Cập nhật mới

Khác [Occreepypasta]Cuộc Đời...

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399955375-256-k192620.jpg

[Occreepypasta]Cuộc Đời...
Tác giả: clemewmew
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[occreepypasta/charxoc]
câu chuyện kể về cuộc phiêu lưu trống thoát khổi ngôi nhà mà cô cho là nơi ko thuộc về cô gái Lilith , cũng là hành trình mà cô nghĩ bản thân đã tìm thấy tình yêu của đời mình.
quyết tâm lúc đầu của cô chỉ đơn giả là thoát khối nơi ngực tối ấy , nhưng bây giờ quyết tâm của cô chỉ là theo đổi người cô yêu...
[Lilith chỉ đơn phương người đó, họ chưa bao giờ là một cặp, !trong truyện các tình cảm chỉ là tình cảm bạn thân , đồng đội và đơn phương của Lilith!]



ocxchar​
 
[Occreepypasta]Cuộc Đời...
phần 1


---

BẢN ĐÃ CHỈNH SỬA

“MÀY ĐÂU RỒI, CON NHỎ LILITH KIA?”

Đó là tiếng gào thét của một người phụ nữ—mẹ tôi.

Bà ấy lúc nào cũng thế: say rượu rồi la mắng, hoặc ném đồ vào người tôi.

Lúc tỉnh rượu thì cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, chỉ là bà không đánh mạnh như khi say.

Lý do khiến bà ta trở nên như vậy… là bởi ngày tôi chào đời, chồng của bà—bố tôi—đã bỏ theo một người phụ nữ khác.

Ông ta để mặc vợ mình vừa sinh, cùng đứa con đỏ hỏn nằm trong nôi.

Mẹ tôi từng là người đẹp nhất khu, nhưng khi mang thai tôi, bà ngày càng tiều tụy.

Bố tôi lạnh nhạt, xa cách, và mẹ biết điều đó.

Bà tự an ủi mình rằng sau khi sinh tôi xong, bà sẽ lại đẹp như trước… nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

Ngày tôi sinh ra cũng là ngày cuộc hôn nhân ấy tan vỡ.

Bà đổ hết lỗi lên đầu tôi và đặt cho tôi cái tên Lilith.

Từ khi biết nói tới giờ, câu tôi nói với mẹ nhiều nhất chính là: “Con xin lỗi.”

Tôi nói câu đó mỗi khi bà tức giận, mỗi khi bà nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu.

Khi bà tỉnh, tôi bị chửi rủa là may lắm rồi.

Còn khi bà say… tôi bị đánh gần chết.

Tôi vẫn cảm thấy việc bà ta cho tôi đi học đã là điều may mắn.

Còn bố tôi?

Tôi thậm chí chẳng biết mặt ông ta.

Ông bỏ mặc tôi ngay từ đầu.

Tôi giận ông mười phần thì cũng giận mẹ tám phần.

Hai phần còn lại…

đôi khi tôi vẫn thương bà.

Vì thế hôm nay, tôi đã bỏ nhà đi bụi.

Và tôi sẽ không quay về nữa.

Tôi vừa tròn 18 tuổi—đủ để tự lo cho bản thân, ít nhất là có thể xin việc để không chết đói.

Ngoài ra, tôi còn muốn làm một điều mà tôi đã mong từ lâu: khám phá khu rừng âm u nhất thành phố.

Tôi vốn là một đứa kỳ lạ, nên từ nhỏ đến giờ chẳng có lấy một người bạn.

Những chuyện như thế này với tôi cũng bình thường.

Đi sâu vào rừng, tôi gặp một cô gái đứng quay lưng lại phía mình.

Từ đằng sau, trông cô bí ẩn, lạnh lẽo, với làn da trắng và mái tóc đen dài.

Nhưng khi cô quay mặt lại… tôi sững người.

Tôi không tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài, nhưng cái miệng bị rạch đến mang tai thì vượt quá sức tưởng tượng của tôi rồi.

Tôi cố cười gượng, tự trấn an rằng đây chắc là một kiểu thời trang… nhưng nỗi sợ khiến tôi chỉ biết quay lưng bỏ chạy.

Khi tôi nhìn lại, cô gái ấy mỉm cười chế giễu.

Và chỉ trong chốc lát, cô ta đã tóm được tôi như thú săn vồ mồi.

