Cập nhật mới

Khác [One Piece] Nơi Sóng Dừng Lại

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405824627-256-k888480.jpg

[One Piece] Nơi Sóng Dừng Lại
Tác giả: Suwanee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giữa một chuyến phiêu lưu rất bình thường (theo tiêu chuẩn của băng Roger), họ vớt được một cô nhóc từ biển
Không ai biết nhỏ từ đâu tới.

Không ai biết vì sao thuyền nát vậy mà nhỏ vẫn chưa chìm
Chỉ biết tên là Uyuime, nhưng cả tàu lười nên gọi là Umi



shanks​
 
[One Piece] Nơi Sóng Dừng Lại
GTNVV (•ө•)♡


Tên: Uyuihomi(hay là Umi)

Tuổi: 21 tuổi (lúc còn ở làng Foosha), 33 tuổi (hiện tại), 9 tuổi(sau khi băng Roger tan rã)

Ngoại hình:

Đồ ăn yêu thik: mực nướng, ghét: rau(củ thể là rau gì cũng không thích(ノಠ益ಠ))

Nhỏ sở hữu haki: Quan Sát, Vũ Trang

Vũ khí: song kiếm Nhật Bản (Nitō-ryū (二刀流, âm

Hán Việt: nhị đao lưu) là danh từ tổng hợp để chỉ kỹ thuật dụng kiếm, tấn công và phòng thủ hợp nhất bằng cách vận dụng hai thanh kiếm trên hai tay tả hữu.

Kỹ thuật này còn được gọi là Nitō Kenpō (二刀剣法, nhị đao kiếm pháp) trong võ học Nhật Bản.

Danh từ này còn được dùng để chỉ kỹ thuật vận dụng hai loại vũ khí khác bằng ở hai tay tả hữu.)

Thể thuật: Hải Lưu Taijutsu(tui lấy ý tưởng trong Naruto ó (ú_ú))

CP 9: Umi x Shanks nha mấy ní( ͡° ͜ʖ ͡°)

-----------------------

Có gì thì tui sẽ bổ sung thêm nhaa¯\_(ツ)_/¯
 
[One Piece] Nơi Sóng Dừng Lại
Chap 1: Hải Trình Có Thêm Một Miệng Ăn


— Đau quá...

Uyuihomi cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như bị kéo xuống bởi từng lớp sóng mệt mỏi.

Ánh sáng mờ nhạt trước mặt chập chờn, tan ra rồi lại tụ lại, khiến cô phải nheo mắt rất lâu mới phân biệt được xung quanh.

— Thuyền trưởng, cô nhóc hình như tỉnh rồi.

Giọng nói xa lạ vang lên, không quá to nhưng đủ rõ, kéo ý thức của cô quay về thực tại.

Những âm thanh lộn xộn — tiếng bước chân, tiếng vải áo sột soạt, tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền — lần lượt ùa vào tai.

— Ồ, nhóc con đáng yêu dậy rồi sao?

Một người đàn ông cúi người xuống, lọt vào tầm nhìn mờ mịt của cô.

Dáng vẻ cà la phất phơ, chiếc áo choàng khoác hờ hững trên vai.

Mái tóc đen cùng bộ râu xoăn khiến ông ta trông vừa lôi thôi vừa nguy hiểm.

Khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười lười biếng như đang trêu đùa.

Uyuihomi muốn lên tiếng, nhưng cổ họng khô rát, chỉ bật ra được một hơi thở yếu ớt.

Cô vô thức siết chặt tay, cảm giác đau âm ỉ từ khắp cơ thể truyền tới, nhắc nhở rằng mình vẫn còn sống — và đang ở trên một con thuyền hoàn toàn xa lạ.

— Đừng gắng sức, nhóc con.

Giọng người đàn ông trầm xuống đôi chút.

— Nhóc ngủ suốt một ngày rồi đấy.

Như con lười vậy

Một ngày... sao?

Trong đầu Uyuihomi hiện lên những mảnh ký ức rời rạc: biển đêm lạnh buốt, sóng lớn, cơ thể bị kéo chìm xuống, và một bàn tay nào đó nắm lấy cổ tay cô trước khi mọi thứ rơi vào bóng tối.

Cô chớp mắt, ánh nhìn vô thức dừng lại nơi chiếc mũ rơm treo hờ bên cổ ông ta.

— ...Đây là đâu vậy, ông già?

Giọng cô nhỏ và khàn, nhưng đủ để khiến người đàn ông bật cười khẽ.

— Ta mới gần năm mươi thôi.

Ông nhướng mày.

— Chưa già đến mức bị gọi là ông già đâu.

— Ông đủ tuổi làm ông nội tôi rồi đó...

Bỗng có một giọng nói chen ngang.

— Nè nhóc, tỉnh thật rồi hả?

Một giọng trẻ con vừa tò mò vừa ồn ào vang lên.

Uyuihomi hơi nghiêng mắt sang bên.

