Cập nhật mới

Khác Pháp môn giải quỷ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
373564729-256-k599594.jpg

Pháp Môn Giải Quỷ
Tác giả: ProFifa
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

8 năm trước trong một vụ tai nạn ở ngôi làng phong bình,trong vụ tai nạn đó gia đình của gia bảo chỉ có cậu là người sống sót duy nhất, một hôm một bức thư bí ẩn kèm trong đó là bức ảnh chiếc mặt dây chuyền của em gái cậu người đã ra đi trong vụ tai nạn ấy ,mọi việc là như thế nào?,cậu đành phải trở về ngôi làng mà cậu từng sinh sống để rồi khám phá ra từng góc khuất của ngôi làng đó, liệu có bí ẩn nào đang chờ đợi cậu,gã thầy trừ ma đó là ai??phải chăng cậu là chính là người được lựa chọn?



phapmongiaiquy​
 
Pháp Môn Giải Quỷ
Chương 1 : bức thư máu


trong một buổi tối nhộn nhịp của thành phố sài gòn,nơi mà ai ai cũng chạy theo vòng quay của cuộc sống đô thị cũng là lúc họ dừng chân tại đâu đó để nghỉ ngơi, tại một tiệm phở trong hẻm vẫn sáng đèn tỏa ra một mùi hương ngào ngạt

"BẢO!

đem tô phở ra bàn số ba giúp dì với"

"Dạ vâng ạ"

một cậu trai thoăn thoắt đôi tay làm việc không ngừng nghỉ,quán rất đông người tới, không khí xung quanh thật náo nhiệt,một vị khách quen nhìn cậu rồi nói

"ông cụ trẻ ơi gọi dì phương cho chú thêm vài ly bia với"

đó là biệt danh mà những vị khách gọi cậu vì lúc nào cậu cũng túi bụi với những công việc từ sáng đến tối,cũng là vì cái cặp kính vuông và cái phong cách khá là "già"của cậu

"nè chú tui mới được 18 tuổi đầu mà sao gọi tui là cụ luôn vậy, 2 LY BIA BÀN SỐ 6 Ạ!!"

"CÓ NGAY"

"haha chú đùa mày tí thôi ,sao chú thấy ngày nào chú mày cũng làm việc túi bụi vậy,bộ không nghỉ hả"

"tui làm việc như vậy để tiếp đãi mấy người khách như (chú)mỗi ngày đó"

"haha ĐƯỢC! chú mày đi vào xem có gì phụ dì phương không kìa"

cái sự rôm rả của quán phở cạnh hẻm đó vẫn sáng đèn cho tới tận khuya khi mà ánh đèn đã chớp tắt trong con hẻm

dì phương dọn dẹp quán sau một ngày mệt mỏi,thì đi đến chỗ học tủ nhỏ lấy ra một thứ

"gia bảo ơi lại dì cho cái này nè"

dì phương lấy tiền đưa cho bảo,số tiền có vẻ rất nhiều như là cố tình bỏ vào thêm vậy

"ơ cháu không nhận cái này đâu ạ"

nhìn dáng vẻ của bảo,dì phương thầm nghĩ

"tội nghiệp thằng nhỏ từ nhỏ nó đã mất cả cha lẫn mẹ trong vụ tai nạn ấy, chắc hẳn nó đã vượt qua chuyện đó rất khó khăn,thằng bé cứ đòi mình làm không lương do mình đã giúp nó rất nhiều"

dì phương đưa tay lên xoa đầu cậu

"coi như đây là tiền bo do sự năng nổ của cháu đi ha"

sự mừng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt của cậu

"dạ vâng ạ!"

"thôi đi tắm rồi lên phòng ngủ đi trời cũng tối rồi"

sau khi tắm xong như thường lệ cậu lên phòng ngủ,ngoài những giờ làm việc mệt mỏi cậu thường lên mạng giải trí đôi chút sau khi đi ngủ có thể là xem 1 bộ phim chẳng hạn

"chà không biết hôm nay có bộ phim gì thú vị không nhỉ"

sau khi lướt tìm một bộ phim một hồi lâu

TING! một thông báo đến từ email,bảo thấy vậy liền click chuột vào,một bức thư từ một tài khoản nặc danh

(xin chào Gia Bảo, cậu có thể thắc mắc tại sao tôi gửi bức thư này, tôi muốn nói nhiều điều hơn nhưng đã không còn thời gian nữa rồi,vụ tai nạn của gia đình cậu khi xưa ở làng phong bình thực sự đó không phải là một vụ tai nạn bình thường, có thể cậu không tin bức thư này nhưng làm ơn làm ơn hãy tránh xa ngôi làng đó bằng mọi giá )

"Cái quái gì cơ"

lúc đầu cậu cũng chẳng tin cho lắm cho đến khi mở tập tin đính kèm cùng bức thư ra, một bức hình thực sự đã làm cậu sốc và hoảng loạn

một bức hình chiếc mặt dây chuyền dính máu vương vãi trên đó,

"kh..khô..không thể nào"

trong tình trạng run rẩy cậu đứng dậy ,lục tìm trong chiếc học bàn và lấy ra một mặt dây chuyền khác và đem nó so sánh với bức ảnh

"không thể nào họa tiết của nó, không thể nhầm lẫn đi đâu được, đây là mặt dây chuyền mà bố đã tặng cho em gái và mình,tại sao nó lại xuất hiện ở đó,mình tưởng nó đã mất sau vụ tai nạn rồi"

trong lòng gia bảo vừa rối bời vừa không khỏi tò mò người đã gửi bức thư đó là ai, để rồi sau khi rơi vào trầm tư một lúc, cậu cầm chiếc dây chuyền lên và nhìn nó một hồi lâu, sau một khoảng thời gian cậu quyết định sẽ trở về ngôi làng để tìm hiểu sự việc và tìm hiểu ai là người gửi bức thư đó,

"được rồi sau mấy ngày nữa mình sẽ chào tạm biệt dì và về thăm 1 chuyến để tìm hiểu chuyện kì lạ này mới được"

vậy là cậu chuẩn bị trở về ngôi làng đó cũng là nơ i mà cậu đã lớn lên
 
Pháp Môn Giải Quỷ
chương 2:khởi đầu


3 ngày trước.....

cách đó tại làng phong bình không xa tại một quán ăn,một người có dáng vẻ 30 tuổi đang ngồi ăn mì tại một quán ven đường

"sụt...sụt"

"ông chủ lấy cho tôi cốc nước với..siii..hà"

