Khác [OngNiel/NielOng] A forgotten promise

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
136068665-256-k653413.jpg

[Ongniel/Nielong] A Forgotten Promise
Tác giả: Pennie286
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyện tình của kĩ nam Seong Wu và lính Nhật Daniel trong thời điểm chiến tranh thế giới II



tiểu-thuyết-lịch-sử​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tái Sinh
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [Ongniel/Nielong] A Forgotten Promise
    Chapter 1 (H)


    Gyeongseong*, tháng 8 năm 1941

    Cuối hạ, thời tiết đã bớt oi bức, nhưng cái nắng vẫn còn chói chang.

    Thiếu niên Ong Seong Wu 16 tuổi ngồi bên bệ cửa sổ tầng hai nhìn xuống con đường bên dưới, tay cầm tẩu thuốc dài đưa lên miệng hút, lười nhác thở ra những vòng khói.

    Chiếc áo choàng được cậu mặc hờ hững để lộ cả phần ngực, cùng xương quai xanh thanh mảnh như ẩn như hiện đảm bảo khiến cho bất cứ tên đàn ông nào nhìn thấy cũng phải chảy nước miếng.

    Bộ dạng biếng nhác như mèo kia lại càng khiến cho cậu thêm phần quyến rũ.

    "Thằng nhóc kia!

    đi vào trong này!

    Đừng có cho bọn ngoài đường xem miễn phí nữa!"

    Từ phía nhà trong, một người phụ nữ trung niên với mớ búi tóc lớn như thể nó có thể làm gãy cổ bà bất cứ lúc nào, trang điểm màu mè sặc sỡ, mặc một cái áo Hanbok cũng màu mè không kém, đang đứng trừng mắt nhìn cậu.

    Bà là mama, người quản lý mọi thứ thượng vàng hạ cám nơi kỹ viện này.**

    "Má, là con đang quảng cáo cho tiệm mình thôi mà."

    Seong Wu cười cười, nhưng rồi cũng rời khỏi bậu cửa, lười nhác ngả vào bức tường gần đó.

    "Ngoài đường giờ này chỉ toàn bọn dân phu, làm gì có tiền vào kỹ viện mà quảng với chả cáo."

    Mama gắt.

    "Nếu mày rảnh quá thì lo mà phụ các anh chị em làm bánh bột gạo đi, sắp Trung Thu đến nơi rồi."

    "Vâng vâng, con đi làm ngay."

    Cậu đứng lên dợm bước đi, không biết thế nào lại nhìn qua cửa sổ một lần nữa, bỗng nhác thấy bóng một người.

    "Chắc con không phụ mọi người làm bánh được nữa, má à."

    Cậu mỉm cười.

    "Con có khách rồi."

    _______________________

    "Tôi muốn..."

    Người khách cao lớn nói với người phụ nữ đứng tuổi trước mặt mình.

    "Seong Wu đúng không ạ?

    Cậu ấy biết ngài đến nên đã chờ sẵn rồi ạ.

    Phòng số hai, như mọi khi."

    "À... vậy sao?

    Được rồi."

    Người khách vừa mở cửa phòng đã bị thiếu niên lao tới ôm chầm lấy.

    Anh cũng thuận theo mà ôm trọn lấy cơ thể thon nhỏ ấy vào vòng tay của mình.

    "Ngài Daniel, người ta nhớ ngài muốn chết."

    Seong Wu ngước nhìn người đối diện, nở nụ cười tươi như hoa làm cho khuôn mặt đã xinh đẹp lại càng thêm phần xinh đẹp.

    "Xin lỗi em, ta bận quá."

    Seong Wu đột nhiên xị mặt, thoát ra khỏi cái ôm vững chắc của người kia, rồi khoanh tay ngoảnh nhìn sang hướng khác.

    "Trả lời sai rồi.

    Ngài phải nói là ngài cũng nhớ em mới đúng."

    Daniel mỉm cười, ôm lấy thiếu niên giận dỗi trước mặt.

    "Phải phải, ta lại quên mất, ta nhớ em vô cùng."

    "Vậy chứng tỏ ngài nhớ em nhiều thế nào đi."

    Seong Wu yêu cầu, giọng nói vẫn còn vài phần ấm ức.

    "Ta lúc ăn cũng nhớ em, lúc ngủ cũng nhớ em, lúc thức dậy liền nhớ em, khi tắm cũng nhớ em, khi đi vệ s..."

    Daniel chưa nói hết câu đã bị thiếu niên đưa tay chặn ngang miệng.

    "Ngài đúng là đồ ngốc."

    Cậu kiễng chân lên, vòng tay qua cổ Daniel kéo anh xuống gần mình.

    "Chỉ cần... hôn em thôi."

    Người lớn hơn rất vui lòng được thực hiện yêu cầu đó, liền đặt môi mình lên đôi môi như cánh hoa đào của người đối diện.

    Những nụ hôn nhẹ nhàng ban đầu dẫn trở nên mãnh liệt, Daniel tham lam mút mát cặp môi kia cho đến khi chúng sưng đỏ lên.

    Đầu lưỡi anh tấn công mọi ngóc ngách trong khoang miệng cậu, tận hưởng hơi thở ngọt ngào của thiếu niên.

    Seong Wu cũng rất tận tình phối hợp, nhưng đôi khi cậu lại phải đẩy anh ra vì thiếu dưỡng khí.

    Một cách đột ngột, Daniel bế bổng Seong Wu lên, đi về phía chiếc giường duy nhất trong phòng rồi đặt cậu nằm lên đó.

    Chiếc áo choàng mỏng manh trên người thiếu niên dần được cởi bỏ, trong khi anh nhanh chóng lấp đầy phần cổ và xương quai xanh trắng min kia bằng những dấu hôn.

    Cậu nắm lấy tay anh, đặt lên hai hạt đậu nhỏ màu hồng trên ngực mình.

    "Daniel, em muốn...

    ở đây nữa."

    "Mèo con dâm đãng."

    Daniel mỉm cười, rồi hôn lên hạt nhỏ đã cương cứng.

    Anh bắt đầu mút mát, thỉnh thoảng lại cố ý cắn mạnh một cái, khiến cho người dưới thân rên rỉ vì khoái cảm.

    "Thoải mái quá, Daniel...

    ưm..."

    Anh vừa ra sức tấn công hai đầu nhũ, tay lại lần mò xuống dưới mà xoa nắn cặp mông tròn lẳn của thiếu niên.

    Daniel bỗng cảm thấy có thứ gì đó chạm vào bụng mình, nhìn xuống thì thấy đó là tinh khí màu trắng hồng đẹp mắt đã cương lên từ lúc nào của tiểu nam kĩ.

    Phần đầu đã bắt đầu rỉ ra chất lỏng trong suốt. .

    "Ta mới chỉ xoa xoa vài cái mà em đã ướt thế này rồi, thật hư."

    Daniel trêu chọc cậu.

    "Em đã ướt từ khi em thấy ngài rồi cơ."

    Seong Wu liếm môi cười, rồi cậu đột ngột xoay mình, đè lên người Daniel.

    "Nằm xuống đi, để em phục vụ ngài."

    Seong Wu bắt đầu hôn lên môi, rồi lên cổ Daniel, với những nụ hôn mơn trớn khẽ khàng như chuồn chuồn đạp nước.

    Cậu lần mở hết nút áo sơ mi của anh, rồi vừa hôn vừa cọ cọ cơ thể trần trụi của mình lên da thịt ấm áp của người bên dưới.

    Daniel thể hiện sự đồng tình bằng cách vuốt ve tấm lưng thon thả của cậu, thỉnh thoảng lại ác ý bóp mạnh cặp bánh bao mềm mại mà anh vô cùng yêu thích.

    "Ưm, Daniel... ngài thật xấu tính..."

    Seong Wu vừa vặn vẹo người vừa hôn lên đôi môi dày quyến rũ của người đối diện.

    "Còn không phải tại em sao?

    Em cứ cọ như thế thì ta chưa kịp 'ra trận' đã phải 'đầu hàng' mất thôi."

    Nghe thấy Daniel nói vậy, cậu liền xoay người về phía hạ bộ của anh.

    Seong Wu dần cởi bỏ phần trang phục còn sót lại của người bên dưới.

    Khi cậu vừa kéo quần trong của Daniel xuống, vật kia liền bung ra, đập vào mặt cậu.

    "Xem ra ngài vẫn chưa thể 'đầu hàng' được đâu."

    Thiếu niên cười khúc khích, tay bắt đầu vuốt ve cây gậy thịt to lớn kia.

    "Cái này của ngài... cũng nhớ em chứ?"

    "Em không thấy nó đã lớn đến mức nào sao?"

    Anh nói, trong khi tay vẫn vuốt ve lưng cậu

    Seong Wu liền nở một nụ cười mê hồn.

    "Em vui lắm".

    Cậu nói vậy rồi bắt đầu liếm lên phần đỉnh dương vật.

    Daniel liền bật ra tiếng rên khẽ.

    Seong Wu lây đó làm hài lòng, tiếp tục mút mát phần thân và cả hai viên bi bên dưới, như đang liếm một cây kem ngon lành.

    Vì Seong Wu đang nằm ngược lại với anh, nên từ góc nhìn của mình, Daniel có thể thu gọn vào tầm mắt cảnh tượng đầy tình sắc.

    Đôi chân thon dài bên dưới cặp mông trắng tuyết, ở giữa là tiểu huyệt đỏ hồng đang tự khép mở một cách dâm đãng.

    Anh nhịn không được mà đưa tay vuốt ve những nếp gấp quanh nó.

    "Ưm...!"

    Seong Wu hơi co người lại, nhưng cậu vẫn tập trung chăm sóc cho cây gậy thịt trong tay mình.

    Cậu bắt đầu di chuyển đầu lên xuống, cố gắng ngậm hết vật đàn ông to lớn của người kia.

    "Ưm...?"

    Cảm giác nóng ẩm bỗng nhiên bao bọc lấy tinh khí của cậu.

    Daniel đã ngậm lấy nó.

    Trong lúc đó, tay anh còn mơn trớn huyệt nhỏ phía sau, rồi lại đột ngột đâm vào trong, vuốt ve tuyến tiền liệt của cậu.

    Bị những ngón tay dài đâm chọc không thương tiếc, cùng cái lưỡi điêu luyện của anh khiến cho Seong Wu không chịu nổi nữa mà bắn ra.

    Chân cậu liền cảm thấy bủn rủn như không còn sức lực, liền nằm vật xuống trên người Daniel.

    Anh bế cậu quay mặt lại nhìn về phía mình.

    Nhìn thấy bộ dạng đầu tóc rối loạn, trên mắt lại có một tầng nước của cậu, khiến anh cảm thấy cậu thật đáng yêu, liền hôn lên đôi môi đỏ mọng kia.

    Cậu cũng rất nhanh chóng phối hợp, thích thú nếm vị tinh dịch của mình còn sót lại trong khoang miệng người nọ.

    Dứt khỏi nụ hôn, cậu nhìn xuống dương vật của Daniel vẫn còn đang cương cứng giữa hai chân mình.

    "Em ra rồi... nhưng ngài vẫn chưa ..."

    "Thời gian còn dài mà, em sẽ giúp ta phải không?"

    Seong Wu nũng nịu.

    "Nhưng ngài không được chỉ lo sung sướng phần mình đâu đấy..."

    "Đừng lo, ta sẽ khiến em thật thoải mái."

