Tại cung điện Sapphire, nơi được mệnh danh là biểu tượng của sự giàu có, quyền quý, là nơi hội tụ những con người như có cả thế giới trong tay mình, chỉ có những đại gia, tiểu thư, triệu phú, thậm chí là tỷ phú, những gương mặt vàng trong giới thượng lưu đều hội tụ về nơi đây, như một ngôi nhà dành cho sư tử, linh cẩu hay chó sói, có thể nuốt chửng thế giới nếu làm trái bất kì ý họ !
Cung điện Sapphire không chỉ thế, mà còn là "bảng xếp hạng" những người giàu nhất, cũng như là quyền lực nhất.
Với môi trường khắc nghiệt như vậy, tưởng chừng nơi đây sẽ vô cùng khó khăn để sinh sống, nhưng vài năm trôi qua, mọi thứ vẫn rất bình thường, con người nơi đây lại còn rất ít khi gặp nhau, rất hiếm có những lúc trò chuyện thân mật, có lẽ vì vậy mà yên bình, bận bịu quá thì thời gian đâu mà đi gây chuyện.
Vả lại một con người cao sang và thanh lịch, có học thức và tài giỏi như họ chắc cũng không ngu đến mức tự làm tổn hại đến mình đâu, hoặc đơn giản vì họ dị ứng với điều đó.
Nói vậy thôi cũng đủ hiểu môi trường phức tạp nơi đây luôn rồi !
Cũng may, trên tầng cao nhất, tỷ phú người Úc Bang Christopher Chan, sinh sống và làm việc 7 năm tại Hàn với khối tài sản lên đến hàng tỷ, đếm tiền không hết.
Tính cách lại tao nhã, điềm tĩnh và nhẹ nhàng, một người đàn ông hoàn hảo cho mọi chị em.
Lại còn chưa lập gia đình trong khi anh cũng đã sắp 30.
Thật tình thì chính anh cũng đã từng nghĩ đến chuyện đó, chỉ là vẫn chưa đến lúc, cũng có thể là chưa có đối tượng ưng ý.
Vậy mà cứ bị ba mẹ giục hoài khiến anh mệt mỏi không kém.
- reng reng
Bang Chan: *là mẹ gọi sao?!* con nghe đây
Mẹ: này mày biết gì chưa? bà Hong hàng xóm nhà mình, con gái bà ấy vừa sanh em bé đấy.
Thế mà lại là con trai, sướng ra mặt.
Bang Chan: rồi mẹ kể cho con nghe làm gì?
Mẹ: tao còn sống ngày nào thì ngày đấy còn giục, còn chờ cho mày có bạn gái, sau đó kết hôn, lập gia đình con ạ!
Mày nghĩ sao 30 tuổi đầu rồi mà còn chưa tính tới chuyện vợ con là sao hả?!
Bang Chan: mẹ hay ghê!
Con tối ngày đi làm bù đầu bù cổ, thời gian đâu mà suy nghĩ mấy việc đó.
Mẹ: dù gì thì năm nay không có bạn gái là tao với ổng không chịu đâu.
Nhiệm vụ đơn giản đến vậy rồi mà còn không làm được thì biết bao giờ tao mới có cháu bồng!
Bang Chan: Vâng rồi, con nhớ rồi !
Trò chuyện một lát xong với mẹ thì Bang Chan cũng tắt nguồn điện thoại mà đi ngủ.
Sáng hôm sau cũng là thứ 7, Bang Chan quyết định tự thưởng cho mình một ngày nghỉ xả hơi để thư thả đầu óc trước khi quay về với đống công việc.
Đầu tiên buổi sáng sau khi ăn điểm tâm tại nhà xong, Bang Chan xuống phòng tập gym của cung điện, vì ngoài việc tập gym để dưỡng sức khoẻ ra thì anh cũng không biết làm gì trừ việc đi bơi.
Mỗi bước đi của anh trông thật sang trọng, phất phởi mùi hương của một người thành đạt khiến mọi người đi ngang qua anh cũng phải đứng nhìn rất lâu, dù cho anh có đang mặc đồ tập thể dục bình thường đi chăng nữa.
