Sau khi Elios đột ngột tắt máy, Lucy đứng lặng, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Cô chưa bao giờ thấy Elios từ chối lệnh của ai, đặc biệt là từ cô.
Sự từ chối của Elios không làm cô giận, cô biết đứa trẻ đó là người như thế nào và cậu nhóc ấy không biết nói dối, lại càng không đủ can đảm để chống lại cô trừ khi có một áp lực khủng khiếp nào đó đang đè nặng lên vai.
Rốt cuộc Simon đã nói gì với cậu ta?
Và anh ta định làm gì với mẫu virus đó?
Dù Elios đã làm hỏng đi kết hoạch ban đầu, nhưng sự từ chối của cậu chỉ củng cố thêm quyết tâm của Lucy.
Cô nhận ra rằng Simon đang âm thầm lập ra và thực hiện một kế hoạch đáng ngờ nào đấy, đồng thời tạo ra một mạng lưới bảo mật xung quanh MN-001.
Sau một vài phút đắn đo, Lucy cuối cùng quyết định sẽ tự mình đột nhập vào phòng làm việc riêng của Simon để thu thập thêm dữ liệu.
Dù biết việc này sẽ gây ra nhiều rắc rối cho cô nếu bị cục an ninh phát hiện ra.
"Nếu tôi không thể nhờ bất cứ ai, tôi phải tự mình ra tay thôi."
----------------
Lucy đứng trước cánh cửa phòng làm việc riêng của Simon, nơi anh ta lưu trữ những suy nghĩ cá nhân, những bản thảo chưa công bố và các bản ghi chép thô.
Cô lấy ra thẻ truy cập mà cô đã lấy trộm từ túi áo khoác của Simon để quên trong phòng thí nghiệm, trước khi quét nó lên màn hình quét.
Tít.
Truy cập bị từ chối.
Lucy nhíu mày.
Không thể tin được Simon đã thay đổi mã truy cập toàn bộ khu vực của mình chỉ trong vòng vài giờ, và điều này càng khẳng định nghi ngờ của cô.
Anh ta đang che giấu một thứ gì đó vượt ra ngoài ranh giới của khoa học thông thường.
Không do dự, cô rút ra một chiếc thẻ truy cập khác—mở được hầu hết các phòng của khu vực bên Simon mà cô từng dùng trong các dự án chung với anh ta, chỉ có một điều cô lo ngại khi sử dụng chiếc thẻ này là vì khi cô sử dụng nó, thẻ sẽ tự động vô hiệu hoá sau 20 phút tới, tức là cô chỉ có 20 phút để truy cập các phòng ở khu của anh ta trước khi nó bị vô hiệu hoá.
"Phải nhanh chóng lên mới được.."
Cô hít một hơi thật sâu trước khi quẹt thẻ.
Cạch.
Cánh cửa trượt mở, cho thấy bên trong căn phòng của Simon lạnh lẽo và ngăn nắp đến mức cực đoan, còn có mùi trà Earl Grey thoang thoảng lẫn với mùi giấy mới.
Lucy nhanh chân tiến thẳng đến bàn làm việc, nhưng thứ cô tìm không phải là máy tính — thứ chắc chắn đã được mã hóa nhiều lớp — mà cô tìm kiếm những vật chứng hữu hình, những thông tin, bằng chứng thật sự hữu ích.
Lucy lật tung hết mọi ngóc ngách của căn phòng, mở hết tất cả các ngăn tủ chứa hồ sơ và đọc từng cái một.
Sau một khoảng thời gian tưởng chừng như vô hạn, trong ngăn kéo dưới cùng duy nhất không bị khoá, Lucy tìm thấy một cuốn sổ tay bìa da đen, trông như cuốn nhật ký hay sổ ghi chép của anh, hơi kỳ lạ vì nó không có nhãn mác hay gì cả trong khi Simon là một người thích đặt tên để phân biệt từng tài liệu, từng dự án của mình.
