Bá tước Dandall và Feld cùng những người đi theo, sau khi tránh được cuộc tập kích của Amor và Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn, đã kịp lao vào một tòa dinh thự xây theo kiểu pháo đài nằm ở vùng ngoại ô Vương Đô. răer
「Gia cố cổng thành!
Amor và bọn phản loạn sẽ tới ngay, chuẩn bị chiến trận!」
『Uoooooooooooooooo!!』
Nhờ Viễn thoại từ Rockwell đang ở Hoàng Thành, đám kỵ sĩ Dandall vốn còn bán tín bán nghi trước kẻ địch, lập tức vứt bỏ mọi hoang mang khi vị Tổng Kỵ Sĩ Đoàn Trưởng vừa tới nơi ra lệnh, rồi lập tức bắt đầu hành động như những kỵ sĩ được rèn giũa.
Trình độ huấn luyện cao ấy chính là điểm mạnh của Dandall, đồng thời cũng là chỗ thiếu linh hoạt của họ.
Bù đắp cho điểm ấy là người bạn đồng hành – Gia tộc Melrose.
Phần võ lực còn thiếu bên Melrose vốn được Dandall gánh đỡ.
Thế nhưng hiện tại, hai bên đã bị tách rời và đồng thời phải hứng chịu đòn tập kích.
「Amor khốn kiếp ... trông như phát điên mà vẫn bày được những trò xảo quyệt như thế.」
Vừa liên tiếp phát lệnh cho thuộc hạ, Bá tước Dandall vừa nghiến răng căm tức.
Dù trông như đã hóa điên, Amor vẫn hiểu rất rõ một điều: dù thời bình, cũng tuyệt đối không được để hai gia tộc biên cương hợp sức với nhau.
Song, đó cũng là điều hiển nhiên đối với một hoàng tộc được giáo dục đàng hoàng.
Chính vì nắm rõ quá trình hình thành Vương quốc Claydale nên Amor mới coi Dandall và Melrose là mối nguy.
Amor trong ấn tượng của Bá tước chưa bao giờ là kẻ bất tài.
Trái lại, hắn có năng lực, chỉ là vì luôn bị đem ra so với vị tiền vương đệ – người chú đã sớm yểu mệnh nhưng vô cùng xuất chúng – nên tự đánh giá bản thân thấp đến mức đáng sợ mà thôi.
Vì thế, hắn trở nên thu mình, tính cách cũng có phần tự ti, song tuyệt đối chưa từng ngu muội tới mức này.
Không rõ có phải Công chúa đã thuyết phục hay không, nhưng phía Bệ hạ đã ban chuẩn cho việc thảo phạt Amor.
Dẫu không có thánh chỉ ấy, Bá tước Dandall vẫn định bụng phải diệt Amor.
Có điều, kẻ thù lần này là một loại binh lực vô tiền khoáng hậu mang tên Bất Tử Binh...
Amor, kẻ đã đoạt được 【Blessing Gift】 để tạo ra chúng, e rằng đã không còn là con người nữa.
Hiện tại, chiến lực bên phía Dandall gồm: năm mươi tinh nhuệ Đệ Nhất Kỵ Sĩ Đoàn do chính Bá tước mang từ thành tới, hơn ba mươi kỵ sĩ Dandall, cùng với đội ngũ kỵ sĩ đang đóng ở đây tập luyện dã chiến.
Về quân số, họ kém xa đạo quân do Amor dẫn đầu, song nếu là giao chiến với con người, thì phía Dandall – vốn dạn dày trận mạc – hẳn phải chiếm ưu thế.
Tuy nhiên, đám đang tham gia diễn tập kia chỉ là những kỵ sĩ trẻ được người nhà Dandall huấn luyện.
Một khi phải đối đầu Bất Tử Binh, chắc chắn sẽ phải trả giá bằng vô số sinh mạng.
Cả những kỵ sĩ khác, chỉ riêng việc kẻ địch là Bất Tử Binh cũng đủ để cán cân nghiêng hẳn về phía bất lợi.
Muốn phá vỡ cục diện này thì...
(Chỉ còn trông vào bọn họ thôi...)
Vị kiếm sĩ lực lưỡng vác trên vai thanh đại kiếm đen – Feld Tangus.
Nghe nói giờ anh đã rời nhà, đổi họ, nhưng trên danh nghĩa, anh vẫn là người nhà bá tước Tangus, vẫn thuộc hàng quý tộc.
Từ khi còn trẻ, kiếm kỹ siêu việt cùng thể năng vượt trội của anh đã nổi danh. , anh thậm chí còn là nhân tài đủ sức giao phó cả chức Đoàn trưởng Cận vệ.
(Nếu không có sức mạnh ấy, hẳn giờ này gã vẫn đang sống cuộc đời một quý tộc chăng...)
Vừa nghĩ vậy, Bá tước vừa thấy mình thầm biết ơn vì giờ đây Feld – một Rank 5, lại còn là một trong những kẻ diệt rồng đang có mặt tại đây.
「Ngài Feld, một lần nữa ta cảm tạ vì ngài đã tới.
Ta sắp triệu tập những người chủ chốt lại bàn kế ứng phó bọn phản loạn, mong ngài cũng tham dự.」
「Đương nhiên.
Nhưng thưa ngài...」
「À... ta biết...」
Dõi theo ánh nhìn hơi nhăn mặt của Feld, Bá tước Dandall cũng hướng mắt về phía cô ta, rồi vô thức nở cùng một vẻ mặt.
Tiểu thư nhà bá tước Lester, một trong các vị hôn thê của Thái tử – Carla Lester.
Dù vẫn chỉ là thiếu nữ chưa bước qua tuổi trưởng thành, cô đã sánh vai cùng người cha Rank 5 – Thủ lĩnh Pháp sư Hoàng gia và được biết đến như một trong những pháp sư hàng đầu vương quốc.
Song hiện thực đôi khi còn tàn nhẫn hơn đồn đại.
Kẻ xem cô là mối nguy thì nhiều, nhưng những người từng điều tra sâu về cô đều đã phải kinh hoàng trước sự thật.
Ngay từ thuở bé, Carla đã liên tục một mình tiến vào các hầm ngục để mài giũa sức mạnh.
Trong lần Hoàng tộc tiến hành chinh phạt hầm ngục, cô tham gia với tư cách một trong các hôn thê của Thái tử và khi ấy đã đoạt được 【Blessing Gift】.
Về mặt thuần túy chiến lực, Carla hiện được đánh giá là pháp sư mạnh nhất vương quốc, thậm chí đã vượt qua cả người cha mình, và cùng với 'thiếu nữ diệt rồng' trở thành một trong hai quân bài chủ lực của vương quốc.
Thế nhưng, tâm tính của cô lại nguy hiểm đến cực độ.
Nếu giờ muốn loại bỏ cô thì chẳng ai dám cam đoan sẽ không phải trả cái giá khủng khiếp vì sự phản kháng của cô; những kẻ không nhìn ra điều đó mà dám động vào, đều đã chết thảm không sót một ai.
Không còn nghi ngờ gì, ngay tại đây, cô là chiến lực mạnh nhất.
Chỉ riêng việc có cô đứng về phía mình thôi cũng đủ khiến xác suất chiến thắng tăng vọt.
Song, nếu để Carla tự do tung hoành, phía kỵ sĩ bọn họ cũng sẽ phải hứng chịu tổn thất nặng nề.
Trước khi mọi chuyện đi đến nước ấy, nhất định phải nói chuyện với cô đến một mức độ nào đó.
「......Oh, có chuyện gì vậy, Tổng Kỵ Sĩ Đoàn Trưởng?」
Khi Bá tước Dandall và Feld cùng nhau tiến tới chỗ Carla, cô đang nhìn đám kỵ sĩ di chuyển với vẻ chán chường.
Cô chỉ liếc Feld đúng một khoảnh khắc, rồi lập tức đưa ánh mắt trở lại phía Bá tước Dandall.
「Tiểu thư Lester, ta xin cảm tạ vì sự trợ lực của ngài khi nãy.」
Về mặt tước vị, nhà Dandall đứng trên nhà Lester, nhưng Carla với thân phận một trong các vị hôn thê của Thái tử được xem như bán hoàng tộc; cô hiện là người mà ngay cả Bá tước cũng phải cúi đầu.
「Không có gì.
Với những con người bình thường, đó cũng là đối thủ vất vả lắm chứ?
Để một mình ta ứng phó với bọn chúng cũng được thôi.」
Trong lời Carla không hề có ý khác.
Đơn giản là cô cho rằng con người bình thường chỉ thêm vướng chân mà thôi.
Trước câu nói đó, Bá tước Dandall khẽ ngừng một nhịp, rồi lặng lẽ thở ra.
「......Không, như thế thì không ổn.」
Trong trường hợp này, có lẽ đúng là nên ném Carla vào giữa quân địch như một quả bom.
Không ai biết cô có thể thi triển những loại đại ma pháp nào, nhưng nếu không để kỵ sĩ của mình tiến lên phía trước, tổn thất sẽ được giữ ở mức ít nhất.
