Cập nhật mới

Khác •𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
319144696-256-k283775.jpg

•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Tác giả: Hanemiya_Kurumi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

•"..Just like a dream..."

Chỉ vậy thôi, người em yêu nhất đâu rồi..?

Ánh cầu vồng rực rỡ, tươi như bông hoa bên cửa sổ, chúng đang cười.

Nhưng.

Em thì lại khóc.

Tại sao thế?

Tại sao..à, nó chỉ là một giấc mơ thôi, em đang trên giường bệnh mà.•



weirdcore​
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Lời Nói Đầu


Đây không phải lần đầu tiên tớ viết truyện có thể thoại như vầy, nhưng văn phong của tớ không ổn, còn có phần khó đọc.

Nó giống như thơ tự do, hay bài văn của mấy đứa cấp một ấy.

Ngắt quãng.

Mệt thì ngồi nghỉ bên đường, tới lúc cảm thấy khá hơn rồi lại đi tiếp.

Từ ngữ trong văn tớ không được phong phú và bay bổng, nó chỉ nặng nề thôi.

Nhưng đôi lúc cũng kì lạ và khác thường lắm.

Có nắng, cũng có mưa, có khi còn có bão, mà đôi khi chỉ là một buổi cuối ngày lạnh lẽo.

Như tớ đã nói, không phải ai cũng đọc được thể thoại này do tớ viết, vậy nên mong mọi người cân nhắc.

Xin đừng góp ý về văn của tớ, tớ viết nó theo cảm xúc của bản thân, viết nó theo dòng chảy suy nghĩ của tớ, và tớ viết lúc tinh thần mình không được ổn định, mong mọi người hãy nhớ lấy điều này.

Giờ đây, búp bê và thỏ trắng, cúi chào nhé.

Tặng cậu bông hoa lan trắng cài tóc của búp bê, tặng cậu chiếc lá vàng trên lưng thỏ trắng, chúng tớ rơi xuống đây.

-Chuyến tàu số 4, khởi hành-

•Drapetomania•
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 1.


Ngày nắng đẹp.

Em từ đâu tới, tung tăng giữa những con đường đầy hoa bay.

Chuyến tàu ấy thật kì lạ.

Ông ta nhìn em.

Đôi giày màu đỏ nổi bật, dẫm lên thảm cỏ xanh mươn mướt, em là búp bê nhỏ.

Ca hát trong khối lập phương bí bách, em sắp chết ngạt tới nơi.

Hai bên đường đầy rẫy nấm to nhỏ, chúng lấp lánh trong ánh nắng vàng đẹp đẽ.

"Liệu chúng có giống cây nấm mà Alice đã từng ăn không nhỉ?"

Đi mãi đi mãi, em sắp chết tới nơi rồi, chết vì thiếu oxi.

Nằm quằn quại dưới nền đất lạnh, em nhớ...nhớ lắm...

Nhớ ai lắm cơ...?

Ai nhỉ...?

Ai...?

Gượng người bò về phía trước, luồng ánh sáng ít ỏi đó..em cần phải sống, đó là lời hứa..

Nhưng em đã hứa với ai nhỉ...?

Bộ lông mềm mại ấy, em tóm lấy được rồi.

Đôi mắt đỏ ngọc đó đang khóc ra kim cương.

Sót quá.

Buồn ngủ làm sao, ôm lấy nó và mặc phó sự sống cho hi vọng, em chỉ muốn nói.

"Tớ vui lắm."

•vé tàu chặng 2 đã được phát•

[17:13].
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 2.


Là kẹo bông gòn.

Ngọt làm sao.

Chuyến tàu thứ hai vừa rời đi, trước mặt em là những đám mây bồng bềnh bao quanh con đường quốc lộ vắng vẻ.

Yên tĩnh.

Ca hát, tung tăng, nhảy múa và, nhấm nháp thứ kẹo ngọt mềm ấy, muốn nhũn ra quá.

Nó giống thuốc, nhưng lại mang cơn ngọt lịm không gay gắt.

Ngừng ăn em sẽ cảm thấy đầu đau như búa bổ, đau như muốn vỡ ra, tưởng chừng như trên đầu có các vết nứt sâu hoắm, hàng ngàn hàng vạn cánh tay chui ra và sờ soạng khắp đầu, giống như là tìm lấy thứ gì để túm lấy.

