Cập nhật mới

Khác ~'°•Βứς Τɧư Κɧôηɠ Nɠườί Ηɧậη•°'~

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
398870762-256-k616012.jpg

~'°•Βứς Τɧư Κɧôηɠ Nɠườί Ηɧậη•°'~
Tác giả: bearcute200
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cẩm Nhung - cô gái mất cha mẹ trong chiến tranh - gia nhập lực lượng kháng chiến và nhận nhiệm vụ tình báo.

Trong một lần làm nhiệm vụ, cô gặp Victor Laurent, sĩ quan Pháp si tình và chân thành yêu cô.

Nhung lợi dụng tình yêu đó để lấy tài liệu mật.

Dù biết sự thật, Victor vẫn chọn che giấu cho cô.

Cuối cùng, Nhung buộc phải giết anh để bảo vệ tổ chức.

Sau khi trở lại chiến khu, cô sống trong dằn vặt và viết hàng loạt bức thư gửi anh - dù biết sẽ không ai nhận.

Với cô, Victor chưa từng rời xa.



phươngg​
 
~'°•Βứς Τɧư Κɧôηɠ Nɠườί Ηɧậη•°'~
BỨC THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN


*Một câu chuyện tưởng tượng trong bối cảnh Việt Nam dưới ách đô hộ của thực dân Pháp.

Chương 1:

Tôi tên là Cẩm Nhung.

17 tuổi, tôi chẳng còn gì ngoài một vết sẹo cháy dài bên hông và một tâm hồn chằng chịt thương tích.

Ngôi nhà nhỏ giữa làng đã biến thành tro bụi trong một chiều bom trút như mưa.

Cha tôi – một ông đồ nghèo – ôm lấy mẹ tôi và tôi giữa tiếng gào rú của máy bay Pháp.

Hai thân người gầy guộc ấy đã chắn cả cơn lửa đỏ đang rít thẳng vào tim.

Tôi sống… nhờ được cha mẹ lấy thân mình bao bọc.

Nhưng liệu sống sót như thế có phải là may mắn?

Khi tôi bò ra khỏi đống gạch vụn, tôi chẳng còn gì.

Không người thân, không mái nhà.

Tôi nhớ cha mẹ đến phát điên.

Tôi lang thang qua rừng, qua bãi xác cháy đen, qua xác đồng bào, qua ruộng lúa giờ chỉ còn khói xám.

Một mình.

Chương 2:

Tôi được một đội du kích cứu.

Họ đưa tôi về căn cứ trong rừng, cho tôi miếng cơm đầu tiên sau mấy ngày chỉ sống nhờ nước mưa.

Trong ánh sáng lửa lập lòe, tôi nhìn thấy niềm hy vọng trong ánh mắt những người lính.

Tôi xin được ở lại.

Tôi muốn chiến đấu.

Tôi muốn trả lại món nợ máu ấy cho kẻ xâm lược.

Tôi được huấn luyện, được trao cây súng đầu tiên – nhưng còn hơn cả súng, tôi có một trái tim đã biết ghi thù.

Ngày hôm ấy… tôi gặp anh.

Anh xuất hiện trong bộ quân phục Pháp bảnh bao, cao lớn nổi bật giữa bến làng tàn lụi.

Ánh nắng xiên qua mái tóc bạch kim của anh, thứ ánh sáng lạnh lẽo như thép, nhưng lại khiến tim tôi khựng lại.

Gương mặt anh mang nét tuấn tú, sống mũi cao, đôi mắt xanh khắc khoải, như cất giấu một điều gì đó không thuộc về chiến tranh.

Tên anh là Victor Laurent, quan chức cấp cao của quân Pháp đóng ở vùng này.

Chúng tôi chạm mặt nhau lần đầu khi tôi đi cùng đồng đội giả làm dân làng gánh gạo.

Sau lần đó, tôi phát hiện… anh để ý tôi.

Anh gửi người tới hỏi tên tôi.

Tìm đủ cớ để gặp.

Rồi đến một chiều mưa, khi tôi cùng đoàn tiếp tế bị chặn lại bởi lính Pháp kiểm tra, anh đích thân bước tới.

Sau vài lời khách sáo, anh mời tôi ăn tối.

Bữa ăn giữa kẻ thù, với tôi là nhiệm vụ.

Nhưng với anh… là sự run rẩy vụng về của một kẻ đang yêu.

“Em... có thể để anh chăm sóc em không?” – anh hỏi.

Tôi cúi đầu, chẳng lắc cũng chẳng gật chỉ cười khẽ.

