Ngôn Tình Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,549,083
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
papa-cua-con-la-ban-hoc-cua-mami.jpg

Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Tác giả: Kiimii1306
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Kiimii1306

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Chu Y Nguyệt không ngờ được chỉ vì một sự cố, cô cùng nam thần Hàn Dương ở bên nhau một đêm, sau đó lại kiểm tra ra mình có đã ba tháng

Một lần đã trúng độc đắc, cô thật sự hoang mang, cũng không dám nói với anh ấy, càng không dám kể với cha mẹ mình

Cô quyết định đi du học, sau đó sinh hoạt với bé con trong bụng, sau này tính sau.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 1: 1: Mang Thai


"Cô Chu cô có thai 3 tháng rồi."
Vị bác sĩ cầm tờ xét nghiệm trên tay nhìn qua một lượt rồi nói khiến cô nghe có chút ngỡ ngàng mà hỏi lại bác sĩ.
"Có...có thai sao bác sĩ có lầm gì không."
Bác sĩ nhìn cô rồi lại nhìn vào tờ xét nghiệm theo như bác sĩ thì trẻ như cô vô tình có thai là rất nhiều nên vị bác sĩ cũng không quá bất ngờ trước thái độ của cô nhìn cô bác sĩ lần nữa nói.
"Cô có thể đi kiểm tra lại."
Cô đành cầm tờ xét nghiệm ra về vì cô biết có kiểm tra bao lần thì kết quả vẫn vậy thôi.

Lang thang trên đường cô đến một trạm xe buýt ngồi đó chờ xe buýt cô nhớ đến chuyện xảy ra 3 tháng trước.

Lúc đó cô vừa tốt nghiệp đại học tối đó đám bạn trong lớp hẹn nhau tụ tập bữa cuối.

Do bị ép uống khiến cô quá chén.

Rồi buổi tụ tập kết thúc mấy bạn lại đẩy cô cho nam thần của trường là bạn học của cô Hàn Dương.

Anh là người thừa kế duy nhất của Hàn thị vừa học giỏi vừa điển trai nhưng lại khó gần.

Còn cô Chu Y Nguyệt chỉ là học sinh bình thường gia đình cũng thuộc dạng khá giả.
Tối đó do cô say mà bạn bè đi chung nên mọi người đẩy cô cho người đi một mình duy nhất là anh Hàn Dương.

Anh cũng đồng ý đưa cô về nhưng vừa lại chuẩn bị đỡ cô thì bị cô nôn vào người bất đắc dĩ đưa cô tới một khách sạn gần đó giặc lại đồ.

Đưa cô lên phòng anh bỏ bộ đồ của mình cho nhân viên giặc dùm anh mặc tạm áo choàng tắm chờ đồ khô.

Nào ngờ cô bị hơi men làm không biết ai là ai tưởng anh là tiểu thịt tươi nào đó mà tiến tới v* v*n.

Anh và cô do đều có men trong người cứ thế xảy ra quan hệ.

Sáng hôm sau khi cô tỉnh dậy biết mình làm càng liền nhân lúc anh còn ngủ ôm đồ bỏ chạy mất.
Cứ thế 3 tháng trôi qua thế mà trong bụng cô bây giờ lại có đứa con của Hàn Dương mất rồi.

Dòng suy nghĩ dừng lại xe buýt tới cô lên xe ngồi trở về.
Trên đường về cứ suy nghĩ xem có nên báo với anh.

Nhưng anh có nghĩ cô cố tình làm vậy để hưởng phú quý không.

Vẫn là không nên báo cho anh.

Cô biết ba mẹ cô sẽ tức giận nên đành giấu.

Về đến nhà cô nói với ba mẹ mình muốn đi du học ba mẹ cô cũng không nói nhiều liền đồng ý bởi lẽ gia đình cô cũng đủ điệu kiện cho cô du học dù không giàu cũng khá giả.

Sau khi làm xong thủ tục cô lên máy bay đến Mỹ cùng bé con chưa chào đời bất giác đưa tay lên bụng cô khẽ nhỏ.
"Bé con à tạm thời mẹ sẽ đưa con đi ba con vừa nhận chức giám đốc không nên phá hoại tương lai của ba.

Hai mẹ con mình cùng nhau sống thật tốt nha."
Rồi chiếc máy bay cất cánh đưa hai mẹ con đi.

_________
Phía Hàn Dương sáng hôm sau của 3 tháng trước khi tỉnh dậy không thấy cô liền bắt đầu tìm kiếm nhưng cô như bốc hơi khiến anh không tìm mà không có chút tin tức nào.

Từ hôm đó đến nay anh vẫn âm thầm tìm kiếm cô.
Anh vốn thích cô từ lâu nhưng không dám tỏ tình sau khi hai người xảy ra quan hệ anh muốn nói sẽ chịu trách nhiệm với cô nhưng khi tỉnh dậy cô lại chạy rồi.
Hàn Dương là người thừa kế duy nhất của Hàn thị nên tốt nghiệp xong anh liền tiếp quản công ty gia đình do vốn thông minh nên anh cũng không khó khăn mà làm quen công việc.

Đang loay hoay với đống tài liệu thì thuộc hạ của anh gọi tới.
"Lão đại tìm được cô gái anh nói rồi."
Anh bất giác mỉm cười."Cô ấy ở đâu."
"Cô ấy vừa đi Mỹ rồi ạ nghe nói là đi du học."
Anh nghe vậy liền dừng động tác nụ cười khi nãy cũng vụt tắt nói biết rồi sau đó tắt máy.

Dựa vào ghế dòng suy nghĩ hiện lên trong đầu.

Anh tìm cô lâu vậy không có tin tức đến lúc có thì là tin cô đi Mỹ.

Cô thế này là cố tình tránh mặt anh sao.
Mối tình đáng lí sẽ đẹp nếu nói ra nhưng anh vẫn chọn im lặng liệu khi gặp lại anh có dám nói với cô không.
_____Tác phẩm đầu tay mong mọi người ủng hộ______.
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 2: 2: Sinh Em Bé


Chu Y Nguyệt sau khi tới Mỹ thời gian đầu có chút khó khăn, nhưng cô nhanh chống làm quen.

Cô quen một người bạn tên Juli là một cô gái người Mỹ thân thiện nhất cô có khi tới Cô học tài chính nên sang Mỹ để học bằng thạc sĩ sau này dễ kiếm việc hơn Juli cũng học tài chính nên hai người gặp và thân.

Cô cùng Juli mở một cửa hàng bánh nhỏ có thể vừa học vừa kiếm tiền.
Do bản thân có em bé nên từ khi học xong tháng đầu cô đã phải bảo lưu để chăm sóc bản thân do bụng lớn rồi.
"Are you okay with working so much? "
(Bạn có ổn khi làm việc nhiều như vậy không?) Juli lo lắng hỏi cô do thấy cô làm việc nhiều.
"its okay i cant do it."
(Không sao mình ổn mà.)Cô mỉm cười nói.
"The doctor said a lot of exercise will be good for the baby."
(Bác sĩ nói vận động nhiều sẽ tốt cho em bé.)
"I lost to you, whatever you do, its okay."
(Mình thua cậu làm gì cũng vừa phải thôi.) Juli thở dài nói với cô.
"i know that "
(Mình biết rồi mà.)
__________
Cứ như thế cô đã mang thai được 8 tháng rồi bụng cùng lớn hơn nhiều.

Cũng biết được cái thai trong bụng là con trai, cậu bé trong bụng hay đạp chắc sẽ là cậu bé nghịch ngợm.

Ngồi trên ghế cô vừa suy nghĩ vừa xoa bụng cười.

Chợt truyền hình phát tin về doanh nhân trẻ.

Một trong những người đó có Hàn Dương tuổi trẻ mà là tổng tài của công ty lớn nhất nước S rồi.

Cô xoa xoa bụng nhìn vào bảng tin.
"Bé con à người trên đó là ba của con đó.

Sau này hãy tài giỏi như ba nha." Cô nói với đứa bé bằng vẻ mặt tự hào.
Rồi ngày dự sinh cũng đến cô được đưa vào phòng sinh bên ngoài chờ có bạn thân cô Juli và Jackson anh trai của Juli.

Bên trong phòng sinh cô nằm đó đau đớn khuôn mặt đẫm mồ hôi, bác sĩ y tá bên cạnh liên tục cổ vũ cô.
"Cô Chu ráng thêm một chút sắp được rồi" Vị bác sĩ không ngừng cỗ vũ.
"Aaaaa....."
"Lần cuối nào cố lên."
"Aaaa......"
"Oe oe oe...."
Sau tiếng la của cô một đứa bé trai cũng thành công chào đời.

Ôm đứa bé vào lòng cô bật khóc đứa con cô chờ 9 tháng 10 ngày cuối cùng cũng chào đời rồi.Sau đó cô mệt quá ngủ thiếp đi.

Sau khi cô ngủ y tá cũng đưa cô ra phòng hồi sức.

Suốt thời gian đó Juli và Jackson luôn bên cô khi nghe cô sinh thành công Juli cũng mừng rớt nước mắt.

Sau khi ra phòng hồi sức ít phút sau đó cô cũng tỉnh lại.

Vừa dậy cô đã tìm con rồi liền nắm lấy tay áo Juli mà hỏi.
"where is my child."
("Con mình đâu rồi".) Cô nói bằng giọng lo lắng.
"The baby is sleeping in the crib."
("Đứa bé đang ngủ trong nôi kìa".)
"Want to hold me back."
("Mau bế lại cho mình".)
"Hey, what did you name the baby?"
("Nè cậu đặc tên cho đứa bé là gì".) Juli thắc mắc.
"I ordered it, Chu Duy Bao."
("Mình đặt rồi Chu Duy Bảo".) Cô nhìn con cưng nựng nói.
Juli cũng không hỏi nữa mà đi ra ngoài để cô và con có không gian riêng.

Sau khi Juli ra ngoài cô lần nữa bật khóc.
"Cuối cùng con cũng đến thế giới này rồi.

Hãy lớn lên khoẻ mạnh nha Chu Duy Bảo của mẹ."
Bé con dường như cũng hiểu lời cô bàn tay bé nhỏ nhẹ nhàng nắm ngón tay của cô.

Làm cô hạnh phúc không thôi vừa khóc vừa ôm dỗ dành con.
________________
Hàn Dương hôm nay không hiểu sao tâm trạng rất tốt dễ chịu hơn mọi ngày.

Làm cậu thư kí bên cạnh thấy lạ.
"Sếp hôm nay có chuyện vui ạ."Tiểu Trí vừa chạy xe vừa hỏi.
Anh dựa vào ghế nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe khẽ đáp."Không biết hôm nay bỗng dưng thấy vui vẻ trong người."
Ông trời tuy không cho cô và anh ở bên nhưng niềm vui của cô dường như anh cũng có thể cảm nhận dù không biết nó xuất phát từ đâu.

Sức mạnh của tình yêu chăng dù xa mặt nhưng không cách lòng..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 3: 3: Về Lại Phố S


Thời gian qua đi mới đó nhóc Duy Bảo đã 5 tuổi rồi.

Nhanh thật 5 năm qua đi cô một mình chăm con vất vả vô cùng.

Năm tiểu Bảo 3 tuổi cô mới bắt đầu học tiếp giờ cũng đã tốt nghiệp rồi.

Bây giờ cô đã là giám đốc tài chính của một công ty lớn.
Hôm nay là chủ nhật cô ngủ không chịu dậy nhóc tiểu Bảo dậy sớm đói meo râu đành tự nấu đồ ăn.

Cậu nhóc tuy nhỏ nhưng thông minh 3 tuổi đã bắt đầu hứng thú với sách toán nhỏ đã không để mẹ phải lo lắng thông minh hiểu chuyện.

Có lẽ giống ba nó thông minh xuất chúng.
Nấu ăn xong cậu bé đi vào phòng lật tấm chăn để lộ ra một cô gái xinh đẹp tuy đã có mụn con nhưng thân hình vẫn như cô gái 18 tuổi.
"Chu Y Nguyệt mẹ dậy cho con." Tiểu Bảo lấy hết sức mình la lớn.
"Ưm....!tiểu Bảo à để mẹ ngủ hôm nay là chủ nhật mà." Cô nói rồi kéo chăn che mặt.
"Giờ mẹ có dậy không, không con đập máy tính của mẹ." Nhóc con tức giận cầm máy tính của cô lên nói.

"Nhóc con đừng manh động mẹ dậy...mẹ dậy." Cô bật dậy như một vị thần cẩn thận nhận lại máy tính từ bàn tay bé nhỏ của cậu bé.
"Sao mẹ lại để ra một ông già như con chứ." Cô bất lực nói rồi đi vào nhà vệ sinh.
"Mẹ đã 26 tuổi rồi mà cứ như con nít á còn nói một nhóc 5 tuổi đẹp trai như con là ông già nửa chứ." Tiểu Bảo khoanh tay vừa nói vừa nhức đầu.
"Được rồi nhóc đẹp trai đi ăn sáng thôi." Y Nguyệt vừa rửa mặt ra đi lại bế cậu bé lên đi ra nhà bếp.
Hai mẹ con ngồi ăn vui vẻ.