Tuy nhiên... thế là sai.
「Chúng ta là kỵ sĩ của vương quốc.
Vai trò của chúng ta là bảo vệ đất nước này, và trong đó cũng bao gồm cả tiểu thư Lester... cả ngài nữa.」
「Ra vậy...」
Trước lời Bá tước, đôi mắt Carla hơi nheo lại.
Cho dù Carla có mạnh đến đâu, thì cô vẫn chỉ là một thiếu nữ, và là người tương lai sẽ trở thành một trong những thành viên thuộc hoàng thất mà kỵ sĩ đoàn phải bảo vệ.
Hơn nữa...
「Tiểu thư Lester... ngài không gượng quá sức đấy chứ?」
「............」
Đúng như lời Bá tước chỉ ra, sắc mặt Carla còn tệ hơn lúc vừa xuất hiện, trông còn giống người chết hơn cả một xác chết thật sự.
Dandall cũng là một quý tộc lâu đời, kẻ từng nhúng tay vào cả trung tâm quyền lực.
Ông hiểu rõ cái giá phải trả của【Blessing Gift】.
Việc Carla khi nãy không sử dụng 【Blessing Gift】 trong trận chiến, ắt hẳn cũng vì lý do đó.
Trước lời nhắc ấy, Carla chỉ khẽ mỉm cười, rồi bất chợt quay sang nhìn Feld.
「Nhắc mới nhớ, vị bên cạnh ngài ... còn con 'mèo con' đó giờ thế nào rồi?」
Feld, từ nãy vẫn im lặng để khỏi làm vướng cuộc trò chuyện giữa hai vị đại quý tộc, bị Carla bất chợt bắt chuyện, bèn nhíu mày nhưng vẫn trả lời một cách nghiêm túc.
「......Ý cô là Nero à?
Nó đang ở ngoài pháo đài.
Có vẻ nó không định chung đụng với loài người.
Ngoại trừ Aria.
Và ta cũng định ra tiền tuyến cùng nó.」
Đến nước này rồi thì giữ phép xưng hô kiểu quý tộc với nhau cũng chẳng còn cần thiết.
Cô gái này được biết là bằng tuổi Aria, lại sở hữu năng lực chiến đấu ngang ngửa, thậm chí vượt cả Aria; nhưng Feld cảm thấy với Carla, càng không cần phải giữ kẽ.
Dẫu vậy, Feld vẫn có cảm giác Carla và Aria, tuy chưa hẳn là bạn bè, nhưng dường như đã tìm được tiếng nói chung.
Lẽ vậy chăng mà dù bị sát ý toát ra từ Carla đè nặng, anh cũng không thấy sợ cô quá mức cần thiết.
「Ra là vậy...」
Bị cả hai người – tuy lời khác nhau nhưng đều ngầm cắm cọc rằng cô đừng làm chuyện thừa thãi nói vậy, Carla khẽ nhếch khóe môi cười, vung nhẹ vạt áo choàng rồi ngồi xuống bậc đá dẫn vào dinh thự.
「Vậy thì ta giao lại cho các người.
Chỉ mong đừng để đến mức ta phải ra tay là được.」
「「............」」
Carla đã quay mặt đi chỗ khác, tỏ ý cuộc trò chuyện đến đó là hết.
Bá tước Dandall và Feld cũng chỉ khẽ gật đầu chào, rồi quay lưng bỏ đi.
Không ai đoán được rốt cuộc Carla theo phe họ vì mục đích gì.
Có thể chỉ là hứng thú nhất thời, cũng có thể vì chuyện này có liên quan tới Aria.
Tuy nhiên, từ ấn tượng nghe Aria kể trước đó, cộng với cảm giác khi trực tiếp đối mặt, Feld mơ hồ nhận ra Carla đang ôm ấp một toan tính nào đó của riêng mình.
Và chính việc Carla không truy kích Amor đến cùng mà lại chủ động rút lui, đã khiến mối nghi ấy dần chuyển thành một sự xác tín.
『Đã phát hiện quân địch!!』
Tiếng hô vang từ phía vọng gác khiến Feld và Bá tước cùng ngẩng đầu nhìn nhau.
「Xem ra cũng chẳng còn thời gian để bàn bạc nữa rồi...
Ngài Feld, cho ta mượn sức ngài được chứ?」
「Đó chính là lý do tôi tới đây.
Tôi, và cả tên ở ngoài kia nữa.」
「......Đáng tin cậy thật.」
Với Bá tước, chuyện một Huyễn thú Rank 5 đứng về phía loài người là điều ông không thể hoàn toàn tin tưởng từ tận đáy lòng.
Nero cũng vậy; ngoài Aria ra, nó về cơ bản chẳng hề tin con người.
Cho dù có dành cho những kẻ liên quan tới Aria một mức tôn trọng nhất định, thì kẻ nó mong được ở bên cạnh chỉ có mình Aria mà thôi.
『GRAAAAAAAAAAAA!!』
Đứng ngoài tường thành, Nero gầm lên, nâng cao ý chí chiến đấu để thực hiện lời hứa với Aria.
Lẽ ra, bất kể trong hoàn cảnh nào, Nero cũng sẽ luôn ở bên cạnh Aria.
Dù đó là mong muốn của Aria, thì lý do nó chấp nhận chiến đấu để bảo vệ những con người xa lạ lại nằm ở chỗ chính nó vẫn cho rằng bản thân mình còn chưa đủ mạnh.
Vốn xem con người là loài sinh vật yếu ớt, Nero chẳng bao giờ coi họ là mối đe dọa.
Dẫu có khổ luyện thế nào đi nữa, thân thể ấy vẫn chỉ là thứ sinh mạng có thể dễ dàng bị vuốt nó xé toạc.
Thế nhưng cuối cùng, Aria đã chiến đấu tới mức đối đầu với một con rồng Rank 7, và mang về cho mình một sức mạnh còn vượt trên Nero.
Thêm vào đó, con người tên Carla kia cũng sở hữu sức mạnh vượt quá Nero.
Với thực lực hiện tại, nó không thể ngăn cản được bất kỳ người nào trong hai người.
Nó chẳng đủ sức chen vào giữa trận chiến của họ.
Nếu muốn tiếp tục ở bên Aria, Nero buộc phải có sức mạnh để ngăn được họ khi cần.
Bởi hơn ai hết, chính nó là kẻ hiểu rõ nỗi cô độc của kẻ mạnh...
Điều đó với Feld cũng không khác.
Aria – người đã không ngừng kiếm tìm sức mạnh để chống lại vận mệnh cuối cùng đã vươn tới hàng ngũ những kẻ sở hữu sức mạnh bậc nhất đại lục; số người có thể kìm hãm cô nay đã hiếm hoi tới cực điểm.
Dẫu sau này, sau khi phân định thắng bại với Carla – kẻ có sức mạnh tương đương, Aria sẽ sống ra sao đi nữa, thì Feld vẫn tin rằng không được để cô phải cô độc vì chính sức mạnh ấy.
Vì thế, anh siết chặt chuôi thanh đại kiếm làm từ sừng rồng mà đồng đội đã trao cho, quyết tâm ít nhất cũng phải học cách sử dụng nó một cách thuần thục, thay vì cứ để bản thân bị lưỡi kiếm kéo đi như bây giờ.
「Được rồi...
đi thôi.」
Khẽ lẩm bẩm như thế, Feld lao theo sau Bá tước, phóng lên tường thành.
Trước mắt họ, quân của Amor đã tập kết đầy ắp phía trước, đồng loạt chĩa vũ khí về phía thành lũy.
「Dandall!
Hỡi lũ mang dòng máu cũ kỹ đáng phỉ nhổ!
Giờ chính là lúc ta, Amor, giáng búa trời xuống các ngươi, tái sinh vương quốc này bằng dòng máu mới!」
「Đến cả niềm kiêu hãnh của một hoàng tộc mà ngươi cũng đã đánh mất rồi sao, Amor!
Chính vì giao ước với 'dòng máu xưa cũ' mà kẻ mang tên Dandall này mới có nhiệm vụ trừ khử những kẻ làm loạn vương quốc như ngươi, dù đó có là hoàng tộc đi nữa!」
Trước lời tuyên chiến của Amor, từ trên tường thành, Bá tước Dandall đáp trả lại.
Thời còn trước khi bị sáp nhập, Vương quốc Claydale đã dùng một bản giao ước để hòa bình liên kết hai công quốc Dandall và Melrose lại với nhau, chính là giao ước cho phép hai gia tộc biên giới được quyền trừ khử cả hoàng thất nếu vương quyền suy đồi, trở thành mối họa cho đất nước.
Cũng nhờ giao ước đó mà hai gia tộc biên giới mới được trao gửi hai chức vụ trọng yếu: Tổng Kỵ Sĩ Đoàn Trưởng và Thủ tướng.