ông chủ quán thấy vậy liền đem ra cốc nước thấy lạ hỏi

"cậu là người từ làng ra đây à? sao tôi thấy mặt cậu lạ vậy"

"ực...ực...khà ,à ừ tôi tên là duy đến từ thị trấn dưới kia"

trước lúc đó một thời gian trước khi đi đến đây duy có thấy những tấm bảng treo chi chít tờ rơi tìm người mất tích, thấy lạ duy hỏi ông chủ

"nè ông chủ sao mấy tấm bảng dọc đường ngoài kia sao treo mấy tờ rơi mất tích vậy"

ông chủ thấy vậy liền hỏi

"cậu hỏi thế có việc gì à"

"à không,đây"

duy lấy từ trong túi áo ra một chiếc thẻ

" à xin lỗi vì quên giới thiệu tôi là cảnh sát gần đây ,chỗ tôi cũng có nhiều vụ mấy con chó dê gà.. xung quanh tháng nào cũng banh xác hết cả,người dân phản ánh dữ lắm, nên tôi được cử đến chỗ này xem thử"

"ồ ra là đơn vị cậu ở thị trấn ở tít ở dưới chân núi kia à"

"à, ừ

ông chủ quán nhìn một hồi rồi nói

"mà cậu không nghe mấy cái tin đồn về thị trấn trên kia à"

"tin đồn ?"

"có tin đồn rằng ngôi làng đó bị quỷ nguyền rủa cứ cách mỗi tháng là có người mất tích, tôi nhắc cậu lên đó cứ cẩn thận vào nhé "

duy thấy vậy liền phì cười

"phì... ha ha ông chủ,ông xem nhiều phim kinh dị quá rồi, ma quỷ gì cơ chứ, chắc là mấy vụ có thú hoang tấn công chứ gì

duy nhìn ông chủ với đôi mắt cương nghị

"ông đừng lo ma quỷ có gặp tôi cũng sẽ cho ăn hành hết, nhắc ông chủ biết tôi là đai đen đấy"

(hiện tại)

-trở lại với gia bảo, sau khi chia tay dì phương ở sài gòn cậu lên đường trở về làng, vừa ngồi trên xe cậu vừa nghĩ

"mình đã nói dì phương không cần lo rồi mà,sao dì vẫn dí vào tay mình chút tiền này,haizz"

xe buýt chạy đến trạm tiếp theo thì dừng lại

"Đã đến trạm dừng tiếp theo, có ai xuống làng vân không vậy?"

"CÓ Ạ"

bước xuống xe ,do làng phong bình nằm tít ở trên núi, nên cậu định xin đi nhờ xe của một ai đó để đi lên, đang đi được một đoạn ngắm nhìn phong cảnh thiên nhiên của vùng quê,thì một chú đi xe lại hỏi cậu

" đi đâu à chú em để chú chở mày lên 1 đoạn"

" dạ cháu đi lên làng phong bình ở trên núi kia ạ"

" làng phong bình à?...thôi được rồi lên xe đi"

trong lúc vừa đi lên chỗ núi chú lái xe hỏi cậu

"chú em đi tới cái làng nằm tít trong núi làm gì vậy "

"dạ chỉ là cháu về thăm quê thôi ạ, hồi nhỏ cháu từng sống ở đó"

"cậu từng sống ở ngôi làng ấy à......từ lúc diễn ra vụ việc có nhiều con thú hoang ở trên núi kia thì tôi nghe tin tháng nào cũng có 2-3 người mất tích trên kia đấy, chú em cẩn thận buổi đêm đừng ra ngoài muộn nhé"

"mất tích ấy ạ!?"

"ừ dạo gần đây mấy con thú dữ chắc cũng tới cả làng vân dưới đây rồi, mà chú em khỏi cần lo chắc bây giờ họ cũng cử người lên dẹp mấy cái vụ đó rồi "

vẻ mặt của bảo cũng có đôi chút lo lắng

"V..vậy à"

dường lên chân núi khá dốc nhưng bù lại khung cảnh thiên nhiên ở đây cũng thật đẹp , nhìn khung cảnh trước mắt bảo cũng phải trầm trồ

chạy được 1 đoạn sau chú lái xe dừng lại

"thôi chú chở mày đến đây thôi cổng làng phong bình nằm một đoạn trước kia thôi,chú em chịu khó đi bộ tí đi sức thanh niên cả mà haha"

"dạ dù sao cháu cũng cảm ơn chú đã cho cháu đi nhờ ạ, chứ đi bộ lên núi chắc chết mất"

"thôi bye nha chú em"

chú lái xe rời đi ,còn bảo thì tiếp tục đi tới làng,vừa đi cậu lại càng nhớ về những kí ức về thuở thơ ấu của cậu, cậu vừa đi vừa suy nghĩ về những ký ức tại nơi đây

"haizz..thật hoài niệm mà "

bỗng nhiên từ trong bụi ven đường, một người vừa hét toáng lên vừa nhảy xồ tới cậu

"CỨU..CỨU TÔI VỚI"

người đó nhảy xồ tới cậu,làm cả hai người bổ xô ra đất

"hự..ông nội nào đây??"

người đó vừa ôm cậu vừa ngước mặt lên nhìn trong vẻ sợ hãi,

"x..XỬ NÓ GIÚP TÔI VỚI "

"con gái!?sao má này biến từ trong bụi ra hay vậy"

cậu nhìn xuống chân người đó thấy con rắn đang quấn lấy chân người đó

"ĐƯỢC RỒI!, buông tôi ra cái đã"

cậu cầm lấy con rắn một cách nhẹ nhàng rồi vứt ra ngoài bụi,người đó thấy vậy liền xồ lên

"cảm ơn,cảm ơn cậu trên đời này tôi ghét nhất là loài rắn nếu không có cậu thì, tôi chết mất huhu"

"đươ..được rồi không cần cảm ơn mà cô là ai vậy"

người đó thấy vậy liền nghiêm túc lại

"XIN CHÀO,tôi quên giới thiệu tôi là thầy đồng kiêm thầy bói, chuyên đi xử lý các vụ tâm linh,

tôi VĂN XUÂN!,năm nay 19 tuổi, mà tôi là đàn ông nên đừng gọi tôi là cô nữa nhé"

rồi ánh mắt xuân lé sáng lên rồi nhảy xồ vào người cậu tiếp

"cảm ơn,cảm ơn nghìn lầnnn!!!"

"cái gì vậy, BUÔNG RA!"