Em bị rơi xuống vực thẳm và nắm lấy cành cây.

Em không hiểu.

Em khóc.

Nằm gọn trong chiếc tổ chim, những chiếc cành đâm nhẹ qua lớp da thịt em làm nó ứa máu, chảy qua khe hở của cái tổ, nhuộm một màu ngọc cho kẹo bông đang từ từ bé dần phía bên dưới vì gặp nước.

Không phải chứ.

Đùa à.

Chúng bay qua lại trên bầu trời, nhìn em chăm chú, em như là sinh vật lạ xinh đẹp đặt chân lên mặt trăng.

Em như là bông hoa thược dược mọc lên giữa đám hoa độc.

Đẹp lắm, nhưng tàn cũng rất nhanh.

Chầm chậm, chầm chậm, chầm chậm, nhắm mắt lại một chút và ngủ thôi.

Tay kéo chăn trùm kín mít cả người, đoàn tàu lại tiếp tục di chuyển.

Tu tu xình xịch.

Không gian tĩnh mịch lấp lánh.

Em ngủ mất rồi.

[vé tàu chặng 3 đã được phát]

•Drapetomania•

[23:16]
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 3.


Mưa.

Trời đang mưa.

Mùi ẩm mốc liên tục bốc lên, len lỏi qua khe cửa sổ gỗ của toa tàu cũ kĩ, xộc thẳng vào mũi em.

Đánh thức cơn buồn ngủ, em ngồi dậy dụi mắt.

Toa tàu nằm giữa cánh đồng hoa.

Những bông hoa đang chống lại sức nặng của từng hạt mưa rơi xuống, cong, gãy gập, rồi, nát bét.

Co chân lên ngồi thu người lại trên băng ghế với chiếc chăn lông cừu, em bắt đầu suy nghĩ vớ vẩn.

Mới đây em vẫn còn đang tự tử, tâm trạng nặng nề biết bao, vậy mà sao giờ lại cứ như bóng bay vậy.

Trống rỗng.

Em không thích cũng không ghét, chỉ là...

Từ trên trần của toa tàu bỗng xuất hiện những chất nhờn màu đen bẩn thỉu bầy nhầy.

Nuốt chửng.

Hai đôi chân nặng như đeo đá cố chạy thoát ra ngoài, gương mặt trắng bệch đổ đầy mồ hôi.

Lao ra khỏi khung cửa sổ vỡ của một ngôi nhà, em đứng giữa đồng hoa.

Nó vẫn đang đuổi theo em.

Gì chứ???

Làm ơn!!!

Làm ơn!!!

Con ghét bị như vậy, dừng lại đi mà!!!

Mang theo cơn sợ hãi tột độ, em cắm đầu chạy trong màn mưa bụi mù.

Những bông hoa dưới chân em dập nát, khóc, rồi hoá thành mùn ăn sâu vào trong lòng đất, để rồi biến thành một vùng hoang vu, chỉ còn những vũng bùn lầy bẩn thỉu.

Chiếc váy trắng em đang mặc đã nhuốm máu.

"Mẹ ơi....."

Đau khổ chạy về phía trước, em mới gọi ai vậy?

Mùi thuốc sát khuẩn liền xộc thẳng vào mũi, biến thành những dây leo có gai nhọn hoắt, găm thẳng vào não rồi hoà làm một.

Khóc lớn, gào thét.

Lết thân tàn về phương hướng không xác định, em chạm vào đường ray tàu.

Tuuuuuuuuu

Thấy rồi.

Leo lên từng bậc thang, lết trong hành lang trắng muốt, cuối cùng nằm bẹp trên băng ghế dài lạnh lẽo, hôm nay thế là đủ rồi.

"Mau lên!

Một mũi an thần!"

"Chú ý nhịp tim!!

Cấp cứu!!!!"

[vé tàu chặng 4 đã được phát]

•Drapetomania•

[15:36]
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 4.


Em đang trôi về đâu...?

Một trái tim vỡ nát.

Đong thật nhiều, đổ đi cũng thật nhiều.

Vì ai...?

