Đam Mỹ Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,283,933
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
phan-dien-dang-yeu-den-nhu-vay.jpg

Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
Tác giả: Mèo con đi lạccccc
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy? của tác giả Mèo con đi lạccccc kể về Lâm Nhất là một tiểu đáng yêu ai ai cũng thích mấy hôm trước cô bạn của cậu có cho cậu một cuốn tiểu thuyết nói chung là dở nhưng cậu vẫn đọc hết.

“Sao phản diện lại giống tên mình?”

“Phản diện đúng đáng thương vì yêu mà phải chịu đúng rồi chết một cách như vậy?”

Nói rồi cậu ném cuốn tiểu thuyết đi nhưng không may rơi vào chai nước rơi vào ngay ổ điện gần chỗ cậu nằm.

Cứ theo đó mà Lâm Nhất trở thành phản diện đáng thương kia phải sống cuộc đời còn lại với thân phận phản diện =))​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Giam Cầm Cô Dâu Không An Phận
  • Hợp Cửu Bất Phân
  • Kẻ Phản Bội
  • [Phần 2] Tỏa Sáng Cho Chàng
  • Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 1: Chương 1


    “Ê Lâm Nhất tui có cuốn tiểu thuyết này hay lắm cho cậu nè đọc đi”
    Mặt cậu đang hoang mang không biết chuyện gì cô bạn của cậu đã nhét cuốn sách vào tay cậu cuốn sách có tên là “ vợ yêu của tổng tài” nghe tên cũng nhưng trước giờ cậu có bao giờ đọc tiểu thuyết đâu
    “cậu có lòng tui cũng có dạ vậy cảm ơn nha” Lâm Nhất vui vẻ cảm ơn cô bạn cho mình cuốn tiểu thuyết này
    Về nhà cậu đang thẫn thờ nhìn cuốn sách có gì lạ mà bạn cậu lại cho cậu cũng thật tò mò cậu mở ra đọc đọc cuốn v\~ cậu đọc một mạch hết cuốn tiểu thuyết đó bỗng nhiên cậu nói
    “Sao phản diện lại có tên giống mình?”
    “Không không phản diện cũng thật đáng thương sao có thể yêu một người điên cuồng như vậy nma ngta đâu có yêu lại mình,haizz đúng tình đơn phương yêu mà phải chết đúng tội thật”
    “Nếu mình mà là cậu ấy mình nhất định sẽ rời xa nam nữ chính ko bao giờ xuất hiện trước mặt hai người họ cho họ đến với nhau còn mình thì đi tìm tình yêu mới 😀
    Thật ra Lâm Nhất hơi ngốc một chút nhưng mà ai ai xung quanh cũng thích cậu vì cậu đáng yêu lại còn lẽ phép( ai lớn tiếng với cậu thì cậu rất dễ khóc đó nha) cậu hay tự tưởng tượng ra mình như vậy.

    “Buồn quá đi ngủ thoai”
    Cậu ném cuốn tiểu thuyết đi nhưng không may nó rơi vào chai nước trên bàn nước nhỏ xuống ổ điện gần giường cậu nằm thế là coi như xong một kiếp cậu ch*t rồi nhg vẫn cảm nhận được từng cơn đau một như xé nát da thịt của cậu vậy

    “Đau quá sao mình lại ngốc đến vậy chứ tui ko muốn chết tui muốn sống mà huhu 🙁(
    !
    !
    Ánh sáng le lói qua những cành cây cái nắng giữa trưa làm nhiều người thấy oi bức có người nằm dưới gốc cây lấy tay che đi ánh sáng đang chiếu vào mặt cậu, khi cậu vừa mở mắt ra thì ngay trước mắt cậu đập vào là những học sinh nhìn có vẻ rất côn đồ?
    “S! sao các cậu lại đứng trước mặt tôi như vậy?” Lâm Nhất vừa mở miệng ra nói thì thấy bên má trái của cậu đau khiến cậu muộn khóc rồi
    “Mày đang giả vờ cho ai coi vậy Lâm Nhất mày đang thách thức t đó hả ai cho mày được phép theo đuổi Cẩm Mộng hả”
    “Gì! gì tui đâu có theo đuổi ai tên Cẩm Mộng đâu cô ấy là ai? Tui đâu có biết” Sao tên Cẩm Mộng này quen quen hình như nghe ở đâu rồi thì phải, vừa nghĩ xong trong đầu đột nhiên nhớ ra cuốn tiểu thuyết cậu vừa đọc lúc sau khi cậuch*t
    *À đúng rồi mình ch*t rồi sao sao còn ở đây mình trên thiêng đàng sao ko phải thiêng đàng gì mà toàn mấy tên ất ơ nào đây sao đánh mình nma đau nha.

    Vậy không lẽ mình chưa ch*t ông trời có mắt cho mình xuyên ko sao*
    “Mày giả mất trí sao Lâm Nhất mày mới bị tụi tao đánh mà chưa tỉnh táo lại sao hả” tên côn đồ đột nhiên hét vào mặt cậu
    “Tui sai rồi tui ko biết gì hết! hức” cậu khóc rồi nha nước mắt sắp chảy xuống

    mình lại xuyện vào nhân vật phản diện đơn phương yêu nữ chính sao huhu ko muốn chút nào mình sẽ tránh xa nam nữ chính
    “Câm mồm ai cho khóc con trai gì mà yếu đuối đánh mới có cái mà khóc cái gì” nói vậy tụi kia bỏ đi để cậu một mình ở lại cô đơn không biết làm gì
    “Ê.

    .

    hức.

    .

    từ từ tui đâu có biết nhà tui ở đâu chờ tui với sao! sao các ngừoi lại làm vậy hức.

    .

    ”.
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 2: Chương 2


    Cuốn tiểu thuyết “ vợ yêu của tổng tài” kể về nữ chính Cẩm Mộng gia đình cô nghèo nhưng cô lại hiền lành xinh đẹp học giỏi còn ngoan ngoãn nữa chàng trai nào gặp cũng phải ngục ngã trước cô ai ai cũng thích cô nhưng ngừoi cô thích chỉ có một duy nhất chỉ có một là nam chính tổng tài lạnh lùng đẹp trai tài giỏi Tống Phong.

    Lạnh lùng với người khác nhưng dịu dàng với mỗi mình Cẩm Mộng ( sau sao còn chưa biết nha: tui nhắc nhở z đó ha).

    Nhân vật phản diện trong cuốn tiểu thuyết này không ai khác chính là Lâm Nhất nhà cũng giàu có nhừng được cái là thua nam chính về mọi mặt vì nam chính có hào quang mà kiểu gì cũng hơn nam phản diện thôi.

    Cậu rất thích nữ chính Cẩm Mộng này mới gặp đã yêu như trúng tiếng sét ái tình yêu từ cái nhìn đầu tiên nhưng nữ chính không thích cậu cứ đơn phương bám theo nữ chính khiến nam chính gai mắt nên đã cho người hành hạ cậu ch*t dần ch*t mòn.

    Khi cậu xuyên vào cuốn sách thì đã là gần nửa cuốn tiểu thuyết rồi nam nữ chính gần đến với nhau cậu lại chen vào khiến nam chính càng ngày càng ghét cậu hơn.

    Ngồi đờ đẫn một mình rồi suy nghĩ lại toàn bộ những chi tiết trong cuốn tiểu thuyết thì lòng cậu cảm thấy phiền muộn hơn rồi
    “ sao mà ông trời đối xử với con như thế không công bằng xíu nào mình thấy trên TV ngta xuyên toàn vào lúc cuốn tiểu thuyết mới bắt đầu mà sao mình xuyên lại thàng như vậy”
    Đang ngồi nói một mình thì có một chiếc xe ô tô tiến lại gần đó bóp còi * bíp * khiến cậu giật mình mà quay sang nhìn nó
    “Cậu chủ về nhà thôi sao ngồi đó vậy nhìn quần áo mặt mũi của cậu kìa về nhà bà chủ mắng cho đó”
    Cậu nhớ ra một chi tiết nữa là phản diện còn có mẹ, mẹ của phản diên rất hiền lại còn thương cậu nhưng cậu lại ko biết hường chỉ biết phá sau hối hận cũng không kịp
    “Tui! tui biết rồi anh chờ tui một chút nhé tui đứng dậy đi đến đó ngay”
    Vào xe thì anh tài xế mới nói “ sao cậu cứ để tụi nó bắt nạt hoài vậy cậu không sao chứ nhìn mặt mũi kìa”

    “Haizz tại tui mà tui ko sao hơi đau một chút xíu thôii về nhà đi ko thôi mẹ tui đợi á”
    Ngồi một lúc lâu trên xe cậu lại mở miệng ra nói tiếp “ à mà nè mẹ tui thấy tui vậy mẹ tui có đánh tui không tui sợ! ”
    Chưa nói hết câu anh tài xế cắt ngang lời cậu “ hôm nào cậu về mặt mũi quần áo cậu có lúc nào chỉnh tề đâu bà chủ chỉ nói qua loa vài câu thoii vẫn lo lắng cho cậu lắm”
    “Mẹ tui như vậy sao tui đúng là đồ md mà sao tui làm mẹ tui buồn như vậy chứ”
    Anh tài xế đột nhiên có suy nghĩ trong lòng sao nay tự nhiên cậu ta lạ vậy ngày thường mặt lầm lầm lì lì có nch với mình đâu sao nay lại nói nhiều như vậy mà còn biết lo lắng cho bà chủ nữa, có phải bị đáng đến mức não bị vấn đề luôn rồi ko?
    “Sao cậu chủ lại nói mình như vậy ko nên ko nên bà chủ vẫn thương cậu mà bà chủ chỉ hơi buồn một chút thôi”
    Về đến nhà cậu đi vào thì thấy mẹ cậu đang ngồi trên sofa đợi cậu về bà thấy mặt mũi cậu như vậy lại nói vài câu
    “ lại đánh nhau không biết lúc nào con mới lớn đây đã 18 tuổi rồi có còn con nít nữa đâu đi học lúc nào cũng đánh nhau vậy con”
    Thấy vậy cậu chạy ôm mẹ mắt cậu rưng rưng sắp khóc “ mẹ ơi con xin lỗi mẹ, có phải mẹ buồn lắm ko từ nay con ko đánh nhau nữa mẹ đừng giận con được ko”
    Mặt bà đầy cảm xúc lẫn lộn đan xen nhau rối bời không biết nên trả lời con mình như thế nào cho đúng nay thằng bé lạ vậy có phải đánh nhau bị đụng trúng đầu nên não có vấn đề hay ko?????
    Mẹ thụ tên: Trần Mai Linh nha 😀.
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 3: Chương 3


    “Con.