Chính chữ 'trừ khử' – lời lẽ đóng đinh Amor vào vai kẻ ác khiến hắn biến sắc, trừng trừng nhìn Bá tước với khuôn mặt méo mó vì phẫn nộ.
「Quân đâu, chém đầu Dandall cho ta!!」
Theo tiếng quát của Amor, các kỵ sĩ Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn đồng loạt xuất kích, trong khi từ trên tường thành, kỵ sĩ Dandall cũng đồng loạt giương cung bắn tên trả lại.
Thế nhưng, dẫu những mũi tên ấy có cắm phập vào đầu hay ngực, thì đám kỵ sĩ bất tử vẫn chẳng hề dừng bước.
『Uoooooooooo!!』
RẦMM!!
Mấy tên Bất Tử Binh vác những thân gỗ khổng lồ, vừa hứng chịu mưa tên như trút vẫn lao thẳng vào cổng chính, biến khúc gỗ công thành thành chiếc chùy gõ ầm ầm lên cánh cửa, làm cả pháo đài rung chuyển.
「Không đời nào ta để các ngươi muốn làm gì thì làm!!」
Trước quang cảnh ấy, Feld phóng thẳng ra khỏi tường thành, rút phăng thanh đại kiếm trên lưng.
「──【Địa Liệt Trảm – Grand Slash】──!!」
Một đường chém lóe lên và chỉ thế thôi là chiếc công thành trụ khổng lồ đã vỡ vụn, lũ Bất Tử Binh đang ôm lấy nó cũng bị xé toạc theo.
Dẫu vậy, đám Bất Tử Binh vẫn ngọ nguậy, tìm cách tái sinh.
Từ trên tường thành, những kỵ sĩ biết dùng ma thuật lập tức thi triển 【Hoả Tiễn – Fire Arrow】, bắn xuống thiêu rụi lũ côn trùng ký sinh.
「Khặc──!」
Thế nhưng ngay sau đó, một mũi tên bắn từ phía Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn bay tới, xuyên thẳng cổ họng một pháp sư.
Vốn định tiết kiệm số tên ít ỏi còn lại, nhưng giờ đây, Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn cũng đã mặc kệ tất cả, ào ạt dồn tên về phía tường thành.
『GAAAAAAAAAAAA!!』
Đúng lúc ấy, một con thú đen tuyền như màn đêm lao bổ tới, dùng thân thể đồ sộ và bộ ria như roi quất văng những mũi tên, đồng thời dùng móng vuốt đập nát đám Bất Tử Binh đang trong quá trình tái sinh.
「Nero!」
『Gaaa!』
Nghe tiếng Feld gọi, Nero gầm đáp lại.
Giữa bầy kỵ sĩ đang run rẩy vì tiếng gầm ấy, lũ Bất Tử binh đã mất ý chí đồng loạt nhào về phía nó, nhưng thanh đại kiếm của Feld lập tức chém xẻ chúng từ trên xuống dưới, bổ đôi cả giáp lẫn thân.
「Tiến theo ngài Feld!!」
Đám kỵ sĩ tinh nhuệ trên tường thành lần lượt nhảy xuống, giương đại thuẫn lập thành tuyến che chắn trước cổng, đồng thời dùng chùy trong tay đập nát từng tên Bất Tử Binh đang trong quá trình tái sinh.
「Lũ mạo hiểm giả với một con thú mà cũng dám...!!」
Thấy quân mình dần dần bị bào mòn, Amor gầm lên, vung kiếm lao ra trận tuyến.
KENG!!
「Amor!」
「Feld!!」
Song kiếm va chạm, tung tóe những tia lửa đỏ thẫm cùng âm thanh chát chúa.
Amor và Feld từng là đồng khóa tại Học viện.
Dù chưa từng trò chuyện trực tiếp, cả hai đều biết rõ về nhau.
Song, hiểu biết ấy không phải theo chiều hướng tốt đẹp.
「Đừng có...
đừng có tưởng hạng như ngươi lại có thể hơn được ta!!」
「Cái gì!?」
Nhờ thân thể trời phú cùng kiếm thuật xuất chúng, Feld luôn được mọi người nhìn bằng con mắt khác.
Ngay cả khi phải bỏ dở Học viện vì chính sức mạnh của mình, anh vẫn khiến người ta tiếc nuối.
Amor cũng nghĩ thế, song điều hắn ghét chính là ánh nhìn xót thương mà một tên như vậy lại dám hướng về phía một hoàng tử như hắn.
Việc Feld – kẻ vì bất hạnh mà buộc phải rời khỏi nhà quý tộc lại bị nhìn nhận như còn đáng thương hơn cả Amor, đã để lại trong lòng Amor một vết sẹo nhỏ.
Amor đã cầu xin linh tinh của hầm ngục ban cho hắn một 'sức mạnh không bao giờ bại trận'.
Kể cả có bị đánh gục, kể cả có trọng thương, vẫn đứng dậy, và cuối cùng giành lấy thắng lợi – sức mạnh của 'vị anh hùng bước ra từ câu chuyện cổ tích'.
Nhưng linh tinh của hầm ngục đã nhìn thấu rằng cội nguồn ước muốn ấy chính là sự tự ti bị nuôi dưỡng từ những so sánh tàn nhẫn, là một trái tim đã bị đánh tổn thương từ thuở ấu thơ.
Linh tinh yêu loài người.
Giống như đứa trẻ khóc mãi sẽ được dỗ bằng hết viên kẹo này đến viên kẹo khác, tinh linh dùng lòng thương cảm mà đáp lại lời cầu xin của họ.
Cậu thiếu niên tên Nathanital, để bảo vệ cô gái mình yêu...
để đẩy lùi cô gái tóc hồng dám xem nhẹ giáo lý thần thánh mà tùy tiện giết người, đã cầu xin một sức mạnh có thể giáng xuống 'Thiên Chùy của Thần'.
Nhưng khi tinh linh nhận ra, cho dù trả bất kỳ cái giá nào đi nữa, điều đó vẫn là bất khả, nó đã không tặng cậu ta một 【Blessing Gift】, mà thay vào đó, triệu tới 'thực thể có thể ban điều ước' – thứ trú ngụ trong thân xác cậu như một con ký sinh.
Còn với Amor, để ban cho hắn sức mạnh đứng dậy sau mọi thương tổn, tinh linh đã triệu hồi một Ác Ma Côn Trùng chuyên ăn xác chết, cho trú ngụ trong thân thể hắn, rồi thông qua 【Blessing Gift】 mà xóa sạch phần trái tim biết đến nỗi đau.
Một 【Blessing Gift】 quá mạnh sẽ hủy diệt chính thân chủ.
Nathanital lẽ ra chỉ cần cầu xin Thánh Thuật để bảo vệ ai đó.
Amor lẽ ra chỉ cần cầu xin dũng khí để vượt qua nỗi đau trong tim.
Biết rõ một ước muốn quá mạnh sẽ hủy diệt con người, vậy mà cô gái ấy, Licia đã không nói cho họ biết, trái lại còn xúi giục để họ mong muốn những 【Blessing Gift】 có thể thỏa mãn dục vọng của chính mình.
「Ta đã tái sinh rồi!
Ta khác với tên hèn nhát bỏ chạy như ngươi!!」
「Khừ...」
Feld gạt đi thanh kiếm vung xuống với thứ khí lực không còn giống người.
Về mặt kiếm thuật, Feld trội hơn hẳn.
Đại kiếm của anh liên tiếp xé toạc thân thể Amor.
Tuy nhiên, mỗi lần anh chém trúng, giữa đám máu thịt văng tung tóe lại có lẫn những con ký sinh trùng, buộc anh phải né tránh.
Trong thời gian ấy, phần cơ thể của Amor đã nhanh chóng tái sinh; dần dần, chính Feld lại bị Amor dồn ép.
『Gaaa!!』
Nhưng Feld không phải chiến đấu một mình.
Sau khi đã quét sạch đám Bất Tử Binh xung quanh, Nero lập tức nhân lúc Amor sơ hở mà vung vuốt giáng thẳng vào người hắn.
「Grr... con thú này!!」
Amor lăn sang bên, chuyển sự chú ý sang Nero.
Feld không bỏ lỡ cơ hội ấy, lập tức vung đại kiếm vào thế công.
Feld có thể đồng cảm với hoàn cảnh của Amor.
Khác với anh, Amor không được phép trốn chạy khỏi thân phận.
Thế nhưng, chính vì đã thua trước nỗi yếu đuối trong tim mà vứt bỏ bản thân làm người, nên Feld càng không thể để Amor tiếp tục như vậy.
「──【Trảm Kích – Slash】──!!」
「Gwoooooooo!?」
Chiến kỹ của Feld cuối cùng cũng chém trúng Amor, rạch ngược từ hố nách, như muốn moi cả trái tim, thổi bay nửa thân trên hắn.
Thế nhưng──
「Uoooooooooooooooo!!」
Amor vẫn không chết.
Từ trái tim bị xé toạc, một viên ma thạch vỡ mất một nửa rơi ra, sáng rực lên bất ngờ.