Với một màn đêm sương khói, một ngày mai lu mờ trước cửa sổ, em chỉ biết thở dài ngao ngán,

cùng.

Những giọt nước mắt ướt rát mặt.

"Xin chào, đây là tổng đài...."

Kì lạ quá, em như vỡ nát thành trăm mảnh.

Giận dữ.

Hận đến tột cùng.

Cơ thể bẩn thỉu không bao giờ được gột rửa.

Tắm bằng máu dưới ánh trăng xanh của quá khứ.

"Cớ sao anh lại rời bỏ em sớm đến thế...?"

Toa tàu xập xệ cũ nát, đường đi uốn lượn như những dòng cổ tích toàn màu hồng.

Tung tăng trên lề phố, xung quanh những đám khói sặc mùi thuốc thang.

Khăn tang cầm trên tay, em?

Em.

Làm sao?

Còn sống không...?

Con tàu cũ kĩ đậm niềm kí ức lại tiếp tục di chuyển.

[Vé tàu chặng 5 đã được phát]

•Drapetomania•

[10:57]
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 5.


Có lẽ..

Có lẽ thế...

Giờ em mới biết em kinh tởm đến nhường nào..

Thỏ trắng ơi.

Hỡi.

Giờ em mới biết.

Biết.

Biết rồi.

Mất rồi.

Em thật tàn nhẫn làm sao.

Đau, đau, đau lắm.

Tại em cả.

Búp bê giấy tan trong nước mắt mằn mặn.

Không bao giờ là cuối cùng.

Em chỉ biết đứng đó và quay lưng lại.

Sợ lắm.

Em biết.

Em sai rồi.

Chết đi em.

Tàn nhẫn lắm.

Tâm lý em thật vặn vẹo, nhưng.

Cũng thật sáng suốt khi em biết mình phải tự dọn.

Dọn mớ bầy nhầy em tạo ra.

Em biết, biết không?

Không?

Tàn nhẫn.

Tệ hại.

Ngu dốt và đần độn.

Em chỉ mong khi cơn mưa sao băng bay ngang qua tấm vải đen khổng lồ mục nát, cùng thỏ trắng.

Ước..em ước...

Không được phép ở lại nữa.

Em nhớ người rồi...tặng em một nụ hôn giữa trán.

Chết, chết đi em.

[Vé tàu chặng 6 đã được phát]

•Drapetomania•

[4:56].
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 6.


Sao lại thế....?

Em phải làm gì........?

Làm gì...?

Làm..?

Cái gì...

Em chỉ sợ em quên mất.

Vậy đấy.

Suốt chặng đường tàu, em chỉ suy nghĩ về một hình bóng.

Cáo con.

Xinh đẹp và lấp lánh, không được chạm, không được chạm.

À...

Người là cao quý, em là đồ bỏ đi.

Hỏng mất rồi.

Đều hỏng mất rồi.

Suốt dọc đồng hoa khô héo, chăm chăm suy nghĩ, đàn chim bay qua và cướp mất viên ngọc, trống rỗng thôi.

Nhìn em như thể mặt trăng của đêm nay.

Không sáng.

Vô dụng làm sao.

Ấm áp.

Em biết tìm ở đâu?

Cứ gặm nhấm dần sau vào trong não, trung tâm điều khiển bị phá hủy.

Bởi.

Em.

Mọi thứ chỉ kết thúc khi búp bê ngừng mơ.

Hạnh phúc là gì..?

[Vé tàu chặng 7 đã được phát]

•Drapetomania•

[05:13].
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 7.


Em đang nghĩ gì vậy?

Liệu chúng có kết thúc như thế..?

Em sợ phải đối mặt với tất cả.

Em.

Chỉ muốn chết.

Em ước mình có thể chìm vào bóng tối thật sâu, thật lâu, mặc cho cảm giác nghẹt thở đang quấn lấy, mặc cho mọi thứ chèn ép, mặc cho nước đang dần ngấm vào phổi.

Em...

Em không muốn phải mệt nữa.

Chỉ mong ấy.

Mong ấy.

Mong có thể mơ mãi.

Xoay đều, xoay đều, xoay đều.

Cuộn băng xoay tròn mãi không ngưng.