"BỐP"

gia bảo nhìn xuân với ánh mắt khả nghi thầm nghĩ

" cái thể loại gì thế này??nhìn đàn ông không ra đàn ông đàn bà không ra đàn bà,tóc trắng, mặc bộ đồ thầy đồng, tự xưng là thầy đồng,nếu không phải người điên trốn trại thì chắc cũng là đa cấp lừa đảo,biến thái,lưu manh"

tít tít

"alo dạ vâng cảnh sát ạ có kẻ khả nghi ở đây ạ tới đ..."

"KHOAN ĐÃAA , tại sao ai cũng không tin lời tôi hết vậy ,tôi không phải kẻ khả nghi đâu,tôi chỉ muốn cảm ơn cậu thôi mà huhu"

nhìn thấy vậy bảo thầm nghĩ

"nhìn hắn có vẻ không phải là kẻ đáng nghi gì cho lắm nhỉ, thôi tạm tha cho hắn vậy"

xuân nhìn thấy cậu như vậy liền mở đôi mắt lung linh của mình ra

" đại ca!cho em đi cùng với được không tại gần đây có nhiều rắn quá đi mất,em hứa sẽ không làm gì gây phiền đâu "

bảo nhìn vậy thầm nghĩ

"nhìn hắn có vẻ hơi khả nghi một tí nhưng cho hắn đi theo cùng cũng được lỡ có thú dữ gì mồi hắn ,mình chạy trước"

" thôi được rồi tôi là gia bảo rất vui được gặp anh ,nhưng mà anh còn làm mấy hành động ban nãy nữa tôi vứt anh xuống núi bây giờ"

xuân thấy vậy liền mừng rỡ

"cảm ơn đại ca!!"

thế là hai người bắt đầu di chuyển lên ngôi làng

xuân nhìn cậu tò mò hỏi

" cậu làm gì mà mò lên tận ngọn núi hẻo lánh này vậy?"

" à tôi về thăm làng sau nhiều năm xa cách ấy mà còn anh thì sao?"

" còn tôi thì được người thuê đến đây, nghe nói ở đây thú dữ rất nhiều nên hàng tháng đều có người mất tích nhưng không biết đó có phải sự thật không nữa, mà người thuê tôi cũng nặc danh luôn, chỗ này cũng hẻo lánh và xa nữa nhưng lỡ nhận tiền rồi thì biết sao được phải thực hiện yêu cầu của người đó thôi"

bảo nhìn xuân với điệu bộ khinh bỉ nhếch mép

"hể~đúng là loại đa cấp lừa đảo mà thầy trừ ma cái khỉ gì chứ, lúc đầu tôi cứ tưởng anh cosplay cơ"

"TẠI SAO CHỨ ! tại sao ai cũng không tin tôi hết vậy nhìn đống bùa này xem, chứng chỉ này đi ,TÔI LÀ THẦY TRỪ MA HÀNG THẬT MÀ..."

"vậy sao ( nhếch mép )"

thế là họ tiếp tục đi lên cổng làng phong bình...
 
Pháp Môn Giải Quỷ
chương 3:thú dữ


3 ngày trước

cạch cạch cạch cạch..

"a..cái xe này mượn của ông chủ quán mì tới đây mới đó mà đã hư rồi biết nói với ổng sao đây"

"ồ cậu kia"

duy cúi chào

"cháu chào ông ạ"

"chà lâu rồi cái làng này mới có khách đến chơi, cậu đến đây làm gì vậy"

duy thấy vậy vội giơ chiếc thẻ ra

"dạ cháu là cảnh sát từ dưới kia lên ạ, cháu tạm trú lại mấy ngày để xem tình hình thú dữ ở xung quanh đây xem sao"

ông cụ im lặng nhìn cậu một hồi lâu rồi đột nhiên đổi chủ đề

"có vẻ như cái xe của cậu đang hư nhỉ, vào làng đi tôi biết có chỗ này sửa xe ở trong này,đi theo tôi"

"dạ thế thì tốt quá!"

đi vào làng là khung cảnh thật nhộn nhịp trên con đường nhỏ đan xen qua những căn nhà gỗ, những tiếng cười rộn rã từ những đứa trẻ chơi đùa, và những tiếng nói cười của những người lớn nói chuyện bên ngoài.

Cửa hàng nhỏ với những mặt hàng phong phú từ hoa quả tươi, quần áo đầy màu sắc đến các món đồ gia dụng cũ kĩ.ai ai cũng đều rất hạnh phúc

thấy vậy duy liền nghĩ

"chà ông chủ ông lầm to rồi, sao ông đồn cái tin đồn gì kì vậy, nhìn ngôi làng này có vẻ như không có vẻ nguyền rủa gì cho lắm nhỉ"

ông cụ nhìn cậu rồi mỉm cười rồi chỉ tay

"này cậu quán sửa xe nằm cuối con đường kia kìa"

"ồ dạ cháu cảm ơn ạ "

đi tới quán đó là một người đàn ông trạc tuổi trung niên đang sửa xe

"nè ông chú sửa giùm tôi cái xe này với có vẻ nó bị hư khá nặng rồi"

"rồi rồi để đó đi để sửa cái xe này xong đã"

"chà trong lúc chờ thì đi ra bìa rừng của làng xung quanh làng xem thử nhỉ"

trong khi cậu đi xung quanh bìa rừng để tìm thêm manh mối về con thú dữ

"xung quanh đây không có cái gì cả nhỉ, cũng không thấy dấu vết của con thú nào"

"cạch , AI ĐÓ!"

giọng khàn đặc của một người đàn ông hét lên

từ trong lùm cây đi ra, một ông cụ tóc bạc phơ ,mặt và tay của ông ta chi chít sẹo, một mắt đã bị mù như đã trải qua một tai nạn nào đó, trên tay ông là khẩu súng chỉ thẳng vào cậu

"khoan từ từ đã bác cháu là cảnh sát không phải người đáng ngờ đâu ạ"

ông già từ từ hạ súng xuống

"cảnh sát à , cậu ra đây làm gì?"

