Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [On-going] Duyên Trời Đã Định

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403563537-256-k980168.jpg

[On-Going] Duyên Trời Đã Định
Tác giả: _arthan_
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Như và Long không ưa nhau từ hồi học cấp Hai.

Ân oán giữa hai đứa chúng nó có thể kể cả ngày cũng không hết.

Long chê Như đanh đá, khó gần, trông như con trai, chẳng ai ưa.

Như chê Long đần, lắm lời, chỉ có chó mới thích.

Bạn cùng lớp thấy hai đứa nó chí chóe suốt ngày, thắc mắc:

"Sao hai đứa mày cứ gây sự với nhau suốt thế?

Chúng mày thích nhau à?"

Như nhảy dựng lên như mèo bị dẫm phải đuôi:

"Có chó mới thích nó!"

Long không chịu thua kém:

"Tao là chó tao cũng không thích con Như!"



vietnam​
 
[On-Going] Duyên Trời Đã Định
Giới thiệu


Tên truyện: Duyên Trời Đã Định (cùng vũ trụ Chanh Mật Ong)

Tác giả: Trà Hoa Đậu Biếc

Thể loại: Học Đường, Hài Hước, Oan Gia Ngõ Hẹp

Số chương: (dự kiến) 40 chương

Tình trạng: 2/40

Hình thức đăng tải: Đăng lên fanpage Trà Hoa Đậu Biếc trước, reup ở Wattpad và Rookies sau

Giới thiệu:

Như và Long không ưa nhau từ hồi học cấp Hai.

Ân oán giữa hai đứa chúng nó có thể kể cả ngày cũng không hết.

Long chê Như đanh đá, khó gần, trông như con trai, chẳng ai ưa.

Như chê Long đần, học dốt, lắm lời, chỉ có chó mới thích.

Bạn cùng lớp thấy hai đứa nó chí chóe suốt ngày, thắc mắc:

"Sao hai đứa mày cứ gây sự với nhau suốt thế?

Chúng mày thích nhau à?"

Như nhảy dựng lên như mèo bị dẫm phải đuôi:

"Có chó mới thích nó!"

Long không chịu thua kém:

"Tao là chó tao cũng không thích Như!"

Trích đoạn 1:

Như trầm mặc nhìn cái chân bị bó bột to đùng của mình, dùng một chút kiên nhẫn ít ỏi còn sót lại nói với Long:

"Mày không cần xin lỗi, từ giờ mày đem theo cái thước dây, bao giờ thấy tao mày tự động tránh xa ba mét là tao đội ơn mày lắm rồi."

"Khồng!!"

Long đặt cả hai tay lên vai Như lắc lắc, "Mày làm thế tao thấy có lỗi lắm, mày phải để tao chịu trách nhiệm!"

Con bé ghét bỏ đẩy Long ra xa, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Mày muốn chuộc lỗi chứ gì?"

"Đúng vậy!"

Long gật đầu một cái thật mạnh, trông mong nhìn nó.

"Bây giờ mày ra cầu thang nhà B ngã bong gân, xong mày đợi đến lúc chân sắp khỏi hẳn thì mày đứng đây cho tao nhảy từ trên bàn xuống."

Nó híp mắt nhìn cậu ta, khóe môi cong lên, "Tao nặng có 42kg thôi, bàn chân mày chỉ cần chịu lực 420 Newton trong khi chân tao phải chịu tận 680 Newton, lời cho mày quá rồi nhé."

Long chần chừ:

"...

Để tao về mua thước dây."

"Nên thế Long ạ."

Trích đoạn 2:

"Mày là trẻ con à?"

Long dẩu môi vứt đồ đạc xuống phần bàn còn lại, nhìn nét bút chia đôi bàn bằng vẻ mặt khinh bỉ, "Đến con em tao học mầm non cũng biết chia sẻ bàn ghế với bạn cùng lớp."

"Kệ tao."

Như không thèm ngẩng lên nhìn Long, cúi đầu lục tìm hộp bút trong cặp.

Long chợt vứt bút bi sang phần bàn của Như, nhướng mày:

"Nếu đồ của tao vô tình sang chỗ mày thì sao?"

"Thì nó sẽ thành của tao."

Nó thản nhiên nhặt bút lên nhét vào hộp bút.

"Thế à."

Long cười một cách rất ngứa đòn, để cả cánh tay lấn qua vạch, "Mày định làm gì?

Mang tao về nhà à?"

Như bình tĩnh lấy trong cặp cái thước kẻ 30 centimet to đùng, nhìn Long một cách nguy hiểm:

"Mày đoán xem."
 
[On-Going] Duyên Trời Đã Định
Chương 1: Oan gia ngõ hẹp


Như trầm mặc nhìn cái chân bị bó bột to đùng của mình, dùng một chút kiên nhẫn ít ỏi còn sót lại nói với Long:

"Mày không cần xin lỗi, từ giờ mày đem theo cái thước dây, bao giờ thấy tao mày tự động tránh xa ba mét là tao đội ơn mày lắm rồi."

"Khồng!!"

Long đặt cả hai tay lên vai Như lắc lắc, "Mày làm thế tao thấy có lỗi lắm, mày phải để tao chịu trách nhiệm!"

Con bé ghét bỏ đẩy Long ra xa, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Mày muốn chuộc lỗi chứ gì?"

"Đúng vậy!"

Long gật đầu một cái thật mạnh, trông mong nhìn nó.

"Bây giờ mày ra cầu thang nhà B ngã bong gân, xong mày đợi đến lúc chân sắp khỏi hẳn thì mày đứng đây cho tao nhảy từ trên bàn xuống."

Nó híp mắt nhìn cậu ta, khóe môi cong lên, "Tao nặng có 42kg thôi, bàn chân mày chỉ cần chịu lực 420 Newton trong khi chân tao phải chịu tận 680 Newton, lời cho mày quá rồi nhé."

Long chần chừ:

"...

Để tao về mua thước dây."

"Nên thế Long ạ."

Nghiệt duyên giữa Như và Long bắt đầu từ năm lớp Tám.

Hồi đầu năm lớp Tám, lớp trưởng lớp nó chuyển trường, cô giáo còn chưa kịp bầu lớp trưởng mới thì Long đã giơ tay xung phong rất nhiệt tình cùng lời cam kết:

"Em sẽ dẫn dắt 8A2 đi theo tư tưởng và đường lối đúng đắn của Đặng Quang Long, đưa lớp mình sánh vai với các lớp chọn một và đá các lớp khác ra chuồng gà."

Mặc dù trông Long không uy tín lắm nhưng cô chủ nhiệm không nỡ dập tắt ngọn lửa nhiệt tình của cậu ta, thế là cô đành nhắm mắt giao trứng cho ác, thầm nhủ cùng lắm lớp bị tụt thi đua nửa học kỳ, đến học kỳ sau cách chức thằng bé là được.

Ngoại trừ hay vi phạm nội quy và đầu trò mấy vụ phá làng phá xóm thì Như thấy Long làm lớp trưởng cũng không đến nỗi.

Đó là cảm nhận trước khi nó bị thằng trẻ trâu đấy nhằm vào.

Chỉ vì nó vô tình dẫm phải đôi Jordan hơn chục củ của Long, vô tình hất nước lau sàn lên người Long, vô tình làm đổ bát mì của Long... và n lần "vô tình" khác, Long bắt đầu ghim nó, coi nó như con nô tì để sai bảo, cứ khi nào lớp có việc là Long sẽ nhớ đến Vũ Quỳnh Như đầu tiên.

