Khác [Omegaverse] Wine & Cigarette

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
384732653-256-k387759.jpg

[Omegaverse] Wine & Cigarette
Tác giả: NganRain
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Từ cái lần bắt rồi thả Cigarette đi, alpha hình thành khao khát châm lửa điếu thuốc mang tên gã.

Chuyển mùi khói ám thành khói cháy, hút một hơi thật dài và mạnh mẽ rút kiệt từng vụn hương thảo dược, mong muốn đốt beta ra tro trong lòng bàn tay.

Ngâm thân trắng vào bể rượu, nhúng đầu lọc vào mùi say nồng.

Cưỡng chế hòa tan rượu vang và thuốc lá, ướp nóng không khí bằng pheromone tội lỗi đến tận cùng.

-
Writer: Ngân Rain
Status: On-going
Copyright by Ngan Rain.

Please don't re-upload without credit and permission from the author.



wineandcigarette​
 
[Omegaverse] Wine & Cigarette
Chapter 1: Cigarette


Wine bước nhanh ra khỏi quầy bar đến con hẻm sau lưng quán để hút thuốc, chưa bao giờ thích những nơi thế này.

Chẳng phải anh ghét mọi chốn ăn chơi, càng không liên quan đến đặc thù nghề nghiệp của bản thân.

Chỉ vì kiểu không gian, không khí, tâm trạng và nhiều yếu tố liên quan luôn làm anh khó chịu.

Quá nhiều người, âm nhạc xập xình, rượu bia, mùi hương ngai ngái lẫn lộn.

Sự khó chịu khiến Wine bồn chồn và thèm thuốc, thừa biết theo bạn bè đến đây ngay từ đầu đã là sai lầm.

Nhưng khó mà từ chối mãi trước những lời rủ rê kèm than vãn và đe dọa, rằng anh sẽ chết vì công việc hay anh nên ra ngoài giải tỏa căng thẳng thế nọ thế kia.

Quá mệt mỏi để nghe thêm, anh đồng ý và chắc vé hối hận như bản thân luôn làm.

Hơi tựa người vào bức tường xám xịt và rêu phong, bật lửa châm thuốc.

Ngậm đầu lọc trên môi, rít vào rồi nhả ra một hơi đầy khói.

Mùi thuốc lá, nicotine, khói cháy lởn vởn quanh mái tóc và chiếc áo khoác da hơi sờn.

Anh mở mắt, nhìn xuyên qua làn khói bản thân vừa thở ra, vừa vặn thấy một bóng người ở gần mình.

Dù cả người chìm vào bóng tối nhưng Wine vẫn mơ hồ nhận ra đó là một chàng trai, đứng trong góc hẹp, tựa lưng sâu vào bức tường.

Chắc cậu ta cũng ra đây hút thuốc, anh âm thầm đoán, không có ý tọc mạch.

Chàng trai bất ngờ hắn giọng khiến anh hơi giật mình, chợt nhận ra bản thân đang nhìn chằm chằm.

Không biết nên nói gì, dù sao anh cũng chẳng có ý gì thật, đưa gói thuốc rút sẵn về phía người kia như lời mời thầm lặng.

"Cảm ơn, tôi không hút thuốc."

Giọng nói với tông vừa phải, không cao không thấp và du dương bên tai nhưng cảm giác vẫn có chút gì đè nén.

Hệt như một giai điệu nghèn nghẹn, đau khổ phát ra từ chiếc radio cũ kỹ nào đó.

Khoang đã, cậu trai không hút thuốc, đùa nhau đấy à?

Xuất hiện tại con hẻm sau lưng một quán bar, người toàn mùi thuốc lá nhưng thản nhiên nói bản thân không hút.

Ánh nhìn soi xét của anh chẳng làm chàng trai bối rối, như thể quá quen với tình huống, ẩn hiện dưới ánh sáng mờ nhạt nụ cười nhẹ tênh.

