Hài Hước Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,659
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406874152-256-k968589.jpg

Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm
Tác giả: TiuNgn8
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hán Việt: Bị độc tâm hậu trang sửu pháo hôi thành liễu đoàn sủng

Nguồn: Wikidich

Tác giả: Giang Ngư Yên

Edit + Beta: Tiêu

Tình trạng bản gốc: 134 Chương (chính văn 113 chương + 21 PN)

Tình trạng edit: Đã Hoàn!!

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Giới giải trí , Đọc tâm , Xuyên thư , Chủ thụ , Sảng văn , 1v1 , Đoàn sủng , Vạn nhân mê

Lưu ý: Không SPOIL dưới mọi hình thức, tránh gây tụt mood cho các bạn đọc khác.

Không nhắc truyện khác nha người đẹp, mình sẽ không trả lời mấy thứ không liên quan tới truyện nhaaaaaaa.

Hãy là một đọc giả văn minh.

Cảm ơn các tình yêu nhiều🤗



tienglong​
 
Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm
Giới Thiệu


Hán Việt: Bị độc tâm hậu trang sửu pháo hôi thành liễu đoàn sủng

Tác giả: Giang Ngư Yên

Edit + Beta: Tiêu

Tình trạng bản gốc: 134 Chương (chính văn 113 chương + 21 PN)

Tình trạng edit: Đã Hoàn!!

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Giới giải trí , Đọc tâm , Xuyên thư , Chủ thụ , Sảng văn , 1v1 , Đoàn sủng , Vạn nhân mê

Lưu ý: Không SPOIL dưới mọi hình thức, tránh gây tụt mood cho các bạn đọc khác.

Không nhắc truyện khác nha người đẹp, mình sẽ không trả lời mấy thứ không liên quan tới truyện nhaaaaaaa.

Hãy là một đọc giả văn minh.

Cảm ơn các tình yêu nhiều🤗

Văn án:

Sau khi thức đêm xem tiểu thuyết, Tống Yên Kiều chết đột ngột rồi xuyên thư.

Trong tiểu thuyết, chương trình muốn tạo độ hot mà biến cậu thành người bị so sánh với các khách mời, các khách mời khác đều đẹp ngời ngời riêng cậu lại có gương mặt bình thường.

Bởi vì không cam lòng làm nền cho nhân vật chính, nguyên chủ làm đủ trò hề khiến các khách mời giàu có ghét bỏ mà thay phiên nhau đưa cậu đi Châu Phi đào than.

Tống Yến Kiều vừa mới xuyên qua: Kịch bản hợp gu ghê.

Ngoan ngoãn làm theo.jpg

.......

Trong lúc hoàn thành nhiệm vụ, Tống Yên Kiều theo hệ thống vừa ăn dưa vừa lẩm bẩm: [Từng gặp gay lừa hôn, chưa từng thấy trai thẳng giả gay lừa tài sản, chẳng lẽ là song tính?

Mình muốn xỉu với cốt truyện này luôn, We...Wechat đâu ta?]

Các khách mời dừng bước, nhìn về phía Tống Yên Kiều: Wechat?

Chuyện gì xảy ra vậy...

Nghe thử chút xem sao.

Tống Yên Kiều nhìn về phía Lận Huyên, đôi mắt mèo nhỏ trợn tròn: [Đây là cánh tay trẻ con trong truyền thuyết?

Thật sự dài 20cm luôn à..]

Ánh mắt của các khách mời đồng loạt nhìn Lận Huyên: Thiệt hay giả vậy?

Lận Huyên:....

-

Tống Yên Kiều vừa mới vào chương trình đã bị chê bai vì xấu.

Ngay cả Tiêu Thần cũng không nhịn được nói: "Tống Yên Kiều, cậu không cảm thấy mình xấu hả?"

Tống Yên Kiều: "?"

Xấu mới phù hợp với cốt truyện nha.

Đến khi mọi người nhìn thấy nhan sắc thật của Tống Yên Kiều, mắt Tiêu Thần nhìn thằng tắp: "Đệt...

Đồ lừa đảo"

[Lớn lên đẹp như vậy là không muốn cho người khác sống sao]

[Vợ quá đẹp]

Antifan tức muốn hộc máu:

[Anh trai nhặt rác, chị gái não toàn yêu đương, em gái ngu ngốc, em trai bị bệnh nan y, cả gia đình chả ra thể thống gì.

Haha...

Tống Yên Kiều nghèo túng còn chuyên gia đeo bám người khác, quả nhiên là muốn dùng nhan sắc để trèo kéo mấy thiếu gia nhà giàu giúp cho cái nhà rách nát của mình mà]

Sau đó, Tống Yên Kiều cùng anh trai đi dự tiệc tối.

[Anh trai ở đâu vậy?

Tôi không có nhìn thấy chỉ thấy vợ của tôi đẹp quá..]

Cùng chị hai tham gia tiết mục

[Haha...

Chị hai não yêu đương là tiểu hoa đỉnh lưu?

Chỉ muốn hỏi vợ yêu Yên Kiều có thể hôn tôi một cái không?]

Cùng em gái tham gia diễn đàn thiếu niên thiên tài:

[Chào em gái ngu ngốc, bảo bối Kiều mau mở cửa, tôi mang theo quà tặng 2 người nè]

Đi xem em trai thi đấu: [Tuyển thủ thiên tài?

Không quan tâm...Vợ Yên Kiều ơi, ôm nào]

Antifan không thể nhịn nổi: [Người nhà của Tống Yên Kiều lợi hại thì sao?

Lận Huyên, Thâm Chu và Tiêu Thần chắc chắn sẽ không bao giờ kết hôn với cậu ta.]

Lận Huyên khoe khoang tình yêu: Hôn lễ cùng với Sóc con, mọi người nhất định phải tới nha.

Thâm Chu V: Cậu cùng yêu phi "hại nước hại dân" có gì khác nhau!!!!

Tiêu Thần V: Bây giờ liền đi cướp vợ tôi về.

Anh Lận V: Bảo bối ơi mở cửa, anh là Lận Huyên đây.

Tưởng chừng lần này antifan lại mỉa mai nhưng không ngờ lại khóc lóc vang dội: [Yên Kiều vì chọc tức tôi mà kết hôn cũng dám đáp ứng...

Huhu Vợ ơi, em nói em không muốn kết hôn cùng Lận Huyên đi.]

"Anh đừng như vậy" Tống Yên Kiều đỏ mặt nắm lấy tay áo Lận Huyên, lại bị anh nhéo phía sau cổ, hôn đến không nói nên lời nhưng trong lòng lại lẩm bẩm

[Bây giờ thì hay rồi, anh ấy làm cho mọi người đều tức giận]

Âm thanh khàn khàn từ cổ của người đàn ông vang lên: "Em không chuyên tâm hôn mà lại nghĩ tới người khác.

Anh cũng đang tức giận đây bảo bối"

Tống Yên Kiều: "!!!"

Mỹ nhân ngốc gián tiếp nổi điên thụ × cảm xúc ổn định nhưng hay ghen công

Vai chính: Tống Yên Kiều, Lận Huyên.

Một câu tóm tắt: Có dưa liền ăn đi, ăn một lần một cái cũng đừng lên tiếng.

Lập ý: Thế giới này không ai là người bình thường.
 
Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm
Chương 1: Pháo hôi chuyên nghiệp, một ngày 2 ngàn.


[Ủa không phải nói là chương trình có giá trị nhan sắc đỉnh cao hả?

Lớn lên như vậy cũng có thể lên show?]

[Mọi người tới xem trai đẹp yêu nhau, ngoại hình này lên chương trình hẹn hò hợp lý không?

Thời điểm tuyên truyền không phải nói bữa tiệc nhan sắc hả?

Cái này có tính là lừa gạt không?]

[Chu Bái Bì, ông lừa tôi tới xem show!!!]

Mà nhân vân chính của những bình luận chê bai này --- Tống Yến Kiều.

Cậu đang ngồi trên ghế cao nhỏ, đeo kính đen, tóc dài che khuất mặt mày.

Trên người mặc áo sơ mi vuông, trông rất bình thường, giống như một cây nấm sinh trưởng ở trong góc,trầm mặt không nói lời nào.

[Kiều Kiều, kỹ thuật ngụy trang của cậu thật tốt, bình luận toàn chê cậu xấu xí]

[Tôi nói quá chuẩn, cậu có thể chất pháo hôi mà]

[Lần này nhất định sẽ không xảy ra chuyện, không bị đám nhân vật chính bắt đi đào than ở Châu Phi đâu] Hệ thống số 47 không thể nhịn mà khen ngợi Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều đẩy đẩy mắt kính, giống như con Capybara không cảm xúc.

Capybara dại ra.

Capybara tồn tại cũng được.

Capybara đã chết cũng khá tốt.

Mười chín năm trước, Tống Yên Kiều thức đêm xem tiểu thuyết mà đột tử, xuyên đến thế giới được dung hợp từ vài bộ tiểu thuyết hệ liệt.

Hệ thống 47 trói định với cậu, nói rằng cậu là pháo hôi của thế giới này, vận mệnh duy nhất của cậu là khi lớn lên thì tham gia chương trình hẹn hò làm người so sánh cho đám nhân vật chính, phụ trợ cho những vai chính đẹp trai nhiều tiền.

Bởi vì không cam lòng làm nền mà bị đám nhân vật chính thay phiên đưa đi đào than ở Châu Phi.

Nhìn Tống Yên Kiều ngày càng lớn lên, hệ thống 47 nhịn không được mà hét lớn, Tống Yến Kiều là nhân vật pháo hôi độc ác xấu xí nhưng càng lớn lại càng đẹp?

Tống Yên Kiều ngước mắt: "Thất Thất!

Chúng ta nhất định phải đi đào than?"

47: "Đương nhiên rồi,chúng ta là pháo hôi độc ác mà, kết cục chỉ có thể như vậy"

Tống Yên Kiều: "..."

Không phải rất muốn đi.

Nhưng kết cục đã quyết phải đi: "Nói cũng đúng"

....

"Cậu cũng là khách mời?"