" cháu được điều đến đây để điều tra con thú dữ gần đây ạ"

"về đi ,ở đây không an toàn đâu"

rồi ông già lẳng lặng bỏ đi vào sâu trong rừng,

cậu thấy thế liền lấy làm lạ

"ông ấy đáng sợ thật, ông ấy sống trong rừng này hả"

trời bỗng âm u đi , có vẻ như trời sắp mưa

" trời có vẻ sắp mưa rồi nhỉ mình vào làng tá túc lại vài hôm đã"

ngôi làng đang nhộn nhịp thì bỗng đổ cơn mưa xuống, khung cảnh nhộn nhịp cũng bớt đi đôi chút

duy đang chạy vội vã lại gần quán sữa xe để trú mưa

" hà..hà, ông chú,xe tôi sửa xong chưa vậy"

" xong rồi mà cậu làm gì mà thở như bị ai lùa vậy"

"ừ tôi đi thăm thú một tí,mà tự nhiên trời mưa to quá,quần áo tôi ướt hết cả rồi ,gần đây có nhà trọ nào để tôi trú tạm không nhỉ"

ông chú sửa xe nhìn vào bộ đồ và thẻ tên của cậu liền hỏi

"cậu là cảnh sát mới tới nơi này à"

"à tôi được cử tới đây để điều tra mấy cái vụ thú dữ gì đó, nó ảnh hưởng tới làng vân ở dưới luôn kìa"

" hahaha thì ra cậu là người từ làng vân dưới chân núi à , lũ người đó hiếm khi lên đây lắm, chắc tại vì ở nơi đây bị đồn nhiều lắm nhỉ"

" chắc là vậy, haizz lão sếp của tôi đày ải tôi quá đi mất"

"hahaha tôi hiểu tôi hiểu, mà cậu cũng ướt hết rồi kìa , thay vì tá túc ở trọ cậu ở lại nhà tôi đi"

"được hả, có tính tiền không vậy"

"tất nhiên là không rồi, vào nhà đi "

buổi tối hôm đó trời đã tạnh mưa khác với buổi ngày náo nhiệt, buổi tối đối lập yên tĩnh đến lạ thường, tiếng ve kêu như một bản nhạc đồng quê vậy

duy sau khi tắm xong thì định đi ra dạo mát ngoài sân vườn một tí thì gặp ông chú sửa xe

"yo chào ông chú"

"ồ cậu tắm xong rồi à , lại đây,lại ngồi đây uống trà với tôi

duy lại ngồi đối diện ông chú

"nè ông chú , tôi hỏi cái này được không

ông chú đặt điếu thuốc xuống sau khi hít một hơi

" ừ cậu có chuyện gì muốn biết về ngôi làng này à?"

" à ừ ông chú biết con thú dữ chứ, nó gây hại cho ngôi làng này mỗi tháng đều có một vài vụ vậy,bộ mấy người dân trong làng không biết cách xử lý nó hả"

ông chú trầm ngâm một lâu thở dài rồi nói

"dù cậu nói thế thì cả bọn tôi và người dân trong làng không biết nó là gấu, hổ hay con thú gì nữa nhưng cứ một vài tháng là cứ có một người biến mất,không một dấu vết không một manh mối nào cứ như họ tan biến vào hư vô vậy, có tháng ít nhất là một người, nhiều nhất là 2-3 người, người dân trong cái làng này tối nào cũng khóa chặt hết cửa vì lo sợ cả"

duy nhìn ông chú rồi nói

"ra là như vậy à.."

ông chú định rít thêm điếu nữa thì đột nhiên cô con gái lại giật đi điếu thuốc và làm ngôn ngữ kí hiệu, hình như cô ấy là người khiếm thính

( bố không được hút thuốc nữa mà, con đã nói bao nhiêu lần rồi ) đang nói trong ngôn ngữ kí hiệu

" ừ ừ con gái bố , bố xin lỗi haha"

với một con người ế gần 30 năm nay thì lần đầu cậu thấy một người con gái đẹp như vậy, trong lúc đó cậu nghĩ

" dễ..DỄ THƯƠNG QUÁ!"

ông chú nhìn cậu như vậy liền bật cười

"hahahaha quên giới thiệu,đây là linh con gái tôi năm nay nó 22 tuổi"

" hê..hê lô linh đúng..là một cái tên đẹp nhỉ"

cô gái tỏ vẻ ngượng ngùng và chạy vào trong nhà

ông chú cười mĩm ghé lại gần tai cậu nói

"thấy con gái ông chú này thế nào?, nhìn chú có vẻ chưa có mối tình nào nhỉ"

"CÁi..mà ông chú nói cũng đúng, dù câu sau đúng là hơi đau lòng thật"

mắt của cậu lóe sáng lên

"có lẽ thời kì đào hoa mình tới rồi chăng"
 
Pháp Môn Giải Quỷ
chương 4 : thú dữ (p2)


reng reng reng reng

tiếng đồng hồ kêu lên báo 11 giờ ngôi làng như tĩnh lặng đi, không còn một âm thanh nào được phát ra

"oáp..nè ông chú tiếng gì kêu vậy"

ông chú có vẻ như đang dùng các thanh gỗ để nẹp cửa lại như đang đề phòng cái gì đó

ông chú nhìn thấy cậu liền thì thầm

"đó là tiếng đồng hồ của làng kêu đấy giờ này cậu phải giữ im lặng"

"mà giờ này cậu vẫn chưa ngủ hay sao"

"à ừ do chỗ lạ quá tôi khó ngủ ấy mà,mà phải đề phòng cái gì mà phải nẹp nguyên cái cửa luôn vậy"

"cậu không hiểu đâu,vào đi ngủ đi"

ông chú thúc giục cậu vào đi ngủ tiếp

vừa nằm cậu vừa suy nghĩ

"không phải chỉ là thú dữ thôi sao cần gì nẹp cửa lại nghê vậy nhỉ? mà kệ đi mai rồi tính"

tích tắc tíc tắc ,cạch, đồng hồ đã điểm 12 giờ xung quanh yên tĩnh đến lạ thường duy vẫn chưa ngủ cậu vẫn thức vì lạ chỗ

" quái lạ sao mà lạnh thế nhỉ,không biết ông chú và em ấy đã ngủ chưa, ra đi vệ sinh cái đã rồi ngủ tiếp"

sau khi đi vệ sinh ra , chuẩn bị đi vào phòng ngủ thì cậu bỗng nghe tiếng chân xập xình cùng tiếng kèn trống ngoài đường

"trống kèn vào giờ này ư, cái gì vậy nhỉ?"

