Cập nhật mới

Khác 📖 Great War of Destroyer Chương ngoại truyện

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402622577-256-k909150.jpg

📖 Great War Of Destroyer Chương Ngoại Truyện
Tác giả: tailt02
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện kể về quá khứ hào hùng của đại tướng Virgill



war​
 
📖 Great War Of Destroyer Chương Ngoại Truyện
📖 Great War of Destroyer Ngoại Truyện


Đế Quốc -- Sắc Phong Đại Tướng (Phần 1)

Đêm buông xuống biên cương phương Nam, tĩnh lặng như phủ lên đất trời một tấm màn tang nặng nề.

Gió thổi qua những tấm cờ rách sờn, mang theo mùi sắt gỉ và máu khô của những trận giao tranh chưa kịp phai.

Giữa trung tâm doanh trại, ánh đuốc lập lòe phản chiếu trên bộ giáp đen sẫm của người đàn ông đang ngồi lặng lẽ.

Đại Tướng Virgill - chiến thần của biên giới, đang trầm ngâm trước bàn gỗ thô,

trên tay là bức chiếu chỉ của vua, ấn triện vàng rực nặng nề ánh quyền uy.

Ánh lửa hắt lên khuôn mặt khắc khổ, mỏi mệt nhưng rắn rỏi của ông.

Đôi mắt dừng lại ở dòng cuối cùng của chiếu chỉ,

và trong thoáng chốc, nét mặt lão tướng khẽ động -

một sự ngạc nhiên xen lẫn nặng trĩu khó hiểu.

> "Sắc phong Đại Tướng."

Không phải lệnh triệu tập, không phải điều động,

mà là sắc phong - một danh hiệu đã hơn ba mươi năm nay chưa từng được nhắc lại.

Virgill ngẩng đầu nhìn ra màn đêm đặc quánh.

Ánh đuốc phản chiếu trong mắt ông, lấp lánh như soi vào chính quá khứ của mình.

> "Ba mươi năm..."

- ông lẩm bẩm.

- "Từ ngày ta nhận danh xưng đó, đã chẳng ai còn đủ bản lĩnh để gánh hai chữ Đại Tướng."

Từ đời vua Đệ Tam đến vua Đệ Tứ, đã hơn ba thập kỷ trôi qua.

Anh hùng hào kiệt khắp nơi tề tựu, kẻ tài mưu dũng trí không thiếu,

nhưng chưa ai có thể chạm đến ngọn đỉnh nơi ông từng đứng.

Danh hiệu ấy, với Virgill, không phải vinh quang,

mà là gánh nặng, là máu, nước mắt và cô độc đè nặng suốt cả một đời.

Bên ngoài, đêm càng sâu, gió càng lạnh.

Tiếng hú của gió như tiếng vọng từ những năm tháng xa xưa...

---

Ba mươi năm trước - hồi ức của vị tướng trẻ.

Khi ấy, Virgill mới hai mươi chín tuổi.

Hai năm trước, ông chiến thắng Đại Hội Anh Hùng - nơi hàng trăm chiến binh khắp lãnh thổ quy tụ tranh tài.

Chiến thắng ấy đưa ông lên hàm Trung Tướng, ở tuổi đời mà người khác còn chỉ là sĩ quan trẻ.

Một thiên tài hiếm có, nhưng ông không kiêu ngạo, cũng chẳng trịch thượng.

Virgill tận tâm vì dân, tận lực vì quốc gia,

là tấm gương của binh sĩ, là công lý của dân chúng, là ngọn cờ của đế quốc non trẻ.

Năm ông tròn ba mươi, chiến tranh nổ ra.

Phía Nam - biên giới đế quốc bùng cháy bởi ngọn lửa của Lệ Quốc,

cường quốc mạnh nhất phương Tây thời bấy giờ.

Chiếu chỉ của vua Đệ Tam được truyền xuống:

Bảy vị trung tướng, trong đó có Virgill, được triệu tập về triều để chuẩn bị cho một trận chiến khác. (Phản quân)

Nhưng lúc ấy, biên giới đang trong thế ngàn cân treo sợi tóc.

Quân địch ngày một mạnh, đồng minh dần kiệt sức, tinh thần quân sĩ như ngọn đuốc sắp tàn.

Nếu rút đi một người, sẽ là điểm yếu chí tử.

Huống chi là bảy người cùng rời tuyến.

Virgill hiểu rõ hơn ai hết.

Nhưng chiếu chỉ là lệnh vua, và ông không thể phản.

Ông một mình mang theo lệnh trở về kinh đô - một chuyến đi ngược lòng mình, biết trước sẽ phải đối diện với tội khi quân.

---

Cung điện hoàng gia rực sáng trong đêm.

Trên ngai vàng cao, vua Đệ Tam - người đã gánh vác cơ nghiệp cha ông trong thời hỗn loạn,

đang cúi nhìn vị trung tướng trẻ tuổi quỳ dưới bậc thềm.

> "Sao ngươi chỉ trở về một mình ta nhớ là đã ra lệnh triệu tập bảy trung tướng kia mà Virgill"

Virgill dập đầu, giọng khàn nhưng vững vàng:

> "Thần không cầu vinh hiển.

Thần chỉ xin bệ hạ cho phép thần trở lại chiến tuyến,

dẫn theo một tiểu đội do chính thần tuyển chọn,

để tận diệt quân phản loạn.

Khi hoàn thành sứ mệnh, thần nguyện lui binh vĩnh viễn."