Bỗng Y Nguyệt nhớ ra chuyện gì đó liền nói với con trai.
"Tiểu Bảo à, con có muốn gặp ông bà ngoại không."
"Dạ có mà sao vậy ạ." Nhóc nhìn mẹ nói bằng ánh mắt long lanh.
Tại sao tiểu Bảo lại phấn khích khi nghe cô nói muốn gặp ông bà.

Bởi 5 năm cô luôn Mỹ tiểu Bảo cũng bị cô giấu đi.

Cậu nhóc vẫn luôn không hiểu tại sao mẹ lại giấu mình với ông bà.
"Mẹ vừa được chuyển công tác chúng ta sẽ cùng về phố S được chứ." Cô cười nói với cậu bé.
"Dạ...."
_____________
Thứ hai đầu tuần Y Nguyệt và tiểu Bảo chọn chuyến bay sớm nhất để bay.

Đi cùng có cả Juli và Jackson hai người họ cũng tới phố S vì công việc.
Sau 2 tiếng bay, cuối cùng cũng đến được phố S.

Bỗng nhóc tiểu Bảo muốn đi vệ sinh.
"Mẹ con muốn đi vệ sinh." Cậu bé lay lay mẹ nói.
"Mẹ dẫn con đi." Cô nói rồi nắm tay cậu bé dẫn đi.
"Không mẹ con tự đi mẹ ở đây chờ con." Cậu bé rút tay khỏi tay cô.
"Được mẹ ở đây chờ con nhưng lâu quá mẹ sẽ đi tìm đó." Cô nghiêm túc nói.
Cậu bé nghe lời mẹ xong chạy đi về sinh nhưng khi đi xong chạy ra ngoài lại va phải một người đàn ông mà ngã ra.

Anh ta không trách mắng mà ngồi xuống quan tâm cậu bé.

"Nhóc con có sao không." Nói rồi đỡ cậu bé dậy.
"Không sao ạ, xin lỗi chú." Tiểu Bảo cười nói.
Cô vì thấy con đi lâu chạy lại thì thấy con đang đứng cùng một người đàn ông cô lo lắng chạy lại ôm con.
"Sao vậy con có sao không." Cô lo lắng hỏi.
"Không sao ạ con va phải chú ấy nên ngã thôi ạ." Tiểu Bảo nói bằng giọng ấm áp.
Lúc này cô mới nhìn lại người đàn ông kia không ai khác là người đàn ông đó Hàn Dương.
"Chu Y Nguyệt lâu rồi không gặp." Hàn Dương lúc này mới mở lời chào hỏi.
"Chào...cậu." Y Nguyệt cố ngượng cười nói với anh.

Xi???? hãy đọc t????????yệ???? tại { ????????UM????????UYỆ????.???????? }
"Mẹ quen chú ấy ạ." Tiểu Bảo nắm tay áo cô lay nhẹ.
"Là bạn học đại học cũ của mẹ."
"Cậu có con rồi à." Hàn Dương bất ngờ lên tiếng.
"Ừm...."
Khi cô không biết làm sao thì Jackson đi tới.

Nhóc tiểu Bảo khi thấy ba nuôi Jackson thì liền nói.
"Đi thôi mẹ ba chờ kìa."
Cô cũng hưởng ứng theo cậu bé gật đầu với anh rồi bỏ đi.

Nhìn ba người Hàn Dương có chút nghẹn anh chờ cô 5 năm giờ khi gặp lại cô lại có gia đình rồi sao.
Chợt có một giọng nam vang lên.
"Anh...." Hàn Khiêm em trai Hàn Dương đi du học vừa về.
"Ra khi nào." Anh lạnh lùng hỏi.
"Khi anh ngồi với cậu bé đó.

Lúc đó em còn nghĩ anh dẫn con trai đến rước em chứ." Hàn Khiêm nói.
"Con trai...." Anh chau mày hỏi lại.
"Đúng nhìn nhóc đó rất giống anh." Hàn Khiêm khoác vai anh nói.
Sau đó hai người không nói nhiều cùng về Hàn gia.

Trên đường về anh vẫn luôn nghĩ về lời nói của em trai, nghĩ mới thấy nếu 5 năm trước cô có thai thì giờ con của cô và anh đã bằng cậu bé lúc nãy rồi.

Kết nếu hai người quan hệ cô có thai rồi đi Mỹ sinh con thì cậu nhóc ban nãy có nguy cơ là con anh.

Nhất định anh sẽ làm rõ chuyện này..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 4: 4: Ông Bà Chu Nhận Cháu


Sau 30 phút ngồi xe Y Nguyệt và con trai đã đến được trước cửa nhà họ Chu.

Juli và Jackson đã về khách sạn mà họ thuê trước đó.

Nắm tay con trai đi vào nhà trong lòng cô không khỏi lo lắng sợ rằng nếu ba mẹ biết được cô có thai rồi lấy cớ du học để qua Mỹ lén sinh em bé thì liệu họ có đuổi cô ra khỏi nhà không đây.
Cửa nhà mở ra mẹ cô đã chạy ra đón cô nhưng bà bỗng khựng lại vì thấy tiểu Bảo.
"Y Nguyệt cậu bé này."
"Vào trong nhà con sẽ từ từ kể hết cho ba mẹ được không."
Ông bà Chu im lặng đi vào bàn ngồi xuống.

Y Nguyệt cố hít một hơi thật sâu sau đó nhờ bác quản gia đưa tiểu Bảo lên phòng rồi lại bàn ngồi xuống đối diện ba mẹ mình.
"Thằng bé đó là thế nào."
Ba cô nghiêm trọng hỏi.

Cô im lặng một chút sau đó cũng kể hết mọi chuyện cho hai người nghe.
"Vậy thằng bé là con của con và chủ tịch Hàn."
"Dạ....."
Ông bà Chu nhìn nhau thở dài con gái cưng của ông bà vậy mà lại gặp chuyện như vậy đã vậy còn vì sự nghiệp của người ta mà ở Mỹ một mình nuôi con.
"Thế cháu ngoại của ba mẹ có quậy lắm không có làm con cực khổ nhiều không."
Cô khi nghe ba mình nhắc đến cháu hai từ "Cháu ngoại" liền cảm thấy vui mừng.

Lúc này thật sự Y Nguyệt không thể kiềm chế nổi nữa cô chạy tới ôm lấy ba mẹ mình mà khóc như một đứa trẻ.

Cô thực sự rất sợ rất sợ ba mẹ sau khi biết cô có tiểu Bảo sẽ đuổi cô đi không nhận cô và cháu, nhưng không ngờ họ lại chấp nhận đứa con trai nhỏ của cô.

Thật sự cô vui lắm lúc này nhưng vất vả của 5 năm qua thật sự rất đáng.
"Không khóc...!giờ cho mẹ gặp cháu nào."
Cô nghe lời vội lau nước mắt kêu quản gia mau chóng dẫn tiểu Bảo ra để ông bà nhìn rõ mặt cháu mình hơn.

Nhóc tiểu Bảo vốn hiểu chuyện nên vừa ra đã chạy vội vào lòng ông bà Chu gọi ông bà ngoại ngọt sớt khiến ông bà có khó cũng phải siêu lòng thôi.
Do đáng yêu nên nhóc con của cô đã được người trong nhà cưng chiều hết mực.

Làm Y Nguyệt đứng cạnh cũng bất lực.

Ba mẹ cô cưng cháu quá quên luôn đứa con gái vừa về nước này rồi.
Tối đó tiểu Bảo được ông bà rủ ngủ chung nên cô phải ngủ một mình.

Lúc chuẩn bị đi ngủ thì chuông điện thoại vang lên.

Là Juli...
(Alo bạn iu.)

(Sao lại gọi mình giờ này.)
Juli do chơi với cô 5 năm nên giờ có thể nói chuyện với cô bằng tiếng Việt rồi không cần nói chuyện bằng tiếng Anh nữa nếu hai người ở chung.
(Mình nhớ cậu thôi, mà mọi chuyện sao rồi ổn chứ.)
(Ổn cả sau khi nhận cháu xong ba mẹ cho mình ra rìa rồi.)
Cô nói với giọng bất lực làm Juli bật cười.
(Không ngờ Y Nguyệt cậu cũng có ngày này.)
(Mình biết cậu sẽ không vì nhớ mình mà gọi thế này đâu nhỉ.)
Juli khi nghe cô nói liền nhớ ra gì đó khuôn mặt đang tươi cười bỗng lạnh băng.

Y Nguyệt thấy vậy liền có chút lo lắng hỏi.
(Sao vậy???)
(Hôm nay có thư mời gửi cho cậu nhưng gửi đến chỗ mình.)
(Thì sao có gì đâu đâu phải lần đầu.)
(Là thư mời của Hàn thị.)
Nụ cười trên môi Y Nguyệt bỗng tắt khi nghe Juli nói.
(Hay cậu vào công ty anh em mình làm đi thư mời sẽ không còn tác dụng nữa.)
(Không đâu mình nợ hai người quá nhiều rồi không muốn phiền nữa.)
Juli bất lực cô biết đứa bạn này của cô rất cứng đầu có năng nỉ cũng vô dụng.

Juli có thể nhìn thấy vẻ mặt cương quyết của cô qua một lớp màn hình điện thoại.
(Vậy cậu tính sao.)
(Mình sẽ thử xem sao chỉ cần tránh mặt Hàn Dương là được mà.)
(Tùy cậu nhưng nếu có gì không ưng phải nghỉ tới chỗ anh em mình làm.)
(Mình biết rồi mình buồn ngủ rồi ngủ nha bye.)
Cô vội tắt máy vì cô biết cô bạn mình nhất định sẽ nói chuyện tới sáng.

Nằm trên giường cô suy nghĩ Hàn thị là công ty lớn được mời vào làm là vinh hạnh với cô nhưng cô sợ đụng mặt Hàn Dương.

Không sao vì con trai cô sẽ cố gắng chỉ cần tránh mặt là được mà đúng không.
Nhưng liệu có dễ tránh mặt như cô nghĩ không.

Hay đi vài bước lại gặp ông trời bao giờ mà không trêu đùa con người cùng chờ xem..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 5: 5: Nhận Việc Gặp Lại Người Xưa


Hôm sau cô nói với ba mẹ chuyện cô được Hàn thị mời và chuyện cô quyết định sẽ đến Hàn thị làm.

Ông bà Chu khá bất ngờ khi nghe cô nói vậy.

Ông Chu khuyên con gái làm công ty gia đình nhưng Y Nguyệt không chịu cô cảm thấy mình vẫn còn non nớt vậy nên cô sẽ vào những công ty lớn làm việc để có kinh nghiệm hơn rồi mới vào làm công ty của gia đình mình.

Ông bà Chu bất lực đứa con gái này của ông bà khá cứng đầu nên đành cho cô làm những gì cô muốn.
Khoảng 8h hôm đó Y Nguyệt theo địa chỉ tới công ty DY.

Vừa vào thì được một anh thư kí mời anh ta dẫn cô tới một phòng tiếp khách mời cô trà bánh.
"Cô Chu cô ngồi chờ một lát Hàn tổng đang họp một lát mới gặp cô bàn hợp đồng được."
Chủ tịch sao bàn hợp đồng chứ không phải phó tổng làm chuyện đó sao.

Từ bao giờ giám đốc tài chính lại được tổng tài đích thân bàn hợp đồng vậy.
"Không phải phó tổng sẽ làm chuyện đó sao???"
"Vâng nhưng với những nhân viên được gửi thư mời chiêu mộ như cô Hàn tổng sẽ đích thân ký hợp đồng để xem như tỏ lòng thành."
Anh ta nói rồi cũng rời đi.

Lát sau Hàn Dương cũng đến.

Y Nguyệt nhìn người đàn ông vẻ mặt yêu nghiệt này năm đó đã khiến bao nhiêu nữ sinh đổ gục trong đó có cả cô.

Giờ còn đẹp hơn không còn đẹp kiểu thư sinh mà kiểu trưởng thành lại còn có chút lạnh lùng nữa.
"Chào Hàn tổng."
Y Nguyệt sau một hồi đơ thì cũng nhớ ra mình đang đi nhận việc luống cuống cuối chào anh.

Hàn Dương thấy cảnh ấy cảm thấy có chút buồn cười.
"Cậu vẫn vậy nhỉ vẫn hậu đậu."
Cô hơi bất ngờ trước thái độ của anh.

Tổng tài mặt lạnh người ta đồn biết trêu người khác ư.
"Hàn tổng nói gì tôi không hiểu."
"Có tôi với cậu cứ gọi Hàn Dương hoặc Hàn như lúc trước đừng cứ Hàn tổng nghe xa cách quá."
"Ò Hàn Dương."
Nghe cô kêu tên mình anh có chút vui trong lòng.

Rất nhanh sau đó họ cũng đã kí hợp đồng xong rồi.

