Khác ♡OffGun♡ CHỈ DỊU DÀNG VỚI NHÓC

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
313429980-256-k143908.jpg

♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Tác giả: yeuchuoff91
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"em đã hiểu lầm anh"

"em xin lỗi"

"không sao"

"chỉ cần là em, tôi sẵn sàng tha thứ cả khi em lấy đi mạng sống của tôi"

fic thứ ba của tui về OffGun

nội dung fic này đều là hư cấu, không có thật và cũng không có ý xúc phạm ai



offgun​
 
Có thể bạn cũng thích !
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Introducing


"cậu bé Gun Atthaphan mất đi bố mẹ của mình khi chỉ mới 16 tuổi, một cậu bé với tính tình hoạt bát, dễ thương..."

"bà Adulkittiporn đã tốt bụng nhận nuôi cậu nhóc, bà là vợ của ông trùm mafia khét tiếng ở Thái Lan..."

Off Jumpol - 22

Gun Atthaphan - 16

hello tui đã quay trở lại

Fic này sẽ bắt đầu vào ngày ???

Fic hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng của tui

Tính cách của nhân vật có chút khác với ngoài đời nên mấy bà đừng đem ra so sánh nha

Các tình tiết đều là hư cấu, không có ý xúc phạm ai (câu nói quen thuộc)

hai fic đã qua rồi, rất mong fic này lại có được sự ủng hộ của mấy pà nữa, hãy cùng chờ đợi chiếc fic mới toanh này nhe, iuuu các babii💚
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 1: Chỉ còn một mình


"thưa ngài, lão già Phunsawat đã làm con mồi tẩu thoát rồi ạ"

"lão già chết tiệt, tìm lão ta, giết bằng sạch không chừa một ai"

"tôi xin nhận lệnh của ngài.

Ngài Lion" chỉ thấy anh ta cúi đầu cung kính rồi đi ra khỏi căn phòng tối không một ánh đèn của Lion

°

°

"đùng"

tiếng sấm sét vang trời làm cho cậu bé nhỏ phải giật mình "mau về nhanh thôi, sấm chớp thế này có lẽ là mưa lớn rồi"

cậu bé với thân hình nhỏ nhắn trên tay cầm một giỏ bánh mì đang cố bước nhanh trong cơn gió thổi mạnh, tưởng chừng nó có thể thổi cả thân hình nhỏ bé này đi mất

căn nhà nhỏ của cậu ở trước mặt rồi, thật may mắn vừa về đến cửa thì trời bắt đầu có những giọt mưa nặng hạt, cậu nhanh chân chạy đến trước hiên nhà núp vào để bánh mì không bị ướt

"phù..may chưa ướt đấy"

"đùng đùng" hai tiếng nổ lớn vang lên, lần này không phải là sấm nữa, cậu bé bị dọa sợ cho thót tim, theo phản xạ mà ngồi quỵ xuống ôm lấy tai mình

"gâu gâu gâu gâu"

"hả..tiếng của Papii" cậu nhổm lên ngó vào chiếc cửa sổ trên đầu mình

cảnh tượng trước mắt không hề phù hợp để một cậu nhóc chỉ mới 16 tuổi nhìn thấy, là gì đây

bố và mẹ cậu đã nằm trên một vũng máu lớn nhờ viên đạn của hai tên áo vest đen lạ mặt, dưới chân chúng Papii vẫn hoảng loạn mà sủa lớn hòng đuổi chúng ra khỏi căn nhà

"đùng"

"Papii.." cậu ôm miệng lại tránh phát ra âm thanh lớn khi bất ngờ thấy chúng một phát tiễn cả Papii lên thiên đường, nước mắt cậu chảy thành hàng khi tận mắt chứng kiến từng người thân trong nhà mình mất đi

"hình như lão vẫn còn một cậu con trai" hai tên chỉ vào tấm hình gia đình được để gần chỗ chúng đang đứng

"nhanh chóng đi tìm cậu ta đi, không thì e rằng kết cục của chúng ta cũng giống lão Phunsawat mất"

cậu giật mình hoảng loạn, nếu giờ cậu còn ngồi đây khóc lóc, chắc chắn chúng sẽ giết cả cậu mất, không suy nghĩ nhiều cậu vứt giỏ bánh ở đó mà chạy thục mạng vào trong màn mưa

cậu chạy thật nhanh, thật nhanh mà không biết nên đi đâu, thân hình nhỏ bé cứ thế lao thẳng dưới mưa, nước mưa cùng nước mắt chảy đầm đìa trên khuôn mặt non nớt ấy

không suy nghĩ mà chạy, đến khi chân nhỏ rã rời rồi cậu mới sực ra, mình đã chạy xa vậy rồi sao? nhà cậu ở vùng ngoại ô nhưng hiện cậu đang đứng ở thủ đô Bangkok rồi

chắc chắn hai tên kia không thể đuổi theo nữa cậu lang thang đến một con hẻm nhỏ tăm tối, ngồi ngục xuống vì không thể đi nổi nữa, cậu đã quá mệt rồi

cậu là con cưng của nhà Phunsawat, với thân hình nhỏ nhắn, khuôn mặt dễ thương, cùng tính cách nhí nhảnh không chịu lớn mà bố mẹ cưng cậu như trứng hứng như hoa không để cậu thiếu thốn thứ gì, gia đình cậu thực sự rất hạnh phúc mặc dù cậu biết bố mình làm cho một băng đảng mafia, nhưng ông rất cưng chiều vợ con, có gì mà lạ, vợ ông xinh đẹp, dịu dàng, con lại dễ thương ngoan ngoãn

cứ ngỡ cậu đã thực sự hạnh phúc lắm rồi, nhưng không ngờ mọi việc lại xảy ra nhanh như vậy, khiến cho cậu một cú sốc lớn, mới sáng nay khi cậu đang chơi đùa cùng Papii còn mẹ thì đang phơi đồ bên cạnh, mẹ nhờ cậu đi ra thủ đô mua ít bánh mì, vậy mà giờ đây cậu đã không còn gia đình nữa, Papii cũng không, chỉ còn duy nhất một mình

"Gun cảm ơn mẹ..hức" cậu ngục mặt khóc lóc đến đáng thương, mẹ nhờ cậu đi mua bánh vì vậy cậu thoát chết, nhưng cậu lại mất đi những người quan trọng nhất đối với mình, một cậu bé luôn được nuông chiều, bao bọc giờ phải làm sao

cậu chỉ mới 16 tuổi, thật sự ngây thơ trong sáng, nên trong đầu cậu ý định trả thù là không có, cậu chỉ muốn ba mẹ cùng Papii sống lại bên mình

tiếng khóc không ngừng vang vọng trong con hẻm tối tăm làm gây sự chú ý của một người phụ nữ

"sao cháu lại khóc vậy cậu bé" nghe được giọng nói dịu dàng, cậu ngước mặt lên, trước mặt cậu là một người phụ nữ trung niên xinh đẹp, sắc đẹp không hề thua kém mẹ của cậu, bà mặc một bộ sườn xám toát lên mình khí chất quý tộc ngời ngợi, bên cạnh bà còn có một người đàn ông mặc vest đen đeo một chiếc kính râm đen đứng che dù cho bà

cậu vừa ngước mặt lên, người phụ nữ trước mặt cũng không kìm được để lộ nụ cười hiền hậu, quả là một cậu bé dễ thương, thấy cậu có vẻ sợ sệt người đàn ông đứng sau lưng mình, bà xoa đầu cậu nói "đừng lo, cậu ấy là người của ta, sẽ không làm hại cháu đâu"

"ở đây giờ này nguy hiểm lắm, ta đưa cháu về nhà ngủ lại một đêm, được chứ?" linh cảm mách bảo cậu đây là người tốt, cậu cũng thật sự sợ hãi khi ở một nơi tối tăm như này, đành nghe theo bà ấy vậy

°

°

xe chở cậu dừng lại ở một căn nhà to lớn, nói căn nhà thì không đúng lắm khi miêu tả nó, thực ra nó giống một tòa lâu đài hơn, bên ngoài màu chủ đạo là màu trắng và màu vàng, những chiếc đèn vàng được lắp khắp xung quanh nhà tạo nên cảm giác nguy nga tráng lệ của một tòa lâu đài

mới gặp cậu cũng có thể đoán đây là một người phụ nữ giàu có, nhưng không ngờ bà lại giàu một cách không tưởng tượng nổi như vậy

thấy cậu đứng ngẩn ra nhìn ngắm, bà đi lại nhẹ nhàng khoác vai cậu "đi thôi cậu nhóc đáng yêu" cậu bị sự dịu dàng của bà làm cho mất cảnh giác tuy chỉ mới gặp nhưng bà bảo gì cậu cũng làm đó, bà cũng khá ngạc nhiên trước sự ngây thơ này

bước vào nơi đây, mới biết thực sự nó là một cung điện, người làm đi lại trong nhà tấp nập nhưng thấy bà lại tản đường cúi đầu chào, Gun Atthaphan ngước nhìn người phụ nữ đi bên cạnh, quả là khí chất của một hoàng hậu

bà dẫn cậu đến một căn phòng, mở chiếc cửa được dát vàng ra, bên trong là một phòng ngủ rộng lớn "cháu tắm rửa đi kẻo dính mưa sẽ bị bệnh, ta sẽ cho người đem quần áo vào cho cháu, xong rồi cứ ở lại đây mà ngủ, không phải ngại đâu"

nói xong bà liền rời đi để cậu đứng đó nhìn theo bóng lưng đi khuất của bà

__________

hehe mấy pà thấy fic mới này sao? bất ngờ vẫn còn ở phía sau, nếu thắc mắc tại sao cún của Gun không tên là BiBi mà lại là Papii thì kệ mấy pà thôi, tại tui thích z
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 2: Gia đình mới


sáng nay khi tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ, cùng chiếc giường mềm mại nhưng cậu không cảm nhận được hơi ấm từ nó, cậu nhớ ba mẹ và cả Papii nữa, ánh mắt vô hồn non nớt nhìn ra cửa sổ gần giường nhớ lại những kí ức không mấy tốt đẹp tối qua, bất giác rơi nước mắt, cậu đã khóc cả đêm rồi, vừa mới dậy nước mắt không kìm được lại rơi, giờ cậu biết đi đâu đây, người phụ nữ tối qua đã tốt bụng cho cậu ở lại một đêm rồi, cậu không muốn làm phiền họ nữa

đang thẫn thờ thì ở ngoài vọng vào tiếng của một người phụ nữ trẻ muốn cậu xuống ăn sáng, cậu đáp lời rồi nhanh chóng vệ sinh cá nhân để xuống nhà

đôi chân nhỏ từ từ từng bước xuống cầu thang, khi có thể nhìn thấy được phòng bếp cậu khẽ ngó xuống, trên chiếc bàn tròn lớn là người phụ nữ xinh đẹp tối qua, phía đối diện là một người đàn ông, tuy không còn trẻ nhưng cậu có thể cảm nhận được khí chất trên người ông ấy tỏa ra, khuôn mặt ông nghiêm túc khiến cậu khá sợ sệt, hai người cách ăn mặc khác nhau hoàn toàn người đàn ông mặc một bộ đồ hết sức bình thường giống đồ bộ ở nhà của bao người đàn ông khác, nhưng người phụ nữ lại khoác lên mình một bộ sườn xám sang trọng

"au, cháu dậy rồi hả? lại đây ăn sáng cùng ta nào" bà tươi cười lên tiếng ngay sau khi thấy bóng dáng cậu, cậu chắp tay cúi chào người đàn ông ngước lên nhìn mình, sắc mặt ông vẫn không hề thay đổi

cậu nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh bà

"cậu bé bà nói đây sao?"

ông vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt đầy sát khí đó

"ừm, ông làm nó sợ bây giờ" bà cau mày nhắc nhở người đàn ông

đúng là nhà là phải có nóc, vừa thấy vợ mình khó chịu nhắc nhở, người đàn ông liền nhanh chóng nở nụ cười nhìn cậu "đùa cho cháu bớt ngại thôi, dễ thương lắm"

thấy vậy cậu cũng đỡ căng thẳng hơn

"cháu tên gì vậy? ta vẫn chưa được biết tên cháu" bà vừa gắp thức ăn cho cậu vừa hỏi

"cháu là Gun..Gun Atthaphan"

"nhà cháu ở đâu? lần sau đừng ngồi ở đó khóc nữa, chỗ đó nguy hiểm lắm đấy cậu bé" bà vẫn không ngừng gắp đầy bát cậu

"nhà ạ?" cậu quay sang nhìn bà, cố kìm nén cho nước mắt không rơi và nở nụ cười khổ

"nhà cháu ở ngoại ô lận, hôm qua ba mẹ cháu đã bị hai người lạ mặt sát hại, chúng muốn tìm và giết cả cháu nữa, nên cháu chạy đến đây lúc nào không hay" cậu nắm chặt hai bàn tay được đặt trên đùi, giọng run run như sắp khóc

người đàn ông nghe vậy liền bỏ tờ báo đang đọc nãy giờ xuống "vậy thì lát nữa e là ta không thể để cháu rời đi rồi, bên ngoài rất nguy hiểm, lỡ cháu bị chúng tìm thấy..."

người phụ nữ nhìn cậu đầy thương hại, cậu nhóc nhỏ bé này thật tội nghiệp "Gun này, cháu không ngại nếu ta muốn cháu trở thành con nuôi của ta chứ" vừa nói bà vừa viết ve mớ tóc mềm của cậu

cậu im lặng nhìn người phụ nữ trước mặt

"đúng đấy, có thêm một đứa con trai dễ thương cũng không tồi" người đàn ông chống cằm nhìn cậu

"được không Gun?" thấy cậu im lặng bà gặng hỏi

Gun Atthaphan không nghĩ mình lại may mắn vậy, cậu vừa nghĩ mình sẽ không còn chỗ nào để đi nữa thì người phụ nữ hiền hậu như mẹ của cậu lại xuất hiện cho cậu qua đêm, giờ lại còn muốn nhận nuôi cậu

"th..thật ạ"

"ừm, hỏi vậy là xem như cháu đồng ý rồi nhá"

"dạ..cháu cảm ơn nhiều lắm ạ" đây là lần đầu bà được nhìn thấy cậu cười, cậu nhóc ngây thơ tươi cười làm động lòng cả hai người già ngồi cùng

"sao vẫn là cháu? từ giờ con là con trai của ta, là một thành viên của gia tộc Adulkittiporn" ông Adulkittiporn lớn tiếng tuyên bố như muốn cho tất cả người làm biết, cậu giờ sẽ là cậu chủ của họ

bỗng điện thoại của ông reo lên

bà Adulkittiporn vẫn nhắc cậu ăn nhiều vào

cúp máy ông vội quay vào nhìn bà tươi cười "vợ à, lát nữa em cầm thẻ dắt Gun đi mua sắm cho con nó ít đồ nha" sau đó chỉ thấy ông đưa cho bà tấm thẻ đen còn bà thì lườm nguýt

"ông lại định chuồn đi chứ gì" dứt lời, ông Adulkittiporn cười ngượng quay sang tạm biệt cậu rồi đứng dậy rời đi

"chồng với chả con, mới về nhà được tí lại xách đít đi hết" rồi bà quay sang nhìn cậu "mà kệ họ, giờ mẹ đã có bé Gun rồi" cậu nở nụ cười để đáp lại lời bà nói, mỗi khi thấy người phụ nữ này dịu dàng với cậu, cậu lại nhớ mẹ mình, họ đều có điểm chung là xinh đẹp và thương cậu nhất

sau khi ăn sáng bà Adulkittiporn bảo cậu hãy đi vòng vòng trong nhà chơi cho tiêu hóa, còn bà lên chuẩn bị đồ rồi sẽ dắt cậu đi mua sắm

cậu đã chọn ngồi im lặng trên sofa phòng khách nghĩ ngợi, mọi thứ trôi qua quá nhanh, như một thước phim vậy, chớp mắt cậu đã là một thiếu gia nhà giàu có, mà nhớ kĩ lại cái tên Adulkittiporn nghe quen thật, hình như cậu có từng nghe bố mình nhắc qua về nó, nghĩ đến đây cậu lại nhớ bố rồi, cậu thu mình lại ngồi co ro trên chiếc sofa ngục mặt xuống

những hành động của cậu đã bị bà Adulkittiporn đứng từ trên cầu thang nhìn thấy hết, bà đau lòng khi thấy cậu con trai của mình vẫn luôn buồn phiền, bà tiến lại sofa ôm cậu vào lòng, cậu ngạc nhiên nhưng khi cảm nhận được hơi ấm của một người mẹ thì ngoan ngoãn dựa đầu vào lòng bà

"đừng buồn nữa, bố mẹ của con ở trên thiên đàng chắc chắn vẫn luôn mong muốn con được sống vui vẻ, hạnh phúc, con không cô đơn, con còn có ta, bố con và anh trai nữa, chúng ta sẽ luôn ở cạnh con và bảo vệ cho con, đã là người của Adulkittiporn thì con sẽ không phải chịu thiệt đâu"

cậu nghe những lời ấy mà cảm động rơi nước mắt, cậu chủ động vòng tay ôm lấy người phụ nữ vẫn xoa đầu dỗ dành cậu

_________

xin lỗi để mấy pà chờ 1 tuần liền, tui đã comeback rồi đây, dạo này tui lo cày phim mới cho p'Off nên không ra chương mới, nhưng mà phải nói tạo hình của chú phim này đẹp dã man luôn, hết phim chắc lại lụy chú quá

cre: story ins p'Tê (cap: Người bố nhắc nhở con trai ăn nhiều rau xanh) đại loại là vậy
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 3: Gia đình hạnh phúc


"Bé Gun thấy căn phòng ngủ này của con như thế nào?