    Daniel cắn nhẹ vào tai cậu.

    "Thoải mái thế nào cơ?"

    Seong Wu hơi đẩy người tới trước, để tinh khí đã mềm của mình cọ xát với vật đàn ông cương cứng kia.

    "Thoải mái đến mức hét lên mới thôi."

    Daniel thì thầm vào tai cậu, chất giọng trầm khàn đó khiến cậu cảm giác chỉ cần nghe nó thôi, mình cũng có thể bắn ra.

    "Em rất mong chờ đó."

    Cậu lại kéo anh vào trong một nụ hôn dài bất tận.

    ________________________________

    Seong Wu nằm ngắm người đàn ông bên cạnh mình ngủ say cả buổi chiều.

    Cậu biết rằng mình không nên có nhiều tình cảm đến thế này với một khách làng chơi, nhưng không hiểu sao, cậu vẫn không thể kìm lại được.

    Lần đầu tiên Daniel đến đây là cùng với một vài người bạn nữa.

    Cậu nghe loáng thoáng họ là những builbae, những người Hàn Quốc nhưng lại làm việc cho chính phủ của Đế quốc Nhật.

    Những kẻ đã quay lưng lại với đồng bào mình.

    Cậu cũng cảm thấy đôi phần ác cảm khi biết được điều đó, nhưng cảm giác của cậu hay của ai đi nữa cũng chẳng thành vấn đề.

    Ở kĩ viện, người ta phục vụ cho những kẻ có tiền, đơn giản vậy thôi.

    Cậu cùng một số chị em khác được chỉ định ngồi hầu rượu.

    Daniel rất nổi bật, ban đầu là bởi cái tên có phần kì lạ, cậu cũng chỉ biết sơ qua rằng hình như những ai làm việc cho chính phủ Nhật thì đều phải đổi tên như vậy.*** Nhưng trên tất cả, anh ta thật sự là một người đẹp.

    Dáng vóc cao lớn hiếm thấy, khuôn mặt đẹp sắc lạnh, nhưng khi cười rộ lên thì lại đáng yêu như trẻ con, khiến cho anh trở thành tâm điểm bị các chị em của Seong Wu chọc ghẹo trong bàn tiệc ngày hôm đó.

    Đến cuối buổi tiệc, khi Daniel chọn cậu làm người cùng về phòng với mình, thú thực là cậu đã cảm thấy... hơi hãnh diện một chút.

    Khi Daniel và cậu đã vào phòng riêng, đáng ngạc nhiên là anh không có ý định làm gì với cậu, mà chỉ muốn nằm bên cạnh trò chuyện thôi.

    Seong Wu đã cảm thấy rất biết ơn vì không cần phải tiếp khách mà vẫn có tiền, nhưng đồng thời cậu cũng cảm thấy rất hứng thú với vị khách này.

    Có lẽ cảm giác của cậu khi đó đã bắt đầu mọi chuyện.

    Khoảng năm, sáu lần gặp sau đều như vậy, Daniel chỉ nằm bên cạnh cậu, kể chuyện cười, thậm chí còn hát cho cậu nghe mà không động chạm gì đến cậu, khiến cho Seong Wu cũng cảm thấy hơi nghi ngờ sức hút của bản thân.

    Lần thứ bảy gặp nhau thì hai người phát sinh quan hệ, có lẽ một phần vì hôm đó Daniel đã uống hơi nhiều, phần vì Seong Wu muốn quyến rũ anh.

    Trong lúc làm chuyện đó, Daniel cứ luôn mồm khen Seong Wu đẹp, khiến cho cậu ngượng đến chết được.

    Sáng ngày hôm sau khi đã tỉnh rượu, thì Daniel lại làm ra vẻ mặt thất thần như thể mình mới cưỡng hiếp gái nhà lành, làm Seong Wu vừa thấy buồn cười vừa phải an ủi anh ta.

    Vài điều nhỏ nhặt như thế tích tụ lại, và tình cảm của cậu dành cho Daniel ngày một lớn dần.

    Một ngày nọ Seong Wu nhận ra, mình đã yêu anh ta mất rồi.

    Người nằm đối diện lim dim mở mắt.

    Seong Wu liền mỉm cười, hôn lên môi anh.

    Daniel kéo cậu sát vào gần, rồi ôm cậu thật chặt trong lòng.

    "Em thật đáng yêu, Seong Wu."

    Daniel cọ cằm của mình lên đầu cậu.

    "Ước gì ta có thể bỏ em vào túi và mang em đi bất cứ đâu."

    "Làm vậy là để ngài có thể "làm" em bất cứ đâu sao?"

    "Không phải vậy, con mèo dâm đãng này."

    Daniel véo mông Seong Wu một cái khiến cho cậu cười khúc khích, rồi vẻ như thương tiếc, anh lại xoa xoa chỗ vừa bị véo.

    Cả hai im lặng tận hưởng hơi ấm của nhau, rồi bỗng nhiên Daniel hỏi: "Em có bao giờ nghĩ đến... một cuộc sống bình thường chưa?"

    "Là như thế nào cơ?"

    "Tức là... em không phải làm việc trong kỹ viện nữa, không phải tiếp khách mỗi ngày.

    Có một cuộc sống bình thường.

    Làm một công việc bình thường.

    Em đã từng nghĩ đến chưa?"

    Seong Wu cúi đầu, vẻ buồn bã.

    "Em đã từng nghĩ rồi... nhưng rồi em lại không dám nghĩ nữa...

    Bởi viễn cảnh đó quá đẹp... quá cao xa...

    đối với người như em..."

    Daniel hôn lên trán cậu.

    Anh im lặng một chút, rồi lại nói: "Em có thể chờ ta không?"

    "Em vẫn luôn chờ ngài mà."

    Seong Wu ngước lên, mỉm cười nhìn anh.

    "Không, ý ta là... chờ ta gom góp được đủ tiền, ta sẽ... chuộc thân cho em."

    Daniel nhìn thấy nỗi hoang mang hiện lên trong ánh mắt người tình bé nhỏ của mình.

    Seong Wu nhìn xuống, bờ vai run rẩy.

    Daniel bỗng thấy ngực mình ươn ướt.

    "Seong Wu?

    Em khóc sao?"

    "Ngài ác lắm, ngài Daniel."

    Thiếu niên nghẹn ngào.

    "Sao cơ?"

    "Thà rằng ngài đừng nói... thì em vẫn còn có thể sống như mọi khi, chẳng mong đợi, chẳng chờ trông điều gì.

    Nhưng nói ra như vậy... tức là giam cầm em trong sự hy vọng mơ hồ không biết bao giờ mới kết thúc.

    Ngài nói đi, không phải ngài ác với em lắm sao?"

    Seong Wu lại càng khóc to hơn.

    Daniel bối rối ôm chặt cậu vào lòng, xoa xoa lưng dỗ dành cậu.

    "Ta xin lỗi... nhưng... nhưng em hãy tin ta, tuy giờ ta không thể cho em một thời gian cụ thể, nhưng ta nhất định sẽ chuộc thân cho em, rất sớm thôi."

    Dù Seong Wu ghét việc cảm thấy bản thân yếu đuối, cũng ghét phải chờ đợi, nhưng lời nói của Daniel thực sự khiến cho cậu hạnh phúc đến không thở được.

    Có lẽ cậu đã yêu người đàn ông này quá nhiều rồi.

    Daniel ôm lấy khuôn mặt đẫm nước mắt của Seong Wu, hôn lên hàng lông mi dày cùng chòm sao xinh đẹp trên má cậu, dỗ dành.

    "Đừng khóc mà, thân ái của ta... em đừng khóc...

    Nhìn em khóc khiến cho ta đau lòng lắm."

    Tận hưởng sự dịu dàng từ cử chỉ và lời nói của anh, Seong Wu đã nghĩ, dù tương lai có bất định thế nào, mình vẫn có thể dựa vào khoảng khắc này mà sống tiếp.

    ____________________________

    Mama để ý thấy, dạo gần đây Seong Wu rất hay cười.

    Không phải là nụ cười công nghiệp lấy lòng khách mà cậu vẫn diễn với vạn người như một.

    Mà là cái kiểu ngây thơ mơ mộng mà bà mới thấy ở cậu lần đầu, đã vậy lại còn hay cười chẳng vì lí do gì cả.

    Ví dụ như lúc này, Seong Wu đang ngồi ở vị trí ưa thích trên cửa sổ của cậu, nhìn vu vơ lên tán cây bên ngoài mà mỉm cười một mình.

    "Này thằng nhóc kia!"

    Mama gọi to.

    Seong Wu giật mình đến tí thì ngã khỏi bậu cửa.

    Chuyện này càng khiến bà nghi ngờ, vì bình thường cậu chẳng bao giờ lơ đãng đến mức đó cả.

    "Ngồi ngơ ngẩn cái gì thế?

    Hôm nay là đến lượt con đi dạo phố đấy!"

    "Ơ... vậy ạ?"

    "Mau đi chuẩn bị nhanh!

    Các chị em khác đã xong cả rồi!"

    Thấy Seong Wu còn lề mề, mama liền nắm tay cậu kéo vào phòng trong, giúp cậu mặc quần áo và chỉnh trang một cách bạo lực nhất có thể.

    "Này, có phải có vị khách nào đã hứa hẹn gì với con rồi đúng không?"

    Bà vừa chải tóc cho cậu vừa hỏi.

    Tim cậu giật thót một cái.

    "Làm... làm gì có ạ?"

    "Con tưởng mình qua mặt được ta sao?

    Đừng tưởng ta già cả mắt kém mà không thấy được."

    Seong Wu im lặng, cậu không biết nói gì.

    Mama quả nhiên là người vô cùng tinh ý.

    "Ta chỉ muốn nói với con, là đừng quá tin tưởng vào những lời của khách chơi."

    Bà ra hiệu cho cậu ngậm vào miếng giấy đỏ.

    "Lúc họ đang sung sướng thì cái gì cũng nói ra miệng được."

    Bà đứng sang bên cạnh, ngắm nhìn thành quả của mình, rồi hối thúc cậu mau đi.

    "Dạo phố" ở đây, là từ lóng chỉ việc những kỹ nhân trong kỹ viện ra đứng đường để quảng cáo cho tiệm của mình.**** Họ sẽ đi dạo trên phố khắp một lượt, cốt sao cho càng nhiều người nhìn thấy càng tốt.

    Thật ra thì Seong Wu khá thích làm việc này, ngoại trừ chuyện bị đám đàn ông nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống, còn đám phụ nữ nhìn cậu như quái vật ra, thì còn lại khá thoải mái.

    Thỉnh thoảng hít thở không khí bên ngoài kỹ viện cũng tốt.

    Hôm nay lại còn là Trung thu.

    Seong Wu vừa ngắm nghía những chiếc đèn lồng sặc sỡ đủ màu treo khắp nơi, vừa ngẫm nghĩ về những lời mama vừa nói.

    Cậu biết không phải bà nói không có lý.

    Ở kỹ viện lưu truyền không thiếu những câu chuyện tình đau lòng giữa kỹ nhân và khách làng chơi, mà kiểu gì thì những người ở chốn lầu xanh cũng là kẻ chịu thiệt.

    Nhưng cậu muốn tin tưởng Daniel, bởi vì... cậu không biết nữa, có lẽ lí do lớn nhất chỉ bởi vì... cậu yêu anh.