Tầm nhìn vẫn còn mờ, nhưng đủ để thấy hai đứa trẻ lớn hơn cô khá nhiều, chắc khoảng mười một, mười hai tuổi.(ah nhỏ đang 6 tuổi nha(・∀・))

Một đứa tóc đỏ, cười toe toét như vừa nhặt được chuyện vui.

Đứa còn lại tóc xanh, có một chiếc mũ đỏ nổi bật trông giống mấy chú hề trong rạp xiếc, khoanh tay, vẻ mặt khó ở hiện rõ.

— Nhìn yếu xìu vậy mà sống được ghê ha.

Đứa tóc xanh hừ một tiếng.

— Tưởng chết rồi chứ.

— Ê Buggy, nói chuyện nhỏ nhẹ chút coi!

Không có tình người gì hết!

Đứa tóc đỏ quay sang cốc bạn mình một cái, rồi cúi xuống nhìn Uyuihomi, nụ cười rạng rỡ.

— Đừng nghe nó, nó lúc nào cũng vậy đó.

Anh là Shanks!

Còn đây là Buggy!Tính tình khó ở

— Nè ai cho phép cậu được cốc đầu tôi?!

Buggy lập tức lao tới, hai đứa trẻ xoắn lấy nhau, vừa đánh vừa cãi om sòm ngay giữa khoang.

Uyuihomi ngơ ngác.

Hai cái tên lướt qua tai cô một cách mơ hồ.

Cô há miệng định nói gì đó, nhưng vừa mở ra đã ho khan một tiếng.

Shanks vội dừng tay, quay lại dặn dò:

— Nhóc cứ nằm yên đi, đừng cử động nhiều.

Chú Crocus nói nhóc mà giãy thêm là xỉu tiếp đó!

— Chết thì càng tốt, bớt một miệng ăn.

Buggy lầm bầm.

— Buggy

Giọng người đàn ông ban nãy vang lên, không lớn nhưng đủ khiến Buggy im bặt ngay lập tức.

Ông thẳng người dậy, khoanh tay trước ngực, cúi xuống nhìn Uyuihomi lần nữa.

Ánh mắt mang theo chút hứng thú không hề che giấu.

— Nghe đây, nhóc.

Ông nói chậm rãi.

— Đây là tàu của băng hải tặc Roger.

Ta là Gol D.

Roger, thuyền trưởng.

— ...Râu dơ hả?

Uyuihomi nghiêng đầu, giọng khàn khàn nhưng đầy nghi hoặc.

— Nghe tên kì quặc vậy.

Bộ ông không thích chăm sóc râu nên gọi là Râu bị dơ hả...

— Là Roger, nhóc đọc tên kiểu gì vậy!!

Người đàn ông lập tức phản ứng, giọng cao hẳn lên.

Uyuihomi chớp mắt, im lặng đúng hai giây, rồi nghiêm túc đáp:

— Thì râu ông nổi bật, tôi tưởng tên liên quan tới râu chứ.

Shanks quay mặt đi bịt miệng cười.

Buggy ôm bụng lăn ra sàn.

Roger đứng đơ ra một nhịp, sau đó bật cười ha hả:

— Nhóc này được đấy.

Mới sáu tuổi mà đã biết khịa người khác rồi.

— Bọn ta thấy con thuyền của nhóc trôi dạt giữa biển.

Roger nhún vai.

— Nghĩ bụng bỏ thì uổng, nên vớt lên luôn.

— Như vớt rác trôi sông á hả thuyền trưởng?

Shanks cười hề hề.

— Nhóc con, ăn nói cẩn thận.

Roger liếc cậu một cái

— Giờ mà nói xằn bậy nữa là ta bảo Rayleigh ném nhóc xuống dưới biển cho cá ăn đấy

Shanks lập tức cười trừ, Buggy quay mặt đi chỗ khác giả vờ không liên quan.

Roger cúi xuống, đặt tay lên đầu Uyuimi, xoa loạn mái tóc xanh sẫm còn phảng phất mùi muối biển.

— Vậy gọi nhóc là gì?

Uyuihomi im lặng vài giây, rồi khẽ đáp:

— Tôi tên là Uyuihomi, không nhớ họ...

Roger chẹp miệng, suy nghĩ đúng nửa giây.

— Khó nhớ quá.

Ông cười, ánh mắt liếc ra ngoài khoang, nơi biển xanh trải dài bất tận.

— Thôi gọi là Umi đi.

Vớt từ biển lên mà.

Nghe cũng dễ thương hơn.

— Umi!

Shanks sáng mắt lên.

— Nghe hay đó!

Buggy cau mày một chút.

— ...Nghe cũng được.

Uyuihomi nhìn bọn họ.

Đầu vẫn còn choáng, cơ thể đau nhức, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu — cô không còn cảm giác mình đang trôi dạt một mình giữa biển nữa.
 
Back
Top Bottom