Anh hơi lay động, tác phong không hoàn toàn phản ánh con người.

Cho rằng bản thân đánh giá vội vàng, Wine thử lại, hít vào.

Xuyên qua vùng không khí đầy mùi thuốc lá nặng nicotine và khói cháy, hiện lên lớp hương thảo mộc ám khói, hơi hướng thuốc lá sau khi hút.

Thơm dịu và đặc trưng, phơn phớt mùi cháy rất dễ lẫn vào không khí chung nơi hẻm nhỏ.

Đáng lý phải có thêm một tầng hương nữa thể hiện mùi hương riêng của người kia nhưng không còn gì sau đó cả, chứng tỏ thuốc lá sau hút vốn là hương thơm từ cậu trai.

Wine cuối cùng cũng nhận ra trước mắt là một beta mang mùi thuốc lá.

"Đừng nhìn chằm chằm nữa."

Beta xa lạ nói, môi cong lên thành một nụ cười thích thú.

"Xin lỗi..."

Vốn không cố ý nhìn chằm chằm, nhưng lời trêu chọc của chàng trai thành công khơi dậy sự tò mò trong lòng anh.

Con hẻm nhỏ xíu nằm khuất sau quán bar, ánh sáng nhân tạo không cách nào lọt tới.

Chỉ có ánh trăng vàng dìu dịu chiếu xuống, đủ sáng nhưng chẳng soi tỏ mặt người.

Anh nhìn thẳng, tập trung hơn, mong muốn nhìn rõ người kia.

Hình dung dáng người cao gầy, cái mũi cao nổi bật trên khuôn mặt, mắt lúng liếng sáng.

Ánh trăng không giúp ích quá nhiều vì người kia đứng trong góc khuất, như cố tình trốn tránh ai hay điều gì đó.

Beta bỗng dưng hơi mất tự nhiên trước ánh nhìn đăm chiêu, thọc tay vào túi quần lấy chiếc điện thoại kiểm tra thời gian.

"Tôi phải đi rồi."

Chàng trai cắt ngang bầu không khí kì lạ giữa hai người, nhanh chóng rời khỏi con hẻm chật hẹp, khuất dần rồi mất hút vào màn đêm.

Anh bừng tỉnh, thoát khỏi cơn mê không biết mình lạc vào bao giờ.

Lắc đầu, Wine thở ra một hơi rồi quyết định quay lại với điếu thuốc đang cháy dở.

Giờ đây anh dường như không thể phân định mùi thuốc lá quanh quẩn là từ mẫu thuốc trên tay hay mùi hương beta còn vương vấn.

Kệ đi vậy, đêm khuya rồi.

*

Cơ thể Cigarette áp vào tường, hai tay bị ghì cứng phía sau.

Beta thở ra, tự dưng bật cười trước áp lực từ sức mạnh của đối phương.

Tiếng cười khúc khích dưới hơi thở dồn dập, cuối cùng cũng bị tóm sau cuộc truy đuổi tưởng chừng không hồi kết.

Gã có tiếng là một kẻ bền bỉ nhưng người phía sau quá mạnh mẽ, cảm giác chỉ một cú đấm cũng khiến gã bất tỉnh.

Mặc cho cả hai đều thấm mệt, đối phương vẫn dư sức giữ chặt gã, chẳng lay chuyển mấy dù beta cố sức vùng vẫy.

Không thể tưởng tượng nổi trong tình trạng tốt nhất, người kia còn mạnh mẽ đến mức nào.

"Vui quá nhỉ?"

Kẻ truy đuổi nói vọng từ phía sau, siết chặt và ép beta sâu hơn vào bức tường bằng một tay để rút còng, chuẩn bị hoàn thành bước cuối cùng trước khi dẫn Cigarette về đồn.

"Biết gì không cảnh sát, tôi ghét mùi của anh."

Gã thừa nhận, chẳng vì mục đích gì, sớm nhận ra kẻ bắt mình là ai.

Cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua, nhưng beta vẫn nhận ra đối phương nhờ mùi hương, rượu vang của alpha hơi quá sang trọng so với quán bar bình thường và con hẻm tồi tàn tối ấy.

Cigarette ghét bia rượu, dù loại công việc gã làm tiếp xúc với bia rượu thường xuyên.

Biết sao được, nghề chọn người chứ người thì chọn tiền, đi theo con đường phạm pháp thì phải chấp nhận đối mặt với thứ mình ghét.

Phía ngược lại, vị cảnh sát có vẻ hơi giật mình.

Giọng nói như một giai điệu cũ kỹ vang lên chạy xuyên qua vùng ký ức chưa kịp phai hết, đưa anh về buổi đêm mấy hôm trước.

Giờ đây anh mới chú ý đến mùi thuốc lá sau hút phảng phất.

Wine lặng lẽ và lén lút hít vào một ngụm không khí.

Lợi dụng sự gần gũi từ tư thế của hai người để mùi thảo dược và khói ám thấm vào khoang mũi, len lỏi đến từng tế bào, cùng lúc dập tắt và thổi bùng cơn thèm thuốc sau cuộc truy lùng mệt mỏi.

Cigarette nhận ra biểu hiện phân tâm kỳ lạ của người phía sau và vùng vẫy một chút.

Anh hơi mất cảnh giác nhưng vẫn siết chặt tên tội phạm, không hề buông tay, chưa có dấu hiệu muốn thả người.

Alpha vô thức liếm môi, khô khốc và nhạt nhẽo đến khó chịu, ước gì được ngậm điếu thuốc và rít một hơi đắng chát.

Ý định xấu xa, phi đạo đức bắt đầu lách mình trườn vào những suy nghĩ mới hình thành của Wine.

Trong một khoảnh khắc, trước mắt alpha lóe lên những tia sáng tô điểm cảm giác thi vị đang dâng trào nơi huyết quản.

Mong muốn nguyên thủy và sâu thẳm nhất bên trong con người alpha, phần thú rục rịch trỗi dậy lấn át phần người.

Tư thế và hơi thở dồn dập ngắt quãng từ beta rõ ràng chẳng giúp ích được mấy, chỉ càng khơi dậy cơn sóng chấn động khoảng trời ý thức Wine.

Khao khát được cuốn lấy, siết chặt và đập tan beta thành từng mảnh như đại dương bị cơn bão quét qua.

Nhận thấy cơ thể đang nóng lên, chàng cảnh sát giật mình vội trấn tỉnh.

Alpha buông tay, lùi về sau vài bước, để beta có thời gian quay đầu lại nhìn mình rồi ra hiệu cho gã đi đi.

Cigarette thoáng bất ngờ nhưng cũng gật đầu, mỉm cười thay lời cảm ơn thầm lặng.

Khi hình dáng beta khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch, mùi thuốc lá sau hút cũng theo đôi chân nhanh nhẹn kia tan biến.

Alpha nhắm mắt, hít sâu rồi thở ra nhè nhẹ, muốn lưu giữ chút hương thơm còn sót lại.

Tim anh đập thình thịch giữa lòng ngực, không rõ do dư âm beta ảnh hưởng hay tội lỗi bản thân vừa gây ra.

Suốt sự nghiệp cảnh sát của mình, Wine chưa bao giờ bắt được rồi lại thả một tên tội phạm nào.

Không phải để xổng mà là tha có chủ đích, cố ý, cố tình vì lý do cá nhân.

Alpha nghiến răng, chậm rãi tiến về phía đường chính, nơi chắc chắn có vài chiếc xe cảnh sát đang đợi sẵn.

Từng bước chân nặng nề như đeo chì, gông cùm tội lỗi ghì chặt lương tâm anh.

Wine bắt đầu dằn vặt, tự hỏi bản vừa làm gì vậy.