Cô không chần chừ mà mở ra xem, và hơi thở của cô khựng lại.
Không có sơ đồ virus truyền thống hay bất cứ thông tin gì khác ngoài những bản vẽ chi tiết về hệ thần kinh con người bị bao phủ bởi những vệt mực đen li ti.
Những ghi chú bên lề không mang ngôn ngữ của một bác sĩ, chúng mang hơi hướng của một kiến trúc sư đang thiết kế lại một tòa nhà cũ nát.
"Mẫu MN-001: Khả năng thích nghi tuyệt vời.
Đã thử nghiệm trên thỏ (Mẫu 03).
Kết quả: Trí tuệ không mất đi, nhưng sự sợ hãi bị triệt tiêu hoàn toàn và sức mạnh dường như tăng lên đáng kể.
Nhân loại cần sự can thiệp này để bước vào kỷ nguyên tiếp theo."
Lucy nuốt nước bọt, tay run rẩy lật tiếp.
Những trang sau khiến cô lạnh sống lưng.
Simon đã bắt đầu lập biểu đồ so sánh các nhóm máu, và ở góc trang, cái tên "Elios" được khoanh tròn đỏ thẫm với dòng chữ:
"Độ tương thích: 98.4% - Vật chủ lý tưởng nhờ sự 'thuần khiết' từ tâm lý và nhóm máu phù hợp."
"Tên điên này..."
Lucy nghiến răng, tay siết chặt cuốn sổ.
Thì ra Simon không tìm cách chữa trị, anh ta đang tìm cách hợp nhất nó với một cơ thể sống..và anh ta định biến người trợ lý trung thành nhất của mình thành một con chuột bạch chỉ vì sự 'thuần khiết' của cậu nhóc.
Đúng lúc đó, màn hình giám sát phụ trên tường—vốn được Simon dùng để theo dõi buồng cấp 4 từ xa—tự động bật sáng khi có chuyển động.
Lucy chết lặng khi nhìn thấy cảnh tượng qua màn hình.
Simon đang đứng rất gần Elios.
Anh ta không hề làm việc với bộ lọc máu như những gì các vị tiến sĩ khác đã nói với cô khi nhìn thấy Elios vội vã đem các dụng cụ ấy vào buồng cấp 4, thay vào đó lại đang nắm lấy tay Elios, cử chỉ trông có vẻ dịu dàng nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách bệnh hoạn.
Cô nhìn thấy Simon cầm một ống nghiệm chứa chất lỏng đen đặc, từ từ đưa nó lại gần cánh tay Elios, chuẩn bị tiêm thứ virus đó vào ngay mạch máu của cậu nhóc.
"Không, Elios!
Chạy đi!"
Lucy hoảng hốt, hét lên vô vọng vào màn hình vô thanh.
Cô nhận ra mình không còn thời gian để báo cáo cho Ban quản trị.
Họ sẽ mất hàng giờ để xác minh.
Không còn cách nào khác, cô đành phải trực tiếp can thiệp trước khi Simon kịp tiêm thứ chất lỏng quái đản đó vào huyết quản của đứa trẻ tội nghiệp kia.
Lucy vơ lấy cuốn sổ tay, nhét vào túi áo blouse và lao ra khỏi phòng.
Cô phải chạy đến buồng cấp 4 ngay lập tức, cô phải cứu Elios khỏi mục đích đen tối và bệnh hoạn của tên tiến sĩ điên rồ kia.
Bên trong buồng cách ly, Simon đã cầm lấy cánh tay của Elios, nhẹ vuốt ve làn da trắng mịn của cậu nhóc bằng ngón tay cái một cách đầy yêu thương nhưng thật chất chỉ là giả tạo.
"Tiến sĩ... ngài thực sự... tin em chứ?"
Elios hỏi khẽ, nước mắt bắt đầu chực trào.
"Tôi tin vào tiềm năng của cậu, Elios."
