Cập nhật mới

Khác Offline Cuối Cùng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
370072621-256-k384833.jpg

Offline Cuối Cùng
Tác giả: _hanwhuong_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Sứa không thể bơi "

" Giống hệt em đó Wangho "

....

Mọi thứ đều trở nên tối tăm không lời giải không ánh sáng bị chìm vào hố đen không đáy



peanut​
 
Offline Cuối Cùng
Intro (^-^)/


Đây là lần đầu mình viết có sai sót gì thì mình xin lỗi

Truyện ko áp dụng vào đời thực bên ngoài không đem ra so sánh bên ngoài

truyện mình viết theo trí tưởng tượng của người viết

________________________________

" 1 con SỨA nó không thể thoát ra khỏi bàn tay đã bắt lấy nó "

" 1 vật trang trí với những ánh đèn màu sắc "

" SỨA không thể bơi trong đêm "

" Nó cũng không thể bơi theo bầy như những loài cá "

" Wangho của anh giống như những con SỨA vậy đó "

" Anh sẽ cho em toại nguyện về với những con SỨA đó "
 
Offline Cuối Cùng
Biến mất


_______________________

Ngày 7 tháng 5

Seoul mát mẻ với những tia nắng làn gió thổi nhẹ qua ở một chỗ nào đó đang rất bùng nổ ồn ào với những tiếng reo hò vui sướng .

Tại LCK đang có 1 trận đấu đáng rất căng thẳng khiến 2 bên phải trầm lặng nghiêm túc không khỏi dời mắt bên trên là một màn hình lớn với những dòng chữ " T1 vs HLE " ra là trận đấu tuyển thủ giữa 2 nhà bên, hôm nay họ có trận đấu với nhau để dành chiếc vé vào chung kết giải đấu CKTG .

Rồi khi màn hình hiện lên nhà trụ bên đang dần dần bị tan nát những tiếng hồ reo vang lên khắp căn phòng hoặc những tiếng khóc niềm tiếc thương ở đội khác khi họ cảm thấy suy sụp vì đã thua

Tỉ số trận đấu 2-0 Về bên đội T1 .Họ lại 1 lần nữa dành chiến thắng và tấm vé CKTG , kết thúc cả 2 đội đều ra bắt tay tạm biệt, trong hàng của nhà HLE có một con người với mái tóc đen mềm mại với chiều cao khiêm tốn và khuôn mặt không khỏi hiện lên sự nuối tiếc đó không ai khác là người anh đội Trưởng Han Wangho anh bước đi dơ tay bắt tay với tuyển thủ bên kia , đến khi anh bắt tay với người anh đường giữa đội T1

" Anh lại thắng em rồi "

" Ừm "

HLE họ sắp xếp đồ rồi vào trong phòng nghỉ của đội thì người anh đội trưởng bảo có việc nên đi trước còn T1 họ được ở lại phỏng vấn

" Tuyển thủ Faker không biết có phải hôm nay là sinh nhật anh phải không ạ"

" Vâng "

" Vậy không biết anh thấy món quà hôm nay thế nào ạ "

" Nó rất tuyệt vời nếu tuyệt hơn nữa tôi rất mong chờ tối nay " Hắn nói với chất giọng nhẹ nhàng trầm ấm nở 1 nụ cười gượng gạo

" Tối nay chắc tuyển thủ đi sinh nhật sao "

" Đúng hơn là một món quà tuyệt đẹp" Câu nói của hắn không khỏi khiến người khác tò mò

" Có thể nào bật mí là món quà gì không ạ "

"...." hắn cười mỉm rồi nói " Rồi sẽ biết thôi ạ " khiến cả khán đài không khỏi ngạc nhiên là món quà gì

________________________________

" Anh...

"

" Wangho em đợi anh lâu không "

Thì ra vị đội trưởng bên nhà HLE bảo có việc thì ra là hẹn đi chơi với đội trưởng nhà T1, 2 người họ đã thành 1 đôi lúc đó em vẫn còn ở bên nhà T1 và tất nhiên 2 người họ yêu nhau cũng không ai biết cả có thể nói đây là bí mật của cả 2

Nay là sinh nhật hắn em người yêu của hắn muốn mời đi ăn sinh nhật.

Dù sao cũng lâu rồi 2 người vẫn chưa đi ăn với nhau vì công việc chồng chất không có thời gian gặp mặt

Họ cùng nhau lên xe đi tới địa điểm đã đặt hẹn.

Đến nơi hắn bảo em hãy vào trước đi hắn ra đây mua đồ , em nghe vậy cũng ngoan ngoãn gật đầu rồi nhanh chóng vào trong ngồi đợi anh người yêu

Khoảng 20' đồ ăn trên bàn em được nhân viên mang tới rồi cái bàn cũng đã tràn ngập đồ ăn không còn chỗ để, em ngồi bên hoang mang tại sao người ta mang đồ ăn sang bàn ăn của em , em còn chưa gọi món gì mà người ta mang nhầm bàn hả ta

" Xin lỗi....nhưng em chưa gọi món gì mà hình như nhầm bàn rồi ạ "

" Dạ...đây là đồ ăn mà anh lee Sanghyeok gọi ạ , cậu ấy vừa đặt món qua điện thoại bảo mang món qua bàn cậu đang ngồi "

Cậu lúng túng túng rồi gật đầu " Dạ vâng em cảm ơn ạ "

Cậu thầm nghĩ hắn mua gì mà lâu thế còn sợ cậu đợi lâu quá chết đói lên đặt đồ ăn cho cậu " Sanghyeok đồ ngốc "

Cậu cứ ngồi thầm nghĩ rồi ghế bên cạnh cậu cũng có người đặt mông lên ngồi " Em làm gì mà cứ hồn bay phớt phới vậy "

Em giật mình rồi quay qua nhìn thì ra là Sanghyeok đang ngồi đối điện cậu " Anh mua gì mà lâu thế làm em đợi mòn cả mông " .

Hắn chỉ bật cười rồi tay gắp đồ ăn cho cậu

" Lúc đấy anh mới nhớ ra là Ryu Minseok có bảo anh mua hộ nó 1 ít trà để giải stress những trận đấu ý mà "

" Vậy hả "

Trong đầu cậu hiện suy nghĩ Ryu Minseok cũng thích trà hả ta trước thằng bé có hay uống đâu , chắc giờ nó đổi khẩu vị ý mà .Cậu đập tan suy nghĩ rồi cùng anh ăn bữa no nê

" Sanghyeok anh muốn em tặng quà gì không "

" Quà hả để anh nghĩ "

Em cũng không biết tặng anh quà gì nên đành hỏi anh thích gì nhưng hỏi hắn cũng không biết quà gì thì anh bỗng đứng lên bảo đi lấy nước uống .