Cố Nhất Minh nheo nheo mắt, khinh thường mà nhìn về phía Tống Yến Kiều.

Trước khi tham gia show, Cố Nhất Minh đã biết đạo diễn sẽ tìm một người có ngoại hình vô cùng bình thường để nhận nhiệm vụ làm nền.

Xem ra Tống Yên Kiều là nhân vật làm nền xấu xí mà đạo diễn an bài, Cố Nhất Minh rất bội phục đạo diễn, show toàn trai đẹp giống như hắn mà trà trộn thêm vai hề Tống Yên Kiều thì nhiệt độ thảo luận không phải dạng vừa.

Vậy cũng tốt, tài năng và giá trị nhan sắc vượt trội của hắn sẽ được mọi người chú ý.

Còn Tống Yên Kiều chỉ cần làm tốt nhiệm vụ của mình, bị hắn chà đạp ở dưới chân, làm nền cho hắn là được.

"Cậu lớn lên như vậy mà còn tham gia chương trình hẹn hò, dũng cảm ghê nha"

"Tôi mà là cậu, tôi không dám gặp ai luôn"

Cố Nhất Minh nhịn không được, nhỏ giọng chăm chọc Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều: "..."

[47, tôi cảm thấy hắn còn hợp làm pháo hôi ác độc hơn tôi nữa]

Tống Yên Kiều cũng không có phản ứng Cố Nhất Minh, Cố Nhất Minh đối với cậu ghét bỏ, cậu cũng không có ý tiếp cận Cố Nhất Minh.

Điều này làm Cố Nhất Minh có chút khó chịu, hắn không thích tên xấu xí này tiếp cận mình.

Nhưng tên xấu xí không chỉ không khen hắn, hâm mộ ngoại hình của hắn mà thậm chí còn lơ hắn, điều này làm hắn khó chịu cực kỳ.

Nhan sắc của hắn được fan khen ngợi hết lời, thế mà tên xấu xí này nhìn hắn còn thờ ơ nữa chứ.

Cố Nhất Minh oán độc, trừng mắt với Tống Yên Kiều.

Người xấu xí đúng là xấu xí, xã giao cơ bản cũng không biết, không ai dạy lễ nghi hay gì?

Tống Yên Kiều đang đợi 47 nói chuyện, không hay biết tâm tư chán ghét cậu đang chuyển động 360 độ của Cố Nhất Minh.

Dùng lời của 47 chính là Tống Yên Kiều ngốc một cách tự nhiên, đôi khi làm người khác chán ghét.

47: "...Kiều Kiều, tôi nói chỉ có chuẩn, giá trị chán ghét của Cố Nhất Minh kéo đầy rồi, hắn sắp tức chết rồi á"

Tống Yên Kiều: "....?"

Cậu cũng chưa chọc hắn, hắn làm sao mà tức chết bản thân rồi.

Tống Yên Kiều hoài nghi mình xấu tới mức làm cay mắt Cố Nhất Minh.

Nghĩ vậy, Tống Yên Kiều cười cười, có thể xấu tới mức làm hắn khó chịu, cậu sẽ làm tốt vai trò làm nền này.

47: "Không sao, cái này không quan trọng.

Kiều Kiều, chúng ta ăn dưa tiếp đi"

...

[Tra nam có thể đừng gieo họa cho người khác được không]

[Hắn chuyện gì cũng làm, từ PUA, bạo lực lạnh, bạo lực gia đình,...

Chân đạp 2 thuyền khiến một người điên, một người chết]

[47, có thể đưa tra nam đi Châu Phi đào than đá được không?]

Sáu vị khách mời vừa mới bước một chân vào đều ngây người....ai đang nói chuyện vậy...

Bọn họ vừa bước vào phòng nhỏ liền nghe được tiếng nói dễ nghe, giống như tiếng suối chảy,róc rách.

Nhưng nội dung của tiếng nói lại làm người ta lạnh sống lưng.

Nghe 2 câu nói vừa rồi, không ai có thể bình tĩnh được.

Có phải bị quỷ ám không?

Rốt cục là ai nói chuyện vậy?

Mọi người thận trọng mà nhìn quanh, lại phát hiện không có ai mở miệng.

Hay là ảo giác?

Bởi vì vốn dĩ mọi người không thân nhau, hơn nữa có thể là ảo giác của bản thân nên mọi người đều không nhắc tới tiếng nói kia.

Duy chỉ Cố Nhất Minh không nghe được tiếng lòng Tống Yên Kiều lên tiếng phá vỡ cục diện bế tắc: "Mọi người tới đông đủ rồi, chung ta giới thiệu bản thân một chút, tôi trước đi, tôi tên Cố Nhất Minh, không biết mọi người có thích nghe nhạc không, nếu thích thì chắc đã nghe tôi hát rồi."

Hắn là ca sĩ rất nổi tiếng, hẳn đều đã nghe qua rồi.

Cho dù chưa nghe hắn hát cũng nghe được tiếng nói kinh động lòng người của hắn, giọng nói của hắn rất tốt, hắn biết điều đó.

Chỉ là vừa rồi trong đầu mọi người đã nghe tiếng lòng réo rắt của Tống Yên Kiều.

Giọng nói làm người ta kinh ngạc, thán phục.

Có giọng nói như châu ngọc của Tống Yên Kiều ở phía trước, tiếng nói của Cố Nhất Minh cũng chỉ đủ làm nền.

[Anh Cố cũng khiêm tốn quá, liền tính không nghe nhạc nhiều cũng biết anh Cố đi?

Gương mặt của anh Cố vốn dĩ đã thoát vòng fan, giọng hát còn siêu hay nữa]

[Anh Cố không giống như người xấu xí nào đó, nhìn thôi đã không yêu nổi]

Mọi người giới thiệu một vòng, khi tới Tống Yên Kiều, cậu liền đơn giản nói: "Tống Yên Kiều"

Giọng nói của Tống Yên Kiều và giọng nói vừa rồi y chang nhau.

Vậy tiếng nói chuyện lúc nãy là Tống Yên Kiều?

Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đổ dồn vào Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều:?

[47, bọn họ đều nhìn tôi làm gì?] Tống Yên Kiều nghi hoặc [Tôi làm bọn họ đau mắt hả]

Bởi vì tiếng lòng của Tống Yên Kiều, không khí chung quanh bỗng nhiên trầm xuống.

Cố Nhất Minh lén trừng mắt với Tống Yên Kiều.

Quả nhiên, Tống Yên Kiều xấu tới mức không ai nói nên lời.

Đạo diễn cũng có chút sửng sốt, bầu không khí trầm lắng như vậy cũng là lần đầu ông nhìn thấy.

Những người này không phải đến chơi chơi thì cũng là tinh anh trong ngành.

Nếu bình thường khi gặp trường hợp nhỏ này, rất dễ dàng làm không khí sôi động lên.

Nhưng sao lại vậy?

Không ai nói gì hết là sao?

Đạo diễn từ sửng sốt bắt đầu sốt ruột.

Ông có cảm giác chương trình hẹn hò này sắp chết non.

Đạo diễn kêu MC kéo qua phân đoạn này.

Vãn Vãn: "Chào mọi người, tôi rất vui khi gặp lại mọi người trong chương trình này"

"Tình yêu đã nhen nhóm từ cái nhìn đầu tiên, các khách mời có phải từ cái nhìn đầu tiên đã tìm thấy đối tượng hợp mắt, có phải đã nghĩ tới hình ảnh hẹn hò rồi không?"

"Các khách mời có thể viết tên đối tượng mà mình động lòng lên tấm card này."

"Đúng rồi!

Hẹn hò là hai người đồng tâm cho nên cả 2 bên lựa chọn lẫn nhau thành công thì mới có cơ hội hẹn hò nha."

"Trừ lần này ra, 10 giờ ngày hôm nay mỗi khách mời sẽ có thêm 1 lần lựa chọn nữa."

"Bây giờ mọi người có thể viết tên người mình động lòng vào rồi."

Vãn Vãn vừa dứt lời, còn không đợi lời nói kế tiếp, bình luận bay nhanh vùn vụt.

[Tống Yên Kiều thật sự đang suy ngẫm hả?

Tên này cho rằng chương trình mời cậu ta tới để yêu đương chắc?]

[Sự kiện hề hước nhất năm là Tống Yên Kiều tham gia chương trình hẹn hò]

[Tôi hứa nếu có ai nhìn trúng Tống Yên Kiều, thật sự cậu ta được chọn thì tôi liền phát sóng trực tiếp ăn phân]

[Lầu trên đừng nói vậy, cậu ta suy nghĩ nghiêm túc vậy có khi nào đang muốn câu dẫn thiếu gia nào không?]

Tống Yên Kiều không biết bình luận đang nói cái gì, cậu thất thần như đang đi vào cõi thần tiên.

Cố Nhất Minh rất tâm cơ mà chen cùng khung hình với Tống Yên Kiều, cậu lớn lên xấu, hắn đứng bên cạnh được cậu phụ trợ mà thấy hắn đẹp xuất sắc.

Cố Nhất Minh: "Yên Kiều, cậu tính chọn ai vậy?

Có muốn anh trai đây đề xuất cho không?"

Tống Yên Kiều còn không biết Cố Nhất Minh tới gần, nghe được tiếng của hắn, cậu mới hoàn hồn.

Vì má trái đẹp của Cố Nhất Minh đẹp hơn má phải, hắn cố tình tìm góc show ra nên miệng Cố Nhất Minh kế bên mặt cậu.

Tống Yên Kiêu bị dọa hết hồn, lùi ra sau theo bản năng, biểu tình trên mặt không thể thu kịp.

Sự hoảng loạn hiện trên mặt bị phát sóng trực tiếp chiếu rõ ràng.

[Ê!

Cậu ta có ý gì?]

[Lớn lên đã xấu rồi còn ghét bỏ anh tôi?

Anh của tôi lại gần cậu ta là cậu ta tu mấy đời mới được á]

[Đúng điên, cậu ta không phải nghĩ rằng mình đẹp, vạn nhân mê chắc?]

[Lớn lên xấu cũng thôi đi, còn ham diễn, bây giờ chắc ai cũng ghét?