Nhưng trong lòng, toi nghĩ tới việc anh có thể là chiếc cầu đưa tôi tới kho tài liệu mật của địch.

Chương 3:

Tôi chấp nhận lời tỏ tình ấy.

Chúng tôi cưới nhau.

Người dân gọi tôi là Nhung Laurent, người vợ xinh đẹp của viên sĩ quan Pháp lịch lãm.

Victor yêu tôi như thể cả thế giới anh chỉ còn tôi.

Mỗi sáng anh đặt tay lên bụng tôi, dù bụng tôi chưa có gì cả, rồi nói:

“Anh mong một ngày con mình sẽ có mắt em, nhưng đừng có nỗi buồn trong mắt em nhé…”

Anh chăm sóc tôi mỗi lần tôi ho.

Anh pha trà mỗi khi tôi mất ngủ.

Anh mua lược ngà từ tận Sài Gòn gửi về chỉ vì thấy tóc tôi rối.

Anh có thể đang họp với tướng chỉ huy nhưng vẫn về đúng giờ khi biết tôi bị sốt.

Tôi diễn tròn vai người vợ đảm.

Tôi cười, nấu ăn, ngồi cạnh anh đọc sách.

Nhưng khi đêm xuống, tôi đổi thành “nữ quân báo Cẩm Nhung”.

Tôi sao chép lại lộ trình chuyển quân, chụp bản đồ mật bằng máy ảnh nhỏ giấu trong hộp kim chỉ, gửi qua chim bồ câu về rừng.

Tôi nghĩ anh không biết.

Cho đến một ngày… tôi sai.

Một đêm, khi tôi đang trốn dưới hầm gửi tín hiệu, bóng anh hiện ra sau tôi.

Ánh mắt anh không giận dữ.

Không uất hận.

Chỉ buồn…

Chương 4:

Chúng tôi ngồi đối diện nhau giữa ánh đèn dầu leo lét.

Tôi nhìn anh, anh im lặng rồi bỗng cất tiếng.

“Anh biết lâu rồi,” – anh nói.

“Nhưng anh vẫn muốn em chọn… anh hay đất nước em.”

Tôi không chọn được.

Tôi là lính.

Là người của Nhân dân.

Anh đứng dậy, đặt trước tôi bức thư không đề tên.

“Đây là thư anh viết cho tướng chỉ huy.

Nhưng chưa gửi.”

Tôi hiểu… anh đã chọn tôi trước cả chính nghĩa của anh.

Nhưng tôi không thể chọn anh.

Tôi rút con dao găm vẫn giấu trong váy.

Tay tôi run.

Tôi đâm… từng nhát, nặng nề và đẫm máu.

Anh ngã xuống, máu anh loang cả sàn nhà gỗ như một bông hoa đỏ rực màu rượu vang.

Nước mắt tôi khong tử chủ mà tuôn tơi.

Chỉ là tôi không ngờ…

đến giây phút cuối cùng, anh vẫn nâng tay lau nước mắt trên má tôi.

“Đừng khóc nữa, anh thương… ngoan nghe anh này…

Em hãy chạy đi nhanh lên… lính sắp tới rồi.

Và hãy nhớ… anh sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho em.

Dù ở đâu…”

Tôi chạy.

Giữa tiếng còi báo động, tôi cầm theo lá thư..và cả chiếc lược anh tặng tôi.

Trong lá thư là lời thú tội của một người lính Pháp…

đã phản bội quốc gia vì một tình yêu không được đáp trả.

Kể từ hôm ấy, tôi quay về rừng.

Tiếp tục chiến đấu.

Nhưng không đêm nào ngủ yên.

Tôi viết cho anh từng lá thư bằng tay, từng dòng run rẩy mực nhòe.

Tôi kể cho anh nghe chuyện tôi mơ thấy anh, chuyện mùa lan năm ấy lại nở, chuyện tóc tôi giờ đã không còn dài nữa.

Tôi gửi những bức thư ấy đến địa chỉ cũ – căn nhà đã bị bỏ hoang, nơi từng có tiếng cười của hai kẻ không cùng chiến tuyến.

Tôi biết... sẽ không ai nhận chúng cả.Nhưng tôi vẫn viết.

Bởi với tôi, Victor Laurent… chưa bao giờ thật sự rời xa.

THE END

//Câu chuyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.

Không dựa trên sự kiện có thật.Mọi nhân vật đều là hư cấu.//
 
~'°•Βứς Τɧư Κɧôηɠ Nɠườί Ηɧậη•°'~
KẾt Thúc?


Tôi vẫn giữ thói quen cũ — thói quen viết thư cho anh.