Cả đại điện rơi vào im lặng.

Không một cận thần nào dám lên tiếng.

Vua Đệ Tam chỉ nhìn ông rất lâu.

Ông hiểu, vị vua này không hề được lòng dân - bởi hậu quả của triều đại trước:

Vua Đệ Nhị, phụ thân của ngài, là kẻ tàn bạo đã thống trị bằng máu và nước mắt.

Nhưng khác với cha mình, vua Đệ Tam là người nhân hậu, tận tụy, thậm chí sẵn sàng hy sinh vinh hoa để chuộc lại tội lỗi cho vương triều.

Ông dùng chính bổng lộc của mình để nuôi kho bạc, ban lương cho dân nghèo,

nhưng không một ai hay biết, không một ai công nhận.

Virgill biết tất cả.

Và chính vì biết, ông càng kính phục, càng quyết tâm hơn.

Vua Đệ Tam khẽ khép mắt, trầm giọng:

> "Nếu đó là điều ngươi tin là đúng, Virgill...

Hãy đi, và mang theo niềm tin của trẫm."

---

Virgill lập tức lên đường.

Ông đi tìm lại những người từng cùng mình tranh hùng trong Đại Hội năm ấy.

Một tiểu đội nhỏ được hình thành - Một trăm người anh hùng, mỗi người đều là kẻ từng đủ sức tranh ngôi quán quân.

Có người đã có gia đình.

Có người còn mẹ già nơi quê cũ.

Cũng có kẻ từng oán hận Virgill vì thất bại trước ông năm ấy.

Nhưng vì đất nước, tất cả đã gác lại quá khứ, đứng cùng nhau một lần cuối - không còn là đối thủ, mà là đồng đội.

---

Họ chiến đấu.

Họ dò xét, điều tra, tiêu diệt từng toán phản loạn.

Nhưng chiến trường không bao giờ nhân từ.

Trong một đêm không trăng, họ bị phục kích.

Cả đội bị bao vây giữa biển lửa.

Máu đỏ nhuộm đồng cỏ, tiếng thép vang vọng như sấm giận của đất trời.

Từng người ngã xuống trước mắt Virgill.

Tiếng thét cuối cùng, ánh nhìn trước khi tắt, từng khuôn mặt... khắc sâu vào tâm trí ông.

Ngọn lửa trong mắt ông bùng cháy.

Một mình, ông lao vào quân phản loạn - hai vạn người.

Kiếm chém gió, máu phun như mưa.

Thân thể ông dính đầy thương tích, nhưng từng nhát chém lại càng dữ dội.

Từng mạch máu rách toạc, từng cơ thịt cháy rát,

nhưng ý chí vẫn kiên cường như sắt thép.

> "Nếu ta ngã xuống hôm nay... ai sẽ giữ được đế quốc này?"

Không biết trận chiến kéo dài bao lâu.

Khi mặt trời mọc, chiến trường chìm trong tĩnh lặng.

Giữa biển thi thể ngổn ngang, chỉ còn lại một người vẫn đứng.

Virgill - người đã đi qua địa ngục.

---

Tin chiến thắng truyền về kinh đô.

Khi vua Đệ Tam đọc bản tấu, ông sững người.

Ngay lập tức, nhà vua ra lệnh phái quân đến biên giới để xác nhận tin và đón Virgill về.

Khi đội quân đến cổng thành, họ trông thấy một thân thể tàn tạ, đen sạm, rướm máu,

tay vẫn nắm chặt thanh kiếm đã gãy đôi,

lê từng bước chậm chạp về phía đế đô.

Các binh sĩ kinh hãi, rồi vỡ òa khi nhận ra - đó là Trung Tướng Virgill, người họ kính trọng nhất.

Họ vội vàng dìu ông vào hoàng cung.

Virgill thiếp đi suốt nhiều ngày.

Thân thể rách nát, nhưng trái tim vẫn đập - như nhịp trống chiến của đế quốc.

Tin đồn lan khắp nơi.

Người tin, kẻ nghi.

Có người cho rằng đó là huyền thoại, có kẻ sợ hãi khi nghe kể lại cảnh tượng.

Nhưng những ai từng gặp Virgill đều hiểu rõ:

> Ông không cần lời chứng minh.

Vì chính vết thương trên người ông là bằng chứng
 
📖 Great War Of Destroyer Chương Ngoại Truyện
📖 Great War of Destroyer Ngoại Truyện


Đế Quốc – Sắc Phong Đại Tướng (Phần 2)

Tin chiến thắng vang khắp thiên hạ.

Dân chúng trong Đế Quốc thở phào nhẹ nhõm — phản quân cuối cùng cũng đã bị tiêu diệt.

Biên cương yên tiếng trống, nhưng trong lòng những người từng cầm gươm, chiến tranh vẫn chưa thật sự kết thúc.

---

Virgill, vị tướng đã mang lại chiến thắng ấy, được đưa về hoàng cung trong tình trạng trọng thương.

Các tu sĩ, pháp sư và ngự y thay phiên nhau chăm sóc ông.

Dưới ân đức của nhà vua, vết thương ngoài da dần liền lại…

Nhưng trong tâm trí, một vết nứt khác vẫn chưa bao giờ khép miệng.

Ông nằm lặng trên giường, không nói, không động đậy.

Mí mắt khép hờ, đôi hàng lệ lặng lẽ trượt xuống gò má chai sạn.

Không ai hiểu, không ai dám hỏi.