"Một lát sẽ có người đưa cậu đi tới chỗ làm việc của cậu."
"Cảm ơn cậu."
"Không ngờ giờ cậu đã là giám đốc tài chính nổi tiếng ở nước ngoài rồi."
"Ừm tôi bị chuyển công tác nhưng tôi quyết định về đây làm nên xin nghỉ việc ở công ty cũ."
"Thế cậu có biết cậu bị chuyển công tác tới đâu không."
"Không biết mà sao cậu hỏi vậy không lẽ..."
Cô nhìn anh nghi hoặc sao anh lại hỏi cô câu đó chỉ có một đáp án thôi.
"Công ty cậu sẽ chuyển công tác là DY đó nhưng chưa gì đã nghỉ việc rồi làm tôi phải gửi thêm lá thư chiêu mộ."
"Vậy à tại tôi không đọc đơn chuyển công tác nên không biết."
"Tốt rồi cuối cùng cậu vẫn ở đây.

Hợp tác vui vẻ."
Hàn Dương nói rồi đưa bàn tay thon dài ngỏ ý muốn bắt tay Y Nguyệt cô cũng hiểu ý mà bắt tay anh.
"Hợp tác vui vẻ."
Sau đó anh gọi người dẫn cô đi làm quen công việc.

Một mình anh ở lại ngồi ngã ra sofa nhìn bàn tay vẫn còn lưu lại chút hơi ấm của cô khẽ cười.

Sau khi điều tra biết được cô 5 năm bên đó vẫn luôn một mình, còn nhóc con bên cạnh cô hôm đó không rõ là con ruột hay con nuôi chuyện này anh sẽ đích thân điều tra.

Nếu con nuôi thì không sao còn nếu con ruột anh nhất định tìm ra ba đứa bé đã bỏ hai mẹ con cô dù thế nào anh cũng sẽ bảo vệ cho cô 5 năm trước anh đã không dám nói với cô để cô rời xa mình nhưng lần này sẽ không có chuyện đó nữa anh sẽ kéo cô về phía anh kể cả khi cô có đẩy anh ra xa..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 6: 6: Rất Giống Cậu


Sau khi xong việc ở DY cô ghé chỗ của anh em Juli.

Vừa thấy cô Juli đã kéo ngay cô vào bên trong sofa để hóng hớt chuyện đi kí hợp đồng hôm nay.
"Sao ổn không anh ta có làm gì cậu không."
"Làm gì chứ cậu sao vậy."
Y Nguyệt bật cười trước thái độ của Juli cô bạn này của cô lo lắng một cách thái quá như kiểu sợ cô bị Hàn Dương ăn thịt.
"Chỉ là kí hợp đồng thôi mà làm gì được chứ."
"Ai biết được mình nghe đồn anh ta là tổng tài máu lạnh anh cũng sợ đó."
"Cậu cứ làm quá, mình thấy anh ta bình thường mà có chút lạnh lùng nào đâu."
Juli sững sờ sau lời nói của Y Nguyệt vậy là những tin đồn đó là sai sao, không không thể nào.
"Thế cậu làm ở đó thật à."
"Ừm...!Nhưng chắc làm một khoảng thời gian mình sẽ nghỉ."
"Sao cậu không làm ở công ty anh em mình."
"Công ty cậu ở nước ngoài.

Mình muốn con mình lớn lên ở nơi mình sinh ra nên...."

"Mình hiểu rồi."
Y Nguyệt biết Juli thất vọng nhưng làm sao được cô mang con trai đi xa 5 năm ở nước khách rồi.

Không thể để thằng bé lớn lên ở đó được cô phải cho con lớn lên ở nơi mẹ nó được sinh ra.

Nơi có ông bà của nó và cả....ba của nó nữa.
"Nè gái hay mình với cậu đi nhậu không."
Juli lay nhẹ tay cô hớn hở mở lời mời.

Nhưng hôm nay cô có hẹn với con trai sẽ dẫn thằng bé đi ăn tối rồi.
"Xin lỗi bé mình hẹn bé con đi ăn rồi hẹn cậu hôm khác được không."
"Ồ...!được rồi hôm khác vậy."
"Vậy mình về đây hôm sau lại tìm cậu chuyển lời chào của mình tới anh Jackson nha."
Cô nói rồi ba chân bốn cẳng rời đi.

Do mãi nói chuyện đến khi nhìn đồng hồ thì trễ rồi nhóc con nhất định sẽ giận cho coi.

Đúng như những gì dự đoán vừa vào cửa thì một giọng bé trong trẻo vang lên.
"Y Nguyệt mẹ trễ 15phút rồi."
Nhóc Duy Bảo khoanh tay trước ngực ra dáng một ông cụ non trách cô.
"Mẹ xin lỗi mẹ có việc mà."
"Mẹ phải mua gà rán chuộc lỗi với con."
"Được được mẹ mua giờ đi thôi dẫn hoàng tử của mẹ đi chơi."
"Dạ...đi thôi."
Nhóc con có được thứ mình muốn liền vui vẻ nghe lời.

Cô và con trai sau đó tới trung tâm thương mại chơi không ngờ Hàn Dương cũng tới đó vì bị thằng bạn thân Mã Nam Phong bắt đi theo để lựa quà phụ vì sắp tới là sinh nhật của Hàn phu nhân mẹ Hàn Dương.
Nam Phong là bạn học thân của Hàn Dương cũng là bạn học cấp 3 của Y Nguyệt chung lớp với cô nên dĩ nhiên anh ta cũng biết cô.

"Hàn Dương kia là Chu Y Nguyệt phải không."
Hàn Dương liền nhìn về phía Nam Phong chỉ quả thật là cô.
"Đi lại chào hỏi một tý."
Không để anh trả lời Nam Phong đã kéo anh lại chỗ cô.
"Lâu rồi không gặp Y Nguyệt.

Nhớ mình không??"
Giọng nói làm Y Nguyệt giật mình cô quay lại thì thấy Hàn Dương bên cạnh còn có một chàng trai trong rất quen mắt nhưng cô không nhớ nổi là ai.
"Cậu là...."
"Mình Mã Nam Phong không nhớ mình à."
"À....nhớ rồi lâu rồi không gặp."
Nghe anh ta nói xong cô ngẫm mãi mới nhớ ra Mã thiếu gia người hay chơi chung với Hàn Dương đây mà.
"Lâu không gặp cậu xinh ra nha.

Còn có cả con lớn thế này rồi."
"Ừm...Duy Bảo chào chú đi con."
"Chào chú ạ."
"Ngoan."
Mã Nam Phong lúc này mới nhìn kĩ khuôn mặt cậu bé này rồi nhìn cậu bạn mình ngạc nhiên sao lại giống vậy chứ.
"Nè Hàn Dương cậu và Y Nguyệt lén yêu nhau rồi sinh con không cho mình biết à."

Hàn Dương giật mình trước câu nói của Nam Phong.

Sao tự nhiên lại hỏi như vậy chứ anh xoay qua nhìn Y Nguyệt cô lúc này cũng giật mình không kém nhưng vẻ mặt còn có chút hoảng hốt lo sợ.
"Cậu nói vớ vẩn cái gì vậy."
"Không phải sao nhìn hai người rất giống nhau mà."
"Không phải đâu đừng hiểu lầm."
Cô đột ngột lên tiếng không thể để anh ta nói thêm nữa nếu còn nói cô sợ Hàn Dương sẽ phát hiện lúc đó con trai cô sẽ bị anh cướp đi mất.
"Không có việc gì mình đi trước đây mình còn có việc."
Cô nói rồi dẫn tiểu Bảo đi bỏ lại anh và Nam Phong đứng đó ngơ ngác.
"Cậu ấy phản ứng gắt quá vậy."
"Cậu thấy cậu bé đó giống mình sao"
"Đúng nhìn y đúc cậu lúc bé không tin đi hỏi người khác đi họ cũng sẽ nói vậy thôi."
Hàn Dương im lặng đây không phải lần đầu có người nói nhóc con đó giống anh nhưng anh không dám gặp cậu bé đó tìm cách xét nghiệm ADN anh sợ nhóc đó không phải con anh.

Còn nếu là con anh anh lại sợ cô sẽ vì vậy dẫn con lần nữa xa anh..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 7: 7: Ba Con Gặp Mặt


Y Nguyệt sau khi rời khỏi trung tâm thương mại cô không ngừng lo lắng sợ anh sẽ nghi ngờ cô.

Nhóc con bên cạnh nhìn mẹ nãy giờ vẫn không hiểu tại sao mẹ mình lại có vẻ sợ sệt như vậy.
"Mẹ mẹ sao vậy sao mẹ có vẻ lo lắng."
Y Nguyệt nghe con nói mới giật mình tỉnh lại từ dòng suy nghĩ của bản thân.

Cô lúc này không kiềm lòng được nữa hỏi con trai.
"Duy Bảo con có muốn có ba không."
Duy Bảo nhìn mẹ mình, tuy luôn ghen tị bạn bè có ba mẹ đầy đủ nhưng nhìn mẹ yếu đuối thế này mẹ cậu chỉ có cậu thôi không có ba cũng được ba cậu không cần cậu nhưng mẹ cậu rất cần cậu.
"Mẹ đừng khóc, con chỉ cần mẹ thôi."
Y Nguyệt nhìn con trai cô không kiềm được ôm cậu bé vào lòng lần nữa bật khóc.

Đứa con của cô rất hiểu chuyện hiểu đến mức đau lòng.

Y Nguyệt thật sự cảm thấy giận bản thân không thể cho con mình một gia đình đầy đủ.

"Mẹ xin lỗi."
"Sao lại xin lỗi ạ, hai mẹ con mình có nhau là được rồi mà."
Duy Bảo đưa bàn tay bé nhỏ nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt của cô.
"Đi về nhà ăn cơm với ông bà thôi."
"Dạ..."
Không nói việc này nữa hai mẹ con cùng nhau đi về.

Tuy mẹ đã vui lại nhưng nhóc Duy Bảo vẫn không kiềm lòng được người đàn ông đó khi đứng trước mặt sẽ làm mẹ cậu có chút gì đó sợ hãi.

Khi nghe nói hai người giống nhau mẹ cậu lại càng phản ứng dữ dội hơn.

Có bí mật gì sao phải điều tra mới được.
Tối đó sau khi ăn tối xong Y Nguyệt và con trai cùng nhau đi ngủ.

Ôm cậu bé vào lòng cô suy nghĩ có nên nói sự thật với anh nhưng cô lại càng sợ sau khi biết mọi chuyện về Duy Bảo anh sẽ cướp cậu bé đi.

Có nên nói không đây.
____________
Hôm sau nhân lúc mẹ đi chơi với mẹ nuôi Juli Duy Bảo lén một mình chạy tới công ty của Hàn Dương.

Đến quầy lễ tân cậu liền nhanh nhảu hỏi.
"Cô ơi có thể đưa con đến gặp Hàn tổng không ạ."
Tiếp tân nhìn cậu bé vẻ rồi cười.
"Bé con Hàn tổng không phải ai cũng gặp được đâu."
"Vậy con trai cũng không được gặp ạ."
"À....con trai."
Cô tiếp tân lại nhấc điện thoại gọi cho anh.

(Hàn tổng.)
(Chuyện gì.?)
(Có con trai anh tìm ạ.)
Hàn Dương nghe xong sững người anh từ bao giờ có con trai rồi.
(Đưa cậu bé lên đây.)
(Dạ..)
Sau khi cúp máy khoảng 5 phút thì Duy Bảo đã ngồi trước mặt anh.Hàn Dương bây giờ mới nhìn rõ Khuôn mặt Duy Bảo quả thật rất giống anh lúc bé.
"Nhóc sao tự nhận là con trai chú."
"Không nói con trai chú sao người ta cho con vào."
Hàn Dương bật cười nhóc con này quả thật thông minh mà.
"Không sợ ba mẹ con biết à."
"Con chỉ có mỗi mẹ Y Nguyệt thôi không có ba đâu nhưng mẹ đi chơi với mẹ nuôi rồi con không sợ mẹ biết."
Sắt mặt Hàn Dương bỗng tối sầm không có ba sao vậy là Y Nguyệt là mẹ đơn thân sao.

Bỗng anh nhớ ra gì đó.
"Nhóc con con năm nay mấy tuổi.".

||||| Truyện đề cử: Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ |||||
"5 tuổi ạ."
Hàn Dương nghe xong sững người nếu sau đêm hôm đó cô có thai thì giờ đứa bé cũng sẽ 5 tuổi có lẽ nào...

"Con không biết chú nghĩ gì nhưng mà chú tránh xa mẹ con một chút con cảm thấy mẹ con không vui khi ở gần chú."
"Còn nữa con muốn xét nghiệm ADN với chú."
"Xét nghiệm ADN."
Hàn Dương kinh ngạc vì lời nói chắc nịch của cậu bé.
"Tại sao con lại muốn xét nghiệm ADN."
"Vì mẹ con khi nghe có người nói con giống chú liền phản ứng gắt con cảm thấy chúng ta có quan hệ gì đó."
Anh nhìn tiểu Bảo suy nghĩ không ngờ nhóc con cũng nghĩ giống anh.
"Được cho chú vài cọng tóc của con khi có kết quả chú sẽ đích thân đưa đến cho con."
"Được ạ..."
Duy Bảo bứt vài sợi tóc đưa cho anh sau đó cúi chào rời đi, nãy giờ cũng lâu rồi để mẹ về không thấy cậu chắc chắn sẽ bị mắng.