Thực ra Như thấy Long vẫn còn khá nhân đạo, thường Long chỉ sai nó làm mấy việc lặt vặt linh tinh, còn việc nặng như bê vác bàn ghế hay đồ đạc vẫn sẽ giao cho đám con trai.

Sự chèn ép này ở trong mức chịu đựng được, hơn nữa Như biết nó là đứa có lỗi trước, cho nên nó tự nhủ chỉ cần nhịn nốt học kỳ này là được, đến kỳ sau kiểu gì thằng lờ này cũng bị cách chức.

Nhưng mà thế sự vô thường, đã hơn một năm trôi qua cô chủ nhiệm vẫn không thèm đổi lớp trưởng dù Như thấy Long làm lớp trưởng như cái quần què (không hẳn là như cái quần què, tại nó ghét Long thôi).

Như đoán tại vì cô thấy lớp đứng cuối danh sách thi đua nhiều cũng quen, giờ bầu lại lớp trưởng rất phiền phức, chỉ cần chịu nốt một năm là lũ giặc này ra trường rồi.

Trong cái rủi có cái may, nhờ vụ Long nhảy từ trên bàn trúng chân Như khiến nó bị gãy chân, cô giáo đã dành cả tiết mắng cậu ta, bắt cậu ta về viết bản kiểm điểm có chữ ký phụ huynh và thu hồi luôn chức lớp trưởng.

Trong cái may có cái xui, lớp phó Vũ Quỳnh Như đang què chân bị đẩy lên làm lớp trường vì cả lớp chẳng có đứa nào đáng tin cậy cả.

Họa vô đơn chí, Long bị cô chuyển đến ngồi cạnh Như để Long hỗ trợ Như trong lúc Như không tiện đi lại.

Cả Long và Như đều rất bất mãn với quyết định này của cô, nhưng hai đứa chúng nó chẳng có lý do gì để phản đối.

"Đừng đụng vào người tao, đừng đụng vào đồ của tao và đừng lấn sang chỗ của tao."

Như nói liền tù tì khi thấy Long ôm sách vở chuyển đến, nhanh tay cầm thước và bút chì kẻ một vạch cắt ngang bàn, "Nếu đồ của ai vượt qua vạch thì sẽ trở thành của người kia."

Như cũng không muốn làm cái trò "chia lãnh thổ" của mấy đứa tiểu học đâu, nhưng nó ghét tiếp xúc gần với con trai, mà bi kịch thay, thằng Long lại là kiểu thích ôm ấp đụng chạm người khác.

Thực ra với con gái thì việc đụng chạm chỉ dừng lại ở mức khoác vai, nắm tay, bẹo má, xoa đầu, nếu thằng khác làm trò đấy thì đã bị đám con gái đánh cho to đầu, nhưng Đặng Quang Long là ngoại lệ.

Theo như mọi người nhận xét thì thằng Long rất đẹp trai (Như không thấy thế), nó lại còn nhiệt tình, quảng giao, thân thiện, hiển nhiên nó cực kỳ nổi tiếng trong trường và rất được mọi người yêu quý.

Như có cảm giác Long chưa bao giờ gặp khó khăn trong việc làm thân với người khác.

Không chỉ vậy, Long rất ga-lăng với con gái.

Điều này Như phải công nhận, vì nếu gom lại hết những lỗi lầm nó lỡ gây ra cho Long thì thằng Long đấm nó chục phát cũng không oan, thế mà cậu ta chỉ gây khó dễ nó mấy chuyện cỏn con thôi.

Như từng nghĩ nó có thể bỏ qua ân oán làm bạn với Long, nhưng vừa nhìn thấy bàn chân bị bó thạch cao thành một cục to đùng, nó cảm thấy cả đời nó không thể thân thiết với thằng trẻ trâu này được.

"Mày là trẻ con à?"

Long dẩu môi vứt đồ đạc xuống phần bàn còn lại, nhìn nét bút chia đôi bàn bằng vẻ mặt khinh bỉ, "Đến con em tao học mầm non cũng biết chia sẻ bàn ghế với bạn cùng lớp."

"Kệ tao."

Như không thèm ngẩng lên nhìn Long, cúi đầu lục tìm hộp bút trong cặp.

Long chợt vứt bút bi sang phần bàn của Như, nhướng mày:

"Nếu đồ của tao vô tình sang chỗ mày thì sao?"

"Thì nó sẽ thành của tao."

Nó thản nhiên nhặt bút lên nhét vào hộp bút.

"Thế à."

Long cười một cách rất ngứa đòn, để cả cánh tay lấn qua vạch, "Mày định làm gì?

Mang tao về nhà à?"

Như bình tĩnh lấy trong cặp cái thước kẻ 30 centimet to đùng, nhìn Long một cách nguy hiểm:

"Mày đoán xem."

Thật lòng mà nói, Long có hơi sợ Như.

Chính xác hơn thì, cậu sợ cái thước kẻ dài 30 centimet của Như.

Long có cảm giác Như có mối thù sâu sắc với cậu lắm, bởi vì chỉ cần cậu vừa cử động một cái là nó quay sang lườm cậu cháy cả mặt, thậm chí đôi khi cậu chỉ vô tình chạm vào người nó một cái thôi là cánh tay ngay lập tức có thêm vài vệt đỏ.

Thực ra Long biết nếu có thằng ngu nào nhảy từ trên bàn xuống làm cậu gãy chân thì cậu cũng sẽ cáu nó vãi l**, cho nên cậu hoàn toàn có thể lý giải sự khó ở của Như và cố gắng nhường nhịn nó.

Biết thì biết vậy nhưng bị bạn cùng bàn ghét bỏ ra mặt vẫn khiến Long thấy hơi tủi thân một chút.

Từ mẫu giáo lên cấp Hai, Long chưa từng gặp một đứa con gái nào cứng đầu giống Như cả.

Lớp 9A2 ở trên tầng ba, người lành lặn leo lên leo xuống đã hết cả hơi, Như lại còn bị què chân, thế mà nó nhất quyết không chịu để cậu giúp, cứ phải cố chấp ôm cái nạng lò dò bước từng bậc thang một.

Thú thực, Long thấy hơi ngưỡng mộ Như, không phải đứa nào cũng có thể vừa ngu vừa nghị lực giống nó.

Sự cố chấp của Như kết thúc khi nó suýt chút nữa trượt chân ngã cầu thang.

Vì Như bị Long làm gãy chân nên lúc nào cậu cũng để ý đến nó hơn bình thường, rất may khi đó cậu phản ứng nhanh, kịp thời vươn tay kéo nó lại.

Từ sau hôm ấy, cuối cùng Như cũng chấp nhận để Long cõng nó lên xuống cầu thang, thái độ của con bé đối với cậu cũng bắt đầu cải thiện.

Thân nhau hơn một chút Long mới nhận ra không phải Như ghét cậu, mà do Như ghét tiếp xúc gần gũi với con trai.

Long đoán đúng được một nửa.

Như ghét tiếp xúc với con trai chỉ là một phần lý do, lý do lớn nhất đó là Như không ưa cái tính hồn nhiên quá mức của Long.

