George nhảy xuống ngựa, hay phải nói là ngã xuống từ ngựa.
Hắn chẳng còn quan tâm đến hình tượng, một bên lảo đảo bước tới một bên canh chính xác mà đem Ellen ôm vào trong lòng – tựa như người lênh đênh trên biển cuối cùng đã tìm được bến đỗ của mình.
Hai người ôm nhau không chút kẽ hở, đây là việc chưa từng xảy ra sau khi cả hai đều trưởng thành và hiểu chuyện.
Ellen thậm chí còn nghi ngờ bản thân đang sinh ra ảo giác, âm thanh hít thở ở bên tai cậu lúc này, thật sự là âm thanh từ cậu chủ George sao?
Cảm nhận được bả vai dần bị thấm ướt, bất chấp lễ nghi, Ellen một tay ôm George một tay vỗ trên lưng hắn: "Cậu chủ à, ngài làm sao vậy?"
Cơ thể của George vẫn cứ run lẩy bẩy như thế, nhưng đôi tay của hắn thật sự quá mạnh mẽ, làm Ellen có dùng bao nhiêu sức cũng chẳng thể tránh thoát.
Nghe thấy tiếng khóc của George, Ellen chợt sững người, rồi lại trở nên nôn nóng không thôi.
Quý ông không thể dễ dàng rơi nước mắt, dựa theo quy tắc bất thành văn của nước Anh, ngay cả khi người thân có rời trần gian, quý ông cũng không thể biểu lộ quá nhiều đau thương.
"Không sao đâu, cậu chủ à, tôi đang ở đây rồi....", Ellen chỉ có thể dỗ George như dỗ con nít, cậu vỗ vỗ sau lưng của đối phương, thật sự đã không còn cách khác, cậu chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của hắn hệt như hồi còn nhỏ.
Không biết qua bao lâu, George rốt cuộc cũng thả lỏng tay.
Đôi mắt đen láy kia giờ phút này phủ đầy tơ máu – từ góc độ Ellen nhìn thấy thì thật sự tiều tụy biết bao, thật sự làm người đau lòng biết bao.
"Ellen à?", George chạm vào mặt của Ellen, giọng điệu mang theo chút vẻ không chắc chắn, tựa như vừa mới tỉnh giấc từ cơn mơ ngủ.
"Là tôi, cậu chủ à", Ellen đáp.
Tay của George nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của Ellen, cứ vuốt ve một chốc rồi lại cảm thấy không đúng cho nên mới tháo bao tay da xuống.
Sau đó, đầu ngón tay lạnh băng lại tiếp tục chạm vào khuôn mặt của Ellen, cậu thật sự không biết nên phản ứng như thế nào – sao cứ cảm giác bản thân giống như đồ dễ vỡ ấy, phải biết rằng cậu đã là người thành niên rồi.
"Ellen, là em sao?
Là em đang đứng ở trước mặt tôi phải không?", George lại hỏi thêm một lần nữa.
"Đương nhiên đó là tôi rồi, thưa cậu chủ", Ellen vẫn kiên nhẫn trả lời.
George lúc này lại có chút giống hồi hắn còn nhỏ bị phu nhân Vera ghẻ lạnh, khóc thút tha thút thít tìm kiếm sự an ủi.
Chỉ là khi ấy một tay Ellen có thể ôm trọn cậu George trẻ con, thế nhưng hiện giờ George đã cao hơn cậu cả nửa cái đầu.
"Ellen...."
"Vâng, thưa cậu chủ."
George rốt cuộc cũng tươi cười, đôi mắt hắn vẫn ướt át như cũ, tựa như bi thương lại tựa như sung sướng, Ellen rất lo hắn sẽ lại rơi nước mắt.
"Ellen, ta chưa bao giờ cảm tạ thượng đế như bây giờ", George nhẹ giọng nói, gần như đang nỉ non, "Cảm tạ thượng đế, ngài đã đem em trả lại cho ta."
Ellen cũng không biết lần này xa nhau cậu George vậy mà sẽ nhung nhớ mình như thế.
"Tôi cũng vậy, thưa ngài", Ellen không thể không đáp, "Tôi cũng thời thời khắc khắc cảm tạ thượng đế.
Cảm tạ đấng toàn năng, ngài đã giúp tôi ở thời điểm khó khăn nhân gặp được chủ nhân."
Ellen không biết lại xúc động cái gì sau khi thốt lên những lời ấy, ánh mắt của George lại tỏ ra bi ai vô cùng.
Hắn đội mũ lên, hít sâu một hơi, sau đó làm cho nụ cười trở nên tự nhiên hơn một chút: "Thêm một cái ôm nữa nhé?"
