Đế Quốc – Sắc Phong Đại Tướng (Phần 3)
Virgill không còn khóc nữa.
Trái tim ông, từng tan nát vì mất mát, giờ chỉ còn lại ngọn lửa bền bỉ — thứ duy nhất khiến ông tiếp tục tồn tại.
Trong căn phòng tĩnh lặng, ông siết chặt tay, cất giọng khàn khàn nhưng kiên định:
> “Đế quốc vẫn cần ta... ta chưa được phép gục ngã.”
Ông khoác lên bộ chiến giáp đen nặng trĩu, ánh kim xước dọc theo vai phản chiếu ánh đuốc trong đêm.
Thanh kiếm — đã từng gãy đôi trong trận trước — được rèn lại, lưỡi thép vẫn còn vết nứt mờ, nhưng với Virgill, đó không chỉ là vũ khí, mà là linh hồn của những người ngã xuống.
Khi ông bước ra khỏi cổng cung điện, gió thổi mạnh làm tung áo choàng.
Các binh sĩ đứng nghiêm, ánh mắt kính phục lẫn lo âu.
Virgill không nhìn ai, chỉ dặn một câu:
> “Chuẩn bị ngựa.
Ta trở lại chiến trường phía Nam.”
---
Phía Nam, khói và máu hòa vào nhau thành một biển đỏ.
Tiếng la hét, tiếng gươm giáo va chạm, và cả tiếng nổ ma thuật vang vọng không dứt.
Tường thành vốn kiên cố nay đã sụp đổ, ba trung tướng tiền tuyến đã hy sinh.
Tinh thần binh sĩ như sợi dây căng sắp đứt.
Rồi, giữa hỗn loạn ấy, tiếng vó ngựa dội đến — trầm, mạnh và dồn dập như sấm dội từ chân trời.
Một chiến binh trong áo choàng đen lao ra từ khói lửa, mang theo ánh mắt cháy rực — Trung Tướng Virgill.
> “ Đó là Trung Tướng cùng quân chi viện Trung Tướng Virgill đã trở lại!!!” – tiếng hò vang khắp chiến trường.
Ông giơ cao thanh kiếm, giọng trầm như tiếng trống trận:
> “Anh em!
Ngẩng cao đầu!
Còn ta, còn Đế Quốc!
Kẻ nào dám xâm phạm đất này — sẽ chết dưới lưỡi kiếm của các ngươi!”
Tiếng hô ấy như thổi bùng sinh khí còn sót lại.
Binh sĩ siết chặt vũ khí, hò hét, lao vào trận với tinh thần mới.
---
Virgill thúc ngựa, xông thẳng vào đội hình quân Lệ Quốc.
Lưỡi kiếm của ông vẽ nên vệt sáng giữa bão lửa.
Mỗi cú chém đều là lời thề, mỗi kẻ ngã xuống là một món nợ máu được trả.
Tên bay rợp trời — hàng trăm mũi tên đen găm xuống như mưa thép.
Một mũi xuyên vào vai ông, một mũi khác cắm sâu vào đùi ngựa.
Con chiến mã hí vang, ngã quỵ.
Virgill bị hất văng ra, thân thể lăn trên đất.
Bùn và máu hòa vào nhau, tiếng hét xung quanh như bị nuốt chửng.
> “Trung tướng ngã rồi!
Trung tướng trúng tên rồi!!!”
Nhưng... khi bụi tan, một hình bóng đứng dậy giữa khói lửa.
Virgill, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm, chống xuống đất mà đứng thẳng dậy.
Máu từ vai chảy ròng ròng, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng rực.
> “Không còn ngựa ta vẫn còn chân, vẫn bước thì Ta sẽ không bao giờ dừng lại.”
Ông bước lên.
Từng bước nặng trĩu, nhưng vững vàng như định mệnh.
Tên tiếp tục bắn tới, giáo đâm ra, pháp thuật nổ tung xung quanh, nhưng Virgill không hề chậm lại.
Lưỡi kiếm trong tay ông gào thét, chém toạc cả ngọn cầu lửa, phản chiếu ánh sáng đỏ rực.
Một pháp sư địch hét lên, phóng bùa nổ.
Virgill xoay người, chém ngang.
Lưỡi kiếm rạch đôi không khí, phá vỡ cả phép thuật — ánh sáng bùng lên như sấm chớp giữa đêm mưa.