Nói Long vô duyên thì hơi nặng lời, nhưng Như thấy Long chẳng có ý tứ gì cả, cậu ta là một thằng con trai 15, 16 tuổi chứ có phải trẻ con đâu mà gặp đứa nào cũng bắt tay bắt chân, quàng vai bá cổ.

Long thân thiết với con trai thì không nói làm gì, nhưng tiếp xúc với con gái cậu ta cũng chẳng biết giữ ý.

Chính vì cái kiểu khoác vai Thu, xoa đầu Hương, véo má Ngân, nghịch tóc Nguyệt... chẳng chút kiêng dè của Long khiến Như thấy ngứa mắt, bởi vậy Như không thể nào thân thiết với cậu ta được.

Như cảm thấy kiểu con trai như Long quá đào hoa, chẳng biết cậu ta vô tình hay cố ý mà đi gieo tương tư cho hết gái lớp nó đến gái lớp khác, người ta sứt mẻ tình chị em vì cậu ta, còn cậu ta lúc nào cũng trưng ra khuôn mặt ngây thơ vô tội.

Như tự nhận thấy nó đã thể hiện thái độ xa lánh một cách rất rõ ràng và tha thiết, thế mà Long như thằng ngu ấy, cậu ta càng lúc càng thích bám lấy nó bày trò con bò.

Chẳng lẽ mạch não của cậu ta không được bình thường?

Đúng là ở một khía cạnh nào đó thì Long không bình thường lắm thật.

Từ ngày ngồi với Như, Long bắt đầu quen dần với sự bạo lực và mấy câu chửi mượt như Sunsilk của Như, hôm nào mà không được nghe nghệ thuật ngôn từ của Như là Long sẽ thấy trống vắng khó tả.

Long chẳng cần tốn công chọc Như để nghe chửi, chỉ riêng sự tồn tại của cậu ta đã đủ khiến Như phải khẩu nghiệp.

"Tao chưa thấy ai từng làm lớp trưởng mà học dốt được như mày cả Long ạ."

Như thở dài, bất lực viết công thức định lý Vi-et ra nháp, đập xuống trước mặt Long.

"Ai quy định làm lớp trưởng phải học giỏi?"

Long nhún vai, chép lại công thức ra vở.

Ừ thì đúng là không ai quy định thật, nhưng đó không phải điều hiển nhiên ư?

"Ở chỗ x1.x2 thay 6x^2+3 vào đúng không?"

Long chợt ghé sát lại phía Như, cúi đầu nhìn vở nó, "Còn x1+x2... mày lại làm sao đấy?"

Long nhíu mày nhìn con bé vừa ngồi cạnh cậu đã tốc biến ra đầu ghế bên kia.

"Nam nữ thụ thụ bất thân, bố mày đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có lại gần tao bất thình lình như thế."

Sự ghét bỏ trong mắt Như tràn cả ra nét mặt, "Tao sợ loài người!"

Long chẳng cảm thấy chuyện có gì to tát cả:

"Tao còn cõng mày được cơ mà?

Ngồi gần mày thì làm sao?"

Vừa nói cậu ta vừa vươn tay kéo Như sát về phía mình, "Sao mày cứ phải thành kiến với tao thế nhỉ?"

"Bỏ tay ra khỏi người tao."

Như nghiến răng nghiến lợi.

"Tao cứ không bỏ đấy."

Sau đó là giọng nói ngứa đòn của Long.

Mấy đứa xung quanh lắc đầu ngao ngán, lớp trưởng tiền nhiệm và lớp trưởng đương nhiệm lại chuẩn bị đánh nhau rồi.

Thế Anh ngồi bàn trên quay nửa người xuống, quan sát Long đang hớn hở né thước của Như, buông lời bình luận:

"Mày biết tính Như rồi mà cứ phải cố tình chọc nó thế?"

Thu cũng quay xuống hóng hớt:

"Mày có máu M à?"

"Chúng mày không hiểu được đâu."

Long nhảy hẳn ra khỏi chỗ, khiêu khích nhìn cái chân bó bột của Như.

Đột nhiên Thế Anh như thể có ai khai sáng, hỏi ra vấn đề chí mạng:

"Hay mày thích Như hả Long?"

Long không thèm phản ứng, nhếch môi cười liếc nhìn khuôn mặt nhăn như quả táo tàu của Như.

Trêu con bé này vui quá đi thôi.
 
[On-Going] Duyên Trời Đã Định
Chương 2: Chuyện thường ngày


Xét về thành tích học tập, lớp của Như tuy không đến mức "dưới đáy xã hội" nhưng cũng không phải lớp chọn của trường.

Trong lớp hội tụ đủ thành phần, từ mọt sách chăm học, hội "gossip" biết đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, vài thằng wibu lỏ, một nhóm "trùm lớp" và những đứa không theo phe phái nào giống như nó.

Trường Như vẫn là trường cấp Hai công lập bình thường, thậm chí còn khá có tiếng trong thành phố, tất nhiên sẽ không xuất hiện mấy thằng đầu gấu, tệ nạn, đánh nhau bị đình chỉ hay nghỉ học vì dính bầu.

Trùm lớp nó chẳng qua chỉ là một nhóm vài thằng con trai nhà có điều kiện, thích chơi trội, yêu đương loạn xạ hết cả lên và hay tỏ ra lõi đời.

Trong mắt Như, chúng nó chẳng khác nào đám gà con khoác lông công, lố bịch hết sức.

Như hơi khinh nhóm này, mà Long lại là một trong những thành viên cứng của hội "trùm lớp".

Nó đưa mắt nhìn thằng con trai đang bê chồng sách to đùng ung dung đi trước mặt mình, thở dài thườn thượt.

Thế quái nào mà Đặng Quang Long lại hội tụ đủ hết tất cả những yếu tố nó ghét nhất cơ chứ, đúng là trò đùa số phận.

"Có nặng quá không?"

Thấy Như đi chậm rì rì, Long quay lại, sốt sắng hỏi han, "Đưa hết đây tao bê cả cho."

Sáng nay lớp trưởng các lớp phải xuống thư viện nhận sách Giáo dục địa phương mang về phát cho lớp, Như chưa cần mở miệng yêu cầu một bạn nam đi theo hỗ trợ thì Long đã chủ động xung phong.

"Không sao, có mấy quyển thôi mà."

Như lắc đầu đáp.

Sách được cho vào hai túi, một túi to và một túi nhỏ, Như để Long ôm túi to, còn mình xách túi nhỏ.

Túi của Như chỉ có gần chục quyển, trọng lượng chẳng đáng là bao, nhưng Long lại thấy áy náy vì mình để con gái phải bê đồ.

Cậu ta cứ lảm nhảm:

"Vài quyển sách bọ mà cũng phải chia ra hai người bê nữa."

"Chân mày khỏi hẳn chưa đấy?

Còn đau không?"

"Tiết sau là tiết gì ấy nhỉ?"

"Vãi lại học Sử à, cô Sử dạy buồn ngủ bỏ mẹ."

Long lúc nào cũng rất nhiệt tình với mọi người, tính cậu ta vui vẻ, vô tư, dù thi thoảng nghịch ngu và hay bày trò nhưng cô giáo và các bạn trong lớp vẫn rất quý.

Đôi lần, Như cũng suýt bị vẻ ngoài tốt bụng và ngu ngốc của Long tẩy não, cũng may Long vẫn là một thằng lờ đào hoa reo rắc tương tư khắp nơi.

