Cập nhật mới

Fanfiction | peran | nguyệt cầm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399551289-256-k612221.jpg

| Peran | Nguyệt Cầm
Tác giả: lecterandk
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

warning: oe, đọc và tìm hiểu kỹ tag.

định nghĩa "cái chết đẹp nhất" - peran

họ dành những ngày cuối cùng sống trong sự xa hoa và lãng mạn tột độ. mỗi bữa ăn, mỗi nụ hôn đều mang vị đắng của sự kết thúc. họ tranh nhau xem ai sẽ là người ở lại cuối cùng để thu dọn ký ức và tiễn người kia đi.



viperlol​
 
| Peran | Nguyệt Cầm
1. bữa tiệc của những kẻ tử tù


25/12/2025

783 từ

*Người hầu Park may mắn và thiếu gia Choi xinh đẹp.

___________________________________

căn biệt thự nằm biệt lập trên vách đá ven biển đang run rẩy dưới cơn thịnh nộ của đại dương. tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá bên dưới nghe như tiếng sấm rền, báo hiệu cho sự sụp đổ của một đế chế. nhưng bên trong sảnh chính, thời gian dường như đã ngưng đọng.

park dohyeon đứng trước gương, tỉ mỉ thắt lại chiếc cà vạt lụa đen cho người đàn ông đang ngồi trên ghế. choi hyeonjun ngước nhìn, đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự bình thản đến đáng sợ.

"Anh trông có ổn không?"

choi hyeonjun hỏi, giọng nhẹ tênh như sương khói.

park dohyeon không trả lời ngay. hắn dùng những ngón tay thon dài, lạnh lẽo vuốt lại cổ áo cho cậu. hắn ngắm nhìn gương mặt ấy – gương mặt mà hắn đã dùng cả thanh xuân để tranh đoạt, để bảo vệ, và giờ đây, chính tay hắn sẽ tiễn đưa nó vào cõi vĩnh hằng.

"Anh là kiệt tác rực rỡ nhất mà cái chết từng được chạm vào của riêng em, Choi Hyeonjun."

park dohyeon khàn giọng, đặt một nụ hôn lên trán cậu.

"Đặc biệt là vào đêm nay."

hôm nay là ngày cuối cùng. lệnh truy sát của cha đã được ban bố, và chỉ trong vài giờ nữa, những họng súng đen ngòm sẽ bao vây lấy nơi này. họ không còn đường lui, và họ cũng không muốn lui. với park dohyeon, việc để choi hyeonjun rơi vào tay kẻ thù, để cậu bị sỉ nhục hay chịu đau đớn, là một tội ác mà ngay cả cái chết cũng không rửa sạch được.

hắn đã chuẩn bị một lối thoát khác. một lối thoát lộng lẫy và kiêu hãnh hơn.

trên chiếc bàn tròn phủ khăn gấm, một bữa tiệc thịnh soạn đã được bày ra. có rượu vang đỏ sẫm như máu từ vùng Bordeaux, có những đóa hồng trắng đã bắt đầu héo úa, và ở giữa là hai chiếc ly pha lê lấp lánh.

park dohyeon rót rượu.

đôi tay hắn chưa từng run rẩy khi cầm súng, nhưng lúc này, những giọt rượu vang lại bắn tung tóe lên mặt bàn như những vệt máu tươi. hắn lấy từ túi áo ra một lọ thủy tinh nhỏ, bên trong chứa thứ chất lỏng không màu, không mùi.

Euthanasia. sự giải thoát êm ái nhất.

"Em đã hứa rồi chứ?"

choi hyeonjun khẽ chạm vào tay hắn, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào lọ thuốc.

"Em sẽ không để anh đi một mình."

"Em hứa."

park dohyeon siết chặt tay cậu, ánh mắt hắn rực cháy một tình yêu điên cuồng và tuyệt vọng.

"Em sẽ thu dọn ký ức của chúng ta, sẽ đợi anh ngủ thật sâu, rồi em sẽ đi theo ngay phía sau anh.

Ở thế giới kia, anh chỉ cần quay đầu lại là sẽ thấy em."

choi hyeonjun mỉm cười. cậu cầm chiếc ly của mình lên, lắc nhẹ thứ chất lỏng đã được pha trộn định mệnh. cậu không sợ cái chết, cậu chỉ sợ phải sống trong một thế giới không có park dohyeon. nếu cái chết là cách duy nhất để họ được bên nhau mãi mãi, thì cái chết chính là đặc ân lớn nhất.