Cảm giác bị khóa chặt, bị dí dao vào cổ… tôi từng trải qua rồi—ở nhà.

Nhưng mẹ tôi chưa bao giờ dám giết tôi.

Tôi biết điều đó.

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bị một người xa lạ giết như thế này.

Biết vậy… có lẽ tôi đã không bỏ nhà đi.

Tôi thấy cô ta giơ dao lên.

Lưỡi dao đâm xuống.

Đau…

đau đến mức ý thức tôi mờ dần.

…Vậy là kết thúc rồi sao?

---

Khi tôi mở mắt, không còn bóng tối rừng rậm nữa.

Thay vào đó là ánh sáng yếu ớt của những cây nến lung linh, soi lên các bức tượng thánh bằng đá cẩm thạch, những vòm cuốn Gothic cao vút và các ô kính màu rực rỡ nhưng rạn nứt theo thời gian.

Tôi đang nằm giữa một đền thờ châu Âu cổ, nơi không khí nặng mùi nhang, cỏ khô và hương gỗ cháy âm ỉ.

Cơ thể tôi đau nhức, nhưng tôi vẫn thở.

Tôi đứng dậy, bước đi trên nền đá lạnh, nghe tiếng bước chân vọng lại giữa không gian rộng lớn.

Không có ai ở đây, nhưng cảm giác bị theo dõi khiến tim tôi đập mạnh.

Từ bóng tối sâu nhất của chính điện, một giọng nói vang lên—không phát ra từ miệng ai, mà thấm trực tiếp vào tâm trí tôi:

“Lilith… cuối cùng cũng tỉnh.”

Tôi lùi lại, sợ hãi.

Nhưng giọng nói ấy không nguy hiểm.

Ngược lại, nó đánh thức một thứ gì đó trong tôi, như một luồng năng lượng cổ xưa chạy dọc sống lưng.

Nó kéo tôi về phía một bàn thờ bằng đá đen, nơi một bức tượng Gothic khắc hình sinh vật có cánh và đôi mắt trống rỗng đang rung lên nhẹ.

“Ngươi là của ta… và ta là của ngươi.”

Giọng nói thì thầm, lạnh lùng nhưng mê hoặc.

Khi tôi chạm vào tượng, một luồng sáng đen đỏ bùng lên, bao trùm lấy tôi.

Nỗi sợ tan biến, thay vào đó là nguồn sức mạnh cổ xưa hòa vào trong cơ thể, trong tâm trí.

Tôi cảm nhận rõ cơ thể mình thay đổi.

Thế giới hiện ra khác hẳn qua đôi mắt mới của tôi: tôi thấy bóng ma, năng lượng, những bí mật ẩn sâu trong từng cột đá, tượng thánh và tranh cổ.

Tôi không còn là Lilith cũ nữa.

Tôi đã trở thành chủ nhân của thực thể ấy—một trí tuệ cổ xưa, quyền năng, huyền bí vượt xa mọi nỗi tăm tối tôi từng trải qua.

Giữa đền thờ, tôi cảm thấy sự tự do tuyệt đối.

Mọi sợ hãi, mọi đau khổ, ký ức về mẹ, về cha, những cú đánh và lời mắng chửi… tất cả giờ chỉ còn là sức mạnh thúc đẩy tôi bước tiếp.

“Thế giới này… sẽ biết tên ta.”

Tôi thì thầm.

Và lần đầu tiên, tôi không còn phải xin lỗi ai nữa.

---

Khi tôi rời đền thờ, đêm đã buông xuống.

Ánh trăng lạnh chiếu qua tán cây, tạo ra những bóng đen xoắn quện.

Tôi cảm nhận rõ năng lượng trong cơ thể, nhịp tim hòa cùng nhịp đập của thực thể cổ xưa.

Chỉ cần chạm vào không khí, tôi cảm nhận được mọi thứ: cây cối, sinh vật trong bóng tối… và cả cô gái tóc đen lúc trước.

Tôi tập trung, hướng năng lượng ra ngoài.

Một luồng sáng mờ đỏ đen vươn lên theo ý nghĩ, tìm kiếm cô ta.

Tôi thấy cô đứng giữa rừng, vẫn lạnh lùng nhưng lần này không còn cười chế giễu.

