Phiên âm tiếng Phạn, nghĩa là chịu đựng mọi khổ não.

Tịnh độ: chốn cực lạc.

Minh Hoa cúi thấp đầu, lẳng lặng nhấm nháp câu nói này, rốt sau mới chầm chậm rời đi.

Ánh đèn trong gian phòng bên hồ Nguyệt Nha lại bùng lên giữa ánh trăng, Minh Hoa ngồi trên bồ đoàn, một tay đặt thẳng đứng trước ngực, một tay gõ mõ, vang lên từng tiếng từng tiếng.

“Nam mô a di đà Phật, nam mô a di đà Phật, nam mô a di đà Phật…”

“Tiểu hòa thượng… tiểu hòa thượng…”

Minh Hoa thoáng chau mày, nhưng động tác không hề ngừng.

“Tiểu hòa thượng… tiểu hòa thượng… em đến nghe chàng kể chuyện nè tiểu hòa thượng…”

“Tiểu hòa thượng chàng mau mở cửa đi, tiểu hòa thượng…”

Cuối cùng Minh Hoa bất lực thở dài, đứng dậy mở cửa, song ngoài cửa nào có ai.

Minh Hoa khẽ run.

Ánh trăng vẫn đang lẳng lặng soi trên mặt hồ, cây đa lớn bên hồ nhẹ nhàng lay động trong gió, hết thảy cảnh sắc đều quen thuộc nhưng lại không có bóng người quen thuộc.

Minh Hoa sửng sốt một chốc mới hồi thần, quay về phía cửa trở lại chiếc bồ đoàn, tiếp tục gõ mõ, niệm: “Nam mô a di đà Phật… nam mô a di đà Phật…”

Bàn tay gõ mõ dần ngừng lại, vách tường trước mặt Minh Hoa đã có chút ố vàng, rõ rành rành trong lòng có si vọng, như hòn sỏi ném vào trong hồ kia, dậy lên từng gợn từng gợn sóng mãi không thể dừng được.

Mà lúc này bên ngoài phòng, ở một góc Minh Hoa không nhìn thấy có một bóng người đang ngồi trên tường cao, cái cây lớn lá cành xum xuê bên cạnh che khuất bóng người nhỏ bé ấy.

Nàng lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trăng trên trời, nghe tiếng mõ bên tai, lặng lẽ chờ đợi chân trời hửng sáng.

Minh Hoa suốt đêm không ngủ mở cửa bước ra khỏi phòng, thoáng nhìn thấy bóng dáng màu đỏ ấy.

Minh Hoa có chút ngơ ngác.

Nàng đã cảm nhận được ánh mắt của Minh Hoa, nghiêng đầu qua, nhìn Minh Hoa nhoẻn miệng cười, lúc này Minh Hoa mới nhìn thấy A Loan mặc bộ giá y(*) lớn màu đỏ, gương mặt mộc thường ngày được trang điểm tinh xảo, đôi mày lá liễu mảnh mai được chì kẻ mày họa tận thái dương, như thể họa vào lòng Minh Hoa.

(*) Giá y: Áo cưới.

Một tháng không gặp mà cứ ngỡ xa cách mấy năm, hai người đều lặng lẽ ngắm đối phương, mãi đến khi A Loan mở miệng trước.

“Tiểu hòa thượng.” Nàng khẽ gọi: “Phỏng chừng hôm nay là lần cuối cùng em đến gặp chàng. Qua hôm nay, em sẽ lên đường sang nước khác, có lẽ… cũng không thể nghe được chàng kể chuyện xưa nữa, sau này cũng sẽ không bao giờ có người đến quấn lấy chàng kể chuyện xưa nữa.” A Loan tựa hồ nhớ đến dáng vẻ hay quấn lấy Minh Hoa, không nhịn được bật cười, nàng nhìn Minh Hoa:

“Tiểu hòa thượng, câu chuyện xưa lần trước em kể cho chàng, còn thiếu một đoạn phía sau, liên quan đến cô con gái của công chúa chết oan kia.”

“Sau khi Thất công chúa chết, mặc dù đứa trẻ nàng sinh ra vẫn sống trong hoàng cung, được ăn được uống nhưng còn không bằng chó mèo trong cung nên suốt ngày tới ngự phòng ăn vụng, tận khi lớn hơn một chút, nàng liền bò qua lỗ chó trốn ra khỏi hoàng cung, dọc đường đi phải hoàng hành ngang ngược vì một miếng cơm. Có một ngày, nàng gây ra họa bị người ta xúm lại đánh, thoạt đầu nàng còn cho rằng mình phải chết ở chốn đó rồi, song lại được một hòa thượng đi ngang qua cứu, hòa thượng kia ngăn đám người nọ lại, còn đưa cô đi, cho cô một cái bánh bao.”