Dù sao tôi ghét Tống Yên Kiều muốn chết]

Tống Yên Kiều cố ngăn cảm xúc nhưng không thể kiềm nổi: [Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa]

Chúng khách mời bị tiếng lòng của Tống Yên Kiều chấn động màn tai:....

Không phải chứ, Cố Nhất Minh đi chọc cậu làm cái gì?

[Người với người gặp nhau đều là lừa dối]

Mọi người: ....

Giống như đang bị chửi

[Chó với chó gặp nhau mới liếm mặt ...

QAQ..

Chó mau cút đi..]

Mọi người: ....

Tiêu Thần bị tiếng lòng của Tống Yên Kiều làm đau lỗ tai, nhịn không được mà liếc nhìn Cố Nhất Minh, giọng điệu khó chịu: "Anh liếm cậu ta làm gì?"

Cố Nhất Minh: "..."

Cố Nhất Minh giải thích: "Tôi không có liếm cậu ta..."

Tiêu Thần: "Do cậu ta chạy nhanh bằng không là bị anh liếm vô mặt rồi"

Mặt Cố Nhất Minh đỏ bừng, không nghĩ ra nổi một câu phản bác.

Hắn không có làm, hắn có chứng cứ hắn không có làm.

Hắn không làm, hắn phản bác thế nào đây!

Tống Yên Kiều trợn mắt há hốc miệng, ngoan ngoãn đứng trong góc tường chỉ lộ ra cái đầu xù, nghiêm túc đánh giá: [Bao Thanh Thiên xử án]

Tiêu Thần:...

Thẩm Chu nở nụ cười suy nghĩ nhìn một vòng, cuối cùng ghi tên Tống Yên Kiều lên tấm card.

Thẩm Chu cũng không biết tại sao bản thân nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều nhưng hiện tại lựa chọn cậu là an toàn nhất.

[Ê này!

Ai nói không có ai thích Tống Yên Kiều?]

[Tống Yên Kiều thật sự là vạn nhân mê]

[Tôi bị mù?

Không phải đâu, thẩm mỹ của tôi đã không theo kịp trào lưu hiện nay rồi sao?]

[Ê này, ê này, sao ai cũng chọn Tống Yên Kiều vậy?]

[ Để tôi nhìn thử: Thẩm Chu, Lận Huyên, Úc Thanh Ngôn, Tiêu Thần đều chọn Tống Yên Kiều]

[Cười xỉu...

Ai nói phát sóng trực tiếp ăn phân thì có thể bắt đầu rồi này]

[Bình luận còn đặc sắc hơn chương trình nữa, vả mặt bạch bạch luôn]

Vãn Vãn tiếp tục tiết mục tiếp theo: "Tại sao mọi người lại lựa chọn tham gia vậy?"

Mọi người đều có mục đích riêng, không có lòng trả lời vần đề của Vãn Vãn,trừ Tống Yên Kiều, các khách mời khác đều ăn ý nói: "Đi tìm tình yêu đích thực"

[Ừm....

Cho nên bọn họ đều chọn Tống Yên Kiều bởi vì cậu ta là tình yêu đích thực?]

[Thực sự không hiểu được]

[Các thiếu gia chọn Tống Yến Kiều do giáo dưỡng tốt thôi, lúc sau còn ai chọn cậu ta nữa.

Nhìn Tống Yên Kiều bình thường vô vị, ai sẽ thích gương mặt như vậy chứ]

Vãn Vãn:...

Aaaaaa...!

Cô hỏi là để nghe những lời như vậy sao?

Không thể sống nổi, thật sự không thể sống nổi mà.

Tống Yên Kiều còn đang thả hồn trong cốt truyện, thời điểm mọi người trả lời, cậu chậm mất nửa nhịp.

Vãn Vãn khổ tận cam lai đặt hết mọi hy vọng vào cậu.

"Yên Kiều, cậu cũng tới tìm kiếm tình yêu đích thực hả?"

Giọng nói Vãn Vãn ôn nhu nhưng dọa người.

Giống như Tống Yên Kiều trả lời đúng là cô sẽ véo cậu một phát.

Tống Yên Kiều bỗng nhiên bị cue đến: "Không phải, ban tổ chức cho tôi lương một ngày 2000 còn bao ăn bao ở, tiền lương cao vậy thì tôi tới thôi]

[Trời ơi!

1 ngày 2000?]

[Từ lúc nào lớn lên bình thường cũng có thể ăn chén cơm này vậy?

Tống Yên Kiều, cậu quay vậy đủ rồi để tôi lên thay cho.]

[Thật sao?

Có phải thật không?

Làm một tháng được 60 ngàn rồi]

[Ông trời ơi!

Ông thật sự không nhận con làm con trai ruột, cơ hội việc làm này lại cho Tống Yên Kiều mà không cho con]

Trong lòng, Tống Yên Kiều yên lặng bổ sung thêm: [Đương nhiên cũng vì chương trình này là một ruộng dưa, cái gì mà tra nam chân đạp 2 thuyền, chồng chồng thật giả bộ không quen biết nhau, ôm bầu chạy trốn, nghe hấp dẫn biết bao nhiêu.]

[Người đẹp lạnh lùng mang bầu, mình thật sự muốn nhìn thử xem]

Khách mời: "???"

Mang?

Mang cái gì?

Mang bầu sao?

Nhưng mà bọn họ đều là đàn ông mà !!!
 
Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm
Chương 2: 20cm w(?Д?)w


Các khách mời có thể nghe tiếng lòng của Tống Yên Kiều đều kinh ngạc và khiếp sợ.

Đàn ông mang thai!!

Bốn chữ này tách nhau ra thì Thẩm Chu đều hiểu nhưng ghép lại với nhau thì Thẩm Chu không hiểu.

Không hiểu một chữ nào.

Có thể Tống Yên Kiều xem nhiều tiểu thuyết đến mức ngốc nghếc luôn rồi.

Hiện thực với tiểu thuyết còn không phân biệt được cho nên mới nói đàn ông mang thai.

Vậy những lời nói về tra nam có thể là giả, trong đám người bọn họ sẽ không có tra nam, không có ai bị điên, càng không có ai nhảy lầu.

Hầu hết khách mời có cùng suy nghĩ với Thẩm Chu, không tiếp tục suy nghĩ sâu xa với tiếng lòng của Tống Yên Kiều.

Sau khi đem cất hành lý liền cùng mọi người giao lưu vui vẻ.

Tống Yên Kiều có chút cứng đờ mà ngồi yên tại chỗ: [Lận Huyên sao còn ở đây?

Không đi yêu đương hả?]

[Cũng phải rồi, hình như anh ta không có đối tượng nào hết, giống như vật cách điện với yêu đương, chạm vô là tắt lửa ngay]

Nghe tiếng lòng Tống Yên Kiều, Lận Huyên nhếch khóe môi một chút.

Ngoại hình Lận Huyên cực tốt,mũi cao thẳng, môi mỏng, đôi mắt lạnh lùng, văn nhã, anh tuấn nhưng rất có tính công kích.

Khi không nói chuyện, anh khiến người khác cảm thấy khó tiếp cận, ánh mắt nhìn mọi người như đang nhìn cún vậy.

Vừa rồi khi cười lên một cái liền mang tới cảm giác vừa văn nhã vừa bại hoại.

Tống Yên Kiều cũng nhìn thấy nam thần mỉm cười, nhịn không được mà nói thầm trong lòng: [47, dưa vừa rồi cậu nói là thật sao]

Lận Huyên rất có hứng thú với câu tiếp theo của Tống Yên Kiều.

Nhưng lại nghe thấy được một câu mà cả đời này anh cũng không quên được.

[Cái kia của anh ta...

Thật sự dài 20cm hả?

Giống như cánh tay trẻ con thô to trong truyền thuyết?]

"Khụ..."

Vừa dứt lời, Lận Huyên xém bị sặc chết.

Các khách mời nghe thấy rõ ràng,sôi nổi mà quay đầu nhìn anh đầy ẩn ý, tầm mắt một nửa là chế giễu, nữa còn lại là tò mò, có phải anh thật sự dài 20cm không.

Lận Huyên: "..."

Tống Yên Kiều có chút ngơ ra, Lận Huyên sao còn nhìn cậu vậy?

[Chẳng lẽ quả dưa này là giả?

Lận Huyên không có dài tới 20cm?]

Lận Huyên: "..."

Vì phòng ngừa Tống Yên Kiều tiếp tục nghĩ tới văn hóa phẩm 18+, Lận Huyên liền lột quýt đưa cho cậu.

"Ăn quýt không?"

Hành động của Lận Huyên vượt ngoài dự đoán của Tống Yên Kiều.

Cậu nhớ rõ trong cốt truyện, cậu cùng Lận Huyên không có tiếp xúc, cho dù ở cùng một nơi thì cũng như đường thẳng song song cách xa nhau, mạnh ai nấy chơi.

Nhưng mà Lận Huyên chủ động bắt chuyện, Tống Yên Kiều cũng không từ chối.

Hơn nữa cậu cũng không giỏi từ chối người khác.

Tống Yên Kiều quay đầu nhìn Lận Huyên rồi cười, nhận lấy quả quýt trên tay anh: "Cảm ơn nha"

Lận Huyên hơi trầm mặt một chút.

Vừa rồi khi Tống Yên Kiều nói lời cảm ơn, anh mơ hồ nhìn thấy trong cặp kính đen đó là đôi mắt to tròn xinh đẹp, giống như hổ phách thanh thuần trong sáng, tựa như đá quý làm người khác bị hấp dẫn không ngừng.

Chỉ là đảo mắt thì Tống Yên Kiều lại cúi đầu, đôi mắt kia liền bị che kín bởi kính đen.

Cư dân mạng không thể nghe tiếng lòng của Tống Yên Kiều, chỉ nhìn thấy hành động bắt chuyện ôn nhu tinh tế của Lận Huyên.

[Lận Huyên như kiểu vừa ôn nhu vừa bại hoại á, nhìn như bad boy luôn, ở trên giường bắt người khác gọi daddy này kia nhưng mà hành động lại rất lịch thiệp còn ôn nhu nữa!!!]

