Hài Hước Ở Ké Nhà Diêm Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,466,521
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
o-ke-nha-diem-vuong-720893.jpg

Ở Ké Nhà Diêm Vương
Tác giả: 慕西baby
Thể loại: Hài Hước
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Tôi là một cô hồn* làm thuê ở dương gian, gần đây tôi tìm được một ngôi nhà rất tốt, không có thần cửa, cũng chả có tổ tiên.

Mỗi ngày tôi đều ghé nhà anh ta ăn chực, dùng phòng tắm của anh ta, ngủ trên giường của anh ta.

Dù sao thì anh ta cũng không thể nhìn thấy tôi.

Mãi đến một ngày, tôi đưa người bạn ma của mình đến nhà anh ta ăn tối, chẳng ngờ, lúc người bạn ma nhìn thấy anh ta liền sợ hãi hét lên rồi bỏ chạy …

Đến nước này tôi mới ngộ ra, hóa ra chủ nhà này, chính là Diêm Vương!

Tôi cũng sợ hãi bỏ chạy, nhưng rồi bị anh ta bắt lại!

Anh ta ân cần hỏi: Chạy cái gì? Em trước đây không phải còn chạy khỏa thân rất vui vẻ sao?

*Cô hồn: hồn ma cô đơn.​
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 1


Tôi tên Sơ Thất, là một ma nữ mười tám tuổi.

Tôi mất vào ngày mồng bảy tháng tám âm lịch, nhưng vì tôi không còn trí nhớ nên mọi người gọi luôn tôi là Sơ Thất.

Một hồn ma nếu chết mà không rõ lý do, không biết bản thân mình là ai như tôi thì được gọi là hồn ma chết oan.

Không rõ danh tính, không có người thờ, c*̃ng không được luân hồi.

Ngay cả âm phủ cũng không chứa chấp những hồn ma như chúng tôi, chỉ cần chúng tôi không vi phạm luật lệ âm phủ, họ sẽ để chúng tôi tự sinh tự diệt.

Những hồn ma cô đơn như chúng tôi không thể kiếm được bất kỳ tài nguyên sinh tồn nào ở âm phủ vậy nên chúng tôi chỉ có thể dũng cảm không sợ nguy nan làm thuê ở dương gian để sống qua ngày.

Ma là âm khí, ban ngày ở dương gian, dương khí mạnh có thể làm tổn thương ma.

Mặc dù ban ngày tất cả chúng tôi đều tìm nơi râm mát để trốn ngủ nhưng dương khí cũng có thể làm tổn hại đến linh hồn.

Có điều biết làm sao được, ma cũng có bảy cảm xúc với năm giác quan, đói không giết được ma nhưng sẽ khiến ma đau khổ.

Đặc biệt là đối với một tín đồ ăn uống như tôi.

Đến năm thứ hai làm ma, tất cả số tiền tôi kiếm được từ việc làm thêm đều được dùng để mua dồ ăn.

Trong lúc những hồn ma cô đơn chị em khác tiêu tiền vào ăn mặc, một lòng một dạ mong ước được làm quen với hồn ma có danh phận để được đưa xuống âm phủ đăng kí kết hôn, ổn định cuộc sống thì cả ngày tôi chỉ quan tâm đến một chuyện: “ừm, cái này ngon quá”, “cái này cũng ngon nữa, ừm ừm, ngon, ngon thực sự …”

Bạn ma Tiểu Giá, người làm việc c*̀ng tôi, luôn cà khịa việc trong đầu tôi chỉ có ăn với ăn, ngay cả một ma nam c*̃ng không câu được, uổng công có cái mặt như hoa như ngọc.

Cậu ấy c*̃ng từng một lần hoài nghi, lúc tôi còn làm người có phải c*̃ng ăn no rửng mỡ như này không.

Nhưng tôi không nghĩ vậy.

Bảy năm đầu, tôi lờ mờ nhớ một số ký ức.

Trước khi chết, tôi chảy rất nhiều máu, đau đớn từng cơn.

Chắc chắn chuyện tôi chết còn tệ hơn rất nhiều so với việc ăn no rửng mỡ.

“Sơ Thất, tối nay tớ vẫn đi tới chỗ bạn trai ngủ, cậu tính tìm chỗ ngủ ở đâu?” Vừa tan làm Tiểu Giá đã hỏi tôi.

Tôi mỉm cười “Hì, cậu không cần lo lắng cho tớ đâu, tớ có nhiều chỗ để ngủ lắm.”

Mấy ngày trước căn nhà hoang mà tôi với Tiểu Giá ‘ở’ đã bị chủ đập bỏ xây lại nên chúng tôi phải tìm một nơi khác.

Đêm qua, tôi ngủ trong nhà vệ sinh bên ngoài c*̉a một ngôi nhà.

Hầu hết nhà ở dương gian đều có thần cửa với tổ tiên trong nhà nên ma quỷ bên ngoài hoàn toàn không thể vào được.

Có điều, có một số người sẽ dùng chung nhà tắm nên họ xây nhà vệ sinh bên ngoài, không có thần cửa canh giữ.

Âm khí trong nhà vệ sinh nặng nên càng thích hợp cho ma ở.

Nhưng mà bốc mùi quá đi!

Đêm nay, tôi nhất định phải tìm được chỗ khác để ngủ!

Nhưng tôi lang thang hồi lâu, trời c*̃ng gần sáng mà không một nhà nào có thể vào được.

Ngay khi tôi chuẩn bị đến hầm cầu vượt để ngủ thì trong lúc quay mình lại thấy một ngôi nhà đang bật đèn.

Biệt thự lớn, có sân vườn.

Tôi bước đến, phát hiện nhà này không hề có thần cửa liền lén lút lẻn vào.

Tìm được một nhà không có thần cửa, thậm chí còn không có tổ tiên!

Cái vận may chết tiệt nào thế này, tìm được một nhà tốt như vậy!

Căn biệt thự to lớn nhưng có vẻ hơi trống trải, trên lầu có tiếng róc rách yếu ớt, giống như nước chảy qua ống thoát nước.

Trong lòng tò mò, tôi nghênh ngang đi lên cầu thang.

Dù sao đây c*̀ng là dương gian, người bình thường hoàn toàn không nhìn thấy tôi.

Tôi đi lên tầng hai, tầng này có 3 phòng, tôi xuyên qua bức tường xem xét từng lượt.

Cuối cùng, tôi theo tiếng nước chảy bước vào một trong những căn phòng lớn nhất.

Chủ nhà thường ở trong phòng lớn nhất, vậy nên đây nhất định là phòng c*̉a chủ nhà.

Nó được trang trí với tông màu xám nhạt, nhưng có một bức tranh về bờ sông và một loài hoa không rõ chủng loại được treo trên tường.

Bên cạnh bức tranh còn có một chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ.

Trong phòng còn có một phòng để quần áo lớn. Trước phòng quần áo lại có một chiếc ghế sofa lớn c*̀ng một chiếc bàn bất thường.

Phòng ngủ có một chiếc giường đủ lớn để ngủ được năm người, cạnh giường đặt một cái bàn, trên bàn chỉ có một cuốn sách với một chiếc điện thoại di động.

Lúc này, tiếng nước tí tách lại vang lên …

Tôi quay lại, nhìn thấy một căn phòng kỳ lạ được dựng hoàn toàn bằng kính.

À, c*̃ng không hẳn là quá lạ.

Mặc dù tôi không có trí nhớ, nhưng tôi đã nhìn thấy một số cửa hàng có kiểu tường bên ngoài bằng kính.

Chẳng hạn như ở cửa hàng bánh ngọt, mỗi lần đi ngang qua, tôi đều có thể thấy một hàng bánh hấp dẫn mà không cần vào.

Trong này có gì?

Lẽ nào c*̃ng là đồ ăn được?

Nhưng mà, sao tiếng nước chảy cứ phát ra không liên tục?

Tôi càng ngày càng tò mò.

Tôi xuyên thẳng qua bức tường.

Một hình ảnh tức thì đập vào mắt tôi, là một người đàn ông dáng người cao ráo, da trắng, hoàn mỹ …

“Ahhhhh…ahhhhhhh!!” Tôi hét lên, quay người bước ra ngoài bức tường!

Ù ui, hóa ra nam chủ nhà này đang tắm!

“Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn, mình không phải b**n th**!”

Dù không phải là một kẻ d*m d*c, nhưng tôi vẫn quay lại, lao vào nhà tắm một lần nữa.

Tôi không phải muốn nhìn trộm người ta tắm đâu.

Tôi chỉ nghĩ là sau này tôi c*̃ng có thể tắm ở đây nên mới muốn vào xem anh ấy sử dụng những vòi nước đó như thế nào thôi?

Tôi không có bất kỳ ký ức nào về cuộc đời mình, rất nhiều thứ tôi phải học lại.

Nhưng mà lúc tôi bước vào thì người đàn ông đã tắm xong.

Anh ta mặc một chiếc váy trắng lớn rồi đi ra ngoài.

Tôi theo anh ta ra ngoài.

Tôi không thể tắm khi anh ta còn ở trong phòng.

Nước đang tắt bỗng nhiên bật lên, bạn nói xem đáng sợ như nào?

Ma quỷ mà dọa con người vô tội là vi phạm vào luật âm, phải chịu hình phạt từ giam giữ đến ngồi tù chung thân đó.
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 2


Người đàn ông đi đến phòng thay đồ, mở ngăn kéo, lấy ra một cái gì đó, c*m v**, tiếng “woo woo woo” vang lên, anh ta cứ cầm cái thứ nhỏ ấy thổi bay tóc của mình.

“Thì ra đây chính là cái Tiểu Giá hay nói, bạn trai cậu ấy c*̃ng có một cái.” Tôi tò mò đứng sang một bên nhìn.

Sau một hồi, tóc của người đàn ông đã được sấy khô.

Cái thứ đồ chơi nhỏ này xem ra c*̃ng hữu ích ha!

Người đàn ông cất máy sấy tóc, xoay người bước ra ngoài, cầm điện thoại rồi ngồi trên ghế sô pha, bắt đầu nhìn điện thoại.

Tôi đi theo.

Có điều thay vì ngồi trên ghế sofa, tôi lại ngồi trên bàn trước mặt anh ta.

Mái tóc mới được thổi phồng của người đàn ông có phần bồng bềnh với hơi rối, nhưng điều đó lại hoàn toàn không ảnh hưởng đến nhan sắc c*̉a anh ta.

Anh ta thật ưa nhìn.

Nước da thanh tú, sống mũi cao cao, mày rậm, mắt to, hốc mắt hơi sâu, môi dày vừa phải.

Ngũ quan tuấn tú khôi ngô ba chiều này thật sự chấn động thẩm mỹ.

“Êi~.” Tôi thở dài, “Tiểu Giá luôn bảo mình tâm tư chỉ nghĩ đến việc ăn ngon nên mới không bao giờ câu được ma nam. Nhưng theo mình thấy ấy à, vốn dĩ trước đây mình không câu được ma nam là do chính mấy ma nam mình gặp toàn xấu ẻ. … Thử có người đẹp trai bằng một nửa anh đây đi, mình sẵn sàng bỏ tiền ra make up lồng lộn, nhất quyết câu anh ta cho bằng được cho coi!”

