Khác Phản Diện Rất Yêu Ta

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407688460-256-k757966.jpg

Phản Diện Rất Yêu Ta
Tác giả: Nhuugz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đích nữ phủ Tướng Quân xinh đẹp như tiên,quấc sắc thiên hương,tinh thông cầm kì thi họa đẹp động lòng người.

Nhưng Tướng Quân lại rất bảo vệ con gái mình,suốt 17 năm cô chưa tiếp xúc với đàn ông càng không biết tình yêu là gì.

Nhưng chỉ một đạo thánh chỉ của hoàng thượng đã gả cô cho vị bạo quân mắc bệnh đ*ên loạn của nước Tần.

Thánh chỉ khó tránh,cuối cùng cô cũng lên xe đi tới một vùng đất xa xôi đầy nguy hiểm.

Ròng rã suốt cả tháng cuối cùng nàng cũng đến nơi,nhưng nước Tần không giống với lời đồn bên ngoài.Ở đây không có tiếng giết chóc,tiếng khói lửa mà là một đất nước phồn thịnh,người dân an lạc.

Chưa hết bất ngờ,vị bạo quân mà người đời kính sợ thực chất không lạnh lùng tàn nhẫn mà còn rất anh tuấn,giỏi giang.

Cô vừa nhìn trái tim đã khẽ rung một nhịp,nhưng chưa kịp yêu vị bạo quân này thì cô tình cờ đọc được một cuốn sách kì lạ.Nhờ đó cô mới biết mình là nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết ngược tâm,còn người đẹp trai này lại là phản diện mạnh nhất.

Biết mình và bạo quân không có khả năng nên từ khi vào cung cô không thèm qua lại với hắn ta,gặp đâu là né đó,làm một Hoàng hậu không tranh sủng,sống tự do.

Nhưng hắn một năm triệu cô vào thị tẩm hơn 400 lần,cũng không biết chán mà lần nào cô cũng lấy lí do bệnh để trốn.

Nữ nhân hậu cung thường âm thầm bàn tán sau lưng cô nói cô bị điên,nhưng..



phandienphanatcottruyen​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Tiểu thuyết Phan Đình Giót
  • Duyên Phận Tình Ái
  • Nữ thần phản mệnh tàn duyên
  • [ĐM] Phản đồ
  • Chữ Tình Không Qua Nổi Phận
  • Phản Diện Rất Yêu Ta
    Chương 1: Sinh Thần Mười Sáu


    Người đời đều nói tiếc thay cho Đích nữ phủ Tướng Quân vì xinh đẹp như hoa nhưng bị kiểm soát trong tay Tướng Quân.

    Dù xinh đẹp động lòng người nhưng cũng chỉ là hoa trong gương,trăng trong nước,hư hư ảo ảo không được sống trọn vẹn.

    Tô Dao không nghĩ vậy.Cô cảm thấy ngày tháng yên bình vậy cũng rất tốt.Có thể nằm dài trong phòng mà ngủ,chơi đùa quanh hậu viện,hay lén lút ra phố chơi mà không ai kiêng dè.

    So với việc nịn nọt cô thì người thẳng thắn chân thực lại càng hợp tính nàng.Vì vậy mà trong kinh thành không chỗ nào là cô chưa đến,còn kết giao được rất nhiều bằng hữu tốt.

    Chỉ là đầu óc cô hơi đơn giản,việc gì khó nghĩ thì không thèm nghĩ.Ví dụ như việc mấy ngày nữa là đến sinh thần 16 tuổi của cô.

    Nói sinh thần 16 tuổi thực ra mục đích chính là tuyên bố với mọi người cô đã đến tuổi cập kê,cũng nên tìm một lang quân để nương tựa.

    "Tiểu thư,cô không ăn chút bánh sao?Lát nữa tổ chức tiệc cô sẽ phải tiếp đón rất nhiều khách.Muội sợ tiểu thư không ăn thì sẽ không có sức.."

    Tiểu Nhã đưa đĩa bánh quế Hoa đến trước mặt cô,nhưng cơn buồn ngủ buổi sáng khiến cô không có khẩu vị ăn.

    "Ta không muốn ăn".

    Tiểu Nhã xị mặt xuống,nhưng vẫn đưa đĩa bánh ra ngoài.

    Tô Dao khoác lên mình bộ váy đỏ rực,cài bộ trâm Mẫu Đơn Đỏ do Thái Hậu ban tặng,trang điểm nhẹ nhàng một chút đã lột xác cô gái thanh nhã mọi ngày trở nên nổi bật,khí phách hơn người.

    Khi diện bộ váy đó dưới nắng không biết bao nhiêu ánh mắt thèm thuồng đã nhìn chằm chằm vào cô.

    Hôm nay Thái Hậu đích thân đến dự sinh thần của cô,vừa thấy cô bước vào Thái Hậu đã cười rạng rỡ, nắm ngay tay cô mà dắt vào phủ chính.

    "Ai za, Dao Dao lớn nhanh thật đó,mới ngày nào còn nhỏ xíu chừng này mà bây giờ đã sắp lấy chồng rồi".

