Cập nhật mới

Khác Oneshot #1

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403971890-256-k845523.jpg

Oneshot #1
Tác giả: LNHKING
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm đầu tay ạ🙂)



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Oneshot #1
Truyện ngắn: Bí ẩn rùng rợn


Ở một thị trấn sâu trong lòng rừng rậm và ngoài vòng pháp luật, nổi tiếng với những vụ mất tích bí ẩn cùng hiện trường rùng rợn, Hải, một thanh niên có vẻ ngoài hiền lành và luôn né tránh xung đột, đang co rúm người chịu trận dưới những cú đấm đá không thương tiếc của bốn gã côn đồ trong một con hẻm nhỏ hôi hám.

Anh không chống cự, chỉ cố gắng che chắn những bộ phận quan trọng, hình ảnh của một nạn nhân đáng thương.

Khi đã thấy chán, một tên trong nhóm túm tóc Hải lôi đi: "Ra cánh đồng vắng vẻ đằng kia chơi với nó cho đã," hắn gầm gừ.

Chúng kéo lê cơ thể mềm oặt của Hải, người dường như đã sắp ngất đi vì đau đớn, đến một bãi cỏ cao quá đầu gối, nơi hoàn toàn vắng bóng người.

Ngay khi tên đầu tiên hăm hở lao vào định "khai tiệc" tiếp, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, và hắn rú lên khi một chiếc bẫy kẹp thú bằng kim loại siết chặt lấy cổ chân.

Ba tên còn lại chưa kịp hiểu chuyện gì thì mặt đất dưới chân chúng đồng loạt sụp xuống, để lộ những hố chông tạm bợ nhưng đủ sâu.

Từ trong bóng tối của lùm cây gần đó, một người đàn ông trung niên với vóc dáng vạm vỡ bước ra, ánh mắt lạnh lùng.

Ông ta không nói một lời, bình thản dùng một cây gậy gỗ lớn lần lượt đánh bất tỉnh cả bốn tên đang la hét trong hố bẫy, và rồi, ông ta cũng nhẹ nhàng vác luôn Hải, người đã lịm đi tự lúc nào, lên vai và biến mất vào màn đêm.

Hải tỉnh dậy trên một chiếc giường êm ái, cơn đau nhức toàn thân vẫn còn đó nhưng đã dịu đi nhiều.

Người đàn ông trung niên đang ngồi bên cạnh, ông ta mỉm cười hiền hậu: "Cậu tỉnh rồi à?

Đừng sợ, tôi đã đuổi bọn khốn đó đi rồi, cậu đã an toàn."

Ông ta đỡ Hải ngồi dậy và đưa cho anh một cốc nước ấm.

"Uống đi cho lại sức."

Hải cảm kích nhận lấy và uống một ngụm nhỏ, lòng thầm cảm ơn ân nhân cứu mạng.

Sau khi trấn an Hải, người đàn ông nói anh cứ nghỉ ngơi, ông ta ra ngoài xử lý nốt "một chút rắc rối".

Tò mò và vẫn còn run rẩy, Hải chậm rãi bước theo ra phòng khách.

Mới đặt chân ra, anh đã thấy những vết máu nhỏ giọt và dẫn vào một căn phòng bí mật.

Cảm thấy có điều chẳng lành, anh lo lắng lần theo vết máu, mở cửa căn phòng ra và cảnh tượng trước mắt khiến anh chết sững: bốn tên bắt nạt bị trói chặt vào bốn chiếc ghế, miệng bị nhét giẻ, và trên người chúng là vô số vết cắt, vết bầm tím, dấu vết của một cuộc tra tấn dã man.

Người đàn ông lúc này đang lau một con dao dính máu, nụ cười hiền hậu ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một vẻ thích thú đến bệnh hoạn.

"Cậu thấy đấy," ông ta thì thầm, "ta chính là kẻ mà cả thị trấn này đang run sợ.

Những vụ mất tích, những cái xác không toàn thây... là kiệt tác của ta."

Hải hoảng loạn tột độ, anh quay người định bỏ chạy, nhưng hai chân bỗng mềm nhũn, cơ thể cứng đờ không thể kiểm soát.

Cốc nước!

Anh nhận ra mình đã trúng thuốc.

Người đàn ông cười khà khà, ung dung bước tới trói nghiến Hải vào một chiếc ghế khác.

"Mày cũng sẽ là một phần trong bộ sưu tập của ta," hắn nói, giọng đầy phấn khích.

Hải run rẩy, nước mắt giàn giụa cùng sự sợ hãi bao trùm anh.

Tên sát nhân giơ con dao lên, định rạch một đường lên má của "nạn nhân" mới, nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi dao sắp chạm vào da, sợi dây trói trên người Hải đột ngột đứt phựt.

Sự sợ hãi trên gương mặt anh biến mất, thay thế bằng nụ cười lạnh lẽo, một nụ cười còn đáng sợ hơn cả tên sát nhân.

Nhanh như một con thú săn mồi, Hải vồ tới, bẻ gãy cổ tay cầm dao của gã đàn ông, và trong sự ngỡ ngàng tột độ của hắn, Hải dùng chính con dao của hắn và đâm hắn một cách điên cuồng, tàn bạo đến mức hắn tắt thở, mắt trợn ngược, máu bắn ra tung tóe.

Anh đứng dậy, phủi bộ quần áo, hoàn toàn bình tĩnh.

Hóa ra, anh chưa bao giờ uống cốc nước đó, anh chỉ ngậm trong miệng rồi nhổ đi khi hắn không để ý.

Trong lúc bị trói, sự "run rẩy" vì sợ hãi thực chất là chuyển động tinh vi để cắt đứt sợi dây thừng bằng một mảnh dao lam nhỏ anh luôn giấu trong gấu quần.

Mọi chuyện được tiết lộ: thị trấn này có tới hai tên sát nhân, và tên đàn ông kia chỉ là bề nổi.

Kẻ còn lại, không ai hay biết, thông minh hơn, nguy hiểm hơn, lại chính là Hải.

Anh đã cố tình để cho bọn côn đồ đánh đập mình, dụ chúng đến cánh đồng vắng chính là kế hoạch của anh để giết cả bốn tên mà không ai hay biết.

Sự xuất hiện của tên sát nhân kia chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng cũng thật tiện lợi.

Hải quay lại nhìn bốn tên côn đồ vẫn đang bị trói, chúng chứng kiến tất cả và giờ đang co rúm lại còn hơn cả lúc Hải bị đánh.

Anh tiến lại gần, đôi mắt trợn trừng vô cảm, nụ cười man rợ nở rộng trên môi.

Câu chuyện kết thúc bằng tiếng cười điên loạn của Hải, hòa lẫn trong tiếng hét tuyệt vọng và bị bóp nghẹt của bốn con mồi cuối cùng…

Hết truyện
 
Back
Top Bottom