Sau khi Duy Bảo rời đi Hàn Dương cho những sợi tóc vào túi nhỏ sau đó bảo trợ lý đem đi xét nghiệm.

Anh lúc này đang mang một niềm hy vọng, hy vọng kết quả sẽ là quan hệ cha con như thế anh sẽ có lí do giữ cô lại bên mình..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 8: 8: Quan Hệ Ba Con


Ba trôi qua tính đến hôm nay Y Nguyệt đã làm ở DY khoảng 1 tuần.

Như mọi hôm cô đi làm nhưng không hiểu tại sao hôm nay trong lòng cứ thấy bất an chuyện gì đó.

Cô cứ vậy mang nỗi bất an đó đi làm.
Hôm nay là ngày có kết quả xét nghiệm Hàn Dương ngồi trong phòng làm việc nôn nao trong lòng rất nhiều vì anh sợ kết quả sẽ không như anh mong đợi.
Bỗng tiếng gõ cửa cắt đứt suy nghĩ của anh là thư kí đưa kết quả bảng xét nghiệm tới.
"Hàn tổng bản xét nghiệm anh cần."
"Để đó rồi ra ngoài đi."
Thư kí nghe lời anh để bản xét nghiệm lên bàn rồi đi ra ngoài.

Hàn Dương lúc này không nhịn được nữa lập tức mở bản xét nghiệm ra xem, kết quả làm anh trầm mặt 99% có quan hệ ba con.

Lúc này anh tức giận thật rồi cô vậy mà giấu anh chuyện mang thai đã vậy mang con của anh đi tận 5 năm trời.
Hàn Dương lập tức nhấc máy kêu thư kí gọi Y Nguyệt đến phòng làm việc.

Khoảng 5 phút sau cô đã đứng trước phòng anh rồi.

Y Nguyệt lúc này trong lòng lại dội lên cảm giác bất an lúc sáng nhưng sau đó cô đã gõ cửa.
"Hàn tổng là tôi Y Nguyệt."
"Vào đi."
Y Nguyệt bước vào rụt rè nhìn mặt anh, dáng vẻ đó là sao anh tức giận gì à.
"Cậu ngồi đi."
Nghe lời cô ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó.

Sau đó anh cũng tiến lại ngồi lên chiếc ghế đối diện cô.
"Tại sao lại giấu tôi chuyện Duy Bảo là con của tôi và cậu."
Y Nguyệt nghe xong liền giật mình anh phát hiện rồi sao.
"Tôi...!tôi không hiểu cậu nói gì nếu không còn gì tôi xin phép đi trước."
Hàn Dương đen mặt tới lúc này rồi cô vẫn không nói thật với anh.
"C*n m* n* tới lúc này rồi cậu vẫn không nói thật vậy đây là gì."
Anh tức giận ném bản xét nghiệm lên bàn.

Y Nguyệt đưa đôi tay run rẩy cầm lên xem 99% quan hệ ba con.

Tiêu rồi lộ rồi sao nhưng....!nhưng tại sao anh lại có mẫu mà đi xét nghiệm.
"Tại...tại sao cậu lại có thứ này."
"Không cần biết cậu định giải thích thế nào đây."
"Không giải thích gì cả con trai tôi không có ba."
Hàn Dương nghe lời nói của cô lửa giận lên tới đỉnh điểm rồi.

Anh đè cô xuống ghế xiết chặt tay để cô không thoát ra được sau đó rứt khoát đặt lên môi cô một nụ hôn.

Nụ hôn sâu làm Y Nguyệt nghẹt thở cô vùng vẫy trong vô vọng một hồi sau cuối cùng anh cũng buông cô ra.

Khuôn mặt xinh đẹp của Y Nguyệt lúc này nước mắt đã ước đẫm cô nhìn anh với ánh mắt căm phẫn không nghĩ ngợi cô đưa tay cho anh một cái tát.
"Không ngờ cậu như vậy, đừng lại gần tôi nữa và tránh xa con tôi ra."
Cô tức giận quát lên sau đó đứng dậy rời khỏi phòng làm việc của anh.

Y Nguyệt lúc này không muốn nhìn mặt của anh nữa.

Cô vừa đi vừa lau nước mắt trên mặt sau đó lại bàn làm việc của mình cầm túi xách lên rời đi trước khi đi còn không quên để lại lá đơn từ chức, do tính cẩn thận cô luôn chuẩn bị trước đơn xin nghỉ cho những tình huống bất ngờ như hôm nay.
Cô chạy nhanh ra cửa công ty đón một chiếc taxi về nhà.

Trong đầu cô lúc này chỉ muốn đưa con cô đi thật xa tránh xa Hàn Dương.

Chiếc taxi dừng trước Chu gia sau 30 phút đi đường, cô vội chạy vào nhà trước khi vào còn không quên kêu bác tài xế chờ cô vài phút.

Bởi cô sợ sợ trễ phút nữa Hàn Dương sẽ đến mang con cô đi nên phải rời đi thôi.
Vừa vào nhà cô đã chạy lên phòng thu dọn quần áo bỏ vào vali.
"Mẹ mẹ sao vậy.??"
Tiểu Bảo nhìn mẹ mình gấp gáp nên không hiểu buộc miệng hỏi.

Y Nguyệt lúc này mới bình tĩnh lại một chút cô nắm lấy hai tay tiểu Bảo.
"Duy Bảo ngoan nơi này không an toàn nữa chúng ta đi thôi."
"Nhưng còn ông bà."
"Mẹ sẽ sắp xếp với ông bà sau giờ đi thôi."
Cô nói rồi cầm hành lý tay bế tiểu Bảo chạy đi.

Ông bà Chu lúc này có việc nên không có nhà cảng cô người làm trong nhà thì càng không cảng được cô.

Cứ thế cô bế tiểu Bảo vụt ra khỏi nhà.

Leo lên chiếc taxi lúc nãy rồi đi đến sân bay dọc đường cô còn không quên dùng điện thoại đặt vé sớm nhất đến Mỹ.

Không thể ở đây nữa ở đây con của cô sẽ bị ba nó đưa đi đối với Y Nguyệt có thể không có tình yêu nhưng con của cô không thể không có..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 9: 9: Đừng Đi Nữa H


Hàn Dương sau cái tác của Y Nguyệt thì đã định thần lại đôi chút đến lúc bình tĩnh lại thì cô cũng đã chạy đi.

Anh không thể chạy theo cô nên đã kêu trợ lý lén đi theo cô.
Anh trợ lí sau khi cô rời đi liền cảm thấy không đúng mà báo với anh.

Hàn Dương lúc này không nghĩ được gì nữa đứng dậy cầm áo khoác chạy đi.
Trợ lý lúc này đã ở trên xe đợi anh.

Nghe lời hối thúc của anh, trợ lý phóng xe theo đường tắt rất nhanh đã đuổi kịp chiếc xe chở cô.

Trợ lý phóng xe chặng đầu chiếc taxi.
Hàn Dương bước nhanh ra khỏi xe kéo tay Y Nguyệt kéo cô đi.

anh thả cô vào trong xe mình giao tiểu Bảo cho trợ lý rồi phóng xe thật nhanh về biệt thự của mình.
Chiếc xe dừng trước cửa biệt thự riêng của anh.

Hàn Dương bế sốc Y Nguyệt lên đi thẳng lên phòng ngủ rồi quăng cô xuống giường.
"Cậu làm gì vậy hả.???"
Y Nguyệt nãy giờ vừa bất ngờ, vừa tức giận, vừa bất lực nhưng tức giận là nhiều nhất.

Tại sao cuộc đời cô lại dính với anh chẳng thể nào thoát ra được vậy.
Hàn Dương lúc này đè lên người Y Nguyệt giữ chặt cô dưới thân anh bây giờ mới nhàn nhạt lên tiếng.
"Tại sao lại muốn rời đi."
"Tôi không biết."
Anh nghe lời nói của cô lửa giận trong người lại bùng lên.
"Có con với nhau rồi cậu đi 5 năm rồi bây giờ vẫn chọn rời đi."
Anh quát cô sau đó cuối người đặt lên môi cô một nụ hôn sâu hai tay anh một tay giữ chặt cô một tay đã mò vào trong áo của cô.

Y Nguyệt sợ rồi cô vùng vẫy nhưng không thể chóng lại sức mạnh của anh.

Nụ hôn dừng lại Y Nguyệt cũng thở hỗn hển.

Nụ hôn của anh từ môi cô giờ di chuyển tới cổ của cô.
"Ưmm...dừng....dừng lại..."
Y Nguyệt cố chống cự nhưng vô ít.

Cùng với nụ hôn quần áo của cô cũng từ từ rơi xuống sàn.

Lúc này trên người cô đã không còn gì nữa.

Anh cuối xuống ng@m lấy một bên ngực cô tay lần mò khắp người cô khiến Y Nguyệt không thể kiềm được mà phát ra những âm thanh ma mị.

Hàn Dương hôn lên mọi chỗ trên người cô vừa hôn vừa lẩm bẩm.

"Không cho phép em rời xa tôi."
"Ư....aaa...đừng mà."
Không khí trong phòng nóng hơn bao giờ hết anh cứ ra vào trong người cô mặc cho cô la hét cầu xin nhưng anh không cho vào tai.

Sau khi anh phóng hết tinh hoa vào trong người cô thì cô cũng không còn sức nữa kiệt sức mà ngất đi.
Anh ôm cô vào lòng kéo chăng trùm lên hai người.

Hai tay anh ôm chặt cô như thể sợ cô sẽ biến mất.
"Tôi sẽ giữ em lại dù phải làm gì đi nữa."
Anh ôm cô từ từ đi vào giấc ngủ.

Y Nguyệt mơ màng ngửi mùi hương trên người anh là mùi bạc hà mà cô thích, Mùi dễ chịu khiến cô bỏ lớp phòng thủ mà dụi vào người anh mà ngủ.

Cứ thế một đêm nồng nhiệt trôi qua.
Hôm sau khi mặt trời chiếu qua khung cửa len lõi vào mặt làm Y Nguyệt thức giấc bừng tỉnh dậy.

Nhớ lại chuyện hôm qua cô liền muốn rời đi.

Cô kéo chăng chuẩn bị ngồi dậy thì bị một cánh tay săn chắc kéo lại làm cô ngã xuống.

Hàn Dương nghe bên cạnh có tiếng động tỉnh dậy thấy cô chuẩn bị rời đi liền phản ứng nhanh tay kéo cô lại.

Anh ôm cô vào lòng, cô lúc này quay lưng anh dụi mặt vào lưng cô thì thầm nhỏ nhưng đủ để cô nghe thấy.
"Cầu xin em đừng rời đi nữa được không."
"..."
Y Nguyệt im lặng cô hơi bất ngờ anh lại cầu xin cô đừng rời đi.

Tại sao lại như vậy chứ anh đâu yêu cô sao lại bảo cô đừng đi, vì tiểu Bảo sao đúng rồi nếu cô đi thì tiểu Bảo cũng sẽ đi vậy anh sẽ không thể dành con với cô được.

Nghĩ đến đây Y Nguyệt dứt khoát thoát khỏi tay anh đứng dậy mặc quần áo vào rồi dứt khoát rời đi, trước khi đi còn lạnh nhạt để lại cho anh một câu.
"Để tôi và tiểu Bảo yên nếu không anh sẽ không bao giờ thấy cả hai người bọn tôi nữa đâu."
Hàn Dương nghe lời cô nói cười nhạt, đến cuối cùng cô vẫn lựa chọn không cho anh một cơ hội do cô không cảm nhận được tình cảm của anh hay cô không cần nó, sao người ta muốn yêu thì dễ mà anh thứ tình yêu đó với anh nó lại vô giá như vậy chứ có công bằng cho anh không..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 10: 10: Dụ Con Trai Giúp Bắt Vợ Về


Y Nguyệt bước vội xuống nhà thì khựng lại vì trước cửa có hai tên vệ sĩ không cho cô đi.
"Các người tránh ra."
"Xin lỗi cô Chu chúng tôi không thể tránh khi chưa có lệnh của thiếu gia."
Hai vê cứ đứng cảng làm cô càng bực bội hơn.

Đúng lúc đó Hàn Dương đi xuống.
"Hàn Dương anh bảo họ né cho tôi đi mau."
"Em gấp vậy làm gì."
"Anh...."
Hàn Dương nhìn cô cười khuôn mặt của anh bây giờ vừa có chút giả tạo vừa thân thiện làm Y Nguyệt có cảm giác không lành.
"Gấp làm gì tiểu Bảo còn trong tay tôi đó."
"Anh...!trả thằng bé cho tôi."
"Từ từ ăn sáng trước đã."
Biết ngay mà cái tên mưu mô này sao dễ dàng tha cho cô như vậy chứ.

Nhưng biết sao giờ tiểu Bảo còn trong tay anh nên đành nghe thôi.
"Ăn đi đều là những món em thích."
"Anh...sao lại biết tôi thích mấy món này."
Cô hơi ngạc nhiên dù không liên hệ gì nhau nhưng sở thích của cô anh đều biết.