Em nhìn hắn đến quầy nước trên gương mặt hắn hiện 1 nụ cười em nghĩ bộ có gì mà vui hả

Hắn lấy cốc rồi đi lấy nước cho em, đang đợi nước đầy cốc hắn quay qua nhìn em đang ăn rất ngon

" Wangho món quà anh thích cũng sắp thuộc về anh rồi "

Khi hắn 2 tay cầm 2 cốc nước đi về phía em hắn đưa cốc nước cho em " Nay có đồ uống em thích đó " Em nghe vậy hào hứng cầm cốc nước rồi uống 1 ngụm đầy miệng

" Uống từ từ thôi không ai dành của em cả đâu "

Má em phồng nên bởi nước em uống đầy trong miệng nhìn giống 2 cái bánh bao, anh nhìn gương mặt em mà vành tai có chút hồng đỏ hiện lên sao em người yêu của hắn dễ thương vậy trời

__________________________________

Seoul 20:00

Hắn lai em quanh khu phố đường có sông hàn buổi tối rất đẹp nới đây có biết bao con người đến đây ngắm cảnh cùng người yêu, Hắn kéo cửa kính xuống gió tạt qua khe cửa cho em cảm thấy gió buổi tối rất êm đềm

" Wangho anh nghĩ ra món quà rồi "

" Là gì vậy ạ "

Em nghe thấy hắn nghĩ ra quà hứng khởi cười đáp " Anh muốn quà gì mau nói đi em mua cho "

Hắn vừa lái xe rồi quay qua nhìn em " Quà này không mua được đâu " Em khó hiểu nhìn anh " Quà gì mà không mua được chứ, Đối với em tiền không là vấn đề " Hắn mỉm cười bất lực với em người yêu này

" Anh muốn Wangho ở bên cạnh anh mãi mãi "

Em bất ngờ nhìn hắn với món quà hắn muốn " Vậy ạ...!

Sanghyeok Hyung em- "

Hắn liền quay ra ôm chặt em " Hãy ở bên anh mãi mãi nhé Wangho"

Hắn nhìn điện thoại bên cạnh là 20:00 từ lúc ăn đến lúc ra khỏi quán cũng đã gần 2 tiếng rồi.

Hắn nhìn trên gương xe thấy em bắt đầu mệt mỏi " 3.....2.....1 "

" Sanghyeok em cảm thấy hơi buồn ng-"

" Để anh đưa Wangho về Nhà nhé "

_________________________________

" Aaa mau làm gì đi chứ "

" Hiện tại vẫn chưa có chút thông tin gì cả "

" Anh Wangho anh đang ở đâu vậy "

Hiện này trên báo tin mạng đang có 1 bài hot hiện nay " Tuyển thủ Peanut "đã mất tích vào tối ngày 7 tháng 5 nghi vấn đã tử tự do cuộc thi đấu hôm qua khiến cậu suy sụp trầm cảm , cảnh sát đã vào cuộc nhưng vẫn chưa tìm thấy chút thông tin gì từ cậu cả
 
Offline Cuối Cùng
Không dấu vết


Ngày 8 tháng 5

Sau sự việc tối hôm qua tất cả bài báo thông tin mạng đều đưa tin về vụ việc của tuyển thủ Han " peanut " Wangho mất tích không có một dấu vết nào để lại , nhiều người nghi anh đã bị bắt cóc hay tử tự không thể giải thích được

Tại trụ sở HLE đang nháo nhào điên cuồng đi tìm Han Wangho trên mặt ai cũng không khỏi sót xa lo lắng vì sự mất tích của cậu

" Mẹ nó "

Park Dohyeon tức điên tâm trí mất bình tĩnh mà phá hoại đồ đạc trong phòng.

Choi Wooje không khỏi lo lắng cho đàn anh của mình nhìn thấy cảnh Park Dohyeon mất bình tĩnh mà tiến lại gần trấn an cho tâm trí xoa dịu đi

" Bình tĩnh lại đi Dohyeon Hyung , chắc chắn sẽ tìm thấy anh ấy thôi "

Park Dohyeon nghe vậy cũng bình tĩnh lại cho tâm trí thoải mái rồi ngồi gụp xuống cái ghế mà anh suýt nữa cầm lên ném đi .

Huấn luyện viên của họ bước vào phòng thấy căn phòng như một đổ nát trên mặt ai cũng hiện sự lo lắng

" Mọi người về phòng tập luyện đi còn chuyện kia sẽ để cho cảnh sát xử lí "

4 người không nói gì mà gật đầu im lặng sải bước chân đến phòng tập .Trong tâm trí họ giờ không còn thi đấu tập luyện nữa mà hi vọng tìm thầy người anh của mình , 4 người ngồi trước màn hình PC chỉ ngồi thẫn thờ cầu nguyện anh sẽ không bị sao lành lặn trở về

____________________________________

Ở bên phía các đội khác cũng đã ngồi không yên mà lo lắng cho người bạn tuyển thủ đội bên .

Son Siwoo người bạn thân thiết với Han Wangho khi biết tin cậu biến mất mà điên cuồng đòi sang HLE hỏi chuyện, làm cho đồng đội phải nhốt cậu lại.

Park Jaehyuk cũng không khá gì, ngồi một mình trong căn phòng kín với cánh cửa bị khoá.

" Anh mày là đội trưởng đấy mau mở ra "- Jaehyuk điên cuồng đập cửa

" Anh bình tĩnh lại đi rồi bọn em mới mở cửa "

" Tại sao chỉ nhốt mỗi anh mày thằng Jihoon sao không nhốt nó lại cùng đi "

" Dạ...

