Khác [ OTPGấu] LNTxLT

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403406303-256-k618302.jpg

[ Otpgấu] Lntxlt
Tác giả: Caohongnho
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

by Trữ Yêu
Là bộ phim gấu từ rất lâu rồi, otp này không biết có ai còn nhớ đến nữa.

Ta từng là trung tâm của trời đất,
Cả thế giới phải ngước nhìn ta.

Nhưng từ khi em đến...

Ta chỉ muốn làm bóng dưới chân người.

Em rực rỡ - ta mờ đi chẳng tiếc,
Miễn là đôi mắt em nhìn ta một lần thôi.

Kẻ từng được gọi là "bá chủ",
Giờ chỉ mong được sống thật trong dối trá của em.

Em là thật,
Còn ta -
Chỉ là kẻ mơ giữa trang sách mình viết dở.



otpgau​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Otpgấu] Lntxlt
Chương 1


Chương 1: Long Ngạo Thiên - Lục Trạch

Chỉnh sửa và cập nhật vào 28/10/25,

Bởi Trữ Yêu

Mọi người đọc vui vẻ, cảm ơn.

___________

Dưới ánh bình minh, sân bay vốn dĩ nhộn nhịp giờ lại chìm trong một lớp tĩnh lặng kỳ lạ.

Đường băng trải dài như tấm thảm đỏ, chỉ dành riêng để đón một vị khách đặc biệt.

Hai hàng người đứng nghiêm trang, ánh mắt hướng về cùng một phía, nơi chiếc phi cơ đang hạ cánh.

Gió luồn qua tóc, qua vạt áo — tất cả đều như chậm lại, lắng đọng trước giây phút ấy.

Khi cánh cửa máy bay bật mở, người đàn ông trung niên bước ra.

Chiếc áo choàng đen tung nhẹ trong gió, tạo thành một vệt tối dày giữa nền trời rực sáng.

Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, dừng lại thật lâu nơi hàng người của các thế gia hạng nhất.

Chỉ một cái liếc thôi mà không khí như đông cứng lại.

“Lục gia đâu?”

Giọng hắn trầm khàn, nặng tựa tiếng dao kéo lê trên đá.

Cô thư ký đứng đầu hàng run rẩy, hai tay siết chặt tập hồ sơ.

“Cậu ấy... vẫn chưa đến, thưa ngài.”

Ngạo Thiên im lặng.

Trong thoáng chốc, đôi mắt hắn khẽ cụp xuống, ánh nhìn nhòe đi bởi hơi sương sáng sớm.

Không ai biết trong cái im lặng ấy là tức giận, thất vọng hay chỉ đơn giản là... buồn.

Rồi hắn quay đi, bước chậm rãi về phía chiếc xe chờ sẵn.

Mái tóc đen dài khẽ bay, để lộ bên trong lớp áo choàng đen là một màu trắng tinh khiết — lạnh lẽo mà thanh tịnh như sương mai.

Cửa xe đóng lại, tách hắn khỏi tiếng ồn ngoài kia.

Không gian bên trong chỉ còn lại hắn và nàng vệ sĩ tóc xanh lục, người duy nhất dám thở mạnh trong lúc này.

“Đến khách sạn này.”

Hắn giơ điện thoại, giọng thấp và đều, không chút xúc cảm.

Nàng liếc qua địa chỉ, rồi cau mày.

“Ngài thật sự không cần gặp người của Lục gia sao?

Hắn... thất lễ với ngài đấy.”

Một cái lắc đầu khẽ khàng.

Nàng không hỏi thêm, chỉ tăng tốc, để tiếng động cơ lấn át sự yên lặng đang đè nặng giữa hai người.

Long Ngạo Thiên ngồi lặng trong căn phòng khách sạn tầm thường — một nơi chẳng giống bất kỳ chỗ nào hắn từng ở.

Không vệ sĩ, không thư ký, không ánh đèn lộng lẫy, không một lời chào cung kính.

Chỉ có sự im lặng trần trụi, đến mức hắn có thể nghe rõ cả tiếng gió len qua khe cửa.