Simon thì thầm, và ngay khi mũi kim vừa chạm vào da thịt cậu nhóc—
RẦM!
Cánh cửa buồng cách ly bật mở với một tiếng rít chói tai.
Lucy lao vào, hơi thở dồn dập, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi và giận dữ.
"Anh mau dừng cái ý tưởng điên rồ này ngay cho tôi!"
****************
Trong không gian ngột ngạt của buồng cách ly cấp 4, tiếng rít chói tai của cánh cửa trượt vang lên như một hồi chuông báo tử.
Lucy lao vào, gương mặt cô cắt không còn giọt máu, đôi mắt hiện rõ sự kinh hãi khi nhìn thấy Simon đang cầm thiết bị tiêm đặt sát cánh tay của Elios.
"Simon!
Dừng lại ngay!"
Lucy hét lên, giọng cô lạc đi vì kiệt sức sau khi chạy dọc hành lang.
"Tôi đã thấy hết rồi... những bản thảo trong ngăn kéo của anh... cả cái tên của Elios trong danh sách vật chủ!"
Simon chậm rãi rút mũi kim ra khỏi làn da của Elios, chỉ vài tích tắc trước khi nó kịp đâm sâu vào tĩnh mạch.
Simon không buông tay Elios ngay lập tức mà chậm rãi quay đầu lại, nhìn Lucy bằng ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm như một mặt hồ đóng băng.
Anh ta không hề tỏ ra hoảng hốt, trái lại, anh ta khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười đầy vẻ thương hại, hiện lên rất nhanh rồi biến mất sau vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ.
Anh ta buông tay Elios ra, khiến cậu nhóc loạng choạng lùi lại, đôi mắt vẫn còn đẫm nước và đầy vẻ hoang mang.
"Tiến sĩ Villian."
Simon cất giọng trầm thấp, bình thản đến rợn người.
"Cô luôn có thói quen cắt ngang những khoảnh khắc quan trọng nhất nhỉ?"
"Mau thả cậu ấy ra!
Anh đang làm cái quái gì thế hả?"
Lucy hét lên, tay cô siết chặt lấy chiếc thẻ từ.
"Tôi biết anh đang cố tình lây nhiễm trái phép lên con người.
Đó là tội hình sự, Simon!
Anh đang làm trái với đạo đức của mình đấy!?"
Simon thở dài, vẻ mặt khó chịu thể hiện rõ trên khuôn mặt vô cảm của anh.
Anh ta thong thả rút một chiếc khăn tay trắng muốt từ túi áo, lau sạch những vệt đen còn dính trên găng tay mình.
"Cậu ấy tự nguyện làm mẫu vật cho thí nghiệm này, Villian.
Đúng không, Elios?"
Simon quay mặt lại hỏi cậu nhóc với một nụ cười nhẹ, nhưng đôi mắt anh ta xoáy sâu vào Elios như một lời đe dọa thầm lặng nếu cậu nhóc dám làm trái ý anh ta.
Elios run rẩy nhìn Lucy, rồi lại nhìn Simon.
Cậu vừa thoát khỏi cái chết trong gang tấc, nhưng trong thâm tâm, cậu vẫn cảm thấy một sự trống rỗng đau đớn khi thấy ánh mắt thất vọng của Simon.
Cậu không biết phải phản ứng như thế nào nữa rồi, mọi chuyện vượt quá giới hạn của cậu và cậu quá thụ động để tự đưa ra quyết định cho mình.
"Anh nói dối!"
Lucy giơ tập tài liệu lên.
"Tôi có bằng chứng!
Anh đang lén lút thực hiện thí nghiệm lây nhiễm lên con người và anh định dùng Elios làm vật thí nghiệm cho cái thứ máu đen kinh tởm đó!
Tôi biết ngay từ đầu rằng cái thứ virus đó là vấn đề của mọi chuyện..."
"Bằng chứng?"