sự tò mò thôi thúc cậu xuống tầng và tiến sát lại gần cửa và nhìn qua khe nứt

khung cảnh ngôi làng hoàn toàn bị chìm vào màn sương mờ ảo, đầu xa xa một đoàn người mang y phục từ từ hiện ra trong màn sương đó,dẫn đầu là một người mang y phục màu đỏ

cảnh tượng làm cậu như không thốt nổi lên lời

"cá..cái quái gì vậy"

khi đoàn người đi qua chỗ cậu, cậu im lặng như muốn ngừng thở, để không phát ra tiếng động nào,rồi cậu nhìn qua khe cửa lại,cả đoàn người đi song song với nhau đang khiêng cái kiệu,rồi một cảnh tượng làm cậu thực sự hoảng sợ, một cái xác người được treo trước cái kiệu, cậu còn thấy rõ mặt của người đàn ông đó,hai mắt bị móc ra, hai tai bị cắt bỏ, toàn thân thì hai tay hai chân cũng bầm dập nát bươm,còn có cả xác của người đàn bà cũng bị như vậy

cảnh tượng làm cả người cậu cứng đơ, mặt tái mét,cậu dùng hai tay bịt miệng lại để không thở quá mạnh dù tim cậu đang đập như điên,chỉ mong đoàn người này sẽ đi qua thật nhanh

cả người cậu run rẩy

"đ..đi..đi rồi cuối cùng cũng đi, mình vừa chứng kiến cái quái gì vậy ngôi làng này bị sao vậy"

không chút do dự cậu chạy lên tầng lấy chìa khóa xe, vừa run rẩy vừa lẩm bẩm

"phả..phải đi đi mau ngôi làng này bị điên, rồi mấy lũ các người điên hết cả rồi,đó không phải thứ tôi đối phó được"

đột nhiên ông chú và linh đứng ngay ở sau lưng cậu

"bình tĩnh lại đi cậu thấy nó rồi phải không"

"cậu thấy ông chú và linh cố gắng trấn an mình ,thì cậu cố gắng để giữ bình tĩnh"

"ông chú đó là cái quái gì vậy"

"thực ra chúng tôi cũng không biết nữa, nhưng mà làm ơn hãy cứu ngôi làng này"

ông chú bỗng nhiên xúc động và rơm rớm nước mắt

( bố ơi đừng có khóc mà) ngôn ngữ kí hiệu

ông chú quỳ xuống đất

"vợ tôi...vợ tôi đã bị đoàn người kia bắt đi mất, tôi đã cố gắng hết sức để giữ vợ tôi lại nhưng thật vô dụng"

ông chú cởi bỏ chiếc áo ra, một vết sẹo chạy dài trên thân của ông chú

"có lẽ cậu là người ngoài nên cậu sẽ thoát được khỏi đây thôi, sáng mai hãy rời làng và tìm mọi sự giúp đỡ nhiều nhất có thể,hãy cứu chúng tôi ra khỏi đây"

cậu thấy ông chú như vậy có chút dao động liền đặt tay lên vai rồi nói

"ông chú...ông hãy đứng dậy đi mai tôi sẽ rời làng và tìm sự trợ giúp"

sáng sớm ngày mai, trên biển tin báo của làng đã thông báo một gia đình đã biến mất,ai ai cũng xúm lại coi, ai cũng thể hiện sự buồn rầu và lo lắng

duy đã dậy từ rất sớm và nhìn vào tấm ảnh trên biển báo

"đó là người đàn ông hôm qua"

một cô gái tưởng như đang phát dại lên rồi nói

"LŨ CÁC NGƯỜI THẬT NGU NGỐC!

NGƯỜI CHẾT NGƯỜI CHẾT ĐẤY!SỚM MUỘN THÌ CẢ CÁI LÀNG NÀY CŨNG VỀ CHẦU ÔNG BÀ HẾT THÔI"

không một ai nói gì cả ai cũng cúi gầm mặt xuống , như họ đã chịu một số phận an bài như không thể thoát khỏi nơi này

nhìn thấy thế cậu càng quyết tâm hơn lập tức chạy đến tiệm xe

"này ông chú xe tôi đã xong chưa vậy "

"xong rồi chạy khỏe re luôn nhé,dù không biết ra sao nhưng tôi vẫn có hy vọng về cậu"

"ừ tôi sẽ báo lên cấp trên về việc này và tìm người giúp đỡ"

cậu dắt chiếc xe ra khỏi cổng và bắt đầu xuống núi

"để xem nào đi đường này xuống này"

đi được một đoạn thì cậu nghĩ

" quái lạ sao đoạn đường này dài thế nhỉ"

đi được một đoạn thì một cảnh tượng khiến cậu nghi ngờ ( cổng làng phong bình),cậu vừa mồ hôi đầm đìa vừa nghĩ

"Cái QUÁI QUỶ gì đây, không phải đường xuống núi chỉ có 1 đường thôi à sao mình quay lại đây rồi???"

cậu lập tức quay đầu xe lại,nhưng dù có đi bao nhiêu vòng đi nữa thì nó vẫn như cũ

"chết tiệt ,chết tiệt, chết tiệt tại sao chứ tại sao !!!"

cậu liền phóng vào làng và tìm đến chỗ ông chú

"Ê ông chú chuyện quái gì đang xảy ra vậy, tại sao tôi không rời làng được "

"tôi cũng không biết nữa nhưng có vẻ ai đã vào trong ngôi làng này thì mặc nhiên sẽ không thoát ra được nữa"

sau khi nghe ông chú nói như vậy cậu liền ôm đầu ngã quỵ xuống

"chết tiệt....."

một khoảng thời gian sau,

cậu bỗng bật tỉnh dậy,cậu lập tức nhìn vào chiếc đồng hồ, đồng hồ chỉ 12 giờ đúng,cậu liền xuống tầng

"ông chú! linh! hai người đâu cả rồi"

thấy ánh đèn lấp ló ngoài cửa, cậu tưởng là đoàn người khi trước đang đến,cậu liền im lặng và núp sát bên cửa nhìn,thì ra đó là một nhóm người dân trong làng đang trói một cô gái

" khuya rồi mọi người trong làng đi đâu vậy nhỉ,đó là cô gái đã hét lên sáng nay tại sao cô ấy lại bị trói?"

cậu liền tò mò và bám theo lũ người kia,họ đi sâu vào trong rừng một lối đi mà chưa có ai từng biết,cậu bám theo đến khi lũ người ấy đi xuống một căn hầm dưới đất

" một căn hầm,này này lũ người các ngươi định làm gì với cô gái đó thế hả"

cậu núp sau những bui cây chờ lũ người đó đi ra hẳn khỏi chỗ đó rồi cậu lẻn vào hầm

"căn hầm này thật chật chội, không biết họ định làm gì với cô ấy nhưng mình cứ cứu cô ấy trước đã"

những thứ tiếp theo làm cậu thực sự hoảng sợ

cô gái ấy bị trói trên ghế và xung quanh căn hầm treo đầy bùa ngải có vài cái xác vài bộ xương người,mặc dù hoảng sợ nhưng duy vẫn lại cứu cô ấy

"này này tỉnh dậy đi, dù không biết chuyện gì đang diễn ra nhưng tôi sẽ cứu cô ra khỏi đây trước đã"

cô gái bị băng dán dính chặt miệng cố gắng lắc đầu kháng cự như thể đang cảnh báo thứ gì đó

cậu thấy thế liền quay ra đằng sau

"ông chú!linh! hai người làm gì ở đây vậy, giúp..giúp tôi cứu cô gái này với"

"BỐP"

đầu của cậu be bét máu,cậu nhìn lên ông chú và linh đang nở một nụ cười quỷ dị,

ý thức của cậu dần dần mất đi trong một hồi đó cậu đã hối hận với bản thân mình

" chết tiệt mày lại thế nữa rồi duy,cái tính tốt bụng của mày chỉ có gây họa cho người khác thôi!!"
 
