Khác • 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại hoa vàng [cover]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
393653075-256-k496788.jpg

• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
Tác giả: cyweu_14
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện đã edit @PpCchm

Mỗi ngày đến gửi chị một cành hoa vàng.

Về sau tích góp thành trại hoa, lúc đó mong là vẫn có người nhớ đến em.

" Tôi tự trách bản thân, tại sao mình lại nhận ra quá trễ "



yoojaeyi​
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#1 Cáo xuất hiện


000

Tiếng chuông báo thức của hệ điều hành IOS vang lên lần thứ 3 trong căn phòng ngủ có thiết kế tối giản, Chung SuBin vươn tay đến nóc tủ vốn được đặt cạnh mép giường.

" Thiệt hay giỡn vậy !

8 giờ 59 !!

"

Chung SuBin- một cô gái độ tuổi trên đôi mươi đã tốt nghiệp, hiện tại đang là nhân viên văn phòng.

Đây là lần thứ năm trong mười ngày đi làm đầu tiên, mà nàng lại đi trễ.

" Trưởng phòng, thật ra thì..."

" Chung SuBin !

Có căn lắm mới đi trễ kỉ lục được như vậy nha.

Tôi không ngờ là trễ tận hơn 2 tiếng "

" Trưởng phòng...

"

" Tiếc là tôi không có quyền xử lí những việc này, một lát nữa sếp sẽ tới làm việc với CÔ "

Khỏi cần nói cũng biết, nàng sắp bị đuổi rồi.

Chung SuBin nặng nề bước trên vỉa hè, giờ nàng không có việc làm, tiền trong túi cũng không phải là trường tồn mãi mài.

Giờ mà về quê chắc ba má cũng không để yên cho nàng đâu....

Chung SuBin lúc này chỉ biết ước ao cầu nguyện viễn vong (một điều ước mà nàng ghét cay ghét đắng) Nhưng bây giờ lại bất đắc dĩ khẩn cầu

"Ước gì được dựa dẫm vào ai đó thì đỡ biết mấy "

Từ đâu có một cô gái đội nón lưỡi trai màu đỏ, áo cùng màu và quần đen dài.

Nhìn qua liền biết là nhân viên bán hàng.

"Circle K xin chào!"

Là một nhân viên phát tờ rơi, người ta đưa đến tận tay chẳng lẽ nhẫn tâm phất lờ, vì thế Chung SuBin lịch sự nhận rồi đi tiếp.

" Trời đất ơi !

Không lẽ giờ đi làm nhân viên Circle K luôn cho lành"

Nói giỡn chơi ai dè trúng bóc !

Chung SuBin lật mặt phía sau của tấm tờ rơi, có một dòng chữ " Tuyển nhân viên " kèm theo số điên thoại của cửa hàng Nàng mắt mở sáng chưng

" Thiệt hả trời ??

"

Vội vàng đi đến cạnh cô gái nhân viên ban nãy, đợi người ta rãnh tay, Chung SuBin liền hỏi

" Này chị gì ơi, cho tôi hỏi...

"

" Bạn cần gì ạ ?"

" Tôi muốn hỏi Circle K đang muốn tuyển nhân viên sao?"

Cô gái kia nghe vậy thì gật đầu lia lịa.

" Vâng, đúng rồi ạ ! bạn muốn xin vào sao ?

" À, tôi chưa vội, chỉ là muốn hỏi thôi, cảm ơn chị nha !"

Nói rồi nàng đi mất, cô gái kia chỉ biết đứng trông theo với ánh mắt tiếc nuối khó hiểu

o0o

"Circle K xin chào "

" Cái khỉ gì vậy ?

" - Đầu dây bên kia ngạc nhiên phản ứng - " Mình có lộn số đâu, gọi Circle K làm cái gì ?

"

" Cậu thấy mình giống lắm hả ?

" - Chung SuBin bật người ngồi dậy, tay cầm điện thoại lại cho hẳn hoi.

Dỗi hờn nói - " Mình lại bị đuổi rồi "

" Trời ơi !

Chung SuBin cậu rốt cuộc là có ma theo sau hay sao?

Làm gì cũng đổ bể vậy nè ?

"

" Kang Hyewon, người ta cũng biết buồn đó !

" Vậy thôi đừng buồn "

"Hả?"

" À không ý tớ là, làm nhân viên Circle K thiệt hả "

" Là thật đó...

Trong tương lai gần "

Chung SuBin uể oải nằm lại xuống giường, đưa bàn tay ngọc ngà của mình lên trước mắt, ngắm nghía một lượt.

" Tớ nghe nói làm nhân viên khổ lắm, xui xui gặp phải khách hàng nóng tính thì chết...

"

" Khách hàng là thượng đế.

Cậu nghe qua chưa ?

" - Kang Hyewon an ủi cô bạn xui xẻo của mình - " Nhưng sao cậu phải lo ?

Sống vui sống khỏe đi!"

" Vậy mình phải làm sao đây?"

" Còn làm sao nữa !

Ngày mai liền đi ứng tuyển, cậu muốn người khác cướp mất vị trí à?"

" Đúng nhỉ !

Mình hiểu rồi !

Tạm biệt !

"

"Ủa..ê..."

Chung SuBin tắt máy, cắm sạc vào điện thoại rồi để trên nóc tủ như thường lệ, nàng giờ đây cũng lo lắng, nếu ngày mai không ứng được chắc nàng phải đành về quê thôi.

Một ngày Chung SuBin trôi qua nhàm chán như thế, tối nay nàng phải ngủ một giấc đầy đủ, ngày mai còn đi xin việc.

Tuyệt đối không được trễ !

000

" Đứng lại !

"

Phòng Chung SuBin cũng được cho là cách âm tầm cỡ trung bình đi, nhưng tiếng la hét ngoài kia vẫn có thể dễ dàng lọt vào tai mà đánh thức nàng.

Mở cánh cửa sổ ra nhìn xuống dưới, có một cô gái đang đứng nép vào cây cột điện, cô được bao bọc bởi hai chiếc xe đẩy và xung quanh là bọc nylon chứa rác.

Cô gái này mặc một chiếc áo crop top, quần jean rách gối, đội nón lưỡi trai, nhìn cũng rất soái nhưng sao lại phải trốn chui trốn nhủi như thế.

Chung SuBin chỉ nghĩ cô gái này chắc có vấn đề về thần kinh thôi, nàng vươn tay định khép cánh cửa sổ lại thì liền giật mình thụp đầu xuống.

Vì thứ mà nàng thấy, là một đám người vác theo côn nhị khúc và gậy ba ton.

Hình như đang lùng sục cô gái kia.

Chung SuBin đưa mắt nhìn lên đồng hồ treo tường, ba giờ rưỡi sáng.

Nàng cũng muốn giúp người, nhưng phải làm sao đây, nàng chỉ có một mình.

Đồng hồ điểm ba giờ rưỡi sáng nàng phải rít nhẹ một tiếng.

" Trời ơi cô hồn thiệt hay cô hồn sống vậy nè?"

Cô gái kia vẫn núp trong đống rác đó, im lặng như không muốn thở.

Cũng đúng thôi, thở thì banh mũi...

Chung SuBin chứng kiến cũng vô thức nín thở theo.

Chỉ đến khi đám giang hồ kia đi mất, cô gái này mới lồm cồm chui ra.

Chung SuBin thật sự có ý định giúp người, nhưng nàng không biết phải làm sao để thu hút sự chú ý của người kia.

Tình cờ có chậu cây cảnh gần cửa sổ.

Đừng nghĩ Chung SuBin ném hẳn chậu cây ! nàng chỉ lựa năm viên sỏi trong đó ném xuống...

Không may vị trí tiếp xúc của viên sỏi là đầu cô gái bên dưới.

Cô gái ức chế ngước nhìn, trong ánh mắt đủ làm người trên lầu khiếp sợ.

Chung SuBin huơ tay múa chân không biết phải giải thích thế nào.

Nàng dùng ngôn ngữ hình thể mà biểu đạt

* Đứng đợi tôi ! *

Chung SuBin vội vàng ra khỏi phòng ngủ, lấy đại cái áo khoác gần đó mà khoác vào người, đi thật nhanh xuống cầu thang.

" Nhìn vậy chắc là người thật rồi, không phải ma ! cầu trời khẩn Phật "

Nàng mở he hé cánh cửa nhà, cô gái kia thấy vậy liền chạy tọt vào trong, khi vào còn không quên đẩy nàng một pha choáng váng xém tí nằm dài dưới đất.

"Ui da!"

" Im lặng !

"

Cô gái đó cẩn thận khóa cửa. kéo lại rèm.

" Rành rọt dữ !

" - Chung SuBin cảm thán - " Cô đẩy tôi muốn đầu thai luôn á !

"

" Mẹ nó ! xin lỗi !

"

Người gì đâu mà cục súc dễ sợ, giúp chưa cảm ơn còn nạt nộ người ta...

" Mấy người đó đi rồi, cô đâu cần phải lo lắng vậy "

" Cô thì biết cái gì ?

"

" Nhìn cũng đẹp gái, ai mà dè lại đi núp sau đống rác "

"Cô !

"

" Ah !

Bình tĩnh, tôi vừa cứu cô đó !

"

Chung SuBin đúng là chọc không đúng người, mém chút nữa xảy ra án mạng.

" Cô tên gì ?

"

" Lee Hyeri "

" Rồi, cáo con ngoan ngoãn về nhà đi nha, tối rồi không được phá người "

" cáo con ?

Cô muốn chết hả ?

"

Người gì đâu mà không có khiếu giỡn hớt gì

Nhưng Lee Hyeri lại không làm gì quá đáng, em chỉ trừng mắt dọa người thôi.

" Đầu cô cứng thiệt, ném đá như vậy vẫn còn ổn sao?"

Nhắc mới nhớ, Lee Hyeri liền cảm thấy đỉnh đầu mình lan ra một cơn đau nhức kinh thiên động địa, đưa tay ra kiểm tra thì hẳn là...nổi cục

" Cô !

" - Chỉ vừa nói như vậy, Lee Hyeri liền ngất đi

"Ê nè!"

Chung SuBin tay chân luống cuống, người thì ngất đi rồi, nàng chỉ còn cách tự băng bó cho người ta, rõ ràng là vết thương không nặng, nhưng lại khiến người ta dễ ngất như vậy.

Lee Hyeri chắc là căng thẳng quá thôi.

" Tưởng đâu chỉ có báo đời, ai mà ngờ còn có báo bất thình lình nữa chứ!"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#2 Chạy đâu cho thoát


000

Sáng sớm Chung SuBin đã thay đồ chỉnh tề ra khỏi nhà.

Nàng còn không quên viết sẵn tờ giấy note dán trực tiếp lên trán của cáo con

" Tiểu Cáo tỉnh dậy cũng đừng sợ hãi, tôi đi làm đây, tí nữa về sẽ cởi trói cho cô sau "

Đúng vậy, nàng trói Lee Hyeri rồi.

Chung SuBin không biết Lee Hyeri là người như thế nào, nàng cũng không còn cách nào khác.

Nàng sợ trong lúc mình không có ở nhà, tiểu cáo này sẽ lộng hành làm chuyện xấu.

Vận mệnh của Chung SuBin chắc có lẽ đã thay đổi rồi.

Nàng không những được nhận vào làm, mà còn được làm hẳn một chi nhánh mới, tuy ít nhân viên, nhưng lương lại ổn hơn bình thường, chỉ là... phải đi làm thường xuyên.

Ca làm của nàng bắt đầu từ thứ hai đến sáng thứ sáu hàng tuần.

Làm cùng một nhân viên nữ khác.

Chung SuBin giải quyết được vấn đề của mình, nàng hí hửng nhảy chân sáo trở về.

Đứng trước nhà, cửa vẫn còn khóa, chưa có dấu hiệu có người đã rời đi.

Chung SuBin không chút đề phòng bước vào.

Trên ghế từ lâu đã không thấy hơi ấm còn lưu lại, tờ giấy ghi chú cũng bị xé tan thành mây khói, dây thừng cũng tự được tháo ra.

" Nè !

Lee Hyeri !

"

Kêu đến khan cổ họng nhưng cũng không có ai lên tiếng, chắc chắn là Lee Hyeri đã đi rồi.

" Tự cởi trói luôn sao ?

đúng là...chuyên nghiệp "

Nhưng hình như có gì không đúng lắm

Đừng nói là chỉ có áo khoác, mà kể cả là đôi giày nàng quý nhất cũng không cánh mà bay.

Đôi giày có chữ kí của thành viên k-pop nàng hâm mộ, cực khổ lắm mới có được....giờ thì nó đâu rồi ?

Nhưng Lee Hyeri lại là người rất thích để lại cho người khác ấn tượng, không để Chung SuBin hoang mang lâu, nàng liền tìm thấy một tờ ghi chú được dán ở đầu cầu thang

[Xin]

Chỉ một chữ như vậy thôi cũng đủ khiến Chung SuBin hoa mắt chóng mặt.

Người thì đẹp mà chữ viết thì tỉ lệ nghịch nha....

" Cái gì vậy nè ??

"

Nuôi ong tay áo !! cứu người lỡ nhìn không thấu, lại dính ngay đầu trộm đuôi cướp.

" Lee Hyeri ! tôi nhớ tên cô rồi !

Đừng để tôi gặp lại lần 2!"

Chung SuBin hận không thể băm cái tên kia ra thành trăm mảnh, nàng đem 'cục' tức nuốt xuống cổ họng xém tí thì nghẹt, đừng để nàng gặp lại Lee Hyeri !

" Đã nghèo còn mắc cái eo !

"

000

* một tháng sau *

Chung SuBin trước đây đã nghĩ chi nhánh mới này sẽ rất ăn khách.

Nhưng sự thật thì phũ phàng, từ khi nàng đến lại vắng hoe thế này...

" Uống cam ép không ?

" - Một nhân viên nữ mang theo một lon cam ép đi đến, gọn gàng đặt vào tay Chung SuBin

Trong lòng Chung SuBin nghĩ, nhân viên ở đây thì lấy đồ có bị tính phí không nhỉ ? nhưng nàng vẫn mỉm cười rồi nhận lấy lon nước

" Không ngờ cậu lại quyết định nhanh như thế "

" Quyết định gì cơ?

"

Chung SuBin ngạc nhiên trước câu hỏi của nữ nhân viên, nhưng sau khi xem xét một chút liền nhận ra người trước mặt

" Hả ! là cậu sao?"

Coi như là trái đất hình tròn, nàng không ngờ lại gặp người phát tờ rơi hôm trước.

Cả hai trùng khớp lại rất hợp tính nhau, buôn chuyện trong lúc cửa hàng không có khách cũng cảm thấy đỡ nhàm chán

Thì ra nữ nhân viên đây là Kim Jisoo , chị lớn hơn nàng 3 tuổi...

Như tìm được người tâm đầu ý hợp, Chung SuBin đem chuyện của mình nói hết cho Kim Jisoo nghe.

"...Là vậy đó "

" Đúng là có căn thiệt nha !

Đi trễ tận 2 tiếng..."

" Đã vậy mấy hôm trước, em còn rước họa vào thân "

" Rước ?

Rước họa vào thân?"

"Đúng!"

Chung SuBin lại kể

" Sao nghe như trên phim vậy?"

" Đó ! em cũng tưởng chỉ có trên phim, nên cũng không đề phòng, ai mà ngờ...

"

"

Sau này mà gặp lại cô ta, coi như hai đứa có duyên đi !

"

" Duyên cái khỉ ! em sẽ không!!!

"

Nói một hồi, Chung SuBin lại thắc mắc

" Thiệt sự ở đây chỉ có hai đứa mình thôi sao?"

" Đúng rồi, chi nhánh mới mà "

Chung SuBin có chút không tin nổi.

Lỡ đâu khi nào khách nhiều, mà chỉ có hai nữ nhân viên thế này, không phải là cực lắm sao.

Nhưng vì lương gấp đôi, nàng cam lòng !

* ding dong ~ *

" Circle K xin chào !

" - Kim Jisoo vội kéo Chung SuBin đang ngồi chễm chệ trên quầy thu ngân xuống.

" Cho tôi...một ly cà phê " - Người kia chọn món

" Cho hỏi quý khách dùng tại đây hay mang về ạ?"

" Mang về "

" Quý khách cần gì thêm không?"

" Không cần thêm "

"Vâng !

Quý khách đợi một lát, Circle K sẽ mang ra ngay!"

Chung SuBin đứng một bên nhìn cách chào đón chuyên nghiệp của Kim Jisoo mà không khỏi ngưỡng mộ.

" Em đứng đó làm gì ? mau pha cà phê !

"

" Ass ! quên mất "

* Năm phút sau *

Kim Jisoo nóng ruột chờ đợi Chung SuBin quay trở ra, chị liếc nhìn xem thái độ của người khách, nhưng vẫn không thấy cô gái này có một chút hối thúc nào, chỉ thấy chân mày luôn cau lại.

Cái vẻ lầm lầm lì lì đó, Kim Jisoo cảm thấy sợ hãi đứng cũng không yên.

" Em làm gì mà lâu vậy !?

" - mãi mới thấy Chung SuBin trở ra, trên tay là lon cà phê sữa

" Chết rồi, em tìm không thấy cà phê dạng pha "

Kim Jisoo mỉm cười... nhưng lòng đau như cắt

" Hì, thật xin lỗi Quý khách ! hiện tại Circle K chỉ còn mỗi loại...

"

" Cũng được !

" - Người con gái trả lời ngay, có vẻ như đang rất gấp

Kim Jisoo thở phào nhẹ nhõm, cũng may mà cô gái này không sinh khí

" Đừng nói không biết mở nha?"

!!!!

Gì nữa đây !!!

Chung SuBin đứng chống nạnh trước mặt cô gái cao hơn nàng một cái đầu, Kim Jisoo trừng mắt đầy lo sợ, chị chạy đến kéo lấy tay Chung SuBin

" Xin...xin lỗi quý khách, đây là nhân viên mới, em nó còn nhỏ, tôi sẽ chỉ dạy lại sau !!!!

"

" Em làm cái gì vậy !

" - Kim Jisoo kề tai Chung SuBin gằn giọng

" Em chỉ hỏi han cô ta thôi, chị nhìn đi, rõ ràng là không biết khui lon !"

" Em !!! nhỏ cái miệng lại !!!

"

Lời nói của Chung SuBin đã chạm đến tai người khách, cô gái như hổ đói đi đến nhưng đều bị Kim Jisoo cản lại

" A !!! quý khách bình tĩnh...

đây là nhân viên mới, em ấy sẽ xin lỗi quý khách ngay !!!

"

" Xin lỗi đi " - Kim Jisoo đưa mắt long lanh như sắp khóc nhìn Chung SuBin

Chung SuBin vẫn cứng đầu, mặt đối mặt với vị khách đó.

" XIN LỖI QUÝ KHÁCH !

" - Kim Jisoo ấn đầu Chung SuBin cùng cúi xuống, nói xin lỗi dùm nàng

Thời khắc Chung SuBin nàng cúi xuống, tầm mắt ngay ngắn rọi xuống đôi giày của người đối diện, có chút quen thuộc...

Quen sao !

đó không phải là đôi giày hữu hạn có chữ kí thành viên k-pop mà nàng hâm mộ sao ?

Là giày của nàng !

Chung SuBin cực khổ cựa quậy trước cái đè của Kim Jisoo, nàng ngước mắt nhìn người con gái đối diện.