Bị ánh sáng ấy lôi cuốn, lũ côn trùng bám ký sinh ào ào kéo lại, cưỡng ép nối liền phần thân thể đã đứt gãy, rồi phủ kín cả viên ma thạch.
「Ta... sẽ không... bại...!!」
「Cái...!」
Ngay khoảnh khắc Amor gầm rống, thân thể hắn bắt đầu biến dạng.
Feld buộc phải bật người lùi ra, song chính lúc đó, một cánh tay khổng lồ như chùy đá đã quật mạnh xuống người anh.
「Khặc...!」
Feld vội đưa đại kiếm lên đỡ, cứng người chịu đòn.
Từ cánh tay khổng lồ ấy, vô số côn trùng lại bắn vọt ra, tràn lên người anh, tìm cách ký sinh.
『GAAAAAAAA!!』
Ngay tức khắc, tia điện phóng ra từ bộ ria của Nero giáng xuống Feld, thiêu rụi đám côn trùng bâu trên người anh.
「Cảm ơn... cứu ta một phen rồi!」
Dù da thịt bỏng rộp, khói trắng bốc lên nghi ngút, Feld vẫn gắng gượng lên tiếng cảm ơn.
Nero chỉ khẽ vẫy ria, không buồn liếc nhìn anh, coi như hồi đáp.
『Ta đã... tái sinh...!
Trở thành... anh hùng chân chính!!』
Lũ côn trùng tiếp tục tu sửa thân thể tan nát của Amor.
Thế nhưng, đã quá rõ ràng là sức mạnh đó đã vượt xa phạm vi của một 【Blessing Gift】 bình thường.
Giờ đây, tinh thần được 【Blessing Gift】 cường hóa để hóa thành 'anh hùng không biết sợ chết' đã vượt khỏi giới hạn loài người, còn bọn Ác Ma Côn Trùng vốn vô tri đang đáp lại khát vọng của Amor, bắt đầu tái cấu trúc hắn theo ý nghĩa 'anh hùng' mà chúng hiểu.
Đáng lẽ phải dùng để tái sinh 'Amor, con người' lần nữa, giờ đám côn trùng ấy lại không ngừng sinh sôi, gặm nhấm thân thể hắn, phình ra, bành trướng.
Và kết cục là──
「...Một... gã khổng lồ côn trùng...?」
Trước hình dạng ấy, Feld thì thào, giọng run vì ghê tởm.
Thân thể Amor đã phình to lên gấp nhiều lần, toàn bộ đều biến thành một khối tụ hợp côn trùng, chỉ trừ mỗi nửa phần đầu còn sót lại.
Amor – kẻ đã vứt bỏ nhân dạng bật cười sằng sặc, phát ra âm thanh không còn giống tiếng người.
『Ha ha ha!!
Đây... chính là sức mạnh... của 'Anh Hùng'!!』
▼Amor Claydale (trái)【Chủng tộc: ────】
【Chỉ số Ma Lực: 312/450】【Chỉ số Thể Lực: ────】
【Tổng Chiến Lực: 3240】
【Năng lực: Siêu Tái Sinh】
〈──Lùi──〉
「Này!」
Bảo Feld 'lùi lại', Nero phóng tia lửa điện xẹt quanh mình rồi lao thẳng về phía Amor.
「Đến hả, con thú kia!」
『GAAAAAAAAAAAA!!』
ĐOÀNG!!
Hai thân hình khổng lồ đụng vào nhau, tiếng va chạm kinh thiên động địa hóa thành sóng xung kích, hất văng đám Bất Tử Binh ở quanh đó, vài tên bị cuốn vào còn bị nghiền nát tại chỗ.
Lũ côn trùng không thể xuyên qua được lớp lông của Nero.
Nếu bị nhắm vào mắt hay miệng thì chưa biết thế nào, nhưng chính vì mình có thể dùng điện để thiêu rụi chúng, nên Nero hiểu rất rõ: đối thủ này phải do nó đối mặt.
Tuy nhiên, Nero cũng nhận ra rằng bản thân đang thiếu một đòn kết liễu để hạ được Amor – kẻ có khả năng tái sinh vô hạn.
Lúc này, người có thể đương đầu với Amor chỉ có Nero và Feld.
Chính vì thế, Nero mới bảo Feld – kẻ giữ đòn quyết định tạm thời rút về phía sau.
「Chết tiệt, ta quay lại ngay!」
Vừa chém xẻ đám Bất Tử Giả của Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn trên đường, Feld vừa rút dần về phía cổng.
Khi lọt được vào hàng ngũ kỵ sĩ Dandall đang cố giữ phòng tuyến, anh ghì chặt đại kiếm, lách qua cánh cổng đang mở hé rồi chui vào bên trong.
「Mau trị thương cho anh ta!」
「【High Heal】!!」
Pháp sư Dandall lập tức chạy tới, thi triển 【High Heal】 để chữa trị cho Feld.
Dù loại ma pháp này có thể phục hồi tức thì thể lực và thân thể, nhưng máu đã mất thì không thể quay lại.
Feld chỉ còn cách túm lấy vò rượu quả dùng làm chất khử trùng gần đó, uống ừng ực như nuốt thuốc, rồi ôm lấy thanh đại kiếm đứng bật dậy.
「Ngài Feld!」
Bá tước Dandall chạy tới đúng lúc ấy, thấy Feld đang cau chặt mày nhìn về phía tường thành.
「Xin lỗi.
Tôi sẽ ra lại tiền tuyến ngay.」
「Nhưng... cậu có thể hạ thứ đó không?」
Đây đã chẳng còn là trận chiến giữa người với người nữa.
Sống ở miền biên giới phía Bắc, nơi quái vật nhan nhản, Dandall cho rằng dù có phải đối mặt với quân địch khoảng ba trăm tên, chỉ cần mục tiêu là trụ vững chứ không phải quét sạch thì vẫn không phải chuyện không làm nổi.
Thế nhưng, một kẻ dù có giết bao nhiêu lần cũng không chịu chết, thì đã vượt xa phạm vi kẻ địch mà ông từng tưởng tượng.
「Cứ thử xem đã.」
Đáp lại, Feld siết chặt chuôi đại kiếm, như muốn tự khích lệ mình với tư cách một chiến sĩ.
Trước lũ côn trùng ký sinh, Feld đã không sao dứt khoát tấn công được.
Nhưng anh không coi đó là chuyện giữa người với quái vật, mà quy hết về một điều: bản thân mình còn thiếu sức mạnh.
Thanh đại kiếm từ sừng rồng mà đến giờ anh vẫn chưa thực sự làm chủ.
Feld trừng mắt nhìn lưỡi kiếm, tin rằng nếu có thể sử dụng nó một cách hoàn toàn, anh sẽ đủ sức đối đầu với Amor hiện tại.
Khi xẻ đôi Amor lần đầu, anh đã thấy một viên ma thạch bị vỡ mất một nửa trong lồng ngực hắn.
Ma thạch chính là yếu điểm của Bất Tử Giả.
Nhưng tại sao nó lại chỉ còn một nửa?
Feld tin rằng đó chính là bí mật của sự bất tử này.
Tuy nhiên, để chém tan trực tiếp được nó thì cần một lực lượng khủng khiếp.
「Làm ơn... hãy cho ta mượn sức mạnh!」
Anh cất tiếng với chính thanh đại kiếm của mình, siết chặt chuôi kiếm.
Lập tức, lưỡi kiếm khẽ phát sáng dưới dòng ma lực đang tràn đầy trong nắm tay anh.
『GAAAAAAAAAAAA!!』
Nero gầm lên, xé toạc Amor bằng vuốt, rồi để tia điện phóng ra từ bộ ria mình thiêu đốt lũ côn trùng.
▼Nero Chủng tộc: Quarl – Huyễn Thú Rank 5
【Chỉ số Ma Lực: 212/280】【Chỉ số Thể Lực: 361/510】
【Tổng Chiến Lực: 2136 (khi cường hóa thân thể: 2704)】
Chiến lực gần như ngang ngửa.
Xét con số, Nero có phần kém Amor đôi chút, nhưng nếu tính cả kinh nghiệm chiến đấu, Nero vẫn được đánh giá là nhỉnh hơn hắn.
『Ugaaaaaaaaa!!』
Thế nhưng, những vết thương Nero gây ra cho Amor đều lành lại trong chớp mắt.
Trong khi đó, vì phải luôn đề phòng lũ côn trùng ký sinh, Nero không thể dùng đến vũ khí lợi hại nhất của mình – hàm răng nên thể lực dần dần bị bào mòn.
Nó khao khát một 'sức mạnh mới'.
Khao khát đến tuyệt vọng.
Thông thường, dã thú không truy cầu sức mạnh.
Bản thân chúng đã là hiện thân của sức mạnh, không phải thứ đi tìm.
Thua trận chỉ đơn giản là do kẻ trước mặt mạnh hơn.
Chỉ vậy thôi; chúng chấp nhận rằng mình yếu hơn, không oán hận đối phương.