    Cứ vừa đi vừa suy nghĩ như vậy, khi để ý đến chung quanh cậu thấy mình đã tách khỏi các chị em từ lúc nào.

    Đang toan quay trở lại thì bỗng có trái cầu mây ở đâu bay tới, đập vào vai cậu.

    "Ôi, em xin lỗi, anh đẹp trai ơi!

    Anh không sao chứ?"

    Một cậu nhóc với khuôn mặt như quả đào chạy lại phía cậu, luôn mồm xin lỗi.

    Cậu nhóc xinh xắn quá khiến Seong Wu không kiềm được mà đưa tay vuốt má cậu một cái.

    "Ừm, anh không sao đâu, cầu của em nè."

    Seong Wu cười trìu mến, đưa cho cậu bé quả cầu trên tay.

    "Mà cha mẹ em đâu?

    Chơi một mình ở ngoài đường như thế này nguy hiểm lắm đó."

    "Cha mẹ em ở đằng kia...

    Để em gọi họ lại xin lỗi anh!"

    Nói rồi, cậu bé cứ thế mà chạy đi, mặc cho Seong Wu gọi với theo: "Này!

    Không cần đâu mà!"

    Nhìn theo cái dáng thấp bé lũn chũn ấy, cậu bỗng nghĩ, phải chi sau này mình cũng có một đứa con...

    Tim Seong Wu bỗng thắt lại, cơ thể cậu dường như đông cứng khi nhác thấy bóng lưng người đàn ông mà cậu bé kia níu lấy.

    Cậu vội vàng nấp vào mái hiên của một căn nhà gần đó.

    Cậu đưa mắt nhìn ra ngoài thêm một lần.

    Không còn nghi ngờ gì nữa.

    Là anh ấy.

    Là...

    Daniel.

    Anh cùng người phụ nữ bên cạnh nắm hai tay của cậu bé kia, tiến lại gần vị trí mà ban nãy cậu đã đứng.

    Cậu còn có thể nghe thấy họ nói chuyện với nhau.

    "Cha ơi, mẹ ơi, lúc nãy anh ấy đứng ngay đây nè!

    Anh ấy đẹp trai lắm, trang phục cũng lạ lùng nữa.

    Mà sao giờ lại không thấy đâu nữa rồi ta?"

    "Chắc là người ta bận nên phải đi rồi, Woo Jin à."

    Giọng nói dịu dàng của Daniel mà cậu đã nhớ như in trong lòng, giờ như những mảnh dao sắc xé nát trái tim cậu.

    "Chúng ta cũng về thôi."

    Người phụ nữ kia nói vậy, rồi cả gia đình ba người bọn họ cũng đi xa dần.

    Seong Wu nhìn theo bóng lưng của Daniel, bóng lưng to lớn mà cậu yêu.

    Cậu muốn đuổi theo anh, muốn hỏi anh hàng vạn câu hỏi, muốn mắng chửi anh, muốn làm mọi thứ điên rồ nhất mà một kẻ phát điên vì tình có thể làm, nhưng cậu chỉ đứng chôn chân chết lặng, vì rằng cái mà cậu đã thấy chính là câu trả lời cho mọi câu hỏi, và vì cậu biết rằng dù mình có làm gì đi nữa, thì cũng chẳng thay đổi được gì cả.

    Vậy nên cậu làm điều duy nhất mà cậu có thể làm lúc này.

    Cậu ngồi xuống, ôm mặt, lặng lẽ khóc.

    ______________________________________________

    *Gyeongseong: Tên của Seoul vào thời thuộc Nhật

    **Thời này thì không có kĩ viện nữa, gọi là nhà thổ mới đúng, nhưng mà bạn Pennie ho lao thích cái không khí của kĩ viện hơn là nhà thổ nên chọn viết thế.

    Các readers iu quý cứ tưởng tượng kiểu như có một cái nhà thổ cao cấp trông giống một cái kĩ viện mà ở đó mọi thứ đều quay ngược lại quá khứ 100 năm trước nhá 🙂)

    *** Vụ đổi tên này thật ra là chính phủ Nhật bắt buộc dân Hàn phải đổi tên thành tên Nhật để đồng hóa dân Hàn, nên tính ra đổi tên thành Daniel cũng không có được chấp nhận đâu, đó là cái cớ để Pennie giữ nguyên tên hiện tại của Daniel thay vì đổi thành Eui Geon cho hợp thời đại thôi (không biết sao thích xài tên Daniel hơn là Eui Geon 🙂))

    **** Cái vụ này Pennie nghiên cứu thì là bên Tung Của có, bên Hàn thì không biết dư lào, thôi cứ coi như chịu ảnh hưởng nên cũng có (again, thời này hết kĩ viện rồi 🙂))
     
    [Ongniel/Nielong] A Forgotten Promise
    Chapter 2 (H)


    "Ngài Daniel, chúng ta làm tình đi."

    "Hả?"

    Daniel đang ngồi uống trà trong phòng của Seong Wu, từ lúc anh đến, cậu có vẻ im lặng một cách bất thường.

    Seong Wu bảo rằng cậu không khỏe, Daniel cũng không nghi ngờ hay phàn nàn gì.

    Với anh, chỉ cần được ở cùng một chỗ với cậu cũng đã đủ hạnh phúc, nên cứ ngồi im ngắm người bên cạnh cho đến khi cậu bật ra lời đề nghị ban nãy.

    "Em muốn ngài làm chuyện đó với em.

    Mau đi, ngài Daniel."

    Seong Wu hối thúc.

    "Em chắc chứ?

    Ta thì không sao nhưng... em mới nói là em không được khỏe mà?"

    "Ngài không biết rằng làm chuyện đó có thể giúp khỏi bệnh sao?"

    Câu nói nghe như đùa ghép với biểu cảm nghiêm trọng trên khuôn mặt Seong Wu lúc này lại chẳng buồn cười hay lãng mạn chút nào.

    Thấy Daniel vẫn chần chừ, cậu liền quỳ xuống dưới chân anh, thoăn thoắt cởi bỏ thắt lưng vướng víu, lôi dương vật vẫn còn mềm bên trong quần ra, trực tiếp ngậm nó vào miệng.

    Seong Wu làm chuyện này đặc biệt hấp tấp vội vã, Daniel cảm thấy hơi kì quái nhưng cũng không nói gì, chỉ tập trung vào cảm xúc mà cậu mang lại cho thân dưới của mình.

    Vật đàn ông của Daniel cuối cùng cũng cương lên, Seong Wu thấy thế thì liền leo lên người anh, từ từ ngồi xuống.

    Daniel thấy thế thì liền giữ eo cậu lại.

    "Khoan đã!

    Em không định... chuẩn bị gì sao?"

    "Không sao, em chịu được."

    "Cứ từ từ thôi, nếu không sẽ đau lắm đó."

    Daniel lo lắng nhìn cậu.

    "Em muốn ngài ở trong em ngay lúc này, ngay lập tức."

    Seong Wu kiên quyết nói rồi cứ thế ngồi xuống thật mạnh.

    "Ah!"

    Cậu liền hít một luồng khí lạnh.

    Đau đến không thở nổi.

    Daniel thấy cậu như vậy thì thở dài: "Ta đã bảo là sẽ đau lắm mà..."

    Bằng một động tác nhẹ nhàng, anh đặt cậu nằm xuống sàn, giành lại thế chủ động để bớt áp lực lên cơ thể của cậu.

    Nhưng Seong Wu đang thắt chặt quá khiến anh muốn tiến tới hay thoái lui cũng không được.

    Điều này khiến Daniel cũng khổ sở không kém gì người dưới thân.

    Anh vuốt ve cơ thể cậu, dịu dàng nói: "Cố gắng thả lỏng ra nào, mèo con."

    Daniel nghĩ hôn Seong Wu sẽ giúp cho cậu thoải mái hơn nên tìm đến môi cậu, nhưng thiếu niên lại gạt ra với lí do rằng mình đang bị cúm, sợ sẽ lây cho anh.

    Dù rằng Daniel chẳng phiền lòng về điều đó chút nào, Seong Wu vẫn lấy hai tay che kín miệng mình.

    Anh cũng hết cách, đành hôn lên những nơi khác trên cơ thể cậu.

    Sau khi hôn liếm một hồi, Daniel cảm thấy rốt cuộc Seong Wu cũng thả lỏng, anh bắt đầu có thể di chuyển được một chút.

    Phân thân của Daniel cũng đã khó chịu lắm, khi chỉ có thể đứng yên mà không thể động.

    Thấy vẻ nhẫn nhịn trên khuôn mặt anh, dù vẫn còn rất đau, nhưng Seong Wu lại nói: "Ngài mau đâm vào đi."

    "Em không sao đấy chứ?"

    Daniel vẫn tận lực kiềm chế bản thân.

    Thấy anh quan tâm đến mình như vậy, Seong Wu lại cảm thấy nhói lòng.

    Cậu cố mỉm cười và bảo: "Em không còn đau nữa rồi, thật mà."

    Seong Wu cắn môi, đưa tay vuốt ve tinh khí của mình, cố bày ra bộ dạng quyến rũ người đối diện.

    "Bên trong em đang cảm thấy trống trải lắm, ngài Daniel, mau làm em đi."

    Được sự cho phép, anh bắt đầu di chuyển nhanh hơn.

    Seong Wu cảm thấy đau đến chết đi sống lại, nhưng đồng thời lại có một luồng khoái cảm kì lạ truyền qua cơ thể cậu.

    Cậu liền hét lớn: "Làm mạnh nữa đi, ngài Daniel!

    Giết chết em đi!"

    Seong Wu nghĩ, có lẽ cậu thật sự hy vọng anh có thể làm chết mình.

    Daniel nghe thiếu niên nói vậy thì càng điên cuồng, không ngừng đâm chọc vật lớn của mình vào bên trong động nhỏ mê hồn của cậu.

    Seong Wu trân người đón lấy những cú thúc mạnh mẽ vừa đem đến cho cậu sự đau đớn cùng khoái cảm, sau đó run rẩy mà bắn ra.

    Vách thịt trong cao trào vô thức siết chặt, khiến Daniel chịu không nổi, cùng lúc phóng dòng chất lỏng nóng bỏng vào người cậu.

    Khi dương vật rời đi, tinh dịch trắng đục chảy ra, còn có lẫn cả màu đỏ của máu.

    Biết mình đã làm Seong Wu bị thương, anh vô cùng đau lòng ôm lấy cậu, khẽ thì thầm.

    "Tại sao em lại bướng bỉnh như vậy chứ, mèo con của ta?

    Để ta chuẩn bị cho em một chút thì đã không sao rồi."

    Seong Wu gỡ tay anh ra, lãnh đạm ngồi dậy, khoác áo choàng vào.

    Cậu quay nhìn ra cửa sổ.

    "Ngài Daniel, từ nay ngài đừng đến nữa."

    "Sao cơ?"

    "Em nói là, từ nay ngài đừng đến nữa."

    "Sao lại như vây?

    Không lẽ... em giận ta làm em bị thương sao?"

    "Không phải vậy, chẳng qua là... tôi không muốn gặp ngài nữa."

    Sự thay đổi cách xưng hô đột ngột khiến cho Daniel hoảng sợ.

    Seong Wu nghiêm túc không muốn gặp anh nữa sao?

    Anh liền kéo cậu quay về phía mình, nhưng cậu vẫn kiên quyết không nhìn anh.

    "Seong Wu, nhìn ta đi, em làm sao thế?