Jihoon nó tự về phòng nhốt mình lại rồi "

Bên phía T1 cũng không khá khả quan sau khi tin tuyển thủ đi rừng đội bên mất tích mà 4 người em đội T1 cũng gồng sức trấn an người đội trưởng của mình đang bị các em khóa vào phòng , nếu mở ra cho anh ra ngoài không biết anh sẽ làm gì khi bay sang HLE có khi gây ra án mạng

" Anh Lee Sanghyeok anh bình tĩnh lại đi "

Minseok lo lắng cho người anh của mình đang vô cùng suy sụp, Lee Minhyung bên cạnh cũng không khỏi lo lắng cho người chú của mình và trấn an lại Minseok em cũng sẽ mất bình tĩnh mà khóc mất

" Cứ để anh ấy ở bên trong một lúc đi "

Minseok nghe vậy chỉ gật đầu rồi cùng LeeMinhyung ra ngoài để anh 1 mình trong phòng

" Không...tất cả là tại mình mà em ấy mất tích lẽ ra lúc đó mình nên đưa em ấy về nhà mới phải "

Anh dày vò mình trong căn phòng tối không có 1 chút ánh sáng nào xen qua căn phòng , anh ngồi thẫn thờ ôm đầu đổ hết tội lên đầu mình vì có lẽ cái đêm ấy anh lên chở em về tận nhà mới phải

Khi biết tin em mất tích anh đã vô cùng hoảng hốt mà lao phi tới cửa đến trụ sở HLE , nhưng 4 đàn em thấy anh đang mất bình tĩnh đã lôi kéo anh vào phòng cho tịnh tâm lại

_________________________

Ngày 9 tháng 5

Hôm nay bầu trời ở Seoul đường như chuyển biến xấu những đám mây đang kéo ồ ạt về đây làm bầu trời tối dần đi những hạt mưa bắt đầu rơi xuống mặt đất tạo ra những tiếng kêu " tách tách "

trên con đường ai cũng nhanh chân chạy về nhà hay vào 1 tiệm tạp hóa trú mưa

Giữa cơn mưa rào làm cho mọi âm thanh xung quanh như bé đi họ chỉ có thể nghe được tiếng mưa mà thôi.

Những tòa cao tầng với những màn hình trên cao kia bắt đầu mở màn thông tin hiện nay

Giữa màn hình to lớn đấy là 1 bài báo về 1 tuyển thủ đã mất tích .

Mọi thứ xung quanh dường như dừng lại mọi ánh mắt đều dồn vào phía màn hình

Lúc ấy trên khuôn mặt mỗi người ai ai cũng đều biểu lộ cảm xúc bàng hoàng sửng sốt, thậm chí ngay lúc đó họ có thể ngất đi bất cứ lúc nào.Những hạt mưa cũng rơi xuống màn hình những giọt nước rơi xuống mặt đường những giọt nước mắt của họ cũng đã rơi xuống

Tuyển Thủ Han "peanut " Wangho đã phát hiện là tử tự trên sông hàn được tìm thấy sáng ngày 9 tháng 5 và nghi vấn anh đã bị tiêu cực trầm cảm dẫn đến con đường không lối tắt

Cảnh sát đã tìm thấy cái xác của anh và đưa vào bệnh viện để xem xét thân thể.Lúc bản tin đưa tin dường như Tại các trụ sở LCK họ không tin vào tai mình đã nghe được thấy gì những tiếng mưa làm họ bị ù đi không dám tin vào trước mắt mình diễn ra trên màn hình TV

Bầu trời cũng bắt đầu tối dần đi những hạt mưa trên trời cũng không có dấu hiệu ngừng lại, trời mưa làm cho không khí xung quanh bắt đầu lạnh đi những cơn gió bay qua làm mấy tán lá xô đẩy về 1 hướng

Seoul buổi tối trở gió lạnh cơn mưa cũng đã ngày càng to hơn dồn dập hơn, bên sông hàn nước sông cũng đã nâng lên trên một chút bởi cơn mưa rơi xuống nước sông

" Mẹ ơi hình như ông trời đang khóc thì phải "

Một bé gái 5 tuổi với khuôn mặt xinh xắn đáng yêu đang đứng cùng mẹ dưới cây ô giữa cơn mưa, bé háu hỉnh đưa tay ra để chạm vào mưa cảm nhận nó rơi rất đau.

Hỏi mẹ tại sao lại thế

" Có lẽ ông trời đang thương xót cho ai đó "

Bé gái ngơ ngác không hiểu câu nói của mẹ , mẹ đang nói về ai

" Thương xót ai ạ "

Mẹ bé chỉ mỉm cười rồi ngẩng đầu lên ánh mắt nhìn những giọt mưa rơi xuống, cũng đưa tay ra cảm nhận cơn mưa

" Là 1 thiên thần chăng "
 
Offline Cuối Cùng
Giấc mơ


Ngày 10 tháng 5

Trời đã đổ mưa 2 ngày rồi vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Không ai biết ông Trời đang nghĩ gì đang nhìn gì mà họ chỉ thấy ông đang khóc một trận mưa rơi xuống không ngừng hết.

Người ta hay nói rằng trời mưa là dấu hiệu chẳng lành một điềm gở mang đến với con người

Bầu trời đen u tối mù không 1 tia nắng ánh sáng nào xuyên qua được đám mây đen kịt kia.

Âm u đau khổ tối dần tiếc thương đang ám chỉ gì đó.

" KHÔNG....

"

" Đây không phải là sự thật "

Ồn ào đôi co cãi nhau gào thét.

Không một ai tin được trước mắt mình là gì cả, nó thật sự rất u mờ trước mắt họ.

Một cậu thanh niên đang cười trước mặt họ nhưng họ lại không vui,không ngừng khóc nhìn cậu thanh niên ấy.

Một niềm tiếc thương thương đau khổ.

' Dừng lại đi Siwoo '

Trước mắt cậu thanh niên ấy là một người đang quỳ xuống khóc không ngừng xung quanh là những người trên mặt tỏ ra đau khổ lôi kéo cậu ấy đi.

' Công Ch....Siwoo mình nên đi thôi '

' Mày bỏ tao ra, Tao phải ở lại với Wangho '

' Nhưng mà....'

Chưa nói hết câu Jihoon tiến lại đặt tay lên vai Jaehyuk bảo anh hãy để Siwoo được yên tĩnh một chút ' Cứ để anh ấy ngồi thêm tí nữa đi '

Jaehyuk không nói gì chỉ gật đầu rồi rời đi ra bên ngoài.

Trời đang mưa anh không ngần ngại mà đi ra giữa trời mưa mà bước đi đến một cái cây lớn, anh đi đến trú mưa.

Người anh bây giờ chỗ nào cũng bị ướt từ đầu đến chân nhưng gương mặt anh lại đỏ lên mắt anh cũng cay đi là do nước mưa?

" Wangho... mình xin lỗi "

Anh ngồi thụp xuống mà khóc như 1 đứa trẻ vừa bị mắng.

Anh không khỏi nói lời xin lỗi với 1 cậu thanh niên cùng tuổi ' Xin lỗi....là lỗi của mình...xin lỗi ...Wangho "

___________________________________

Bên trong hiện giờ cũng đã thêm nhiều người hơn, trên người họ đều mặc một màu duy nhất.