Thế nhưng Nero, lần đầu tiên trong đời, đã chối bỏ việc phải bại trận.
Ngay khi ấy, trong lòng nó bắt đầu hình thành một cảm xúc tiêu cực khác ngoài cơn giận.
「Nero!!」
Tiếng gọi nó vang lên.
Trong khoảnh khắc Nero bắt được âm thanh ấy, ở rìa tầm nhìn, Feld – người vừa rút lui đã đứng trên cổng thành, giương thanh đại kiếm đen tuyền.
Nhưng hình bóng của anh lúc này đã khác hẳn ban nãy.
Mức độ cường hóa thân thể anh vẫn không đổi, song một phần ma lực trong người đang chảy tràn vào đại kiếm, khiến lưỡi kiếm rít gầm như muốn hút cạn toàn bộ ma lực ấy.
「Khừ...!!」
Cố ghìm lại sức mạnh đó, cơ bắp trên cánh tay nắm chuôi kiếm của Feld phồng to.
Mỗi lần ma lực bị hút đi, Feld lại cảm giác như sức mạnh phát ra từ thanh đại kiếm sừng rồng thêm phần dữ dội.
『Gaa...』
Feld phải dồn hết sức để kiềm chế nó nên không thể động đậy.
Thế nhưng, Nero chỉ cần nhìn vào mắt anh cũng hiểu anh đang muốn nói điều gì.
Đó là 'sức mạnh của bóng tối'.
Chiếc sừng của Hắc Long – nguyên liệu tạo nên thanh đại kiếm đang khát ma lực chủ nhân, muốn lấy lại sức mạnh vốn có của mình.
Con Địa Long từng bị loài người giam cầm, vì oán hận và phẫn nộ đã hóa thành Hắc Long.
Cảm xúc thuộc về nguyên tố 'bóng tối'.
Nero cũng cảm nhận được thứ đó trong chính mình: sự phẫn uất với bản thân yếu kém, lòng nhiệt thành đến bỏng rát muốn đoạt lấy sức mạnh.
Nhưng...
đó không phải cơn giận nhắm vào những kẻ ngu ngốc dám chống lại nó.
〈──Trăng──〉
Ánh sáng chiếu rọi đêm đen.
Cô gái điều khiển cả ánh sáng lẫn bóng tối.
Thứ ở trên bầu trời mà nó từng vươn vuốt cũng không thể chạm tới...
Thế nhưng, cô đã gọi Nero là 'đồng loại', chọn chiến đấu cùng nó.
Trong lòng nó có một 'mong ước' mãnh liệt: được ở bên cô gái ấy.
Chính mong ước mãnh liệt ấy đã gọi cả tinh linh bóng tối đến, khiến trong thân Nero cũng trú ngụ sức mạnh 'bóng tối' giống như Aria.
「Cái gì!?」
Thân hình Nero tan vào màn đêm, biến mất khỏi tầm mắt, khiến Amor phải thốt lên kinh ngạc.
『Guah!?』
Ngay khoảnh khắc kế tiếp, Nero hiện ra, phá nát một cánh tay của Amor.
「Đáng ghét...!!」
Amor gầm lên, vung cánh tay còn lại đập xuống.
Nhưng thân hình Nero đã chìm vào cái bóng của hắn, và từ bóng của những tên Bất Tử Giả xung quanh, Nero bất ngờ trồi lên, dùng vuốt xé toạc lưng Amor.
Hắc ma pháp──【Shadow Walker】.
Thế nhưng, bởi Nero là 'Huyễn Thú' chứ không phải con người, nên Hắc ma pháp của nó đã nối liền toàn bộ bóng tối xung quanh, biến chúng thành một kết giới bao vây Amor.
▼Nero Chủng tộc: Quarl – Huyễn Thú Rank 5
【Chỉ số Ma Lực: 320/330】△ +50 【Chỉ số Thể Lực: 520/520】△ +10
【Sức Mạnh: 20(30)】【Bền Bỉ: 20(30)】【Nhanh Nhẹn: 18(27)】【Khéo Léo: 7】
《Trảo Kích Lv5》△ +1《Thể Thuật Lv5》《Phòng Ngự Lv4》
《Vô Thuộc Tính Ma Pháp Lv5》《Hắc Ma Pháp Lv5》New《Điều Khiển Ma Lực Lv5》
《Uy Hiếp Lv5》《Ẩn Mật Lv4》《Hắc Thị Lv4》《Thám Tri Lv5》
《Kháng Độc Lv4》《Kháng Chém – Đâm Lv5》《Kháng Dị Thường Lv4》
【Tổng Chiến Lực: 2541 (khi cường hóa thân thể: 3210)】△ +405
『Đồ thú vậttttttttt!!』
Trước Nero – kẻ cứ biến mất rồi lại xuất hiện trong chớp mắt để tung đòn – Amor chỉ còn biết gào lên, điên cuồng vung tay tàn phá mọi thứ xung quanh để xóa bỏ bóng tối: cả cây cối lẫn thuộc hạ Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn của chính mình.
「X-xin ngài dừng lại, điện hạ!」
Dẫu là Bất Tử Binh, nhưng chỉ cần bị Amor hiện tại nghiền nát, vết thương cũng có thể trở thành chí mạng.
Ít nhất, những tên Bất Tử Binh vẫn còn ý chí sẽ hóa thành những xác chết vô hồn.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, một kỵ sĩ Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn gào lên, cố ngăn Amor đang điên cuồng phá hoại.
Nhưng Amor trừng mắt, quát ngược lại:
「Chẳng phải vì bọn ngươi rề rà chậm chạp hay sao!
Mau hạ Dandall cho ta!!」
「......Rõ!」
Bất Tử Binh không phải là bất tử tuyệt đối.
Chỉ cần Amor – kẻ đã ban cho họ sức mạnh ấy rút lại, là họ sẽ mất hết năng lực.
Khi đó, liệu họ có thể trở lại làm người không?
Kẻ đã đánh mất bản ngã rồi có còn quay lại được nữa không?
Trong khi bị nỗi sợ không thể chống lại ấy giày vò, những Bất Tử Binh vẫn còn giữ được ý thức đành ôm quyết tâm liều chết, lao thẳng về phía cổng thành Dandall.
Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn đã bắt đầu chuyển động.
Thế nhưng, Nero đang phải kìm chân Amor nên không thể tách ra.
Feld – người đang phải ghìm giữ thanh đại kiếm đang gầm rú trong tay, tin tưởng Nero sẽ tạo ra cơ hội cũng ở trong tình thế tương tự.
「Chết tiệt...!」
Ngay bây giờ, anh phải dừng dòng ma lực đang chảy vào đại kiếm để quay ra chặn Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn?
Nhưng nếu làm vậy, anh sẽ không còn đủ ma lực để lại dồn vào thanh kiếm lần nữa.
Trong lúc anh còn đang do dự, những tên Bất Tử Binh của Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn chẳng thèm mang giáp che chắn đã lao thẳng tới.
Bị những kỵ sĩ Dandall chờ sẵn trước cổng đâm xuyên ngực bằng giáo, chúng vẫn vung những thanh kiếm gãy, chém trúng kỵ sĩ Dandall.
Không còn thời gian.
Đây là khoảnh khắc Feld buộc phải quyết định, anh nghiến chặt răng──
「Guh!?」
Một cây thương khổng lồ bay ra từ trong bóng tối, xuyên thủng thân tên Bất Tử Binh Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn.
「── Hỡi tinh linh của Nước và Gió!!──」
Theo tiếng gọi ấy, hai tinh linh – mang hình hài thiếu nữ – của 'Nước' và 'Gió' hiện thân, quấn lấy tên Bất Tử Binh, rồi xé nát thành từng mảnh, ném văng ra xa.
Feld và các kỵ sĩ Dandall đồng loạt nhìn về phía đó: trên lưng ngựa, Dalton vừa phóng ngọn thương, còn Miranda là người thi triển Tinh Linh Ma Pháp.
Từ cạnh họ, hai kỵ sĩ cưỡi ngựa khác cũng lao thẳng vào chiến trường.
「Cuối cùng thì cũng đến lượt ta rồi!」
Vừa gào to, Jesha vung song phủ, chỉ một đòn đã chém bay đầu một tên Bất Tử Giả.
Viro thì thúc ngựa lao vào khoảng trống vừa được mở toạc, bắn những mũi tên bùng nổ vào lũ Bất Tử Binh khi lướt qua, khiến chúng tan tác.
Trước cảnh tượng ấy, người Dandall không kìm được phải reo hò.
「── Rainbow Sword tới rồi!!」
Tổ đội mạo hiểm giả Rank 5 Rainbow Sword── vừa nhận được tin từ Feld là lập tức xuất phát, giờ đã tới nơi trước cả Đệ Nhất Kỵ Sĩ Đoàn – đạo quân viện binh chính thức.
Dù chỉ có bốn người, nhưng tất cả đều từ Rank 4 trở lên.
