Khác PHÁP SƯ BẤT ĐẮC DĨ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407387819-256-k23238.jpg

Pháp Sư Bất Đắc Dĩ
Tác giả: tulacom12
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

abc



se​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ngữ pháp tiếng trung
  • Binh pháp Tôn Tử
  • Tôn Tử Binh pháp và 36 kế
  • HOẠT ĐỘNG CỦA NGUYỄN ÁI QUỐC Ở PHÁP (1917 - 1923)
  • Nhật kí pháp y
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • BẢN ÁO PHÁP Y: GIẢI MÃ NHỊP TIM
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Pháp Sư Bất Đắc Dĩ
    Về Quê Trốn đời


    Trúc Ly về quê trong tâm trạng giống như một cái điện thoại vừa hết pin, vừa mất luôn cục sạc dự phòng.

    Cô không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ là thấy mệt — kiểu mệt mà nếu có ai hỏi “ổn không?” thì sẽ trả lời “ổn” rất nhanh, rồi quay đi rất vội.

    Công việc ở thành phố kết thúc bằng một câu nói lịch sự đến mức đau: “Em không hợp với định hướng công ty.”

    Chuyện tình cảm thì cũng gọn gàng không kém: hai người ngồi đối diện nhau, nhận ra không còn gì để nói, thế là thôi.

    Không cãi nhau, không níu kéo, chỉ có cảm giác như vừa bị ai đó rút mất phần động lực cuối cùng.

    Thế nên Ly xách vali về quê.

    Chiếc xe khách thả cô xuống đầu con đường đất quen thuộc.

    Ly kéo vali đi, bánh xe kêu lạch cạch như đang thay cô than thở.

    Cô ngẩng lên nhìn trời, thở dài một cái rất kêu.

    “Thôi, coi như reset cuộc đời.”

    Cổng nhà vẫn y như trong trí nhớ: cũ, hơi kẹt, và hàng cau trước sân cao lêu nghêu như mấy cái ăng-ten bắt sóng kém.

    Ly còn đang loay hoay mở cổng thì cửa đã bật ra.

    Bà Loan đứng đó, tay còn cầm cái vá, nhìn con gái từ đầu tới chân.

    “Về rồi à con?”

    “Dạ, con về để báo cho mẹ biết là con vẫn còn sống, chỉ là sống hơi mệt.”

    Ly quăng vali sang một bên, nhào tới ôm mẹ.

    “Mẹ ơi, con nhớ mẹ muốn chết luôn.”

    “Nhớ hay là hết tiền?”

    Bà Loan liếc con gái một cái, nhưng vẫn ôm lại.

    “Nhớ mẹ là chính, hết tiền là phụ.”

    Ly nói rất tỉnh.

    Bà Loan kéo con vào nhà.

    “Đi rửa mặt đi, nhìn con như vừa đi đánh trận về.”

    “Con thề với mẹ là con vừa đánh nhau với cuộc đời.

    Mà cuộc đời thì đông người quá, con đánh không lại.”

    Trong nhà, mọi thứ vẫn vậy: cái quạt kêu cạch cạch, cái bàn gỗ hơi nghiêng, và mùi cơm mới nấu thơm tới mức làm người ta thấy mình vẫn còn được thế giới đối xử tử tế.

    “Cơm nước sao rồi mẹ?”

    Ly ló đầu vào bếp.

    “Gần xong rồi.

    Con ra ngồi đi, đừng đứng đó làm giám khảo.”

    “Dạ, con ra làm cảnh cho nhà đỡ trống.”

    Bữa cơm bày ra đơn giản: canh chua, cá kho, thêm dĩa rau luộc.

    Ly nhìn mâm cơm mà thấy sống mũi hơi cay, liền che bằng một câu đùa.

    “Trên thành phố chắc con ăn sang lắm ha?”

    Bà Loan hỏi.

    “Dạ, sang lắm.

    Sang chấn.”

    Ly cầm đũa lên, cười.

    “Ăn mì gói nhiều tới mức con nghi mình sắp tiến hóa thành… gói gia vị.”

    Bà Loan lắc đầu.

    “Ở nhà ăn cho đàng hoàng.

    Ốm nhom thế kia.”

    “Con ốm là do thời trang đó mẹ.

    Người ta gọi là gầy nghệ thuật.”

    “Ừ, nghệ thuật tới mức mẹ nhìn muốn cho ăn thêm ba chén.”

    Hai mẹ con vừa ăn vừa nói chuyện vặt.

    Ly kể chuyện công ty theo kiểu nửa đùa nửa thật, cố làm như đó chỉ là mấy chuyện lặt vặt.

    Bà Loan nghe, không hỏi sâu, chỉ gật đầu, thỉnh thoảng gắp thêm cho con miếng cá.

    “Còn chuyện… bạn trai?”

    Bà Loan hỏi rất khẽ.

    Ly khựng lại một giây, rồi cười hề hề.

    “Thôi mẹ ơi, coi như con trả lại người ta cho xã hội đi.

    Con nuôi không nổi.”

    Bà Loan nhìn con gái, không nói gì thêm, chỉ nói: “Ăn đi con.”

    Bữa cơm kết thúc trong không khí yên yên.

    Ly dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài.

    “Công nhận, về nhà cái là thấy mình… còn cứu được.”

    “Ở đâu mệt quá thì về đây.”

    Bà Loan nói.

    “Nhà lúc nào cũng còn chỗ cho con.”

    Ly cười.

    “Mẹ nói vậy con ở luôn đó nha.”

    “Ở thì ở.

    Miễn là đừng ăn rồi chê cơm mẹ nấu.”

    “Ơ, con chỉ góp ý mang tính xây dựng thôi mà.”

    Hai mẹ con đang dọn dẹp thì ngoài sân có tiếng gọi:

    “Cô Loan ơi, con giao đồ.”

    Bà Loan lau tay vào tạp dề.

    “À, chắc Hưng đó.

    Ra đây con.”

    Ly theo mẹ ra, trong đầu lẩm bẩm: Hưng nào ta?

    Cái tên nghe quen, nhưng ký ức thì trống trơn.

    Ngoài sân đứng một người đàn ông gầy, mặc áo thun tối màu, tay xách túi đồ vải.

    Điều khiến Ly chú ý nhất là… hình xăm.

    Tay, cổ tay, lộ cả ở cổ áo.

    Gương mặt thì lạnh, ánh mắt trầm, nhìn không giống người hay nói chuyện với ai.

    Trong đầu Ly bật ra một câu rất thiếu thiện cảm: Nhìn giống người bước ra từ mấy con hẻm tối hơn là thợ may.

    “Đồ của cô đây.”

    Anh đưa túi cho bà Loan, giọng trầm, ngắn gọn.

    “Ừ, để đó đi con.”

    Bà Loan nhận lấy rất tự nhiên, rồi quay vào nhà, không hề giới thiệu gì thêm, như thể chuyện Ly và người này biết nhau là điều hiển nhiên.

    Ly đứng khựng lại một nhịp.

    Ủa?

    Cô nhìn người đàn ông trước mặt, rồi liếc theo bóng lưng mẹ: Mình có quen anh này hả?

    Sao không nhớ gì hết vậy?

    Hưng quay sang nhìn cô.

    Ánh mắt anh dừng lại lâu hơn mức cần thiết, như đang nhìn lại một điều gì đó rất cũ.

    “Lâu rồi không gặp.”

    Anh nói.

