Bóng chiều dần trôi xuống nhường chỗ cho phố đêm Sài Thành lên đèn, hạ bớt cơn nắng gay gắt bao trùm cả ngày hôm đó.
Quận 9 vào thời điểm này vừa mới tách rời, vẫn là khu ngoại thành Sài Gòn rộng mênh mông, đất bãi bờ sông, cỏ bông lau cỏ nước dại mọc um tùm.
Khung cảnh chung quanh có cái buồn mang mác của một nơi hẻo lánh, ít họp chợ.
Đi sâu vào trong con hẻm nhỏ trong cái quận thưa dân, hai bên đường có hàng cây bàng xoè bóng rợp mát.
Lúc ấy, có chàng thanh niên tuổi đôi mươi, dáng vẻ phờ phạc vừa lật đật xuống taxi.
Hai tay xách đống hành lí nặng chịch xuống xe bus, vội vã in dấu giày nhả đế bước trên con đường mòn dẫn lối về nhà.
Nam là 1 cậu thanh niên ngoại hình cũng như bao chàng trai khác, ấu thơ được cha mẹ cưng chiều đòi gì được nấy, ít lao động nên tính cách thích rong chơi lêu lổng, xài tiền hoang phí.
Kinh tế gia đình trọng yếu cũng chỉ phụ thuộc vào hàng cơm tấm lai rai cả ngày tới khuya nên cũng không khá giả là mấy.
Đến trường báo điểm danh hết lớp 12, chàng trai trẻ nghiễm nhiên thi rớt đại học, Nam ở nhà phụ công việc cho bố mẹ, sáng đi chợ, chiều nướng thịt.
Dịp may hiếm có, hắn được ông chú ruột bên Mỹ, mời sang chơi, tiện thể dẫn đi du lịch tham quan đây đó.
Ông không có con nên rất mong đợi người kế nghiệp.
Sau 1 tháng cạn tiền mang sẵn trong túi, Nam không gia nhập xưởng đi làm như đã hứa với ông chú, mà đặt vé máy bay trở về Sài gòn vì bạn đồng trang lứa gọi fone về.
Tên làm biếng đưa tay xoa cái bụng đang đói, réo ùng ục lại còn phải xách chiếc vali đi gần 1 cây số nên thân người bộ hành mồ hôi cứ vã ra như tắm.
Đi đến một quán phở hắn chợt dừng lại.
Chàng thanh niên ngước cổ để ý đến tấm bảng hiệu quán phở bò Hà Nội và cây bưởi đã chết héo, lá rụng gần hết đứng chơ vơ, xoè nhánh ra như bàn tay bị sét đánh.
Lúc ấy, có hai con quạ đen đậu trên nhánh cây vừa tung cánh bay lên kêu oang oác.
Một con to và một con nhỏ, màu cánh lông đen thẫm, đôi mắt con quạ dù nhỏ như hạt đậu nhưng hắn cảm nhận nó đỏ rực như hòn than đang sôi sục.
Đứa con trai của chủ tiệm đi vắng chỉ hơn tuần trăng, mà khi quay trở về khung cảnh chung quanh đã biểu hiện thay đổi khác, lẫn chút dị thường.
Nam đưa mắt nhìn chung quanh không gian đã bám đầy bụi, đồ đạc trong quán đã không cánh mà bay.
"Chẳng lẽ ông bà đã sang quán trả mặt bằng, chuyển đi nơi khác chăng?
Hắn tự hỏi.
Trước mắt Nam quán phở của gia đình giờ này chỉ còn lại cái sân trống không hoang lạnh tiêu điều.
Nam hồi hộp trong lòng hơi lo lắng, cánh tay hắn nhấc bổng cánh cửa hàng rào làm bằng dây thép bước thẳng vào trong.
Mảnh đất này lúc đầu được chủ sở hữu lợp chòi lá dân dã để bán cà phê dăng võng cho khách đi đường, sau mấy lần ế ẩm đổi chủ tới lui thì mảnh đất được vợ chồng Bàn mua lại, quyết định xây thêm bức tường gạch, kinh doanh phở buổi sáng, tối bày thêm quầy cơm tấm thịt ba chỉ nướng kiếm khách lai rai.