Hoàn toàn bị khẩu trang và nón che hết gương mặt, chỉ để lộ cặp mắt tinh xảo.

Nhưng chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ làm nàng nhận ra

" Lee..."

Người con gái đó hừ lạnh, không để Chung SuBin nói hết câu đã ra khỏi cửa, leo lên chiếc moto đi mất hút

" Nè đứng lại !!!

"

" Trời ơi !!

Chung SuBin mày mới đứng lại cho chị !!!

" - Kim Jisoo túm lấy tay Chung SuBin điên cuồng kéo vào trong cửa hàng.

Đến khi nhấn mạnh Chung SuBin ngồi yên vị trên ghế thu ngân, Kim Jisoo mới thở phào

" Em là muốn bị mất việc nữa?"

" aizzz !

Jisoo unnie ơi, cái miệng chị linh thiệt đó !

" - Chung SuBin tháo khẩu trang ném lên bàn

"Hả?"

" Chị biết cái người kia là ai không ?

Trời ơi ! có chết em cũng không muốn tin mình lại gặp cô ta ở đây !"

Kim Jisoo đích thị là hiểu ra vấn đề rồi !

Chị hưng phấn vừa vỗ tay vừa đá vào chân Chung SuBin

" Thấy chưa !!! chị nói hai đứa rất có duyên nha "

Chung SuBin một chữ cũng không muốn nghe, duyên cái nổi gì với Lee Hyeri chứ.

" Cũng không tệ, nhìn có chút sành điệu nha !

" - Kim Jisoo vẫn còn hào hứng - " Phim này được!" (*)

(*) : Ý nói chuyện tình của đôi này như trên phim =))))

" Jisoo unnie !

Lee Hyeri ?

Sành điệu ?

Má ơi !

Cô ta, đôi giày đó ! trời ơi là trời !

Tức chết mà !!!

"

Kim Jisoo nhìn loạt cảm xúc của Chung SuBin mà bấn loạn.

Nuốt nước bọt, chị chọn tránh đi cho lành...

o0o

Đến tối, Chung SuBin tan ca.

Trong lúc đợi Kim Jisoo lau dọn lại cửa hàng, Chung SuBin tiện tay lấy một bịch snack trên kệ, rất tự nhiên mà mở ra.

"Xem ra chưa trừ lương, em chưa sợ "

" Chị không nói, em không nói, ai mà biết được chứ "

" Đúng đúng !

Chị không nói ! em càng không nói !

" - Kim Jisoo cất cây chổi, lấy ổ khóa, hơi đẩy Chung SuBin cùng bước ra ngoài, bấm ổ khóa cẩn thận - " Camera nói !

"

000

Khi đã về đến nhà an toàn, vệ sinh cá nhân xong xuôi, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Chung SuBin bỗng dưng lại nhớ đến Lee Hyeri, cái người mà cứ nhân lúc nàng không để ý, lại xuất hiện bất chợt, rồi lại biến mất ngay sau đó.

Thiệt làm nàng bực mình hết sức.

Sao cuộc đời nàng lại va phải cái người như Lee Hyeri chứ !

Có ai biết được là một tháng nay, trước khi ngủ Chung SuBin đều phải ngó từ cửa số xuống, chỉ để xem xem người con gái kia hôm nay có lại ghé hay không.

Chẳng biết Chung SuBin rốt cuộc có bệnh gì, mà từng đường nét trên khuôn mặt người con gái đó, nàng lại nhớ đến từng chi tiết, không thể quên

Đây có thật như những gì Kim Jisoo nói, là duyên nợ sao ?
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#3 Đầu óc trên mây


000

" Lee Hyeri, Lee Hyeri"

Đây là lần thứ bao nhiêu Chung SuBin gọi tên Lee Hyeri rồi nhỉ ?

Cũng không có gì lạ, chẳng qua là dạo này tâm tình bất ổn, lại nhớ đến cái người không hẹn mà gặp kia nên có hơi sinh khí.

" Uống miếng cam ép rồi đừng đi lòng vòng nữa " - Kim Jisoo nhíu mày

" Jisoo unnie ! chị biết xem tarot không?"

Jisoo unnie cố gắng nuốt xuống một thìa cơm trưa, chớp chớp mắt - " Sao lại muốn xem tarot?"

" Không có gì to tác, em chỉ muốn biết người ta đang ở đâu thôi "

" Người ta nào ?"

" Thì cái người đó đó " - Chung SuBin khó khăn nói - " Aizzz thôi chị không biết đâu "

Nói rồi Chung SuBin chạy vội lên tầng trên, chẳng biết làm gì ở trên đó mà lâu lắm không xuống.

Bữa nay là một ngày đen đuổi, cửa hàng thì không có khách nào ghé qua, đã thế còn thêm cúp điện.

Chung SuBin trên tầng đi xuống, trán ướt mồ hôi

" Tía má ơi ! cửa hàng tiện lợi mà cũng cúp điện sao ?

"

" Cửa hàng tiện lợi chứ đâu phải cửa hàng phát điện đâu em " - Kim Jisoo phe phẩy cây quạt trên tay

Cùng lúc đó, cánh cửa được đẩy ra.

Do không có điện, nên khi vị khách bước vào, cánh cửa không kêu ding dong nữa.

" Circle K xin chào " - Kim Jisoo nhanh chóng phản ứng

Chung SuBin nhân cơ hội đó, nàng chộp lấy cây quạt trên tay Kim Jisoo mà lẻn đi.

Kim Jisoo ngồi ở quầy thu ngân đợi, vị khách kia thì lại đi lòng vòng kệ hàng.

Lâu đến nỗi, chị phải nhắn KakaoTalk " cầu cứu " Chung SuBin

[ em ở đâu ? ]

[ Em đang trên tầng nè, có gì sao?]

[ Xuống đây một chút đi ]

Rất nhanh sau đó, Chung SuBin đã có mặt.

" Gì vậy ?

"

" Em vào xem khách hàng họ cần gì, chứ chị thấy nãy giờ cứ loay hoay mãi " - Kim Jisoo chỉ tay về phía đó - " Chị ở đây canh quầy, em đi đi "

Chung SuBin nhận được nhiệm vụ, nàng ngoan ngoãn trả lại Kim Jisoo cây quạt.

" Cho hỏi, quý khách cần gì ?

" - Lần này Chung SuBin đã biết cách chào hỏi lịch sự rồi.

" Tìm cà phê "

" À, cà phê lon đúng không ? nó ở phía bên

này "

Chung SuBin muốn mắng người, rõ ràng để chình ình bên cạnh mà vẫn không thấy ?

Sau khi cùng người khách đó đi ra tính tiền, Chung SuBin mới để ý, chiếc xe đậu ở bên ngoài có chút quen thuộc.

Nhưng nàng lại không nghĩ nhiều.

Cho đến khi cô gái này tháo khẩu trang để nhấp một ngụm cà phê, nàng mới tá hỏa.

Lee Hyeri ! rõ ràng là Lee Hyeri !

Kim Jisoo nhanh nhẹn thấy được nét mặt sượng trân của Chung SuBin, một linh cảm xấu ập đến.

Kim Jisoo vội vàng đứng dậy, chỉ tay ra ngoài cửa

" Xe của quý khách sắp bị nắng thiêu rồi !

"

Lee Hyeri cau mày khó hiểu, trong đầu lại thầm nghĩ " Cái cửa hàng này...nhân viên không được bình thường sao?"

Nhưng em vẫn rời khỏi.

Chung SuBin chỉ biết ú ớ, nàng khi gặp Lee Hyeri lại đứng đơ ở đó không hành động được gì.

Ban nãy trong đầu còn nghĩ, có khi nào hôm nay cái tên kia lại đến không...ai ngờ đến thật

Chính vì sự trùng hợp đến điếng người đó, Chung SuBin nhất thời không làm gì được.

" Sao nữa vậy?"

" Jisoo unnie ! chị véo em đi "

"Đau!"

- Kim Jisoo còn chưa kịp hành động, đã bị Chung SuBin véo trước khi mình ra tay

" Vậy không phải mơ rồi " - Chung SuBin như người mất hồn, nàng lại đi lên tầng

Kim Jisoo:???

000

Yên tĩnh được một lúc, Chung SuBin lại trên tầng đi xuống

" Rồi tới nữa " - Kim Jisoo nghĩ thầm

" Cửa hàng mình có camera không, Jisoo unnie ?"

" Có, nhưng mà em hỏi làm gì?

"

" Cho em xem một chút "

Thấy Chung SuBin đặc biệt nghiêm túc, Kim Jisoo cũng không hỏi nữa.

Sau một tràn thao tác, chị mở máy tính cho Chung SuBin xem.

Cửa hàng không có khách, cho nên Kim Jisoo không biết làm gì khác ngoài việc hóng xem rốt cuộc thì Chung SuBin muốn tìm gì.

Dưới góc nhìn của Chung SuBin, nàng thấy Kim Jisoo đây là chờ đợi hơn cả mình rồi.

Khẽ nhíu mày

" Jisoo unnie...

"

"Hả?"

" Chị giả bộ đi toilet 30 phút được không ?

" Đi gì tới 30 phút "

Đuổi thì nói thẳng là đuổi đi, lòng vòng.

Kim Jisoo bĩu môi, chị đứng dậy đi lên tầng.

Sau khi Chung SuBin nghiêm túc " điều tra ".

Nàng đưa ra kết luận, Lee Hyeri sẽ đến cửa hàng vào khoảng trưa chỉ để mua cà phê mang đi, có hôm sẽ mua loại pha, có hôm sẽ mua lon cho tiện.

"Xong chưa ?

"

Kim Jisoo rất uy tín nha, 30 phút là 30 phút, không hơn không kém.

Chị quay trở ra.

" Đã xong !

" - Chung SuBin búng tay hai cái, còn mơn trớn mà nựng má của Kim Jisoo khiến chị nổi hết da gà.

Đợi Chung SuBin đi dọn dẹp, Kim Jisoo mới chán nản lắc đầu

" Bởi ta nói có duyên phận sắp đặt rồi mà không tin !

"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#4 Oh Woori là đồ sao chổi


000

Đã hơn hai tuần trôi qua rồi.

Nhưng có đợi nữa thì cũng chỉ là khách qua đường đến mua đồ thôi.

" SuBin unnie, trên tầng hình như còn rác "

" Ở đây nữa, khách vừa về "

" SuBin unnie, chị xuất tờ hóa đơn này dùm em với "

Trời ơi là trời, Kim Jisoo hôm nay đi đâu mà để nhóc Oh Woori này làm thế vậy.

" Woori !

Em đợi một tí, chị không phải ba đầu sáu tay "

"Vâng!"

Oh Woori tính cách thì năng động nhưng đụng đâu là đổ nấy, chẳng hiểu cơ duyên nào lại đẩy tên ngốc này làm nhân viên bán hàng, đã thế còn đứng quầy thu ngân.

" Chị dọn bàn ở tầng trên chưa?"

" Oh Woori !!

Em cứ ngồi đó mà hối chị!"

- Chung SuBin nổi giận - " Em cũng phải phụ chị một tay chứ !

"

" Em phụ chị....một tay " - Oh Woori đưa tay bị bó bột của mình lên - " Cũng đúng ha!"

" Em khỏi !

" - Chung SuBin như muốn rớt xuống 9 tầng mây.

Xui xẻo mãi là xui xẻo.

Nhân lúc nghỉ trưa, Chung SuBin thở hồng hộc ngồi bên quầy thu ngân.

" Chung SuBin...

" - Oh Woori gọi nhỏ" Chị uống cam ép đi "

Chung SuBin ngớ ra, sao hai chị em nhà này giống nhau vậy, sơ hở là mời nàng uống cam ép.

" Nếu không phải mấy hôm trước em bị té thì bây giờ đã phụ được chị rồi " - Oh Woori lắc lư cái tay bó bột của mình - " Lâu lâu mới có ngày khách đông như vậy, chị vất vả quá "

Nụ cười của Oh Woori rất đẹp, vừa duyên dáng vừa tỏa ra khí chất ngời ngời.

Đúng như lời của Kim Jisoo đã giới thiệu từ trước.

" Em vào làm lâu chưa ?

" - Chung SuBin khui lon cam ép

" Trước chị một năm "

" Sớm vậy ? em không đi học sao?"

" Em vừa học vừa làm mà "

Ra vậy, Oh Woori vừa đi học vừa đi làm, cho nên ca làm của em rơi vào tối thứ 6, sáng thứ 7 và chủ nhật.

Thảo nào Thẩm Mộng Dao không biết.

" Nhưng mà nay em được nghỉ nên mới làm thế Jisoo unnie "

Cách ăn nói của chị em nhà này cũng có nét tương đồng.

Oh Woori nói câu nào sẽ cười câu nấy, đúng thật người đẹp thường sẽ cười nhiều.

Túi quần Chung SuBin rung lên, thông báo cuộc gọi đến.

Nàng mở lên xem, thì ra là của Tào Tháo - Kim Jisoo

" Vừa nhắc đã xuất hiện rồi ?

"

" Hả ?

Ai nhắc chị ?

"

" Oh Woori "

" Vậy sao ? chị còn tưởng nó không đến "

" Woori bảo hôm nay được nghỉ nên

" Woori bảo hôm nay được nghỉ nên vào thế cho chị, xem ra chị em thân thiết "

" Chung SuBin!"

"Sao đó?"

" Woori có đang ngồi kế em không ?

"

Chung SuBin liền chột dạ, nàng liếc nhìn Oh Woori đang ngồi bấm điện thoại bằng một tay ở bên cạnh, hình như không để ý đến cuộc nói chuyện của các nàng.

"Vâng, em ấy đang chơi điện thoại, có gì sao ạ?"

" Nãy giờ tên nhóc đó....có cười không ?

"

" Có chứ !

Đúng rồi nha, chị nói rất phải, Woori cười lên trông rất đẹp à nha "

"....Nhóc con cười bao nhiêu lần rồi?

"

" Chị đợi em một tí "

Chung SuBin đưa điện thoại sang chỗ khác, nàng ngước nhìn Oh Woori

" Woori à !"

"Dạ ?

" - Oh Woori đáp, không quên nụ cười trên môi

" Không có gì "

Oh Woori nhìn Chung SuBin lắc đầu, tự dưng kêu người ta rồi bảo không có gì.

Đồ khó hiểu

" Alo, Jisoo unnie, chị còn ở đó không ?

"

" Còn, chị hỏi em là Woori cười bao nhiêu lần rồi?

"

" Vừa nãy là lần thứ năm "

" Chúc em may mắn!"

" Hả?

Là sao?"

Kim Jisoo cúp máy, để Chung SuBin ngơ ngác nhìn màn hình tối om của điện thoại.

Hai ba giây sau, màn hình lại mở sáng, có dòng tin nhắn KakaoTalk hiện lên.

[ Woori cười lần thứ tư, may mắn sẽ đến với em ]

[???]

[ Lần thứ năm thì chị mày không chắc ]

[ Sao chị không cản em sớm ?]

[ Sao chị mày biết được chứ !]

Chung SuBin cất điện thoại vào trong túi quần.

Nuốt khan nhìn Oh Woori vẫn đang bấm điện thoại ở bên cạnh.

Nàng lẩm nhẩm đếm, đúng là cười lần thứ năm rồi !

" Woori..."

Nghe Chung SuBin gọi mình, Oh Woori xoay lại.

" Có thật là như vậy không?"

" Chắc vậy " - Vì không biết Chung SuBin đang hỏi gì, Oh Woori chỉ lịch sự trả lời đại.

"Trời ơi !

" - Chung SuBin thở dài - " Thôi em ở đây đi, chị phải lánh nạn....

"

" Hả?"

" À không...đi lên tầng dọn ghế "

Vừa bước chân lên tầng, Chung SuBin như có thêm một cục tạ.

Nét mặt nàng trầm xuống, đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Tầng trên có một núi rác chất chồng mà khách vừa để lại.

" Cái *** " - May mắn kìm nén lại được nỗi bất lực, Chung SuBin lại dằn lòng mỉm cười...nhưng lòng đau như cắt.

Lát sau Chung SuBin từ tầng trên bước xuống.

Oh Woori đã ngủ gật ngay trên quầy thu ngân.

Nàng cũng không muốn làm ồn đến Oh Woori, chỉ nhẹ nhàng bưng những bao rác ra ngoài cửa tiệm mà đi vứt.

Quay trở vào cửa tiệm, Chung SuBin đứng nhìn Oh Woori ngủ.

Không phải nàng muốn nhìn đứa nhóc này ngủ, mà là thời điểm này, Oh Woori thật sự rất giống....

Lee Hyeri.

Oh Woori để tay trên bàn, nghiêng đầu áp lên cánh tay.

Tay bị bó bột đặt lên má, che đi phân nửa mặt dưới.

Lúc ngủ, chân mày khẽ cau lại.

Chung SuBin đi ngang qua bị thu hút, vì đôi mắt Oh Woori khi cau lại, rất giống tiểu báo mà nàng đang muốn gặp.

" Trông có vẻ không hại người cho lắm " -Chung SuBin nghĩ thầm

Nếu Oh Woori cười với nàng lần thứ 5 là xui xẻo, thì có phải nàng đã trải qua rồi không ?

Là việc phải dọn tầng trên đến đầu bù tóc rối.

" Chắc chỉ có như vậy thôi " - Chung SuBin mỉm cười nhẹ lòng.

Nàng đi sâu vào trong, mở tủ lạnh lấy ra một lon cà phê mà Lee Hyeri vẫn thường hay mua mỗi khi ghé tới.

Nàng cầm đến quầy thu ngân, lần này là đem tiền túi ra để mua nó.

Tự xuất hóa đơn, tự thanh toán, tự khui và tự thưởng thức.

Mùi cà phê thơm ngon đánh thức Oh Woori ở bên cạnh, em mở mắt nhìn Chung SuBin nhấp môi.

Nhất thời ngẩn ngơ.

Đợi đến khi Chung SuBin phát hiện, Oh Woori mới ngó đi chỗ khác.

" SuBin unnie...

"

" Hả?"

" Lúc chị ở trên tầng dọn dẹp, em đã lỡ đuổi khách rồi "

" Cái gì !!

Sao lại đuổi "

" Tại vì...

"

000

* ding dong *

" Circle K...

ủa quên" - Oh Woori bị tiếng chuông cửa làm cho giật mình - " Đang giờ nghỉ trưa !

Cần gì để hai ba tiếng nữa hãy đến !"

Vì đang ngủ, bỗng dưng bị làm phiền,

Oh Woori có hơi khó chịu.

000

" Em chết chắc !

" - Oh Woori kêu gào - " SuBin unnie, chị có cách nào xóa đoạn video đó không ?

Camera lưu được rồi !!!

Em sẽ bị trừ lương mất...

"

" Im lặng !

"

Tiếng gào của Oh Woori quá mức thảm thiết, Chung SuBin không ngấm nỗi.

" Cái này là do em không chuyên nghiệp - Nàng vỗ vai Woori - " Em phải như chị nè, lúc nào cũng dịu dàng "

" Biết rồi, biết rồi, chị SuBin xinh đẹp ơi mau giúp em xóa đoạn video đi mà !

"

" Rồi rồi !

đừng gào nữa, để chị mò "

Theo trí nhớ mà lục lại, Chung SuBin thao tác y như cách mà Kim Jisoo trước đây đã làm mỗi khi giúp nàng xóa video ăn vụng trong cửa tiệm.

Tua đến đoạn video giữa trưa nay.