Hàn Dương nghe cô nói thì im lặng đôi mắt bỗng buồn đi anh nở một nụ cười khổ.

Một lúc lâu sau nhàn nhạt lên tiếng.
"Chuyện gì của em tôi không biết trừ chuyện tiểu Bảo là con tôi thôi."
Y Nguyệt nghe xong liền cảm thấy có lỗi là cô không nói với anh không cho anh nhận con trai.

"Tôi xin lỗi đừng mang con trai tôi rời xa tôi được không tôi sẽ làm bất cứ gì anh muốn."
"Thật sao."
Anh nở nụ cười đắc ý nhìn cô.

Y Nguyệt sau khi thấy biểu cảm của anh liền cảm thấy có gì đó không đúng, khi cô đang định rút lại lời nói ban nãy thì anh lên tiếng.
" Tôi sẽ không mang tiểu Bảo đi nếu em làm một chuyện."
"Chuyện..

chuyện gì??"
"Kết hôn với tôi."
Biết ngay mà cái tên này lại gài cô rồi.

Sao lại mở lời chi vậy không biết giờ bị gài vô thế khó rồi.
"Không được tôi không đồng ý."
Y Nguyệt tức tới nỗi buông đũa đứng dậy quát anh.

Hàn Dương không những không giận mà còn cười.

Anh bắt chéo chân khoanh tay trước ngực nở một nụ cười đểu mà nói.
"Vậy tôi sẽ giữ tiểu Bảo bên mình em có thể đi rồi."
"Anh..."
"Cho em 1 ngày suy nghĩ giờ tôi sẽ cho người đưa em về."
Y Nguyệt tức giận bước đi ra xe đi về cô ôm cục tức này cô nhịn, tiểu Bảo của cô thông minh nhất định sẽ tìm cách thoát ra ngoài với cô.
"Em đừng nghĩ sẽ thoát được nhớ tiểu Bảo tôi đang giữ đó.

Vậy nha tối gặp lại."
Hàn Dương nói rồi vẫy tay chiếc xe cũng lăn bánh.

Y Nguyệt bây giờ chỉ muốn xé xác tên đó ra thôi Hàn Dương lạnh lùng của cô đâu rồi bây giờ lại có một tên vô liêm sỉ như vậy chứ.

Cục tức này cô phải trả lại đủ.
Hàn Dương sau đó tới phòng ngủ mà anh kêu người chuẩn bị cho tiểu Bảo.

Vừa thấy anh nhóc con đã chạy đến nắm vạt áo anh vừa đánh vừa khóc.
"Chú xấu xa bắt mẹ cháu."
"Chú không có."
Tiểu Bảo lúc này chợt nín cậu bé khoanh tay mặt tức giận nói với anh.
"Chẳng phải chú hứa đưa bản xét nghiệm cho cháu nếu có kết quả sao.

Sau lại đưa nó cho mẹ cháu."
"Chú thất hứa với cháu."
Nhóc con tức phòng má lên mà nói trong điệu bộ làm anh phải bật cười.
"Chứ hơi bất ngờ nên hỏi mẹ cháu trước thôi."
"Vậy thật sự chú là ba ruột cháu à.??"
"Sao biết."
"Nhìn biểu cảm của mẹ."
Anh nhìn tiểu Bảo tự hào quả nhiên là con của anh thông minh như anh vậy.

"Vậy gọi ba đi nào."
"Không đâu mẹ không ở bên chú con sẽ không gọi chú là ba."
Hàn Dương nghe đến đây bỗng đầu chợt nhảy số anh nghĩ gì đó sau đó khuôn mặt bỗng đượm buồn.
"Nhưng chú không biết làm sao mẹ con không chịu ở lại."
Nhóc tiểu Bảo nhìn biểu cảm của anh bỗng dưng mũi lòng.

Dù sao mẹ cũng độc thân lâu rồi thay vì tìm ba kế cho mẹ sao cậu không giúp ba ruột của mình theo đuổi mẹ.
" Vậy con sẽ giúp chú."
"Hứa rồi đó nha cảm ơn con trai."
Anh ôm tiểu Bảo vào lòng rồi nở một nụ cười đắc thắng tuy hơi tiểu nhân gài con mình nhưng không sao một mũi tên trúng hai con nhạn rồi cô sẽ chịu kết hôn với anh thôi..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 11: 11: Ba Con Hợp Tác


Y Nguyệt sau khi về nhà liền nhấc máy gọi cho con trai.
"Alo...!tiểu Bảo à con ổn không họ có làm gì con không."
Y Nguyệt lo lắng thấy rõ mong chờ câu trả lời của con trai ở đầu dây bên kia.

Nhưng đáp lại cô là một giọng đàn ông trầm ấm không ai khác là Hàn Dương.
"Thằng bé rất tốt."
Y Nguyệt bị doạ giật mình xuýt rớt cả điện thoại nhưng rất nhanh cô đã lấy lại phong thái giọng trở nên lạnh đi mà trả lời anh.
"Con trai tôi đâu."
"Chẳng biết."
Nghe anh nhây bên đầu đầu dây bên kia làm cô phát bực.

Cái tên này từ bao giờ mà từ lạnh lùng trở nên nhây vậy chứ.
"Anh làm gì thằng bé rồi."
"Không biết sao em không tới xem thử."
"Anh..."
"Vậy ha mong em mau tới."
Anh nói rồi tắt máy sau đó nở một nụ cười nham hiểm.

Tiểu Bảo thấy anh như vậy liền nghiêm trọng mà nói.
"Chú không được làm tổn thương mẹ cháu đâu đó."
Hàn Dương nhìn con trai cười ấm áp sau đó xoa đầu tiểu Bảo khẽ giọng nói.
"Nhóc con à ai lại đi làm tổn thương người mình yêu chứ."
Hai ba con sau đó cùng chơi với nhau chờ cô tìm tới mà không biết rằng Y Nguyệt lúc này tức đến mức muốn đập điện thoại rồi.

Sau khi gọi bàn chuyện với Juli thì cô quyết định tới đó lần nữa.
Đứng trước Hàn gia cô không hiểu sao cứ có cảm giác có vô mà không có ra vậy không biết.

Lấy hết can đảm cô bước vào nhà.

Vừa vào đã thấy tiểu Bảo đứng đó chờ mẹ mình.

Cô thấy con trai liền mừng rỡ chạy vội lại ôm con trai vào lòng.
"Tiểu Bảo mẹ đến đưa con về đây."
"Về đâu."
"Về nhà."
Ủa chờ đã giọng nói không phải của tiểu Bảo.

Cô xoay người nhìn xem giọng nói của ai.
"Anh...!để tôi đưa con đi."
"Đi đâu nhà thằng bé ở đây mà."
"Anh..."
Tiểu Bảo thấy anh ra hiệu liền vờ khóc.

Bàn tay bé nhỏ nắm lấy tay cô, dùng một giọng đáng yêu mà nói với cô.
"Mẹ con muốn ở lại đây với ba."
Y Nguyệt nhìn con trai bằng ánh mắt không thể ngờ.

Con trai cô nói vậy là bị anh dụ rồi sao.
"Tiểu Bảo à con muốn ở lại với anh ta."
"Con muốn mẹ ở lại cùng con và ba."
"Không được..."
Tiểu Bảo nghe câu trả lời dứt khoát của mẹ liền dùng biện pháp mạnh.

Cậu bé ngồi xuống khuôn mặt buồn đi.
"Bạn bè ai cũng có ba mẹ vậy mà con có ba mà lại không ở cùng được."
Nhìn con trai như vậy Y Nguyệt cũng có chút mũi lòng.

Cô ôm con trai vào lòng vỗ nhẹ vào lưng con.

"Được rồi mẹ ở lại với con."
"Mẹ hứa đi."
"Mẹ hứa."
Tiểu Bảo buông cô ra chạy lại chỗ anh đập tay với anh.
"Con làm được rồi."
"Giỏi lắm."
Cô nhìn hai người như vậy liền hiểu ra mọi chuyện.

Cô vậy mà bị con trai mình lừa rồi sao.
"Tiểu Bảo con lừa mẹ."
"Mẹ tiểu Bảo xin lỗi nhưng mẹ hứa rồi không được thất hứa đâu."
Hàn Dương bây giờ mới lên tiếng anh đang rất vui khi cô chịu ở lại rồi.
"Hành lí của em tôi đã cho người sang Chu gia lấy về rồi ba mẹ em tôi cũng đã nói rõ với họ rồi."
"Anh tính hết rồi."
"Đúng em nghĩ tự nhiên tôi lên được chức chủ tịch à."
"Hai ba con anh."
"Con không biết gì hết đi ăn thôi."
Nhóc con nói rồi bỏ chạy vào bàn ăn.

Cô đang định nói thì bị anh cảng lại.
"Ăn thôi."
Anh nắm tay cô đi vào bếp.

Y Nguyệt nhìn hành động của anh trong lòng bỗng dâng lên cảm giác ấm áp và hạnh phúc lạ thường.
Ngồi vào bàn ăn toàn là món cô thích.

Tiểu Bảo ngoan ngoãn ngồi cạnh gắp hết món này tới món kia vào chén của cô.
"Mẹ ăn nhiều vào."
"Con lo ăn đi ăn xong mẹ sẽ tính sổ với con."
Hàn Dương nhìn hai mẹ con bằng ánh mắt nuông chiều.

Anh gắp miếng thịt vào chén của cô sau đó nhẹ nhàng nói.
" Ăn nhiều chút ăn xong tôi kêu quản gia dẫn em lên phòng nghỉ ngơi."
Cô nghe anh nói không trả lời chỉ nhẹ gật đầu rồi ăn đồ ăn trong chén.

Một bữa ăn ấm áp cứ thế trôi qua.

Tuy không nói nhiều nhưng với cô và cả anh như vậy cũng hạnh phúc lắm rồi..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 12: 12: Anh Yêu Em 5 Năm Rồi


Sau khi ăn xong Hàn Dương dẫn tiểu Bảo về phòng còn cô cũng được quản gia dẫn lên phòng.

Bước vào căn phòng màu trắng nhạt cộng thêm đồ nội thất được chọn tinh tế làm nó trở nên trang trọng thấy rõ.
Y Nguyệt cũng chẳng thèm nghĩ nhiều chọn một chiếc váy ngủ rồi đi vào phòng tắm.

Khoảng 20 phút sau cô bước ra ngoài thì bị giật mình Hàn Dương không biết từ lúc nào đã ngồi ở ghế bắt chéo chân nhìn cô.
"Anh....anh vào đây làm gì."
"Vào phòng của anh thôi."
"Vậy phòng của tôi.??"
"Đây cũng là phòng em."
"Không tôi sẽ qua phòng khác."
Khi cô chuẩn bị bước ra ngoài thì một bàn tay kéo lại bàn trang điểm gần đó.

Hàn Dương lấy trong ngăn kéo ra một cái máy sấy tóc sau đó nhẹ nhàng sấy tóc cho cô.
"Tôi...tôi tự làm được."
"Ngồi yên không anh hôn em đó."
Y Nguyệt khi nghe anh nói xong liền đỏ mặt cô không dám lên tiếng nữa ngồi yên cho anh sấy tóc.

Khoảng 15 phút thì tóc cô cũng khô.
"Cảm ơn anh."
"Tôi muốn làm mà cảm ơn gì."
Anh nói rồi cầm quần áo chuẩn bị đi tắm Y Nguyệt thấy vậy liền hỏi anh.
"Anh định tắm à."
"Thì sao muốn tắm cùng à."
"Sao anh không sang phòng khác."
"Không thích."

"Anh...!đồ mặt dày."
"Quá khen rồi."
Anh nói rồi cười đi vào phòng tắm.

Đến khi anh ra ngoài bộ vest đen đã được thay bằng bộ đồ ngủ nam tính chiếc áo gài sơ sài vài ba chiếc nút.

Y Nguyệt nhìn thấy anh như vậy bất giác nuốt nước bọt.
"Em định nhìn đến bao giờ."
"Tôi đâu có nhìn."
"Còn nói không có sao."
Anh ghé sát mặt cô làm Y Nguyệt đỏ cả mặt, tên này quá lưu manh rồi.
"Lau tóc cho anh đi."
"Anh có thể tự lau mà."
"Tay bế tiểu Bảo giờ mỏi quá không nhấc lên nổi em lau cho tôi đi."
"Anh..."
"Đi mà..."
Anh dùng ánh mắt đáng thương nhìn cô.

Y Nguyệt nhìn ánh mắt đó mà mũi lòng rồi.

Cô tiến đến trước mặt anh cầm khăn lau cho anh.
Hàn Dương nhìn người con gái trước mắt cô gái anh chờ 5 năm giờ đang lau tóc cho anh.

Nghĩ đến đây anh bỗng hạnh phúc vô cùng, mùi hương trên người cô xộc thẳng vào mũi anh là mùi hoa anh đào dịu nhẹ y như đêm hôm đó làm Hàn Dương bất giác đưa hai tay ôm cô kéo cô vào người.
"Anh buông ra."
"Một chút thôi."
Y Nguyệt bất lực rồi chỉ có thể đứng đó cho anh ôm.