Bàn tay đang lướt điện thoại của người đàn ông đột nhiên cứng đờ.

Tôi cũng chú ý điểm này.

“f*ck, đừng có bảo là anh ta có thể nhìn thấy được mình nha?” Tôi sợ hãi đến mức bật dậy.

Mặc dù anh ta dường như không hề cảm giác được nhưng tôi vẫn có chút hoảng sợ nhẹ.

Suy cho c*̀ng không có thần cửa, trong nhà c*̃ng chẳng thờ c*́ng tổ tiên thì không hẳn là người bình thường được?

“Này, anh đẹp troai, anh có nhìn thấy em hông?” Tôi đưa tay ra quơ quơ trước mặt anh ta.

Anh ta cúi đầu, tiếp tục nhìn vào điện thoại của mình.

Tôi gục đầu trước mặt anh ta, bắt đầu giở trò ma quỷ.

“Ta là một ác ma, nếu ngươi không nói thật, đợi người đi ngủ ta sẽ ăn thịt ngươi!”

Tôi bày ra vẻ mặt dữ tợn, tiếp tục đe dọa: “Ta siêu dữ luôn đó!”

Người đàn ông thình lình đặt điện thoại xuống.

Tôi giật mình, đang định đối đầu với anh ta thì anh ta chỉ đứng dậy, sờ sờ cái bụng “hơi đói rồi.”

Đây là câu đầu tiên anh ta nói.

Giọng nói mềm mại từ tính, nghe rất êm tai.

Dứt lời, anh ta xoay người bước ra ngoài.

Tôi lại đi theo anh ta.

Anh ta xuống nhà, đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy nguyên liệu ra.

Xem ra tôi đã nghĩ quá nhiều, anh ta căn bản không thấy được tôi.

Trong lúc anh ta nấu ăn, tôi nhanh chóng trở về phòng ngủ tắm rửa.

Tôi nhấc công tắc vòi lên, nước “phụt” ra dữ dội, là loại vòi nước thẳng đứng nên lượng nước cực lớn.

Tôi nhanh chóng tắt vòi.

“Không đúng, lúc nãy mình bước vào rõ ràng là nước phun như mưa từ trên đầu người đàn ông xuống…”

Sau một hồi nghiên cứu tỉ mỉ, tôi phát hiện một công tắc có thể xoay được.

Tôi xoay qua một bên, vòi nước chảy ra.

Ngay lập tức phun “ào ào” xuống đầu!

“Mình thông minh quá đi…” Lần này đã đúng.

Nhưng mà tôi ướt sũng rồi.

“Thôi c*̃ng đúng lúc mình mặc bộ này đã ba bốn ngày rồi, không bằng giặt chung luôn!” Tôi thích thú vào lại nhà tắm, tắm như đứng dưới cơn mưa nặng hạt.

Tắm xong rồi, giặt đồ thui.

Giặt cả bộ đồ lót nhỏ nữa.

Người đàn ông vẫn chưa trở lại phòng nên tôi treo quần áo lên giá phơi quần áo ở ban công nhà anh ta rồi cầm lấy bộ đồ lót nhỏ chạy đến phòng thay đồ.

Tôi kéo ngăn tủ, lấy mấy sấy tóc ra, sấy bộ đồ lót xong thì mặc vào tiếp tục sấy khô tóc.

Tôi có mái tóc vừa đen vừa mượt, dài cỡ ngang vai với độ phồng vừa phải. Bởi vì tôi có một khuôn mặt ngây thơ thanh tú, làn da lại trắng nên trước khi chết tôi đã cắt tóc mái để phù hợp với ngoại hình của mình hơn.

Tiểu Giá nói con người tôi không phù hợp với hình tương ma quỷ.

Chả có con ma nào lại dễ thương thế này.

Thật ra tôi c*̃ng không muốn trở thành một con ma.

Tôi thực sự chưa làm điều gì xấu xa lắm ngoại trừ việc thỉnh thoảng lẻn vào nhà vệ sinh của người khác để ngủ.

Ngay cả ngôi nhà tốt này, tôi c*̃ng chỉ trộm phòng tắm của anh ta, trộm máy sấy tóc của anh ta mà thôi.

Tôi không muốn làm tổn thương anh ta.

Đột nhiên, có tiếng động từ ngoài cửa.

Tôi nhanh chóng tắt máy sấy tóc, cất lại vào ngăn kéo.

Lúc tôi ra khỏi phòng thay dồ, người đàn ông đã quay trở lại phòng.

Có tật giật mình, tôi sững sờ một lúc, có chút sợ hãi.

Người đàn ông không hề dừng lại, cứ thế đi tới.

“Phải rồi ha, anh ta không thể nhìn thấy mình mà!” Tôi cười cười một cách bất đắc dĩ.
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 3


Người đàn ông đi vào phòng tắm.

Anh ta không đóng cửa nên tôi c*̃ng theo vào.

Hóa ra anh ta đang đánh răng.

Tôi cũng có một bàn chải đánh răng, nhưng tôi đã xếp nó vào vali rồi giấu trong lùm cậy rồi.

Hơn nữa, mấy loại kem đánh răng tôi dùng đều là hàng rẻ tiền dưới âm phủ.

Kem đánh răng của anh ta có màu xanh lá cây nhạt trong suốt.

Tôi ghé vào ngửi thử, thơm quá.

Ngày mai tan làm xong tôi sẽ kéo hành lý của mình đến đây, tôi c*̃ng sẽ dùng thử kem đánh răng của anh ta.

Người đàn ông tắm rửa xong thì trở về phòng ngủ, ngồi ở trên giường cầm điện thoại di động lên.

Tôi đứng trước mặt anh ta, đi qua đi lại.

Anh ta thậm chí còn không chớp mắt.

“Hahaha, thật sự không thể nhìn thấy mình, không thể nhìn thấy mình…” Tôi vui sướng nhảy cẫng lên trước mặt anh ta.

Đến lúc nhảy mệt rồi tôi chỉ mặc bộ đồ nhỏ nằm lên giường anh ta, tạo ra dáng mê hoặc trước mặt anh ta “Ngủ trên giường lớn đã thoải mái rồi, giờ còn được thêm combo ngắm soái cưa nữa chớ.”

Người đàn ông đích thị là một cú đêm.

Anh ta lướt điện thoại hồi lâu mà không có dấu hiệu buồn ngủ.

Tôi cũng không buồn ngủ.

Là ma ở dương gian, chúng tôi chỉ có thể đi lại vào ban đêm, ban ngày hầu ngủ đi ngủ.

“Anh đang xem cái gì zị?” Tôi đứng dậy, dựa vào trước mặt anh ta, liếc nhìn điện thoại của anh ta “Sao anh lại không coi TV?”

Tôi nằm bên cạnh anh ta, chán muốn xỉu.

Người đàn ông xuống giường đi vào phòng tắm.

Đến lúc quay lại, anh ta mở ngăn tủ đầu giường, lấy ra một cái máy tính bảng rồi mở một bộ phim.

Anh ta kê một cái gối hình chữ nhật lên đầu giường, ngồi tựa lưng vào đầu giường, lấy một cái kệ, đỡ máy tính bảng lên rồi co chân lên xem.

Tôi vui mừng khôn xiết, đứng dậy ngồi bên cạnh anh ta xem c*̀ng.

Đó là một bộ phim hài tên ” Iron Fist“.

Có điều, cái máy tính bảng nhỏ hơn nhiều so với một cái TV lớn nên việc ngồi cạnh anh ta bắt buộc tôi phải nghiêng đầu.

Tôi đã chú ý đến chân anh ta từ sớm, cảm thấy vị trí trống trong cánh tay của anh ta là vị trí tốt nhất để tiện xem phim.

Tôi ngước mắt lên nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông, cảm thấy có chút ngại ngùng …

Nhưng mà, chỉ sau một giây lưỡng lự tôi đã bò đến vòng tay của anh ta.

Anh ta đang ngồi dựa vào đầu giường còn tôi thì đang ngồi trong vòng tay anh ta.

Người đàn ông dáng người cao lớn, ngồi trong vòng tay anh ta cuối cùng tôi cũng cảm nhận được sự nhỏ nhắn của mình.

Tôi mạnh dạn ngả vào vòng tay anh ta, tựa đầu vào khuôn ngực phẳng lặng săn chắc của anh ta.

c*̀ng nhua xem phim.

Phim hài hước tiếu thế mà người đàn ông một chút c*̃ng không hề cử động.

Chỉ có duy nhất con ma trong phòng là tôi đây cứ “Haha, hahaha …”

Tôi cười khoái trá, cứ vừa cười vừa nép vào vòng tay của người đàn ông như một kẻ ngốc.

Tôi chả sợ, dù sao anh ta cũng không thể thấy tôi!

Bộ phim kết thúc thì người đàn ông cuối cùng c*̃ng chịu đi ngủ.

Tôi hơi tò mò, anh ta làm nghề gì zị ta?

Sáng sớm mới đi ngủ thì mấy giờ mới đi làm?

Lẽ nào anh ta đang được nghỉ phép?

Thôi kệ đi, với tư cách chỉ là người ngoài cuộc tôi không nên rảnh rỗi sinh tò mò chuyện này.

Bình minh lên.

Mặc dù không có gà trống gáy, nhưng chiếc đồng hồ treo tường trên tường đã điểm sáu giờ sáng.

Rèm cửa trong nhà anh là loại dày 3 lớp, có khả năng che nắng đặc biệt tốt.

Mặt trời cực kỳ hại ma nên xem ra nhà này đối với tôi thật sự rất thích hợp.

Tôi hạnh phúc nép vào chăn bông của anh ta.

Cánh tay của người đàn ông duỗi thẳng tự nhiên về phía mép gối.

Tôi miễn cưỡng tựa vào cánh tay anh ta.

Có điều, tôi thường chỉ mặc đồ ngủ đi ngủ thôi, bộ đồ lót ép chặt tôi quá.

Tôi cởi nó ra, lặn trở lại vào chăn bông.

Người đàn ông đang nằm nghiêng và tôi cũng vậy.

Tôi ngước mắt lên, bắt gặp khuôn mặt tuấn tú của anh ta trong lòng liền như có điện giật.

Khó tránh khỏi … có chút ngại ngùng.

Nhưng mà nghĩ lại anh ta không thể nhìn thấy mình, tôi lại trở nên trắng trợn.

Tôi ngả vào vòng tay anh ta hít lấy hít để.

Tôi có thể cảm nhận được hơi thở trên người anh ta, có một mùi thơm nhẹ, kỳ lạ hơn nữa là, càng đến gần anh ta, tôi càng cảm thấy toàn thân thoải mái.

Nằm bên cạnh anh ta tôi có cảm giác như mình đang nằm trong nhà vệ sinh của người khác …

Ý là trường khí thích hợp cho ma ở ấy.

Giấc ngủ này, tôi ngủ ngon lạ thường.

Đến bốn giờ chiều, lúc người đàn ông thức dậy, tôi cũng thức dậy.

Anh ta thay quần áo c*̉a anh ta.

Tôi mặc quần áo của tôi.

Anh ta vào nhà vệ sinh không phải để đi tiểu mà để rửa mặt nên tôi lại vào theo.

Rửa mặt xong, anh ta đem bàn chải đánh răng ném vào thùng rác bên hông, mở ngăn tủ bên hông lấy ra một lượng lớn bàn chải đánh răng, cuối c*̀ng chọn một cái màu đen dùng.