    Vừa nói bà vừa đưa tay ngang lưng so chiều cao của Tô Dao lúc nhỏ và bây giờ.

    "Vậy Dao Dao đã để ý đến ai chưa?Có cần ta tìm giúp con một mối hôn sự tốt không?".

    Tô Dao tuy tính cách đơn giản nhưng không ngốc.Cô rất nhanh đã hiểu ý của Thái Hậu.

    "Cũng không cần vội đâu ạ,có duyên thì sẽ đến với nhau thôi!".Cô khéo léo từ chối.

    Nhưng người bận tâm hôn sự của cô không chỉ có Thái Hậu mà còn có mẫu thân cô.

    "Vội chứ!

    Nữ nhi không lấy chồng sớm sau này khi nhan sắc không còn thì ai thèm để ý nữa?".

    Giọng nói của bà vang vọng khắp phủ,ai nghe thấy cũng đều ngoảnh lại nhìn cô.Rồi trong không khí tĩnh lặng ấy bật ra một tiếng cười,sau đó là vài tiếng cười khác.

    "Phu nhân lo quá rồi,Tiểu thư Tô xinh đẹp như vậy,khí chất như vậy,sao lại không ai để ý?".

    "Phải đó,dù Tô Dao có bốn mươi,ta tin chắc nhan sắc vẫn khuynh nước khuynh thành".

    Những lời trêu ghẹo vang lên khiến mẫu thân Tô Dao vừa bực vừa buồn cười, còn Tô Dao thì chỉ biết cúi đầu nhấp ngụm trà, giả vờ như không nghe thấy gì.

    Nàng vốn không quen trở thành tâm điểm của những ánh nhìn mang theo dụng ý dò xét như thế này.

    Ngày thường ra phố, kết giao bằng hữu, mọi người nhìn nàng vì tính tình thoải mái, vì nụ cười vô tư; còn hôm nay, ánh mắt họ dừng lại quá lâu, như đang cân đo giá trị của một món đồ quý.

    Đúng lúc không khí có phần gượng gạo, bên ngoài vang lên tiếng thông báo:

    "Hoàng Thượng đến chúc mừng!"

    Tiệc đường lập tức xôn xao.Hoàng thượng quyền cao chức trọng, lại hiếm khi xuất hiện trong những yến tiệc tư gia thế này.

    Mẫu thân Tô Dao thoáng khựng lại, Thái Hậu cũng nheo mắt, khóe môi mang theo ý cười khó đoán.

    Người bước vào không phải Hoàng Thượng, mà là một thiếu niên mặc áo xanh sẫm, dáng người cao thẳng, thần sắc điềm đạm.

    Ánh mắt cậu ta lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người Tô Dao rất ngắn, rất khẽ, như vô tình mà lại không hề vô ý.

    "Ta thay phụ thân đến chúc mừng sinh thần Tiểu thư Tô."

    Giọng nói trầm ổn, không nịnh nọt, cũng không khoa trương.

    Tô Dao ngẩng đầu lên theo lễ, trong lòng lại có chút ngạc nhiên.

    Ánh mắt người này… không giống những người vừa rồi.

    Không tham lam nhan sắc, không đánh giá, chỉ đơn thuần là nhìn một người xa lạ.

    Nàng cảm thấy người này rất lạ, không tầm thường đơn giản.

    Thái Hậu khẽ bật cười, ánh mắt đảo qua hai người, giọng nói như vô tình mà hữu ý:

    "Xem ra hôm nay Dao Dao đúng là có duyên, khách quý nối tiếp không dứt."

    Tô Dao nghe vậy chỉ cười trừ, trong lòng vẫn thản nhiên như cũ.

    Tiếp đãi khách hơi mệt nên cô cố tình trốn ra Hoa viện dạo một chút.

    Cô dừng lại gần một chậu cây Thược dược xanh đã sắp úa tàn,mí mắt cô đập thẳng xuống một cây non bên cạnh nó.Cây non kia không giống mẹ nó,ngược lại còn rất tươi tốt tràn đầy sức sống.

    Cô ngồi xổm xuống bên chậu cây,những ngón tay khẽ lướt qua chiếc mầm nhỏ,trên tay còn dính lại chút ươn ướt của sương mù.

    "Em phải kiên cường lên biết không.Mẹ em đã hi sinh dinh dưỡng để nhường lại cho em sự sống rồi,không được nản chí đâu đấy".

    Cô nói nhỏ vào bên cạnh cây non,rồi đứng dậy bước đi vào phủ.

    Phía sau,Ngụy Nhượng đã chứng kiến tất cả.

    Một tiểu thư cao quý bậc nhất lại quá ngây thơ.

    Chàng biết nữ nhân này là đóa hoa tinh khiết nhưng kiêu hãnh nhất.Trong chốn Kinh Thành này khó mà có được.

    Ngụy Nhượng nhìn theo bóng lưng cô hồi lâu.Rồi anh bước tiếp về phía trước,đi đến phòng bếp.

    Thật trùng hợp làm sao Tô Dao cũng đang đi về phòng bếp,cô định sẽ lấy một ít bánh Mẫu Đơn để ăn lót dạ.