Ellen nhìn đôi tay dang mở của George, đang định mở miệng thì nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn truyền đến.
Hai người đều quay đầu, hóa ra là quản gia Genn đang tuần tra trang viên.
Chỉ một chiếc đèn dầu hỏa nho nhỏ đã phá tan không khí cổ quái giữa Ellen và George.
Genn đánh giá Ellen bị bó tay bó chân rồi lại ngắm nghía cậu chủ George với đầy vẻ phong trần mệt mỏi: "Ngài luôn thích làm những hành động không thể đoán được, thưa cậu George."
George hé hé môi, hắn thở dài cười cười: "Genn, ta đã trở về."
"Đương nhiên, tôi có thể thấy", Genn tiến về phía trước, cười nói, "Hoan nghênh ngài trở về, thưa thiếu gia của tôi.
Ngài sẽ lại một lần nữa mang cho tôi không ít phiền toái đấy."
"Vinh hạnh của ta", George giao chiếc roi ngựa cho đối phương.
Trong khoảnh khắc kia, Ellen dám khẳng định, vẻ mặt của cậu George chính là hoài niệm.
Thế mà ánh mắt của George lại chuyển dời sang phía Ellen, Ellen nhịn không được mà cúi đầu, không biết tại sao, cậu thế mà lại nóng mặt.
Kỳ lạ thật, rõ ràng cả người cậu đều tỏa ra khí lạnh, vì sao còn cảm nhận được hơi nóng chứ?
Ellen ngẫm nghĩ, cuối cùng kết luận đó là do bản thân hưng phấn khi chủ nhân của mình đã quay về.
Trên mặt George hiện rõ sự mỏi mệt, quản gia theo tự nhiên mà thúc giục hắn đi nghỉ ngơi.
George không từ chối, mang ngựa còn đứng trên đường và hành trang trên xe ngựa đều phó thác cho quản gia, bao gồm đống hành lý mà người bạn Lisbon của hắn sẽ mang tới vào ngày mai.
"Ông vẫn đáng tin như thế, Genn à", George giơ tay, dẫn theo Ellen đi về phòng.
Thật ra ban đầu hắn định theo bản năng mà nắm lấy tay Ellen, nhưng vì Genn ở đây, hắn đành phải thu tay về.
Genn ở phía sau hai người lắc đầu cười cười, ông đi ra phía sau cửa, giật chiếc chuông giấu phía sau bình hoa rồi chờ người hầu gác đêm đi lên lầu.
George ở phòng tọa lạc trên lầu ba, sau khi mở cửa nhìn thấy tất cả vẫn giữ nguyên hiện trạng, một căn phòng ngủ ngay cả trần nhà cũng không dính bụi, vẻ mặt của George dần trở nên ôn hòa: "Em phải phí rất nhiều tâm sức phải không Ellen?
Căn phòng này vẫn y đúc như sau khi ta rời đi."
Ellen cũng không nghĩ sẽ thừa nhận bản thân đều tới đây mỗi ngày một lần: "Sao có thể, đều là nhờ vào hầu gái tới quét tước cả."
Nói xong, cậu đi ra phía sau George, đem bộ tây trang của đối phương cất vào tủ.
Tầm mắt của George cứ dính chặt vào Ellen: "Nhưng ta tin tưởng, em nhất định phải đốc thúc các cô ấy.
Không có em, chỉ sợ các cô sẽ chẳng tận tâm như này."
Cất mũ của George vào tủ, Ellen đáp: "Đốc thúc hầu gái là trách nhiệm của nữ quản gia Bella, thưa cậu chủ."
"...."
Ellen sau khi hoàn thành việc bày biện vật phẩm cá nhân của George thì bắt đầu đốt củi cho lò sưởi âm tường.
Hiển nhiên, đối với việc cậu ba trở về trang viên đột ngột, các nữ hầu cấp thấp không kịp chuẩn bị than củi đầy đủ.
"Có lẽ quản gia Genn sẽ nhắc nhở các cô ấy.....Chủ nhân?"
George không biết từ khi nào đã ngồi trên mép giường, vừa mỉm cười vừa yên lặng nhìn Ellen chăm chú.
Hơi nóng một lần nữa bò lên khuôn mặt của Ellen: "Ngài....ngài đừng nhìn tôi như thế nữa."
"Tại sao thế?", George hỏi.
Tại vì nhìn như vậy rất kì lạ, nhưng vì sao lại cảm thấy kì lạ, chính Ellen cũng chẳng rõ nguyên do.