    Ly chớp mắt.

    “À…

    ờ… xin lỗi, anh là…?”

    “Hưng.”

    Anh đáp.

    “À, anh Hưng.”

    Ly gật gù, cười xã giao.

    “Chắc tại trí nhớ em kém.

    Anh thông cảm.”

    Cô liếc anh thêm lần nữa: gầy, xăm nhiều, mặt lúc nào cũng như đang nghĩ tới mấy chuyện không vui.

    Không phải gu mình.

    “Anh là thợ may hả?”

    Ly hỏi, giọng nghi ngờ.

    “Ừ.”

    Ly bật cười khẽ.

    “Thiệt luôn?

    Nhìn anh, em tưởng anh làm nghề… hù người ta ngoài hẻm không đó.”

    Trong nhà, bà Loan ho nhẹ một tiếng, nhưng không ra can.

    “Em nói thiệt mà.”

    Ly nhún vai.

    “Anh xăm kín vậy, mặt lại u ám, bảo em không hiểu lầm cũng khó.”

    Hưng không cãi.

    Chỉ nói: “May vá cũng là nghề.”

    “Ờ, công nhận.”

    Ly gật gù.

    “Nhưng anh may đồ hay may… khí chất vậy?

    Tại nhìn anh hơi… tối.”

    Khóe môi Hưng khẽ động, nhưng không thành cười.

    “Anh chỉ may đồ.”

    “Tiếc ghê.”

    Ly thở dài rất kịch.

    “Nếu may được tính cách thì chắc anh nên may cho mình cái… tươi tắn hơn chút.”

    Hưng nhìn cô, ánh mắt sâu và nặng.

    “Em không nhớ anh cũng phải.

    Lâu rồi mà.”

    “Ừ, chắc vậy.”

    Ly cười trừ.

    “Thôi, coi như hôm nay quen lại từ đầu đi.”

    Trong nhà, bà Loan nhìn ra, chỉ cười nhẹ, không nói gì thêm, cũng không ép Ly phải nhớ ra.

    “Thôi, nếu cô cần sửa thêm thì cứ mang qua.”

    Hưng nói với bà Loan.

    “Con về trước.”

    “Ừ, cảm ơn con.”

    Bà Loan gật đầu.

    Hưng quay đi.

    Trước khi ra cổng, anh dừng lại một nhịp rất ngắn, như muốn nói gì đó, rồi thôi.

    Bóng anh khuất dần ngoài hàng cau, để lại trong sân một cảm giác hơi lạnh, dù trời vẫn còn nắng.

    Ly nhìn theo, lẩm bẩm: “Thợ may gì mà nhìn như nhân vật phản diện.”

    Bà Loan chỉ nói: “Đừng nhìn người ta như vậy.

    Hưng quen con từ trước.”

    Ly quay sang.

    “Vậy hả?

    Con không nhớ thiệt.”

    “Không nhớ thì thôi.”

    Bà Loan nói nhẹ.

    “Có những chuyện, nhớ hay không… cũng không quan trọng.”

    Ly nhún vai.

    “Vậy chắc anh đó không phải gu con rồi.”

    Cô quay vào nhà, lòng nhẹ hơn lúc chiều, hoàn toàn không biết rằng… người thợ may mang ánh mắt u tối kia sẽ là người kéo cô vào những chuyện mà cô chưa từng nghĩ tới.
     
    Pháp Sư Bất Đắc Dĩ
    Vở Kịch Giữa Chợ


    Sáng hôm sau, Trúc Ly bị mẹ gọi dậy bằng một giọng rất dịu dàng nhưng nội dung thì cực kỳ tàn nhẫn:

    “Ly, dậy đi chợ với mẹ.”

    Ly kéo chăn trùm đầu.

    “Mẹ ơi, con vừa mới về quê để dưỡng thương tâm hồn mà.”

    “Dưỡng thì dưỡng, nhưng cái tủ lạnh nó không tự đầy lên được.”

    “Thương tâm hồn xong phải thương luôn cái bụng hả mẹ…”

    Bà Loan đứng chống nạnh nhìn con gái.

    “Con có đi không?”

    Ly thò một con mắt ra khỏi chăn.

    “Con đi.

    Nhưng con đi với tư cách là… nạn nhân bị ép buộc.”

    “Mặc đồ vô.”

    Chợ quê buổi sáng lúc nào cũng ồn ào, đông đúc, mùi rau, mùi cá, mùi thịt trộn lẫn với tiếng rao hàng và tiếng cười nói.

    Ly đi bên cạnh mẹ, tay cầm giỏ, mắt lơ đãng nhìn xung quanh, trong đầu vẫn còn lơ mơ vì thiếu ngủ.

    “Con thấy về quê có vẻ ổn hơn rồi đó.”

    Bà Loan nói.

    “Dạ, tại ở đây con không phải giả vờ mạnh mẽ.”

    Ly đáp tỉnh bơ.

    “Con yếu đuối một cách rất hợp pháp.”

    “Cái con bé này…”

    Hai mẹ con vừa đi vừa lựa đồ.

    Mọi thứ đang rất bình thường thì phía đầu chợ bỗng có tiếng xôn xao.

    “Ê, nghe chưa, ông đó lại lên cơn rồi đó!”

    “Hình như bị ma nhập đó!”

    “Hôm bữa thấy ổng tự nói chuyện một mình, ghê lắm!”

    Ly ngẩng lên.

    Ở giữa đám đông, có một người đàn ông trung niên, quần áo lôi thôi, tóc tai rối bù, đang ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm gì đó trong miệng, thỉnh thoảng lại giật người như bị ai đó kéo.

    “Mẹ ơi, kịch bản quen quá.”

    Ly lẩm bẩm.

    Bà Loan thì đã bắt đầu tỏ ra lo lắng.

    “Tội nghiệp, chắc bị gì đó thật…”

    Ly còn đang định nói thêm thì chợt thấy…

    Hưng.

    Anh đứng ở hơi xa, dựa vào một quầy hàng, khoanh tay, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông kia rất chăm chú.

    Gương mặt vẫn lạnh, vẫn u ám, như thể chuyện trước mắt không phải lần đầu anh thấy.

    Điều làm Ly khó hiểu là… anh không hề có ý định lại gần.

    “Ủa?”

    Ly nhíu mày.

    “Anh thợ may u ám đó đứng coi kìa.”

    “Mày nói ai?”

    Bà Loan hỏi.

    “À, không, con tự nói chuyện với vũ trụ thôi.”

    Đúng lúc đó, từ đâu chui ra một ông mặc áo dài, tay cầm chuỗi hạt, miệng nói thao thao:

    “Bà con tránh ra, để tôi coi.

    Cái này là bị vong theo, không trừ là không được đâu!”

    Đám đông lập tức xôn xao hơn.

    “Pháp sư đó!”

    “Nghe nói ổng giỏi lắm!”

    “Trời ơi, vậy là đúng bị ma nhập rồi!”

    Ly khoanh tay, liếc qua liếc lại.

    “Mẹ, con cá với mẹ luôn, ông này là diễn viên quần chúng đội lốt pháp sư.”

    Bà Loan hơi chần chừ.

    “Nhưng… lỡ đâu là thật thì sao?”

    “Thì con xin lỗi mẹ, nhưng mấy màn này con coi trên mạng nhiều lắm rồi.”