Họ cung đều rất đau khổ lo lắng trước cái tin cậu đã chết, không tin có một ngày một thiên thần nhỏ lại phải ra đi trước cõi đời với độ tuổi còn trẻ.

Trong thấp thoáng những bóng người đen thì lại xuất hiện 1 bóng người trắng mờ ảo bên cạnh quan tài .

Tựa như 1 thiên thần bé nhỏ đứng nhìn một màu đen xám ngòi vậy.

" Xin lỗi..."

Nhưng đối diện nó có một ánh mắt đang nhìn về ánh sáng đó.

Ánh mắt như chứa đầy hố sâu đen không đáy, một ánh mắt vô hồn , gương mặt lại không được tươi sáng, mà trầm xuống.

Miệng lại lẩm bẩm 1 thứ tiếng gì đó rất nhỏ khiến người xung quanh cũng không nghe thấy.

" Còn 60 ngày nữa "

Như hiểu được câu nói đó nó chỉ mỉm cười mà gật đầu.

" Cảm ơn " .

Trời cũng dần chuyển màu , màn đêm cũng buông xuống.

Ai cũng trở về có vài người còn ở lại đêm nay bên cậu như 1 lần cuối cùng họ ở cùng nhau.

Một thanh niên trẻ cao m8 đang đứng dưới gốc cây, trên tay là 1 điếu thuốc mới châm ngòi khói trắng mờ ảo bay trước khuôn mặt cũng tan biến mất đi.

Anh nhắm mắt chìm vào suy nghĩ của mình trong giấc mơ vào khoảng 2 ngày trước.

Trong đó anh nhìn thấy 1 tấm hình nhỏ bé đang run rẩy sợ hãi nhìn vào anh .

" Wangho "

Một tấm người mảnh khảnh co rúm người lại như sợ hãi điều gì đó.

Anh tiến lại gần người cậu ngồi xuống an ủi cậu

" Không sao...không sao đâu " .

Anh thấy cậu đỡ hơn liền thấy nhẹ nhõm trong lòng.

" Cảm ơn "

Anh nghe thấy cậu cảm ơn cũng mỉm cười với cậu.

Khi ổn định được cảm xúc anh thắc mắc hỏi cậu " Kể mình nghe đi đã có chuyện gì xảy ra "

Cậu nghe thấy vậy cũng không nói gì chỉ mím môi rồi tiến lại thì thầm với anh " 2 ngày nữa người đó sẽ xuất hiện "

Anh bất ngờ không hiểu ý câu nói của cậu " Là ai "

" Đến lúc đó đừng tin tưởng ai cả, cậu chỉ tin 1 người duy nhất thôi "

" Tin ai được "

" Là - "

Anh chợt tỉnh giấc với đầu còn đầy thắc mắc trong giấc mơ vừa rồi.

Đó có phải là

một điềm báo hay điều muốn nhắc nhớ anh điều gì đó.

" Wangho... xin lỗi "

___________________________________

Trong quá trình viết truyện sẽ có nhiều thứ thay đổi mong mọi người chuẩn bị mà đội mũ lẫn tâm lý :-(
 
Offline Cuối Cùng
Tin nhắn từ kẻ đã khuất


Bầu trời u ám nặng trĩu như nuốt trọn cả không gian.

Những đám mây xám đặc phủ kín, không có lấy một tia nắng nào lọt qua.

Cơn mưa nhẹ buổi sáng vừa dứt, để lại mặt đất ẩm ướt và không khí ngai ngái mùi tro nhang.

Đám tang của Wangho đã kết thúc.

Người người rời đi trong im lặng, chẳng ai nói nhiều.

Chỉ có những cái bắt tay, cái vỗ vai an ủi, rồi tất cả chìm vào lãng quên như thể muốn tránh nghĩ đến chuyện này thêm phút giây nào nữa.

Jaehyuk vẫn đứng đó, lặng thinh trước bia mộ bạn mình.

Không nói.

Không khóc.

Chỉ có ánh mắt đỏ hoe và lòng nặng trĩu.

Anh không thể dứt khỏi cảm giác... mọi thứ chưa thật sự kết thúc.

Không phải với anh.

Không phải với Wangho.

Jihoon đứng một bên quan sát xung quanh mọi thứ, có lẽ có một thứ gì đó đã hiện lên trên đôi mắt của cậu, một sự sống, một cái chết hoặc thứ gì đó khiến chúng ta phải nặng trĩu.

Siwoo có lẽ là người tuyệt vọng nhất anh vẫn không chấp nhận trước cái chết của thằng bạn mình,anh biết cậu đã chịu đựng những gì nhưng không tin rằng cậu đã tự đánh mất chính mình mà tìm tới sự giải thoát."

Không thể nào chấp nhận , tại sao mày lại làm thế những gì tao làm cho mày tất cả không thể bù đắp những vết thương trong mày sao ".

Anh đã khóc nước mắt cứ thế tuôn rơi không thể ngừng ,anh quỵ gối dưới nền đất ôm di ảnh của cậu.

" Wangho....

"

Mọi thứ đều đã kết thúc, đám tang đã không còn những người ở đây đã rời đi hết không còn bóng người chỉ còn lại cậu thanh niên nằm yên bình trong quan tài không nụ cười không tiếng nói chỉ có đôi mắt đã nhắm lại không thể mở lại được nữa.

" Cậu không được tin ai cả...chỉ tin một người duy nhất thôi "

" Là ai!?

"

" Là- ".

Rồi giấc mơ dứt đoạn

Jaehyuk choàng tỉnh giấc giữa đêm,hơi thở gấp gáp mờ hôi ướt đẫm như vừa chạy cả một quãng đường dài .

Ánh đèn đường nhợt nhạt lọt qua rèm cửa , rọi lên những giọt mồ hôi dài đang chảy dài trên thái dương anh.

Giấc mơ đó- Giấc mơ mà Wangho người đã mất tích cách đây 3 ngày hiện về .

Vẫn là ánh mắt ấy, vẫn nụ cười nhợt nhạt ấy.

Jaehyuk siết chặt góc chăn, cảm giác bất an lan ra khắp ngực .

Anh rút điện thoại định ghi chú lại giấc mơ thì bỗng nhận một thông báo tin nhắn hiện lên trong màn hình.

Điều khiến anh chết lặng...là nó đến từ số điện thoại của Wangho.