Trước đây, chẳng phải hai người cũng thường xuyên ở chung một phòng mà không phải sao?
Có lẽ.....bản thân đang quá nhạy cảm chăng?
"Không có gì đâu", cuối cùng Ellen chỉ có thể đáp như vậy.
George cười, hắn đứng dậy từ mép giương, hướng Ellen dang tay ra: "Một cái ôm gặp mặt nhé?
Có được không em?"
"Cái này không thích hợp lắm đâu, thưa cậu chủ", Ellen cười nói, dẫu vậy cậu vẫn bước lên, ôm lấy vị chủ nhân cố chấp của mình.
"Nếu bị quản gia Genn phát hiện, tôi sẽ lại bị mắng đấy", Ellen nói.
Quý tộc nguyện ý bắt tay với người hầu đã là vinh quang vô hạn rồi, hiện tại có ai lại nghĩ rằng, có một người hầu nam sẽ to gan mà ôm chủ nhân của cậu ta cơ chứ?
George gác đầu lên vai của Ellen, nhắm đôi mắt lại.
Trong phòng vô cùng an tĩnh, chỉ có tiếng hai người đan chéo bên nhau.
George siết chặt cánh tay của Ellen, làm cho hai người càng gần sát nhau thêm chút nữa.
"Cậu chủ à, có chuyện gì đã xảy ra sao?", Ellen vuốt đầu của George, đối phương cũng thuận theo mà vuốt ve lòng bàn tay của cậu.
"Không có gì", giọng nói George rầu rĩ, "Ta chỉ là.....có chút nhớ em."
Trong khoảng khắc ấy, tim của Ellen mềm nhũn.
Tuy nói George đã thành niên, nhưng bộ dáng làm nũng như vậy cậu đã bao lâu chưa thấy rồi?
Cứ nho nhỏ, tựa như con nai con.
"Tôi cũng rất nhớ ngài, thưa cậu chủ."
George còn muốn nói gì đó nhưng tiếng gõ cửa lại vang lên, Ellen hoảng loạn hệt như một con thỏ, ngay lập tức nhảy khỏi vòng tay của George.
George còn đang duỗi tay, gương mặt mê mang không ngờ, Ellen đành ho khan một tiếng: "Tôi thật lòng xin lỗi."
Nói xong, cậu xoay người mở cửa, hóa ra là hành lý của George được mang lên cùng với than củi thượng hạng.
Trong khi chờ cho lò sưởi tỏa ra hơi ấm khắp toàn bộ phòng ngủ, Ellen đã giúp George mặc áo ngủ làm bằng tơ tằm mềm mại bóng loáng, sau đó cũng sửa sang nệm giường giúp hắn có giấc ngủ thoải mái.
"Ngài muốn nghỉ ngơi chưa, thưa cậu chủ?", Tất cả đều ổn thỏa, đã đến lúc người hầu nên lui ra ngoài.
George suy tư một lúc rồi nói: "Ta nhớ là còn chưa tới thời gian nghỉ ngơi đâu."
"Ngài còn gì cần phân phó?", Ellen hỏi, sau đó nhìn thấy George lấy ra một cái hộp gấm sơn đỏ ra từ va-li.
Hộp gấm màu đỏ tươi còn gắn thêm chiếc nơ bướm cực kì tinh xảo – hiển nhiên đây là một phần lễ vật.
"Đây là.....cho tôi ư?", câu hỏi này thật vô nghĩa, có lễ Giáng Sinh năm nào mà George và Ellen không trao đổi quà cho nhau chứ?
"Em mở ra xem đi", George tặng chiếc hộp cho Ellen.
Đây thật sự là một món quà quá tinh xảo, Ellen cảm thấy cả trái tim mình như bị ngâm trong mật ong, vui sướng và thỏa mãn.
Những món quà cho người hầu chủ yếu là do Bá Tước phu nhân sai người đi mua, chúng nếu không hoa lệ thì cũng là tinh mỹ hoặc quý trọng.
Tuy mỗi món quà đều có ghi tên họ, nhưng bọn người hầu đều biết rằng ai cũng cũng sẽ nhận được phần lễ vật như nhau.
Thế nhưng, món quà trước mắt này, sẽ chỉ có mỗi thiếu gia tặng cho cậu.
Ellen nhận lấy hộp gấm: "Cảm ơn sự hào phóng của ngài, thưa cậu chủ."
"Ellen, em thích chứ?"
"Đương rồi, tôi rất thích."
"Em còn chưa mở ra cơ mà", George nhắc nhở nói, nhìn bộ dáng vui sướng của Ellen, ánh mắt hắn càng thêm nhu hòa.