    Ông “pháp sư” kia bắt đầu làm phép, miệng lẩm nhẩm mấy câu nghe rất… chung chung, tay thì vung vẩy, thỉnh thoảng lại hét lên một tiếng làm người xung quanh giật mình.

    Người đàn ông dưới đất thì diễn rất đạt: co giật, gào lên, rồi lại ôm đầu khóc.

    “Thấy chưa!”

    Ông pháp sư nói lớn.

    “Vong này dữ lắm!

    Muốn giải thì phải làm lễ, mà làm lễ thì… phải có chút lễ mọn.”

    Ly quay sang nhìn mẹ.

    Ánh mắt bà Loan đầy do dự và thương hại.

    “Mẹ… mẹ thấy tội nghiệp ổng quá.”

    Ly thở dài.

    “Mẹ, con nói rồi, cái này…”

    “Mẹ biết con không tin mấy cái này.”

    Bà Loan nói nhỏ.

    “Nhưng lỡ đâu người ta thật sự khổ thì sao?

    Mình giúp được thì giúp…”

    Ly im lặng vài giây.

    Rồi cô cười, nhưng là kiểu cười rất mệt.

    “Thôi được rồi.

    Con biết mà.”

    Cô quay sang nhìn ông pháp sư.

    “Bao nhiêu?”

    “Không nhiều.”

    Ông ta đáp rất nhanh.

    “Tùy tâm, nhưng ít nhất cũng phải…

    đủ để làm lễ cho đàng hoàng.”

    Ly móc ví ra.

    Trong lúc đó, cô liếc sang phía Hưng.

    Anh vẫn đứng đó.

    Nhìn.

    Không nói.

    Không can.

    Cái người này đúng là vô tâm thật.

    Ly vừa rút tiền ra thì một bàn tay khác chặn lại.

    “Đừng đưa.”

    Giọng Hưng thấp và lạnh.

    Ly quay phắt sang.

    “Anh làm gì vậy?”

    “Đây không phải ma nhập.”

    Hưng nói.

    “Lừa đảo.”

    Ông pháp sư lập tức đổi sắc mặt.

    “Cậu nói cái gì vậy?

    Cậu biết gì mà nói?”

    Hưng nhìn ông ta, ánh mắt không hề dao động.

    “Ông dùng mấy chiêu cũ.

    Người kia diễn không tệ, nhưng tay run quá.

    Với lại… nếu là nhập thật, ông đã không đứng xa vậy.”

    Đám đông bắt đầu xì xào.

    Ly thì cau mày.

    “Anh biết thì sao lúc nãy không nói?”

    “Vì không cần.”

    Hưng đáp.

    “Ai tỉnh táo thì tự biết.”

    Ly cười nhạt.

    “À, vậy ra mẹ em với em là không tỉnh táo?”

    “Anh không nói vậy.”

    “Nhưng anh nghĩ vậy.”

    Ly nhét tiền lại vào ví, rồi lại rút ra.

    “Em biết là lừa.

    Rất rõ.

    Nhưng mẹ em thấy tội, em giúp.

    Vậy thôi.”

    Hưng nhìn cô.

    “Giúp kiểu này là tiếp tay cho lừa đảo.”

    “Còn đứng nhìn người ta bị dắt mũi mà không nói gì thì là gì?”

    Ly bực.

    “Anh đứng đó coi từ nãy giờ mà!”

    “Vì anh biết nói cũng không ai nghe.”

    Hưng đáp gọn.

    “Như bây giờ thôi.”

    Bà Loan đứng giữa hai người, lúng túng.

    “Thôi… hai đứa…

    đừng cãi…”

    Ông pháp sư thấy tình hình không ổn, lùi lại một bước.

    “Nếu không tin thì thôi, tôi không ép.”

    Người đàn ông dưới đất cũng bắt đầu… bớt co giật một cách rất đáng ngờ.

    Ly nhìn cảnh đó, lòng khó chịu.

    Nhưng cô vẫn đưa tiền cho người đàn ông kia.

    “Coi như tôi giúp ông một bữa ăn.”

    Hưng nhìn cô, giọng trầm xuống.

    “Em đang tự lừa mình.”

    Ly quay sang, mắt hơi lạnh.

    “Còn anh thì vô tâm.”

    Không khí giữa hai người chùng xuống.

    Bà Loan kéo tay Ly.

    “Thôi con, mình đi về.”

    Ly gật đầu, quay lưng đi.

    Trước khi đi, cô nói một câu, không nhìn Hưng:

    “Có những lúc, đúng sai không quan trọng bằng… người bên cạnh mình đang cần gì.”

    Hưng đứng lại, không đuổi theo.

    Ánh mắt anh tối đi, như thể câu nói đó chạm vào một chỗ rất sâu mà anh không muốn ai chạm tới.

    Hai mẹ con đi xa dần trong chợ.

    Ly bực bội thật, nhưng trong lòng lại có cảm giác rất lạ:

    Cái người đó… rốt cuộc là đang giấu cái gì vậy?

    Còn Hưng, anh nhìn theo bóng cô, rất lâu.

    Rồi khẽ nói, như nói với chính mình:

    “Anh không vô tâm.

    Anh chỉ biết… có những thứ, càng tin thì càng chết nhanh hơn.”
     
    Pháp Sư Bất Đắc Dĩ
    cây đa thần bí


    Tối đó, Trúc Ly ra ngoài đi dạo.

    Cô nói với mẹ là đi hít thở không khí, nhưng thật ra là muốn giải tỏa cái mớ buồn phiền còn kẹt lại trong lòng từ mấy ngày nay.

    Ở quê, ban đêm yên tĩnh hơn thành phố rất nhiều.

    Không còi xe, không đèn quảng cáo, chỉ có gió thổi qua mấy hàng tre và tiếng côn trùng kêu rả rích.

    Ly đi chậm, vừa đi vừa nhìn lại mấy chỗ quen thuộc hồi nhỏ: con đường đất dẫn ra bờ ruộng, cái cầu nhỏ bắc qua mương nước, và mấy căn nhà đã đổi chủ từ lúc nào không hay.

    “Đúng là… có mấy thứ chỉ về quê mới thấy mình còn thở được thiệt.”

    Cô lẩm bẩm.

    Đi thêm một đoạn, Ly chợt thấy một bóng người quen quen phía trước.

    Là Hưng.

    Anh đang đứng trước một căn nhà, đưa cho chủ nhà một gói đồ được bọc vải cẩn thận.

    Xong việc, anh quay lưng định đi.

    Thấy Ly, anh khựng lại một nhịp… rồi đổi hướng, như thể không muốn chạm mặt.

    Ly nheo mắt.

    “À ha?”

    Cô bước sang trái, chắn đường.

    Hưng bước sang phải.

    Cô lại bước sang phải.

    Anh lại né sang trái.

    Hai người cứ sàng qua sàng lại ngay giữa đường như đang chơi trò… tránh nhau phiên bản quê mùa.

    Cuối cùng, Hưng dừng lại, nhìn cô, hơi nhíu mày.

    “Em làm gì vậy?”

    Ly khoanh tay.

    “Anh trốn em hả?”

    “Không.”

    “Vậy anh né làm gì?”

    “Anh chỉ… không muốn cãi nữa.”

    Ly cười nhạt.

    “Yên tâm, em ra đây không phải để cãi.

    Em ra đây để… khịa.”

    Hưng thở ra nhẹ.

    “Chuyện sáng nay, anh vẫn giữ nguyên quan điểm.”

    “Em biết.”