Cả đội quân Đế Quốc phía sau như được truyền sinh lực.
Họ gào vang:
> “Vì Trung Tướng Virgill!
Vì Đế Quốc!”
Sức mạnh lan ra như cơn bão.
Ba vạn quân Đế Quốc, dưới ngọn cờ đen của Virgill, dốc toàn lực phản công.
---
Chiến trường bốc cháy.
Ba vạn đánh tan chín vạn.
Cờ Lệ Quốc rơi rụng, quân địch tan rã, kẻ sống sót quỳ xuống xin tha, kẻ khác bỏ chạy thục mạng.
Trên đống tro tàn, Virgill vẫn đứng đó — người đầy máu, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt sáng như lưỡi kiếm chưa từng gãy.
Khi ông ngẩng đầu, ánh sáng bình minh chiếu xuống, nhuộm đỏ lưỡi thép.
Đế Quốc…
đã thắng.
---
Trời vừa hửng sáng sau ba ngày máu lửa.
Biên giới phía Nam tĩnh lặng — chỉ còn tiếng gió luồn qua những tấm giáp cháy sạm.
Giữa làn khói mờ mịt của chiến địa, Trung Tướng Virgill vẫn đứng thẳng.
Toàn thân ông nhuốm máu, áo giáp nứt toác, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực như lưỡi thép chưa từng cùn.
Phía sau, cờ Đế Quốc tung bay giữa tàn tro;
Phía trước — quân Lệ Quốc rút chạy, bỏ lại xác tướng lĩnh, vũ khí, cùng ngọn cờ đẫm máu của họ.
Tin chiến thắng lan đi như sấm nổ.
Từ thành Nam đến tận Đế Đô, dân chúng quỳ rạp dưới đất, gọi tên ông như gọi một vị thần.
Họ gọi ông là “Chiến Thần Biên Giới.”
---
Trong đại điện dát vàng, Vua Đệ Tam lặng người đọc bản tấu khẩn vừa được mang về.
Bên ngoài, sấm chưa dứt — nhưng tin đã khiến triều đình rúng động:
Vua Lệ Quốc đích thân kéo sang Đế Đô xin đàm phán đầu hàng.
Người ta kể rằng, khi nghe tin Virgill chỉ huy ba vạn quân phá tan cánh quân phía Nam của mình — đồng thời tiêu diệt đạo phản loạn mà ông ta ngầm chống lưng ở phương Bắc —
Vua Lệ Quốc hoảng loạn đến mức ngất ngay tại chiến doanh.
Chưa đầy hai ngày sau, lão mang theo quốc ấn và một lá cờ trắng, tự mình vượt qua biên giới, chỉ cầu một điều duy nhất: được tha chết.
---
Cửa cung mở ra giữa ánh bình minh.
Vua Lệ Quốc quỳ ngay dưới bậc điện, áo choàng sẫm bùn, mặt mũi hốc hác.
Toàn thể triều thần Đế Quốc chứng kiến cảnh tượng chưa từng xảy ra trong lịch sử.
> “Thần...
Lệ Quốc xin cúi đầu đầu hàng vô điều kiện.”
Giọng lão run rẩy, vỡ ra như sợi chỉ đứt.
“Ba thành trì phía Bắc cùng toàn bộ vùng đất dọc dãy Huyết Sơn xin dâng nộp cho Đế Quốc như lễ vật chuộc tội...
Chỉ xin bệ hạ tha cho dân thần một con đường sống.”
---
Vua Đệ Tam ngồi trên ngai vàng, ánh sáng chiếu qua song điện rọi xuống áo bào trắng bạc.
Ngài không đáp ngay.
Chỉ đứng dậy, bước chậm rãi đến trước tấm bản đồ khổng lồ treo sau ngai.
Bàn tay ngài đặt lên phần lãnh thổ phía Nam mới được dâng hiến — nơi từng là biên giới cháy đỏ suốt mấy chục năm qua.
Giọng ngài trầm vang, từng chữ nặng như sấm:
> “Từ nay, đường biên này sẽ không còn run rẩy trước giặc thù.
Máu của binh sĩ ta đã rửa sạch nỗi ô nhục bao năm.
Và khắc lên đất này... tên của người đã giữ lấy nó.”
Ngài quay lại nhìn Vua Lệ Quốc, ánh mắt lạnh lẽo như thép nung:
> “Ngươi nói muốn được sống?