Mẹ đã tự tay trang trí đó" bà Adulkittiporn vỗ ngực tự hào

phải, bà xuất thân từ một gia đình người Hoa giàu có, khác với những mối hôn sự không có tình cảm của giới nhà giàu chỉ để duy trì những đời sau thì bà và ông Adulkittiporn lại cực kì yêu thương nhau, ông Adulkittiporn không để bà động tay vô bất cứ việc gì, thuê riêng cho mình bà một đội quân vệ sĩ còn cho thằng con trai cưng của mình (Off Jumpol) vài tên vệ sĩ không có năng lực mà ông đuổi khi không bảo vệ vợ mình tốt

vậy mà hôm nay bà đích thân dậy sớm trang trí lại phòng theo ý thích của Gun Atthaphan

căn phòng được sơn lại màu trắng vàng cho hợp với tone của căn dinh thự, nhưng nhìn vô thì ai cũng nghĩ đây là phòng dành cho mấy bé mới sinh, gấu bông được chất đầy trên giường và cả trên kệ tủ, xung quanh phòng còn có mấy món đồ chơi đắt tiền, một chiếc gương lớn, dưới sàn trải thảm lông màu xám, căn phòng sang trọng toát lên mùi tiền

"đẹp, đẹp lắm ạ, Gun cảm ơn mẹ" cậu nhìn một vòng căn phòng mà mắt sáng rực

thấy Gun Atthaphan thích căn phòng người mẹ như bà cũng vui lây "được rồi, Gun xuống nhà ăn trái cây với mẹ cho đẹp da nhé" bà nắm tay dắt cậu cùng đi với mình

cậu vào dòng họ Adulkittiporn cũng được gần một tuần rồi, ban đầu chưa quen cậu luôn tránh mặt bà, suốt ngày chỉ ở trong phòng, bà nghĩ cậu còn buồn chuyện bố mẹ nên luôn ra sức an ủi, dần dần cậu biết được tình cảm bà dành cho mình là thật, cậu đã dần mở lòng với mẹ nuôi hơn

"nè, mẹ quên nói với Gun, sáng mai Gun phải dậy đi cùng ba đến trường đấy"

"dạ?"

"Gun cũng phải đi học chứ, Gun chỉ mới 16 tuổi thôi, mẹ cũng muốn Gun ở nhà chơi với mẹ nhưng việc học quan trọng hơn"

à đúng rồi, nhiều chuyện xảy ra quá cậu quên mất mình cũng phải đi học

"à mẹ, vậy anh trai của Gun mấy tuổi ạ?

Gun chưa được thấy anh bao giờ"

"nó đã 22 tuổi rồi, suốt ngày lêu lổng, dù sao cũng có Gun, kệ nó, sau này nó không quản được thì cho Gun thừa kế, chịu không?"

cậu ôm lấy cánh tay bà cười toe toét

"Gun thích có anh trai không?"

"có ạ, Gun muốn có anh trai để bảo vệ Gun"

bà chỉ biết xoa đầu nhóc con mà cười, mỗi lần nói chuyện với cậu bà đều bị sự ngây thơ, hồn nhiên của cậu làm cho yêu quý cậu hơn

°

°

"cộc...cộc.."

"dậy ăn sáng thôi bé Gun" hôm nay bà không nhờ người làm lên gọi cậu nữa mà tự mình gọi

"dạaa" bên trong trả lời bằng một giọng ngáy ngủ

sau buổi ăn sáng tràn ngập tiếng cười thì ông Adulkittiporn đích thân đưa cậu tới trường mới

nghe tin ông Adulkittiporn sẽ đến trường, hiệu trưởng liền sắp xếp công việc đứng chờ sẵn ông ở cổng trường

"được, vậy nhờ thầy để mắt đến thằng bé nhà tôi" ông bắt tay với hiệu trưởng rồi quay sang xoa đầu cậu

"ngài Adulkittiporn cứ yên tâm giao thằng bé cho tôi ạ, cảm ơn ngài đã ghé thăm"

hiệu trưởng và Gun Atthaphan nhìn theo chiếc xe porsche đang đi xa dần của bố cậu

"ông Adulkittiporn có vẻ yêu quý thằng bé này hơn Off Jumpol nhỉ"

đó là những suy nghĩ của hiệu trưởng

sau đó ông dắt cậu vào lớp giao cho giáo viên rồi đi làm việc của mình

°

°

"thật hả? vui nhỉ? nhưng nhớ nếu có ai bắt nạn Gun phải nói với mẹ đấy" cậu đang tươi cười kể cho bà nghe về ngày đi học đầu tiên của mình nhưng bà có vẻ cứ lo cậu sẽ bị bắt nạn, thật chỉ lo xa, được ông Adulkittiporn đưa tận đến cửa lớp thì ai còn dám làm gì cậu

"Gun biết rồi mà mẹ"

"ngoan, đi ăn cơm thôi, hôm nay chỉ có mẹ và Gun, bố đi gặp đối tác rồi"

vừa ăn cơm hai người họ vẫn không ngừng cười nói, cậu đã khác lúc mới đến đây lắm rồi, cậu đã vượt qua được nỗi đau mất bố mẹ nhờ những câu nói của bà, đúng vậy, bố mẹ ở trên chắc chắn không muốn nhìn thấy cậu lúc nào cũng ủ rũ như cái xác không hồn đâu

"sắp đến sinh nhật mẹ rồi, mẹ thích gì?

Gun sẽ tặng mẹ" cậu cũng đã coi bà Adulkittiporn như mẹ của mình từ lúc nào, cậu quan tâm đến cả sinh nhật bà

"nhà này có mỗi Gun thương mẹ thôi, chỉ có mình Gun nhớ sinh nhật mẹ" bà nhéo chiếc má bánh bao của cậu mà khen

"mẹ chỉ cần Gun luôn vui vẻ như vậy là được rồi"

chắc chắn có nhiều cặp mẹ con ruột cũng phải ghen tị với họ, tình cảm họ dành cho nhau thật đáng trân trọng

_________
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 4: Gặp anh trai


tính đến nay cũng được 1 tháng cậu ở trong nhà Adulkittiporn rồi, từ lúc đến đây cậu như một cậu ấm vậy, được ông bà Adulkittiporn chiều chuộng hết mực, không có ai có thể đụng vào cậu, cậu là bị chiều đến hư luôn rồi, cậu đã biết dùng sự dễ thương của mình để nhõng nhẽo với ông bà Adulkittiporn, tất nhiên họ không thể chống lại được

"hôm nay ba về sớm đón Gun luôn ạ" cậu đang đung đưa chân nhỏ, ngồi bên cạnh ông Adulkittiporn trên chiếc xe porsche quen thuộc

"tất nhiên, hôm nay sinh nhật mẹ con mà, ta phải bỏ công việc để về cho bà ấy một bất ngờ" ông xoa đầu cậu nhóc nhỏ nói

"ba tiết lộ bất ngờ đó cho Gun biết được không" ông liếc nhìn cậu con trai mình đang tò mò bĩu môi hỏi, ông khẽ để lộ nụ cười

"bí mật mà"

"nói cho Gun nghe đi ạ, đi mà, Gun muốn nghe" cậu lại giở thói nhõng nhẽo lay lay cách tay ông, đòi cho bằng được

ông Adulkittiporn chỉ cười lớn rồi cũng không hề nói gì

°

°

"a, bé Gun về rồi này, Gun xem mẹ mặc bộ này có đẹp không?" vẫn là một bộ sườn xám nhưng có lẽ đây là chiếc bà mới đặt may vì cậu chưa thấy mẹ mặc lần nào, nó rất đẹp, rất sang trọng

"đẹp lắm ạ, Gun đi tắm đây, Gun nóng"

nói rồi cậu nhanh chóng lên phòng mình "hôm nay trời nóng quá rồi" định mở chiếc rèm ra để ánh sáng của hoàng hôn chiếu vào căn phòng nhưng hôm nay nắng nóng đến nỗi chả thấy hoàng hôn đâu cả mà cậu sắp bị thêu rụi luôn rồi

cậu nhanh chóng lấy một chiếc áo phông mỏng rồi chạy vào nhà tắm

°

°

"đỡ nóng hơn rồi" cậu bước ra khỏi nhà tắm sau 20 phút ngâm mình trong đó, cậu mặc trên mình chiếc áo sơmi mỏng cùng quần đùi gucci màu xanh ngắn

ngã xuống chiếc giường êm ái, cậu ôm lấy một con gấu bông bên cạnh mà nhìn ra cửa sổ, trời lúc này đã tối rồi, có thể nhìn thấy cả sao "ba....mẹ...Gun đang sống rất tốt, hai người yên tâm nhé" sau đó cậu ngủ quên lúc nào không hay

ở dưới nhà người làm đang chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình ngày hôm nay

một chiếc xe lamborghini phóng nhanh rồi dừng lại ở trước sân nhà, bà Adulkittiporn đang ngồi uống trà liếc mắt nhìn chiếc xe rồi lơ đẹp nó

từ trong xe, một đôi chân thon dài bước ra, người trong xe với chiếc áo sơmi đen có họa tiết đỏ lẫn lộn được đóng âu với chiếc quần jean dài cùng khuôn mặt điển trai đang nhếch lông mày nhìn vào kính chiếc hậu chỉnh lại tóc tai

"không đi luôn đi, còn vác mặt về đây" lời nói có vẻ tức giận nhưng giọng điệu bà vẫn nhẹ nhàng toát lên khí chất quý bà vốn có

chàng trai nghe vậy ngước lên nhìn bà, bĩu môi làm nũng "con nhớ hôm nay là sinh nhật mẹ nên về chúc mừng mẹ đây, vậy mà thấy con trai mình mẹ không vui tí nào còn chửi mắng nữa chứ" anh từ lúc nào đã lên ôm cổ bà nhõng nhẽo

"tránh ra đi, bé Gun làm nũng còn dễ thương hơn cái mặt con" bà đẩy anh ra mà mặt cũng không thèm nhìn

"gì nữa đây, bé Gun nào nữa, thôi con đi tắm cho khuất mắt mẹ" nói rồi anh cau có đi vào nhà

bà Adulkittiporn bên ngoài không thể hiện nhưng con trai nhớ sinh nhật bà mà trở về bà thấy rất vui

ngồi một lúc bà chợt nhớ ra Gun Atthaphan "mà bé Gun nãy giờ cũng đi tắm rồi chạy đâu mất rồi, chắc ngủ quên trong nhà tắm luôn rồi cũng nên" bà lại phải đứng lên đi tìm con trai cưng của mình

"au ngủ mất rồi" bà tiến lại gần giường cậu "dễ thương quá đi mất, thôi cứ để cho thằng bé ngủ vậy" rồi bà hớn hở đi ra khỏi phòng cậu

hình ảnh mẹ mình vừa cười tủm tỉm vừa đi ra khỏi căn phòng không mấy ai sử dụng của nhà anh đã bị Off Jumpol nhìn thấy, anh tò mò đi lại căn phòng đó

"ủa sao có đèn sáng nè" anh đẩy cửa bước vào, thấy một cậu nhóc với khuôn mặt non nớt trắng mịn màng nhìn như một em bé, đang ôm con gấu bông to đùng mà ngủ, anh cứ nhìn cậu đắm đuối chân vô thức tiến lại gần ngồi xuống bên giường nhìn rõ mặt cậu hơn, lông mi dài cong vút, chiếc mũi cao, cùng đôi môi căng mộng bóng bóng đỏ đỏ đang chu ra, hoàn hảo

nhìn xuống cậu chỉ mặc chiếc áo sơmi mỏng có thể nhìn thấu bên trong cùng quần đùi ngắn để lộ đôi chân thon trắng, lại nhìn lên khuôn mặt ấy, cậu đang mấp máy môi nói gì đó, Off Jumpol bỗng thấy mặt mình nóng lên, tim đập thình thịch không kiểm soát được, anh hốt hoảng "mình bị gì vậy nè" vừa nói anh vừa đập đập hai má mình rồi chạy vội ra khỏi phòng

anh đã trốn vào phòng mình để bình tĩnh lại và suy nghĩ về cậu, cậu là ai vậy?

Sao lại ở nhà anh?

"cộc...cộc.."

"cậu chủ xuống ăn cơm ạ"

"được"

anh phải mất một lúc mới tịnh tâm để xuống nhà, xuống đến phòng ăn anh đã thấy cậu ngồi đó thân thiết với mẹ anh rồi, cậu đã thay đồ, cậu mặc một chiếc áo phông trắng cùng với chiếc áo yếm siêu dễ thương, thấy anh cậu ngước nhìn rồi nở một nụ cười tươi rói, anh đảo mắt giả bộ không quan tâm rồi ngồi xuống cạnh ông Adulkittiporn, nhưng ai mà biết anh đang phải túm quần mình ở dưới bàn để bình tĩnh hơn khi thấy cậu cười

"đông đủ rồi, giới thiệu với con đây là Gun Atthaphan, gia đình chúng ta đã nhận nuôi thằng bé, Gun ngoan lắm đấy, đừng bắt nạn em nó biết chưa" ông vỗ vai thằng con trai lớn của mình mà vừa nói vừa cười đùa

ánh mắt anh thì đã dán chặt lên người cậu "bé Gun nói rất thích có anh trai, đây là anh trai của con này, nó tên là Off Jumpol, hai đứa làm quen dần đi" bà Adulkittiporn vừa nói vừa xoa đầu cậu làm cậu cười tít mắt "dạ"

"hihi" cậu quay ra nhìn Off Jumpol mà cười, anh lúc này mặt đã đỏ bừng không rõ lí do, cúi đầu ăn uống để tránh ánh mắt cậu
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 5: Anh trai thương em


sau bữa ăn, ông Adulkittiporn nói muốn đưa vợ mình đi ngắm cảnh, Gun Atthaphan biết ông muốn tạo bất ngờ nên không làm phiền vui vẻ tiễn họ ra xe

đang tung tăng quay lại vào nhà, cậu thấy anh trai mình đang ngồi xem TV ở phòng khách, cậu vốn từ lâu đã rất thích có anh trai, nhưng tiếc lại là con một, cậu nhanh chóng chạy lại ngồi kế Off Jumpol nhìn anh chằm chằm

"anh này, anh đẹp trai thật đấy, anh có bạn gái chưa?" anh bị cậu chọc cho đỏ cả mặt, câu nói của Gun Atthaphan cũng không có ý trêu chọc lắm nhưng được cậu khen làm Off Jumpol ngại đỏ hết mặt mũi

"không phải chuyện của nhóc" anh liếc nhìn cậu một cái rồi lại chăm chú vào TV

"tại sao ạ? em ở đây cũng được hơn 1 tháng rồi mà giờ mới gặp anh, em tưởng anh ở nhà bạn gái" anh im lặng bỏ cậu lại đó mà lên thẳng trên lầu

"hứ, thấy người ta khen đẹp bất đầu chảnh, để lát về méc mẹ" cậu bĩu môi rồi cũng chạy lên phòng mình

Off Jumpol bên này đã lết được tấm thân lên phòng rồi, nhưng nhớ lại khoảng khắc cậu ngồi bên cạnh nói chuyện với mình tim lại đập loạn nhịp "Off Jumpol, bình tĩnh lại, chẳng lẽ mày thích nó rồi" anh vừa lắc đầu vừa tự nói bản thân

Gun Atthaphan lên đến phòng liền thay lại bộ đồ lúc chiều mình mặc cho thoải mái, rồi nhảy lên giường chơi gấu bông

°

°

sau khi chơi chán chê với đống gấu bông mẹ mua cho cậu, cậu đã ngáp ngắn ngắp dài buồn ngủ, đang định tắt đèn đi ngủ thì chuông điện thoại cậu reo lên

"mẹ chưa về ạ?"