Simon bước tới, đứng chắn giữa Lucy và Elios.
"Cô đang nói về tập tài liệu mà cô vừa lấy trộm từ ngăn kéo cá nhân của tôi sau khi phá khóa phòng làm việc của tôi sao?"
"..Khoan đã.
Anh..Anh nói cái gì?"
Lucy bàng hoàng, cô siết chặt tập tài liệu đang cầm trong tay, lùi một bước trong hoang mang.
Làm sao Simon biết cô đã đột nhập vào phòng làm việc của anh ta?
Cô đã kiểm tra phòng, rõ ràng chẳng có bất kỳ cái camera nào cơ mà?
"Ngoài ra, Tiến sĩ Villian, có vẻ cô quá bận tâm việc trách mắng tôi gì đấy nên quên bẵng đi một chuyện."
Simon cất giọng lạnh lùng, âm thanh vang vọng khắp căn phòng kim loại.
"Đây là khu vực cách ly cấp 4, và theo tôi biết, quyền truy cập từ thẻ toàn quyền của cô đã bị vô hiệu hoá từ 5 phút trước rồi."
"Kh–Không thể nào.."
Lucy lắp bắp, cô nhìn xuống tấm thẻ từ trên tay mình.
Nó đã chuyển sang màu đỏ, và đúng là vậy, quyền truy cập của cô đã bị vô hiệu hóa.
"Simon, là anh gài bẫy tôi?"
Simon không trả lời cô mà chỉ nhìn thẳng vào ống kính camera giám sát ở góc trần nhà và gật đầu nhẹ.
Ngay lập tức, tiếng còi báo động đỏ rực vang lên khắp khu vực.
“Cảnh báo!
Đối tượng xâm nhập trái phép đã được xác định tại Khu vực Cấp 4.
Lực lượng an ninh can thiệp ngay lập tức.”
Lucy bàng hoàng nhìn lên camera giám sát.
Cô nhận ra mình đã rơi vào bẫy.
Simon đã cố tình để lại sơ hở trong phòng làm việc, dụ cô đột nhập và lấy tài liệu để anh ta có lý do chính đáng loại bỏ cô khỏi dự án cũng như đình chỉ cô tiếp cận khu vực của Simon.
"Cô phá khóa rồi đột nhập vào phòng làm việc riêng của tôi, lục lội ngăn kéo cá nhân và lấy trộm những tài liệu nghiên cứu chưa công bố."
Simon chậm rãi tiến về phía cô, mỗi bước chân của anh ta như tiếng búa gõ vào dây thần kinh của Lucy.
"Và bây giờ, cô còn xâm nhập vào khu vực cách ly cấp cao khi không có quyền truy cập.
Tiến sĩ Villian... cô đã đi quá xa rồi."
Cánh cửa buồng cách ly một lần nữa bật mở.
Ba nhân viên an ninh vũ trang lao vào, súng điện đã sẵn sàng trên tay.
"Tiến sĩ Villian, cô bị bắt vì tội xâm nhập trái phép và đánh cắp tài liệu bảo mật." người đội trưởng an ninh tuyên bố, giọng nói vô cảm.
"Các người không hiểu sao?
Nhìn tay anh ta đi!
Nhìn cái ống nghiệm kia kìa!"
Lucy tuyệt vọng kêu lên trước khi bị hai nhân viên an ninh khống chế và bẻ quặt tay ra sau.
Cô nhìn sang Elios, người đang đứng chết trân ở góc phòng.
"Elios!
Chạy đi!
Anh ta đang lừa cậu!
Tập tài liệu đó nói rằng cậu là mẫu thử đầu tiên, anh ta định giết cậu, hoặc biến cậu thành một thứ gì đó không còn là người nữa!"
Elios run rẩy, cậu nhìn vào tập tài liệu bị rơi dưới sàn, rồi lại nhìn vào Simon—người đang đứng đó với vẻ mặt của một người thầy bị phản bội bởi đồng nghiệp.