Hắn rút chiếc điện thoại từ trong áo choàng ra, màn hình sáng lên giữa bóng tối.

Thứ hiện ra là hàng trăm bức ảnh — chụp vội, mờ nhòe, có cái chỉ là một vệt sáng, nhưng tất cả đều có chung một bóng hình: một thiếu niên tóc trắng đang cười.

Ngón tay hắn khẽ vuốt qua từng tấm, dừng lại ở một khung hình.

Đôi mắt vốn luôn lạnh lẽo giờ lại ánh lên một thứ cảm xúc lạ lẫm — thương, nhớ, và một điều gì đó chẳng thể gọi tên.

Hắn thở ra thật nhẹ, tay siết chặt chiếc áo trắng được giấu trong lớp áo choàng.

Hơi thở ấy, mang theo mùi của tiếc nuối, của thứ khát vọng mong manh mà hắn không thể chạm tới.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố bừng sáng.

Tiếng xe, tiếng người, ánh đèn — tất cả tạo thành một dòng chảy rực rỡ, ồn ã đến mức khiến người ta thấy mình nhỏ bé.

Giữa biển ánh sáng ấy, hắn thấy một tòa nhà chọc trời, nơi có một chấm sáng đang di chuyển.

Hắn phóng to hình ảnh, đôi tay run nhẹ.

Và rồi... hắn thấy người đó — Lục Trạch.

Vẫn là nụ cười ấy, dáng vẻ ấy, như thể chẳng có gì trên đời có thể khiến anh bận lòng.

Ngạo Thiên siết chặt điện thoại.

Click.

Một tấm ảnh.

Click.

Rồi thêm một tấm nữa.

Mỗi tiếng “click” vang lên, như một nhịp tim lặng lẽ của hắn.

Không biết từ khi nào, khóe môi hắn cong lên, rất nhẹ, gần như không nhận ra.

“Ha... dễ thương thật.”

Giọng hắn vang trong không gian trống, nghe như một lời tự thú mệt mỏi.
 
[ Otpgấu] Lntxlt
Chương 2


Chương 2: Hai thế giới

Chính sửa và cập nhật cùng ngày 28/10/15, bởi Trữ Yêu.

Kéo nhân khí 😗🎉

Sẽ được cập nhật vào khoảng 3 đến 4 ngày, tùy theo hoàn cảnh và có từ 350 chữ trở lên.

Không thể nhiều hơn được.

______

“Ting! 🎉 Chúc mừng kí chủ đã cướp hết khí vận của thiên tuyển chi tử!

Thế giới này đang bước vào cái kết cuối cùng.

Vào 00:00, ngài có thể quay lại hiện thực cùng số tiền khổng lồ.

Yah!

Vui lên đi!”

Giọng nữ trong trẻo vang lên giữa căn phòng xa hoa.

Lục Trạch dụi mắt, mái tóc trắng rũ rượi, gương mặt vừa mệt vừa ngái ngủ.

Anh với tay lấy điện thoại, nhấn nhẹ vào màn hình:

“Tuyệt.”

Giọng nói nhàn nhạt, chẳng khác gì vừa đặt xong đơn hàng online.

Anh vươn vai, ngáp dài, lười biếng bước đến quầy rượu.

Tay rót, miệng vẫn lẩm bẩm:

“Khí vận, thiên tuyển, thế giới… haiz, nghe hoành tráng mà chẳng mua được ly rượu tử tế.”

Anh ngửa cổ, tu cạn, rồi bật cười — tiếng cười của kẻ đã thắng nhưng không cảm thấy vui.

Bên này, trong căn phòng nhỏ cách đó vài dãy phố, Long Ngạo Thiên vẫn chăm chú dõi theo.

Khi ống kính máy ảnh bắt được hình ảnh anh, hắn gần như nín thở.

Và khi thấy Lục Trạch cười — nụ cười ấy rạng rỡ mà xa vời — hắn lại bấm chụp liên tục.

Mỗi tiếng click như kéo dài khoảng cách giữa hai người thêm một tấc.

“Ha ha...”

Hắn khẽ lặp lại nụ cười, mờ dần sau lớp bóng tối.