Gian nhà trước lợp ngói làm không gian tiệm.
Vài ba gian phòng dựng bằng ván mỏng phía sau, làm chỗ tá túc cho gia đình Bàn và nhân viên.
Mái tranh trước hiên mưa gió lâu ngày mục nát rụng gần hết, trời mưa nước dột đôi chỗ.
Cuối dãy phòng là bãi đất hoang chi chít cỏ dại nước, mọc um tùm lan man ra đến bờ sông.
Nam mệt mỏi đặt chiếc balo xuống đất.
Cậu đi thêm mấy bước tiếp xúc với hơi sương chợt thấy rùng mình, không chỉ vì không gian thiếu ánh sáng mà cảm giác ớn lạnh, nổi gai ốc trên da chợt bủa vây lấy cả người cậu.
Một mùi hôi thối không biết từ đâu thoang thoảng theo gió bay vào.
Nam cố xua đi những ý nghĩ u ám đang hiện diện trong đầu, hớt hải cất tiếng gọi lớn :
- Mẹ ơi,...có ai nhà không?
Con trai của mẹ mới về đây.
Mẹ!
Gọi đến mấy lần nhưng ko nghe tiếng đáp trả, hắn lại nghĩ :
"có thể bố mẹ đã chuyển nhà đi chăng?.
Nam phân vân tự hỏi.
Trong không gian 1 màu đen thẫm, chợt có tiếng sấm làm Nam giật mình.
Cơn gió lạnh buốt thổi ngang tóc gáy và trên cao mây âm u kéo đến xối xả xuống nền gạch đỏ một trận mưa rào.
Cái nóc nhà bị dột đôi chỗ nước nhỏ xuống tí tách, tràn ra sàn từng vũng nhỏ
Chiều Sài gòn lúc nãy mới còn nắng đậm vậy mà chỉ một lát sau mưa giông kéo đến.
Thời tiết lại diễn biến thất thường.
Mưa trút nặng hạt hơn và luồng gió tạt ngang làm chiếc mái hiên chao đảo.
Không biết phải do cơn đói đang hành hạ hay đôi mắt quáng gà hiện mơ hồ mà trong màn mưa kèm gió ríu rít đó, Nam nheo mắt thấy 1 cô gái trẻ tuổi, mặc chiếc áo mưa rách màu trắng đục, chân đất không mang dép , bước đi thật chậm, lầm lũi trong không gian tối om ở phía bên hông quán cách chỗ Nam đứng vài mét, tiến ra sau hông nhà.
Tuy trên người có đội áo nilon nhưng do mưa lớn, thân thể của cô gái trẻ ướt sũng, làn tóc rối bị gió đưa lay lắt trên khuôn mặt.
Anh giơ tay vẫy cô gái muốn hỏi chuyện thì lạ thay, dưới chân có sức mạnh vô hình ôm ghì bước chuyển động.
Bóng cô gái vừa mất hút, tiếng chuông điện thoại trong túi đổ chuông làm Nam thêm cú giật mình.
Màn mưa và gió lùa làm áo của Nam dính nước mưa lạnh buốt Cánh tay hắn run run, móc fone từ trong túi quần ghé sát tai nghe .
Nam vui như mở cờ trong bụng bởi vừa nhận ra giọng của mẹ mình :
- Con trai cưng, về nước chưa?.
Thế mày xuống xe hồi nào?
Sao không báo tao?.
Về thuê khách sạn ở tạm.
Ít hôm tụi tao vào.
Nam hí hửng như reo:
- Con vừa về ạ !
Đang đứng ở quán nhà mình, mà bố mẹ đang về quê sao?
- Ơ, Mày bảo sao?
Bà mẹ thảng thốt hỏi
Sóng điện thoại chập chờn gây ra tiếng rít..
(rẹt rẹt..)
- À thì...
Anh con trai định phân trần thêm mấy câu, thì điện thoại nhấp nháy vài cái rồi màn hình báo hết pin.