    .

    con có bị sao ko nay con lạ vậy hay bị ngta đánh vào đầu rồi quay lại mẹ xem coi nào”
    “Mẹ sao mẹ nói con như vậy con ko sao hết do con ko nghe lời mẹ giờ con biết sai rồi con ngoan rồi” cậu nhìn mẹ cậu với ánh mắt chân thành
    “Con biết như vậy là tốt rồi mẹ sợ con ko trưởng thành nổi cơ” mẹ cậu vẫn lo lắng cho đứa con ngỗ nghịch này
    nói vậy thôi mình vẫn lo cho nó quá đi học đánh nhau học hành thì ko đến nơi đến trốn cứ tụ tập ko biết thay đổi đc mấy ngày đây
    “Rồi vào tắm thay quần áo rồi ăn cơm đi mẹ chờ con lâu lắm rồi đó mẹ đói rồi”

    “Dạ con biết rồi” cậu chạy lên phòng mở cửa phòng của nguyên chủ ra điều khiến cậu bất ngờ đó là phòng của nguyên chủ to vc
    “Sao mà rộng quá vậy lúc mình còn sống phòng mình đâu có được to như vậy đúng sướng thật mình phải sống đến cuối đời”
    Phòng của phạn diện cái gì cũng to cái gì cũng có một đứa quê mùa như Lâm Nhất thật sự là một điều xa lạ ví dụ như tủ quần áo của nguyên chủ một đống quần áo để ở bên trong chưa đụng đến mà toàn hàng hiệu.

    “Đúng là lãng phí tiền thật mình đem bán được ko nhiều vậy sao mặc hết đây”
    Điều khiến cậu ngạc nhiên hơn đó là trong phòng tên phản diên toàn hình của nữ chính Cẩm Mộng dán đầy trên tường ko khác gì tên b**n th** đi săn con mồi vậy sao mà cậu *Lâm Nhất* này lại b**n th** như vậy đi theo dõi con nhà ngta mà còn dán lên gì vậy tr
    Cậu lấy quần áo đi tắm rồi mấy cái hình kia tính sau cậu phải sống một cuộc sống khác với tên phản diện cuồng nữ chính này cậu muốn sống không chết nữa,chết rất đau chết nữa là ko có khả năng sống thêm lần nữa đâu.

    “Tránh xa nam nữ chính Lâm Nhất tui sẽ giúp cậu nha tui sẽ sống cuộc đời còn lại thay cậu cậu cứ yên tâm nhấm mắt nhé”( ủa biết ngta sống hay chết mà kêu nhắm mắt vậy con)
    Lúc cậu tắm xong đi xuống phòng bếp thì đã thấy mẹ cậu đang ngồi trên bàn ăn đợi cậu còn có một số người giúp việc đang bận bịu lau chùi

    “Chào cậu chủ”mấy ngừoi giúp việc đôngf thanh chào
    “Chào mọi người nha” cậu chào lại mọi người còn cười nữa đúng cậu cười lên rất đẹp cũng rất đáng yêu nữa
    Mấy ngừoi giúp việc nói chuyện thì thầm to nhỏ “ê này cậu chủ lạ nha mấy trước chào đâu có thèm chào lại còn quay qua liếc mà sao giờ lại thay đổi rồi”
    ”này ko biết được chắc do bị ngta đánh rơi não rồi nên mới vậy đang giả vờ ngoan hiền sao đúng là!.

    haizz”
    Cậu ko quan tâm đến mấy lời thì thầm đó đó là Lâm Nhất trước giờ cậu là ngừoi khác mà so đo làm gì giờ cậu phải trở nên ngoan ngoan nghe lời mẹ cậu chứ cậu là bé ngoan mà ko hư như nguyên chủ đâu
    “Mẹ chờ con lâu chưa con đói rồi chúng ta ăn cơm thôi”cậu đưa tay sờ sờ cái bụng trống rỗng của ra ám hiệu cho bà
    “Được rồi được rồi ta cũng đói ngồi xuống ăn cơm thôi chờ một lúc nữa thì nguội hết” sao con mình đáng yêu như vậy mà mình ko biết???
    “Mẹ ăn cái này này mẹ ăn nhiều vào” cậu gắp thức ăn vào bát của bà ánh mắt của cậu đầy sự chân thành đáng yêu đến người khác nhìn thấy còn thích huống chi là bà
    “Ta biết rồi con cũng ăn đi đừng cứ gắp cho ta như vậy con cũng nên ăn, ăn nhiều cho lớn đầu óc phát triển ha”
    “Dạ còn biết rồi” cậu cười cười với bà
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 4: Chương 4


    Ăn một bữa cơm rất vui vẻ và ấm áp bà chưa bao giờ cảm nhận được điều đó từ rất lâu về trước
    Lúc nhỏ Lâm Nhất là đứa rất ngoan ngoãn dễ nghe dễ bảo nhưng khi lớn lên càng ngày càng khó dạy dỗ nó làm cho mọi ngừoi phải tức điên lên mới chịu nghe
    Tưởng như Lâm Nhất sẽ ko bao giờ thay đổi ngỗ nghịch ko biết thương người mẹ này nhưng ko cho đến hôm nay bà đã chứng kiến sự thay đổi của đứa con này
    “Đúng vậy nó rất ngoan rất dễ bảo nói gì nghe nấy mình thích nó như bây giờ hơn”
    Lâm Nhất chạy chỗ bà thấy bà thẫn thờ cậu lay nhẹ người bà khiến bà giật mình nhìn cậu
    “Mẹ sao mẹ ngồi đây mẹ nghĩ gì vậy con gọi nãy giờ mẹ ko nghe sao con lo muốn chết” giọng điệu của cậu như đang làm nũng với bà vậy
    “Lớn như vậy rồi con làm nũng ta sao chưa ngủ à ngủ đi mai còn đi học, à này con đi học nhớ đừng đánh nhau nữa nhé nhìn con vậy ta thấy xót lắm” nắm tay cậu khuyên
    “Con biết rồi mẹ ơi từ nay mẹ đừng lo cho con như vậy nữa chuyện ở trường con sẽ ko kiếm chuyện ko đánh nhau con sẽ ngoan con hứa với mẹ” cậu nắm bàn tay ấm áp của bà nói ra những câu khiến bà đỡ lo lắng hơn vài phần

    “Ừ được rồi con đi ngủ đi ta ngồi đây một lát xíu ta ngủ sau”
    “Dạ con biết rồi thưa mẹ” cậu ôm bà một cái thể hiện tấm lòng của cậu cho bà thấy rằng cậu đã biết sai và biết quay đầu hối cãi
    Bà nhìn cậu chạy lon ton lên tầng khiến lòng bà cảm nhận được cái ấm áp trước kia đã quay trở lại bà ko còn cô đơn như trước cảm thấy như con bà đã trở lại thành một cậu bé đáng yêu làm cho ai ai cũng thích đã quay về bên bà
    “đúng là đứa bé đáng yêu của ta nó trưởng thành quá rồi ko còn đối nghịch với ta nữa thật ngoan” trên mặt bà ko thể dấu đi những niềm hạnh phúc của bà nước mắt ko biết từ lúc nào rơi xuống bà ko kiềm chế được
    Sáng hôm sau cậu tỉnh dậy nhưng cậu vẫn còn muốn ngủ, thẫn thờ đứng trước gương trong nhà vs cậu vẫn ko tin được cậu đã ch*t,ch*t thì thôi đi cậu còn xuyên qua làm phản diện yêu đơn phương nữ chính
    “mình ko thể tin được” vừa vscn vừa lắc đầu trong vô thức
    Đi xuống nhà thấy mấy người giúp việc đang dọn dẹp thì cậu lên tiếng chào mọi người một cách thân thiện
    “ chào mn dọn dẹp sớm quá mn qua ngủ có ngon ko”
    “Chào cậu chủ hôm qua à ờ chúng tôi ngủ cũng ngon”

    “Vậy mn làm việc vui vẻ nhà à nè cho tui hỏi mẹ tui đi đâu rồi sao ko thấy ở trong nhà”thắc mắc hỏi mấy ngừoi giúp việc
    “Phu nhân đi đến công ty rồi thưa cậu”
    “Dạ cháu biết rồi cháu ăn sáng rồi cháu đi học luôn đây chào mọi người nha” cậu nở nụ cười thân thiện hôm qua chào mấy người giúp việc trong nhà
    “Tôi ko biết sao hôm nay tôi thấy cậu chủ đáng yêu như vậy ko những đáng yêu mà lễ phép nữa hay là thay đổi thật rồi sao lại đang yêu đến thế chứ”
    “Đúng đúng tôi cũng thấy vậy hâhhahah”
    Ăn sáng xong cậu đi đến trường lòng cậu rất háo hức ko biết hôm nay sẽ gặp những ai mà gặp ai thì gặp đừng gặp một trong hai ngừoi nam nữ chính là được, nếu gặp được thì hôm nay xác định là xui xẻo ba đời rồi
    “Cậu chủ lên xe đi học thôi tôi chờ cậu lâu lắm rồi đó nay bày đặt ăn sáng ở nhà sao”
    “Tui thấy ăn sáng ở nhà cũng tốt mà đỡ tốn tiền mua đồ ăn ở bên ngoài” cách nói chuyện của cậu đangs yêu người lái xe còn phải rung động trước cậu.
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 5: Chương 5


    Người lái xe đưa cậu đến trường vừa mới bước xuống xe cậu vẫn ko hề hay biết gì nói lời chào tạm biệt với người lái xe để vào trường trước cổng trường đã thấy một chiếc siêu xe để ở đó có người đàn ông đứng bên cạnh
    Mọi người xung quanh nhất là mấy đứa con gái nhìn thấy anh ta ánh mắt sáng lấp lánh như lần đầu thấy trai đẹp vậy,ánh đầy sự thèm thuồng muốn vồ vào anh ta nhưng ko được
    Cậu đã để ý nãy giờ trong đầu chỉ có 2 chữ đẹp trai khi nhìn thấy người đàn ông ấy
    “Du ai đẹp vậy sao đứng ở đây chờ bạn gái sao?”
    Đúng đúng cậu nói không sai anh ta đứng đây chờ người anh ta yêu đó nhưng cậu vẫn chưa nhận ra người đàn ông đó là ai thì phải, nhìn vẻ mặt của Lâm Nhất đã biết là đang mong chờ xem bạn gái của anh ta là ai rồi người đẹp trai như vậy chắc chắn bạn gái cũng phải xinh lắm
    Mấy nữ sinh đi ngang qua cậu nói chuyện rất to khi cậu nghe thấy tên người đàn ông đó từ miệng mấy nữ sinh thì mặt tái lại như vẻ đang hoảng sợ điều gì đó cậu ko dám nhìn nữa
    “Trời ơi trời ơi sao lại xui như vậy rõ ràng đã kêu là tránh xa nam nữ chính mà giờ sao lại gặp, chắc anh ta chưa thấy mình đâu” mới nói dứt một câu thì ánh mắt của người đàn ông đó đã nhìn qua bên chỗ cậu
    Cậu giả vờ như ko biết vẫn lẳng lặng đi qua coi như tên đó là ko khí vậy cậu ko quan tâm nữa phải chạy thật nhanh vào trường thôi
    Vừa nhìn thấy cậu mấy người biết chuyện liền xôn xao bàn tán hết lên từ trước đến vẫn luôn vậy vì lí do đó mà lúc nào Lâm Nhất luôn đánh nhau với ngta đó

    “Ê thằng Lâm Nhất kìa nó có cửa gì so với Tống tổng chứ đòi tranh giành người phụ nữ của anh ta đúng là ảo tưởng mà”
    “Ko những ảo tưởng đâu mà còn điên nữa cơ tán ngta bao nhiêu lần rồi mà ngta có đồng ý đâu ko thấy quê hay gì”
    “Bị ngta bàn tán vậy vẫn như thế cái nết nó như vậy rồi nó ko bao giờ chịu thay đổi”
    “Thôi ngta nhà giàu ngta có quyền nma mỗi tội thua Tống tổng đẹp trai lạnh lùng giàu có thôi”
    Sau một hồi nõi chuyện xôi nổi Lâm Nhất ko còn mặt mũi nào nữa ko biết chui vào đầu cho hết xấu hổ đó là do Lâm Nhất trong sách mà đâu phải do cậu
    Cậu đứng đó nghe hết toàn bộ câu chuyện ko chạy nữa đứng thẫn thờ đang suy nghĩ trốn vào đâu cho hết quê thì có người cao lớn đã đứng ngay trước mặt cậu
    Cậu giật mình lùi lại mấy bước hơi hoảng may có tên đó kéo lại ko cậu đã ngã xuống rồi
    “A.