"Nào, Dohyeonie.

Ta sẽ bên nhau, mãi mãi."

tiếng đĩa than rè rè vang lên trong không gian yên tĩnh. bản Danse Macabre bắt đầu bằng những nốt piano gõ nhịp tử thần. trong ánh nến lung linh sắp tàn, hai bóng hình giao hòa vào nhau, xoay tròn giữa sảnh lớn rộng mênh mông.

họ hôn nhau. nụ hôn mang vị chát của rượu, vị mặn của nước mắt và vị lạnh lẽo của hư vô.

"Anh yêu em, Park Dohyeon."

"Ngủ đi, tình yêu của em.

Khi tỉnh dậy, trời sẽ lại sáng, và sẽ không còn ai chia cắt được chúng ta nữa."

chiếc ly pha lê trên tay choi hyeonjun trượt khỏi những ngón tay yếu ớt, rơi xuống thảm lông, không một tiếng động. cậu tựa đầu vào vai hắn, hơi thở lịm dần, đôi mắt khép lại trong sự bình yên tột cùng.

park dohyeon ôm chặt lấy cơ thể bắt đầu lạnh dần của cậu, đứng lặng giữa bóng tối đang bủa vây. hắn đưa ly rượu còn lại lên môi, ánh mắt nhìn về phía cửa chính nơi tiếng động cơ xe bắt đầu gầm rú.

hắn mỉm cười. bữa tiệc chỉ mới bắt đầu.
 
| Peran | Nguyệt Cầm
2. đường kim thêu dệt mộng tuyết tan


tiếng sóng vỗ ngoài vách đá đã lùi xa, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến gai người của ngọn hải đăng nơi jeju.

cơ thể cậu lạnh ngắt, cứng đờ trên chiếc giường phủ ga lụa trắng.

đôi mắt từng chứa cả mùa thu giờ đây đờ đẫn, nhìn vào khoảng không vô định. nhưng đối với park dohyeon, đây không phải là một cái xác.

đây là một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhất mà hắn từng sở hữu.

choi hyeonjun không còn nói được. phổi cậu đã bắt đầu tràn dịch, mỗi nhịp thở phát ra âm thanh khò khè, run rẩy như một chiếc đồng hồ cũ sắp hỏng. nhưng thay vì hoảng loạn, cậu nhìn hắn bằng đôi mắt đục dần, nhưng sâu bên trong là một sự cuồng tín - cậu tôn thờ kẻ đang giết mình.

park dohyeon không vội vã. hắn dùng chiếc dao phẫu thuật nhỏ, tỉ mỉ rạch một đường mảnh dọc theo xương quai xanh của choi hyeonjun, chậm rãi như thể đang điêu khắc trên đá quý.

"Anh thấy không?

Cha nuôi anh bằng sữa và nhung lụa để em trở thành một món đồ trưng bày sạch sẽ."

park dohyeon thì thầm, giọng khàn đặc mùi dục vọng vặn vẹo. hắn cúi xuống, dùng lưỡi liếm lấy dòng máu nóng đang rỉ ra từ vết rạch.

"Nhưng em nuôi anh bằng sự mục nát.

Kì diệu là.... máu của anh mang vị ngọt của 'ái'.

Thật lộng lẫy."

choi hyeonjun nấc lên một tiếng nghẹn ngào, bàn tay cậu run rẩy không phải để đẩy park dohyeon ra, mà là để lùa vào tóc hắn, ấn đầu hắn sâu hơn vào vết thương của mình. cậu muốn hắn uống cạn mình. cậu muốn trước khi chết, à không, bắt đầu hành trình mới nơi phương trời mới cùng park dohyeon, cơ thể này phải bị vấy bẩn đến mức không một nghi lễ mai táng nào của gia phả có thể tẩy rửa được.