Hắn vỗ vỗ vài cái vào tấm pin chai do chơi game cả ngày, biểu cảm rất bực mình.
Cả người uể oải do say xe, muốn ngồi xuống chiếc chõng tre bị mối ăn, nghỉ lưng 1 lát.
Nhưng dường như có 1 sức mạnh vô hình kéo chân Nam đi sâu vào trong hơn.
Có tiếng khóc nho nhỏ rên rỉ lẫn tiếng gió rí, càng chăm chú nghe càng rõ hơn.
Không gian chung quanh im bặt một cách lạ lùng.
Chợt cậu thấy một bóng người đi lại thấp thó trong buồng ngủ kế bên phòng cậu.
Có ai trêu đùa mình chăng?
Nam lại tự hỏi.
Từ bé đến lớn Nam là người bạo gan ấy vậy mà hôm nay, ngay cái không gian mà cậu vừa rời đi mười mấy ngày sau đã ám màu âm khí kinh dị.
Chung quanh Nam ễch ương và cào cào nhảy tứ tung, mùi hôi ẩm thấp như nhà để lâu ngày không có người ở.
Trời tối lắm, chàng thanh niên nheo mắt mò mẫm tìm kiếm chung quanh do trí tò mò, cặp mắt quáng gà thấy cái bóng đen như chùm mền rồi thoáng chốc lao vút vào phòng.
Nam dạo bước đến để tra hỏi.
Lúc tới gần, bóng người tự dưng lại biến mất, không có hề một dấu chân in trên sàn.
Chợt có sức mạnh thôi thúc đôi chân Nam bước vào phòng.
Quả nhiên khi cánh cửa vừa mở toang ra, cảnh tượng kinh hoàng mà cả đời Nam chưa bao giờ chứng kiến xuất hiện thình lình ngay trước mặt.
Một cô gái treo cổ tự vẫn trong tư thế thương tâm, xác đã khô queo.
Khuôn mặt nạn nhân xám ngắt, trông đến u buồn.
Nam kịp nhận ra đây là Mẫn, người phục vụ làm mướn trong nhà mà Nam vẫn hay trêu đùa chọc ghẹo.
Như việc oan ức gặp được người thưa chuyện, máu tử thi ngay lúc đó ứa ra hai bên tai, lưỡi thè ra trông quá tội nghiệp, bất hạnh cho một mảnh đời cùng khổ.
Nam nghẹn ngào:
- Ôi giời đất !
Quỷ tha ma bắt em tôi, Mẫn ơi!
Làm sao mà ra nông nỗi này cơ chứ?!
Nam dùng hết sức của cơ thể từ từ đỡ cái xác xuống, anh vội vàng kiếm cái chiếu manh đắp tạm cho người nằm xuống, với tay lên bờ tường quơ lấy chiếc dù che bung ra, nhanh chân chạy qua nhà gần đó, cách quán của Nam một ngôi nhà khóa cửa và 1 bãi đất hoang.
Đó là nhà bà hàng xóm để cầu cứu.
Trời mỗi lúc mưa càng to hơn, gió lùa mạnh làm bật ngã cả chiếc dù, tạt làn mưa vào chiếc sơ mi cổ tay ngắn và quần jean đen Nam đang mặc
Vừa đánh tiếng kêu ngoài cổng bà hàng xóm, con Mực to đùng nhào ra sủa inh ỏi, nó lùi lại gầm gừ trông rất hung dữ.
Lạ thay là con chó thấy chủ của nó trở về không quấn quýt nhận chủ mà sắc thái lại trông rất oán hận, người nó có vết thương đôi chỗ.
Nam tiến lại gần giơ tay thân ái định vuốt ve nó thì bốn chân nó lùi lại.
Miệng nó nhe hai hàm răng hình như vừa dài thêm một chút.
Nam rất ngạc nhiên vì thường ngày anh và chó ít khi giận dỗi, càng gọi tên nó thì nó lại càng sủa lớn hơn.
Tuy hơi thất vọng nhưng không có thời gian quan tâm đến nó.
Nghe tiếng đập cửa và chó gầm gừ ngoài cổng dưới giàn thiên lí, bà hàng xóm bỏ dở việc đon đả chạy ra nói lớn:
- Ủa ai vậy?
