3 ngày trước.....
cách đó tại làng phong bình không xa tại một quán ăn,một người có dáng vẻ 30 tuổi đang ngồi ăn mì tại một quán ven đường
"sụt...sụt"
"ông chủ lấy cho tôi cốc nước với..siii..hà"
ông chủ quán thấy vậy liền đem ra cốc nước thấy lạ hỏi
"cậu là người từ làng ra đây à? sao tôi thấy mặt cậu lạ vậy"
"ực...ực...khà ,à ừ tôi tên là duy đến từ thị trấn dưới kia"
trước lúc đó một thời gian trước khi đi đến đây duy có thấy những tấm bảng treo chi chít tờ rơi tìm người mất tích, thấy lạ duy hỏi ông chủ
"nè ông chủ sao mấy tấm bảng dọc đường ngoài kia sao treo mấy tờ rơi mất tích vậy"
ông chủ thấy vậy liền hỏi
"cậu hỏi thế có việc gì à"
"à không,đây"
duy lấy từ trong túi áo ra một chiếc thẻ
" à xin lỗi vì quên giới thiệu tôi là cảnh sát gần đây ,chỗ tôi cũng có nhiều vụ mấy con chó dê gà.. xung quanh tháng nào cũng banh xác hết cả,người dân phản ánh dữ lắm, nên tôi được cử đến chỗ này xem thử"
"ồ ra là đơn vị cậu ở thị trấn ở tít ở dưới chân núi kia à"
"à, ừ
ông chủ quán nhìn một hồi rồi nói
"mà cậu không nghe mấy cái tin đồn về thị trấn trên kia à"
"tin đồn ?"
"có tin đồn rằng ngôi làng đó bị quỷ nguyền rủa cứ cách mỗi tháng là có người mất tích, tôi nhắc cậu lên đó cứ cẩn thận vào nhé "
duy thấy vậy liền phì cười
"phì... ha ha ông chủ,ông xem nhiều phim kinh dị quá rồi, ma quỷ gì cơ chứ, chắc là mấy vụ có thú hoang tấn công chứ gì
duy nhìn ông chủ với đôi mắt cương nghị
"ông đừng lo ma quỷ có gặp tôi cũng sẽ cho ăn hành hết, nhắc ông chủ biết tôi là đai đen đấy"
(hiện tại)
-trở lại với gia bảo, sau khi chia tay dì phương ở sài gòn cậu lên đường trở về làng, vừa ngồi trên xe cậu vừa nghĩ
"mình đã nói dì phương không cần lo rồi mà,sao dì vẫn dí vào tay mình chút tiền này,haizz"
xe buýt chạy đến trạm tiếp theo thì dừng lại
"Đã đến trạm dừng tiếp theo, có ai xuống làng vân không vậy?"
"CÓ Ạ"
bước xuống xe ,do làng phong bình nằm tít ở trên núi, nên cậu định xin đi nhờ xe của một ai đó để đi lên, đang đi được một đoạn ngắm nhìn phong cảnh thiên nhiên của vùng quê,thì một chú đi xe lại hỏi cậu
" đi đâu à chú em để chú chở mày lên 1 đoạn"
" dạ cháu đi lên làng phong bình ở trên núi kia ạ"
" làng phong bình à?...thôi được rồi lên xe đi"
trong lúc vừa đi lên chỗ núi chú lái xe hỏi cậu
"chú em đi tới cái làng nằm tít trong núi làm gì vậy "
"dạ chỉ là cháu về thăm quê thôi ạ, hồi nhỏ cháu từng sống ở đó"
"cậu từng sống ở ngôi làng ấy à......từ lúc diễn ra vụ việc có nhiều con thú hoang ở trên núi kia thì tôi nghe tin tháng nào cũng có 2-3 người mất tích trên kia đấy, chú em cẩn thận buổi đêm đừng ra ngoài muộn nhé"
"mất tích ấy ạ!?"
"ừ dạo gần đây mấy con thú dữ chắc cũng tới cả làng vân dưới đây rồi, mà chú em khỏi cần lo chắc bây giờ họ cũng cử người lên dẹp mấy cái vụ đó rồi "
vẻ mặt của bảo cũng có đôi chút lo lắng
"V..vậy à"
dường lên chân núi khá dốc nhưng bù lại khung cảnh thiên nhiên ở đây cũng thật đẹp , nhìn khung cảnh trước mắt bảo cũng phải trầm trồ
chạy được 1 đoạn sau chú lái xe dừng lại
"thôi chú chở mày đến đây thôi cổng làng phong bình nằm một đoạn trước kia thôi,chú em chịu khó đi bộ tí đi sức thanh niên cả mà haha"
"dạ dù sao cháu cũng cảm ơn chú đã cho cháu đi nhờ ạ, chứ đi bộ lên núi chắc chết mất"
"thôi bye nha chú em"
chú lái xe rời đi ,còn bảo thì tiếp tục đi tới làng,vừa đi cậu lại càng nhớ về những kí ức về thuở thơ ấu của cậu, cậu vừa đi vừa suy nghĩ về những ký ức tại nơi đây
"haizz..thật hoài niệm mà "
bỗng nhiên từ trong bụi ven đường, một người vừa hét toáng lên vừa nhảy xồ tới cậu
"CỨU..CỨU TÔI VỚI"
người đó nhảy xồ tới cậu,làm cả hai người bổ xô ra đất
"hự..ông nội nào đây??"