    .

    a cảm ơn anh nha” vẫn ko để ý người kéo cậu lại là ai lúc mới ngước lên thì hoang mang lo sợ mặt mày ko còn sức sống muốn chết rồi
    “Nghe nói cậu đòi tranh giành người phụ với tôi nếu như vậy thật tiếc cho cậu cậu ko có cửa để theo đuổi cô ấy” giọng người đàn ông lạnh lùng cất lên làm cho cả người cậu cảm giác được cái lạnh
    “Tui đâu có tui.

    .

    tui ko biết người phụ nữ của anh là ai cả” vừa run rẩy vừa nói ko biết cậu đang nói cái gì cứ lí nhí như vậy nói chuyện còn quay mặt sang hướng khác để nói cậu sợ ánh mặt của người đàn ông này
    “Ko biết” ánh nhìn cậu càng ngày càng sắc ko biết sao lại như vậy
    “Anh là ai chứ tui đâu có biết tui cũng ko tranh giành người phụ nữ với anh,anh nhận sai người rồi” cậu giả vờ ko sợ anh nữa mang giọng giận dữ trách vấn anh
    “Tôi là Tống Phong”
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 6: Chương 6


    Tống Phong cao 1m88, Lâm Nhất cao 1m75 thấp hơn hắn rất nhiều cậu là dạng người cao gầy ko có một tí thịt nào chỉ có xương ko thôi ( con tui gầy quá :0)
    Hắn như con hổ dữ ăn thịt con mồi vậy dần dần cứ tiến về phía cậu lòng cậu giờ đang hoang mang đến tột cùng mới xuyên được 1 ngày mà đã gặp xui như vậy thà chết còn hơn
    “Tui biết anh với tui là tình địch nhưng bây giừo tui ko thích Cẩm Mộng nữa tui từ bỏ rồi tui cho anh đấy”
    “Này cậu coi em ấy là đồ vật sao nói vứt thì vứt hả ai cho cậu có cái quyền như vậy” anh gầm vào mặt cậu khiến mặt cậu hết xanh rồi lại trắng lo lắng mà sắp khóc rồi
    “Thì tui.

    .

    hức tui nói là tui ko thích cô ấy nữa mà tui ko theo đuổi nữa, tui theo đuổi cô ấy lâu như vậy cô ấy có để ý tui đâu tui.

    .

    hức từ bỏ rồi mà” vừa nói nước mắt cậu trào ra ko biết vì sao lại như vậy hình như là do cái tên trước mặt cậu làm cậu sợ rồi
    rồi làm gì mà khóc vậy này có phải là quá yêu đuối ko vẻ mặt đầy sự giận dữ cùng hoang mang của tổng tài lạnh lùng
    Khi có tiếng chuông reo vào học thì tất cả học sinh đang đứng hóng đã giải tán hết còn 2 người đàn ông đang đứng đó
    “Anh cho tui đi.

    .

    hức được ko vào học rồi tui muốn đi học ko học mẹ tui sẽ mắng.

    .

    hức tui”nói rồi hắn cho cậu đi vừa rồi vẻ mặt của hắn rất đáng sợ như con sói chuẩn bị ăn thịt một con thỏ con vậy
    Tống tổng đến đây để gặp người hắn thích vậy mà vì cậu hắn đã quên mất chuyện quan trọng này đây là lần đầu tiên hắn lại quên mất Cẩm Mộng khi hắn nhớ ra thì đã là lúc vào học rồi
    “Tên nhóc đó là ai mấy người điều tra cho tôi”
    “Vâng thưa sếp”
    Bóng dáng vài nữ sinh đi ngang qua làm Lâm Nhất giất mình nếu gặp phải nữ chính nữa thì ngày hôm nay thành cái gì đây mặt mũi của cậu vẫn trắng bệch ra sợ mà đến giờ vẫn chưa hết nghĩ đến lúc mình phải chết trong tay nam nữ chính thì còn sợ hơn miếng nói ko muốn gặp nhưng ông trời đâu có cho phép vẫn cho cậu gặp
    “Ông trời ko hiểu lòng người” cậu ũ rũ đi vào lớp của mình
    Bước vào lớp ánh mặt tất cả mọi người đều nhìn cậu đầy sự kinh bỉ đầy sự chê bai còn có vài lời thì thầm to nhỏ ở đâu đó trong lớp
    “Lâm Nhất cậu ko sao chứ nãy tôi thấy cậu bị Tống tổng chặn đường ko phải là đánh nhau hả” một cậu bạn đi lại vô vai cậu một cái thật đau làm cho cậu mờ hồ
    “Cậu là ai vậy sao lại đánh tui”
    “Nè thằng này tôi là bạn cậu Trương Bằng nè bạn thân của cậu luôn đó sao nỡ quên tôi vậy có phải hôm qua đánh nhau bị đập đầu vào đâu hả” đứa tay ra khám xét từng chỗ trên cơ thể cậu
    “Ko có ko có tui nhớ ra rồi nãy tui giả vờ quên thôi vào chỗ ngồi đi xíu tui kể cho cậu nghe ha”
    “Ừ được rồi”
    Giáo viên bước vào lớp tất cả sự ồn áo vốn có lúc nãy đã tan biến sự im lặng đến lạ thường xuất hiện ko có tiếng ồn ào nữa lòng cậu trở nên nhẹ nhõm hơn bao giờ hết
    Cậu lấy sách vở trong balo ra sách vở trắng tinh ko có một chữ gì toàn vẽ bậy vào trong sách vở sao có thể học hành chăm chỉ đây sắp thi tốt nghiệp luôn clm nó rồi xuyên vào ko đúng thời điểm chút nào hết nhìn cái biểu hiện của Lâm Nhất là biết còn học hành gì nữa sao để cố gắng đây????
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 7: Chương 7


    “Sếp đã có toàn bộ thông tin của thằng nhóc đó rồi ạ tôi đưa cho ngài xem” đưa tập hồ sơ tìm được về Lâm Nhất đứa cho Tống Phong
    “Được rồi để đấy cậu đi ra ngoài đi”
    “Vâng”
    Hắn ngồi xem xét hợp đồng bận bịu quá nhiều việc từ sáng đến tối rất mệt mõi nhưng ko lúc nào hắn ko nghĩ về Cẩm Mộng ver đẹp của cô làm hắn rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên nma chỉ là nhất thời
    Khi nào hắn thấy mệt mỏi nhất hắn lại mở hình cô lên coi cảm giác cái sự mệt mỏi ấy sẽ tan biến đi nhưng ko biết hôm nay sao lại ko hết được
    Những suy nghĩ cứ rối bời hết lên trong hắn ko biết đang nghĩ cái gì?
    “Sao lại nghĩ đến thằng nhóc mít ướt thế chứ mới doạ có chút mà khóc thành như vậy”
    Hắn một lần nữa lắc đầu xua đi nghĩ vớ vẩn trong đầu của hắn đúng vậy trong lòng hắn chỉ có Cẩm Mộng thôi ko mộtai có thể thay đổi được cả ( ừ rồi chắc chưa)

    Liếc nhìn thấy tập hồ sơ trên bàn hắn mới nhớ ra là sáng nay có người đưa tập hồ sơ điều tra về Lâm Nhất một xíu nữa là quên mất đi
    Lâm Nhất con của Trần Mai Linh bố với mẹ ly hôn khi cậu còn bé, năm nay 18t học tại trường Y là một kẻ bất tài vô dụng rất thích gây gổ đánh nhau học hành ko ra gì khiến mẹ phải lo lắng.

    Người cậu thích Cẩm Mộng đã theo đuổi từ rất lâu đi đâu ai cũng ghét vì thái độ hống hách của cậu
    “Hừ thì ra cũng chỉ là một tên rác rưởi đáng ghê tởm như vậy cũng đòi làm đối thủ của tôi ko xứng một chút nào” vừa nói vừa vò nát cái hồ sơ điều tra đem vứt vào thùng rác
    Tống Phong từ trước đến nay đều ghét những kẻ đê tiện ngu dốt giống như Lâm Nhất vậy đã ko làm được cái gì cho đời rồi còn làm khổ mẹ nếu đổi lại là hắn thì đã đi ch*t rồi sống làm gì cho khổ ra
    Về nhà cậu hắt xì liên tục ko biết ai đang mắng cậu bà Linh rất lo lắng cho cậu hỏi han đủ điều xem hôm nay có bị sao ko có đánh nhau với các bạn hay ko hỏi đủ thứ liên quan đến trường học hết
    “Sao hắt xì liên tục vậy con có phải con ốm rồi ko lên phòng nghỉ đi ta kêu người nấu cháo cho con”
    “Thôi con ko sao đâu mẹ chỉ hắt xì có mấy cái thôi ko ốm con khoẻ thế này cơ mà” cười tươi đến mức hai cái má bánh bao của cậu cũng bị đẩy lên theo trông như đứa con nít 3t làm nũng mẹ đoif mua thứ gì đó vậy