Hành động hết sức tùy hứng, tuân theo bản năng và cảm xúc đến mức quên luôn lý trí và nhiệm vụ.

Đáng không?

Có, tâm trí alpha nhắc nhở.

Nếu quay ngược thời gian thì anh xử lý thế nào?

Vẫn thả beta đi và vụng trộn chìm đắm trong mùi thuốc lá sau hút ấy.

Hài hước, quá dỗi hài hước, anh còn chẳng thể giúp bản thân đưa ra câu trả lời khác hơn.

"Không bắt được?"

Alpha chỉ gật đầu, đồng đội đùa cợt ra vẻ thấu hiểu.

"Con chuột nhỏ đó chạy nhanh vậy sao?"

Wine tự dưng muốn đấm tên đồng nghiệp một phát, nói đùa mà chỉ mình hắn buồn cười thì không vui, con chuột nhỏ nào cơ.

Bực bội, anh không cười đáp lại.

Muốn đấm luôn cả bản thân, anh bắt được con chuột đấy nhưng lại chính tay thả đi, ai mới buồn cười hơn đây?

Wine tốt nhất nên tự hối lỗi với đạo đức nghề nghiệp của mình, anh vừa làm cái việc mà bản thân chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Thả một tên tội phạm vì ám ảnh mùi hương của gã, lạy hồn, chắc chắn alpha điên rồi.

Điên hơn nữa là chàng cảnh sát chưa hề có ý định bắt gã dù chỉ một chút, anh muốn gặp lại beta nhưng chắc chắn vì mục đích khác.

Không quan tâm bạn đồng nghiệp đang làm hay nói gì, Wine thả ánh mắt mệt mỏi ngoài cửa sổ, nhìn quan cảnh đường phố trôi qua, đèn neon thắp sáng đêm khuya.

Alpha đưa tay vặn nút khởi động chiếc radio trên xe cảnh sát, lắng nghe âm thanh cũ kỹ nghẹn nghẹn vọng về trí óc, lo lắng những gì bản thân sẽ làm tiếp theo.

TBC
 
[Omegaverse] Wine & Cigarette
Chapter 2: Wine


Wine đứng trước ngôi nhà nhỏ thuộc một khu vực tồi tàn, chơi trò chơi nhân phẩm trong đầu để quyết định nên vào luôn hay gõ cửa.

Trên lý thuyết có thể xông vào vì anh là cảnh sát còn beta là tội phạm, nhưng thực tế anh không đến vì muốn bắt gã, việc mà alpha làm rồi lại thôi.

Cách một phút khi đứng trước cánh cửa, Wine vẫn còn chưa chắc chắn, đắn đo nửa muốn nửa không.

Lý trí hét lên sai rồi, cảm xúc lại thúc đẩy anh hành động.

Alpha thấy mình như đang quay về ngày nhận kết quả thi vào trường cảnh sát, lo lắng và hồi hộp nhưng cũng phấn khích và mong chờ.

"Anh muốn vào hay chỉ đứng đấy."

Cigarette hé cửa, nói giọng đều đều, biểu hiện không thúc giục hay khó chịu.

Anh gật đầu, lách mình vào trong, nhìn quanh trước khi được mời ngồi.

Tự hỏi làm sao người kia biết anh đứng trước nhà, beta ghét mùi của anh đến mức ngửi thấy chúng qua lớp cửa?

Alpha đặt mình xuống chiếc ghế bọc da cũ kỹ với những vết sờn rõ ràng trên lưng, trong khi gã biến mất vào bếp và trở lại cùng ly nước lọc.

Beta dọn dẹp loanh quanh theo phép lịch sự khi có khách đến nhà, dù căn phòng chật hẹp chẳng có gì để dọn.

Thừa biết bản thân không cần làm thế, tỏ ra lịch sự cho ai xem, suy cho cùng vị cảnh sát còn lâu mới xem gã là bất cứ loại người lịch sự nào đấy.