    Ly gật gù.

    “Anh thấy em ngu, em thì thấy anh vô tâm.

    Mỗi người một vẻ, khỏi tranh luận.”

    Hưng nhìn cô một lúc, rồi nói: “Nếu vậy thì tốt.”

    “Nhưng…”

    Ly nghiêng đầu.

    “Anh nói anh quen em từ trước, mà em không nhớ anh là ai.

    Cái này thì em thấy… không ổn lắm.”

    Hưng im lặng.

    “Ít nhất anh cũng phải cho em biết tụi mình quen kiểu gì chứ?

    Bạn học?

    Hàng xóm?

    Hay là… em từng mượn tiền anh rồi quỵt?”

    “Không phải.”

    Hưng đáp.

    “Em không nhớ thì cũng không sao.”

    Ly nhíu mày.

    “Sao lại không sao?”

    “Vì nhớ hay không… cũng không thay đổi được gì.”

    Giọng anh rất đều, rất thấp.

    Ly còn định hỏi thêm thì từ phía đầu đường có tiếng người chạy tới, thở hổn hển.

    “Bà con ơi!

    Thằng Tý con cô Bảy… mất tích rồi!”

    Cả đoạn đường lập tức xôn xao.

    “Mất tích sao?”

    “Hồi chiều còn thấy nó chơi ngoài bờ ruộng mà?”

    “Có khi nào… nó lại ra chỗ đó không?”

    “Chỗ nào?”

    Ly hỏi theo bản năng.

    “Gốc cây đa đầu làng.”

    Một người nói nhỏ, nhưng đủ để ai cũng nghe.

    “Mấy bữa nay người ta đồn…

    ở đó không yên.”

    Ly nhìn theo đám đông bắt đầu kéo nhau chạy về hướng đó.

    Cô do dự một giây… rồi cũng đi theo.

    Hưng đứng lại.

    “Em đừng dính vào.”

    Ly quay sang.

    “Sao?”

    “Chuyện này không phải chuyện của em.”

    “Nhưng là chuyện của một đứa nhỏ.”

    Ly nói.

    “Anh không đi thì thôi.”

    Cô quay lưng bước đi.

    Sau lưng, Hưng đứng yên vài giây… rồi cũng bước theo, giữ khoảng cách phía sau cô.

    Gốc cây đa đầu làng hiện ra trong ánh đèn pin và đèn điện thoại chập chờn.

    Cây rất to, rễ nổi lên như mấy con trăn khổng lồ bò trên mặt đất.

    Ban ngày nhìn đã thấy u, ban đêm lại càng rợn.

    Thằng Tý được tìm thấy ngồi dựa vào gốc cây.

    Mắt nó mở, nhưng ánh nhìn trống rỗng.

    Gọi không trả lời.

    Lắc cũng không phản ứng.

    Như một cái vỏ rỗng bị ai đó bỏ quên ở đó.

    “Mẹ ơi…”

    Có người thì thào.

    “Nhìn nó kìa…”

    “Bị bắt hồn rồi…”

    “Ma cây đa đó!”

    “Phải mời thầy về thôi!”

    Ly chen lên trước, nhìn thằng bé.

    Tim cô thắt lại.

    “Gọi xe đưa nó đi bệnh viện đi.

    Nhìn vậy là không ổn đâu.”

    Mọi người nhìn cô như nhìn người vừa nói bậy.

    “Không được đâu!”

    “Đây là ma cây bắt hồn!”

    “Bác sĩ không giải quyết được đâu!”

    Ly bắt đầu khó chịu.

    “Ma với chả quỷ gì!

    Nó là con nít, có khi bị sốc, bị gì đó trong người thì sao?

    Không đưa đi viện lỡ có chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm?”

    “Cô đừng nói bậy!”

    Một người lớn tuổi gắt.

    “Cây đa này linh lắm!”

    Ly nghiến răng.

    “Linh tới mức nào thì cũng không thể bỏ mặc một đứa nhỏ như vậy được!”

    Cô buột miệng, nửa bực nửa khịa: “Nếu mấy người muốn mời pháp sư thì… thà để tôi làm còn hơn.”

    Không khí xung quanh chợt im bặt.

    Gió thổi qua tán lá đa, phát ra tiếng xào xạc rất lạ.

    Rễ cây… hình như động.

    Ly cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.

    Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ thân cây.

    Vỏ cây nứt ra một đường nhỏ, như có thứ gì đó bên trong…

    đang cựa quậy.

    Mọi người bắt đầu lùi lại.

    “Ai… ai đó vừa nói gì không?”

    “Cây… cây động kìa!”

    Ly nuốt nước bọt.

    Cổ họng khô khốc.

    Cô lẩm bẩm, giọng không còn chắc như lúc nãy nữa:

    “Nói giỡn mà thành thiệt à?!!”

    Ở phía sau, Hưng nhìn chằm chằm vào gốc cây đa, ánh mắt tối hẳn đi.

    Và lần đầu tiên từ lúc Ly quen anh lại…

    Trên gương mặt u ám đó, xuất hiện một chút gì đó… giống như lo lắng thật sự.
     
    Pháp Sư Bất Đắc Dĩ
    Trận Trừ Tà Rất... không chuyên nghiệp


    Mọi người còn đang xôn xao thì gốc cây đa lại động.

    Không phải kiểu rung chuyển long trời, chỉ là rễ cây khẽ cựa, lá trên cao xào xạc như có thứ gì đó vừa thở ra trong thân cây.

    Nhưng chừng đó thôi cũng đủ khiến cả đám người im bặt.

    Ly nuốt nước bọt.

    “Ha ha… chắc… chắc là gió đổi ca trực thôi.”

    Cô cười gượng, giơ tay xua xua như đang đuổi muỗi.

    “Mọi người bình tĩnh, đừng có tự biên tự diễn.

    Ma quỷ gì chứ, thời buổi này còn KPI đâu mà đi hù người.”

    Miệng nói rất sung, nhưng chân cô lùi từng bước nhỏ, cổ họng khô khốc, tay nắm chặt cái ví như nắm bùa hộ mệnh phiên bản… da bò.

    Rồi từ trong hốc cây, một làn khói đen mỏng như sương nhưng lạnh buốt, chậm rãi bò ra.

    Chỉ có Ly thấy.

    Cô đứng sững.

    “Ơ…

    ơ… này…

    đùa nhau à…?”

    Ly lẩm bẩm, mắt dán chặt vào thứ đó.

    Làn khói đen đột ngột lao thẳng về phía cô.

    “ÁÁÁÁÁ—!!!”

    Ly hét toáng lên, theo phản xạ ném phắt cái ví về phía trước như thể đó là vũ khí trừ tà cấp S.

    Đúng lúc đó, Hưng đứng gần đó tặc lưỡi một tiếng.

    Anh bước lên nửa bước, rất nhanh, rất kín, tay khẽ làm một động tác nhỏ trong không khí.

    Không ai để ý.

    Chỉ có làn khói đen khựng lại, như đụng phải thứ gì đó vô hình, rồi tan ra ngay trước khi kịp chạm vào Ly.

    Ly đứng đơ vài giây, rồi mới hít mạnh một hơi.

    “…Ủa?

    Hết rồi hả?”

    Mọi người thì chỉ thấy cô tự nhiên la hét, rồi đứng thừ ra.

    “Cô sao vậy?”

    “Có chuyện gì đâu?”

    “Nó đâu rồi?”