[Rồi rốt cuộc anh trai này coi trọng Tống Yên Kiều vì cái gì?

Tại sao luôn cùng nói chuyện phiếm với cậu ta vậy?]

[Không lẽ là nhìn thấy tấm lòng Tống Yên Kiều tốt đẹp, phẩm chất thanh tao?]

....

Trò chuyện cùng Cố Nhất Minh hồi lâu, Thẩm Chu có chút muốn ăn trái cây.

Nhưng Thẩm Chu chỉ vừa liếc mắt nhìn, còn chưa kịp động tay, Cố Nhất Minh đã nhận ra ngay ý muốn của anh ta.

Cố Nhất Minh lấy ngay một quả táo: "Thật xin lỗi, tại tôi cứ nói về tranh vẽ với cậu mà khiến cậu khát nước rồi phải không,cậu ăn trước quả táo này đi,tôi đi rót nước cho cậu liền."

Cố Nhất Minh hiện tại là ca sĩ nổi tiếng, giọng nói rất êm tai.

Hơn nữa thời điểm trò chuyện cùng nhau cũng rất quan tâm tới cảm xúc của Thẩm Chu, hành động của hắn vừa lịch thiệp vừa dịu dàng.

Không chỉ được chiều chuộng ở hành động mà cảm xúc còn được quan tâm, mức độ yêu thích của Thẩm Chu đối với Cố Nhất Minh ngày càng tăng cao.

Thâm Chu luôn cảm thấy mắt nhìn đàn ông của mình cũng không tệ lắm.

Dù có như lời Tống Yên Kiều nói trước đó, trong số bọn họ có tra nam thì chắc chắc không phải Cố Nhất Minh.

Cố Nhất Minh vừa dịu dàng vừa tri kỷ, làm sao có thể bạo lực lạnh, có khuynh hướng bạo lực gia đình được.

Anh ta lại xem xét kỹ một chút, có thể hẹn hò cùng Cố Nhất Minh thử xem.

Tống Yên Kiều ngồi ở vị trí đắc địa có thể nhìn thấy toàn bộ.

Bất luận là hành động ngọt ngào giữa Thẩm Chu và Cố Nhất Minh hay Lâm Ngữ nhịn không được mà nhìn Cố Nhất Minh, cậu đều nhìn thấy rõ ràng.

[Tra nam vẫn muốn bắt lấy Thẩm Chu.]

[Cố Nhất Minh không thể cách xa Thẩm Chu được hả?

Từ PUA, đến bạo lực lạnh rồi còn bạo lực gia đình, hắn gom hết tất cả thủ đoạn tra tấn người khác, Thẩm Chu còn bị tra tấn cho điên luôn mà!]

Thẩm Chu: ?

Cho nên...

Tra nam Tống Yên Kiều nói là Cố Nhất Minh à?

Thẩm Chu trong lòng phỏng đoán mà đứng dậy đi tìm Cố Nhất Minh.

Anh ta cười lạnh, sao có thể được?

Anh ta không tin mấy chuyện tâm linh như vậy, mắt nhìn người của anh ta chưa bao giờ sai.

Tống Yên Kiều còn nói đàn ông có thể sinh con, lời nói của cậu chỉ nên tin phân nữa thôi.

[Lâm Ngữ à, cậu đừng nhìn Cố Nhất Minh nữa, tên đó thật sự là tra nam không đáng tin cậy.

Trước kia Cố Nhất Minh toàn lừa cậu viết bài hát cho hắn, hiện tại còn 1 chân đạp 2 thuyền nữa đó.]

Tầm mắt Lâm Ngữ vẫn cẩn thận nhìn Cố Nhất Minh, nghe được tiếng lòng của Tống Yên Kiều sau lưng liền đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt.

Thừa dịp Cố Nhất Minh rời khỏi Thẩm Chu mà đi rót nước, Lâm Ngữ rốt cuộc hạ quyết tâm đi tìm hắn.

Hai người tránh người bên ngoài, tắt luôn microphone.

Lâm Ngữ sốt ruột nói với Cố Nhất Minh: "Anh thích Thẩm Chu phải không?

Nếu anh thích Thẩm Chu, em...

Em..."

Cuối cùng Lâm Ngữ vẫn không dám nói lời chia tay với Cố Nhất Minh.

Lâm Ngữ thật sự luyến tiếc, thời điểm năm 16 tuổi gặp được Cố Nhất Minh.

Bọn họ đã từng cùng nhau ở trong trọ nhỏ, viết nhạc, hát nghêu ngao.

Cố Nhất Minh là người đầu tiên nghe bài hát của Lâm Ngữ cũng là người đầu tiên khen bài hát dễ nghe.

Dù biết rằng thực hiện ước mơ rất xa vời nhưng có Cố Nhất Minh ủng hộ, Lâm Ngữ bắt đầu tin tưởng bản thân sẽ có tương lai tươi đẹp.

Cố Nhất Minh là nơi duy nhất Lâm Ngữ có thể quay về tại nơi phố xá phồn hoa này.

Nhưng lý trí Lâm Ngữ cũng kêu gào, nếu Cố Nhất Minh không yêu Lâm Ngữ thì cậu ta cũng nên buông tay.

[Cậu hỏi Cố Nhất Minh có yêu cậu không hả?

Hắn khẳng định sẽ nói yêu cậu.

Hắn còn muốn cậu viết bài hát cho hắn,bởi vì hắn có năng lực sáng tác đâu.

Phong cách bài hát của cậu đã hình thành từ lâu, hắn không nói yêu cậu rồi hắn marketing sao?

Hắn còn đang vẽ hình tượng người soạn nhạc thiên tài kia kìa]

[Hắn sẽ nói với cậu là hắn với Thẩm Chu chỉ xào couple mà thôi]

Giọng nói Tống Yên Kiều vang lên lần nữa, Lâm Ngữ có chút hoảng loạn mà sờ micro của mình, phát hiện nó đã tắt từ lâu, mặt cậu ta liền trắng nhợt không còn giọt máu.

Cho nên "cốt truyện" mà Tống Yên Kiều nói là thật sao?

Lúc này Lâm Ngữ càng hy vọng Cố Nhất Minh đừng vì an ủi cậu ta mà nói yêu cậu ta.

Không thể nào, Cố Nhất Minh không phải là người như vậy.

Lời Cồ Nhất Minh nói sẽ không giống với ý của Tống Yên Kiều, có lẽ là do Tống Yên Kiều muốn châm ngòi ly gián thôi.

Cố Nhất Minh ánh mắt thương xót nhìn Lâm Ngữ: "Tiểu Ngữ, anh đương nhiên yêu em nhưng anh không có cách nào, em biết hiện tại anh chỉ là lưu lượng tầm trung ở giới giải trí này, không có lưu lượng thì anh không có gì hết"

"Anh chỉ muốn duy trì độ hot mà xào CP với Thẩm Chu thôi"

Lời nói Cố Nhất Minh cùng tiếng lòng Tiếng Yên Kiều không sai lệch chút nào, trong lòng Lâm Ngữ lạnh lẽo.

Cố Nhất Minh tiếp tục PUA: "Tiểu Ngữ, anh rất muốn công khai chuyện của chúng ta nhưng hiện tại anh chỉ là ca sĩ nổi tiếng"

"Còn em chỉ là người mới mới nổi, anh mà cùng em ở bên nhau, fan của anh chắc chắn không chịu, khẳng định lại chửi mắng em"

"Thật sự, Tiểu Ngữ, có đôi lúc em không chịu hiểu sự khó xử của anh"

"Một bên là fan, một bên là người mà anh yêu nhất, anh bị kẹp ở giữa cũng rất khó xử, anh không muốn em vì anh mà tổn thương"

Lâm Ngữ bị Cố Nhất Minh nói tới mức hai mắt đều hồng.

Là do cậu ta không tốt, cậu ta không theo kịp bước tiến của Cố Nhất Minh.

Nếu cậu ta có thể nổi tiếng hơn, Cố Nhất Minh đã không phải khó xử như vậy.

Đều tại cậu ta.

Là cậu ta liên lụy Cố Nhất Minh.

"Tiểu Ngữ, do em quá nhạy cảm.

Ngoài anh ra thì còn ai chịu được người hay suy nghĩ linh tinh như em"
 
Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm
Chương 3: Cái quái gì vậy? Mẹ nó...


[Để coi khi nãy tra nam nói cái gì...

Anh bị kẹp ở giữa cũng rất khó xử, anh không muốn em vì anh mà tổn thương...]

Lâm Ngữ còn đang tự trách mình, trách bản thân không ưu tú, trách mình không theo kịp bước chân Cố Nhất Minh.

Nhưng mà hiện tại nghe tiếng lòng Tống Yên Kiều thuật lại, Lâm Ngữ lại ngây người.

Tiếng lòng Tống Yên Kiều cùng lời nói Cố Nhất Minh đều giống nhau, ngay cả dấu chấm cũng không sai sót.

Chẳng lẽ Cố Nhất Minh thật sự lừa cậu ta.

[Cái quái gì vậy?

Mẹ nó, tra nam đang nói viễn vong gì vậy?]

Tống Yên Kiều thực sự rất tức giận, vỏ quýt bị cậu xé thành 8 mảnh, tựa như Cố Nhất Minh mà ở trên tay cậu cũng sẽ bị xé nát giống vậy.

Khóe môi Lận Huyên công lên, người thì bé tí xíu nhưng tính cách cũng không vừa đâu.

[Hắn rõ ràng thao túng người ta nói ngươi ta kém cõi, còn giả đò nói mình rất khó xử, hắn khó xử cái búa á.

Lâm Ngữ, cậu thử thay đổi vị trí mà hỏi mình đi, nếu người nổi tiếng hiện tại là cậu, cậu có công khai không?

Cậu có ở trước mặt Cố Nhất Minh qua lại với người khác không?]

Đáp án của Lâm Ngữ đương nhiên là công khai, cậu ta cũng không cố qua lại với ai.

Lâm Ngữ ngẩng đầu, sắc mặt tái nhợt nhìn Cố Nhất Minh: "Anh thật sự yêu em sao?

Anh thật sự muốn công khai với em?"