Đồng hồ chỉ 23:59.

Bên này, một người đang đắm trong nỗi nhớ.

Bên kia, một người đang nhảy nhót, chuẩn bị về thế giới thực.

“Có nhiều tiền rồi thì tôi phải làm gì cho hết đây ta~?”

Lục Trạch xoay vài vòng quanh phòng, vẻ mặt phấn khích y như đứa trẻ sắp được nghỉ hè.

Hệ thống bên tai bật âm báo:

“Cảnh báo!

Phát hiện nam chính trong tình trạng ‘không còn gì để mất’ đang ở gần!

Hắn đang nhắm đến kí chủ để sống còn!”

Giọng nói cao vút, nghe như vừa uống năm ly cà phê.

Lục Trạch có chút giật mình,nhướn mày quát khẽ:

“Mẹ, còn mấy giây nữa cũng không tha à?”

Anh liếc quanh, thở dài, nhìn thẳng vào ánh sáng từ camera nào đó đang hướng vào mình.

Ngay lúc ấy, Ngạo Thiên bên này cũng đang nhìn.

Hai ánh mắt – qua một lớp màn hình mỏng – chạm nhau.

Giây phút ấy — chỉ là một cú lia máy.

Một ánh nhìn thoáng qua qua lớp kính, mờ và méo nhẹ vì ánh sáng.

Nhưng với Long Ngạo Thiên, nó như một cơn chấn động.

Cả người bổng chốc bị rút cạn sức lực.

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống sàn, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.

Hắn cúi xuống nhặt, nhưng đôi tay run đến mức không thể nắm chặt được gì.

"Chết tiệt, chết tiệt."

Hắn mạnh bạo dụi mạnh lên hai bên mắt thâm quầng, đến khi trước mắt rõ ràng hơn chút.

Trên màn hình, Lục Trạch đang cười.

Một nụ cười quen thuộc đến tàn nhẫn — sáng như ánh đèn giữa thành phố, nhưng lạnh và xa làm hắn sợ.

Tựa như, dù hắn có đưa tay ra bao nhiêu lần, vẫn chẳng thể chạm được vào.

“Đó là... thật sao?”

Câu hỏi bật ra trong đầu, nhỏ và khản như tiếng thì thầm của người sắp ngạt thở.

Hắn ngồi bệt xuống sàn, đầu tựa tường.

Trong đôi mắt, ánh sáng chập chờn phản chiếu từng khung hình của người kia.

Nhịp tim đập nhanh đến nghẹn.

Cảm xúc dâng lên, hỗn loạn — vừa khao khát, vừa sợ hãi, vừa... hối hận?

Một giọng nói vang lên đâu đó trong đầu hắn:

“Mày làm cái gì vậy, Ngạo Thiên?

Chỉ là một tấm ảnh thôi mà.”

Nhưng lý trí run rẩy như sợi dây mỏng sắp đứt.

Trước mắt hắn, mọi thứ dần nhòe đi như một bức tranh bị ai đó dùng nước xóa.

Hai mắt truyền đến cảm giác nặng nề, hắn tức giận tiếp tục dụi mạnh.

Nhưng dù đã làm thế nào, màu sắc vẫn như tan chảy, âm thanh tắt lịm.

Chỉ còn hắn đứng lại, giữa khoảng không vô tận.

Một giọng nói vang lên, trong trẻo nhưng lạnh lẽo.

“Đã phát hiện người phù hợp.

Tiến hành ràng buộc.”

Long Ngạo Thiên khẽ nhíu mày.

“Ai...

đang nói?”

_____

Hơi cứng ngắt, nhưng tôi vốn không giỏi về việc này cho lắm

Xin hãy góp chút ý cho tác giả

Chân thành cảm tạ.
 
[ Otpgấu] Lntxlt
Chương 3


Chương 3: Là anh hùng?

Chỉnh sửa là cập nhật cùng ngày 28/10/25, bởi Trữ Yêu.

Vui vẻ, tối mưa nhẹ, có muổi, trời hơi lạnh ☔

_______

Từ làn ánh sáng mờ, bóng một người phụ nữ chớp mắt xuất hiện.

