Trúc Ly về quê trong tâm trạng giống như một cái điện thoại vừa hết pin, vừa mất luôn cục sạc dự phòng.
Cô không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ là thấy mệt — kiểu mệt mà nếu có ai hỏi “ổn không?” thì sẽ trả lời “ổn” rất nhanh, rồi quay đi rất vội.
Công việc ở thành phố kết thúc bằng một câu nói lịch sự đến mức đau: “Em không hợp với định hướng công ty.”
Chuyện tình cảm thì cũng gọn gàng không kém: hai người ngồi đối diện nhau, nhận ra không còn gì để nói, thế là thôi.
Không cãi nhau, không níu kéo, chỉ có cảm giác như vừa bị ai đó rút mất phần động lực cuối cùng.
Thế nên Ly xách vali về quê.
Chiếc xe khách thả cô xuống đầu con đường đất quen thuộc.
Ly kéo vali đi, bánh xe kêu lạch cạch như đang thay cô than thở.
Cô ngẩng lên nhìn trời, thở dài một cái rất kêu.
“Thôi, coi như reset cuộc đời.”
Cổng nhà vẫn y như trong trí nhớ: cũ, hơi kẹt, và hàng cau trước sân cao lêu nghêu như mấy cái ăng-ten bắt sóng kém.
Ly còn đang loay hoay mở cổng thì cửa đã bật ra.
Bà Loan đứng đó, tay còn cầm cái vá, nhìn con gái từ đầu tới chân.
“Về rồi à con?”
“Dạ, con về để báo cho mẹ biết là con vẫn còn sống, chỉ là sống hơi mệt.”
Ly quăng vali sang một bên, nhào tới ôm mẹ.
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ muốn chết luôn.”
“Nhớ hay là hết tiền?”
Bà Loan liếc con gái một cái, nhưng vẫn ôm lại.
“Nhớ mẹ là chính, hết tiền là phụ.”
Ly nói rất tỉnh.
Bà Loan kéo con vào nhà.
“Đi rửa mặt đi, nhìn con như vừa đi đánh trận về.”
“Con thề với mẹ là con vừa đánh nhau với cuộc đời.
Mà cuộc đời thì đông người quá, con đánh không lại.”
Trong nhà, mọi thứ vẫn vậy: cái quạt kêu cạch cạch, cái bàn gỗ hơi nghiêng, và mùi cơm mới nấu thơm tới mức làm người ta thấy mình vẫn còn được thế giới đối xử tử tế.
“Cơm nước sao rồi mẹ?”
Ly ló đầu vào bếp.
“Gần xong rồi.
Con ra ngồi đi, đừng đứng đó làm giám khảo.”
“Dạ, con ra làm cảnh cho nhà đỡ trống.”
Bữa cơm bày ra đơn giản: canh chua, cá kho, thêm dĩa rau luộc.
Ly nhìn mâm cơm mà thấy sống mũi hơi cay, liền che bằng một câu đùa.
“Trên thành phố chắc con ăn sang lắm ha?”
Bà Loan hỏi.
“Dạ, sang lắm.
Sang chấn.”
Ly cầm đũa lên, cười.
“Ăn mì gói nhiều tới mức con nghi mình sắp tiến hóa thành… gói gia vị.”
Bà Loan lắc đầu.
“Ở nhà ăn cho đàng hoàng.
Ốm nhom thế kia.”
“Con ốm là do thời trang đó mẹ.
Người ta gọi là gầy nghệ thuật.”
“Ừ, nghệ thuật tới mức mẹ nhìn muốn cho ăn thêm ba chén.”
Hai mẹ con vừa ăn vừa nói chuyện vặt.
Ly kể chuyện công ty theo kiểu nửa đùa nửa thật, cố làm như đó chỉ là mấy chuyện lặt vặt.
Bà Loan nghe, không hỏi sâu, chỉ gật đầu, thỉnh thoảng gắp thêm cho con miếng cá.
“Còn chuyện… bạn trai?”
Bà Loan hỏi rất khẽ.
Ly khựng lại một giây, rồi cười hề hề.
“Thôi mẹ ơi, coi như con trả lại người ta cho xã hội đi.
Con nuôi không nổi.”
Bà Loan nhìn con gái, không nói gì thêm, chỉ nói: “Ăn đi con.”
Bữa cơm kết thúc trong không khí yên yên.
Ly dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài.
“Công nhận, về nhà cái là thấy mình… còn cứu được.”
“Ở đâu mệt quá thì về đây.”
Bà Loan nói.
“Nhà lúc nào cũng còn chỗ cho con.”
Ly cười.
“Mẹ nói vậy con ở luôn đó nha.”
“Ở thì ở.
Miễn là đừng ăn rồi chê cơm mẹ nấu.”
“Ơ, con chỉ góp ý mang tính xây dựng thôi mà.”