Chỉ cần thấy cách Long đối xử với mấy đứa con gái là Như tỉnh lại liền.

Vừa bước đến cửa lớp, Như lập tức nhíu mày.

Lớp học nhốn nháo, vài thằng con trai đuổi nhau ầm ầm quanh lớp, bàn ghế xộc xệch, dưới sàn vương vãi giấy rác và vỏ bánh từ giờ ra chơi.

Nó nhìn lên bục giảng, thấy bảng vẫn chi chít chữ của tiết trước, lớp phó lao động đang uể oải lau bảng một mình.

"Hôm nay bàn nào trực nhật?"

Như cao giọng.

Vài đứa ngừng hoạt động, ngẩng lên liếc Như, rồi lại cúi xuống làm việc riêng.

Lớp vẫn ồn ào, chẳng ai thèm quan tâm, coi như không phải việc của mình.

Như để chồng sách xuống góc nhỏ bên cạnh bàn giáo viên, hỏi lớp phó lao động:

"Nay bàn nào trực đấy Linh?"

"Bàn của Huyền My, Tùng, Đức Minh."

Linh ấm ức nói, "Hôm nay Đức Minh không đi học, My thì về trước, để một mình Tùng dọn cả lớp và lau bảng suốt buổi sáng.

Chiều Tùng không chịu trực nữa, còn con My đi đâu từ lúc ra chơi rồi ấy."

Như thở hắt ra, cao giọng:

"Tùng lên lau bảng đi, sắp vào tiết rồi."

"Sáng nay tao trực rồi."

Tùng tựa vào lưng ghế, vẻ mặt nhăn nhó, mắt nhìn thẳng vào Như, không hề có vẻ chột dạ, "Bàn ba đứa mà cả buổi sáng mỗi mình tao lau bảng quét lớp, con My chưa làm cái gì hết, chiều tao không trực nữa đâu."

Như nói:

"Thì hôm nay vẫn là lịch trực của bàn mày, mày có thể phân công riêng với hai đứa kia, bảo chúng nó trực hôm khác."

Tùng cãi cùn:

"Tao mặc kệ, tao không cần biết, tao làm hết việc của tao rồi."

Long nhướng mày, để chồng sách trên tay xuống:

"Sáng tao cũng thấy Linh quét lớp mà?"

Linh cắn môi:

"Thì tại có mỗi mình Tùng trực, nó làm qua loa chống đối nên tao phải dọn lại, lỡ Sao Đỏ đi kiểm tra trừ điểm thi đua lớp."

Như cảm thấy thái dương mình giật giật, nó quắc mắt nhìn Tùng:

"Đ** ** thế trực nhật là việc của con Linh à?

Đã phân công theo bàn rồi, chúng mày có vấn đề gì thì tự thống nhất riêng với nhau, đâu ra cái kiểu đấy đấy?

Lên lau bảng!

Mày không lau thì cả bàn trực thêm hôm nữa!"

Tùng đứng dậy, thách thức:

"Thích phạt thì tùy, tao đếch làm nữa đấy."

Như chuẩn bị nổi điên thì Long đứng chắn trước mặt nó, bình tĩnh thương lượng với Tùng:

"Đức Minh với My không trực nhật nên phạt thêm một ngày, hôm nay mày phải trực một mình nên lần sau đến lượt bàn mày thì mày không phải làm nữa, cho hai đứa kia tự trực.

Như thế được không?"

Tùng nể mặt Long, thái độ dịu xuống:

"Thế thì còn được.

Nhưng hôm nay tao trực một mình cả sáng rồi..."

Như đảo mắt, cười khẩy.

Rõ ràng sáng nay Linh phải hì hục chạy theo dọn lại lớp hộ Tùng, thế mà thằng này nói chẳng biết ngượng.

Long gật đầu:

"Chiều tao với mày trực, tao lau bảng giặt giẻ cho, mày quét qua lớp một tí đi, cô sắp vào rồi."

Đoạn, cậu ta quay lại cầm giẻ lau bảng trên tay Linh, cười an ủi:

"Linh về chỗ ghi phạt Minh với My đi, rồi thông báo cho chúng nó.

Nếu hai đứa không chịu thì bảo tao và Như."

Cảm xúc của Như lúc này hơi hỗn loạn.

Nó vừa thấy khó chịu khi đột ngột bị Long nhảy vào chặn họng, lại vừa thấy nể cách xử lý của cậu ta.

Dù sao Long cũng từng làm lớp trưởng suốt một năm, uy tín vẫn còn đó, bản thân cậu ta cũng có năng khiếu lãnh đạo và được mọi người trong lớp tin phục hơn nó.

Như mím môi, im lặng lúi húi lấy sách phát cho cả lớp, cố dằn sự bực bội trong lòng xuống.

Trái ngược với Như, lúc này Linh thấy mình như đã biết nói tiếng yêu đầu tiên, mặt mũi nó đỏ bừng, tim đập thình thịch, bước về chỗ lấy sổ phân công trực nhật ra mà trong đầu chỉ toàn hình ảnh Đặng Quang Long.

Long mạnh mẽ đứng chắn trước mặt nó, Long điềm tĩnh giải quyết vấn đề, Long ga-lăng cầm lấy giẻ lau trên tay nó, Long nở nụ cười đẹp rạng ngời bảo nó đi về chỗ.

Ôi không, trái tim nó đã thuộc về Long mất rồi!!!

Khi Như phát xong sách Giáo dục địa phương và quay về chỗ ngồi, Long cũng giặt xong giẻ lau, cậu ta lau lại bảng lần nữa rồi mới đi xuống.

"Mày đừng cãi nhau với thằng Tùng."

Long thì thầm với Như, "Thằng này bẩn tính lắm, nó hay nói xấu, đặt điều mấy đứa con gái trong lớp.

Sau này có va chạm gì với nó thì cố mềm mỏng một tí, gây thù chuốc oán với nó không tốt đâu."

Như thoáng bất ngờ, nó hơi xấu hổ vì lúc nãy đã nghĩ oan cho Long, nó cứ tưởng Long cố tình lấy le thể hiện trước mặt gái.

Nó không muốn cảm ơn Long nên nói lảng sang chuyện khác:

"Sao mày phải trực cùng nó, hôm nay nó trực cả ngày thì lần sau nó không phải trực nữa.

Con My với thằng Minh cũng bị phạt thêm một ngày còn gì, thằng Tùng có thiệt đâu."

Long nhún vai:

"Cãi nhau với nó làm gì cho tốn thời gian, nó chịu trực nhật là được rồi, tao lau bảng thêm vài tiết có sao đâu.

Cô Sử vào thấy lớp bẩn lại mắng hết nửa tiếng thì mệt vờ lờ."

Như ngẫm nghĩ, cảm thấy Long quả thật có tố chất làm lớp trưởng hơn mình.

Nó đề nghị:

"Hay để tao xin cô cho mày làm lớp trưởng nhé?"

"Thồi."

Long hoảng sợ xua tay, "Có chuyện gì cô chủ nhiệm toàn lôi đầu lớp trưởng lên mắng đầu tiên, tao sợ lắm rồi!!"

Như đặt tay lên vai Long, chân thành nói:

"Việc khó dành cho người tài.

Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai?"

Long gỡ tay Như ra:

"Phần mày đấy, của mày hết."

"..."

Chó thật.