Ngay lúc Chung SuBin lên tầng trên, một giờ sau vị khách xấu số kia đến.

" Kìa, là vị khách đó "

Chung SuBin điếng người, chiếc nón full face này, đôi giày hữu hạn này.

Còn cả chiếc moto ngoài kia nữa....

Đích thị là Lee Hyeri.

" Oh Woori !!!!!

" - Chung SuBin không những không xóa đoạn video dùm Oh Woori, mà nàng còn tặng kèm cho cậu một khóa chạy marathon.

" Sao chị nói lúc nào cũng phải dịu dàng !!

"

" Cái khỉ !!!!

"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#5 Cáo cũng biết cậy cửa


000

Đuổi bắt Oh Woori giữa trời nắng của Seoul đúng là một trải nghiệm tồi tệ.

Tuổi trẻ thì sức nhiều, đã vậy chân còn dài thì làm sao nàng đuổi cho kịp.

" Đi vô đi " - Chung SuBin mệt mỏi tựa lưng vào ghế, nàng ngoắc đứa nhóc đang trong tư thế chuẩn bị tác chiến đứng ở trước cửa.

" Chị hứa là không bắt em nữa "

"Hứa!"

Oh Woori phá bỏ lớp phòng bị, cậu thở phào nhẹ nhõm, tiến đến ngồi cạnh Chung SuBin.

"Ui da đau!"

- Chưa kịp ngồi, cái ghế đã bị Chung SuBin lạnh lùng kéo ra.

" Woori !

Em phải là Sao Hỏa mới đúng !!

"

Oh Woori ngồi dưới sàn, lồm cồm đứng dậy, lòng uất ức.

Cậu chẳng hiểu vì sao Chung SuBin lại đặc biệt nổi nóng như thế.

Suốt buổi làm việc, Chung SuBin luôn trong trạng thái bận rộn, bận đến tối mày tối mặt, đã thế còn phải tăng ca làm thêm.

Oh Woori cũng không may mắn hơn được bao nhiêu, tuy cánh tay có phần cản trở, nhưng đối với tài năng tính toán của một thu ngân thì mọi chuyện đều được giải quyết ổn thỏa.

Cửa tiệm hôm nay đúng là đông hơn những ngày trước rất nhiều, đến cả Oh Woori và Chung SuBin cũng trở tay không kịp.

Ngã lưng vào tường, Chung SuBin nghiêng đầu nhìn Oh Woori đang cần thận kiểm tra ổ khóa của cửa tiệm.

" ổn rồi " - Oh Woori nhìn nàng, mỉm cười - " Chị về cẩn thận "

Chung SuBin thoáng im lặng, không biết nói gì với Oh Woori.

Vì trong tình cảnh hiện tại, trong mắt Chung SuBin, Oh Woori đang rất xinh đẹp.

Đến ngã tư đường, cả hai rẻ đi hai hướng khác nhau, còn không quên ngoảnh lại vẫy tay với đối phương.

Chung SuBin tảng bộ về nhà, nàng mơ màng và vỗ vào má mình không ngừng nghỉ.

" Mình bị cái gì vậy nè !

Oh Woori sao ? không, không thể !

"

Tâm tình có hơi bấn loạn, Chung SuBin không dám nghĩ tới nữa, nàng lấy đà chạy vù về.

Dừng trước cửa, Chung SuBin mở túi lục lọi, nàng cố gắng tìm kiếm chìa khóa nhà trong điều kiện thiếu sáng.

Đúng là một ngày tồi tệ, đến cả đèn đường cũng quay mặt với nàng rồi.

Quăng túi xách lên giường, Chung SuBin hít thở nặng nề, nàng hiện đang rất muốn ngâm mình trong bồn tắm.

Cửa mở ra, mùi hoa hồng cùng khí nóng của nhà tắm lan ra ngoài khiến căn phòng nhỏ mang một nét mơ mộng.

Chung SuBin đưa điện thoại đến trước mặt, nhận thấy có lời mời kết bạn từ KakaoTalk.

" Woori Sao Hỏa?

Sao em ấy biết số liên lạc của mình?"

Hơi ngạc nhiên, nhưng Chung SuBin sớm cũng hiểu được Oh Woori có số của nàng là từ Kim Jisoo.

Chung SuBin hoảng loạn khi phát hiện khóe môi mình lại vô thức mỉm cười ngây ngốc.

" Tỉnh lại !

Không được !

"

Ném luôn chiếc điện thoại lên bàn, Chung SuBin nằm trên giường ngủ, nhưng nàng lại bật ngồi dậy, chộp lấy điện thoại, ấn nút chấp nhận lời mời từ Oh Woori rồi lại ném nó sang một bên.

Sau cùng quyết định cuộn mình trong chăn.

000

* Cạch, cạch *

Tiếng cậy cửa đứt quãng vang lên đánh thức Chung SuBin.

Nàng mở mắt thấp thỏm lo sợ.

Thân con gái ở nhà một mình, gặp tình cảnh này nàng biết phải đối phó làm sao đây.

Cánh cửa chưa có âm thanh như bị mở ra.

Chung SuBin lấy can đảm, nhẹ nhàng mở cửa sổ, đưa nửa khuôn mặt nhìn xuống dưới.

" Trời !

Lee Hyeri !

"

Cái áo khoác đó, đúng là Lee Hyeri rồi.

Em đang làm gì vậy ?

Sao lại đứng trước nhà nàng mà cậy cửa thế này!

Chẳng hiểu sao từ khi biết người bên dưới là Lee Hyeri, Chung SuBin đã gỡ bỏ lớp phòng bị, nàng phóng xuống giường, rất nhanh chạy từ phòng ngủ xuống phòng khách rồi mở cửa.

Lee Hyeri giật mình khi cánh cửa nhà bị một lực lớn đột ngột kéo ra.

Hai tay em đưa lên bịt tai mình vì tiếng két khó chịu của cánh cửa.

Chung SuBin lấy lại chút liêm sỉ, nàng hẳng giọng.

" Làm gì ở đây vậy ?

"

" Vào đi rồi nói " - Lee Hyeri lách qua một bên, nhẹ nhàng chui qua được kẽ hở giữa Chung SuBin và cánh cửa.

" Ê !

Nhà tôi mà "

Chung SuBin đóng cửa lại khóa chặt, như sợ Lee Hyeri một lần nữa trốn bọn côn đồ kia.

Nàng là vì sự an toàn của tiểu cáo nha.

Cậy cửa mà để người ta phát hiện là dở rồi " - Chung SuBin bĩu môi

" Cô thì biết cái gì mà nói !

"

Lee Hyeri hừ lạnh.

Chứ còn gì nữa, không cậy cửa nhà Chung SuBin thì em biết cậy cửa nhà ai mà tá túc đêm nay đây...

" Nè " - Chung SuBin đứng khoanh tay trước ngực đề phòng - " Nhà tôi không còn gì để cô lấy nữa đâu nha "

" Tôi không thèm!"

" May ghê "

Hai con người hướng nội khi ở chung thì sẽ như thế nào ?

Là im lặng đến đáng sợ.

Chung SuBin như sắp chìm lại vào cơn buồn ngủ, nhưng nàng không thể lên phòng mà ngủ được.

Vì Lee Hyeri nãy giờ vẫn ngồi ở ghế sô pha của phòng khách.

" Cởi nón ra đi " - Chung SuBin không kiên nễ, nàng vô tư tháo nón của Lee Hyeri xuống.

Trái ngược, đứa nhỏ này lại vô cùng dè chừng, em muốn chột lấy cái nón, nhưng Chung SuBin đã nhanh hơn một bước.

" Mắt cô bị gì vậy ?

"

" Không bị gì hết !

" - Lee Hyeri chồm tới giựt lấy nón, em đội lên rồi đứng phắt dậy

" Ê nè !

Cô định đi đâu ?

" - Chung SuBin nắm lấy tay áo - " Tối rồi cô còn lang thang ngoài đường ?

Cô không sợ trộm cướp, côn đồ, biết thái hả ?

"

Nàng níu tay áo, lấy đà đứng dậy.

Mặc dù thấp hơn Lee Hyeri hẳn một cái đầu, nhưng nàng cũng không quan tâm.

" Cái tướng của cô ốm nhom !

Cứ lang thang ngoài đường, bảo vệ tưởng cô bị nghiện bắt lên phường có ngày !

"

Thuở cha sanh mẹ đẻ tới giờ Lee Hyeri chưa gặp ai nghĩ sâu xa được như Chung SuBin.

Đã vậy còn bị nàng ta ghép cho cái mác " nghiện ngập " thì hỏi có tức không chứ.

" Cô nói xà lơ cái gì vậy ?

" - Lee Hyeri trừng mắt - " Ai nghiện ngập ?

Ai sợ biến thái côn đồ?"

" Thì...thì tôi nói vậy đó, con gái với nhau, tôi chỉ muốn nhắc nhở vậy thôi "

Người gì mà hung dữ quá trời, Chung SuBin mím môi.

" Cô không sợ thì thôi...

" - Nàng ngập ngừng - " Nhưng mà trước khi đi, để tôi...nhỏ mắt cho cô "

Sợ người kia từ chối, Chung SuBin nói thêm

" Nếu để nhiễm trùng thì nguy lắm "

Đến lúc đó, nơi này sẽ mất đi 1 người xinh đep.

Lee Hyeri lắc đầu - " Thì tôi cũng có định đi đâu "

" Nhìn gì mà nhìn ?

Còn không mau lấy thuốc lẹ ?

"

Trời đất ơi, người gì đâu mà tự nhiên như ở nhà vậy nè.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#6 Cáo con ghé nhà


o0o

Chung SuBin nửa giận nửa vui khi Lee Hyeri không có đi mất.

Đặt lọ thuốc vào trong tay Lee Hyeri, Chung SuBin lặng lẽ ngồi vào bên cạnh, chăm chú nhìn người kia.

" Sao hôm nay cô không đến ?"

" Đến đâu ?

" - Lee Hyeri ngẩn đầu nhỏ một bên mắt, sau đó nhắm lại để thuốc không rơi ra ngoài.

" Đến mua cà phê "

" Cà phê à....Sao cô biết ?

"

Lee Hyeri nghiên đầu nhìn nàng.

Em nhắm một bên mắt, bên còn lại mở to đầy vẻ ngạc nhiên.

" Thì mỗi lần cô đến, tôi đều là người bán cho cô mà "

"Cô?"

"Ừ " - Chung SuBin thở dài - " Uizz !

Xinh đẹp như tôi mà cô cũng không nhận ra ?

Đúng là có mắt như...

"

"Ê!"

Chung SuBin chẳng hiểu.

Trong lòng thì lúc nào cũng mong muốn gặp lại người con gái này, nhưng đến khi gặp được rồi thì không nói được câu nào nghe cho có thiện cảm.

Nàng chỉ toàn trêu em thôi.

Đợi Lee Hyeri nhỏ xong bên mắt còn lại.

Em ngẩn đầu đặt lên thành ghế sô pha mềm mại, vẻ mặt là vô cùng tận hưởng.

" Cho tôi tá túc ở đây được không ?"

Wao, thì ra báo con cũng còn biết phép lịch sự.

Chung SuBin thầm cảm thán.

" Nếu tôi nói không ?

"

" Cảm ơn "

Lee Hyeri nằm dài trên ghế sô pha, còn không quên đạp đạp Chung SuBin đang ngồi bên cạnh rơi xuống đất.

" Tôi mắc nợ cô hả ?

Quanh đây có biết bao nhiêu người ở, sao cô không đến đi ?

Sao phải là nhà tôi vậy ?

"

" Mấy người kia không tốt cho lắm..."

- Lee Hyeri nhắm mắt như sắp chìm vào giấc ngủ - " Chỉ có cô là cho tôi vào nhà thôi "

Chung SuBin bĩu môi - " Cái mốc xì...

Tôi mà không xuống kịp thì cô đã cậy cửa vào rồi !"

Không biết nàng bị hoa mắt hay là chưa tỉnh ngủ mà lại thấy Lee Hyeri sau khi nghe mình nói xong, em có chút mỉm cười.

Nếu nụ cười của Oh Woori mang lại cho nàng cảm giác dễ chịu thì nụ cười của Lee Hyeri sẽ là nụ cười khiến con tim nàng rung động.

Mặc dù nó khô khan và tựa như không có cảm xúc.

Trong một chốc, nàng đã cho rằng mình thật sự rối bời.

"Xe cô đâu?"

Rất lâu nhưng không nghe thấy tiếng trả lời, Chung SuBin mới phát hiện Lee Hyeri đã ngủ mất.

" Gì nhanh vậy?"

Chắc em đã mệt rồi.

Nàng cũng vậy, ngày hôm nay của nàng cũng vất vả không kém...

Chiếc ví của Lee Hyeri bị lộ ra ngoài, Chung SuBin nghĩ nó sẽ làm cộm khiến em khó ngủ.

Cho nên, nàng tiến đến lấy nó ra đặt trên bàn.

Nhưng nàng căn bản là tò mò về Lee Hyeri, vì vậy nàng đã nói khẽ lời xin lỗi đến em và mở ví ra.

Trong đây là giấy tờ tùy thân, bằng lái xe và vài tờ polymer nhẵn bóng.

Tấm thẻ có hình của Lee Hyeri kèm theo những thông tin cá nhân đã thu hút sự chú ý của nàng.

Lee Hyeri lấy ra xem thử, phát hiện Lee Hyeri thật chất là sinh năm 2000 chứ không phải là 1998 như nàng nghĩ.

Vậy là Lee Hyeri thua nàng hai tuổi !

Lee Hyeri còn là người hay quên trước quên sau, hoặc cũng có thể là được nhiều người xin số liên lạc lắm, cho nên mới có hẳn một tờ giấy ghi số điện thoại.

Ấn theo từng con số, dẫn đến KakaoTalk của một tài khoản, thoạt nhìn có chút giống tải khoản ảo.

Nhưng Chung SuBin lại có một niềm tin đây đúng là của em.

Chung SuBin chần chừ không dám ấn gửi lời mời.

Nàng âm thầm sao chép lại dòng số, sau đó lưu vào trong ghi chú điện thoại.

Chung SuBin lịch sự không xem kĩ số tiền còn sót lại trong ví Lee Hyeri, vì thứ nàng muốn tìm chỉ là thông tin liên lạc của em mà thôi.

Vì thế nàng ngoan ngoãn trả lại chiếc ví cho chủ nhân của nó....nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nên để nó trên bàn cho báo con không bị cấn.

Nghiêm túc xem xét Lee Hyeri, Chung SuBin hơi cong môi.

Nhìn có chút vênh váo, cho nên đến khi ngủ, nét mặt cũng rất kiêu ngạo.

Chân dài nhưng ngủ lại có cảm giác gọn gàng.

Đã thế tay còn vắt lên trán, lâu lâu chân mày khẽ nhíu lại.

Trông ngốc ngốc không thể tả nỗi...

Chung SuBin xoay người trở về phòng, đem máy lạnh tắt đi, ôm hết gối ngủ cùng chăn xuống phòng khách.

Tối nay nàng sẽ ngủ ở phòng khách.

Nàng sẽ đích thân canh chừng tên " hai ngón " này.

000

Hôm sau.

Chung SuBin nói thật thì lâu rồi không nằm đất, có chút đau nhức ở lưng.

Chầm chậm ngồi dậy, Chung SuBin tự thân đưa tay ra phía sau đấm bóp.

Nhìn thấy người còn nằm dài trên sô pha, nàng bỗng cảm thấy yên lòng.

Tối qua không hỏi được nguyên do vì sao mắt cáo con lại đỏ.

Chung SuBin là có chút đặc biệt quan tâm đến cô gái này.

Biết được tuổi thật của Lee Hyeri, Chung SuBin cũng không biết bây giờ có nên gọi " em " với người ta không.

" Đợi lát nữa hẵng kêu chắc cũng không sao...

"

Thu lại cánh tay có ý định lay người, Chung SuBin gãi gãi trán đi vào nhà vệ sinh.

Lấy ra thêm một cây bàn chải đánh răng còn mới toanh đặt vào cốc súc miệng...cũng mới nốt.

Kế bên móc treo đồ, vắt thêm một chiếc khăn lau mặt nữa.

Chung SuBin nhìn một loạt, tự nhiên gõ vào đỉnh đầu hai lần.

" Trước Kang Hyewon đến, cũng có như vậy đâu nhỉ...

"

Mỗi khi Kang Hyewon - cô bạn tri kỉ, ghé nhà.

Đều là dùng chung đồ của Thẩm Mộng Dao, hoặc là tự mang theo mà có.

Thế nhưng đối với Lee Hyeri, Chung SuBin lại không ngần ngại mà khui hẳn đồ mới.

Chung SuBin có thể tưởng tượng ra được nội tâm của Kang Hyewon khi nàng biết chuyện : Chung SuBin....ngươi đúng là đồ dại gái....

Lắc đầu coi như cho qua đi !
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#7


000

Từ nhà vệ sinh đi ra, Chung SuBin vừa vặn thấy được Cáo con đang lồm cồm ngồi dậy, vô cùng ngốc ngốc mà gãi đầu nhìn xung quanh.

" Gãi nữa da đầu liền bị tróc ra...

" - Chung SuBin đi đến gạt bỏ cái tay của Lee Hyeri ra khỏi đầu.

" Cô, gan hơi bị to rồi đó " - Lee Hyeri nhíu mày, em không thích bị động chạm.

" Biết sao được, đây là nhà tôi, quyền của tôi...Em mau vào trong đánh răng đi "

" Em cái khỉ!"

Người ngoài nhìn vào tưởng đâu cả hai là chị em thân thiết....Không thể ngờ đến tình huống là người dưng.

" Mà cô cũng hay thật, dễ dàng cho người lạ vào nhà...

"

Lee Hyeri nói nhẹ một câu rồi xoay bả vai hai vòng, em đi vào nhà vệ sinh.

Chung SuBin chợt tỉnh, đúng là không bình thường thật.

Sao có thể để người không hề quen biết vào nhà.

Nhưng trong thâm tâm nàng lại cảm thấy Lee Hyeri không phải người dưng...Là một cảm giác....như người thân thuộc.

Khi Lee Hyeri mở cửa nhà vệ sinh ra ngoài, Chung SuBin đã xếp xong mền gối.

" Đợi đã...

Đi đâu?"

" Đi về chứ đi đâu ?

"

" Không ăn sáng à "

"Ôi trời !

"

Lee Hyeri kêu lên một tiếng.

Cô gái trước mặt này là kiểu người gì vậy nhỉ ?

Có phải là hướng ngoại quá rồi không.

" Cô là...."

" Chung SuBin "

" Đúng đúng, cô là Chung SuBin " - Em sẽ nhớ cái tên này - " SuBin, nếu không phải tôi...thì bây giờ nhà cô không còn một cái thảm chùi chân nữa !

"

" Hả?"

" Hả hả cái gì ?

Gia tài cô nhiều bao nhiêu, sao lại phóng khoáng như vậy?"

Đã nói rồi, trước mặt là người lạ, nhưng trong lòng lại cảm thấy không lạ.

Chung SuBin biết giải thích với em làm sao.

" Thì....cưu mang trẻ em cơ nhỡ "

Lee Hyeri trợn tròn mắt - " Hết nói nỗi cô rồi, tin người quá đáng!

"

Chung SuBin bĩu môi

" Thì tôi là tin tưởng em còn gì ?

Nói chuyện với người lớn như vậy là không được nha "

" Cô lớn hơn tôi được bao nhiêu mà mạnh miệng vậy ?