A Loan nhìn Minh Hoa cười tủm tỉm: “Phỏng chừng hòa thượng kia không hề biết, cái bánh bao đó là thức ăn ngon nhất mà đứa bé đó từng được ăn. Thế là ngày nào nàng cũng ngồi chồm hổm trên con phố kia, hy vọng có thể gặp được ân nhân cứu mạng mình, nhưng mãi không gặp được, cho đến tận sáu năm sau. Nàng tình cờ đến Minh Thiện tự tọa trong thành hành thiện thì trông thấy một bóng người quen thuộc, mới biết thì ra ân nhân năm đó là tiểu hòa thượng của Minh Thiện tự, thế là sau lần đó, ngày nào nàng cũng leo tường lẻn vào Minh Thiện tự, quấn lấy tiểu hòa thượng kia đòi kể chuyện xưa, chỉ vì muốn thân thiết hơn với chàng.”

“Bấy giờ, đứa trẻ bị người ta bỏ quên ấy đã trưởng thành, một đất nước xa xôi đến cầu thân khiến người trong cung lại nhớ đến nàng, thế là họ tô điểm trang hoàng nàng thật lộng lẫy, đưa đến phương Bắc xa xôi, có thể cả đời này cũng sẽ không bước vào nơi này lần nào nữa, cũng sẽ không gặp được một, tiểu hòa thượng như vậy lần nào nữa.”

A Loan đứng dậy, bộ giá y đỏ phấp phới, cười tươi như hoa, nàng nhìn Minh Hoa, dường như muốn mãi khắc ghi chàng trong lòng, nàng khẽ nói: “Minh Hoa, em đi nhé.”

<i>Em đi rồi, chàng sẽ không cần phải mệt mỏi vì em nữa, lòng chàng mới có thể vô vọng niệm, mới có thể mang cả thế gian, phổ độ chúng sinh</i>.

A Loan nhớ lại hôm đó trụ trì nói với nàng.

“Tiểu thí chủ, Minh Hoa là Phật tử được chọn, tâm mỗi người trên thế gian đều có thể có tham niệm, duy nhất hắn không thể, chỉ có hắn mới có thể lập địa thành Phật, phổ độ chúng sinh…”

A Loan nhìn Minh Thiện tự lần cuối, rốt cuộc vẫn rời đi.

Minh Hoa chỉ cảm thấy tâm trí run rẩy, chàng nhìn theo bóng dáng áo đỏ vẽ ra một đường cong rực rỡ trên không trung rồi biến mất khỏi bức tường kia.

Minh Hoa đuổi theo hai bước, cuối cùng vẫn dừng lại, chàng bỗng ngồi bằng trên mặt đất, nhắm mắt không ngừng niệm:

“Nam mô a di đà Phật… nam mô a di đà Phật… nam mô a di đà Phật…”

“Nam mô a di đà Phật… nam mô a di đà Phật…”

“Nam mô… A Loan…”

“A Loan… A Loan… A Loan…”

“A Loan…”

<i>Lời cuối sách:</i>

Nhiều năm sau đó, có một hòa thượng đi khắp tứ phương hành thiện, cứu chúng sanh, thế nhân gọi chàng là “Phật Đà chuyển thế”, chàng chỉ chắp hai tay vào nhau rằng: “Ta chỉ sợ một người tiếp tục không nhà để về, không người thương yêu.”

Chàng lên đường tiến Bắc, chờ có thể gặp được bóng người quen thuộc, nhưng chàng cũng hiểu được, từ rầy về sau, thanh sơn vạn thủy, muôn trùng cách biệt, sinh tử bất tương phùng, tương tư hoài không nguôi.

Tác giả nói:

Ngăn ngắn bốn chương, lúc trước tôi sửa tới sửa lui, nói thật đến bây giờ vẫn không hài lòng, vẫn luôn tiếp tục viết truyện ngắn, hi vọng một ngày nào đó có thể viết ra trình độ đại thần!

<b>
</b>

<b>– HẾT –</b>
 
Back
Top Bottom