Trong tâm trí non nớt của Elios, sự dịu dàng của Simon lúc nãy vẫn còn quá ấm áp, còn sự giận dữ của Lucy lúc này trông thật điên rồ.
"Em... em xin lỗi, chị Lucy.."
Elios run rẩy, bước lùi lại để né tránh ánh mắt của cô.
"Tiến sĩ Cliversy chỉ đang cố bảo vệ tài liệu mật của Viện thôi...chị là người đã lấy trộm nó nên phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình ạ.."
"Elios!
Không!"
Tiếng thét của Lucy bị dập tắt khi cô bị lôi mạnh ra khỏi phòng, cô dùng hết sự chống cự cuối cùng của mình để thoát khỏi họ trước khi bị lôi khỏi buồng cấp 4.
"Simon!
Anh sẽ không thể che giấu chuyện này mãi đâu!"
Lucy gào lên khi bị lôi đi.
"Elios!
Chạy đi khi còn có thể!"
Simon đứng đó, im lặng quan sát cho đến khi cánh cửa đóng sập lại.
Căn phòng trở lại với sự tĩnh lặng chết chóc.
Simon nhặt tập tài liệu dưới sàn lên, phủi nhẹ lớp bụi rồi quay sang nhìn Elios.
Anh ta đưa bàn tay thon dài của mình ra, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cậu nhóc rồi vuốt ve mái tóc rối bù ấy như thể đang an ủi một con thú cưng.
"Đừng để ý đến cô ấy, Elios.
Sự thiên tài thường bị hiểu lầm là điên rồ bởi những kẻ tầm thường."
Simon nói, giọng anh ta ngọt ngào như mật đắng "Chỉ có tôi và cậu... chúng ta mới hiểu được giá trị thực sự của MN-001.
Đừng để sự hy sinh của cô ấy trở nên lãng phí.
Hãy để tôi giúp cậu trở thành người đầu tiên bước vào tương lai."
Simon cầm lấy thiết bị tiêm, ánh mắt anh ta phản chiếu bóng tối sâu thẳm của thứ chất lỏng đen bên trong, và lần này, không còn ai có thể ngăn cản anh ta được nữa.
"Tiến sĩ..."
Elios đột nhiên thốt lên, giọng nghẹn lại.
"Những gì cô ấy nói...tập tài liệu đó...có phải là thật không?"
Simon thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ bao dung nhưng giả tạo.
Anh ta bước tới, đưa bàn tay của mình vuốt dọc theo gò má Elios, một cử chỉ trìu mến nhưng lại thiếu đi hơi ấm ban đầu.
"Cô ấy đã xâm nhập vào nơi riêng tư của tôi, lấy đi những bản nháp chưa hoàn thiện để bôi nhọ tôi.
Cậu tin cô ấy, hay tin người đã luôn ở bên cạnh, dìu dắt và bảo vệ cậu?"
Trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở sau khi Lucy bị lôi đi, Simon vẫn đứng đó, thiết bị tiêm trong tay khẽ rung nhẹ như thể chính thứ virus bên trong đang sốt ruột chờ đợi.
Anh ta nhìn Elios, chờ đợi một sự phục tùng tuyệt đối sau khi đã "dọn dẹp" vật cản cuối cùng.
Nhưng Elios không tiến lại gần.
Cậu nhóc lùi lại một bước, rồi hai bước.
Đôi mắt trắng ngần vốn luôn tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho Simon giờ đây bị bao phủ bởi một tầng sương mờ của sự hoài nghi và hoảng loạn.
Những lời thét gào của Lucy–người đã dìu dắt cậu từ những ngày đầu–như một vết nứt xuyên thủng lớp vỏ bọc mà Simon luôn hiện lên trong mắt cậu.
"Elios?
Lại đây."
Simon gọi, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng đã bắt đầu nhuốm sự đe doạ hơn.