Không phải để nhận lại hồi âm.

Cũng chẳng vì hy vọng anh còn sống.

Tôi viết… vì trái tim tôi, suốt bao năm, vẫn lưu giữ hình bóng một người không bao giờ trở lại.

Những lá thư tôi cẩn thận gấp lại, cột chỉ đỏ như ngày xưa, rồi lặng lẽ đặt vào một chiếc hộp gỗ sơn mài cũ kỹ.

Trong hộp ấy, tôi gìn giữ tất cả những gì còn lại của anh: một chiếc lược ngà anh tặng — nhỏ nhắn, tinh xảo, có khắc chữ cái đầu tên tôi và anh ở mặt sau.

Mùi gỗ trầm hương đã phai nhạt theo năm tháng, nhưng mỗi lần chạm vào, tôi vẫn thấy lòng run lên như thiếu nữ tuổi đôi mươi lần đầu được ai đó thương.

Ngày tháng trôi đi.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước bước vào thời kỳ hoà bình.

Tôi cũng rời khỏi quân ngũ, sống âm thầm trong một căn nhà nhỏ bên triền đồi ngoại ô.

Người ta vẫn nhắc đến tôi — người nữ quân nhân quả cảm từng dũng mãnh vượt qua tuyến lửa, giành từng tấc đất về cho tổ quốc.

Nhưng họ không biết: Tôi đã đánh mất những gì…

đã từ bỏ ai… và đã tự giết chết bao nhiêu phần mềm yếu trong chính mình để còn sống sót.

Trong lòng tôi, chỉ còn anh — như một lời nguyền dịu dàng mà định mệnh đã khắc lên tim.

Một buổi chiều chớm đông, trên đường từ chợ về, tôi bắt gặp một đứa trẻ bị bỏ lại nơi vệ đường.

Nó nằm co ro trong mảnh chăn cũ rách, không lấy một tờ giấy ghi tên.

Nhưng điều khiến tôi thảng thốt, không phải sự tội nghiệp, mà là mái tóc bạch kim lạ kỳ xõa dài như sợi tơ trời — mái tóc khiến tôi sững sờ, như thể Victor từ trong mộng bước ra, bé lại thành hình hài thơ bé.

Tôi bế đứa bé lên.

Không chút đắn đo.

Không cần lý do.

Chỉ là — trái tim tôi đã nhận ra nó.

Giống như năm ấy, Victor nhận ra tôi giữa ngàn người.

Tôi đặt tên cho con là Thiên — bởi vì tôi tin đứa trẻ ấy là món quà từ trời cao, là phép nhiệm màu duy nhất còn sót lại dành cho người đàn bà cô độc đã đánh rơi tuổi xuân giữa chiến trường máu lửa.

Tôi không kết hôn, không yêu ai khác.

Trọn phần đời còn lại, tôi dành hết cho Thiên.

Tôi vừa là mẹ, vừa là cha, vừa là người bạn đồng hành cùng con đi qua những ngày đói khổ nhất của thời hậu chiến.

Có những tháng, tôi gầy trơ xương vì nhường cháo loãng cho con.

Có những mùa mưa, tôi lấy áo lính cũ che cho con khỏi ướt, còn bản thân mình lạnh run như tàu lá giữa gió rừng.

Nhưng giữa những khó nhọc đó, tôi thấy mình sống lại — sống thật, sống trọn vẹn.

Bởi khi tôi nhìn vào đôi mắt trong veo của Thiên, tôi thấy ánh mắt anh.

Khi con cười, tôi thấy nụ cười dịu dàng của Victor năm nào.

Khi con khóc, tôi lại nghe đâu đó tiếng gọi khe khẽ: "Nhung ơi, đừng khóc nữa, anh thương..."

Thiên lớn lên đẹp như một giấc mơ.

Mái tóc bạch kim vẫn giữ nguyên màu lạ, ánh lên mỗi khi có nắng.

Con cao lớn, học giỏi, điềm đạm như người đã trải qua nhiều kiếp nhân sinh.

Hàng xóm mỗi lần đến chơi đều bảo: “Thằng bé này… không phải con ruột nhưng lại giống cô như thể máu thịt.”

Tôi chỉ cười — nụ cười thầm lặng.

Bởi tôi hiểu, điều họ thấy không phải là dáng tôi, mà là bóng anh vẫn lẩn khuất đâu đó trong ngôi nhà nhỏ này.

Năm tôi sáu mươi ba tuổi, bác sĩ báo tin: tôi mắc ung thư tụy, giai đoạn cuối.

Tôi không bất ngờ.

Tôi đã cảm thấy rồi.

