Cập nhật mới

Khác • [VietChi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
359402103-256-k21950.jpg

• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Tác giả: San_khung
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-Ko sỉ nhục hay lăng mạ bất kỳ quỗc gia nào!

-Sẽ có vài tình huống là thật còn lại thì có thể phi logic
-ViệtChi (Việt Nam top, China bot)
-ko thích = out
-cốt truyện khá nhảm
Tác giả chỉ là con nai vàng ngơ ngác trong việc viết văn chương, có j đóng góp ý kiến cho t/g bớt quê=)
sẽ có vài couple phụ khác
*Có nhận đơn*



xuyênkhông​
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 1


Tác giả: San_khung

Lưu ý: Từ ngữ mất kiểm soát, có thể gây khó chịu

-----------------------------

-" Này, lát đi với ta tới chỗ này đi, bảo đảm ngươi sẽ thích thú cho mà xem!"

- Ame

-"Xin kiếu, tôi đã thực sự đã phát ngán khi thấy cậu rồi"- China

Đúng, gã ngán tới mức muốn nôn tới nơi rồi đây này.

Mấy ngày nay, chả có ngày nào là bình yên đối với y cả, vào nhưng cuộc hợp của các nhân Quốc, gã luôn là tâm điểm của việc chỉ trích, chậc... muốn trách thì trách lũ chính phủ ấy, lôi gã vào làm gì, gã chỉ là một nhân Quốc tượng trưng cho một đất nước nào đấy thôi, gã hoàn toàn bị oan nhưng nỗi ức này ai thấu được đây?

Gã từ chối và bỏ đi thật nhanh, gã không muốn ở nơi này thêm giây phút nào nữa, gã muốn về nhà!

Ông trời cũng hiểu điều đó, nhưng riêng một kẻ thì không

Hắn ta đã bám theo gã từ khi gã vừa bước ra khỏi trang viên rồi, vì hôm nay gã mệt đến nỗi không lấy nổi cái điện thoại ra gọi cho người tới rước về nên đành đi bộ về vậy, dù gì đi bộ cũng giúp cho gã thư thái đầu óc hơn, nhưng có lẽ là gã đã lười không đúng thời điểm rồi.

Vừa đi vừa ngân nga, mọi vật cảnh xung quanh thật yên tĩnh và đi kèm theo combo khuyến mãi là....vài tên cướp.

Vâng, tác giả không ghi sai đâu, chỉ là "vài" tên cướp đang lẻn theo sau y thôi, kế hoạch của bọn cướp như sau *cx giống như bao bọn cướp khác thôi*: cướp của rồi phi tang nhân chứng vật chứng là xong.

Mà bạn biết không, võ công của China không phải hạng vừa, coi mấy bộ phim kiếm hiệp của Trung Hoa thôi là cũng đủ hiểu rồi, mấy anh nam nhân vật chính bay qua bay lại búng tay một cái thì địch thủ đã bay xa 7799 mét rồi.

Thật may cho bọn cướp, mấy ngày gã rất mệt, chả còn sức mà bay như mấy ộp pa trong phim nữa, đến cầm điện thoại còn không nổi thì bay cái nổi gì, sau đó một tên cướp nhào tới hòng đoạt lấy mạng y, gã nhắm mắt thật chặt và mong sao một vị cứu tinh nào đó sẽ bay tới như một siêu anh hùng và cứu y.

Mọi thứ xung quanh diễn ra thật yên tĩnh cho đến khi một giọng nói cất lên-

-" Xin chào ngài cường quốc đáng mến của tôi ơi"-???

Gã mở mắt và bây giờ xung quanh gã là một căn phòng trắng tinh, dưới sàn còn có nước chỉ ở mức gót chân nên không lo chết chìm, còn mọi thứ thì vẫn diễn ra thật bình thường cho đến khi những chuyện xảy ra tiếp theo, giọng nói ấy lại cất lên một lần nữa khiến gã bất giác nhìn về phía âm thanh phát ra-

-" Tôi ở đây thưa ngài"-???

...

Gã chẳng biết phải nói gì bây giờ nữa, trước mắt ngài đây, là một trái thanh long, và...nó đang bay?.

-------------------------------------------------------------

Cre idea: sưu tầm từ những bộ truyện china xuyên không khác
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 2


LƯU Ý: có sử dụng ngữ mạnh, gây khó chịu

---------------------------------------------

Một trái thanh long đang bay?

Bạn sẽ không tin đâu và dẹp ngay cái suy nghĩ đến cái lời bài hát "Lần đầu tiên..." nào đó đi.

Không cần nói bạn cũng hiểu bây giờ khuôn mặt gã biến dạng méo mó đến mức nào, nếu đã cho gã chết hay xuyên không gì gì đó thì cũng phải cho gã gặp một thứ gì có hình dạng giống con người chứ!

Đã chết oan rồi còn gặp phải một thứ người không ra người, trái không ra trái, biết nói đã vậy còn biết bay!?

-"Ngài sao vậy?

Mặt của ngài méo mó hết cả ra rồi kìa, bộ nhìn tôi lạ lắm sao?"

-???

-"không những lạ mà còn...- thôi dẹp qua một bên đi, nói tóm lại ngươi là ai và đây là đâu"-China

Trái thanh long nghe xong thì cười phá lên, nó cười như vừa trốn được ra khỏi trại vậy- vâng, một trái thanh long đang cười,

thậm chí cười rất to đến mức bị sặc, sau khi ho và phun ra một đống hạt thanh long do trận cười điên dại lúc nãy, nó mới bắt đầu ân cần giải thích:

-"Tôi là hệ thống 007, trước khi ngài bị đâm tôi đã xuất hiện và cứu ngài nhưng tôi chỉ lấy được mỗi linh hồn ngài thôi, còn tấm thân ngọc ngà của ngài thì đang ở trong trang viên của WHO, và toàn thân thì bê bét máu"- 007

-"Vậy là ta chết rồi à?"

-China

Trái thanh long lắc đầu:

-"No ,no!

Ngài chỉ đang bất tỉnh nhân sự thôi, chỉ cần ngài xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết mà tôi đưa ra và hoàn thành những nhiệm vụ được giao thì ngài sẽ trở về với thể giới cũ của ngài một cách an toàn"-007

Gã suy ngẫm một lúc rồi lắc đầu ngán ngẫm và buông ra một tiếng thở dài:

-"Thể loại của cuốn truyện là gì, cốt truyện như nào?"

-China

-"Thể loại tình yêu học đường, cốt truyện nói về dàn harem của Tổ Quốc thân yêu-Việt Nam"-007

Gã nghe tới đây là bắt đầu thấy cấn cấn rồi, chợt gã nhớ về những cuốn tiểu thuyết AllNam mà Nekomi đã cho gã mượn, gã nhớ không lầm thì cốt truyện của các cuốn Allnam đều có một điểm giống nhau đó chính là ở trong cuốn tiểu thuyết, China luôn là kẻ độc ác, chiếm hữu, biến thái thậm chí là điên loạn, giam cầm đánh đập....nghĩ tới đây thôi gã cũng đủ sởn cả gai óc rồi, cứ cho là gã ác độc mu mô xảo nguyệt đi nhưng gã thề là gã không giam cầm hay đánh đập gì đó đâu.

Và cuốn tiểu thuyết mà trái thanh long đang nói tới cũng là một trong số đó.

-" Đúng như ngài nghĩ, China ở đây là một gã biến thái và những gì sau đó cũng tương tự như những gì ngài vừa nghĩ"-007

-" Biết ngay mà, khoan!

Sao người đọc được suy nghũ của ta?!"

-China

-" Để tiện cho việc giải đáp những câu hỏi của ngài thôi, tôi đã xâm nhập vào thái dương của ngài từ đầu rồi nên những gì ngài nghĩ xấu tôi lúc nãy tôi đều biết hết rồi cho nên ngài cũng nên cẩn thận đi, ngài nói xấu ai hay thương nhớ ai trong lòng là tôi biết hết đấy, hehe"-007

Gã khá bực đấy, tự nhiên suy nghĩ của bản thân lại bị đoán hết như thế thì chẳng vui tí nào, thế thì còn mẹ gì nữa là quyền riêng tư cá nhân, gã cảm thấy bản thân không được tôn trọng, gã dỗi!

-" Bây giờ không phải lúc dỗi đâu thưa ngài, có dỗi thì dỗi con mẹ tác giả ấy, còn bây giờ tôi sẽ đưa toàn bộ thông tin ở thế giới này cho ngài, ngài từ từ suy ngẫm nhé"-007

Gã phụng phịu, một khi gã đã dỗi là như thế đấy, ngay cả Quing - phụ thân của ngài và cả ba đệ đệ iu dấu - Macau, Taiwan, HongKong của gã cũng không ai dỗ được.

Rồi sau đấy, một bản hệ thống màu hường hiện lên trước mặt ngài

• Thông Tin Nhân Vật •

------------------------------------------------

-Tên: China

-Tuổi: 17

-Cao: 1m75

-Sở thích: Việt Nam, Việt Nam, Việt Nam, Việt Nam, Việt Nam x1000,...

-Sở ghét: tất cả trừ Việt Nam

• Bối Cảnh •

- Vì thích Việt Nam theo một xu hướng quá tiêu cực nên bị mọi người khinh ra mặt.

• Kết Thúc Giới Thiệu •

---------------------------------------------

Gã biết ngay mà!

Thật là tức chết gã mất thôi.

Mặc dù là ở thế giới kia gã có thích Việt Nam thật nhưng chỉ là trên mức thân thiết thôi, thậm chí gã còn là người bị đè ra kia mà!

Gã từ chối hiểu, thậm chí là không muốn hiểu vì sao "China" ở đây lại cuồng Việt Nam đến mức bị khinh ra mặt thậm chí còn từng bị đánh hội đồng mà vẫn một mực theo đuổi cậu theo xu hướng quá tiêu cực?

Gã muốn về nhà, cho gã về nhà đi mà!

Gã muốn khóc tới nơi rồi đây, dỗ gã đi chứ!

-" Đừng hờn dỗi cả thế giới như thế, ngài có mặt tại đây chính là để thay đổi cốt truyện ngài hiểu chứ, bây giờ thì đi thôi"-007

Mọi chuyện xảy ra sau đó thì thật khó tả, chỉ biết là gã đã bất tỉnh một lần nữa và khi mở mắt ra thì gã đang ở trong một căn phòng, đầu và cả cơ thể gã đều nhức nhối, xoa xoa thái dương và nhìn xung quanh xem đây là nơi nào,và gã nhận ra đây chính là căn phòng của nguyên chủ, nhận ra là cũng phải thôi.

Bốn bề của bức tường đều chi chít là hình của Việt Nam, trần nhà cũng không là ngoại lệ, chỉ có mặt đất là không nhưng thay vào đó là một bãi chiến trường hỗn độn.

-" Kí chủ!

Kí chủ!

Ngài ổn không?"

-007

-" Không, nhất là khi thấy một trái thanh long đang bay"-China

- Thôi nào!

Trái thanh long cũng có lòng tự tôn và vẻ đẹp quyến rũ của riêng nó mà, ngài chả công nhận vẻ đẹp của tôi gì cả"-007

-" ta thừa nhận việc đó, ngươi rất "ngon" đặc biệt là người anh em họ hàng của ngươi - mì thanh long, nhưng bây giờ thì ta phải làm gì đây?"

-China

Rồi sau đấy , một cái bẳng hệ thống màu hường xuất hiện trong không trung...