***

20/10 năm nay, trường Như yêu cầu mỗi lớp phải chuẩn bị một tiết mục văn nghệ hoặc thể hiện năng khiếu (vẽ, làm thơ, diễn kịch...).

Nhà trường sẽ tổ chức ba vòng loại, cuối cùng chọn ra mười lớp xuất sắc nhất biểu diễn trên sân khấu chào mừng ngày phụ nữ Việt Nam.

Nghe nói giải nhất được năm triệu, giải nhì được ba triệu, giải ba được một triệu còn giải khuyến khích được năm trăm.

Lớp Như không ham lắm.

Thứ nhất, chúng nó đều đã là học sinh cuối cấp, ôn thi bận tối mắt tối mũi.

Thứ hai, cả lớp chẳng bói nổi một đứa có tài năng gì để cạnh tranh với lớp người ta.

Chúng nó đã chấp nhận sự tầm thường của bản thân, nhưng cô chủ nhiệm thì không.

Cô Tâm xin hẳn một tiết thể dục để triệu tập cả lớp bàn bạc chuyện thi thố.

"Nào, từng bạn một nói cho cô biết năng khiếu cá nhân."

Cô mở tờ danh sách lớp, tay kia cần sẵn bút chuẩn bị ghi chú, "Bắt đầu từ Quỳnh Anh."

Quỳnh Anh: "Em biết gấp hạc giấy ạ."

Thế Anh: "Em có thể ngủ trong hai phút."

Khánh Chi: "Em biết viết chữ bằng tay trái có tính không cô?"

Đức Dương: "Em biến làm núi lửa từ baking soda và giấm."

Thùy Dương: "Em thuộc 100 số đằng sau số pi."

...

Long: "Em biết giả tiếng động vật kêu.

Em có thể bắt chước tiếng chó, 'worf worf', em cũng biết bắt chước tiếng lợn..."

"Được rồi."

Nghĩ đến cảnh học sinh của mình lên sân khấu giả tiếng chó sủa, cô Tâm vội vàng ngắt lời, "Bạn tiếp theo."

Thêm vài người nữa thì đến Như.

Nó ngẫm nghĩ một lúc:

"Em biết đánh nhau...

à nhầm múa võ ạ.

Em được hoàng đai vovinam rồi ạ."

Long quay sang nhìn Như bằng ánh mắt phức tạp, cậu ta nuốt khan, nói nhỏ:

"Trước đây tao trẻ người non dạ, mày đừng có chấp nhé."

Như liếc Long, không thèm đáp.
 
[On-Going] Duyên Trời Đã Định
Chương 3: Chuyện người con gái Nam Xương


Sau khi hỏi xong một lượt, cô Tâm cuối cùng cũng nhận ra không thể trông đợi gì vào đám học sinh của mình.

Tuy vậy, cô vẫn hừng hực tinh thần:

"Bởi vì không có bạn nào có năng khiếu nổi trội nên lớp mình sẽ đóng kịch."

Dưới lớp, cả đám nhao nhao phản đối:

"Thôi mà cô..."

"Bọn em không đóng kịch được đâu cô ơi..."

"Sát lịch thi giữa kỳ lắm cô..."

"Em vướng lịch học thêm..."

Bên cạnh đó, cũng có vài đứa khá hào hứng.

Hà hăng hái giơ tay:

"Em thấy đóng kịch mất thời gian tập luyện quá, em đề cử cho Dương lên hát đơn ca ạ!

Bạn Dương đam mê ca hát lắm cô ơi, hôm nào bạn cũng hát nhạc T-ara và EXO cho em nghe!"

Thế Anh ngồi phía dưới Long góp ý:

"Bạn Long biết giả tiếng chó đấy cô!

Em diễn lão Hạc, để Long diễn vai cậu Vàng là hợp lý ạ!"

Long quay xuống thụi Thế Anh một cú.

Cô Tâm xoa thái dương, cầm lấy thước gỗ gõ mạnh lên bảng:

"Hiện tại mới đang là đầu tháng Chín thôi, lớp mình vẫn còn hơn một tháng nữa để chuẩn bị.

Biểu diễn trên sân khấu trường nên thời lượng mười lăm, hai mươi phút, mỗi tuần mình dành ra khoảng vài buổi để cùng tập, không tốn quá nhiều thời gian của các em và cũng không ảnh hưởng đến việc thi giữa kỳ đâu."

Rồi cô nói tiếp:

"Mọi năm lớp mình cũng ít tham gia phong trào, năm nay cuối cấp, chẳng còn bao nhiêu thời gian là phải chia tay nhau, cô mong muốn lớp có hoạt động tập thể cùng nhau, vừa để rèn luyện thêm kỹ năng cho các em, vừa có thêm kỷ niệm."

"

Sau này ra trường rồi, chẳng còn mấy đứa nhớ mà về thăm trường lớp, thăm cô đâu.

Các em muốn hẹn đầy đủ thành viên cả lớp đi chơi một buổi cũng khó."

Nghe cô nói xong, dưới lớp thoáng im lặng, vài đứa còn hơi rưng rưng.

Cô Tâm ngồi trên bục giảng quan sát đám học trò, rất hài lòng với phản ứng của cả lớp.

Đúng là cô cũng muốn lớp có thêm kỷ niệm, nhưng quan trọng nhất, trường sẽ cộng thêm 10 điểm thi đua cho các lớp có giải.

Chỉ cần thêm 10 điểm là kỳ này lớp 9A2 có thể phá chuỗi bốn học kỳ liên tiếp đứng hạng bét thi đua!

Cô sẽ không phải đeo khẩu trang mỗi lần họp hội đồng giáo viên và nghe cô hiệu trưởng phê bình nữa!

Cô Tâm hắng giọng:

"Các bạn có đề xuất vở diễn gì không?

Hoặc lớp mình có thể tự viết một kịch bản riêng theo chủ đề, các bạn có ý tưởng gì thì trình bày nhé!"

Cả lớp lập tức sôi nổi trở lại.

"Công chúa ngủ trong rừng ạ!"

"Romeo và Juliet!"

"Cô bé bán diêm ạ!"

Cô Tâm lắng nghe từng người đóng góp ý kiến, cô suy ngẫm một lúc, rồi nói:

"Cô muốn lớp mình chọn một vở diễn từ tác phẩm Việt, mang tinh thần Việt, nếu như có liên quan đến phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam thì càng tốt."

Lớp học rơi vào trầm tư, lúc này, Như mới từ tốn lên tiếng:

"Em đề xuất 'Chuyện người con gái Nam Xương' ạ."

Cô Tâm nghiêng đầu, ánh mắt đầy hứng thú:

"Tại sao em lại chọn tác phẩm này?"

Nó trả lời như học thuộc văn mẫu trong sách tham khảo:

"Dạ, em nghĩ nhân vật Vũ Nương là hình ảnh rất tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam xưa, hiền hậu, thủy chung, giàu đức hi sinh và phải chịu nhiều bất công.

Nếu diễn trong dịp 20/10, em thấy sẽ rất ý nghĩa, vừa tôn vinh vẻ đẹp truyền thống của phụ nữ, vừa để chúng ta hiểu và trân trọng phụ nữ hơn."

Cả lớp vỗ tay rào rào, cô giáo cũng gật gù tâm đắc:

"Cô thấy ý kiến của lớp trưởng rất hay.

Vậy bây giờ cô sẽ phân công nhiệm vụ cho các bạn luôn nhé."

