Khác Offline Lúc 0h00

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
399003728-256-k778630.jpg

Offline Lúc 0h00
Tác giả: zynneez
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cậu thiếu niên 17 tuổi tên Tô Thanh Vũ, mang đôi mắt kỳ lạ - một bên đỏ máu, một bên đen tuyền - vô tình bị kéo vào một trò chơi sinh tồn chết chóc, nơi mỗi phó bản là một cơn ác mộng được dựng nên từ ký ức, oán niệm và những cái chết chưa siêu thoát.

Tính cách nhây nhây, đôi khi vô tư thái quá, nhưng đằng sau là cái đầu lạnh và sự tàn nhẫn khi cần thiết.

Là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm người chơi, cậu lại là kẻ gan lì nhất, máu chiến nhất, và luôn là kẻ đầu tiên bước vào những căn phòng tối không lối thoát.

Nhưng không ai biết, trong từng phó bản Tô Thanh Vũ vượt qua, có những mảnh ký ức kỳ lạ lặp đi lặp lại, như thể chính cậu... không chỉ đơn giản là một người chơi.

Liệu Tô Thanh Vũ là nạn nhân, kẻ phản diện, hay một thứ gì đó còn khủng khiếp hơn đang che giấu thân phận?

"Cậu không sợ chết à?"

- "Tôi không sợ... chỉ sợ chết mà không biết lý do."

---


Thể loại:

Kinh dị - Huyền bí - Tâm linh - Sinh tồn - Trò chơi chết chóc - Bí ẩn - Xuyên phó bản - Có yếu tố hành động, máu me, tâm lý căng.



maquai​
 
Có thể bạn cũng thích
  • QUAN ĐỆ LỤC - MỸ NAM QUAN
  • Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
  • thầm tích chầu lục
  • Tam thập lục kế
  • chàng rể quyền lực
  • Offline Cuối Cùng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Offline Lúc 0H00
    Chương 1: Bữa tối ấm cúng


    11 giờ 59 phút đêm.

    Tô Thanh Vũ ngồi vắt vẻo trên bục cửa sổ tầng 17, một chân buông thõng giữa không trung.

    Cậu đang cầm một con dao rọc giấy, tỉ mỉ gọt vỏ một quả táo đỏ mọng.

    Dưới ánh đèn đường lờ mờ, mái tóc đen của cậu rủ xuống, che đi đôi mắt kỳ dị: con mắt trái đen sâu thẳm như vực mù, con mắt phải lại trắng dã, không có đồng tử, toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương.

    "17 tuổi, cao 1m73, cân nặng 52kg...

    Chà, mình vẫn còn hơi lùn so với đám siêu mẫu nhỉ?"

    Thanh Vũ lẩm bẩm, nụ cười trên môi cậu tươi tắn nhưng lại mang theo chút gì đó lệch lạc.

    Cậu đưa miếng táo vào miệng, nhai rôm rốp.

    Ngay khoảnh khắc kim đồng hồ điểm 12 giờ, không gian xung quanh đột ngột vặn xoắn lại.

    Quả táo trong tay cậu biến thành một con mắt người đầy máu.

    [Ting!

    Đã tìm thấy vật chứa phù hợp.]

    [Chào mừng người chơi #014 - Tô Thanh Vũ đến với Trò Chơi Sinh Tồn Toàn Cầu.]

    [Đang tải phó bản tân thủ: "Trò Chơi Gia Đình".]

    [Độ khó: 2 sao.]

    [Nhiệm vụ: Hãy là một đứa con ngoan cho đến khi bữa tối kết thúc.]

    Thanh Vũ chỉ cảm thấy hoa mắt trong giây lát.

    Khi nhìn lại, cậu không còn ở trong căn hộ của mình nữa.

    Cậu đang đứng giữa một phòng khách cũ kỹ, nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi rỉ sét của máu.

    Trên tường, những bức ảnh gia đình bị gạch xóa khuôn mặt bằng những vết cào cấu sâu hoắm.

    "Ồ... hệ thống à?

    Công nghệ thực tế ảo này xịn đấy."

    Thanh Vũ không hề sợ hãi, cậu tiến tới chiếc gương lớn ở phòng khách, chỉnh lại cổ áo, nhìn ngắm đôi mắt hai màu của mình rồi nháy mắt một cái.

    "Đẹp trai thế này mà bắt đi đóng phim kinh dị thì hơi phí."

    Rắc... rắc...

    Tiếng xương cốt vặn vẹo vang lên từ phía nhà bếp.

    Một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest rách rưới, cái cổ gãy gập sang một bên khiến đầu ông ta treo lơ lửng bên vai, từ từ bước ra.

    "Con trai... sao con đi học về muộn thế?"