------------------------------------------

《 Nhiệm Vụ 01 》

● Ở gần Việt Nam (kho

○ Nếu thành công: Nhận 1000 vàng

○ Nếu thất bại: Bị đánh hội đồng

○Thời gian thực hiện: 1 ngày

○ Thời hạn: 2 ngày

------------------------------------------------------

Bảng hệ thống biến mất, và rồi trái thanh long, nó bắt đầu cười điên dại như được mùa còn quý ngài cường quốc nào đó đang không vui lắm với chuyện với xảy ra...

-Còn tiếp-

--------------------------------------

1200 từ=)...
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 3


Tác Giả: San_khung

-Lưu ý: Có sử dụng ngôn từ mạnh, mất quyền kiểm soát rối loạn ngôn ngữ

- Ủng hộ truyện nhé -

---------------------------------------------------------

-"Thôi mà ngài China!

Ngài mà không làm nhiệm vụ là sẽ bị đánh hội đồng thật đó"-007

-" Giờ ta hỏi người, bây giờ suất 24h ta cứ lèo đèo theo Việt Nam thì bọn harem của cậu ta có đánh hội đồng ta không?

Ta thà không làm còn hơn!

"-China

-"Nhưng ngài không làm là tôi và ngài đều bị thiệt đấy!

Ngài thì bị hội đồng, tôi thì bị ngài 001 chửi không còn cái quần để đội!"

-007

Chậc..., gã và y đã cãi nhau hơn 30p rồi, người thì mè nhèo trong vô vọng, kẻ thì nằm lì trên giường phản bác kịch liệt.Nhưng nói gì thì nói, Chi nói đúng, có ai khùng tới mất vừa được ban cho một cái mạng được sống thì ngu gì mà không tận hưởng, ai lại đi đâm đầu vào chỗ của tử thần cơ chứ.

Y hết cách, biết không thể nào làm lung lay ý chí của con người đang nằm bẹp trên giường kia, đành phải tung ra chiêu cuối...

-"Nếu như ngài chịu làm nhiệm vụ, tôi sẽ bao ngài đi ăn bằng tiền lương tháng này của tôi, bất kỳ món gì ngài thích!"

-007

Y ngậm đắng nuốt cay buộc miệng buông ra những lời dụ dỗ ngọt ngào, dù biết tiền lương thì chả bao nhiêu - thấy đã lâu mà vẫn không thấy con người kia phản hồi, y đành buồn bã định quay gót đi thì-

//*Bật dậy*//

-" Ta suy nghĩ lại rồi...Ta đồng ý!"

- China

Nói xong gã nhảy ra khỏi giường, vui vẻ tung tăng chạy đi chuẩn bị và để lại một trái thanh long đang ngơ ngác giở khóc giở cười với tình huống trớ trêu vừa xảy ra trong chớp nhoáng.

--------------------------------------------------

Đang trên đường tới trường, gã và y có dừng lại một quán cà phê, gã vẫn chưa tỉnh táo lắm bởi suất 2 ngày liền gã có ngủ được đâu, cứ hết rắc rối này tới rắc rối khác cứ bám theo gã, thì lấy đâu ra thời gian nghỉ ngơi, cầm trên tay tách cà phê vừa đi vừa ngắm thành phố vào sáng sớm, vẫn còn động lại vài hạt sương, bây giờ gã cảm thấy thoải mái hơn nhiều

-"Này "thanh long", ngươi nghĩ sau khi hoành thành nhiệm vụ này ta còn sống nổi với bọn harem của Việt Nam không"-China

-"Tất nhiên là còn rồi,ngài đừng nghĩ xui, hội đồng chứ không phải đánh ghen tạt a-xít hay móc gan rớt ruột phì phèo gì đó đâu."

-007

-" Cảm ơn những lời động viên dư thừa của ngươi, còn bây giờ thì ta phải làm gì?

Ta có biết Việt Nam-cậu ta đang ở đâu mà làm nhiệm vụ?"

-Chin

-" Cậu đang nhắc tôi đấy à?"

- Việt Nam

Gã giật mình quay lại phía sau, đúng như gã đoán, người con trai vừa nghe lỏm được câu chuyện giữa gã và trái thanh long chính là Việt Nam-Nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết đồng thời là người mà China đang tìm.

-" Việt Nam!

Chạy từ từ thôi!

Coi chừng đập mặt giờ!!"

- Đông Lào

Một người con trai khác đang chạy muốn rớt cả tim ra ngoài cũng có dung mạo na ná Việt Nam, đó là em trai của cậu-Đông Lào, tuy là anh em nhưng tính cách thì khác xa, Việt Nam ở đây là một "good boy", còn Đông Lào lại là một "tổng tài bá đạo lạnh lùng", 2 anh em đi đến đâu, bao cô gái phải gục đổ đến đó.

-"Cậu vừa nhắc tên tôi phải không?

Tôi đây"- Việt Nam.

Cậu thấy kẻ kia đang ngơ ngác không một chút lung chuyển nên đành hỏi lại cho chắc, và cậu đã thành công

"......."

-China.

Gã không trả lời, bối rối vô cùng đành liếc mắt nhìn trái thanh long gã đang nắm chặt trong tay để cầu xin sự giúp đỡ và vô tình hành động đó đã thu hút sự chú ý của Việt Nam

-" China?

Cậu đang nhìn ai thế?

Tôi ở đây mà"- Việt Nam

Nếu bạn để ý, bạn sẽ thấy lông mày của Việt Nam có hơi nhíu lại như đang khó chịu việc gì đó, bị "vợ" lơ nên khó chịu chăng??

Không khoan đã, còn chưa gì hết mà vợ gì ở đây.

China-gã cũng để thấy điều đó, đang trong tình trạng khó xử thì Đông Lào chạy tới, phá tan bầu không khí đáng sợ đang bao trùm xung quanh.

Nhưng cũng chả khấm khả gì mấy, khi vừa thấy gã, hắn đã tỏ thái độ không vừa ý lắm, gã vốn nổi tiếng hay đi rình mò Việt Nam- anh trai của hắn, sao đột nhiên nay lại đứng trước mặt, đã vậy còn chả thèm nói lấy một câu, không phải hắn ghen vì gã thích anh trai hắn, hắn chỉ không thích gã ở cái là sao cứ bám theo anh hắn suất thôi

-"Sao lại là ngươi?"

- Đông Lào

-" Tôi chỉ vô tình đi qua đây thôi, tôi định sẽ bỏ đi lâu rồi nhưng nhờ sự tò mò của anh cậu mà bây giờ tôi vẫn kẹt ở đây này"- China.

Gã quyết định không ấp úng nữa, giờ muốn thoát khỏi tình thế chết ngạt này thì chỉ còn cách đối phó vậy thôi

-" Sao hôm nay trông người rất lạ, bình thường ngươi gặp Việt Nam là sẽ "Tiểu Việt oi~", "Nam Nam bé bỏng oi~", sao nay lại trở nên hiền lành ngoan ngoãn thế?"

- Đông Lào

Gã bắt đầu thấy mắc ói rồi đấy, ráng gượng nuốt lại cục nôn xuống rồi bình tĩnh kiếm cách thoát khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt

-" cậu muốn nói tôi sao cũng được, nhưng bây giờ chúng ta cần đi học, sắp trễ giờ tới nơi rồi, tạm biệt!"

- China

Nói xong gã vắt giò lên chạy một mạch không để ý rằng gã đã làm rơi "trái thanh long" mà nãy giờ gã nắm trong tay vờ như là một con gấu bông

-" China!

Cậu làm rơi con gấu bông này!!"

-Việt Nam

Gã không nghe thấy, chỉ lo cắm đầu mà chạy, cậu và hắn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra chỉ lẳng lặng nhặt trái thanh long "nhồi bông" lên rồi bước đi tới trường.

------------------------------------------------------

Sau khi đã cảm thấy an toàn sau cuộc chạy liều mạng, gã mới chợt nhận ra mình đã làm rơi mất con hệ thống, định quay lại tìm thì gã lại khựng lại vì không muốn quay lại chỗ khủng bố đó thêm một lần nào nữa, thôi thì để cho nó tự lực gánh sinh vậy, dù gì nó cũng là hệ thống còn gì.

Bước vào lớp, gã hoang mang cực kỳ khi biết tin giáo viên chủ nhiệm là ngài Nazi đã chuyển chỗ gã qua ngồi cạnh Việt Nam, xung quanh còn là dàn harem hùng hậu của cậu.

Làm ơn tha cho gã đi, gã chưa muốn chết đâu, bây giờ mọi hành động của gã đều bị theo dõi từng chút một, lạng quạng một cái ăn đạn chẳng đùa

Suất cả buổi sáng, gã cố gắng ngồi thật xa cậu ra, và quyết định ngủ một giấc cho qua tai nạn khỏi thật nhanh, nhưng đời không như là mơ đâu Chi à, vừa ngủ vừa bị mười mấy cặp mắt dõi theo thì có ngủ đc không?

Chưa kể Việt Nam còn cố gắng bắt chuyện với gã về việc sáng nay.

007, người đang ở đâu mau tới giúp ta!

Cuối cùng thì tiếng chuông giải lao cũng vang lên, gã tung tăng chạy ngay xuống canten trong niềm hân hoan và hạnh phúc.

Tìm bàn còn trống trong canten vào giờ ra chơi là một chuyện rất khó, nhưng thật may cho gã đã tìm được một cái bàn còn trống duy nhất .

Nhưng rồi chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, gã đang chuẩn bị uống một ngụm cà phê thì chợt mém phun ra hết chỉ vì một giọng quen thuộc đang vang vẳng đâu đây...

-" China cậu đây rồi!!"

-???

--------------------------------------------------

mê muội trước nhan sắc của em:3

Việt Nam: cậu hết thương tôi rồi-

Cre: Tik Tok

• Đây là một video bên tiktok( VietChi) khá là cute nên tôi muốn đem lên đây để chia sẻ cho các bác
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 4


Tác Giả: San_khung

-Lưu ý: Có sử dụng ngôn ngữ mạnh mất quyền kiểm soát rối loạn ngôn ngữ

- Ủng hộ truyện nhé -

--------------------------------------------------------

Gã nhìn quanh, cố tìm chủ nhân của giọng nói mới nãy nhưng giữa chốn đông nghẹt như thế này thì biết tìm đâu cho ra, gã cố gắng vươn ngươi thật cao để dễ nhìn hơn nhưng thật đáng buồn, chiều cao của gã ở đây có lẽ "hơi quá khiêm tốn" so với mức gã cần.

Gã định sẽ từ bỏ việc tìm kiếm nhưng rồi một đôi bàn tay nắm lấy eo gã rồi nhấc bổng gã lên dễ như ăn cơm bữa, còn gã thì boàng hoàng vô cùng, còn chưa kịp định hình việc gì đang xảy ra thì đã bị nhấc lên như một món đồ chơi

-" Đã đủ cao để ngươi nhìn chưa hay cần thêm chút nữa"-??

-" Đông Lào sao cậu lại ở đây!?, khoan đã! bỏ tôi xuống trước!!