Nhưng Cigarette cũng chẳng biết làm gì khác ngoài những hành vi vô ích và thiếu chủ đích này, không muốn mở miệng trước.

Nếu ai đó cần lên tiếng, đó phải là vị khách không mời tìm đến vào lúc nửa đêm kia.

Như con chuột học cách phát hiện chuyển động của loài người, loại làm việc lén lút phải biết cảnh giác mọi thứ xung quanh.

Suy cho cùng gã là tội phạm, nguy hiểm luôn rình rập và chực chờ tước đi cái mạng nhỏ bé vô dụng khốn khổ.

Tử thần bay theo sau lưng như một vật trang trí đẹp đẽ, có thể mang ra dùng bất cứ lúc nào.

Dây thần kinh phòng bị căng hơn dây đàn, nếu Cigarette không phát hiện ai đó đứng trước cửa nhà mình giữa đêm thế này chính là một sự xúc phạm nghề nghiệp.

Thành thật thì beta lo lắng, người xuất hiện trong cuộc đời gã vào ban đêm thường không phải điều tốt.

Gã chọn cách im lặng thăm dò, nhưng người bên ngoài mãi chẳng thấy động tĩnh gì.

Đừng hỏi tại sao cách một cánh cửa mà beta vẫn nghe hay cảm nhận được hành động của đối phương.

Mấy người tin tưởng tài chính của tên thấp kém nhất trong đám chuột chũi đường phố đến thế à?

Vách ngăn, chẳng phải tường đâu, mỏng tới mức có thể nghe tiếng người ta làm tình cách hai căn nhà.

So sánh quá chói tai và phóng đại, nhưng phù hợp tuyệt vời với hoàn cảnh sống của gã, trách ai được.

Xét thấy cứ ngồi yên chờ đợi cũng chẳng phải cách tốt, dù bên ngoài là ai hẳn cũng chuẩn bị xông vào rồi.

Chuyện gì đến cũng phải đến thôi, đối mặt trực tiếp xem sao, biết đâu còn cơ hội sống.

Nghĩ rồi Cigarette tiến tới cánh cửa, hơi hé ra để thăm dò.

Đúng là ghét của nào trời trao của nấy, đầu bảo ghét cái gì thì mũi bắt lấy mùi đấy đầu tiên.

Qua khe hở nhỏ, mùi rượu vang sang trọng và đôi phần quen thuộc nương theo gió bay vào khứu giác gã.

Là alpha cảnh sát.

Không hiểu vì sao beta thấy mình thở ra một hơi nhẹ nhõm, cảnh sát thì tốt hơn kẻ thù bất kỳ.

Ít nhất thì gã chỉ vào tù chứ không phải mất mạng.

Uống một hơi vơi nửa ly nước, vị cảnh sát cứ bồn chồn dù đáng lý phải ngược lại.

Anh im lặng thả trôi cùng những câu hỏi trong đầu mình.

Theo logic thông thường, chẳng phải Cigarette nên thắc mắc tại sao Wine lại ở đây, anh muốn gì ở gã, anh có bắt gã không, hay bất cứ câu hỏi nào tương tự sao?

Kết quả alpha chỉ nhận lại thái độ thản nhiên và dửng dưng đến lạ thường của beta.

Như thể người kia đoán biết trước mọi chuyện, sẵn sàng chấp nhận mọi kết quả dù tốt hay xấu cho bản thân.

Sự xuất hiện của anh chẳng khác nào một trò trẻ con mà Cigarette đã đối mặt hàng chục lần, chứ không phải sự kiện bất ngờ khó đoán nào đấy mà gã chưa từng tưởng tượng tới.

Wine muốn cười khẩy vào mặt chính mình, gã là tội phạm, loại mà chính anh đuổi bắt hàng ngày.