Cô cầm phấn, kẻ một bảng thật to, viết các vị trí công việc: nhóm diễn viên, nhóm đạo diễn – biên kịch, nhóm hậu cần – sân khấu, nhóm âm nhạc – kỹ thuật.

Cô liệt kê các đầu việc trong mỗi nhóm và số lượng người tham gia, rồi quay xuống lớp:

"Tất cả thành viên lớp mình đều phải tham gia đóng góp.

Cô sẽ ưu tiên tinh thần xung phong trước, những vị trí không có ai xung phong thì sẽ bốc thăm ngẫu nhiên.

Đầu tiên là nhóm đạo diễn và biên kịch, nhóm này cần hai bạn, có ai muốn đảm nhiệm công việc này không?"

Thu Trang giơ tay nhanh như chớp:

"Em!!

Em muốn làm biên kịch ạ!

Em ước mơ được làm đạo diễn!

Em thích viết lách lắm cô ơi!"

Hà ngồi cạnh huých nhẹ vào khuỷu tay Trang:

"Sao hôm trước mày bảo muốn làm idol mà?"

Trang lườm Hà:

"Tao không thể có hai ước mơ cùng một lúc à?"

Cô Tâm gật gù, viết lên bảng: Trang và Hà phụ trách biên kịch & đạo diễn.

Hà: "Em có xung phong đâu cô!!!???"

Cô Tâm:

"OK, mình chốt biên kịch và đạo diễn xong rồi, sang vị trí tiếp theo!"

Hà: !!!???

Nhóm biên kịch, âm nhạc – kỹ thuật và phần lớn vai diễn đều đã có người đảm nhận, cuối cùng chỉ còn lại nhóm hậu cần và nhóm diễn viên chính.

Ba nhân vật Vũ Nương, Trương Sinh và bé Đản chẳng có ai chịu chọn.

Cô Tâm nhìn danh sách lớp, thấy vẫn còn một phần ba lớp chưa nhận nhiệm vụ, cô liền quyết định:

"Nếu không có ai xung phong thì cô sẽ bốc thăm tên các bạn chưa được phân việc."

Vừa nói, cô vừa viết tên học sinh vào các mảnh giấy hình chữ nhật được cắt đều nhau, "Trừ lý do bất khả kháng, ví dụ như lý do sức khỏe, bạn nào bị chọn trúng buộc phải tham gia."

"Đầu tiên, vai bé Đản."

Cô Tâm cho hết các mảnh giấy được gấp gọn vào hộp nhựa, quơ tay xáo một vòng rồi lấy ra một tờ, "Cát Nhã!"

Một phần ba lớp thở phào nhẹ nhõm.

Cô Tâm lấy thêm một tờ nữa, hô to:

"Vai Trương Sinh: Quỳnh Như!"

Như nhảy dựng lên:

"Nhưng em là lớp trường mà cô!"

Lớp trưởng phải đảm bảo trật tự lớp học và giám sát mọi người làm việc chứ!

Cô Tâm gật đầu:

"OK, lớp trưởng diễn vai Trương Sinh nhé."

"..."

Cô ơi cô!?

Rồi cô quay lại viết tên nó phía dưới vai Trương Sinh, sau đó tiếp tục bốc thăm:

"Cuối cùng, vai diễn quan trọng nhất: Vũ Nương do Quang Long đảm nhiệm."

Như trợn tròn mắt, quay sang ngó Long, đúng lúc Long cũng đang hoang mang nhìn nó.

Như mở lời trước:

"Hay là mày dẫm gãy chân tao lần nữa được không?"

***

Mấy hôm sau, Trang cầm theo một sấp giấy A4 chạy đến bàn Như, hai mắt nó thâm quầng, trông hốc hác phờ phạc như nghiện.

Trang vừa ngáp vừa nói:

"Tao viết xong cốt truyện và kịch bản rồi này, mày đọc thử xem có muốn sửa gì không để tao mang cho cô duyệt."

Như và Trang đều ở trong đội tuyển văn của trường, hai đứa thường hay nói chuyện với nhau, coi như khá thân thiết.

Như sửng sốt, không ngờ Trang viết xong nhanh vậy.

Nó còn chưa kịp nói gì thì Long đã nhanh tay cầm lấy tập giấy:

"OK để tao đọc trước cho, tao là nữ chính mà.

Lady first."

Như: "..."

Lại còn lady first nữa cơ đấy?

Long mở phần cốt truyện ra trước, Như thấy vậy cũng tò mò ghé lại.

Ngày nay, ở thị trấn Nam Xương có một cô gái tên là Vũ Nương.

Cô nết na hiền hậu, xinh đẹp dịu dàng, là mẫu người phụ nữ lý tưởng của gia đình.

Làng trên xóm dưới đều bảo, "ai cưới được con bé đó thì đúng là có phúc ba đời."

Cô kết hôn với Trương Sinh, con trai một gia đình khá giả trong vùng.

Trương Sinh thật lòng yêu vợ, nhưng lại có tính hay ghen và đa nghi.

Anh ta luôn lo sợ Vũ Nương xinh đẹp như vậy sẽ bị người khác để ý, nên rất kiểm soát cô, hay dò xét những chuyện nhỏ nhặt.

Không lâu sau ngày cưới, Trương Sinh phải đi làm ăn xa.

Ở nhà, Vũ Nương một mình chăm mẹ chồng đã lớn tuổi và nuôi con thơ.

Cuộc sống không hề dễ dàng, nhưng cô vẫn luôn tần tảo, chịu khó: sáng đi chợ, tối nấu cơm, chăm sóc mẹ, dạy con học bài.

Cả khu phố đều quý mến, ai cũng khen cô là người con dâu hiếu thảo.

Một thời gian sau, mẹ chồng cô mất vì bệnh, Vũ Nương lo hậu sự đâu ra đó, tang lễ chu toàn, khiến hàng xóm ai cũng cảm phục.

Nhiều năm trôi qua, Trương Sinh trở về.

Anh mong được đoàn tụ trong hạnh phúc, nhưng không ngờ, chỉ vì một câu nói vô tình của đứa con nhỏ, mọi chuyện lại rẽ sang hướng khác.

Buổi tối hôm ấy, khi đang chơi cùng con, Trương Sinh nghe thằng bé hồn nhiên nói:

"Bố ơi, đêm nào mẹ cũng nói chuyện với một chú ở trong phòng đấy."

Nghe vậy, gương mặt Trương Sinh sầm xuống.

Anh cố hỏi lại, giọng gằn xuống:

"Chú nào?

Con thấy rõ à?"

Đứa bé gật đầu:

"Vâng, chú ấy to lắm, cứ đứng ở tường cạnh giường, mẹ nói với chú ấy mỗi tối trước khi tắt đèn."

Chỉ cần đến thế, lòng ghen trong Trương Sinh bùng lên.

Anh đứng phắt dậy, bước thẳng xuống bếp, giọng gay gắt:

"Vũ Nương!

Cô ra đây giải thích cho tôi nghe!

Lúc tôi không có ở nhà cô đã gian díu tằng tịu với thằng nào?"

Vũ Nương nghe Trương Sinh quát thì giật bắn mình, cô quay lại nhìn chồng bằng ánh mắt hoang mang:

"Thằng nào?

Làm gì có ai?"

"Cô đừng có giả vờ!

Tôi biết hết rồi!"

