Lý Trầm đứng trên bậc đá phủ rêu, hít một hơi sâu.
Dòng sông phía dưới mờ ảo, mây trắng trôi lững lờ, gió núi lạnh thấu xương.
Hắn cảm thấy vừa hồi hộp vừa... hơi phấn khích.
Mười mấy năm trên Mao Sơn, sống trong tông môn ít người, sư phụ thần bí như rồng — lúc thấy đầu, lúc biến mất.
Sư huynh sư đệ ít đến mức nếu đếm bằng ngày còn nhanh hơn số lần gặp.
Mỗi ngày trên núi là luyện thuật pháp, trừ tà, xem quẻ, rèn cơ thể và trí tuệ.
Nhưng giờ, Lý Trầm phải bước xuống núi, đối mặt với thế giới hiện đại, nơi quỷ không còn quỷ như xưa, người sống thì... khó nhằn hơn nhiều.
Hắn mở điện thoại.
Sóng yếu đến mức phải đứng yên mười phút.
Cuối cùng, một tin nhắn từ sư phụ hiện lên:
"Xuống núi rồi tự lo.
Đừng chết sớm, mất mặt."
Lý Trầm mím môi cười khẩy.
"Chúc phúc kiểu này...
đúng chất Mao Sơn."
Bước chân xuống núi, hắn lao vào thị trấn nhỏ.
Xe máy, loa quảng cáo, trà sữa, người qua kẻ lại — tất cả quá khác biệt so với mây núi và trúc lặng.
Hắn nhún vai, thầm nghĩ:
Vấn đề số một: kiếm tiền.
Số hai: học cách sống sót.
Số ba: không để quỷ quấy phá.
Hắn dừng ở một góc chợ đông người, trải tấm vải xanh lên chiếc bàn gỗ cũ, viết nhanh:
XEM BÓI – TRỪ TÀ – BẮT MA (KHÔNG HIỆU QUẢ KHÔNG LẤY TIỀN)
Người qua đường nhìn hắn nghi hoặc, một số nhếch mép, có người cười khẩy.
Lý Trầm nhún vai, tự nhủ: Ít nhất họ còn chịu nhìn, trên núi còn chẳng ai thèm để ý.
Chưa đầy mười phút, một người phụ nữ trung niên dừng lại.
Ánh mắt bà đầy hoảng sợ, tay run cầm túi.
Hắn lập tức cảm nhận luồng âm khí nhẹ quanh bà, không nặng nhưng đủ để nhận biết.
"Cậu... thật sự nhìn thấy à?" bà hỏi.
Lý Trầm nhếch mép, nửa nghiêm túc nửa tinh nghịch:
"Cô muốn lời thật hay lời dễ nghe?"
"...Lời thật."
"Vậy thì," hắn cúi xuống, giọng trầm, "tối nào cô cũng cảm thấy có người đứng sau lưng, đúng không?"
Người phụ nữ nắm chặt quai túi, im lặng.
"Ừm, đừng hoảng," Lý Trầm nói tiếp.
"Quỷ thích nhất là người sống tự hù mình."
Bà thở dài, vừa lo vừa nhẹ nhõm.
Lý Trầm cười thầm.
Mới ngày đầu xuống núi đã gặp khách VIP.
Hay thật.
Buổi chiều, hắn di chuyển đến căn nhà sát bờ sông.
Không khí lạnh hơn hẳn ban ngày.
Nữ quỷ xuất hiện, tóc dài rũ xuống, ánh mắt u buồn nhưng không hung dữ.
Oán khí quanh nàng dồn dập, đủ khiến người sống phải run.
Lý Trầm giơ mộc kiếm đào, niệm chú nhỏ:
"Âm dương hữu lộ, hồn phách hữu quy.
Mao Sơn tại thượng, người chết — hiện thân!"
Luồng sáng nhạt từ kiếm quấn quanh nàng, vừa đủ trấn áp âm khí mà không làm nàng sợ.
Hắn bước tới, nụ cười tinh nghịch hiện lên:
"Khoan, nói chuyện thôi, không cắn nhau đâu.
Người sống nói trước, người chết giải oan sau."
Người phụ nữ kể hết mọi sự: nợ nần, áp lực, oan ức.
Nữ quỷ nghe, ánh mắt dịu xuống, u uất giảm bớt.
Lý Trầm thở ra một hơi, cười khẽ: Luật nhân gian và nghề pháp sư – thương lượng là quan trọng nhất.
Người phụ nữ hỏi: "Tiền... bao nhiêu?"
"Ban đầu ba triệu," Lý Trầm đáp, "nhưng giải oan, hòa giải gia đình, tư vấn tâm lý, tăng ca đêm... tổng cộng chín triệu."
Bà im lặng vài giây, cuối cùng gật đầu.
Khi tiền chuyển xong, Lý Trầm bước ra ngoài, hít một hơi gió mát rượi.
Trong lòng hắn đã bắt đầu tính cho vụ tiếp theo, ánh mắt vừa tinh nghịch vừa quyết đoán, như thể cả thế giới hiện đại này là một bàn cờ pháp thuật đang chờ hắn thử sức.