Khi tôi bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt cô thoáng hiện sự lo lắng.

Tôi cười.

“Chúng ta gặp lại nhau.”

Cô tiến tới, dao trong tay sáng loáng.

Nhưng tôi không còn sợ.

Tôi nâng tay, để năng lượng cổ xưa lan ra, giữ chặt cô lại chỉ bằng một cái phẩy tay.

Cây cối quanh cô như co quắp lại, khóa chặt cô tại chỗ.

“Cô… làm sao lại mạnh như vậy?” cô thốt lên, giọng run.

Tôi hít sâu, để năng lượng trỗi dậy.

“Ta không còn là nạn nhân nữa.”

Giọng tôi vang vọng khắp rừng.

“Và ngươi… không thể ngăn ta.”

---

Ánh trăng mờ soi gương mặt lạnh lẽo của cô gái tóc đen.

Tôi chợt nhận ra… cô không phải người bình thường.

Cách cô cầm dao, cách cô di chuyển, sát khí quanh người—

Cô chính là Nina the Killer.

“ta không biết tại sao người vẵn còn sống nhưng tao sẽ giết m một lần nữa thôi…”

Nina nói, giọng như gió lạnh rít qua tán cây.

“Ngươi đã mạnh lên.

Nhưng liệu đủ để đối mặt với ta?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, nở nụ cười sắc lạnh.

“Ta là chủ nhân của thực thể cổ xưa.

Không ai có thể ngăn ta.”

Nina lao tới, nhanh như một bóng ma.

Nhưng lần này tôi không chạy.

Năng lượng đỏ đen bao quanh tôi bùng lên, ép không khí và cây cối co rút lại.

Dao của Nina va vào năng lượng tạo ra tia lửa tối.

Chỉ chốc lát, trận chiến giữa chúng tôi đã biến cả khu rừng thành nơi rung chuyển bởi sức mạnh và sát khí.

Nhưng càng đánh, Nina càng kinh ngạc, còn tôi thì kiểm soát trận đấu tốt hơn.

Cuối cùng, tôi tung luồng xoáy năng lượng mạnh nhất, khóa chặt Nina giữa không trung.

“Ngươi đã thấy rồi đấy,” tôi nói, giọng vang vọng.

“Sức mạnh của ta giờ là vô hạn.”

Nina cố vùng vẫy nhưng vô ích.

Thế nhưng, trong đôi mắt cô, sự kiên cường vẫn cháy sáng—như một lời thách thức rằng đây chưa phải là kết thúc.

Rừng tối lặng im, chỉ còn tiếng gió và luồng năng lượng cổ xưa xoay quanh, báo hiệu cuộc đối đầu giữa Lilith và Nina the Killer mới chỉ bắt đầu.

---
 
[Occreepypasta]Cuộc Đời...
phần 2


---

Trận chiến trong rừng kéo dài, gió rít, năng lượng đỏ đen của Lilith xoáy quanh, cây cối gãy đổ tứ tung.

Nina lướt nhanh giữa bóng tối, nhưng sức mạnh cổ xưa của Lilith đã vượt quá sức tưởng tượng của cô.

Một cú đánh mạnh của Lilith hất tung Nina về phía một tảng đá, khiến cô kêu lên đau đớn, máu loang trên tay áo.

Nina, mặc dù kiên cường, biết mình không thể tiếp tục đối đầu lúc này.

Cô nhảy vọt vào bóng tối, bỏ chạy nhanh như bóng, để lại Lilith đứng giữa rừng, năng lượng đỏ đen xoáy quanh cơ thể, theo dõi mọi dấu vết mà cô để lại.

"Ngươi sẽ không thoát được đâu...", Lilith thì thầm, đôi mắt sáng rực đỏ đen như hắc ám.

Cô bước vào rừng, năng lượng cổ xưa dẫn lối, nhấn mạnh khả năng cảm nhận sự hiện diện của Nina dù cô trốn sâu trong bóng tối.

Sau một hồi truy tìm, Lilith phát hiện dấu vết dẫn đến một khu rừng sâu hơn, nơi những cây cổ thụ mọc thành hàng như những bức tường tự nhiên.

Ở cuối con đường là một dinh thự u ám, kiến trúc kỳ dị, sừng sững giữa rừng như một ác mộng sống.