"-China

Đúng chính Đông Lào là người đã nhấc bổng gã lên, chuyện phải kể lại từ lúc vừa mới reng chuông giải lao, trong khi Chi đang nhảy chân sáo ngập tràn trong niềm vui vẻ và hạnh phúc thì hắn đã luôn đi theo y, từ lúc y gắp đồ ăn, tìm bàn rồi tới lúc y cố nhảy lên cực lực tìm thứ gì đó, bất kỳ hành động nhất chỉ nào của Chi đều đã bị Đông Lào theo dõi từ sáng tới bây giờ

Hắn bỏ gã xuống từ từ rồi điềm tĩnh giải thích lý do vì sao mình lại có mặt ở đây và tất nhiên là hắn 'xọ cháo' (đọc lái lại)rồi

-"Tôi đang đi tìm quầy nước uống , tình cờ thấy anh cứ đang nhảy lên nhảy xuống, tôi cứ tưởng anh đang muốn tìm thứ gì đó nhưng với chiều cao của anh thì có hơi khiêm tốn, nên tôi lại giúp thôi"- Đông Lào

Gã lưỡng lự một hồi, không biết có nên tin vào lời tên này nói không, lòng người lúc tốt lúc tham - miệng đời lúc dối lúc thành , thực hư lẫn lộn nhưng bây giờ việc gã cần là tìm cho ra chủ nhân của giọng nói nủa quen nửa vời kia, gã đành tạm tin, rồi nhờ hắn nhấc bổng gã lên như lúc nãy để gã tìm lại một lần nữa

-" Ngươi đang tìm ai thế ?"

- Đông Lào

-" Không biết"-China

Gã lạnh nhạt trả lời, thực ra trong thâm tâm China biết bản thân mình đang phải tìm ai nhưng y không muốn hắn biết nên trả lời cho qua loa xong chuyện.

10 phút cũng đã trôi qua, gã thật sự đã từ bỏ việc tìm kiếm, đơn giản là vì gã không có tính kiên nhẫn cao và cũng lo sợ con người đang bế mình lỡ mỏi tay quá rồi ngất xỉu hay bị gì đó là gã phải nuôi cậu cả đời

-" Bỏ tôi xuống đi"- China

-" Không tìm nữa à"- Đông Lào

-" Không, nhỡ như ngươi lăn đùng ra ngất thì ta bao nuôi ngươi cả đời à"- China

-" Sao vậy?

Nếu nuôi tôi cả đời thì chẳng phải anh sẽ có thời gian ở cạnh VietNam- anh trai tôi còn gì"- Đông Lào//cười nhạt//

-* làm như nhà ta dư của lắm rồi hay gì mà nuôi cậu* - China*suy nghĩ*

-" Anh không nuôi tôi cũng được, nhưng..."

- Đông Lào

-"..?..

" - China

-"....-Anh có thể nào ch-" -Đông Lào

-"NGÀI CHICHI!!"

-???

Hắn còn chưa kịp nói xong thì một cô gái có mái tóc đen búi thấp hốt hoảng chạy đến phá tan bầu khi bí ẩn ở đó

-" Ngài Chi!!

Tôi tìm ngài nãy giờ!

Đi theo tôi, chúng ta cần bàn vài chuyện!-" - cô gái

-" Hả?...nhưng tôi có quen cô đâu??"

- China

-" Chuyện đó tôi sẽ nói sau!

Nhanh theo tôi nào!"

- cô gái

-" Này, có chuyện gì thì cũng phải từ từ giải thích, đột nhiên cô từ vũ trụ nasa rơi xuống rồi lại đòi đưa người này đi tự tiện như thế thì khác conme gì bọn bắt cóc trẻ em đâu"- Đông Lào

-" Cậu đừng lo, tôi chỉ mượn người yêu của cậu vài phút thôi, đến một sợi chân kẻ tóc tôi cũng không dám đụng"- Cô gái

-" Người yêu cái móc khỉ nhà cô!

Bọn tôi chỉ vô tình gặp nhau thôi!"

- China

Gã lên tiếng giải oan cho mình, gã ước gì hắn cũng giúp gã vài câu đi chứ tự nhiên bị gán ghép là người yêu nhau thế kia xem có tức không, vậy mà hắn nỡ lòng nào lại đứng yên như trời trồng như thế kia không một chút nhúc nhích nào hai má và tai thì ửng hồng cả lên, wtf??

Cái éo gì thế, thích bị gọi như thế lắm hay gì, cứu gã đi chứ!

-" Im lặng là đồng ý nhé, đi thôi ngài ChiChi đáng yêu của tôi "- cô gái

Thế là cô kéo gã ra ngoài sân để lại Đông Lào vẫn còn đang như cây tre trồng giữa trời.

Cô gái này trông có vẻ mạnh mẽ đấy, một mình mà có thể kéo lê một cậu con trai 17 tuổi thế kia, nói đúng hơn là gã để cho cô muốn kéo sao thì kéo, gã chả muốn phản đối hay gì nữa đâu, gã còn đang bận nguyền rủa tên Đông Lào vụ lúc nãy vì không chịu lên tiếng giúp gã

Cô kéo gã đến một nơi vắng người rồi bắt đầu giới thiệu về bản thân

-" Được rồi ở đây chắc không ai nghe lén đâu nhỉ, tên tôi Hile, là hệ thống 001, chuyện là tôi cần tìm lại "cậu bé thanh long" 007 cute hột me của tôi, ngài biết cậu ấy ở đâu không?"

- Hile

Nói tới đây gã mới sực nhớ đến trái thanh long biết bay kia, nhưng giờ biết tìm đâu giờ, gã và 007 đã lạc nhau từ cái lúc gã chạy thục mạng để thoát khỏi cái nơi khủng bố tinh thần kia nhưng rồi lại vô tình "sẳn tay" ném luôn con hệ thống không chút nuối tiếc

-" Ta cũng đang muốn tìm nó đây, nhưng giờ biết tìm đâu giờ"- China

-" Bây giờ, tôi chỉ biết cậu ta đang ở chỗ của VietNam và Đông Lào, cho nên tôi mới cần tới ngài"- Hile

-" Cần ta?

Ta thì làm được cái quái gì?"

- China

-" Ngài tiếp cận anh em nhà họ mang 007 về rồi sẳn tiện làm luôn cái nhiệm vụ 01 kia đi, bây giờ đang là cơ hội tốt đấy, tôi tin ở ngài"- Hile

Nói xong cô biến mất, còn gã thì lẵng lặng bỏ về lớp.

- Ra về -

Khi mọi người đã về hết chỉ còn VietNam đang chuẩn bị đi về thì gã đã nhân cơ hội này xin ở lại qua đêm

-" Này VietNam, chuyện là tôi quên chìa khóa nhà rồi, vả lại anh em của tôi đều đi chơi tới sáng mới về, cậu có thể cho tôi ở nhờ đêm nay được không?"

- China

Gã tỏ vẻ thân thiện, cười hiền hậu, và bạn đừng lấy làm lạ, vì đã đi xin ở ké thì phải thế thôi, lên giọng mẹ cho người ta tặng cho một cú tát yêu à, gã cảm thấy mệt khi cứ phải cười kiểu này, mỏi hết cả mồm ra!

-"hửm?

Được thôi, anh cũng có những lúc hậu đậu nhỉ"- VietNam- cười khúc khích

Gã chỉ cười trừ cho qua chuyện, sâu trong thâm tâm, gã muốn tặng một cú đấm yêu vào cái bản mặt đẹp đẽ của tên này lắm rồi.

Cậu nắm lấy tay gã rồi kéo đi, nói thật từ đầu bộ truyện tới bây giờ chắc số lần gã bị kéo lê đi cũng phải đếm tới hàng chục, gã có chân mà đâu phải què tật ốm yếu gì đâu mà không cho gã đi giống người bình thường??

.

.

.

.

.

-" người anh trai iu dấu của tôi ơi, anh có biết anh đã bắt người em trai đáng mến này chờ gần 30 phút rồi không?!

"- Đông Lào

-" Ờm thì tại China muốn ở nhờ một đêm chung với chúng ta"- VietNam

Lúc này gã mới bắt đầu chịu ló đầu ra chào hỏi, điều này khiến Đông Lào bất ngờ vô cùng, hồi trưa thì còn chê không muốn ở chung, giờ lại đòi ở chung??

-" Ồ, thay đổi ý định nhanh đấy, China, hay là anh có ý định xấu xa không trong sạch với VietNam?"

- Đông Lào

-" Tôi chỉ quên chìa khóa nhà, làm ơn đừng làm quá vấn đề lên"- China

-" Vậy anh sẽ ngủ chung với VietNam?"

- Đông Lào

-" Em là một người không quen ngủ với người lạ nên để China ngủ với anh,"- VietNam

-" Không, lỡ cậu ta làm gì đồi bại với anh thì sao, cứ để cậu ta ngủ với em"- Đông Lào

-" Em nghĩ tiểu cực quá rồi đó Đông Lào, cậu ấy sẽ chẳng làm gì anh đâu"- VietNam

-" Không!

Đề phòng vẫn hơn"- Đông Lào

Rồi hai người cãi nhau, cuộc cãi vã không quá lớn để mọi người nghe thấy nhưng đối với gã thì quá nhức đầu, gã phải can thiệp thôi chứ sao nữa

-" cảm ơn lòng tốt của 2 vị huynh đài đây nhưng tôi ngủ ngoài sofa"- China

Nói rồi gã quay gót bỏ đi bỏ lại là hai con người ngơ ngác đang chuẩn bị lao vào húp nhau mặc cho đối phương là anh em ruột thịt.

--------------------------------------------

Ở đây, tôi có nhận đơn, đặt đơn chỉ cần bình luận cho tôi đủ các thứ sau: Couple nào?, Nội dung?, kết truyện HE, SE, BE ,... ?

Bối cảnh?

Thể loại gì: Bình thường, ngọt ngào, h+, giam cầm, bla bla,....?

- TỐI ẤM -
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 5


Tác Giả: San_khung

-Lưu ý: Có sử dụng ngôn ngữ mạnh, mất quyền kiểm soát rối loạn ngôn ngữ

- Ủng hộ truyện nhé -

-----------------------------------------------------

-" Nhà cậu rộng vler ra Nam à, thế chỉ có 2 anh em cậu ở thôi sao"- China-

-" Không đâu, còn nhiều người lắm, DaiNam, Mặt Trận, VNCH, Việt Minh, Đông Lào, tôi và một số anh em khác"- VietNam

Cả ba vừa trò chuyện và rảo bước vào cái dinh thự khủng bố trước mắt mặc dù là nó vẫn nhỏ hơn rất nhiều so với dinh thự của China ở thế giới kia nhưng như vậy cũng quá đủ để cho gã có một giấc ngủ ấm vào tối nay rồi

-" Anh em nhà cậu chắc hòa thuận lắm nhỉ"- China

-" À khô- "- VietNam

-" Hòa thuận như cái đầu bu*i ấy "- Đông Lào

VietNam liếc hắn tỏ vẻ không đồng ý vì đang có mặt "vợ tương lai" của cậu ở đây mà ăn nói tục tĩu thế mà coi được

-" Nhìn con c*c gì, anh cũng vậy thôi VietNam, chẳng phải hôm qua anh lấy 2 chai nước mắm nam ngư đổ vào nồi canh định đầu độc cả nhà rồi còn gì, may là nhà có nhiều phòng vệ sinh chứ không là nín ỉ@ hết cả đám rồi "- Đông Lào

Thấy hai anh em chuẩn bị lao vào húp nhau, China một lần nữa lại phải can ngăn hai con người này lại bằng cách tặng cho cho mỗi người một cái cóc vào đầu đau đến nỗi sưng lên một cục u "bạ chà bứ"

Vừa bước vào nhà, mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi cảnh tượng đó đập vào mắt China và bị ăn ngay một cú sốc không thể nào tượng tượng được

-" Cha à, nếu cha và ngài Qing đang làm chuyện đó thì phải lựa chỗ nào không có người chứ"- VietNam

Gã không nhìn nhầm đi đâu được,chính gương mặt nghiêm nghị và mái tóc mượt mà như sunsilk đó, gã không bao giờ có thể nhầm với ai được, cái con người đang bị ngài DaiNam ôm eo chính là phụ thân của China - Qing.

