Cập nhật mới

Khác Pháp sư thời 4.0

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405721109-256-k685935.jpg

Pháp Sư Thời 4.0
Tác giả: top1chaua1
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lý Trầm, một đạo sĩ trẻ bị "đuổi khéo" khỏi Mao Sơn, mang theo vài món pháp khí cũ kỹ và một đống kiến thức chẳng ai tin, chính thức bước vào xã hội hiện đại.

Giữa thời đại 4G, tiền thuê nhà và áp lực mưu sinh, hắn dùng thuật pháp để xem bói, trừ tà, bắt ma... và kiếm sống.

Quỷ thì không chịu siêu thoát, người thì còn khó đối phó hơn.

Sư môn ẩn như mây, sư phụ thần long thấy đầu không thấy đuôi, mọi lựa chọn đều phải tự gánh.

Đây là câu chuyện về một pháp sư thời hiện đại -
vừa bắt ma, vừa kiếm tiền, vừa tìm cách đứng vững giữa nhân gian.



đại​
 
Pháp Sư Thời 4.0
Chương 1: Xuống Núi Thời 4G


Lý Trầm đứng trên bậc đá phủ rêu, hít một hơi sâu.

Dòng sông phía dưới mờ ảo, mây trắng trôi lững lờ, gió núi lạnh thấu xương.

Hắn cảm thấy vừa hồi hộp vừa... hơi phấn khích.

Mười mấy năm trên Mao Sơn, sống trong tông môn ít người, sư phụ thần bí như rồng — lúc thấy đầu, lúc biến mất.

Sư huynh sư đệ ít đến mức nếu đếm bằng ngày còn nhanh hơn số lần gặp.

Mỗi ngày trên núi là luyện thuật pháp, trừ tà, xem quẻ, rèn cơ thể và trí tuệ.

Nhưng giờ, Lý Trầm phải bước xuống núi, đối mặt với thế giới hiện đại, nơi quỷ không còn quỷ như xưa, người sống thì... khó nhằn hơn nhiều.

Hắn mở điện thoại.

Sóng yếu đến mức phải đứng yên mười phút.

Cuối cùng, một tin nhắn từ sư phụ hiện lên:

"Xuống núi rồi tự lo.

Đừng chết sớm, mất mặt."

Lý Trầm mím môi cười khẩy.

"Chúc phúc kiểu này...

đúng chất Mao Sơn."

Bước chân xuống núi, hắn lao vào thị trấn nhỏ.

Xe máy, loa quảng cáo, trà sữa, người qua kẻ lại — tất cả quá khác biệt so với mây núi và trúc lặng.

Hắn nhún vai, thầm nghĩ:

Vấn đề số một: kiếm tiền.

Số hai: học cách sống sót.

Số ba: không để quỷ quấy phá.

Hắn dừng ở một góc chợ đông người, trải tấm vải xanh lên chiếc bàn gỗ cũ, viết nhanh:

XEM BÓI – TRỪ TÀ – BẮT MA (KHÔNG HIỆU QUẢ KHÔNG LẤY TIỀN)

Người qua đường nhìn hắn nghi hoặc, một số nhếch mép, có người cười khẩy.

Lý Trầm nhún vai, tự nhủ: Ít nhất họ còn chịu nhìn, trên núi còn chẳng ai thèm để ý.

Chưa đầy mười phút, một người phụ nữ trung niên dừng lại.

Ánh mắt bà đầy hoảng sợ, tay run cầm túi.

Hắn lập tức cảm nhận luồng âm khí nhẹ quanh bà, không nặng nhưng đủ để nhận biết.

"Cậu... thật sự nhìn thấy à?" bà hỏi.

Lý Trầm nhếch mép, nửa nghiêm túc nửa tinh nghịch:

"Cô muốn lời thật hay lời dễ nghe?"

"...Lời thật."

"Vậy thì," hắn cúi xuống, giọng trầm, "tối nào cô cũng cảm thấy có người đứng sau lưng, đúng không?"

Người phụ nữ nắm chặt quai túi, im lặng.

"Ừm, đừng hoảng," Lý Trầm nói tiếp.

"Quỷ thích nhất là người sống tự hù mình."

Bà thở dài, vừa lo vừa nhẹ nhõm.

Lý Trầm cười thầm.

Mới ngày đầu xuống núi đã gặp khách VIP.

Hay thật.

Buổi chiều, hắn di chuyển đến căn nhà sát bờ sông.

Không khí lạnh hơn hẳn ban ngày.

Nữ quỷ xuất hiện, tóc dài rũ xuống, ánh mắt u buồn nhưng không hung dữ.

Oán khí quanh nàng dồn dập, đủ khiến người sống phải run.

Lý Trầm giơ mộc kiếm đào, niệm chú nhỏ:

"Âm dương hữu lộ, hồn phách hữu quy.

Mao Sơn tại thượng, người chết — hiện thân!"

Luồng sáng nhạt từ kiếm quấn quanh nàng, vừa đủ trấn áp âm khí mà không làm nàng sợ.

Hắn bước tới, nụ cười tinh nghịch hiện lên:

"Khoan, nói chuyện thôi, không cắn nhau đâu.

Người sống nói trước, người chết giải oan sau."