"Em cảm thấy anh khác với lúc trước"

Cố Nhất Minh nhíu nhíu mày, hắn cảm thấy Lâm Ngữ hôm nay khó dỗ dành hơn bình thường.

Rõ ràng trước đây hắn chỉ cần thao túng tâm lý một chút, Lâm Ngữ sẽ bần thần thương tâm nữa ngày.

Không ngừng nói tình yêu của bản thân kéo chân hắn,hơn nữa còn cỗ vũ bản thân cố gắng, nỗ lực để bước kịp với hắn.

Thông thường lúc đó hắn chỉ cần an ủi hai ba câu, nói Lâm Ngữ không cần quá gấp gáp, dù cho Lâm Ngữ kém cỏi, không thể sánh vai cùng hắn, hắn cũng thích cậu ta thôi.

Tuy nhiên hôm nay Lâm Ngữ cứ hỏi có yêu hay không yêu?

Cố Nhất Minh cười cười: "Anh vẫn như trước thôi, bảo bối, em không cần phải ghen, đừng không tin anh được không?

Anh đáp ứng em, chúng ta ở trong chương trình bồi dưỡng cảm giác CP khi fan CP đủ nhiều thì chúng ta công khai nha"

"Như vậy được không em?"

Đây là lần đầu tiên Cố Nhất Minh muốn cùng cậu ta công khai, Cố Nhất Minh vẫn yêu cậu ta nhất.

Ánh mắt Lâm Ngữ lại vui sướng hào hứng, ngửa đầu nhìn Cố Nhất Minh: "Em sẽ cố gắng"

Nói xong lời này, hai người tách nhau ra, Lâm Ngữ quay lại phòng.

Tống Yên Kiều nhìn môi mang nụ cười của Lâm Ngữ liền mím môi: [Xong rồi!

Lại bị tra nam thao túng thành công, theo cốt truyện là tra nam nói muốn công khai với Lâm Ngữ, hai người cùng nhau bồi dưỡng cảm giác CP]

[Nói thì dễ nghe, tra nam toàn chạy theo cưng chiều Thẩm Chu.

Cuối cùng chỉ có Lâm Ngữ bị chửi mắng, nói cậu ta con giáp thứ 13, bồi dưỡng cảm giác CP ở chỗ nào?]

[Tra nan chỉ muốn sự nổi tiếng của Lâm Ngữ cũng biến mất, từ đó tìm kiếm việc làm cũng khó khăn chỉ có thể tiếp tục viết nhạc cho hắn, không có lựa chọn nào khác]

Lâm Ngữ không thể tin nổi mà ngẩng đầu nhìn Tống Yên Kiều...

Sao có thể...

Sao..

Không phải, Tống Yên Kiều nói sai rồi.

Cố Nhất Minh sẽ không đối xử với cậu ta như vậy, Cố Nhất Minh không có thủ đoạn như vậy, hắn luôn tốt với cậu ta...

Không thể đối xử như vậy.

Cậu ta phát sóng trực tiếp trong thời gian dài, Cố Nhất Minh khuyên cậu ta đừng cố sức quá, nói cậu ta làm hắn đau lòng, nói dù không phát sóng trực tiếp cũng được, hắn sẽ nuôi cậu ta.

Chính là càng phủ định, Lâm Ngữ càng cảm thấy khó chịu.

Nhưng vì tình yêu, Lâm Ngữ lại phủ định lời nói của Tống Yên Kiều.

Cậu ta tin tưởng Cố Nhất Minh, yêu hắn thì phải tin tưởng hắn.

[Trời ơi!

Lâm Ngữ sao không cút sang chỗ khác đi, không thấy anh tôi đang ở bên Thẩm Chu hả?]

[Lâm Ngữ muốn làm tiểu tam hay gì?]

...

Thẩm Chu nhìn thấy Cố Nhất Minh và Lâm Ngữ cùng nhau ra ngoài, anh ta vẫn luôn trong phòng, cũng nghe thấy tiếng lòng Tống Yên Kiều.

Hiện tại Thẩm Chu có hơi lăng tăng, vì bản thân dao động nên cảm thấy mặt đau rát.

Anh ta ban nãy còn không tin Tống Yên Kiều.

...

Tống Thời tham gia chương trình không phải vì ăn dưa nhưng mà dưa này ăn ngon xuất sắc.

Dù sao hắn ta có chút nhịn không được, Tiêu Thần từng chút hướng về Tống Yên Kiều, hắn ta muốn lựa một vị trí ăn dưa tốt nhất.

Ngồi vào vị trí này, Tiêu Thần mới hiệu tại sao Tống Yên Kiều ngồi ở đây, vị trí có thể nhìn thấy mọi thứ, không sợ không có dưa để ăn.

Hơn nữa ăn dưa còn có Tống Yên Kiều kế bên giải thích, quả thật sảng khoái tuyệt vời.

Tiêu Thần có chút bất mãn nhìn về Lận Huyên, ánh mắt như đang nói ---- người anh em không có tình nghĩa, chỗ này tốt vậy mà không nói sớm.

Lận Huyên không quan tâm mà tiếp tục lột vỏ quýt cho Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều ăn dưa hay ăn vật đều rất nghiêm túc, anh đưa cậu đều ăn sạch hết.

Tống Yên Kiều ăn rất nhã nhặn mà siêu đáng yêu.

Lúc đang bỏ múi quýt vào miệng thì phát hiện có dưa để ăn, cho nên liền chuyển sang gặm từ từ.

Xem trò hề còn bị chọc cho tức điên, Sóc Con tròn mắt phồng má, tưởng bản thân tay không xé tra nam.

Ngoan nào.

Lận Huyên nhướn mày một cái.

Tiêu Thần: ?

Tại sao Lận Huyên luôn đút Tống Yên Kiều ăn vậy?

Nhìn cũng muốn đút ghê.

Ngứa tay quá.

Cố kiềm lại nào.

Thật sự muốn đút ghê á.

Tống Yên Kiều cũng xứng để hắn ta đút chắc?

Tiêu Thần kiềm chế chốc lát, cuối cùng không chịu nổi: "Lận Huyên, cho tôi một quả quýt đi."

Mắt Lận Huyên liếc qua, giọng điệu lạnh nhạt, không thân thiện: "Cậu không có tay hả?"

Tiêu Thần: "..."

Thời điểm Lận Huyên đút Tống Yên Kiều, sao không nói cậu không có tay đi, tiêu chuẩn kép phải không?

Tiêu Thần nghiến răng, Lận Huyên không biết hắn ta muốn đút Tống Yên Kiều đúng không?

Hắn ta liền đút cho mà xem.

Hắn ta muốn gia nhập vào biệt đội đút quýt này, coi thử Lận Huyên làm gì được hắn ta.

Tống Yến Kiều vừa lấy được hạt dẻ của Lận Huyên ở tay này, lại bị nhét đầy quýt vào tay kia.

Tống Yến Kiều: ?

[Hai người họ đang làm cái gì vậy?] Tống Yên Kiều có chút mơ màng nghĩ, hai người bên cạnh chột dạ mà cuộn ngón tay.

Tiêu Thần nhìn lên trần nhà, hắn ta cũng không biết mình đang làm gì.

Ban đầu hắn ta chỉ muốn đối nghịch với Lận Huyên tuy nhiên hiện tại thì lại nhịn không được muốn đút Tống Yên Kiều.

Rõ ràng Tống Yên Kiều nhìn rất bình thương luôn nhưng sao lại thấy đáng yêu kỳ lạ?

[Ba người bọn họ đang làm gì vậy?]

[Cười xỉu, ai cũng muốn đút Tống Yên Kiều đúng không?]

[Tống Yên Kiều: Từ từ tôi ăn hết mà, cứ từ từ.]

[Nhưng mà Tống Yên Kiều ăn thật sự rất đáng yêu á]

[Sóc Con mang kính đen!!!

Sóc Con mau ăn nhiều một chút đi nè!!]

....

[Tra nam lại muốn lừa Thẩm Chu]

[Tra nam cũng rất cố gắng, bậc thầy quản lý thời gian, mình mà nỗ lực được như vậy thì bây giờ cũng không phải ngồi đây ăn dưa]

Thẩm Chu: "..."

Kỳ thật, người nào đó ăn dưa cũng rất cố gắng.

Tính tình Thẩm Chu cũng không quá tốt, bởi vì là thiếu gia nhỏ được gia đình cưng chiều.

Cho nên nếu như anh ta thích thì sẽ lộ mặt ôn hòa nhưng nếu không thích, Thẩm Chu chưa bao giờ cho họ sắc mặt tốt.

Hiện tại Thẩm Chu rõ ràng đang ở vế sau: "Anh đi rót nước mà lâu vậy à?"

Trên mặt thiếu gia nhỏ là biểu tình lạnh lùng, viết rõ đừng cố gạt anh ta.

Cố Nhất Minh có chút ngoài ý muốn, rõ ràng vừa rồi còn trò chuyện vui vẻ với Thẩm Chu.

Nhưng hiện tại Thẩm Chu lại không hứng thú, giống như biết hắn ra ngoài làm gì và đang chất vấn hắn vậy.

Bất quá Cố Nhất Minh thật mau ổn định tâm trạng, Thẩm Chu làm sao biết hắn làm gì, sự tình diễn ra đều được hắn an bài không một khe hỡ.

Cố Nhất Minh ôn nhu mà cưng chiều: "Vừa rồi Lâm Ngữ có kêu tôi ra ngoài, tôi cảm thấy ra ngoài với cậu ta thì không tốt lắm nhưng mà là cậu ta kêu tôi, tôi không thể không lịch sự mà từ chối"

"Cậu đừng tức giận được không?"

Tựa như nhìn thấy Thẩm Chu tức giận, tay chân Cố Nhất Minh có chút luống cuống: "Thẩm Chu, tôi thật lòng..."

Chỉ có em.

Cố Nhất Minh nói lắp, thoạt nhìn như người thật thà đang ra sức giải thích một cách vụng về.

Hoài nghi ban nãy của Thẩm Chu liền bay mất, Cố Nhất Minh thành thật như vậy làm sao có thể chân đạp hai thuyền được.