Làm sao gã còn kinh sợ chuyện cảnh sát tìm đến tận hang ổ cơ chứ, không chừng gã chỉ đang giả vờ.

Ly nước alpha vừa uống có thuốc mê hay gì đó.

Hoặc giả như khoảng năm giây nữa beta sẽ rút khẩu súng giấu kỹ trong góc nhà và nả vào đầu cảnh sát, dọn dẹp hiện trường rồi hành xử như chưa có cuộc gặp gỡ nào.

Phía ngược lại, Cigarette trả lời tất cả những câu hỏi của alpha trong im lặng.

Gã không thắc mắc vì sao alpha tìm được mình, xét trên phương diện anh là cảnh sát thì quá dễ dàng.

Wine đương nhiên không đến bắt gã, nếu muốn anh đã làm từ lâu, chẳng cần phải rườm rà như thế.

Cigarette càng không thắc mắc anh muốn gì ở gã, đó là chuyện alpha nên tự mình nói ra.

Suy cho cùng, beta chẳng còn gì để mất ngoài bản thân, nếu có chỉ là vài cô cậu nhóc vô gia cư hay những chú mèo hoang dễ thương mà gã thường giúp đỡ.

Cuộc đời gã đã gặp đủ nhiều chuyện nực cười rồi, thêm một tên cảnh sát thì sá gì, cứ tới đi.

Trên hết, Cigarette thấy alpha này có chút gì đó nguy hiểm, nhưng tuyệt nhiên không phải kiểu nguy hiểm tồn tại giữa cảnh sát và tội phạm.

Mà là kiểu nguy hiểm kiềm nén và cất giấu kỹ càng trong hộp pandora, mạnh mẽ và mỏng manh cùng một lúc, chỉ cần gạt khóa mở nắp hòm và bùm.

Hay kiểu nguy hiểm tự nhiên, gây căng thẳng, sợ hãi đồng thời hồi hộp và hấp dẫn khó cưỡng.

"Này!"

Wine gọi và gã ngừng tay, từ từ quay mặt về phía anh.

Khung cảnh tựa một bộ phim kinh dị rẻ tiền, nơi mà Wine đóng vai sát nhân và sắp lao tới dí súng vào đầu beta.

Mặc cho thực tế hai người chỉ nhìn nhau, chằm chằm, không ai định lên tiếng trước, như thể tin rằng không khí có thể giúp cả hai hiểu ý nghĩ của đối phương.

Ánh mắt thẳng thừng không tránh né của beta khiến anh ngứa ngáy.

Đốm lửa nhỏ cháy trong cổ họng lớn dần, chực chờ trào ra, đốt trụi mọi câu chữ alpha định đẩy lên khỏi vành môi.

Wine mím môi bằng nỗ lực tồi tệ cuối cùng ngăn chặn bản thân làm điều mình mong muốn.

Lý trí cảnh sát bị trả về con số 0 khi người đối diện bất chợt nuốt nước bọt, có lẽ vì căng thẳng.

Cách quả táo adam chết tiệt ấy chùng xuống rồi trở về vị trí ban đầu khiến alpha muốn buông thả, tưởng tượng bản thân cắm sâu hàm răng vào đó.

Mong muốn thống trị, chiếm dụng và nhiều hơn nữa.

"Cậu cũng cảm thấy thế đúng không?"

Alpha thử, quá liều lĩnh so với tính cách vốn cẩn thận của mình.

Nhưng anh cũng không mấy bất ngờ trước hành động nông nổi này, beta kia đã khiến anh hành động thiếu suy nghĩ hết lần này đến lần khác.

Lần bắt chuyện trong con hẻm nhỏ, lần thả gã đi và cả bây giờ nữa.

Quá nhiều lần thì chẳng phải ngẫu nhiên nữa, alpha tự giễu chính mình.

Và nực cười thay, không khí làm tốt nhiệm vụ truyền đạt của mình, Cigarette gật đầu.