[ừm, mẹ gọi để nói Gun là, mẹ với ba con sẽ đi Trung Quốc vài ngày, con ở nhà ngoan nha, Off có bắt nạn thì gọi liền cho mẹ đấy]

cậu gật gù "dạ, mẹ đi chơi vui vẻ"

thì ra bất ngờ mà ông Adulkittiporn nói là đây, ông lén đặt vé để đưa bà Adulkittiporn về lại quê hương chơi mừng sinh nhật

vừa cúp máy cậu lại nhớ đến Off Jumpol "không biết anh ấy đang làm gì, thử sang đó xem sao"

nghĩ là làm cậu ôm theo con gấu bông yêu thích rồi ra hỏi người làm phòng ngủ của anh ở đâu, vì ở đây rộng như mê cung vậy, lại nhiều phòng nữa cậu không thể biết phòng của anh

đứng trước cửa căn phòng được chỉ, cậu khẽ vặn tay nắm cửa nhìn vào trong "P'Off...p'Off" cậu khẽ gọi tên anh khi thấy ánh đèn trong phòng đã tắt hết và anh đang nằm một đống trên giường

"ngủ rồi à" khôngg, anh chưa ngủ, anh vẫn đang quan sát hành động của cậu trong bóng tối

cậu rón rén đi vào phòng không quên đóng cửa lại, cậu cứ thế ôm cả con gấu bông mà nằm vào trong chăn cùng anh

Off Jumpol cảm nhận được hơi ấm từ người cậu kèm theo cả hương thơm thoang thoảng của sữa tắm nữa, tim anh đập loạn lên trong không gian yên ắng, Off Jumpol có thể nghe thấy tiếng của nó luôn cũng nên

"anh chưa ngủ ạ?" cậu hỏi khi thấy anh vẫn còn động đậy

"sao lại chạy sang đây?"

cậu vốn dĩ có sẵn tính nhõng nhẽo trong người, nghe anh hỏi vậy liền kiếm cớ "tại Gun sợ mà, hôm nay ba mẹ không về nên Gun sợ gặp trộm, pí cho Gun ngủ ở đây đi"

anh im lặng nhưng cậu không biết tim anh lúc này đã mềm nhũn ra rồi

cả hai nằm im lặng một lúc lâu, cậu bắt đầu ngọ ngoạy rúc rúc vào lòng anh "au sao tim p'Off đập nhanh vậy, Gun còn nghe được cả tiếng của nó luôn này"

"tại mày rúc vào ngực tao chứ sao" nội tâm Off Jumpol điên cuồng ngào thét

"nhóc bao nhiêu tuổi rồi" anh lảng tránh câu hỏi của cậu

"Gun 16"

"sao ba mẹ lại nhận nhóc làm con nuôi vậy"

Gun Atthaphan chỉ im lặng, cho đến khi nghe thấy tiếng sụt sịt của cậu, anh giật mình nhìn xuống cục bông đang dưới ngực mình, chỉ thấy cậu rúc mặt vào con gấu bông dụi dụi vào nó

"sao vậy?" anh lay lay vai cậu hỏi han

khoảng khắc cậu ngước mặt lên nhìn anh, mặt mũi cậu tèm nhem vì nước mắt, mắt mũi đã đỏ hoe "ba mẹ em bị sát hại nên..." cậu khóc nấc không nói tiếp được nữa

Off Jumpol thấy vậy tim anh bỗng nhói lên, anh là đau lòng vì cậu, anh vội ôm cậu vào lòng dỗ dành "rồi rồi, anh biết rồi, nhóc nín đi, từ giờ đã có anh và ba mẹ, chúng ta sẽ thay ba mẹ ruột nhóc thương nhóc hết mực" Off Jumpol vốn là tuýt người lạnh lùng, ít khi quan tâm đến cảm xúc của người khác, đây là lần đầu tiên anh an ủi người khác đấy

"thật không ạ, p'Off cũng thương Gun như ba mẹ đúng chứ"

"tất nhiên"

cậu mỉm cười mãn nguyện nhưng Off Jumpol nào có thấy nụ cười đó, cứ u mê ôm cậu đến cứng ngắc vì mải với mùi hương hoa nhài trên tóc cậu

bỗng anh thấy con người trong vòng tay nằm im thim thíp, anh từ từ nới lỏng ra, cậu ngủ mất rồi, Gun Atthaphan cứ thế mà ngủ quên trong lòng Off Jumpol, anh mỉm cười nhìn cậu ngủ một cách ngon lành

"Papii..." cậu vừa lầm bầm vừa nở nụ cười, có lẽ cậu mơ thấy mình đang chơi đùa với Papii nên mới vui như vậy

"Papii? tên hay đấy?

Papii là gì với em ấy mà vui vậy nhỉ" nói rồi anh lại kéo cậu vào lòng mình mà ngủ một cách ngon lành
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 6: Nuông chiều đến hư rồi


nắng sớm chiếu rọi vào căn phòng rộng lớn của Off Jumpol, lâu lắm rồi anh mới được ngủ một giấc ngon như vậy, bình thường anh và người bạn thân Tay Tawan vẫn thường đóng cọc ở các quán bar đến tận sáng mà chả thèm ngủ nghê gì đâu

những tia nắng buổi sáng lỡ đánh thức cậu nhóc nhỏ đang rúc trong lòng anh tỉnh dậy

"ưm...." cậu nheo mắt tránh ánh nắng chiếu vào

rồi cố mở mắt để nhìn người đang ôm cậu "p'Off thơm thật đấy" vừa nói dứt câu cậu vứt con gấu bông đang ôm xuống dưới đất rồi rúc vào ôm chặt Off Jumpol

Off Jumpol lúc này cảm nhận được từng hơi thở của cậu, anh bình thường sẽ không thích ai ôm hay thân thiết với mình đâu nhưng anh lại không tài nào đẩy cậu ra được nên cứ đành nằm vậy mà hưởng thụ

"p'Off, anh dậy rồi à" cậu vẫn rúc trong lòng anh lí nhí

"ừm, nhóc định ôm đến bao giờ"

°

°

"p'Off không chở Gun đi học ạ" hiện cậu đã ngồi trên xe và có tài xế riêng đang lái rồi nhưng quen thói vẫn làm nũng anh

"ngoan, tối nay anh sẽ về" Off Jumpol một tay đút túi quần một tay vẫy vẫy tạm biệt cậu, nếu không gặp cậu, có lẽ sau sinh nhật mẹ anh sẽ lại đi biệt tăm mấy ngày liền, nhưng cũng chả biết vì lí do gì mà khiến Off Jumpol lại thích về nhà vào buổi tối như vậy

"p'Off hứa rồi đấy nhá, anh không về Gun sẽ thức cả đêm đợi anh đấy"

"ừm" nói rồi anh ra hiệu cho tài xế lái xe đi

"nhóc này bị ba mẹ mình chiều đến hư luôn rồi" anh lắc đầu bất lực mỉm cười rồi đi vào nhà trước sự ngỡ ngàng của đám người làm, họ vốn chưa thấy anh dịu dàng như vậy bao giờ, muốn biết ấn tượng của mọi người về cậu cả của gia tộc Adulkittiporn lớn nhất nhì Thái Lan á?

dễ thôi, hỏi 10 người thì hết 9 người với câu trả lời là kiêu ngạo, hung dữ, có bố chống lưng, giết người không ghê tay, tại sao người còn lại không nghĩ anh như vậy á? tại người đó là Gun Atthaphan

°

°

[ba đi về Trung mấy ngày con ở đó lo liệu cho công ty đi đấy]

"dạ" dạ cho có chứ Off Jumpol có thèm để lọt câu nào vào tai đâu, anh đang bận check cam dưới phòng khách để xem con chuột nhỏ đến khi nào mới chịu về đây, đã tối muộn rồi mà cậu vẫn chưa chịu về, hỏi tài xế của cậu thì ông ta nói, cậu bắt ông chở sang nhà bạn mới chơi

[chăm sóc cả Gun nữa đấy, mẹ về thấy thằng bé gầy đi thì mày chuẩn bị vali đi là vừa] Off Jumpol giờ không biết ai mới là con ruột của bà nữa

"con biết rồi, con đang dỗ em nó ngủ đây mẹ tắt máy đi" anh nhìn thấy cậu rón rén mở cửa phòng khách bước vào thì vội vàng giục bà tắt máy để xử lí cậu

"nhóc con này dám trốn đi chơi giờ này mới về"

°

°

"cạch" cậu mở cửa phòng anh, ngó đầu nhỏ vào sau khi vừa tắm rửa sạch sẽ, anh đang nằm trên giường quay lưng lại phía cậu

"p'Off ngủ rồi sao không tắt đèn nhỉ?" cậu lại phải lò mò vào tắt đèn cho anh, đi được đến gần chiếc giường, cậu bỗng bị người đàn ông cao lớn kéo lại đè xuống dưới thân mình

"áaaaa....p'Off xấu xa, giả bộ ngủ, thả Gun raaa" cậu vùng vẫy quyết liệt nhưng đã sớm bị anh kẹp cứng ngắc dưới thân mình rồi

"em muốn bị phạt phải không, la lên có ích lợi gì, ba mẹ đi vắng hết rồi, đám người làm trong nhà này thì không thể làm gì anh" anh nhìn người dưới thân đang bĩu môi, cau mày mà nhếch mép cười đắc chí

cậu im lặng muốn anh tha lỗi

"nhóc đã đi đâu giờ mới về" anh rời khỏi người cậu nằm xuống ngay bên cạnh

"Gun đến nhà bạn mà, p'Off cũng biết Gun mới chuyển đến trường này, làm gì có nhiều bạn bè, mà cậu ấy lại rất tốt bụng nữa, Gun thích cậu ấy lắm" cậu háo hức kể về người bạn mới

"Gun thích cậu ấy?" anh cau mày khó chịu hỏi cậu

"dạ, cậu ấy đẹp trai lại tốt bụng nữa"

"nên em đã thích cậu ấy?"

Off Jumpol sao cứ phải chấp vặt với con nít như vậy, miệng cậu nói nhưng cậu thực sự còn chưa hiểu thích một người là như thế nào

"đúng" nghe được câu trả lời từ cậu, anh quay người sang chỗ khác nói

"tắt điện rồi về phòng ngủ đi" cậu ngơ ngác không hiểu anh trai mình bị gì nữa, chắc anh vẫn còn giận chuyện cậu về muộn

cậu xích đến ôm anh từ phía sau "em cũng thích p'Off mà, đừng giận nữa, mai em hứa sẽ về sớm"

anh mở to mắt mặt đỏ bừng, anh dễ dãi bỏ qua hết những gì cậu vừa làm khi nghe cậu nói thích mình, anh vẫn giữ tay Gun Atthaphan để cậu ôm mình rồi xoay người lại

"đừng gọi anh là p'Off nữa, anh thích tên khác cơ"

"tên gì ạ?"

"Papii, em cũng thích cái tên đó mà đúng không" nghe đến đây cậu không kìm được mà bật cười, anh mà biết nó là cái tên cậu đặt cho thú cưng của mình thì chắc sẽ giận tím người

"mỗi lần nhắc đến nó em đều cười, anh thích cái tên đó"

"được, vậy từ giờ gọi anh là Papii" vừa nói cậu vừa đưa tay xoa đầu anh như cách thường làm với con cún nhà mình
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 7: Cái tên Papii


"bye Papii nhé, Gun vào lớp đây"

"ừm, học ngoan chiều anh đón" hôm nay anh đưa cậu đi học, anh nói vì tiện đường đến công ty nên chở cậu luôn, nhưng chỉ có thâm tâm Off Jumpol mới biết anh đang muốn xem cậu bạn học mới của Gun Atthaphan là ai

"không cần đâu ạ, chiều nay Gun sẽ về với bạn" nói rồi cậu không thèm nghe câu trả lời của anh mà chạy thẳng vào trường

"nhóc con coi cậu bạn đó hơn cả mình rồi?" lời nói thốt ra có vẻ nhẹ nhàng nhưng anh tay anh sắp bóp nát cái vô lăng rồi

anh mặt nặng mày nhẹ giậm ga vụt đến công ty

°

°

đã lâu lắm rồi anh chưa tới công ty của ba mình, cái công ty mà anh chính là ông chủ tương lai, vừa thấy anh bước vào sảnh, các nhân viên đã biểu hiện rõ thái độ sợ hãi, kiêng dè

khác với người bố tuy vừa là một chủ tịch công ty lớn vừa đứng đầu một băng đảng lớn ở thế giới ngầm nhưng ông luôn thân thiện đối xử tốt với mọi người xung quanh còn ngược lại, Off Jumpol vừa hung hãn, nóng tính, chả coi ai ra gì, anh đã từng giết mấy người lỡ đụng vào người anh khi anh đến công ty chơi vào mấy tháng trước, tất nhiên bố anh luôn phải đứng ra giải quyết sau mỗi lần anh gây chuyện

anh một mạch lên thẳng phòng chủ tịch

"anh mới đến! tôi đã chuẩn bị hết cho lịch trình hôm nay mà chủ tịch cần giải quyết rồi, anh coi qua đi" cô thư ký trẻ đang trong phòng chủ tịch liền chào hỏi khi thấy anh vào

cô gái này không hề sợ sệt anh như những người khác, cô có thân vận đặc biệt sao? gần giống vậy

cô tên là Pim, tuy trẻ tuổi nhưng rất có tài, là cánh tay phải đắc lực của ông Adulkittiporn, ngoài ra cô còn là em họ của Tay Tawan - thằng bạn thân của anh, vì chơi cùng Off Jumpol và Tay Tawan từ nhỏ nên cô hiểu tính khí của anh và không cảm thấy sợ hãi

"không cần xem, bây giờ làm gì?"

"họp"

anh đẩy cửa đi thẳng đến phòng họp khi cô vừa dứt câu

"cạch" người vừa bước vào phòng họp làm cho mọi người trong phòng toát mồ hôi hột, ai nấy cúi gằm mặt tránh làm anh thấy bực mình

Pim đứng khoanh tay ở đầu chiếc bàn chữ nhật dài đá mắt ra hiệu anh bắt đầu buổi họp

mọi người thay nhau nói về tình hình mới của công ty, anh chỉ chăm chăm vào đống tài liệu Pim đã soạn cho mình, đừng thấy Off Jumpol chỉ suốt ngày lêu lổng mà nghĩ anh kém cỏi, Off Jumpol được thừa hưởng sự thông minh của ông Adulkittiporn, về khoản này ông Adulkittiporn luôn tin tưởng giao công ty cho con trai khi đi vắng

được Pim coi là người thay thế cho chủ tịch cũng không phải dễ, cô vốn thông minh, nhạy bén, nếu Off Jumpol không có năng lực cô sẵn sàng chống đối lại anh mà làm theo ý mình, cô thực sự rất yêu công việc và coi trọng thành quả của chủ tịch và mình cùng nhau xây dựng mấy năm qua

nghe nói chủ tịch đi vắng, cô vốn đã xem qua bản báo cáo và đã thấy lỗi sai, cô đứng một bên nhìn xem Off Jumpol có phát hiện ra không, nếu không chắc cô đá anh ra khỏi ghế chủ tịch mà tự quản lý công ty chờ bố anh về quá

"rầm" anh đập bàn đứng vắt lên

"ai làm bản báo cáo này?" mọi người ai nấy run cầm cập không dám hó hé, chỉ Pim là đứng cười thầm

"không ai trả lời?" anh nhếch lông mày rút ra trong túi một khẩu súng

Pim bất ngờ khi anh phản ứng thái quá như vậy, vốn nó chỉ là một lỗi nhỏ thôi mà "được rồi, cũng không phải lỗi lớn, anh bình tĩnh đi" cô chặn tay cầm súng của anh lại, tránh anh ngứa ngáy mà bóp cò

thấy anh từ từ hạ súng xuống, mọi người thở phào nhẹ nhõm thầm cảm ơn cô đã cứu họ một mạng, cô cũng vì vậy mà thả tay anh ra

"reng...reng.."

"đùng" anh bắn một phát lên trần nhà khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại, làm mặt ai nấy không còn một giọt máu

"mấy người thật sự chán sống rồi, nghe máy đi!

để tôi xem ai là người phải chết" anh quơ súng quanh phòng hăm dọa

"nhóc con!?" nghe Pim gọi cái tên ấy, mắt anh sáng lên quay đầu lại nhìn cô

"anh là người phải chết đấy" nghe vậy anh xì một cái rồi giật chiếc điện thoại của mình từ tay cô mà vui vẻ bắt máy

cô nhân lúc Off Jumpol không để ý mà lấy khẩu súng từ tay anh cất đi

[Papii, em về nhà rồi này, anh chưa về ạ]

"sao lại về sớm vậy nhóc" anh vừa nói vừa tủm tỉm làm cho Pim phải dụi mắt vì sợ cô nhìn nhầm, ngạc nhiên hơn cả Pim là mọi người trong phòng, ai nấy há hốc mồm vì bình thường anh đã đẹp rồi lúc dịu dàng trông còn đẹp hơn nhiều, và người có được sự dịu dàng của anh là ai

anh cười cười nói nói một hồi rồi quay lại hỏi Pim "anh chuẩn bị về đây"

tất nhiên là cô không thể để anh vừa mới đến mà đã xách đít về rồi "cứ về đi, em sẽ gọi điện tâm sự với bác trai" cô ngồi bắt chéo chân nhìn anh đầy khiêu khích

nội tâm của mọi người lúc này muốn gào thét cầu xin Pim đừng chọc giận anh ấy nữa, để anh về đi, trừ chủ tịch ra thì trong công ty chỉ có cô là dám nói chuyện với anh như vậy, Off Jumpol cũng rất tức nhưng chắc chắn sẽ không làm gì cô mà xả giận lên những người khác, cô có bao giờ bị anh tức giận đâu mà biết

[nếu Papii chưa về được cũng không sao đâu, trưa Gun sẽ đem cơm lên cho Papii] anh đang muốn lại cào cho Pim một cái nghe vậy lại vui vẻ

"ừm được"

Pim cho mọi người tan họp khi thấy họ đã chịu đựng đủ lắm rồi

"được rồi, bây giờ mời Papii về phòng đi, vẫn còn nhiều việc cần giải quyết lắm" cô có ý trêu chọc anh

từ Papii từ miệng Gun Atthaphan nói thì làm tim anh muốn tan chảy còn với người khác sao nó lạ lắm, anh không thích

"Papii là biệt danh chỉ em ấy được gọi thôi, em về mà chơi với thằng Tay đi"

nói rồi thấy cô bĩu môi lườm liếc, anh lại vui vẻ khoác vai Pim cùng đi

_________

dạo này bị lười viết fic quá, mọi người thông cảm, từ nay sẽ cho diễn viên đẹp trai nhất Thái Lan và cậu bé dễ thương mang danh bồ của ảnh lên sóng thường xuyên hơn để đẩy nhanh con fic này nha
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 8: Đến công ty


thoáng đã 12 giờ trưa rồi, bình thường tầm giờ này nhân viên trong công ty sẽ đi ăn trưa hết, nhưng mà hôm nay nó lạ lắm

Pim thấy đã đến giờ ăn nhưng ai nấy vẫn cắm cúi làm việc nghiêm túc, cô cũng đang trên đường chuẩn bị đi mua đồ ăn cho mình và người anh cục súc kia nên tiện tấp vào quầy tiếp tân dưới sảnh

"đến giờ ăn rồi, không định đi ăn à"

cô gái trẻ đứng quầy tiếp tân chỉ biết cười khổ đáp "sau khi họp xong tôi thấy cậu Off Jumpol không được vui lắm, cậu đi lại nãy giờ trong công ty mà mặt hầm hầm, ai cũng sợ nên không dám đi ăn trong khi cậu ấy vẫn phải làm việc"