Có chuyện gì hả cậu,từ từ tôi mở gì mà la toáng lên vậy?
Bà Năm đang cuốc cỏ làm đất sau vườn, vun mấy luống chanh.
Bà xách cả cuốc đi thẳng ra ngó trông có đứa con nít nào hái trộm ổi non hay không.
Bà vừa đến hông nhà thì thấy Nam mặt mày tái xanh, bà thả cuốc đon đả đi tới.
- Dì ơi, Dì Năm ơi, tội nghiệp con bé giúp việc dì Năm ơi, nó thắt cổ chết trong phòng con rồi.
Cô chạy qua gấp xem còn cứu đc ko?
Vừa dỏng tai nghe, sắc mặt bà cũng sắp phát hoảng theo cậu Nam nhưng dần trở lại điềm nhiêm
Bà lấy cây roi vụt cho con chó 1 cái nhẹ rồi đuổi nó vào trong nhà, nó kêu ăng ẳng như oan ức lắm chạy ra sau hông nhà mất hút.
Bà vặn vòi rửa tay, xoa lên quần và mời Nam vào chơi.
Nam thấy ngạc nhiên lắm khi thấy dáng vẻ từ tốn của bà, không có phản ứng vội vàng của 1 người vừa nghe tin dữ.
Bà thong thả mở cổng mời khách vào nhà, ngồi xuống sạp gỗ dài, lấy khăn trên giá phơi đồ cho Nam lau mặt.
Bà Năm chồng chết khi đi đánh trận, hai đứa con đi ra nước ngoài làm ăn.
Thi thoảng vẫn điện tín và chu cấp cho mẹ già sinh hoạt.
Bà Năm một mình không chồng xa con hằng ngày tụng kinh niệm phật.
Sau vài tiếng lễ lạy bà xắn tay vào chăm sóc vườn cây ăn trái.
Gia đình Nam dăm bữa nửa tháng vẫn nhận trái cây từ xanh đến chín và rụng gốc cây bà mang sang cho.
Bởi vậy tuy là hàng xóm chung quanh nhưng riêng Nam rất quý bà.
Nam để ý trong căn phòng giản dị, thơm mùi trầm, có bước tượng Quán Thế Âm bằng đồng sáng bóng.
Không những bà ăn chay mà đồ chay bà cũng ăn rất kham khổ.
Nam còn nhớ tháng trước bà gọi Nam qua bưng một quả mít tố nữ to gần bằng cái mâm đồng đã chín rục bên trong vừa rớt trên cây xuống.
Nam giơ tay đỡ chén trà từ chủ nhà rồi ngồi nghe Dì Năm hỏi thăm.
Bà nhoẻn miệng cười nói :
- Nam vừa bên mĩ về đó hả con ?
Chà được đi du lịch khoái dữ bây, bữa nay về có khác à nghen.
Rồi về chừng nào lấy vợ đây?"
Nam chau mày gắt nhẹ :
- Nhưng mà để cháu về chở e nó đi nhà thương đã.
Hay giờ báo công an hả dì?
Bà ngờ ngợ ra sự tình, tường thuật cho khách nhà bên nghe:
- Để dì kể con nghe, con đi được mấy ngày thì ở nhà xảy ra chuyện.
Bà ngập ngừng ghé sát tai Nam nói nhỏ câu chuyện đang dang dở:
- Cô cũng không biết thực hư nó ra làm sao, nhưng mà cô nghe người ta nói là mấy hôm trước nó hiện về.
Rồi sắc mặt bà tím tái, giọng nói không ra hơi
- Cô nghe ta kể lại, cô mới tủi tủi chạy qua hỏi dò, thì cha mẹ con nói là con bé nó về quê rồi.
Cô nghe người quen thấy nói vậy chớ cô cũng không có nhìn thấy gì hết trơn á.
Bà thở dài
Hôm đó bà đang cuốc đất tưới rau như thường lệ thì có ông chú dân quân hớt hải chạy sang báo tin có người thắt cổ trong quán, bà quăng mạnh cái cuốc vào luống đất rồi cùng ông chạy sang xem sự tình, nhưng tới nơi thì chỉ thấy căn phòng trống không, không có cái xác nào cả.