người đó vừa ôm cậu vừa ngước mặt lên nhìn trong vẻ sợ hãi,
"x..XỬ NÓ GIÚP TÔI VỚI "
"con gái!?sao má này biến từ trong bụi ra hay vậy"
cậu nhìn xuống chân người đó thấy con rắn đang quấn lấy chân người đó
"ĐƯỢC RỒI!, buông tôi ra cái đã"
cậu cầm lấy con rắn một cách nhẹ nhàng rồi vứt ra ngoài bụi,người đó thấy vậy liền xồ lên
"cảm ơn,cảm ơn cậu trên đời này tôi ghét nhất là loài rắn nếu không có cậu thì, tôi chết mất huhu"
"đươ..được rồi không cần cảm ơn mà cô là ai vậy"
người đó thấy vậy liền nghiêm túc lại
"XIN CHÀO,tôi quên giới thiệu tôi là thầy đồng kiêm thầy bói, chuyên đi xử lý các vụ tâm linh,
tôi VĂN XUÂN!,năm nay 19 tuổi, mà tôi là đàn ông nên đừng gọi tôi là cô nữa nhé"
rồi ánh mắt xuân lé sáng lên rồi nhảy xồ vào người cậu tiếp
"cảm ơn,cảm ơn nghìn lầnnn!!!"
"cái gì vậy, BUÔNG RA!"
"BỐP"
gia bảo nhìn xuân với ánh mắt khả nghi thầm nghĩ
" cái thể loại gì thế này??nhìn đàn ông không ra đàn ông đàn bà không ra đàn bà,tóc trắng, mặc bộ đồ thầy đồng, tự xưng là thầy đồng,nếu không phải người điên trốn trại thì chắc cũng là đa cấp lừa đảo,biến thái,lưu manh"
tít tít
"alo dạ vâng cảnh sát ạ có kẻ khả nghi ở đây ạ tới đ..."
"KHOAN ĐÃAA , tại sao ai cũng không tin lời tôi hết vậy ,tôi không phải kẻ khả nghi đâu,tôi chỉ muốn cảm ơn cậu thôi mà huhu"
nhìn thấy vậy bảo thầm nghĩ
"nhìn hắn có vẻ không phải là kẻ đáng nghi gì cho lắm nhỉ, thôi tạm tha cho hắn vậy"
xuân nhìn thấy cậu như vậy liền mở đôi mắt lung linh của mình ra
" đại ca!cho em đi cùng với được không tại gần đây có nhiều rắn quá đi mất,em hứa sẽ không làm gì gây phiền đâu "
bảo nhìn vậy thầm nghĩ
"nhìn hắn có vẻ hơi khả nghi một tí nhưng cho hắn đi theo cùng cũng được lỡ có thú dữ gì mồi hắn ,mình chạy trước"
" thôi được rồi tôi là gia bảo rất vui được gặp anh ,nhưng mà anh còn làm mấy hành động ban nãy nữa tôi vứt anh xuống núi bây giờ"
xuân thấy vậy liền mừng rỡ
"cảm ơn đại ca!!"
thế là hai người bắt đầu di chuyển lên ngôi làng
xuân nhìn cậu tò mò hỏi
" cậu làm gì mà mò lên tận ngọn núi hẻo lánh này vậy?"
" à tôi về thăm làng sau nhiều năm xa cách ấy mà còn anh thì sao?"
" còn tôi thì được người thuê đến đây, nghe nói ở đây thú dữ rất nhiều nên hàng tháng đều có người mất tích nhưng không biết đó có phải sự thật không nữa, mà người thuê tôi cũng nặc danh luôn, chỗ này cũng hẻo lánh và xa nữa nhưng lỡ nhận tiền rồi thì biết sao được phải thực hiện yêu cầu của người đó thôi"
bảo nhìn xuân với điệu bộ khinh bỉ nhếch mép
"hể~đúng là loại đa cấp lừa đảo mà thầy trừ ma cái khỉ gì chứ, lúc đầu tôi cứ tưởng anh cosplay cơ"
"TẠI SAO CHỨ ! tại sao ai cũng không tin tôi hết vậy nhìn đống bùa này xem, chứng chỉ này đi ,TÔI LÀ THẦY TRỪ MA HÀNG THẬT MÀ..."
"vậy sao ( nhếch mép )"
thế là họ tiếp tục đi lên cổng làng phong bình...