    Sao đột nhiên lại nói như vậy?"

    "Chẳng vì lí do gì cả, tôi chán ngấy chuyện này rồi."

    "Không đúng, chẳng phải chúng ta hôm trước vẫn còn tốt lắm sao?"

    "Đó đã là chuyện của quá khứ rồi.

    Kể từ giờ tôi không muốn nhìn mặt ngài nữa."

    "Ta sẽ không đi đâu cả, cho tới khi em nhìn thẳng vào ta và nói cho ta biết lí do."

    Dù tim cậu đau đớn, nhưng Seong Wu vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, quay mặt lại nhìn vào Daniel.

    Vẻ mặt hoang mang như đứa trẻ lạc mẹ của anh càng khiến cho lòng cậu giằng xé hơn, nhưng Seong Wu đã quyết định rồi.

    "Ngài cần lí do ư?

    Được, đó là vì sắp có người chuộc thân cho tôi rồi."

    Cậu nói dối.

    "Chuộc thân ư?

    Nhưng ta cũng sẽ chuộc thân cho em mà?"

    "Ai mà biết một tên lính quèn như ngài bao giờ có thể gom góp đủ tiền chứ?

    Còn người kia, ngài ấy là một thiếu gia nhà giàu, chắc chắc việc đó dễ như trở bàn tay thôi."

    "Những kẻ như vậy đào hoa lắm, sao em biết chắc anh ta sẽ chuộc thân cho em?

    Có thể việc chuộc thân cũng chỉ là vui mồm nói ra mà thôi."

    "Vậy không phải ngài Daniel đây cũng chỉ nói ra cho vui mồm thôi sao?"

    Vì ngài đã có vợ con rồi mà, Seong Wu cay đắng nghĩ.

    "Không có, ta hoàn toàn nghiêm túc mà.

    Ta thật sự sẽ..."

    Cậu cắt ngang lời anh: "Dù sao đi nữa, nếu phải lựa chọn giữa tin ngài hay ngài ấy, tôi sẽ vẫn chọn ngài ấy."

    "Tại sao chứ?

    Em... thích hắn ta nhiều hơn ta...?"

    Daniel hỏi lại, giọng anh càng lúc càng yếu ớt.

    "Ngài ấy dù sao cũng vẫn còn là một người Hàn Quốc chính hiệu, còn ngài..." cậu lạnh lùng nhìn anh, cố gằn giọng mấy chữ cuối, "...thì sẽ vĩnh viễn chỉ là một builbae".

    Seong Wu nhìn thấy sự tan vỡ trong mắt Daniel.

    Cậu cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa rồi.

    "Ta hiểu rồi."

    Anh từ từ đứng dậy, lấy áo khoác của mình rồi bước đến cửa ra vào.

    "Tạm biệt em."

    Daniel vẫn đứng chần chừ ở cửa một lúc, rồi nói mà không nhìn cậu: "Em nhớ... giữ gìn sức khỏe."

    Khi cánh cửa phòng sập lại và tiếng bước chân anh xa dần, nước mắt Seong Wu bắt đầu rơi không kiểm soát, cơn đau cả về tinh thần lẫn thể xác liền đánh gục cậu.

    Cậu nằm xuống, khóc đến khi ngất đi.

    __________________________

    "Anh Seong Wu, anh đang buồn sao?"

    Đã hai tuần trôi qua kể từ lần chia tay của cậu và Daniel, Seong Wu đang ngồi ở vị trí yêu thích bên cửa sổ của mình, nhìn sang bên cạnh thì thấy Kim Jae Hwan đã đứng đó từ lúc nào.

    Jae Hwan cũng là một kĩ nam giống như cậu.

    Cậu ta nhỏ hơn Seong Wu một tuổi, và đặc biệt rất được yêu thích nhờ giọng hát của mình.

    Thỉnh thoảng những nhà giàu trong thành phố có tiệc, cậu vẫn được gọi đi hát góp vui.

    Seong Wu và Jae Hwan cùng lớn lên trong một cô nhi viện, lại cùng được kĩ viện này mua về, nên tình cảm khá gắn bó thân thiết.

    "Đâu có, anh đâu có buồn chuyện gì."

    Seong Wu đưa hai tay nhéo cặp má bánh bao của cậu.

    "Ui a, au em."

    Jae Hwan gỡ tay người lớn hơn ra.

    "Sao dạo này không thấy khách quen của anh tới nữa nhỉ?

    Ngài Daniel ấy?"

    Chỉ nghe tới cái tên đó thôi mà đã khiến cho tim cậu thắt lại.

    "Người đó sẽ không tới nữa đâu."

    Seong Wu nói, giọng buồn bã.

    "Hừm?

    Sao lại vậy?

    Em tưởng anh ta thích anh lắm mà?"

    "Anh ta đã có vợ con rồi."

    Jae Hwan "oa" lên một tiếng.

    "Khốn nạn thật."

    Cậu mắng.

    "Anh đừng buồn nhiều quá nhé, mấy tên builbae ấy mà..."

    Rồi bỗng lầm bầm, "dù sao anh ta cũng là một nguồn thông tin tốt..."

    "Hửm?

    Em nói gì cơ?"

    "Không có gì đâu, anh đừng để tâm."

    Jae Hwan lại chuyển sang vẻ mặt tươi cười.

    "À, anh Seong Wu, hôm nay đến lượt anh đi dạo phố phải không?"

    "Ừm, sao thế?"

    "Em có thể nhờ anh một việc được không?"

    _____________________

    Seong Wu cầm lá thư hoa* mà Jae Hwan gửi cho, giấu trong vạt áo, nhân lúc mọi người không để ý mà tách ra, đi đến địa điểm mà Jae Hwan đã chỉ.

    Cậu quả thật cũng bán tín bán nghi khi Jae Hwan bảo rằng muốn nhờ đưa thư gấp, không hiểu một lá thư hoa thì lại có gì gấp đến thế?

    Nhưng nhìn vẻ thỉnh cầu trên mặt người nhỏ hơn, Seong Wu cũng đành thở dài mà đi.

    Địa chỉ đó là một hiệu thuốc cũ kĩ.

    Vẻ bề ngoài nhìn không có gì đặc biệt, nhưng khi Seong Wu bước vào trong, cậu liền cảm thấy dễ chịu kì lạ.

    Mùi các loại thảo dược thoang thoảng trong không khí khiến cho tâm hồn người ta thư thái.

    Không gian hiệu thuốc lại vô cùng ngăn nắp, sạch sẽ.

    Dường như chẳng có một hạt bụi nào lọt đến nơi này, hoặc là chủ nhân của chốn này thật sự là một người rất kĩ tính.

    "Khách quan, tôi có thể giúp được gì?"

    Seong Wu giật mình ngước mắt lên nhìn thì thấy một người đàn ông đã đứng sau quầy từ lúc nào.

    Dáng dấp anh ta dong dỏng cao, ngoại trừ Daniel ra, lần đầu tiên cậu thấy một người cao ráo như vậy.

    Đôi mắt anh ta xếch lên như mắt cáo, trên người tỏa ra một loại khí thế của người lãnh đạo, khiến cho người ta muốn phục tùng.

    "Xin hỏi, anh có phải là Hwang Min Hyun?"

    "Là tôi đây."

    "Jae Hwan... có một lá thư muốn gửi cho anh."

    Min Hyun cầm lấy lá thư của Seong Wu đưa cho, không khách khí gì mà mở ra đọc luôn.

    Anh ta càng đọc thư, thì nếp nhăn giữa hai chân mày càng sâu hơn, nhưng đến cuối cùng, khi đặt lá thư xuống, anh ta lại nở nụ cười với cậu.

    "Xin hãy nói với Jae Hwan giúp tôi... rằng em ấy đã vất vả rồi.

    Khi nào có thời gian, tôi nhất định sẽ đến."

    "Vâng.

    Vậy... tạm biệt."

    "Tạm biệt."

    Khi rời đi, Seong Wu chẳng nghĩ gì nhiều.

    Min Hyun đối với cậu cũng như mọi khách làng chơi khác, cùng lắm thì là người tình của đứa em thân thiết của mình thôi.

    Không ngờ chỉ vài ngày sau, anh ta sẽ lại xuất hiện, gây ra đại biến trong cuộc đời cậu.

    ____________________________________________________

    *thư hoa: thư tình của kĩ nhân gửi cho khách, thường có đính kèm một bông hoa
     
    [Ongniel/Nielong] A Forgotten Promise
    Chapter 3


    Giữa buổi đêm vắng lặng, bỗng nhiên có tiếng ồn ào lao xao càng lúc càng lớn.

    Seong Wu nhìn qua cửa sổ phòng mình thì thấy bên dưới đường, từng toán lính đang cầm những cây đuốc cháy sáng rực, lục lọi soi mói khắp nơi như đang tìm kiếm điều gì đó.

    Tự nhiên có cảm giác bất an trong lòng, Seong Wu rời khỏi giường, nhẹ nhàng đi xuống dưới lầu.

    Kĩ viện buổi đêm thông thường vẫn để sáng đèn, nhưng không hiểu sao tối nay lại chỉ còn vài ngọn đèn hiu hắt.

    Seong Wu nghe thấy tiếng rên đau đớn từ đâu đó truyền tới, nghe lại không giống như giọng của người nào trong kĩ viện.

    Chột dạ, cậu bước đi chậm lại, cúi đầu xuống khe hở ở cầu thang nghe ngóng tình hình.

    Ở một góc của gian nhà chính, Seong Wu thấy mama cùng Jae Hwan và một số chị em khác nữa đang vây xung quanh một người đàn ông nửa tỉnh nửa mê.

    Khi cậu lại gần, tuy hơi khó khăn để nhận ra, vì giờ người ngợm anh ta bẩn thỉu và bê bết máu, nhưng đó là người mà Jae Hwan đã nhờ cậu đưa thư giúp mấy hôm trước, Hwang Min Hyun.

    Bên cạnh là Jae Hwan đang ôm chặt lấy anh ta, mắt rơm rớm.

    "Má, làm ơn cứu anh ấy với."

    Tiếng hô hoán càng lúc càng lớn dần, quả nhiên chẳng bao lâu sau, bên ngoài đã có tiếng gọi.

    "Bà chủ, xin hãy mở cửa!"

    Chỉ một câu nói ngắn ngủi thế thôi, nhưng cậu cũng đã kịp nhận ra.

    Là giọng của Daniel.

    "Má ra đối đáp giữ chân họ một lát, tụi con tìm chỗ giấu anh ta đi!"

    Mama tất tả chạy đi, chốc lát đã nghe tiếng bà đon đả bên ngoài, "Các vị khách quan, sao lại đến đây vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này..."

    "Mang anh ta lên phòng anh đi."

    Seong Wu nói với Jae Hwan, rồi cả hai cùng dìu Min Hyun đi về phía phòng cậu.

    "Mọi người cũng về phòng giả vờ ngủ tiếp đi, đừng làm gì khả nghi."

    Cậu nói với các chị em khác.

    Trên đường đi lên gác, Seong Wu đột ngột hỏi.

    "Người này... là quân cách mạng?"

    Jae Hwan im lặng gật đầu.

    Seong Wu vỡ lẽ.

    "Vậy lá thư hôm trước, là em nghe ngóng tin tức ở kĩ viện, rồi báo lại cho anh ta?"

    Jae Hwan gật đầu lần nữa.

    Seong Wu bỗng cảm thấy tức giận.