Không không gã không muốn bị tóm cổ lôi đầu về nhà vào lúc này đâu, nhiệm vụ còn chưa làm xong, tìm 007 còn chưa kiếm được thì về cái nổi gì đành phải núp sau lưng VietNam thôi

-" À ta xin lỗi, ta quên mất, thất lễ rồi"- DaiNam.

Nói rồi y bế người tình của mình lên rồi chạy một mạch lên phòng đóng của lại, bầu không khí ở dưới nhà lại trở nên yên tĩnh trừ tiếng của Việt Minh đang chọc chó ở ngoài sân nhà.

Người phá vỡ bầu không khí đó chính là Việt Nam

-" Này China, sao lúc nãy cậu lại né tránh phụ thân của cậu vậy"- VietNam

-" -Phòng của tôi ở đâu vậy, tôi cảm thấy hơi mệt...."

- China

-"hả..à ,Cậu ở chung phòng với tôi, đi lên quẹo trái là tới rồi, cậu lên trước đi tôi và Đông Lào còn phải ra ngăn Việt Minh,Việt Cộng và VNCH( BaQue ), họ sắp lao vào múc con chó luôn rồi"-VietNam

* Đừng thắc mắc vì sao Đông Lào lại không lên tiếng phản bác mặc dù hắn rất muốn, nhưng lúc nãy trên đường về hai anh em nhà họ chơi oẳn tù tì rồi, người thắng đc quyền quyết định, và VietNam là người thắng*

Gã gật đầu rồi đi lên phòng, còn cậu và hắn thì đang ra sức ngăn cản 3 người anh trai đáng kính đang trong cơn chó dại kịch liệt kia

- 15 phút sau -

Cuối cũng thì cậu cũng ngăn được hai người anh trai cả trong nhà thôi đánh nhau, cậu mệt lừ ra định sẽ tắm rửa sạch sẽ rồi mới ngã mình vào chiếc giường ám áp và đánh một giấc tới sáng, nghĩ tới thôi đã thấy vui rồi nhất là còn được ngủ chung với gã, người cậu yêu thầm bấy lâu nay.

Cậu hí hửng mở cửa nhà tắm ra, và cậu đã chạm mặt với China - nhưng khoan đã có gì đó sai sai, China vừa mới tấm xong chỉ kịp bận một chiếc áo sơ mi trắng nhưng do cơ thể còn ướt sũng nên có thể nhìn xuyên qua được.

Gã chỉ kịp lấy hai tay níu áo xuống che đi bộ phận sinh dục bên dưới nhưng vẫn để lộ những thứ khác ở trên như xương quai xanh cùng với cái chiếc cổ nõn nà, áo sơ mi bị ướt nên có thể nhìn thấy được mọi thứ trên cơ thể gã kể cả hai cái nắm ti hồng hào đỏ mộng kia.

Bầu không khí đáng sợ bao trùm lên cả căn phòng, cậu không nói gì chỉ tiến lại gần gã hơn, cũng nhận ra nguy hiểm đang cận kề, gã bất giác lùi lại nhưng lại đụng phải bức tường-

Và rồi cậu đưa tay lên....

- hết chương 5 -

----------------------------------------------------

😛
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 6


Tác Giả: San_khung

-Lưu ý: Có sử dụng ngôn ngữ mạnh, mất quyền kiểm soát rối loạn ngôn ngữ

- Ủng hộ chuyện nhé -

-----------------------------------------------------

Bầu không khí đáng sợ bao trùm lên cả căn phòng, cậu không nói gì chỉ tiến lại gần gã hơn, cũng nhận ra nguy hiểm đang cận kề, gã bất giác lùi lại nhưng lại đụng phải bức tường-

Và rồi cậu đưa tay lên....-

-" Đ....đừng mà Việt Nam, tôi xin cậu...đừng làm nữa, nó đau lắm..."

-China.

Gã mếu máo van xin người kia thôi làm chuyện đó với mình, nhưng không biết VietNam có nghe lọt lỗ tai hay không, bởi trông cậu đang rất khoái trí...

Bàn tay VietNam tự do di chuyển, cậu cảm thấy rất hứng thú khi sờ vào cái thứ ấy của China khiến cho gã ngượng hết cả mặt và bây giờ gã chỉ muốn đạp một cú chí mạng vào cậu rồi bỏ chạy và xem như chưa có chuyện gì

Nhưng làm sao được, thử nghĩ xem, với cái chiều cao khiêm tốn ấy cùng với sức lực đã không ngủ trong 2 ngày thì chỉ đủ để thở và làm những việc nhẹ thì sao mà có thể đấu lại một con titan 1m85??, sức khỏe thì ối dồi ơi, hoảng hồn...

Nên gã đành phải cam chịu thôi chứ biết sao giờ nhưng nó đau chết mất, và theo phản xạ tự nhiên, khi cảm thấy cơ thể bị đau nhức nhối nhưng không thể làm gì được thì hàng tuyến lệ của con người sẽ bắt đầu hoạt động và chúng ta vẫn thường hay gọi nó là "khóc" và gã cũng không phải là ngoại lệ nhưng chỉ là sắp thôi

Thấy con người kia sắp khóc tới nơi, mà cậu thì không muốn thấy người khác khóc đặc biệt là người cậu thương, thế nên cậu đành phải dừng lại ngay trước khi mọi chuyện dần trở nên tồi tệ hơn

-" Hức...Ta ghét ngươi!"

- China - gã dụi dụi mắt rồi sẳn tiện tặng luôn một cú đá thân thương vào chỗ hiểm của VietNam khiến cậu la toáng lên

-"Á!!!China!, tôi chỉ nhéo má cậu thôi mà! cậu đâu cần nhất thiết phải đá mạnh đến thế đâu!!"

- VietNam

VietNam nằm bệt dưới đất rên rỉ do cú đá thân thương vừa rồi.

Nãy giờ cậu chỉ đang nhéo má của gã mà thôi, còn nãy giờ các bạn độc giả đang nghĩ gì thì tác giả chịu

-" Tôi buồn ngủ rồi, tôi sẽ nằm dưới đất cậu nằm trên giường đi"- China

-" Nhưng tôi chỉ có một cái mền..."

VietNam

-"...."

- China

-" Có lẽ là chúng ta đều phải ngủ trên giường hết rồi"- VietNam // cười//

Nằm dưới đất mà không có mền thì chỉ có lạnh chết cóng mà thôi, còn gã thì không muốn bị đóng băng nên gã đành phải chấp nhận,

- ' Tối 12h: 35 ' -

Bằng một phép màu kì diệu, phi ảo diệu nào đó mà vào nửa đêm, gã và cậu ôm nhau thấm thiết và ngủ say như ch.ế.t, mặc dù ban đầu gã đã chắn gối ở giữa và và nằm xa tít ở bền lề của giường để không may mảy xảy ra chuyện gì không đáng có trong lúc giữa cậu và gã đang ngủ

Nhưng có lẽ lúc gã đã ngủ say thì VietNam đã thẳng tay ném cái gối qua một góc xó nào đó rồi nhào tới ôm gã, hôn hôn hít hít tự do con ngươi kia mà không bị chửi rủa hay là một cú đá chí mạng nào đó

Bây giờ cậu chỉ muốn cắn một phát vào chiếc cổ nõn nà kia hay là làm chuyện đồi bại gì đó nhưng không muốn người thương bị tỉnh giấc nên đành kiềm lại

-" thôi thì để bữa sau vậy, trước sau gì anh cũng là của tôi..."

- VietNam

Cậu thì thào vào tai gã, ngắm dung nhan của đối phương lần cuối trong ngày rồi hôn lên cổ gã sau đó thì nhắm mắt lại và chìm vào một giấc ngủ sâu

- ' 6h 30 ' -

Sáng hôm sau, gã vừa mở mắt thì đập vào mắt gã là chiếc bảng hệ thống màu hường với những nội dụng như sau

-------------- Hệ Thống ------------

- Nhiệm Vụ 01 -

● Trạng thái: Đã hoàn thành

● Phần thưởng: 1000 xu

----------------------------------------

- Nhiệm Vụ 02 -

● Hôn ai đó trước mặt VietNam ( phải từ 3 người trở lên chứng kiến )

● Nếu thành công: nhận 2000 xu + bật mí về chỗ của hệ thống 007

● Nếu thất bại: Xe tông

● Thời hạn: 1 ngày

☆ Chúc ngài may mắn, China ÒuÒ👍!☆

Kí tên: Hile

--------------------------------

Sau đó thì cái bảng cũng biến mất, còn China thì vẫn chưa hoàn hồn, gã không tin vào những gì bản thân vừa nhìn thấy, bắt gã hôn nhưng phải là hôn ai mới được??

Gã thẫn thờ bước xuống giường, vệ sinh cá nhân rồi nhân cơ hội lúc cả đại gia đình VietNam đang ồn ào thì chuồn đi trước để tránh rắc rối.

Vừa đi vừa suy nghĩ chắc số của gã đến đây là hết, thật tuyệt vọng làm sao.

Đang đắm mình vào những dòng suy nghĩ, thì bỗng có một thứ gì đó lóe sáng lên, nó rất sáng thậm chí là có thể ngang ngửa với thứ ánh sáng của Đảng, vì quá sáng nên gã chả thấy gì bất giác lấy tay che mắt lại để tránh bị mù

Sau khi thứ ánh sáng đó dịu đi, gã lại được thêm mấy phen hú vía, gã cảm thấy luồn ánh sáng này quen lắm, nó giống như cái lúc mà gã đã gặp 007 nhưng bây giờ thì không còn là trái thanh long nữa mà là.......... một trái Sầu Riêng?

-" Xin chào!

Tôi là 005, là hệ thống giúp ngài trong nhiệm vụ 02 này!"

- 005

[ Tác Giả xin phép tua vì khúc giải thích quá dài dòng ]

- Ở Trường -

Khi gã bước vào trường đã thấy dàn harem đã vây quanh bên VietNam từ khi nào chẳng hay, tuy là ra khỏi nhà sớm hơn nhưng lại gặp vấn đề ở trên đường đi nên China đến trễ hơn cậu vài phút

Gã không muốn gây sự chú ý vì chưa muốn chết sớm, nhưng cuối cùng thì kế hoạch của gã cũng bị tan thành mây khỏi chỉ vì một người đã nhìn thấy gã

-" China!

Lại đây!

"- VietNam

- Còn nữa -

-----------------------------------------------------
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 7


Tác Giả: San_khung

-Lưu ý: Có sử dụng ngôn ngữ mạnh, mất quyền kiểm soát rối loạn ngôn ngữ

- Ủng hộ truyện nhé -

----------------------------------------------------------

-" China, lại đây!

"- VietNam

Lại đâu cơ?

ý cậu là gã phải đi lại chỗ của bọn harem khủng bố ấy hỷ?? mặt thì đen sì như đít chảo còn đang cầm hàng nóng chuẩn bị phang gã ấy?- Không không , gã đẹp chứ không điên, nhưng giờ phải từ chối làm sao?

Nói thẳng thì sợ thô, nói lảng nói tránh thì bảo nói xạo, bây giờ thì bắt gã như nào mới vừa lòng đây?

-"Ờm...tôi có hẹn với một người quan trọng rồi, cậu ở lại chơi với mấy "bé bự" nhà cậu đi nhé VietNam" - China - đã kiếm được một cớ hoàn hảo thì dại gì mà gã không chạy đi ngay và luôn, phóng một cái gã ung dung chạy tít vào trong, nhưng mà hình như có ai đó đang ghen thì phải...?