à ra là vậy, sắp tới có một hợp đồng quan trọng, Off Jumpol có vẻ không tự tin lắm, anh sợ bố mình không về kịp để giải quyết đây mà, nghĩ đến đây Pim bỗng phì cười "bản thân cũng giỏi giang tại sao lại tự ti chứ" phải, đối với Pim, Off Jumpol rất giỏi

"chị ơi, cho em hỏi phòng chủ tịch ở đâu ạ"

câu nói vang lên làm Pim thoát khỏi dòng suy nghĩ mà quay sang nhìn cậu nhóc vừa đến, một cậu nhóc trắng trẻo dễ thương

"em có hẹn trước không?" tiếp tân hỏi cậu

"nhóc con?" câu nói này Pim chỉ vô thức thốt ra

cái đầu nhỏ quay sang tròn mắt nhìn cô "chị là ai? nhóc con chỉ có Papii được gọi thôi"

tiếp tân lúc này muốn ngăn cậu lại, vì Pim thật sự cũng không hiền lành gì, đã vậy còn có Off Jumpol và Tay Tawan chống lưng nên cô càng kiêu ngạo, ngông cuồng, nhưng đó là Pim khi ở thế giới ngầm, cái giới mà cô cũng là người có địa vị cao chỉ sau anh họ, Off Jumpol và ngài chủ tịch Adulkittiporn, còn cô ở công ty thì cực kì yêu công việc nhưng cũng rất ít nói, lạnh lùng thêm nữa lại là người thân cận của chủ tịch và Off Jumpol nên ai cũng phải nể nang cô

"được, chị xin lỗi, để chị dắt em lên phòng chủ tịch"

nói xong Pim phủi tay nói với tiếp tân "nói mọi người cứ đi ăn trưa đi"

xong cô quay người dắt Gun Atthaphan lên phòng chủ tịch

lên đến nơi "nhóc đứng đây, chị vào xem Papii đã tiếp khách xong chưa rồi sẽ cho nhóc vào" nói rồi cô để Gun Atthaphan đứng bĩu môi hậm hực trước phòng chủ tịch

"đã bảo không được gọi nhóc rồi mà, Papii là tên mình đặt cho p'Off mà, sao chị ấy lại gọi chủ tịch của mình vậy"

'cạch' cánh cửa mở ra nhưng chỉ thấy Pim ra một mình mà không có anh

"nhóc đợi một lát, Papii sắp xong rồi" cô xoa đầu Gun Atthaphan mỉm cười

"em là Gun Atthaphan, không phải nhóc của chị" chắc chỉ có mỗi cậu là dám nói chuyện với Pim như vậy

"haha..được được, vậy N'Gun là gì của p'Off"

"em trai ạ" cậu vừa nói vừa nhòm ngó xung quanh rồi chạy lon ton đến chiếc sofa thường để trước phòng chủ tịch mà ngồi

Pim cũng nhẹ nhàng đi lại ngồi cùng cậu "à chị có nghe p'Off kể về cậu bé mới nhận nuôi, chắc là em ha"

cậu có hơi bất ngờ và thắc mắc, vì còn nhỏ nên cậu không nghĩ sâu xa mà cứ thắc mắc gì thì hỏi trực tiếp thôi

"sao Papii lại kể chuyện gia đình cho thư kí nghe ạ" mỗi lần bất mãn cậu lại không ý thức được mà bĩu môi phồng má trông cực kì đáng yêu

thấy vậy Pim cười đùa "ai nói em chị chỉ là thư kí của p'Off, mối quan hệ của chị và Papii của em thân thiết hơn đồng nghiệp nhiều"

cậu nhíu lông mày nhìn Pim đang cười vui vẻ, định phản bác thì Off Jumpol bước ra cùng vị khách trong phòng, anh vẫn vừa đi vừa nói chuyện với khách mà không để ý đến cậu, vì lúc nãy Pim vào phòng cũng chỉ để check xem anh đã xong chưa cũng không nói Gun Atthaphan đã đến

cậu bám đuôi anh xuống đến sảnh, chỉ với quãng đường ngắn đó cậu có thể thấy nhân viên trong công ty sợ Off Jumpol đến nhường nào, đến cả cái cúi đầu chào anh họ cũng có vẻ run run

sau khi đã tiễn vị khách đó, anh thở dài xoa xoa thái dương rồi quay người vào lại công ty, ánh mắt sắc lạnh tiện quét qua những cô gái đang ngắm nhìn mình, làm họ giật mình vội quay lại với công việc đang dang dở

"Papii" cậu không ngần ngại chạy đến ôm lấy Off Jumpol mà reo lên trước ánh mắt ngỡ ngàng của nhân viên trong công ty

"đến lúc nào? sau không nói anh" anh cứ để cậu đu trên người vậy mà hỏi

cậu nhảy xuống mặt ấm ức "chị đó bắt em phải chờ vì Papii đang có khách" vừa nói cậu vừa chỉ về phía Pim đang đứng nhìn

cô nhún vai "em chỉ muốn nói chuyện với N'Gun tí thôi, thấy cậu ấy có mang cơm hộp đến cho anh nên em không mua nữa"

anh nhìn hộp cơm cậu cầm trên tay nãy giờ mỉm cười "ừm, anh đói rồi, ăn trưa thôi"

cậu vui vẻ cùng anh đi lên "em chắc chưa ăn gì, cùng lên ăn luôn đi" lướt qua anh không quên nói nhỏ với Pim

Pim mỉm cười nhìn khuôn mặt nhăn nhó đáng yêu của cậu mà chỉ muốn trêu thêm, cô khoác tay còn lại của Off Jumpol mà cùng đi

"nhìn cậu nhóc đó với cô Pim giống đang tranh giành bạn trai ấy "

"nói gì vậy, Pim mới xứng với chủ tịch tương lai của chúng ta, tôi nghe nói cô ấy là thanh mai trúc mã của cậu Off Jumpol nên mới được đối xử đặc biệt như vậy"

"vậy cô biết cậu nhóc đó là ai không?"

"ừm tôi không rõ nữa"

haha đúng là những người ngoài cuộc thì luôn thích phán xét thay cho người khác

_________

như đã hứa luôn, tui sẽ chăm lên chương mới hơn, quá uy tín, hãy cho t một vote thoaii
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 9: Giết người!?


"cuối cùng cũng xong đống bài tập" cậu ngửa cổ ra chiếc ghế, thả lỏng người than thở

"không biết Papii xong việc chưa nhỉ?

Papii nói xong việc liền sang với Gun mà" nói rồi nhóc nhỏ chạy ra cửa nhòm ngó xung quanh hành lang

"thôi mình xuống phòng khách xem phim đợi Papii vậy" cậu rời khỏi phòng để đi xuống phòng khách

"cậu giỡn mặt với Off Jumpol tôi hả" tiếng nói lớn phát ra khiến cậu tò mò ngó vào căn phòng qua khe cửa đóng hờ

Papii của cậu đã thực sự nổi giận rồi

người đàn ông đối diện anh run cầm cập vì sợ "tôi..tôi xin lỗi ngài"

cậu nhìn anh ta thật tội nghiệp, cậu rất muốn vào trong ngăn Papii đừng tức giận nữa

"anh đụng nhầm người rồi" Off Jumpol rống lên cùng lúc đó cậu quyết định đẩy cửa bước vào

'đùng' tiếng nổ quen thuộc cậu được nghe vào một buổi tối cách đây 3 tháng lại xuất hiện, cái tiếng mà cậu ghét nhất, nói đúng hơn là sợ

vừa nghe thấy cậu giật mình ngồi rụp xuống ôm lấy đầu nhỏ theo phản xạ, Off Jumpol với đôi mắt đỏ ngầu quay lại nhìn cậu nhóc nhỏ

cậu lúc này từ từ ngước khuôn mặt đã đầy nước mắt lên nhìn người đàn ông nằm trên vũng máu, hình ảnh bố mẹ cậu lúc đó ùa về, cậu run rẩy lùi bước dần về phía sau mà nhìn Off Jumpol bằng ánh mắt sợ hãi, sợ anh sẽ dùng cây súng đó mà một phát kết liễu cậu

thấy cậu run cầm cập với đôi mắt đỏ dần lên vì khóc, anh lúc này mới lấy lại bình tĩnh giấu cây súng đằng sau để không dọa cậu

cậu quay người chạy về phòng mình mà đóng sầm cửa lại

"lên dọn cho tôi" nói rồi anh cúp máy vứt điện thoại ở đó mà chạy theo cậu

sau khi cánh cửa đóng lại cậu ngồi đó mà khóc nức nở "hức..sợ quá...Papii..là kẻ giết người...hức..hức"

"ba mẹ ơi..hức..Gun sợ"

anh đứng ngoài đã nghe thấy hết, anh bắt đầu vò đầu bứt tóc trách mình thật sơ xuất để cậu thấy

"Gun...Gun ơi" anh gọi nhỏ nhưng lại khiến cậu giật mình khi nghe thấy

"mở cửa cho anh đi, anh muốn nói chuyện" cậu khóc lớn hơn khi nghe thấy giọng anh, cậu sợ quá, lỡ anh giết cậu để diệt khẩu thì sao

"đừng khóc nữa mà" nghe vậy cậu càng to tiếng hơn khiến anh bất lực mà chỉ biết im lặng đứng ngoài

cậu khóc không ngừng, từ tư thế ngồi ôm gối giờ đã kiệt sức mà nằm ra sàn, chỉ còn nghe tiếng nấc nhỏ, quá mệt cậu nhắm mắt mà ngủ luôn ở đấy

cậu khóc bao lâu thì anh ngồi ngoài này chừng đó, thấy bên trong im lặng anh cho người lên mở cửa bằng chìa khóa sơ cua

cánh cửa mở ra, bên trong một cậu nhóc đang co rúm người lại ngủ ngon lành, anh đóng cửa rồi bế cậu về lại giường ôm cậu chặt cứng

"có biết anh lo cho em lắm không hả?" vừa nói anh vừa cúi xuống hít mùi hương trên tóc cậu, anh lỡ thích cậu em trai nhỏ này mất rồi

ôm quá chặt khiến cậu tỉnh giấc, cậu mơ màng nới lỏng tay anh ra mà quay lại nhìn anh, khuôn mặt Off Jumpol làm cậu giật nảy mình định vung chăn chạy trốn, nhưng lại bị anh kéo về lại

cậu giãy giụa khóc lóc muốn thoát khỏi vòng tay anh "thả ra...thả em ra...huhu..em không muốn ngủ cùng anh mà"

"ngoan nào, sao lại không"

"huhu..bỏ ra đi..em sợ.."

"im lặng nào Gun"

"khôngggg" cậu vẫn khóc lóc giãy giụa

"không nín là anh hôn cho đấy" câu nói của anh thành công làm Gun Atthaphan im bật, cậu tròn mắt nhìn Off Jumpol làm anh lúng túng với câu nói vừa rồi của mình

cậu cúi mặt lí nhí "sao anh lại giết anh ta"

Off Jumpol không trả lời mà kéo cậu lại ôm chặt cứng "cho anh ôm một lát đi" đầu anh ngục vào hõm cổ cậu, hành động này làm tim cậu bỗng đập thình thịch

"anh thấy mệt ạ?"

"ừm, Gun có thương anh không?"

"..."

anh ngước lên chờ cậu trả lời

"có"

Off Jumpol hài lòng với nó "anh cũng thương Gun....có nhiều lúc giết người không phải xấu, mà là để bảo vệ bản thân mình, cậu ta đã muốn phản lại thì bắt buộc phải diệt để cứu lấy công ty, cứu lấy anh và bố"

Gun Atthaphan nghe vậy đã không còn khó chịu trong lòng nữa "nhưng cứ như vậy, lỡ một ngày Papii bị họ bắt đi không còn ở với Gun nữa thì sao?"

cậu thật lo xa, gia đình Adulkittiporn là cái gì mà lại để bị bắt

"đừng lo lắng, chỉ cần biết anh thương Gun, anh sẽ sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ Gun, đừng giận anh nữa nha"

cậu rúc lại vào lòng anh thay cho câu trả lời, cứ thế chìm vào giấc ngủ lần nữa

anh khẽ xoa đầu cậu "anh lỡ thích em nhiều quá rồi, Gun Atthaphan" nói rồi anh cũng từ từ chìm vào giấc ngủ

'cạch' cánh cửa mở ra, một chút ánh sáng len lỏi vào căn phòng tối "nhẹ thôi, hai đứa nó ngủ rồi"

ông bà Adulkittiporn đã về

_______

những bà nào đọc fic của tui từ những con fic đầu tiên thì có thể biết, fic của tui ngược rất ít vì tui là một đứa chịu ngược không được, nên viết cũng không được luôn, mỗi fic của tui nếu để ý nó sẽ theo một trình tự nhất định, ban đầu ngọt sau đó sẽ là khoảng thời gian hiểu lầm và giận dỗi nhưng chỉ một xíu thôi và cuối cùng là HE vì tui cũng không thích viết fic dài tập, chỉ muốn nói vậy thôi

cảm ơn mọi người đã ủng hộ hết mình, áaaaaaa
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 10: Nhóc con cũng biết ghen!


"ba mẹ về từ khi nào vậy ạ?

Gun nhớ hai người muốn chết" cậu vừa dụi đầu vào lòng bà vừa nũng nịu

"mẹ về từ tối qua, thấy hai anh em ngủ ngon nên không muốn đánh thức, Gun ngoan mẹ có quà cho Gun đấy" bà xoa đầu liên tục gắp thức ăn cho đứa con trai nhỏ

"thích quá, có quà"

"mẹ tặng quà cho Papii nữa ạ, anh ấy ngoan lắm đấy, còn biết trông công ty giúp ba nữa" lúc nào cậu cũng luôn nghĩ đến anh trai của mình như vậy

"Papii??"

"dạ! p'Off thích cái biệt danh đó lắm đấy ạ" nói rồi cậu lại cặm cụi ăn cơm của mình

"ừm, lần này con làm tốt lắm, bên đối tác khen ngợi con rất nhiều đấy, khá lắm con trai của ta" ông Adulkittiporn cuối cùng cũng bỏ tờ báo xuống, vỗ vai Off Jumpol mà động viên

"con cũng đã chăm sóc cho bé Gun rất tốt, mẹ có quà cho cả con nữa đấy" anh thật sự cảm nhận được từ khi có Gun Atthaphan ngôi nhà của anh ấm áp lên rất nhiều, mọi người lâu lắm rồi mới có thể nói chuyện vui vẻ với nhau như vậy, tâm trạng anh cũng tốt lên phần nào

trước đây chưa có cậu, anh không hề thích về căn nhà này, bố sẽ suốt ngày lải nhải anh phải lo cho công ty vì ông đã già sống không còn được lâu nữa, trong khi ông nhờ ăn toàn đồ bổ đắt tiền nên khỏe còn hơn thanh niên

mẹ thì luôn muốn anh sớm yêu đương với một ai đó để có cháu cho bà bế, nhưng bây giờ anh chỉ cần chăm sóc tốt, lo lắng, bảo vệ em trai là bà vui rồi, bà không cần cháu chắt gì nữa

sau khi ăn sáng xong mọi người lại ai làm việc nấy, Gun Atthaphan phải đến trường, bố và anh cùng đến công ty

°

°

"sao giờ này rồi Papii còn chưa về chơi với Gun nữa" bây giờ đã là 7 giờ tối, cậu đi học về đã lâu nhưng đợi mãi không thấy anh đâu, dáng người nhỏ nhắn đang ngồi bệt trên hành lang trước phòng anh mà chơi đồ chơi của mình đợi anh về

mà không hề biết ở dưới nhà...

"chào mẹ, lâu lắm rồi chúng ta mới gặp lại" Pim chắp tay cúi đầu chào bà Adulkittiporn, bà thấy cô thì tươi cười ôm cô vào lòng

vì Tay Tawan, Off Jumpol và Pim chơi thân với nhau từ khi còn nhỏ mối quan hệ của hai bên gia đình lại rất tốt nên Tay Tawan và cô đều coi mẹ của anh như mẹ mình

"hai đứa bé này, lâu vậy rồi mới lại đến thăm mẹ"

"con định đến chúc mừng sinh nhật mẹ lâu rồi, nhưng không ngờ mẹ với bố lại đi Trung mất nên hôm nay con đến luôn này" Tay Tawan tươi cười mà trả lời bà

"ừ đến là vui rồi, ăn mặc thế này chắc là cũng từ công ty mà về chung với bố luôn đúng không, lên lầu tắm đi rồi xuống ăn cơm" hai người vâng lời bà mà cùng xô đẩy nhau chạy bình bịch lên lầu như cách hai người vẫn hay phá nhà Off Jumpol hồi nhỏ

"mượn tạm đồ của thằng Off vậy" nói rồi Tay Tawan hướng về phía hành lang dẫn đến phòng Off Jumpol

"vậy em phải mặc cái gì?"

Pim liếc sang hỏi Tay Tawan

"mày làm như chưa mặc đồ của thằng Off bao giờ vậy, lấy đồ của nó mà mặc giống hồi nhỏ ấy" đang nói Tay Tawan bị vài cái vỗ vai của cô mà đưa tầm mắt đến hướng tay cô chỉ

"chuột nhỏ nào đi lạc trong cung điện rộng lớn này đây" Tay Tawan tiến lại chỗ cậu ngồi mà giở giọng chọc ghẹo

đang mải mê với món đồ chơi, cậu ngước lên nhìn Tay Tawan khi nghe anh hỏi "anh là ai?" rồi quay sang nhìn Pim đứng bên cạnh "lại là chị hả? gặp Papii ở công ty chưa chán giờ chị lại muốn đến nhà gặp luôn hả"

nghe cách gọi của cậu, Tay Tawan đoán ngay cậu là nhóc con mà Pim đã kể với anh trước đó mà quyết định chọc ghẹo cậu

"không được nói chuyện với chị ấy vậy đâu, anh nói nhỏ cho nhóc biết, chị ấy là vợ tương lai của p'Off đấy, nói vậy không sợ p'Off đánh em à" Pim đứng cạnh nghe anh họ mình bịa chuyện chỉ biết túm miệng nhịn cười

cậu nhíu lông mày nhìn Tay Tawan tức giận mà không biết nói lại như nào, điều đó là thật sao?