    “Được rồi được rồi ta biết rồi lên phòng ngủ đi mai còn đi học”
    “Dạ tạm biệt mẹ chúc mẹ ngủ ngon” cậu dơ tay vẫy vẫy chào tạm biệt với bà
    Lên phòng cậu nằm vật vờ mãi cũng ko ngủ được cứ nghĩ đến chuyện lúc sáng khi đi học ko thể quên được
    Nhớ lại:
    “Sao Tống Phong lại chặn cậu lại vậy có phải vì Cẩm Mộng ko đúng là ko thể tin được ai ai cũng thích con ả đó có hiền lành mẹ gì đâu toàn giả tạo” Trương Bằng vừa bực vừa nói với Lâm Nhất bực ko còn lời nào diễn tả tại vì chính cậu cũng là nạn nhân
    “Sao cậu lại nói Cẩm Mộng như vậy tui thấy cô ấy hiền lành tốt bụng đâu có xấu xa như cậu nói”
    “Cmn cậu ko tin tôi sao tôi nói thất đó cậu nên bỏ cái ý định theo đuổi cô ta đi tôi bị cô ta chơi một vố đau lắm rồi”
    “Cô ta làm gì cậu mà cậu nói cô ta như vậy”
    “Cô ta lừa tiền tôi lừa hết tiền luôn rồi đang tính tiếp theo đến lượt cậu đó ko ai có thể được một con người mang gương mặt thiên thần lại làm ra những thủ đoạn như vậy”
    Cái qq gì đang diễn ra vậy trong nguyên tác đâu có nói như vậy đâu sao giờ lại ra thành vậy nữ chính đi lừa tiền ngta sao vc thật???
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 8: Chương 8


    “Cậu nói là sự thật hết sao may mà tui từ bỏ rồi ko thôi tui cũng bị lừa như cậu may quá máy quá tạ ơn trời” cậu chấp tay vái lại trời vì đã cho cậu cái may mắn ấy
    “Tôi khuyên cậu nên! à hả cậu mới nói gì cậu từ bỏ rồi sao đúng tốt quá rồi đúng là cậu may mắn hơn tôi” ánh mắt hoảng hốt nhìn Lâm Nhất sao cậu ta có thể nói từ bỏ là từ bỏ nhanh như vậy sao
    Suy nghĩ lại từng chuỗi sự việc thì cậu mới nhận thức ra được mọi thứ ở trong truyện nó sẽ khác hoàn toàn với ở ngoài đời sao lại có chuyện nữ chính đi lừa tiền người khác
    “Đúng là một cuốn tiểu thuyết ngớ ngẩn như vậy mà mình cũng đọc hết được”
    Cậu nhắm mắt ngủ như ch*t đến sáng ngày hôm sau khi mặt trời chiếu qua từng khe cửa sổ ánh nắng hắt vào làm nó chiếu hết lên trên mặt Lâm Nhất khiến cho cậu lúc này càng trở nên lung linh xinh đẹp hơn mắt to mũi cao môi hồng màu da trắng tạo nên vẻ đẹp sắc xảo
    “Cậu chủ dậy thôi đã đến giờ đi học rồi ạ nếu cậu ko dậy là sẽ trễ học đấy” người giúp việc vừa gõ cửa vừa nói

    Nghe thấy âm thanh bên ngoài cơ thể cậu đã nhúc nhích y như con sâu đo vậy cựa quậy ko chịu yên
    “Tui biết rồi chị xuống trước đi tui xuống liền đây chị làm bữa ăn cho tui nha tui VSCN nhanh lắm á” vươn vai một cái ngáp ngắn ngáp dài ngồi thần thờ trên chiếc giường một lúc cậu mới chịu dậy vì hôm qua cậu ngủ muốn quay nay vẫn còn buồn ngủ
    Đi vào soi gương nhìn thấy gương mặt siêu đẹp trai của mình gật đầu ưng ý ko khác kiếp trước là mấy vẫn vậy chỉ tội da trắng hơn xíu thôi nhưng giờ cậu mới để ý đến cái đầu tổ quạ của mình
    “Tóc của tui sao lại xấu như vậy ko hợp với mặt xíu nào cả hết đẹp trai rồi còn ai thích mình nữa đây” khuôn mặt đã đáng yêu rồi cậu con chu cái môi nhỏ xinh của mình lên làm cho nó càng trở nên đáng yêu ai mà thấy cảnh chắc xỉu luôn quá
    “Chào mọi người tui xuống rồi nè thấy tui có nhanh ko tui nói nhanh tui sẽ làm nhanh mà”
    “Chào cậu chủ” sao nay lại đáng yêu như vậy mình chưa bao giờ thấy aaaaa cíu tui chết mất thôi thì ra cậu chủ đáng yêu đến vậy
    Ai nói cậu chủ khó ở khó gần ra đây coi vừa đáng yêu vừa ngoan như thế này mà khác gì bé ngoan nhà tui ko trời muốn bắt về nuôi quá đây là suy nghĩ của một chị giúp việc nào đó

    “Sao chị nhìn em chằm chằm vậy ạ mặt em dính gì sao chị nếu dính thì chị với em nha chứ em để vậy đi học các bạn cười em đó”
    “Ko có dính trên mặt em hết tại em đáng yêu quá nên chị nhìn em thôii”
    “Em đáng yêu thật ko em cũng thấy em đáng yêu nữa á chị cảm ơn chị khen em nha tạm biệt chị em đi học đây”
    Mấy người giúp việc trong nhà nhìn thấy cảnh này cũng muốn được như cô gái vừa nãy quả thật rất đáng yêu khiến ai cũng rung động rồi trước là bé hư giờ đã trở thành bé ngoan rồi phải là cực kì ngoan
    “Trương Bằng bên này nè tui ở bên này qua đây đi chúng ta đi chơi” Lâm Nhất dùng hết sức bình sinh dang tay ra vẫy để Trương Bằng nhìn thấy cậu.

    Vẫy gọi Trương Bằng nhưng một học sinh ở đó nhìn thấy đây là một người con gái xinh đẹp đúng đẹp y như một tiên nữ hạ phàm xuống trần gian ghé chơi vậy cô nhìn thấy cậu liền nở một nụ tười xinh đẹp quyến rũ một cách lạ thường bỗng cô gọi tên cậu
    “Lâm Nhất lâu rồi ko gặp cậu có nhớ cậu từng nói gì ko?”
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 9: Chương 9


    “Cậu nói gì vậy tui với cậu đã gặp rồi hả tui đâu nói gì với cậu” mặt của Lâm Nhất bây giờ toàn là dấu chấm hỏi vẻ mặt đầy hoang mang ko biết cô gái này đang nói gì
    “Mình là Cẩm Mộng nè sao cậu có thể ko giữ lời như vậy”
    “Ko...ko cái gì Mộng cơ” hiện cậu lúng túng ko biết chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình nữa hôm qua thì gặp nam chính nay thì gặp nữ chính nhưng mà sao gặp 2 người này cậu cảm giác như ko biết họ đang nói gì vậy
    “Thôi ko tôi ko để ý đến chuyện cậu ko nhớ tôi là ai đâu nhưng mà mấy nay ko thấy cậu đi tìm tôi vậy tôi cứ tưởng cậu bị làm sao tôi lo lắng nhiều quá” Cẩm Mộng dùng ánh mắt ngấn lệ của mình để nói cho Lâm Nhất biết rằng cô đang lo lắng cho cậu như thế nào, ánh mắt vẻ mặt của cô hiện tại mà quả thức rất xinh đẹp.

    Bình thường ko làm gì cũng đẹp rồi mà bây giờ cô còn như thế này nữa thì làm sao người khác ko mê cho nổi chứ

    Nhưng mà cô dùng với sai người rồi thì phải hiện tại cậu ko phải là Lâm Nhất trước kia nếu như mà là cậu ta thì đã lại dỗ dành cô nói những lời ngọt ngào khiến cô vui vẻ.

    Cậu bây giừo chỉ thấy hoảng sợ mà thôi cảnh này mà bị nam chính nhìn thấy thì cậu ch*t chắc rồi nữ chính à cô đừng rơi lệ mà tui đâu có làm gì cô đâu
    “À Cẩm..Cẩm Mộng này tui ko sao hết á cậu đừng khóc ha cậu khóc tui biết phải làm sao đây nếu để người khác thấy thì người ta hiểu nhầm tui thì sao”
    Cô lau nước mắt đi khi nghe thấy Lâm Nhất đứng nãy giờ mới lên tiếng nói cũng đúng đi cậu vì cô nên mới hay đi đánh nhau nếu lần này bị mấy đứa côn đồ lần trước nhìn thấy nữa thì sẽ gây bất lợi cho cô và cậu “được rồi tôi ko khóc nữa nhưng mà cậu nói là sẽ theo đuổi tôi đến lúc tôi đồng ý mới thôi mà sao bây giờ cậu ko theo đuổi tôi nữa mới như vậy mà cậu đã bỏ cuộc rồi sao”
    Ủa qq gì vậy nữ chính chơi đá nhiều quá rồi hả ko phải bây giờ là lúc nam nữ chính đến với nhau hả liên quan gì đến mình rồi theo đuổi cũng bị nói mà ko theo đuổi cũng bị nói là sao mặt cậu đầy dấu chấm hỏi: “ cậu nói gì vậy tui thấy chán rồi nên tui ko theo đuổi cậu nữa lúc trước tui theo đuổi cậu cậu đâu có đồng ý sao hôm cậu lại kêu tui theo đuổi cậu vậy”
    Nữ chính cũng thật mưu mô rồi cô ta bày hết trò này đến trò khác để câu dẫn nam nhân nhưng còn Tống Phong thì sao? Hắn ta yêu cô như vậy mà cô ta lại giả vờ như ko biết rồi bây giờ đang làm gì đi quyến rũ từng thằng đàn ông sao?

    “Cậu như thế lại từ bỏ rồi sao tôi ghét cậu quá rõ ràng nếu cậu chịu khó một chút nữa thôi lỡ tôi đồng ý thì sao đây” nước mắt cô chảy xuống trông rất oan ức vậy mà trong khi chính cô ta là người nói đến chuyện này người ta theo đuổi thì ko đồng ý đến lúc ko theo đuổi nữa thì cô ta lại giở trò này.

    Nói xong cô quay người chạy đi tiếng khóc của cô ngày một to hơn làm cho mọi người xung quanh để ý đến cô ngay lúc này.

    Còn Lâm Nhất vẫn đứng như vậy nhìn theo ko biết cô ta đang khóc gì?
    “Sao tự nhiên lại ko rõ ràng là mình đâu có làm gì sai chỉ nói đúng sự thật thôi.

    Ko hiểu nổi con gái đang nghĩ gì nữa” cậu cẩm nhẩn 1 mình mà ko để ý đến mọi người xung quanh đang nhìn cậu chằm chằm, nhìn cậu với ánh mắt đấy sự ghét bỏ cùng chán ghét nhìn qua cũng thấy được mặt chữ hiện lên trên mặt mọi người ( làm con gái nhà ta khóc mà ko đi dỗ)
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 10: Chương 10


    Nhiều người thấy Cẩm Mộng vừa chạy vừa khóc thì thấy trong lòng chua xót ai lại nỡ làm cho nữ thần khóc như thế này, cũng có rất nhiều nam sinh muốn lại dỗ nhưng lại sợ nếu làm cái gai trong mắt Tống Phong thì sao ai nghĩ đến thôi cũng phải run sợ rồi.