Pháp Môn Giải Quỷ
chương 5: mặt nạ


trở lại với hiện tại gia bảo và xuân đang đi tới làng phong bình nằm sâu trong núi

" Cổng làng đây rồi, nè xuân sao anh đi chậm vậy"

xuân vừa chạy theo sau vừa thở hồng hộc

" chờ tí đã...hà..hà, chà sức thanh niên bây giờ khỏe nhỉ , còn tôi mới 19 mà thái hóa đốt sống nhiều nơi rồi"

cậu nhìn xuân rồi nghĩ

"sai lầm rồi..đem theo tên này phiền phức thật"

có một ông cụ ra chào cậu

"ồ cậu kia "

"dạ cháu chào ông ạ"

"YO ÔNG GIÀ"

"Bốp"

bảo nổi giận đùng đùng rồi nói

"nè anh bộ anh không biết tôn trọng ai cả à,anh có muốn tôi quăng anh xuống núi ngay bây giờ không"

"ai za~ đại ca em xin lỗi xin lỗi mà, tính của cậu sao nóng dữ vậy hì hì"

cụ ông nhìn thấy 2 cậu rồi bật cười

"hahaha lâu rồi cái làng này mới có khách tới chơi hai cậu vào đi"

bước vào trong làng là khung cảnh thật nhộn nhịp trên con đường nhỏ đan xen qua những căn nhà gỗ, những tiếng cười rộn rã từ những đứa trẻ chơi đùa, và những tiếng nói cười của những người lớn nói chuyện bên ngoài.

Cửa hàng nhỏ với những mặt hàng phong phú từ hoa quả tươi, quần áo đầy màu sắc đến các món đồ gia dụng cũ kĩ.ai ai cũng đều rất hạnh phúc

xuân vừa nhìn vừa trầm trồ

" ồ ồ ngôi làng làng này nhiều thứ phong phú thật, nhìn kìa, nhìn kìa"

bảo đặt tay lên vai xuân rồi nói

" chắc đến đây chúng ta chia tay được rồi , anh cũng có việc phải làm mà đúng không, nói thật tôi thấy anh thật phiền phức"

bảo chuẩn bị đi thì xuân túm quần cậu lại

"huhu đại ca đừng bỏ em đi mà, đừng chia tay chia chân ở đây , đi một mình thì cô đơn chết mất thôi , đây cầm lấy mấy xiên châu chấu nướng tôi vừa mua này coi như tiền đút lót đi"

bảo vừa giữ quần vừa nói

"à ừ thế cũng được nhưng làm ơn thả cái quần tôi ra được không ai cũng nhìn mình kìa"

rồi hai người đi tới chỗ nhà thờ nằm ở cuối con đường của làng, trên đường đi ai cũng nhìn cậu rồi thì thầm điều gì đó

xuân nhìn cậu rồi tò mò hỏi

" cậu vào đây gặp ai à?"

" ừ tôi định gặp trưởng làng và hỏi một số việc , anh đứng ngoài chờ tôi đi"

đi đến chỗ nhà thờ, nhà thờ trông rất nhỏ có đôi chút xập xệ nữa, bảo xô cửa bước vào, bên trong treo rất nhiều thánh giá, có một cụ ông đang ngồi và cầu nguyện, thấy có người mở cửa ông liền quay đầu lại nhìn

" ô cậu là !

"

" cháu chào ông ạ "

"bảo ! lâu rồi cháu mới về đây nhỉ , lại ngồi xuống đây "

ông trưởng làng tò mò hỏi cậu

" thật kỳ lạ , sao cậu lại về đây nhỉ "

bảo lôi bức ảnh về chiếc dây chuyền ra

"ông có biết bức ảnh này do ai gửi không ạ "

ông trưởng làng bỗng tối sầm lại , nụ cười cũng dần tan biến đi

" có lẽ tôi biết một số người có thể tìm ra ai gửi đấy, nhưng cậu biết đấy nó tốn kha khá thời gian ,cứ nghỉ ngơi vài ngày đã , tối nay có lễ hội cậu cứ thỏa mái đi"

" dạ..vâng ạ"

cậu đi ra nhà thờ và thấy xuân đứng chờ bên cạnh, xuân thấy cậu như vậy bèn nói

" cậu không thấy ngôi làng này có gì kì lạ à"

" có gì kì lạ cơ chứ?"

" ý tôi là không gian ở đây rất dày đặc cứ như chúng ta bị nhốt vào một chiếc lồng vô hình vậy"

"bây giờ anh định làm gì?"

"à chắc tôi đi có việc chỗ này tí ít nhất cũng phải hoàn thành công việc người ta giao phó cho tôi đã chứ, à mà cậu cứ cẩn thận nhé tôi thấy mấy người ở ngôi làng này khả nghi lắm"

"ừ vậy à vậy anh đi đi"

" thế thôi tạm biệt cậu nhé có gì hẹn gặp lại sau"

bảo tạm biệt xuân rồi đi tới chỗ thuê phòng trọ

" dì ơi cho cháu thuê phòng với ạ!"

dì chủ trọ đi ra nhìn thấy cậu rồi hỏi

" cháu là khách tới làng này chơi à ?"

" dạ cháu về thăm nơi này chút thôi ạ , tại cũng lâu rồi cháu mới trở lại đây"

" ồ thì ra cháu là người làng phong bình này à , tại sao cậu lại ra được vậy?"

bảo tò mò hỏi

"ra gì...cơ ạ ?

"

" à không có gì , mà cháu định tá túc lại đây mấy ngày vậy"

" 3 ngày ạ "

" thấy vậy dì chủ trọ nở một nụ cười quỷ dị rồi cười lớn 1 lúc "

" dì..ơi?"

