Dù gì đi nữa, tôi nghĩ bản thân phải tiến lên, đi tiếp để khám phá rốt cuộc nơi này là gì.
Nơi đây rộng không kém khu rừng cây trước đó nhưng nơi này không có đường hầm, chỉ có một cái hồ mà tôi mới nhảy xuống.
Hít thở đủ không khí, tôi tiếp tục hành trình của bản thân.
Dưới đáy hồ có một cái hang nhỏ, bơi theo cái hang đó một lúc, tôi đi vào một ngã ba, không suy nghĩ.
Tôi...rẽ trái.
Bơi được một khoảng trước mắt tôi giờ là hàng đống hang động lớn nhỏ khác nhau.
Chọn đại một cái để vào tôi lại tới một cái ngã ba khác.
Lại không suy nghĩ gì...tôi rẽ trái.
Nơi tôi ngoi lên cũng là một cái hồ nhỏ, xung quanh chỉ...toàn cây, nhìn đâu cũng thấy mấy cái cây này.
Chợt tôi lại nghe thứ tiếng tạp nham ấy.
Gần lắm rồi nhóc
Cậu sắp gặp được ta rồi, my lord~
Tôi hốt hoảng lấp lại miệng lối ra, đi lên bờ.
Ít nhất thì cái thứ đó phải mất một lúc để đào đống đá đó để vào.
Tôi...nghĩ thế.
Thật thì...có lẽ bây giờ tôi bắt đầu sợ rồi.
Lên bờ, tôi tạo ra một cái bẫy.
Cái trap này sẽ cho tôi biết chính xác có kẻ nào đang đi theo tôi hay không.
Sau một lúc lọ mọ thì cái bẫy đã xong.
Bây giờ tôi nên dành trọn tâm trí vào việc khám phá nơi đầy cây này.
Lượn lờ khắp nơi, dù là hơi khó nhìn nhưng đã có 3 tấm biển lọt vào mắt tôi.
3 tấm biển đấy trống trơn, không có gì lạ cả.
Tôi hiểu quy luật của 3 tấm biển này rồi.
Chúng đang quay về cùng một hướng, có lẽ đấy là nơi tôi sẽ đi tiếp.
Trước khi đi theo hướng của 3 tấm biển đấy tôi quay lại xem cái bẫy mình đã giăng ra.
Trong hopper vẫn còn chạy đồ, cái lỗ vẫn còn bị lấp.
Có lẽ tôi đã nghĩ nhiều rồi.
Thật ra thì không.
Chắc chắn đã có kẻ theo dõi tôi.
Vì sao á?
Tự biết đi.
Không muốn đánh động kẻ đó nên tôi đi tiếp về phía mà 3 tấm biển chỉ.
Sau một lúc đào các thân cây tôi đã thấy một block khác với các block còn lại.
Không do dự tôi đào và đi xuống đó.
Lại là một đường hầm nữa, giống cái đường hầm ở khu rừng cây ban đầu.
Đi một đoạn tôi đã đến được một nơi mới.
Nơi này cũng là một hang động hùng vĩ, trước mắt là những dãy chữ không theo một thứ tự gì, bên dưới là một cánh cửa đóng kín và còn có 4 cái cần gạt.
Giải đố sao?
Hmm..
Phức tạp như vầy có lẽ sẽ mất khá nhiều thời gian nhưng thôi kệ, tôi sẽ lấy giấy bút để giải cái đề này.
Gần 20 phút sau tôi mới giải được cái hàng chữ đó.
Một bài thơ hay.
Nhưng tiếc cho mi.
Tao có 1 cây cúp.
Rồi tôi đào cái cửa để đi qua và cũng không quên lấp lại để tỏ lòng tôn trọng đối với người tạo ra cái mật thất này.
What the...
Sau cánh cửa đấy là một ngôi làng trong một cái hang to không kém chỗ giải mật thất kia.
Nhưng..là làng bỏ hoang.
Đúng vậy.
Ngôi làng đã bị mục lỗ chỗ, mạng nhện giăng tứ tung và không có một bóng dân làng nào cả.
Mọi người đi đâu hết rồi?
Vì lí do gì mà họ phải chuyển đi nơi khác nhỉ?
Ôm đầy câu hỏi trong đầu tôi bắt đầu lục soát từng căn nhà.
Những căn nhà này đều ngập trong màu vàng ảm đạm, mọi thứ đã bị dọn đi hết nên tôi thử đặt block lên cao để xem thử mình có bỏ qua thứ gì không.
Và rồi tôi thấy một căn nhà nằm lẻ loi một góc, ngôi nhà đó là nơi duy nhất không bị màu vàng chiếm trọn.
Thoạt nhìn thì đây cũng là một ngôi nhà bình thường nhưng vì một hành động đập phá ngẫu nhiên tôi đã tìm ra căn hầm của cái nhà này.
Trèo xuống, đập vào mắt tôi là những dãy kệ sách, còn có một cuốn sách trên bàn được lật ra.
Tôi ghé sát đọc thử.
" Tôi ghét nơi này.
Thật khó chịu với bọn ngốc trong làng, chúng nghĩ lòng sùng đạo sẽ cứu được chúng.
Làm gì có chuyện đó.
Không phải cứ có niềm tin là sẽ đem lại cho chúng những thứ tốt đẹp hơn.
Những kẻ nhận ra sự thật lại giả vờ mình không biết.
Mà dù có biết đi nữa thì chúng vẫn tin là mình sẽ được cứu rỗi.
King đang đến.
Nếu được đặt cược, tôi dám chắc là King đã ở đây, xem tôi ghi những dòng này.
Tôi không thật sự quan tâm, chỉ muốn chuyện này kết thúc càng sớm càng tốt"
"Ngài ấy đã đến
Tôi không hiểu tại sao mọi người trong làng lại ngạc nhiên, đây chính xác là điều chúng mong đợi.
Tôi đi đây, nhưng sẽ để lại cuốn nhật kí này phòng trường hợp có ai đó nhìn thấy.
Nếu bạn đã thấy nó, tôi xin bạn.
Hãy quay lại, ngắt kết nối, quên thế giới này đi.Nó không dành cho bạn.
Bạn có lẽ là người có tính tò mò cao nhưng tôi khuyên thật, hãy dừng lại đi."
Cuốn nhật kí này...
Nếu là thật thì...mình nên làm theo những gì cuốn nhật kí ấy viết.
Mình không chắc thứ gì đợi mình phía trước,...nên dừng lại chăng?
Tôi lên lại mặt đất nhưng rồi...
K-không được!
.....
Tôi quay lại căn hầm ấy.
Đào thử vải lót sàn, không có gì cả.
Đập thử mấy kệ sách.
Đây rồi!
Một cánh cửa.
Tôi mở cánh cửa ra, đi xuống sâu hơn nữa.
Lại một đường hầm khác.
Cuối đường hầm là 2 đường đi, 1 trái 1 phải.
Tôi rẽ trái.
End
Tôi có nên viết h không nhỉ
Thôi để lúc đó tính
Giờ thì hẹn ở chap sau