Xét về thành tích học tập, lớp của Như tuy không đến mức "dưới đáy xã hội" nhưng cũng không phải lớp chọn của trường.
Trong lớp hội tụ đủ thành phần, từ mọt sách chăm học, hội "gossip" biết đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, vài thằng wibu lỏ, một nhóm "trùm lớp" và những đứa không theo phe phái nào giống như nó.
Trường Như vẫn là trường cấp Hai công lập bình thường, thậm chí còn khá có tiếng trong thành phố, tất nhiên sẽ không xuất hiện mấy thằng đầu gấu, tệ nạn, đánh nhau bị đình chỉ hay nghỉ học vì dính bầu.
Trùm lớp nó chẳng qua chỉ là một nhóm vài thằng con trai nhà có điều kiện, thích chơi trội, yêu đương loạn xạ hết cả lên và hay tỏ ra lõi đời.
Trong mắt Như, chúng nó chẳng khác nào đám gà con khoác lông công, lố bịch hết sức.
Như hơi khinh nhóm này, mà Long lại là một trong những thành viên cứng của hội "trùm lớp".
Nó đưa mắt nhìn thằng con trai đang bê chồng sách to đùng ung dung đi trước mặt mình, thở dài thườn thượt.
Thế quái nào mà Đặng Quang Long lại hội tụ đủ hết tất cả những yếu tố nó ghét nhất cơ chứ, đúng là trò đùa số phận.
"Có nặng quá không?"
Thấy Như đi chậm rì rì, Long quay lại, sốt sắng hỏi han, "Đưa hết đây tao bê cả cho."
Sáng nay lớp trưởng các lớp phải xuống thư viện nhận sách Giáo dục địa phương mang về phát cho lớp, Như chưa cần mở miệng yêu cầu một bạn nam đi theo hỗ trợ thì Long đã chủ động xung phong.
"Không sao, có mấy quyển thôi mà."
Như lắc đầu đáp.
Sách được cho vào hai túi, một túi to và một túi nhỏ, Như để Long ôm túi to, còn mình xách túi nhỏ.
Túi của Như chỉ có gần chục quyển, trọng lượng chẳng đáng là bao, nhưng Long lại thấy áy náy vì mình để con gái phải bê đồ.
Cậu ta cứ lảm nhảm:
"Vài quyển sách bọ mà cũng phải chia ra hai người bê nữa."
"Chân mày khỏi hẳn chưa đấy?
Còn đau không?"
"Tiết sau là tiết gì ấy nhỉ?"
"Vãi lại học Sử à, cô Sử dạy buồn ngủ bỏ mẹ."
Long lúc nào cũng rất nhiệt tình với mọi người, tính cậu ta vui vẻ, vô tư, dù thi thoảng nghịch ngu và hay bày trò nhưng cô giáo và các bạn trong lớp vẫn rất quý.
Đôi lần, Như cũng suýt bị vẻ ngoài tốt bụng và ngu ngốc của Long tẩy não, cũng may Long vẫn là một thằng lờ đào hoa reo rắc tương tư khắp nơi.
Chỉ cần thấy cách Long đối xử với mấy đứa con gái là Như tỉnh lại liền.
Vừa bước đến cửa lớp, Như lập tức nhíu mày.
Lớp học nhốn nháo, vài thằng con trai đuổi nhau ầm ầm quanh lớp, bàn ghế xộc xệch, dưới sàn vương vãi giấy rác và vỏ bánh từ giờ ra chơi.
Nó nhìn lên bục giảng, thấy bảng vẫn chi chít chữ của tiết trước, lớp phó lao động đang uể oải lau bảng một mình.
"Hôm nay bàn nào trực nhật?"
Như cao giọng.
Vài đứa ngừng hoạt động, ngẩng lên liếc Như, rồi lại cúi xuống làm việc riêng.
Lớp vẫn ồn ào, chẳng ai thèm quan tâm, coi như không phải việc của mình.
Như để chồng sách xuống góc nhỏ bên cạnh bàn giáo viên, hỏi lớp phó lao động:
"Nay bàn nào trực đấy Linh?"
"Bàn của Huyền My, Tùng, Đức Minh."
Linh ấm ức nói, "Hôm nay Đức Minh không đi học, My thì về trước, để một mình Tùng dọn cả lớp và lau bảng suốt buổi sáng.