"trêu vậy đủ rồi, tính nết ghẹo gan của mày còn không tha cho một thằng nhóc nữa, em ấy sắp khóc luôn rồi kìa thằng quần" may mà anh đến kịp thời, không thì Gun Atthaphan bị Tay Tawan chọc cho khóc thật quá, anh đẩy thằng bạn mình ra mà bế Gun Atthaphan đang ngồi dưới đất lên bước vào phòng

Tay Tawan lúc này mới được mở mang tầm mắt, hôm trước chỉ được nghe Pim kể Off Jumpol cưng chiều cậu nhóc như thế nào thôi, bây giờ được nhìn tận mắt rồi

"tủ đồ đằng kia kìa, mày tự lấy đi, còn Pim để anh xem có bộ nào em mặc vừa không?" nói rồi anh thả cậu xuống để kiếm đồ cho cô

"p'Pim mặc áo của Papii á?"

"ừm, hồi nhỏ chị vẫn hay mặc đồ của anh ấy mỗi khi chơi khuya ngủ lại, áo anh ấy thơm lắm đấy, mùi của Papii" Pim nói cùng khuôn mặt ghẹo gan không khác gì Tay Tawan

"Papii! không cần tìm đâu, đồ của em chắc vừa với chị ấy hơn đấy, để em lấy cho" nói rồi cậu chạy một mạch về phòng mình lấy đồ

"haha nhóc con đó ghen rồi kìa, đáng yêu quá" Pim đứng lại ôm bụng mà cười

Off Jumpol chỉ biết lắc đầu ngao ngán

_________

mọi người có nghĩ drama của fic lần này bắt nguồn từ Pim không??

thề đây là fic cuối cùng tui viết về thể loại mafia, bắn súng bùng chíu này, vì đọc nhiều fic mafia mà tui muốn thử sức, nhưng viết hết fic này rồi tui mới thấy mình không hợp lắm, fic lần sau sẽ quay lại nhẹ nhàng tình cảm như hai fic đầu vì tui thử đọc lại hai fic kia của mình thì thấy yêu đời lắm, nên nghĩ nó sẽ mang lại nhiều tích cực cho các babii khi đọc những fic như vậy
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 11: Mong Papii độc thân!


"haha...nói thì nói vậy nhưng 3 đứa cũng lớn rồi, đến lúc có người yêu rồi đấy" mọi người đang trò chuyện rôm rả trong bữa ăn tràn ngập tiếng cười nói, bà Adulkittiporn vẫn luôn lo đám con thơ của mình sẽ ế hết một lũ

"mà này, mẹ nhớ lúc còn nhỏ, bé Pim thích thằng Off lắm, ở lại qua đêm cứ đòi ngủ chung với nó thôi, mẹ còn cứ nghĩ sau này con mà là con dâu mẹ chắc vui lắm" Pim cười toe toét khi nghe bà nhắc về chuyện cũ, còn bên đây có một cậu bé từ đầu bữa đến giờ không hề nói lấy một câu, chỉ cậm cụi ăn và nghe người khác nói chuyện

Off Jumpol cũng thấy lạ khi cậu bé sôi nổi ngày nào nay lại im hơi lặng tiếng như thế

'đùng'

Off Jumpol nhanh tay khoác lấy vai cậu vỗ vỗ khi thấy cậu bị giật mình do tiếng nổ lớn

"trời mưa rồi, lát hai đứa ở lại đây ngủ đi" bà Adulkittiporn quay sang hỏi ý kiến Tay Tawan

"cũng được ạ" thời tiết như thế này anh cũng lười lái xe chở Pim về lắm rồi, thôi thì cứ ngủ ở đây đi

cậu như không thích sự ồn ào này nữa "Gun ăn xong rồi, Gun lên phòng làm bài tập nha mẹ"

"mưa lớn đấy, Gun có cần mẹ lên cùng không?" bà biết được cậu rất sợ mưa và sấm sét, có lẽ nó làm cậu nhớ đến tối hôm đó và tiếng sấm cũng khá giống tiếng súng nữa

"không cần ạ, Gun đi đây" nói rồi cậu rời khỏi bàn ăn mà lên lầu

"em ấy sợ mưa ạ?"

Pim quay sang hỏi bà

"ừ thằng bé có những kỉ niệm không tốt về mưa và sấm sét" từ lúc cậu đi, Off Jumpol cứ nhìn mãi lên cầu thang thôi, thấy hôm nay cậu thật lạ

__________

'đùng'

vừa lên đến cửa, cậu đã bị sấm chớp dọa cho mà nhảy nhanh lên giường chùm chăn kín mít, sấm đánh liên tục khiến thân nhỏ dưới lớp chăn run cầm cập có thể nhìn thấy rõ

Off Jumpol lúc này cũng đã thấy con chuột nhắt đang run rẩy dưới lớp chăn bông kia, anh thực sự không thể ngồi lâu khi thấy cậu một mình lủi thủi lên đây mà đã lên theo

anh tiến lại bên chiếc giường khi đã đóng cửa phòng cẩn thận, hé mở nhẹ chiếc chăn bông mà len lỏi thân hình cao ráo vào bên trong ôm cậu vào lòng

ngửi được mùi hương quen thuộc trên cổ Off Jumpol cậu vòng tay ôm chặt anh nhõng nhẽo

"Papii...."

"sao lại bỏ lên đây?" anh biết cậu không phải là muốn lên làm bài tập

"..." cậu im lặng hít thở để thấy rõ mùi hương trên người anh hơn

"hửm? trả lời đi"

"em...em không thích nghe chuyện của Papii với p'Pim lúc nhỏ đâu" quá tối không thể thấy mặt cậu nhưng anh biết chắc chắn cậu đang chu môi vẻ giận dỗi, nghĩ vậy anh lại không kìm được mà cười thầm

"em ghen à?"

"ghen là như thế nào? em không biết, em chỉ không thích thôi"

ghen mà cậu còn không biết, anh bất lực mà dỗ dành cậu

"ừm, đừng lo, mẹ chỉ nói đùa thôi chứ anh coi Pim như em gái vậy, không có tình cảm gì hơn đâu"

"thật ạ? vậy còn Gun?

Papii thấy sao?"

mặt anh đã đỏ ửng nhưng ánh sáng không đủ để Gun Atthaphan nhìn thấy

"ờ...em..dễ thương nhất"

"hihi em là đại diện cho sự dễ thương mà, trùng hợp Papii lại chỉ thích những người dễ thương, vậy là Papii thích em nhất đúng không" cậu nói cả một tràng không ngừng nghỉ còn Off Jumpol thì đã bị cậu làm cho ngại lắm rồi

"ừm..tất nhiên!?!?

được rồi, anh còn phải giải quyết một số chuyện với thằng Tay, muốn đi cùng không?"

chắc chắn Gun Atthaphan phải đi rồi, ở lại đây cho sợ chết khiếp hả, với lại tối nay Pim cũng ngủ lại, cậu không muốn rời Papii tí nào

đến thư phòng, Tay Tawan và Pim đã chờ sẵn ở đây, anh ngồi vào chiếc ghế tựa mềm mại không quên bế cậu đặt lên đùi mình và kệ hai ánh mắt đang nhìn mình phán xét

"nói đi" anh nhếch lông mày nhìn Tay Tawan

"tao gọi mày để nói là...nhiệm vụ mày giao cho Aye cậu ta đã làm đổ bể hết rồi 555555"

Tay Tawan không biết có gì vui mà ôm bụng cười ngặt nghẽo trong khi sắc mặt Off Jumpol vô cùng khó coi

thấy không ổn Pim huých nhẹ cùi trỏ vào bụng Tay Tawan vẫn đang cười chưa muốn ngừng, hiểu ý cô, Tay Tawan đành ngập miệng lại nhưng vẫn không ngừng cười tủm tỉm

"tao đã bảo đừng giao cho hắn rồi mà, nhưng mày yên tâm, tao hiểu mày mà, tao lừa cậu ta đến đây rồi, mày hài lòng chưa?"

tiếng nói của Tay Tawan vừa dứt tiếng gõ cửa vang lên

"vào đi" Pim lên tiếng

cánh cửa mở ra, một thanh niên e dè lo sợ bước vào, Tay Tawan nhanh tay khóa cánh cửa lại khi cậu thanh niên đã vào phòng

trên mặt anh ta lúc này hiện rõ vẻ lo sợ, biết mình một khi bước vào đây sẽ không còn đường ra nữa rồi, nhưng lệnh triệu tập của Tay Tawan nên không thể không đến, anh ta quỳ xuống dưới chân Pim mà cầu xin

"cô Pim, tha cho tôi lần này đi, sẽ không có lần sau đâu ạ" nếu giữa Off Jumpol và Pim thì chắc chắn van xin Pim sẽ dễ được tha thứ hơn, nhưng anh ta thực sự thất vọng rồi, Pim không cảm xúc gì chỉ đứng khoanh tay trước ngực nhìn xuống người phía dưới mình

Gun Atthaphan bất giác thấy người bên dưới thò tay xuống bàn lấy lên một khẩu súng, cậu sợ hãi tròn mắt nhìn anh, Off Jumpol!?! anh định làm gì vậy?!

chỉ thấy anh ném cây súng về phía Pim rồi ôm chặt đầu cậu quay vào ngực mình đồng thời bịt hai tai nhỏ của cậu lại

'đùng' tiếng nổ lần này không hề làm cậu giật mình nhưng hiển nhiên cậu vẫn có thể nghe thấy, chỉ là âm thanh khá nhỏ và cậu còn đang bận hưởng thụ mùi hương mà cậu yêu thích từ lòng ngực Off Jumpol

"dơ dáy, Tay! anh kêu người lên dọn đi, em tắm lại"

cậu nghe loáng thoáng được giọng nói của Pim trong lúc vẫn rúc mặt vào ngực anh.

Giờ thì cậu biết Pim là người không dễ đụng rồi

anh cứ bế cậu với tư thế đó mà về phòng

ngồi xuống giường nhưng người nhỏ trong lòng vẫn không chịu rời đầu khỏi ngực anh, cậu có thể dễ thương khiến Off Jumpol mềm nhũn, anh nghĩ hay mình đừng lấy vợ, cứ ở vậy với em trai cả đời là đủ, nghĩ chán chê anh lại muốn ghẹo gan cậu rồi

"đi ra để anh về phòng ngủ nào" cậu từ từ ngước mặt lên nhìn anh thắc mắc

"Papii không ngủ chung với Gun à?"

"không, thằng Tay với Pim đang chờ anh bên phòng rồi"

"hả??! p'Pim cũng ngủ chung phòng với hai người á??"

"..."

"Papii, ngủ với em đi, em sợ lắm"

"..."

"nha nha nha" cậu vừa lay lay người vừa nài nỉ Off Jumpol

_________

thì là vậy đó, làm sao cưỡng lại được

"Papii này" cậu đang được anh ôm chặt sau lớp chăn bông mà cứ ngọ ngoạy mãi thôi

"hửm?!"

"sao mẹ cứ bắt Papii đi lấy vợ vậy ạ?"

"tại anh lớn rồi chứ sao"

"vậy anh có thích không?"

"thích lấy vợ á?! không..anh không thích"

"ừm..em cũng vậy"

anh cúi xuống nhìn cậu, Gun Atthaphan lúc này đang ngước lên nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ làm anh phì cười

"haha lo gì sớm, em còn nhỏ mà, còn lâu mẹ mới bắt em lấy vợ"

"không..không phải em..em nói là em cũng không thích Papii đi lấy vợ đâu" nói rồi cậu vòng tay ôm nhẹ lấy eo Off Jumpol

"em thích anh hả?" mặt anh bỗng nghiêm túc lại như muốn cậu trả lời một cách thật lòng

nhưng Gun Atthaphan im lặng

cậu đang suy nghĩ gì đó

"em không biết, em muốn ngủ"

_________

spoil trước là sắp đến khúc ngược tâm rồi nhe, mọi người cmt ủng hộ nhiệt tình nên tui chăm lên chương lắm luôn, sắp ngược cũng có nghĩa là lại sắp hết một fic nữa rồi đó, để xem fic sau nên viết gì đây
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 12: Giờ người ghen là anh!?


"học ngoan chiều anh sẽ đón" anh tạm biệt cậu rồi phóng xe đến công ty luôn

"đó có phải là Off Jumpol Adulkittiporn không vậy?" cậu bạn mới quen tên Lia của cậu chạy lại vỗ vai hỏi

"ừm, cậu biết anh trai mình hả?" hai người vừa khoác vai nhau vào lớp vừa trò chuyện

Gun Atthaphan ở đây đã quen được thêm hai người bạn nữa, tính cả cậu là nhóm 3 người.

Lia và Bua bị vẻ ngoài dễ thương của cậu cuốn hút ngay từ ngày đầu gặp, rất nhanh 3 người đã thân thiết lắm rồi.

Không chỉ hai cậu bạn này mà những người khác cũng rất yêu quý cậu, quý cũng có mà yêu cũng có, ngạc nhiên là cậu không chỉ thu hút người khác giới mà cả những cậu bạn cùng giới nữa

"ấn tượng của mình về anh trai cậu là một người hung dữ, lạnh lùng cơ, còn người ban nãy....khác quá"

"haha" chứng kiến hai lần xuống tay tàn nhẫn của anh, cậu không bao biện khi thấy người khác nghĩ anh như vậy, cũng muốn họ nghĩ tốt về anh lắm chứ, nhưng anh thật sự đối xử với người khác chả tốt miếng nào

°

°

sau khi đưa nhóc con đến trường anh lại phải đến công ty luôn, cũng tại mấy hôm nay thấy anh cứ ở nhà không đi đâu nên ông bà Adulkittiporn đẩy hết công việc qua cho anh mà đi nghỉ dưỡng với nhau rồi

"anh duyệt bản hợp đồng này rồi, em cầm đi" anh đưa tập tài liệu lớn về phía Pim, chúng nặng đến nỗi cô cầm cả hai tay cũng không nổi, chứng tỏ hôm nay anh đã rất mệt rồi, duyệt một đống hợp đồng như núi thế kia mà

anh đưa tay lên nhìn đồng hồ, vừa lúc cũng đã đến giờ nhóc con tan học rồi "anh phải đi đón nhóc Gun đây, em ở lại xử nốt nha, mai gặp" nói rồi anh đứng lên đi thẳng chỉ để lại cho Pim cái vẫy tay hời hợt

"sướng nhỉ?! chỉ khổ cái thân mình vác đống tài liệu này cho anh ta" Pim đằng sau không ngừng chửi rủa

°

°

"Gun sao không về chung, mình biết quán này bán kem ngon lắm, mình mua kem cho" Bua bằng được muốn Gun về chung với mình và Lia

tuy đều đã 16 sắp sang 17, ở độ tuổi này đám con trai phát triển rất nhanh nên ai cũng cao lớn như người trưởng thành nhưng chỉ có Gun Atthaphan là mãi chả chịu lớn nên khi cậu đứng gần Bua và Lia nhìn cậu lọt thỏm như đứa em trai đi chung với hai anh của mình, cũng vì vậy nên Bua và Lia luôn có cảm giác muốn bảo vệ cậu

"hới Gun cũng muốn ăn kem, nhưng biết sao được, chắc anh trai sắp đến đón Gun mất rồi" cậu bĩu môi làm hai má bánh bao phồng ra than vãn

"vậy mai Gun dặn anh đừng đón về chung với tụi mình nha" nói xong Bua lấy ra trong túi một hộp sữa dâu đưa cho Gun Atthaphan, tiện tay nựng chiếc má bánh bao của cậu rồi tươi cười chào tạm biệt

hình ảnh cậu nhóc nhà anh cũng cười tít mắt chào lại người ta rồi uống đồ của người khác cho một cách hồn nhiên đã lọt vào tầm mắt của Off Jumpol ngồi trong xe

°

°

suốt cả đoạn đường về anh không nói tiếng nào, chỉ có cậu là ríu rít kể về buổi đi học hôm nay, nhưng chúng cũng xoay quanh hai người bạn Bua và Lia nên Off Jumpol khá khó chịu

"mẹ ơi Gun mới về" cậu chạy vào nhà tươi cười nói lớn

"ba mẹ đi nghỉ dưỡng rồi" anh từ ngoài bước vào cũng không nhìn cậu một cái mà nói, cậu dần đã bị biểu cảm lạnh lùng của anh gây chú ý

khuôn mặt cậu dập tắt nụ cười, lủi thủi bước lên lầu

"mình có hơi quá đáng rồi hả?" tuy giả vờ không quan tâm đến cậu nhưng những hành động, biểu cảm của cậu anh đều biết

°

°

cậu vừa tắm xong và đang nghĩ xem mình có lỗi gì với Off Jumpol không

'cộc cộc'

"cậu Gun, xuống ăn cơm thôi"

"dạ"

cậu bước xuống ngồi vào phía đối diện anh, im lặng ăn cơm của mình

"..."

"..."

một không gian yên ắng hiếm thấy khi hai người ở cạnh nhau, lúc này chỉ nghe được tiếng bát đũa va chạm

"sao không nói gì?" anh nhìn cậu đánh tan bầu không khí im ắng này

"Papii...giận em gì hả?" cậu nhỏ giọng như con mèo hoang bị đám mèo hung dữ bắt nạn

"không, hôm nay nhiều việc nên hơi căng thẳng thôi, không giận Gun"

"thật không vậy ạ?