Chỉ riêng ông biết — chính tay mình đã kéo những người đồng đội xuống địa ngục.

Nếu không vì muốn nhanh chóng xoay chuyển cục diện, giành lại thế trận cho Đế Quốc, ông đã không ra quyết định ấy.

Một quyết định khiến những người tin tưởng ông phải nằm lại mãi mãi nơi chiến trường.

---

Thân thể ông lành lặn, nhưng họ thì không.

Linh hồn của những chiến hữu ấy đã hòa vào đất, máu họ đã thấm vào cỏ khô nơi biên giới.

Virgill bật khóc, không vì nỗi đau thể xác — mà vì hận.

Hận kẻ địch đã cướp đi sinh mạng của đồng đội.

Hận bản thân mười lần hơn, vì một quyết định sai lầm mà những người khác phải chết thay.

> “Tại sao… người chết không phải là ta?”

---

Tiếng bước chân vang vọng khắp hành lang cung điện.

Một nhịp trầm ổn, dứt khoát — tiếng của kẻ mang uy quyền tuyệt đối.

Cửa phòng hé mở.

Một giọng nói vang lên, mạnh mẽ mà không kém phần ấm áp:

> “Ta vào được chứ, Virgill?”

Không có tiếng đáp.

Nhà vua Đệ Tam nhẹ nhàng bước đến, ngồi xuống bên giường bệnh.

> “Virgill, cậu nghe thấy ta nói chứ?”

Virgill khẽ mở mắt.

Nước mắt vẫn còn đọng nơi khóe mi.

Ông nấc lên:

> “Tại sao… tại sao ta vẫn còn sống, thưa bệ hạ?

Tại sao lại là ta?”

Nhà vua im lặng.

Ánh nhìn của ngài nhuốm một nỗi thương xót khó diễn tả.

> “Tại sao ta không chết cùng họ?

Tại sao chỉ mình ta trở về?”

Virgill bật khóc, giọng run run, đầy cay nghiệt.

Nhà vua khẽ thở dài, đáp lại bằng giọng điềm tĩnh:

> “Có lẽ vì cậu là người được chọn.

Vì ý chí của cậu, hoặc vì định mệnh vẫn còn điều muốn cậu thực hiện.

Ai mà biết được?”

Rồi ngài nhìn ra khoảng không mờ sáng trước khung cửa, giọng bỗng trầm lại, như đang nói với chính mình:

> “Cậu biết không, Virgill…

Từ nhỏ, ta chẳng hề muốn làm vua.

Ta thích quân sự, thích được ra trận hơn là ngồi trên ngai vàng lạnh lẽo này.

Nhưng nếu ta không nhận lấy ngôi vị đó, Đế Quốc sẽ rơi vào tay kẻ khác.

Dân chúng sẽ chịu khổ hơn vạn lần.”

Giọng ngài chùng xuống, hòa vào tiếng gió thoảng nơi hành lang.

> “Ta đã cố gắng, tận tụy, hy sinh cả vinh hoa…

Nhưng dường như thế vẫn chưa đủ.

Người dân vẫn lầm than, ta vẫn bất lực.

Đôi khi tim ta đau nhói, như sắp ngừng đập… nhưng ta vẫn sống.

Có lẽ, vì ta vẫn còn việc phải làm.

Cậu cũng vậy, Virgill — hãy tự hỏi mình, lý do cậu còn sống là gì?”

---

Nói dứt lời, vua Đệ Tam đứng dậy rời khỏi căn phòng, để lại Virgill trong im lặng.

Ông ngồi lặng hồi lâu, rồi khẽ siết nắm tay.

> “Có lẽ... ngài nói đúng.

Có lẽ đất nước vẫn cần ta.

Có lẽ đó là lý do những người đã ngã xuống vẫn tin ta…

Họ muốn ta nhìn thấy một Đế Quốc yên bình.”

Ánh mắt ông dần sáng lên, kiên định hơn bao giờ hết.

Nước mắt khô đi, chỉ còn lại ý chí sắt đá của một chiến thần.

> “Nếu chiến trường không thể quật ngã ta… thì chẳng thứ gì có thể.”
 
📖 Great War Of Destroyer Chương Ngoại Truyện
📖 Great War of Destroyer Ngoại truyện


Đế Quốc – Sắc Phong Đại Tướng (Phần 3)

Virgill không còn khóc nữa.

Trái tim ông, từng tan nát vì mất mát, giờ chỉ còn lại ngọn lửa bền bỉ — thứ duy nhất khiến ông tiếp tục tồn tại.

Trong căn phòng tĩnh lặng, ông siết chặt tay, cất giọng khàn khàn nhưng kiên định:

> “Đế quốc vẫn cần ta... ta chưa được phép gục ngã.”

Ông khoác lên bộ chiến giáp đen nặng trĩu, ánh kim xước dọc theo vai phản chiếu ánh đuốc trong đêm.

Thanh kiếm — đã từng gãy đôi trong trận trước — được rèn lại, lưỡi thép vẫn còn vết nứt mờ, nhưng với Virgill, đó không chỉ là vũ khí, mà là linh hồn của những người ngã xuống.

Khi ông bước ra khỏi cổng cung điện, gió thổi mạnh làm tung áo choàng.

Các binh sĩ đứng nghiêm, ánh mắt kính phục lẫn lo âu.

Virgill không nhìn ai, chỉ dặn một câu:

> “Chuẩn bị ngựa.

Ta trở lại chiến trường phía Nam.”