"

Không biết ai mạnh miệng mới đúng đây.....

" Tôi, Chung SuBin, sinh năm 1998 "

Thấy nét mặt Lee Hyeri bắt đầu sượng trân !

Chung SuBin vô cùng hài lòng.

" Cụ thể là, hơn người sinh 2000...

"

Nhếch lên một đường cong nhẹ, Chung SuBin bắt đầu nói tiếp.

" Tức là...

Tôi hơn em hai tuổi "

Lee Hyeri không phải con nít, Chung SuBin biết.

Chỉ là thấy Lee Hyeri nhất thời im lặng, nàng khoái chí muốn trêu chọc.

" Sao đây? cáo con?"

" Ừ !

Tôi nhỏ hơn...

" - Lee Hyeri đi đến -" Thì làm sao ?

Chị gọi tôi là cáo con ?

Đúng là hoang đường "

Hoang đường chỗ nào, Chung SuBin là có căn cứ mới gọi em là " cáo "

" Tức chết mà !

" - Lee Hyeri hậm hực dậm chân.

Cáo con tức giận rồi.

" Cảm ơn !

Tạm biệt !

"

Nói thì nói, giận thì giận, dù gì người ta cũng nâng đỡ mình một đêm.

Vẫn là nên nói lời cảm ơn trước khi đi.

Cánh cửa nhà kéo két lên một cái, Chung SuBin mới giật mình.

Không kịp níu kéo, người cũng đều đi mất rồi.

Nét mặt cao lãnh, bên trong có hơi trẻ con....Rất khả ái....

.Chắc đang mơ"

Chung SuBin véo má mềm, cảm giác đau đớn kéo đến.

Vậy là nàng không mơ.

Điểm lại tình huống ngày hôm qua, Chung SuBin cười ngây ngốc như người....cõi trên.

Không phải những tình tiết này chỉ có trong tiểu thuyết thôi sao.

Có duyên ắt sẽ gặp lại.

000

Lee Hyeri là vậy đó, vừa gặp mặt một lần.

Những lần sau liền mất tăm mất tích.

Chung SuBin nặng nề đem ghế ngồi cạnh Kim Jisoo.

" Jisoo unnie...

" - Chung SuBin kéo dài - " Hôm trước..."

" Dừng lại liền !

" - Kim Jisoo bịt tai - " Chị đã nghe mày kể đây là lần thứ sáu trong ngày rồi !

"

Ai mà kiên nhẫn tới độ nghe đi nghe lại một câu chuyện hơn ba lần trong một ngày !

" Tha chị đi em "

" Nhưng mà unnie ơi~ " - Kêu gào, chữ " ơi " cũng bị biến dạng thành " ời " mất tiêu - " Cứ cái đà này thì làm sao em chịu nỗi đây "

Tương tư mà không thể nói, gần rồi thì lại mau chóng tách xa, rốt cuộc thì nó đem đến loại cảm xúc như thế nào.

Chung SuBin bị dày vò trái tim bởi người mà nàng chỉ mới gặp lần đầu.

" Cái người gì đâu mà thoắt ẩn thoắt hiện như...ma như quỷ" - Chung SuBin lầm bầm.

" Hả? chị nói gì ?

" - Cô gái khách hàng đang đứng gần đó thắc mắc

" À không...

Quý khách nghe nhầm rồi !

"

Chung SuBin lắc đầu thầm mắng bản thân thiếu chuyên nghiệp, để chuyện tư ảnh hưởng đến chuyện công.

" Đây...mỳ ly của quý khách "

Chung SuBin cẩn thận đưa ly mỳ nóng hổi thơm lừng đến tay cô gái.

" Em xin nhá!"

" Cảm ơn quý khách đã ghé !

" - Chung SuBin lịch sự đáp lại.

Mấy phút sau, vẫn là cô gái đó chưa chịu đi mà nén lại, nép ở góc cửa, hình như đang nhắn tin với ai đó.

Định hỏi xem cô gái này có cần gì thêm không, thì bỗng dưng người ta tiến đến, giơ điện thoại đặt trước mặt nàng.

" Có hơi thô lỗ, nhưng mà....unnie đây có thể cho em xin KakaoTalk không?"

"Hả?"

Chung SuBin hoảng loạn tâm trí.

Nàng phân vân giữa việc cho và từ chối.

Nhưng khách hàng là thượng đế, nếu nàng từ chối, sợ sẽ ảnh hưởng đến cửa tiệm.

Kim Jisoo đứng bên cạnh, thấy Chung SuBin chưa hoàn hồn, chị khẩn trương huých vào hông nàng.

"À...

Vâng !

"

Rất nhanh quét mã, cũng rất nhanh chấp nhận lời mời của Chung SuBin, cô gái kia vui mừng nở nụ cười nghịch ngợm.

" unnie thật xinh đẹp~ Hẹn gặp lại a !

"

Vui mừng đến mờ mắt, Park ChaeYoung đâm sầm vào cửa kính trong suốt....

Chung SuBin lén lút bụm miệng.

Nếu cười khách hàng có hay không sẽ phải xuống địa ngục....

" Không được hở răng !

" - Kim Jisoo đá chân
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#8 tự dưng phát thèm


000

Mấy tháng sau.

Sờ quanh chiếc moto một lượt, kiểm tra động cơ, máy móc từ trong ra ngoài.

Chắc chắn chiến mã đã được tu sửa kĩ lưỡng, Lee Hyeri hài lòng phủi tay.

" Cảm ơn chị "

" Chuyện nhỏ !

Nhưng nói thật thì chi phí có hơi nhỉnh so với ban đầu...

"

" Nhỉnh hơn bao nhiêu ?"

" Xấp xỉ....một nghìn won "

" Người nhà cũng chơi trò xấp xỉ ?

" - Lee Hyeri bĩu môi

" Thì cũng phải cho chị kiếm chút tiền lời chứ "

Mặc cả là không thành.

Lee Hyeri đành phải đưa thêm.

Xem ra chiến mã được tu sửa quá mức kĩ lưỡng, khung xe chắc chắn hơn rất nhiều, phần đầu xe bị phá nát cũng có thể chớp mắt mà bóng loáng.

Coi như là không uổng...

" Hỏi thật, em chạy kiểu gì ?

"

Kim Jennie nhớ lại thời điểm Lee Hyeri dắt đống đổ nát đến đây.

Nếu em ấy không nói, Kim Jennie sẽ nghĩ Lee Hyeri đang thu gom ve chai !

" Vẫn chưa kịp chạy nhiều....

" - Lee Hyeri sờ kính chiếu hậu - " Bị đập nát rồi "

" Đập nát ?

"

" Đập nát cho bỏ tức~ " - Lee Hyeri nói bóng nói gió - " Chỉ làm được có thế là cùng

Kim Jennie nghe mà thở dài.

Muốn hỏi Lee Hyeri đã có cảm giác gì khi phát hiện chiến mã nhà mình bị đập nát...

" Chị bảo em bỏ đi mà không nghe.

Cứ đi theo cô ta thì có nước chạy trốn dài dài "

" Tiếc là chị ta chiếu cố em quá tốt, không thể một bước mà quay đầu "

" Nhưng cô ta lại hiềm khích quá nhiều người, em cũng sẽ bị liên lụy, trước mắt đấy !

Em không thấy sao ?

Bị dí đến xe cũng tan tành rồi "

Đi theo một người quá nhiều kẻ thù là thế.

Nhưng người phụ nữ kia lại vớt theo Lee Hyeri từ lúc em còn nhỏ, coi như là cánh tay trung thành.

Nói bỏ sao có thể liền bỏ được.

" Chị chỉ khuyên vậy thôi, ráng giữ...

" -Kim Jennie vỗ vai - " Tính mạng là trên hết "

" Em biết rồi "

Lee Hyeri cắm chìa khóa vào chiếc xe, háo thắng nẹt thử vài đường...

" Hyeri à !

Ồn ào quá!"

" Gọi là Cáo thần !

" - Là biệt danh người đó đặt cho em.

" Tiểu Cáo chứ Cáo thần cái gì ?

"

Lời nói trêu ghẹo của Kim Jennie thành công kéo trí nhớ Lee Hyeri quay lại.

Bỗng dưng hình ảnh người con gái đã hai lần giúp đỡ mình hiện lên, Lee Hyeri bỗng nhiên mỉm cười.

Trùng hợp thật, Chung SuBin...nàng ấy gọi em là Cáo con, nếu đem đi nói, thì cũng có chút gọi là liên quan đến biệt danh trong tổ chức.

Lee Hyeri thoạt đầu mới nghe, em còn lầm tưởng có khi nào Chung SuBin cũng là người trong tổ chức không ?

Và ý nghĩ đó liền bị chôn vùi khi em chứng kiến tính cách ngây thơ dễ tin người của nàng.

Ít ra thì trên đời này còn gặp được người tốt.

Đều có lí do để giữ mạng sống rồi.

Lee Hyeri thầm nghĩ.

" Chị uống cà phê không ?

"

"Uống !

" - Kim Jennie gật đầu lia lại, hiếm khi Lee Hyeri khao cô.

Đợi đến khi Lee Hyeri khởi động máy xong xuôi, Kim Jennie nhịn không được

liền hỏi.

" Tưởng đâu em cai cà phê "

" Không cai nữa cũng tốt, tự dưng phát thèm "

Lee Hyeri nháy mắt, nhả côn vặn ga phóng đi mất.

" Chạy cẩn thận !

Xe mới sửa còn hơi gắt !!!

"

000

Hôm nay cửa tiệm có một vị khách...ruột.

Mấy ngày rồi đều lui tới.

Chung SuBin đứng trên tầng chưa dám xuống lầu.

Liếc nhìn Kang Hyewon đang dùng cơm trưa ở cạnh, Chung SuBin mím môi.

" Kang Hyewon, cậu ở lại lâu hơn một chút có được không?"

" Tớ có buổi xem mắt " - Kang Hyewon liếc nhìn đồng hồ đeo tay - " Không được trễ "

" Hyewon unnie~ xin ngài dừng chân một chút thôi "

" Chậm trễ không có trong từ điển của Kang Hyewon !"

" Huhu, cậu vốn không hứng thú xem mắt mà~"

" Đúng....nhưng lần này, đối tượng lại là con của bạn thân ba tớ, chậm trễ sẽ bị cưa chân ra làm tư !"

Hết cách rồi sao...

" Cái này...."

" Tớ dọn cho, cậu cứ đi đi " - Chung SuBin thở dài

" Để em, để em !

" - Ở đâu phóng bước mấy bậc cầu thang lên, Oh Woori gom hết ly giấy, hộp giấy, lon cô-ca ôm vào trong tay.

Đem chúng đổ vào thùng rác - " Cảm ơn quý khách đã ghé, chúc quý khách một ngày vui vẻ~ "

"Ờ....C-Cảm mơn...

" - Kang Hyewon lúng túng, thì ra nhân viên ở đây, ngoài Chung SuBin thì vẫn còn người không bình thường.

Đợi đến khi Kang Hyewon rời đi, Oh Woori khều vai Chung SuBin.

" Bạn chị hả ?"

Chung SuBin nhìn theo gật đầu

" Nhìn gấp gáp quá nhỉ ?

"

Chung SuBin huých vai Oh Woori -" Người ta cũng là bác sĩ tâm lý đó, hành động vừa rồi của em...

" - Nàng chọc - " Quá lộ liễu "

" Ơ kìa !

Em có ý gì đâu " - Oh Woori gãi đầu - " À mà...mà...

Park ChaeYoung hình như là đợi chị ở dưới tiệm "

Đúng là khách ruột, nhân viên đều nhớ tên.

" Thật muốn trốn...

"

" Trốn cậu ấy ?

Sao vậy, cậu ta cũng dễ gần mà "

" Nhưng mà chị mày hướng nội !

"

"Ờ !

" - Hướng nội dữ rồi đó - " Thôi gặp chút đi, để người ta chờ tội nghiệp "

Chung SuBin định bước chân xuống cầu thang thì bỗng dưng sực nhớ gì đó, nàng xoay lại.

"Sao em ở đây?"

" Hì !

Jisoo unnie lại nhờ em thay ca "

Trời ơi !

Woori Sao Hỏa xin đừng gây chuyện !

" Em cười đi "

"Hả?"

" Cười đi!"

Bị ép cười, Oh Woori ngơ ngác nhưng cũng nghe theo.

Cậu cười ngượng

" Như vầy...

"

(1)

" Đúng !

Thêm lần nữa "

(2)

" Lần nữa !

"

(3)

" Tiếp !

"

(4)

" Rồi !

Dứt liền !

Khép miệng lại !

" - Chung SuBin đưa hai tay lên trước mặt - " Em tuyệt đối không được cười nữa!"

Oh Woori nhìn Chung SuBin, định nhếch môi nói gì đó, lại bị nhét hóa đơn của Kang Hyewon vừa rồi để quên vào miệng.

" Cảm ơn em !!

"

Chung SuBin xoay người, bước xuống cầu thang.

" Ông trời ơi !

Con bị lợi dụng!"

- Oh Woori đúng là quá thảm rồi~

Cười bốn lần, vận may sẽ đến - Kim Jisoo từng nói.

000

" Hì...chào em...

" - Chung SuBin nở nụ cười đại trà - " Lại ghé à ?

"

Ạch, không nên hỏi khách như vậy !

"SuBin~ sao chị không trả lời tin nhắn "

" ChaeYoung em nhìn chị xem, đều bận đến quên ăn quên ngủ " - Chung SuBin bày ra vẻ mặt buồn bã - " Chị không có thời gian mà "

Chủ yếu là câu cuối.

"Ay ya, SuBin tội nghiệp "

Park ChaeYoung định vươn tay xoa đầu Chung SuBin.

!!!

KÉT!!!!!

" Cái rắm !

Trẻ trâu phương nào??!"

Không phải trâu non, là Cáo con.

có chỗ nào sai xót mn cứ cmt để mình khắc phục nheee
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#9 trẻ con không thèm chấp !!!


000

Không cần đợi cửa tự động mở, Lee Hyeri là trực tiếp đẩy cửa bước vào.

" Circle K xin....

" - Chung SuBin theo thói quen

Thấy Chung SuBin đang ngồi trước mắt, Lee Hyeri gọi lớn

" SuBin, lấy cho tôi hai lon "

Chung SuBin nhất thời cứng ngắc như bị xịt keo.

Ánh mắt long lên, không rời khỏi Lee Hyeri.

"Lon gì ?

Lon ton?

Lonely?"

- Park ChaeYoung nhíu mày

Lee Hyeri vừa nhìn qua liền hiểu....

Trẻ con không thèm chấp !

Không cần đợi Chung SuBin hoàn hồn.

Lee Hyeri đi thẳng vào cuối cửa tiệm, chưa vội mở tủ lạnh mà đứng xem xét hôm nay có loại cà phê gì mới.

Oh Woori từ trong nhà kho đẩy cửa ra ngoài, vì nhà kho nằm ở cuối cửa tiệm.

Cho nên khi Oh Woori đẩy cửa bước ra, vừa vặn góc nghiêng của Lee Hyeri đập thẳng vào mắt.

" Quý...quý khách!"

Lee Hyeri xoay nhìn, trong đầu đầy dấu chấm hỏi.

" Lần trước thật xin lỗi !

"

"Lần...

"

Rồi !

Nhớ rồi !

Nhưng vẫn là câu cũ...

Trẻ con không thèm chấp !

Chung SuBin tiến nhanh đến, kéo tay Oh Woori.

" Em ra với ChaeYoung một chút!

"

" Nhưng mà "

" Nhưng gì !

Ra ngoài đi !

Để chị...phục vụ khách!"

Oh Woori chắc do suy nghĩ nhiều, liền cảm thấy đỏ mặt.

Cậu mau chóng chạy đi.

" Lấy...lấy gì ?

" - Đứng nửa ngày trời mới nặn được một câu

" Để tôi xem có loại nào mới không đã...

"

" Loại này hơi ngọt, không đúng khẩu vị của em lắm....hay là....uống pha nha " -Chung SuBin cúi mặt - " Tôi pha cho em

Lee Hyeri trong lớp khẩu trang mỉm cười, hài lòng gật đầu.

Đợi Chung SuBin đi pha cà phê, Lee Hyeri lướt nhìn một lượt quanh cửa tiệm.

Trên kệ hàng có vô vàn món ăn, còn có bim bim, kẹo các loại.

Lâu rồi không ăn vặt, tự dưng nhìn lại thèm.

Lee Hyeri tùy ý chọn đại một gói cơm nắm thanh cua.

Sáng giờ vẫn chưa có gì bỏ bụng ngoài nửa ổ bánh mì chia đôi với Kim Jennie ở nhà, Lee Hyeri lấy thêm một gói cơm nắm nữa...nhưng là loại cá hồi.

Đợi tính tiền xong, Lee Hyeri nói với Chung SuBin

" Tôi lên lầu "

Nhận được cái gật đầu của Chung SuBin, Lee Hyeri mới xoay người đi.

Lát sau Oh Woori đến, cậu ấp úng

" Em lỡ đuổi ChaeYoung về rồi..."

" Không sao "

Vốn thủ sẵn tâm lí nghe mắng, nhưng Chung SuBin lại hết sức bình thản mà bỏ qua ?

Lần trước cậu đuổi Lee Hyeri, liền bị mắng, lần này đuổi Park ChaeYoung lại không sao ?

Gian !

Chắc chắn có gian tình !!!

" Ngơ ra làm gì ?

Em nhìn xem chị để chừng này sữa đã vừa miệng chưa ?

"

" SuBin...Em là thu ngân...

"

" Thôi bỏ đi!"

Chung SuBin cuối cùng cũng vừa ý pha xong hai ly cà phê.

" Ủa mà chị pha cho ai?

"

" Cho Lee...à cho khách "

" Khách nào ?

Dưới đây có hai chị em mình

" Người ta lên lầu rồi "

" Cái gì ?

"

Lạ lắm à nha, chi nhánh Circle K này từ khi nào đã có thêm dịch vụ bưng đồ ăn đến tận nơi cho khách vậy ?

Không phải ban nãy Kang Hyewon đến, phải đứng đợi để tự mang lên sao ?

Có cái gì đó không đúng !!!

" Thôi kệ, để em bưng cho "

" Không !

Ở dưới đây canh tiệm đi, để chị làm!"

Chung SuBin nghĩ trong lòng, từ lúc tháo bột cánh tay, Oh Woori sao lại nhiệt tình quá vậy.

Nàng sẽ để cậu nhiệt tình vào khi khác, còn lúc này thì không cần cũng được....

Cẩn thận đặt hai ly cà phê trên bàn, Lee Hyeri lúc này đã ăn xong một gói cơm nắm thanh cua.

" Đợi có lâu không?"

Lee Hyeri lắc đầu, nhai nhai cơm trong miệng.

Chung SuBin không biết nghĩ gì, lại ngồi vào đối diện em.

" Mắt hết đỏ rồi sao ?

"

Lee Hyeri gật đầu, vẫn nhai cơm.

" Tháo kính ra đi, sẽ dễ chịu hơn một chút..."

Lee Hyeri kì thật rất nghe lời, nghe Chung SuBin nói, em đưa một tay lên kéo kính râm xuống, đặt lên bàn.

Rồi lại tiếp tục dùng bữa.

" Có đi khám qua chưa ?

"

" Khám rồi, chỉ là bị trầy...

"

Chung SuBin gật đầu hài lòng.