Nàng mặc váy đen, tóc dài buông rối, ánh mắt bị bóng tối che phủ nhưng cho ta cảm giác như soi thấu từng ý nghĩ của hắn.

“Ngươi muốn biết sự thật không?”

Hắn thẩn thờ vài giây, đầu khó chịu nhấc lên nhìn.

“Sự thật gì?”

“Thế giới này... vốn dĩ không thuộc về ngươi.

Nó được dựng nên quanh một người khác – một kẻ mà ngươi từng gọi là Lục Trạch.”

Cái tên ấy như một mũi kim nhỏ, chạm vào tim hắn, lập tức.

Hắn cứng người, không đáp, nhàn nhạt chiến ý khoá chặt bóng hình trước mặt.

“Ngươi tồn tại vì anh ta, mọi thứ quanh ngươi chỉ là phông nền để anh ta sống sót, và sau đó quay lại hiện thực với tiền thưởng.

Khi câu chuyện kết thúc, thế giới này sẽ tan biến.”

Hắn bật cười khẽ, nhưng giọng lại run run.

“Tan biến... thì sao?

Tôi cũng chẳng sống nổi nếu anh ấy biến mất.”

Cô nàng có chút khựng lại, khó hiểu ánh mắt quét qua.

" Oh ngươi không có thắc mắc gì sao?"

" Ừm..."

Hắn uể oải, muốn nhắm mắt lại.

Không mặn không nhạt tùy ý đáp lời cô.

" Ngươi không thắc mắc?

Có muốn biết không, trong mắt người chơi ngươi còn không bằng 10 tỷ đó?"

Hắn quả thật hơi mở mắt, nghĩ hồi lâu, rồi đáp nhẹ như phổng.

" Có 10 tỷ, em ấy dù ở đâu đều có thể sống tốt,..."

Cơn nghẹn ở cổ làm hắn dừng nói, nhưng trong lòng vẫn tiếp tục

' Dù là đánh đổi cả thế giới này cũng được.'

Người trên màng hình cũng bị bộ dạng tương tư này dọa không nhẹ.

Cẩn thận kiểm tra cái gì đó hồi sau, mới trả lời.

“Nếu ngươi thật sự nghĩ vậy,” người phụ nữ nói, ánh nhìn bỗng dịu đi, lại mang theo tia hưng phấn.

“ Vậy hãy giữ anh ta lại.

Gắn kết anh ta với ngươi.

Đó là cách duy nhất để thế giới này tiếp tục.”

Hắn im lặng.

Một hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực.

“Gắn kết... nghĩa là?”

“Nghĩa là để anh ta không thể rời khỏi nơi này – cũng như khỏi ngươi.”

Môi hắn khẽ run, ánh mắt ánh lên thứ gì đó giữa yêu và sợ.

“Nếu tôi làm vậy... thế giới có được cứu không?”

“Không.

Nhưng ít ra, anh ta sẽ ở lại.”

Giây phút ấy, tim hắn như bị ai đó siết chặt.

Những hình ảnh hiện lên — đôi vai gầy, nụ cười lười biếng, tiếng ngáp dài — tất cả hòa lẫn trong ánh sáng trắng đang nhạt dần.

“Tôi...”

Hắn ngẩng đầu, cười rất nhẹ, như tự giễu.

“Tôi đồng ý.”

“Tốt.”

Giọng nói kia tan biến cùng ánh sáng.

Trong khoảnh khắc ấy, Long Ngạo Thiên thấy rõ ràng một điều — hắn không muốn cứu thế giới.

Hắn chỉ muốn ở bên một người.

__________

Bấy nhiêu đó thôi mà mất cả khối thời gian rồi.
 
[ Otpgấu] Lntxlt
Chương 4


Chương 4: Viết lại

Chỉnh sửa và cập nhật 02/11/2025 bởi Trữ Yêu.

Chương ngắn.

_________

Không gian trắng kéo dài như vô tận.

Mọi thứ xung quanh đều lặng, chỉ còn nhịp tim của hắn — nặng nề, chậm chạp, như thể chính thời gian cũng đang ngừng lại để quan sát.