Cả hai đang đọc dở thì có ai đó đưa tay ra cầm lấy tập giấy, ngay sau đó là giọng của thầy Toán:

"Hai bạn này đang đọc cái gì đây?

Có thích đọc truyện trong giờ không?"

Long vội vàng đứng dậy thanh minh:

"Em xin lỗi thầy ạ, cái này là kịch bản 20/10 của lớp em, bọn em chỉ lật qua xem thử thôi ạ."

Như cũng biết không thể để thầy thu tập giấy này được, nếu không Trang sẽ lên cơn co giật giữa lớp mất.

Nó giải thích phụ họa với Long và xin lỗi thầy rối rít, thấy hai đứa thành tâm như vậy, thái độ của thầy cũng dịu lại.

Thầy Sử lật dở mấy trang kịch bản đọc lướt qua, nhướng mày:

"Chuyện người con gái Nam Xương à?

Hai bạn lên bảng diễn một đoạn đi, diễn tốt thì tôi sẽ không thu của các bạn."

Như: "..."

Long: "..."
 
[On-Going] Duyên Trời Đã Định
Chương 4: Cuối giờ gặp nhau ở cổng trường


Như và Long nối đuôi nhau đi lên bục giảng, có cảm giác như sắp phải ra pháp trường.

Hai đứa đứng song song trên bảng, Long đờ người ra một lúc rồi đưa kịch bản cho Như, hắng giọng:

"Ờm...

Lady first.

Mày diễn trước đi."

Như: "..."

Giới tính của ông bạn cũng linh hoạt quá nhỉ?

Như nuốt khan, nó cầm lấy kịch bản, đọc lướt qua thoại của Trương Sinh.

Ngay sau đó, Như quay người dùng một tay chống lên mặt bảng bên cạnh Long, tạo thành tư thế kabedon, giọng hung dữ:

"Vũ Nương!

Cô ra đây giải thích cho tôi nghe!

Lúc tôi không có ở nhà cô đã gian díu với thằng nào?"

Dưới lớp "Ồ" lên rất to, nhao nhao hết cả lên, tiếng cười "hích hích" râm ran khắp nơi.

Thầy giáo dùng thước gỗ gõ nhẹ lên mặt bàn:

"Nào, cả lớp trật tự cho các bạn diễn!"

Long bị buộc phải khuỵu chân xuống để ngang tầm mắt với Như, nhìn con bé thấp hơn mình nửa cái đầu đang nghiêm túc diễn vai người chồng vũ phu, Long phụt cười:

"Thằng nào?

Làm gì có ai?"

Như quát:

"Cô đừng có giả vờ!

Tôi biết hết rồi!"

Đến đây, Long không nhớ đoạn tiếp theo là gì, cậu lười lấy kịch bản ra đọc nên quyết định thoại bừa:

"OK, ly hôn đi."

Như: ?

Thầy giáo: ?

Cả lớp: ?

Long và Như "được" thầy giáo đuổi về chỗ, tất nhiên hai đứa vẫn bị thu mất kịch bản, mặc cho Long năn nỉ ỷ ôi, thiếu điều hát 'Tình cha' cho thầy nghe nhưng thầy vẫn không hề mủi lòng.

Tin tốt: Trang không hề lên cơn co giật giữa lớp.

Tin xấu: Trang chuẩn bị giết Long và Như.

Suốt cả buổi học, hai đứa thấp thỏm như ngồi trên đống lửa.

Nếu ánh mắt của Trang có thể hóa thành dao, rất có thể chúng nó đã bị xiên mấy trăm lần.

"*** ** hai cái đứa này!!"

Chuông hết tiết vang lên, thầy giáo vừa ra khỏi lớp, Trang lập tức lao đến bóp cổ Long, "Chúng mày có biết tao thức mấy đêm để viết kịch bản không!!!"

Long ho khù khụ, cố gắng gỡ tay Trang ra:

"Khụ...

Ặc... thì mày viết lại... khụ khụ... mày viết một lần rồi mà..."

Trang vơ lấy cuốn sách trên bàn đập vào đầu Long:

"Mày nói thế mà nghe được hả?

Mày cũng đọc một lần rồi đấy, giỏi thì tự viết lại đi?"

Thế Anh đóng góp ý kiến:

"Hay là Long thử dùng mỹ nam kế xin thầy thêm lần nữa?"

Long cầm lấy nửa cái bánh bao ăn dở dưới ngăn bàn nhét vào miệng Thế Anh.

Cả đám bàn bạc một lúc nhưng chẳng đi đến đâu, cuối cùng, Như thở dài:

"Để tao nói chuyện với cô chủ nhiệm xem."

Hà lắc đầu, hạ thấp tông giọng, vẻ mặt thần bí:

"Khả năng cao là cô Tâm không xin hộ mình được đâu."

"Tại sao?"

"Tao nghe các cô trường mình đồn cô Tâm là người yêu cũ thầy Hưng."

"Úi..."

Câu chuyện càng lúc càng đi xa, chỉ có Như, Long và Trang là mặt ủ mày chau, chẳng còn tâm trí đâu mà hóng hớt.

Cát Nhã thấy vậy, miễng cưỡng nói:

"Thôi được rồi, tao quen em trai của thầy Hưng, để tao hỏi nó xem có lấy lại được không."

"Thật á?

Sao mày không nói sớm?"

Cát Nhã dùng ngón tay quấn lấy lọn tóc dài xõa trước ngực, bĩu môi:

"Tại vì tao không ưa thằng đấy."

Sau đó mọi người mới biết, em trai thầy Hưng chính là Hoàng Anh - lớp trưởng lớp 9A1 ngay bên cạnh.

***

Trong ấn tượng của Như và các bạn cùng lớp, Cát Nhã là một cô nàng tiểu thư xinh đẹp, đỏng đảnh, điệu đàng.

Vào năm 2015, khi mà đám con gái cấp Hai đa phần vẫn còn đen nhẻm, để tóc mái dày che hết nửa khuôn mặt, mặc áo phông oversized, quần legging bó sát và tỏ ra ghét màu hồng thì Cát Nhã chẳng khác nào một bông hoa giữa vườn cỏ dại.

Như tin rằng không thằng con trai nào có thể từ chối một cô nàng như thế, cho đến khi nó tận mắt nhìn thấy cách Hoàng Anh (em trai thầy Toán) đối xử với Cát Nhã.

Thứ Tư hàng tuần, lớp 9A2 và 9A1 có một tiết thể dục trùng nhau.

Cả đám bàn bạc, quyết định sẽ đợi đến thời gian hoạt động tự do để hối lộ Hoàng Anh.

"Mày nóng à?

Hay bị ốm?"

Như đưa chai nước ngọt mới mua cho Cát Nhã, ngó gò má ửng hồng bất thường của cô nàng một lúc lâu, "Có ổn không?

Có đưa nước cho Hoàng Anh được không?

Có cần xin nghỉ thể dục không?"

Long đứng cạnh nhìn không nổi, xen vào:

"Mẹ ơi mẹ, người ta trang điểm."

Như: "..."

Hôm nay trời nắng đẹp, các lớp có tiết thể dục không phải vào nhà thể chất mà được hoạt động ngoài sân trường.

Bởi vì nhà trường thiếu giáo viên thể dục nên lớp 9A1 và 9A2 bị gộp tiết, do một thầy giáo đảm nhiệm.