Gã đang tung tăng ca hát vì vừa thoát được cái chốn địa ngục kia thì *Bụp!* , gã vừa tông trúng phải một ai đó nhưng người kia đứng vững hơn gã nên chỉ bị lùi ra sau vài bước còn gã thì sắp hôn đất mẹ nó rồi

Còn vài giây nx thì gã sắp mất đi nụ hôn đầu thì thật may làm sao khi có kẻ đã níu áo gã lại, và đoán xem kẻ đó là ai nào?

-" Ko sao chứ China?

"-Serbia //cười//

-" A- cảm...cảm ơn"- China

Người đàn ông đang tỏ ra hào quang thân thiện rực rỡ kia chính là Serbia - cũng là người vừa níu áo gã lại.

Và gã cũng khá bất ngờ đó, bởi gã không nghĩ rằng Serbia sẽ xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết huyết cẩu này đâu, cũng bởi vốn dĩ ngoài đời anh là một người tốt sống ẩn mà, mà Serbia đang làm gì ở đây nhỉ?

Người yêu của Nam?

Bạn của Nam hay là kẻ thù của Nam hoặc chỉ đơn giản là người dưng?

Chẹp- có nên hỏi anh ta luôn không?

-" Tôi là vật trang trí cho hai người à??"

- North Korea (Triều Tiên)

Bây giờ gã mới nhìn xuống dưới đất, ồ thì ra người mà gã vừa tông phải là Triều Tiên - người đồng chí đễ thương dễ quạu của gã đây mà, nhìn hắn ngồi bẹp dưới đất thế mà cũng cảm thấy hơi tội lỗi, dù gì cũng đã lỡ tông người ta ngã thì cũng phải lịch sự

đưa tay ra đỡ người ta dậy

-" À- xin lỗi nhiều nhé Triều Tiên, tôi hơi vội nên quên nhìn xung quanh "- China*, gãi đầu*

-" Cậu làm gì mà vội?

Vội tìm "bé" iu VietNam cuti của cậu ấy à?, cậu ta ở dưới sân trường kia kìa "- Serbia *cười nhạt*

Anh từ đang tươi cười vui vẻ thì bỗng dưng mặt hóa lạnh băng, gượng cười che đi nỗi buồn miên man mà anh thầm giấu bấy lâu nay....

-" Đúng là tìm người thật, nhưng...không phải VietNam "- China - gã nhún vai

Khi nghe đến đây, anh đã phấn chấn l, tươi tắn hơn nhưng vẫn còn đọng lại chút gượm buồn

-" Thật á?, vậy...vậy cậu đang tìm ai?

"- Serbia

Anh mong chờ câu trả lời gã, còn gã thì không biết phải nói sao nữa, biết là phải đi tìm người rồi nhưng mà tìm ai mới được??

Tìm người chịu hôn gã đã là vấn đề, còn phải hôn trước mặt của VietNam và những người khác nữa thì lại là một vấn đề nan giải khác, chẳng lẽ giờ nói rằng "tôi đang tìm người để hun chụt chụt trước mặt VietNam"?

Thế thấy gã khác gì bọn hâm không?

-" Chuyện này khó nói lắm..."

- China //gãi đầu//

-" khó nói?

Vậy tức là không muốn nói rồi, vậy chứng tỏ là đang đi tìm VietNam nhưng sợ người ta chê cười " - Triều Tiên

-" Cậu cứ nói thẳng đi, chẳng sao đâu, nếu cần bọn tớ giúp được mà..."

- Serbia

-" Are you sure?

"- China

-" Chắc chắn rồi, bạn bè với nhau mà..."

- Serbia //nhún vai//

-" Sẽ không hối hận?"

- China

-" Tất...tất nhiên rồi, mà sao cậu hỏi kĩ thế?

"- Serbia //gãi đầu//

-" Tốt, vậy 2 cậu đi theo tôi "- China.

Nói rồi gã cầm lấy tay của 2 người kéo đi (đây là lần đầu tiên gã được kéo lê người khác từ đầu bộ truyện này ấy chứ lúc trước gã toàn là người bị lôi đi😀)

Và ba bọn họ đã có một cuộc "du lịch" đi khắp cái trường chỉ để tìm người cần tìm, mà phải công nhận là cái trường này rộng khiếp đã vậy còn lằng tà quằng nữa, nể thằng nào thiết kể ra cái mê cung to chà bá này thật đấy, đi tới đi lui, đi mãi mòn hết cả dép cuối cùng cũng tìm được.

VietNam - cậu đang đứng nói chuyện với Nekomi, South Korea(Hàn Quốc) và cả cô em gái cuti của gã - Hong Kong

Ban đầu gã khá e dè, bởi đang có mặt em gái gã ở đây cơ mà, nó mà thấy huynh trưởng của mình hôn một người đàn ông nào đó thì thử xem phản ứng của nó sẽ như nào?

Nhưng nếu bây giờ gã bỏ nhiệm vụ thì chắc chắn chỉ có nước bị xe cán đến xẹp lép

Thôi thì đành quăng cái sĩ diện qua một bên vậy, lo nhiệm vụ trước còn lại từ từ tính.

Gã không suy nghĩ gì nhiều mặc dù biết trước tương lai sẽ chẳng tươi đẹp gì là mấy nhưng tính mạng là trên hết, gã mạnh dạn dắt tay Serbia đứng trước mặt VietNam, còn cậu và mọi người thì hoang mang chưa hiểu chuyện chúa hề gì sắp diễn ra

Gã chẳng nói chẳng rằng mặc kệ những dấu hỏi chấm của lũ người kia, gã ung dung tiến lại gần anh, lấy hai tay đặt lên bờ vai vững chắc làm điểm tựa và nhón chân lên, từ từ tiến lại gần sát mặt anh và đặt một nụ hôn thật nhẹ nhàng và thật ngọt ngào lên đôi má đang đỏ bừng lên vì ngại của anh...

-" Huyn- Huynh trưởng!!"

- Hong Kong

-" adiuu!, ngol!!

Làm thêm dáng nữa đi - meo!!

"- Nekomi //cầm máy ảnh//

Anh em nhà Korea thì sốc vãi be*p ra nên đứng như trời trồng không một chút nhích, còn Serbia vì quá ngại nên cũng biến thành đá bất động, chỉ có mỗi Hong Kong và Nekomi là đang nhốn nháo cả lên, ngay khi gã vừa tính chuồn đi thì một giọng nói thất thần vang lên khiến cả hai giật mình im phắt còn 3 còn người kia cũng "tan đá" hòa mình vào vụ việc

-" China, cậu mau đi theo tôi...

"- VietNam - mặt cậu lạnh băng, giọng nói cũng khàn đặc đi, bây giờ trông cậu đáng sợ vler, ngay cả gã cũng giật mình chỉ biết đứng ngơ ra nhìn cậu

-" Đi - Theo - Tôi - Mau!

"- VietNam - Cậu nhấn mạnh từng từ rồi nắm tay gã thật chặt kéo đi trong sự ghen tuông tuôn trào không có sự kiểm soát....

-------------------------------------------------------------

☆ Xin thông báo: ở đây tôi có nhận đơn viết one short, chỉ cần bạn bình luận đầy đủ những điều kiện sau, thì khả năng đơn của bạn được chọn sẽ khá cao nhé!

《 Điều Kiện 》

▪ Couple nào? (Ai Top ai bot)

▪Nội dung?

Bối cảnh?,...

▪Kết truyện như nào: HE, SE, BE,....?



Thể loại: Giam cầm, cuông yêu, ngọt ngào, bi thương, bla bla....

▪Yêu Cầu: có h+ hay không

◇Tôi nhận đơn vào everytime, nhưng có quỵch hay ko thì chưa bt>😛
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 8 : H+ ngắn


Tác Giả: San_khung

-Lưu ý: Có sử dụng ngôn ngữ mạnh, mất quyền kiểm soát rối loạn ngôn ngữ

- Ủng hộ chuyện nhé -

-------------------------------------------------------------

Cơn ghen của cậu dữ dội như một ngọn núi lửa sắp phun trào, và bây giờ trông cậu đáng sợ hơn bao giờ hết vì thế chẳng ai dại mà lại bắt chuyện với VietNam, đặc biệt là gã, kẻ đang bị lôi đi trong sự vô thức của cậu, bản thân gã cũng biết đây không phải lúc để đùa, nhưng gã không hiểu chỉ là hôn má với bạn thân lâu ngày chưa gặp thôi thì mắc gì trông cậu lại giận dữ thế kia

Nếu như gã và VietNam là người yêu thì gã còn hiểu được, đằng này gã và cậu chẳng là gì của nhau cả, nếu vậy thì chỉ còn hai đáp án nữa thôi đó là...!

Một là gã đã hôn phải người yêu của VietNam!!!

Nhưng mà khoan đã, nghe cứ sai sai kiểu gì ấy, Serbia thì liên quan gì đến VietNam??

Nghe đồn anh còn đang thầm thương trộm nhớ ai đó tên chữ cái đầu là " C " cơ mà.

Vậy thì còn chỉ còn một lời giải đáp cuối cùng, đó chính là VietNam - cậu ta thích gã và đang ghen...?

Không không, không thể được, từ trước tới giờ vốn dĩ gã và cậu là một cặp oan gia ngõ hẹp, hận thù sâu đậm tới mức không đáy đại dương nào nào sánh bằng được.

Vì lo suy nghĩ mà gã đã quên mất bản thân đang ở đâu và đang bị gì, nhưng giờ nhận ra thì cũng đã quá muộn màng

Cậu dắt gã vào nhà vệ sinh, khóa cửa từ bên trong rồi đẩy gã vào một góc tường, đưa mặt lại gần sát mặt gã và chỉ cần 5cm nữa thôi thì người họ sẽ hôn nhau

-" Ha- đau đấy VietNam, cậu muốn gì thì nói ở đó luôn đi, dắt tôi vô nhà vệ sinh làm gì, cứ như làm gì phi pháp ấy...

"- China

-" Câu này tôi hỏi cậu mới đúng, cậu hôn Serbia trước mặt tôi là có ý gì "- VietNam //mặt lạnh băng//

-" A- thì nếu cậu thấy khó chịu thì cho tôi xin lỗi, còn nếu cậu chưa hài lòng thì tôi cis thế đáp ứng một nhu cầu của cậu "- China //nhún vai//

Cậu không trả lời chỉ cười ranh mãnh rồi đưa mặt lại gần cổ gã, cắn một phát thật đau tới mức rỉ máu rồi thì thầm vào tai gã điều gì đó khiến sắc mặt gã xanh xao

-" Vậy thì.....Tôi muốn Anh?- "- VietNam

VietNam: hắn - cậu

China: gã - anh

Căn phòng bây giờ đầy rẫy những tiếng dục vọng.

Có 2 cậu con trai đang quấn lấy nhau, người thì vui vẻ, kẻ thì khóc nức van xin.

Hắn thúc lấy thúc để, khám phá cái hậu huyệt nhỏ bé kia bằng cái cự vật khủng, còn gã thì đau rát, mọi giác quan dần mất nhận thức, còn cơ thể thì đỏ bừng và nhớp nháp, những tiếng bạch bạch hòa quyện cùng với âm thanh rên rỉ dục vọng,

Thân thể của người phía dưới trần như nhộng, để lộ cơ thể quyến rũ đã đầy rẫy những vết hickey, càng khiến cho nó thêm gợi cảm, bên dưới bị xâm phạm một cách tàn bạo nhưng chẳng làm được gì ngoài việc rên rỉ van xin,

-" Hức...Viet...VietNam...- "

Gã khóc nức, giọng nói đã khàn đặc, chỉ đủ để thì thào, còn hắn thì cứ mặc sức đâm vào lỗ và xuất vào bên trong một cách thoải mái.