Bị bọn họ đánh úp từ phía sau, những Bất Tử Binh vẫn còn giữ được ý chí và khả năng chỉ huy càng thêm rối loạn.
『Lũ các ngươi...!!』
Nhìn quang cảnh ấy, Amor xao lãng trong khoảnh khắc──
『Gaaaaaaaaaa!!』
Nero phóng người vào chính cái bóng của mình, rồi từ trong bóng của Amor lao ra, vung vuốt xé toạc thân hắn.
Cú đánh tung ra sóng xung kích, quật Amor văng về phía cổng thành.
「Uoooooooooooo!!」
Thấy vậy, Feld lập tức giải phóng toàn bộ ma lực đã dồn vào đại kiếm, lao đi như một viên đạn đại bác.
『Feld!!』
Nhận ra điều đó, Amor dù đang mất thăng bằng vẫn cố vung cánh tay khổng lồ, cùng bầy côn trùng phóng về phía Feld.
Thế nhưng, bầy côn trùng vừa chạm vào bóng tối bao quanh Feld đã bị ăn mòn, vỡ vụn khắp nơi.
Feld cũng giống Nero.
Biết rõ sự bất lực của bản thân nên mới khao khát sức mạnh, sức mạnh để không khiến một cô gái duy nhất ấy phải cô độc, để có thể đứng cùng một độ cao với cô.
「──【Địa Ngục Trảm – Hell Slash】──!!」
▼Feld Ruin (Tangus) Chủng tộc: Nhân tộc ♂ – Rank 5
【Chỉ số Ma Lực: 94/240】△ +15 【Chỉ số Thể Lực: 317/370】
【Sức Mạnh: 17(26)】【Bền Bỉ: 15(22)】【Nhanh Nhẹn: 14(21)】【Khéo Léo: 8】
《Kiếm Thuật Lv5》《Thương Thuật Lv3》《Rìu Chiến Thuật Lv3》《Ném Lv3》
《Phòng Ngự Lv4》《Thể Thuật Lv5》《Ẩn Mật Lv1》
《Quang Ma Thuật Lv2》《Hỏa Ma Thuật Lv2》《Vô Thuộc Tính Ma Pháp Lv5》《Ma Pháp Sinh Hoạt ×2》
《Điều Khiển Ma Lực Lv5》△ +1《Uy Hiếp Lv3》《Thám Tri Lv3》
《Kháng Dị Thường Lv3》《Kháng Độc Lv1》
《Giám Định Đơn Giản》
【Tổng Chiến Lực: 1594 (khi cường hóa thân thể: 2035)】△ +100
『Guaaaaaaaaaa!!』
Chiến kỹ cấp 5 của Feld chém phăng cánh tay Amor đang vội vã giơ lên chắn, rạch một đường từ vai xuống tận bụng trên thân thể khổng lồ ấy.
Thế nhưng──
「Tch, nông quá!」
Ma thạch của Amor lại lộ ra.
Nhưng vì cánh tay hắn vướng vào đường chém, nhát chém của Feld đã lệch đi đôi chút, chỉ kịp khắc lên ma thạch một vết nứt.
Dù vậy, uy lực đã vượt xa trước kia; đại kiếm mang thuộc tính Bóng tối đã thiêu cháy lũ côn trùng từ chính vết thương ấy, cản trở quá trình tái sinh.
Ngay khoảnh khắc Feld và Nero vừa định lao lên truy kích, Amor đã trợn trừng đôi mắt đầy tia máu, miệng sùi bọt mép, gào lên:
『Chưa đâu!
Chưa đủ đâu!!
Hãy ban cho ta... sức mạnh!!』
Từ tim Amor, một luồng ánh sáng mang sắc đỏ thẫm phun trào; lũ côn trùng lại tuôn ra từ ma thạch, lấp đầy vết thương.
Cánh tay khổng lồ vừa tái sinh lại quật mạnh, hất văng cả Feld lẫn Nero.
『──Gah!?』
Ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay trắng muốt từ phía sau chộp lấy hòn ma thạch đang chuẩn bị bị lũ côn trùng nuốt chửng, kéo tuột nó ra.
Cô gái tóc đen nở một nụ cười đầy thú vị.
「Bắt được rồi nhé♪」
***
「Hạ thành cho ta!!」
Giọng Amor vọng vào từ bên ngoài.
Tòa dinh thự Melrose ở vùng ngoại ô Vương Đô, trên danh nghĩa được gọi là một dinh thự, nhưng trên thực tế là một tòa thành mà Claydale đã ban cho Melrose để xoa dịu bất mãn của đám cựu thần Melrose khi sáp nhập cựu công quốc này.
Ý nghĩa của nó nằm ở chỗ: một khi Hoàng thất Claydale bị phán định là đã mục ruỗng đến mức trở thành mối họa với an nguy quốc gia, thì những cựu hoàng tộc như Melrose hay Dandall có nghĩa vụ đứng lên trừ khử, bình ổn lại đất nước – một điều khoản mà phía cựu Claydale buộc phải chấp nhận.
Là hoàng tộc, Amor hiểu chuyện đó.
Chính vì thế, hắn mới cố chấp gọi 'dinh thự' này là 'thành phải hạ', và khăng khăng muốn dựa vào quân đội để công phá, thay vì dùng dị năng của bản thân.
Có lẽ cũng vì sự chấp niệm vô thức ấy mà Melrose, với vỏn vẹn vài chục kỵ sĩ và binh lính, vẫn chưa bị cuốn phăng, đủ sức cầm cự tới giờ.
「Ngươi quay lại rồi à, con mạo hiểm giả!」
「............」
Ngay khi tôi xuất hiện trên tường thành, Amor đã gầm lên, là người đầu tiên nhận ra tôi.
Việc Amor ám ảnh với tôi cũng là một trong những lý do khiến cuộc công thành tiến triển chậm chạp.
Từ lúc tôi lộ diện, mục tiêu của hắn dường như đã chuyển từ Melrose sang tôi.
Có lẽ vì một kẻ hắn xem thường như bọn mạo hiểm giả là tôi – đã phô bày quá nhiều sức mạnh trong hầm ngục hôm đó...
Nhưng đó chỉ là mặt trái của mặc cảm tự ti mà Amor ôm trong lòng.
Với một kẻ luôn bị đè nén như hắn, sức mạnh vừa là công lý, vừa là kẻ thù.
Chính vì thế, hắn cố chấp với chiến thắng trên cương vị chỉ huy, đồng thời lại ám ảnh với việc phải đè bẹp kẻ đã phô trương sức mạnh trước mặt mình – là tôi.
Tôi sẽ không nói điều đó là vô nghĩa.
Nhưng nếu đó là điểm yếu của ngươi, thì ta sẽ không ngại lợi dụng.
「Xông lêêên!!」
Theo hiệu lệnh của Amor, mũi tên từ Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn ào ào bay lên, lũ Bất Tử Binh lại tràn tới.
Trong lúc tôi vắng mặt, quân phản loạn cũng không ngồi yên.
Thay cho những chiếc thang đã bị phá, chúng chặt cây xung quanh để làm thêm công thành trụ, dùng chúng đâm vào cổng.
Trước cảnh đó, binh sĩ và gia nhân Melrose vừa giương khiên che đầu đỡ mưa tên, vừa nhặt đá vườn, gạch ngói ném xuống.
Thế nhưng, lũ Bất Tử Binh chẳng màng gì đến chuyện sọ bị đập nát hay cổ bị gãy, cứ thế áp sát.
Dù vậy, chúng tôi cũng không chỉ ngồi chờ thời gian trôi.
Dù rất ngắn ngủi, chúng tôi vẫn kịp chuẩn bị một số đối sách.
「Đợt thứ nhất!」
「「「Rõ!」」」
Theo hiệu lệnh của tôi, vài binh sĩ hất cả thùng bùn nước xuống.
Mấy tên Bất Tử Binh bị trượt chân, nhưng chỉ thế thì chẳng đời nào cản được chúng.
Chỉ một chút nữa thôi... thêm chút nữa──
「Bây giờ!」
ĐOÀNG!!
Chiếc công thành trụ bổ mạnh vào cổng, khiến cả cánh cửa rung lên, phát ra tiếng nứt rạn chói tai.
Khóe môi Amor cong lên đầy đắc ý.
Thế nhưng── nhận ra công thành trụ đã dừng hẳn, Amor trợn mắt, gào lên:
「Chúng mày đang làm cái gì vậy!?」
Lũ Bất Tử Binh đang ghì công thành trụ vào cánh cửa.
Nhưng chúng không phải 'không muốn động', mà là 'không động được'.
「──Uoooooooo!!」
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa đóng chặt bật tung ra, hất văng cả công thành trụ.
Đám tinh nhuệ Melrose từ trong xông ra, dùng vũ khí nặng nghiền nát đầu lũ Bất Tử Binh đang bị trói chặt, đập vỡ cả lũ côn trùng bên trong.