Hết biết hỏi gì, dù sao Lee Hyeri bây giờ cũng là khách hàng.

Nàng cứ như vậy ngồi cùng, có kì quá không.

Nghĩ vậy, Chung SuBin hơi đẩy ghế đứng lên

" Chị đi đâu vậy ?

" - Dừng lại một chút,

Lee Hyeri ngước nhìn nàng

" Đi xuống để em ăn "

" Ngồi đi có sao đâu, bộ...ngồi cùng khách hàng sẽ bị trừ lương à ?

"

Chung SuBin lắc đầu.

" Vậy thì ngồi đây đi "

Chung SuBin thấy trong lòng dâng lên khí tươi mát.

Là cảm giác mát lòng mát dạ.

Lee Hyeri muốn nàng ngồi cùng.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#10 Cành Mộc Tê


000

Mau mau nói gì đó đi, Lee Hyeri đang bóc gói cơm nắm thứ hai rồi, không nhanh em ấy liền đi bây giờ !

Nhưng Chung SuBin lại không biết nói gì, tâm trí rối bời lựa câu nào cũng cảm thấy chưa đúng.

Lee Hyeri uống một ngụm cà phê, hảo hảo gật đầu liên tục~

Ánh mắt em sáng lên, muốn lục lọi túi áo.

" Cho chị "

Lee Hyeri lấy trong túi ra một cành hoa vàng nhỏ

" Tôi đang đi thì nó rơi vào túi " - Lee Hyeri bình thản nói - " Không biết là hoa gì "

Rơi gì mà đúng chỗ, lại còn rơi hẳn một cành....Nhưng Chung SuBin lại nhắm mắt cho qua.

" Đây là....Hoa mộc màu vàng " - Chung SuBin cầm cành hoa lên nhìn ngắm, đúng là cùng họ với Ô liu, mùi hương rất dễ chịu

" Nó còn màu khác nữa sao?"

" Còn trắng và cam nữa...

" - Chung SuBin ngước nhìn nét mặt Lee Hyeri, nuốt khan nói tiếp - " Em biết ý nghĩa của nó không?"

Lee Hyeri lắc đầu, chớp mắt, cắn một miếng cơm

" Đều mang biểu tượng cho sự lãng mạn trong tình yêu "

Phụt !!

Lee Hyeri ho sặc sụa !

Em chộp lấy ly cà phê uống liền mấy ngụm.

" Từ từ thôi !

Cà phê chứ có phải nước lọc đâu mà uống liên tục !

" - Chung SuBin nhíu mày.

Đợi tâm tình bình tĩnh, Lee Hyeri che miệng

" Tôi thật ra là thấy đẹp nên hái, hoàn toàn không biết "

" Vậy mà nói...."

Xem như Chung SuBin vẫn còn tình người, nàng không vạch trần em nữa.

Lee Hyeri nhai hết cơm trong miệng,

hơi chồm người

" Tôi vẫn chưa hỏi chị....

"

" Hỏi gì ?

"

" Hỏi tại sao chị biết tôi sinh năm 2000 ?"

Ạch!

Chung SuBin bắt đầu đổ mồ hôi, khịt khịt mũi.

" Thật ra thì....

Vô tình xem ví....."

" Biết ngay mà !!

" - Lee Hyeri vỗ tay cái bẹp !

- " Hèn chi tôi bị mất 100 nghìn won...

"

" 100 nghìn won ?

"

Lee Hyeri gật đầu rất dứt khoát.

" Tôi không có !!

"

Nói gì thì nói, mặc dù đã lịch sự không để ý đến nhưng thành thật thì vào thời điểm đó, Chung SuBin dám chắc ví của Lee Hyeri không có đủ 100 nghìn tệ...

" Bị phát hiện rồi, chị tính sao đây ?

" - Lee Hyeri nhướng chân mày.

" Tôi không có lấy !"

" Biết sao được, tôi mất đúng ngày ở nhà chị...

Chị cũng nói đã đụng vào ví tôi còn gì "

" Nhưng mà...

"

" Nể tình chị giúp đỡ tôi, tôi chỉ xử nhẹ thôi...

" - Lee Hyeri cười đắc chí - " Bữa ăn này...chị trả, về sau mỗi khi tôi đến, chị phải pha cà phê đúng vị như hôm nay cho tôi "

"Hả?"

Hai gói cơm nắm, hai ly cà phê pha.

Cũng không đáng bao nhiêu, chỉ là điều kiện Lee Hyeri đưa ra có chút kỳ quặc.

100 nghìn won chỉ đổi bằng cà phê do chính tay Chung SuBin pha thôi sao?

" Có hơi...

"

" Vậy đi !

" - Lee Hyeri đứng lên phủi áo - " Tôi về đây...À quên nữa, cà phê hôm nay, tôi đã lỡ tính tiền rồi "

Lee Hyeri vừa nói vừa lấy điện thoại ra.

" Đưa tôi điện thoại của chị "

Nhận lấy điện thoại của Chung SuBin, Lee Hyeri ấn ấn gõ gõ, cuối cùng đặt lại trong tay nàng.

" Số tài khoản của tôi, đến tối chuyển lại tiền cũng được "

Nói rồi Lee Hyeri kéo ghế, bỏ lại Chung SuBin ở đó, mang theo hai ly cà phê xuống lầu, em đẩy cửa đi về.

" Cái khỉ gì vậy nè !

" - Chung SuBin ôm trán

Nghĩ mình khi nãy quá hiền rồi, sao có thể để Lee Hyeri tùy ý gán mác " hai ngón " vậy chứ !

Chung SuBin nằm dài lên bàn, nghiêng đầu nhìn đúng vào cành Mộc tê vàng, nàng cầm nó trong tay, vô cùng mân mê ngắm nghía.

Tự dưng môi vẽ lên một nửa hình elip nhỏ...

" Hyeri, em là đang trêu tôi sao ?

" - Chung SuBin càng lúc ý cười càng đậm - " 100 nghìn won.... em chỉ muốn đánh đổi bằng ly cà phê tôi pha ?

Cáo này....còn non...."

Lee Hyeri đã đi mất, hoàn toàn không biết mình đã bị Chung SuBin nhìn thấu.

000

Kim Jennie ngồi vắt chéo chân nhịp nhịp.

Sao lâu như vậy rồi mà Lee Hyeri vẫn chưa mang cà phê về.

Trong lúc chờ đợi, Kim Jennie lại tiếp tục bắt tay vào công việc của mình.

" Cà phê !

"

" Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới "

Lee Hyeri đưa đến ly cà phê, Kim Jennie nhìn có chút cạn lời...

" Thiệt hả ?

"

" Thiệt...?

"

" Này là cà phê?

"

"Ừ...cà phê " - Lee Hyeri giơ ly lên trước mặt - " Khoáy lên một chút, có thể uống được "

Đá tan gần hết, cà phê và nước đá như muốn tách lớp khỏi nhau.

Kim Jennie cười cam chịu - " Được khao, không thể đòi hỏi...

"

" Tối nay...em đến chỗ của Lisa unnie một chuyến "

" Vẫn muốn làm cho cô ta sao?"

Lee Hyeri gật đầu, chỉ tay vào con chiến mã - " Chị có thể sơn màu khác cho em không ?

Màu trắng dơ quá "

" Nhưng chị vẫn còn xe cho khách, mai người ta lấy rồi....

Với cả sơn bây giờ thì tối cũng không khô kịp "

Lee Hyeri ngước nhìn theo phía chỉ tay của Kim Jennie.

Lại là chiếc xe điện đó...

" Nữa à...

" - Lee Hyeri thở dài

"Ừ...chị cũng không biết cô ta chạy kiểu gì.

Cô ta đến lần thứ hai rồi "

" Vậy là tay nghề chị kém " - Lee Hyeri bĩu môi

" Không có à nha ! nếu kém thì cô ta đã không quay lại "

" Lỡ đâu có gì khác...

" - Lee Hyeri trêu ghẹo

" Suy nghĩ quá cao siêu rồi !

Cô ta nói vì thấy chị mày là con gái...hiếm khi thấy con gái làm việc này, nên có chút tin tưởng...

"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#11 Thông báo chuyển khoản


000

Trong con hẻm nhỏ, nhà nhà đều đóng cửa kín mít, có nhà còn cẩn thận chắn ngang chậu cây như thể đừng ai làm phiền.

Ở đây, lắm lúc vẫn thường xảy ra những cuộc tranh chấp, cãi vã, đánh đập tàn khốc.

Nhưng không một ai biết, kể cả có là người sống trong con hẻm

Bởi thế nó được những tổ chức phi pháp gọi là " Hẻm đen "

Tiếng gậy sắt kéo lê trên mặt đường ken két, tiếng chày gỗ lộc cộc vang vọng.

Ngoài những thứ tiếng đó ra, còn có âm thanh của cẩu hoang.

Chúng sủa inh ỏi và náo loạn.

Điều đó cũng là một phần trong kế hoạch...

Tiếng sủa lấn át hết tiếng kêu la đau đớn của bọn côn đồ, che mất âm thanh đồ vật va đập vào nhau.

Nhấn chìm cả tiếng gậy gỗ ma sát với gậy sắt....

Giữa cuộc đấu tranh khốc liệt đó, túi quần bị điện thoại làm rung lên.

Nhưng không

được để ý.

Trong lớp vải đó, điện thoại chợt lóe sáng, thanh thông báo đẩy đến dòng chữ " Tk XxxxXXxx........

Ngày x Tháng x....lúc 23 giờ 56...Chung SuBin....

Tiền cà phê của tiểu cáo "

Một đêm mất ngủ đối với người dân trong hẻm, nhưng họ vẫn nghĩ là do cẩu hoang làm loạn.

Sáng ngày hôm sau.

Công nhân vệ sinh kéo xe đến dọn dẹp, chỉ thấy rải rác chát lỏng màu đỏ trên mặt đường, cùng với đó là những vật dụng như nhựa, gỗ bị gãy nát.

Như thể có ai té vào.

" Bọn cẩu này phá quá...

" - Người công nhân thở dài, lắc đầu cho rằng máu của cẩu đúng là có mùi tanh...

000

Chung SuBin nhẹ tay, cẩn thận bôi một lượng povidine vừa đủ xung quanh vết thương.

Lấy băng gạc lấp đi chỗ vết thương đó, dùng băng dính y tế dán vào cố định.

" Còn chỗ nào nữa "

" Ở đây...

"

Lee Hyeri đưa gương mặt tuấn tú đến gần, ám chỉ vết thương ngay gò má.

Chung SuBin kiểm tra, dùng ngón tay hơi ấn vào một chút.

Thấy Lee Hyeri nhắm chặt mắt, nàng mới dám chắc ở vị trí này cũng có tác động mạnh.

" Cái này....đợi tôi "

Vào bếp mở tủ lạnh, lấy đá bỏ vào trong túi chườm rồi mang ra.

Chung SuBin nhìn người nửa ngồi nửa nằm trên ghế sô pha nhà mình mà lắc đầu.

Vốn đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ để đến cửa tiệm.

Trên người cũng mặc hẳn bộ đồng phục...nhưng lại phải trở ngược vào trong.

Chung SuBin mở cửa, nàng thấy Lee Hyeri trông như sắp ngất xỉu ngồi bẹp dưới đất từ lúc nào.

Đầu em tựa vào chiếc moto đặt bên cạnh.

Chung SuBin vô cùng hoảng loạn, tiểu cáo của nàng làm sao lại thành ra thê thảm như vậy.

Đầu tiên là không đi làm nữa.

Kế đến, Chung SuBin quyết định đỡ Lee Hyeri vào trong trước.

Rồi lại không biết làm gì để đem con chiến mã của Lee Hyeri vào trong, vì nó quá nặng đi.

Hỏi thế nào Lee Hyeri cũng không trả lời được.

Em vô lực té nhào lên sô pha, miệng thì không ngừng mấp máy, ám chỉ thân thể đang đau đớn.

Là vậy đó.

Chung SuBin áp túi chườm lên gò má Lee Hyeri, dùng tông giọng lo lắng hỏi

" Đỡ hơn chưa?"

Lee Hyeri lắc đầu.

" Em lại báo tôi rồi...

Jisoo hôm nay sẽ mắng tôi cho coi !

"

Tuy nhắm mắt như chẳng thèm để ý, nhưng Lee Hyeri vẫn đang để từng câu từng chữ của Chung SuBin vào trong tai.

" Mỗi khi em gặp rắc rối...lạ thật lại đến tìm tôi "

Lee Hyeri mỉm cười...ngoài nàng ra thì em còn tìm ai được nữa.

Khóe môi rướm máu giật giật, Lee Hyeri lại rít lên một tiếng

"Xe của em...một lát nữa tôi nhờ hàng xóm dắt vào.

Trước hết cứ ở yên đây đi " - Chung SuBin đặt túi chườm vào tay Lee Hyeri để em tự xử lý.

Nàng đứng dậy đi lên phòng.

Chung SuBin cởi bỏ đồng phục đỏ.

Mặc vào bộ thường phục.

Nàng lấy điện thoại nhắn cho Kim Jisoo hôm nay nàng có việc đột xuất không thể đi làm....

Trở lại phòng khách, Chung SuBin ngồi bên cạnh Lee Hyeri, không khỏi lắc đầu.

" Đừng có nói...tối qua em ngồi trước nhà tôi nha ?

"

"Đúng..."

" Sao không kêu cửa ?

"

" Tôi lúc đó...không có đủ sức "

" Lại giao du với mấy tên côn đồ lần trước à?"

Lee Hyeri chột dạ

" Không có !

Tôi bị té xe "

Vết thương hiện tại, nói là té xe cũng coi như là hợp tình hợp lí.

Chỉ thấy Chung SuBin không nghi ngờ, Lee Hyeri phụt cười ở trong lòng.

Chung SuBin đúng là đại ngốc, nói một câu liền có thể dễ dàng tin như vậy.

" Chắc tôi mắc nợ em hả ?

Sao bị gì em cũng đến tìm tôi?"

"...lúc đó tôi chỉ nhớ mỗi địa chỉ nhà chị thôi "

Chung SuBin nghe rồi không biết nói gì nữa, nàng đứng dậy

" Tôi kím người dắt xe cho em.

Nhớ !

Ngồi yên dùm !

"

Đợi đến khi Chung SuBin rời khỏi nhà, Lee Hyeri mới mò mẫm trong túi quần ra chiếc điện thoại.

Thanh thông báo vẫn còn đó, dòng chữ chuyển khoản cho báo con vẫn chưa bị trôi.

Lee Hyeri mỉm cười - " Nếu không phải vì nó hiện lên đúng lúc, thì tôi cũng chả biết là đi về đâu...

"

Em cho rằng Chung SuBin thật đúng là đại ngốc, là một cô gái có thể tin tưởng người khác...một cách " quá đáng ".

Ngay cả việc em chỉ nói đùa chút thôi, Chung SuBin liền nghĩ đó là thật mà chuyển khoản lại.

Ngã lưng lên chiếc sô pha mềm mại, cơn đau rát trên cơ thể vẫn là khó chịu vô cùng.

Lắng nghe được bụng mình bắt đầu kêu gào, Lee Hyeri nhíu mày - " Đang ở nhờ nhà người ta...mày đừng có lộ liễu như vậy chứ "
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#12 bất cẩn


000

Ở ngoài cửa nghe tiếng động cơ, dám chắc là Chung SuBin đã tìm được người dắt xe cho Tiểu Cáo vào nhà rồi.

" Xin lỗi đã làm phiền !

" - Chung SuBin cảm ơn người hàng xóm

Nàng quay trở vào trong thấy Lee Hyeri vẫn ngồi im ngoan ngoãn trên ghế.

Chung SuBin hài lòng gật đầu.

" Giỏi giỏi ~ "

Lee Hyeri đối với cái xoa đầu này lại không nói lời đanh đá nào.

Em chỉ đơn giản lườm nàng.

" SuBin, tôi đói quá...

"

"Nè..."

"Hả?"

" Em có thấy hay không nhà tôi sắp thành nhà trọ...

"

" Chị mở phòng trọ à ?

"

Tiểu Cáo đưa ánh mắt long lanh nhìn mình, Chung SuBin sớm đã biết được ý đồ của Cáo, liền dập tắt nó ngay

" Không !

Bởi vì tôi thấy mình cần thu tiền ở ké của em !"

- Chung SuBin bất lực - " Tôi không phải xấu tính, nhưng mà...

Tôi chỉ đặc biệt tò mò...

"

" Em, không có nhà...sao ?"

Lee Hyeri không biết trả lời thế nào mới phải.

Nói có nhà thì chưa đúng, còn nói chưa là nói điêu...

Thật ra, em sớm đã ở cùng Kim Jennie.

Nhà Kim Jennie tuy nhỏ, nhưng đủ để Lee Hyeri thường xuyên lui tới, dần dần em cũng quen và gọi đó là nhà mình.

" Tôi có, nhưng mà xa lắm "

" Vậy tại sao em lại đi ngang đây "

" Tôi đi lòng vòng thôi....Hóng mát một xíu "

Chung SuBin liếc nhìn chiếc moto

" Em mới sơn màu khác à?"

" Không...

Vẫn vậy mà "

" Đâu, tôi thấy nó khác đấy chứ!"

Lee Hyeri chỉ định nhìn xem chiến mã nhà mình khác chỗ nào, thì lập tức ngớ người ra.

Ở phần hông xe, vì là nền màu trắng, nên có những vệt máu đã sớm khô dễ dàng bị lộ ra ngoài.

" Em sơn...không !

đó là máu mà !

" - Chung SuBin bắt đầu lo lắng - " Tiểu Cáo !

Em tông người sao?"

" Không có !

Cái đó...là máu của tôi, tôi bị người ta tông mà !

" - Lee Hyeri nắm tay Chung SuBin lại, ngăn nàng đi đến cạnh xe xem xét.

- " Chị nhìn đi, xe vẫn vậy, còn có....vết trầy nữa.

Là tôi bị té..."

" Rồi, rồi tôi hiểu !

Tiểu Cáo sao em hoảng thế?"

Chung SuBin xoa đầu em, nàng nghĩ rằng Lee Hyeri quá kích động khi nhớ lại viễn cảnh đêm hôm qua, khiến em có chút rùng mình.

Không ngồi ở nhà Chung SuBin thêm một chút nào nữa, Lee Hyeri quyết định phải rời khỏi !

" Em đi được không đó ?

Vết thương đã lành đâu !

"

" Chị nhìn tôi giống mấy ả bánh bèo yếu đuối lắm sao ?

Mấy cái này nhằm nhò gì...

"

" Nhưng mà...

"

Thấy Lee Hyeri khăng khăng mình không sao, Chung SuBin cũng khó xử, muốn níu cũng không được, mà muốn thả cũng không yên.

" Làm phiền chị sáng giờ là đủ rồi, cảm ơn~ "

Lee Hyeri đi tới cửa, không tốn chút sức nào, dễ dàng dắt xe ra ngoài.

Em đội lên đầu chiếc mũ bảo hiểm che kín mặt.

Chung SuBin đơ khi thấy Lee Hyeri... khỏe như thế, đứng trong nhà nhìn ra, nàng chợt nghĩ

" Nón full face?"

Nếu là nón full face thì lý do gì gò má và viền môi Lee Hyeri lại bị thương nhiều như thế.

Nón full face chủ yếu là bảo vệ những điểm đó mà...

Còn một điều khiến Chung SuBin thắc mắc, té xe sao không có vệt trầy xước mà lại là những vết tím bầm cố định.