Thầy cho học sinh lớp 9A1 và 9A2 xếp hàng cạnh nhau, gọi lớp trưởng 9A1 lên hô nhịp cho cả hai lớp cùng khởi động.

Cậu ta cao xấp xỉ Long, đeo một cặp kính đen, có lẽ do ít hoạt động ngoài trời nên làn da rất trắng, nhưng không có vẻ yếu ớt mọt sách, trái lại trông rất ra dáng thư sinh.

Như không phải người hay để ý đến ngoại hình người khác, nhưng nó phải công nhận Hoàng Anh khá đẹp trai, thi thoảng nó còn vô tình lướt trúng bài tỏ tình Hoàng Anh trên confession trường.

Trái ngược với Long, Hoàng Anh rất kín tiếng, mặc dù cùng là lớp trưởng và đã họp bí thư chi đoàn trường với nhau mấy lần nhưng Như chưa nói chuyện với cậu ta lần nào, cũng chưa từng nghe tin đồn xấu nào về cậu ta.

Sau khi khởi động xong, thầy giáo hướng dẫn kỹ thuật phát và đỡ cầu lông, chỉnh động tác cho một vài học sinh rồi cho cả đám bắt cặp ngẫu nhiên.

Như lập tức đưa nước cho Cát Nhã, nháy mắt với cô nàng ra hiệu.

Cát Nhã cầm chai nước, thở dài thườn thượt, lững thững lết từng bước về phía Hoàng Anh.

Như và mấy đứa bạn giả vờ cầm vợt đứng lảng vảng gần đó để theo dõi tình hình.

"Ờm..."

Cát Nhã đứng chặn trước mặt Hoàng Anh, nó cố gắng lờ đi ánh mắt tò mò của học sinh 9A2 xung quanh, ngập ngừng một lúc mới đưa chai nước cho cậu ta, "Nè..."

Hoàng Anh đứng yên, không nhận lấy chai nước, chỉ nhướng mày lẳng lặng nhìn Cát Nhã.

Thái độ của Hoàng Anh khiến Cát Nhã vừa xấu hổ vừa tức giận, nó cao giọng:

"Người ta đưa thì cầm lấy!"

"Chuyện gì?"

Lần này Hoàng Anh miễn cưỡng đưa tay ra, thái độ vẫn dửng dưng như người ngoài cuộc.

Cát Nhã âm thầm chửi Hoàng Anh một chặp trong đầu, sau đó mới hít thật sâu, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Hôm nay thầy Hưng thu kịch bản tiết mục 20/10 của lớp tao, mày lấy lại giúp tao với."

Cậu ta hơi nhếch mép:

"Công chúa nhờ vả thế này à?"

Cát Nhã ghét nhất bị Hoàng Anh gọi là "công chúa" bằng giọng điệu mỉa mai, nó giậm chân xuống đất:

"Thế mày có chịu giúp không?"

Hoàng Anh lắc đầu, cậu ta mở miệng định nói gì đó thì Cát Nhã gạt đi:

"Mày không giúp thì thôi, tao không cần!"

Như đứng cách đó khoảng chục bước chân, nó không nghe được Hoàng Anh và Cát Nhã nói gì, chỉ thấy Cát Nhã ngúng nguẩy đưa nước cho Hoàng Anh, vẻ mặt cô nàng cau có, trông như một con mèo cảnh bị chọc tức xù lông.

Khoảng hai phút sau, Cát Nhã vùng vằng quay lại:

"Tao chịu thôi."

Như định bảo để nó nghĩ cách thì Long nhảy ra:

"Hoàng Anh từ chối à?"

Cát Nhã dẩu môi:

"Chưa từ chối trực tiếp, nhưng tao nhìn thái độ là biết nó không muốn giúp rồi."

Long lắc đầu, cười:

"Tao thấy nó nhận nước rồi mà, trông có vẻ thương lượng được đấy, mày thử nhờ thêm vài lần..."

Cát Nhã nhảy dựng lên như mèo bị dẫm phải đuôi:

"Tao không nói chuyện với nó nữa đâu!

Chúng mày khuyên cô Tâm quay lại với thầy Hưng đi."

"..."

Như không muốn làm phiền Cát Nhã, nên lại đau đầu nghĩ đối sách khác.

Long hoàn toàn không hiểu nổi vì sao Như phải phức tạp như vậy.

Long quan sát cách Hoàng Anh nói chuyện với Cát Nhã, lập tức đoán ra mối quan hệ của hai đứa này có gì đó mờ ám.

Tuy Nhã đỏng đảnh nhưng rất tốt tính, nếu chúng nó năn nỉ thêm một lúc nữa kiểu gì con bé cũng sẽ chịu quay lại hỏi Hoàng Anh, và khả năng cao Hoàng Anh sẽ đồng ý giúp.

"Kịch bản mất do lỗi của mình mà."

Như không đồng tình, "Người ta tốt tính giúp mình là quý rồi, không được thì mình phải tự nghĩ cách chứ."

"Chuyện có gì to tát đâu?"

Long nhún vai, "Chỉ nhờ vả vài câu thôi mà."

Rất rõ ràng, Như là người sống theo chủ nghĩa "chuyện của mình chỉ có thể dựa vào chính mình", còn Long sống theo chủ nghĩa "nếu người khác làm được thì nhờ họ".

Như hỏi:

"Tao tưởng mày quen biết rộng mà?

Không chơi với Hoàng Anh à?

Hay mày thử hỏi nó xem?"

Long gãi mũi:

"Năm ngoái tao đá bóng trúng đầu Hoàng Anh làm nó bị gãy kính, mày nghĩ tao có xin xỏ người ta được không?"

Như:

"Tốt nhất là mày đừng để Hoàng Anh biết mày là người bị thầy Hưng thu kịch bản."

"...

Nên vậy."

Như mặc kệ Long, quay về lớp bàn bạc với đám bạn.

Bàn tới bàn lui, cả đám thống nhất sẽ viết thư hẹn Hoàng Anh để nói chuyện thêm lần nữa.

Trang văn hay chữ tốt, viết loáng một cái là xong, đưa cho Như kiểm tra.

Hoàng Anh à,

Mình đã suy nghĩ rất lâu trước khi quyết định viết những dòng này.

Có vài chuyện nếu cứ để trong lòng thì không yên, mà nói thẳng ra lại thấy khó.

Vì thế mình chọn cách viết thư, mong có thể hẹn gặp cậu để nói chuyện trực tiếp.

Nếu được, sau giờ tan học hôm nay, cậu có thể gặp mình ở cổng trường được không?

Chỉ nói vài câu thôi, mình hứa là không làm mất nhiều thời gian đâu.

Mong gặp cậu.

Cát Nhã, Long, Hà và Thế Anh chụm đầu vào cùng đọc, năm đứa đọc đến đâu, mặt nhăn đến đấy.

Long giơ tay thắc mắc:

"Mày viết thư tình à?"

Trang cãi:

"Có mỗi mình mày thấy thế!"

Long hỏi ngược lại:

"Thế mày có dám mang tờ giấy này sang 9A1 đưa cho thằng Hoàng Anh không?"

"Mày đừng có thách tao!"

Trang hùng hồn đập tay lên bàn, "Tao không dám!"

"..."

Như thấy không ổn, xé bừa một tờ giấy trắng trong vở nháp ra, viết lại:

Cuối giờ hẹn mày ở cổng trường.

Không gặp không về.
 
Back
Top Bottom