---

Phía Nam, khói và máu hòa vào nhau thành một biển đỏ.

Tiếng la hét, tiếng gươm giáo va chạm, và cả tiếng nổ ma thuật vang vọng không dứt.

Tường thành vốn kiên cố nay đã sụp đổ, ba trung tướng tiền tuyến đã hy sinh.

Tinh thần binh sĩ như sợi dây căng sắp đứt.

Rồi, giữa hỗn loạn ấy, tiếng vó ngựa dội đến — trầm, mạnh và dồn dập như sấm dội từ chân trời.

Một chiến binh trong áo choàng đen lao ra từ khói lửa, mang theo ánh mắt cháy rực — Trung Tướng Virgill.

> “ Đó là Trung Tướng cùng quân chi viện Trung Tướng Virgill đã trở lại!!!” – tiếng hò vang khắp chiến trường.

Ông giơ cao thanh kiếm, giọng trầm như tiếng trống trận:

> “Anh em!

Ngẩng cao đầu!

Còn ta, còn Đế Quốc!

Kẻ nào dám xâm phạm đất này — sẽ chết dưới lưỡi kiếm của các ngươi!”

Tiếng hô ấy như thổi bùng sinh khí còn sót lại.

Binh sĩ siết chặt vũ khí, hò hét, lao vào trận với tinh thần mới.

---

Virgill thúc ngựa, xông thẳng vào đội hình quân Lệ Quốc.

Lưỡi kiếm của ông vẽ nên vệt sáng giữa bão lửa.

Mỗi cú chém đều là lời thề, mỗi kẻ ngã xuống là một món nợ máu được trả.

Tên bay rợp trời — hàng trăm mũi tên đen găm xuống như mưa thép.

Một mũi xuyên vào vai ông, một mũi khác cắm sâu vào đùi ngựa.

Con chiến mã hí vang, ngã quỵ.

Virgill bị hất văng ra, thân thể lăn trên đất.

Bùn và máu hòa vào nhau, tiếng hét xung quanh như bị nuốt chửng.

> “Trung tướng ngã rồi!

Trung tướng trúng tên rồi!!!”

Nhưng... khi bụi tan, một hình bóng đứng dậy giữa khói lửa.

Virgill, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm, chống xuống đất mà đứng thẳng dậy.

Máu từ vai chảy ròng ròng, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng rực.

> “Không còn ngựa ta vẫn còn chân, vẫn bước thì Ta sẽ không bao giờ dừng lại.”

Ông bước lên.

Từng bước nặng trĩu, nhưng vững vàng như định mệnh.

Tên tiếp tục bắn tới, giáo đâm ra, pháp thuật nổ tung xung quanh, nhưng Virgill không hề chậm lại.

Lưỡi kiếm trong tay ông gào thét, chém toạc cả ngọn cầu lửa, phản chiếu ánh sáng đỏ rực.

Một pháp sư địch hét lên, phóng bùa nổ.

Virgill xoay người, chém ngang.

Lưỡi kiếm rạch đôi không khí, phá vỡ cả phép thuật — ánh sáng bùng lên như sấm chớp giữa đêm mưa.

Cả đội quân Đế Quốc phía sau như được truyền sinh lực.

Họ gào vang:

> “Vì Trung Tướng Virgill!

Vì Đế Quốc!”

Sức mạnh lan ra như cơn bão.

Ba vạn quân Đế Quốc, dưới ngọn cờ đen của Virgill, dốc toàn lực phản công.

---

Chiến trường bốc cháy.

Ba vạn đánh tan chín vạn.

Cờ Lệ Quốc rơi rụng, quân địch tan rã, kẻ sống sót quỳ xuống xin tha, kẻ khác bỏ chạy thục mạng.

Trên đống tro tàn, Virgill vẫn đứng đó — người đầy máu, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt sáng như lưỡi kiếm chưa từng gãy.

Khi ông ngẩng đầu, ánh sáng bình minh chiếu xuống, nhuộm đỏ lưỡi thép.

Đế Quốc…

đã thắng.

---

Trời vừa hửng sáng sau ba ngày máu lửa.

Biên giới phía Nam tĩnh lặng — chỉ còn tiếng gió luồn qua những tấm giáp cháy sạm.

Giữa làn khói mờ mịt của chiến địa, Trung Tướng Virgill vẫn đứng thẳng.

Toàn thân ông nhuốm máu, áo giáp nứt toác, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực như lưỡi thép chưa từng cùn.

Phía sau, cờ Đế Quốc tung bay giữa tàn tro;

Phía trước — quân Lệ Quốc rút chạy, bỏ lại xác tướng lĩnh, vũ khí, cùng ngọn cờ đẫm máu của họ.

Tin chiến thắng lan đi như sấm nổ.

Từ thành Nam đến tận Đế Đô, dân chúng quỳ rạp dưới đất, gọi tên ông như gọi một vị thần.

Họ gọi ông là “Chiến Thần Biên Giới.”

---

Trong đại điện dát vàng, Vua Đệ Tam lặng người đọc bản tấu khẩn vừa được mang về.

Bên ngoài, sấm chưa dứt — nhưng tin đã khiến triều đình rúng động:

Vua Lệ Quốc đích thân kéo sang Đế Đô xin đàm phán đầu hàng.

Người ta kể rằng, khi nghe tin Virgill chỉ huy ba vạn quân phá tan cánh quân phía Nam của mình — đồng thời tiêu diệt đạo phản loạn mà ông ta ngầm chống lưng ở phương Bắc —

Vua Lệ Quốc hoảng loạn đến mức ngất ngay tại chiến doanh.