Bóng tối bao quanh nơi này đặc biệt dày đặc, không khí lạnh lẽo và nặng nề.

Lilith bước gần hơn, và cảm nhận một sức mạnh khác thường trong dinh thự-không phải của cô hay Nina, mà là một thực thể khác, vô cùng cổ xưa và đáng sợ.

Một cảm giác ám ảnh và kinh hoàng như từ những câu chuyện cổ: đây chính là nơi của Slenderman.

Qua các cửa sổ vỡ, Lilith nhìn thấy Nina đang đứng bên trong, vẫn cầm dao, nhưng toàn thân run rẩy và có những vết thương từ trận chiến trước.

Cô gái tóc đen nhìn Lilith, mắt mở to, vừa kinh ngạc vừa căng thẳng.

"Ngươi... sao có thể tìm tới đây?"

Nina thở gấp, giọng run, nhưng vẫn giữ vững sự lạnh lùng đặc trưng.

Lilith cười, giọng vang vọng giữa khu rừng tĩnh lặng: "Ta không bao giờ bỏ lỡ dấu vết của ngươi.

Và giờ... ta đã biết nơi ngươi trốn."

Bước qua cánh cổng gỗ nứt nẻ, Lilith cảm nhận rõ ràng năng lượng của Slenderman bên trong dinh thự.

Cô biết rằng, nếu muốn đối đầu với Nina và kết thúc trận chiến, cô phải đối mặt với thực thể khổng lồ này, hoặc ít nhất khai thác sức mạnh đang tiềm ẩn trong dinh thự.

Bóng tối trong dinh thự xoáy lên, những hình thù kỳ dị lướt qua mắt Lilith, còn Nina đứng trước cửa sổ, chuẩn bị tinh thần cho trận đấu cuối cùng.

Lilith nhắm mắt, hít sâu, để năng lượng cổ xưa lan khắp cơ thể-lần này, không chỉ là trận chiến với Nina, mà còn là bước vào thế giới của những thực thể cổ xưa, nơi cô sẽ chứng minh sức mạnh của mình.

---
 
[Occreepypasta]Cuộc Đời...
phần 3


---

Bên trong dinh thự âm u, Lilith vừa bước qua bậc cửa thì bóng tối lập tức xoắn lại như một sinh vật sống.

Không gian lạnh đi ba độ.

Tiếng cười khô khốc vang từ lan can tầng hai, và từ đó…

Nina the Killer đứng trong bóng trăng, dao sáng loáng.

“Lại gặp nhau rồi, Lilith,” Nina nói, nụ cười rách méo khinh bỉ.

“Ngươi có vẻ dai thật.

Tưởng chết trong rừng rồi cơ.”

Lilith nâng ánh nhìn lạnh lẽo.

“Ta đến để trả lại tất cả.”

Nina phá lên cười.

“Ngươi nghĩ ngươi sẽ đấu một mình sao?

Lilith, đây là nhà của Slenderman.

Ngươi xông vào đây là tự nộp mạng rồi.”

Từ bóng tối phía sau Nina, Jeff the Killer bước ra, đôi mắt trắng dã và nụ cười khắc sâu vào mặt.

“Slendy muốn tao chơi với mày một tí.”

Tiếp đó một thân hình đen rơi từ trần xuống như một con quái vật săn đêm.

Eyeless Jack đứng dậy không phát tiếng, mặt nạ đen chảy máu.

Phía cầu thang, tiếng chân giật giật vang lên, rồi Ticci Toby lầm lũi bước ra, tay siết hai lưỡi rìu nhỏ.

Bốn kẻ giết người đứng vây Lilith.

Sau lưng chúng, khí lạnh từ rừng thổi vào dinh thự như tiếng cười khe khẽ của Slenderman ẩn trong tường.

Lilith không lùi bước.

Năng lượng đỏ–đen bắt đầu xoáy quanh người cô.

Jeff lao đến đầu tiên, dao hướng thẳng tim cô.

Lilith xoay người, hất hắn vào tường bằng sóng năng lượng mạnh đến mức gạch đá vỡ tung.

Toby ngay lập tức chém rìu xuống đầu cô, nhưng Lilith giơ tay, trường năng lượng nổ bùng đẩy hắn ngã nhào xuống cầu thang.