Dỗ dành người khác cũng không thành thục, sao có tài năng chân đứng hai thuyền.

Nhưng tiếng lòng ăn dưa của Tống Yên Kiều lại vang lên: [Diễn đỉnh thật chứ, Cố Nhất Minh không tính đổi nghề hả, hắn phải đi diễn kịch mới đúng, hắn mà đi con đường diễn viên thì tốt xấu cũng được giải ảnh đế rồi]

Thẩm Chu: "..."

Thẩm Chu rốt cục không nhịn nổi mà trừng mắt Tống Yên Kiều,sao cậu không nói ít thôi, anh ta thật sự không muốn nghe.

Cố Nhất Minh không phải tra nam.

[Daddy!

Hắn không phải người nghèo đâu] Nhìn đến hình ảnh này, Tống Yên Kiều tự động nhập diễn, giây tiếp theo liền đối diện với ánh mắt đang trừng của Thẩm Chu.

Tống Yên Kiều: "?"

[Chu Chu vừa rồi đang trừng mình hả?]

[Mình chọc Chu Chu tức giận?]

[Chẳng lẽ Chu Chu có thể nghe được suy nghĩ của mình?]

[Không đúng,không đúng, suy nghĩ của một người không thể nào bị nghe lén được, nếu không sẽ không có sự riêng tư nào]

Tống Yên Kiều tự mê hoặc bản thân nhưng vẫn cố gắng suy xét lại: [47, có phải tôi ăn dưa riết xin ảo giác không]

47 tri kỷ an ủi: [Không phải nha, không phải vấn đề của cưng đâu Kiều Kiều]

[Kiều Kiều, tôi nói cho cậu biết một bí mật này, Cố Nhất Minh ban nãy giả vờ hỏi Thẩm Chu chọn ai để hẹn hò, kết quả biết đối tượng anh ta chọn là cậu, Cố Nhất Minh tức muốn chết.

Cậu xem gương mặt tức giận đến vặn vẹo của hắn kìa]

Tống Yên Kiều: !!!

[Nhai nhai nhai (Tiếng nhai thức ăn) Thẩm Chu chọn tôi làm gì?Nhai nhai nhai...

Hay là do tôi lớn lên đã xấu mà còn nghèo?]

47 còn đang sung sướng nói chuyện với Tống Yên Kiều: "Không biết nha, nhưng mà cục cưng à, cậu không xấu xíu nào luôn, tuy rằng chúng ta đang diễn vai xấu xí nhưng sự thật đâu phải đâu"

"Không giống Cố Nhất Minh, trước kia hắn xấu thiệt"

Tống Yên Kiều đột nhiên ăn dưa, quả quýt trong tay không còn thơm nữa.

[Ý là hắn phẫu thuật thẫm mỹ hả?]

[Tháng trước hắn mới đi nâng mũi, bây giờ chọc phải là vẹo liền]

[Vậy tại sao hắn còn ghét bỏ người khác xấu?

Hắn không phải nên đồng cảm chung với tôi hả] Tống Yên Kiều nghi hoặc nghiêng đầu.

Thẩm Chu: "....?"

Thẩm Chu mãnh liệt ho một tiếng, tuy rằng quả dưa này không biết thật giả nhưng ăn rất ngon.

Từ khi nghe Tống Yên Kiều nói Cố Nhất Minh chọn sai đường đua, Tiêu Thần muốn cười bệnh.

Hiện tại nghe Tống Yên Kiều nói phải đồng cảm cho nhau, khóe môi không thể kiềm nổi.

Tuy nhiên trong lòng lại tiếc nuối, tâm hồn thú dị nhưng ngoại hình...

[Có cảm giác couple?]

[Đúng luôn, đúng luôn, Cố Nhất Minh cùng Thẩm Chu quá đẹp đôi]

[Mặt mỉm cười.jpg, người anh em không cùng chí hướng rồi]

[Tôi bắt được Tiêu Thần nghiêng đầu cười cưng chiều nha, cảm giác siêu tuyệt]

[CP này có ai thấy không, không một tiếng nói nhưng ngon vô tận.

Tôi vừa rồi nhìn thấy Tiêu Thần cưng chiều nhìn Tống Yên Kiều, cảm giác giống như đang xem phim thần tượng vậy, Tống Yên Kiều như chú sóc nhỏ siêu cute]

[Coi nè, coi tôi bắt được gì nào, chỉ có tôi thích Chủ Sủng CP hả?

Lận Huyên, anh có nhớ giá trị con người của anh lên hàng trăm tỷ?

Anh đút sóc con ăn đến nghiện rồi hả?]

[Nhưng mà sóc con thật sự rất đáng yêu]

[Cho nên Thẩm Chu tại sao lại trừng Tống Yên Kiều vậy?

Chẳng lẽ bởi vì Tống Yên Kiều quá gần gũi với Lận Huyên và Tiêu Thần?]

[Lên thuyền, lên thuyền đi!

Ai nói tiểu thiếu gia kiêu ngạo cùng sóc con không thể tạo cảm giác couple được]

[Bộ mấy người đói bụng lắm hả?

Tống Yên Kiều lớn lên như vậy cũng gặm cho được]

[Đúng rồi, gặm gì mà gặm.Tống Yên Kiều xấu xí mà đòi CP cùng Thẩm Chu, nằm mơ đi má.

Bình luận chắc toàn thủy quân của Tống Yên Kiều quá]

[Lớn lên thì xấu nhưng nghĩ toàn cảnh thần tiên]

[Mấy người đừng quên đối tượng động lòng của Tống Yên Kiều là Cố Nhất Minh nha]

[Má ơi!

Tống Yên Kiều cũng dám chọn anh tôi, sao cậu ta không soi gương coi thử mình ra làm sao]

Tiêu Thần nhìn thoáng qua Tống Yên Kiều, vẫn cảm thấy xấu, Tiêu Thần khó chịu nói: "Tống Yên Kiều, cậu có thể chỉnh trang mình một chút không?"

"Cậu mặc thành như vậy không thấy xấu hả?"

Tống Yên Kiều: "?"

[Hahaaha...

Tôi cười bể bụng, mấy người gặm đi, couple thơm ngon đó đang vỡ tan tành rồi kìa,chính người trong cuộc còn đang ghét bỏ Tống Yến Kiều kìa]

[Tiêu Thần nói rất đúng, Tống Yên Kiều thật sự rất xấu]
 
Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm
Chương 4: Tiếng ếch bình luận về loài người


Vừa dứt lời, Tiêu Thần liền hối hận, dù hắn ta nghĩ như vậy nhưng ít nhất cũng nên nói uyển chuyển dễ nghe hơn.

Lận Huyên cũng nhíu mày, rõ ràng không đồng tình với Tiêu Thần, anh muốn nói giúp cậu thì thấy cậu đẩy kính đen nói: "Tôi không cảm thấy xấu nha"

"Tôi ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ, chỉ là ngoại hình bình thường thôi.

Anh thì lớn lên đẹp trai, cho dù có mặc bao tải cũng vẫn đẹp nhưng anh không thể lấy tiêu chuẩn sắc đẹp của mình áp lên người khác"

"Tôi rất thỏa mãn với nhan sắc bình thường này, không phải cứ hoa đẹp mới thơm đâu, hoa bình thường không sắc cũng thơm như thường thôi, cũng được nở rộ như bao đóa hoa khác."

"Dùng lời nói để phê bình ngoại hình người khác là mất lịch sự."

Toàn bộ lời của Tống Yên Kiều nói với Tiêu Thần rất chân thành, thậm chí còn không tức giận.

Cậu chỉ muốn giải thích, bài tỏ quan điểm của bản thân.

Tiêu Thần ngẩn người một lúc, tự cảm thấy mình quá kiêu ngạo, quá thích bắt chẹt người khác.

Tống Yên Kiều không sai gì cả, thậm chí tiếng lòng của cậu còn rất thú vị nữa.

Dù chỉ ở chung nữa ngày ngắn ngủi, ai cũng có thể nhìn được cậu thú vị và tâm trạng ổn định như thế nào.

Tống Yên Kiều không mắng hắn ta nhưng mặt Tiêu Thần vẫn nóng bừng, đặc biệt nhớ tới câu Tống Yên Kiều khen hắn ta,mặt Tiêu Thần liền đỏ như quả gấc.

[Wao!

Cậu ta bình tĩnh ghê luôn.

Nếu tôi mà bị Tiêu Thần nói vậy chắc ức phát khóc á]

[Sóc Con siêu bình tĩnh, nhóc rất đáng yêu luôn, đâu nhất thiết phải đẹp mới được]

[Nước mắt chảy thành sông...Hồi trước tôi cũng bị chê xấu xí, thời điểm đó tôi buồn lắm luôn.

Nhưng hôm nay nghe Tống Yên Kiều nói thì tôi không còn khó chịu nữa rồi.

Tôi cũng muốn mình như Tống Yên Kiều, có thể dũng cảm nói bản thân xứng đáng được nở rộ.

Thật sự cảm ơn cậu ấy]

[Thời điểm Tống Yên Kiều bị chế giễu, tôi cũng muốn hỏi Bộ xấu ăn hết của nhà bạn hả?

Mắc mớ gì mà bình luận]

[Sóc Con nhà mình vả mặt siêu ngầu]

Tống Yên Kiều ngồi xong lại ngoan ngoãn ngồi xuống ăn dưa.

Mặt Tiêu Thần đỏ cả buổi, nói Tống Yên Kiều xấu làm hắn ta hối hận vô cùng.

Một lát sau, nhịn không được hắn ta nhanh miệng nói: "Thành thật xin lỗi."

Câu chữ nói rất nhanh làm người khác mơ hồ không biết hắn ta đang nói cái gì.

Tống Yên Kiều xua xua tay, trong lòng yên lặng đáp: [Không sao cả, tôi chỉ là NPC pháo hôi thôi, không bằng đoàn vai chính mấy người rất là bình thường.

Một NPC nên hoàn thành tốt sứ mệnh bản thân.

Còn NPC là gì hả?