Chưa đầy hai ngày sau, lão mang theo quốc ấn và một lá cờ trắng, tự mình vượt qua biên giới, chỉ cầu một điều duy nhất: được tha chết.

---

Cửa cung mở ra giữa ánh bình minh.

Vua Lệ Quốc quỳ ngay dưới bậc điện, áo choàng sẫm bùn, mặt mũi hốc hác.

Toàn thể triều thần Đế Quốc chứng kiến cảnh tượng chưa từng xảy ra trong lịch sử.

> “Thần...

Lệ Quốc xin cúi đầu đầu hàng vô điều kiện.”

Giọng lão run rẩy, vỡ ra như sợi chỉ đứt.

“Ba thành trì phía Bắc cùng toàn bộ vùng đất dọc dãy Huyết Sơn xin dâng nộp cho Đế Quốc như lễ vật chuộc tội...

Chỉ xin bệ hạ tha cho dân thần một con đường sống.”

---

Vua Đệ Tam ngồi trên ngai vàng, ánh sáng chiếu qua song điện rọi xuống áo bào trắng bạc.

Ngài không đáp ngay.

Chỉ đứng dậy, bước chậm rãi đến trước tấm bản đồ khổng lồ treo sau ngai.

Bàn tay ngài đặt lên phần lãnh thổ phía Nam mới được dâng hiến — nơi từng là biên giới cháy đỏ suốt mấy chục năm qua.

Giọng ngài trầm vang, từng chữ nặng như sấm:

> “Từ nay, đường biên này sẽ không còn run rẩy trước giặc thù.

Máu của binh sĩ ta đã rửa sạch nỗi ô nhục bao năm.

Và khắc lên đất này... tên của người đã giữ lấy nó.”

Ngài quay lại nhìn Vua Lệ Quốc, ánh mắt lạnh lẽo như thép nung:

> “Ngươi nói muốn được sống?

Ta không lấy mạng ngươi — vì người Đế Quốc không hạ tay với kẻ đã quỳ.

Nhưng kể từ hôm nay, cái tên Lệ Quốc sẽ chỉ còn trong sách sử.”

Vua Lệ Quốc bật khóc, dập đầu giữa điện, máu thấm đỏ nền gạch.

---

Vua Đệ Tam hít sâu, giọng vang lên khắp đại điện:

> “Không còn là Đế Quốc nữa...

Mà là Đại Đế Quốc — quốc gia mà kẻ thù chỉ biết cúi đầu, thần dân chỉ còn ngẩng mặt.”

Tất cả quỳ xuống, đồng thanh hô vang:

> “Vạn tuế Đại Đế Quốc!

Vạn tuế Hoàng Đế Đệ Tam!”

---

Vài ngày sau.

Giữa quảng trường trung tâm, hàng vạn người tụ hội.

Cờ bay phấp phới, trống rền vang.

Một lễ chưa từng có trong lịch sử bắt đầu — Lễ Sắc Phong Đại Tướng.

Vua Đệ Tam chậm rãi bước xuống khỏi ngai vàng.

Tiếng giày của ngài vang lên giữa thinh không của đại điện, hòa cùng tiếng hít thở nghẹn ngào của hàng trăm cận thần.

Ngài dừng lại trước Virgill — người đang quỳ rạp, thân thể vẫn còn băng bó, nhưng ánh mắt vẫn sáng như lửa thép.

Vua nhìn ông hồi lâu, giọng khàn mà đầy uy nghi:

> “Trung Tướng Virgill… danh vị ấy vốn đã là đỉnh cao trong quân ngũ,

nhưng so với những gì ngươi đã làm cho trẫm, cho dân, cho cả đế quốc này…

thì hai chữ ‘Trung Tướng’ — là chưa đủ.”

Ngài ngẩng nhìn trần điện cao vút, giọng vang vọng như dội vào lòng đất:

> “Từ khi đế quốc khai sinh, chưa ai từng lập được chiến công như ngươi.

Binh sĩ gọi ngươi là Chiến Thần Biên Giới.

Dân chúng cầu nguyện dưới tên ngươi như một vị cứu thế.

Một người như thế… không thể bị ràng buộc bởi những tước vị tầm thường.”

Vua dừng lại, rồi mỉm cười nhẹ — một nụ cười vừa kiêu hãnh vừa buồn.

> “Bởi vậy, trẫm, Đệ Tam Hoàng Đế của Đại Đế Quốc,

từ hôm nay sáng lập một danh hiệu mới —

một Đế Sắc Danh Hiệu, chỉ dành cho những kẻ vượt trên cả huyền thoại.”

Ngài rút Thánh Kiếm Hoàng Tộc, lưỡi kiếm tỏa ánh sáng vàng rực, đặt lên vai Virgill.

> “Ngươi, Virgill —

từ giờ không còn là Trung Tướng nữa.

Trẫm phong cho ngươi danh hiệu Đại Tướng của Đế Quốc.

Người đầu tiên… và có lẽ là người cuối cùng mang danh này.”

Ánh sáng phản chiếu trên đôi mắt Virgill, khiến chúng long lanh như hòa cùng nước mắt.

Ông cúi đầu thật sâu, giọng nghẹn lại nhưng dõng dạc:

> “Thần…

Virgill, xin nhận lệnh.