Tắm táp sạch sẽ xong anh ta c*̃ng chịu đi ra ngoài.

Tôi nhìn vào đống bàn chải đánh răng khổng lồ liền lấy trộm một cái.

Tôi là ma mà.

Những thứ được sử dụng bởi ma thực tế không ảnh hưởng đến việc sử dụng lại của con người.

Không phải mấy thứ như thịt, bánh hấp với mấy loại thức ăn ngon được dâng lên ở lễ truy điệu người ta c*́ng xong còn ăn được sao?

Đương nhiên là do ma ăn c*̉a ma, người ăn c*̉a người rồi!

Kem đánh răng của anh ta thực sự rất thơm, còn có vị thanh mát nữa.

Tôi lấy chai sữa rửa mặt của anh ta, vắt ra một ít, theo động tác anh ta vừa làm, vẩy lên mặt, tạo bọt trong lòng bàn tay, trét lên mặt, xoa nhiều lần rồi rửa sạch bằng nước.

“Sảng khoái, sảng khoái quá đi, thật sự thoải mái mà!”
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 4


Đàn ông nấu ăn ở tầng một.

Trong phòng khách, chiếc TV treo tường đang bật, trên đó đang chiếu bộ phim truyền hình có tên ” Thần điêu đại hiệp” được viết ở góc trên bên trái.

Có một chuyện, nói tới mới thấy kỳ.

Tôi rõ ràng là không còn trí nhớ lúc làm người vậy àm tôi vẫn biết đọc.

Tôi ngồi lên ghế sofa xem TV.

Phim chiếu xong thì người đàn ông đến, mở rèm cửa phòng khách.

Tôi vội vàng chạy vào phòng ăn trốn nắng.

Người đàn ông đặt món ăn lên bàn.

Tôi là một hồn ma cô đơn, không có trí nhớ lại còn sinh ra trong nghèo khó, tôi thậm chí còn không biết món anh ta nấu tên gì.

Nói tóm lại là cũng có cá có thịt, có rau có canh, ba mặn một canh.

Anh ta mở nắp ra, tôi xem qua, có khá nhiều món.

Tôi không nghĩ anh ta có thể xơi sạch một mình.

Bàn ăn tròn trong phòng bếp là loại hai tầng, tầng trên là mặt kính tròn, đáy có hình tròn, dường như có thể xoay được.

Anh ta đặt hết mấy món ăn trước mặt rồi bắt đầu ăn.

Ngửi thấy mùi thơm c*̉a thức ăn bụng tôi liền cồn cào.

Vì tò mò, tôi vươn tay ra, ấn ấn nhẹ lên mặt trên, kéo kéo một chút.

Quả nhiên, có thể động.

Cử động nhẹ không làm người đàn ông giật mình, anh ta chỉ tiếp tục ăn.

Ăn xong, anh ta lấy một cái lồng trong suốt như kiểu lồng để che mấy món ăn còn dang dở.

Tôi nhìn chằm chằm vào mấy món ăn trong cái lồng đó mà thèm muốn chết. Nhưng tôi không dám, tôi sợ sẽ kinh động đến người đàn ông.

Anh ta lên lầu, mất một lúc lâu mới xuống.

Quần áo da, tóc chải ngược trông soái muốn xỉu.

Bộ dáng thượng lưu, ngọc thụ lâm phong.

“Tính đi làm hả?” Tôi đi theo ra cửa, nhìn anh đi giày da, lấy chìa khóa xe trên tủ giày.

Anh ta mở cửa, đợi anh ta rời đi thật tôi liền nhanh chóng vẫy tay với anh ta “Cưa cưa tạm biệt, em chờ anh về ó nha ~”

Ngay cả khi anh ta không nhìn thấy được, mình c*̃ng phải bày tỏ tấm lòng!

“Mình đúng thật là một cô nàng ma niềm nở mà!”

Là một tín đồ ăn uống, tôi vẫn không thể kìm lòng mà cướp đồ ăn của anh ta.

Khả năng nấu ăn c*̉a người đàn ông rất tuyệt, mấy món ăn còn ngon hơn tôi mong đợi!

Ăn tối xong tôi bật TV của anh ta lên.

Có điều tôi không dám chỉnh tùy ý.

Vạn nhất tôi đổi kênh mà không nhớ chỉnh lại, đến lúc người đàn ông về thấy điều bất thường thì biết làm sao?

May thay “Thần điêu đại hiệp” được chiếu trực tiếp, cứ hết tập này đến tập khác.

Tôi đã bị tình yêu c*̉a Tiểu Long Nữ và Dương Quá làm cho cảm động.

Bất tri bất giác trời đã tối.

Phim bắt đầu xen kẽ quảng cáo bán thuốc.

Tôi không thích xem mấy thứ này.

Tôi tắt TV, đứng dậy vươn vai.

Trong nhà này, không có thần cửa không có tổ tiên, chỉ có những bữa ăn ngon, giường lớn với anh đẹp trai và một chiếc TV lớn.

“Mình thật sự thích ngôi nhà này!”

Người đàn ông vẫn chưa trở lại.

Đến tám giờ tối tôi mới đi làm mà vẫn không thấy anh ta đâu.

Tính ra hèn gì sáng sớm anh ta mới đi ngủ.

“Làm việc với nghỉ ngơi kiểu này quá tệ, anh ta thế này là đang bán mạng đó trời!”

Làm người thật khó, làm ma…c*̃ng khó.

Mặc dù tôi làm việc ở dương gian, nhưng tính ra lại là làm việc cho âm phủ.

Tôi là nhân viên của Ngân hàng Thiên Địa.

Người nhà ở dương gian mà muốn c*́ng cho ma quỷ, đốt tiền đốt bạc đồ thì phải thông qua Ngân hàng Thiên Địa chấp nhận trước, đặt mã hàng ứng với tên họ rồi mới chuyển tới tay người nhận được.

Mấy cái như tiền vàng thì được chuyển khoản trực tiếp, còn mấy cái như quần áo nè, ô tô nè, nhà cửa đồ á… bị đốt cháy xong thì phải đợi để được vận chuyển giao hàng..

Bưu c*̣c Âm Thông Thông có nhiệm vụ vận chuyển những món đồ từ dương gian này xuống âm phủ, phân phối chúng cho những hồn ma.

Mỗi nơi đều có chi nhánh và tên riêng.

Giống như ở dương gian vậy, không gây hỗn loạn.

Có điều, những hồn ma làm việc ở dương gian hầu như đều là những hồn ma cô đơn như tôi, làm việc vừa không có địa vị vừa bị đối xử tệ bạc, lương c*̃ng thấp nữa.

Tiểu Giá với tôi may mắn có được một công việc tốt, không bận rộn cũng không phải yêu cầu thể chất.

Giống như bây giờ, chúng tôi có thể trốn trong một góc mà xàm xí.

“Thật á hả? Không có thần cửa, cũng không có gia tiên? Lại còn có thể ăn đồ ăn của chủ nhà?” Tiểu Giá tỏ vẻ vô c*̀ng kinh ngạc trước ngôi nhà mà tôi tìm “Cậu có chắc người đó là người không?”

“Chắc!” Tôi nói “Anh ta biết nấu biết ăn nè, lại còn lái xe đi làm nữa. Nhà anh ta c*̃ng luôn ở đó, cả ngày đều không đổi”

Tiểu Giá ngẫm nghĩ gật gật đầu “Vậy tốt quá rồi, sau này cậu có nơi để ngủ rồi.”

“Ừ đó, món ăn của người đàn ông đó nấu còn rất ngon nữa.” Tôi vui vẻ nói: “Như này đi, tối nay tan làm, tớ đưa cậu tới nhà anh ta ăn tối ha?”

“Tối nay không được.” Tiểu Giá nói:” Hai ngày trước tớ có nói với cậu tối nay tớ sẽ xuống âm phủ với bạn trai rồi á.”

“Cậu nói bạn trai cậu đã xin được danh phận rồi à.” Tôi nhớ ra chuyện này, gật gật đầu “Vậy được rồi, cậu cứ lo việc đó trước đi.”

“Thật không dễ gì cậu mới kiếm được nhà tốt để ở, còn tớ…” Tiểu Giá ngượng ngùng vui vẻ nói: “Lần này tớ sẽ c*̀ng bạn trai về nhà ông bà ngoại anh ấy, nếu ông bà không có ý kiến, tớ với bạn trai sẽ nhận được giấy chứng nhận kết hôn c*̉a âm phủ.”

“Vậy tuyệt quá rồi! Kết hôn rồi, cuối năm có thể trở về âm phủ làm việc!” Tôi nghe đến đây, vừa mừng vừa mất mát.

Đáng mừng là Tiểu Giá đã có thể quay về âm phủ sống.

Còn đáng buồn là tôi sắp mất một người bạn.

Tiểu Giá mỉm cười “Đợi nào trở lại, tớ c*̀ng cậu tới nhà đó xem một chút.”

“Được.” Tôi không khỏi tò mò “Nghe nói giấy đăng ký kết hôn ở âm phủ đã được ủy quyền cho từng khu vực quản lý, dấu là do chính một trong mười chín vị Diêm Vương đóng phải không? ”

Tiểu Giá gật đầu, “Hình như vậy. Đợi nào tớ trở lại tớ kể cho nghe.”

Tôi hào hứng gật gật đầu “Tớ còn chưa nhìn thấy Diêm Vương quản lý khu vực tụi mình bao giờ nữa. Không biết bộ dạng anh ta trông như nào? Còn có, nghe đồn sông quên dưới Âm phủ có một loài hoa đặc biệt đẹp chỉ mọc ven bờ. c*̃ng không biết mấy bông hoa đó trông như nào nữa? ”

Tiểu Giá: “Được, đợi tớ xem kĩ chút rồi về kể cho cậu nghe.”

“Hai người làm gì ở đó?” Người quản lý bước vào, nhìn thấy chúng tôi thì hét lên, “Nhanh cái chân lên!”.
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 5


Tan làm, tôi bái bai Tiểu Giá, đi đến bụi cây kéo hành lý của mình.

Vừa về đến nhà tôi đã ngửi thấy mùi thơm đậm đà của thịt bò hầm, cái bụng lại cồn cào nữa rồi.

Ngon thế này tôi còn đi được nữa sao?

Đặt hành lý ở phòng khách, tôi đi về phía nhà bếp.

“Mì bò!”

Là món mì bò có nước súp đậm đà, thị bò mềm mềm xào trước với cà chua.

“Ôi dồi ôi mì bò cà chua, vị chua chua ngọt ngọt thanh thanh, tôi thích món này nhất đấy!” Tôi không nhịn nổi nuốt nước miếng, ngẩng đầu nhìn người đàn ông “Anh nấu nồi lớn thế này, một mình ăn không hết nổi, đúng không?”

Tất nhiên là người đàn ông không trả lời tôi.

Đợi mì bò chín, anh ta múc một giá lớn, đổ ra một cái bát lớn.

Trong nồi, vẫn còn dư một nửa.

Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh anh ta, nhìn anh ta ăn từng miếng mì, từng miếng bò mà đói muốn xỉu.