「D-dừng lại!」
「Lùi vào!!」
Tiếng Amor gào bên ngoài cùng lúc với tiếng Mikhail ra lệnh rút quân từ trong cổng.
Các kỵ sĩ Melrose không hề ham đuổi, lập tức rút vào trong cổng.
Làn mưa tên đến trễ một nhịp cắm phập vào cánh cửa đang đóng lại.
Nhìn cảnh ấy, Amor trố mắt, quay phắt lên tường thành, chĩa ánh nhìn về phía tôi.
「Ngươi đã làm trò gì!?」
「Không biết nữa.」
Tôi đứng trên tường thành, hắn ở phía ngoài, hai bên lặng lẽ nhìn nhau chằm chằm.
Thứ tôi làm thực ra rất đơn giản.
Nhận được báo cáo từ binh sĩ rằng kẻ địch định dùng công thành trụ, tôi đã cho tạt bùn nước lên chúng, rồi canh đúng lúc chúng đập vào cánh cửa để từ bên trong thi triển 【Hard】.
Phép sinh hoạt 【Hard】 có thể làm cứng các chất thuộc tính Thổ trong một thời gian nhất định; nếu dùng với bùn nước, nó sẽ hóa chúng thành một thứ gông cùm cứng như sắt.
Vì đã nhiều lần được 【Hard】 cứu mạng, nên tôi mới nảy ra ý tưởng tái sử dụng nó lần nữa.
Vấn đề là 【Hard】 là loại ma pháp cần tiếp xúc.
Tuy nhiên, nếu truyền ma lực sẵn vào bản lề kim loại của cánh cổng – vốn cũng mang thuộc tính Thổ – thì đúng khoảnh khắc công thành trụ chạm vào, ta có thể thi triển 【Hard】 thông qua điểm tiếp xúc đó.
Tất nhiên, chuyện ấy không hề đơn giản.
Chỉ cần chậm tay một chút thôi là cánh cổng đã bị công thành trụ đập vỡ.
Số người trong dinh thự dùng được 【Hard】 không nhiều, nhưng vẫn có cả mấy cô nữ hầu thường dân tình nguyện tham gia.
Tinh thần đoàn kết và sĩ khí của Melrose đang rất cao.
「Đáng ghét!
Quân đâu, dùng số đông nghiền nát chúng!」
Theo lệnh Amor, lũ Bất Tử Binh lại vác thêm vài công thành trụ xông lên.
Có vẻ chúng cũng cảnh giác việc kỵ sĩ Melrose từ trong xông ra, nên ngay sau đó là hàng ngũ giáo binh Bất Tử nối gót.
Phía Melrose lập tức lại hắt bùn từ trên xuống.
Nhưng lần này, bọn chúng đã canh sẵn, mũi tên từ dưới bắn lên, hạ gục mấy binh sĩ ngay khi họ vừa ló người.
「Đưa thương binh xuống dưới! ...Khừ...」
ĐOÀNG!!
Ba chiếc công thành trụ đồng loạt giáng vào cổng, đúng khoảnh khắc tôi đọc phép.
Tiếng nổ lần này vang dội hơn hẳn lúc trước.
Chúng tôi đã thành công thi triển 【Hard】 từ bên trong, nhưng cú va đập cũng khiến không ít người dân thường bị thương.
Cánh cổng được gia cố bằng cả kim loại nên không dễ bị phá hủy; hiệu lực của 【Hard】 cũng lan sang cả phần ấy.
Tuy nhiên, trong tình thế kẻ địch đang rình sẵn bên ngoài như vậy, các kỵ sĩ phía trong cũng không thể mở cổng xông ra.
Hơn nữa, nếu cứ để chúng liên tục dùng công thành trụ như vậy, phần kim loại còn chịu được, chứ phần gỗ thì không.
Tôi thấy rõ những kỵ sĩ Đệ Nhị Kỵ Sĩ Đoàn đang chạy về phía lũ Bất Tử Binh bị 【Hard】 trói chặt, chuẩn bị dùng công thành trụ lần nữa.
Muốn giải phóng chúng khỏi gông cùm của 【Hard】, chúng buộc phải dùng 【Water】 – ma pháp thuộc tính Thủy khắc Thổ để giải trừ.
「Thả lưới!」
Thấy cảnh đó, tôi ra hiệu cho toán kỵ sĩ thuộc 'đợt thứ hai' ném lưới đã chuẩn bị sẵn.
「Cái gì!?」
Một tên Bất Tử Binh vẫn còn ý thức thấy vậy liền vung thương lên theo phản xạ, nhưng giáo thì còn chém chặt được chứ tuyệt đối không cản nổi lưới.
Hắn bị lưới quấn chặt, rồi bị kéo thẳng lên trên tường thành.
「Đừng nương tay!」
「Các ngươi──」
Những kỵ sĩ và binh sĩ đang kéo lưới lập tức dùng vũ khí đập nát đầu tên Bất Tử Binh đã bị trói cứng.
Đám côn trùng tràn ra, quằn quại tìm vật chủ mới, nhưng chỉ sau vài chục giây là khô quắt lại rồi biến mất.
Có lẽ chúng chỉ tồn tại được trong môi trường có mật độ ma lực cao.
Đám lưới kia vốn đã có sẵn trong thành.
Melrose là một thành phố hải dương nằm ở phương Nam.
Họ sở hữu hạm đội hải quân lớn nhất vương quốc; vào dịp nghỉ ngơi, người trong nhà còn hay ra hồ đánh cá.
Thấy mấy tấm lưới phơi ở mặt trong tường thành, tôi liền mượn để sử dụng.
Nhưng cũng như chuyện gia cố cổng, chiêu này không phải thứ có thể lặp đi lặp lại nhiều lần.
Nếu Amor bị dồn đến chân tường, chắc chắn hắn sẽ dùng Hỏa Tiễn bắn lên, vừa thiêu rụi lưới vừa giết luôn người sử dụng.
Thế nên phải giải quyết trước khi hắn kịp làm thế!
Mà, Amor cũng đang mong được kết liễu cho xong.
「Tấn công lần nữa!
Ta cũng ra trận!」
Amor – kẻ vừa lùi về phía sau lại một lần nữa lao lên phía trước.
「Một chỉ huy mà cũng tự mình lao ra à?」
「Câm miệng!
Chỉ cần hạ được ngươi, lũ còn lại chỉ là một đám ô hợp!」
Tôi buông lời khích, hắn cũng gân cổ đáp trả.
Thế càng tốt.
Mục tiêu của tôi là kéo hắn đến tầm tay mình.
Đó cũng là lý do tôi chủ động nhắm vào những Bất Tử Binh còn giữ được ý thức.
Amor không thể một mình điều khiển toàn bộ quân lính.
Với những mệnh lệnh đại khái được hắn quăng ra, đám Bất Tử Binh còn ý thức như tên trung đội trưởng tôi thấy lúc đầu mới là kẻ đưa ra chỉ dẫn chi tiết.
Lúc mới bắt đầu, số Bất Tử Binh còn ý thức vẫn khá đông, nhưng qua bao trận chém giết, con số ấy đã giảm dần.
Những kẻ như tay Thánh Kỵ Sĩ đã vùng vẫy chống lại sự trói buộc có lẽ đều đã bị Ác Ma xóa sạch ý chí.
Trên đường tiến đến đây, chúng cũng đã hao tổn không ít.
Giờ số Bất Tử Binh còn ý thức chẳng còn đến một phần mười.
Bởi thế, dù hiểu đó là đòn khích tướng, Amor vẫn buộc phải tự mình xuất đầu lộ diện.
Việc hắn mạnh miệng khích lại tôi cũng chỉ để che giấu điều đó.
Cùng lúc, đám Bất Tử Binh còn ý thức cũng nối gót Amor xông lên.
Có lẽ chỉ những kẻ ấy mới dùng được ma pháp – kể cả phép sinh hoạt.
Nếu đoán đúng, trong khi Amor gây sự chú ý với tôi, chúng sẽ dùng 【Hard】 giải trói cho đám Bất Tử Binh đang bị cầm chân.
Nhưng──
「Ngươi tưởng ta sẽ đứng yên nhìn chắc?」
「Lại chui ra rồi à, con tiện mạo hiểm giả!」
Tôi phóng mình khỏi tường thành.
Amor lập tức lao tới, thân hình như muốn xé gió, vung kiếm ập xuống.
「Ta cũng hết giữ bài rồi.」
Đòn Vô Thuộc Tính ma pháp Amor phóng ra bị tôi né bằng sức bật của cú đá trên không, rồi lợi dụng quán tính ấy, tôi đá gãy cổ một tên Bất Tử Binh phía dưới, mượn lực tiếp tục vọt lên cao.
「──【Levitate】──」
Một khi đã ở trên không, tôi sẽ không bị Bất Tử Binh dưới đất vây kín nữa.
Tôi cũng không thể tiêu diệt toàn bộ bọn chúng, nhưng phương thức tấn công mà chúng có thể sử dụng bị hạn chế rất nhiều.