Bang Chan cũng không để tâm, như thể chuyện này đã sảy ra như cơm bữa luôn rồi, anh đã quen.
Tới phòng tập, anh gặp lại hội gymracha của mình, nhà môi giới bất động sản Lee Minho, hay còn được người đời gọi là Lee Know, đơn giản chỉ là tên ở nhà của anh, đang sống ở tầng 95 trong cung điện, cùng với luật sư Yang Jeongin sống ở tầng 80 đang tập tạ trong phòng.
Lee Know trông thấy Bang Chan bèn cất tiếng gọi:
Lee Know: Ê !
Bên này cha già !
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, Bang Chan tìm kiếm, trông thấy rồi chạy lại ngay.
Bang Chan: nói ai cha già mạy !!
Lee Know: đùa tí, anh mới ăn sáng về hả?
Bọn em mới tới thôi đấy !
Bang Chan: nay mới rảnh cơ mà, giờ tao cũng quên mẹ cái khu buffet ăn sáng ở xó nào luôn rồi, nên ăn ở nhà xong là tao xuống đây luôn đấy !
Jeongin: thôi vào đây giúp em nâng cái này lên xem nào.
Sau đó ba đứa tập gym cùng nhau.
Trong lúc tập Bang Chan thấy lạ, cảm giác như thiếu vắng ai đó.
Lee Know thấy thế, giải thích:
Lee Know: em biết anh đang nhận ra điều gì rồi !
Nay thiếu Changbin đấy !
Bang Chan: Ừ ha giờ mới nhớ.
Tưởng ngày nào cũng xuống tập mà sao nay nghỉ rồi.
Jeongin: chả biết.
Em nhắn tin hỏi thì bảo bận nên nghỉ một hôm, không nói rõ ràng.
Bang Chan: vậy cơ à?
Hay là ốm đau gì rồi?!
Lee Know: anh lo cho ảnh thì lát qua thăm ảnh kìa !
Ảnh đang ở nhà thấy anh vào thăm chắc vui đỏ cả mặt cho coi.
Jeongin: phải rồi ha, hai người này nổi tiếng dính nhau như sam cơ mà.
Bị hai thằng em trêu, anh cười qua loa vì dù sao nó cũng đúng sự thật.
Nhưng hôm nay thiếu Changbin khiến anh thấy trống trải, chỉ có ẻm mới am hiểu nhiều về gym, lúc nào cũng kè kè bên anh chỉ bảo mà bắt lỗi anh.
Bang Chan thấy lo, vì vậy tập gym xong anh liền tạm biệt hai thằng em rồi ghé lên nhà của Changbin thăm em, không quên ra cửa hàng tiện lợi mua một ít đồ ăn lên bồi bổ.
Bước vào thang máy, Bang Chan bấm từ tầng G lên thẳng tới tầng 92 của toà nhà, nhà của Changbin đối diện ngay thang máy, anh tay xách nách mang, nhấn chuông một hồi mới có người ra mở cửa.
Bà quản gia: chào ngài Christopher, mời ngài vào !
Bang Chan bước vào nhà nhưng vẫn không quên quan sát căn nhà đã lâu không đến.
Căn nhà vẫn ngăn nắp, sạch sẽ và gọn gàng như ngày nào, nhìn căn nhà đã toả ra sự sang chảnh hiếm có của chính chủ nhân căn nhà.
Đang mãi chăm chú ngắm nhìn, anh bỗng choàng tỉnh bởi tiếng gọi của ai đó:
Changbin: quý ngài Christopher tới nhà em chơiiiiiii !!
Bang Chan ngước nhìn lên cầu thang, cậu ấm con trai cưng của nhà họ Seo, là người nối tiếp thế hệ gia phả với khối tài sản kếch xù nhiều vô kể.
Chưa kể anh còn đang sở hữu cho mình chuỗi thương hiệu phòng tập gym Jutdwae nổi tiếng trong giới gym, cho thấy cuộc sống của anh dư dả đến nhường nào.