Người đã không còn tại sao lại có thể gửi được tin nhắn đến cho anh.

Không nghi ngờ gì anh ấn vào phần tin nhắn của cậu

" Cậu nhớ tới lời tớ nói không ?

"

Tay Jaehyuk như hoá đá.

Tin nhắn đến từ một số...

đã được thông báo ngắt kết nối từ hôm đám tang.

Là giả!?.

Ai đó đang giả mạo ?

Anh gõ lại " Ai đang dùng máy Wangho?"

Một hồi lâu không có phản hồi.

Rồi bỗng...

" Jaehyuk, có người trong bọn mình đã phản bội .

Họ đang giấu sự thật về cái chết của tớ "

" Đừng tin bất kỳ ai , kể cả những người tưởng như vô hại nhất "

" Tìm video trong thư mục ẩn trên Laptop tớ.

Có người đang theo dõi cậu rồi "

Jaehyuk đứng bật dậy.

Không chần chừ .

Dù sợ, anh vẫn lao ra khỏi phòng, Lái chiếc ô tô của mình đến ngôi biệt thự cũ của cậu , nơi vẫn đang bị niêm phong bởi gia đình và cảnh sát.

30 phút sau.

Jaehyuk lẻn vào được nhờ từng giữ chiều khoá cũ.

Căn phòng game của Wangho vẫn như trước – dàn máy còn ánh sáng nhấp nháy lặng lẽ.

Ổ cứng vẫn còn cắm.

Màn hình đen phản chiếu hình ảnh Jaehyuk, nhợt nhạt và đầy hoang mang.

Anh bật máy.

Vào ổ D.

Hiển thị thư mục ẩn.

Một thư mục hiện ra, không tên.

Bên trong chỉ có một tệp duy nhất:

"final_logout.mp4"

Jaehyuk click vào.

Video mở lên, hiện hình Wangho – mặt tái xanh, môi khô, ánh mắt căng thẳng như đang phải nói nhanh trước khi bị ai đó phát hiện.

"Nếu cậu đang xem cái này... nghĩa là tớ không còn nữa rồi.

Không phải tai nạn.

Không phải tự sát.

Có ai đó... muốn tớ biến mất."

" Nhưng người đó là ai?!

"

" Người đó...là-"

Tiếng đập cửa đột ngột vang lên ngoài phòng .

Jaehyuk giật bắn người .

Video dừng lại, màn hình chuyển sang đen.

Laptop sập nguồn.

Điện thoại Jaehyuk nhận được một tin nhắn nữa, từ số lạ "

" Cậu biết nhiều quá rồi "
 
Offline Cuối Cùng
Người thứ ba không nói


Jaehyuk đứng bất động trong phòng Wangho

Chiếc laptop vừa tắt nguồn như bị cắt điện đột ngột.

Màn hình đen đặc phản chiếu khuôn mặt đầy hoang mang của anh.

Đôi mắt vẫn in hình ảnh Wangho trong video bối rối, sợ hãi, cố gắng nói ra sự thật, nhưng...

"Người đó... là-"

Câu nói dở dang bị chôn vùi trong bóng tối.

________________________

Bầu trời Seoul hôm nay như bị nguyền rủa.

Những dải mây xám dày đặc treo lơ lửng, không trút mưa nhưng cũng chẳng tan.

Thời tiết y hệt như buổi chiều hạ huyệt Wangho, một thứ không khí ngột ngạt như đè lên ngực.

Jaehyuk bước chậm dãi vào nhà, đầu cúi thấp tâm trạng nặng nề bị đè nén.

Wangho người bạn thân thiết của anh người đã cùng anh nâng chiếc cúp vô địch LCK .

Nhưng người đã ra đi mà không để lại lời nào, lại hiện về giữa đêm nhắn tin cho anh.

Đầu anh đau như búa nổ không thể nghĩ gì thêm, giờ thứ anh cần là một giấc ngủ để trôi qua đi những gì đã xảy ra , xong anh hạ mình vào chiếc giường chìm vào giấc ngủ.

Trưa hôm đó Jaehyuk bị đánh thức bởi tiếng điện thoại phát ra.

Anh nheo mắt bật chiếc điện thoại lên, màn hình hiện lên cuộc gọi đến từ Son Siwoo .

Anh bấm nút gọi " Alo ?!

"

Màn hình bên kia nghe tiếng gọi cũng không chậm trễ trả lời " Jaehyuk à...

Cậu vẫn ổn chứ.

"

" ..... ?

"

" Mình mơ thấy Wangho đêm qua "

Jaehyuk khựng lại

Anh không nói cho ai về giấc mơ của mình, kể cả Siwoo .

Nhưng cậu ấy cũng mơ thấy Wangho.

Liệu đây là điều lành hay điều xấu

Tại một quán cà phê nhỏ ven đường, nơi ít người đi lại.

Anh ngồi một góc bàn nơi được mấy cây xanh che đi một nửa thân hình anh.

Ngồi uống một ngụm cốc cafe nhìn về phía ven đường chờ đợi Siwoo.

Tiếng chuông cửa bỗng kêu lên, một bóng người vội vàng bước vào.

Anh nhìn về phía tiếng chuông cửa reo lên.

Siwoo đến trễ 15 phút .

Vẫn vẻ ngoài thư sinh, nhưng tóc tai rối bù, quầng mắt thâm và một nụ cười mệt mỏi

Siwoo trông tiền tụy, mắt thâm quầng tay cầm cốc cà phê mà chẳng uống giọt nào .

" Tớ mơ thấy cậu ấy đứng ở bên bờ sông .

Nói đúng một câu: ' Không phải tai nạn ' rồi biến mất " càng nói cậu càng siết chặt cốc cà phê

Jaehyuk ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Siwoo " Cậu tin vào mấy chuyện đó thật sao "

Cậu không e dè mà trả lời " Trước đây thì không...nhưng bây giờ thì có "

Một thoáng im lặng.

Rồi Jaehyuk kể nọi thứ: tin nhắn lạ, video trong máy, đoạn cắt giữa chừng, thư mục ẩn hiện ra sau khi laptop bật lại, và cả đoạn ghi âm giọng Wangho.

Siwo không nói gì chỉ gật đầu nhẹ, cậu không biết mình nên phản ứng thế nào .

" Siwoo à, giờ mình nên làm gì đây tất cả dường như một màu tối bao phủ hết mọi thứ, cứ thế chùng xuống.

Tớ muốn biết sự thật những gì đã xảy ra với Wangho muốn tìm kẻ đã giết cậu ấy "

Siwoo siết chặt cốc cà phê, một vết nứt nhỏ hiện trên miệng cốc " Jaehyuk à..."