Lắc đầu, Chung SuBin cho rằng mình lo lắng nên suy nghĩ quá nhiều rồi.

000

"Ô Lee...

"

" Jennie !

Chúng ta phải sơn nó !

"

Lee Hyeri gạc chân chống, tháo nón bảo hiểm vác lên kính chiếu hậu.

Em kéo Kim Jennie.

" Mặt em bị làm sao vậy ?

"

" Không những mặt đâu, tay, chân em cũng không khá bao nhiêu !

Chị mau lên đi !!

"

"Từ !

Từ!"

Kim Jennie cũng rối lên vì Lee Hyeri hiện tại.

Đâu phải lần đầu lưu lại vệt máu trên xe, Lee Hyeri hoảng như thế cũng là lần đầu cô nhìn thấy.

" Bị khẳng lại dữ quá !

Cái này phải lấy xăng!"

" Chết tiệt !

" - Lee Hyeri đá văng dụng cụ của Kim Jennie để dưới đất

"Nè !

Bình tĩnh!"

" Jennie unnie !

Em phải làm sao đây " -Lee Hyeri vò đầu - " Em bất cẩn quá !

Chung SuBin chắc đã nghi ngờ rồi !!

"

" Chung...ChungSuBin ?"

- Kim Jennie dừng tay - " Là ai...?"

" Chuyện dài lắm...

Nói chung là !

Em để người khác thấy dấu vết rồi !

"

" Cái gì ?

Cái cô SuBin gì đó thấy rồi ?

"

Lee Hyeri gật đầu - " Em đã viện cớ, không biết chị ta có tin không "

Lại chợt nhớ - " Thôi chết !

"

Lee Hyeri lục lọi túi quần, em móc ra chiếc ví da của mình, mở ra xem xét, lật tới lật lui, rút được hai chiếc thẻ.

" Trời ơi !

Chị ta đã xem cái nào vậy !"

Một bên là thẻ thông tin cá nhân bình thường, một bên là thẻ của tổ chức.

" Tiêu thiệt rồi !

"

Kim Jennie bất lực dựa lưng vào tường - " Nếu cô ta thấy, có phải là đã để lộ một đường dây rồi không ?

"

" Em không biết...

" - Lee Hyeri cau mày tự trách sao lúc đó em không hỏi cặn kẽ Chung SuBin, mà lại lấy cớ 100 nghìn won để chọc nàng.

Em lúc đó chỉ đơn giản nghĩ là muốn trêu Chung SuBin một chút...

Kỳ thật, trong suốt những năm qua, chưa từng phạm phải sự cố nào.

Chỉ khi gặp Chung SuBin lại trở nên bất cẩn như vậy.

Chưa kể lại dễ dàng dắt xe khi tay đang bị thương.

000

Ngày hôm sau.

" May quá, em quay lại rồi !

" - Kim Jisoo mừng rỡ

"Ừm...Em đi làm rồi "

Chung SuBin như người mất hồn.

Từ hôm qua đến giờ, nói không suy nghĩ nữa là không thể.

Chung SuBin vẫn thấy Lee Hyeri có gì đó rất kỳ lạ.

" Jisoo unnie "

"Hả?"

" Thẻ thông tin cá nhân...có dạng màu trắng trong suốt không?"

" Màu trắng...trong suốt ?

Không có, nếu vậy thì làm sao đọc được thông tin, em khéo đùa!"

" Là em đọc được...

"

Chung SuBin nhớ lại lúc đó, khi lén xem thẻ của Lee Hyeri, nàng đã căng mắt nhìn kĩ lắm mới có thể thấy được.

" Bộ...........có chuyện gì sao ?"

"À Không !

Jisoo unnie, khách vào kìa !

"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#13 Biệt tăm biệt tích


000

" Thẻ trong suốt thì có làm sao?"

Kim Jisoo an ủi Chung SuBin ngay sau khi thấy nàng cứ ngồi cau mày mãi

" Nếu thắc mắc thì sao em không hỏi thẳng người làm thẻ đấy ?

"

" Hỏi Lee Hyeri...?

"

"Ừm !

Hỏi Lee...

Lee Hyeri ?"

- Kim Jisoo tròn mắt

"Đúng vậy...

"

Chung SuBin kể cho Kim Jisoo nghe những lần gặp gỡ của hai người dạo gần đây, khiến Kim Jisoo nghe xong phải vỗ vỗ hai tai mình kiểm tra xem có nghe nhầm rồi không.

" Ya !

SuBin, em ăn trúng tà hay sao mà dễ dàng tin người như vậy hả ?

"

" Hu~ Hyeri, em ấy cũng nói như chị " -Chung SuBin chớp chớp mắt - " Nhưng em ấy tuyệt đối an toàn !

Không làm hại gì đến em cả "

" Trời ơi !

Em tỉnh táo lại đi !

Còn nhớ hay không lần đầu em gặp Hyeri, cô ta đang bị đám côn đồ đuổi đánh?

" - Kim Jisoo lay người nàng - " Không phải gây thù thì sao bị như vậy !"

" Jisoo unnie...

Em ấy không phải người xấu đâu đúng không ?

"

" Nếu em thấy Hyeri là người nguy hiểm...

"

" Em ấy đối với em là không nguy hiểm "

Kim Jisoo nhìn nàng, có lẽ chị đã hiểu được một phần vì sao Chung SuBin luôn lo lắng cho Lee Hyeri như vậy.

" Chừng nào gặp lại, em cứ hỏi thẳng Hyeri về cái thẻ xem sao "

" Hỏi thẳng sao....

"

Suốt ngày hôm ấy, Chung SuBin luôn đắng đo suy ngẫm.

Có nên hỏi thẳng hay là không.

000

Cho tới hiện tại, Lee Hyeri lại một lần nữa biệt tăm biệt tích.

Chung SuBin, như một thói quen trước khi ra khỏi nhà, nhìn thật kĩ xung quanh để tìm kiếm.

Hay những đêm trước khi ngủ, nàng lại thấp thỏm lo lắng liệu Lee Hyeri có lại ghé hay không.

Nhưng kì thật...

Lee Hyeri lại biến mất như chưa từng xuất hiện.

Kể cả việc đến mua cà phê cũng từ đó mà lặng đi.

Hai tháng sau.

Seoul vào đông.

" Chung SuBin !!!

"

"Mẹ ơi !

Hú hồn !!

"

" Khách của em tới kìa !

"

" Park ChaeYoung sao?"

" Chứ còn ai nữa....

" - Kim Jisoo thở dài - " Con bé đó kiên trì thiệt !

"

Chung SuBin từ phòng kho đi ra, Park ChaeYoung hôm nay trông rất đẹp.

Boot cổ cao, quần jeans xanh, áo len đen cổ lọ cùng măng-tô dài cùng màu.

À ! em còn không quên điểm thêm sợi dây chuyền mỏng nữa.

" Quý cô cần gì đây ?

" - Chung SuBin chọc ghẹo

" Aiss SuBin unnie, chị lâu chết đi được

" Chị...

"

"Ngoài kia đang có tuyết !

Mau ra đó chụp với em một tấm hình " - Park ChaeYoung kéo tay nàng ra ngoài cửa tiệm

" ChaeYoung à !

Chị vẫn còn giờ làm !"

" Đây là mệnh lệnh của khách V.I.P mà !

"

Park ChaeYoung đưa điện thoại lên cao qua đầu.

Trong khung hình, hai cô gái cười tươi như hoa đứng trước cửa hàng tiện lợi giữa trời đông tuyết trắng.

" Tuyết rơi ban đêm đẹp thật đó ~ SuBin unnie !

Lại xem đi "

Chung SuBin nhận lấy điện thoại, hết phóng ra lại thu vào.

" Mùa đông rồi, chị nhớ mặc thêm áo ấm, khăn choàng cổ nữa..."

Những lời nói của Park ChaeYoung giờ đây bị ù đi theo tiếng gió.

Chung SuBin đôi mắt lưng tròng.

Trong bức hình vừa chụp, có thêm một cô gái nữa đứng nép sau góc cây.

Khăn choàng cổ che đi nửa khuôn mặt thanh tú, đối với Chung SuBin mà nói, người này....nàng rất nhớ.

Trong vô thức, nàng đã đẩy Park ChaeYoung sang một bên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào góc cây đó.

Nhưng đổi lại chẳng có gì ngoài thân cây già cỗi, héo úa giữa ngày đông.

" Chị sao vậy ?

" - Park ChaeYoung lo lắng hỏi

Chung SuBin lắc đầu không nói gì, nàng ngước nhìn ChaeYoung, nắm tay em bước vào trong cửa tiệm.

Cho đến khi ChaeYoung rời khỏi.

Chung SuBin lại một lần nữa bước ra ngoài, dáo dác nhìn xung quanh.

Không có ai khác.

Tối đó, Chung SuBin đã chủ động nhắn cho ChaeYoung qua KakaoTalk.

[ ChaeYoung, em còn thức không?]

[ Ui SuBin unnie hôm nay lại nhắn cho em này ]

Em còn không quên chèn thêm icon ngứa đòn: (´ε' )

[....]

[ E hèm !

Chị có gì sao ? ]

[ Gửi chị mấy tấm hình ]

[ Có liền ! ]

ChaeYoung ấn gửi hết những tấm hình của mình sang cho Chung SuBin

[ Nhìn em trước khi ngủ, chị sẽ ngủ ngon hơn sao ? ]

[???]

[...]

[ Chị chỉ cần tấm ban nãy chúng ta chụp trước cửa tiệm thôi ]

Tin nhắn vừa gửi, ChaeYoung bên kia lập tức thu hồi những bô ảnh em đã gửi cho Chung SuBin.

Sau đó gửi đúng tấm hình mà Chung SuBin đề cập tới.

[ Rồi cảm ơn em ! ]

[ Nè chị muốn nhìn thêm hình em cho dễ ngủ không ? ]

[ Em cứ giữ xài đi ]

[?]

Chung SuBin ấn lưu tấm hình kia, cắt một góc ảnh.

Rời khỏi khung trò chuyện

" ChaeYoung...

Thứ chị muốn nhìn là người này...không phải em "

Chung SuBin nghĩ Park ChaeYoung nếu nghe được mình nói như vậy.

Chắc em sẽ chết tâm lắm...
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#14 Tiệm sửa xe bất ổn (1)


000

Sáng hôm sau.

" Jisoo unnie !

Sao chị không nói cho em sớm !!!

"

" Chị mày cũng có biết đâu !

Chị cũng đi làm như mày mà !

"

Hai chị em đứng đơ người khi thấy cửa tiệm đang tu sửa.

Có lẽ như quản lý đã quên thông báo với hai cô nhân viên xui xẻo.

" Đáng lẽ hôm nay chúng ta phải được ngủ thêm chứ!"

" Chứ còn gì nữa !

Trời ơi cái bà quản lý này !!

" - Kim Jisoo vò đầu

" Giờ sao đây chị ?

"

"Đi về !

"

Chung SuBin thở dài bất lực, cứ tưởng mình trễ làm, phải chạy thục mạng đến đây vậy mà...

" Jisoo unnie...

Chị chở em về được không ?

"

Kim Jisoo đưa Chung SuBin về nhà, nhưng chưa kịp đi được nửa đường, chiếc xe điện đã có dấu hiệu bất ổn

" Nó kêu cái gì vậy chị ?

"

" Bình thường nó vẫn kêu như vậy "

"Ờ...

" - Chung SuBin gật đầu - " Hình như nghe mùi khét khét nha "

" Jisoo unnie, nó có ổn không ?

"

Vừa hỏi dứt câu, chiếc xe không có dấu hiệu đi tiếp nữa.

" Sao đứng im luôn rồi, Jisoo unnie?

"

" Ngủm củ tỏi rồi "

Kim Jisoo bước xuống xe, hai tay chống hông - " Ngày gì mà xui dữ vậy trời !!!

"

Chung SuBin chỉ biết nhìn lắc đầu, hình như đây không phải lần đầu tiên xe Kim Jisoo bị như vậy.

" Em đi bộ về trước đi, chị dắt xe đi sửa "

" Sửa ?

Chị vẫn còn ý định sửa nó sao ?

Em thấy là đi vứt cho xong "

Nói là nói vậy nhưng Chung SuBin vẫn không yên tâm để Kim Jisoo dắt xe đi một mình dưới khí trời mùa đông như vậy.

Vì thế, nàng quyết định đi theo Kim Jisoo.

" Jisoo unnie !

Nãy giờ mình đi lố mấy tiệm sửa xe rồi...

"

" Chị biết, nhưng mà đó không phải tiệm mà chị muốn ghé "

Chung SuBin khó hiểu - " Cũng phải lựa chỗ nữa sao ?"

"Ừm..."

Kim Jisoo dù dắt xe mệt nhưng chị vẫn mỉm cười khi nhắc tới tiệm sửa xe đó.

Đến nơi.

" Jendeukie !!

" - Kim Jisoo gọi lớn

" Jendeukie ?

" - Chung SuBin lại khó hiểu

Từ trong, một cô gái tóc sáng màu trà sữa trong bộ thường phục bước ra.

" Kim Jisoo, xe cô lại hư à ?

"

Kim Jisoo bị đơ khi thấy cô gái trước mặt hôm nay đã đổi màu tóc, rất hợp.

" Đúng !

Xe chị ấy sửa muốn nát rồi nhưng vẫn cùi !

Haizzz tay nghề của mấy tên sửa xe rất kém...

" -Chung SuBin tuôn một trào

Câu nói của Chung SuBin khiến Kim Jennie khịt mũi liên tục, cô ngó trời ngó đất không biết nói gì

" Chung SuBin !

" - Kim Jisoo

" Chung SuBin ?"

- Kim Jennie hình như đã nghe qua cái tên này một lần rồi thì phải, nhưng cô không nhớ nổi

Kim Jisoo huých vào hông nàng - " Cậu ấy luôn sửa xe cho chị !

"

Chung SuBin như cứng đờ, nàng ngước nhìn Kim Jennie, rồi nhìn người chị em của mình

" Coi như, em chưa nói gì hết...

"

Kim Jisoo nuốt khan, xoay lại nhìn Kim Jennie

" Cậu sửa nó giúp tôi nha "

Kim Jennie giật mình, cô không ngừng gật đầu - " Để, để đó đi "

" Chị !

" - Chung SuBin nói nhỏ - " Người ta có bị tự ái nghề nghiệp không?"

" Em im lặng luôn là được rồi " - Kim Jisoo lườm nàng

Kim Jennie nhìn sơ chiếc xe, kiểm tra một lượt.

" Chắc sửa nhanh thôi, hai người ngồi chờ là được "

"Vậy sao ?"

"Ừm...Nhưng mà hai người đã dắt bộ tới đây sao?"

" Đúng vậy "

" Xe đạp điện bị hư có thể đạp mà...

"

Kim Jisoo và Chung SuBin nhìn nhau, trong đầu đang đấu tranh kịch liệt.

Chung SuBin : Là chị không biết !

Kim Jisoo : Là em mới không biết!

" Thôi, hai người ngồi bên kia chờ đi "

Dù gì hôm nay cũng được...

" Nghỉ phép ", cho nên các nàng cũng đồng ý ngồi chờ.

" Jisoo unnie, hay là chị cũng nhuộm tóc giống chị ấy đi "

" Nhuộm giống Jennie sao?"

"Ừm...Em thấy cũng đẹp mà "

" Được không..."

" Để em hỏi !"

"Ể !

Hỏi gì !

" - Kim Jisoo chưa kịp hiểu

" Kim Jennie !!!

" - Chung SuBin gọi lớn - " Chị thấy Jisoo unnie nhuộm giống chị có hợp không ?

"

Kim Jisoo cuống cuồng làm rơi hẳn tờ báo trong tay, nhưng chị vẫn bịt miệng Chung SuBin không kịp.

Nhanh chóng nhặt lại, cúi mặt giấu trong tờ báo, lát sau nghe được tiếng Kim Jennie cười

" Hảo !

Hảo !

Cũng hợp đó "

Rồi Kim Jennie lại bắt đầu công việc của mình.

Chung SuBin huých - " Đó, chị nghe chưa ?

Jennie chị ấy bảo là hợp !

Triển liền đi!"

" Triển cái đầu em !"

" Cái đầu em ?

Thôi ! em thấy đen vẫn là hợp với em nhất !

Chị để cặp với Jennie mới ổn nhất !

"

"Trời ơi !

" - Kim Jisoo nghiến răng - " Nhỏ này !!!

"

Chung SuBin đúng là có mắt nhìn thấu hồng trần nha, vừa nhìn đã biết được đâu là duyên đâu là nợ, đâu là định đâu là mệnh...

Từ đằng xa, tiếng bô xe inh ỏi chói tai không ngừng rú...

* Ùn!!*

" Kim Jennie !!!!

"

Âm thanh ai cũng nghe thấy nhưng vẫn chưa thấy hình ảnh đâu.

Kim Jennie ngơ ngác khi có ai réo tên mình, nhìn qua góc Chung SuBin và Kim Jisoo, thấy hai nàng cũng ngơ ngác nhìn mình.

" Không phải là hai người kêu sao ?

" - Kim Jennie vô thức nói

Lát sau có một cô gái dắt bộ xe đến.

Còn ai khác nữa.

Là Lee Hyeri.

Lee Hyeri đi vào, mặc dù đã xuống xe và dắt bộ nhưng chiếc xe vẫn gầm rú không im.

Đúng là...chiến mã.

" Chị nhìn nó nè !

Không cần vặn tay ga vẫn hú như vậy ?

" - Lee Hyeri trong chiếc nón full face mà dè bỉu - " Tay nghề chị kém thật đó !

"

Jennie nghe xong, lập tức nhận ra điểm tương đồng, cô nhìn SuBin đang không chớp mắt ở phía bên kia, rồi nhìn Hyeri.

Trong đầu thầm nghĩ: Sao hai đứa nói giống nhau vậy?

Lee Hyeri vẫn không ngừng phàn nàn, em dắt xe vào cùng tiếng gầm inh ỏi.

" Hyeri !

Tắt máy đi !!!

"

Nghe xong, Lee Hyeri cũng nhớ ra còn có thể tắt máy..!

Em vươn tay tắt máy

Trả lại không gian yên ắng của buổi sáng.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#15 Tiệm sữa xe bất ổn (2)


000

" Đó !

Chị cũng thấy đó " - Lee Hyeri vừa nói vừa dùng sức cởi mũ bảo hiểm - " Chết máy giữa đường, em cũng nghĩ là trục trặc nhẹ thôi, ai dè...

đề máy thì nó rú lên như vậy "

Kim Jennie chết tâm.

Cái này phải trách con chiến mã của Lee Hyeri quá cũ rồi mới đúng chứ.

Nội tâm Kim Jennie kêu gào : Mấy người có xe quá cũ làm ơn mua mới luôn đi !

đừng đưa tôi sửa nữa !

" Hyeri...em be bé cái miệng thôi, khách chị vẫn còn ngồi đó kìa !

"

" Aiss !

Tức chết mà " - Lee Hyeri cởi xong mũ, nhìn thấy chiếc xe đạp điện quen thuộc, liền thêm tức tối, quay về phía vị khách kia - " Đi mua mới đi !

Có sửa cũng........

" Chung SuBin ?"

Lee Hyeri mắt không chớp nổi, bao nhiêu lời định nói cũng bị chặn lại giữa đường rồi bắt nuốt ngược vào trong.