Ta không lấy mạng ngươi — vì người Đế Quốc không hạ tay với kẻ đã quỳ.
Nhưng kể từ hôm nay, cái tên Lệ Quốc sẽ chỉ còn trong sách sử.”
Vua Lệ Quốc bật khóc, dập đầu giữa điện, máu thấm đỏ nền gạch.
---
Vua Đệ Tam hít sâu, giọng vang lên khắp đại điện:
> “Không còn là Đế Quốc nữa...
Mà là Đại Đế Quốc — quốc gia mà kẻ thù chỉ biết cúi đầu, thần dân chỉ còn ngẩng mặt.”
Tất cả quỳ xuống, đồng thanh hô vang:
> “Vạn tuế Đại Đế Quốc!
Vạn tuế Hoàng Đế Đệ Tam!”
---
Vài ngày sau.
Giữa quảng trường trung tâm, hàng vạn người tụ hội.
Cờ bay phấp phới, trống rền vang.
Một lễ chưa từng có trong lịch sử bắt đầu — Lễ Sắc Phong Đại Tướng.
Vua Đệ Tam chậm rãi bước xuống khỏi ngai vàng.
Tiếng giày của ngài vang lên giữa thinh không của đại điện, hòa cùng tiếng hít thở nghẹn ngào của hàng trăm cận thần.
Ngài dừng lại trước Virgill — người đang quỳ rạp, thân thể vẫn còn băng bó, nhưng ánh mắt vẫn sáng như lửa thép.
Vua nhìn ông hồi lâu, giọng khàn mà đầy uy nghi:
> “Trung Tướng Virgill… danh vị ấy vốn đã là đỉnh cao trong quân ngũ,
nhưng so với những gì ngươi đã làm cho trẫm, cho dân, cho cả đế quốc này…
thì hai chữ ‘Trung Tướng’ — là chưa đủ.”
Ngài ngẩng nhìn trần điện cao vút, giọng vang vọng như dội vào lòng đất:
> “Từ khi đế quốc khai sinh, chưa ai từng lập được chiến công như ngươi.
Binh sĩ gọi ngươi là Chiến Thần Biên Giới.
Dân chúng cầu nguyện dưới tên ngươi như một vị cứu thế.
Một người như thế… không thể bị ràng buộc bởi những tước vị tầm thường.”
Vua dừng lại, rồi mỉm cười nhẹ — một nụ cười vừa kiêu hãnh vừa buồn.
> “Bởi vậy, trẫm, Đệ Tam Hoàng Đế của Đại Đế Quốc,
từ hôm nay sáng lập một danh hiệu mới —
một Đế Sắc Danh Hiệu, chỉ dành cho những kẻ vượt trên cả huyền thoại.”
Ngài rút Thánh Kiếm Hoàng Tộc, lưỡi kiếm tỏa ánh sáng vàng rực, đặt lên vai Virgill.
> “Ngươi, Virgill —
từ giờ không còn là Trung Tướng nữa.
Trẫm phong cho ngươi danh hiệu Đại Tướng của Đế Quốc.
Người đầu tiên… và có lẽ là người cuối cùng mang danh này.”
Ánh sáng phản chiếu trên đôi mắt Virgill, khiến chúng long lanh như hòa cùng nước mắt.
Ông cúi đầu thật sâu, giọng nghẹn lại nhưng dõng dạc:
> “Thần…
Virgill, xin nhận lệnh.
Nhưng thưa bệ hạ — chiến công này không thuộc về một mình thần,
mà thuộc về tất cả những người đã ngã xuống vì đế quốc, và vì người đã đặt niềm tin vào thần. ”
Bên dưới quản trường người dân hò reo tiếng vang vọng khắp quản trường như một bài hùng ca sau những lời của Virgill họ đã dần hiểu rằng nếu vua đệ tam là tên bạo chúa thì sao một người chính trực như Virgill lại chịu quy phục tuyệt đối, họ đã thay đổi cách nhìn nhận nhà vua.
Tiếng hò reo dần biến thành tiếng chim hót ánh bình minh đã ló dạng kéo Virgill ra khỏi giấc mộng trở về hiện tại.
- Virgill ôm đầu mắt lờ đờ vẫn chưa tỉnh hẳn " mình ngủ quên sao?
Tại sao lại là những hồi ức đó chứ "
Virgill đứng dậy ra lệnh binh lính chuẩn bị đồ và ngựa để ông trở về vương cung.