Cả cơ thể không tự chủ được vô thức nghiêng qua, nghiêng tới trước mặt anh ta, chỉ cách một xíu nữa thôi là tôi sắp hôn anh ta luôn rồi…

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, soái cưa đã đành đằng này lại còn thêm bát mì câu dẫn nữa chớ, khó khăn nuốt từng ngụm nước miếng “Muốn ăn quá đi, cưa cưa.”

Không biết phải không nhưng tôi cảm thấy đôi đũa anh ta khựng lại trong giây lát.

Đến lúc nhìn kỹ lại, tôi thấy anh ta vẫn đang ăn mì một cách vô cảm.

Hừm, chắc đói quá hoa mắt luôn rồi.

“Ước gì anh ta đi chỗ khác một lát để mình ăn cái nồi trong bếp nhỉ!” Tôi lẩm bẩm, vô c*̀ng đắc chí mơ mộng.

Có lẽ lời khẩn cầu c*̉a tôi đã làm trời cao cảm động.

Điện thoại di động của người đàn ông đổ chuông.

Trên màn hình điện thoại chỉ hiển thị một chữ “đen“.

Màu đen?

Quý ngài Black?

Quý bà Black?

Lão Black?

Người đàn ông nhìn lướt qua, đặt đũa xuống rồi nhận điện thoại.

Tiếp đó, anh ta đứng dậy, vừa nhận điện thoại vừa đi lên lầu.

Sau khi tận mắt xác nhận anh ta đang ở trên lầu, tôi vội vàng quay vào bếp.

Rửa một đôi đũa với một cái tô lớn, cho tất cả mì trong nồi vào tô.

“Xụp xoạt …” Tôi vội vàng hút mì, gắp thịt ăn lấy ăn để!

Thơm quá di!

“Ngon, ngon xỉu!”

Nếu vào nửa đêm, trong bếp nhà bạn thỉnh thoảng nghe thấy âm thanh sột soạt khó giải thích, có thể đó không phải do gia đình chuột tạo ra mà là do một con ma đang tìm kiếm thứ gì đó để ăn đó.

Dĩ nhiên, chuyện có ma này chỉ chiếm thiểu số thôi.

Trong bếp còn có Thần Bếp mà.

Mấy cửa hàng, thậm chí cả mấy quầy hàng ven đường còn có thêm Thần tài nữa.

Đó c*̃ng là lý do tại sao dù chúng tôi là những hồn ma cô đơn làm việc ở dương gian nhưng chúng tôi vẫn phải bỏ tiền ra để mua thức ăn từ âm phủ.

Đồ ăn của người khác, ma quỷ chúng tôi không thể ăn.

“Tất nhiên là trừ đồ ăn c*̉a nhà này ra nha!” Tôi vui vẻ tiếp tục hút mì.

“Owj~~~~” Tôi nấc lên một cách mãn nguyện.

Tôi rửa bát đĩa, đặt chúng trở lại vị trí cũ.

Bên kia cầu thang, có tiếng bước chân của người đàn ông.

Anh ta lại ngồi xuống.

Tôi ngồi đối diện anh ta, một tay chống má, ăn xong rồi mà anh ta lại đối diện nên tôi chỉ đành miễng cưỡng thưởng thức vẻ đẹp c*̉a anh ta.

“Ei~ mình càng ngày càng hài lòng với ngôi nhà này rồi. Mình muốn sống ở đây mãi mãi … cho đến khi mình đi đầu thai!”

“Cưa cưa, cám ơn anh, em ở ké tí nhoa!” Tôi vừa nói vừa nháy mắt với anh ta.

Tôi đã từng nhìn thấy chị gái ma dùng cách quyến rũ này tán tỉnh em trai nhỏ.

“Mắt phải … hơi co giật một chút.” Tôi đưa tay lên đè một bên mí.

Lúc nheo mắt tôi dường như nhìn thấy …

Người đàn ông đang nhìn tôi!

Tôi giật mình!

Vội vàng buông tay ra.

Đợi tôi nhìn kĩ hơn, tôi phát hiện ra anh ta quả thực đang nhìn tôi … Nhưng, ánh mắt của anh ấy không có tiêu điểm, cứ nhìn thẳng về phía trước.

“Anh đang nhìn cái gì vậy?” Tôi nhìn theo ánh mắt của anh ta, quay lại nhìn.

Tôi nhìn thấy một con mèo đen đang đứng trên bệ cửa sổ phòng khách nhà anh ta.

Nó hướng về tôi “meo ~” một tiếng.

Tôi biết, nó có thể nhìn thấy tôi.

Tôi lao đến con mèo đen, làm mặt quỷ với nó!

“Meo meo!” Nó quay người, nhảy khỏi bệ cửa sổ.

Trận đối đầu giữa mèo và ma, tôi thắng!

Tôi cười điên cuồng “Haha, cái đồ mèo nhát gan! Sợ chụy rồi?”

Người đàn ông dọn dẹp bát đĩa của mình rồi đi lên lầu.

Không thể không nói, anh ta thực sự rất kỳ quặc!

Sống trong một căn biệt thự rộng lớn như vầy mà không có nổi một người giúp việc, mọi thứ đều tự anh ta làm.

Tôi kéo hành lý, theo lên lầu.

Có ba phòng trên lầu, tôi đã nghĩ đến việc sống phòng bên cạnh.

Nhưng mà, tôi nghĩ lại rồi, cảm giác lúc nằm cạnh anh ta hệt như sự ấm áp lúc nằm trong nhà vệ sinh của người khác vậy …

Vậy nên tôi quyết định, sống chung với anh ta!

“Tôi thề không phải do tôi ham mê sắc đẹp c*̉a anh ta đâu.”

Anh ta mở tủ đầu giường, lấy một cuốn sách không có chữ trên bìa rồi bước ra ngoài.

Tôi theo anh ta ra cửa thì thấy anh ta lên sân thượng tầng hai đọc sách, trên tay cầm cây bút viết nguệch ngoạc trên trang sách.

Nhìn tình hình này, chắc lâu lắm mới về lại phòng.

Tôi kéo hành lý của mình đến phòng thay đồ của anh ta.

Kiếm một chỗ trống, tôi đặt hành lí c*̉a mình vào.

Hành lý đã để trong bụi cây vài ngày nên quần áo ướt sương phải giặt lại.

Tôi đã vứt bỏ kem đánh răng và bàn chải đánh răng kém chất lượng của mình.

Kể từ hôm nay, anh đẹp trai dùng cái gì, tôi dùng cái đấy; anh đẹp trai ăn món gì, tôi ăn món nấy.

Có điều, tối nay tôi làm trước vậy, tôi lại sử dụng phòng tắm phòng anh ta.

Tôi đã giặt tất cả quần áo của mình. Ban đầu, tôi tính sấy khô bộ đồ lót nhỏ hay bộ đồ ngủ gì đó trước, để đến khi người đàn ông đó quay lại tôi đã có cái mặc đi ngủ rồi. Nhưng không ngờ, tôi vừa tắm xong, vừa bước ra với bồ đồ lót nhỏ trên tay thì người đàn ông đó đã quay lại …

Cả người tôi không một mảnh vải che than nên tôi choáng váng mấy giây.

Mặc dù biết là anh ta hoàn toàn không nhìn thấy mình, nhưng mà cứ tr*n tr**ng như vậy, ít nhiều gì tôi c*̃ng tự cảm thấy không được bình thường…

Anh ấy đi vào phòng tắm, cạo râu trên bàn trang điểm rồi rửa mặt.

Nhưng mà, lúc anh ta ở nhà, tôi không thể sử dụng máy sấy tóc của anh ta để làm khô quần áo được.

“Uầy, anh ta không thể nhìn thấy mình, mình sợ cái gì?”

Tôi xoay người vênh váo đi tới trước mặt anh ta “trước trần, sau quen!”
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 6


Có anh ta ở đây, tôi không thể sử dụng máy sấy tóc của anh ta được nữa.

c*̃ng không dám động đậy tới máy giặt của anh ta.

Tôi chỉ cầm được hai chiếc một lần, cứ đi tới đi lui, đi đi về về một hồi c*̃ng chuyển hết được đống quần áo, ra ban công phơi.

Người đàn ông cạo râu, rửa mặt, đánh răng, cắt móng tay rồi còn tỉa lông mày rậm của mình cho gọn gàng hơn.

“Chả lẽ mấy anh đẹp trai đều tỉ mỉ như này sao?” Tôi ghé sát vào người anh ta, hơi nghiêng đầu nhìn anh ta, sau đó lại đưa mặt lại gần anh ta, cùng nhau nhìn vào gương.

Không so sánh không đau thương, lông mày của tôi cứ như đám cỏ dại mọc lung tung không có người trông coi vậy.

“Hềy~, mình ngay cả tỉa lông mày còn không biết, đúng thật là một ma nữ quê mùa luộm thuộm mà!”

Trước khi đi ngủ, anh ta lấy máy tính bảng ra, xem một bộ phim giống như ngày hôm qua.

Còn tôi, tôi cứ ngồi thoải mái trong vòng tay anh ta, c*̀ng anh ta coi phim.

Bộ phim tôi coi có tên “Nhà sư châu Phi“.

Đạo sĩ Lâm Chính Anh đưa chân vào trong lỗ rắn, bị rắn cắn, bị lôi ra ngoài, kéo theo một con trăn lớn.

“Ha ha ha ha ha ha…”

Một bộ chuyện hài hước như vậy mà trong phòng vẫn chỉ có tiếng cười ma quái của tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông: “Vạn lần không nghĩ tới một người đàn ông không thích cười như anh lại ngồi đây thích coi phim hài.”

Quả nhiên, không nên nhìn mặt mà bắt hình dong!

Giống như hôm trước, xem xong một bộ phim thì người đàn ông chuẩn bị đi ngủ.

Có điều, đêm nay tôi không ngủ cạnh anh ta nữa.

Dù sao thì tôi vẫn đang là một ma nữ trần truồng.

Tôi ôm chăn bông, ngủ yên trong một góc.

Song, lúc tôi tỉnh dậy, tôi phát hiện bản thân không chỉ ngủ bên cạnh người đàn ông mà tay chân tôi còn quấn quanh người anh ta nữa!

“Anh đẹp trai, tiếc cho người ma khác giới, nếu không, em sẽ nhất định chịu trách nhiệm với anh!”

Hai ngày sau, Tiểu Giá trở lại.

Trên mặt cậu ấy ngập tràn hạnh phúc, cậu ấy lấy ra hai quyển sổ đỏ: “Sơ Thất, cậu xem nè, tớ lấy được chứng chỉ rồi!”

Mở nó ra liền con dấu đen của Diêm Vương.

Cậu ấy chỉ tay vào nói: “Có dấu đóng vào giấy đăng ký kết hôn này là có thể xin về âm phủ sinh sống và làm việc”.

“Chúc mừng cậu, Tiểu Giá, ngày tốt của cậu đến rồi!” Tôi cũng mừng cho cậu ấy.

“Sơ Thất.” Tiểu Giá nắm lấy tay tôi, thở dài nói: “tớ không nỡ xa cậu.”

“Hềy, không nỡ cái gì mà không nỡ? Nói không chừng chẳng bao lâu nữa là tớ có thể lấy lại được thân phận rồi. Không thì, tớ cũng sẽ dụ dỗ một anh đẹp trai có thân phận dưới âm phủ, gả cho anh ta để về âm phủ!”