    Cái bụng của cô cứ sôi ùng ục,chắc vì lúc sáng không chịu nghe lời Tiểu Nhã nên bụng muốn trừng phạt cô.

    Cô rón rén đi vào phòng bếp mắt đảo qua những đĩa đồ ăn dầu mỡ trên bàn mà buồn nôn.

    Cô đi về phía để điểm tâm,mở nắp tủ ra là một đĩa bánh Quế Hoa còn ấm.Mùi thơm lập tức xộc thẳng vào mũi,phía dưới bụng cũng gào lên mạnh mẽ hơn.

    "Ăn tạm cái này cũng được".

    Cô xòe tay áo ra,đổ một đĩa đầy bánh vào tay áo rồi cẩn thận ôm chặt.

    Lúc này trong bếp nhiều khói nên cô chỉ mờ mờ thấy một người đang tới gần chỗ mình.Cô định trốn nhưng nghĩ lại mình đường đường là chủ tử sao lại phải lén lút?Đói thì ăn thôi,ai giám nói gì cô sẽ đuổi người đó.

    Nghĩ vậy Tô Dao không trốn nữa mà đứng dậy,nhưng ngồi lâu khiến chân cô bị tê,đứng dậy vội quá khiến cô không cân bằng được mà đâm sầm xuống sàn gỗ.

    "Chết tiệt..xui quá vậy"

    Khói dày càng làm mắt cô cay lên,trên khóe mắt giống như sắp rơi nước mắt đến nơi vậy.

    "Cô không sao chứ?".Tô Dao bỗng cảm thấy một lực tay mạnh mẽ đỡ lấy vai cô.

    Bàn tay ấy to lớn,có vết chai do cầm kiếm,lúc cô cầm lấy cổ tay người đó còn chạm phải một vết sẹo rất dài.

    Cô hơi sợ vì trong phủ không có người hầu nào có sẹo,cũng tuyệt đối không biết dùng kiếm.

    "Ngươi là ai?".Cô sợ hãi lùi người về phía sau,cho đến khi lưng chạm phải góc tường mới dừng lại.

    "Đừng sợ,là ta,Ngụy Nhượng!".Đối phương vỗ vai cô trấn an.

    Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

    Ngụy Nhượng mở cửa sổ,khói đã bay gần hết không khí trong phòng bếp rõ ràng hơn.

    Cô lảo đảo đứng dậy,ngạc nhiên vì Ngụy Nhượng lại đến chỗ này.Nhưng cô vẫn cúi người hành lễ rồi mới hỏi.

    "Sao anh lại tới đây?không phải giờ này anh nên tới chỗ Thái Hậu sao?"

    Ngụy Nhượng nhìn đống bánh dưới chân cô rồi lại nhìn khuôn mặt lấm lem của cô,không kìm được mà cười lớn.

    "Anh cười gì chứ?".Cô tức giận hỏi.

    Ngụy Nhượng thấy cô đỏ mặt lên thì không cười nữa,cúi xuống ngang đầu cô.

    "Tôi cười lúc nào?"

    Ánh mắt anh nhìn cô như muốn trêu chọc khiến Tô Dao tức cứng họng.

    Cô cũng không cãi lại được anh.

    "Anh tới đây là đói bụng sao?"

    "hình như là cô đói mà"

    "Ai nói?"

    *ọc ~ ọc ~ *Bụng cô kêu lên vài tiếng,trong căn phòng yên tĩnh thì tiếng này đặc biệt nghe rõ.

    Lúc này cô chỉ muốn trốn ngay,chỉ sợ Ngụy Nhượng sẽ trêu chọc cô tiếp.Nhưng anh không nói gì mà đưa cô một cái bánh.

    "Là bánh gì vậy?Không có độc chứ?"

    Từ nhỏ mẫu thân cô đã dạy cô không được tùy ý ăn đồ người lạ đưa,đặc biệt là người trong cung.Chỉ một chút sơ ý cũng có thể rơi vào bẫy của kẻ ác,huống chi cha mẹ cô có địa vị lớn sẽ có rất nhiều kẻ ganh ghét gia đình cô.Việc cẩn trọng là điều bắt buộc đối với mỗi một người trong phủ.

    Giường như nhận ra suy nghĩ của cô Ngụy Nhượng cũng không miễn cưỡng.

    "Vậy ta đi đây,cô cứ tìm gì đó mà ăn chút.."

    Tô Dao gật đầu,hành lễ tiễn Thái Tử ra ngoài.

    Ngụy Nhượng vừa bước ra khỏi phòng bếp thì một thị vệ đã chạy tới đưa cho anh một lá thư.

    Vừa đọc xong khuôn mặt anh ta chuyển sắc,lông mày khẽ nhíu lại.

    Anh ngoảnh đầu nhìn về phía phòng bếp một giây rồi nhanh chóng bước đi.

    "Mau!đến gặp cha ta".

    Lúc này Tô Dao không biết đó là khởi đầu cho một bước ngoặt lớn nhất cuộc đời cô.
     
    Back
    Top Dưới