Người phụ nữ kể hết mọi sự: nợ nần, áp lực, oan ức.

Nữ quỷ nghe, ánh mắt dịu xuống, u uất giảm bớt.

Lý Trầm thở ra một hơi, cười khẽ: Luật nhân gian và nghề pháp sư – thương lượng là quan trọng nhất.

Người phụ nữ hỏi: "Tiền... bao nhiêu?"

"Ban đầu ba triệu," Lý Trầm đáp, "nhưng giải oan, hòa giải gia đình, tư vấn tâm lý, tăng ca đêm... tổng cộng chín triệu."

Bà im lặng vài giây, cuối cùng gật đầu.

Khi tiền chuyển xong, Lý Trầm bước ra ngoài, hít một hơi gió mát rượi.

Trong lòng hắn đã bắt đầu tính cho vụ tiếp theo, ánh mắt vừa tinh nghịch vừa quyết đoán, như thể cả thế giới hiện đại này là một bàn cờ pháp thuật đang chờ hắn thử sức.
 
Pháp Sư Thời 4.0
Chương 2: Lần Đầu "Hành Nghề"


Sáng hôm sau, Lý Trầm thức dậy trong căn phòng thuê tạm bợ.

Ánh nắng sớm len qua cửa sổ, chiếu lên bàn gỗ cũ, nơi laptop cũ và vài lá phù còn sót lại.

Hắn thở dài, nhấc mộc kiếm lên vai, rồi bước ra phố.

Chợ Thanh Hà đã nhộn nhịp, xe máy rền rĩ, tiếng loa quảng cáo inh ỏi, mùi trà sữa lẫn thức ăn đường phố.

Hắn dừng ở góc quen thuộc, trải tấm vải xanh lên chiếc bàn gỗ, viết nhanh:

XEM BÓI – TRỪ TÀ – BẮT MA (KHÔNG HIỆU QUẢ KHÔNG LẤY TIỀN)

Người qua đường liếc nhìn hắn, vài người cười khẩy.

Lý Trầm nhún vai, thầm nghĩ: Ít ra hôm nay họ chịu nhìn.

Trên núi còn chẳng ai thèm để ý.

Chưa đầy mười phút, một người đàn ông trung niên dừng lại, tay run run cầm giấy tờ, sắc mặt tái mét.

"Cậu... cậu có thể giúp con gái tôi không?"

ông hỏi, giọng run rẩy.

Lý Trầm nheo mắt, giọng nghiêm túc nhưng pha chút tinh nghịch:

"Có thể.

Nhưng tôi tính theo gói combo: trừ tà + giải oan + hòa giải gia đình.

Giá cả... tùy vào mức oán khí và thái độ hợp tác của quỷ."

Người đàn ông trợn mắt, nhưng khi nhìn ánh mắt lanh lợi, tinh nghịch của Lý Trầm, đành gật đầu.

Buổi chiều, căn nhà sát bờ sông trở nên lạnh hơn hẳn ban ngày.

Nữ quỷ xuất hiện, tóc dài rũ xuống, ánh mắt u buồn, oán khí vẫn dồn dập nhưng không quá hung dữ.

Lý Trầm đứng chắn giữa người sống và nữ quỷ, giọng trầm mà vẫn trêu:

"Khoan, theo thứ tự nhé.

Người sống kể trước, người chết giải oan sau.

Không cãi được đâu."

Người đàn ông kể hết mọi sự: nợ nần, áp lực, oan ức.

Nữ quỷ nghe, ánh mắt dịu xuống, u uất giảm bớt.

Lý Trầm thở ra một hơi, nụ cười tinh nghịch hiện lên: Luật nhân gian và nghề pháp sư – thương lượng là quan trọng nhất.

Hắn niệm chú, tay vuốt mộc kiếm đào:

"Âm dương hữu lộ, hồn phách hữu quy.

Mao Sơn tại thượng, người chết — hiện thân!"

Luồng sáng nhạt từ kiếm quấn quanh nữ quỷ, vừa đủ trấn áp âm khí, khiến nàng không sợ hãi mà cũng không bùng nổ.

Hắn bước tới, nghiêm túc mà hài hước:

"Giờ nói chuyện thẳng thắn nhé.

Xong rồi, tôi đưa cô đi."

Nữ quỷ run run, gật đầu: "Giải oan..."

Người đàn bà trung niên hỏi: "Tiền... bao nhiêu?"

"Ba triệu ban đầu," Lý Trầm đáp, "nhưng giải oan, hòa giải gia đình, tư vấn tâm lý, tăng ca đêm... tổng cộng chín triệu."

Bà im lặng vài giây, cuối cùng gật đầu.

Hắn thở ra, kéo mộc kiếm về vai, bước ra ngoài, gió thổi mát mặt.

Trên đường về, Lý Trầm nhẩm tính: Một vụ thành công, nhưng mới chỉ là bước đầu.

Nghề này... sẽ không nhàn nhã như trên núi đâu.

Người qua đường tò mò nhìn hắn, ánh mắt vừa sợ vừa nể, nhưng hắn chỉ cười tinh nghịch, đi tiếp, như thể cả chợ Thanh Hà chính là bản đồ thử thách huyền thuật hiện đại đang chờ hắn.
 
Back
Top Bottom