10, 20 rồi lại 30, cũng đã nửa tiếng trôi qua, nhưng sự việc vẫn chưa có sự hồi kết.

Người vui vẻ khoái lạc, người khóc nức nở van xin, hai người cứ thế mà làm cho tới tận sắp hết tiết 2 mới dừng.

Hắn để gã trên bệ thành bồn rửa tay rồi dọn dẹp hiện trường, gã vì đau rát nên đã ngất đi từ lâu, khuôn mặt đẹp tuyệt trần ấy vẫn còn đọng lại những giọt lệ trên khóe mi, hắn đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mượt mà như sunsilk của gã do kế thừa được từ phụ thân gã-

Nhưng mùi hương thì khác hoàn toàn, Mùi của Qing là mùi của Bỉ Ngạn Vàng, còn China thì lại là hoa Mẫu Đơn- mùi hương thơm nhẹ nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ, kiêu ngạo và quyền lực khiến cho bao kẻ khác phải thèm khát mong mỏi chiếm đoạt lấy thân xác gã, nhưng song cho cùng, muốn với được tới vị trí mà gã đang đứng không phải là chuyện dễ dàng.

Và VietNam - hắn thừa biết chuyện này, thân là một Đất Nước đang phát triển thì sao có thể dám mơ tưởng tới việc được sánh vai cùng với một nhị Cường Quốc cơ chứ, nhưng hắn có niềm tin, sẽ sớm thôi vào một ngày đẹp trời nào đó.

Hắn sẽ có được Gã - người mà hắn thầm thương bấy lâu nay.

Nhưng mấy ngày nay ở gã có gì đó lạ lắm, gã không còn bám theo hắn nữa, và điều đó khiến hắn khó chịu, lúc trước gã thân thiết với cậu bao nhiêu thì bây giờ lại lạnh nhạt bấy nhiêu

Cậu không hề thích việc này, vậy nên cậu đã bắt đầu tìm hiểu nguyên nhân, và chính vào cái hôm ấy thật may mắn làm sao khi ông trời đã thương hắn cho hắn cơ hội làm sáng tỏ mọi việc, hôm đó gã đã vô tình làm rơi trái thanh long, và chính nó đã giúp cậu được vài việc-

Nhưng nói gì thì nói, cho dù anh có là người xuyên không hay gì đó thì cậu vẫn yêu anh.

Cậu nhìn gã chìm vào giấc ngủ sâu mà cảm thấy được một sự ấm áp nào đó đang an ủi hắn, vì thế niềm tin của cậu càng mãnh liệt hơn...

" Tôi yêu Anh- China, vì thế - đừng bỏ tôi..-" VietNam

Nói rồi cậu hôn lên trán gã, mỉm cười rồi bế anh đi ra khỏi căn phòng trong sự mãn nguyện...

__________ ♡ ___________

- “Không cần kiếp sau gặp lại

Chỉ mong đời này kết duyên -

Thế gian duy nhất một chuyện

Nguyện nắm tay em cả đời...

" -

- Sưu Tầm -

------------------------------------------------------------

° Nó khá ngắn vì chủ yếu chương này chỉ nói về tình cảm của cậu (VietNam) dành cho gã (China).

☆ Còn về chuyện đặt đơn thì tôi đã nhận được 2 đơn từ 2 bạn đọc giả, một cái là VietNam x China và mội cái là Japan x Italy

Và tôi đang tiến hành viết đơn nên thời gian lịch ra chương 9 sẽ ra lâu hơn dự kiến nhé😀
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
Chương 8


- Trước khi vào truyện thì cho t/g giải thích chút xíu nhé:

-Sẽ có một vài bạn sẽ thắc mắc rằng chương trước là chương8 mà h chương này cx vậy, thì tôi xin giải thích luôn là chương trước chỉ là một " bản nháp " thôi, tôi viết thử để xem nó có phù hợp hay không với cốt truyện, và kết quả là không:,D

- Bởi vì nếu như cho lm t*nh dễ dãi như vậy thì cốt truyện sẽ tiến triển quá nhanh, khiến nó có hơi bị nhảmm, nên tôi quyết định sẽ viết một chương 8 khác bình thường thôi nhưng sẽ có chút ngọt nhẹ hoặc không>😀

- Còn cái chương8 cũ kia thì tôi vẫn sẽ để đó coi như rút làm kinh nghiệm😀

- Ok thank kiu vì đã đọc hết nhé ۹(°∀°)۹ , bây giờ mời các bạn đọc chương 8 thật vui vẻ -

_____________◇____________

Tác Giả: San_khung

-Lưu ý: Có sử dụng ngôn ngữ mạnh, mất quyền kiểm soát rối loạn ngôn ngữ

- Ủng hộ truyện nhé -

---------------------------------------------------------

Cơn ghen của cậu dữ dội như một ngọn núi lửa sắp phun trào, và bây giờ trông cậu đáng sợ hơn bao giờ hết vì thế chẳng ai dại mà lại bắt chuyện với VietNam, đặc biệt là gã, kẻ đang bị lôi đi trong sự vô thức của cậu, bản thân gã cũng biết đây không phải lúc để đùa, nhưng gã không hiểu chỉ là hôn má với bạn thân lâu ngày chưa gặp thôi thì mắc gì trông cậu lại giận dữ thế kia

Nếu như gã và VietNam là người yêu thì gã còn hiểu được, đằng này gã và cậu chẳng là gì của nhau cả, nếu vậy thì chỉ còn hai đáp án nữa thôi đó là...!

Một là gã đã hôn phải người yêu của VietNam!!!

Nhưng mà khoan đã, nghe cứ sai sai kiểu gì ấy, Serbia thì liên quan gì đến VietNam??

Nghe đồn anh còn đang thầm thương trộm nhớ ai đó cơ mà.

Vậy thì còn chỉ còn một lời giải đáp cuối cùng, đó chính là VietNam đang ghen tị trước nhan sắc siu cuti hột me của gã!!!

Ôi trời ơi ngại chít đi được!, gã biết là gã đẹp rồi nhưng cậu có cần thiết tới mức phải hầm hực như thể sắp đánh ghen tới nơi rồi không ấy?

Vả lại ít nhất cũng phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ, lôi gã đi như thế là có lòng tốt giúp mấy cô lao công lau sàn ấy à?!

Nói cho biết nhé, gã sinh là để iu thương chứ không phải để lm cây lau nhà đâuu!!!

-" Ờm...VietNam, tôi có hai chân và tôi không bị què- cậu biết đấy, tôi BIẾT ĐI!

"- China.

Gã xin nhấn mạnh ở đây là gã BIẾT ĐI!, và gã không bị khuyết tật hay gì đó đâu mà cứ lôi gã mãi thế

VietNam chẳng nói gì, chỉ buông tay thôi không kéo gã đi nữa mà thay vào đó là bế theo kiểu " công chúa "

-" Cái đéo...!!??"

- China - vùng vẫy

VietNam - cậu vẫn lạnh lùng theo một cách rất tổng tài , thản nhiên và không để mặc tới những lời chửi rủa của "nàng công chúa bé bỏng mỏng manh" đang dẫy đành đạch như con cá chết cạn , mặc cho gã có cào cắn cỡ nào cậu cũng không chịu buông gã xuống hay đáp lại một tiếng càng khiến gã bực tức hơn nhưng đành bất lực cũng ngoan ngoãn chịu ngồi yên để cho cậu tác quai tác quái

Đi được một lúc gã mới nhận ra VietNam đã đưa gã tới trước cửa phòng y tế của trường, nhưng cậu không thả gã xuống mà thản nhiên bế thẳng vào trong rồi để gã nằm lên giường, đắp chăn rồi lấy nhiệt kế ra đo, sau đó còn lấy khăn lạnh chườm cho gã nữa cơ, cứ như mẹ chăm sóc con ốm ấy

-"làm cái qq gì thế...?"

- China

Cậu nhìn gã trầm ngâm một hồi rồi thở dài, cuối cùng cậu cũng chịu cất tiếng nói

-" Tôi tưởng trời nóng quá nên cậu bị chạm mạch rồi té đứt dây thần kinh ở đâu rồi chứ, ai dè chỉ là sốt nhẹ thôi, hên ghê nhỉ?

"- VietNam - cười

-" Ý cậu là tôi bị điên ấy à ??"

- China

-" Giờ mới biết à, hơi muộn đấy nhưng giờ vẫn kịp để đi gắn dây thần kinh lại, để thêm mấy bữa nữa là vô trại luôn là vừa"- VietNam

-" Còn cậu không đi chọc chó rồi quên chích thuốc nên giờ tái phát bệnh cẩu dại đúng không, hay ngứa đòn, hử?

"- China

-" Sao cũng được, nhưng cho tôi hỏi câu này...sao lúc nãy cậu lại hôn Serbia, cậu và hắn là người yêu nhau à..."

- VietNam

Bầu không khí vui tươi bỗng trở nên khó xử, ngợp thở và khó chịu đến cả buồn nôn, 5 phút rồi 10 phút, cậu cứ nhìn gã chằm chằm và mong mỏi câu trả lời, gã cũng biết nếu cứ im lặng cũng sẽ chẳng làm được gì đành cất tiếng trả lời

-" Không...không phải, chỉ - chỉ là bạn bình thường thôi "- China.

Gã ấp úng, câu trả lời của gã quá mơ hồ đi, nên đành nào cũng sẽ bị tra hỏi, thử nghĩ xem chỉ là bạn bình thường thôi mà dám hun nhau thế kia, là bạn thân thì cỡ nào nữa, gã còn không dám nghĩ tới-

-" Không phải à?

Thế thì tốt rồi!

"- VietNam - mỉm cười

-" Nam này, tôi nói thật, tôi khuyên cậu đừng nên chọc chó nữa "- China

-" Hửm, tại sao ?

Nó vui mà?

Mà sao đột nhiên lại nói chuyện này "- VietNam

-" Vậy tại sao cậu lại cười?

Khác gì thằng điên đâu "- China

-" Tôi cũng không biết, chỉ thấy vui thôi "- VietNam //gãi đầu//

-" Tác dụng phụ của việc chọc chó đấy, vả lại xa xa ra một chút, bộ định ăn tươi nuốt sống tôi hay gì "- China

VietNam và China, 2 người ngồi trên giường mặt đối mặt, người cười tươi kẻ nhăn nhó đang giáp mặt nhau chỉ cách nhau 5cm, cậu ngắm nhìn khuôn mặt tuyệt trần kia, tuy có hơi cọc cằn nhưng vẫn rất đẹp, bản thân cậu thật sự muốn nhào tới đè gã ra "ịch ịch" cho vài phát nhưng rồi phải kiềm hãm lại nếu không thì cậu sẽ mất quyền kiểm soát mà làm những chuyện không mấy trong sạch lắm

Cậu cười mỉm rồi lấy khăn tay ra, đưa lên đôi môi mềm mại của gã, nhẹ nhàng lau đi phần mà gã đã dùng lúc nãy để hôn Serbia, và tất nhiên là phải nhẹ nhàng rồi, lau mạnh lại sợ người ấy bị đau, với lại cậu chưa muốn rụng răng do ăn đấm đâu

-" Làm gì thế, lau miệng cho tôi làm gì?

"- China

-" Lau miệng cho người đẹp cũng không được sao?

