Khác ━✧• blackbangtan ; 2025 •✧━

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
159543402-256-k603565.jpg

━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
Tác giả: scarletary
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ㅡcâu chuyện về một seoul hoang tàn và những con nhện khổng lồ khát máu.

ⓒscarletary



vsoo​
 
Related threads
  • kookmin; old
  • (đang sửa) ngày thống nhất ; j
  • [12cs - vi] thần chiến; 神々の戦争
  • ━✧• blackbangtan ; jack đồ tể •✧━
  • ━✧• bangpink ; ma sói •✧━
  • ━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
    mở đầu;


    seoul, năm 2025

    hàn quốc vừa trải qua một trận nóng kinh hoàng, nhiệt độ thậm chí đã lên đến hơn 50°c chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. mặt đường nóng bỏng như nước sôi, nếu sơ sẩy đi chân trần thì lòng bàn chân chắc chắn sẽ cháy xém như miếng thịt trên vỉ nướng. cây cối khô quác vì thiếu nước trầm trọng, lá cây vàng khô, rụng đầy như thể đang là giữa tháng tám.

    đường phố vắng tanh, chẳng ai dám bước ra ngoài dưới cái thời tiết chết người này.

    cho đến khi qua khung cửa kính, họ nhìn thấy những cái bóng to lớn xuất hiện.

    những con nhện khổng lồ đang trồi lên dưới cống, hằng hà sa số; nhiều đến mức không thể đếm xuể. chúng to hơn cả một chiếc container mười tấn, thậm chí có con lên đến một tòa nhà năm tầng rộng hơn trăm mét; đầy lông lá và đen ngỏm. tám cái chân xù xì chậm rãi di chuyển, đàn nhện đang tìm thức ăn cho cái bụng rỗng tuếch của chúng.

    °

    a BANGPINK fanfic

    ©scarletary

    long-fic; horror!au;ㅡ

    2018.08.23

    ° ° °

    một;

    tớ ghét nhện nhất trên trần đời, thậm chí còn không dám nhìn hình của chúng. mỗi lần nhìn cứ y như rằng sởn da gà, rồi cảm giác được mấy cái chân luyến thoắt của chúng đang bò khắp nơi.

    hai;

    dù vậy tớ vẫn cố chấp đào cái này... và fic này không phải text, nó sẽ dài vcl.

    ba;

    đừng hối tớ, cũng đừng hỏi tớ khi nào có chap. tớ đang bận bù đầu vì trót dại lao đầu vào tổ hợp tự nhiên. hơn nữa, tớ đào vì theo thói quen, cái nào tớ đã để trong bản thảo quá lâu thì sẽ không còn hứng thú nữa. cho nên mới pub nó lên đây.

    bốn;

    tớ sẽ lấp, hứa đấy.

    năm;

    đừng mang nó đi đâu mà không xin phép tớ.
     
    ━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
    điềm lạ


    một;

    điềm lạ

    tôi quyết định nằm ườn ở nhà sau khi mở hé cửa sổ và đưa tay ra ngoài để kiểm chứng cái nắng bỏng da. tôi đã gần như rụt tay vào ngay lập tức. cái thời tiết ở seoul lúc này dường như có thể thiêu sống bất kì ai ở ngoài đó quá mười phút. tôi có thể thấy đám cỏ trước nhà đang dần cháy rụi như thế nào. và chỉ sau vài ngày, sân sau nhà tôi đã chính thức biến thành một phiên bản tí hon của hoang mạc châu phi; cây cối xơ xác và không còn chút màu xanh nào.

    trên tivi phát đầy những bản tin cảnh báo nguy hiểm và cả những lời trấn an xáo rỗng của mấy ông chính trị gia râu ria và bụng phệ. họ bảo chỉ vài ngày nữa thôi, đợt nóng này sẽ sớm chấm dứt. tôi chắc là nhiều người đã tin ông ta sái cổ. và chứ như thế, gần một tuần trôi qua và tôi chưa hề thấy thanh nhiệt độ ở nhà tôi trở lại vạch bình thường. vào ngày hôm qua, nó đã bể vì quá nóng. tôi có thể cảm nhận mặt đường ngoài kia nóng kinh khủng thế nào. và tôi chắc rằng nếu sơ sẩy quên mang dép ra đường, chắc chắn lòng bàn chân sẽ bóc khói ì xèo hệt như miếng thịt trên vỉ nướng. trước khi ra ngoài, ai cũng phải trùm ít nhất năm lớp áo và có một túi nước đá bên trong để tránh bị thiêu sống. buổi tối cũng không khá khẩm hơn chút nào, họa may thì nhiệt độ sẽ xuống khoảng chừng 5°. nhưng bao nhiêu đó vẫn chẳng giúp được gì khi mà lúc ngủ, tôi vẫn có thể cảm nhận như thể mặt trời đang ở trên trời đầy sao.