Papii chả bao giờ như vậy"

"..." anh lại im lặng

cậu hướng ánh mắt lo lắng nhìn Off Jumpol

"đừng nghĩ nhiều, ăn đi lát anh dạy Gun học"

nghe anh sẽ dạy cậu học, Gun Atthaphan lại vui vẻ ăn cơm

°

°

"đó, dễ mà, nhóc hiểu chưa"

Gun Atthaphan gật gật cái đầu nhỏ nhưng khuôn mặt cậu ngây ngốc hiện rõ hai từ "chưa hiểu"

Off Jumpol bật cười khi thấy biểu cảm ngốc nghếch đáng yêu của cậu, nhưng nụ cười bị dập tắt nhanh chóng khi điện thoại cậu reo lên và anh đã nhìn thấy tên người gọi tới

"Papii mình giải lao tí nhé" nói rồi cậu vồ lấy cái điện thoại trước mặt

[nhóc con, cậu đang làm gì vậy?] là video call, anh có thể nhìn rõ khuôn mặt của hai chàng trai chiều nay đã đứng với cậu.

Cặp lông mày Off Jumpol nhíu lại khó chịu

"Gun đang làm bài tập hóa, mà không hiểu gì hết"

[Gun muốn mình giúp không, mình sẽ làm hộ cho]

"Bua nói thật không?" mắt cậu sáng lên

[đổi lại mình được cái gì từ Gun đâyyyy?]

"..."

[mai đi chơi với mình không?]

cậu quay sang nhìn Off Jumpol, 4 mắt nhìn nhau, anh nhếch lông mày thầm nghĩ "thử đồng ý đi nhóc"

"à..chuyện đó để Gun hỏi Papii đã"

[anh trai Gun nữa à, mình nghĩ anh ấy sẽ không cho cậu đi đâu, cậu cứ trốn đi mình thấy khả quan hơn á] Lia nãy giờ mới lên tiếng nhưng lại chọc phải tổ kiến lửa rồi

Gun Atthaphan run cầm cập không dám nhìn anh

"ờ...sao cũng được, chuyện đó để sau tính đi ha" thấy được biểu cảm lạ lùng của Gun Atthaphan, một người nhạy bén như Bua chắc cũng biết anh trai đang ngồi cạnh cậu rồi

[à Gun này, cậu nam sinh kia còn làm phiền cậu nữa không nhỉ?]

"hả?!

à không" chả là lúc mới vào trường, có một cậu nam sinh lớp khác vì không biết gia thế nhà Gun Atthaphan nên đã trêu chọc tán tỉnh cậu vì thấy cậu quá dễ thương

cậu không muốn nói với gia đình chuyện nhỏ nhặt này nên luôn chịu đựng, cậu chịu nhưng Bua và Lia đâu có chịu, hai người đã đứng ra giải quyết tên đó cho cậu, rồi từ đó ba người chơi thân với nhau như vậy và hai cậu bạn vẫn luôn là người bảo vệ Gun Atthaphan khỏi những tên quấy rối

cậu nói chuyện một lúc nữa nhưng đủ để anh biết được cậu có quá nhiều chuyện không kể với anh và chỉ cậu và hai người kia biết

[thôi Gun đi ngủ đi nhé, mình cúp máy đây, bye] trước khi ngắt máy Bua còn đùa với hai người bạn bằng cách hôn chụt lên màn hình tạm biệt họ

Lia và Gun Atthaphan sao có thể không tiếp nối trò đùa đó mà cũng hôn nên màn hình tạm biệt nhau

"haizz em mệt rồi không học nữa, chúng ta đi ngủ đi" cậu vứt điện thoại lên bàn, vươn vai thở dài

"ừm ngủ ngon" nói rồi anh nhấc đít lên đi về phòng

"Papii đi đâu vậy, không ngủ với em à"

"lớn rồi thì ngủ một mình đi chứ"

"đó, em nói rồi còn chối, Papii là đang giận em mà, chỉ lúc giận Papii mới bắt em ngủ một mình thôi" cậu nói to rồi giả vờ nhảy lên giường úp mặt vào gối khóc lóc

Off Jumpol cũng muốn giận lắm nhưng không được rồi, anh đi lại tắt điện phòng và bặt đèn ngủ lên, rồi đến bên giường nằm xuống nhưng lại quay lưng về phía cậu

chiếc đầu nhỏ từ từ ngóc lên nhìn anh, rồi nhảy vào ôm chặt Off Jumpol từ phía sau

"..." anh không có động tĩnh gì

"Papii...ôm em" cậu lay lay người anh để gây sự chú ý

"..." anh vẫn im lặng kệ cậu

"Pii.....đừng giận nữa, quay lại đây đi, anh muốn gì cũng được" cậu hết kiên nhẫn nổi với anh rồi

nhưng không ngờ vừa nghe vậy anh quay lại thật "thật không?"

cậu mở to hai mắt nhìn anh gật gật

Off Jumpol từ từ đặt một tay lên má cậu, ngón cái mân mê đôi môi đầy đặn kia, tay còn lại luồn qua eo cậu, bất ngờ kéo mạnh về phía anh đồng thời đặt nụ hôn lên môi cậu, khiến Gun Atthaphan bất ngờ không phản kháng kịp, đó là nụ hôn đầu của cậu, bị anh trai....nhưng cậu không hề muốn phản kháng, ngoan ngoãn nằm im hưởng thụ dù đó chỉ là một cái chạm môi

tim cậu đập thình thịch, cảm giác rất lạ, một cảm giác cậu chưa từng có, cậu thấy mặt mình dần nóng lên khi hơi thở của hai người liên tục vả vào nhau

được một lúc anh cuối cùng cũng tha cho cậu

"Papii....làm gì vậy?" cậu nói lí nhí chỉ đủ cho anh nghe thấy rồi ngại ngùng rúc mặt vào ngực anh

anh giờ mới ôm lấy cậu "không được làm như vậy với bất kì ai ngoài anh, biết chưa?"

cậu gật gật đầu nhỏ đang rúc trong lòng Off Jumpol

"nhưng sao anh lại làm vậy?"

".."

"ngủ đi, anh hết giận rồi, ngoan"

___________

đăng nốt cái này để tui còn học, sợ lát quên luôn
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 13: Em đừng thích ai khác?!


"Gun!?"

cậu giật mình quay sang nhìn người bên cạnh

"sao hôm nay cậu cứ thẫn thờ mãi thế, kem này" Bua và Lia vừa mới đi mua kem cho cậu về, thấy cậu cứ ngồi đó đần người ra từ sáng đến giờ

"ui Gun cảm ơn" cậu là đang nghĩ đến chuyện của anh và mình tối qua chứ sao, nhưng làm sao mà kể cho hai cậu bạn này nghe là anh trai đã lấy mất nụ hôn đầu của cậu trong khi đó cậu không hề tức giận ngược lại còn rất thích được

"à này, hai cậu đã từng thích ai chưa?"

Gun Atthaphan quay sang bất ngờ hỏi bạn mình

"ờ tất nhiên là có, tuổi này rồi mà chưa thích ai thì cũng có vấn đề đó" phải, họ cũng đã học lớp 11 rồi còn gì

"cũng đúng....mà nè, nếu có một ai đó hôn cậu mà cậu thực sự rất thích được người đó hôn thì có phải đã thích họ rồi không?"

Gun Atthaphan vừa nhấm nháp cây kem vừa hỏi

"rõ rành rành vậy rồi còn hỏi, là thích người ta rồi còn gì nữa" Bua và Lia quay sang nhìn nhau cười tủm tỉm

"cười cái gì?" cậu lại giận dỗi bĩu môi khi bị trêu chọc

"không có gì, hơi bất ngờ vì Gun có người trong lòng thôi" nói dứt câu hai người lại cười toáng lên, tiếng cười còn to hơn ban nãy

°

°

"mình thật sự thích Papii rồi, điên à, chết mất thôiiiiii" cậu vừa mới thoát khỏi hai người bạn cứ cười như điên rồi trêu chọc mình kia giờ đang trên đường đi đến wc rửa sạch tay, vừa đi cậu vừa liên tục nhắm mắt lắc đầu ngoày ngoạy khi nghĩ đến việc cậu lại đi thích anh trai của mình (có phải anh ruột đâu mà anh bé phải lo)

"á" đi đường chỉ biết nghĩ chuyện của mình mà không chịu nhìn đường, giờ cậu đã đụng phải người ta rồi đấy

"xin lỗi, xin lỗi ạ" cậu nhanh chóng cúi đầu nhỏ xin lỗi ríu rít

"không sao đâu cậu bé dễ thương, anh cũng phải xin lỗi vì đụng trúng em"

cậu ngước lên nhìn người đàn ông lịch sự ấy, anh ta mặc một bộ vest xám trắng, áo sơmi trong màu đen trông rất thanh lịch vì nhìn mặt anh ta khá trẻ nên dùng từ lịch lãm thì không đúng lắm, cũng phải công nhận anh ta khá đẹp trai, chỉ là trong đầu cậu giờ không có gì ngoài Papii của cậu hết

"bé dễ thương đây tên là gì nhỉ? mọi người thường gọi anh là.....Lion"

"à em là Gun Atthaphan"

"Gun Atthaphan....nghe có vẻ quen quen"

"chúng ta chưa từng gặp nhau trước đó ạ" cậu vẫn mỉm cười nói chuyện với người lạ trước mặt

"tất nhiên là chưa gặp rồi, vì nếu anh từng gặp một người dễ thương như vậy thì anh sẽ không bỏ lỡ đâu"

cậu gãi đầu cười ngượng khi bị Lion trêu chọc

"à vậy gặp lại anh sau nhé, em phải đi trước đây, bye" nói rồi cậu chạy một mạch về hướng wc

Lion vẫn đứng đấy mà nhìn theo bóng lưng cậu, khóe miệng anh từ từ nhếch lên

cuộc đụng mặt của hai người đã bị Bua và Lia đứng ở tầng trên nhìn thấy hết

°

°

"anh Gun tới chưa, chưa tới mình với Bua đứng đợi cùng cho cậu đỡ buồn" Lia

"ê Gun an..h.."

"chào nhóc" Bua đã thấy chiếc xe đắt tiền của Off Jumpol và đang định gọi cậu thì Lion từ đâu xuất hiện chặn họng cậu vậy, có tin cậu chỉ cần nói chuyện này với Off Jumpol thì anh ta sẽ xử đẹp anh không

nói là làm, cậu lén lút nắm tay Lia kéo đi khi hai người kia còn đang mải nói chuyện, đến bên chiếc xe, Off Jumpol đã nhận ra hai người mà mở cửa kính xuống

"Gun đâu?" ba người suốt ngày đi chung với nhau mà, vậy hôm nay Gun của anh đâu

"anh thấy cậu ấy ở đằng kia không?"

Off Jumpol nhìn theo hướng chỉ của Bua, thấy cậu đang đứng nói chuyện vui vẻ với người đàn ông lạ, đôi lông mày anh khẽ nhíu lại

"trưa nay em cũng thấy họ nói chuyện với nhau, mà nhớ lại Gun nói với tụi em có vẻ như cậu ấy đang thích một người, mà theo lời kể em đoán người đó cũng thích Gun, không biết có phải anh ta không ta?"

Lia vừa nói vừa đảo mắt nhìn Off Jumpol, anh ta như muốn bóp nát cái vô lăng, rồi cậu quay lại nhìn Bua cười thầm

"hai đứa giúp trông chừng Gun đi, nhìn cậu ta không có gì tốt đẹp"

"ừmmm cũng được thôi"

nói rồi hai người khoác vai nhau đi lại chỗ Gun Atthaphan vẫn đứng nói chuyện với Lion

"Gun, không về đi, anh cậu đang đợi kìa"

thấy xe anh, cậu nhanh chóng tạm biệt Lion và hai người bạn rồi phóng nhanh lên xe

"chào Papii" cậu cả ngày rồi không được nhìn thấy anh, cậu nhớ lắm rồi đấy

"ừm hôm nay vui chứ?" anh vẫn hỏi cậu trong khi đang lái xe

"vui ạ" cậu thì nhìn anh không chớp mắt, biết mình thích anh mất rồi nên cậu không để lãng phí một giây nào mà nhìn ngắm vẻ đẹp của người trước mặt

"Gun lần sau đừng nói chuyện với người lạ nữa nhé, nguy hiểm lắm đấy"

"không, anh ấy tốt bụng mà"

"..."

"tốt bụng?! em chắc chứ, hay chỉ vì thích anh ta nên em nghĩ anh ta tốt bụng" Off Jumpol lòng đau như kim chích nhưng không dám nói thành lời

"em thích anh ta thật à"

"ơ sao Papii lại hỏi vậy?"

anh liếc mắt lên chiếc kính trên đầu nhìn biểu cảm của cậu, cậu cũng thông qua cái gương ấy mà nhìn tổng thể gương mặt anh, đẹp hoàn hảo, nó làm cậu phải xao xuyến không thôi

°

°

giờ thì cũng đã đến giờ cơm của gia đình Adulkittiporn, sau câu nói thắc mắc 'sao anh lại hỏi vậy' của cậu thì anh và cậu không nói thêm gì với nhau nữa, cậu là vì ngại còn anh vì không muốn chính miệng cậu nói ra cậu thích người khác mà người đó không phải anh

"bà này, sắp tới gia đình Namibia muốn chúng ta đến dự lễ kỉ niệm thành lập của công đoàn đấy"

"năm nào họ cũng tổ chức vậy mà, dù sao ông với ông Namibia cũng gọi là thân, cứ đi đi"

gọi là lễ kỉ niệm thành lập công đoàn nhưng thực ra ai cũng biết đó là buổi tụ họp của những người có tiếng tăm trong giới ngầm, mỗi năm gặp mặt một lần mà ông Adulkittiporn lại là người đứng nhất nhì ở đây nên năm nào ông cũng có mặt

"Off con chuẩn bị đi, cả bé Gun nữa, bố sẽ giới thiệu con với mọi người dù sao cũng là để sau này ra ngoài họ đều biết con mà không gây khó dễ"

"con thì sợ ai gây khó dễ ạ?" anh ngước lên hỏi ba mình, vì trước đây chả năm nào anh đến dự lễ cả, ai cũng biết đến Off Jumpol nhưng lại chưa thấy mặt bao giờ

"tao không sợ mày bị gì, tao sợ mày tức lên bắn người ta đấy, bắn giết lung tung lúc nào cũng hại ba mày đi giải quyết"

"thôi được rồi, để bé Gun ăn cơm đi, nó không muốn nghe chuyện hai người bắn súng đâu" bà lại phải nhanh chóng kết thúc cuộc cãi vã này

___________

tui vừa mới viết chương đầu của con fic mới toanh cho mọi người luôn, qua đây để đăng nốt chương này và hẹn một ngày không xa, vì bận nha

hẹn gặp lại 👋👋
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 14: Gặp nhau!


rất nhanh cũng đã đến ngày buổi lễ tổ chức

gia đình Adulkittiporn đến buổi lễ không sớm cũng không muộn, họ bước vào mang theo khí chất của người đứng đầu thế giới ngầm đầy bí ẩn

ông Adulkittiporn mặc một bộ vest đen xám của một hãng thời trang nổi tiếng, đi bên cạnh là phu nhân Adulkittiporn khoác tay ông diện trên mình một bộ sườn xám đỏ thẫm, theo sau là Off Jumpol với vẻ ngoài điển trai, khí chất hút hồn và Gun Atthaphan, hôm nay cậu thật sự rất đẹp, có khi còn lấn át cả Off Jumpol nữa đấy, bình thường chỉ thấy cậu hay mặc những bộ đồ dễ thương năng động, nhưng đừng vì thế mà nghĩ cậu mặc vest không hợp, trông rất đẹp trai

bữa tiệc vẫn chưa bắt đầu, đây là thời gian thích hợp để mọi người chào hỏi nhau sau một năm gặp mặt.

Ông bà Adulkittiporn đã bị đám nhà giàu khác giữ chân nịnh nọt rồi, còn cậu lúc này đã thấy được bàn đồ ngọt, mắt cậu sáng lên chạy đến đó hại Off Jumpol phải theo sau trông chừng nhóc con này

"Papii, đây là kem mà Bua hay mua cho Gun đấy, ngon lắm" nói xong cậu lấy hai cây một lúc đứng hí hửng ăn kem của mình

"ăn ít thôi không tối nhóc sẽ bị đau họng đấy"

"OFF!?" anh quay lại phía phát ra tên mình, ba mẹ đang vẫy tay muốn anh đến chỗ họ

"nhóc đứng yên ở đây không được chạy lung tung đấy, anh ra chỗ bố mẹ xong sẽ quay lại liền"

Gun Atthaphan đang mải ăn kem chỉ gật gật vài cái cũng không biết có nghe được gì không

"nhớ đấy, anh quay lại mà không thấy nhóc thì tối nay nhóc phải ngủ một mình đấy" đây là thứ mà cậu ghét nhất, anh cũng không biết là cậu thích ngủ với mình hay là sợ phải ngủ một mình nhưng chỉ cần dọa vậy thì cậu thực sự rất nghe lời

"Gun nhớ rồi mà" thấy cậu trả lời anh mới an tâm bỏ đi

°

°

"trùng hợp thật, lại gặp em ở đây" Gun Atthaphan ngước lên nhìn khi nghe được giọng nói quen

"a p'Lion anh làm gì ở đây vậy?"

"anh là con trai của ông Namibia mà, không ở đây thì ở đâu"

"thật ạ?" cậu bất ngờ há hốc mồm

"haha biểu cảm đáng yêu đấy, nhưng hôm nay thấy Gun của anh đẹp trai nhiều hơn là dễ thương như mọi ngày" anh tiện tay quệt đi vết kem dính trên miệng cậu

bất chợt một bàn tay khác hất tay Lion ra

"ai là Gun của anh"

"ồ! là con trai của ngài Adulkittiporn đây mà, xin chào!