"- VietNam - mỉm cười

-" Không sai, chỉ là...có hơi bất ngờ "- China - Nhún vai

-" Bất ngờ?

"- VietNam

-" Được một " tổng tài bái đạo" nổi tiếng như cậu đây lau miệng cho thì một kẻ bị coi là dị hợm nhất cái trường này đương nhiên là phải bất ngờ rồi "- China //cười //

Gã không hiểu tại sao bản thân lại cười, có phải do gã ngốc quá không?

Đã bị coi là "tên biến thái" nhưng vẫn cố bám theo cậu, đúng là có hơi mặt dày thật nhưng nói gì thì bản thân China cũng không giấu được cảm xúc thật mà gã đã giấu bấy lâu nay, lúc trước khi còn ở thế giới countryhumans, gã đã có một loại tình cảm không nên có trong khi đang là kẻ thù với VietNam, không biết bạn có muốn hiểu hay không nhưng gã thừa nhận gã đã từng có một khoảnh thời gian yêu cậu đến mức điên cuồng.

Nhưng sau này, nhờ những vụ rối ren với phía VietNam, gã càng cảm thấy bản thân càng không có cơ hội với VietNam, nếu mãi đâm đầu vào cậu chỉ khiến China trở thành một kẻ đáng ghét, và gã đã chọn cách buông bỏ để giải tỏa, không theo đuổi, không mê muội và không nhớ đến.

Tuy gã là một nhị cường Quốc mạnh mẽ, nhưng tâm hồn của gã lại là một tấm gỗ mục đã bị nát bấy nhầy từ lâu và nó đã luôn bị che đi bởi một lớp mặt nạ giả tạo mà gã thường dùng để đeo lên mỗi khi ra vùng an toàn của gã.

Nhưng lần này thì khác, gã cảm thấy trong lòng đang nhói nhen lên một chút vui?

Cái cảm giác tuy khó tả nhưng rất thân thuộc, cũng đúng bởi cũng đã lâu rồi China đã không còn cảm thấy vui khi cười, bây giờ gã đang cười mà không cần phải gượng ép, một nụ cười tự nhiên.

Ah- Phải công nhận là khi cười gã trông rất đẹp, đẹp hơn bất kỳ loài hoa nào mà cậu đã từng trông thấy, cũng phải, vì gã đã là loài hoa đẹp nhất trong mắt cậu rồi

-" A- Khi cười, trông cậu rất đẹp "- VietNam

-" Vậy bình thường tôi nhăn nhó trông xấu lắm à "- China

-" Tất nhiên là vẫn rất đẹp, nhưng khi cười như này trông cậu thoải mái hơn nhiều "- VietNam

Phải nói sao đây, bây giờ cả hai đều chung một cảm xúc, một thứ cản xúc nghẹn ngào khó nói, nhưng lại muốn được phô bày.

Trong tình thế khó xử thế này thì thật khó mà rời đi, nhưng may sao đã có một vị cứu tinh xuất hiện rất đúng lúc giải vây bầu không khí ngượng ngùng

-" Ây da- Tình tứ quá nhỉ ?

"-

-------------------------------------------------------------
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
#Oneshort: • 翻倒了* •


☆ Trả đơn cho bạn mapledsfwfsdffcs về couple: • VietNam x China •

- Có sử dụng ngôn ngữ mạnh, có cảnh H+ do yêu cầu của người đặt đơn -

* 翻倒了: Lật ngược (dịch từ tiếng Trung (Giản Thể) sang tiếng Việt )

---------------------------------------------------

Name:

• LẬT NGƯỢC •

- Warning : H+ -

____________________________

___________________

____________

__

[ ... ]

-" Boss, ngài thấy VietNam đâu không "- North Korea

Một người đàn ông đang bận bịu ký lên những giấy tờ nằm bừa bộn trên bàn, nhưng vẫn dành một chút thời gian để ngước đầu lên nhìn

-" hả- Thì bình thường China sẽ bám đuôi rình mò theo VietNam còn gì,cậu cứ tìm hỏi China là ra thôi ấy mà "- Ussr

-" Không, ý tôi là cả China và VietNam đều biến mất cả sáng nay rồi"- North Korea

Hắn khá bất ngờ với câu trả lời, buông bút xuống thôi không ký nữa, đứng dậy rồi đi lanh quanh phòng, vừa đi vừa ngẫm nghĩ

-" Có khi nào là Nazi, em ấy giở trò gì không ?"

- Ussr

-" Tôi đã hỏi rồi, nhưng phu nhân chỉ quăng đôi dép vào mặt tôi rồi chửi rủa ngài vụ tối qua gì đó chứ chẳng hề nói gì về vụ của China và VietNam "- North Korea

Giờ nhìn kĩ thì đúng là trên mặt anh có một hình thù gì đó nhìn giống chiếc dép thật, đừng thắc mắc là vì sao North Korea của chúng ta lại hiền đến vậy, anh chỉ nể Nazi vì y là vợ của boss anh thôi chứ không thì đã có vụ nổ bom nguyên tử banh xác ở đây rồi

-" Tôi nghĩ phu nhân không làm chuyện đó đâu, vả lại ngài đừng che miệng cười khúc khích tôi như thế, tôi đã cố nhịn từ nãy đến giờ rồi đấy thưa ngài "- North Korea - miệng thì nói nhịn nhưng bàn tay thì lại nắm chặt tới mức nổi cả gân xanh lên như muốn đấm vào mặt của người phía trước nhưng vì người phía trước lại là người mà anh đáng kính nên thôi

-" Hà- có khi hai đứa nó chỉ đi đâu đó lảng vảng đâu đây thôi, cơ mà cậu thích VietNam phải không ấy ?

Hiếm khi thấy cậu quan tâm ai đó "- Ussr - lấy tay che miệng để tránh người kia không tức tối quá mức mất quyền kiểm soát lao vào đấm hắn chứ không thì đi luôn cái khuôn mặt tỉ lệ kim cương mà Ussr giữ gìn bấy lâu

Anh không nói năng gì chỉ thở dài rồi quay gót bỏ đi, dường như muốn né tránh câu hỏi của Ussr.

Có thể nói anh là một người hay gặp một số vấn đề rắc rối về chuyện tình cảm, đôi khi anh cảm thấy mến VietNam nhưng cũng có lúc anh lại nảy sinh tình cảm với người em trai không đội trời chung của anh - South Korea

⚠️Warning: lưu ý khúc đầu hơi mắc ọe, tình tiết China khúc này giống những bộ AllNam, nên chuẩn bị tinh thần đừng quăng luôn cái điện thoại quý giá của bạn.

-" Sao đây, định quyến rũ tôi à NamNam ? ~ "- China

Giọng gã đầy ranh mãnh nhìn cậu con trai đang đè mình, tuy người đè phải là gã mới đúng nhưng thôi kệ không sao, chắc VietNam thuộc dạng chơi kiểu nhún nhún đây mà, nhưng mà gã vẫn thích nằm trên hơn thôi thì chiều "bé iu" lần này vậy

-" Vẫn còn cười tươi đấy, nhưng e rằng sắp tới anh không cười được nữa rồi "- VietNam * cười mỉm*

Người phía trên thì cũng không kém mấy phần ranh mãnh, một tay thì liên tục ghì chặt hai tay của người phía dưới để tránh con mồi chạy thoát tay còn lại thì vuốt ve đùa nghịch véo đôi má của gã

Vậy rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra ?, cùng nhau quay lại 30 phút trước nhé

------------------------

China lúc này đang tung tăng ca hát đi tìm VietNam - người thương trong mộng bấy lâu nay của gã, nói đi tìm để nghe cho nó thanh lịch thôi chứ mục đích thực sự lần này của gã là muốn bắt cóc VietNam đem về làm của riêng chứ chẳng có gì tốt đẹp hết cả, ý định bắt cóc gã đã ấp ủ từ lâu rồi, chỉ là chưa đến lúc hợp lý, bây giờ thời đã đến gã không dại gì mà không làm đâu

Nhưng hôm nay ông trời thương gã thật rồi, tưởng đâu sẽ phải cực lực lắm mới tìm được, ai dè mới đi có 2, 3 phút gì đó thì đã bắt gặp VietNam đang ngồi bệt dưới đất xoa xoa thái dương, mặt thì nhăn nhó đủ kiểu phong thái không giống với VietNam của ngày thường, gã cũng cảm thấy điều đó thật kỳ lạ nên đã núp phía sau gốc cây quan sát

Y đứng dậy lấy tay phủi đi những chỗ bẩn, miệng thì đang nói chuyện với ai đó không rõ lắm nhưng chắc là đang cáu gắt chuyện gì đó, VietNam hôm nay đúng là có gì đó kỳ lạ thật, thứ nhất là hôm nay anh cao thấy rõ hơn rất nhiều so với thường ngày, để thí dụ cho nom na dễ hiểu thì bình thường anh chỉ cao vỏn vẹn có 1m7 tức là lùn hơn gã 5 cm nhưng hôm nay lại cao hơn khoảng 10 cm tức là 1m8, chỉ sau một đêm mà anh tăng chiều cao khiếp, thứ hai là trông anh có vẻ trưởng thành hơn là dễ thương, cuối cùng là VietNam đang nói chuyện tự kỉ một mình !?

Còn về nội dung câu chuyện thì gã nghe không thông não cho lắm, cái gì mà cứ xuyên không rồi thay đổi cốt truyện bla bla, nghe nhức hết cả óc

Đang định chuồn đi thì xui sao gã lại giẫm phải một cành cây khô ở gần đó bất giác tạo ra tiếng động khiến cho VietNam chú ý đến

-" Ai Đó !?!?

"- VietNam

Thôi thì cũng đã bị phát hiện rồi thì thôi ra chào hỏi chút cũng không sao, gã ung dung bước đến, càng lại gần gã càng cảm thấy rõ khuôn mặt của VietNam bây giờ đã trở nên lạnh lùng tổng tài chứ không phải khuôn mặt cute hột mít của thường ngày nhưng y vẫn cười, một nụ cười mu mô

-" À, tưởng ai hóa ra là anh à China " - VietNam

-" Gì đây NamNam à, em thay đổi cách xưng hô từ khi nào thế ?

Đừng nói là chấp nhận anh rồi đấy nhé, vậy thì tội những người kia lắm, mà thôi vậy cũng tốt đỡ phải tranh giành ~"- China

-" Tất nhiên rồi, từ trước giờ anh vốn đã là của tôi tôi rồi mà "- VietNam //nhún vai//

Nói rồi hắn lao vào người gã, đè thật chặt xuống chỗ bên cạnh bụi cây lớn không cho con mồi chạy thoát và tiếp theo đó chính là cái khúc đầu mà các bạn đã đọc

---Quay về hiện tại---

-" Ah- đau đấy VietNam, đừng nhéo nữa "- China

-" Tôi còn chưa bắt đầu mà đã xin tôi dừng lại rồi sao ?

- VietNam *cười ranh mãnh*

-" Hả- bắt đầu gì?

"- China

-" Hửm, dù gì hôm nay trời cũng khá lạnh đấy, hay để tôi "sưởi ấm" cho anh nhé China ?"

- VietNam

Gã cũng hiểu ra ý định của VietNam, ban đầu thì vẫn còn cười vui vẻ vì cứ ngỡ mình là người nắm chủ việc giường chiếu này với y nhưng gã lầm rồi, người nắm chủ cuộc chơi là VietNam chứ không phải gã!