Chiều Tùng không chịu trực nữa, còn con My đi đâu từ lúc ra chơi rồi ấy."
Như thở hắt ra, cao giọng:
"Tùng lên lau bảng đi, sắp vào tiết rồi."
"Sáng nay tao trực rồi."
Tùng tựa vào lưng ghế, vẻ mặt nhăn nhó, mắt nhìn thẳng vào Như, không hề có vẻ chột dạ, "Bàn ba đứa mà cả buổi sáng mỗi mình tao lau bảng quét lớp, con My chưa làm cái gì hết, chiều tao không trực nữa đâu."
Như nói:
"Thì hôm nay vẫn là lịch trực của bàn mày, mày có thể phân công riêng với hai đứa kia, bảo chúng nó trực hôm khác."
Tùng cãi cùn:
"Tao mặc kệ, tao không cần biết, tao làm hết việc của tao rồi."
Long nhướng mày, để chồng sách trên tay xuống:
"Sáng tao cũng thấy Linh quét lớp mà?"
Linh cắn môi:
"Thì tại có mỗi mình Tùng trực, nó làm qua loa chống đối nên tao phải dọn lại, lỡ Sao Đỏ đi kiểm tra trừ điểm thi đua lớp."
Như cảm thấy thái dương mình giật giật, nó quắc mắt nhìn Tùng:
"Đ** ** thế trực nhật là việc của con Linh à?
Đã phân công theo bàn rồi, chúng mày có vấn đề gì thì tự thống nhất riêng với nhau, đâu ra cái kiểu đấy đấy?
Lên lau bảng!
Mày không lau thì cả bàn trực thêm hôm nữa!"
Tùng đứng dậy, thách thức:
"Thích phạt thì tùy, tao đếch làm nữa đấy."
Như chuẩn bị nổi điên thì Long đứng chắn trước mặt nó, bình tĩnh thương lượng với Tùng:
"Đức Minh với My không trực nhật nên phạt thêm một ngày, hôm nay mày phải trực một mình nên lần sau đến lượt bàn mày thì mày không phải làm nữa, cho hai đứa kia tự trực.
Như thế được không?"
Tùng nể mặt Long, thái độ dịu xuống:
"Thế thì còn được.
Nhưng hôm nay tao trực một mình cả sáng rồi..."
Như đảo mắt, cười khẩy.
Rõ ràng sáng nay Linh phải hì hục chạy theo dọn lại lớp hộ Tùng, thế mà thằng này nói chẳng biết ngượng.
Long gật đầu:
"Chiều tao với mày trực, tao lau bảng giặt giẻ cho, mày quét qua lớp một tí đi, cô sắp vào rồi."
Đoạn, cậu ta quay lại cầm giẻ lau bảng trên tay Linh, cười an ủi:
"Linh về chỗ ghi phạt Minh với My đi, rồi thông báo cho chúng nó.
Nếu hai đứa không chịu thì bảo tao và Như."
Cảm xúc của Như lúc này hơi hỗn loạn.
Nó vừa thấy khó chịu khi đột ngột bị Long nhảy vào chặn họng, lại vừa thấy nể cách xử lý của cậu ta.
Dù sao Long cũng từng làm lớp trưởng suốt một năm, uy tín vẫn còn đó, bản thân cậu ta cũng có năng khiếu lãnh đạo và được mọi người trong lớp tin phục hơn nó.
Như mím môi, im lặng lúi húi lấy sách phát cho cả lớp, cố dằn sự bực bội trong lòng xuống.
Trái ngược với Như, lúc này Linh thấy mình như đã biết nói tiếng yêu đầu tiên, mặt mũi nó đỏ bừng, tim đập thình thịch, bước về chỗ lấy sổ phân công trực nhật ra mà trong đầu chỉ toàn hình ảnh Đặng Quang Long.
Long mạnh mẽ đứng chắn trước mặt nó, Long điềm tĩnh giải quyết vấn đề, Long ga-lăng cầm lấy giẻ lau trên tay nó, Long nở nụ cười đẹp rạng ngời bảo nó đi về chỗ.
Ôi không, trái tim nó đã thuộc về Long mất rồi!!!
Khi Như phát xong sách Giáo dục địa phương và quay về chỗ ngồi, Long cũng giặt xong giẻ lau, cậu ta lau lại bảng lần nữa rồi mới đi xuống.