    lạy chúa, đây chắc chắn là lần đầu tiên tôi thích nghề giao hàng của bố mẹ đến vậy. nhờ có cái kho hàng lớn ở sau nhà mà tôi đã có thể sống qua một tuần liền mà không cần bước chân ra ngoài. dù vậy, tôi biết sớm muộn gì thức ăn cũng sẽ cạn kiệt, và tôi sẽ phải lết xác ra đường giữa cái nắng chết người này để lấp đầy cái bụng đói meo. nghĩ đến đó thôi cũng thật thảm họa... trường học đã đóng cửa vô thời hạn và có thể tôi sẽ được nghỉ học hết năm nay.

    mọi chuyện vẫn có thể được xem là ổn thỏa cho đến khi qua khung cửa sổ, tôi nhìn thấy những cái bóng to lớn lấp ló đằng xa. nắp cống trên đường đột nhiên bật ra và những con nhện khổng lồ trồi lên từ đó, chúng hằng hà sa số; nhiều đến mức tôi không thể đếm xuể. chúng to hơn cả một chiếc xe container mười tấn, thậm chí có con lên đến một tòa nhà năm tầng rộng hơn trăm mét; đầy lông lá và đen ngỏm. tám cái chân xù xì chậm rãi di chuyển, hình như chúng đang cần thức ăn để lấp đầy cái bụng rỗng tuếch của chúng. chúng bắt đầu phân tán ra nhiều hướng và tìm kiếm những con mồi kém may mắn đầu tiên. tôi không còn tin vào mắt mình nữa. tivi phòng tôi đột ngột chuyển kênh và một bản tin được gán nhãn đỏ "breaking news" được phát sóng. nó chiếu những con nhện mà tôi vừa mới thấy bên ngoài và đương nhiên lại kèm theo vài lời cảnh báo ngu ngốc.

    tôi đánh mạnh vào đầu mình, cầu mong đây chỉ là một giấc mơ điên rồ mà thôi. nhưng khi tôi cảm nhận rõ ràng đầu tôi u lên một cục thì tôi đã không còn hi vọng gì nữa. tôi không biết cái quái gì đang diễn ra. nó kinh hoàng hơn cả cơn ác mộng cái đêm tôi đã xem annabelle trước khi ngủ.

    tôi bất động, nhìn một con nhện đang dùng cái chân của nó đâm xuyên qua một gã đàn ông chừng bốn mươi tuổi. tôi có thể thấy hai mắt gã ta trợn tròn lên vì hoảng sợ đến tột cùng, và chỉ một giây sau, máu thấm ướt cả người gã và gã không còn cử động nữa. con nhện có vẻ rất mong đợi được lấp đầy cái bụng rỗng tuếch của nó. con mắt đen láy của nó to như một cái tô, khiến tôi rợn cả người. nó nhìn chằm chằm vào gã đàn ông kia và từ từ chậm rãi nhấc bổng gã ta lên như cái cần cẩu. tôi đã gần như hét toáng lên khi thấy nó đưa gã ta đến trước miệng và nhai gã hệt như tôi ăn một miếng thịt bò ngon lành. máu dính đầy trên cái miệng nhớp nhép của nó làm tôi muốn buồn nôn. nó trừng mắt và chưa đầy năm giây sau, nó lại tiếp tục ăn một người khác.

    lần này, tôi đã thật sự hét lên, rất lớn.

    và hình như, nó đã chú ý đến tôi.

    "BỐ MẸ CHẠY NHANH LÊN...