" ồ haha xin lỗi tôi hơi lơ đễnh một tí đấy mà, đây chìa khóa phòng cậu đây , phòng 303 nhé"

" vâng ạ"

bảo vừa bước lên tầng vừa suy nghĩ

" bà cô đó đáng sợ thật bộ ai ở làng này cũng vậy hả, hồi nhỏ mình thấy ai cũng thân thiện lắm mà,chắc xuân nói đúng bà cô đó đúng khả nghi thật luôn "

vào buổi tối hôm đó tiếng trống nhạc tiếng hát hò múa rối sôi nổi tấp nập người đj lại ở ngoài đường phố

bảo đang chơi trò bắn súng để lấy con búp bê được may thủ công

" Pằng !

A trượt rồi !!"

" haha cậu mới đến đây chơi lần đầu nhỉ thấy không khí của cái làng này như thế nào"

"à cháu thấy cũng được, nhưng mà lúc cháu còn nhỏ sống ở đây thì mấy cái lễ hội thường xuyên không xảy ra ở làng này mấy nhỉ"

" à nhiều năm trở lại đây mọi người trong làng cứ cách 3 tháng là cứ tổ chức lễ hội để cầu sự may mắn và xua tan sự xui xẻo ấy mà"

" vậy à..., thôi tạm biệt chú tôi đi tìm trò khác chơi đây, mấy cái lọ của chú bộ dính keo hay sao bắn hoài không đổ"

Con đường vào mùa lễ hội rực rỡ sắc màu và tràn ngập không khí vui tươi.

Những dây đèn lấp lánh được treo dọc theo các nhà, tạo nên một bức tranh ánh sáng lấp lánh trên nền trời đêm.

Các cửa hàng và quán bày biện những món hàng và trang trí đặc sắc, thu hút ánh mắt của người qua đường.

Âm thanh của nhạc lễ hội, tiếng cười nói, và tiếng trống rộn ràng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động.

Mọi người di chuyển hối hả trên phố, tay cầm những món quà và thực phẩm ngon miệng, trong khi trẻ em vui vẻ chạy nhảy và tham gia các trò chơi giải trí.

Hương thơm của các món ăn đường phố hòa quyện trong không khí, khiến con đường trở thành một bữa tiệc sôi động

đi lách qua dòng người tấp nập cậu bắt gặp ông trưởng làng trong một quán ăn ven đường

" cháu chào ông"

" ồ cháu ! lại ngồi đây"

cậu lại ngồi đối diện với ông trưởng làng

" cậu thấy không khí như thế nào, mọi người đã cất công chuẩn bị hơn 1 tuần đấy"

" vui lắm ạ, nhưng mà tận một tuần lận ạ "

" hahaha đúng vậy , đây cho cháu xem cái này,xin giới thiệu món ăn đặc sản nơi đây bánh chim cò!!"

bảo thấy những chiếc bánh thì mắt lóe sáng lên

" ồ ồ ồ , bánh này hồi còn nhỏ cháu thích ăn lắm sao ông biết cái này hay vậy"

"hahahaha đây cậu thích thì cứ ăn nhiều vào"

vừa ăn cậu vừa hỏi

" mà ông đã tìm được người gửi bức ảnh đó cho cháu chưa vậy?

ông lão trầm ngâm một hồi lâu rồi bỗng nở nụ cười kéo lên trên mang tai

"TÌM ĐƯỢC RỒI!!!"

bỗng nhiên bảo thấy đầu mình quay cuồng, cậu ngã xuống đất nhìn lên

" hự..cái quái...ý thứ..mình có cái gì đó ở trong bánh"

mọi người xung quanh bỗng ai cũng nhìn cậu rồi cười lớn,

"HAHAHAHAHAHAHAHHHAHAHAHHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHHAHAHH..."

"khôn..không ổn rồi"

ý thức cậu mờ dần trong những nụ cười quỷ dị của mọi người xung quanh....
 
Pháp Môn Giải Quỷ
chương 6 : ký ức


"phừng....phừng"

tiếng lửa cháy như muốn nuốt chửng hết tất cả mọi thứ xung quanh

"CHẠY!

CHẠY ĐI!!"

khung cảnh hỗn loạn chen lẫn tiếng la hét của mọi người trong làng, bầu trời hôm đấy đỏ trực màu máu, xác chết nằm la liệt xung quanh

từ trong đám khói lửa một sinh vật cao 3 m từ từ bước ra, đó chẳng phải là một con gấu hay là bất cứ con thú nào cả,nó to lớn dị dạng, cả người nó bao phủ trong làn khói đen, dường như từ mắt thường nhìn vào đó chỉ là một cái bóng cao lớn với đôi mắt đỏ rực màu máu tươi đỏ thẩm

nó cứ lầm bầm lặp lại một câu

"Dĩ lỰc...HOÁN MỆNH!"

nó há miệng to gào lên một tiếng, từ người nó tách ra vô số bóng đen săn đuổi những người trong làng,

"Đoàng!

Đoàng!"

tiếng súng vang lên ở cuối làng

"CHẾT TIỆT!"

một ông bác gần 60 đang cầm súng nã liên tiếp vào lũ sinh vật kia,hầu hết thanh niên và những người có khả năng chiến đấu trong làng đã bị lũ quái xử gọn

lũ quái có vẻ có thể giết được bằng súng nhưng những viên đạn của ông chỉ có thể cầm cự được một chút thời gian để mọi người chạy lánh nạn xuống núi

"MỌI NGƯỜI DI TẢN HẾT XUỐNG NÚI MAU!"

"CÒN ÔNG THÌ SAO ÔNG LÂM"

"ĐOÀNG!

ĐOÀNG!"

"CÒN CON GÁI...CON GÁI CỦA TÔI!"

trong biển lửa vẫn còn bóng dáng của một người đàn ông lao vun vút vào bọn quái vật để tìm ra đứa con của mình,

"RẦM!"

tiếng đạp cửa xông vào, dường như ông lâm đã tìm đến được căn nhà của mình

người ông ta be bét máu chằng chịt vết thương một mắt đã bị mù vì chiến đấu với lũ quái vật

"LAN!

LAN!

CON Ở ĐÂU RỒI!

HÃY TRẢ LỜI BỐ ĐI"

băng qua giết sạch hết lũ quái bằng khẩu shotgun của mình, cuối cùng lão cũng tìm thấy con gái,nhưng thật đau lòng thay bây giờ cô con gái của lão chỉ còn là cái xác lạnh toát...,

lão ôm con vào lòng và khóc

"Lan bố xi..xin lỗi, bố đã không thể về kịp, giá như..giá như bố ở lại với con thì có lẽ..."