đó là cách duy nhất để cậu trả thù sự kìm hãm của cha: trở thành rác rưởi của Park Dohyeon còn hơn làm báu vật của Choi gia.

park dohyeon cười, một nụ cười rách nát. hắn lấy từ trong khay bạc một bộ kim chỉ khâu vết thương loại lớn. với đôi bàn tay thuần thục đến chết người ấy, hắn bắt đầu thực hiện nghi lễ cuối cùng. hắn áp bàn tay mình vào lòng bàn tay choi hyeonjun, rồi lạnh lùng đâm xuyên mũi kim qua da thịt của cả hai. hắn đang khâu tay mình vào tay cậu.

tiếng kim đâm qua lớp biểu bì ràn rạt, tiếng choi hyeonjun rên rỉ đứt quãng vì cơn đau kích thích cực độ. máu đỏ tươi bắt đầu trào ra, kết dính hai bàn tay lại thành một khối thịt đẫm máu. choi hyeonjun nhìn chằm chằm vào mũi kim đang xuyên qua người mình, đôi mắt cậu ánh lên một sự thỏa mãn bệnh hoạn. cậu muốn bị khóa chặt vào hắn, bằng xương, bằng thịt, bằng nỗi đau không thể tháo rời.

bên ngoài, tiếng phá cửa dồn dập. tiếng người cha gào thét ra lệnh phải mang "đứa con trai hoàn hảo" của ông ta về bằng mọi giá.

"Nghe thấy không?

Lão già đó đến đòi Doranie đấy."

park dohyeon nghiến răng, dùng dây thép quấn thêm nhiều vòng quanh cổ tay đã khâu chặt của cả hai, siết đến mức xương cổ tay kêu lên những tiếng rắc khô khốc.

choi hyeonjun hộc ra búng máu đỏ thẫm, bắn đầy chiếc áo thể thao của park dohyeon. cậu dùng chút tình yêu cuối cùng, cắn mạnh vào vai hắn, răng ngập sâu vào da thịt như muốn để lại một dấu ấn vĩnh cửu. cậu không muốn được cứu. cậu muốn chết ngay tại giây phút này, trong trạng thái dơ bẩn và nát bấy nhất.

park dohyeon vớ lấy can xăng đã chuẩn bị sẵn, tưới đẫm lên người cả hai. mùi xăng nồng nặc át đi mùi hoa hồng héo hoà lẫn với máu, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở của cái chết.

"Chúng ta sẽ không để lại dù chỉ là một mẩu xương cho bọn họ.

Anh biết đấy, chúng ta là của nhau.

Chúng ta tất cả là của nhau."

park dohyeon kề sát môi vào môi Hyeonjun, hít lấy hơi thở cuối cùng mang vị máu của cậu.

hắn bật bật lửa.

đúng lúc cánh cửa bị tông sập, một ngọn lửa hung bạo bùng lên, tham lam liếm láp hai bóng hình đang quấn quýt lấy nhau trên chiếc giường. người cha băng qua đám khói, chỉ kịp nhìn thấy con trai mình - niềm tự hào lừng lẫy của ông ta - đang bốc cháy trong tư thế khâu chặt vào kẻ thù, một cái xác không còn nguyên vẹn, bị vấy bẩn bởi máu, xăng và một tình yêu điên rồ đến mức thần thánh cũng phải quay lưng.
 
| Peran | Nguyệt Cầm
3. yến tiệc của những linh hồn trắng


ngọn lửa tại ngọn hải đăng năm ấy không chỉ thiêu rụi hai cơ thể, nó thiêu rụi cả một vùng ký ức của nhà họ choi. người ta nói rằng, vào đêm định mệnh đó, tiếng thét của người cha không phải vì thương xót con trai, mà vì sự kinh tởm khi chứng kiến kiệt tác của mình bị vấy bẩn đến mức không thể nhận dạng.

nhưng park dohyeon đã nhầm. hắn muốn hư vô, nhưng định mệnh lại bắt hắn phải nếm trải địa ngục trần gian.

tám năm sau.

dưới tầng hầm của một bệnh viện tâm thần biệt lập giữa lòng seoul, một người đàn ông ngồi bất động trong bóng tối. gương mặt hắn là một mạng lưới những vết sẹo lồi lõm, di chứng của trận hỏa hoạn năm ấy. một cánh tay của hắn đã bị cắt cụt đến khuỷu - chính là cánh tay hắn đã tự tay khâu vào choi hyeonjun.

park dohyeon không chết. một trong số con điên của cha đã kéo hắn ra khỏi đám cháy khi chỉ còn là một khối thịt cháy sém, bị tước đoạt đi cái quyền được chết cùng người mình yêu.