-giọng cậu chùng xuống " Nếu cậu định đào sâu, cậu sẽ chạm vào những người rất nguy hiểm.

Không chỉ game thủ đâu, cả những nhà tài trợ, nhà tổ chức......có thể sẽ nhúng tay vào "

" Tớ không quan tâm.

Nếu Wangho thực sự bị hại - tớ không thể im lặng "

" Thế cậu nghĩ tớ có dính líu không?

" Siwoo hỏi , giọng lạnh hơn bình thường

Jaehyuk nhìn bạn không trả lời ngay.

Chỉ lắc đầu chậm rãi: " Tớ không nghĩ ai trong chúng ta vô can"

" Jaehyuk...

Cậu bảo cậu đã nhận được tin nhắn của Wangho và video của cậu ấy đúng không "

Jaehyuk khó hiểu " Đúng vậy?....Thì sao"

Siwoo chậm rãi nói" Cậu có thể mở lên cho mình xem được không , mình muốn biết cậu ấy đã nói gì trong đó " .

Jaehyuk không nghi ngờ gì gật đầu đồng ý

Chiều cùng ngày.

Jaehyuk và Siwoo quyết định đến nơi cuối cùng mà Wangho từng ghé - một quán net ngầm tên " Rift- Zone " là nơi cả 3 đã cùng nhau bí mật ghé qua chơi sau mỗi giải đấu như đứa con cái trốn mẹ đi net vậy đó.

Người quản lý nhận ra họ " À....

Cậu bạn chết rồi?

Cậu ấy đã đến đây 3 hôm trước, thuê phòng riêng tầng 2.

Ở 4 tiếng liền "

Phòng tầng 2 cũ kỹ, bụi bặm và điều bất ngờ là : Tài khoản của Wangho vẫn đăng nhập trên máy

Jaehyuk lặng người , Siwoo lại gần mở phần bộ cứng xem chúng ngó nhìn thấy Jaehyuk đang quan sát xung quanh phòng xem có gì bất thường không, cậu không nói gì đôi tay linh hoạt ấn vào phần sao lưu về ổ cứng của cậu.

Quá trình quét đã xong bỗng Siwoo thấy một lịch sử trò chuyện chat vẫn còn đó cậu ấn vào xem thử.

" Jaehyuk à mau lại đây xem nè "

Jaehyuk vẫn còn đang nhìn những tờ trang báo dính trên tường nghe thấy tiếng Siwoo gọi quay người đi đến.

Trước mặt anh là lịch sử cuộc trò chuyện của Wangho và một người có tên là " orange cat "

Đoạn chat cuối cùng của Wangho và orange cat

" Mày biết cái gì thì giữ mồm.

Tao đã cảnh báo rồi "

" Mày không sợ cảnh sát.

Mà mày sợ team tan nát đúng không "

Trên đường về Jaehyuk vẫn còn căng thẳng lại thêm một manh mối bí ẩn tiếp nhưng vẫn không thể anh biết được gì cả.

Khi về đến nhà anh thấy hòm thư của mình có một USB và một tờ giấy ghi " Manh mối thứ 3 "

Trên phòng anh mở laptop ra cắm chiếc USB vào máy .

Trước mắt anh là một file đoạn thu âm ngắn anh kicks vào xem, thứ anh nghe thấy là giọng Wangho - run rẩy, vội vã và một giọng đàn ông trầm lặnh

Wangho: " Cậu không hiểu, nếu chuyện này lộ ra- "

.... : " Mày nghĩ tụi nó sẽ đứng về phía mày sao?

Ngay cả Siwoo còn im lặng "

Jaehyuk dừng phát.

" Siwoo?

" Anh khó hiểu kicks vào xem tiếp đến đoạn cuối

...: " vì cậu ta biết...

Nếu phản bội, tất cả sẽ chết chung"
 
Offline Cuối Cùng
Khoảng lặng giữa những người nói dối


Trời về đêm càng trở nên ngột ngạt.

Những cơn gió mùa hè ở Seoul lẽ ra phải mát, nhưng với Jaehyuk, chỉ còn là luồng hơi nóng khô rát quẩn quanh.

Ánh đèn đường hắt lên mặt anh, đổ bóng xuống con phố vắng, in bóng anh dài và méo mó.

Trong tay anh, chiếc ổ cứng cầm chặt như sợ rơi mất – bên trong chứa đoạn ghi âm ngắn ngủi nhưng đủ làm lung lay tất cả niềm tin.

“Ngay cả Siwoo còn im lặng…”

Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Jaehyuk.Bàn tay anh khẽ run, không chỉ vì sợ hãi, mà vì giận dữ.

Jaehyuk hẹn Siwoo ở công viên ven sông, nơi ba người từng ngồi ăn gà rán, cười nói suốt đêm trước mỗi giải đấu.

Nhưng lần này, cả hai chỉ đứng im, nhìn nhau như hai kẻ đối diện bờ vực.

Siwoo đến, vai đeo balo, mồ hôi thấm lưng áo.

Cậu thoáng nở một nụ cười gượng“Cậu gọi tớ gấp vậy, có chuyện gì?”

Jaehyuk siết chặt ổ cứng trong túi áo khoác.

Anh hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt bạn:

“Tớ tìm thấy thêm một đoạn ghi âm.

Trong đó họ nói cậu biết chuyện từ trước.”

Siwoo khựng lại, ánh mắt tối đi trong thoáng chốc.

Cậu nhìn sang hướng khác, tránh ánh mắt của Jaehyuk

“Tớ…

Tớ chỉ…

Tớ không nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra thế này."

Im lặng.Tiếng xe cộ xa xa.

Tiếng lá xào xạc dưới chân.Jaehyuk hỏi, giọng khàn đặc “Cậu biết gì?

Kể đi.”

Siwoo cắn môi, nhìn xuống đất.

Ngón tay vô thức cào lên dây đeo balo, như một thói quen khi lo lắng

“Khoảng hai tuần trước, Wangho nhắn cho tớ… nói cậu ấy đang giữ một thứ rất nguy hiểm.

Cậu ấy bảo: ‘Nếu có chuyện xảy ra, đừng nói với ai, cũng đừng can thiệp.’”

“Tớ hỏi là chuyện gì, cậu ấy chỉ bảo: ‘Không phải chỉ một người, mà là cả một nhóm.

Nếu tớ chết, cậu hãy im lặng, đừng lôi cậu ta (ý là cậu) vào.’”

