Ôn Nhược Hàn sai Ôn Húc đem người đốt Vân Thâm Bất Tri Xứ, sai Ôn Triều cùng Ôn Trục Lưu diệt Liên Hoa Ổ, không những vậy hắn còn diệt rất nhiều gia tộc khiến bách gia căm hận đến tận xương tuỷ.
Xạ Nhật Chinh Chi được tiên môn bách gia cùng Tứ đại gia tộc gồm Vân Mộng Giang Thị, Lan Lăng Kim Thị, Cô Tô Lam Thị, Thanh Hà Nhiếp Thị liên minh diệt Ôn.
Cô Tô Lam Thị-Hàn thất
Thanh Hành Quân nằm trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt nhìn đệ đệ y Lam Khải Nhân, khàn khàn nói: Nhược Hàn....vẫn quyết định như vậy sao..?
Lam Khải Nhân thở dài: Haizzz...hắn mất trí rồi chúng ta cản không được....hắn cũng không còn là hắn nữa.
Vân Mộng Giang Thị-Liên Hoa Ổ ngày diệt môn
Ngu Tử Diên sau khi đưa Giang Trừng cùng Nguỵ Vô Tiện rời khỏi thì trực tiếp vào vòng chiến, nàng ngước nhìn đến hướng Kỳ Sơn lẩm bẩm: Liên Y nếu hắn biết ngươi chết rồi thì sẽ ra sao đây...
Không biết qua bao lâu Giang Phong Miên trở về nhìn thấy nương tử một thân chật vật, hắn liền xuất kiếm giúp nàng nhưng cuối cùng Liên Hoa Ổ cũng không thể giữ được.
Kỳ Sơn Ôn Thị-Bất Dạ Thiên
Ôn Nhược Hàn hắn chỉ vận trung y ngồi ở trong phòng nghỉ áo bào Diêm Vương Liệt Diễm được treo một bên, hắn ngồi đơn độc trên giường, tay vuốt nhẹ một dây buộc tóc màu trắng đã phai màu, hắn không kìm được lệ tuyến chảy dài nhớ lại chuyện lúc trước.
Năm đó hắn còn là thiếu chủ của Kỳ Sơn Ôn Thị, hắn chưa tẩu hoả nhập ma.
Kỳ Sơn Ôn Thị
Trên tông chủ vị đang ngồi kia vận áo bào Diêm Vương Liệt Diễm thần sắt ôn nhu nhìn thiếu niên đang đứng phía dưới, nhẹ nhàng nói: Nhược Hàn vài ngày nữa con đến Vân Thâm học đi, mấy ngày trước Lam Tông Chủ có gửi ta thư mời.
Thiếu niên kia chính là Ôn Nhược Hàn, Ôn thiếu chủ của Kỳ Sơn Ôn Thị, hắn cúi người đáp: Vâng, phụ thân
Vài ngày sau đoàn người của Kỳ Sơn dẫn đầu là Ôn Nhược Hàn đến Vân Thâm Bất Tri Xứ.
Vân Thâm Bất Tri Xứ được mệnh danh là tiên cảnh chốn bồng lai, nơi ngụ trong mây, quanh năm bao phủ bởi sương mù, phong cảnh hữu tình, thích hợp làm thơ.
Đó là những gì Ôn Nhược Hàn nghĩ khi chưa thấy được bản gia quy hơn mấy ngàn điều kia mà cho dù thấy thì hắn cũng chả thèm quan tâm.
Sau khi bái phỏng tiên sinh được môn sinh đưa về trúc xá nghỉ ngơi thì hắn đi dạo.
Ôn Nhược Hàn từ nhỏ đã là thiếu chủ đối với Kỳ Sơn chính là dưới một người trên vạn người nên hắn vô cùng cô độc.
Hắn dạo quanh một hồi liền dừng ở một trúc xá khác hắn quan sát một lúc thì nhận thấy hình như trúc xá này là trúc xá của Kiều Linh Văn Thị nổi tiếng chủ tu thần hồn, hắn ngó qua ngó lại rồi dừng trên một thân ảnh bạch y đang ngồi bên bàn đá uống trà.