    Cô chạy mãi thì va phải một vòng tay ấm áp quen thuộc nào đó cô ngước nhìn lên thì thấy một khuôn mặt cực kì đẹp trai lại còn cao nữa.

    Cô ta cứ nhìn mãi như đến cho đến tiếng nói của người đàn ông vang lên thì cô mới giật mình hoàn hồn trở lại
    “Em tính đứng nhìn tôi đến lúc nào đây sao lại khóc như vậy, nói tôi biết ai làm em khóc tôi sẽ giúp em xử lí tên đó” bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt đầu cô như đang dỗ ngọt tiểu bảo bối này vậy

    “Tống! tống tổng sao anh lại ở đây ko phải giờ này anh ở công ty hả” cô vội dùng tay lau đi nước mắt của mình chắc là trong bộ dạng hiện tại xấu lắm nhỉ
    “Em chưa trả lời câu hỏi của tôi sao em hỏi ngược lại tôi ai cho phép em trông bộ dạng này của em xem có phải rất hút người ko”
    “Thật ra thì em ko bị ai bắt nạt cả chỉ là mới có người từ chối lòng tốt của em thôi” giọng nói nhẹ nhàng mang theo một ít khàn vì nãy mới khóc cô ta nói dối ko hề chớp mắt đã như thế rồi còn kêu có người từ chối lòng tốt ai dám từ chối lòng tốt của một thiên thần như cô vậy
    “Nói xem tên đó là ai dám từ chối lòng tốt của em sao, muốn giúp đỡ mà còn bị người ta từ chối sao ko hiểu tên đó đang nghĩ gì nữa đây” vẻ mặt của Tống Phong khá giận dữ dám làm người hắn ta thích khóc như vậy còn nữa tên đó cũng ko nghĩ đến người này là của hắn sao
    Nghe thấy giọng nói lạnh lùng và giận dữ ấy cô ta ko giữ nữa nói ra, nói ra để vị tổng tài này thay cô xử lí chứ “ thật ra là ! là Lâm Nhất nhưng mà anh đừng bắt nạt cậu ấy nha tại vì cậu ấy cũng đáng thương mà”
    “Lại là tên đó sao được rồi em về lớp đi tôi sẽ kêu người xử lí việc này hứa với tôi sau này có việc gì thì phải báo ngay cho tôi ko được dấu trong lòng biết chưa” giọng nói của vị tổng tài này đã trở nên nhẹ nhàng và ôn nhu hơn vài phần nói xong quay người đi ra xe.

    Hôm nay hắn đến đây cũng chính là gặp nữ chính Cẩm Mộng này vì lâu ngày ko gặp nên hắn có hơi nhớ một chút vì dạo gần đây hắn cứ liên tục cảm thấy mệt mỏi có nhìn thấy hình Cẩm Mộng cũng chẳng có gì khá hơn đúng nay gặp càng chẳng khá hơn là mấy cả
    Cô ấy là thiên thần chiếu sáng cuộc đời hắn nhưng mà đối với hắn thì không nữa, hắn vẫn chưa phát hiện ra điều này vẫn nghĩ rằng chắc do cô khóc nên hắn mới như vậy.

    Càng nghĩ đến càng bực dọc buộc miệng nói một cậu khiến tài xế lái xe cho hắn cũng giật mình theo “lại là Lâm Nhất” giọng nói vô tình lạnh lùng và cùng với sát khí trên người hắn thì ko ai dám lại gần hắn cả
    Anh tài xế lại xe lòng chỉ muốn nói một cậu ông trời cứu tôi đi nhìn dáng vẻ của sếp như thế này tôi ko muốn sống nữa đâu huhuhhh tôi muốn nghỉ việc từ bây giờ”
    Lâm Nhất hắt xì liên tục ko biết dạo gần đây ai cứ nhắc cậu hoài vậy, cậu đâu có làm gì người ta đâu ngày cả nam chính hôm này cũng đâu có gặp nhỉ? Hay do nữ chính nhắc cậu, cậu cũng mặc kệ giờ cậu ko có thời gian để suy nghĩ đến những việc đó việc hiện tại là học tại sao Lâm Nhất trong tiểu thuyết lại ngu đến như vậy.
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 11: Chương 11


    Công ty X là công ty lớn nhất trong nước cũng chính là công ty của Tống Phong vừa giàu có lại có tiếng khắp cả nước ai ai cũng ngưỡng mộ phụ nữ xếp hàng xung quanh hắn ta rất nhiều nhưng hắn đâu thèm để ý đến, ko chỉ riêng phụ nữ ko thôi đâu mà có cả đàn ông nữa cơ vì có nhiều người nghe nói Tống Phong hắn đã 27 tuổi rồi mà vẫn chưa có bạn gái cũng có rất nhiều tin đồn xung quanh nhưng mấy ai để ý đâu, hắn lạnh lùng vô tình như vậy có bạn gái thì cũng chỉ được vài ngày chạy mất dép rồi chứ đừng nghĩ đến chuyện yêu đến lúc kết hôn
    Vừa bước vào công ty mặt Tống Phong đã tối đen xuống cảm giác bất an toả ra khắp công ty người muốn ho cũng ko dám ho ra sợ lúc ho ra thì Tống tổng sẽ giết mình chết nên lúc này tất cả mọi người đều giữ im lặng ko ai dám ho he tiếng nào cả.

    Hắn vừa bước vào thang máy riêng đi lên phòng của hắn thì tất cả cái im lặng lúc nãy đã thay đổi giờ trở lại ồn ào có vài người bàn tán ra bàn tán vào
    “Ê này nhìn Tống tống sợ quá ko biết là gặp chuyện ha nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tụi mình vậy á ghê quá”
    “Ai mà yêu sếp chắc ch*t nhanh lắm như tôi là tôi chạy trước rồi cho dù có đẹp trai giàu có nhưng cái tính cách vậy thì tôi bỏ cuộc”
    “Cô nói thì hay lắm nhưng đâu biết được lỡ sếp yêu vào rồi sẽ thay đổi thì sao lúc yêu ai chả mù quáng như vậy vừa điên vừa khùng haha tôi muốn nhìn thấy sếp như thế quá”
    “Bớt đi mấy bà ơi đi làm đi tám gì lắm vậy ko muốn kiếm tiền nữa sao” câu nói nay đã khiến mọi người bỏ đi ko còn xôn xao bàn tán nữa giờ đã im lặng làm việc nếu bị Tống tổng thấy là coi như mất việc

    “Kêu trợ lí Cố Nam vào đây tôi có chuyện muốn bàn bạc” Hắn lên giọng nói làm cho thư kí tay chân run rẩy toát đầy mồ hôi lắp bắp lên tiếng
    “D.

    .

    dạ tôi đi gọi liền”
    Thư kí chạy vội ra ngoài ở thêm chút nữa là đi đời rồi đi gọi trợ lí, có lẽ như trợ lí sẽ dễ dàng nói chuyện hơn với Tống tổng nhìn mặt hắn là hết muốn nói chuyện rồi
    Tiếng gõ cửa bên ngoài vàng lên được sự đồng ý của Tống Phong mới được đi vào theo như cốt truyện thì căn phòng này chỉ có Cẩm Mộng mới được tự do đi lại mà thôi còn những người khác thì ko được phép nếu tự ý đi vào thì nhẹ nhất là đuổi còn nặng nhất thì ko biết tuỳ theo hứng của hắn.

    “Có chuyện gì mà gọi tôi vậy tôi đang bận bao nhiêu là việc nói đi tôi nhờ người đi làm cho có phải liên quan đến Cẩm Mộng kia ko” trợ lí Cố Nam làm việc từ rất lâu với Tống Phong rồi cũng coi nhau như bạn bè nói chuyện ko cần xưng hô gì như những nhân viên khác
    “Đúng là liên quan đến Cẩm Mộng cậu cho người theo dõi tên công tử bột Lâm Nhất đi nhìn ngứa hết cả mắt nay tên đó còn dám làm cho Cẩm Mộng khóc đó” bực đến mức nói những lời ko ai hiểu nổi 🙂)
    “Cậu ta làm gì mà phải theo dõi sao cậu ko hỏi rõ cô người yêu tương lai của cậu xem chỉ vừa mới khóc đã kêu cho người đi theo dõi thật là.

    .


    Hắn cau mày như ko đồng ý đến những gì mà trợ lí Cố vừa nói “ tôi nói cậu làm thì cứ làm nói nhiều làm gì”
    “ được rồi làm làm Cẩm Mộng là nhất,Cẩm Mộng là số một ko một ai có thể thay thế được Cẩm Mộng cả được chưa tôi đi kêu người theo dõi đây” cậu quay người bước đi Tống tổng này vì yêu mà ngu cmnr
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 12: Chương 12


    Từ lúc Lâm Nhất gặp nữ chính đến giờ hình như cậu có chuyện gì trọng nhưng mà lại quên mất rồi, hình đến đây để gặp ai đó thì phải vì nữ chính mà quên mất “ nãy mình tính làm gì ta sao lại quên mất thế này” vừa đi vừa ôm đầu cẩm nhẩm mà ko biết mình sắp chuẩn bị va phải ai
    “Thằng Lâm Nhất kìa đại ca” một tên đàn em đưa tay chỉ chỉ về hướng Lâm Nhất đang đi tất cả đàn em của tên đại ca cầm đầu này cũng rất ghét Lâm Nhất ai ai cũng có thù với cậu tại trước kia cậu hay đi thách thức người ta mặc dù biết mình đánh ko lại số đông nhưng vẫn đam mê chọc vô mấy bọn này
    Đi được nửa đường cậu ko để ý lúc đang cúi xuống liên thiên điều gì đó đã nhìn vài đôi giày đang ở ngay đối diện cậu lúc này câub mới tỉnh hoang mang lên, mặt của tụi côn đồ hùng hùng hổ hổ khiến cậu sợ tái xanh mặt đã là một đứa dễ khóc rồi gặp như thì phải làm sao đây
    “Mày ko nhìn thấy ai đây sao trước bị đánh vẫn chưa chừa à mày nhìn với cái ánh mắt gì vậy hả ko muốn sống nữa phải ko, hôm trước tụi tao đánh còn nhẹ tay nay t ko tha cho mày đâu còn chó này” xách cổ áo cậu lên đẩy cậu vào nơi vắng vẻ lát sau ném thả cậu vào góc tường.

    Gương mặt trước tái xanh giờ còn xanh hơn nữa cú ném vừa rồi rất đau cậu rất sợ cậu đâu có muốn bị như vậy chẳng phải mấy tên này là mấy tên đánh cậu khi cậu xuyên vào sao
    “Các cậu tha cho tui đi tui ko biết gì hết tui! tui sợ mà tui ko biết đánh nhau tui có tiền hay các cậu lấy đi tui cho các cậu” sợ đến mức nói năng mơ hồ nói lung tung lộn xộn hết cả lên ko ra cái nghĩa gì nhưng cậu vẫn nói.

