25/12/2025
783 từ
*Người hầu Park may mắn và thiếu gia Choi xinh đẹp.
___________________________________
căn biệt thự nằm biệt lập trên vách đá ven biển đang run rẩy dưới cơn thịnh nộ của đại dương. tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá bên dưới nghe như tiếng sấm rền, báo hiệu cho sự sụp đổ của một đế chế. nhưng bên trong sảnh chính, thời gian dường như đã ngưng đọng.
park dohyeon đứng trước gương, tỉ mỉ thắt lại chiếc cà vạt lụa đen cho người đàn ông đang ngồi trên ghế. choi hyeonjun ngước nhìn, đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự bình thản đến đáng sợ.
"Anh trông có ổn không?"
choi hyeonjun hỏi, giọng nhẹ tênh như sương khói.
park dohyeon không trả lời ngay. hắn dùng những ngón tay thon dài, lạnh lẽo vuốt lại cổ áo cho cậu. hắn ngắm nhìn gương mặt ấy – gương mặt mà hắn đã dùng cả thanh xuân để tranh đoạt, để bảo vệ, và giờ đây, chính tay hắn sẽ tiễn đưa nó vào cõi vĩnh hằng.
"Anh là kiệt tác rực rỡ nhất mà cái chết từng được chạm vào của riêng em, Choi Hyeonjun."
park dohyeon khàn giọng, đặt một nụ hôn lên trán cậu.
"Đặc biệt là vào đêm nay."
hôm nay là ngày cuối cùng. lệnh truy sát của cha đã được ban bố, và chỉ trong vài giờ nữa, những họng súng đen ngòm sẽ bao vây lấy nơi này. họ không còn đường lui, và họ cũng không muốn lui. với park dohyeon, việc để choi hyeonjun rơi vào tay kẻ thù, để cậu bị sỉ nhục hay chịu đau đớn, là một tội ác mà ngay cả cái chết cũng không rửa sạch được.
hắn đã chuẩn bị một lối thoát khác. một lối thoát lộng lẫy và kiêu hãnh hơn.
trên chiếc bàn tròn phủ khăn gấm, một bữa tiệc thịnh soạn đã được bày ra. có rượu vang đỏ sẫm như máu từ vùng Bordeaux, có những đóa hồng trắng đã bắt đầu héo úa, và ở giữa là hai chiếc ly pha lê lấp lánh.
park dohyeon rót rượu.
đôi tay hắn chưa từng run rẩy khi cầm súng, nhưng lúc này, những giọt rượu vang lại bắn tung tóe lên mặt bàn như những vệt máu tươi. hắn lấy từ túi áo ra một lọ thủy tinh nhỏ, bên trong chứa thứ chất lỏng không màu, không mùi.
Euthanasia. sự giải thoát êm ái nhất.
"Em đã hứa rồi chứ?"
choi hyeonjun khẽ chạm vào tay hắn, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào lọ thuốc.
"Em sẽ không để anh đi một mình."
"Em hứa."
park dohyeon siết chặt tay cậu, ánh mắt hắn rực cháy một tình yêu điên cuồng và tuyệt vọng.
"Em sẽ thu dọn ký ức của chúng ta, sẽ đợi anh ngủ thật sâu, rồi em sẽ đi theo ngay phía sau anh.
Ở thế giới kia, anh chỉ cần quay đầu lại là sẽ thấy em."
choi hyeonjun mỉm cười. cậu cầm chiếc ly của mình lên, lắc nhẹ thứ chất lỏng đã được pha trộn định mệnh. cậu không sợ cái chết, cậu chỉ sợ phải sống trong một thế giới không có park dohyeon. nếu cái chết là cách duy nhất để họ được bên nhau mãi mãi, thì cái chết chính là đặc ân lớn nhất.
"Nào, Dohyeonie.
Ta sẽ bên nhau, mãi mãi."
tiếng đĩa than rè rè vang lên trong không gian yên tĩnh. bản Danse Macabre bắt đầu bằng những nốt piano gõ nhịp tử thần. trong ánh nến lung linh sắp tàn, hai bóng hình giao hòa vào nhau, xoay tròn giữa sảnh lớn rộng mênh mông.
họ hôn nhau. nụ hôn mang vị chát của rượu, vị mặn của nước mắt và vị lạnh lẽo của hư vô.
"Anh yêu em, Park Dohyeon."
"Ngủ đi, tình yêu của em.
Khi tỉnh dậy, trời sẽ lại sáng, và sẽ không còn ai chia cắt được chúng ta nữa."
chiếc ly pha lê trên tay choi hyeonjun trượt khỏi những ngón tay yếu ớt, rơi xuống thảm lông, không một tiếng động. cậu tựa đầu vào vai hắn, hơi thở lịm dần, đôi mắt khép lại trong sự bình yên tột cùng.
park dohyeon ôm chặt lấy cơ thể bắt đầu lạnh dần của cậu, đứng lặng giữa bóng tối đang bủa vây. hắn đưa ly rượu còn lại lên môi, ánh mắt nhìn về phía cửa chính nơi tiếng động cơ xe bắt đầu gầm rú.
hắn mỉm cười. bữa tiệc chỉ mới bắt đầu.