Tiểu Giá nghe xong c*̃ng vơi bớt được nỗi buồn: “Cậu nói c*̃ng đúng!”

“Cậu nhanh nói cho tớ biết đi, cậu đã nhìn thấy Diêm Vương chưa? Ông ấy trông như nào?”

“Đẹp trai, đẹp trai lắm!” Tiểu Giá dùng biểu cảm lẫn giọng điệu cường điệu để thể hiện giá trị nhan sắc đỉnh cao của Diêm Vương “Đây là lần đầu tiên tớ nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy luôn đó!

“Thực sự đẹp trai lắm sao?”

Đẹp trai hơn cả nam chủ gia đình mình đang ở?

Chuyện này…một chút c*̃ng không tưởng tưởng được.

“Tiếc là Diêm Vương cao cao tại thượng quá, trông rất lạnh nhạt vô tình. Chỉ mới nhìn anh ta thôi cũng khiến chân tớ run cả lên rồi! Tớ với cậu chỉ là tiểu quỷ, đừng mơ mộng trèo cao.”

“Tớ chỉ tò mò, c*̃ng không muốn trèo cao.” Tôi lại hỏi về những bông hoa bên kia sông quên.

“Đúng là có thật. Một mảng lớn toàn màu đỏ, đài hoa đơn độc, cánh hoa cuộn lại như móng rồng.” Tiểu Giá nói xong, nắm lấy tay tôi, nói: “Sơ Thất. Lần này xuống âm phủ tớ còn nghe được một tin đồn”.

“Hả? Tin đồn gì?”

“Người ta đồn rằng những hồn ma chết không còn trí nhớ trên những món đồ họ mang theo khi chết có thể sẽ còn lưu lại ký ức.” Tiểu Giá hỏi tôi: “Sơ thất, lúc chết cậu có mang theo thứ gì không? ”

Tôi nghĩ một lúc “Một chiếc váy trắng, còn có một chiếc băng đô với một chiếc kẹp tóc hình con bướm. Nhưng mà, tất cả chúng đều dính máu nên tớ đã cất chúng đi, để yên chúng rồi.”

Tiểu Giá: “Cậu về xem lại chút thử xem sao.”

Tôi về nhà, xé túi vải thô rồi lấy ra cái váy tôi mặc lúc chết.

Đáng tiếc, nó không chứa đựng như những gì Tiểu Giá nói, những ký ức của cuộc đời tôi.

Tối nay, người đàn ông đã mua rất nhiều nguyên liệu.

Có vẻ như anh ta đang chuẩn bị làm một bữa thịnh soạn.

Tôi yên tâm đi tắm, thay quần áo rồi giặt chúng.

Quay người lại, nhìn thấy chiếc băng đô với kẹp tóc dính máu trên giá.

Tôi do dự một hồi cuối c*̀ng c*̃ng mang chúng vào phòng tắm để làm sạch.

Có điều, tôi không thể rửa sạch những thứ dính máu mà tôi mang theo khi chết.

Chiếc băng đô màu trắng đã lấm tấm máu, giống như một bức tranh in hoa màu đỏ đang nở.

Chiếc kẹp tóc màu đỏ nhuộm máu càng thêm sặc sỡ.

Tôi đột nhiên cảm thấy rằng như này cũng rất độc đáo.

Tôi chải chải tóc, đeo băng đô với kẹp tóc hình bướm lên.

Lúc rời khỏi phòng ngủ, tôi thoáng thấy bức tranh treo trên tường.

Vào ngày đầu tiên tôi đến đây, tôi đã nhìn thấy nó.

Trong một căn phòng đơn giản và trang nhã như này lại treo một bức tranh không rõ màu sắc áp bức lên tường.

“Một mảnh lớn màu đỏ, đài hoa đơn độc, các cánh hoa cuộn lại như móng rồng …”

Tôi thực sự cảm thấy những bông hoa trong bức tranh này rất phù hợp với những bông hoa ở bên kia sông quên như những gì Tiểu Giá đã mô tả.
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 7


“Tiểu Giá, dương gian c*̃ng có hoa như bên bờ sông quên sao?”

Ngày hôm sau, tôi nói với Tiểu Giá về việc này.

“Sao có thể được? Sông quên là thuộc âm phủ. Cho dù dương gian c*̃ng có hoa bỉ ngạn nhưng nó chắc chắn c*̃ng sẽ khác với âm phủ.” Tiểu Giá lắc đầu.

Cậu ấy nói hoa ở bên kia sông quên còn được gọi là hoa bỉ ngạn, tượng trưng cho linh hồn đã chết, ngăn cách âm và dương.

“Sơ Thất, tớ nghĩ chủ nhà cậu đang ở chắc chắn có vấn đề.” Tiểu Giá có chút lo lắng nói: “Tối nay tan làm xong tớ c*̀ng cậu về xem sao! ”

Tôi nói “Người đàn ông đó không thể nhìn thấy tớ nên hẳn không có vấn đề gì đâu.”

Tiểu Giá: “Nếu không có vấn đề thì cứ coi như là tới ăn trực thôi.”

“Ừm!” Tôi gật đầu.

Sau khi tan làm, tôi đưa Tiểu Giá đến nhà của người đàn ông đó.

Tiểu Giá nói: “Biệt thự này đẹp quá đi.”

Cậu ấy kéo tôi đi đến mấy nhà kế xem xét.

Thần cửa vung gươm, hằn học nhìn chúng tôi.

“Chỗ này đúng thực là khu vực dành cho người sống.” Tiểu Giá gãi đầu, cảm thấy có chút khó hiểu.

“Chắc là do tụi mình suy nghĩ nhiều quá thôi, đi thôi, đường này này.” Tôi dắt Tiểu Giá đi vào nhà người đàn ông.

Tiểu Giá thở dài: “Đúng là không có thần cửa hay tổ tiên luôn, wow, thơm quá đi!”

“Anh ta thường ăn tối vào giờ này, còn nấu nhiều món nữa.” Vừa nói tôi vừa kéo Tiểu Giá vào “Nhanh vào thôi, lát nữa tụi mình có cơm ăn rồi.”

Tôi chỉ vào người đàn ông: “Ảnh đẹp trai lắm luôn ó, đợt lát ảnh quay người lại cậu thấy được rồi.”

Tiểu Giá khẽ ậm ừ: “Nhất định không đẹp trai bằng Diêm Vương tụi mình đâu.”

Đúng lúc này, người đàn ông quay người, bưng một chồng đĩa đi tới.

“Ah…” Tiểu Giá giật mình, đột nhiên hất tay tay tôi, xoay người bỏ chạy “Ah ah, nhanh chạy đi Sơ Thất, nhanh chạy đi ahhh!”

“Sao thế? Tiểu Giá cậu đừng chạy nữa…” Tôi đuổi theo.

“Diêm Vương! Người đàn ông đó là Diêm Vương đó, cái đồ ngốc này!” Tiểu Giá vừa chạy vừa hét lớn.

TÔI:???

Diêm Vương?

Người tôi luôn nghĩ không bao giờ nhìn thấy mình hóa lại là Diêm Vương sao?

“Hu hu Tiểu Giá cậu đợi đợi tớ với…”

Một luồng sáng trắng chiếu vào cổng biệt thự, đầu tôi đâm vào nó…

Tựa như một bao tải chuẩn bị sẵn, cột chặt tôi hoàn toàn..

Tôi hoảng sợ vùng vẫy.

Nhưng ánh sáng trắng này rất ổn định, nó quấn chặt lấy tôi, không ngừng lùi về phía sau …

Cuối cùng, trở lại phòng ăn, đặt tôi ngồi bên cạnh người đàn ông thì mới tan biến.

Người đàn ông đang ngồi ở bàn ăn, áo sơ mi trắng mở ba c*́c, thấp thoáng xương quai xanh gợi cảm.

“Em sợ cái gì?” Anh ta ưu nhã bóc tôm, liếc tôi một cái, khóe môi cong lên “Không phải trước đây em còn cởi truồng chạy nhong nhong sao?

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta cười.

Nụ cười thì thật ưa nhìn, còn cái miệng thì quá thúi.

Tôi cởi truồng chạy … còn không phải vì anh đã lừa tôi sao?!

Nghĩ thì nghĩ vậy chứ tôi nào dám nói ra.

Vừa xấu hổ vừa sợ, tôi cúi đầu run giọng nói: “Đại, Đại nhân! Xin hãy tha lỗi cho tiểu nhân! Tiểu nhân không cố ý xúc phạm người đâu, thực xin lỗi, thực xin lỗi mà!”

Lúc này, một cái chén với một đôi đũa đặt trước mặt tôi.

Anh ta bỏ tôm vừa bóc vỏ vào chén.

Tôi chậm rãi nâng mắt lên nhìn anh ta liền thấy anh ta nhìn tôi rồi lại nhìn sang cái chén trước mặt với vẻ đầy ám chỉ.

Ồ, cái này tôi hiểu!

Tôi lập tức cầm đũa lên, cần thận gắp con tôm đưa tới miệng anh ta: “Đại nhân, mời ngài ăn!”

Không hiểu vì sao, vẻ mặt của anh ta rõ ràng có chút sững sờ.

Anh ta chậm rãi mở miệng, từ từ chấp nhận cái đút c*̉a tôi.

Ngay sau đó, anh ta lại bóc một con tôm khác bỏ vào chén.

Tôi lại gắp nó lên đút cho anh ta.

Anh bóc, tôi gắp; anh bóc, tôi gắp…

Trong suốt quá trình này, anh ta cứ nhìn tôi chằm chằm, khóe miệng nhếch lên, nụ cười dần dần trở nên sâu hơn.

Quả nhiên, anh ta rất hài lòng với việc đút ăn c*̉a tôi.

Ăn xong tám con tôm, anh ta cầm con tôm thứ chín trong tay bóc vỏ, nhưng thật lâu không để vào chén trước mặt tôi, cứ cầm trong tay, miệng cười toe toét nhìn chằm chằm tôi: “Bản Vương phát hiện, ngươi thực sự là người tài.”

Sao đột nhiên anh ta lại khen ngợi mình nhỉ?

Tôi thận trọng nói: “Đại nhân sai rồi, tôi dù sao c*̃ng đã là ma, cùng lắm chỉ là … ma tài thôi?”

Lần này, anh ta cười thành tiếng, đưa con tôm trong tay lên miệng tôi: “Ăn đi.”

Tôi vội xua tay: “Không không, không dám!”

“Không dám?” Anh ta chế nhạo, dùng ánh mắt trêu chọc nhìn chằm chằm tôi “Tự mình đếm xem, mấy ngày nay ngươi đã ăn mấy bữa c*̉a Bản Vương rồi?”

Tôi nghe đến đây liền tỏ vẻ thành khẩn: “Em đền tiền, đền tiền cho ngài!”.

“Đền tiền có ích gì?” Anh ta lại ép tôi ăn tôm.

Tôi không dám không ăn.

Tôi tính nuốt luôn nhưng lúc nhai nó, vị umami cứ hấp dẫn, ăn ngon quá đi!

“Không đền tiền? Vậy, vậy ngài muốn như nào?”

“Đền người… à không, đền ma.” Diêm Vương nhìn tôi chằm chằm nói: “Cứ lấy bản thân ra đền cho Bản Vương đi.”