Jaehyuk trừng mắt “Và cậu…

đã nghe theo?

Im lặng để cậu ấy chết?”

“Không!

Tớ không nghĩ… họ sẽ giết cậu ấy thật!” – giọng Siwoo vỡ ra, run rẩy. – “Tớ cứ nghĩ… chỉ là dọa dẫm, hoặc ép cậu ấy từ bỏ vụ gì đó…”

Jaehyuk thở dốc.

Sự giận dữ dâng lên như ngọn lửa thiêu đốt lồng ngực

“Cậu biết rõ hơn ai hết, Wangho chưa bao giờ dễ bị dọa.

Nếu cậu ấy nói nguy hiểm, nghĩa là có thật.

Sao cậu không nói với tớ?

Cậu coi tớ là cái gì?”

Siwoo siết tay, mắt đỏ hoe “Tớ sợ…!

Tớ sợ nếu lôi cậu vào, cậu sẽ là người tiếp theo biến mất!”

Khoảng lặng.Chỉ còn tiếng thở gấp gáp của cả hai, hòa lẫn trong tiếng gió đêm.

Jaehyuk cảm thấy ngực mình đau nhói.

Một phần anh hiểu Siwoo chính anh cũng đang run rẩy mỗi đêm, sợ thức dậy sẽ thấy tin nhắn đe dọa mới, hoặc tệ hơn: một cái kết như Wangho.

Nhưng nỗi giận vẫn không nguôi.Bạn thân thì sao lại im lặng.Sự im lặng đó khác gì một nhát dao sau lưng?

Jaehyuk quay đi, nhìn ra mặt sông Han đen ngòm, ánh đèn phản chiếu lập lòe như những con mắt:

“Tớ tìm thấy file backup.

Bên trong có đoạn video quay Wangho – đêm cuối cùng.

Có người bước vào phòng cậu ấy.

Video bị cắt đúng chỗ đó.”

Siwoo ngẩng lên, giọng nghẹn ngào “Vậy… cậu định làm gì?”

“Tớ sẽ tìm ra người đó, tìm ra sự thật.

Cho dù có bị dọa giết, tớ cũng không dừng lại.”

Siwoo nhắm mắt, giọt nước mắt khẽ rơi “Cậu điên rồi…

Nếu cậu công khai, người tiếp theo sẽ là cậu.”

Jaehyuk cười nhạt, một nụ cười mệt mỏi “Ít nhất thì tớ không phải sống với mặc cảm đã im lặng khi bạn mình chết.”

Siwoo mở balo, rút ra một chiếc điện thoại cũ “Đây… là thứ cuối cùng Wangho gửi cho tớ.

Tớ chưa dám mở.

Tớ… không đủ can đảm.”

Jaehyuk cầm lấy.

Màn hình nứt nhẹ, pin yếu, chỉ còn 5%.

Trong thư viện, chỉ có một đoạn video ngắn.

Tên file

“truth_for_us.mp4”

Anh bật lên.Hình ảnh mờ, nhưng rõ ràng là Wangho – mắt thâm quầng, giọng khàn đặc

“Nếu cậu đang xem cái này… tớ đã không còn.

Cậu biết tớ không tự sát.

Đừng tin những gì họ nói.

Trong laptop của tớ còn đoạn video khác – đoạn mà tớ không dám lưu trên mạng.

Nó sẽ chỉ mở khi có hai người cùng xác nhận…”

Jaehyuk nhíu mày “Hai người?”

Wangho tiếp tục, giọng yếu dần:

“Jaehyuk…

Siwoo…

Tớ tin hai cậu.

Nhưng chỉ hai cậu cùng mở thì đoạn cuối mới hiện.

Nếu chỉ một người, nó sẽ tự xóa.”

“Đừng để tớ chết vô nghĩa.

Đừng để tụi nó che giấu”

Màn hình tắt.

Video kết thúc.

Hai người nhìn nhau.Jaehyuk nghẹn ngào.

Siwoo bật khóc.

“Cậu ấy… vẫn tin tụi mình.

Dù cậu ấy biết tớ sợ, vẫn tin tớ.”

Jaehyuk cắn chặt môi.

Bàn tay anh run run đặt lên vai Siwoo:

“Chúng ta sẽ cùng mở file đó.

Dù kết quả thế nào… lần này, tớ không để cậu phải sợ một mình.”

Về đến nhà, Jaehyuk mở laptop.

Cắm ổ cứng.Một thông báo hiện lên

“Để giải mã file cuối cùng, cần đồng thời nhận diện hai người: Jaehyuk & Siwoo.”

Siwoo hít sâu, tay đặt lên chuột.Jaehyuk làm theo.Con trỏ đồng thời click.

File cuối cùng mở ra.

Trong video, Wangho đứng trước camera, ánh mắt đầy tuyệt vọng, sau lưng cậu có bóng người mờ mờ bước tới.

Wangho quay đầu lại, hoảng sợ:

“Đừng…!

Không! không thể—”

Video đứt.

Jaehyuk và Siwoo lặng người.

Hình ảnh bị cắt đúng lúc.Nhưng gương mặt người bước vào khung hình – dù mờ – vẫn hiện rõ một đường nét quen thuộc.

Jaehyuk thì thầm “Không… không thể nào…”

Siwoo run lên “Jaehyuk… cậu nhìn ra không?

Người đó… là…”
 
Offline Cuối Cùng
Giữa vạch kẻ sân đấu và sự thật


Ánh đèn trắng của phòng tập luyện sáng gắt đến mức khiến Jaehyuk phải nheo mắt.

Anh trở lại phòng gaming sau ba đêm thức trắng, đầu vẫn ong ong bởi hình ảnh cuối cùng trong đoạn video: Wangho ngoái đầu lại, hoảng loạn, và bóng người quen thuộc phía sau cậu.

Tim anh vẫn đập mạnh mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc đó.

Nhưng cuộc sống của một tuyển thủ không cho phép anh dừng lại quá lâu.

Giải đấu mùa hè nơi anh, Siwoo và Wangho từng hẹn sẽ gặp nhau ở trận chung kết sắp bắt đầu.Chỉ còn bảy ngày.

Jaehyuk ngồi xuống ghế, đeo tai nghe.

Trước mặt anh, màn hình vẫn hiện logo team của mình: GenG - đội tuyển hàng đầu, từng ba lần vô địch liên tiếp.

Bên kia sàn đấu, cách đúng ba dãy máy, là đội của Siwoo - NS.

Không còn Wangho trong đội HLE nữa.