Nhưng thưa bệ hạ — chiến công này không thuộc về một mình thần,

mà thuộc về tất cả những người đã ngã xuống vì đế quốc, và vì người đã đặt niềm tin vào thần. ”

Bên dưới quản trường người dân hò reo tiếng vang vọng khắp quản trường như một bài hùng ca sau những lời của Virgill họ đã dần hiểu rằng nếu vua đệ tam là tên bạo chúa thì sao một người chính trực như Virgill lại chịu quy phục tuyệt đối, họ đã thay đổi cách nhìn nhận nhà vua.

Tiếng hò reo dần biến thành tiếng chim hót ánh bình minh đã ló dạng kéo Virgill ra khỏi giấc mộng trở về hiện tại.

- Virgill ôm đầu mắt lờ đờ vẫn chưa tỉnh hẳn " mình ngủ quên sao?

Tại sao lại là những hồi ức đó chứ "

Virgill đứng dậy ra lệnh binh lính chuẩn bị đồ và ngựa để ông trở về vương cung.
 
📖 Great War Of Destroyer Chương Ngoại Truyện
📖 Great War Of Destroyer Ngoại Truyện


Đế Quốc – Sắc Phong Đại Tướng (Phần 4)

---

Trở về quảng trường, trái với suy nghĩ của ông — quảng trường lặng im.

Không kèn trống linh đình, không người dân hò reo, không một thứ gì cả.

Tất cả chỉ còn là khoảng lặng.

Đứng tại trung tâm quảng trường là một trung tướng đang đợi đó.

Khi thấy Virgill, vị trung tướng ấy vẫy vẫy tay ra hiệu.

Virgill vẫy dây cương, chú ngựa dần bước tới vị trung tướng ấy.

---

— Virgill trầm giọng thắc mắc:

“...Tại sao lại như vậy?

Mọi người đâu cả rồi hả trung tướng?

Chẳng phải hôm nay là lễ sắc phong đại tướng sao?

Ta tự hỏi liệu kẻ nào đủ sức gánh vác trọng trách lớn như vậy?”

— Trung tướng đáp lời:

“Thưa ngài Virgill, đức vua đã thay đổi địa điểm sắc phong tại vương cung rồi — bởi vì yêu cầu của người đó.”

— Vẻ mặt đăm chiêu, Virgill đáp:

“Ngươi ở đây để báo vậy thôi sao, trung tướng?”

— Vị trung tướng dáng đứng nghiêm nghị đáp:

“Vâng!!!”

---

Rồi cả hai cùng trở về vương cung.

Khi đến phòng ngai vàng, vị trung tướng dần lui ra.

Cánh cửa phòng ngai vàng mở ra, Virgill từng bước tiến vào, đứng trước vua Đệ Tứ.

Ông quỳ xuống hành lễ.

— “Bệ hạ vạn tuế!

Thưa bệ hạ, chẳng phải ngài cho gọi thần về gấp là vì lễ sắc phong đại tướng sao?

Sao lại không có gì như vậy ạ?”

— Vua Đệ Tứ ngồi trên ngai vàng, hướng ánh mắt về phía dưới — nơi Virgill đang quỳ:

“Miễn lễ.

Đúng là như vậy.

Từ thời phụ thân ta, và đến ta trị vì vương quốc — dù anh hùng hào kiệt xuất hiện rất nhiều, nhưng không một ai có thể sánh được với ngài.”

Vua Đệ Tứ quay người về tên cận thần đang đứng cúi người kế ngai vàng.

Hai tay dâng lên một cuộn giấy đã ngả vàng.

Vua Đệ Tứ cầm lấy rồi mở ra.

---

“Phụ thân — đường đường là vua một nước, nhưng ông lại không hề yêu thích chính trị hay vương quyền.

Với ông, chỉ có quân đội — thứ mới làm ông hứng thú.

Và khi Đế Quốc có lại hòa bình, có lẽ ông đã dùng cả đời để tìm hiểu và đưa ra những danh sách đánh giá sức mạnh, cũng như là điều kiện phong tướng.

Đối với các binh lính hoàng gia, thì như thường lệ — phải là người chiến thắng Đại Hội Anh Hùng, một người hơn trăm người.

Còn với các trung tướng thì phải được nhiều hơn bảy trung tướng đề cử, hoặc phải chứng minh được bản thân đủ sức cân được một trung đội.

Còn tướng quân Virgill đây thì là một trong các trường hợp hiếm gặp, và chỉ có một duy nhất.

Nhờ có ngài — cùng những chiến công huy hoàng ấy, đã đưa một Đế Quốc nhỏ bé trở thành một cường quốc hùng mạnh.

Phụ thân cũng có ghi chép rằng: điều kiện để được phong đại tướng thì không chỉ đủ, mà còn phải thừa sức càn quét một đại đội — đó là điều kiện thiết yếu.

Và ta đã làm theo đúng những gì phụ thân đã truyền lại.

Có thể ngài sẽ thấy nghi ngờ quyết định của ta, nhưng ta tin chắc ngài sẽ thay đổi suy nghĩ khi gặp người đó.”

---

Khi nhà vua nói dứt câu, một âm thanh lách cách vang lên từ phía cánh cửa phòng ngai vàng.

Tiếng lách cách do sự chuyển động va chạm của giáp cứ đều đặn vang lên.

Một bóng hình cao lớn khoác lên mình bộ giáp trụ phủ kín toàn thân — bộ giáp mang một màu đen bóng, không một vết xước.