Jack từ phía sau vung móng vuốt vào lưng cô, nhưng bị Lilith đấm thẳng vào mặt nạ khiến hắn bật lùi, để lại vệt máu đen trên sàn.

Nina cười nhạt, nhào xuống với tốc độ điên cuồng.

Lilith tránh kịp, dùng năng lượng quật Nina vào cột đá.

Nhưng Nina lật người đứng lại như mèo, dao vung ngang mặt Lilith khiến da cô rách một đường mỏng.

“Tốt đấy,” Nina liếm máu từ lưỡi dao, “nhưng chưa đủ.”

Jeff, Jack và Toby cùng lúc lao vào.

Bốn kẻ tấn công hợp lực như một đoàn săn mồi.

Dù vậy, Lilith vẫn cầm cự được—cô đánh Jeff văng khỏi ban công, đá Toby gãy lan can, bắn năng lượng khiến Jack bật lùi.

Nina cố đâm dao vào tim cô, nhưng Lilith túm cổ áo Nina, ném ngược cô vào góc phòng.

Cả bốn đều bị đánh bật, dù không chết.

Nina bật dậy, tức đến run người.

“Chết tiệt… sao ngươi mạnh như vậy!?”

Lilith đứng giữa phòng, thở mạnh, ánh mắt đỏ–đen xoáy sâu.

“Ta đến đây để kết thúc chuyện của chúng ta.”

Mặt đất rung nhẹ.

Nhiệt độ giảm đột ngột.

Jeff đứng bật dậy, ngưng cười.

Toby siết rìu.

Eyeless Jack đứng yên bất động như đã quen với sự xuất hiện này.

Nina ngậm miệng lại, lùi một bước.

Lilith cảm nhận được nó—

Một bóng đen cao dài trườn xuống tường như một con nhện khổng lồ.

Slenderman xuất hiện.

Không tiếng bước.

Không khuôn mặt.

Chỉ là một thực thể cao bất thường, xúc tu như bóng đêm bò ra quanh người hắn.

“Ngươi đánh bại thuộc hạ của ta,” giọng nói vang thẳng trong tâm trí Lilith, lạnh đến mức máu cô đông lại.

“Ta thừa nhận… ngươi có sức mạnh.”

Lilith nâng tay, năng lượng cổ xưa bùng nổ.

“Ta không đến để được thừa nhận.

Ta đến để vượt qua ngươi.”

Slenderman không di chuyển.

Nhưng bóng tối xung quanh hắn xoắn lại thành một lực ép kinh hoàng.

Lilith tung đòn tấn công mạnh nhất của mình—một cột năng lượng đỏ–đen nổ tung xuyên cả trần nhà.

Ánh sáng nuốt chửng dinh thự.

Gió gào.

Cát đá bay.

Khi ánh sáng tắt, Slenderman vẫn đứng đó.

Chưa xước một chút nào.

Lilith sững sờ trong một giây—và chỉ cần một giây đó.

Một xúc tu vụt đến, quật cô xuyên qua ba cột đá.

Lilith ho khan, máu chảy từ miệng.

Cô cố gượng đứng dậy, nhưng bóng tối dưới chân dính chặt cô như đầm lầy.

Slenderman bước tới, mỗi bước làm không khí nghẹt lại.

“Ngươi chưa đủ sức.”

Giọng hắn xuyên óc Lilith như lưỡi dao lạnh.

Lilith gào lên, tung thêm năng lượng.

Nhưng Slenderman chỉ giơ một ngón tay—

—và toàn bộ sức mạnh của cô bị bóp nghẹt, dập tắt như một que lửa nhỏ.

Cô quỳ xuống, thở dốc, cơ thể run bần bật.

Nina đứng nhìn, nụ cười đầy khoái chí.

“Ta bảo rồi mà, Lilith.

Ngươi không thể chạm vào Slenderman.”

Jeff cười khẽ.

Jack nghiêng đầu quan sát.

Toby lắc đầu, thở mạnh.

Slenderman cúi xuống gần mặt Lilith.

Bóng của hắn nuốt trọn cô.

“Ngươi mạnh,” hắn nói.

“Và ta cần ngươi mạnh hơn nữa.”

Lilith nghiến răng: “Nếu ta từ chối?”

Slenderman đặt một xúc tu lên cổ cô, nhẹ như chạm tay… nhưng sức ép khiến cô nghẹt thở.