Tôi hoang mang không hiểu: “Đền tôi? Đại nhân, ngài nói vậy là có ý gì?”

“Cái ma nữ ngu ngốc này!” Một giọng nói xa lạ đột nhiên vang lên sau lưng.

“Ai?” Tôi sợ hãi quay đầu lại nhưng không thấy ai.

Một con mèo đen quen thuộc đang nằm trên bậu cửa sổ.

Con mèo dó còn mở miệng nói “Ha, tất nhiên là con mèo nhát gan tôi đây chứ ai.”

“Con mèo! Con mèo đang nói chuyện!” Tôi mở to mắt vì kinh ngạc.

Con mèo đen nhảy về phía trước, trong phút chốc trở thành … Hắc vô thường!

Lúc tôi chết có thấy qua Hắc Bạch vô thường!

Tôi mù rồi!

Con mèo đen này hóa ra lại là Hắc vô thường!

Hắc vô thường cười với tôi: “Ma nữ nhỏ, ý c*̉a bản vương là muốn cô dâng mình cho anh ta, để anh ta ăn đó.”

“Ăn, ăn tôi?” Tôi sợ tới mức môi run run, không tin nhìn hai người trước mặt, “Ăn ma… ăn ma là phạm pháp đó!

Ma ăn ma, còn có ma ăn người, tôi từng có nghe nói!

Diêm Vương liếc nhìn Hắc vô thường, vẫy vẫy tay với anh ta, Hắc vô thường đường đường liền biến mất.

Đây là sức mạnh của Diêm vương!

Anh ta đang thị uy với tôi … không phải, anh ta đang muốn đe dọa tôi!

“Diêm vương đại nhân, xin ngài đừng ăn tôi mà!” Tôi sợ đến mức chân yếu đi, quỳ rạp xuống đất, nước mắt đầm đìa “Tôi chỉ là một con ma chết oan thôi, ăn tôi không ngon đâu, tôi nhất định là ăn phải cái gì rồi, cả người bốc mùi lắm … ”

“Ồ? Ăn không ngon sao? Nhưng đêm qua lúc ngươi trần như nhộng nằm trong vòng tay bản vương, bản vương thấy thơm phức lắm mà.”

“Không đâu không đâu! Không thơm đâu!” Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

“Kỳ thực, không ăn cũng không sao.” Không biết từ lúc nào anh ta đã ngồi xổm xuống trước mặt tôi, tay nâng cằm tôi, cười với tôi “Ngươi cứ như trước đây đi theo bản vương là được.”

Tôi nuốt nước bọt: “Như trước đây?”

Anh ta gật đầu, “Như trước đây.”

Tôi nghe đến đây có chút ngượng ngùng, do dự một hồi mới dám hỏi: “Có thể … không tr*n tr**ng chạy được không?”
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 8


Anh ta cười một cái: “Nếu thích thì em cứ tiếp tục trần truồng chạy c*̃ng được”.

TÔI:”……”

Tôi cười khan.

Anh ta xoa cằm tôi, nheo mắt cảnh cáo: “Nhớ kỹ, đừng bao giờ nghĩ tới chuyện bỏ trốn, nếu không … một con ma dễ thương như em, vừa thơm vừa ngọt, có thể làm bữa ăn đó.”

Tôi chớp chớp nước mắt trên mi, trịnh trọng gật đầu: “Không trốn, nhất định không bỏ trốn!”

Não úng rồi, chạy không nổi!

Ngày hôm sau, Diêm vương ra khỏi nhà, đợi đến tối tôi liền lôi hành lý bỏ trốn.

Tôi lập kế hoạch rồi, công việc c*̃ng không cần nữa, cứ trốn một thời gian trước rồi tính.

Ngay cả khi bị đói cũng còn tốt hơn là bị ăn.

Tôi biết Tiểu Giá hẳn đang lo lắng cho tôi, vậy nên lúc kéo hành lý tôi tới tìm Tiểu Giá trước.

“Sơ thất, cậu không sao hả? Vậy tuyệt quá rồi!”

Tiểu Giá nói lúc không thấy tôi đuổi kịp mình thi có quay lại tìm tôi, nhưng quay lại lại phát hiện ra mình không thể vào nhà Diêm vương nữa.

Cậu ấy hỏi tôi đem qua xảy ra chuyện gì, tôi một năm một mười kể hết cho cậu ấy nghe.

Đột nhiên, một tia sáng trắng mờ nhạt xuất hiện trên cổ tôi, cảm giác nóng ran.

Tiểu Giá hỏi: “Sơ Thất, chuyện gì thế này?”

Tôi lắc đầu “Tớ không biết nữa.”

Đột nhiên, tôi nhớ ra rồi!

Đêm qua, vị Diêm vương xấu xa muốn ăn thịt tôi đã ôm tôi vào lòng, còn nhấp một ngụm trên cổ tôi.

“Sơ Thất, cậu sao thế? Sao mặt lại đỏ như này?”

Tôi nghe xong sờ sờ mặt: “Mặt tớ đỏ lắm?”

Cậu ấy gật đầu.

Tôi đến gần cậu ấy, nói với cậu ấy chuyện tôi đã bị Diêm Vương hút máu.

Tiểu Giá dùng ánh mắt phức tạp nhìn tôi, nói: “Sơ Thất, này là con dấu c*̉a Diêm Vương đó, cậu trốn không thoát rồi.”

“Hả?” Tôi bối rối.

Trốn không thoát?

Vậy không phải tôi sắp chết sao?

“Phải làm sao đây? Tớ mà trốn không thoát thì sẽ bị ăn thịt đó!”

“Haha, Diêm Vương dọa cậu thôi!” Tiểu Giá cười nói: “Nếu tớ đoán không lầm, ngược lại có thể anh ta thích cậu đó!

“Thích tớ sao?” Tôi sợ hãi lắc đầu nói: “Đừng đùa nữa, anh ta nói một con ma đáng yêu như tớ có thể làm bữa ăn đó!

“Sơ Thất Thất.” Tiểu Giá cười xoa đầu tôi “Dù sao cậu cũng không trốn được, cứ ngoan ngoãn về nhà đi. Cậu mang dấu ấn c*̉a anh ta trên mình rồi, cho dù cậu có trốn đi đâu anh ta c*̃ng biết được hết. Lỡ mà có làm anh ta tức giận … tới lúc đó, khà khà.”

Tôi nhìn Tiểu Giá, cảm thấy nụ cười c*̉a cậu ấy có chút tà râm?

“Tiểu Giá, cậu làm sao dám chắc anh ta sẽ không ăn tớ?” Tôi vẫn là có chút lo lắng, “Tớ nghe bảo ma có thể ăn ma, c*̃ng có thể ăn người đó!

“Đó là ác quỷ hèn hạ. Ở âm phủ có quy định. Những con ma ác như vậy sẽ mãi mãi bị chốn dưới mười tám tầng địa ngục, không bao giờ được đầu thai. Mười chín vị Diêm Vương thực tế đều là quỷ vương thượng cổ, họ là hiện thân c*̉a Chúa đó ”

Diêm vương xấu xa đó lại dám lừa tôi?

Cái tên chó chết này!

Tôi không dám chạy trốn.

Nhưng tan làm xong tôi cũng không muốn quay lại nhà Diêm Vương.

Tôi lang thang trên phố, ngắm nhìn những con đường vắng lúc năm giờ sáng, lại nhìn vòng đu quay lúc nửa đêm.

Tiếp đó, tôi đi qua một phố bar dài sôi động.

Bảy tám người đàn ông với phụ nữ ăn mặc sành điệu, họ say rượu, ôm ôm ấp ấp, lắc lư đi ngang qua tôi.

Tôi thoáng thấy cô gái cuối cùng có mang mọt chiếc kẹp hình con bướm đỏ trên tóc.

Giống như kiểu của tôi vậy.

Đầu tôi đau dữ dội, rất nhiều hình ảnh ký ức lộn xộn hiện lên trong đầu tôi.

Tôi đang vùng vẫy dưới một người đàn ông … Tôi đang nằm trong vũng máu …

Cơn đau dữ dội đột nhiên biến mất, những ký ức đó cũng bị gián đoạn.

Tôi nhìn lên những người đã tấp vào lề đường.

Kẹp tóc đó!

Vấn đề chắc hẳn là do chiếc kẹp tóc mà cô gái đó đang đeo.

Tôi kéo hành lý của mình đi theo.

Có điều, càng đến gần, tim tôi càng loạn nhịp.

Tôi, tôi cảm thấy bản thân như đang sợ hãi!

Nhưng tôi lại không biết mình đang sợ điều gì?

Có điều, càng đến gần họ, nỗi sợ hãi trong lòng tôi càng tăng lên!

Cơ thể tôi thậm chí bất giác run lên …

Tôi đột ngột quay đầu bỏ chạy.

Tựa như có một cảm giác tiềm thức thôi thúc tôi: chạy đi, nhanh chạy đi!

Hãy trốn đến một nơi an toàn!

Tôi chạy về nhà Diêm vương.

Định thần lại thì đã thấy mình đã đứng ở cửa biệt thự rồi.

Tôi kéo hành lý, nấp ngoài cửa, cẩn thận xem xét.

Một mùi thơm xộc thẳng vào lỗ mũi.

Vị chua chua ngọt ngọt rất hấp dẫn.

Bụng tôi cồn cào, đói đến mức nó bắt đầu ca bài “Vườn không nhà trống” luôn rồi

Đói quá đi.

“Em mà còn không vào nữa thì thịt bò nóng hổi thơm phức cùng sườn xào chua ngọt sẽ nguội mất đó.” Giọng nói của Diêm vương truyền đến.

Giọng này không giống đang tức giận cho lắm?

Tôi lưỡng lự rồi lôi hành lý vào.

Anh ta bưng đĩa cá hấp vừa ra khỏi nồi, quay người đi về phía phòng bếp, ngẩng đầu nhìn tôi nói: “Rửa tay rồi ra ăn đi.”

Hành lý c*̉a tôi anh ta cứ coi như không thấy.

“Ồ.” Tôi đặt hành lý xuống, đi rửa tay.

“Tôm rang muối tiêu, thịt bò sốt cà chua, sườn xào chua ngọt, củ cải hấp, rau xào tỏi băm, canh ốc xà cừ, mướp đông.” Diêm vương giải thích từng món cho tôi. (đói🙂))))))

Tôi nhìn anh ta như hiểu ý, cho tay vào túi quần, lấy ra một nắm tiền.

“Phí sinh hoạt.” Tôi thận trọng đặt tiền vào tay anh ta.

Anh ta cầm tiền, nhìn tôi chằm chằm không nói tiếng nào.

Tôi hỏi: “Không đủ sao?”

Anh ta vẫn không nói.

Tôi nhìn những món ăn phong phú, đầy màu sắc, thơm phức và đầy hương vị trên bàn.

Quả thật, nửa đồng lương ít ỏi của tôi đúng là không đủ?

Tôi cảm thấy da thịt hơi đau, trong lòng rất bất đắc dĩ, nhưng cuối c*̀ng vẫn rút ra những đồng tiền cuối cùng nhét vào tay anh ta: “Đại nhân, hết thật rồi đó!”

Đây là tiền lương cả tháng c*̉a tôi đó, chỉ còn nhiêu đó thôi!