Cái đau râm ran kéo dài suốt mấy tháng trời, tôi chỉ giấu con, không dám nói.

Nghe tin, Thiên lặng người.

Con ôm tôi thật chặt, đôi vai run lên như thuở bé con hay mơ ác mộng.

Tôi vuốt tóc con, mái tóc bạc kim giờ đã dày và bồng bềnh như mây trời.

“Mẹ… mẹ không được bỏ con.

Mẹ là tất cả của con.”

Tôi cười, khẽ thì thầm:

“Ngoan… mẹ thương... mẹ sẽ cố…”

Từ giây phút đó, tôi bước vào trận chiến khốc liệt nhất của đời mình.

Hóa trị, truyền dịch, những cơn buồn nôn vật vã, những đêm thức trắng vì đau đớn.

Nhưng tôi chưa bao giờ đơn độc.

Thiên luôn ở đó.

Con thức cùng tôi, đọc sách cho tôi nghe, lấy khăn chườm trán, đút từng thìa cháo lỏng nguội ngắt nhưng chan đầy yêu thương.

Có một buổi đêm, tôi sốt cao đến mê man, tưởng chừng không qua khỏi.

Trong cơn mơ, tôi nghe con đọc cho tôi những bức thư cũ.

Có bức mực đã nhòe, giấy đã úa vàng, dòng chữ xiêu vẹo vì nước mắt.

Tôi chợt nhớ — có lần, tôi viết trong cơn mưa.

Chữ còn chưa kịp khô, đã hòa vào nước mưa và máu, nhưng tôi vẫn giữ lại.

Vì đó là lời tôi viết cho người đàn ông duy nhất mà tôi yêu.

Một buổi chiều cuối thu, lá vàng rụng khắp lối đi, trời nhuộm một màu mật ong trầm ấm, tôi gọi Thiên vào, dặn con ra sau vườn hái cho tôi một nhành cúc trắng.

Khi con đi, tôi mở chiếc hộp gỗ năm xưa — nơi những lá thư ngủ yên, chiếc lược ngà nằm lặng lẽ dưới cùng, đã ngả màu thời gian.

Tôi viết bức thư cuối cùng cho Victor.

Bằng tất cả những gì còn sót lại trong lồng ngực rỗng đau, tôi viết:

________________________________________

"Anh Victor,

Em đã già rồi…

Nhưng trái tim em vẫn non nớt như thuở hai mươi lăm tuổi — khi anh nắm tay em lần đầu giữa chiến hào.

Em đã giữ lời hứa: Không yêu ai khác.

Không khóc nữa.

Và sống tiếp.

Thiên là món quà anh gửi lại.

Mỗi khi con gọi 'Mẹ ơi', em lại nghe như anh gọi tên em bằng giọng trầm ấm, pha chút tiếng Việt ngọng nghịu.

Em sắp được gặp lại anh rồi.

Nếu có thể, xin hãy đến đón em.

Bế em lên — như ngày xưa anh từng làm.

Để em không phải đi một mình trong giá lạnh.

Nhung của anh — mãi mãi."

______________________________________

Tối đó, tôi thiếp đi.

Không còn cảm nhận được ống truyền, máy thở, hay ánh đèn trắng lạnh lùng của bệnh viện.

Tôi thấy mình trẻ lại — trong bộ áo dài lụa trắng, tóc xõa ngang vai, gương mặt căng tràn sức sống.

Tôi đứng giữa cánh đồng lau bạt ngàn.

Gió thổi nhẹ, hương cỏ quyện với nắng chiều như một bản tình ca cổ xưa.

Trước mặt tôi, Victor đang đứng đợi.

Quân phục anh vẫn nguyên vẹn như ngày nào, mái tóc bạc ánh lên giữa sắc trời ráng đỏ.

Anh mỉm cười, đôi mắt sâu lặng như hồ nước mùa thu.

Không nói một lời.

Tôi bước tới, trái tim bình yên tuyệt đối.

Anh dang tay.

Và rồi — như ngày ấy — anh bế tôi lên, nhẹ nhàng như đang nâng một giấc mơ.

“Đừng khóc nữa, anh thương…

Em ngoan nhé.

Mình về nhà thôi.”

Gió cuốn lên.

Cánh đồng lau nhòe dần trong mắt.

Những chiếc lá thư xưa bay theo gió, lấp lánh trong ánh hoàng hôn như những cánh bướm lặng lẽ.

Dẫu không bao giờ có người nhận…

…nhưng tôi biết, từng con chữ ấy — anh đã đọc hết trong tim.
 
Back
Top Bottom