Rồi từng bước đều đặn tiến đến gần hơn.

Kẻ đó quỳ xuống hành lễ trước vua Đệ Tứ, rồi được ngài cho phép đứng lên.

---

— Vua Đệ Tứ giới thiệu:

“Đây chính là Hiệp sĩ Đen.

Như ngài thấy — đây cũng là người ta phong danh đại tướng, giống như ngài.

Và không chỉ như vậy — cậu ta cũng sẽ như ngài, là một trong những cánh tay đắc lực của ta.

Ngài sẽ là tướng chấn thủ biên giới phía Nam, còn Hiệp sĩ Đen sẽ chấn thủ biên giới phía Bắc.

Mong ngài sẽ chiếu cố cậu ta.”

---

— Virgill nhìn kẻ đó với ánh mắt phán xét và trầm tư:

“Bộ giáp đó... những chi tiết đó... cảm giác như ta đã từng gặp một kẻ giống y như vậy.

Một kiếm sĩ mang trên mình giáp trụ toàn thân, nhưng lại là một màu trắng tinh khôi...

Một mạo hiểm giả — kẻ mang trong mình hoài bão, ước mơ trở thành hiệp sĩ hoàng gia.

Vậy mà giờ đây, khi gặp lại — cậu ta đã trở thành đại tướng?

Kẻ trước kia còn không đánh nổi một lính canh, giờ lại được phong tướng, còn là cánh tay của vua — chấn thủ biên giới???”

---

— “Ngài không có ý kiến gì chứ, ngài đại tướng?

Hay là ngài vẫn còn hoài nghi?”

— Virgill đáp lời, giọng trầm nhưng vô cùng nghiêm nghị:

“Không thưa đức vua.

Nếu ngài đã quyết, thì thần xin tuân theo ạ.”

— Vua Đệ Tứ vui vẻ đáp:

“Được, được.

Vậy thì từ nay về sau mọi thứ cứ như thế nhé, Virgill.

Ta trông cậy ở ngài đấy, Virgill — cả cậu nữa đấy, Hiệp sĩ Đen.”
 
📖 Great War Of Destroyer Chương Ngoại Truyện
📖 Great War Of Destroyer Ngoại Truyện


Đế Quốc – Sắc Phong Đại Tướng (Phần 5)

Sau hôm đấy, mọi chuyện dường như lắng đọng xuống.

Đại Đế Quốc cứ như thế - một vương quốc yên bình.

Một buổi đêm nọ, ngay bên dưới phòng ngai vàng - một tầng hầm, một lò rèn và đấu trường ngầm không chính thức.

Nơi các trung tướng và binh sĩ hoàng gia tập hợp và hay tỉ thí.

Nơi các thợ rèn thuộc Dwarfkin lão luyện rèn nên những binh khí cho hoàng tộc và binh lính hoàng gia.

Tại đó hôm nay, dường như các trung tướng và binh sĩ tập hợp đông đủ, không thiếu một ai.

Có lẽ là để chứng kiến trận chiến chưa từng có tiền lệ - cũng có thể để chứng kiến thực lực thật sự của đại tướng là như nào.

Phía bên phải đấu trường chính là đại tướng quân Virgill - danh tiếng lẫy lừng, chiến công hiển hách, ai ai cũng biết đến.

Còn ngược lại, phía bên trái đấu trường là người trong bộ giáp trụ vừa được phong đại tướng - Hiệp sĩ Đen.

Không ai biết từ khi nào, cũng không ai biết đến hắn đã từng lập được chiến công nào.

Có người hoài nghi, có người ganh ghét, cũng có người nghĩ rằng vua thiên vị cho hắn.

Cả đấu trường gần như hỗn loạn - ai ai cũng gào đòi Virgill dạy cho hắn một bài học, ai ai cũng muốn lên sàn để so tài với hắn.

---

- Virgill dáng đứng uy nghi, dõng dạt, ánh mắt phán xét nhìn kẻ trước mặt:

"Nếu ngươi không muốn đánh thì cứ việc rời đi và giữ lấy cái danh đại tướng đó.

Ta sẽ không phỉ báng, không ganh ghét đâm sau lưng ngươi, cũng sẽ không một lời than vãn hay trách móc."

Đáp lại Virgill - chỉ là sự lặng im không hồi kết.

Kẻ đó vẫn đứng trên sàn, vẫn đối mặt với Virgill, không lay động, không sợ hãi, cũng không một chút run rẩy.

---

- Virgill nhăn mặt, ánh mắt tối sầm lại nhìn kẻ trước:

"Ta hiểu rồi.

Nếu ngươi đã chọn, đã chấp nhận cái danh đại tướng - thì ta cũng sẽ không nương tay để xứng với uy danh đại tướng.

Ta đã cho ngươi cơ hội, mà ngươi lại không nắm lấy.

Vậy thì muốn trách - cũng đừng trách ta bắt nạt ngươi."

---

Dứt lời, Virgill rút kiếm, lao đến Hiệp sĩ Đen.

Ông nhanh đến mức rất nhiều các trung tướng cũng không nhìn thấy rõ.

Trong mắt họ - chỗ mà Virgill đang đứng giờ chỉ còn là tàn ảnh.

Keng!

Một âm thanh va chạm giữa những vũ khí sắc lạnh vang lên.

Không một ai hiểu, cũng chẳng một ai biết hắn đã ra đòn từ lúc nào.

Họ chỉ thấy Virgill bị đánh bật ra và lăn lông lốc dưới đất.