“Đây là chi phí sinh hoạt?” Diêm vương nhướng mày hỏi: “Còn chi phí ở thì sao?

Tôi nghe vậy thì mở to mắt.

Còn đòi tiền ở?
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 9


Vậy tôi đi nhá?

Có điều, tôi không dám nói thẳng ra như vậy.

Nếu anh ta muốn để tôi đi, đêm qua anh ta đã không đe dọa tôi, thậm chí sẽ không gặm nhấm tôi lại dấu ấn của mình như vậy.

Tôi nhìn chén dĩa trên bàn, sau đó nhìn anh: “vậy ăn xong tôi chịu trách nhiệm rửa chén ha?”

“Còn gì nữa không?”

“Tôi lau nhà.” Nói xong, thấy anh ta vẫn nhìn như kiểu đang đợi tôi tiếp tục, tôi thẳng thắng xổ một hơi dài: “Đại nhân à, tôi không biết nấu ăn, ngoại trừ nấu ăn, những việc nhà còn lại, tôi thầu hết được chưa! ”

“Được.” Anh ta nở một nụ cười mãn nguyện, rồi cầm số tiền khó khắn mới kiếm được của tôi đếm từng đồng một.

Cái tên Diêm Vương bóc lột nô lệ này, hừ!

Song, ăn xong bữa ăn này, tôi thực sự cảm thấy số tiền bỏ ra hoàn toàn xứng đáng!

Ngon muốn xỉu luôn á!

Tôi bắt đầu rửa chén, lau nhà, cọ toilet, làm trâu làm ngựa hầu hạ Diêm vương!

Buổi tối tắm rửa xong, nhìn Diêm Vương đang nằm trên giường, trong lòng biết anh ta không ăn ma, chỉ là đang uy h**p mình nên tôi dũng cảm hơn đêm qua.

Tôi bước tới, hỏi anh ta “Đại nhân, tôi có thể ở phòng bên cạnh được không?”

Anh ta ngước nhìn tôi: “Tại sao?”

Tôi cười nịnh hót: “Tiểu nhân không muốn quấy rầy giấc ngủ của người.”

“Không phiền.” Anh ta nâng chăn bông lên, vỗ vỗ chỗ bên cạnh “Lên đây, c*̀ng nhau xem phim nào.”

“Không không, tôi vẫn cảm thấy mình sẽ quấy rầy giấc ngủ của ngài, tôi sang phòng bên … ah ah …”

Tôi chưa kịp nói hết lời thì đã bị một lực hút kéo lên giường, đẩy thẳng vào vòng tay Diêm Vương.

Anh ta đưa tay ra, dễ dàng bắt lấy tôi, ôm tôi vào lòng.

Danh tính của anh ta đã được tiết lộ, anh ta không hề giấu giếm khả năng c*̉a mình nữa.

Với sức mạnh phi thường của mình, tủ tự động mở ra, máy tính bảng và chân đế tự động được đặt, phim tự động mở.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, định vùng vẫy một lần nữa: “Xem phim xong rồi … tôi có thể sang phòng bên cạnh không?”

“Không phải chính em đã nói nếu chúng ta c*̀ng là ma, em nhất định sẽ chịu trách nhiệm với anh sao? Bây giờ, bổn vương đáp ứng em rồi đó.”

Anh đẹp trai bá đạo hơn cả Diêm vương này còn nói muốn làm bạn trai của tôi! Để tôi không phải ghen tị với người bạn ma Tiểu Giá của mình nữa chứ, đi theo anh ấy, tôi không chỉ có thể sống dưới âm phủ mà còn có thể đi ngang trong âm phủ.

Tôi đâu phải con cua, sao tôi lại đi ngang cớ chứ?

Dĩ nhiên, tôi nhanh chóng từ chối!

Đồng thời tôi cũng vạch trần lời nói dối của anh ta rằng anh ta sẽ ăn thịt tôi.

“Bổn vương không thích ăn ma, nhưng chính em đã trêu chọc bổn vương, lúc ngủ còn ôm lấy bổn vương hết lần này đến lần khác. Chỉ nhiêu đây thôi … đủ cho em vào chảo rán, nổ tung thành từng mảnh.” Anh ta bày vẻ uể oải cười cười với tôi. “Bổn vương không ép, em cứ tự mình chọn 1 trong 2 đi.”

Hoặc là yêu hoặc là bị nổ tung.

Dưới sự ép buộc lẫn cám dỗ của Diêm Vương, tôi dã phấn khích đến mức suýt khóc …

Tình yêu ngọt ngào cuối cùng cũng quay tới mình … không đúng, đến lượt mình mới đúng!

Lúc tôi gật đầu đồng ý, Diêm vương lấy kẹp tóc hình con bướm của tôi ra và nói đây sẽ là minh chứng cho tình yêu của tôi dành cho anh ấy.

Anh sờ vào mặt tôi, dịu dàng, ân cần nói: “Đã là người phụ nữ của bổn vương thì em không cần phải làm việc nhà nữa.Về sau, những việc nhà đó cứ giao cho bổn vương là được.”

Giao tất cả cho anh ấy?

Tôi đây có phải đang vào vai con dâu bá đạo mọi người hay nói đến?

Song, ngày hôm sau tôi mới hiểu rõ, anh ấy là Diêm vương, là một thế giới khác với những hồn ma bình thường.

Anh chỉ cần sử dụng một ít mana, cây lau nhà sẽ tự động lau sàn nhà, bát đũa cũng sẽ tự động được làm sạch, bồn cầu cũng sẽ tự động được cọ sạch …

Chặng đường mà tôi đã làm hóa ra chỉ là bẫy của Diêm Vương!

Anh ấy còn nói chỉ cần tôi chủ động hôn anh ấy, anh ấy sẽ cho tôi mười triệu!

Một nụ hôn, giá mười triệu!

Nhiều quá không?

Không!

Vì dương gian đã in số lượng lớn nhất là “100 triệu” tiền vàng mã nên đã gây ra lạm phát dưới âm phủ.

100 triệu ngày nay chỉ tương đương với 100 nhân dân tệ trước khi lạm phát!

Lương tháng của tôi là 1tỷ 5.

Để lấy lại số tiền vất vả kiếm được, ban đầu tôi còn e dè, ngại ngùng, nhưng về sau chỉ cần có cơ hội tôi sẽ không ngần ngại đè Diêm Vương ra muah muah một hồi!

Bởi vì ngay cả khi tôi không hôn anh ấy, anh ấy sẽ hôn tôi.

Trong trường hợp như vậy, tôi cũng có thể chủ động hôn anh ấy.

Mỗi ngày chỉ cần hôn anh ấy 10 lần, tôi đã kiếm được 100 triệu!

“Mấy ngày nay ở cùng Diêm Vương có hòa hợp không?” Tiểu Giá dùng khuỷu tay đụng nhẹ tôi, vẻ mặt tà râm.

Tôi có chút ngượng ngùng: “Cũng như trước cả thôi.”

Cũng đều là bộ dạng không biết xấu hổ …

“Không phải anh ta thích cậu sao?” Tiểu Giá hỏi.

“Không biết nữa.” Tôi ghé vào tai cậu ấy nói nhỏ “Nhưng mà, ảnh bảo tớ làm bạn gái ảnh ó”.

“CLM! Thật sao?” Tiểu Giá không khỏi cảm thán.

Quản lý Trần đi tới chỉ tay về phía chúng tôi: “Hai người lại lười biếng à? Khấu trừ lương! mỗi người 100 triệu!”

“Chị Trần, đừng mà!” Tiểu Giá chạy về phía quản lý, xoa xoa tay chị cười tít mắt nịnh nọt “Tụi em chỉ đang bàn chuyện trọng đại cả đời c*̉a Sơ Thất thui mà?”

“Chuyện trọng đại cả đời? Chuyện trọng đại gì thế?” Quản lý Trần nhìn tôi.

Tôi vội lắc đầu: “Không có, không có.”

Tiểu Giá nói: “Có á! Cậu ấy nuôi một con chó rồi!”

Quản lý Trần tỏ vẻ khó hiểu: “con chó?”

Tiểu Giá: “Bạn trai á!”

“Thật á hả?” Quản lý Trần cười với tôi “Chuyện tốt, chuyện tốt. Thôi thì như này đi, hôm nay chỉ trừ lương Tiểu Giá thôi.”

Tiểu Giá nghe xong liền bối rối: “Hả?”

Quản lý Trần: “Khấu trừ 200 triệu tiền lương của Tiểu Giá coi như tặng Sơ Thất thóa ế đi ha!”

Tiểu Giá: “Sao chị không giết em luôn đi? Còn tặng Sơ Thất nữa chớ! Trù lương chả khác nào đòi mạng em cả”

Tôi ở bên cạnh, cười ngặt nghẽo.

Tám giờ tối ở dương gian là thời gian làm việc của chúng tôi.

Làm chưa được bao lâu thì bên ngoài đã xảy ra chuyện kích động.

Vừa bước ra khỏi wc, tôi đã bị đồng nghiệp Lý Vân lỏng như lửa đốt kéo tôi đi: “Sơ Thất, nhanh lên! Chịu cậu mất thôi!”

“Có gì mà chịu cậu mất thôi? Có chuyện gì vậy?”

“Nhân vật lớn tới rồi! Là người đứng đầu đó. Tiểu quỷ như tụi mình nhất định phải ra bái kiến!”

Trong đại sảnh ngân hàng, một mảng người đang quỳ gối.

Có những người là từ ngân hàng của chúng tôi, cũng có những người là khách đến gửi rút tiền.

Lúc này, tất cả đều quỳ gối.

Lý Vân kéo tôi, quỳ xuống dãy cuối cùng.

Nói nhân vật lớn tới, tôi cũng sợ.

Nhưng mà, tôi chợt nhớ ra …

Trong khu vực của chúng ta, Boss đứng đầu không phải là “con chó” của tôi hay sao??

Tôi ngẩng đầu, định nhìn thì Lý Vân đã nhanh chóng đưa tay lên, đè đầu tôi xuống, nói nhỏ: “Cậu muốn chết sao?!”

“Vương, ngại đại giá quang lâm tới đây không biết là có chị thỉ gì muốn tôi làm không?” Giọng nói này, là chủ tịch Lưu Thái Chuy của chúng tôi.

“Tìm người.” Giọng người đàn ông rất dễ chịu “Thất Thất, dậy đi.”

Người duy nhất có chữ Thất ở đây chỉ có tôi.
 
Ở Ké Nhà Diêm Vương
Chương 10


Mọi người đồng loạt quay lại nhìn tôi.

Họ mở to mắt vì kinh ngạc.

Đa số không ngờ tới, cái đứa nhỏ tuổi nhất, ít tiền nhất, nghèo nhất là tôi đây lại quen được nhân vật lớn này …

“Haha, hahaha …” Tôi cười khan với mọi người rồi đứng dậy.

Diêm vương nhìn tôi khẽ vẫy tay “Lại đây.”

Tôi bước tới, nhỏ giọng hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

Anh nắm tay tôi nói: “Đưa em đi đến một nơi”.

Anh ấy trực tiếp làm phép đưa tôi đi.

Lúc tôi rời đi, tôi nghe thấy quản lý Trần kinh ngạc thốt lên “A … vậy ra bạn trai của Sơ Thất lại là Diêm Vương!”