Off Jumpol"

"thì ra người nói chuyện với nhóc con nhà tôi trước cổng trường là cậu"

"p'Off thấy rồi à, lúc đó tôi thấy Gun bước lên chiếc xe khá sang trọng nhưng lại không để ý lắm, nên không đến chào anh một tiếng, thất lễ rồi"

anh không thèm quan tâm những lời nhảm nhí đó, cúi xuống nhìn Gun Atthaphan

"nhóc còn cãi với anh là cậu ta tốt bụng nữa không? cậu ta là Lion đó" Off Jumpol đã nghe rất nhiều về tai tiếng của Lion ở trong giới rồi, anh ít khi tiếp xúc nhưng lại chắc chắn được anh ta không hề tốt đẹp nhưng vì bố anh ta với bố anh cũng từng cùng vào sinh ra tử mới được như ngày hôm nay nên anh không muốn gây sự vô cớ với Lion, nhưng đã có cớ rồi thì anh không ngán bố con thằng nào cả

"trong mắt Gun anh được là người tốt bụng cơ à, vinh hạnh thật đấy, Gun cũng thích anh" khi nói vế cuối, Lion đảo mắt về phía Off Jumpol với vẻ khiêu khích

Gun Atthaphan thấy không ổn tí nào khi mình cứ đứng nghe họ đá xéo nhau như vậy, cậu lẻn chạy ra chỗ bố mẹ mà đứng cạnh họ

"bé Gun đấy à, ăn no chưa?" dù đang đứng nói chuyện nhưng thấy Gun bà lại cắt ngang cuộc trò chuyện để hỏi cậu, khiến vị khách đứng cùng ngơ ngác

"dạ rồi"

"Off không đi cùng Gun à, nó đâu rồi"

"đằng kia ạ" cậu chỉ về phía ban đầu chỉ có anh và Lion đứng nhưng giờ đã có thêm ông Namibia và bố cậu từ lúc nào rồi

"thứ lỗi tôi phải đi rồi" bà Adulkittiporn quay lại mỉm cười với vị khách cạnh mình rồi cùng Gun Atthaphan đến chỗ anh

"ồ chào phu nhân, bà càng ngày càng đẹp ra đấy" ông Namibia thấy bà đến thì tay bắt mặt mừng

"à giới thiệu với ông, thành viên mới nhà Adulkittiporn, nhóc này là Gun Atthaphan, cậu út nhà chúng tôi" ông Namibia được là một trong số ít những người thân thiết mà ông Adulkittiporn sẽ giới thiệu về cậu, còn những người khác chỉ cần biết cậu là con trai ông để tránh đụng nhầm người là được rồi, ông sợ quá nhiều người biết sẽ lại bàn tán về bố mẹ ruột hoặc nói những lời không hay làm cậu tổn thương

"đẹp trai không kém cạnh gì Off Jumpol đấy"

°

°

trước khi bố mẹ anh rời đi sau cuộc nói chuyện với ông Namibia, Off Jumpol không quên ghé vào tai Lion thì thầm "tránh xa em ấy ra, đừng để tao thấy mày tán tỉnh em ấy lần nữa"

Lion nở nụ cười thân thiện "dạ, thưa anh rể"

câu trả lời đủ để Off Jumpol hiểu anh ta không xem lời anh nói ra gì hết

°

°

bữa tiệc kết thúc, khách khứa đã ra về hết, Lion thở dài đi về hướng phòng mình

"hôm nay con biểu hiện rất tốt, cứ vậy đi, đừng gây chuyện để ta giải quyết nữa, việc con cho người giết cả gia đình nhà Phusawat, ông ta là cánh tay phải đắc lực của ta, vậy là quá đủ rồi"

"..." anh không muốn nghe những lời phàn nàn của bố nữa

vào lại căn phòng tối tăm của mình, Lion ngồi dựa trên chiếc ghế mềm mại ngửa cổ nhìn trên trần, bóng tối đang ôm lấy anh

'cộc cộc'

"vào đi"

cánh cửa mở ra, mang lại vài tia sáng từ ngoài hắt vào phòng

"Lion, người mà ngài cho chúng tôi tìm kiếm 6 tháng nay, chúng tôi đã thấy cậu ta rồi"

"con trai ông Phusawat?"

"dạ phải" nói rồi người đàn ông lạ này đưa xấp hình cho Lion

anh cẩn thận xem từng tấm một

"anh chắc chắn là cậu ấy chứ?"

"dạ chắc chắn ạ, cậu ta chính là con trai của ông Phusawat"

nghe xong trong đầu anh lóe lên một suy nghĩ xấu xa, bản thân tự đắc chí mà cười khẩy một cái

____________

không muốn mọi người chờ lâu nên tui đã ở nhà thay vì đi du lịch với gia đình, nhưng sáng giờ đi làm tóc nên giờ mới đăng cho mọi người được

tui xứng đáng nhận được tình yêu to bự từ mấy bà đúng không?
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 15: Sự thật sai sự thật?!


"xin chào, lại gặp nhóc ở đây, chúng ta cũng có duyên đấy nhỉ"

cậu đang cặm cụi tưới nước cho những cái cây trước lớp thì bất ngờ quay lại khi nghe giọng Lion

"em đang trực nhật đấy à" Lion cúi người sờ vào một cánh hoa tulip

"dạ, anh làm gì ở đây vậy?"

"ngôi trường này một phần là của bố anh mà, anh hay thường xuyên tới đây lắm, chắc Gun cũng mới chuyển đến đây nên không biết" anh ngước lên nhìn cậu mỉm cười

cậu vui vẻ đáp lại nụ cười đó rồi lại chăm chú tưới nước cho những cây hoa tulip xinh đẹp

"anh nghe nói Gun được bà Adulkittiporn nhận nuôi hả?"

cậu bị khựng lại khi nghe Lion hỏi

"họ có đối xử tốt với em không vậy, anh nghe người trong giới nói Off Jumpol, anh ta rất nham hiểm, em cũng nên cẩn thận"

"sao ạ?

Papii tốt với em lắm"

"lạ nhỉ? anh nghe người ta nói hắn độc ác, giết người không nương tay đấy"

"..."

"Gun, xong chưa, đi ăn thôi, hai đứa tao đói lắm rồi đấy" Bua và Lia đi lại vỗ vai cậu

"au lại là anh à, anh thích bạn của em rồi đúng không?"

Lia học ở đây lâu hơn Gun Atthaphan nhiều, cậu cũng không còn lạ gì việc Lion hay ghé qua trường, nhưng anh chưa từng bắt chuyện với ai ngoài hiệu trưởng, ấn tượng của cậu về anh là một người lạnh lùng, ít nói cơ, chứ không phải suốt ngày bám Gun Atthaphan như vậy

"haha bạn em dễ thương vậy, không thích mới lạ, mấy đứa định đi ăn mà, vậy tạm biệt nhé"

"chúng ta nói chuyện sau" Gun Atthaphan vẫy tay tạm biệt anh rồi cùng đi với hai người bạn

"..."

"Off Jumpol, hình như anh cũng thích giành em ấy với tôi thì phải"

°

°

"hôm nay nhóc đi học vui không?"

Off Jumpol đang lái xe chở cậu từ trường về nhà

"vui ạ, mai là ngày nghỉ em đi dạo quanh thành phố được không Papii"

"không cần anh chở đi à?"

"em muốn đi một mình mà"

"có gì nhớ gọi cho anh đấy"

°

°

"được rồi, tại Papii đưa thẻ cho em đấy nhá, hôm nay em sẽ sài sạch thẻ của Papii mới về" cậu vừa tung tăng đi bộ trên phố vừa lảm nhảm nói chuyện một mình

trung tâm Bangkok là nơi có đủ các cửa tiệm hàng hiệu đắt tiền, những thứ này lại rất thu hút Gun Atthaphan, cậu như đang lạc vào thiên đàng của riêng mình

"au" cậu bị chiếc túi Channel đang được trưng bày qua cửa kính thu hút mà dừng lại đứng nhìn nó

"em thích nó sao?" cậu giật mình quay lại

"p'Lion"

"muốn vào trong không?" anh mỉm cười xoa đầu cậu

°

°

anh đã dắt cậu vào trong cửa hàng, có vẻ cậu rất thích chiếc túi ấy

"anh có thể mua nó cho em" cậu ngước lên nhìn Lion mỉm cười, rồi không ngần ngại cầm chiếc túi đi về phía quầy thu ngân

anh thấy vậy cũng theo sau cậu rút thẻ muốn mua cho cậu chiếc túi đó

"đây ạ" cậu rút tấm thẻ mà sáng nay Off Jumpol đã đưa cho cậu để mua sắm

"anh có muốn đi ăn trưa với em không?" sau khi thanh toán xong, cậu quay lại hỏi Lion

°

°

"quán này là quán quen của anh đấy, Gun ăn thử xem ngon không?"

"ngon lắm"

"hôm nay Off Jumpol lại để em đi chơi một mình sao?"

"dạo này ba mẹ đi thăm họ hàng rồi nên Papii phải đến công ty phụ ba ạ"

họ cứ thế vừa ăn vừa trò chuyện rất vui vẻ, Gun Atthaphan không ngần ngại mà kể hết cho Lion nghe về chuyện của mình, vốn cậu cũng không xem Lion là mối nguy hiểm

°

°

"hôm nay đi chơi với pí vui lắm, em vào nhà nhé" sau buổi đi chơi, Lion đã chở cậu về tận nhà

"ừm, em ngủ ngon"

'reng reng'

"sao vậy, ông bà Phunsawat á, chết tiệt" anh bỗng nói lớn rồi đập mạnh tay vào vô lăng, cậu nghe thoáng được những gì anh nói, tay khựng lại khi đang định mở cửa bước xuống xe

"hiểu rồi" nói xong anh cúp máy quay sang nhìn Gun Atthaphan

"sao vậy? chưa muốn xa anh hả?"

"à, nãy pí nói gì vậy?

ông bà Phusawat làm sao ạ?"

"em biết họ à? không có gì, chỉ là anh mới nghe người của mình nói đã tìm ra kẻ cho người giết hai người họ, lúc họ còn sống ông Phusawat là người của bố anh, bố anh rất quý trọng ông ấy, nhưng đột nhiên họ bị sát hại sau một đêm, bố anh đã không chấp nhận được mà cho người tìm ra kẻ đã làm chuyện đó và bắt hắn trả giá nhưng có lẽ phải làm ông ấy thất vọng rồi"

đôi mắt cậu run rẩy bao phủ một tầng nước mỏng "t..tại sao ạ"

"thì người đứng sau là anh trai em đó, mà bố anh thì không thể làm gì anh ta được, chắc ông bà Phusawat đã làm gì khiến Off Jumpol nổi giận, thật quá đáng"

"anh..anh có lầm không?!

Papii..đã.." cậu nắm chặt lấy góc áo mình, một hai giọt nước mắt đã rơi xuống đùi cậu

"ơ..anh xin lỗi, lại nói chuyện này..Off Jumpol vẫn vậy mà, chắc tại anh ta chưa bao giờ giết người trước mặt em nên em chưa quen thôi, có lẽ anh ta tốt với em thật..vậy thôi em vô nhà đi nhé"

cậu quay đầu chạy vào nhà mà không nói lời nào

ở đây, một Lion đang nở nụ cười xấu xa vì đã thực hiện được mục đích làm cho cậu ghét bỏ Off Jumpol

__________

tui đang ở nhà một mình nè trời ơi, hôm qua đi làm tóc cả ngày thấy bình thường, giờ ở nhà còn đang mưa nữa, hơi sợ, nhưng tui có thể xem not me bằng TV mà không phải ngại với bố mẹ, nên vui hay nên buồn
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 16: Tưởng rằng em yêu anh rồi?!


cậu nín khóc khi mắt đã sưng húp lên và đang ngồi thẫn thờ suy nghĩ gì đó, lúc này nhìn cậu nghiêm túc như một người trưởng thành đang đắn đo về cuộc đời mình

'tinh' cậu giật mình lật đật tìm điện thoại khi nghe nó kêu

@Lion: Gun à, sao em khóc vậy? nếu tại anh thì cho anh xin lỗi Gun nhé, đừng khóc nữa

hắn rõ đã biết cậu khóc vì cái gì nhưng vẫn hỏi, Gun Atthaphan đã nín từ lâu nhưng nghe hắn hỏi lại cảm động đến suýt khóc.

Sao Lion lại lo cho mình quá vậy?

haha, không phải tại anh đâu, em ổn hơn rồi :Gun Atthaphan

Lion: vậy thì tốt rồi, mà sao em khóc vậy, hôm nay chúng ta đã chơi rất vui mà

... :Gun Atthaphan

Lion: trả lời anh đi nào

thực ra...em..là con ruột của ông bà Phunsawat :Gun Atthaphan

Lion: ...

sao vậy ạ?

Lion, anh đâu rồi? : Gun Atthaphan

Lion: à anh vui quá đó, anh đã muốn tìm em từ lâu rồi, lúc còn sống anh rất yêu quý ông bà Phunsawat, nên anh...

Lion: à mà anh thực sự không biết là em, nên lỡ kể ra sự thật, em..có ổn không vậy? còn Off Jumpol...

em biết anh muốn nói đến cái gì :Gun Atthaphan

:Gun Atthaphan

lúc đầu em thực sự rất sốc và thất vọng về anh ta, em tin tưởng anh ta vậy mà

em muốn rời khỏi căn nhà này :Gun Atthaphan

Lion: cũng tốt đấy, bố anh rất mong ngóng được gặp em

:Gun Atthaphan

đó là lúc em chưa được bình tĩnh, em còn chưa đền đáp công ơn của bố mẹ

:Gun Atthaphan

dù anh ta có thế nào thì bố mẹ cũng đã cưu mang em, yêu thương em như con ruột, em bỏ đi, họ sẽ rất lo lắng

Lion: em chắc chắn mình sẽ tiếp tục sống với Off Jumpol? hay em muốn trả thù, nếu vậy anh có thể giúp em

:Gun Atthaphan

không đâu pí, em không muốn trả thù, em chỉ không nỡ xa bố mẹ, nhưng em sẽ không có người anh trai như vậy, em hận anh ta

Lion: được, cần gì cứ nhờ anh, đừng ngại

°

°

Tay Tawan: đang chết ở đâu đấy?

có gì nói đi :Off Jumpol

Tay Tawan: nhóc con nhà mày về chưa vậy?

:Off Jumpol

sao mày biết em ấy đi chơi?

à nhắc mới nhớ, về chưa ấy nhờ, cũng muộn lắm rồi

Tay Tawan: tao cho mày coi cái này nè, bình tĩnh đấy nhá

*Tay Tawan đã gửi một ảnh*

... :Off Jumpol

Tay Tawan: nhìn khá giống Lion, nhưng chắc em ấy sẽ không đi chơi với loại người đó đâu ha

Off Jumpol mặt tối sầm lại, đập mạnh điện thoại xuống bàn rồi đứng dậy đẩy cửa ra ngoài, ra đến cửa anh vô tình gặp một cô gái làm trong nhà mình

"nhóc Gun về chưa?"

"cậu chủ đã về rồi ạ, nhưng vừa vào nhà là cắm đầu chạy lên phòng luôn, cậu về cũng lâu rồi đấy"

anh thở phào nhẹ nhõm khi cậu không ở cạnh Lion vào lúc tối muộn thế này, nhưng thật lạ, có lẽ cậu đã tắm xong rồi nhưng sao không sang nhõng nhẽo đòi ngủ với anh như mọi ngày

'cộc cộc'

"..."

"nhóc ngủ rồi à"

"..."

"không nói gì anh vào đấy nhá"

cậu biết mặc dù khóa cửa nhưng anh có chìa khóa dự phòng, cũng không thoát được

"đừng vào" cậu nói tôn giọng trầm hơn mọi ngày

"nhóc sao vậy, không muốn ngủ với anh à"

cậu đẩy tấm thẻ anh đã đưa cho mình hồi sáng qua khe cửa

"trả anh, tôi có xài một ít trong đó, tôi sẽ mượn tiền trả lại anh sau"

"em sao vậy Gun"

"bình thường"

"tên Lion đó nói gì với em vậy, anh biết hôm nay hai người đi với nhau, anh không giận, mở cửa cho anh trước đi, anh muốn nhìn mặt em nói chuyện" Off Jumpol hoảng loạn vì những câu nói lạnh nhạt của cậu giành cho anh

tim cậu đau thắt lại, ai mà nỡ nói như vậy với người mình yêu, còn có thể nghe thấy rõ họ đang lo lắng như thế nào, sợ bị lạnh nhạt sợ bị ruồng bỏ, đó là tâm trạng của Off Jumpol

"anh đừng làm ồn nữa tôi muốn đi ngủ" cậu cuộn mình trong chăn ôm chặt lấy ngực trái đang nhói lên

"anh ngủ với em, mở cửa đi"

"..."

"anh sẽ vào đấy" một câu nói báo trước để cậu chuẩn bị tinh thần

"nếu anh bước chân vào, chúng ta đừng nhìn mặt nhau nữa"

Off Jumpol như đứng hình trước câu nói của cậu, Gun Atthaphan hôm nay làm sao vậy?

anh hết cách lững thững đi về phòng, không nhìn mặt cậu nữa thì sao anh sống được, vậy đành để đến khi bé con bình tĩnh hơn mặc dù vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra với em ấy, nhưng anh chắc chắn nó xuất phát từ phía Lion

'tút tút'

lâu lắm rồi từ lúc gặp cậu anh mới lại đứng ở ban công phòng hút thuốc

[vinh dự thật đấy, hôm nay Off Jumpol chủ động gọi cho tôi này]

"mày đã nói gì với em ấy"

[sao vậy? hỏi không đầu đuôi gì cả tôi không hiểu p'Off muốn nói đến chuyện gì]

"mày đừng giả ngu nữa, tao kiềm chế rất kém đấy, nếu không muốn người của tao cho mày phát đạn vào đầu"

[au, chắc p'Off sẽ không làm thật đâu nhỉ? vì nếu thật thì Gun Atthaphan sẽ đau lòng lắm đấy]

anh tức giận cắn chặt răng của mình

"ý mày là sao?