Chỉ còn lại cái tên cậu trên danh sách đã bị gạch đi, thay bằng "DỰ BỊ: Trống".

Một chỗ trống không ai muốn nhắc tới.

Một chỗ trống khiến cả giải đấu trở nên lạnh lẽo.

"Jaehyuk!"

Giọng HLV team vang lên.

"Đêm qua cậu lại thức trắng hả?

Tập trung đi.

Chúng ta phải hủy diệt bọn T1"

Jaehyuk gật đầu, miễn cưỡng mỉm cười.

Nhưng sâu trong mắt anh, mọi thứ chỉ còn lại nghi ngờ và lo lắng.

Trong giờ nghỉ, Jaehyuk bước ra hành lang hút thuốc.Cậu cố trấn tĩnh, nhưng vẫn bị ám ảnh bởi câu nói của Wangho trong video:

"Trong laptop còn đoạn cuối, chỉ hai cậu cùng mở mới xem được..."

Và hình ảnh cuối cùng, Wangho hoảng sợ khi nhìn thấy ai đó.

Tiếng bước chân vang lên sau lưng.

Jaehyuk quay lại.Là Jeong jihoon- Mid chính của đội .

Khuôn mặt Jihoon bình thản, tay cầm lon nước ngọt.

" Anh đang suy nghĩ chuyện của anh Wangho sao "

Jaehyuk sững người.Anh chưa từng kể cho ai trong team về cái chết bất thường của Wangho chỉ nói qua rằng cậu ấy mất.

"Sao... em biết?"

Jaehyuk hỏi, giọng chùng xuống.

Jihoon tựa vai vào tường, nhếch môi cười nhạt:

"Tin đồn lan nhanh lắm.

Nhưng anh biết không?

Có thứ không phải chỉ là tin đồn."

Jaehyuk nheo mắt, cảnh giác.

Jihoon nhấp một ngụm nước, hạ giọng:

" Anh ấy...bị áp lực gồng gánh lên đôi vai bị chỉ trích trên mạng , bị cao tầng quay lưng nhưng chưa bao giờ than vãn điều gì cả "

Jihoon cười nhạt: " Wangssi anh ấy không hề tự tìm cái chết vì thứ gọi là áp lực cả "

Jaehyuk khó hiểu " Ý em là sao "

Dứt câu Jihoon tiến một bước trước mặt anh rồi nói " Wangssi chưa từng rời bỏ chúng ta , anh ấy chỉ biến mất.....

Chỉ là có người giúp anh ấy rời bỏ đi mọi thứ "

Câu nói lạnh như băng xuyên qua lồng ngực Jaehyuk.

"Em biết gì?!"

Jaehyuk gằn giọng.

Jihoon nhún vai, quay đi:

" Đừng nhấn chìm vào hố sâu quá Jaehyuk...

Có thứ anh không muốn biết đâu "

Jaehyuk siết tay, móng tay cắm vào da.

Anh cảm thấy một nhát dao lạnh cắm vào lưng:

"Cậu ấy biết.

Và cậu ấy... sợ nói ra."

Tối đó, Jaehyuk gọi Siwoo đến nhà để riêng của anh bàn chuyện, tìm nơi an toàn tránh bị ai chú ý

Anh kể toàn bộ chuyện Jihoon vừa nói.

Siwoo nghe xong, mặt tái đi:

"Chuyện này lớn hơn chúng ta nghĩ.

Trong chính đội của cậu cũng có người biết... vậy thì không chỉ có tớ biết, mà... có thể cả ban tổ chức, nhà tài trợ...

đã biết đươc gì đó "

Jaehyuk bỗng thấy lạnh sống lưng.

"Cậu có nghi ai trong đội cậu không?" anh hỏi.

Siwoo cắn môi, tránh ánh mắt Jaehyuk:

" Tớ không biết nữa...nhưng mà lúc thi đấu xong tớ thấy bên đội HLE đang nói chuyện gì đó nghiêm trọng tớ nghe thấy họ nhắc tới ' Wangho ' "

Jaehyuk đập tay xuống bàn:

"Chúng ta không thể để yên!

Wangho xứng đáng được biết sự thật -ít nhất là từ chúng ta!"

Siwoo cúi đầu: "Jaehyuk... cậu nghĩ sao nếu... người đứng sau thật sự là người chúng ta quen?"

Câu hỏi ấy khiến Jaehyuk chết lặng.

Anh nhớ tới hình bóng mờ mờ trong video.

Đường nét gương mặt không lạ...

Nhưng anh chưa dám tin.

___________

Sáng hôm sau, team Geng tập luyện.

Jaehyuk vẫn ngồi trước màn hình.

Màn hình sáng rực, huấn luyện viên quát tháo, nhưng Jaehyuk chỉ nghe văng vẳng giọng Wangho trong đầu:

"Cậu không được tin ai cả..."

Trong lúc tập, Jihoon đưa ánh mắt nhìn Jaehyuk lúc lâu cậu đang trầm nghĩ khẽ nhếch môi cười rồi lại quay lại tập luyện.

Sau khi được nghỉ giải lao Jihoon đến gần bàn của Jaehyuk khẽ nói đủ để anh nghe thấy

" Em nói lại lần cuối... dừng đi, Jaehyuk.

Nếu không, anh sẽ không kịp chơi trận chung kết đâu."

Jaehyuk quay phắt lại, ánh mắt đầy giận dữ:

"Em đang dọa anh à?"

Jihoon chỉ nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng, rồi quay đi.

Kết thúc buổi tập, Jaehyuk ngồi một mình, tim đập dồn.

Jihoon .

Cậu ta biết, và có thể liên quan.

"Ngay cả đội của mình cũng không an toàn..."

Jaehyuk tự nhủ.

Buổi tối, anh nhắn cho Siwoo:

"Tớ sẽ điều tra Jihoon.

Còn cậu, để ý đội cậu.

Và điều tra bên HLE Có gì báo tớ."

Siwoo trả lời nhanh:

"Biết rồi.

Cẩn thận.

Nếu cậu gặp nguy hiểm, nhắn tớ ngay."

Trước khi ngủ, Jaehyuk nhìn ảnh cũ của ba người: anh, Siwoo và Wangho.

Cả ba cười rạng rỡ, tay ôm cúp vô địch mùa giải đầu tiên.

Ánh mắt Wangho trong ảnh sáng và vô tư.

"Tớ hứa... tớ sẽ không để cậu chết oan."

Jaehyuk thì thầm.
 
Back
Top Bottom