Diêm Vương đưa tôi đến một lùm cây.

Có hai xe cảnh sát ở đó.

Đèn pha chiếu sáng cả một vùng rộng lớn.

Một cảnh sát xuống xe với một thanh niên bị còng tay.

“Phần thân trên… được chôn ở đây.” Người đàn ông bị còng chỉ tay.

Tôi nghĩ anh ta trông rất quen.

“Em nghĩ em đã gặp anh ta ở đâu đó rồi.” Đột nhiên, tôi nhớ ra, “Ồ, em nhớ rồi! Vài ngày trước lúc đi ngang qua một phố bar, em có nhìn thấy một số người đàn ông và phụ nữ, anh ta là một trong số họ …”

Cô gái anh ta ôm còn kẹp một chiếc kẹp tóc hình bướm trông giống như của tôi.

Những cảnh sát đó lấy xẻng, bắt đầu đào.

“Đội Nghiêm, đào nó lên!”

Những gì được khai quật là một nửa thân thể bằng xương trắng có đầu.

“Thi thể của Trương Nhã Thất cuối cùng đã được tìm thấy. Xin hãy thông báo cho gia đình cô ấy.”

Trương Nhã Thất?

Tại sao cái tên này nghe quen thuộc với tôi như vậy?

” Trương Nhã Thất? Trương Nhã Thất...” Đầu tôi rất đau.

Diêm vương lấy chiếc kẹp tóc hình con bướm của tôi ra.

Có điều, không có vết máu trên chiếc kẹp tóc.

Anh ấy sờ tóc tôi.

“Em là Trương Nhã Thất.” Anh ấy đưa tay ra, ôm lấy tôi.

Tôi là Trương Nhã Thất?

Cái xác đó có phải là tôi không?

Vào lúc này, tất cả những ký ức đã mất của tôi, tất cả như được làm sáng tỏ, trở lại trong tâm trí tôi.

Tên tôi là Trương Nhã Thất, sinh viên năm nhất.

Vào ngày đó, tôi đang chuẩn bị đến trường với đàn anh, cũng là con trai bạn thân của mẹ tôi.

Anh ta yêu cầu tôi đến nhà anh ta đợi.

Tôi đã đến nhà anh ta vài lần với mẹ nên tôi c*̃ng coi như quen anh ta.

Có điều, hôm đó, anh lta à người duy nhất ở nhà.

Anh ta có ý với tôi.

Trong lúc giằng co, tôi bị ngã, đập đầu vào tường bất tỉnh, máu phun ra.

Có lẽ anh ta nghĩ tôi đã chết, vậy nên anh ta đã chặt xác tôi rồi đem đi chôn.

Không có gì ngạc nhiên khi có rất nhiều máu trên váy và cặp tóc của tôi.

Tên sát nhân khủng khiếp này, trong lòng hắn rất b**n th**.

Hắn ta còn rửa chiếc kẹp tóc của tôi rồi tặng nó cho bạn gái của mình.

Đó là ngày tôi nhìn thấy cô gái với chiếc kẹp tóc hình con bướm ngoài quán bar.

Đó thực sự là chiếc kẹp tóc của tôi.

Diêm vương đưa tôi về nhà một chuyến, tôi nhìn người thân khóc lóc thảm thiết, chỉ có thể rơi lệ mà không thể an ủi.

Trong năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình, tôi đã bị giết một cách dã man.

Đời lành chưa trải, chưa làm tròn chữ hiếu trước mặt cha mẹ.

Tên giết người sẽ bị pháp luật trừng trị nghiêm khắc.

Còn tôi với người nhà, âm dương cách biệt.

Diêm Vương ôm tôi vào trong lòng, xoa xoa đầu tôi: “Đừng khóc, sinh mệnh c*̉a em coi như đã chấm dứt, buông bỏ thôi.”

Tôi đã khôi phục lại danh tính của mình nên được xuống âm phủ.

Người nhà đã đốt cho tôi rất nhiều xe hơi sang trọng, biệt thự và cả những khoản tiền khổng lồ.

Tôi từ một hồn ma nghèo khổ vất vả trở thành người phụ nữ giàu có dưới âm phủ.

Tôi đã đến xếp hàng để đầu thai, nó được lên lịch vào ngày 1 tháng 7 năm sau.

Vẫn còn hơn một năm nữa.

Những hồn ma có danh tính ở âm phủ không thể tùy ý lên dương gian ngoại trừ Tết nguyên đán.

Bạn ma Tiểu Giá của tôi dựa vào giấy đăng ký kết hôn để chuyển về âm phủ, vậy nên phải đến cuối năm cậu ấy mới hoàn tất thủ tục chuyển công tác.

Cậu ấy cũng không thể đi cùng tôi.

Có điều, tôi đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ là 5 tỷ để mua một chiếc điện thoại di động cho Tiểu Giá, thông qua bưu điện dương gian gửi cho cậu ấy.

Lúc rảnh rỗi, chúng tôi sẽ gọi điện và trò chuyện.

Một ngày nọ, Tiểu Giá nói: “Ài, nhớ bạn nhỏ khả ái này quá đi! Sao cậu không bảo Diêm vương nhà cậu đưa cậu lên dương gian dạo chơi?”

Từ ngày xuống âm phủ, tôi vẫn duy trì mối quan hệ lãng mạn với Diêm vương.

Diêm vương có một thân hình đẹp, vừa cao vừa soái, ở một khía cạnh nào đó c*̃ng rất tuyệt vời …

Tôi nghĩ mối quan hệ yêu đương này đến lúc tôi đi đầu thai c*̃ng không vấn đề gì!

Chỉ là dạo này anh ấy không quay lại dương gian nên làm tôi c*̃ng quên mất chuyện này.

Lão đồ c*̃ trong nhà tôi tên Kỳ Lân.

Nghe bảo anh là linh hồn của Kỳ Lân lửa cổ đại, sau này cai quản âm phủ rồi trở thành một trong mười chín vị Diêm Vương.

Buổi tối chờ anh tan làm tôi liền nịnh nọt: “Này, gần đây anh không lên dương gian sao?”

Anh nâng cằm tôi, đỡ lấy eo tôi rồi kéo tôi ngồi trên người mình: “Bởi vì em không thể tùy ý lên dương gian.”

“A? Tại sao?” Tôi cười nói, “Em sẽ là em trai của anh mà, việc anh đưa em trai đi kiểm tra dương gian không phải là chuyện công việc sao?”

Anh lắc đầu: “Nếu em có thể lên thì anh đã đưa em lên từ lâu rồi.”

“Ồ.”

Tôi thầm nghĩ, hóa ra sức mạnh của Lão đồ c*̃ này không lớn lắm.

“Có điều, bây giờ anh có một cách giúp em lên xuống dương gian tùy thích.”

Tôi nghe vậy mừng rỡ nói: “Sao anh không nói sớm! Cách gì zạ?”

Anh xoa xoa vòng eo mềm mại của tôi, ánh mắt mơ hồ: “nếu trở thành cô dâu của Diêm Vương, em có thể tự do ra vào cõi âm dương.”

Tôi … không nói nên lời!

Tôi nhanh chóng lăn khỏi anh.

Lão đồ c*̃, anh nghĩ em ngốc lắm sao?

Làm cô dâu của Diêm vương?

Vậy tôi không thể đi đầu thai!

Nhưng tôi vẫn còn muốn trải nghiệm một đời lần nữa.

Tôi muốn sống lại từ đầu.

Tôi đã thỏa thuận với Kỳ Lần rằng tôi sẽ đầu thai làm người một lần, đến khi trở lại âm phủ, tôi nhất định sẽ làm cô dâu ma của anh ấy.

Anh mỉm cười hôn tôi, đồng ý: “Được, anh đợi em”.

Ngoại truyện

Tên tôi là Nghiêm Sơ Thất, mười tám tuổi.

Là sinh viên năm nhất ngành Hóa học Ứng dụng Khoa Hóa học.

Sau đợt huấn luyện quân sự, ngay lớp học chuyên ngành đầu tiên c*̉a mình, tôi đã cảm nắng thầy Diêm ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ảnh hai mươi bảy tám tuổi, đeo một cặp kính gọng vàng tao nhã, dáng người mảnh khảnh, đẹp trai.

Thập phần xuất chúng.

Có điều, tôi cảm nắng không chỉ vì vẻ ngoài điển trai c*̉a ảnh mà còn vì cảm giác “mới gặp đã thân”.

Tôi nói với bạn cùng phòng, cũng là bạn thân nhất của mình Vương Hạ, “Thành thật mà nói… Ngay từ lần đầu nhìn thấy ảnh, tớ đã cảm thấy mình như một cặp vợ chồng già với ảnh vậy á, cảm giác kiểu: Đúng, chính là anh ấy, anh ấy phải là của mình! ”

Đang ăn khoai tây chiên, Vương Hạ cười cười, không chút giấu giếm giễu cợt tôi: “Cậu xuống được rồi đó! Không phải cậu bảo chỉ yêu mỗi thầy Kỳ thôi sao? Sao giờ thấy trai đẹp khác lại đổi ý rồi?”

Tôi cũng không phủ nhận: “Ây da, tớ c*̃ng chỉ là con gái thôi, không hút thuốc, không uống rượu, tớ thay đổi người thì có làm sao?”

Dĩ nhiên, tôi biết rõ, Diêm Lân được công nhận là nam thần top 1 trường chúng tôi, nhưng mà như nào thì với tới thầy ấy c*̃ng chỉ là chuyện mơ mộng hão huyền mà thôi.

Thầy Diêm, bất quá chỉ là ảo tưởng c*̉a tôi!

Có điều, số phận thật tuyệt vời.

Kể từ ngày đó, tôi luôn tình cờ gặp thầy ấy.

Trước lạ sau quen, ba bỏ lên sáu…

Tôi thực sự có được nam thần hàng đầu này!

Tối thứ sáu, bỏ giờ tự học.

Tôi đi tắm, xuống lầu theo giờ đã định.

“thầy Diêm!” Tôi nhìn người đàn ông đang đợi mình dưới lầu, giống như một khẩu pháo thép nhỏ, lao tới bắn vào người anh.

Anh mỉm cười, đưa tay ra bắt tôi một cách chắc nịch.

Chúng tôi rời trường sẵn sàng cho một đêm hẹn hò lãng mạn.

Thầy Diêm cao to đẹp trai, dịu dàng lại bá đạo, đối xử với tôi vô cùng tốt, mỗi ngày ở bên nhau tôi đều cảm thấy hạnh phúc đến bay cả người!

Tôi từng nghĩ một người đàn ông như anh hẳn rất đào hoa.

Tôi luôn chuẩn bị tinh thần để một ngày nào đó phải đau lòng.

Thế mà suốt bốn năm trọn vẹn bên nhau, không một người phụ nữ nào yêu mến anh có thể tiếp cận anh thành công.

Vào đêm lễ tốt nghiệp, anh ấy cầu hôn tôi, tôi hỏi anh ấy: “Sao anh lại tốt với em như vậy? Anh sẽ tốt với em đến hết cuộc đời chứ?”

“Sẽ” anh nói, “bởi vì anh vì em mới đến thế giới này.”

Hết.
 
Back
Top Bottom