Khoảng 5 phút thì anh buông cô ra rồi đứng dậy bế xốc cô lên đặt xuống giường.

"Anh...anh muốn làm gì."
"Em nghĩ anh muốn làm gì."
"Anh không được lưu manh."
Nhìn mặt của cô Hàn Dương bỗng mắc cười.

Anh ngồi bên cạnh cô.

Tay vuốt nhẹ mái tóc khẽ giọng mà nói với cô bằng mắt tạ lỗi.
"Hôm qua là anh không đúng xin lỗi."
"Anh...!thôi bỏ đi tôi không trách anh."
"Em có yêu anh không."
"...".

Truyện Gia Đấu
Nhìn thấy cô im lặng anh chỉ cười nhẹ rồi nằm xuống cạnh cô ôm cô vào lòng.
"Ngủ đi anh sẽ không làm gì em."
Cô nằm trong vòng tay anh trong đầu thì vẫn là câu hỏi đó.

Anh hỏi cô yêu anh không vậy anh thì sao anh có yêu cô không nghĩ đến đây Y Nguyệt bỗng hỏi nhỏ nhưng đủ nghe.
"Vậy anh có yêu tôi không."
"Anh yêu em được 5 năm rồi."
"..."
Hỏi làm gì không biết giờ có câu trả lời rồi thì cô lại đỏ mặt rồi, giờ làm sao mà ngủ nữa đây cô ngại đến mức mất ngủ mất thôi.

Nhìn lại Hàn Dương cái tên này làm con tim thiếu nữ rung động xong thì lại ngủ mất rồi.

Y Nguyệt nằm trong lòng anh mùi hương bạc hà dịu nhẹ bay vào mũi khiến cô có chút buồn ngủ rồi.

Vốn nghĩ sẽ mất ngủ nhưng mùi hương trên người anh khiến cô như bị cuốn vào, mắt cô dần khép lại tay cũng bất giác ôm lấy anh chìm vào giấc ngủ.

Thật là một đêm đẹp, đôi trẻ cứ thế mà ôm nhau ngủ một giấc thật ngon và đẹp..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 13: 13: Cảm Giác Được Ba Bảo Vệ


Hôm sau từng tia nắng chiếu vào trong phòng làm rõ hình ảnh cặp nam nữ đang ôm nhau ngủ.

Ánh mặt trời làm cô thức giấc cô nhẹ ngồi dậy nhìn qua anh đang ngủ đành nhẹ nhàng lấy cánh tay anh ở eo mình ra rồi đi rửa mặt.
Lúc cô trong nhà tắm nhóc tiểu Bảo đi vào phòng cậu bé đi đến chỗ anh lay anh dậy.

"Ba dậy đi."
Hàn Dương bị gọi liền chau mày xoay người ôm gối.

Khi tiểu Bảo chuẩn bị leo lên người anh thì bị cô cảng lại.
"Không được như vậy."
"Con đói rồi."
Cô bật cười vì nét mặt khi đói bụng của con trai.

Cô ôm con lên nhẹ nhàng đi xuống nhà bếp.

Nhờ bác quản gia giúp nấu bữa ăn sáng cho con trai.

Hàn Dương lúc này cũng đã thức dậy anh vệ sinh cá nhân xong cũng đi xuống, thấy anh cô liền lên tiếng.

"Anh ngồi ăn sáng đi tôi có làm dư một phần."
Anh nhìn cô mỉm cười rõ là muốn làm cho anh ăn nhưng lại bảo làm dư.

Mà thôi kệ chứ ích nhất cô có quan tâm anh là được rồi.
"Ba à ba bị gì mà cứ đứng cười vậy."
"Không có gì vào ăn thôi."
Anh bế con trai ngồi vào bàn ăn.

Tiểu Bảo nhìn sơ qua liền dùng vẻ mặt của người trong nghề mà nói với cô.
"Cũng được đó nhưng không bằng con nấu."
"Con biết nấu ăn à."
"Bình thường đều là thằng bé làm."
Anh nhìn cô ngạc nhiên.

Cô để một đứa trẻ 5 tuổi tự mình làm mọi việc sao mà cũng phải thôi một mình cô nuôi con thì thời gian đâu mà làm hết chứ bởi lẽ đó tiểu Bảo trưởng thành hơn tuổi là phải.

Nghĩ đến đây lòng anh nặng nề.
"Xin lỗi..."
"Anh không có lỗi là tôi mang con đi."
"Từ nay anh sẽ bù đắp cho hai mẹ con em."
"Anh lo cho tiểu Bảo được rồi không cần lo cho tôi đâu."
"Nếu anh cứ muốn lo."
"..."
Y Nguyệt chẳng thèm so đo với anh.

Cô thừa biết anh sẽ nói đến khi nào cô chấp nhận mới thôi nhưng cô không muốn cô chỉ cần con trai vui là đủ rồi.

Từ lâu trong lòng tình yêu nam nữ đã không bằng nụ cười của con trai nữa rồi.
Ông quản gia ở nhà anh lâu năm nhìn cảnh ba người ngồi ăn như vậy cũng cảm thấy vui lây cuối cùng cậu chủ ông chăm sóc từ bé cũng đã có vợ con rồi.

"Cậu chủ rất lâu rồi mới vui như vậy."
Ông nói nhỏ nhưng đủ mình nghe.

Từ rất lâu rồi ông mới thấy nụ cười trên môi cậu chủ của mình tuy chỉ là một bữa ăn nhưng từ ánh mắt ông có thể cảm nhận được cậu chủ của mình đang rất hạnh phúc.
Sau khi ăn xong cô đưa con đến trường.

Nhưng vừa ra tới cửa thì bị anh giữ lại.
"Anh đưa hai mẹ con đi."
"Không cần đâu."
Cô cự tuyệt anh nhưng biết sao được khi cô và anh đang kể tiếng người lùi thì tiểu Bảo đã vào trong xe ngồi từ bao giờ.
"Ba mẹ đi thôi."
"..."
Y Nguyệt nhìn con trai bất lực sao nhóc con này với ba nó giống nhau cái gì không giống lại giống cái tính ranh mãnh vậy chứ.

Đành vậy thôi cô cũng lên xe đưa tiểu Bảo đến trường.
Đến cổng trường tiểu Bảo bước xuống thì từ xa có vài nhóc con đi tới.
" Nhìn kìa đứa không ba hôm nay đi học bằng xe hơi kìa."
"Mình có ba..."
"Không ba là không ba đừng có mà nói xạo."
Nhìn con trai sắp khóc Y Nguyệt vội xuống xe.

Chạy tới ôm con vào lòng.
" Sao tụi con lại nói bạn như vậy."
"Bọn con nói đúng mà."

Hàn Dương nhìn bọn nhỏ cứ trêu con mình thật không ngồi yên được nữa.

Anh mở cửa đi xuống đi đến trước mặt bọn nhóc đó.
"Ai nói thằng bé không có ba chú là ba thằng bé đây."
Đám trẻ nhìn người đàn ông trước mặt một người cao lớn đẹp trai nhưng trên người lại toả ra một luồng khí khiến người ta lạnh sống lưng.

Anh ngồi xoa đầu thằng nhóc cầm đầu cười nhẹ rồi lạnh nhạt mà nói.
"Nếu cháu còn nói con chú không có ba nữa thì đừng có trách."
Nghe xong lời anh đám trẻ khóc chạy đi.

Y Nguyệt nãy giờ đứng bên cạnh cũng cảm thấy ấm lòng vì hành động bảo vệ con của anh.

Tiểu Bảo thì được ba bảo vệ thì rất vui nhóc con ôm hôn ba mẹ sau đó vào lớp học.

Trong lòng tiểu Bảo vui lắm thì ra cảm giác được ba bảo vệ lại hạnh phúc đến vậy.

Cậu bé giờ không thứ gì khiến cậu hạnh phúc hơn nữa cậu giờ vừa có mẹ vừa có ba quyền lực đứng ra bảo vệ rồi..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 14: 14: Người Đẹp Đeo Gì Cũng Đẹp


Sau khi đưa con trai đến trường cô và anh cũng đến công ty.

Từ trường tiểu Bảo đến chỗ công ty cũng khoảng 5 phút vì sợ mọi người để ý nên cô đã kêu dừng lại ở chỗ cách công ty một chút.
"Sao vậy gần tới rồi."
"Không muốn người khác chú ý."
"Nhưng...."
"Nói một câu nữa tôi dẫn con đi."
"Được rồi thông thả."
Anh nói rồi mỉm cười vẫy tay chào cô sau đó ra lệnh cho trợ lý chạy đi.

Cô thì đi bộ hóng gió tới công ty tiện đường còn không quên một mua một ly cafe.
Trợ lý Trí nhìn sếp của mình không khỏi bất ngờ.

Tổng tài lạnh lùng toả sát khí trên thương trường lại thành mèo ngoan nịnh vợ vậy sao.
"Cậu cứ nhìn tôi thế à muốn nói gì."
"Dạ không có gì sếp chỉ là em thấy sếp hơi lạ trước mặt cô Chu thôi."
"Cậu không hiểu được đâu."
Anh nói rồi mỉm cười nhìn ra cửa xe.

Anh trợ lý Trí cũng không dám hỏi nữa sợ bị trừ lương.

Đến công ty anh đi vào vừa đi vừa gật đầu chào mọi người làm cho nhân viên công ty không thể tin được.
"Nè hôm nay sếp bị sao vậy."
"Không biết hôm nay sếp lạ quá."
"Thôi đừng tám nữa nhanh làm việc đi."
Mọi người bàn tán rất nhiều Y Nguyệt vào công ty cũng nghe không ít.

Cô thầm nghĩ trong đầu tên này hôm nay chắc bị sốt rồi.
________
Hôm nay công ty có một buổi tiệc mừng nhân viên mới.

Tất nhiên vì vậy nên cô được về sớm vừa vào nhà cô giật mình.

Trời ơi sao trong nhà đông vậy trời, chờ chút còn có cả Hàn Dương anh ta về lúc nào vậy.
"Như vầy là sao."
"Họ sẽ chuẩn bị cho em."
"Không cần đâu tôi tự làm được."
"Làm đi."
Anh không thèm để ý cô trực tiếp ra hiệu cho mấy người kéo cô vào phòng chuẩn bị.

Tới khúc chọn quần áo cô chọn một chiếc váy chẽ vai màu hồng nhạt.

Khi cô bước ra thì....
"Hở quá thay bộ khác đi."
"Hở á tôi thấy bình thường mà."
"Thay đi."
"Không."
"Thay không."
"Không..ưm...."
Chưa kịp phản bát cô đã bị anh khoá môi rồi.

Khi cô dần khó thở anh mới buông cô ra.

"Giờ em thay không nếu không thì..."

"A...!được tôi thay cái đồ lưu manh."
Cô liếc anh một cái rồi bỏ vào thay đồ anh thì nhìn cô mỉm cười mà sao nụ cười này trong có vẻ lưu manh làm sao á.

Lát sau cô đi ra lần này là bộ váy cổ cao màu đen ôm sát khoe trọn dán người, cô nhìn anh bất mãn.
"Không thay nữa."
"Được không thay mà còn thiếu một thứ."
"Tôi thấy đủ rồi mà."
"Chưa đủ."
Anh nói sau đó đi vòng ra sau cô đeo lên sợi dây chuyền kim cương tím.

Cô nhìn sợi dậy chuyền giật mình.
"Đây là dây chuyền mộng tình yêu."
"Đúng."
"Không được quá quý tôi không đeo được."
"Tôi muốn em đeo mà cứ đeo."
Anh mặc cô ngăn cản đeo lên cho cô rồi xoay người cô đứng trước gương.

Anh ôm từ sau lưng làm cô giật cả mình.
"Nhìn xem rất đẹp mà rất hợp với em."
"Nhưng mà..."
Cô vẫn không thể nhận thứ quý giá này được, đúng là gia đình cô cũng thuộc dạng khá giả nhưng mà thứ này bằng cả gia tài rồi cô không thể nào mang nổi trên người.
Hàn Dương nhìn vẻ mặt của cô bật cười anh đưa mặt dựa vào vai cô không quên thả thính một câu làm cô đỏ mặt.
"Món trang sức chỉ đẹp khi được người đẹp đeo mà em là người đẹp đó."
"Anh lại như vậy rồi."
Câu nói của anh làm cô ngượng đỏ mặt bỏ chạy ra ngoài.

Khi cô định bắt taxi đi thì bị anh kéo lên xe mình vụt đi.
"Nè anh sao lại kéo tôi lên xe chứ."
"Không kéo em đâu chịu đi với anh."
"Anh liêm sỉ của anh đâu rồi."
"Từ khi gặp lại em nó biến đâu mất rồi."
"..."
Cô không nói lại anh nữa đành im lặng ngồi cùng xe với anh tới bữa tiệc thôi.