Hoa.

Hoa.

Gió.

Gió.

Lặp lại.

Em sợ.

Sợ lắm.

Em biết.

Biết chứ.

Nhưng em không muốn phải đau nữa.

Lơ lửng mãi.

Em mong hãy cứ như này mãi.

...

Em sợ phải suy nghĩ.

Em sợ phải trốn tránh.

Em sợ phải đối mặt.

Em sợ phải nhìn thấy.

Em sợ phải nghe thấy.

Em sợ phải đau đớn.

...

Em sợ phải sống tiếp.

Cuối chân trời xa tít, ẩn dưới lớp sương mù dày đặc.

Thỏ trắng.

Thỏ trắng.

Thỏ trắng ơi.

Còn đợi em không?

Em sợ em không đợi được nữa.

"Em sợ đấy là lần cuối cùng em ở bên anh.".

Tí tách.

Tanh tưởi của sự ích kỷ.

Cổ tay em nát bét mất rồi.

[Vé tàu chặng 8 đã được phát].

•Drapetomania•

[06:33].

Tớ mệt...
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 8.


Em không biết phải đi về đâu nữa.

Mỗi lần, mỗi lúc, mỗi giờ.

Mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng.



Cả năm...

Mọi thứ cứ dần biến mất vào màn đêm, trôi vào không gian tĩnh lặng, em không biết nữa, không biết.

Em cảm thấy mệt mỏi và khó chịu tới nỗi chỉ muốn phát nổ.

Nhưng em chỉ biết kìm nén trong cơ thể rỗng tuếch này.

Tất cả, tất cả, tất cả.

Đối với em là gì...?

Mệt lắm, nước mắt cứ rưng rưng vậy thôi.

Đọng lại trên chiếc lá úa tàn, em còn gì nữa không..?

Cảm giác không ai cần tới búp bê xấu xí và cũ kĩ khiến em chỉ muốn xé toạch đường chỉ để chạy trốn về nơi biển cả sâu hoắm.

Nơi góc chết đen ngòm cô đơn ấy.

Bên trong em rỗng tuếch, bên ngoài chỉ là lớp vải sờn cũ mục nát.

Đôi lúc có những con rệp vải gặm nhấm, đôi lúc là nước mưa những ngày tối tăm, đôi lúc chỉ là những thứ chất lỏng đen ngòm không thải ra được.

Làm sao bây giờ, em chỉ muốn thoát ra mà thôi.

Bảng exit ngay trước mặt, sao em không chạy đi.

Em đang lưu luyến điều gì?

Em vẫn còn cả tương lai.

Em vẫn còn người đang đứng đợi.

Em vẫn còn..

Em buồn lắm,

...

Tại sao hôm nay tàu không chạy nữa?

[Vé tàu chặng 9 đã được phát]

Đi dọc theo đường tàu, em chỉ thấy một chiếc hố sâu.

•Drapetomania•

[Mấy giờ rồi nhỉ?].

Tớ không biết phải nói thế nào nữa, dạo gần đây tớ lại bước vào giai đoạn trầm cảm nặng, tớ đang không muốn làm gì nữa, mỗi ngày đều có gì đó thôi thúc tớ rời đi.

Tớ đang cảm thấy rất rối, không chia sẻ được cho ai khiến tâm tớ càng nghẹt, tớ khó chịu lắm.

Tớ lại selfharm, tay tớ giờ lở loét rồi sưng đau, sẹo còn to và khó lành.

Tớ "mất đi gia đình rồi", không ai đứng về phía tớ cả, tớ đang cố gắng mỗi ngày vì một người, vì tương lai của bọn tớ.

Nhưng tớ sợ tớ không chịu được, tớ sợ tớ sẽ bỏ rơi người một mình.

Tớ phải làm sao bây giờ...
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Nội tâm của những đường chỉ đỏ.


Em chỉ muốn kết thúc tất cả, thật sự, thật sự, thật sự rất ngột ngạt và khó thở.

Đôi mắt rưng rưng sắp bung chỉ, em đang làm gì vậy?

Em không có ý chí cho bất kì chuyện gì cả.

Em tự hỏi mình có muốn buông bỏ không.

"Em không muốn, em đau lắm, tại sao cơ chứ.