Chẳng đợi đến phút thứ hai, phần mở đầu của bộ phim kinh dị rẻ tiền chiếu ngay trước mắt.

Alpha lao tới nhưng không có khẩu súng nào chĩa vào đầu tên tội phạm hết, chỉ có cánh tay mạnh mẽ ấn gã vào vách tường phía sau, với bờ môi cách nhau một hơi thở.

Lơ lửng, chờ đợi lời từ chối hoặc dấu hiệu kháng cự dù chỉ nhỏ nhất.

Một-hai-ba, alpha thở ra vừa nhẹ nhõm vừa kìm nén trước khi ấn môi mình vào môi Cigarette, nghẹt thở.

Wine vô thức gầm gừ, bản năng alpha trong anh đang gầm gừ.

Con quái thú đói khát chỉ muốn được thả ra và chuẩn bị vồ lấy, ăn tươi nuốt sống chàng chiến binh trước mắt.

Tòa thành ý thức nứt dần rồi vỡ từng mảng lớn trước tiếng rên rĩ nhỏ nhẹ chảy qua cánh môi beta.

Thứ âm nhạc cũ kỹ từ âm giọng ấy bị chính môi alpha chặn lại, nghèn nghẹn như chiếc radio xuống cấp trầm trọng.

Mùi thuốc lá cháy trong căn phòng nhỏ hẹp, ngọn lửa dục vọng nấu sôi lượng rượu chất chứa trong mùi hương của Wine.

Pheromone ngập tràn huyết quản, tô điểm ham muốn của cả hai.

Hương thảo dược và khói cháy không hề chứa nicotin nhưng vẫn khiến alpha say nồng và tiềm ẩn nguy cơ gây nghiện cực cao.

Trong nụ hôn và trên hơi thở, anh thấy gã khẽ nhíu mày, chợt nhớ gã ghét mùi rượu.

Tồi tệ thay, điều đó chỉ kích thích alpha hơn, muốn khiến Cigarette ghét mùi tất cả mọi loại rượu trên đời ngoại trừ mùi của anh.

Từ cái lần bắt rồi thả gã đi, alpha hình thành khao khát châm lửa điếu thuốc mang tên gã.

Chuyển mùi khói ám thành khói cháy, hút một hơi thật dài và mạnh mẽ rút kiệt từng vụn hương thảo dược, mong muốn đốt beta ra tro trong lòng bàn tay.

Ngâm thân trắng vào bể rượu, nhúng đầu lọc vào mùi say nồng.

Cưỡng chế hòa tan rượu vang và thuốc lá, ướp nóng không khí bằng pheromone tội lỗi đến tận cùng.

Alpha làm được và không tin mình làm được nhưng cuối cùng anh vẫn làm.

Một-hai-ba, bây giờ chính Cigarette cho đám hàng xóm cách đó hai căn nhà nghe tiếng gã đang làm gì.

Phần sau của bộ phim kinh dị rẻ tiền bất ngờ biến thành một thước phim khiêu dâm rẻ tiền không kém.

Đêm đó Wine không rời đi, thức dậy với hương thuốc lá sau hút ngay dưới cánh mũi và mùi da thịt còn đọng trên đầu lưỡi.

Lần đầu tiên trong nhiều năm alpha không cần hút thuốc sau khi làm tình nhưng vẫn ngủ tròn giấc.

Giật mình vì người bên cạnh hơi cựa quậy, Wine nửa muốn nửa không buông gã ra.

Không nhịn được xuýt xoa trước những gì bản thân nhìn thấy, vẫn bất ngờ và vô thức thỏa mãn vì tất cả mọi thứ anh có được đêm qua.

Beta quá đẹp, anh biết gã đẹp từ những phút đầu gặp gỡ, cảm nhận được sự đẹp đẽ tiềm ẩn ngay cả trong bóng tối của con hẻm tồi tàn.