Bang Chan vừa nhìn thấy anh đã mỉm cười:
Bang Chan: lâu ngày rồi không gặp, tròn trịa hơn nhỉ
Changbin: anh cứ trêu em, chẳng qua đang bị ốm.
Nên hôm nay huỷ kèo tập gym thôi !
Bang Chan: ủa bình thường chạy nhảy như ngựa, nay đâm ra ốm ngang vậy !
Bang Chan sờ trán cậu em kiểm chứng, không ấm lắm.
Changbin cất giọng giải thích:
Changbin: thật ra em chỉ bị ho nhẹ thôi *khụ khụ* nhưng mà em vốn lo cho sức khoẻ của mình, sợ tập gym xong bệnh nặng hơn thì làm sao.
Bang Chan: phải rồi tính em vốn kĩ càng, ho có chút xíu là quíu hết cả lên cơ mà ! khoẻ thế chắc không cần mấy món đồ ăn này r..
Changbin: ơ có đồ ăn hả ?! anh muốn bồi bổ cho em thì em không khách sáo đâu, anh biết tính em mà !
Bang Chan: rồi rồi ăn đi cho mau khoẻ, mệt ông thần thật !
Nói vậy chứ, Bang Chan cũng biết em kĩ tính, nên lo cho sức khoẻ thôi, chứ em không có ý trốn tập gym hay gì cả, một người đam mê gym hơn anh như em thì trốn là không thể.
Nhưng dù gì thì em cũng không sao, vậy là yên tâm rồi !
Bang Chan: *Mà khoan, sao tự nhiên lại quan tâm, lo lắng cho em ấy thế nhỉ ?!*
Bang Chan trong vô thức nhận ra mà tự hỏi mình, không hiểu sao nhìn em ăn lại cảm thấy vui trong lòng.
Anh không hiểu, trước đây vẫn như thế, thậm chí thân mật anh còn cho rằng đó chỉ đơn thuần là tình anh em với nhau nên phải thế, tại sao giờ lại thấy nó vừa lạ vừa cấn, hay là.. .
Vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ, Changbin gọi:
Changbin: anh, ANH !!!
Bang Chan: *giật mình* h-hả?
Changbin: anh sao vậy? gọi 3 lần mới nghe thấy ! anh ăn bánh đi !
Bang Chan: à ừm
Bang Chan ngẫm một chút rồi dẹp bỏ suy nghĩ vớ vẩn trong đầu, tự trấn an mình rằng chỉ là tình anh em nên mình mới lo lắng mà quan tâm em nên vậy thôi.
Ngồi chơi với Changbin một lát rồi anh về nhà ngay, có lẽ chuyện hôm nay đã làm anh suy nghĩ nhiều rồi, anh cần đi bơi.
Chỉ có ở dưới làn nước anh mới có cảm giác bình yên, không gian tĩnh lặng làm anh không còn biết nghĩ ngợi về điều gì.
Bang Chan chỉ biết ước gì cuộc sống của mình cũng giống như âm thanh ở dưới lòng nước vậy, thật tĩnh lặng..
Trong khi đó, thiếu gia Seo Changbin sau khi gặp Bang Chan, cậu ngay lập tức ra lệnh cho người hầu dọn dẹp sạch sẽ lại ngôi nhà của mình, nhưng tại sao lại là sau khi Bang Chan ra về thì phải dọn ngay tức khắc, vẫn chưa thể biết được bây giờ.
Tắm rửa sạch sẽ, Changbin thay đồ rồi ra ngoài vội vàng, hình như là để gặp ai đó, từ tầng 92 xuống tầng 2 của toà nhà, nơi cậu đến gặp người bạn của cậu là nhà hàng của cung điện Sapphiere, lượn lờ qua những chiếc bàn trong nhà hàng một lát, cậu đã thấy người cậu cần tìm đang ngồi quay lưng lại phía cậu, chỉ cần nhìn mái tóc dài vàng hoe đó là cậu đã nhận ra ngay, Changbin tiến lại gần chào hỏi:
Changbin: xin chào~ bác sĩ Lee Felix~