Tĩnh lặng.

Sau âm thanh va chạm giữa hai thanh kiếm - tất cả chỉ còn là sự tĩnh lặng.

---

Ông ngồi đó, bàng hoàng - không một câu từ nào có thể diễn đạt cảm xúc của ông lúc này.

Chẳng ai có thể hiểu hay biết chuyện gì vừa xảy ra.

Họ chỉ im lặng và chờ đợi.

Nhưng bản thân ông - lại hiểu rất rõ.

---

- Virgill ngỡ ngàng, trợn tròn mắt nhìn thẳng vào kẻ trước mặt.

Bên trong mũ giáp trụ đó, nơi tưởng chừng là đôi mắt - nhưng không.

Đó là một khoảng không, một màu đen bất tận, giống như muốn nuốt chửng bất cứ kẻ nào dám thách thức vậy.

---

Trong suy nghĩ của Virgill:

> "Để không phải một lần nữa đi vào vết xe đổ,

để không một đồng đội nào phải trả giá bằng máu,

ta chưa từng lơ là, chưa từng buông lỏng.

Ta luôn rèn luyện cả ngày lẫn đêm.

Tuổi tác không khiến ta yếu đi - nó chỉ khiến ta ngày càng khôn khéo và nguy hiểm hơn trên chiến trận.

Hàng trăm trận mạc, hàng vạn địch thủ - chưa một lần hay một kẻ nào có thể quật ngã được ta, hay ý chí của ta.

Và bây giờ cũng vậy.

Trước khi ra đòn, ta chưa từng nghĩ sẽ nương tay.

Tất cả những gì trong đầu ta là...

Kẻ trước mặt - giống như một tên vô lại, lạm dụng quan hệ để được phong danh.

Ta nghĩ kẻ như hắn chưa từng nếm trải những gì ta đã trải - thì sao đủ tư cách để được phong danh?

Nhưng giờ đây ta đã thất bại - trước kẻ ta xem thường.

Không phải vì chủ quan hay khinh thường,

cũng không phải vì sơ suất để hắn nắm bắt mà lật kèo.

Chỉ đơn giản là vì...

HẮN QUÁ MẠNH!

Hắn mạnh đến mức, nhanh đến mức ta không kịp nhận ra.

Khi tưởng rằng ta đã chém trúng - thì hắn đã rút kiếm trước ta.

Cả bộ giáp trụ như pháo đài, cả thanh cự kiếm to như núi - nhưng lại không làm hắn chậm đi.

Ta đã... thua sao?"

---

Không một lời nói, không một câu từ - hắn chỉ quay đi, như thể chẳng có chuyện gì to tát.

Từng tiếng bước chân, từng âm vang lách cách như xé toạc màn đêm - và cũng như ý chí của Virgill.

---

- Ông thì thầm:

"Kẻ đó... không phải là con người.

Quái vật?

Cũng chẳng thể so

Hắn ta là kẻ mà không một ai nên động vào."

---

Sau lần đó, Virgill trở về đơn vị.

Ông không nói một lời, và vẫn như xưa.

Các trung tướng đi cùng ông biết - ông đã có chút thay đổi.

Nhưng họ cũng không dám nói, không một ai nhắc lại chuyện đêm đó nữa.

---

Có một lần, vua Đệ Tứ nhận được mật thư báo cáo gửi về từ phía Bắc.

Người viết báo cáo là một trung tướng.

---

Nội dung trong thư:

> "Thưa đức vua,

Thần - trung tướng Handan của đội 2 đội trấn thủ biên giới phía Bắc.

Trong một lần tuần tra, thần phát hiện một tiểu đội Orc gồm 8 đến 9 cá thể trưởng thành gần biên giới phía Bắc.

Nhưng điều kỳ lạ là - tất cả đều bị nghiền nát, và không có dấu hiệu chống cự ạ.

Thần đã tìm kiếm và tra xung quanh khu vực, chỉ phát hiện thêm những dấu giày có biểu tượng hoàng gia của Đế Quốc,

và nó dẫn về phía trại phòng thủ của đại tướng Hiệp sĩ Đen ạ.

Báo cáo hết."

---

Nhà vua đã cho gọi và hỏi trực tiếp Hiệp sĩ Đen.

- "Khanh là người đã dọn sạch đám Orc ở biên giới phía Bắc?

Sao ta lại không nhận được bất kỳ báo cáo nào về việc này?"

- Hiệp sĩ Đen chỉ thờ ơ đáp:

"Thần thấy chuyện đó không có gì to tát để phải viết báo cáo.

Nếu ngài không thích cách làm của thần - vậy lần sau thần sẽ bắt sống một con gửi về, thưa bệ hạ."

---

Cũng có lần khác, người dân đồn đoán về một gia đình quý tộc có mưu đồ phản quốc - bị ám toán trong một đêm.

Không còn sót lại một ai, kể cả đứa nhỏ nhất chỉ mới mười tuổi, cũng chết rất thảm.

Không một cuộc điều tra.

Không một lần truy cứu.

Ai cũng thầm hiểu và biết đó là ai -

nhưng lại không dám nhắc đến,

cũng không dám gọi tên.

---

Những người dân của Đế Quốc có một câu chuyện truyền miệng nhau -

để hù dọa trẻ con:

> "Nếu như không ngoan ngoãn nghe lời,

hay không trung thành với Đế Quốc...

...thì kẻ mang giáp đen sẽ đến lấy mạng."
 
Back
Top Bottom