“Ngươi sẽ không từ chối.

Ngươi sẽ ở lại dinh thự này.

Ngươi sẽ học cách kiểm soát sức mạnh của ngươi.

Ngươi… sẽ thuộc về nơi này.”

Bốn kẻ đứng phía sau chìm vào im lặng, như đang chứng kiến nghi thức kết nạp một thực thể mới.

Lilith nhắm mắt—

Cô đã thua.

Hoàn toàn.

Nhưng trong bóng tối nuốt chửng cô, một ý nghĩ lạnh lẽo lóe lên.

Nếu không thể thắng hắn bây giờ…

Cô sẽ học,

sẽ lớn,

sẽ trở nên mạnh hơn tất cả.

Lilith mở mắt, nhìn thẳng vào gương mặt trắng trơn của Slenderman.

“…Được.

Ta sẽ ở lại.”

Slenderman đứng thẳng dậy, bóng đổ dài lên trần nhà như một vị thần của bóng tối.

“Tốt.”

Nina nhếch mép cười độc địa.

Jeff liếm máu trên dao.

Toby gật đầu như chấp nhận thực tế.

Eyeless Jack quay đi không nói gì.

Cánh cửa dinh thự tự đóng lại sau lưng Lilith.

Từ giờ trở đi—

cô chính thức thuộc về lãnh địa của Slenderman.

Và bóng tối bắt đầu thay đổi.

---
 
[Occreepypasta]Cuộc Đời...
phần 4


---

Ngay khi Slenderman ra lệnh cô ở lại, Lilith được dẫn đến căn phòng mới—khác hẳn với những phòng tối lạnh cô từng tưởng tượng.

Căn phòng rộng, cửa sổ lớn nhìn ra sân vườn nội thất, dù vẫn nhuốm bóng tối âm u của dinh thự, nhưng ít nhất có cảm giác… bình thường.

Cô có thể đi lại thoải mái trong toàn bộ tầng ba, khám phá các hành lang, phòng ốc và những vòm cuốn Gothic nhưng không bị giới hạn.

Tuy nhiên, sau khi nhận ra sức mạnh của mình vẫn chưa đủ để đánh bại Slenderman, Lilith rơi vào trạng thái sốc cực độ.

Cô tự nhốt mình trong căn phòng, không ăn, không nói, không tiếp xúc với bất cứ ai, chỉ ngồi hoặc nằm im, nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng gió bên ngoài cửa sổ, nhịp tim đập dữ dội trong lồng ngực.

Bốn, năm ngày trôi qua trong sự cô lập tuyệt đối, Lilith vừa phải đối mặt với nỗi thất bại, vừa phải tiếp nhận thực tế rằng Slenderman—hắn không phải kẻ mà cô có thể khuất phục ngay lúc này.

Cô cảm thấy nỗi căng thẳng, hỗn loạn và căm ghét bản thân trộn lẫn trong mỗi hơi thở.

Ngày thứ năm, khi cô cuối cùng cũng đứng dậy, bước ra khỏi phòng, mắt đỏ hoe nhưng đầu óc dần ổn định, Lilith bắt đầu nhận ra rằng dinh thự này, dù âm u, vẫn cho cô tự do đi lại.

Cô đi dọc hành lang, chạm vào các bức tượng, sờ lên bức tường lạnh, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, cảm thấy hơi thở của chính mình không còn dồn nén.

Trong lúc đi dạo, cô gặp Ticci Toby, người đứng dựa vào tường, tay vẫn giật giật theo thói quen.

Anh ta không tấn công, không nói gì ngay từ đầu—chỉ quan sát cô.

Lilith liếc nhìn, cảnh giác, nhưng không lùi bước.

Toby khẽ cười, một nụ cười run run nhưng không hề ác ý, và nói: “Ngươi trông như vừa trải qua cơn bão.”

Lilith hờ hững đáp: “Ta ổn.”

Nhưng trong lòng, cô biết mình vẫn còn yếu.

Toby bước tới, khoảng cách đủ để không ép, nhưng đủ để Lilith nhận ra anh ta không gây hại.

“Nếu muốn… ta có thể đi cùng, chỉ để… không ai đụng vào ngươi.”

Lilith im lặng, lần đầu tiên cảm nhận sự hiện diện của một người khác mà không muốn đẩy đi.