Bà Năm ngoài mặt tạm an tâm nhưng trong lòng cảm giác có gì đó không đúng vì không thấy con bé giúp việc sang chào từ giã.
Bà đặt miếng cam đang xé vỏ dở xuống cái khay rồi tường trình tiếp :
- Tội nghiệp con bé, mới có mười mấy tuổi đầu mà thay cha thay mẹ đi mầm ăn, phiêu dạt.
Thì lúc trước quán còn bán thì lâu lâu cô cũng ghé mua bún tươi.
Con bé mang bún qua cho cô.
Bà nhỏ 2 dòng lệ :
- Mô Phật, tội nghiệp người nhỏ như que củi khô.
Bữa cái ba mẹ mày dọn đi.
Dị là từ đó dì hổng thấy nó qua chào từ giã đi cái im re à, cũng không dòm thấy ai nữa hết trơn."
Nam lặng người suy nghĩ.
Vậy hoá cậu vừa gặp hồn ma chăng.
Cậu đứng lên định thần đi mấy bước, đầu óc quay cuồng, hai bàn chân tê cứng loạng quạng, phút chốc lăn đùng ra sàn nhà, ngất lịm.
Gia đình Nam từ Bắc di cư vào Sài thành làm ăn sinh sống từ những năm 2009.
Thoạt đầu ông chồng làm ở lò mổ lợn, còn bà mẹ thì làm tổ trưởng công nhân cho 1 xưởng dệt, vào lúc gom góp được chút vốn, thấy dân miền tây mở quán cơm tấm đắt khách quá, vợ chồng Bàn mở chung 1 tiệm phở Bắc và cơm tấm, bắt đầu kinh doanh kiếm lời.
Bản tính cả 2 vợ chồng rất tiết kiệm, hà khắc với kẻ ăn người ở, tranh thủ bòn rút lương tháng của nhân viên những khi họ lỡ tay làm sai.
Người buồn kẻ khóc.
Bởi vậy quán xá người làm ra vào như cơm bữa.
Một năm nọ, vợ Bàn bỏ ra 500 ngàn đến môi giới bên dịch vụ việc làm thuê được cô bé Mẫn, bắt xe ôm cho nó về làm công.
Vừa bưng phở vừa giúp việc nhà hầu hạ hai vợ chồng đc 1 năm, thấy con bé tay chân lanh lẹ lại lễ phép thưa gửi cả chủ lẫn Khách nên cả 2 vợ chồng giữ nó lại làm.
Tuy ngoài mặt cười cợt, tỏ ý hứa hẹn vì lúc đó quán xá đang thời huy hoàng nhưng trong lòng họ lại có ý đồ riêng.
Ông chồng có máu dê cụ.
Nom Mẫn xinh xắn, da trắng ưa nhìn gã tìm cơ hội để gỡ gạc đủ thứ
Vào hôm trưa nắng gắt, gã bảo nhân viên phục vụ bưng nước pha với lá bưởi vào phòng riêng để rửa chân.
Tranh thủ con bé đang khom người bưng chậu nhôm, tay phải gã liền tuột váy nhân viên, dùng lời ngọt ngào gạ gẫm, tay trái gã ôm cứng để mồi chài các kiểu, trong đầu gã coi người thiếu nữ như nô bộc.
Nhưng con bé vốn là gái quê chân chất nên xô gã té nhào, lảng tránh thái độ kệch cỡm của gã.
Con bé mếu máu xin ông chủ quán giữ tự trọng.
Gã sợ tình địch sẽ la toáng lên đánh thức bà vợ dậy nên gã tát cho Mẫn một cái rõ đau rồi hậm hực đi ra sau chuồng, bắt heo sữa con chọc tiết để chuẩn chốc lát đem quay than hồng giao cho 1 gia đình vừa có người mất.
Một người 1 heo truy đuổi lòng vòng trong chuồng gần nửa tiếng mà chưa ngã ngũ.