Chính là người lớn lên bình thường, không có tiền, không có gia thế, còn phải còng lưng đi làm thuê TAT]

Lận Huyên nhìn người nào đó diễn, nghe hết tiếng lòng của cậu, Lận Huyên chỉ cảm thấy cậu chưa chắc kém hơn người khác.

Chỉ bằng cặp mắt bị che khuất bởi kính đen cũng đã đủ hút hồn rồi.

Hơn nữa, tỉ lệ cơ thể của Tống Yên Kiều rất chuẩn, cao gầy mảnh khảnh, kỳ thật mặc như vậy cũng không khó coi mà còn làm người ta thấy đáng yêu nữa.

[Hazzz....

Mình đúng là NPC đáng thương]

Vỗn dĩ xin lỗi xong, Tiêu Thần đã thấy tốt hơn nhiều.

Tuy nhiên nghe thấy lời cậu nói, hắn ta càng thêm áy náy, tỉnh ngủ lúc nửa đêm cũng phải cho mình mấy cái tát, mắng bản thân không phải là người.

Tiêu Thần lấy di động, trước khi quay hình tổ chương trình đã thêm họ vào một nhóm, Tiêu Thần tìm Tống Yên Kiều rồi xin kết bạn.

Sau đó chọc chọc Tống Yên Kiều, tầm mắt tránh né: "Ờ thì...

Tôi xin kết bạn với cậu, cậu chấp nhận đi."

Tống Yên Kiều: "?"

Tống Yên Kiều không rõ tại sao Tiêu Thần lại kết bạn nhưng cậu cũng nhanh chóng chấp nhận.

Vừa thông báo đã kết bạn thành công, WeChat liền thu được 10 thông báo chuyển khoản, mỗi lần 10 ngàn với tiêu đề: "Tự nguyện gửi tặng"

[Tiêu Thần: Cho cậu chút tiền sinh hoạt, không thể không thu, cậu không thu chính là không tha thứ cho tôi]

[Tiêu Thần: Không thu là coi thường tôi, không thể coi thường tôi đâu]

Hai mắt Tống Yên Kiều trợn tròn: [Thiếu gia rải tiền?]

[Bị mắng một câu thu được 100 ngàn?]

[Thiếu gia thật sự là chân thiện mỹ, thiếu gia mau mắng tôi thêm vài câu đi]

[Đừng nhìn thiếu gia chỉ chuyển 100 ngàn, đó là mức chuyển khoản cực hạn của Wechat, không phải cực hạn của thiếu gia]

[47 ơi, tôi siêu thích công việc này!!!]

Tiêu Thần: "..."

Vui như vậy?

Tống Yên Kiều chưa trãi sự đời hả?

100 ngàn thôi mà cũng vui quên trời quên đất.

Cặp kính đen cũng không thể che đi đôi mắt kích động tỏa sáng lấp lánh: "Thiếu gia, không thì anh mắng tôi thêm mấy câu đi, nhận tiền không như vậy tôi bất an lắm"

Mặt Tiêu Thần đỏ bừng, giả vờ gắt gỏng: "Cậu đừng có gọi tôi là thiếu gia được không?"

Môi Tống Yên Kiều sẽ nhếch, thái độ siêu tốt: "Được chứ, thiếu gia"

Tiêu Thần: "..."

[Ồ..

Tôi thấy Tống Yên Kiều sướng muốn bay lên luôn]

[Có phải Tống Yên Kiều là c.h.ó liếm không, lên chương trình còn quấn lấy người khác, chứ kêu thiếu gia thiếu gia với Tiêu Thần hoài luôn]

[Bởi vậy mới nói tự nhiên cậu ta phản bác lại Tiêu Thần, ai mà ngờ cũng chỉ là diễn kịch khiến Tiêu Thần chú ý thôi]

[Trong chương trình hẹn hò nhiều thiếu gia lắm, đủ cho Tống Yên Kiều làm c.h.ó liếm]

Tiêu Thần bị tiếng kêu thiếu gia của Tống Yên Kiều mà khó chịu cả người, cuối cũng miễn cưỡng giải thích: "Tôi chỉ cảm thấy cậu nói rất đúng, tiền này coi như tôi mua khóa học quý giá từ cậu, cậu đừng để ý nhiều"

[Cái gì?

Còn chuyển tiền nữa hả?]

[Tôi bây giờ rất muốn biết khóa học quý giá kia trị giá bao nhiêu tiền]

Tống Yên Kiều gật gật đầu, trong lòng lại nghĩ ngợi: [Nói cũng đúng, nói năng lung tung có ngày bị đánh mà tên này đúng là bị người ta trùm bao tải đánh bờm đầu.

Nhưng mà người đẹp trùm bao tải vẫn cứ đẹp thôi]

Tiêu Thần: "..."

Hay cho câu trùm bảo tải mà vẫn đẹp.

[Tác giả đúng là mẹ ruột của tên này, người đã bị trùm bao tải đánh tơi bời, tác giả còn lưu loát viết hai ngàn chữ, mình nhìn còn thấy đau luôn nhưng vẫn miêu tả vẻ đẹp ngút ngàn, dù trên mặt có vết máu,mang đến cảm giác rách nát tăng cao, có thể nói càng thảm càng đẹp]

[47 ơi, dưa này có thể xem hình được không?

Tôi muốn nhìn thử sự đẹp đẽ rách nát này]

Tiêu Thần: "..."

Tác giả thật sự là mẹ ruột hả?

Cho nên ai đánh hắn ta?

Là ai, có thể kể thêm một chút không!

Là ai đánh hắn ta chứ!

Bây giờ hắn ta chuyển thêm 100 ngàn, Tống Yên Kiều có thể nói cụ thể hơn không.

Hạn mức chuyển khoản cao nhất của Wechat là 100 ngàn.

Khoan đã, hắn ta cũng không thể là không nói được.

Tiêu Thần muốn mở miệng hỏi là ai đã đánh hắn ta, chính là vừa há miệng liền thở dốc: "Ơ.."

Tiêu Thần: ?

Tiêu Thần không tin mình không nói được, lại muốn thử một lần nữa, lần này âm lượng lớn hơn: "Ơ..."

Lúc Tiêu Thần "Ơ...

Ộp" lần thứ nhất Tống Yên Kiều không mấy để ý, nhưng đến lần thứ 2 thứ 3, âm thanh như tiếng ếch kêu, ánh mắt Tống Yến Kiều nhìn Tiêu Thần có chút dại ra: "Cuộc sống quá vô vị, dùng tiếng ếch bình luận về loài người hả?"

Tiêu Thần: "..."

Tiêu Thần bị câu này khắc chế cứng chết trân tại chỗ, ộp ộp chả phải tiếng ếch xanh kêu sao.

Mạch não, dây thần kinh của Tống Yên Kiều có bình thường hay không vậy.

...

Chương trình muốn thu hút người xem thông qua nhan sắc của các khách mời, các camera đều tuyển chọn loại tốt nhất, tốt tới mức có thể nhìn thấy thông tin Tiêu Thần chuyển khoản cho Tống Yên Kiều.

Nhưng cư dân mạng chỉ vừa vặn nhìn thấy hình ảnh chuyển khoản.

Vì thế phát sóng trực tiếp còn chưa tới 12 tiếng đồng hồ, Tống Yên Kiều cùng toàn bộ chương trình đưa nhau lên hot search.

#Thời Khắc Động Lòng - Tống Yến Kiều c.h.ó liếm, giả nghèo lừa tiền.

#Tống Yên Kiều giả vờ tranh cãi với Tiêu Thần, thực tế lại là c.h.ó liếm, trong ngoài khác biệt.

#Tống Yên Kiều cút khỏi Thời Khắc Động Lòng.
 
Pháo Hôi Cải Trang Xấu Xí Trở Thành Đoàn Sủng Sau Khi Bị Đọc Tâm
Chương 5: Trò Chơi Tình Yêu


[Tống Yên Kiều là ai vậy?

Chưa từng nghe qua, giới giải trí có người này hả?]

[Bề ngoài ngoan cường bên trong c.h.ó liếm là sao nữa]

[Giới giải trí xuất hiện người mới xinh đẹp nào vậy?

Gần đây hot dữ thần]

[Mấy người xem qua mấy đoạn cut đi, ý trên mặt chữ bề ngoài kiên cường nói với mấy khách mời bản thân không bao giờ khuất phục dưới tiền tài, sau đó thì hay rồi quay qua nhận chuyển khoản của người ta, còn quần quýt la liếm nữa.

Chuyện chính là vậy đó, tóm tắt sơ lược dễ hiểu]

Vào lúc cư dân mạng bàn tán sôi nổi,một số người xem qua mấy đoạn cắt nối biên tập ác ý mà tràn vào phòng livestream, muốn nhìn thử Tống Yên Kiều như thế nào.

Vốn dĩ ban đầu đã có dự tính thời điểm tan tầm, số khán giả đến xem sẽ tăng mạnh nhưng đạo diễn Chu Bái Bì cũng không ngờ được, số lượng người xem lại nhiều đến vậy.

Trong lòng đạo diễn vui vẻ, nhịn không được mà nói với biên kịch: "Cậu xem này, biết tìm người làm nền trong chương trình là dễ hot biết bao nhiêu"

"Đạo diễn ơi, chương trình lên hot search rồi"

Vừa nhìn nhiệt độ tăng cao, lại nghe show lên hot search, lòng Chu Bài Bì lâng lâng: "Lên hot search hả?

Cho tôi coi thử hot search gì!"

#Tống Yên Kiều cút khỏi chương trình

Sau khi xem xong, Chu Bái Bì: Chuyện gì đang diễn ra vậy?

Cho Tống Yên Kiều rời khỏi thì chương trình của ông lấy nhiệt độ ở đâu?

Hơn nữa Tống Yên Kiều la liếm hả?

Có phải đối thủ cố tình chơi chiêu trò không?

Ông rất muốn báo án đó!!

Tóm lại thì, Tống Yên Kiều nhìn hơi trầm mặt ít nói nhưng có cảm giác rất phù hợp với chương trình.

Câu này thật sự gãi đúng chỗ ngứa, cậu không nói lời nào nhưng bản thân lại mang tới đề tài thảo luận.