Từ đầu thấy chiếc moto được dẫn vào, các nàng đã ngờ ngợ rồi.

Đến khi nhìn rõ lại thì xác định là Lee Hyeri không sai đi đâu được.

" SuBin, kia có phải là Lee Hyeri gì đó của em không ?

"

Kim Jisoo tay huých hông Chung SuBin, mắt vẫn không rời khỏi Lee Hyeri.

Ngược lại Chung SuBin lại không nói được gì.

Bao nhiêu kỉ niệm, hồi ức của nàng đều quay ngược về, đôi mắt nhìn mãi một tiêu điểm không thể rời đi.

Cho đến khi Lee Hyeri chính thức đối diện trước mắt nàng, nàng cảm giác được mùa đông này con tim nàng sẽ không còn lạnh nữa.

000

" SuBin, em ngơ ra nhiêu đó đủ chưa?"

Ngồi ở đây hơn một tiếng rồi vẫn chưa nhận được xe.

Vậy mà Kim Jennie nói " sẽ nhanh thôi "....

" SuBin...

" - Kim Jisoo nhìn theo phía Chung SuBin bị thu hút, xác định được Chung SuBin vẫn không rời mắt khỏi Lee Hyeri đang ngồi đối diện kia

" Chung SuBin !"

Kim Jisoo kêu lớn, không chỉ mỗi Chung SuBin giật mình, mà kì thật Lee Hyeri cũng giật mình.

" Chị, chị gọi em!"

" Chị hỏi mày nhìn người ta đủ chưa ?

" -Nhận thấy mình có kêu hơi lớn, Kim Jisoo giảm âm lượng.

" Em...đâu có nhìn ai đâu...

" - Chung SuBin cúi gằm mặt - " Xe còn bao lâu thì xong vậy...

"

Kim Jisoo ngước nhìn Kim Jennie đang chăm chú sửa chiếc xe cũ nát của mình mà sốt ruột.

" Jendeukie !

Xe của tôi chừng nào mới xong ?

"

" Sắp rồi !

Xong ngay đây !

" - Vừa nói xong Kim Jennie cầm cây cờ lê gõ lên trán Lee Hyeri - " Ya !!

Mày đừng có phá !

Để chị còn sửa xe cho người ta "

Thì ra, nguyên lai là do Lee Hyeri mà ra.

Em hết lần này tới lần khác nghịch ngợm, hễ Kim Jennie gắn ốc vào thì em lại lén bỏ nó ra, làm Kim Jennie tưởng xe vẫn còn lỗi hỏng, cứ thế mà sửa hoài.

" Lee Hyeri!"

-Kim Jisoo kêu lớn - " Tôi nghe hết rồi nha !

Nhóc qua đây !"

Lee Hyeri nghe ngữ khí của Kim Jisoo cũng thầm nuốt nước bọt.

Quá đáng sợ rồi.

Lee Hyeri đi đến ngồi cạnh Chung SuBin

" Tôi không có phá...

Là chị ấy đãng trí !

" -Lắp liếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu

" Haiz !!

Tôi không biết tay nghề chị của em có ổn không nữa !

" - Kim Jisoo đứng lên, phủi phủi quần áo, chị đi đến chỗ Kim Jennie - " Phải đi kiểm tra mới được, lâu như vậy sợ phải bù thêm tiền "

Chung SuBin ngồi cạnh Lee Hyeri, bên ngoài tĩnh lặng nhưng bên trong rối bời.

" Cho chị " - Lee Hyeri mở lời trước, em đưa đến trước mặt Chung SuBin một cành hoa vàng

" Mộc tê ?

Em có vẻ thích nó ha ?"

" Chỉ là tiện tay hái thôi "

Chung SuBin thắc mắc, đã vào đông rồi, em lại kiếm được mộc tê đẹp như vậy cũng thật hay....

Thật ra Lee Hyeri hôm nay định đến cửa hàng tìm Chung SuBin để tặng hoa....À không, đến để mua cà phê, nhưng không ngờ là tiệm đóng cửa.

" Chị có đem cà phê cho tôi không?"

" Sao tôi biết em ở đây mà mua cho chứ?"

Aiss hết nói nổi, cáo con hỏi toàn những câu trên trời dưới đất thế này.

" Em đổi xe rồi ?

" - Chung SuBin nhìn con chiến mã để ở trong góc

" Không có...

Tôi sơn mới "

Sợ Chung SuBin hỏi lý do, Lee Hyeri lại nói

" Cành hoa tôi từng tặng chị...còn giữ không?"

" Còn chứ...

" - Chung SuBin vẫn luôn để nó trong phòng ngủ - " Nhưng sợ nó sẽ mau héo úa sớm thôi...

Đã lâu rồi còn gì "

" Vậy chị vứt đi "

Chung SuBin lắc đầu - " Để cho đẹp...tôi...thích nó "

" Đằng nào nó cũng úa, chị vứt đi !

Sau này tôi đến đều tặng chị cành mới "

" Nói thật á ?"

" Thật mà !

"

" Nhưng...em có đến nữa đâu "

Thấy ý buồn trong mắt Chung SuBin, Lee Hyeri mỉm cười

" Sẽ đến !

Tại dạo này tổ chức...

"

Lee Hyeri bị hố lời, không kịp cứu chữa.

" Tổ chức...gì ?

" - Chung SuBin trở nên căng thẳng, nàng lén ngồi nhích xa em ra một khoảng

" Không !

Ý tôi là dạo này công ty bận quá " - Lee Hyeri tằng hắng - " Deadline dí mấy ngày liền "

" Hả?

" - Chung SuBin tròn mắt - " Em có công ty sao?"

" Không không !

Tôi làm...nhân viên thôi !

Ừ!"

Thấy Chung SuBin có vẻ chưa tin tưởng lắm, Lee Hyeri liền chỉ qua Kim Jennie

" Kia là chị em kết nghĩa của tôi !

Chị ấy thương tôi lắm, tiền ăn học đó giờ của tôi đều là của chị ấy.

Nói đúng ra là, chị ấy nuôi tôi !

"

Kim Jennie hắt xì khi có ai nhắc đến mình, cô nhìn Lee Hyeri, chỉ thấy em cười khổ

" Ngưỡng mộ thật đó ~ Cáo con!

Em ra trường chưa ?"

Lee Hyeri gõ trán nàng - " Ngốc, tôi đã bảo tôi đi làm rồi mà !"

" A !

Tôi định hỏi, em làm gì?"

"....Ờm.....

Văn phòng " - Lee Hyeri nhìn thấy trên kệ báo, có một bài viết nói về ngành đang được giới trẻ hướng tới nhiều nhất.

Thấy Chung SuBin đôi mắt long lanh " wao " lên một cái, Lee Hyeri lại đơ người.

Em nghĩ nàng đúng là ngốc...tin người như vậy, sẽ rất dễ bị ăn hiếp.

Lee Hyeri tự dưng cảm thấy muốn bảo vệ chị gái nhỏ này.

"Xong rồi !

Xong rồi !

" - Kim Jisoo đứng cạnh vỗ tay

" Đó thấy chưa !

Tay nghề tôi ổn lắm !

Tại cái đứa nhóc kia cứ phá !

" - Kim Jennie ưỡn ngực tự hào.

" Giỏi quá !

Giỏi quá !

Tôi biết là tay nghề của cậu tốt mà !

Jendeukie cậu là thiên tài !

" - Kim Jisoo bồi thêm - " Của tôi hết bao nhiêu ?"

" MIỄN PHÍ !

" - Kim Jennie vì khen mà vui quá trớn.

" Ya !

Chị bị bệnh hả !!!

" - Lee Hyeri gầm lên - " Cạp đất mà ăn hay sao!"

" Người lớn nói là phải giữ lời nha " - Chung SuBin cười thích thú, nàng kéo tay Kim Jisoo - " Đã quá !

Mình về thôi "

" Thấy chị mày giỏi không ?

" - Kim Jisoo nháy mắt, chị nói nhỏ - " Sống là phải có cái miệng "

Lee Hyeri đứng gầm gừ Kim Jennie, khiến cô cũng toát mồ hôi lạnh.

" Nếu được thì hai người đem tôi đi chung với...

"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#16 Người theo dõi


000

" Tôi về đây " - Chung SuBin vẫy tay - " Cáo con khi nào rãnh phải ghé cửa tiệm đó nha!

Em đã nói rồi "

" SuBin "

"Hửm?"

" Em đã hỏi Hyeri về cái thẻ chưa ?

"

" Vẫn chưa...

Nhưng em nghĩ là không cần hỏi nữa !"

" Hả?

Tại sao?"

- Kim Jisoo cũng tò mò

" Hyeri là nhân viên văn phòng.

Tuyệt đối không phải người xấu !

"

" Nhân viên văn phòng?"

" Đúng "

" Vậy còn cái thẻ ?

"

" Chắc là thẻ của công ty "

Kim Jisoo ngơ ngác, công ty nào lại cấp cho cái thẻ kì quặc như này ?

Buổi tối.

" Ăn đi, em nhìn gì vậy " - Kim Jennie gõ đũa vào chén Lee Hyeri

" Jennie....

Tiêu thiệt rồi "

Kim Jennie đang đưa đũa cơm trắng nóng hổi lên miệng, chưa kịp cho vào đã phải hạ xuống

" Chuyện gì ?

"

" Em lỡ nói mình là nhân viên văn phòng, còn nói số tiền đi học trước đây của em đều là chị trả...

"

" Trời ơi !!!

Em đúng là tự đào hố chôn thân mà!"

Kim Jennie cũng hết nói nổi độ chịu chơi của Lee Hyeri, cô tưởng tượng được có ngày nhà mình sẽ tan thành mây khói với những pha nổ banh nóc của em.

" Này !

Chị hỏi thật nha...

" - Kim Jennie đặt đũa xuống bàn, nghiêm túc nhìn Lee Hyeri - " Cái cô Chung SuBin gì đó, sao lại có sức ảnh hưởng đến em như vậy ?

"

" Chị nói gì lạ ?

Em bình thường mà "

" Bình thường?

Hyeri, chị không phải là xa lạ gì với em, mấy ngày qua cũng chưa phải là chưa nghe em than thở "

" Em nói thật đi, em đối với SuBin...là cảm giác gì ?

"

000

Sáng hôm sau.

Chung SuBin trên đường đi đến cửa tiệm, nàng luôn có cảm giác ai đó bám theo mình.

Ngó nhìn xung quanh, hoàn toàn không có ai khả nghi, đều là những người đi đường.

Nhưng trực giác mách bảo nàng rằng chỉ trong mấy giây nữa thôi, nàng sẽ gặp chuyện không may nếu bây giờ nàng không hành động gì đó.

Nghĩ vậy, Chung SuBin vô thức siết chặt tay cằm túi, nàng thầm mắng kẻ nào lại lưu manh đến nỗi ăn cướp giữa ban ngày được.

Rút điện thoại trong túi quần ra, ấn một dãy số kết nối với máy của Kim Jisoo.

Sau ba tiếng tút tút, điện thoại vang lên một giọng nói máy móc, nó thông báo rằng đầu dây bên kia đang bận...

Chung SuBin như muốn nổ tung, cảm giác ngột ngạt bao trùm nàng, là một cảm giác thấp thỏm không rõ nguyên nhân.

" SuBin unnie !"

Ai đó gọi tên mình, Chung SuBin giật mình xoay người.

" Chị làm gì đi chậm vậy ?

"

Là Park ChaeYoung.

Em hạ kính xe xuống, mỉm cười với nàng,

" ChaeYoung?"

"Ừm...Em nè " - Thấy nét mặt Chung SuBin không ổn, Park ChaeYoung mở cửa xe bước xuống - " Chị bị say nắng sao?"

" Chị không có, chị đang đến cửa tiệm thôi "

" Đi bộ ?

Trời, chị đúng là khỏe thiệt đó " -ChaeYoung chỉ vào chiếc xe của mình - " Có muốn em chở đi không ?

Yên tâm !

Em chạy ổn lắm nha "

Bị Park ChaeYoung kéo lên xe, Chung SuBin không thể từ chối.

Khi cánh cửa xe đóng rầm lại, Chung SuBin mới dám mở miệng

" ChaeYoung, em có thấy ai khả nghi không ?"

Park ChaeYoung nghe xong liếc nhìn kính chiếu hậu.

" Chị nói gì thấy ghê vậy ?

"

" Chị nói thiệt !

"

" Không thấy ai khả nghi hết...hay là, chị bị say nắng?"

" Chị đã nói không !

Rõ ràng...cảm giác giống như có ai đó đi phía sau mình "

" Có em nè !

Nãy giờ em chạy phía sau chị chứ đâu "

Nghe ChaeYoung nói vậy, Chung SuBin liền tháo dây an toàn, hung hăng chồm người qua cốc lên trán.

"Aizzz!

Làm hú hồn !"

ChaeYoung ôm đầu ngồi không vững, ngã tới ngã lui như lật đật.

" Chị đối xử với ân nhân của mình như vậy hả ?

SuBin unnie !

"

Cuối cùng thì chiếc xe cũng lăn bánh, Chung SuBin ngồi cạnh ghế lái, kế bên ChaeYoung.

" Đúng là phú bà "

" Em được tặng đó "

" Cái gì ?

" - Chung SuBin trố mắt - " Con nít nói dối là không tốt !

"

" Em hơn 18 rồi nha !

SuBin có chị là không biết !"

" Ai mà tốt như thế được?"

"Đúng vậy !

" - ChaeYoung nhìn nàng đăm chiêu - " Em cũng nghĩ như chị....Sao người ta lại tặng em như vậy !

Chắc chắn là có ý đồ !

"

"Xì !

" - Chung SuBin bĩu môi - " Thì em cũng đã nhận đó thôi "

" Cái này là người ta tặng, không nhận thì thất lễ lắm " - ChaeYoung cười hì hì - " Nhưng mà chị yên tâm, em sẽ cảnh giác "

Chung SuBin nhìn ChaeYoung, nàng lo lắng, lỡ đâu cô em gái nhỏ của nàng bị kẻ khác giở trò thì làm sao đây...

" Thích thiệt đó "

" Hở ?

Thích gì?"

"Cái này " - Chung SuBin chỉ tay vào máy điều hòa ở phía trước.

" Nếu thích thì ngày nào em cũng chở chị đi "

Chung SuBin nghe xong lắc đầu lia lịa

" Có sao đâu, ngày nào em chẳng ghé để mua đồ ăn sáng, một công đôi chuyện rồi "

Sau một lúc, chiếc xe gọn gàng đậu ở trước cửa tiệm.

Kim Jisoo thấy Chung SuBin đến sớm, chị định hỏi thì Park ChaeYoung cùng lúc bước vào, bên ngoài còn đậu hẳn một chiếc ô tô bóng loáng.

Kim Jisoo chết lặng : Người ta được phú bà cắp đi, còn tôi !!
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#17 Thất hứa


000

"SuBin, có khách à ?

"

Kim Jisoo từ nhà vệ sinh đi ra đã thấy Chung SuBin đang pha cà phê.

" Không em pha sẵn, đến trưa sẽ đến "

Chung SuBin trả lời nhưng mắt vẫn chăm chú cân đo đong đếm lượng sữa ở trong ly.

" Ai đến chứ?"

" Cáo con.

Em ấy hôm qua đã hứa rồi "

" Cáo con ?

Ý em là Lee Hyeri?"

Chung SuBin mỉm cười gật đầu.

" Thân thiết như vậy rồi sao...

" - Kim Jisoo tựa lưng vào kệ - " Em thấy chị nói có đúng không?"

" Chị nói...gì ?

"

" Chị nói hai đứa có duyên với nhau " - Kim Jisoo khịt mũi - " Aiss chà !

Xem ra phải chuyển nghề làm thầy bà rồi~ "

Chung SuBin lắc đầu bất lực, nàng để ly cà phê vào ngăn lạnh.

Kéo ghế ngồi cạnh Kim Jisoo.

" ChaeYoung....em ấy..."

Kim Jisoo bất ngờ khi Chung SuBin chủ động nhắc đến Park ChaeYoung.

" Hả ?

Sao đột nhiên em...

"

" Em chỉ cảm thấy hơi bất an " - Chung SuBin ngắt lời - " Có ai tốt đến nỗi tặng em ấy hẳn một chiếc ô tô chứ ?

"

" Cái gì ??

Là chiếc xe hồi sáng?"

" Đúng...nó còn rất mới "

" Hay là....

" - Kim Jisoo ngập ngừng - " Em ấy được đại gia..."

" Không phải !

ChaeYoung không phải người như vậy " - Chung SuBin chắc chắn - " Em ấy rất tốt "

" Cũng đúng, em ấy còn thông minh nữa " -Kim Jisoo thắc mắc - " Sao em quan tâm vậy?"

" Em xem ChaeYoung như em gái...Cho nên, hơi lo lắng "

Trưa.

" SuBin, em đi đi lại lại chóng mặt quá ~ "

"Sao em ấy vẫn chưa đến...

"

" Lee Hyeri hả ?

Có sao đâu, không đến thì thôi, em mau ăn trưa đi, sáng đã không ăn gì rồi "

" Nhưng em ấy đã hứa...

"

" SuBin, Hyeri làm văn phòng rất bận..."

- Kim Jisoo an ủi - " Có thể lâu lâu sẽ quên mất những điều nhỏ nhặt "

" Nhỏ nhặt sao..."

Đúng, việc đến mua cà phê là một điều nhỏ nhặt.

Không uống một ngày cũng chẳng sao.

" Em ấy chỉ đến mua cà phê thôi, không phải sao?"

" Đến mua cà phê thôi sao ?

"

Quả là vậy, những lần Lee Hyeri đến, chỉ đơn giản là mua cà phê rồi rời đi.

" Em sẽ đợi " - Chung SuBin cười nhạt.

Kim Jisoo cạn lời, lắc đầu đi lên tầng.

Không phải chị khó chịu, mà chị đang không hài lòng với đứa..." em rể " này.

Dám để cô em gái mình lo lắng.

Đến đây, Lee Hyeri, chị cho mày chết !

Chung SuBin có đợi bao lâu thì Lee Hyeri cũng không đến.

Ly cà phê ở ngăn lạnh đều bị tách lớp ra rồi.

Chung SuBin u buồn, nàng đem ly cà phê vứt vào sọt rác....

" Mình chờ đợi cái quái quỷ gì vậy chứ ?

" -Chung SuBin thầm nghĩ

Khoảng cỡ chiều tối, Park ChaeYoung đến.

" Cái tiệm gì vắng tanh như cái chùa vậy nè " - ChaeYoung bĩu môi " Jisoo unnie ~ SuBin của em đâu rồi?

"

" Đang u sầu trên tầng " - Kim Jisoo thở dài

" Hở ?

Sao lại như vậy ?

"

" Em cứ lên nhìn đi "

Park ChaeYoung bước lên cầu thang, đứng đó lấp ló nhìn.

Chung SuBin đang ngồi ở cạnh cửa sổ, trong tay mân mê, nhìn mãi đóa hoa vàng.

Park ChaeYoung nghĩ có lẽ Chung SuBin đang cần không gian yên tĩnh, thế cho nên em hiểu chuyện, âm thầm rời đi.

" Chị nói đúng không?"

Nghe Kim Jisoo hỏi, Park ChaeYoung cũng buồn bã gật đầu.

" Sao chị ấy lại thành ra như vậy ?

Đóa hoa đó...?"

" Có nên nói cho em nghe không ?