Thật sự em không thích, không biết, em rối lắm.".

Mọi thứ quá rõ ràng rồi, em chỉ muốn gieo mình xuống bất cứ lúc nào thôi.

Liệu lúc ấy em có hối hận, không?

Em không biết...chỉ là em không muốn dừng lại ngay tại đấy, để rồi đứng mãi trước bờ vực sâu thẳm toàn những suy nghĩ hành hạ em như vậy...

Em chỉ ước mọi thứ chưa bao giờ xảy ra.

"Em sẽ hối hận lắm."...

"Xin lỗi...".
 
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
Chặng 9.


Chuyện gì thế nhỉ?

Có chuyện gì thế nhỉ?

Em là ai?

Em từ đâu đến?

Tên em là gì?

Tên?

"Tên" là gì?

Em có biết không, mùa đông thường rất lạnh, rất lạnh, rất rất lạnh.

Liệu em có chịu nổi cơn thịnh nộ của những cơn gió ấy?

Liệu cơ thể bé nhỏ của em có chống đỡ được mọi sự giận dữ từ những đám mây ấy?

Liệu...em còn..sống..?

Sống?

Sao lại phải sống?

Sống để làm gì?

Em.

Có.

Xứng đáng.

Để sống?

Xung quanh là một mớ hỗn độn, em này, em này, cũng là em này.

À.

Thì ra là em là một mớ hỗn độn.

Em biết không, mùa đông rất lạnh.

Ngôi sao ấy bay vụt qua tầng mây đen kịt, kéo theo một vệt đỏ tươi giữa ngang bầu trời, mang theo cả em bay khắp thế gian, không bao giờ ngưng lại.

Tích tắc tích tắc.

Đoàn tàu kia rồi!!

Chỉ là một mảnh kí ức nhỏ, chở em đi cả một dãy núi dài, đằng sau em là vô số sâu bọ lúc nhúc, dần ăn mòn cánh tay trái của em.

Chúng ngang nhiên bò lên người em, đục lỗ bắp tay trái.

Không đủ.

Đùi phải em cũng chi chít tổ sâu.

Để rồi chúng ngủ trong em như một cái kén kém chất lượng, đến ngày rồi bay đi.

Em chẳng qua chỉ là bàn đạp thôi.

Chúng thật đẹp đẽ và xinh xắn, còn em thì nát bấy như những dòng kí ức cũ kĩ kia.

Ngày xửa ngày xưa...

[Vé tàu chặng 10 đã được phát.]

•Drapetomania•

[03:28]

Tớ đã quay trở lại sau một thời gian chống chọi với bệnh tật khá dài.

Thật ra cũng không dài lắm.

Nhỉ?

Tớ được chẩn đoán trầm cảm nặng và mắc ADHD song song cùng lúc.

Tớ cứ tưởng tớ bị ảo tưởng với bị tự kỉ cơ hehe.

Tớ đã sụt cân rất nhiều, nhưng cũng tăng lên lại, nhưng tuần trước tớ lỡ làm sụt mất 2kg rồi.

Tớ cứ thấy bản thân ngáo ngáo kiểu gì ý.

Tớ mừng vì lần cuối chương cuối của tớ không có ai đọc cả nhưng khi quay lại đã có gần 10 người xem.

Tớ rất vui vì có thể chia sẻ một ít tâm sự mà vẫn còn người lắng nghe tớ.

Có lẽ còn một con đường rất dài để tớ dọn dẹp bản thân mình.

Tớ chưa ổn định được tinh thần sau từng ấy thời gian.

Nhưng mà.

Đổi lại thì tớ đã trở nên tốt hơn rất nhiều.

Tớ clean được tận 7 tháng đấy!!

Vả lại tớ cũng về với thỏ trắng rồi, có lẽ chặng đường đi tìm thỏ trắng cũng phải kết thúc rồi.

Mong tớ sẽ không bao giờ phải cất bước trên đôi ủng da cũ kĩ để đi tìm chú thỏ ngốc nghếch ấy nữa.

Một lần nữa tớ cảm ơn mọi người vì đã đồng hành cùng tớ.

Lần này tất cả cùng lên tàu nhé?
 
Back
Top Bottom