    Giọng nói của "người cha" nghe như tiếng kim loại rạch trên mặt kính.

    Theo sau là "người mẹ" – một thực thể với cái miệng bị khâu chằng chịt bằng dây kẽm, đôi mắt chỉ còn là hai hốc đen ngòm đang rỉ ra thứ chất lỏng màu đen sủi bọt.

    Thanh Vũ nghiêng đầu, nụ cười nhây nhây thường ngày xuất hiện: "Dạ, tại con mải ngắm mấy con quỷ bên đường đẹp hơn mẹ đó mà.

    Nay nhà mình ăn gì thế?

    Có món 'thịt người tái chanh' không?"

    Không gian bỗng chốc im bặt.

    Hai con quỷ dừng lại, dường như chúng chưa bao giờ gặp phải kẻ nào có thái độ "lồi lõm" như vậy.

    [Cảnh báo: Độ phẫn nộ của 'Cha' tăng 20%.

    Hãy nghiêm túc thực hiện vai diễn!]

    "Kìa hệ thống, tôi đang rất nghiêm túc mà."

    Thanh Vũ lẩm bẩm, nhưng ánh mắt cậu đột ngột thay đổi.

    Con mắt trắng của cậu bỗng lóe lên một luồng sáng mờ ảo.

    Trong tầm nhìn của Thanh Vũ, mọi thứ không còn là căn phòng nữa, mà là những luồng dữ liệu.

    Cậu nhìn thấy một sợi dây tử khí nối từ trần nhà xuống gáy của "Cha".

    "Ra là vậy, điểm yếu ở đó à?"

    Bữa tối bắt đầu.

    Trên bàn ăn là một chiếc thủ cấp còn nguyên tóc, được bày biện đẹp mắt giữa đĩa salad đầy dòi bọ.

    "Mẹ" cầm một con dao cắt thịt, run rẩy đưa cho Thanh Vũ: "Con trai... cắt thịt đi..."

    Thanh Vũ nhận lấy con dao, xoay nhẹ một vòng trên ngón tay cực kỳ điêu luyện.

    Cậu không cắt cái đầu trên bàn, mà đột ngột đứng phắt dậy, đạp mạnh lên bàn ăn, mượn lực nhảy vọt lên không trung.

    "Con không thích ăn thịt nguội, con thích ăn thịt 'tươi' cơ!"

    Cậu cười điên dại, con dao rọc giấy ban nãy – giờ đã biến thành một lưỡi dao đen kịt nhờ sức mạnh hệ thống cấp – đâm thẳng vào gáy của "Cha".

    Xoẹt!

    Máu đen phun tung tóe, nhuộm đẫm khuôn mặt điển trai của chàng thiếu niên 17 tuổi.

    Thanh Vũ không lùi lại, cậu càng hưng phấn hơn, xoay dao cắt đứt luôn sợi dây tử khí.

    "Cha" gầm lên một tiếng đau đớn rồi tan biến thành tro bụi.

    "Mẹ" kinh hoàng lao tới, nhưng Thanh Vũ đã nhanh hơn.

    Cậu áp sát, thì thầm vào hốc tai trống rỗng của bà ta:

    "Suỵt, mẹ ơi.

    Mẹ biết bác sĩ không?

    Con quen một chị bác sĩ, chị ấy mổ xẻ còn đẹp hơn con nhiều.

    Để con thực tập trước trên người mẹ nhé?"

    Trong căn phòng tối tăm, tiếng cười của Tô Thanh Vũ vang lên lồng lộng, át cả tiếng gào thét của quỷ dữ.

    [Thông báo: Người chơi #014 đang thực hiện hành vi 'ngược sát' quái vật phó bản.

    Độ điên rồ: 89%.]

    Cùng lúc đó, ở những phó bản khác:

    Tại một bệnh viện tâm thần đầy xác sống, một cô gái cao 1m75 có gương mặt thiên thần tên Lâm Như Y đang dùng dao mổ bình thản rạch bụng một con quỷ cấp cao, mắt không chút gợn sóng.

    Trong một thư viện ma ám, chàng trai Diệp Hàn Tịch đẩy gọng kính, nhìn những con ma đang gào thét bằng ánh mắt khinh bỉ, trong đầu anh đã tính toán xong 108 cách để tiêu diệt chúng mà không tốn một giọt mồ hôi.

    Định mệnh của ba con người này đã bắt đầu xoay chuyển.

    Nhưng hiện tại, Tô Thanh Vũ đang bận... dùng máu của "mẹ" để vẽ một biểu tượng mặt cười lên tường.

    "Trò chơi này... vui hơn mình tưởng rồi đấy!"
     
    Back
    Top Dưới