    Ko may sao cậu lại chọc ngoáy đến cái thứ mấy tên đó ghét tụi nó đánh Lâm Nhất đâu phải vì tiền hay cái gì đâu mà do nhìn cậu ngứa mắt thôi, tại cậu hay theo đuổi Cẩm Mộng mà tên đại ca của tụi nó cũng thích Cẩm Mộng nên là mới như thế
    “Mày nghĩ tụi tao là ăn xin hay sao tụi đeos cần tiền của mày cái thứ đang khinh như mày ai mà thèm bảo sao theo đuổi có một cô gái thôi cũng ko được chắc do tại cái nết của mày nay tao sẽ sưa lại cái nết của mày nha” tên côn đồ tính dơ tay lên đấm vào mặt Lâm Nhất thì bị đại ca của nó bắt lấy tay ko cho tiếp tục đánh nữa
    “Đại ca sao lại cản em để em đánh nó đi đại ca”

    “Câm mồm đi ra để tao nói chuyện” khuôn mặt của tên đại ca này thật sự mà nói chỉ là thua sau nam chính mà thôi nhưng ko biết sao hắn chỉ là một nhân vật qua đường bị tác giả lãng quên mà thôi tên của đại này là Trình Dương đẹp trai nhà có điều kiện nhưng mà chỉ lo tụ tập đánh nhau ko lo học hành và rất ghét những tên như Lâm Nhất
    “Này thằng kia tính cúi mặt như thế đến bao giờ hả ko phải lần trước to gan lắm hay sao sao nay rụt rè như vậy sợ rồi hả” hắn dùng bàn tay của mình cầm tóc cậu lôi lên nhưng mà hắn ko ngờ được rằng khi vừa mới nhìn thấy gương mặt này hắn lại một lần nữa rung động
    Sao lại có thể đẹp đến như vậy ko phải là con gái giả thành hay sao nói đẹp hơn Cẩm Mộng tao còn tin nữa khuôn mặt của cậu hiện tại làm cho tim hắn ko tự chủ được mà đập liên tục có thằng đàn ông nào khóc mà đẹp đến vậy được ko đây
    Chiếc má bánh bao của cậu giờ chỉ toàn là nước mắt đang chảy xuống nhìn đáng thương vô cùng nước mặt nước mũi rơi cậu khóc nhưng khóc ko thành tiếng chỉ biết lẳng lặng rơi nước mắt thôi một đứa chưa bao giờ đánh nhau như cậu biết phải làm sao với những tên trước mặt đây, khi vừa xuyên qua đây cậu đã bị đánh một lần rồi cậu ko muốn bị đáng thêm một lần nữa đâu.

    Ánh mắt đầy sự hối lỗi cậu méo máo nói lên “ tui ko hức ko biết đánh nhau thật mà tha cho tui hức đi”! !
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 13: Chương 13


    Nhìn cậu khóc thành ra như vậy ai dám đánh cậu đây đứa bé đang thương như vậy xuống tay như thế nào ko lẽ đánh vào mông cậu sao ???
    “Được rồi được rồi đừng khóc nữa ngoan đi tôi ko đánh cậu tôi chịu thua cậu đừng khóc nữa” Trình Dương dơ tay đầu hàng trước cậu như đang dỗ đứa trẻ vậy thật sự hắn ko ngờ đến được lại có loại tình huống như này xuất hiện trước kia Lâm Nhất là đứa cố chấp lúc nào cũng kiếm hắn gây chuyện nhưng mà giờ thấy cậu như vậy sao mà nỡ xuống tay đây
    “Hức cậu nói thật ko đừng có nói dối tui, tui ko phải con nít nên đừng nói dối lỡ như hức cậu ko giữ lời hứa hức thì sao” cách nói chuyện của cậu mới là thứ để chứng minh cậu là con nít đó có ai trưởng thành mà như cậu bao giờ ko à mà có cậu đấy thôi 🙂)
    “Tôi hứa với cậu tôi sẽ ko làm gì cậu được ko nào đứng dậy lau nước mắt nước mũi đi ghê chết đi được” vừa nói hắn cừa bóp má bánh bao của cậu bóp rất thích rất đã sao lại đang yêu đến cái mức độ này cơ chứ
    “Cậu đừng có bóp má tui cái má này chỉ cho người yêu tương lai của tui bóp thôi ai cho cậu đụng” nhìn Lâm Nhất dơ móng vuốt nhỏ của cậu ra doạ hắn cũng thật đáng yêu làm sao, chính bộ dạng đáng yêu này của cậu đã lấy đi trái tim bao nhiêu người rồi chứ

    Chờ cậu rời đi mấy tên đàn em mới lên tiếng trách vấn đại ca của mình tụi nó dở ra cái giọng đầy sự khó chịu khiến hắn tức lên
    “Tao cho chúng mày có quyền trách cấn tao sao tao cho nó đi là việc của tao ko phải việc của chúng mày đúng nuôi chúng mày cho lắm giờ chúng mày phản tao” cớn tức giận đến đỉnh điểm làm cho trạng thái vừa nãy của hắn đã biến mất nói chung hắn ko khác gì một tên điên
    “Tụi em xin lỗi từ sau tụi em dám như vậy nữa đại ca bớt giận đi ạ chỉ là tụi em chỉ muốn hỏi là sao đại ca tha cho nó như vậy?”
    “Tao nói chúng mày đừng nhiều lời tao tha hay tao làm gì cũng là việc của tao liên quan cái đeos gì mà chúng mày hỏi mãi thế cút hết cho” hắn giận dữ gầm lên với đàn em của hắn lúc tụi nó rời đi thì hắn bây giờ mới suy nghĩ lại sao vừa rồi lại tha cho Lâm Nhất sao hắn lại thấy một thằng đàn ông đáng yêu được còn đưa tay lên bóp má cậu dỗ cậu nín khóc bằng giọng điệu ngọt ngào? Những điều này là hắn muốn làm với Cẩm Mộng cơ mà sao giờ lại làm với cậu ko phải hắn có vấn đề rồi chứ.

    Nghĩ đi nghĩ lại là vẫn lắc đầu chỉ là do vừa nãy hắn vô ý tha cho cậu thôi Trình Dương à mày là trai thẳng người mày thích là Cẩm Mộng tên Lâm Nhất và Tống Phong là tình địch của mày ko được có ý nghĩ đáng ghê tởm đó

    Những suy nghĩ của hắn cũng được giải bày với hai chữ đơn giản đó là * vô ý* hắn đi qua đi lại mới nghĩ ra được chỉ có lí do này chính đáng nhất thôi còn mấy cái vừa rồi là ko phải ko đúng về hắn
    “Huhu Trương Bằng nãy tui kêu cậu mà cậu ko nghe sao, tui kêu cậu mà tui lại gặp Cẩm Mộng cô ta kêu tôi sao ko theo đuổi cô ta nữa nếu cố gắng thêm chút nữa là cô ta sẽ đồng ý cậu nói xem xem có phải cô ta bị sao ko” nhìn chằm chằm vào mắt của Trương Bằng mà nói
    “Cô ta nói với cậu như vậy vc thật sao cô ta lại có cái suy nghĩ như vậy ko phải trước đây cậu theo đuổi mà cô ta ko đồng ý hay sao giờ là đang diễn trò gì vậy”
    “Đúng đúng cậu nói coi ko phải cô ta có tình cảm với Tống Phong sao, sao lại nói tôi như vậy làm gì tính yêu nhiều người cùng một hã” Lâm Nhất nói ra một cậu rất vừa ý
    “Tôi cũng đoán thế hay cô ta chỉ muốn tiền thôi” Trường Bằng đồng ý với lời nói của Lâm Nhất rồi còn nói thêm câu nữa cho đỡ thiếu vì hoàn chính xác Cẩm Mộng là con người như vậy.
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 14: Chương 14


    Tiếng chuông reo vào học đã cất lên mọi người đã từ bên ngoài chạy ùa vào tập trung cho tiết đầu bữa học.

    Lâm Nhất nhìn mọi người chạy vào thì bắt đầu cảm thấy chán nản vì từ trước đến nay việc học chính là cái việc mà cậu ghét nhất mỗi lần cứ đến giờ thì cậu cứ ngủ đâu có hiểu gì đâu, nhưng mà cậu đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết này rồi thì cậu phải cố gắng giúp nguyên chủ tốt nghiệp.

    Giáo viên bước vào lớp để nhắc nhở học sinh sắp tới sẽ thi thử nói với các học sinh rằng phải học tập chăm chỉ năm cuối rồi thi thử càng ngày càng nhiều với cái đầu óc của Lâm Nhất thì sao chịu nổi đây vốn đã là một đứa nhác rồi giờ phải ngồi vào bàn học để học thì càng làm cậu mệt mỏi chán nản hơn trước

    “Sao ko xuyên vào cái lúc mà nam phụ tốt nghiệp ấy tự nhiên xuyên vào đúng lúc cuối năm lớp 12 làm gì” mặt mày cậu tỏ vẻ ra chán ghét người ta chỉ cần liếc qua cũng có thể thấy được
    Bỗng giáo viên trên bục giảng cất tiếng nói cậu “Lâm Nhất mấy lần thi thử trước em đã làm cái lớp này tụt dốc rất nhiều nhìn những người xung quanh em xem có ai như em ko đã năm cuối rồi còn vài tháng nữa là tốt nghiệp, em ko muốn học đại học thì thôi nhưng em phải lấy đước cái bằng tốt nghiệp chứ”
    Mặt của Lâm Nhất giờ đỏ hết lên vì quá xấu hổ ko ngờ Lâm Nhất này còn học ngu hơn cả cậu nữa nhưng mà người hứng chịu mấy lời chửi mắng này là cậu nghe chứ có phải tên kia nghe đâu tác giả viết truyện này hình như ghét Lâm Nhất hay gì đó rõ ràng các tiểu thuyết khác đều viết nam phụ độc ác nhưng đầu óc rất thông minh mà còn cậu thì sao xuyên vào cái nhân vật vừa ngu vừa ác là sao đây🙁(
    “Em nhìn chằm chằm tôi cái gì tôi nói sai cái gì sao thành tích học tập thì dở chỉ được cái gây chuyện là giỏi rồi sau em tính làm cái gì đây ở nhà ăn bám mẹ em sao” giáo viên đập bàn một cái khiến cậu hoảng hồn trở lại đúng giáo viên nói đúng ko lẽ cứ ăn bám mẹ phải tốt nghiệp mới có cơ hội vào công ty thay mẹ làm việc được chứ nếu ko tốt nghiệp sẽ bị người ta nói này nói kia thực xấu hổ Lâm Nhất là người yêu thương mẹ của mình nên không dám làm những điều ấy chỉ còn một cách đó là học thôi
    “Dạ em biết rồi em sẽ cố gắng học tập ạ” lời cậu nói ra trông có vẻ rất thật lòng mình nên giáo viên kìa vừa nghe liền ừ một cái cho qua ko biết là có thức học tập hay ko nhưng vừa nghe thấy cái giọng nói ấy thì vô thức ừ thử lần này nghe một lần cuối nếu ko được thì cũng chịu đâu có bắt ép gì được nữa đâu