Gã phải réo tên cả con ông đang mân mê chiếc Nokia chơi game.
Hai chân Ông Bàn dính phân heo xông thẳng vào phòng trên tay cầm con dao mổ làm thằng bé gần đứng tim.
Nam thả Nokia xuống giường và hùng hục cùng thằng cha cầm dùi cui ra trút giận lên con heo sữa cuối cùng trong chuồng.
Khi bà vợ cầm cái xô ra để chuẩn bị đựng tiết, bà chưa kịp hả họng ra chửi Mẫn đang run lập cập vì nhìn cha con lão đánh tới tấp vào đầu heo thì chợt chiếc dùi cui trong tay thằng con, văng vào cái xô bà vợ đang cầm trên tay làm bà mẹ thất thanh té ngã.
Ông Bàn tay phải cầm dao điên tiết chém ngang cổ con vật, làm máu me và não heo văng tung toé lên mặt và chiếc áo cũ của người giúp việc.
Nam nhe nanh cười khoái chí, ông bố vẫn chưa hả giận giáng 1 đòn chí mạng cho con vật đang nằm dài co giật, lìa đời về bên kia thế giới.
Cuộc đời giết mổ, bán từ da đến xương động vật êm đêm cứ thế mà trôi.
Mỗi lần giết thịt lấy tiết canh cho khách lai rai, mẫn lại kéo váy ôm mặt khóc.
Bà vợ đứng kế bên nhìn Mẫn và thằng chồng như con hổ đói nên gã không dám ngước lên dù đã phanh xong xác lợn.
Sự lén lút rình mò làm con người sinh tánh thú, gã đâu dễ kìm nén bản tính.
Có hôm, gã đạp mạnh cái xô, nhào tới gỡ gạc khiến nước văng tung toé lên mặt người làm.
Con vợ gã đã đánh hơi được, nổi máu hoạn thư.
Cô vợ cay đắng tru tréo :
- Ối làng nước ơi, có ai ngu như tôi không chứ lị, đưa một con nhà quê về giúp việc, tưởng nó hiền lành tốt tính.
Ai dè nuôi ong tay áo trong nhà.
Ối giời đất thánh thần thiên địa xuống đây mà coi nè.
Cái thằng chồng phản bội.
Cơm no bò cưỡi còn muốn trăng hoa..
Sao số tôi khổ thế này cơ chứ !
Huhu
Ông chồng mặt đỏ như Trương Phi xách con dao mổ lợn, trừng mắt hằn lên những tia máu, chĩa thẳng con dao bén vào mặt bà vợ :
- Con chó kia, con đĩ thổ tả voi giầy ngựa xéo, nằm bờ chết bụi kia !.
Mày bảo ai lăng loàn trong cái nhà này đấy hả?
Con đĩ nào à tối tối đi nhảy nhót trong vũ trường với mấy thằng xi đa đấy hả?
Mày có câm mồm không, ông chọc tiết mày luôn bây giờ!.
Gã thở hồng hộc
Con trai ông lúc đó đang là học sinh trung học, đi học về đang nằm mơ màng trong phòng, nghe tiếng ồn ào, mắt nhắm mắt mở mếu máo gọi cha mẹ.
Nam khuyên can không được, giật lấy con dao trong tay cha mình dí sát vào cổ đe doạ tự sát.
Ông Bàn biết tính con hay chơi liều nên hoà hoãn.
Vợ Bàn không thèm đay nghiến nữa quay ra quầy xắt thịt bò tảng vào tô, chan nước lèo.
Mẫn đứng đợi tại quầy nhanh chân bưng ra cho khách.
Thực khách xung quanh trợn tròn mắt xem cảnh nhân thế.
Một bàn mấy ông đang say sưa bên bát xí quách bỗng dưng nhìn nhau cười khà khà, khách chung quanh ai nấy ngán ngẩm khi chứng kiến vợ chồng quán phở, xích mích cãi nhau như cơm bữa.
Một ông bố nách con lên hông ôn tồn, khuyên nhủ cả hai người:
- Vợ chồng có lúc cơm sôi canh cặn vào nhà đóng cửa dạy nhau.