"Chỉ cần là ngài tặng, tôi đều sẽ thích", Ellen vừa nói vừa rút dây bướm, bên trong hộp là chiếc áo trong [1] trắng tinh, mềm mại như tuyết, chất liệu thế mà lại là lông cừu.
[1] Tunic được cải biên từ chiếc áo dài ngang đầu gối của người thời Victorian, là một trong những trend thời trang cho bé trai ở Anh vào đầu đến giữa thế kỉ 19.
Đến cuối thế kỉ 19, chiếc áo được làm ngắn hơn và cả bé trai và gái đều có thể mặc đi học.
Nguồn:
https://www.histclo.com/style/skirt... (1870-,predecesor, rather than long trousers.
"Mùa đông trải qua không hề hòa nhã chút nào, có đúng không?", George cười nói.
Ellen vuốt ve chiếc áo trong, cảm thấy cảm động vô cùng, so với đồ vật hoa lệ hoành tráng, những lễ vật có tâm như vậy mới càng đáng quý.
Được người khác hi vọng bản thân sẽ luôn chú ý sức khỏe của mình, chẳng lẽ không phải là việc đáng được ăn mừng hay sao?
Hắn cười: "Nhưng mùa đông này ắt hẳn sẽ thật hòa nhã và ấm áp."
Ellen và George nhìn nhau cười cười.
"Thưa cậu chủ, liệu tôi có thể chiếm dụng một chút thời gian của ngài không?"
"Đương nhiên rồi", George đáp ứng.
"Nếu vậy thì xin ngài chờ một lát."
Ellen đi ra ngoài, vỗ nhẹ vài cái trên khuôn mặt để áp ý cười xuống.
Nghĩ đến bao tay bằng da sơn dương, cậu cảm thấy chủ tớ hai người thật sự quá đồng điệu.
Mang theo tâm trạng tốt lành, Ellen gấp gáp không đợi nổi mà chạy về phòng của mình.
Bên ngoài cửa sổ, lại thêm một trận bông tuyết rơi lả tả, những hạt tuyết nhỏ rơi xuống tựa như linh hồn đang xuyên qua thiên đàng mà đáp xuống trần gian.
Trong trang viên Field đầy trống trải này, có ảo tưởng rằng chỉ còn chiếc đèn dầu hỏa trong tay Ellen là đang phát ra ánh sáng nhạt nhòa.
Các bức tượng điêu khắc được trưng bày trên hành lang, một nửa gương mặt của pho tượng đã chìm trong bóng đêm, đánh mất đi vẻ mềm mại vào ban ngày mà chỉ còn lại sự lạnh lẽo không tính người.
Tiếng khóc chợt vang lên ngay khi cậu vừa mới đi ngang phòng thay đồ [2].
[2] Phòng thay đồ (dressing room) là phòng riêng tư cho phụ nữ quý tộc thay quần áo.
"Ngươi đúng là kẻ lừa đảo!
Trời ạ, ngươi vì sao mà lại đối xử tàn nhẫn với ta như thế?
Ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho các người!"
Cửa phòng thay đồ bị mở ra, bởi vì đột ngột không kịp chuẩn bị cho nên Ellen và người đang khóc lóc đâm sầm vào nhau.
Hóa ra đó là một cô gái trẻ yêu kiều, mái tóc bạc xinh đẹp, cùng khuôn mặt có phần tương tự phu nhân Vera đến năm phần.
"Tiểu thư Evelyn?", Ellen kinh ngạc hỏi.
"Ellen?!", Đáp lại Ellen chính là tiếng kêu bén nhọn cùng sợ hãi cực độ của tiểu thư Evelyn, đồng thời âm thanh cửa phòng thay đồ đóng sầm lại vang lên như thể đang nói 'Có người ở đây!' [3].
[3] Cụm này raw là lạy ông tôi ở bụi này, nhưng mà mình tìm slang bên tiếng Anh thì là "There is no 300 taels of silver buried here" nhưng không dịch sang văn phong Tây được.
Ai có ý kiến gì thì comment nha!
Trong phòng còn có người sao?
Ellen cảm thấy hoảng sợ, vào đêm hôm khuya khoắt, một tiểu thư quý tộc chưa lập gia đình không thể ở riêng cùng người đàn ông khác.
Nghĩ đến đây, sự vui vẻ ban nãy của Ellen đã phiêu dạt theo cơn gió, mồ hôi lạnh cứ để thấm đẫm sau lưng.
Toi rồi...
---
Cá: Tưởng tượng đây là cậu George nha