    Hết giờ mọi người đi về hết Lâm Nhất chạy ra xe thật nhanh để trở nhà cậu nhớ mẹ cậu rồi mấy bữa nay mẹ cậu cứ bận suốt thời gian gặp mặt cũng ít đi rất nhiều làm cậu thực sự rất lo lắng cho bà “nè mẹ tui nay có mệt ko vậy tui nhớ bà nhiều nhiều lắm rồi đó”
    “Ngày nào bà ấy cũng làm việc cậu nói xem có mệt hay ko, cậu còn ko mau tốt nghiệp rồi ra giúp đỡ bà đi” lời nói này phát ra từ người lái xe nếu là Lâm Nhất trước đã bị ăn đập rồi nhưng người lái xe nghĩ hiện giờ cậu sẽ ko như trước nên mới dám nói như vậy
    “Tui cũng muốn lắm nhưng mà tui ngu quá ko biết phải làm sao cả đây” vẻ mặt ủ rũ của cậu hiện lên khiến người lái xe cũng cảm thấy thương vì cậu thay đổi quá nhiều từ một tên b**n th** vừa ngu vừa điên giờ lại trở thành một bé đáng yêu như vậy làm sao kìm lòng nỗi đây đành phải dỗ cậu cho cậu vui lên
    “Ko phải chỉ cần cậu chăm chỉ thì cậu sẽ làm được sao cũng giống trước vậy ko phải cậu là đứa bé hư sao giờ cậu đã trở thành đứa bé ngoan đấy thôi tôi tin cậu sẽ làm được” nghe được mấy lời dỗ dành này bỗng chốc cậu đã vui lên ko còn cảm thấy buồn như khi nãy nữa.

    “Đúng vậy chỉ cần tui cố gắng thôi phải ko cái này dễ tui làm được hihi”
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 15: Chương 15


    “Mẹ ơi con về rồi” cậu chạy vào thẳng trong nhà đi tìm mẹ cậu lúc trước thì ko có bà nên có vẻ nhà trống vắng lắm giờ có bà rồi thì có cảm giác như mọi thứ sáng sủa như có gì đó tạo nên một cái vẻ ồn ào gì đó ví dụ như tiếng ồn ào từ bên ngoài của Lâm Nhất ngay lúc này
    “Chạy từ từ thôi ta đang ở đây chứ có đi đâu đâu, giọng con to như vậy sao ở trong này ta còn nghe thấy đây này” bà bất lực nói với cậu đứa bé này hiện tại ngoan ngoãn như vậy bà thương cậu nên bà phải nói
    “Dạ con biết rồi mẹ dạo này mẹ làm việc nhiều như vậy mẹ có mệt ko con lo cho mẹ lắm á con chẳng biết làm gì để giúp mẹ cả toàn phá mẹ ko à” mặt buồn thiu mắt cậu đỏ lên rưng rưng nhìn bà tuy cậu biết đây là mẹ của Lâm Nhất trong tiểu thuyết nhưng mà hiện tại thân xác này là của cậu rồi cậu phải yêu thương bà như bà yêu thương cậu vậy ko thể phụ lòng bà mãi như vậy được
    “Đứa bé này thật là sao lại sắp khóc thế này nếu biết lo cho ta thì phải chăm chỉ học tập đi chứ còn có mấy tháng nữa thôi phải ko nào đợi con tốt nghiệp rồi thì có thể làm ta bớt lo lắng hơn” bà xoa đầu cậu như một đứa nhóc vậy đó đối với bà cậu vẫn luôn là bé cưng của bà ko ai có thể thay đổi được chuyện đó cả, trước đây cậu có làm điều sai trái gì đi chăng nữa bà vẫn một mực tin rằng chắc chắn sẽ có ngày cậu chịu thay đổi bản thân giúp bản thân trưởng thành hơn
    “Con biết rồi con sẽ tốt nghiệp rồi vào công ty giúp đỡ cho mẹ nhé mẹ”
    “Được được ta tin con mau đi tắm rồi xuống ăn cơm với ta, ta đi làm về cũng đã mệt lắm rồi đây”

    “Mẹ chờ một chút thôi con sẽ tắm nhanh lắm”
    Mấy người giúp việc nghe được những lời nói này từ cậu cũng đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn về cậu lúc trước khi thấy cậu thay đổi thì luôn nghĩ chắc chắn cậu đang giả vờ giả tạo để lấy lòng bà nhưng cho đến ngày hôm nay thì mới nhìn ra được Lâm Nhất thay đổi thật rồi ko còn hư hỏng như trước bây giờ lòng của cậu luôn hướng về mẹ của mình.

    Mấy người nhìn mà ngưỡng mộ vô cùng họ ước rằng cũng có một đứa con ngoan ngoãn nghe lời như thì hay biết mấy tuy học ko giỏi cũng được chỉ cần biết giúp đỡ bố mẹ bớt khổ là tốt rồi
    “Mẹ chờ con lâu ko”
    “Ko lâu ngồi xuống ăn cơm đi đừng có nhảy nhót như con sâu như vậy nữa”

    “Dạ mẹ à mà mẹ này mai con tính đi mua mấy cuốn sách để học á, con sẽ học tập chăm chỉ cho mẹ thấy” cậu cầm bát cơm cười cười nói nói
    Từ khi cậu trở nên như vậy thì hình như khoảng cách của cậu và mẹ cậu trở nên gần lại hơn rất nhiều tất cả mọi người trong nhà đều có thể nhìn ra được trước khoảng cách xa bao nhiêu thì bây giờ lại gần bấy nhiêu như ko còn yên ắng giống trước
    “Ừ nhớ là mua sách đấy đừng có la cà lung tung biết ko bé ngoan phải biết nghe lời mẹ được ko nào”
    “Dạ dạ bé ngoan nghe lời mẹ rồi mà”
    Ăn xong cậu giúp mấy người giúp việc một tay lau dọn bàn các thứ xong mọi người thấy cậu như vậy thì rất vui
    “Cậu chủ có vẻ thay đổi thật đấy giờ ngoan lắm á nói gì nghe đấy ai mà lấy được cậu chủ này thì là phúc ba đời đấy chứ đùa”
    “Còn phải nói sao vừa đẹp trai ngoan ngoãn có chút ngốc nhưng vẫn rất được sao dù gì cũng là con nhà giàu nữa khéo lại một đống nữ sinh trên trường xếp hàng dài ấy chứ”
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 16: Chương 16


    Sáng sớm hôm sau cậu thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị đi mua sách về để học nhưng mà hình như là dậy sớm quá thì phải mới có 7 giờ thôi nên cậu đành ngủ thêm lúc nữa, ngủ đã con mắt đến tận 9 giờ thì lúc này cậu mới chịu dậy để VSCN nay là chủ nhật nên cậu hơi lười một chút xíu
    “Cậu chủ bà chủ bảo đưa cậu cái thẻ này để dùng mua sách bà chủ nói là cậu thích mua bao nhiêu thì mua ko cần phải tiết kiệm cho bà đâu”
    “Dạ em chỉ mua vài cuốn thôi mẹ có cần phải như vậy ko, à nhưng mà chị đừng gọi em là cậu chủ như vậy nữa nghe cứ sao sao ý chị cứ gọi em là Nhất được rồi” cậu ko thích người ta gọi cậu là cậu chủ chút nào nghe cứ ngượng ngươngj sao sao ý cậu ko quen
    “Được được hay chị gọi em là bé ngoan có chịu ko nhìn em ngoan ngoãn như vậy mà”
    “Dạ được á chị em cũng thích tên bé ngoan này thật sự rất đáng yêu”

    Sau một lúc nói chuyện vui vẻ với chị giúp việc vừa nãy thì mới biết được tất cả mọi ngừoi trong nhà đều yêu thích cậu ngoan ngoãn nghe lời như vậy hư sẽ ko được ai yêu thương đâu
    Hôm nay cậu ko đi với người lái xe kia cậu muốn đi bộ xem mọi thứ ở bên ngoài hơn ngồi trong xe nhiều cũng hơi ngột ngạt nhưng mà hình như cậu ko biết rằng hiện tại cậu đi đến đâu cũng sẽ có người đi theo sau cậu??
    Đúng đúng người theo dõi cậu là người của Tống tổng hắn từ trước đã cho trợ lí Cố sai người theo sát cậu cho dù cậu làm cái gì cũng phải đi theo ko thể bỏ sót bất cứ hành động nào của cậu
    Người kia theo dõi cậu ngày nào cũng gửi báo cáo cho Tống Phong nhưng ngày nào cũng như ngày nào đi học xong về nhà gặp Cẩm Mộng cũng ko có hay là do hắn nghi ngờ nhiều quá
    Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trên bàn thấy cậu đang đi đâu đó từ khi cậu bước ra khỏi nhà đến giờ hắn vẫn để ý đến bất kì hành động của cậu, thấy cậu đi trên đường giúp đỡ một cụ già qua đường rồi còn giúp mọi người làm việc này đến việc khác ủa khoan khoan này là sao wtf hắn vẫn ko biết từ ngày giờ hắn đang coi cái gì nữa
    “Này ko phải là quá ngoan rồi sao, ko phải trong bản điều tra kia nói rằng cậu ta khác sao bây giờ lại khác như vậy cái này là cái gì đây” mặt hắn giờ đầy dấu chấm hỏi mặt có vẻ rất hoang mang có nhiều sự nghi vấn ở đây hắn gọi người điều tra thông tin của cậu vào

    “Sếp gọi tôi có chuyện gì”
    Hắn quay cái máy tính qua cho tên đó xem thì mặt hắn cỏ vẻ như chưa hiểu chuyện gì làm tự nhiên cái gọi người khác vào đây rồi cho xem cái này là có ý cm gì đây
    “Vẫn ko hiểu sao cậu nhìn thấy cái tên này ko cái tên tôi cho cậu đi điều tra rõ ràng ở trong cái tờ giấy đó ghi khác sao đây lại khác như vậy” mặt ko vui của Tống Phong xuất hiện cái ko khí ngột ngạt đã bắt đầu hiện lên khiến cho mặt của tên kia xanh tái mét run bần bật ko biết làm gì để giải thích
    Bỗng tên đó nghĩ ra một chuyện trước đây đi điều tra hình như cũng nghe ngóng được từ mấy người giúp việc trong nhà Lâm Nhất nói chuyện với nhau đành lên tiếng trả lời “ sếp tôi nghe mấy người giúp việc trong nhà cậu ta nói dạo gần đây cậu ta thay đổi rất nhiều như kiểu trở thành một con người khác vậy, ngoan ngoãn nghe lời đi học xong thì trở về ko còn tụ tập đánh nhau nhưu trước nhưng nếu như một người có thể thay đổi nhanh như vậy tôi ko tin lắm đâu thưa sếp”
    Hắn gật đầu nghe tên kia giải thích nghe cũng có vẻ hợp lí “đúng rồi làm gì có người nào thay đổi một cách nhanh chóng như vậy trừ khi có linh hồn khác trong người cậu ta mà thôi nhưng điều này là phi thực tế.