Trợ lý Trí nhìn hai người lén cười vì hai người này nhìn vậy chứ hợp nhau quá chứ đẹp đôi nữa cũng chỉ có cô khiến thái độ của sếp anh như vậy được thôi đúng là nóc nhà quyền lực có khác..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 15: 15: Tiệc Mừng Nhân Viên Mới 1


Tới buổi tiệc cô bước xuống xe đi vào trước khoảng 5 phút sau anh cũng vào.

Hàn Dương vừa vào vô số thiên kim tiểu thư đã lao tới tìm cách bắt chuyện với anh nhưng ánh mắt anh chỉ chú ý đến cô gái nào đó thôi.
Y Nguyệt đi lại bàn cầm lên một ly rượu rồi tiến đến nói chuyện với các đồng nghiệp của mình.

Mọi người thấy cô phải ngạc nhiên vì bỏ bộ đồ công sở mặc lên váy dạ hội cô như trở thành con người khác.
"Chà Y Nguyệt đẹp quá ta."
"Tôi cũng thấy vậy mặc đồ dạ hội nhìn em xinh hẳn ra."
Y Nguyệt được khen đến nỗi đỏ hết cả mặt.

Cô không cản họ được chỉ biết cười trừ.
"Mọi người nói vậy làm em ngại quá."
"Có gì đâu đúng mà em xinh vậy chắc là có bạn trai rồi nhỉ."
"Dạ...em chưa."
Hàn Dương nhìn cô nãy giờ tất nhiên cũng nghe những lời cô nói cô giấu chuyện có con rồi cũng nói mình độc thân vậy còn anh anh là gì của cô đây.
Hàn Dương bực bội bỏ ra ngoài ban công hóng mát.

Y Nguyệt thấy vậy cũng đi ra theo anh, cô ra thì khựng lại người như anh vậy mà hút thuốc sao.
"Anh hút thuốc à."

Nghe tiếng cô Hàn Dương giật mình vội dập điếu thuốc trên tay.
"Em ra đây làm gì không ở trong chơi đi."
"Tôi thấy anh không ổn nên đi theo ra đây."
Anh xoay người ra ban công mặt trầm xuống không trả lời cô.
"Sao vậy."
"Y Nguyệt anh hỏi em một câu được không."
"Được."
Anh im lặng một chút sau đó lấy hết can đảm để hỏi cô lần nữa.
"Em có yêu anh không."
Cô lặng người nhưng cuối cùng vẫn là quyết định nói thật với anh.
"Trước đây thì tôi có yêu anh tôi yêu anh cũng được 5 năm đó chứ nhưng giờ thì không rõ là còn yêu không nữa."
Anh nghe xong liền cảm thấy có chút vui có chút buồn.

Vui vì cô cũng yêu anh được 5 năm buồn vì giờ cô không biết mình còn yêu anh không.
"Vậy anh có thể theo đuổi em không."
"Theo đuổi tôi á hả."
"Đúng làm em yêu anh lần nữa."
"Quyết định vậy đi."
"Nhưng..."
"Nhưng gì quyết định vậy đi."

Anh nói rồi cười bỏ vào trong bỏ cô ở đó bất lực không muốn nói tự nhiên theo anh ra ngoài chi không biết nữa.

Khi cô đi vào thì cũng đến lúc anh lên phát biểu vì anh là chủ tịch công ty mà chào đón nhân viên mới cũng là nhiệm vụ của anh thôi.
Người đàn ông với bộ vest đen Khuôn mặt điển trai bước lên bục phát biểu ở dưới các quý cô nhìn anh không chớp mắt người này quả thật tài sắc vẹn toàn rồi.

Một hồi sau giọng nam trầm ấm bắt đầu vang lên khắp hội trường.
"Cảm ơn mọi người đã tới đây hôm nay.

Các bạn là những thành viên mới của gia đình DY hay dốc hết sức đưa công ty thành công hơn nữa.

Một lần nữa chào mừng đến với DY."
Sau vài câu phát biểu của anh tiếng pháo tay cũng không ngừng vang lên.

Sau đó mọi người cùng nhập tiệc.

Cô nhìn người đàn ông đang giao lưu với các giám đốc lớn mà không khỏi cảm thán, liệu cô có thể với được người như anh sao cảm giác hai người như không cùng một thế giới vậy.
Ở gần chỗ cô đứng có một cô tiểu thư họ Trần từ nhỏ đã mến mộ Hàn Dương nên cô ta cũng biết đến sợi dây chuyền mộng tình yêu kia.

Đó là của hồi môn truyền qua cho nhiều đời con dâu nhà họ Hàn vậy mà cô lại đeo nó chứ.

Đã vậy lúc nãy cô ta còn vô tình thấy cảnh hai người nói chuyện.
Trần Tuyết Linh không cam tâm cô ta đã thích anh từ bé dùng bao nhiêu thủ đoạn vậy mà anh chưa từng để ý đến cô ta vậy mà cô lại dễ dàng được anh để ý như vậy.

Qua hỏi thăm cô ta biết tên cô, Tuyết Linh tự dặn với lòng sẽ không để cô ở bên anh.
"Chu Y Nguyệt dành đàn ông với tôi cô không có cửa đâu.".
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 16: 16: Tiệc Mừng Nhân Viên Mới 2


Trần Tuyết Linh nhìn Y Nguyệt một hồi lâu rồi thấy cô đi vào nhà vệ sinh thấy vậy trong đầu cô ta liền nãy ra một kế hoạch.
Cô ta bỏ tiền cho một nữ nhân viên vào theo cô, sau đó cô nhân viên đó tiếp cận cô.
"Thưa cô Hàn tổng bảo tôi tới lấy sợi dây chuyền có việc cần nó ạ."
"Ò được."
Cô cũng không nghĩ nhiều mà tháo ra đưa cho cô ta.

Y Nguyệt nghĩ để trên người cô mất thì không biết làm sao nên anh cần thì đưa cho anh thôi.
Cô nhân viên kia sau khi lấy được sợi dây thì liền rời đi.

Sau một hồi cô cũng đi ra ngoài, Hàn Dương thấy cổ cô trống liền đến hỏi.
"Dây chuyền của em đâu."
"Anh lấy lại rồi mà."
"Đâu tôi lấy lại làm gì."
"Vừa nãy có cô nhân viên bảo tôi anh cần nên kêu cô ta vào lấy nên tôi đưa rồi."
Khi chưa hiểu chuyện gì thì tiếng MC trên khấu vang lên.
"Sau đây là buổi đấu giá góp tiền từ thiện.

Và món đầu tiên là sợi dây chuyền mộng tình yêu giá khởi điểm 500 triệu."
Anh và cô khi nghe liền cảm thấy có gì đó không đúng.
"Anh tôi không có muốn đem nó đi bán."
"Anh biết em không làm vậy nhất định em bị ai tính kế rồi."
Anh nhìn một lượt rồi đôi mắt dừng ở chỗ Tuyết Linh cô ta đang cười.

Hàn Dương giơ bản.

"550 triệu."
Tuyết Linh tính kế như vậy chỉ là muốn lấy sợi dây chuyền gia truyền đó thôi nhất định phải dành bằng được.
"600 triệu."
"1 tỷ."
"1,5 tỷ."
Hàn Dương không thể nhìn người khác dành vật gia truyền của gia đình mình anh đưa bản cho một giá không thể ngờ.
"50 tỷ."
Mọi người không thể ngờ tổng tài của lại ra giá cao vậy bởi họ đâu biết so với số tiền anh bỏ ra thì sợi dây đó còn đáng giá hơn nhiều lần, và tất nhiên sợi dây đó cuối cùng thuộc về tay anh.
Y Nguyệt nhìn anh phải bỏ nhiều tiền vì sự bất cẩn của mình liền có chút áy náy.

Cô buồn bã ra ban công một mình.

Hàn Dương sau đó cũng ra theo cô.
"Sao vậy."
"Xin lỗi anh vì tôi nên anh mới mất tiền."
"Không sao không phải lỗi của em."
"Nhưng mà...."
Y Nguyệt khóc rồi cô cảm thấy có lỗi lắm nước mắt cứ tuôn không ngừng.

"Đừng khóc."
Anh tiến tới ôm cô vào lòng nhẹ nhàng vỗ về cô.

Một hồi sau cô chợt nhớ ra gì đó liền đẩy anh ra.
"Đừng người ta thấy sẽ không hay."

"Anh không để ý em để ý làm gì."
"Nhưng tôi để ý còn tiền sợi dây tôi sẽ tìm cách trả anh."
"Em trả được không số tiền lớn lắm đó."
"Tôi nhất định sẽ trả."
"Anh có ý này hay nè."
"Ý gì."
"Hay em lấy thân trả đi."
"Đừng mơ đồ giám đốc vô sỉ."
Cô nói rồi ngượng ngùng chạy đi Hàn Dương nhìn theo bật cười vì cô quá dễ thương.

Sau khi cô đi Trần Tuyết Linh bước ra nãy giờ anh nói chuyện cô ta đã nghe hết.
"Hàn Dương cô ta là gì của anh."
"Em không cần biết."
"Rõ ràng em mới là người bên anh từ nhỏ mà sao anh..."
"Anh chỉ coi em là em gái thôi."
"Em không cam tâm."
"Thôi đi đừng tưởng anh không biết em vừa làm gì.

Tránh xa cô ấy ra không đừng trách anh."
Anh nói rồi bỏ vào trong mặc cô ta đang rất tức giận vì cô mà anh mắng cô ta.

Tuyến Linh tức giận đỏ cả mặt.
"Y Nguyệt cô đừng mơ có được anh ấy."
_________
Sau khi kết thúc buổi tiệc anh bắt cô cùng về với mình thuận đường nên cô cũng chấp nhận.
Về tới nhà thì bé con cũng đã đứng trước cửa chờ hai người, vừa thấy ba mẹ tiểu Bảo đã chạy tới nhào vào lòng hai người.
"Ba mẹ về trẻ quá."
"Con đã ăn gì chưa."
"Dạ rồi ạ con chờ ba mẹ về mới ngủ."
"Được rồi mẹ đưa con về phòng."
Cô bế tiểu Bảo lên phòng còn Hàn Dương thì lên phòng tắm rửa hôm nay quả thật quá là mệt mỏi rồi nên đi tắm để thoải mái một chút..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 17: 17: Đồ Biến Thái Nhà Anhh


Y Nguyệt sau khi dỗ con ngủ thì cũng về phòng, cô mệt mỏi vừa vào phòng đã lao lên giường ngã lưng xuống.

Cô mệt mỏi xoay người thì suýt chảy máu cam.

Hàn Dương mình quấn mỗi khăn tắm đi ra tóc còn nhỏ vài giọt nước.
"Anh....anh anh sao lại quấn mỗi cái khăn vậy chứ."
"Có phải em chưa bao giờ thấy anh thỏa thân đâu mà ngại."
"Anh...!mặc đồ vào đi."
Cô ngại ngùng xoay người để tránh không nhìn anh, nào ngờ tên này lại không biết ngại mà còn tiến đến áp sát người cô phà vào tai cô hơi ấm của anh làm cô rùng mình.

Xin hã???? đọc ????г????????ện ????ại == TгUⅿTг???????? en﹒Ⅴn ==
"Em thấy hết của anh rồi chịu trách nhiệm đi chứ."
"Trách...trách nhiệm gì anh muốn gì."
"Vậy công bằng đi em cho anh nhìn lại."
"Đồ b**n th** nhà anh..."
Cô tức giận cho anh một đạp rớt thẳng xuống giường.

Hàn Dương ngã một cú đau điếng người phụ nữ này chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì hết.
"Em đá như vậy lỡ tiểu Dương bị gì sao."
"Liên quan gì tới tôi."
"No mà bị gì em là người thiệt thòi đó."
"Đồ b**n th**."
Cô lườm anh một cái sau đó đi vào nhà tắm và đương nhiên cô khoá cửa, nhưng ai mà ngờ được.

Khi cô đang tắm vòi sen bỗng có một bàn tay kéo cô lại ôm từ sau lưng.
"Thơm thật."
"Anh...anh sao vào đây được."
"Chìa khoá dự phòng."
"Vô sỉ ra ngoài."
"Vô sỉ anh chỉ vô sỉ với em thôi."
Anh cuối người hôn lên chiếc cổ trắng nõn của cô khiến cô không kiềm được được ưỡn người lên trước miệng thì bắt đầu phát ra những âm thanh ám muội.
"Ưm...anh...mau bỏ ra.."
Hàn Dương bỏ ngoài tai lời nói của cô bàn ta bắt đầu di chuyển xuống đôi bông gòn nhấp nhô.

Căn phòng trở nên nóng hơn bao giờ hết.
"Anh hết chịu nổi rồi Y Nguyệt à."
Tay anh di chuyển xuống phía dưới của cô không ngoan ngoãn mà luồng vào trong Y Nguyệt cố ngăn những âm thanh ám muội nhưng bất thành, cơ thể không cho phép cô làm điều đó.
"Ưm...dừng...lại...."
"Ngoan anh sẽ nhẹ nhàng mà."
Anh nói rồi không do dự đưa cậu bé của mình vào trong người cô làm Y Nguyệt giật mình bám chặt vào người anh.
"Ưm...aaa...chậm...thôi..."
"Em thả lỏng một chút kẹp chết anh rồi."
Y Nguyệt lúc này cảm thấy bụng dưới rất chướng thần trí cô lúc này sắp bị d*c v*ng che lấp rồi.