" - Kim Jisoo khó xử, không phải Park ChaeYoung đã thích Chung SuBin sao, nếu nói ra em ấy sẽ buồn mất.

Nhưng nếu không nói, thì người sẽ bị tổn thương cũng là Park ChaeYoung.

Sự thật thì mất lòng.

" Chị đang khơi sự tò mò của em đó, mau !

Kể đi mà !

" - Park ChaeYoung kéo ghế ngồi sát rạt Kim Jisoo - " Kể đi, em sẽ không nói ai đâu "

Kim Jisoo bĩu môi - " Đúng là nhiều chuyện..."

" Yah !

Cái này là chị khơi trước nha !"

Nghe Kim Jisoo kể, ánh mắt Park ChaeYoung trầm xuống.

Nhưng nỗi u sầu đó không kéo dài lâu, rất nhanh ChaeYoung đã gượng cười.

" Không sao đâu !

Em sẽ là em gái của chị ấy!"

" ChaeYoung...

" - Kim Jisoo cảm thấy chạnh lòng, người mình thích xem mình như em gái, là điều đáng vui sao...

" Nhưng còn bó hoa ?

Không phải Hyeri đã đến đưa rồi à ?

"

" Không, đó là hoa được chuyển đến "

"Hả?"

" Ừm...

Hyeri đã nhờ người chuyển đến, em ấy còn nói là...phải đưa tận tay cho Chung SuBin, còn nói xin lỗi đã thất hứa..."

" Aizzzz !

Cái bà chị họ Lee này !

Muốn chết hả ?

" - Park ChaeYoung đập bàn, đứng dậy khởi động tay chân, đá hai ba đòn trong không khí - " Phải cho chị ta ăn cước 540 của em mới được "

Kim Jisoo tằng hắng - " Chị e là không nổi đâu "

" Đương nhiên !

Em đai đen rồi "

" Không !

Ý chị mày là... em không nổi đâu "

Park ChaeYoung nghệch mặt, em chớp chớp mắt - " Chị coi thường em hả?"

" Chị không có ý đó, nhưng Lee Hyeri...'

Kim Jisoo lại kể về lần đầu Chung SuBin gặp Lee Hyeri, lúc đó em ấy đang bị bọn côn đồ truy lùng.

" Không có lửa, làm sao có khói " -

Kim Jisoo chốt câu - " Hyeri không đơn giản như em nghĩ "

Park ChaeYoung nuốt khan - " Coi như em chưa nói gì đi "

" À !

Mà chiếc xe của em...mới mua sao?"

-Kim Jisoo hỏi khéo.

Chị cứ nghĩ Park ChaeYoung sẽ nói gì đó né tránh, nhưng không ngờ em lại trả lời thẳng

" Em được tặng "

Thấy Kim Jisoo hoài nghi, Park ChaeYoung lại nói

" Chị giống SuBin unnie ghê, lúc em nói chị ấy cũng không tin "

" Không...chị tin nha " - Vì chị đã nghe kể trước rồi.

" Em thấy người ta lớn hơn em 6 tuổi...Cho nên nhận để không bị thất lễ "

" Em phải cẩn thận " - Kim Jisoo cúi mặt - " SuBin...cũng lo cho em lắm"

"What?

Là các chị đã nói cho nhau hết rồi hả?"

Kim Jisoo gật đầu

" Ui trời !

" - Mức độ loan tin quá nhanh rồi !!

" Nhưng tụi chị cũng là muốn tốt cho em...

"

"Được, được, em sẽ cẩn thận...hết sức luôn.

Mấy chị phải tin tưởng em !

" - Park ChaeYoung vỗ ngực.

" Tin thì tin !

Lên lôi SuBin unnie của em về đi, đến giờ tan làm rồi "

" Tan làm ?

Là nãy giờ hai chị đang đi làm sao?"

" Ý gì đây ?

Muốn chết hả ?

"

" Em hỏi thiệt mà !

Cái tiệm ế quá trời !

"

" Nhỏ này !

"

" Có gì mà hai người ồn ào vậy ?

" - Chung SuBin từ trên đi xuống, nét mặt như chẳng có gì xảy ra.

Park ChaeYoung và Kim Jisoo nhìn theo cười trừ - " SuBin, tan làm rồi, về thôi "

"Ừm...

Về thôi "

Ba người các nàng, không chung dòng máu, nhưng cả ba dường như biết được họ có mối liên kết với nhau.

Rất chặt chẽ.

Mọi người thích biệt danh của Hyeri là Tiểu Cáo hay là Cáo Con nhỉ
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#18 Hướng dương


000

Chung SuBin mệt mỏi ngã lưng lên chiếc giường êm ấm sau 7749 bước skincare rắc rối.

Ngước nhìn cốc thủy tinh đựng những cành hoa vàng mà Lee Hyeri trước đây đã tặng.

Chung SuBin cười nhạt.

" Sao lại là màu vàng ?

Đều đến ngày tàn phai cả rồi "

Mộc tê - chúng không thể đơn giản là cắt ra và bỏ vào lọ thủy tinh để duy trì được.

Nhớ lại lời Lee Hyeri đã nói, trước sau gì thì những cành hoa kia cũng tàn, thế cho nên chị hãy cứ đem chúng vứt hết đi.

Sau này mỗi khi đến, em đều sẽ tặng chị một cành hoa khác.

Đúng như Lee Hyeri nói, em sẽ lại tặng nàng một cành hoa khác.

Và lần này cũng vậy, tuy không đến, nhưng em vẫn giữ lời.

Lần này là một đóa Hướng Dương.

Chung SuBin nhẹ nhàng đặt bó hoa vào trong lọ thủy tinh trắng thuần khiết.

Ngâm chúng trong nước sạch rồi cắm vào bình.

Nước trong chiếc bình đó, Chung SuBin cho vào hai đồng xu tiền, kim loại của đồng xu sẽ hoạt động như chất kháng khuẩn tự nhiên, giúp cho cuốn hoa lâu bị úa.

Những việc làm đó, có lẽ như lần này Chung SuBin thật sự muốn giữ cho những bông hoa mà Lee Hyeri tặng trở nên lâu dài và luôn xinh đẹp.

Nếu Mộc tê đại diện cho sự lãng mạn trong tình yêu, thì Hướng Dương là đảm nhiệm một ý nghĩ to lớn hơn như thế.

Là sự vĩnh cửu.

" Hyeri, em không biết hay cố tình không biết "

Nghĩ gì đi nữa, Chung SuBin vẫn trân quý món quà nhỏ này của em.

Vào lại nhà vệ sinh, Chung SuBin rửa tay sạch sẽ, tắt đèn bước lên giường ngủ.

" Đúng là cái đồ....vừa đấm vừa xoa "

000

" Uiz cái tên này, sao cứ ngồi thờ ra như vậy hả ?

" - Kim Jennie bật đèn phòng ngủ khi cô tỉnh giấc muốn đến nhà vệ sinh - " Dọa chị mày sợ muốn chết !

Biết mấy giờ rồi không ?

"

" Chị cứ ngủ tiếp đi, kệ em "

" Kệ em ?

" - Kim Jennie dụi mắt - " Cái gì đây ?

"

Kim Jennie đi đến bàn tròn mà Lee Hyeri đang ngồi, giật lấy thứ 'không sạch sẽ ' trên tay em.

" Nay còn biết dùng mấy thứ này hả ?

Không phải chị đã nói em không được đụng vào sao ?

Nói đi, của ai ?

"

" Chị làm sao vậy ?

Của em chứ của ai, chỉ là....Thử một xíu thôi "

Lee Hyeri dập tắt điếu thuốc.

Lạ thật, tuy Lee Hyeri đã làm việc cho tổ chức lâu rồi, nhưng em trước giờ chưa đụng vào mấy thứ thuốc lá này.

Kim Jennie cũng vậy, không những thế, cô còn đặc biệt giám sát không cho đứa nhóc nhà mình đụng vào.

Vậy mà hôm nay...

" Thử một xíu ?

Em xem, có hay ho gì không?"

" Có, ho sặc sụa luôn " - Cáo con cau mày

Kim Jennie cốc lên đầu Lee Hyeri rõ kêu.

" Cứ như mấy đứa trên mây !

Thảo nào nãy giờ ngủ cứ nghe mùi!"

- Kim Jennie đưa tay quạt quạt cho bớt khói, tự dưng mở mắt tỉnh dậy, xém tí nữa lầm đã xuống âm ti - " Đi ngủ dùm !

Lần sau thấy em dùng nữa thì coi chừng "

" Jennie unnie "

" Cái gì...

"

" Ngày mai nhờ chị lại đưa cho SuBin nha "

" Ê nè...

Chị mày giờ làm shipper hồi nào vậy?"

" Cứ đưa dùm em đi mà " - Lee Hyeri chỉ vào bông hoa Hướng Dương đặt ở trong bình

" Sao ngày nào em cũng đem mấy cái bông sến súa này về vậy?"

" Đẹp mà "

" Đẹp thì tự đi mà tặng người ta đi, em thích người ta chứ có phải chị đâu !"

" Nếu đi được thì em đã đi từ lâu rồi "

" Nếu đi được thì em đã đi từ lâu rồi "

Kim Jennie cạn lời, cô chợt nhớ mình cần đến nhà vệ sinh...

Lúc trở ra, vẫn thấy Lee Hyeri ngồi đó ngắm nghía bông hoa.

" Hôm nay em đã tặng SuBin một bó rồi, ngày mai sao lại tặng có một bông thôi?"

" Tặng một cái nhưng mà nhiều ngày, dần dần thành trại hoa....

Đẹp lắm " - Lee Hyeri vô thức cười ngốc

" Ui trời !

Từ khi nào cái tên gai góc này lại sến sẩm như vậy ?

Nổi hết da gà "

" Chị cứ đứng đó nói nhảm, ngày mai dậy trễ không đưa hoa được thì coi chừng em !

"

"Lo cho em trước đi !"

Kim Jennie nói xong thì tắt đèn đi ngủ.

Không lâu sau cô cảm nhận được bên kia giường, Lee Hyeri cũng dần leo lên.

000

Sáng hôm sau.

* Bíp bíp *

Tiếng còi xe ô tô vang lên phía sau tai, Chung SuBin giật mình xoay người

" Yah !

SuBin unnie, chị cứng đầu thiệt đó "

Park ChaeYoung mở cửa xe bước xuống, em bĩu môi không hài lòng nhìn Chung SuBin.

" Đã nói kể từ hôm nay em sẽ chở chị đi làm mà "

" ChaeYoung?"

" Em nè "

" Nãy giờ là em đi sau chị à ?"

" Em chỉ mới đến thôi...

"

" Sao chị cứ có cảm giác ai theo dõi mình vậy ?

"

" Đó, vậy cho nên lên xe đi !

" - Park ChaeYoung mượn cớ như vậy để đẩy nàng lên xe

Khi vào trong rồi, Park ChaeYoung cẩn thận nhìn kính chiếu hậu.

Xác nhận không có gì khả nghi, em liền nói

" Chị nói em mới để y, dạo gần đây em cũng cảm thấy có ai theo dõi mình "

Chung SuBin có vẻ lo lắng, Park ChaeYoung lại chấn an

" Em đùa thôi !

Mình có làm hại ai đâu mà phải sợ "

" Đúng vậy ha...

"

" Đi với em là an toàn nhất !"

Đến giờ trưa.

"Xem ra hôm nay cũng không tới " - Kim Jisoo thở dài - " Cái tên thất hứa này, tới đây chị mày cho một trận "

" Jisoo unnie, thôi mà...

Em ấy chắc bận lắm " - Chung SuBin trong giọng nói mang theo ý buồn

*DingDong*

" Circle K xin chào...

" - Cả hai đồng thanh

nói

"Shipper bất đắc dĩ tới đây " - Kim Jennie đặt một bông hoa Hướng Dương lên bàn, sau đó ngước nhìn nét mặt thất vọng của Chung SuBin.

Kim Jennie cảm thấy xót ха.

" Jennie unnie...

" - Chung SuBin gọi - " Chị mang cái này, cho Hyeri giúp em nhé.....nói là.....em mời "

" Cà phê sao ?"

Chung SuBin gượng cười gật đầu.

"Ồ được chứ...

"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#19 Gọi đi chờ chi


000

Kim Jennie không ở lại cửa tiệm lâu, sau khi cười cười nói nói với Kim Jisoo một chút thì quay về.

Chung SuBin nhìn bông hoa đặt trên bàn một hồi, nàng quyết định đem nó đặt tạm trong một bình hoa ở tầng trên mà lòng nặng trĩu.

Tối nay Park ChaeYoung lại đưa nàng về.

Ngồi trong xe, Park ChaeYoung không quên nhắc nhở.

" Tuy tuyết vơi dần rồi nhưng ngoài kia vẫn còn lạnh lắm " - Em chỉnh lại nhiệt độ của máy điều hòa.

Khi đến nơi, Park ChaeYoung còn nhắc thêm.

" Chị không được tắm khuya nha, sẽ nguy hiểm...

"

Tắm khuya nguy hiểm sao ?

Có phải Lee Hyeri cũng sẽ tắm khuya không ?

Nghĩ vậy, Chung SuBin nhanh chóng vào nhà.

Mở điện thoại lên, vào mục ghi chú - Nơi mà nàng đã âm thầm lưu lại số điện thoại của cáo con.

Chung SuBin chần chừ không biết có nên gọi cho em không.

Dù gì cũng đã tối rồi.

Nhưng sợ em bên kia lại đang tăng ca, hoặc có thể là vẫn đang trên đường về nhà.

Nếu nàng gọi có bất tiện quá không.

Mà nếu gọi rồi thì...biết nói gì bây giờ...

Nhưng mấy hôm nay không gặp, Chung SuBin cảm thấy có chút bức bối.

Có thể mượn cớ là cảm ơn vì bông hoa.

Nghĩ vậy, nàng can đảm ấn gọi.

" Sao em ấy không bắt máy...

"

Có lẽ Lee Hyeri không có thói quen nghe số lạ, Chung SuBin cảm thấy mình hình như...bị hố rồi...

Nhưng một ý nghĩ khác lại lóe lên, cũng từng làm văn phòng, nàng nghĩ vào giờ này thì làm gì có phiên họp nào nữa, mà nếu là đi ngủ thì làm gì ngủ sớm như vậy...

Có phải là gặp chuyện gì rồi không ?

Không nghĩ nhiều, Chung SuBin một lần nữa nhấn gọi.

Tiếng tút tút vang lên rất nhiều lần vẫn là không có người bắt máy.

Thuê bao một lần nữa phát ra.

Điều này thật sự khiến Chung SuBin lo lắng, nàng lại một lần nữa nhấn gọi.

Lần này may mắn đầu dây bên kia liền kết nối.

" Lee Hyeri!"

" Cho hỏi....là ai vậy ?

"

" Cáo con là tôi đây, là C....

"

" Chung SuBin ?

" - Lee Hyeri ngắt lời - " Có phải chị không ?

Sao chị có số của tôi vậy ?

"

Dù không thấy nhưng Chung SuBin vẫn có thể hình dung được Lee Hyeri đang dùng nét mặt gì để nói với mình.

" Ừm...tôi gọi em lần thứ ba em mới bắt máy " - Chung SuBin giọng nói mang theo ý trách móc.

"Sao..."

" Không có gì đâu...

Chỉ là gọi cảm ơn em - Chung SuBin nhanh chóng vào thẳng vấn đề - " Cảm ơn em, vì bông hoa....

"

" Chị nhận được rồi?"

"Ừm..là Jennie đến gửi "

" Ô vậy sao " - Lee Hyeri nhỏ giọng - " Điện thoại tôi để chế độ rung, không biết chị gọi "

" Ngốc, rung mà cũng không phát hiện ra "

" SuBin, chị trả lời tôi đi....

"

"Hả?"

" Vì đâu chị có số của tôi ?

Chị theo dõi tôi đúng không ?

"

" E-em đừng có ảo tưởng !

Tôi chỉ là vô tình có được thôi " - Chung SuBin bối rối - " Em vẫn còn làm việc sao ?

"

" À không, vừa làm xong rồi "

Lee Hyeri liếc nhìn bãi' chiến trường' nhíu mày khẽ rít lên vì khóe môi rỉ máu

" Em bị cái gì vậy ?"

" Chị nghe nhầm rồi, tôi đâu có !

"

" Vậy à...

"

" Mà nè, chị chỉ đơn giản là muốn cảm ơn tôi thôi sao "

Chung SuBin đỏ mặt gật đầu, nàng quên mất hiện tại Lee Hyeri không thể thấy nàng gật đầu, liền vội đáp - " Đ-đúng vậy "

" Không cần cảm ơn, chị chỉ cần chăm nó kĩ chút, để héo là tôi tính sổ chị!"

" Khỏi lo !

" - Chung SuBin bĩu môi - " Mà giọng em lạ quá, có phải nhỏ hơn thường ngày rồi không...

"

" Là điện thoại chị cùi đó !

" - Lee Hyeri mím môi, đưa tay chậm chậm vệt máu, không muốn nói thêm vì sợ để lộ chuyện - " SuBin, tôi phải về rồi...

"

"Ồ...vậy sao ?...vậy em về đi "

" SuBin nè "

" Sao vậy ?

"

" Cảm ơn chị, cà phê ngon lắm "

" Ờm à....

Không có gì ! trời lạnh rồi, nhớ tắm sớm, cẩn thận cảm "

Chung SuBin nói xong liền ngại quá ấn tắt.

Tự dưng lại nói câu sến súa như vậy với Lee Hyeri.

Nhưng không ngờ cuộc nói chuyện lại có thể kéo dài như thế.

Chung SuBin chui đầu vào trong chăn, không ngừng đạp chăn văng tung tóe.

" AAA !

Điên thiệt mà !!!

"

000

Sáng hôm sau.

" Jisoo unnie ~ " - Park ChaeYoung bước vào cửa tiệm.

" Em lại đến đưa Chung SuBin đi làm à...

"

Kim Jisoo bĩu môi ủy khuất, nàng cũng muốn có người đèo đi !

Park ChaeYoung sau khi lượn một vòng cửa hàng, em đã trở lại quầy thu ngân để thanh toán.

" SuBin unnie nói mấy ngày nay cứ bảo có ai theo dõi chị ấy " - Park ChaeYoung nói nhỏ - " Có phải là bị áp lực công việc quá nên suy nghĩ nhiều không ?"

" Áp lực công việc ?

Báo cáo tình hình là SuBin của em đi làm với chị rất vui vẻ nha "

"Ồ!!

Vậy thì được rồi, nhờ chị trông chừng SuBin unnie hộ em ~ " - Park ChaeYoung nói xong thì ngoan ngoãn chào tạm biệt Kim Jisoo, em nháy mắt bước vào xe.

Chung SuBin sau khi dọn xong tầng trên thì lại xuống phòng kho lấy hàng đặt lên kệ.

" SuBin còn sớm, em chưa cần vội "

" Em biết, nhưng mà tự dưng lại muốn làm " - Chung SuBin vừa đem hàng đặt lên kệ, vừa nhảy chân sáo đi vòng quanh.

" Yêu đời dữ trời....

" - Kim Jisoo có chút cạn lời - " Chắc hôm nay có người lại hứa hẹn sẽ đến mua cà phê, cho nên cô nhân viên này mới hào hứng sao?"

" Chị nói xà lơ cái gì ở đó vậy...

" - Chung SuBin bĩu môi - " Tới đây phụ em đi nèeee!"
 
Back
Top Bottom