Lão Lâm nhìn xuống bụng của mình, những vết thương khi chiến đấu đã làm lão mất quá nhiều máu, mắt bắt đầu mờ dần và lão nằm gục bên xác con gái trong khi đôi tay vẫn ôm chặt lấy đứa con của lão

( trở lại với những người di tản xuống núi )

"hộc...hộc"

"Cố lên bảo..một chút nữa thôi"

gia bảo thời điểm này đang còn tầm khoảng 10 tuổi, cậu với bố mẹ em gái cậu đang cùng nhau bỏ trốn với những người còn sót lại của làng băng qua khu rừng để xuống núi

"hộc..hộc..mẹ ơi những cái thứ đó l..là gì vậy, con sợ lắm"

"những cái đó bố cũng không biết nữa, nhưng tạm thời chúng ta sẽ ra khỏi chỗ này và tìm người giúp đỡ"

bầu trời hôm ấy đỏ rực màu máu, tiếng gào thét cấu xé của lũ quái càng ngày càng gần hơn với những người đang di chuyển

một người dẫn đầu hàng thấy có ánh sáng phía trước mừng rỡ hét to

"MỌI NGƯỜI ƠI TÔI TÌM THẤY LỐI RA RỒI LẠY TRỜI!"

nhưng sự mừng rỡ cũng chẳng được bao lâu khi chạy ra khỏi khu rừng đó, trước mắt chẳng phải là làng vân ở dưới, mà là khung cảnh hoang tàn của làng phong bình cùng lũ quái đang chực chờ sẵn

mọi người xung quanh dường như đã gần như tuyệt vọng,

lũ quái bắt đầu xô vào, mọi người chạy toán loạn trong sự sợ hãi tột cùng,bố của gia bảo nói với vợ con của mình

"EM DẪN GIA BẢO VÀ MÂY CHẠY XUỐNG BÌA RỪNG MAU!, ANH SẼ Ở LẠI ĐÂY CÂU THỜI GIAN ĐỂ EM VÀ CON CHẠY XUỐNG"

mẹ ôm chầm lấy gia bảo và mây chạy xuống bìa rừng, gia bảo vừa khóc vừa gào lên

"BỐ!

BỐ ƠI !ĐỪNG MÀ.."

và rồi thứ cuối cùng cậu thấy đó chính là bóng lưng của cha cậu đang chiến đấu với lũ quái vật hung tợn

mẹ ôm cậu cùng với đứa em gái còn nhỏ tuổi dường như chỉ biết khóc toáng lên trong tình huống này, chạy xuống bìa rừng, nhưng vẫn còn một vài con quái đánh hơi được và đuổi theo

mẹ cậu dường như thấy điều gì đó ở cậu và bât đầu nói

"bảo! con hãy chạy trước băng qua bìa rừng và ra ngoài, mẹ sẽ bồng em chạy theo sau"

bảo với khuôn mặt lo lắng nói

"khô..không còn mẹ và em, con không thể..."

tiếng gầm rú càng ngày càng gần hơn

mẹ đẩy gia bảo về phía trước vừa nói, khuôn mặt mẹ cậu u

"BẢO CHẠY ĐI!

MAU LÊN"

gia bảo trong từng bước chạy vội vã băng qua khu rừng thoát ra khỏi khung cảnh hỗn loạn, cuối cùng cậu cũng thoát được ra ngoài ngôi làng đó,từng bước chân như có cái gì thiêu đốt da thịt, tâm trí của cậu,từng bước từng bước thoát khỏi số phận đang đeo bám cậu

( tại một nơi đâu đó gần làng vân)

một người đàn ông đang xách củi về nhà , đầu xa xa một bóng dáng cậu bé đang chạy hì hục, người cậu bé dính máu, quần áo thì rách nát,cậu ngã quỵ xuống đất

thấy vậy ông chú đặt đống củi xuống và chạy lại vội vã đầu chỗ cậu bé

để rồi một cảnh tượng làm ông chú kia sửng sốt,

trên người cậu bé ấy( gia bảo )chằng chịt các vết như là hình xăm trên cơ thể, hai mắt cậu đỏ ngầu cứ như màu mắt của con thú đó vậy, cậu vừa quằn quại vừa gào lên

"mẸ..eM..CứU vơ..với"

ông chú thấy vậy liền vừa hốt hoảng vừa run

"nà..này cháu , cháu có ổn không vậy"

rồi từ từ cái vết chằng chịt biến mất

ông chú thấy vậy liền đưa cậu đến bệnh viện dưới làng vân

( 1 tuần sau)

gia bảo tỉnh dậy trong cơn mê man trên giường bệnh, y tá túc trực bên cạnh thấy vậy liền gọi bác sĩ tới

"cháu có ổn không, hay có dấu hiệu gì bất thường nào trong người không"

gia bảo ngơ ngác nhìn bác sĩ

"bố..bố mẹ..em cháu đâu rồi ,a..đầu cháu đau quá.."

bác sĩ đặt tay lên người cậu với vẻ mặt tiếc thương nói

"chú xin lấy làm tiếc, bố mẹ em cháu...đã mất trong một vụ tai nạn xe hơi trong lúc rời làng phong ở trên đấy, cháu là người sống sót duy nhất trong vụ tai nạn đấy,chú xin lỗi"

gia bảo cứng đơ và sốc nặng sau lời nói của bác sĩ

cậu chạy vọt ra ngoài phòng bệnh vừa khóc vừa cố nhớ lại mọi thứ

" không, không thể nào,rõ ràng rõ ràng..vừa mới đây mình vừa ở trên xe với bố mẹ và em gái của mình mà, chuyện gì đã xảy ra vậy?"

một mảnh ký ức cậu đã vụn vỡ và tan biến đi,dường như cậu không còn nhớ gì về đêm kinh hoàng đó nữa

Bụp

cậu va vào một người phụ nữ(dì phương)và ngã nhào xuống đất

"ô kìa cháu có sao không vậy?"

cậu bỗng òa khóc nức nở và ôm chầm lấy người phụ nữ

"huhuhu..hức hức,bố mẹ..bố mẹ em gái cháu đã..huhuhu hức hức"

người phụ nữ (dì phương ) thấy cậu bé thật tội nghiệp nên đã mủi lòng và quỳ xuống ôm lại và vỗ về cậu bé

"không sao..không sao....."
 
Back
Top Bottom