    "Em cũng có gan lớn đấy nhỉ, còn dám nhờ anh đưa thư hộ, nếu bị phát hiện chắc chắn sẽ bị xử tội chết đấy em có biết không?"

    "Em xin lỗi, chỉ là..."

    Jae Hwan cúi đầu, "vì anh là người duy nhất mà em tin rằng sẽ không mở bức thư ra xem cho nên..."

    Trước "lời khen" của cậu, Seong Wu chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa.

    Cậu gằn giọng.

    "Nếu sau tối nay mà có ai đó trong kĩ viện này phải chết, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em."

    Hai thiếu niên vất vả một hồi cuối cùng cũng đem được người đàn ông cao lớn về phòng ngủ của Seong Wu.

    Cậu bảo Jae Hwan lau đi những vết máu trên mặt, rồi để anh ta nằm lên giường cậu, đắp chăn che kín người.

    Seong Wu nói với Jae Hwan.

    "Em cũng mau về phòng đi."

    Người nhỏ hơn lưu luyến nhìn Min Hyun không rời, nhưng Seong Wu hối thúc cậu.

    "Nhanh lên!

    Hỏng hết chuyện bây giờ!."

    Jae Hwan đành nuốt nước mắt mà trở về phòng mình.

    Từ dưới nhà có tiếng người ùa vào bên trong, chẳng bao lâu sau, Seong Wu nghe tiếng gõ cửa.

    Cậu chỉnh lại áo xống cho có vẻ trễ nải, rồi làm bộ ung dung bước ra.

    Bên ngoài phòng là Kang Daniel đã đứng đó.

    May quá, Seong Wu thầm nghĩ.

    Anh nhìn trang phục trên người cậu, không được tự nhiên mà lắp bắp: "Xin lỗi... ta... ta cần tìm người."

    Seong Wu đưa tay lên miệng ngáp, rồi vờ chỉnh lại vai áo đang trễ xuống cho chỉnh tề, làm ra vẻ khinh khi mà nói.

    "Ngài Daniel muốn lục soát thì lục soát, nhưng làm ơn nhỏ tiếng dùm.

    Người thương của tôi tối qua sung sức quá, nên bây giờ vẫn còn đang mệt lắm."

    Nét buồn rầu thoáng hiện lên gương mặt Daniel, khiến cho tim Seong Wu cũng đau nhói, nhưng ngoài mặt cậu vẫn giữ bình tĩnh, cố gắng hoàn thành cho trọn vai diễn của mình.

    Daniel vào bên trong phòng, nhìn quanh quất một chút, rồi lại đi ra.

    "Ngài lục soát xong rồi chứ?"

    Seong Wu chống tay lên eo, làm ra vẻ khó chịu.

    "Tôi cũng cần phải nghỉ ngơi nữa.

    Hông vẫn còn mỏi chết được."

    Nét mặt Daniel càng thâm trầm.

    "Vậy... em ngủ ngon nhé."

    Anh cười buồn nói vậy, rồi quay lưng bước đi.

    Seong Wu bỗng có một cảm giác kích động muốn khóc, nhưng cậu ráng kìm lại.

    Tốp lính lục soát một hồi ở những phòng khác, thấy không có gì nữa thì liền rầm rập rời đi.

    Seong Wu đến lúc này mới cảm thấy bủn rủn cả tay chân, che giấu người bị chính quyền truy tìm là tội lớn, nếu bị phát hiện ra thì tất cả mọi người trong kĩ viện này có khi cầm chắc cái chết.

    Jae Hwan nhanh chóng xuất hiện ở phòng Seong Wu, vừa vào đã chạy ngay đến bên giường Min Hyun xem xét.

    Theo sát gót cậu là mama, bà vội vã đóng cửa ngay sau khi bước vào trong.

    "Mọi chuyện ổn cả chứ?"

    Bà hỏi.

    "Vâng, cũng may là họ không phát hiện ra.

    Ngoài đó cũng ổn hả má?"

    "Ừm, không ai trầy xước gì, chỉ có ta là tổn thọ mười năm thôi."

    Bà làm điệu bộ vỗ vỗ vào ngực ra chiều đau tim lắm.

    "Má có biết người này?"

    "Ta chỉ nhớ anh ta là khách quen của Jae Hwan, nhưng bị truy đuổi gắt gao như thế, hẳn là quân cách mạng rồi."

    "Đoán biết vậy mà má vẫn quyết định bao che cho anh ta?"

    Seong Wu nhướn mày.

    "Hầy, tuy ta có vì tiền mà phục vụ lính Nhật lẫn bọn builbae thật, nhưng ta vẫn là người Hàn Quốc mà.

    Nếu có thể làm điều gì đó vì đất nước thì ta vẫn muốn làm."

    Bà nói chắc như đinh đóng cột.

    "... xin lỗi mọi người."

    Tiếng nói phát ra từ phía chiếc giường duy nhất trong phòng.

    Hwang Min Hyun có vẻ đã hồi tỉnh.

    Anh ta nửa nằm nửa ngồi trên giường, thở khó nhọc.

    "Làm liên lụy đến mọi người, tôi thực sự áy náy vô cùng.

    Xin hãy nhận lời tạ lỗi của tôi."

    Thấy Min Hyun đang định quỳ xuống, mọi người đều chạy lại vây quanh, đẩy anh ta nằm lại xuống giường.

    "Không cần đâu, anh bị thương nặng thế này..."

    Jae Hwan lo lắng.

    "Máu trên người anh toàn là của đồng đội bắn lên đấy."

    Min Hyun nói, giọng run run.

    "Họ đã... che cho anh.

    Chỉ có một vết thương ở chân thôi."

    Anh ta nhờ Jae Hwan tìm một cây kéo, rồi dùng cây kéo đó cắt bỏ ống quần ướt đẫm máu của mình, để lộ ra vết thương nứt toác ở bắp chân, nhìn rất đáng sợ.

    "Cũng còn may, viên đạn chỉ sượt qua chứ không găm vào thịt."

    Min Hyun bình tĩnh xem xét vết thương của mình.

    "Mọi người có thể kiếm cho tôi kim chỉ, một cái bật lửa, băng vải sạch và nước sạch không?

    Nếu có cồn nữa thì càng tốt."

    Khi các thứ anh ta yêu cầu được mang đến, Jae Hwan giúp Min Hyun lau rửa vết thương bằng cồn.

    Sau đó anh ta đốt đầu cây kim, và làm một chuyện khiến cho mama quay đi không dám nhìn nữa.

    Anh ta tự may vết thương của mình!

    Jae Hwan bỗng nhiên bật khóc.

    Nghe tiếng thút thít, Min Hyun cũng dừng tay mà ngước lên nhìn cậu.

    "Jaenie à, em sao thế?"

    Giọng anh ôn tồn.

    "Hức... tại vì... anh... có vẻ đau lắm."

    Jae Hwan nấc.

    "Không sao mà," Min Hyun mỉm cười dịu dàng, "chút vết thương nhỏ này có đáng gì.

    Để dành nước mắt em cho khi nào anh chết ấy."

    "Anh...!

    Không được nói gở!"

    "Được rồi, được rồi...

    Anh xin lỗi."

    Min Hyun đưa tay vò vò tóc cậu.

    "Đừng khóc nữa nhé?

    Em khóc thì anh cũng không tập trung xử lý vết thương được đâu."

    Jae Hwan nghe vậy thì cắn môi, cố kìm nén tiếng nấc.

    Min Hyun quay trở lại với vết thương trên chân, bàn tay anh thoăn thoắt đưa kim một hồi, cuối cùng vết thương hở đáng sợ ban nãy cũng khép miệng.

    "Như vầy chắc là ổn rồi."

    Sau khi băng bó tất cả lại bằng một miếng vải, Min Hyun thở dài, ngước lên nhìn ba người nãy giờ vẫn đứng cạnh mình.

    "Xin lỗi đã gây phiền phức cho mọi người.

    Tôi xin phép được lưu lại đây thêm 1 canh giờ nữa rồi sẽ đi."

    "Nhưng anh đang bị thương mà!

    Cứ ở lại đây cho đến khi nào vết thương lành hẳn đã!"

    Jae Hwan gay gắt phản đối.

    "Phải đấy, ngài Min Hyun à...

    Đi ra ngoài với cái chân như thế cũng không ổn lắm đâu."

    Mama cũng góp lời.

    Người đàn ông lắc đầu.

    "Tôi còn ở lại đây sẽ gây bất lợi cho mọi người.

    Nếu lỡ bị phát hiện thì không phải chỉ một mình tôi chết, mà tất cả những người trong kĩ viện này đều sẽ bị xử tử.

    Nếu thật sự xảy ra chuyện, tôi có nhảy xuống sông Hàn cũng không rửa sạch tội."

    "Ngài định sẽ đi đâu?"

    Seong Wu nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng hỏi.

    "Quân cách mạng có một nơi gặp gỡ bí mật.

    Những người còn sống sót hẳn sẽ quay về đó."

    "Đó là nếu như còn người sống sót."

    Cậu nói.

    Min Hyun im lặng một chút, rồi mỉm cười.

    "Phải.

    Nhưng tôi nghĩ mình cũng có quyền được hy vọng chứ?"

    Seong Wu không nói thêm gì nữa.

    Jae Hwan cúi đầu vò vò vạt áo của mình, vẻ mặt như lại sắp khóc tới nơi.

    "Lại đây nào, Jaenie."

    Anh giang rộng hai tay, ra hiệu cho cậu đến ôm mình.

    Jae Hwan chẳng cần nhắc lại lần thứ hai, liền lao vào lòng Min Hyun.

    Seong Wu thấy thế thì nói với mama: "Chúng ta nên ra ngoài thôi."

    ______________________________

    Một canh giờ sau, Min Hyun xuất hiện trước mặt họ một lần nữa để chào từ biệt.

    Anh nhìn Seong Wu và mama, từ tốn nói: "Tôi nợ mọi người một mạng.

    Ân huệ này... không biết đến bao giờ mới có thể trả được."

    "Anh không cần phải lo trả ơn đâu."

    Seong Wu nhìn thẳng vào anh.

    "Chỉ cần cố giữ mạng là được, nếu có chuyện gì xảy ra với anh thì Jae Hwan cũng không sống nổi."

    Min Hyun cười buồn.

    "Xin hãy... chăm sóc em ấy giúp tôi."

    Anh bước về phía cánh cửa dẫn ra lối đi phía sau kĩ viện.

    Jae Hwan đã đứng ở đó chờ sẵn.

    Họ trao cho nhau một nụ hôn dài.

    "Làm ơn, Min Hyun, anh phải sống đấy."

    Jae Hwan nói khi cả hai tách ra, giọng cậu run run.

    "Em nhớ bảo trọng."

    Min Hyun nói vậy rồi rời đi, thoắt cái đã không còn thấy bóng dáng anh đâu nữa.

    __________________________

    Mỗi lần Seong Wu nhớ lại ngày hôm đó, cậu thường tự hỏi rằng, phải chăng Min Hyun đã biết trước về kết cục của mình

    Mấy hôm sau, khi Seong Wu đang dạo phố thì bỗng nhiên lại bị đẩy dạt sang một bên.

    Cậu còn quay lại định mắng thì phát hiện ra đó là một toán lính đang hô hào người dân tránh đường.

    Ở giữa vòng vây của bọn họ, mặc áo trắng, đeo băng bịt mắt, vẫn bước đi một cách điềm tĩnh, là Hwang Min Hyun.