「Bắn nó cho ta!」
「Rõ!」
Amor ra lệnh cho tay trung đội trưởng phía dưới.
Nhưng việc tôi phóng ra không chỉ để xử lý mỗi mình hắn.
──Bịch!
Trước khi trung đội trưởng kịp truyền lệnh cho lũ Bất Tử Binh đã mất ý thức, quả Pendulum có đầu là khối kim loại nặng mà tôi vừa quay văng ra đã quét ngang, hất phăng cả một tốp Bất Tử Binh còn ý thức.
Ngay sau đó, hũ gốm chứa axit tôi ném theo vỡ vụn, dung dịch ăn mòn hắt tung tóe, thiêu cháy cả đám côn trùng đang cố sửa chữa những thân xác gãy vụn ấy.
「Chết tiệt, bắn đi, bắn đi!!」
Thấy thế, Amor vừa vung kiếm về phía tôi vừa liên tục gào lên những mệnh lệnh cẩu thả.
Nhưng với những mệnh lệnh qua loa như vậy, đám Bất Tử Binh vô thức không thể làm được gì cho ra hồn.
Lũ bao vây chúng tôi, hắn và tôi, chỉ đơn giản ném những cây giáo đang cầm trong tay, chứ hoàn toàn không dùng cung hay ma pháp.
Những kẻ Bất Tử Binh còn khả năng ra lệnh thay cho đám trung đội trưởng đã bị hạ gục thì lại không có mặt ở đây.
Tin rằng Amor sẽ ghìm chân tôi, chúng đang dồn về phía cổng thành.
「Thả lưới đợt hai!」
『Uoooooooo!!』
Từ trên cổng, Mikhail hô to, những tấm lưới lại một lần nữa được ném xuống những kẻ đang tìm cách trèo bám lên.
「Trò đó ta thấy rồi!」
Thế nhưng lần này, những Bất Tử Binh còn ý thức đã kịp rút kinh nghiệm; chúng vứt ngay thương trong tay, rút kiếm sắc và dao găm, tức tốc lao tới cắt lưới.
Nhưng, đó là những tấm lưới có bùn.
「【Hard】!!」
Những người đang nắm dây lưới đồng loạt thi triển 【Hard】, biến lưới thành lồng giam.
Tận dụng cơ hội ấy, toàn bộ kỵ sĩ và binh sĩ từ cổng tràn ra ngoài, vừa kiềm tỏa lũ Bất Tử Binh vô thức, vừa lần lượt hạ gục những tên Bất Tử Binh vẫn còn ý chí.
Chỉ là một mánh khóe đơn giản, nhưng chúng tôi đã hạ được gần hai chục tên.
Quan trọng hơn, trong số đó có không ít kẻ giữ vai trò chỉ huy đám Bất Tử Binh còn ý thức.
Đến mức này rồi, những Bất Tử Binh còn ý thức sẽ không dám liều lĩnh xông lên nữa.
Mà nếu chúng không dám lên, đám đã bị trói bởi 【Hard】 cũng không thể được giải phóng; quân Amor không thể ồ ạt tấn công như trước.
Chỉ còn lại Amor – kẻ duy nhất có thể đảo ngược cục diện và nhiệm vụ của tôi là kìm chân rồi hạ hắn.
「Đừng có xem thường ta!!」
Amor quăng bỏ áo choàng, nửa thân bên trái đã hóa thành côn trùng phình to ra, vung xuống một cú đấm khủng khiếp.
Nhưng tôi đã nói rồi – tôi sẽ không giữ bài nữa.
「──【Corrosion】──」
Tôi phóng ra loại Hắc Ma Pháp cấp 5 còn lại.
「Gwoah!?
Cái quái gì đây!?」
Đó là một ma pháp tấn công Hắc Thuộc Tính gây sát thương duy trì trên diện rộng.
Rất khó tìm được thời điểm để sử dụng, nhưng giờ thì hoàn hảo.
Nửa thân trái của Amor – vốn làm từ côn trùng – bị màn sương đen bao phủ; từng mảng côn trùng chết rơi rụng, cơ thể hắn sụp xuống như đang mục rữa.
「Đồ khốn, đồ khốn, đồ khốn...!!」
Amor ném luôn kiếm, lấy tay phải che nửa mặt đang tan chảy của mình, đồng thời vung cánh tay trái phình to như chùy xuống tấn công.
Lũ côn trùng bong khỏi người hắn bắn tung về phía tôi, nhưng đó đều là lũ đã chết, hoàn toàn vô hại.
Tôi vung con dao đen, chém bay từng ngón tay côn trùng, và ngay khi nhận ra thân thể mình đang bắt đầu sụp đổ từ chính chỗ bị chém, vẻ hoảng sợ lần đầu hiện rõ trên mặt Amor.
「Ta...
đã tái sinh rồi cơ mààà!!」
Hắn gào lên, cả nửa thân phải còn lại cũng bị côn trùng phủ kín.
Đám côn trùng ấy nuốt chửng luôn phần côn trùng bên trái, phình to lên, khiến thân thể Amor một lần nữa trở thành một khối khổng lồ.
Đó là quân bài tẩy mà ngươi lựa chọn, cái giá để vứt bỏ hoàn toàn nhân dạng con người...
Số lượng Bất Tử Binh đã bị bào mòn, những kẻ còn ý thức để ra lệnh cũng chẳng còn bao nhiêu.
Chỉ cần cầm cự cho tới khi viện binh tới là được.
Nếu vậy...
đã đến lúc tôi cũng phải dùng quân bài tẩy của mình.
「──【Iron Rose】... 【Hư Thực Ma Pháp: Thế Giới Chối Từ – Oblivion】──!!」
Mái tóc vàng ánh hồng của tôi chuyển dần thành màu xám sắt như thép nung đỏ, các hạt ma lực sáng bùng lên từ khắp cơ thể, tỏa ra sau lưng như đôi cánh bạc.
「Haaaah!」
『Ugaaaaaaaaaaaaa!!』
Nắm đấm của Amor, với nửa khuôn mặt bên phải còn vương chút dáng người nhưng đã gào lên thứ âm thanh không còn giống tiếng người, va chạm với luồng ánh sáng của tôi.
Con dao găm ôm theo những hạt sáng tung bay chém bay cánh tay hắn.
Cánh tay Amor lại được lũ côn trùng trám đầy, tái sinh.
Nhưng vẻ ung dung ban đầu của hắn đã hoàn toàn biến mất.
「Bảo vệ điện hạ Amor!
Bắn tên──」
Trước khi một tên Bất Tử Binh còn ý thức kịp hô lệnh cứu Amor trong cơn nguy khốn, một mũi tên từ trên tường thành đã xuyên thẳng qua đầu hắn.
「Hỗ trợ 'tiểu thư'!!」
Kỵ sĩ và binh sĩ Melrose bắn tên như mưa.
Những tên Bất Tử Binh dù bị bắn nát đầu vẫn cố gắng gằn giọng truyền lệnh, nhưng lập tức bị biến thành bia tập bắn; kế đó, hỏa thuật do pháp sư thi triển thiêu sạch bọn chúng.
Mất đi hệ thống chỉ huy, lũ Bất Tử Binh đã đánh mất ý thức chỉ còn có thể bám víu vào những mệnh lệnh qua loa lúc ban đầu, dần dần biến thành một đám ô hợp chỉ biết điên cuồng tàn phá.
Nghe cách mọi người Melrose gọi mình, tôi khép mắt lại trong thoáng chốc, rồi mở ra, dồn hết ý chí vào lưỡi dao, hướng cả ánh nhìn lẫn mũi nhọn về phía Amor.
『Grừ...』
Cuối cùng cũng nhận ra bản thân đang ở thế hạ phong, Amor nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt ứa đầy oán hận.
Từ giờ mới là trận đấu thực sự.
Liệu ma lực của tôi sẽ cạn trước, hay tôi sẽ mài mòn được hắn đến cùng trước── Tôi ném viên thuốc hồi phục từ máu rồng vào miệng, và ngay vào khoảnh khắc định lao lên tấn công── chuyện đó xảy ra.
『Cái gì...!?』
Bất chợt, từ vùng ngực Amor – giữa kẽ hở của đám côn trùng chen chúc – một quầng sáng đỏ thẫm rỉ ra.
Tim?
Hay đó là ma thạch?
Tôi cảnh giác lùi lại một chút.
Có vẻ đây không phải hiện tượng mà chính Amor mong muốn; hắn thoáng hoảng hốt, ngước nhìn về phía Bắc, gào lên đầy căm hờn:
『Carla, đồ khốn...!!』
Carla?
Tại sao lại là tên cô ấy?
Tôi còn chưa kịp tìm ra đáp án, Amor đã thét xong và bất ngờ lao thẳng về hướng Bắc.
Trong giây lát, tôi chết lặng trước tốc độ chạy như dã thú của hắn, nhưng rồi lập tức nhận ra hướng đó chính là Vương Đô, bèn đuổi theo.
Carla... rốt cuộc cô đã làm gì?