Đã lâu rồi ông chưa thấy ai có thiên phú chuyên gây scandal làm mọi người bàn tán tới vậy.

Cái này còn không phải thể chất hút hot search hả?

Cậu rất thích hợp đi theo con đường nổi tiếng bằng scandal này.

Đạo diễn nhìn về phía Tống Yên Kiều, hai mắt sáng lên, suy nghĩ xoay chuyển, lập tức nghĩ ra một biện pháp tốt: "Cứ cho bọn họ mắng đi, đợi khi mắng đủ nhiều thì đăng bài phỏng vấn lên"

Nhiệt độ thảo luận tăng lên là điều chắc chắn, chỉ là đối với Tống Yên Kiều cũng không quá tốt, trong lòng Chu Bài Bì dằn vặt một chút.

Thôi thì khi đóng máy, tăng thêm tiền lương cho Tống Yên Kiều vậy.

Vãn Vãn: "Bây giờ chúng ta sẽ công bố cặp ghép đôi thành công và hẹn hò vào ngày mai, những cặp không thành cũng đừng vội buồn, mọi người vẫn còn một cơ hội mời đối tượng mình thích cùng đi hẹn hò vào ngày mai nha"

"Cặp khách mời đầu tiên ghép đôi thành công là Cố Nhất MInh cùng Thẩm Chu" Nghe được đáp án,Cố Nhất Minh dịu dàng mỉm cười nhìn Thẩm Chu: "Cảm ơn cậu đã không để tôi cô đơn"

Thẩm Chu: "Anh tốt nhất đừng làm tôi thất vọng"

Thẩm Chu không phải muốn dính với người có nhân cách tệ.

Sau khi nghe dưa từ Tống Yên Kiều, anh ta khá tò mò về cái mũi của Cố Nhất Minh, đụng vào là lệch thật hả?

Nhìn thấy Thẩm Chu và Cố Nhất Minh đứng kề bên nhau,trong lòng Lâm Ngữ không khỏi hụt hẫng nhưng vẫn không nhịn được mà nhìn Cố Nhất Minh.

Vãn Vãn: "Những khách mời khác không ghép đôi thành công rồi, tuy nhiên người được lựa chọn nhiều nhất có quyền chọn ngược lại nha."

"Yên Kiều,hiện tại cậu được Úc Thanh Ngôn, Lận Huyên và Tiêu Thần lựa chọn, cậu sẽ chọn ai cùng hẹn hò với mình?"

Nghe được Úc Thanh Ngôn chọn Tống Yên Kiều, Sở Ngự không vui mà nhìn thoáng qua Úc Thanh Ngôn.

Ngay sau đó liền hừ lạnh, hắn không hài lòng đối với hành vi không lựa chọn hắn của Úc Thanh Ngôn.

Cũng không biết Tống Yên Kiều dẫm phải cứt chó gì, với nhan sắc đó mà cũng có nhiều người lựa chọn.

Có thể là muốn tìm kiếm sự mới lạ.

Không thể nào có người thật sự thích Tống Yên Kiều được.

Tống Yên Kiều xấu xí, cư nhiên được chọn làm đối tượng hẹn hò,nhìn thật buồn nôn.

[Tống Yên Kều cùng Lâm Ngữ có thể đừng chọn ai được không?

Một người thì xấu, người kia thì nổi lềnh bềnh, đều là trò hề cả.

Mấy anh trai của chúng tôi không thể nào thích kiểu người như vậy.]

[Nhìn Tống Yên Kiều mà phiền thật sự, còn bài đặt thích mấy anh trai của chúng tôi nữa]

Tống Yên Kiều cũng có chút giật mình: [Không phải chứ, bọn họ suy nghĩ không thông suốt mà tự nhiên chọn mình.

Bất quá, địa điểm hẹn hò như nhau, nếu mình ghép đôi thành công thì có thể ăn dưa rồi.]

Tống Yên Kiều vừa nghĩ như vậy, các khách mời không mấy quan tâm tới hẹn hò cũng nâng cao tinh thần hóng chuyện tới 120%

Ăn dưa.

Quả là một câu từ mang tính dụ hoặc cao.

Hẹn hò có thể không cần nhưng ăn dưa thì rất cần thiết.

[Có phải nên chọn thiếu gia không, đã lấy tiền mà không chọn thiếu gia thì không ổn lắm]

[Nếu là tôi, tôi phải quấn lấy thiếu gia.

Nói không chừng thiếu gia vui vẻ còn cho tôi thêm chút đỉnh]

[Thiếu gia cho cậu ta 10 ngàn đúng không?

Có khi cậu ta chọn thiệt á]

[Nghĩ cũng không cần nghĩ, chắn chắn cậu ta chọn thiếu gia rồi, còn không phải còn muốn la liếm thêm hả?

Tống Yên Kiều, bàn tính của cậu có phải rõ ràng quá không?]

...

[Không thể chọn Úc Thanh Ngôn được...

Ừm Tiêu Thần...

Cũng không được luôn]

[Vẫn nên chọn Lận Huyên đi]

[Mình cùng với anh ấy, hai vị vua cô đơn,đúng trời sinh một đôi]

Lận Huyên nhướn mi, môi khẽ mỉm cười.

Nghe được sự lựa chọn trong lòng của Tống Yên Kiều, Tiêu Thần nắm chặt tay,trong lòng khó chịu mà nhìn Tống Yên Kiều.

Hắn ta thậm chí muốn lớn tiếng hỏi tại sao không thể chọn mình,không lẽ tại vì Lận Huyên là ông vua cô đơn hả?

Còn hắn ta thì không phải chắc?

Ánh mắt Tống Yên Kiều thật kém cỏi.

Tống Yên Kiều nhìn về phía Lận Huyên: "Tôi có thể chọn anh không?"

"Đó là vinh hạnh của tôi."

Lận Huyên cười cười, môi của anh mỏng nhìn bình thường có chút bạc tình, nhưng hòa với nụ cười ban nãy lại mang cảm giác đa tình.

Tống Yên Kiều cũng lịch sự mà cười cười đáp lại.

Tiêu Thần không cam lòng nhìn hai người mắt qua mày lại.

[Ủa?

Là sao vậy?

Sao Tống Yên Kiều không chọn thiếu gia vậy?]

[Couple Chủ Sủng của tôi lên sàn rồi!!!]

[Tống Yên Kiều làm gì vậy?

Mới vừa thu tiền của thiếu gia,quay lại liền vứt bỏ thiếu gia.

Tôi cảm thấy không cam lòng cho thiếu gia mà!!]

[Đừng nói cậu ta quay sang quấn lấy Lận Huyên nha]

[Đúng là thích ăn bám người giàu, có phải cậu ta thấy Lận Huyên nhiều tiền hơn thiếu gia nên quay sang đeo bám không?]

Lận Huyên chủ động đứng kế Tống Yên Kiều liền nghe thấy tiếng lòng hoan hô của cậu: [Ngày mai có thể ăn dưa rồi,vui quá đi.

Sóc Con trên đầu mọc cây đậu nhỏ.jpg]

Lận Huyên nhếch môi, trên đầu Sóc Con mọc cây đâu.

Thật đáng yêu.

[Có một sự huyền huyễn ở đây, Tống Yên Kiều vui thì tôi hiểu nhưng Lận Huyên đang vui cái gì vậy?

Bộ Tống Yến Kiều có sức hút mãnh liệt vậy hả?]

[Ờm..

Người nào đó 2 mắt phát sáng, nói không chừng còn đang nghĩ cách lấy lòng đại gia]

[Có mấy người không biết trong showbiz không phải xem ai có thực lực mạnh hơn ai mà đôi khi còn xem chiêu trò của ai gây sốt hơn kìa.

Tống Yên Kiều chắc là loại người như vậy, cho nên mới khiến Lận Huyên có biểu tình như kia]

Những người khác vì muốn ăn dưa mà nhanh chóng ghép đôi, kết quả tổ hợp CP cuối cùng là:

Tống Yên Kiều và Lận Huyên, Thẩm Chu và Cố Nhất Minh, Lâm Ngữ cùng Tiêu Thần và cuối cùng là Úc Thanh Ngôn với Sở Ngự.

Vãn Vãn: "Mọi người đừng quên lát nữa có phỏng vấn độc quyền riêng từng người nha"

"Phải rồi, tổ chương trình có an bài một tiết mục nhỏ dành cho cặp đôi may mắn cùng nhau livestream hỏi nhanh đáp gọn, chúng ta cùng xem ai sẽ là cặp đôi may mắn hôm nay"

Nói xong, nhân viên công tác mang lên một quả cầu quay số: "Bên trong có 28 quả cầu nhỏ, mỗi quả cầu đều viết tên của 2 vị khách mời, bắt trúng ai thì người đó tiến hành tiết mục hỏi nhanh đáp gọn nha"

Tống Yên Kiều yên tâm mà đứng sang một bên: [Mấy loại chuyện này toàn công thụ chính lên sàn thôi, đối với NPC như mình không dính dáng tới đâu]

Tiếng lòng vui sướng của Sóc Con vang lên: [Đi làm mà lười biếng thật sự sướng, chăm chỉ làm việc cũng có thêm đồng nào đâu]

Vai công thụ chính?

Tiêu Thần không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm động tác của Vãn Vãn.

Rất muốn nhìn xem thử vai chính công thụ tròn méo ra sao.

Lại không ngờ rằng, giây tiếp theo vang lên tên của hắn ta cùng Tống Yên Kiều.

Tống Yên Kiều & Tiêu Thần: "..."

Ánh mắt Tiêu Thần đảo quanh, trò chơi tình yêu, vai công thụ chính...

Vậy khẳng định hắn ta là công còn Tống Yên Kiều là thụ.

Tống Yên Kiều thoát xác: [Thôi ngủ sớm đi, tâm lý vặn vẹo biến thái, tự nhiên nghe thấy mình là vai công thụ chính trong cốt truyện]

Tống Yên Kiều tuy tồn tại nhưng tựa như đã chết: [Không sợ, dù sao cũng không chết,cùng lắm thì chết thôi, cũng đúng lúc phải chết rồi.]
 
Back
Top Bottom