    “Có ma đó!

    Nó vừa lao vào tôi!”

    Ly chỉ về phía hốc cây, giọng còn run nhưng miệng vẫn cố cứng.

    “Mấy người không thấy à?

    À… quên, chắc do tôi xinh quá nên nó chọn tôi.”

    Mọi người nhìn theo… chẳng thấy gì.

    Im lặng vài giây.

    Rồi có người thì thào: “Chắc… nó trốn rồi…”

    “Ma cây đó!”

    “Nó tấn công cô kia kìa!”

    “Thôi chạy về nhà đi!”

    Chỉ trong chốc lát, đám đông tan tác, ai về nhà nấy, đóng cửa cái rầm.

    Chỉ còn lại Ly và Hưng.

    Ly quay sang anh, mặt vẫn còn hơi trắng.

    “Anh… anh có thấy cái thứ vừa rồi không?”

    Hưng thở dài.

    “Anh nghĩ… em nhìn lầm thôi.”

    “Tôi mà nhìn lầm cái gì.

    Nó suýt hôn tôi một cái rồi đó.”

    Ly nhíu mày.

    “Hay là anh đứng xa quá nên không thấy?”

    “Có thể do em sợ quá.”

    Anh nói, giọng cố giữ bình tĩnh.

    “Ở đây tối, lại nhiều người đồn thổi.”

    Ly im lặng vài giây, rồi khoát tay.

    “…Ừ, chắc là tôi tưởng tượng.

    Chứ đời nào tôi xui tới mức bị ma chọn mặt gửi vàng.”

    Đúng lúc đó, một giọng nhỏ vang lên:

    “Chị ơi…”

    Ly quay lại.

    Một bé gái gầy gò, quần áo cũ rách đứng gần đó — bé Hân.

    “Chị giúp em với…”

    Con bé nói nhỏ.

    “Giúp… giúp gì?”

    Ly hỏi.

    “Chị trừ tà giỏi lắm mà…”

    Hân nhìn cô, mắt sáng lên.

    “Hồi nãy em thấy chị ném bùa, nó biến mất liền…”

    Ly nhìn cái ví trong tay mình.

    “…À… cái ‘bùa’ này hả?”

    Cô giơ lên.

    “Bùa hàng hiệu, chống nước, chống trộm, chống luôn… ma.”

    Rồi cô vội xua tay.

    “Nhưng nói nghiêm túc, chị không phải pháp sư.

    Hồi nãy chỉ là chị hoảng thôi.”

    Hân lắc đầu.

    “Không… em thấy mà…”

    Ly ngồi xuống, nói nhỏ hơn: “Chị không biết trừ tà.

    Với lại… ma quỷ chắc cũng không có thật đâu.”

    Nghe vậy, mắt Hân đỏ lên, nước mắt chảy dài.

    “Bạn duy nhất của em… bị con ma ở cây đó bắt mất rồi…”

    Con bé nức nở.

    “Em không biết nhờ ai…

    Em chỉ còn chị thôi…”

    Ly cắn môi.

    Cô quay sang nhìn Hưng.

    Anh vẫn im lặng, rõ ràng là không muốn dính vào.

    Ly liếc anh một cái, rồi quay lại với Hân.

    “Thôi được rồi.

    Tôi sẽ… thử.”

    Rồi tự trấn an mình: Không sao đâu.

    Ma quỷ gì chứ… chắc chỉ là mấy trò dọa người thôi.

    Hưng lắc đầu.

    “Em đừng làm liều.

    Nguy hiểm.

    Đừng làm màu trước mặt con nít.

    Lỡ không làm được thì sao?”

    Ly lập tức dựng tóc.

    “Anh coi thường tôi à?”

    Cô khoanh tay.

    “Anh chờ đó.

    Tôi sẽ trấn áp con ma khốn kiếp ở gốc cây này cho anh mở mang tầm mắt.”

    Rồi thêm: “Cá độ không?

    Tôi thắng thì anh bao tôi một chầu nước mía size bự.”

    Ngay lúc đó, gốc cây đa khẽ rung nhẹ.

    Ly co cổ.

    “…Ờ… hình như nó có nghe thấy tôi nói xấu nó.”

    Hân thì mừng rỡ, ôm chầm lấy Ly.

    “Cảm ơn chị!

    Cảm ơn chị nhiều lắm!”

    Tối đó, Ly lén ra khỏi nhà.

    Trên đầu trùm một cái khăn trải bàn, tay cầm kiếm gỗ mới đặt trên mạng, cổ đeo tỏi với ớt.

    Cô lẩm bẩm: “Không tin thì không tin… nhưng có full combo nhìn vẫn yên tâm hơn.”

    Hưng nhìn bộ dạng đó, khó hiểu.

    “Em định đi như vậy thật à?”

    “Đồ hành nghề.”

    Ly đáp tỉnh bơ.

    “Anh không hiểu đâu, nghề nào cũng phải có đồng phục.”

    Hân nhìn cái khăn.

    “Chị ơi…

    đó không phải khăn trải bàn sao?”

    “Đây là…

    áo pháp sư phiên bản tiết kiệm ngân sách.”

    “Còn tỏi với ớt?”

    “Bùa hộ mệnh… phiên bản bếp núc.”

    Hưng quay mặt đi, thở dài bất lực.

    Trước gốc cây đa, Ly vụng về cầm kiếm gỗ múa may, tay kia cầm điện thoại mở mấy câu chú trên mạng đọc theo, giọng thì thầm mà run.

    Hưng đứng phía sau, nhìn với ánh mắt kiểu: không biết nên cản hay nên chuẩn bị tinh thần.

    Một lúc sau, một bóng ma hiện ra — một ông già bụng to, vừa xuất hiện đã ôm bụng cười ha hả.

    Ly tái mặt.

    Đây là lần đầu tiên cô thấy ma rõ ràng như vậy.

    Cô quay sang nhìn Hưng rồi nhìn Hân.

    Hân… cũng đang nhìn chằm chằm vào ông ta.

    “Chị ơi!

    Trừ ông ta đi!”

    Hân kêu lên.

    Ly nuốt nước bọt, tay run nhưng vẫn chọt chọt kiếm ra phía trước.

    “Này…

    ông chú… về nhà ngủ đi, khuya rồi…”

    Con ma bụng phệ cười khinh thường, tiến lên định hù Ly.

    Rồi… hắn nhìn thấy Hưng.

    Nụ cười trên mặt hắn tắt ngúm.

    Hưng không nói gì, chỉ nhìn hắn.

    Ánh mắt lạnh, kiểu: Mày mà lại gần thêm bước nữa thì coi chừng.

    Con ma run rẩy.

    Hắn thấy Hưng khẽ nháy mắt.

    Hiểu ý.

    Ngay lập tức, hắn hét lên đau đớn, ôm bụng lăn lộn rồi chạy biến vào gốc cây đa.

    Ly đứng đơ ra.

    “…Ủa?

    Thiệt luôn hả?”

    Hân mừng rỡ.

    “Chị giỏi quá!

    Chị trừ được rồi!”

    Ly mất vài giây mới hoàn hồn, rồi chộp luôn spotlight.

    Cô chống nạnh, quay sang Hưng: “Thấy chưa?

    Tôi đã nói là nghề này tôi… có khiếu mà.”

    Rồi thêm: “Một chiêu xuất quỷ nhập thần, con ma chạy mất dép.