Anh chị đừng có la toáng lên mà mà khổ con khổ cái.
Gã gân cổ lên đáp :
- Cái loại đàn bà này đêm nào nó cũng đi đú đởn với trai xong gần sáng lại vào sòng đánh bạc.
Tôi hỏi anh chư tiền tôi cặm cụi làm ăn nó đốt hết vào sòng mà nó còn trách tôi là lăng loàn mạt kiếp"
Bà vợ gào lên điên tiết chửi thẳng vào mặt thằng chồng
- Úi giời ơi, cái ngữ súng không còn đạn mà bày đặt trăng hoa gái gú.
Ông đừng có mà vạch áo cho người xem lưng nha.
Tôi là tôi biết ông đi với con nào tóc xanh mỏ đỏ rồi nha...
Ở nhà thì sao hả ?...
Bà vợ thốc váy quay qua chỉ thẳng vào mặt nhân viên đang lấy tỏi ngâm cho khách.
Cuộc cãi vã diễn ra chừng nửa tiếng mới xong..
Ai nấy ngán ngẩm úp mặt xuống tô phở ăn nhanh rồi về.
Họ đến đó cũng vì mến con bé phục vụ chào đón chu đáo vui vẻ, chứ thức ăn của tiệm và giá cả ông Bàn đưa ra cũng tương đương với giá trị trường lúc đó.
Mành vào làm được 2 năm thì tình hình quán có vẻ xuống dốc, quán ế khách dần vì dân thành thị đã ngán ngẩm với cơm tấm sườn 2 trứng mọc lên như nấm.
Vợ chồng Bàn cũng không buồn nhếch mép cãi nhau.
Nam đã học xong cấp 3 nên được chú Tâm làm visa đón qua bên Mỹ đi du lịch và kiếm việc làm.
Đây có thể là phước báu người đời trả lại khi vợ chồng gã tạo công ăn việc làm chăng?
Bà hàng xóm vào phòng lấy gối kê đầu cho Nam, xoa dầu gió 2 bên Thái Dương và dùng ngón cái ấn mạnh xuống sống mũi.
Lát sau, Nam tỉnh dậy, buồn rầu hỏi :
- Thế rồi sao nữa hả dì ?
Bố mẹ con á
- Mấy ngày trước cũng thấy khách ghé chơi rồi quán đóng cửa, im re đến bây giờ.
Cha mẹ con cũng biền biệt đâu mắt tăm hà.
Bà hàng xóm lại dâng trào nước mắt bà sụt sùi nói với Nam :
- Cô cũng muốn qua đó thắp cho nó nén nhang mà chưa đi được, cô coi nó như người thân quen á con.
Về quê mà cũng không nhắc cô tiếng
Bà không muốn nhắc nhớ đến quá khứ, nên đứng dậy đuổi khéo khách
- Vậy thôi con ngồi chơi nghen, cô làm chút chuyện.
Bà hàng xóm bước vào phòng riêng lần chuỗi hạt tụng kinh.
Nam ngồi 1 hồi lâu nghĩ ngợi vớ vẩn rồi lần mò sang lấy hành lí để đi mướn phòng khách sạn.
Trời đã tạnh mưa nhưng cảm giác ớn lạnh kinh hãi ban nãy vẫn xâm chiếm tâm trí Nam.
Lâu lâu Nam có giúp đỡ người làm chẻ củi đập thịt nên tình cảm 2 đứa gắn bó với nhau như anh em.
Nam cũng hay bày trò trêu đùa Mẫn đến khóc tức tưởi.
Anh đến bên góc tường nhỏ nơi có đặt 1 bát nhang đã nguội lạnh đốt cho cô gái xấu số 3 nén nhang, khấn biệt người quá cố.
Bát nhang đang lên khói bỗng phụt thành lửa.
Nam thấy không nên nán lại lâu nữa nên xách hành lí ra đường đón taxi về khách sạn.
Con mực từ đâu lượn lờ đến gần chỗ Nam gầm gừ như muốn nói với Nam điều gì đó.
Ánh mắt nó trông rất đáng sợ.