    Có linh cảm chẳng lành, Seong Wu vội quay về kĩ viện.

    Vừa bước vào bên trong, cậu đã nhìn thấy Jae Hwan hớt hải chạy từ trên lầu xuống.

    Đoán biết rằng cậu đã nhìn thấy mọi chuyện, Seong Wu hét lên với mama đang đứng gần đó.

    "Má!

    Giữ Jae Hwan lại!

    Nó sắp lao đầu vào chỗ chết đấy!"

    Bà vừa kịp tóm được vạt áo của Jae Hwan, khiến cậu lảo đảo suýt ngã.

    Seong Wu liền chạy tới ôm chặt cậu..

    "Má!

    Anh Seong Wu!

    Làm ơn cho con đi ra ngoài!

    Làm ơn đi mà!"

    Jae Hwan giãy giụa, cố gắng thoát khỏi vòng tay của hai người, nhưng cậu không đủ sức.

    Nước mắt chảy giàn giụa trên khuôn mặt, cậu cầu xin.

    "L-làm ơn, làm ơn... hãy để con đi..."

    "Bây giờ em đi thì có làm được gì nữa?

    Một mình em cũng không thể cứu nổi anh ta."

    Seong Wu nói.

    "Phải, có khi con còn tự hại chết mình."

    Mama cũng góp lời.

    "Con sẽ không làm gì...

    đâu... làm ơn... cho con được nhìn anh ấy lần cuối..."

    Jae Hwan nấc lên.

    Seong Wu thấy cậu như vậy thì động lòng, quay sang nói với mama, "Má, má đi cùng với con.

    Nếu có chuyện gì xảy ra con sợ mình con không giữ nổi nó."

    Bà lặng lẽ gật đầu.

    Ba người thay y phục đơn giản hơn, quấn khăn che mặt rồi rời khỏi kĩ viện.

    Seong Wu và mama mỗi người giữ một cánh tay của Jae Hwan vì sợ rằng cậu có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào.

    Cả ba hòa vào dòng người đang đổ về phía quảng trường.

    Seong Wu nhìn thấy Min Hyun được đưa lên một đài cao, sau đó tay chân anh ta bị trói gô vào một cây cột hình chữ thập.

    Cậu cảm thấy Jae Hwan bên cạnh mình đang run bần bật, dù cho cơ thể căng cứng.

    Cậu đờ đẫn nhìn quang cảnh phía trước mình, mặt cắt không còn một giọt máu.

    Seong Wu lại càng giữ chặt tay người nhỏ hơn.

    Khi hướng mắt nhìn lên một lần nữa, tim cậu bỗng thắt lại.

    Trong số quân lính đang đứng quanh Min Hyun, cậu nhận ra một bóng dáng quen thuộc, bóng dáng mà dù cậu đã cố quên nhưng có lẽ cả đời này cũng không thể quên được.

    Daniel.

    Seong Wu thầm cầu nguyện trong lòng, đừng là người hành quyết, đừng là người hành quyết, đừng là người hành quyết...

    Một tên sĩ quan Nhật hét lớn điều gì đó bằng tiếng Nhật mà cậu không hiểu.

    Một tên lính hét lại với mọi người bằng tiếng Hàn Quốc: "Nghe đây, các người!

    Đây chính là hậu quả cho việc chống đối lại chính quyền!

    Nhìn cho kĩ!"

    Trái ngược với lời cầu xin của cậu, người bước đến trước mặt Min Hyun đúng là Daniel.

    "Ngươi có điều gì muốn nói trước khi chết không?"

    Anh nói với người tử tù trước mặt mình.

    Trong tình thế như vậy, Min Hyun vẫn mỉm cười, rồi hô to.

    "Đại Hàn dân quốc muôn năm!"

    Đoàng!

    Tiếng súng khiến cho mọi người đều giật mình, chỉ trong chớp mắt, viên đạn đã được bắn ra, cướp đi sự sống của một người.

    Từ những người dân nãy giờ chỉ đứng xem bắt đầu có những tiếng hô, Đại Hàn dân quốc muôn năm, Đại Hàn dân quốc muôn năm, càng lúc càng lớn.

    Tên sĩ quan đứng đầu liền ra hiệu quất roi vào những người đứng ở hàng đầu, khiến cho không khí bỗng chốc rối loạn. .

    Người người xô đẩy nhau, người thì muốn lao lên phía trước sống mái một phen, kẻ lại muốn bỏ chạy ngay ra khỏi nơi này.

    Seong Wu nhìn về phía Daniel.

    Từ lúc bắn phát đạn cuối cùng anh vẫn đứng bất động.

    Nghe tiếng lao xao phía sau, anh quay lại nhìn vào đám đông bằng ánh mắt vô hồn.

    "Chúng ta mau rời khỏi đây thôi.

    "Mama hét to với cậu.

    "Tình hình có vẻ không ổn rồi."

    Bỗng nhiên, người nãy giờ vẫn bị kẹp giữa mama và cậu, liền nhân lúc chen lấn khiến cả hai sơ hở mà vùng chạy đi.

    Seong Wu chỉ kịp nắm lấy một góc vạt áo của cậu rồi để tuột mất.

    "Đuổi theo nó mau, Seong Wu!"

    Mama xanh mặt hét.

    Chẳng cần bà nói hết câu, Seong Wu đã đuổi theo rồi.

    Lợi dụng cơ thể nhỏ nhắn, Jae Hwan luồn lách lao lên phía trước.

    Seong Wu chật vật đuổi theo.

    Đôi lúc cứ ngỡ sắp tóm được rồi thì lại để vuột mất.

    Bóng lưng Jae Hwan chạy càng tới gần đoạn đầu đài là nỗi sợ trong Seong Wu càng lớn dần.

    "Làm ơn đi.

    Làm ơn đi, Jae Hwan.

    Làm ơn đi."

    Cậu lầm bầm trong miệng, không hiểu điều mình đang cầu xin là gì.

    Jae Hwan đã chạy gần tới ranh giới chỗ đoàn người đang tranh chấp với quân Nhật rồi.

    Seong Wu bỗng thấy cậu rút trong vạt áo ra thứ gì sáng loáng.

    Jae Hwan cứ chạy mãi, thế rồi Seong Wu bỗng nhận ra mục tiêu của cậu là ai.

    Jae Hwan lao nhanh về phía người lính nãy giờ vẫn đang chống báng súng xuống đất, nhìn mọi việc bằng ánh mắt vô hồn.

    Anh nhìn thẳng về phía Jae Hwan chạy tới, nhưng vẫn không có động tĩnh gì.

    Là anh không biết hay anh đã sẵn sàng chờ đợi cái chết?

    "Ah!!!"

    Trước khi Seong Wu kịp nhận thức được, thì cậu đã đứng chắn ngay giữa Daniel và Jae Hwan.

    Con dao cắm sâu trong ổ bụng khiến cậu đau đớn mà khuỵu xuống.

    Jae Hwan đối mặt với cậu, mắt mở to như không thể tin vào điều đang diễn ra.

    Cậu nhanh chóng bị hai tên lính đứng gần đó bắt giữ lấy.

    "Tại sao vậy?

    Seong Wu?

    Tại sao?"

    Jae Hwan gào lên tuyệt vọng.

    Cậu muốn xin lỗi Jae Hwan, nhưng không còn đủ sức nữa, chỉ thì thào được mấy tiếng vô nghĩa.

    Daniel kéo cậu xoay mặt lại với mình, ánh mắt anh đầy kinh hoảng.

    "Seong Wu!

    S-sao lại thế này?"

    Seong Wu cố gắng mỉm cười với anh, cậu muốn nói với anh rằng mình không sao, rằng chỉ cần anh an toàn là tốt rồi, nhưng không thể.

    Daniel bế bổng cậu lên, hét lớn.

    "Ai đó... làm ơn giúp tôi mở đường với!

    Tôi cần phải đưa em ấy đến bệnh viện!

    Làm ơn đi!"

    Seong Wu bỗng thấy có ánh nước trên khuôn mặt anh.

    Daniel... ngài khóc sao?

    Seong Wu mỉm cười, dù vết thương ở bụng không ngừng chảy máu, cậu vẫn thấy cảm giác hạnh phúc len lỏi trong tim mình khi cậu lại được nằm trong vòng tay anh một lần nữa.

    Daniel ôm chặt cậu rồi chạy đi.

    Seong Wu cảm thấy mí mắt nặng trĩu.

    Cậu lịm dần đi trong khi nghe tiếng tim anh đập gấp gáp bên tai mình, tiếng tim đang đập vì cậu.

    _________tbc____________
     
    [Ongniel/Nielong] A Forgotten Promise
    Chapter 4


    Trời ơi tin được hông?

    Pennie viết tiếp A forgotten promise!

    Giỡn thôi chứ đọc xong chap này là lại đợi nữa à nghen...

    ________________________________________

    Khi còn nhỏ, Seong Wu thường tự hỏi mình, có phải cái chết là sự giải thoát?

    Lúc ở cô nhi viện, cậu đã bị đối xử rất tệ hại.

    Bị đánh đập, bị bỏ đói, thậm chí bị những kẻ làm việc ở đó lạm dụng.

    Đã nhiều lần nghĩ đến cái chết, nhưng không hiểu sao, cậu lại không thể tự xuống tay với bản thân.

    Có lẽ cậu vẫn hy vọng rằng, cuộc sống này vẫn còn gì đó ngoài những khổ đau.

    Có lẽ cậu vẫn tin rằng, mình cũng có thể có được hạnh phúc.

    Cậu nhớ lần đầu tiên khi Daniel nhìn thấy những vết sẹo trên lưng cậu, dù lửa nóng trong người đã bị cậu đốt cháy, nhưng anh lại đột ngột dừng mọi động tác.

    Cảm thấy hơi chột dạ, cậu lên tiếng hỏi: "Lưng em xấu lắm đúng không?"

    Anh ngập ngừng: "Cái này... là do những người khách khác gây ra sao?"

    "Không phải đâu..."

    Cậu khẽ bật cười.

    "May mắn là khách của em không ai có sở thích như vậy cả.

    Mấy cái này... là dư âm từ lúc em còn ở trong cô nhi viện."

    "Ở đó... họ đã đối xử với em rất tệ sao?"

    "Chà, chuyện đó... thật ra có một đứa trẻ ăn bám lại không làm được việc gì thì bị đối xử vậy cũng phải thôi mà..."

    Không biết anh đang nghĩ gì mà lại im lặng, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lên những vết sẹo, để làm cảm giác ngứa ngáy kì lạ.

    Cậu bỗng cảm thấy tim mình đập mạnh, liền khẽ hỏi: "Có phải rất xấu không?

    Chúng ta đổi tư thế nhé?"

    Daniel liền giữ chặt eo Seong Wu lại, không để cậu xoay người.

    Cậu ngoái đầu lại nhìn anh, đôi môi liền bị khỏa lấp.

    Hôn mãi đến khi cả hai gần như không thể thở, Daniel mới tách ra.

    Trong đôi mắt anh, cậu thấy được sự chua xót khó tả thành lời.

    Tim Seong Wu cũng vì ánh mắt kia mà đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Đêm đó, khi nằm trong lòng Daniel, không biết bao nhiêu lần anh đã hôn lên những vết sẹo của cậu một cách trân quý, như thể đó là báu vật.