Sao em ấy phải đau lòng vì mày, em ấy yêu tao, tao có thể nhận ra điều đó"

[Gun có chính miệng mình nói yêu anh không?]

"..."

[xin lỗi p'Off chắc tại tôi nên Gun Gun mới giận dỗi anh, để anh tức giận mà gọi cho tôi khi tối muộn như vậy]

"mày đã làm gì?"

[tôi chỉ than vãn với em ấy là có vẻ anh trai em không thích anh, hay gây khó dễ cho anh]

"ý mày là.."

[vì tôi mà tình cảm anh em của hai người rạn nứt, tôi thấy có lỗi quá đấy p'Off]

"vì vậy mày cho là em ấy thích mày?"

[cái này tôi không nói, là p'Off cũng tự nhận ra đấy nhá]

"hừ nực cười cho kẻ không biết tự lượng sức mình, nói lại lần nữa, em ấy thích tao, em ấy yêu Off Jumpol này, vì sao lại chắc chắn vậy á? tại tao là Off Jumpol, Off Jumpol chưa bao giờ sai và tao đã sống với cục cưng này được nửa năm rồi, tao sẽ đợi em ấy dậy để hỏi mọi chuyện, chắc chắn những lời của mày nói đều không có trọng lượng đối với tao"

[vậy được, chúc anh làm lành được với em ấy trong giấc mơ tối nay, chào anh]

cúp máy xong anh đập mạnh lên chiếc lan can mà không hề thương tiếc những ngón tay thon dài ấy

tuy rất mạnh miệng nhưng anh lại len lỏi trong lòng những lo lắng, bất an, sợ rằng những gì Lion nói là sự thật, sợ rằng cậu đã thích Lion mà chỉ coi anh là anh trai không hơn không kém, Gun Atthaphan là người đầu tiên làm Off Jumpol tự ti trước một đối thủ tầm thường như vậy
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 17: Trước giờ là anh đơn phương


"Gun"

anh hiện đang ngồi ở bàn ăn chờ cậu xuống cùng ăn sáng sau đó sẽ chở cậu đến trường, nhưng Gun Atthaphan vừa từ trên lầu đi xuống đã có ý định ra thẳng cửa mà không thèm nhìn mặt anh hay nói câu nào

cậu chợt dừng lại khi nghe tiếng anh gọi mình

"đến đây ăn sáng đi, anh sẽ chở em tới trường"

"không cần, tôi có người chở rồi"

"tài xế riêng của em sao? anh quên nói là hôm nay anh đã cho ông ta nghỉ rồi, anh muốn chở em đến trường"

"không, Lion đã đứng đợi ngoài cổng rồi"

bàn tay anh nắm chặt lại thành nắm đấm, tức giận nhưng lại không muốn làm tổn thương cậu mặc dù anh kiềm chế rất kém

"anh sẽ nói lại với bố mẹ sáng nay em đã không ăn gì"

chỉ còn cách này mới giúp cậu ngoan ngoãn ngồi lại và anh mới có cơ hội nói chuyện với cậu

nó rất hiệu quả, Gun Atthaphan tuy không mấy vui vẻ nhưng vẫn miễn cưỡng quay lại ngồi vào bàn, cậu cặm cụi ăn thật nhanh hết phần của mình

"bảo cậu ấy về đi, anh sẽ chở em"

"..." cậu vẫn tiếp tục ăn

"em giận anh chuyện gì cứ nói đi, anh sẽ làm theo những gì em muốn, nếu em không muốn anh gây khó dễ cho..."

"tôi không muốn có một người anh như anh"

cậu chặn miệng anh và nói với giọng điệu kèm biểu cảm nghiêm túc làm anh phải đứng hình để não load kịp

"có cần phải đến mức đó không? vì cậu ta sao?"

"Lion không nói gì hết, đừng tìm anh ấy kiếm chuyện"

"em thích cậu ta?"

"đừng suy diễn lung tung, chỉ là tôi cảm thấy chán ghét anh lắm rồi"

nói xong cậu đứng dậy đi thẳng, để anh với một mớ hỗn độn trong đầu, ngồi thất thần đó mà suy nghĩ về những câu nói mang tính sát thương của cậu

"em nói em chán ghét tôi?"

"em chưa từng có tình cảm với tôi?"

"từ đầu đến cuối là tôi đơn phương?"

"bản thân còn không bằng một thằng ất ơ đến sau mà lại nghĩ em yêu mình rồi"

"Off Jumpol, lần đầu phải chịu cảm giác thua cuộc thấy thế nào?"

hôm đó anh đã không đến công ty và như người mất hồn cả ngày, những người làm trong nhà được một ven chứng kiến cảnh thất tình của cậu chủ lúc nào cũng cao cao tại thượng của mình

người như Off Jumpol đã mất cả ngày để nhìn ra cổng chỉ chờ được nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé kia về mà nói chuyện với cậu lần nữa, dù sao anh đây cũng không có khái niệm bỏ cuộc dễ dàng vậy, không có được tình cảm thì mình thử mặt dày xem, dù sao mình cũng được cái mã đẹp trai mà

mong chờ cả ngày, anh cuối cùng cũng thấy cậu, Gun Atthaphan của anh bước xuống từ chiếc xe sang trọng kia cùng người đàn ông mà (anh nghĩ) đã có được tình cảm của em ấy, hai người cười nói vui vẻ rồi cũng tạm biệt nhau

"em về rồi hả? tắm rửa xong có thể ăn cơm cùng anh không"

cậu cứ vậy đi lên phòng mà không thèm bố thí cho anh một ánh mắt, anh thật sự tủi thân đến muốn khóc rồi đấy, nhưng không được, nam nhi thì không được yếu đuối trước người mình yêu

anh ôm đầu ngục xuống suy nghĩ cách khác bắt chuyện với cậu, Gun Atthaphan tuy tỏ vẻ chán ghét lạnh lùng nhưng lên rồi vẫn phải ngó xuống xem anh thế nào

"anh thật sự quan tâm tôi?"

"chắc chứ? kể cả khi anh đã tự tay giết bố mẹ tôi?"

"chắc chắn là không thể rồi"

"vậy tại sao giờ lại tỏ vẻ đau khổ để tôi phải diễn vai người xấu vậy?"

"..."

"xin lỗi...xin lỗi bố mẹ..vì Gun đã lỡ yêu hắn mất rồi"

những suy nghĩ mang tính trách móc, nhưng lại thể hiện cậu đang đau lòng khi thấy Off Jumpol như vậy

°

°

"..."

một bữa ăn mà anh không dám hó hé câu nào, chỉ sợ vừa mở miệng cậu đã đứng dậy bỏ đi

"hôm nay em đi học thế nào?" anh lấy lại tự nhiên để hỏi cậu

"..." cậu vẫn im lặng ăn

"hôm nay anh ngủ phòng em được không, anh sợ ma lắm"

"không" lần này thì cậu trả lời

"sao em cứ lạnh nhạt với anh vậy"

"..."

anh thở dài, tuy không muốn nhưng vẫn phải nói ra thôi, thà như vậy còn hơn cậu im lặng với anh cả đời

"em thích Lion cũng được, anh không làm khó cả hai, đừng im lặng với anh nữa được không?"

"..."

đến giới hạn của Off Jumpol rồi đấy

bình thường không ai có thể làm anh kiềm chế đến vậy đâu, anh đã hết sức với cậu rồi, còn muốn gì nữa

"ghét anh đến vậy sao?" giọng nói không còn ngọt ngào ôn nhu với cậu nữa

"ừm, đúng vậy" Gun Atthaphan chết chắc rồi

anh không còn nhịn được nữa rồi, chiếc bát của anh đã vỡ tan tành nằm dưới đất, biết mình không kiềm chế được sẽ làm cậu bị thương, anh không nói gì nữa mặt hầm hầm đi lên phòng hút thuốc

lúc này cậu mới dám thở mạnh, nhìn anh không thương tiếc mà giáng chiếc bát xuống đất khiến cậu rất sợ, sợ anh không kiềm chế được mà bắn mình một phát như những người từng phản bội anh trước đây

_____________

định không đăng vì đến giờ đi ngủ rồi, nhưng hôm qua lỡ rep cmt của một bạn nói hôm nay đăng nên không muốn thất hứa
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 18: Anh sẽ thử buông bỏ!?


hôm nay là ngày nghỉ, bình thường thì cậu rất thích những ngày này, cậu có thể ở nhà chơi với Papii, nhưng hôm nay cậu muốn đi học, không muốn gặp mặt anh chút nào

cậu đã dậy từ lâu nhưng không muốn xuống giường, cứ nằm lăn qua lăn lại suy nghĩ vu vơ

đã 3 ngày rồi cậu không gần gũi nói chuyện với anh mà sao lại khó chịu, cảm giác như không được gặp anh cả tháng trời rồi vậy, dặn lòng anh là người máu lạnh đã xuống tay cướp đi hạnh phúc duy nhất là gia đình nhỏ của cậu nhưng trong lòng lại không thể căm hận anh

"ít nhất anh cũng cho em một loại hạnh phúc, được gọi là tình yêu"

"nhưng sống hạnh phúc với người đã giết hại bố mẹ mình thật sự rất ghê tởm"

nghĩ vậy cậu lại dặn lòng phải quên được anh, chắc chắn do trước đây hai người quá thân thiết nên mới nảy sinh tình cảm, giờ chỉ cần giữ khoảng cách thì tình cảm đó sẽ nhanh chóng nguội dần thôi

'cộc cộc'

"cậu Gun à, ông bà chủ gọi về muốn nói chuyện với cậu"

"em xuống liền"

biết ngay là tránh mặt không được mà, cậu đủ thông minh để biết đó cũng là kế hoạch của Off Jumpol, nếu bố mẹ muốn nói chuyện thì đã gọi trực tiếp cho cậu, cậu cũng có điện thoại mà

lững thững đi xuống nhà với vẻ mặt ủ rũ và lờ đờ, cậu thấy Off Jumpol đang ngồi trên chiếc bàn ăn, cầm điện thoại nói chuyện với bố mẹ, có lẽ là video call

"nhanh lên này, bố mẹ nhớ em lắm" anh lại nở nụ cười với cậu, biểu cảm khác hẳn với tối qua

cậu nhìn vào cam giấu đi nét mặt không mấy vui vẻ mà mỉm cười chào ông bà Adulkittiporn, anh ngạc nhiên trông thấy, nói cậu là diễn viên chuyện nghiệp chắc anh cũng tin quá

"chào mẹ"

[au, lâu rồi mới được gặp Gun đấy]

"mẹ sắp về chưa ạ?

Gun nhớ mẹ lắm rồi đây này" anh nhìn cậu bất giác nở nụ cười, anh đã nhớ Gun Atthaphan làm nũng lắm rồi đấy, nhưng giờ những câu làm nũng đó không còn dành cho anh nữa

[xong việc với bố, mẹ sẽ về liền, nhưng chỉ là chưa biết bao giờ mới xong thôi]

"Gun nhớ mẹ lắm"

[sao vậy? lúc trước Gun cũng thích ở nhà với p'Off mà, nó bắt nạn con à]

"dạ..không, chỉ là nhớ mẹ thôi" anh nắm bắt cơ hội này, ôm eo cậu kéo vào lòng

"tụi con vẫn yêu thương nhau lắm đấy mẹ" cậu vẫn cố mỉm cười trước cam

nói không thích thì hơi dối lòng, vì cậu muốn được anh ôm lắm rồi, ước cuộc gọi này kéo dài để cậu có thể sống thật với cảm xúc của mình một chút

cuối cùng nó cũng kết thúc nhưng cậu vẫn đang mải mơ màng trong lòng anh, mùi hương trên cần cổ Off Jumpol như có sức hút đối với cậu, cậu nghiện nó còn hơn cả thuốc phiện, anh mỉm cười nhìn người nhỏ ngồi trong lòng một cách ngoan ngoãn mà yên tâm phần nào

cậu bỗng giật mình nhận ra tình hình, liền nhảy khỏi lòng anh cau mày tức giận "lần sau làm ơn đừng tự tiện đụng chạm tôi như vậy, tôi diễn chưa đủ đạt để bố mẹ anh biết chúng ta vẫn bình thường sao"

"Gun, em hơi quá đáng rồi, bố mẹ anh?

đó là bố mẹ của chúng ta"

cái gì? giết bố mẹ cậu xong, sau đó bắt cậu nhận bố mẹ anh cũng là bố mẹ cậu, bị gì vậy?

Gun Atthaphan không hiểu, anh bị điên à?

"hài thật đấy Off Jumpol, sự thật thì đó không phải bố mẹ tôi, là bố mẹ của anh họ nhận nuôi tôi, họ đối xử tốt với tôi thật đấy nhưng vẫn không thể cùng một dòng máu, anh cứ thử mất đi bố mẹ ruột thì sẽ hiểu" cậu hét lại làm cho anh giật mình mà im lặng

"hừ thôi cái kiểu quan tâm giả tạo của anh đi" cậu ném lại cho Off Jumpol nụ cười khinh bỉ

'reng reng'

"có chuyện gì không pí" cậu quay ra bắt máy khi thấy điện thoại mình reo lên

"em rảnh ạ?"

[muốn đi dạo với anh chút không?]

"được, p'Lion có muốn đi ăn chung với em không? em muốn ăn đồ Pháp"

"dạ, không cần vội, chạy xe cẩn thận ạ"

cậu cúp máy định quay người đi lại lên phòng

"em ở nhà với anh được không?"

cậu khựng lại, tim đập nhanh hơn "được, em ở nhà với Papii" cậu lắc đầu xóa bỏ đi suy nghĩ ngu ngốc đó

"tôi để ý anh không có ai để bầu bạn ngoài tôi à, anh giàu lắm mà, cô đơn thì có thể kiếm người nào đó chơi đi, nếu không vừa ý thì giết, tôi sợ lắm, lỡ anh không vui, anh bắn tôi lúc nào không hay thì sao?"

mặt anh tối sầm lại, nắm chặt tay nhưng không thể đánh cậu được, tối qua đến giờ đều vậy, cậu không hiểu hả?

anh đi nhanh đến chỗ Gun Atthaphan, túm lấy cổ áo cậu, đẩy mạnh vào tường làm lưng cậu bị đập mạnh vào đấy

"ai dạy em ăn nói như vậy? trước đây em rất khác, là thằng khốn đó đúng không? biết hắn tệ hại như vậy nên mới cấm em giao du nhưng hình như em không chịu hiểu"

"tệ hại? không phải dành cho anh à, kẻ giết người" không chỉ nói cậu còn nhếch mép khiêu khích anh, mà Off Jumpol lại cực kì ghét những ai khiêu khích, khinh bỉ mình

anh nắm chặt cổ áo cậu hơn tay còn lại đấm mạnh vào tường đến rớm máu, cậu giật mình tròn mắt nhìn Off Jumpol lúc này đáng sợ đến mức nào, cậu giờ mới biết sợ thì quá muộn rồi

anh hét vào mặt cậu, gằn từng chữ một

"phải, anh là kẻ giết người, kể giết người này chưa từng làm tổn thương em, chưa từng làm em buồn, nhưng em lại ruồng bỏ anh chỉ vì một người đàn ông khác, anh không biết hắn đã nói gì nhưng dù lời nói có như thế nào thì nó cũng có đáng không Gun, có đáng để em đối xử với anh như vậy không, có đáng với 6 tháng qua chúng ta sống chung với nhau không, còn nữa, dù họ có không cùng dòng máu nhưng họ đã cưu mang em, đã yêu thương, chiều chuộng em còn hơn con ruột, nếu họ biết em chỉ xem họ không hơn không kém là bố mẹ nuôi thì chắc chắn họ rất buồn đấy"

càng nói về sau, anh càng thả lỏng tay nắm áo cậu, có thể thấy trong mắt cậu một nỗi buồn sâu thẳm

"nói hết rồi sao? tránh ra đi, tôi còn có hẹn"

"em vẫn không suy nghĩ lại?"

cậu dứt khoát đẩy anh ra, để lấy đường đi, tầm 10p sau, Gun Atthaphan bước xuống, quần áo đã chỉnh tề có thể xinh xắn mà đi chơi rồi

"đẹp lắm" Off Jumpol dựa lưng vào cột cầu thang tay đút túi quần nhìn cậu, ánh mắt anh lộ rõ vẻ buồn

nếu tâm lý không vững có lẽ Gun Atthaphan đã bay lại ôm chặt mà xin lỗi anh rồi đấy, cậu sắp mềm lòng rồi đây

"nếu em đã làm đến vậy rồi thì chúng ta nên cạch mặt nhau đi, đó có phải điều em muốn không?"

"..."

im lặng vì cậu không muốn

"chăm sóc em ấy đến khi bố mẹ về" anh quay lại dặn một người làm rồi đi thẳng xuống hầm để xe

cậu đứng chết chân ở đó nhìn theo bóng lưng anh, Off Jumpol định bỏ em đi thật đấy à

thật đấy Gun à, những ngày qua em đã làm anh ấy tổn thương quá nhiều rồi

"..."

"Lion, không cần đến nữa"

"em muốn ở nhà"

'tút tút'
 
Back
Top Bottom