Ôn Nhược Hàn lần đầu cảm giác được khuôn mặt nóng lên trông thấy rõ, hắn say đắm người kia khi chỉ lần đầu gặp mặt!
Người kia vận bạch y trắng tuyết thêu gia văn Kiều Linh Văn Thị, làn da trắng đến gần như hòa với màu áo, tóc tùy ý xõa, bóng lưng thẳng tấp, mi dài mày liễu, sóng mũi cao thẳng, đôi môi nhạt màu hồng nhẹ kiêu lên vẻ đẹp khó diễn tả, Ôn Nhược Hàn nhìn đến đôi mắt nó đặc biệt đến lạ.
Nó mang một màu huyết sắc khiến khuôn mặt y nổi bậc càng thêm nổi bậc.
Người kia đột nhiên quay đầu nhìn hắn khẽ mỉm, nhẹ đặt chung trà xuống rồi lại hướng hắn đi tới.
Y đến càng ngày càng gần, Ôn Nhược Hàn thấy y cười thì càng u mê nhìn đến thất thần.
Người kia đến cách hắn một khoảng gần sảy tay rồi nói: Công tử đứng đây đã lâu rồi, ngươi tìm ai sao?
Giọng nói nhẹ nhàng không quá trầm nhưng vào tai hắn như là mật ngọt, Ôn Nhược Hàn khẽ lắc đầu, đáp: Ta đến đây ngày đầu, chỉ định đi dạo mà không ngờ mình đã đi xa
Người kia ồ lên một tiếng rồi cười, ánh mắt tạo thành hình bán nguyệt đẹp mắt hướng hắn nói: Trời không còn sớm ngươi cũng không nên nén lại lâu
Ôn Nhược Hàn nhìn thấy y cười trong lòng khó hiểu dân lên một cỗ ấm áp, do dự một hồi rồi nói: Ta có thể kết bằng hữu với ngươi?
Người kia gãi đầu, một lát rồi đáp: Cũng được, ta tên Mộng Liên Y nay đã 15, còn ngươi tên gì?
Ôn Nhược Hàn mỉm cười: Ta tên Ôn Nhược Hàn, bằng ngươi, mai ngươi có lên lớp không?
Mộng Liên Y gãi đầu, cười ngốc: Nói thật thì ta không có tới nghe giảng đâu, ta vốn là y sư a còn là tu luyện thần hồn, chưa từng học về kiếm pháp lại không tinh thông tà túy vô đó e là có nguy chứ không lành.
Ôn Nhược Hàn phì cười, đáng yêu quá: Khi nào ngươi rảnh ta liền dạy ngươi kiếm pháp, được không?
Mộng Liên Y gật đầu xem như đồng ý, họ nói thêm một lát thì Ôn Nhược Hàn quay về trúc xá.
Sau khi xác định người đi xa một bóng người chạy trêu chọc Mộng Liên Y: Haha nhị ca huynh nói dối không chột dạ sao a, haha y dược, kiếm pháp, roi pháp, trận pháp, nguyên văn còn có cả thần hồn ai qua được huynh nha~đường đường là Liên Y Thánh Quân nay lại thành phế vật a?
Ta phải báo cho đại ca mới được.
Mộng Liên Y bó tay với nàng.
Nàng tên Văn Thiên Linh đích nữ Kiều Linh Văn Thị: Muội thôi đi nha, thúc thúc lo muội đi đánh người ta nên mới bảo ta đến xem muội, không giấu thân phận sao làm việc đây?
____________
TRUYỆN LÀ DO TG TƯỞNG TƯỢNG RA THÔI
CÓ PHẦN HACK NĂNG LỰC CỦA LIÊN Y MỘT CHÚT
ĐỘT NHIÊN MUỐN VIẾT ÔN TÔNG CHỦ ĐAU TÂM MỘT CHÚT A