Hai mẹ con đang dọn dẹp thì ngoài sân có tiếng gọi:
“Cô Loan ơi, con giao đồ.”
Bà Loan lau tay vào tạp dề.
“À, chắc Hưng đó.
Ra đây con.”
Ly theo mẹ ra, trong đầu lẩm bẩm: Hưng nào ta?
Cái tên nghe quen, nhưng ký ức thì trống trơn.
Ngoài sân đứng một người đàn ông gầy, mặc áo thun tối màu, tay xách túi đồ vải.
Điều khiến Ly chú ý nhất là… hình xăm.
Tay, cổ tay, lộ cả ở cổ áo.
Gương mặt thì lạnh, ánh mắt trầm, nhìn không giống người hay nói chuyện với ai.
Trong đầu Ly bật ra một câu rất thiếu thiện cảm: Nhìn giống người bước ra từ mấy con hẻm tối hơn là thợ may.
“Đồ của cô đây.”
Anh đưa túi cho bà Loan, giọng trầm, ngắn gọn.
“Ừ, để đó đi con.”
Bà Loan nhận lấy rất tự nhiên, rồi quay vào nhà, không hề giới thiệu gì thêm, như thể chuyện Ly và người này biết nhau là điều hiển nhiên.
Ly đứng khựng lại một nhịp.
Ủa?
Cô nhìn người đàn ông trước mặt, rồi liếc theo bóng lưng mẹ: Mình có quen anh này hả?
Sao không nhớ gì hết vậy?
Hưng quay sang nhìn cô.
Ánh mắt anh dừng lại lâu hơn mức cần thiết, như đang nhìn lại một điều gì đó rất cũ.
“Lâu rồi không gặp.”
Anh nói.
Ly chớp mắt.
“À…
ờ… xin lỗi, anh là…?”
“Hưng.”
Anh đáp.
“À, anh Hưng.”
Ly gật gù, cười xã giao.
“Chắc tại trí nhớ em kém.
Anh thông cảm.”
Cô liếc anh thêm lần nữa: gầy, xăm nhiều, mặt lúc nào cũng như đang nghĩ tới mấy chuyện không vui.
Không phải gu mình.
“Anh là thợ may hả?”
Ly hỏi, giọng nghi ngờ.
“Ừ.”
Ly bật cười khẽ.
“Thiệt luôn?
Nhìn anh, em tưởng anh làm nghề… hù người ta ngoài hẻm không đó.”
Trong nhà, bà Loan ho nhẹ một tiếng, nhưng không ra can.
“Em nói thiệt mà.”
Ly nhún vai.
“Anh xăm kín vậy, mặt lại u ám, bảo em không hiểu lầm cũng khó.”
Hưng không cãi.
Chỉ nói: “May vá cũng là nghề.”
“Ờ, công nhận.”
Ly gật gù.
“Nhưng anh may đồ hay may… khí chất vậy?
Tại nhìn anh hơi… tối.”
Khóe môi Hưng khẽ động, nhưng không thành cười.
“Anh chỉ may đồ.”
“Tiếc ghê.”
Ly thở dài rất kịch.
“Nếu may được tính cách thì chắc anh nên may cho mình cái… tươi tắn hơn chút.”
Hưng nhìn cô, ánh mắt sâu và nặng.
“Em không nhớ anh cũng phải.
Lâu rồi mà.”
“Ừ, chắc vậy.”
Ly cười trừ.
“Thôi, coi như hôm nay quen lại từ đầu đi.”
Trong nhà, bà Loan nhìn ra, chỉ cười nhẹ, không nói gì thêm, cũng không ép Ly phải nhớ ra.
“Thôi, nếu cô cần sửa thêm thì cứ mang qua.”
Hưng nói với bà Loan.
“Con về trước.”
“Ừ, cảm ơn con.”
Bà Loan gật đầu.
Hưng quay đi.
Trước khi ra cổng, anh dừng lại một nhịp rất ngắn, như muốn nói gì đó, rồi thôi.
Bóng anh khuất dần ngoài hàng cau, để lại trong sân một cảm giác hơi lạnh, dù trời vẫn còn nắng.
Ly nhìn theo, lẩm bẩm: “Thợ may gì mà nhìn như nhân vật phản diện.”
Bà Loan chỉ nói: “Đừng nhìn người ta như vậy.
Hưng quen con từ trước.”
Ly quay sang.
“Vậy hả?
Con không nhớ thiệt.”
“Không nhớ thì thôi.”
Bà Loan nói nhẹ.
“Có những chuyện, nhớ hay không… cũng không quan trọng.”
Ly nhún vai.
“Vậy chắc anh đó không phải gu con rồi.”
Cô quay vào nhà, lòng nhẹ hơn lúc chiều, hoàn toàn không biết rằng… người thợ may mang ánh mắt u tối kia sẽ là người kéo cô vào những chuyện mà cô chưa từng nghĩ tới.