    NÓ SẮP TỚI RỒI."

    tôi hoảng loạn tột cùng, đóng cạch cửa sổ và hét lớn. bố mẹ tôi đang ở dưới bếp và trong lúc sợ hãi, tôi đã chạy thật nhanh tới kho hàng ở sân sau và tìm một chỗ an toàn để trốn. tôi đẩy mấy thùng hàng ra và chui vào trong góc. qua cái lỗ nhỏ trên bức tường đã cũ, tôi nhìn thấy những cái chân liếng thoắt của nó đang tiến đến chỗ tôi. tôi cắn chặt môi và cố kìm chế để không hét lên. tim tôi dường như bay ra khỏi lồng ngực, hô hấp cũng đình trệ. tôi nấc lên từng tiếng và gần như sắp bật khóc. tôi lấy tay bịt chặt miệng, nhắm mắt và không dám cử động. từng tế bào não của tôi căng lên như dây đàn, tôi cảm thấy rõ ràng mạng sống mình đang cận kề với cái chết. và chỉ một chút nữa thôi, khi nó phát hiện ra tôi, tôi sẽ trở thành miếng mồi ngon cho bữa tiệc thịnh soạn trong dạ dày của nó.

    vào giây phút tôi tin mình gần như sẽ trốn thoát thì tiếng chuồng điện thoại đột ngột reo lên,

    "jisoo, cậu ổn chứ?"

    [cont.]
     
    ━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
    trốn thoát


    hai;

    trốn thoát

    "jisoo, cậu ổn chứ?"

    tôi nín thở, vội vàng tắt cuộc gọi đến của taehyung. tay tôi run bần bật, cổ họng khô ran, mặt cắt không còn chút máu. tôi nhắm chặt mắt, cầu mong con nhện kia chưa nghe thấy tiếng chuông điện thoại của tôi. dù tôi thừa biết với tiếng nhạc chuông bản numb của linkin park, chỉ có ai điếc mới không nghe thấy thôi. tôi hồi hộp nhìn ra ngoài, con nhện đang loay hoay xác định âm thanh đó đến từ đâu. vậy là xong rồi, tôi nghĩ mình sớm muộn gì cũng phải nằm trong cái dạ dày nhớp nháp của nó mà thôi. tôi quay vào trong và quyết định phó mặc cho số phận.

    đột nhiên từ bên ngoài, tôi nghe thấy tiếng cái gì đó đổ rất lớn, đến nỗi cát trên mặt đất cũng rung lên. nhìn ra ngoài, tôi thấy trụ điện đổ xuống, chắn ngang qua con nhện. mùi tanh nồng của máu xọc thẳng vào mũi làm tôi phát nôn. hình như con nhện đã đứt mất một cái chân. nó gắt lên, loạng choạng như suýt ngã. những cái chân còn lại của nó đang bị vướng vào đống dây điện lòng thòng, con nhện có vẻ khá chật vật để chúng gỡ ra. tôi thở nhẹ, cảm thấy có chút bớt sợ hãi hơn khi nãy. tôi chụp lấy điện thoại, một cách nhẹ nhàng và vội nhắn tin cho taehyung. chắc cậu ấy đã lo cho tôi lắm khi thấy tôi cúp máy giữa chừng như vậy.

    loạc xoạc.

    lạy chúa, con nhện đang tiến về phía tôi. mắt của nó lồi lên, khuôn miệng đang cử động như thể chuẩn bị đánh chén một món ăn ngon. tôi đánh rơi điện thoại, gần như hoảng loạn. tôi thở mạnh, cấu vào tay mình. lúc này, tôi biết mình cần phải làm gì đó. tôi đảo mắt quanh nhà kho, tìm kiếm gì đó có thể giúp ích được. tôi chộp lấy hòn đá dưới sàn, nhẹ nhàng di chuyển đến cửa sổ phía sau. tôi đẩy cửa, dùng hết sức ném hòn đá đi qua phía sân nhà hàng xóm. hòn đá làm vỡ cửa kính, gây tiếng động rất lớn.