“Nhưng... có thể sao?”

Từ ngữ vang trong đầu, nhẹ nhưng khắc sâu, như một lời nguyền thì thầm bởi ai đó.

Hắn cười khẽ, không phải vì vui.

Mà vì chẳng biết nên khóc hay nên im lặng.

Giữ lại… bằng cách nào?

Bằng tình cảm?

Hay bằng xiềng xích?

Không ai trả lời.

Ánh sáng quanh hắn chập chờn, từng mảnh vỡ của ký ức hiện lên như đoạn phim lỗi — khuôn mặt Lục Trạch, ánh mắt cười, giọng nói nhỏ khi anh ta khẽ đọc kịch bản, từng điều nhỏ nhặt, từng nhịp thở.

Thứ vốn tưởng đã là hư cấu, bây giờ lại rõ ràng đến đáng sợ.

Hắn đưa tay lên chạm vào không khí.

Chỉ là ảo ảnh, nhưng bàn tay vẫn run.

“Nếu mất đi rồi, thì còn gì để tồn tại?”

Câu hỏi bật ra, khô và nghẹn.

Ánh sáng đáp lại bằng một tràng dữ liệu đổ xuống — chuỗi ký tự lấp lánh như bụi sao.

“Chỉ cần giữ được điểm neo.

Anh sẽ không biến mất.”

“Điểm neo…” — hắn nhắc lại, môi run nhẹ.

Ánh sáng phản chiếu trong mắt hắn như một vùng biển dậy sóng.

Thế giới này đang tan, hắn biết.

Từng cấu trúc, từng con phố, từng hơi thở — tất cả chỉ là dữ liệu, chỉ cần một “người” rời đi, là toàn bộ sẽ sụp.

Mà hắn… lại là sản phẩm của thế giới đó.

Giữ anh ta lại, nghĩa là giữ chính mình.

Một ý nghĩ lóe lên — nhỏ, yếu ớt, nhưng dính chặt như hạt bụi trên tim.

Ban đầu chỉ là sợ hãi.

Rồi thành khát khao.

Cuối cùng, hóa thành nỗi ám ảnh mềm mại.

“Được thôi.”

Giọng hắn nhỏ, gần như thì thầm.

Một nụ cười nhẹ lướt qua môi, không ai biết đó là chấp nhận hay là điên.

“Nếu thế giới cần anh ta để tồn tại… thì ta sẽ khiến anh ta không thể rời đi.”

Khi nói xong, ánh sáng xung quanh hắn đổi màu — chuyển dần từ trắng sang lam, lạnh và trong suốt như băng tan.

Không còn run nữa.

Không còn sợ nữa.

Chỉ có một thứ yên lặng đáng sợ, sâu như vực.

Những ký tự trên không trung ghép lại thành hình dạng một cửa sổ — “Cổng khởi tạo lại.”

Hắn đưa tay ra.

Lòng bàn tay vẫn còn in vệt sáng từ lần chạm màn hình khi nãy.

“Trở về.”

Và khi ngón tay chạm vào cánh cửa, hắn nghe một âm thanh rất nhỏ — như tiếng ai đó thì thầm trong đầu mình:

“Ngạo Thiên, đừng đến…”

Giọng Lục Trạch.

Một thoáng chần chừ, rồi biến mất.

Cánh cửa mở ra.

Thế giới cũ cuộn lại như dòng phim đảo chiều.

Long Ngạo Thiên — không còn.

Chỉ còn một niềm tin lặng lẽ, méo mó, đẹp đến tàn nhẫn:

“Nếu định mệnh là vòng lặp… ta sẽ viết lại nó.”

_______

✍️😐

Thật viết không quen nổi, đọc cứ cứng.

Truyện sau vẫn là nên quan tâm tới hướng cảm xúc hơn.

Cảm ơn số người đọc ít ỏi của tôi.
 
[ Otpgấu] Lntxlt
Chương 5


Chương 5: Mã lỗi

Chỉnh sửa và cập nhật 03/11/2025 bởi Trữ Yêu.