"Y Nguyệt ngoan thả lỏng nào."
"Ư....!ưm....nhanh...nhanh lên."

Hàn Dương có thể cảm nhận được cô bây giờ chịu phối hợp với anh rồi.

Anh nỡ nụ cười nham hiểm.
"Là em nói đó nha."
Phía dưới bắt đầu di chuyển nhanh hơn cô lúc này đã bị d*c v*ng che phủ đầu óc ngoan ngoãn phối hợp với anh.
"Ư....nhanh...!sướng..."
"Nói em yêu anh đi."
"Ư....em yêu anh."
"Em nói đó nha."
Anh điên cuồng ra vào người của cô làm Y Nguyệt ngất rồi tỉnh không biết bao nhiêu lần, cuối cùng anh gầm một tiếng rồi ph*ng t*nh hoa của mình vào trong cô.

Sau đó tắm lại cho cô một lần nữa rồi ôm cô ra giường.
Y Nguyệt mệt mỏi được anh bế ra giường còn không quên chửi anh.
"Hàn Dương đồ b**n th**."
Anh mỉm cười hôn lên trán cô."Em ngủ rồi còn mớ chửi anh."
Anh nằm xuống ôm cô vào lòng lại lần nữa hôn cô rồi kéo chăn chùm lên hai người rồi thiếp đi.

Ánh trăng hôm nay thật đẹp kéo gần khoảng cách hai người yêu nhau cứ thế đêm trăng qua đi.
Hôm sau cô bị tiếng báo thức làm thức giấc.

Vừa dậy đã thấy anh nhìn mình mỉm cười.

"Anh...anh lại muốn làm gì."
"Còn làm gì nữa em yêu."
"Ai là em yêu của anh."
"Em đó rõ ràng hôm qua em nói vậy mà cái lúc mình đang...."
"Anh không được nói nữa."
Hàn Dương không nói gì nữa chỉ mỉm cười rồi tiến lại gần bế cô lên.
"Muốn làm gì."
"Đưa em vào rửa mặt chứ em đi nổi à."
Trúng tim đen của cô rồi giờ cô quả thật đi không nổi cái tên trâu bò này làm cô tới 3 giờ sáng mới chịu buông tha cho cô.
"Còn không phải tại anh sao."
"Rồi...!rồi tại anh tại anh hết đi rửa mặt thôi."
Cô không nói gì nữa im lặng cho anh bế mình vào rửa mặt sau đó đuổi anh ra ngoài cô không để anh thay đồ cho cô bởi cô biết tên này sẽ lại lợi dụng mà làm càng.

Sau khi rửa mặt xong hai người xuống nhà thì tiểu Bảo đã ngồi sẵn trong bàn ăn ngoan ngoãn chờ ba mẹ mình.

Cả nhà cứ thế cùng nhau ăn sáng buổi sáng hôm nay sao ấm áp lạ thường..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 18: 18: Em Ghen À


Sau khi ăn xong cô và anh đưa tiểu Bảo đi học, lúc tạm biệt cho con vào lớp tiểu Bảo chồm lên ôm mẹ thì thấy cổ mẹ có một dấu đỏ khá to.
"Mẹ trên cổ mẹ có dấu gì vậy."
Cô khựng lại ánh mắt dáng lên người Hàn Dương, anh không dám nói gì chỉ biết xoay người né ánh mắt cô.
"Muỗi cắn thôi con."
"Muỗi to lắm hay sao mà dấu to vậy mẹ."
"Đúng muỗi to dữ lắm."
Cô nhấn mạnh từng chữ làm Hàn Dương đứng kế bên rén đổ mồ hôi thôi rồi **** *** ** *** rồi.
Tiểu Bảo tạm biệt ba mẹ xong cũng vào lớp anh và cô sau đó cũng đến công ty.

Tuy đã chấp nhận ở bên anh nhưng cô vẫn không muốn công khai vì không được chú ý.
Cô và anh tách nhau ra ở chỗ giữ xe cách nhau một khoảng thời gian mới vào công ty.

Y Nguyệt sau khi vào công ty như thường lệ làm việc của mình, còn Hàn Dương thì hơi khác lạ hôm nay anh cứ ngồi trong phòng làm việc cười một mình làm trợ lý Trí có chút sợ không biết sếp của mình có sốt gì không.
Buổi trưa khi anh chuẩn bị nghỉ trưa thì Tuyết Linh tìm đến cô ta ổng ẹo đi tới ôm cổ anh.
"Anh...đi ăn với em đi."
"Em tìm người khác đi anh bận lắm không lạnh."
Khi anh và cô ta đang giằng co thì cô do có bản hợp đồng cần anh kí mà đi vào.

Thấy hai người đang kẻ trên người dưới cô bất giác lặng người.
"Làm phiền rồi."
Cô định đóng cửa đi ra thì một bàn tay to lớn kéo lại, Cô mất đà ôm lấy người anh.
"Không phiền anh đang tính tìm em ăn cơm."

Tuyết Linh thấy hết tất cả cô ta bắt đầu tức giận nhưng vẫn cố nén lại.
"Anh à còn em thì sao."
Hàn Dương nhìn Tuyết Linh lạnh nhạt dùng ánh mắt lạnh lùng mà trả lời.

Đam Mỹ Sắc
"Anh có người đi ăn cùng rồi em tìm người khác đi.

Trợ lý Trí tiễn khách."
Trợ lý Trí nghe anh liền đưa tay mời Tuyết Linh ra về.

Cô ta bị làm cho hết mặt mũi đành hậm hực ra về cô ta liếc cô tự dặn lòng chuyện này chưa xong đâu.
"Anh dùng em đuổi hồng nhan đi vậy à."
"Hồng nhan gì anh có em rồi mà."
Hàn Dương nhìn vẻ mặt tức giận của cô thấy vui trong lòng cô đang ghen.

Anh kéo cô lại ghế để cô ngồi lên đùi anh ôm cô tựa đầu lên vai cô.
"Anh bớt nịnh đi con gái theo anh quá trời ai tin anh có mình em chứ."
"Anh chỉ có mình em thật mà.

Mà nè em ghen à."
"Không thèm em mà ghen."
"Nhìn mặt em mà không ghen à."

Anh nhẹ hôn lên vai cô.

Y Nguyệt bị hành động của anh làm giật mình.
"Anh...anh không được làm bậy."
"Anh hôn vợ anh mà bậy gì."
Anh mặc cô cảng xoay mặt cô lại đặt lên môi cô một nụ hôn sâu.

Tay bắt đầu di chuyển xuống tháo nút áo cô.

Vừa tháo được hai nút thì trợ lý Trí gõ cửa.

Hai người ở trong giật mình buông nhau ra anh dừng cho cô gài nút lại rồi mới cho trợ lý vào.
"Sếp nhà hàng đã đặt xong rồi."
"Cậu gõ cửa rất đúng lúc."
"Dạ..."
Trợ lý Trí đang cố tiếp thu lời nói của anh thì bị anh bồi thêm một câu.
"Tháng này tăng ca."
"Sếp..."
"Sếp gì chuẩn bị xe đi"
"Rõ rồi."
Trợ lý Trí đành buồn bã ra ngoài chuẩn bị xe ai biểu anh phá chuyện tốt của xếp làm gì giờ chịu thôi chứ sao.
Sau khi trợ lý ra ngoài anh liền đi lại ghế lấy áo khoác.

Rồi đến kéo cô đứng dậy.
"Đi ăn thôi."
"Nhưng còn tài liệu cần anh kí."
"Lát kí."
Anh nói rồi kéo cô tới nhà hàng mà anh đã kêu trợ lý đặt trước để ăn trưa, bữa trưa đầu tiên của hai người nên anh háo hức lắm phải nhanh nhanh đưa cô đi ăn thôi..
 
Papa Của Con Là Bạn Học Của Mami
Chương 19: 19: Ghen Rồi


Sau hai mươi phút ngồi xe Y Nguyệt và Hàn Dương cũng đến nơi nhà hàng anh đặt là một nhà hàng đồ ăn Hàn Quốc.

Do đã đặt trước nên vừa vào đã có nhân viên dẫn đến chỗ, trên đường đi lại bàn của mình cô gặp Jackson.
"Y Nguyệt em cũng ăn ở đây à."
"Dạ anh cũng đến ăn ạ."
"Anh có khách hàng nên hẹn ở đây dùng bữa."
Hai người nói chuyện mà không để ý người nào đó đen mặt rồi.

Hàn Dương nhìn cô nói chuyện với Jackson thân thiết vậy không khỏi cảm thấy ghen.
"Y Nguyệt đây là??"
Jackson giờ mới để ý Hàn Dương bên cạch mà hỏi cô.

Y Nguyệt bây giờ mới để ý người bên cạnh mình ánh mắt anh nhìn cô có chút giận rồi thôi xong rồi.

Hàn Dương không để Ý Nguyệt trả lời anh đã giành nói.
"Tôi là ba của con cô ấy."
Jackson bây giờ mới nhận ra đây là người mà Y Nguyệt trốn suốt năm năm.

Bỏ cô nuôi con cực khổ thậm chí không biết mình có con.

Jackson nhìn Hàn Dương sau đó đưa tay ra nở nụ cười thân thiện.
"Chào anh tôi là Jackson người ở cùng cô ấy năm năm ở Mỹ."

Hàn Dương cũng đưa tay bắt tay với Jackson mà sao hai người nhìn nhau như kẻ thù vậy xung quanh hai người có thể cảm giác được tia lửa đó.

Y Nguyệt đứng giữa không thể nhìn thêm nữa vội kéo Hàn Dương lại.
"Anh Jackson trễ rồi anh đừng để khách hàng đợi."
"Vậy anh đi trước tạm biệt em nhớ qua nhà anh chơi nha."
Jackson nói rồi xoa đầu cô sau đó rời đi Hàn Dương bỏ vào mắt hành động của Jackson máu ghen dồn lên não rồi.

Anh ép sát cô vào tường.
"Tên đó và em là quan hệ gì."
"Là anh trai của bạn em, em ở nhà anh em họ lúc ở Mỹ."
Y Nguyệt nhìn vẻ mặt của Hàn Dương không nhịn được mà bật cười.

Cô sát lại mặt Hàn Dương nâng cằm anh lên.
"Sao vậy anh ăn phải giấm rồi à."
"Ý gì anh mà ghen á."
"Anh ghen rồi."
"Không có."
Cô nhân viên phục vụ nhìn từ nãy tới giờ cũng phải lên tiếng rồi.
"Thật ngại quá hai vị mời vào bàn ăn thôi ạ."
Hai người bây giờ mới nhớ ra là mình đang đi ăn, tội cô nhân viên phải đứng chờ hai người cãi nhau.
"Xin lỗi phiền cô rồi."
Cô phục vụ dẫn hai người vào bàn sau đó dọn ra những món đã được đặt từ trước đều là những món đắt nhất menu.

Sau khi cô phục vụ rời đi Y Nguyệt lại bắt đầu trêu Hàn Dương, Cô rót ít rượu đưa cho anh.
"Uống đi để nó lấn át mùi ghen của anh."
"Anh không có ghen nha."
"Vậy sao."
Y Nguyệt vừa ăn vừa cười trước thái độ của anh cô càng muốn trêu nhiều hơn.
"Không ghen vậy em qua nhà anh ấy chơi chắc không sao đâu nhỉ."
"Em dám sao."
"Sao không mang con của người quyền lực nhất phố S bỏ trốn em còn giám mà."
"Thua em."
Hàn Dương bị cô chọc giận mà không nói lại cô giờ chỉ còn cách hờn thôi chứ sao.

Anh im lặng ăn còn cô thì cứ chọc anh, cô vợ bé nhỏ này của anh quả là coi trời bằng vung rồi.
Khi ăn xong hai người lên xe về công ty nhưng mà đường đi hình như không đúng đây là đường về nhà Y Nguyệt cảm thấy có điềm rồi liền quay qua hỏi anh.
"Đường này đâu phải đường về công ty."
"Anh có nói cho em về công ty à."
"Muốn...!muốn làm gì."
Hàn Dương nhìn Y Nguyệt nụ cười dần trở nên nham hiểm ánh mắt bắt đầu di chuyển xuống thân cô.

Anh nâng cằm cô lên cười rồi nói.
"Muốn làm chuyện em đang nghĩ."
"Anh...anh không được em còn công việc."
"Có người khác lo."
Cô còn chưa kịp nói gì nữa thì bị anh kéo ra khỏi xe.

Thôi rồi về đến nhà từ lúc nào rồi Y Nguyệt bắt đầu sợ rồi.
"Tha em lần này được không."
Hàn Dương cười sau đó bế cô lên đi thẳng lên phòng ngủ trên đường đi còn không quên nói với cô một câu.
" Em đùa với lửa rồi chuẩn bị chịu phạt đi.".
 
Back
Top Bottom