"Mày đừng cãi nhau với thằng Tùng."
Long thì thầm với Như, "Thằng này bẩn tính lắm, nó hay nói xấu, đặt điều mấy đứa con gái trong lớp.
Sau này có va chạm gì với nó thì cố mềm mỏng một tí, gây thù chuốc oán với nó không tốt đâu."
Như thoáng bất ngờ, nó hơi xấu hổ vì lúc nãy đã nghĩ oan cho Long, nó cứ tưởng Long cố tình lấy le thể hiện trước mặt gái.
Nó không muốn cảm ơn Long nên nói lảng sang chuyện khác:
"Sao mày phải trực cùng nó, hôm nay nó trực cả ngày thì lần sau nó không phải trực nữa.
Con My với thằng Minh cũng bị phạt thêm một ngày còn gì, thằng Tùng có thiệt đâu."
Long nhún vai:
"Cãi nhau với nó làm gì cho tốn thời gian, nó chịu trực nhật là được rồi, tao lau bảng thêm vài tiết có sao đâu.
Cô Sử vào thấy lớp bẩn lại mắng hết nửa tiếng thì mệt vờ lờ."
Như ngẫm nghĩ, cảm thấy Long quả thật có tố chất làm lớp trưởng hơn mình.
Nó đề nghị:
"Hay để tao xin cô cho mày làm lớp trưởng nhé?"
"Thồi."
Long hoảng sợ xua tay, "Có chuyện gì cô chủ nhiệm toàn lôi đầu lớp trưởng lên mắng đầu tiên, tao sợ lắm rồi!!"
Như đặt tay lên vai Long, chân thành nói:
"Việc khó dành cho người tài.
Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai?"
Long gỡ tay Như ra:
"Phần mày đấy, của mày hết."
"..."
Chó thật.
***
20/10 năm nay, trường Như yêu cầu mỗi lớp phải chuẩn bị một tiết mục văn nghệ hoặc thể hiện năng khiếu (vẽ, làm thơ, diễn kịch...).
Nhà trường sẽ tổ chức ba vòng loại, cuối cùng chọn ra mười lớp xuất sắc nhất biểu diễn trên sân khấu chào mừng ngày phụ nữ Việt Nam.
Nghe nói giải nhất được năm triệu, giải nhì được ba triệu, giải ba được một triệu còn giải khuyến khích được năm trăm.
Lớp Như không ham lắm.
Thứ nhất, chúng nó đều đã là học sinh cuối cấp, ôn thi bận tối mắt tối mũi.
Thứ hai, cả lớp chẳng bói nổi một đứa có tài năng gì để cạnh tranh với lớp người ta.
Chúng nó đã chấp nhận sự tầm thường của bản thân, nhưng cô chủ nhiệm thì không.
Cô Tâm xin hẳn một tiết thể dục để triệu tập cả lớp bàn bạc chuyện thi thố.
"Nào, từng bạn một nói cho cô biết năng khiếu cá nhân."
Cô mở tờ danh sách lớp, tay kia cần sẵn bút chuẩn bị ghi chú, "Bắt đầu từ Quỳnh Anh."
Quỳnh Anh: "Em biết gấp hạc giấy ạ."
Thế Anh: "Em có thể ngủ trong hai phút."
Khánh Chi: "Em biết viết chữ bằng tay trái có tính không cô?"
Đức Dương: "Em biến làm núi lửa từ baking soda và giấm."
Thùy Dương: "Em thuộc 100 số đằng sau số pi."
...
Long: "Em biết giả tiếng động vật kêu.
Em có thể bắt chước tiếng chó, 'worf worf', em cũng biết bắt chước tiếng lợn..."
"Được rồi."
Nghĩ đến cảnh học sinh của mình lên sân khấu giả tiếng chó sủa, cô Tâm vội vàng ngắt lời, "Bạn tiếp theo."
Thêm vài người nữa thì đến Như.
Nó ngẫm nghĩ một lúc:
"Em biết đánh nhau...
à nhầm múa võ ạ.
Em được hoàng đai vovinam rồi ạ."
Long quay sang nhìn Như bằng ánh mắt phức tạp, cậu ta nuốt khan, nói nhỏ:
"Trước đây tao trẻ người non dạ, mày đừng có chấp nhé."
Như liếc Long, không thèm đáp.