    đúng như tôi nghĩ, con nhện khựng lại, thôi không tiến về chỗ tôi nữa. nếu tôi không nhầm, nó đang đi qua nhà hàng xóm bên cạnh. tôi nhìn ra ngoài, ngay khi con nhện vừa đi một khoảng khá xa, tôi chạy vào nhà, nhanh hết mức có thể.

    tôi vào phòng trên lầu và lấy khẩu súng được giấu trong hộc tủ ở cạnh giường. tôi đã vô tình thấy nó trong phòng ba tôi khi bất cẩn đụng phải cái tủ làm ngăn kéo bật ra. tôi chụp lấy con dao trong nhà bếp và giấu nó ở thắt lưng. xong xuôi, tôi chui vào tủ quần áo, thở dốc. tôi vẫn nghe được tiếng nó đang lẩn quẩn quanh đây. tôi thật sự cần ai đó đưa tôi ra khỏi đây ngay bây giờ.

    số máy quý khách vừa gọi hiện hiện đang bận hoặc không nhấc máy. hãy để lại lời nhắn sau tiếng bíp.

    chết tiệt.

    chết tiệt thật.

    taehyung không nhấc máy.

    tôi bấm gọi cho cậu ấy lần nữa, nhưng vẫn vô dụng. tôi sợ hãi, sợ hãi đến cùng cực. tôi không muốn chết, không muốn bỏ mạng ở đây, trong tình cảnh khốn khổ thế này.

    rầm

    tôi nheo mắt khi cảm nhận được cái nắng hừng hực trên đầu mình. mái nhà tôi thủng một lỗ lớn, chân của con nhện đã đâm xuyên qua nó. tôi thấy đầu nó hơi cúi xuống, mắt dao dác nhìn khắp nơi. tôi ôm gối, không dám cử động. tay tôi run rẩy, người ướt đẫm mồ hôi. vấn đề lúc này nghiêm trọng lên tôi tưởng, tôi đang trốn trong cái tủ ngay dưới chân con nhện; và không khí bên ngoài dường như đang biến cái tủ thành một cái lò thiêu sống tôi.

    đến khi tôi khó thở, lí trí mơ hồ, gần như ngất đi, tôi cảm thấy mình đang nằm trên vai ai đó.

    °°°

    tôi nhíu chặt mày, từ từ mở mắt.

    đầu tôi đau như búa bổ, nặng trịch. tôi vò đầu, chầm chậm nhìn xung quanh.

    ở đây là đâu?

    tôi chưa từng đến nơi này bao giờ. nó có vẻ cũ kĩ và bị bỏ hoang nhiều năm. trần nhà đầy bụi bặm và mạng nhện giăng kín, giấy dán tường bong ra từng mảng.

    ở đây chỉ có một cái giường rỉ sét, mỗi khi tôi cử động nó lại phát ra tiếng cọt kẹt chói tai. phòng không có cửa, phía trước chỉ có một tấm màn che hờ.

    "cậu tỉnh rồi..."

    taehyung vén màn lên, hỏi thăm tôi. lúc nhìn thấy taehyung, tôi đã mừng đến mức muốn chạy lại ôm cậu ấy nhưng vì đầu tôi vẫn còn choáng váng khiến tôi không tài nào đứng lên nổi.

    "taehyung... sao tớ lại ở đây?"

    taehyung bưng ly nước ngồi bên cạnh giường, tay kia cầm theo mấy viên thuốc.

    "lúc tớ đến thì cậu đã ngất ở trong tủ rồi."

    - taehyung đỡ tôi dậy, "ở đây là ngoại ô thành phố, cậu đừng lo, nơi này an toàn lắm."

    "nhưng mà taehyung, còn thành phố..."

    "nó bây giờ như đống đổ nát...

    đàn nhện dường như đang chiếm thành phố. chính phủ đã sử dụng vũ khí để hạ nó, nhưng điều kì lạ là chúng không hề hấn gì. chúng thậm chí còn chẳng chóc một miếng da.

    đến bây giờ cũng được hơn ba ngày rồi... tớ vẫn chưa nghe thấy động tĩnh gì."

    tôi ậm ừ. thực ra tôi không có gì ngạc nhiên, tôi đã chứng kiến đám nhện kia phá nát mấy tòa nhà cao chót vót mà chẳng tốn mấy sức lực. với kích thước khổng lồ của nó, vũ khí đương nhiên không thể địch nổi; nếu không tính đến vũ khí hạt nhân. nhưng tôi chắc là chính phủ sẽ không dám dùng thứ vũ khí chết người đó đâu, đúng là nó sẽ xử lí gọn ghẻ đám nhện; nhưng tiện thể, nó cũng san bằng cả đất nước này.

    đến khi đó, đại hàn dân quốc chắc chắn chỉ còn lại đống tro tàn.

    "jisoo này, về bố mẹ cậu..."

    [cont.]
     
    ━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
    jungkook


    "cậu nói gì chứ taehyung? bố mẹ tớ làm sao? hả? cậu nói đi."