Cô bước ra khỏi phòng, đi bên cạnh Toby dọc hành lang dài u tối, cảm nhận nhịp thở và những cử chỉ giật giật đặc trưng của anh ta.

Im lặng giữa hai người không nặng nề, mà dịu dàng đến lạ thường.

Lilith hiểu rằng, dù trong lãnh địa của Slenderman, cô không còn hoàn toàn đơn độc.

Và chính khoảnh khắc này, Lilith bắt đầu mở ra một phần trái tim bị bóng tối nuốt chửng—bằng cách kết thân đầu tiên với Toby, người duy nhất trong dinh thự khiến cô thấy có chút an tâm giữa những thực thể nguy hiểm và đầy sát khí.

Cô bước tiếp, cảm nhận sức mạnh trong người vẫn còn nóng bỏng, nhưng lần này không phải để chống lại Slenderman, mà là để tự học cách kiểm soát nó.

Toby đi bên cạnh, không nói, chỉ là bóng dáng đồng hành, và Lilith lần đầu tiên sau nhiều ngày… không còn cảm thấy hoàn toàn bị nuốt bởi bóng tối.

---
 
[Occreepypasta]Cuộc Đời...
phần 5


---

Sau vài ngày tự cô lập trong căn phòng mới, Lilith cuối cùng cũng đứng dậy, bước ra khỏi phòng để đi dạo quanh dinh thự.

Tinh thần cô đã ổn định hơn, ánh mắt kiêu ngạo vẫn hiện hữu, nhưng cơ thể không còn căng thẳng như trước.

Toby đi bên cạnh cô, vừa đi vừa kể vài câu chuyện nhỏ về dinh thự, về những người từng ở đây, những sự kiện kỳ lạ đã xảy ra.

Lilith lúc đầu chỉ nhún vai, ánh mắt lạnh lùng quan sát, nhưng dần dần cô thấy thích thú với sự nhanh nhẹn, dí dỏm, và cách Toby biến mọi thứ căng thẳng thành một điều… dễ tiếp cận hơn.

“Vậy ngươi thực sự ổn sau mấy ngày tự nhốt à?”

Toby hỏi, nghiêng đầu nhìn cô.

Lilith nhếch môi, hơi kiêu ngạo: “Ta không cần ai quan tâm xem ta có ổn không.

Nhưng… ngươi thú vị.

Ít ra, ở đây có một người không làm ta cảm thấy… hoàn toàn cô độc.”

Toby cười khẽ, tay giật rìu nhẹ như thói quen: “Ừ, ta cũng thấy dễ chịu khi có ngươi đi cùng.

Ít ra ngươi không hét lên hay bỏ chạy như mấy người khác.”

Họ đi qua các hành lang, gặp thoáng qua Homicidal Liu trầm lặng, Ben Drowned im lặng quan sát, và Nina lạnh lùng nhìn từ xa.

Lilith không tỏ ra sợ hãi, chỉ lướt mắt, đánh giá họ, nhưng không can thiệp hay đối đầu.

Thay vào đó, cô tập trung vào Toby, người đã trở thành đồng hành đầu tiên trong lãnh địa u ám này.

Dần dần, Lilith bắt đầu trò chuyện nhiều hơn, cười khẽ với Toby khi anh kể những chi tiết kỳ quặc về dinh thự, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô cảm thấy một mối kết nối thật sự.

Không còn cô độc, không còn hoàn toàn sợ hãi, Lilith nhận ra rằng Toby là người mà cô có thể tin tưởng, ít nhất là trong thời gian này.

Khi họ dừng chân trước một hành lang lớn, ánh nến nhấp nháy chiếu lên hai người, Lilith nhìn Toby, ánh mắt vẫn kiêu ngạo nhưng có phần mềm mại hơn: “Có vẻ… ta cũng nên quen với ngươi.”

Toby cười, giật rìu nhẹ, cúi đầu: “Ừ, ta cũng nghĩ vậy.

Ngươi không tệ đâu, Lilith.”

Và từ khoảnh khắc đó, giữa bóng tối âm u của dinh thự, mối quan hệ giữa Lilith và Toby chính thức bắt đầu—khởi đầu bằng sự tin tưởng, đồng hành, và một chút hiểu nhau giữa thế giới đầy sát khí.

---
 
Back
Top Bottom