    Ghi nhận chiến công lịch sử nha.”

    Cô hất cằm.

    “Nhớ lời cá độ.

    Nước mía size bự, thêm đá.”

    Hưng vờ vỗ tay.

    “Xong chưa?

    Xong rồi thì cho anh về.”

    Ly: “…Anh đúng là không biết thưởng thức nghệ thuật trừ tà.”
     
    Pháp Sư Bất Đắc Dĩ
    Danh Xưng Rất Không Mong Muốn


    Tiệm may của Hưng lúc này đóng kín cửa.

    Bên trong, ánh đèn vàng yếu ớt hắt xuống nền nhà, kéo dài cái bóng gầy gò của anh như bị bóp méo.

    Hưng khom người, một tay chống lên bàn, hơi thở gấp gáp.

    Cơ thể anh run lên từng đợt, như thể có thứ gì đó đang cố trồi ra từ bên trong.

    Anh nghiến chặt răng, bàn tay còn lại giật mạnh cổ áo, xé toạc lớp vải mỏng.

    Những hình xăm hiện ra.

    Chúng không giống hình xăm bình thường.

    Những ký tự cổ quái, ngoằn ngoèo như rắn bò, chằng chịt trên ngực và sườn anh.

    Chúng…

    đang chuyển động.

    Rất khẽ, nhưng đủ để khiến người ta nổi da gà, như thể có thứ gì đó đang cựa quậy dưới da thịt.

    Hưng nhắm mắt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

    “Chưa đến lúc…” anh thì thầm, giọng khàn đi.

    Anh nghiến răng, làm một việc quen thuộc mà anh đã phải làm không biết bao nhiêu lần trước đây để giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát.

    Cơn đau khiến vai anh căng cứng, nhưng những hình xăm dần chậm lại, rồi lặng đi, như thể bị ép phải ngủ yên.

    Hưng dựa lưng vào tường, thở dốc.

    Ánh mắt anh tối lại.

    Anh không thể để “thứ đó” thoát ra.

    Không phải bây giờ.

    Không phải ở đây.

    Sáng hôm sau, Trúc Ly ngồi đờ người trên ghế, nhìn cảnh tượng trước mặt mà chỉ muốn độn thổ.

    Trước sân nhà, mấy bà hàng xóm đứng tụm năm tụm ba, nói chuyện rôm rả như họp chợ.

    Chủ đề thì khỏi cần đoán.

    “…tui nói thiệt, đêm qua tui hé cửa ra coi, thấy rõ cô Ly cầm kiếm rượt cái bóng đen chạy vòng vòng…”

    “Trời ơi, tui thì nghe tiếng gió hú, chắc con ma sợ quá nên chạy trốn!”

    “Ừ đó, pháp sư trẻ mà cao tay ghê ha!”

    Ly suýt sặc nước.

    Cái đáng nói là… trong đám đó có cả mẹ cô – bà Loan – đang đứng nghe, thỉnh thoảng còn gật gù cho có lệ.

    “Mẹ!”

    Ly kéo tay bà, thì thào đầy tuyệt vọng.

    “Con đã nói rồi, con KHÔNG BIẾT trừ tà!”

    Bà Loan nhìn con gái, vẻ mặt vừa muốn bênh vừa bất lực.

    “Thì mẹ có nói con là pháp sư đâu,” bà thở dài, rồi quay sang mấy người kia, “mấy chị đừng có nói quá lên, con bé nhà tui nó chỉ…

    ờ… hên thôi.”

    “Hên sao được, chị Loan!

    Tụi tui thấy mà!”

    Ly nghe mà muốn khóc.

    Thấy cái gì chứ?

    Đêm qua ai cũng đóng cửa kín mít, chui trong nhà trùm mền run như cầy sấy.

    Tất cả mấy chuyện “tận mắt chứng kiến” này, Ly thừa biết, là do bé Hân kể lại rồi bị người lớn thêm mắm dặm muối.

    Cô mở miệng định cãi, rồi lại thôi.

    Cãi không lại.

    Càng cãi, người ta càng tin.

    Bà Loan lắc đầu, coi như chịu thua, kéo Ly vào trong nhà.

    “Thôi kệ đi con.

    Người ta thích nói sao thì nói.

    Mà con cũng đừng có dính vô mấy chuyện này nữa.”

    Ly ôm đầu.

    Cô cảm giác như chỉ sau một đêm, mình đã bị gán cho một cái nghề mà bản thân còn chưa kịp từ chối.

    Một lúc sau, nhân lúc mẹ còn đang bận trong bếp, Ly lén chuồn ra ngoài, quyết định đi dạo một vòng cho đầu óc bớt nổ tung.

    Và rồi cô thấy Hưng.

    Anh đi từ đầu làng lại, bước chân chậm chạp, vai hơi trĩu xuống.

    Gương mặt vốn đã u ám, giờ lại càng xanh xao hơn, như người mất ngủ cả đêm.

    Ly nhíu mày.

    Cô không hiểu sao, nhưng cảm giác đầu tiên bật ra trong đầu là: Anh ta không ổn chút nào.

    Dù vậy, cái miệng vẫn nhanh hơn não.

    “Anh này,” Ly lên tiếng, “nhìn anh như người sắp… bay màu tới nơi vậy.”

    Hưng không dừng lại.

    Anh chỉ liếc cô một cái rất nhanh, rồi tiếp tục bước đi.

    Không khí giữa hai người hơi… kỳ.

    Đi được vài bước, Hưng mới nói vọng lại, giọng mệt mỏi: “Chuyện ‘pháp sư’ của em, cả làng đang đồn ầm lên rồi đó.”

    Ly nhếch mép.

    “Tin đồn mà.

    Mai mốt họ đồn tôi bay được chắc tôi cũng không ngạc nhiên.”

    “Đừng ham mấy cái danh được tung hô đó mà làm liều,” Hưng nói, vẫn không quay đầu lại.

    “Có những chuyện… không phải thứ để đùa.”

    Nói xong, anh cứ thế lếch đi tiếp, để lại Ly đứng đó, bĩu môi.

    “Xì… nói như ông cụ non,” cô lầm bầm một câu sau lưng anh.

    Đúng lúc đó, có người chạy hớt hải từ phía sau tới.

    “Cô… cô Ly phải không?”

    Một chàng trai trẻ, mặt mày tái mét, thở không ra hơi.

    “Cô… cô làm ơn… qua coi vợ tôi với… hình như cô ấy bị trúng tà…

    ở nhà giãy đành đạch, nói mê sảng…”

    Ly giật mình lùi lại nửa bước.

    “Khoan đã, anh nhầm rồi.

    Tôi không phải pháp sư.

    Mấy chuyện đó là hiểu lầm…”

    “Cô ơi, tôi xin cô!”

    Anh ta gần như sắp quỳ xuống.

    “Giờ tôi không biết cầu cứu ai nữa.

    Cô qua coi giùm, chỉ cần coi giùm thôi cũng được…”

    Ly há miệng định từ chối tiếp, nhưng nhìn vẻ mặt hoảng loạn đến tuyệt vọng của anh ta, lời nói cứ nghẹn lại trong cổ.

    Cô cắn môi.

    Trong đầu cô gào lên: Đừng dính vô!

    Rắc rối đó!

    Nhưng tim thì lại không nghe lời.

    “…Được rồi,” cô thở dài.

    “Tôi… tôi chỉ qua coi thôi.