    Tên này đúng là giả tạo biết dở trò như vậy được ta chơi với cậu xem ai mới là người có được Cẩm Mộng
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 17: Chương 17


    Lâm Nhất ra đường gặp ai cũng giúp cậu vốn dĩ luôn như vậy nhưng mà làm những việc này cậu cảm thấy rất vui có thể giúp đỡ người khác thật sự là một điều gì đó hạnh phúc nhất trong cuộc sống của cậu.

    Cậu làm những việc này ai ai cũng khen cậu ngoan ngoãn lễ phép sinh ra cậu trên đời này chắc bố mẹ cậu cũng hạnh phúc lắm
    Đúng lúc đi đến tiệm sách cậu gặp Cẩm Mộng quả nhiên vẫn xinh đẹp như ngày nào ko có một chút thay đổi nào cả hiện cô đang làm thêm ở đây nói chung là chỉ làm việc bán thời gian thôi chứ công việc chính của cô ta là lừa đảo tiền của đàn ông, những tên ngu dốt mới thích cô ta thôi ai mướn cô ta xinh đẹp như thế làm gì
    Lúc này cậu tính quay đầu đi cậu ko muốn gặp rắc rối gì với cô ta cả lỡ như Tống tổng xuất hiện ở đây thì ch*t chắc rồi cậu ko muốn số phận của cậu như trong sách kể đâu, cô ta đã nhìn thấy cậu rồi thì làm sao có thể bỏ qua mà ko gọi được chứ
    “Lâm Nhất tôi nè sao cậu cứ tránh né tôi như vậy tôi đâu có làm gì cậu đâu” cô ta đưa tay ra nắm lấy cổ tay của Lâm Nhất cho dù cậu muốn giật tay ra cũng ko được nếu như mạnh quá thì cô ta sẽ ngã mà ngã thì người bị nói là ai? Là cậu chứ còn ai nên cậu đành phải quay lại để nói chuyện với cô

    “Ko phải lần tôi đã nói rõ với cô rồi sao tôi ko có theo đuổi cô nữa giờ chúng ta giả vờ như ko quen biết thì tốt hơn đấy” mặt cậu giả vờ lạnh lùng khiến ai ai đều cảm thấy mặt của bé ngoan này có làm cái vẻ mặt lạnh lùng thế nào cũng ko ra ấy kiểu cứ buồn cười
    “Sao cậu lại nói như vậy với một đứa con gái như thế chứ tôi đang chờ rất chờ cậu cơ mà sao cậu nỡ nói vậy” lại dùng cái ánh mắt sắp khóc ấy thực sự nếu như ko phải là Lâm Nhất mà thay bằng một người khác đi thì họ chắc chắn sẽ mê say đắm cô từ ánh mắt này đi.

    Nhưng nó hoàn toàn vô dụng với Lâm Nhất một khi cậu đã nói ko thích chính là ko thích nữa cho dù có lôi kéo ta sao cậu cũng ko quan tâm, lần này nói cậu là bé hư cũng được nhưng cậu tuyệt đối sẽ ko bao giờ chấp nhận chuyện của cô ta vừa nói ra
    Lúc này Tống Phong thấy được cảnh này thì lập tức hoảng hốt mặt hắn ta tối xầm cả lại một bầu ko khí u ám vây quanh khắp cả công ty ấy mọi người trong công ty ai ai cũng lo sợ vì từ trước đến nay chưa bao giờ gặp loại trường hợp nào như thế này, ai dám làm cho Tống tổng phải như vậy là kẻ nào dám làm như thế vậy ko phải quá tự tin hống hách về bản thân quá sao đây.

    Hắn ko thể nhìn được nữa lập tức đập nát cái máy tính đi cơn giận dữ đã đến tột cũng loại chuyện này mà lại xảy ra với hắn sao từ trước đến nay chưa một ai dám làm điều này với hắn cả thật đáng ghê tởm

    “Tại sao lại là cái loại tình cảm ghê tởm ấy chứ con đàn bà dơ bẩn”hắn mắng một câu khiến cho lòng hắn cảm thấy hả hê hơn phần nào tại từ trước đến giờ trong mắt hắn Cẩm Mông ko phải là loại ngừoi như vậy cô ta là một tiên nữ hạ phàm một người con gái duy nhất từ trước đến nay hắn yêu nhưng hắn chưa kịp tỏ tình với cô ta mà cô ta đã như vậy đúng thật may mắn cho hắn khi chưa tỏ tình
    “Nè cậu buông tui ra đi tui nói rồi mà cậu bị điên à tui từ bỏ cậu rồi cậu cứ bắt tui theo đuổi cậu lại là ý gì đây hả,bỏ ra tui còn đi mua sách” cậu giật cánh tay cậu ra cô ta giả vờ ngã xuống rồi dùng ánh mắt ko biết rồi khóc oà lên khiến mọi ngừoi xung quanh để ý rất nhiều
    “N.

    .

    nè xin lỗi tui chưa làm gì mà đừng khóc nữa rõ ràng cậu cầm tay tui mà” cậu càng nói thì cô ta càng khóc to hơn mặt cậu hoang mang lo sợ lỡ cậu bị người ta đánh thì sao tự nhiên mỗi lần gặp nữa chính đều gặp mấy cái chuyện xui gì thế này
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 18: Chương 18


    “Này Lâm Nhất cậu lại làm cái trò gì vậy” đằng cậu bỗng xuất hiện một tiếng nói voi cùng giận dữ, tiếng nói như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy thật sự cậu rất sợ loại việc này xảy ra.

    Người con gái đẹp này khóc ai mà ko muốn ra giúp chứ nhưng mà hình như cái người đang giận dữ nói ấy có biết cậu
    Cậu xoay người lại từ từ rồi có một bàn tay đấm thẳng vào mặt cậu, cậu lúc này hoảng hốt vô cùng tự nhiên lại đánh cậu trong khi cậu ko hề làm gì, cậu ôm lấy mặt mình ngã xuống đất lúc này cậu ngước lên, cậu thấy được vẻ đáng sợ của người kia đang nhìn mình với ánh mắt muốn giết người vậy

    “Mày nhìn cái đeos gì mày đừng có nghĩ lần đó tao tha cho mày là mày muốn làm gì thì làm bớt bắt nạt người khác đi mày ko thấy cô ấy khóc sao, tao cảnh cáo mày một lần cuối cùng tránh xa cô ấy ra” Trình Dương xuất hiện đột ngột thì ra hắn giận dữ như vậy là chuyện cô ấy khóc chứ thực chất ra hắn vẫn đâu biết chuyện gì
    Mắt cậu đỏ lên đúng ai mướn trước đây mình đã làm những chuyện như vậy bị đấm cũng đáng lắm chứ đùa nhưng tên đó cũng phải tìm hiểu kĩ rồi mới đánh chứ chưa gì đã đấm vào mặt cậu như vậy mà cậu trở tay ko kịp nữa nếu cậu lấy tay đang ốm chiếc má mũm mĩm ra thì sẽ thấy được một mảng đỏ hiện trên má ấy
    “Cậu ko biết chuyện gì chạy đấm tui, cậu ko biết tại sao cậu đấm tui chứ rõ ràng do cô ấy mà” giọng nói của cậu cất lên đầy sự uất ức ko kiềm chế nổi nên cậu đành nói ra nhưng hình như tên Trình Dương kia một câu cũng ko lọt vào tai thì phải
    “Tại là tại cái gì chính mắt tay nhìn thấy cậu đang bắt nạt cô ấy giờ còn dở giọng cái gì cất cái ánh mắt ghê tởm của cậu đi từ nay về sau tránh xa cô ấy ra đừng để tôi gặp lại cậu”

    “Tui nói cho cậu biết tui cũng ko muốn dính dáng gì đến các người hết tui đã nói với cô ấy tui ko theo đuổi cô ấy nữa nhưng vừa rồi cô ấy cầm tay tui kêu tui theo đuổi cô ấy lại, vừa rồi tui chỉ muốn lấy tay mình ra khỏi tay cô ấy thôi, rõ ràng cậu ko biết chuyện lại chạy đánh tui cậu có quyền gì hả” cậu uất ức đến đáng thương bé ngoan cuối cùng cũng khóc thật sự đây là điều cậu nhẫn nhịn từ lâu rồi, nói xong cậu chạy đi cậu ko muốn gặp mấy cái người đó một chút nào nữa rõ ràng nay đi mua sách mà phải gặp những chuyện ko đâu tốn bao nhiêu thời gian của cậu
    Thấy cậu chạy đi nghe cậu nói những lời đó thì lòng hắn cũng thấy khó chịu rõ ràng hắn cũng nên hiểu chuyện trước rồi mới đánh người cú đấm vừa rồi có đau ko ( đấm thử xem có đau ko nhé) hắn xoay người đã thấy Cẩm Mộng đứng bên cạnh lộ ra vẻ mặt đầy ngoan hiền và tội lỗi nói thật ra khuôn mặt của cô đẹp nhưng cái đẹp của cô hoàn toàn thua xa Lâm Nhất tuy cậu là con trai nhưng người rất nhỏ gầy tổng quan khuôn mặt của cậu rất đẹp mắt to mũi cao da còn trắng hơn mấy đứa con gái điểm nhấn chính là cặp má bánh bao nhìn đáng yêu vô cùng.

    Cẩm Mộng giờ mới lên tiếng giải thích sao nãy giờ Trình Dương đánh Lâm Nhất ko giải thích “Trình Dương hình như anh hiểu lầm gì thì phải là tại em nắm tay cậu ấy nên cậu ấy mới làm như vậy sao anh lại đánh cậu ấy” tuỳ nói vậy nhưng thật chất ra là lòng cô đang cười tất cả đàn ông đều đứng ra bảo vệ cô dùng hết tình cảm để yêu thương cô những loại như Lâm Nhất giờ cô ko cần nữa nếu đã từ bỏ cô thì bị đánh cũng đáng đấy chứ
    Nhìn thấy vẻ mặt đầy nước mắt của cô lòng hắn ko chịu được thực ra hắn đánh cũng đúng mặc kệ tên kia nghĩ gì thì nghĩ giờ trong lòng hắn chỉ có mỗi Cẩm Mộng mà người duy nhất ko thể thay đổ được trái tim hắn chỉ có cô gái ấy thôi, hắn cười cười xoa đầu cô thể hiện rằng ko sao “ ko sao cả cậu ta đang bị như vậy”
     
    Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
    Chương 19: Chương 19


    Chương bị lỗi vui lòng thông báo tới dịch giả để sửa lỗi!.
     
    Back
    Top Bottom