    - tôi hét lớn, gần như không tin nổi vào tai mình.

    taehyung nắm chặt tay tôi, kéo tôi dựa vào vai cậu ấy.

    "tớ xin lỗi, sau khi cậu khỏe lại chúng ta sẽ cùng đi tìm gia đình cậu, được chứ? không sao..."

    "còn có tớ ở đây, nhất định sẽ ổn thôi."

    - taehyung xoa nhẹ đầu tôi.

    tôi không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. tôi khóc vì bất lực, vì chẳng biết làm gì trước tình cảnh này. tôi biết bây giờ dù có hét khan cả cổ cũng không giúp ích được gì. tôi là một đứa ích kỉ, tồi tệ, chỉ biết quan tâm bản thân mình mà không bỏ mặc bố mẹ. trong lúc tôi an toàn ở đây, tai qua nạn khỏi thì bố mẹ tôi lại mất tích giữa đống đổ nát.

    "jisoo này, cậu thay đồ rồi ra ngoài ăn tối, tớ muốn giới thiệu cho cậu vài người..."

    taehyung bảo tôi không cần phải lo lắng quá, nhưng tôi không cách nào làm được. bố mẹ của tôi còn chưa rõ còn sống hay chết, bây giờ bên ngoài lại nguy hiểm như thế. tôi không chắc họ có thoát được không...

    "jisoo..."

    "ừ?"

    "...đừng mở cửa sổ, có lẽ cậu không thích khung cảnh bên ngoài lúc này đâu."

    taehyung nói rồi bỏ ra ngoài. hình như cậu ấy đã sụt mất mấy kí, tôi có thể nhìn rõ bóng lưng của cậu ấy gầy gò và ốm hơn trước rất nhiều. có lẽ vì mấy ngày qua đã xảy ra nhiều chuyện lắm. nhưng tôi không hiểu ý cậu ấy nói là gì, bên ngoài kia còn có thứ gì kinh tởm hơn đám nhện kia sao?

    vốn bản tính tò mò, tôi mở hé cửa sổ, mùi máu tanh nồng xọc thẳng vào mũi làm tôi ho sặc sụa. theo phản xạ mà kéo sập cửa lại. mất vài phút sau tôi mới định thần lại được. nhưng lúc nãy vì quá hoảng sợ, tôi đã đóng cửa lại trước khi nhìn ra bên ngoài. thế nên tôi quyết định sẽ thử lần nữa; và đương nhiên sẽ bịt mũi lại cẩn thận để không phải hít phải cái mùi gớm ghiếc kia.

    hoang tàn

    và đổ nát

    hai từ duy nhất tôi có thể dùng để diễn tả cảnh tượng bên ngoài lúc này. taehyung nói đây là ngoại ô thành phố, thế có nghĩa là đám nhện đã đánh chén sạch sẽ cả seoul rộng lớn và chúng đã tản ra các nơi khác để tìm nguồn thức ăn mới. taehyung đưa tôi tới đây chắc hẳn là có lí do. tôi khịt mũi, mùi máu tanh nồng và bụi đất làm tôi sởn óc, thêm cái nắng chói chang bên ngoài khiến tôi gần như phát điên. lạy chúa, ước gì nó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ điên rồ mà thôi.

    ° ° °

    "jisoo, cậu ngồi đây đi."

    taehyung ra dấu bảo tôi ngồi vào ghế bên cạnh cậu ấy.

    tôi không trả lời, ngồi xuống cạnh cậu ấy. bây giờ tôi mới chú ý bàn ăn còn có nhiều người khác, hầu như tôi chưa thấy mặt họ bao giờ. tổng cộng là sáu người.

    "jisoo, đây là namjoon, jungkook, seokjin, lisa, chaeyoung và hoseok... mọi người đã gặp nhau lúc chạy trốn khỏi đám nhện."

    - taehyung vừa nói vừa chỉ tay vào từng người.