Hôm nay không vui, đăng cho đỡ bực.

___________

Lòng hắn dậy lên một cơn sóng ngầm dữ dội.

Hàng trăm viễn cảnh hạnh phúc với Lục Trạch cuộn trào trong đầu — đến mức hắn thấy ngột ngạt.

Hắn nhìn quanh, giọng khàn khàn hỏi:

“...Sao mọi người đứng im vậy?”

“Thời gian đang dừng để tải lại hệ thống.

Nếu kí chủ không đồng ý nhiệm vụ, khi tải xong, thế giới này sẽ biến mất.”

Một thoáng chết lặng.

Rồi hắn vụt đứng dậy, chạy như điên qua hành lang, đạp tung cửa phòng Lục Trạch.

“Ầm!”

Bên trong, Lục Trạch — đang ở giữa không gian ảo của hệ thống — giật nảy mình khi cảm giác bị siết chặt đến nghẹt thở.

“Cái gì vậy... hệ thống, đang tải dữ liệu mà!”

Long Ngạo Thiên run rẩy buông anh ra, rồi nắm chặt hai tay anh, nước mắt rơi từng giọt.

“Lục Trạch…” — hắn khàn giọng, nụ cười méo xệch như một vết rách.

“Tôi... tôi yêu em nhiều lắm.

Không chịu nổi khi em ở bên kẻ khác.

Chúng ta... làm lại từ đầu đi.”

Nói xong, hắn bật khóc như một kẻ thua cuộc, trán tựa lên vai anh, vai run từng cơn.

Lục Trạch, trong cơn vô thức, chỉ cảm thấy vai mình ướt sũng, luống cuống vỗ vào màn hình hệ thống.

“Bên ngoài có chuyện gì vậy hả?

Hệ thống!

Ra đây coi nè, huhu!”

Hệ thống của Long Ngạo Thiên vang lên khẽ khàng:

“Thời gian hết.

Kí chủ, xác nhận nhiệm vụ?”

Giữa nước mắt, hắn ngẩng lên, nói không do dự:

“Tôi đồng ý.”

“Tốt.

Quà tặng cho người mới: mã số gây lỗi cho hệ thống người xuyên không.”

Hắn khịt mũi, vừa lau nước mắt vừa lầu bầu:

“Mã lỗi?

Tôi có biết thì làm được gì đâu.”

“Không cần lo.

Tôi sẽ cài đặt.

Tác dụng là: nghe thấy tiếng lòng của người xuyên không.”

Khoé môi hắn khẽ cong, tiếng cười lẫn trong hơi thở:

“Nghe thấy... tiếng lòng của em à?”

Rồi hắn bật cười khẽ — tiếng cười vừa nghẹn vừa ngây ngốc:

“Cái này... thú vị đấy.

Cảm ơn.”

____________

Tổng tài thì phải có "thú vị" mới được.

Trời nắng cháy da nhưng lại mưa lâm râm, bực hết cả mình.

Có lẽ tác giả nên qua mangatoon, Wattpad tốt nhưng ảm đạm.

Sau này có cảnh ờm...

Bên đó không cho đăng thì qua đây.

Hay là tìm thêm ứng dụng khác nhỉ, muốn xin ý kiến ở đây khó quá 🪶
 
[ Otpgấu] Lntxlt
Trọng đại!


Thông báo lớn, được biên soạn bởi Trữ Yêu.

4/11/2025

Cơ sở chính sẽ dời qua mangatoon!

_Tại sao?_

1.

Bên đó thuận tiện và dễ dàng hơn.

2.

Có thể thảo luận với người đọc, nhiều người hướng ngoại.

3.

Được hỗ trợ tốt hơn.

_Có gỡ tác phẩm này khỏi Wattpad không?_

Không nha, sẽ không xoá 1 chữ nào.

Nhưng:

Không phải là hoàn toàn nghỉ ở đây.

Mà sẽ tiếp những chương không thể đăng ở mangatoon.

Nói vậy là hỉu he 🥳

_Có quay lại không?_

Ờm, còn tùy.

Dù tôi khá thích Wattpad.
 
Back
Top Bottom