"Dohyeonie....anh lạnh quá...."

một giọng nói thầm thì vang lên trong căn phòng trống đặc mùi thuốc sát trùng. park dohyeon từ từ ngước mắt lên. trong góc phòng, dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn, hắn nhìn thấy cậu. choi hyeonjun vẫn ở đó, xinh đẹp và vẹn nguyên trong bộ vest lụa ngày cũ, nhưng đôi mắt cậu không còn màu mùa thu nữa. chúng là hai hốc đen sâu thẳm, rỉ ra thứ chất lỏng sẫm màu mà hắn đã từng nếm vị.

park dohyeon dùng cánh tay còn lại, khó khăn cầm một chiếc lọ thủy tinh chứa đầy những mảnh vụn đen kịt.

đó là tro cốt mà hắn đã dùng toàn bộ tài sản bí mật để mua chuộc kẻ quản trang, đánh tráo từ hũ tro của nhà họ choi.

park dohyeon ăn chúng.

hắn tin rằng, chỉ khi hòa tan choi hyeonjun vào từng tế bào, vào dòng máu đang chảy trong huyết quản mình, thì lời thề mãi mãi mới thực sự hoàn thành. mỗi ngày một chút, hắn trộn tro với nước, nuốt lấy sự cay đắng và mùi của gỗ cháy, của da thịt bị thiêu rụi.

"Dohyeonie.... em có nhớ....ta đã hứa rằng...."

bóng ma của choi hyeonjun bò lại gần, áp gương mặt hư ảo vào lồng ngực đầy sẹo của hắn.

park dohyeon cười, nụ cười rách nát khiến những vết sẹo trên mặt co rúm lại. hắn lấy một mảnh của mảnh sành nhọn hoắt tự rạch lên đùi mình - nơi duy nhất da thịt còn đôi chút lành lặn. hắn dùng ngón tay nhấn tro vào vết thương hở, để máu mình bao bọc lấy mảnh vụn của người kia.

"Anh thấy không, Doranie?

Chúng ta đang thực sự hòa làm một.

Không phải bằng kim chỉ, mà bằng sinh mạng."

cửa phòng giam mở ra. lão choi bước vào.

ông ta muốn nhìn thấy kẻ đã hủy hoại con trai mình đang thối rữa trong sự điên loạn. nhưng điều ông thấy lại khiến ông kinh hoàng hơn cả cái chết.

park dohyeon đang khiêu vũ, trang trọng đến buồn nôn.

giữa căn phòng hẹp, hắn ôm lấy khoảng không, tay trái trống rỗng co lại như đang nắm lấy bàn tay ai đó. hắn xoay tròn theo nhịp điệu của bản danse macabre đang vang lên trong tâm tưởng. máu từ vết thương trên đùi hắn chảy dài, vẽ nên những vòng tròn kỳ dị trên sàn nhà.

"Ông đến dự tiệc cưới của chúng tôi sao?"

park dohyeon dừng lại, nhìn lão choi bằng ánh mắt của một tế phẩm đen.

"Choi Hyeonjun nói, ông không được mời."

hắn lao đến, nhanh như một bóng ma. dù chỉ còn một tay, nhưng sức mạnh của kẻ điên là không tưởng. park dohyeon vật ngã lão choi xuống sàn, đôi mắt rực lên ngọn lửa của ngọn hải đăng năm xưa.

"Ông muốn chạm vào nó lần nữa không?

Con trai hoàn hảo của ông ấy?"

park dohyeon há miệng, nôn ra thứ dịch đen kịt - hỗn hợp của máu, tro cốt và sự thù hận - ngay lên mặt của người dưới thân. hắn muốn lão già đó phải nếm vị của sự hủy diệt mà chính lão đã khơi mào.

bên ngoài, tiếng còi báo động vang lên inh ỏi. nhưng trong căn phòng đó, park dohyeon đã tìm thấy thiên đường. hắn nằm xuống cạnh lão choi đang dần mất đi hơi ấm, nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh của choi hyeonjun đang bao trùm lấy mình.

lần này, không cần lửa, không cần kim khâu. họ tan vào nhau trong sự mục nát vĩnh cửu của tâm hồn.
 
Back
Top Bottom