VietNam cười mỉm từ từ cởi từng nút áo của gã ra và để tránh việc China dãy dụa trong lúc làm, y đã lấy một cái khăn trói hai tay của gã lại thật chặt rồi lấy hai chân của gã gác lên đùi mình vòng qua eo sau đó banh hai bên áo của Chi ra để lộ cơ thể nõn nà của gã, nhưng thứ khiến y thích thú nhất chính là nấm ti đang ủng hồng cùng với biểu cảm phản kháng vô ích của gã

-" Sao vậy?

Lúc nãy còn cười tươi lắm mà nhỉ "- VietNam

-" Nam, mau thả anh ra đi, đừng để anh thoát được nếu không thì em chết chắc!

"- China - gã dường như đã gào lên nhưng vẫn cố hạ tông giọng xuống để tránh gào quá lớn mà lỡ có người xung quanh thì toang

-" Vậy để xem tôi bản lĩnh của anh tới đâu ~ "- VietNam

Nói rồi y cúi mình xuống, bên thì ngậm rồi lại mút lấy nấm ti ứng hồng kia, bên còn lại thì lấy tay xoa nắn đùa nghịch không ngừng khiến gã đỏ hết cả mặt vì đau lẫn ngại, đây là lần đâu tiên có người làm như vậy với cơ thể của gã.

Bị một đất nước nhỏ bé hơn làm chuyện đồi bại đúng là nhục không có chỗ chui xuống

Vì sợ xấu hổ nên gã đã quay mặt sang bên phải để che đi khuôn mặt đang đỏ ửng kia, gã không muốn người khác thấy gã trong bộ dạng này...

-"Sao thế China ?~ Gương mặt tuyệt trần này sao lại giấu đi cơ chứ, đúng là phí thật đấy "- VietNam

Nói đoạn, hắn đưa cầm của China lên rồi hôn lên môi gã, y luồn lách khám phá hết khoang miệng của China, tham lam chiếm hết số mật ngọt, khi đã sắp hết dưỡng khí gã đập vào lưng hắn thật mạnh, thấy vậy y cũng đành luyến tiếc rời môi, mặt gã bây giờ đã đỏ ngớt, nước mắt thì cũng đã ứa vài giọt, miệng thì chảy xuống một loại nước trong suốt là do tàn dư của nụ hôn nồng thấm vừa rồi để lại, bây giờ càng nhìn gã, y càng hứng tình hơn

Chẳng chần chờ gì, hắn lột phăng luôn chiếc quần vướng víu của gã, để lộ ra cặp đùi nuột nà và thứ khiến hắn thích thú nhất chính là cậu bé cùng cái lỗ ẩm ướt kia của gã

Gã bây giờ còn ngại hơn lúc trước bội lần bây giờ trên người gã chỉ còn chiếc áo sơ mi đang bị banh ra nên cũng không che được phần nào cơ thể ngon ẻ của gã, chưa bao giờ gã cảm thấy nhục nhã đến vậy, phản kháng là việc gã không nên làm vào lúc này, bởi điều đó chỉ càng kích động tới con thú đang trỗi dậy trong hắn mà thôi

-" Đây có lẽ là lần đầu của anh nhỉ, cho nên lỗ của anh mới khích chặt đến vậy "- VietNam

-" Hức-...tên...tên khốn...- "- China

Hắn cười rồi nhẹ nhàng dơ 2 ngón lên đâm mạnh vào hậu huyệt của gã khiến gã đau điếng đến phát khóc, nhưng chẳng biết phải làm sao đành nhẫn nhịn.

Hai ngón rồi lại ba ngón, bốn ngón và cuối cùng là năm ngón

China đã khó nấc lên nhưng đối với hắn vẫn là chưa đủ, sau khi đã nới lỏng được một chút, y cuối cùng cũng để lộ cái thứ to và dài khủng khiếp kia khiến cho gã càng thêm hoang mang, chẳng chờ đợi người kia chuẩn bị tình thần, hắn đã đâm thẳng một phát vào bên trong cái lỗ nhỏ bé tội nghiệp của gã, tuy chỉ mới vào được một nửa nhưng cũng đủ khiến cho gã mất đi toàn bộ sức lực vì đau điếng

Đau tới mức khiến gã phải hét lên một tiếng rồi lại câm nín bật khóc, được đà làm tới, hắn càng đâm sâu hơn, thúc mạnh hơn khiến cho gã rên rỉ van xin, vì đau nhức nhối, cơ thể gã cứ run rẩy theo cơn thúc dữ dội của y mà miên man ngất đi....

Khi tỉnh lại, gã thấy mình đang nằm trên giường, ngoài chiếc áo sơ mi được cài gọn gàng ra thì trên người gã không còn mặc gì khác, nhưng gã chắc đây không phải giường của gã chiếc sơ mi cũng không phải vì nó rộng hơn người của gã khiến cho một bên lệch xuống để một bên vai đầy nhưng vết cắn, vẫn còn hoang mang thì một giọng nói cất lên đưa gã về lại thực tại

-" Tỉnh rồi sao, tôi có để sẳn thức ăn ở dưới bếp cho anh đấy, thay đồ này ra đi tôi mới ủi xong "- VietNam

-" Ra ngoài...."

- China - gã túm lấy mền rồi che lại phần bên dưới vẫn còn đang chảy một chút tinh dịch vì không muốn hắn thấy gã trong bộ dạng thê thảm này

Y không nói gì chỉ ngồi xuống giường bên cạnh China, nhẹ nhàng hôn lên trán rồi cười mỉm với gã

-" Hôm qua đã mãn nguyện rồi, dù gì tôi cũng không phải hoàn toàn là thú háu thịt đến vậy đâu nên anh đừng lo, bây giờ thì theo tôi vào nhà vệ sinh, để tôi tắm cho anh rồi chúng ta cùng xuống ăn sáng nhé "- VietNam

A- hắn cười mới ấm áp làm sao, dù chưa tin hoàn toàn lời y nói nhưng gã vẫn ngoan ngoãn để y bồng, gã thích VietNam của bây giờ hơn là VietNam của hôm qua gấp nhiều lần.

Đúng là gã vẫn rất yêu hắn, và hắn cũng vậy, cũng rất rất yêu gã...

Mấy ngày sau mọi người trong cộng sản được một phen bất ngờ, đó chính là VietNam và China đã công khai chính thức hẹn hò với nhau, và còn sốc hơn khi biết được China là người nằm dưới.

Ban đầu bọn haream của VietNam rất buồn khi nghe tin này, nhưng đây là lựa chọn của VietNam, vì muốn thấy người mình thương hạnh phúc nên họ sẳn sàng từ bỏ, nhưng mấy ai ngờ, mấy ngày sau họ cũng đã quay qua có tình cả với nhau

Ví dụ điển hình như Ussr với Nazi, mặc dù hai người này đã có mập mờ với nhau từ trước rồi nhưng giờ mới công khai, sau đó là J.E và I.E và còn sau đó rấ nhiều cặp đôi khác đã ra đời.

______________________________

__________________

__________________

_____

-----------------------------END--------------------------

☆Nếu tác giả viết ọe quá thì xin lỗi bạn nhiều nhé, kiến thức văn chương của tác giả cũng chỉ dừng ở đó thôi👉👈💦.
 
• [Vietchi] | Đừng Làm Phiền Ta Nữa! |Countryhumans
#1: Khả Năng Đặc Biệt


Lưu ý: Có sử dụng ngôn từ mạnh bạo, rối loạn và mất quyền kiểm soát

- Đây chỉ là ngoại truyện do sự xàm xí của t/g dựng lên nên ko dính líu j đến cốt truyện chính cả - với cả lâu lâu tôi hay ra mấy ngoại truyện xàm như này, ko thick có thể skip😀

- Xem vui ko quạu💖 -

---------------------------------------------------------

Kể từ khi xuyên không vào cuốn tiểu thuyết ất ơ nào đó, gã nhận ra mình có một siêu năng lực đặc biệt còn hơn cả siêu nhân

Sẽ ra sao nếu như một ngày bạn được ban cho một cái khả năng đọc được suy nghĩ của người khác ?

Nếu là tôi, tôi chắc hẳn sẽ đi chơi khăm mấy đứa bạn rồi, còn China thì nó là ác mộng với gã, ví dụ mà cái khả năng đó giúp gã tìm được mật khẩu của cái két sắt cha hắn thì ắt hẳn sẽ khác, nhưng đằng này là không, nó phiền cực.

Đó là vào một buổi sáng tinh mơ dịu dàng, gã đang nằm banh càng trên giường và hưởng thụ cái sự lười nhác vô bờ bến, nhìn vào mà ra được nhị cương quốc của cả thế giới - chớt liền.

Trái thanh long nó là trái cây mà còn bất mãn thì nói chi countryhuman còn đầy đủ tứ chi như ngài VietNam đang ngồi cạnh đang lắc gã điến cuồng đến sắp gãy cả giường đây

-" China àa!!, đã là 6h55 rồi, cậu còn không mau dậy là trễ tiết thể dục đấyyyyyy!!

"- VietNam - anh bất mãn chỉ biết than, người thiện lành nó hay vậy.

Mà cái giường thì sắp rớt hết ốc vít ra rồi còn gã thì sao - lười.

Gã uể oải ngước đầu lên nhìn anh, và thứ đầu tiền đập vào mắt gã là một dòng chữ chạy xoẹt qua đầu của Việt Nam với nội dụng như sau:

-[" Eo ơiiiiiiiiiiiiiii, China lúc lười cũng cute nữâaaa, xứng đáng có một anh chồng cuto như mình!!

"]

Gã đơ luôn, chưa tin vào mắt, gã lấy tay dụi mấy lần nữa, cái bảng thì vẫn y nguyên nhưng nội dung thì đã thay đổi:

-[" Ái chà chà, chắc là được một người đẹp trai tài giỏi như mình đây gọi dậy nên chắc ẻm còn chút bỡ ngỡ, rồi cưng sẽ quen thôi babe~ "]

Hở?

Ủa cái này là khuyến mãi đặc biệt được tặng kèm dành cho người xuyên không ấy hả?

Gã quay qua nhìn trái thanh long, tìm kiếm câu trả lời thì hiểu luôn vấn đề, ngay cả nó còn đơ ra thì hỏi gì giờ.

Việt Nam thấy China cứ ngồi đờ ra đó nhìn anh, liền lây người gã tỉnh, biết là cậu đẹp rồi nên gã cũng đâu cần nhìn anh đắm đuối lộ liễu thế đâu, ngại chít.

Đang lãng mạn tình cảm các thứ bỗng có tiếng cửa sập cái rầm, quay qua thì chính là anh, người chồng tổng tài bá đạo lành lùng - Ngôn Nhất Đông Lào

-" Hai người tình tứ đủ chưa, trễ học cmnr "- Đông Lào

Tổng tài dỗi, tổng tài mạnh mõe, tổng tài hậm hực chạy lại tách 2 con người kia, rồi khoanh tay lại giảng một tràng giáo lý, China quay lên nhìn Đông Lào và bất ngờ hơn cả cái bảng lại xuất hiện nó còn dòng chữ chạy xoẹt qua:

-[" Này thì tình tứ, ẹm ấy là cụa tôy!

Anh khộng có quyền được động vào cờ rút của một tổng tài bá đạo như tôy!

Anh hịu chứ?

Người anh kính mến Việt Nam cửa tôy ơi!!

"]

Hả???....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

End P1 ( có thêd có P2 hoặc ko)

---------------------------------------------------

Tôi thấy nó xàm-)), chúc các cậu thi tốt nhé, hẹ hẹ💖

Cre idea: cần tìm ( chỉ nhớ là trong một bộ allMashle nào đó)
 
Back
Top Bottom