    Nhưng tôi nói trước, tôi không biết trừ tà gì hết.”

    Gần đó, Hưng đang đi chợt khựng lại.

    Anh đứng yên vài giây, rồi đưa tay lên đập nhẹ vào trán, thở ra một hơi đầy bất lực.

    “Nữa rồi…” anh lẩm bẩm.

    “Mới nhắc xong.”
     
    Pháp Sư Bất Đắc Dĩ
    Pháp Sư Bất Đắc Dĩ


    Ly đi theo sau chàng trai, lòng dạ nặng như đeo đá.

    Mới đứng tới cửa nhà anh ta, cô đã nghe tiếng la hét vang lên từ bên trong, the thé và dồn dập, như ai đó đang phát điên.

    Ly khựng lại ngay lập tức.

    Cô quay sang nhìn anh ta, ánh mắt viết rõ mồn một: Không vào có được không?

    Chàng trai nhìn lại cô, ánh mắt gần như cầu xin.

    “Cô… làm ơn…”

    Ly nuốt nước bọt.

    Cô tự mắng mình trong đầu một câu rất không hay ho, rồi nghiến răng bước vào.

    Bên trong phòng, cảnh tượng khiến Ly đứng sững.

    Người vợ bị trói trên giường, mắt trợn ngược, răng nghiến chặt, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ khó hiểu.

    Cơ thể cô ta giãy mạnh đến mức cái giường cũng rung lên.

    Ly cứng đơ.

    Trong đầu trống rỗng.

    Chàng trai đứng bên cạnh, mặt mày tái mét vì lo lắng, nhìn vợ rồi lại nhìn Ly với ánh mắt trông chờ đến tuyệt vọng.

    Ly chửi thầm trong bụng: Tôi tới đây làm cái gì vậy hả trời…

    “Anh… anh ra ngoài đi,” Ly nói, cố làm giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh.

    “Để tôi… tập trung.”

    Chàng trai do dự một chút, rồi cũng gật đầu, bước ra ngoài, khép cửa lại.

    Cửa vừa đóng, Ly lập tức vò đầu bứt tóc, đi qua đi lại trong phòng như con kiến trên chảo nóng.

    “Rồi… giờ làm sao đây?” cô lẩm bẩm.

    Cô thử lại gần, nói chuyện với người phụ nữ kia, giọng nửa dỗ dành nửa lúng túng:

    “Chị ơi… bình tĩnh ha… có gì từ từ nói chuyện…”

    Không có tác dụng.

    Ly nhìn quanh, thấy trên bàn có ấm trà.

    Cô chợt nảy ra một ý tưởng mà chính cô cũng không biết là nghiêm túc hay đang tuyệt vọng.

    “Ờ… trong phim hay có mấy vụ tạt nước thánh mà…”

    Ly lẩm bẩm, rồi cầm ly trà, chấm chấm lên trán người phụ nữ.

    “Thôi thì… nước trà cũng là nước, ha?”

    Không có gì xảy ra.

    Cô thở dài, rồi lại nghĩ ra chiêu khác.

    Lấy cái khăn gần đó, cô che mặt người phụ nữ lại, lẩm bẩm mấy câu linh tinh học lỏm trên mạng, hy vọng “con ma” nào đó thấy phiền mà tự đi.

    Vẫn không có gì xảy ra.

    “Trời ơi, sao mấy chiêu trong phim không dùng được vậy…”

    Ly muốn khóc tới nơi.

    Đúng lúc cô còn đang loay hoay nghĩ cách khác, thì rắc—một tiếng động nhỏ vang lên.

    Ly quay phắt lại.

    Người phụ nữ…

    đã thoát được dây trói.

    Đôi mắt cô ta trợn lên, nhìn Ly chằm chằm, rồi bất ngờ lao tới.

    “A—!”

    Ly hoảng loạn lùi lại.

    Cô ta chộp vào cổ Ly, nhưng đúng lúc đó Ly theo phản xạ ngồi thụp xuống, cú chộp trượt qua không khí.

    Người phụ nữ tiếp tục cúi xuống định tấn công tiếp, thì Ly—vì quá hoảng—bật dậy.

    Cốp!

    Hai cái đầu cụng vào nhau.

    Cả hai cùng loạng choạng.

    Ly ôm đầu, đau điếng, còn người phụ nữ thì ngã ngửa ra sau.

    Ly chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy cô ta lồm cồm bò dậy, ánh mắt vẫn dữ dội, rồi… rượt theo cô.

    Thế là trong căn phòng nhỏ, bắt đầu một màn rượt đuổi vô cùng hỗn loạn.

    Ly vừa chạy vừa hét: “Bình tĩnh!

    Chị ơi, bình tĩnh!

    Có gì từ từ nói chuyện, đừng dùng bạo lực!”

    Bên ngoài, chàng trai nghe tiếng động ầm ĩ, tim đập thình thịch.

    Anh ta đứng không yên, vừa lo vừa hy vọng: Chắc cô ấy đang… trừ tà dữ lắm…

    Bên trong, Ly thì hoàn toàn trái ngược.

    Cô bị dồn vào góc phòng, đường chạy ngày càng hẹp, cuối cùng bị tóm được.

    Cô giơ hai tay lên, hoảng loạn nói loạn xạ: “Khoan đã!

    Đừng đánh!

    Tôi… tôi hứa sẽ chụp cho chị bộ hình thật đẹp!

    Có filter, có chỉnh da, có góc nghiêng luôn!”

    Ngay lúc đó—

    Một luồng sáng màu lam nhạt bất ngờ đánh trúng lưng người phụ nữ.

    Một làn khói mỏng bốc lên.

    Cô ta hét lên một tiếng ngắn, rồi ngã gục xuống, bất tỉnh.

    Căn phòng… im phăng phắc.

    Ly đứng chết trân, tim đập thình thịch, mắt mở to nhìn cảnh trước mặt.

    Cô không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

    Một lúc sau, cô mới run run mở cửa bước ra ngoài.

    Chàng trai lập tức lao tới, nhìn vào trong phòng, thấy vợ mình nằm yên, không còn giãy giụa nữa.

    “Cô… cô trừ tà xong rồi sao?” anh ta hỏi, giọng run run.

    Ly còn đang trong trạng thái “não đứng hình”, chỉ gật đầu cho xong chuyện.

    Và thế là… cô lại nhận thêm một “chiến công” mà chính cô cũng không hiểu nổi nó đến từ đâu.

    Chàng trai rối rít cảm ơn, gần như muốn khóc vì nhẹ nhõm.

    Ly thì bước ra ngoài, mặt đơ cứng, đầu óc quay mòng mòng, vẫn chưa kịp xử lý hết những gì vừa xảy ra.

    Ra tới ngoài, cô chợt thấy Hưng đứng ở đó.

    Anh nhìn cô một lúc, ánh mắt khó đoán, rồi quay đi, như thể chẳng có gì để nói.

    Ly đứng sững lại, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ:

    …Sao anh ta lại đứng ở đây?
     
    Pháp Sư Bất Đắc Dĩ
    Ca Này... Ngoài Chuyên Môn Rồi!


    Sáng hôm sau, Trúc Ly chính thức có thêm một cái danh mới: pháp sư.

    Và cô ghét cay ghét đắng cái danh đó.

    Ly ngồi đơ như khúc gỗ trên ghế, nhìn mẹ mình đứng ngoài sân nghe hàng xóm bu quanh kể chuyện tối qua với vẻ mặt vừa tự hào vừa… nghe cho vui.