"Em... em nghĩ là mình không khỏe, thưa Tiến sĩ.."
Elios lí nhí, giọng cậu run rẩy, đôi bàn tay lóng ngóng đan chặt vào nhau để giấu đi sự bối rối của mình.
"Đầu em...
đột nhiên đau quá.
Có lẽ là do nãy em hít phải mùi hóa chất của ống nghiệm vỡ trong khu vực nghỉ.."
Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Simon, cậu sợ nếu nhìn vào đó, cậu sẽ lại bị biến thành một con rối không biết phản kháng.
"Chỉ là phản ứng tâm lý thôi, Elios.
Đến đây, tôi sẽ giúp cậu ổn định lại."
Simon bước tới một bước, nụ cười trên môi anh ta không đổi, nhưng đôi mắt tím huyền ảo ấy lại nheo lại đầy nguy hiểm.
"Không... em..em cần ra ngoài một chút."
Elios lắp bắp, cậu liếc nhìn về phía cánh cửa mà Lucy vừa bị mang đi, tìm cách để rời khỏi nơi này để tìm chị ta.
"Em phải đi lấy hồ sơ kiểm kê...
đúng rồi, em chưa ký xác nhận mẫu vật ở phòng trực an ninh!
Nếu không có chữ ký của em, quy trình của ngài sẽ bị gián đoạn đấy ạ."
Đây là một lời nói dối vụng về, một cách nói tránh yếu ớt mà Elios nghĩ ra trong cơn hoảng loạn.
Cậu không dám trực tiếp phủ nhận Simon, cậu chỉ muốn thoát khỏi cái bóng đang bao trùm lấy mình.
Simon dừng lại, nhìn chằm chằm vào Elios trong vài giây dài dằng dặc, như thể đang phân tích xem "mẫu vật" này đang gặp lỗi ở công đoạn nào.
Sự phản kháng này là một biến số nằm ngoài dự tính.
"Cậu chắc chứ, Elios?"
"V-vâng!
Em sẽ quay lại ngay... thật đấy!"
Không đợi Simon trả lời, Elios xoay người chạy ra khỏi cửa buồng cách ly.
Cậu chạy như bị quỷ đuổi, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.
Cậu không đi về phía phòng trực an ninh mà lại chạy về hướng khu vực giam giữ tạm thời của TBI – nơi cậu biết họ sẽ đưa Lucy tới để thẩm vấn trước khi giao cho cảnh sát.
Trong thâm tâm Elios, một cuộc chiến đang nổ ra: Cậu vẫn yêu quý Simon, nhưng cậu sợ anh ta.
Và hơn hết, cậu cần Lucy nói cho cậu biết rằng những gì cậu vừa nghe và thấy không phải là sự thật.
Cậu cần một lối thoát khỏi sự "hoàn hảo" mà Simon đang hứa hẹn.
Ở phía sau, Simon đứng lặng giữa phòng thí nghiệm trống trải, nhìn theo cái bóng của Elios khuất dần sau hành lang.
Anh ta chậm rãi đặt thiết bị tiêm xuống bàn, tháo găng tay và ném vào thùng rác y tế.
"Thật là một đứa trẻ phiền phức."
Simon thì thầm với chính mình, đôi mắt nhìn vào mẫu máu đen MN-001 đang cuộn sóng.
"Nhưng không sao, Elios.
Càng chạy xa, cậu sẽ càng sớm nhận ra rằng ngoài kia chẳng còn nơi nào an toàn hơn vòng tay của tôi đâu."
Simon với lấy điện thoại nội bộ, nhấn một dãy số nhanh:
"Phòng an ninh?
Có một trợ lý đang trong trạng thái sốc tâm lý hướng về phía khu giam giữ.
Hãy giữ cậu ta lại... nhưng đừng làm đau cậu ta.
Cậu ta là mẫu vật quý giá nhất của tôi."
****************
Hết chương 4