Cigarette gầy gò, làn da rám nắng, trông khỏe mạnh và nhợt nhạt cùng lúc.

Cơ bắp không cuồn cuộn như anh nhưng vẫn hiện lên khá rõ ràng, đôi mắt hơi mơ hồ do vừa tỉnh ngủ, mũi cao và cái miệng thanh thoát.

Alpha kiềm lại mong muốn hôn gã thêm một và nhiều lần hơn nữa.

"Chào buổi sáng, alpha."

Cigarette nghiêng đầu, hành động tươi vui và dễ thương đôi chút.

Lại cái giọng êm dịu và nghèn nghèn như bài tình ca cũ rích, cộng thêm cách từ alpha thoát ra khỏi đôi môi ấy khiến Wine như đông cứng.

Ký ức tối qua còn tươi mới và nóng hổi ùa về như cơn lũ, cuốn tâm trí anh bay xa ngàn dặm.

Loại vô độ chết tiệt, alpha tự mắng mình, kiềm chế và túm sự bình tỉnh quay về.

Beta cười khúc khích trước biểu hiện của người kia, dụi mắt rồi đứng dậy.

Anh phải dùng hết tất cả số liêm sỉ còn sót trong cơ thể (đêm qua alpha vứt chúng qua tấm vách ngăn cách đó hai căn nhà) để ngăn bản thân không kéo Cigarette nằm lại bên mình.

Thay vào đó trừng mắt nhìn gã bước vào nơi hình như là nhà tắm, đếm thời gian trôi bằng nhịp tim vô vị của bản thân.

Cigarette nghiêng đầu, hành động tươi vui và dễ thương đôi chút.

Lại cái giọng êm dịu và nghèn nghèn như bài tình ca cũ rích, cộng thêm cách từ alpha thoát ra khỏi đôi môi ấy khiến Wine như đông cứng.

Ký ức tối qua còn tươi mới và nóng hổi ùa về như cơn lũ, cuốn tâm trí anh bay xa ngàn dặm.

Loại vô độ chết tiệt, alpha tự mắng mình, kiềm chế và túm sự bình tỉnh quay về.

Beta cười khúc khích trước biểu hiện của người kia, dụi mắt rồi đứng dậy.

Anh phải dùng hết tất cả số liêm sỉ còn sót trong cơ thể (đêm qua alpha vứt chúng qua tấm vách ngăn cách đó hai căn nhà) để ngăn bản thân không kéo Cigarette nằm lại bên mình.

Thay vào đó trừng mắt nhìn gã bước vào nơi hình như là nhà tắm, đếm thời gian trôi bằng nhịp tim vô vị của bản thân.

Beta trở lại với bộ dạng đơn giản nhưng tươm tất hơn, áo thun và quần short.

Cái áo thun khổ rộng hơi lệnh xuống vai, vô tình để lộ cổ và xương quai xanh với những đóm nhỏ xanh tím.

Wine vốn chẳng phải loại nhẹ nhàng gì cho cam, nhất là lúc căng thẳng tình dục giữa hai người bộc phát quá dữ dội và sâu sắc.

Cảm tưởng dấu hôn của anh chẳng khác nào dấu tích đầu thuốc đang cháy dụi vào da thịt beta, hình thức gây tổn thương đầy thỏa mãn và hấp dẫn.

Mấy người mong đợi gì ở gã, mặc lại quần áo của alpha và đi khắp nhà như cảnh phim khiêu dâm rẻ tiền thực thụ?

Làm ơn sống thực tế đi, họ hoàn toàn là hai người xa lạ, đây là nhà của Cigarette (dù quá tồi tàn) và đương nhiên chứa quần áo của riêng beta (cũng tồi tàn chẳng kém).

Nhưng ít nhất gã sẽ vào bếp pha cho đối phương một tách cafe đàng hoàng, trước khi vị cảnh sát rời đi mà không nói với nhau câu nào.

TBC
 
Back
Top Bottom