    Người thì bảo thấy cô vung kiếm đuổi ma, người thì nói thấy ánh sáng xanh chớp lên như sét đánh.

    Buồn cười nhất là… mẹ cô cũng gật gù.

    “Không ngờ mẹ lại sinh ra được một pháp sư mát tay như vậy đó nha.”

    Mẹ cười trêu.

    Ly úp mặt xuống bàn:

    “Con đã nói cả trăm lần rồi, con không biết trừ tà…”

    Mẹ cũng bênh vài câu, nhưng trước cả xóm thì cũng đành chịu.

    Cuối cùng bà chỉ xoa đầu cô:

    “Thôi, làm được thì làm, không được thì đừng cố quá.”

    Ly lầm bầm:

    “Lúc đầu chính mẹ là người kêu con giúp người ta mà…

    Giờ thì hay rồi, thất nghiệp không ai thương, thất tình không ai cảm thông, đứng dưới gốc cây cái thành… pháp sư.”

    Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa.

    Ly giật mình, lén lút đi ra, đứng sau cửa hỏi vọng:

    “Nếu tìm tôi bắt ma thì tôi đi vắng rồi!”

    Bên ngoài im lặng một chút, rồi có giọng trầm quen:

    “Anh không đến bắt ma.”

    Ly mở cửa.

    Hưng đứng đó, mặt u ám như mọi khi, dưới mắt vẫn còn quầng thâm.

    Trên tay anh là… hai ly nước mía.

    Ly nhìn hai cái ly, rồi nhìn anh:

    “Anh…

    đi nhầm tiệm hả?”

    Hưng đưa một ly cho cô:

    “Vụ cá cược hôm trước.”

    Ly nhớ ra, nhếch mép:

    “Nhưng cái ly này nhỏ hơn lúc tôi cá cược thì phải.”

    Hưng gãi đầu:

    “Đây là loại to nhất rồi.”

    Thấy mẹ trong nhà đang bận, Ly rủ:

    “Đi dạo chút đi.

    Ít ra anh là người thứ hai trong làng này không gọi tôi là pháp sư.”

    Hưng không phản đối.

    Hai người đi cạnh nhau một đoạn khá xa.

    Không ai nói gì.

    Không khí hơi gượng.

    Ly thì sợ lỡ miệng nói linh tinh lại bị quê, còn Hưng thì trầm đến mức chỉ thỉnh thoảng liếc cô bằng ánh mắt mệt mỏi.

    Ly chịu không nổi, mở lời trước:

    “Anh nói anh biết tôi, mà tôi lại không nhớ anh.

    Sao vậy?”

    Hưng gật đầu:

    “Chuyện cũ.

    Cũng không quan trọng đến mức em phải nhớ.”

    Anh không nói thêm.

    Ly “à” một tiếng cho có lệ, rồi lại im.

    Đi thêm chút, thấy con sông phía trước, Ly sáng mắt:

    “Ê, mấy nay tôi có số làm pháp sư dỏm ghê.

    Không biết đang đi vậy có khi nào… gặp ma da không?”

    Chưa dứt câu thì phía bờ sông đã náo loạn.

    Người ta hô hoán:

    “Ma da kéo người!

    Ma da kéo ông lão đánh cá rồi!”

    Ly phụt hết nước mía:

    “Ủa??

    Trúng thiệt hả trời?!”

    Cô quay lưng định chuồn, nhưng đã bị nhận ra.

    Mấy người vây quanh, năn nỉ cô cứu giúp.

    Ly xua tay lia lịa:

    “Không, không, không.

    Tôi không biết trừ tà đâu!”

    Nhưng sau một tràng van xin, cô lại bị kéo đi.

    Lướt qua Hưng, Ly cười khổ: “Tôi đã cố từ chối rồi…”

    Hưng chỉ biết đập tay lên trán:

    “Đúng là hết thuốc.”

    Ra tới bờ sông, ông lão nằm thoi thóp, mặt mày tái mét.

    Mọi người nói ông bị ma da kéo.

    Ly gật gù, rồi chỉ ra sông:

    “Tôi nói trước nhé, tôi không biết bơi.

    Mấy vụ lặn lội không thuộc chuyên môn.”

    Mọi người bắt đầu xôn xao.

    Hưng thản nhiên chêm vào:

    “Vậy sao pháp sư không gọi nó lên?”

    Cả đám người ồ lên tán thành.

    Ly nghiến răng liếc anh, còn Hưng thì quay đi như không liên quan.

    Bị dồn vào đường cùng, Ly bước ra mép nước, nói nhỏ:

    “Ma da ơi, lên đây nói chuyện chút coi…”

    Mặt nước gợn sóng.

    Ly giật mình.

    Hưng nói tỉnh rụi:

    “Cá thôi.”

    Ly đỏ mặt, đổi giọng oai hơn:

    “Tôi ra lệnh cho ngươi, lập tức xuất hiện!”

    Mặt nước xoáy nhẹ.

    Ly khựng lại.

    Hưng lại thở dài:

    “Hiện tượng tự nhiên.”

    Dân làng vẫn không chịu giải tán.

    Bực quá, Ly vừa ném đá vừa lầm bầm:

    “Lên đại đi, cho tôi làm cho xong chuyện này, đứng đây quê muốn chết…”

    Cuối cùng, mặt nước xoáy mạnh.

    Từ giữa vòng xoáy, ma da hiện lên, lơ lửng trên không trung.

    Chỉ Ly và Hưng nhìn thấy.

    Phía sau, mọi người hồi hộp:

    “Nó lên chưa?”

    Ly nuốt nước bọt:

    “Rồi… nhưng mọi người đừng nhìn, tin tôi đi.”

    Đám đông nghe theo, quay mặt đi.

    Ly quay sang con ma da, cố tỏ ra bình tĩnh:

    “Rồi, ông là trùm khúc sông này hả?”

    Con ma cười khàn, nói rằng nó cai quản nơi này, và mỗi năm phải nộp cho nó một mạng người thì nó mới để yên cho dân làng.

    Ly đứng hình vài giây, rồi buột miệng:

    “Khoan… khoan…

    Ý là mỗi năm nộp KPI cho ông một người chết á hả?”

    Con ma gật đầu, vẻ rất tự hào.

    Ly chống nạnh:

    “Ủa, ông làm bên chỉ tiêu tử vong hả?

    Có cần tôi làm báo cáo cuối năm cho luôn không?”

    Con ma gầm gừ.

    Ly tiếp tục lầy:

    “Với lại, nộp người kiểu gì?

    Giao tận nơi hay ship cod?

    Có bảo hành không?

    Lỡ năm đó dân làng ế người chết thì sao?”

    Con ma nổi giận, lao thẳng về phía cô.

    Ly hét toáng lên, chui ngay sau lưng Hưng:

    “Anh ơi, ông này làm ăn kiểu xã hội đen!”

    Không khí chững lại.

    Ly hé mắt nhìn ra, và thấy Hưng đã giơ một tay ra trước.

    Lòng bàn tay anh phát ra ánh sáng lam nhạt.

    Con ma da trên không trung ôm cổ họng, giãy giụa như bị bóp nghẹt.

    Hưng siết tay.

    Con ma gào lên… rồi tan biến.

    Ly đứng chết trân, chỉ kịp thốt:

    “Anh… rốt cuộc là ai vậy…?”
     
    Back
    Top Dưới