    Cảm nhận được sự dịu dàng của anh, Seong Wu tự dưng cảm thấy lệ nóng quanh mi.

    Lần đầu tiên trong đời cậu đã nghĩ.

    Còn sống thật tốt.

    __________________

    Seong Wu mở mắt, thấy xung quanh mình là bóng tối đen đặc bao phủ.

    Cậu không thấy đau đớn, chỉ thấy cả người mình tê rần, mọi giác quan dường như cũng từ chối hoạt động.

    Cậu khó nhọc gọi ra cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu mình: "Daniel..."

    Một bóng người cao lớn liền xuất hiện bên giường cậu.

    "Seong Wu!"

    Người kia ôm chầm lấy cậu.

    "Em tỉnh rồi!"

    Dù không nhìn thấy rõ mặt người đó, cậu vẫn quen thuộc đến từng chút giọng nói này, vòng ôm này.

    Cảm nhận được sự dịu dàng từ cánh tay vững chắc vẫn thường ôm cậu, nước mắt Seong Wu tự dưng lại trào ra.

    Cậu thút thít: "Ngài Daniel..."

    Người kia ôm chặt cậu hơn, ôn tồn vỗ về: "Em đau lắm sao?

    Thật xin lỗi, là ta vô dụng..."

    "Ngài Daniel... hic... ngài Daniel..."

    Cậu bám chặt lấy vai người đối diện, lặp đi lặp lại tên anh.

    Rồi họ hôn nhau, ngấu nghiến lấy môi nhau, như thể trên thế giới này không còn điều gì quan trọng nữa.

    Seong Wu cảm nhân đôi môi mềm mại mà cậu đã từng quen như thể đang muốn hút trọn linh hồn mình.

    Cậu hôn anh thật nhiều, cho đến khi cơ thể không chống đỡ nổi nữa.

    Seong Wu thấy đầu óc mình mơ màng, sau đó, cậu lại thiếp đi.

    ______________________

    Khi Seong Wu mở mắt ra lần nữa, mọi giác quan dường như lúc này mới trở lại với cậu, xộc vào khoang mũi là mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, nồng nặc.

    Một cơn đau đớn dâng lên từ dưới bụng, thiếu điều khiến cậu muốn ngất đi lần nữa.

    Cả cơ thể nhức mỏi vì đã lâu không vận động, Seong Wu khẽ phát ra tiếng rên rỉ, nghe như tiếng mèo kêu.

    Nghe thấy động tĩnh của cậu, một người phụ nữ liền nhanh chóng chạy đến.

    Là mama.

    "Seong Wu?

    Con tỉnh rồi sao?"

    Không biết đã bao nhiêu ngày trôi qua, mà mama trông già đi thấy rõ.

    Hốc mắt bà trũng sâu, hai bên má hóp lại.

    Nhìn thấy cảnh đó, bỗng nhiên cậu cảm thấy nước mắt mình cũng chực trào.

    Cậu níu lấy tay áo mama.

    "Má ơi, con xin lỗi.

    Cuối cùng thì con chẳng giúp được ai cả..."

    "Thằng nhóc này, xin lỗi cái gì chứ?"

    Bà vòng tay ôm lấy cậu, khẽ vỗ nhẹ lưng cậu như dỗ dành đứa con nhỏ của mình.

    Hai người cứ ôm nhau mà khóc như thế một hồi, cho đến lúc nước mắt ráo hoảnh mới buông ra.

    Seong Wu nhìn quanh quất trong phòng, nhận ra rằng chỉ có mỗi hai người là mama và cậu.

    Nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, cậu lại tự hỏi không biết có phải đó chỉ là một giấc mơ không?

    Nhưng rõ ràng, vòng tay của Daniel, môi của anh, mọi thứ đều rất thật.

    "Con đang tìm ngài Daniel à?"

    Seong Wu khẽ giật mình, mama vẫn quan sát tốt như vậy.

    Cậu ngượng ngùng khẽ gật đầu.

    "Ngài ấy vẫn ở đây suốt, nhưng sáng nay lại nhận được lệnh triệu tập gì đó nên đã đi từ sớm rồi."

    Seong Wu nghe vậy thì khẽ thở dài.

    Mama lặng yên quan sát cậu, rồi khẽ hỏi: "Con yêu người đó sao?"

    Seong Wu không dám ngước lên nhìn bà.

    Rõ ràng cậu đã quả quyết rằng bản thân sẽ không yêu một khách chơi, vậy mà đến cuối cùng lại thành ra thế này.

    "Vâng... con xin lỗi má.

    Con biết là không được phép nhưng mà... tim con..."

    Nước mắt cậu lại chực trào ra lần nữa.

    Trái tim thật là một thứ ngu ngốc đến nhường nào!

    Dù có cố gắng dùng lý trí để điều khiển, nó vẫn sẽ cứ làm theo những gì nó cảm thấy mà thôi.

    "Được rồi, ta không trách con đâu."

    Bà khẽ thở dài.

    "Thật ra... nhìn thái độ của con mỗi lần ngài ấy đến... ta cũng đã biết rồi."

    Cả hai người lại cùng trầm mặc một lúc lâu, đuổi theo những suy nghĩ của bản thân.

    "Má, còn Jae Hwan?

    Jae Hwan em ấy thế nào rồi?"

    Seong Wu bỗng nhớ ra người em khốn khổ đã vừa mất đi người cậu ấy yêu thương nhất, lại vừa bị Seong Wu ngăn chặn ý định trả thù, ruột gan bỗng chốc nóng lên.

    Mama bỗng trở nên trầm mặc, điều đó càng khiến cho cậu căng thẳng hơn.

    "Nó... bị bắt rồi."

    Seong Wu thấy choáng váng mặt mày.

    Bị bắt rồi...

    Đầu óc cậu liền trở nên rối loạn.

    "Vậy... vậy... má có biết em ấy sẽ bị xử thế nào không?"

    "Ta cũng không rõ...

    Nhưng ngài Daniel có nói, không cần lo lắng quá...

    Ngài ấy nhất định sẽ tìm cách để cứu Jae Hwan ra."

    Ngài ấy có thể làm được chuyện đó thật sao?

    Seong Wu nhớ tới chế độ hà khắc của quân Nhật hiện tại, bọn chúng thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, Jae Hwan lại gây chuyện trong bối cảnh nhạy cảm như vậy, em ấy có thể được tha sao?

    "Má, từ hôm ấy đến giờ là bao lâu rồi?"

    "Đã ba ngày rồi."

    "Vẫn chưa có tin tức gì sao?"

    Mama khẽ lắc đầu.

    "Em ấy bị giam ở đâu vậy má?"

    "Ta nghe nói là trong nhà giam của sở cảnh sát quận."

    Nghe vậy, Seong Wu cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút.

    Chính phủ Nhật thường giam giữ quân cách mạng trong trại giam thành phố vì ở đó được canh gác nghiêm ngặt và khó đào thoát hơn.

    Nếu Jae Hwan chỉ bị giam ở sở cảnh sát quận, có lẽ... chuyện vẫn chưa nghiêm trọng lắm.

    "Má, con muốn đi gặp em ấy."

    "Con điên rồi sao?"

    Mama hoảng hốt.

    "Con chỉ vừa mới tỉnh dậy, vết thương còn chưa lành hẳn kia kìa!"

    "Con khỏe rồi mà!

    Bị thương chút xíu này có là gì chứ!"

    Seong Wu nén đau bước xuống giường, lảo đảo đến suýt nữa thì ngã dúi vào lòng mama, nhưng cậu vẫn nói cứng: "Má thấy không?

    Con đi được rồi này!"

    "Đứng còn không vững, con muốn lừa ai vậy?"

    Bà khẽ thở dài.

    "Mà dù có đi được, ta cũng không nghĩ họ sẽ cho phép con gặp Jae Hwan đâu."

    "Thì con cũng không định xin phép mà."

    Cậu nhìn người phụ nữ trước mặt, ánh mắt kiên định: "Má, má phải giúp con!"

    Mama thoáng hiện lên vẻ do dự, nhưng rồi bà cũng thở dài, vẻ cam chịu: "Được rồi, ta phải làm thế nào?"

    _______________________________

    "Các vị quan khách, cứ uống thoải mái đi, tiền rượu đêm nay sẽ do bổn tiệm chi trả hết!"

    "Khà khà!

    Cám ơn mama!"

    Những tay lính cảnh sát, Nhật Hàn có đủ, tươi cười với bà, trong khi liên tiếp nốc cạn hết những ly rượu được rót ra.

    Các kỹ nhân vóc dáng khả ái, khuôn mặt tươi cười như hoa nhiệt tình đon đả tiếp rượu, khiến cho quân lính lại càng say sưa uống.

    Mama mang vẻ mặt bình thản, nhưng trong bụng như có lửa đốt, bà tự hỏi không biết tình hình hiện tại của Seong Wu như thế nào rồi.

    Cùng lúc đó, ở sở cảnh sát quận, một bóng dáng thiếu niên thon gầy đang len lỏi thâm nhập vào càng lúc càng sâu bên trong căn cứ.

    Tuy rằng cơ thể sau vài ngày không vận động đôi lúc cũng không nghe lời điều khiển của não bộ, nhưng cậu đã lọt qua cửa ra vào tương đối thuận lợi.

    Seong Wu thầm cảm ơn mama vì đã giữ chân bọn cảnh ty ở kỹ viện.

    Việc tiếp theo cậu cần làm chỉ còn là tìm ra nhà giam nằm ở đâu, và đến đó tìm Jae Hwan mà thôi.

    Sau một hồi đi lòng vòng, rốt cuộc Seong Wu cũng xác định được địa điểm mình cần, và may mắn hơn nữa là chỉ có duy nhất một tên lính canh gác bên ngoài.

    Tay lính kia đang ngồi co ro bên ngoài lối vào nhà giam, miệng chửi rủa bọn đồng nghiệp của hắn đã bỏ đi ăn chơi còn bắt hắn phải canh gác một mình trong đêm đông lạnh giá thế này.

    Seong Wu khẽ cười thầm, cậu chỉnh trang lại đầu tóc quần áo một chút, rồi đường hoàng bước ra khỏi chỗ nấp của mình.

    "Ai đó?"

    Tên lính quát to khiến Seong Wu hơi giật mình, nhưng cậu vẫn uyển chuyển bước về phía hắn.

    "Ngài cảnh sát ơi, ngài ở đây một mình có mệt không?

    Kỹ viện đặc biệt cử em đến chăm sóc cho ngài đây."

    Cậu khẽ ôm lấy cánh tay tên lính, ngước nhìn lên bằng cặp mắt nai tơ.

    Thấy rõ vẻ ngoài của Seong Wu, hắn ta liền lơi lỏng cảnh giác, nhìn chằm chằm cậu bằng cặp mắt háu đói.

    Seong Wu nhanh nhẹn lấy ra một chai rượu, mỉm cười ngọt ngào: "Ngài uống với em một chút cho ấm người nhé?"

    Chỉ sau vài ly rượu, thuốc mê đã phát huy tác dụng, tay lính liền gục xuống mà ngủ ngon lành.

    Seong Wu liền lục soát người hắn, tìm chìa khóa mở cửa ra vào nhà giam.

    Vừa bước vào bên trong, cậu đã bị sốc bởi một mùi hôi khó tả xộc vào mũi, giống như mùi của thịt thối rữa cộng với mùi ẩm mốc lâu ngày phát ra từ các bờ tường bằng đá.

    Những người tù trong các căn buồng giam trông đều tàn tạ, ánh mắt ngước nhìn cậu ngơ ngác.

    Seong Wu chạy lung tung trong nhà giam tối tăm để tìm kiếm Jae Hwan, nhưng mãi mà chẳng thấy.

    Tâm trạng cậu càng lúc càng không tốt.

    Liệu có khi nào Jae Hwan đã bị đem ra khỏi đây?

    Liệu có khi nào... cậu ấy đã bị hành hình mà chẳng ai hay biết?

    Bản thân đã chạy loanh quanh trong bao lâu, Seong Wu cũng chẳng nhớ nữa, trong lúc còn đang mơ hồ, cậu bỗng nghe thấy từ xa có tiếng tù nhân la ó, cùng với tiếng bước chân vang vọng trên những bức tường đá.

    Lòng dạ Seong Wu quặn thắt lại.

    Có người tới!

    Cậu vội vã nhìn quanh quất tìm chỗ trốn, may mắn thay, ở gần đó có một buồng giam còn trống, cửa cũng không khóa, Seong Wu vội vàng chạy vào trong, đóng cửa, nằm quay mặt vào tường giả vờ ngủ.

    Cậu cảm thấy may mắn vì nhà giam này khá tối, có lẽ cũng khó mà nhận thấy được sự khác biệt.

    Tiếng bước chân kia dừng lại ở ngay gần cậu, tim Seong Wu cứ nhói lên từng hồi.

    Cảm giác căng thẳng tựa như bóp nghẹt con người ta.

    "Này, cậu vẫn thấy lời nói của tên lính gác kia không đáng tin sao?"

    Một giọng nói trầm khàn vang lên.

    "Vâng, đại tá.

    Sao lại có chuyện một kỹ nhân lặn lội đến tận trại giam này để phục vụ mình hắn chứ?

    Nhất định là tên này tự mua rượu uống, sau đó say quá nên tự tưởng tượng lung tung."

    Tim Seong Wu lại nhói lên lần nữa.

    Giọng nói kia quen thuộc vô cùng, bởi cậu đã khắc sâu nó từ tận đáy lòng mình.

    Là Daniel!

    "Hừm... có lẽ cho phép bọn họ nghỉ ngơi đêm nay là một quyết định hơi sai lầm rồi, ta bỗng cảm thấy không an tâm lắm."

    "Tôi nghĩ sẽ không sao đâu, dù gì chúng ta cũng vừa triệt tiêu được một nhóm quân cách mạng, mọi người xứng đáng được nghỉ ngơi một hôm mà."

    "Còn tên nhóc này, xử lý thế nào đây?"

    Seong Wu khẽ giật mình, họ đang nói đến ai vậy?

    Cậu lén liếc nhìn qua, phát hiện ra hai người kia đang đứng ở buồng giam ở góc xéo đối diện cậu, dù cách khá xa, Seong Wu vẫn có thể nhận ra bên trong đó là Jae Hwan.

    Cậu đang nằm im lìm, không cử động.

    Tim Seong Wu đập "thịch" một tiếng.

    "Cái này...

    đại tá... mong ngài giơ cao đánh khẽ..."

    "Này, từ lúc vào đây cậu ta cứ gào thét đòi giết cậu đấy.

    Cậu vẫn muốn tha cho cậu ta à?"

    "Cậu ấy... là em của một người rất quan trọng đối với tôi..."

    Tim Seong Wu khẽ nhảy nhót.

    Daniel...

    đang nói đến cậu sao?

    "Người quan trọng?

    Là cậu bé bị đâm kia sao?"

    "Vâng..."

    Tâm hồn Seong Wu như được một dòng nước ấm áp chảy qua.

    Trong bối cảnh căng thẳng tột độ như vậy, mà cậu không thể ngăn môi mình nở nụ cười.

    "Hừm...

    Cậu cũng đào hoa quá nhỉ?

    Vợ cậu có biết không thế?"

    Seong Wu bỗng như bị dội một gáo nước lạnh.

    Tâm trạng đang lâng lâng của cậu liền bị ném xuống vực sâu không đáy.

    Trong giây lát, cậu đã quên mất sự thật rằng, Daniel... ngài ấy đã có một gia đình ấm êm hạnh phúc rồi...

    "Chuyện này..."

    "Haha, ta đùa thôi.

    Đàn ông trăng hoa một chút cũng là chuyện bình thường.

    Cậu bé kia đã tỉnh lại chưa?"

    "Vâng, may mắn là vết thương chỉ nằm ở phần mềm, em ấy đã hồi phục rồi."

    "Thế thì tốt.

    Lần đầu tiên ta mới thấy cậu có vẻ mặt lo lắng đến thất thần như thế, thật hiếm có!"

    Người kia im lặng không nói gì.

    Trái tim Seong Wu lại càng nhói đau.

    "Còn tên nhóc này, ta e là sẽ khó khăn đấy, trước giờ những kẻ dính dáng tới quân cách mạng đều bị xử tử, chưa có tiền lệ nào đâu."

    "Đại tá, mong ngài cố hết sức giúp tôi..."

    "Được rồi, nhưng ta cũng sẽ không hứa trước."

    "Cám ơn ngài rất nhiều."

    Seong Wu nín thở nghe được hết câu chuyện, tâm trạng không khỏi chùng xuống.

    Vậy là chưa chắc Jae Hwan sẽ thoát tội sao?

    Đợi cho hai người kia đi khỏi, cậu ra khỏi chỗ trốn của mình, tiến đến gần buồng giam của Jae Hwan.

    Lúc này, cậu mới thấy rõ dáng vẻ của người kia.

    Quần áo của cậu ấy đã rách rưới cả, để lộ ra những phần da thịt hằn rõ những vết bầm tím có lẽ là do bị đánh, cơ thể thì gầy rộc đi vì không được ăn uống đầy đủ.

    Seong Wu thấy vậy, không nén nổi đau lòng.

    "Jae Hwan!"

    Seong Wu khẽ gọi.

    "Jae Hwan!

    Em có nghe thấy không?

    Tỉnh lại đi!"

    Nghe thấy tên mình, người kia khẽ rên một tiếng, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.

    Khi nhận ra người đứng trước mặt mình, gương mặt cậu bỗng chốc biến hóa vô số biểu tình phức tạp.

    Ban đầu là bất ngờ và vui mừng, nhưng rất nhanh sau đó đã trở lại biểu cảm u ám.

    "Hóa ra... anh đã không sao rồi à..."

    Jae Hwan khẽ khịt mũi hừ nhẹ.

    "Ừ, anh không sao!

    Em vẫn ổn chứ?

    Bọn chúng có ngược đãi em không?"

    Jae Hwan chỉ im lặng không nói gì, mắt nhìn đi nơi khác.

    Seong Wu nhận ra thái độ của cậu có vấn đề, rụt rè dò hỏi: "Jae Hwan!

    Em sao vậy?"

    "Anh đến đây làm gì?"

    "Đã mấy ngày nay không có tin tức gì của em, anh lo lắng nên mới tìm đến đây.

    Em đừng lo, anh nhất định sẽ nhờ ngài Daniel giúp, ngài ấy nhất định sẽ..."

    "Dẹp đi!"

    Jae Hwan hét lên, đột ngột đến mức làm Seong Wu giật bắn mình.

    "Anh nghĩ tôi sẽ nhận lấy sự giúp đỡ từ một kẻ đã giết anh Min Hyun sao?"

    Jae Hwan đỏ mắt nhìn cậu.

    "Tôi chỉ muốn giết chết hắn!"

    Ánh mắt đầy sát khí của Jae Hwan xoáy sâu vào Seong Wu, khiến cậu khiếp sợ.

    Dáng vẻ này của cậu ấy, là lần đầu tiên Seong Wu nhìn thấy.

    "Còn anh," Jae Hwan nói, một hạt nước lớn chảy ra từ hốc mắt, "tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh."

    Tim Seong Wu khẽ nhói lên.

    Những lời của Jae Hwan tựa như ngàn mũi kim sắc nhọn đâm vào tận tâm can.

    Trong đầu cậu, khoảng thời gian hai người đã ở bên nhau suốt từ tấm bé hiện lên như một đoạn phim quay chậm.

    Họ đã từng có những khoảnh khắc vui vẻ hạnh phúc như thế, mà giờ đây người kia lại đang xem cậu như kẻ thù.

    Cõi lòng Seong Wu đau đớn vô cùng, nước mắt cũng đã chực trào ra.

    Sau một hồi, Seong Wu mới lấy lại bình tĩnh, lắp bắp nói: "Dù... dù sao đi nữa, anh vẫn... vẫn sẽ tìm cách..."

    Cộp.

    Cộp.

    Cộp.

    Tiếng bước chân bỗng lại vang vọng trên các vách tường bằng đá.

    Tim Seong Wu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Có người đến nữa sao?

    Cậu lập cập quay lại căn phòng lúc nãy một cách nhanh nhất có thể.

    May mắn là vừa kịp lúc người kia xuất hiện từ phía sau ngã rẽ.

    Vẫn là tay sĩ quan ban nãy, nhưng lần này hắn ta quay lại một mình mà không có Daniel.

    Gã tiến đến phòng giam của Jae Hwan, mở khóa rồi bước vào trong.

    Jae Hwan trừng mắt nhìn hắn, nhưng đương nhiên điều đó chẳng hề thay đổi được vẻ ung dung trên khuôn mặt kẻ đối diện.

    Hắn bước lại gần, khẽ vuốt ve lên khuôn mặt cậu.

    "Thật ngu ngốc," tay sĩ quan hừ nhẹ, "sao em lại chọn dính dáng tới quân phản loạn ấy chứ?"

    Jae Hwan chỉ im lặng nhìn hắn bằng ánh mắt căm thù.

    "Em đã suy nghĩ về điều ta nói lúc trước chưa?"

    Tên sĩ quan nhẹ giọng.

    "...

    Ta thật sự rất thích giọng hát của em.

    Nếu như em đồng ý trở thành người của ta, thì cái mạng nhỏ này may ra còn hy vọng giữ được."

    Seong Wu hơi bất ngờ.

    Hóa ra gã ta muốn em ấy sao?

    Jae Hwan phun một bãi nước bọt vào mặt hắn.

    Tên sĩ quan nổi giận, vung tay tát cậu.

    "Thằng nhóc khốn kiếp này!?"

    Hắn quơ quào lau mặt, rồi đứng phắt dậy, tông giọng trở lại ngoan độc: "Thằng nhóc Daniel kia xin tha chết cho em.

    Được thôi, ta sẽ không giết em đâu.

    Nhưng cứ chuẩn bị tinh thần bị lưu đày đi!"

    Seong Wu nghe đến hai chữ "lưu đày", tâm trạng còn hoảng hốt hơn lúc trước.

    Dù chỉ nghe qua lời đồn đại, nhưng cậu biết rằng tù nhân nhận hình phạt này sẽ phải đi đến một hòn đảo trơ trọi giữa biển, lao động khổ sai và chịu những hình thức tra tấn vô cùng dã man, có thể nói là sống mà không bằng chết.

    Tên sĩ quan đóng sập cửa, quay đầu rời đi.

    Seong Wu nhìn chùm chìa khóa giắt bên hông đang phát ra tiếng leng keng theo từng bước đi của gã, trong đầu hiện ra chút suy tính.

    ______________________________________________

    Ráng đợi tiếp nha .__.
     
    Back
    Top Dưới