    "còn đây là kim jisoo, cậu ấy là bạn thân của tôi. từ giờ cậu ấy sẽ ở đây cùng chúng ta"

    tôi gật đầu chào mọi người. trái ngược với vẻ nghiêm trọng của taehyung, mọi người đối với tôi rất tốt, cũng rất thân thiết. chaeyoung và lisa cũng là hai đứa em dễ thương, chúng vui tính và giúp tôi rất nhiều. vì taehyung nói cậu ấy sẽ sửa sang lại phòng tôi nên tôi phải qua phòng chaeyoung và lisa ở một thời gian. hai đứa cũng không hề hà gì, còn dẫn tôi đi xung quanh nhà và kể rất nhiều thứ. namjoon, hoseok và seokjin có vẻ rất chững chạc và đáng tin tưởng. mọi người hỏi thăm sức khỏe của tôi và khuyên tôi đừng quá lo lắng. còn jungkook không nói lời nào suốt buổi ăn; có vẻ em ấy không thích tôi.

    "chaeyoung này, cậu jungkook...

    ừm cậu ấy có vẻ trầm tính nhỉ?"

    - tôi hỏi nhỏ chaeyoung.

    "không phải đâu chị, jungkook cũng không nói bất kì điều gì với mọi người. taehyung đã phát hiện ra cậu ấy đang bị đè dưới bức tường, người bị thương rất nặng; thế nên mọi người quyết định đem cậu ấy về đây chữa trị. nhưng ngoài tên tuổi trên đồng phục thì jungkook chưa từng nói gì về cậu ấy cả..."

    tôi à một tiếng. hình như tôi đã nghĩ quá nhiều rồi, jungkook không phải ghét tôi. suốt buổi ăn, tôi thấy cậu ta cứ cắm mặt vào chén cơm trên bàn, không bao giờ ngó lên nhìn mọi người. tôi có cảm giác jungkook có gì đó rất quen... cậu ta giống ai đó mà tôi đã từng gặp nhưng nhất thời tôi lại không thể nhớ được.

    khi tôi đang nằm trên giường cùng chaeyoung và lisa, có tiếng hét rất lớn.

    "CHẠY ĐI, NHANH LÊN...

    BỌN CHÚNG TỚI RỒI ㅡ CHÚNG SẼ GIẾT CHÚNG TA, CHÚNG TA..."

    "...chúng ta nhất định sẽ bị giết ㅡ haha sẽ bị giết thôi."

    tôi lao vội ra ngoài. dưới sàn là đống chén dĩa vỡ nát, tôi giật mình. tôi nhìn thấy trong mép tủ lạnh, jungkook đang vùi đầu vào gối, miệng cứ lẩm nhẩm lẩm nhẩm gì đó tôi không thể nghe rõ. mặt cậu ta tái mét, người run bần bật, mồ hôi vã ra đầy người, trông cậu ta như thể vừa gặp cái gì đáng sợ lắm. tôi định lại gần nhưng bất chợp bị cánh tay to lớn của ai đó ngăn lại.

    "taehyung?"

    "jisoo, cậu về phòng đi."

    taehyung nhìn chăm chăm vào jungkook, cậu ấy có vẻ rất giận dữ.

    "ở lại đi, không cần đi đâu hết."

    - namjoon tiến về phía tôi, đứng cạnh taehyung.

    "cô ấy sớm muộn gì cũng phải biết thôi..."

    "taehyung, cậu định giấu mình chuyện gì sao?"

    taehyung bỏ tay vào túi quần, không có vẻ muốn trả lời câu hỏi của tôi.

    "taehyung, nói thật cho mình biết."

    "...là chuyện của jungkook."

    [cont.]

    ° ° °

    mình viết trong 40 phút, chưa kịp check lỗi chính tả. nếu mọi người thấy đoạn nào sai sai thì nhắc mình nha. ♡
     
    ━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
    ẩn khuất


    "là chuyện của jungkook..."

    cuối cùng taehyung cũng trả lời, mặt vẫn không có chút biến động.

    ánh mắt lạnh lẽo của cậu khiến tôi có chút không quen. dù vậy, tôi vẫn có thể cảm nhận được, taehyung đang sợ, cậu ấy đang sợ hãi gì đó.

    "taehyung..."

    - tôi nhìn taehyung, đột nhiên muốn biết cậu ấy đang nghĩ gì.

    taehyung lặng người một chút, nét mặt dần dãn ra.

    "chaeyoung, gọi những người khác xuống...

    đem cậu ta về phòng đi."

    - cậu ấy thở một hơi dài rồi cất giọng.

    - "còn jisoo, vào phòng rồi nói chuyện."

    tôi ngồi bên cạnh taehyung, nhìn cậu một lúc lâu. tôi và cậu ấy chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau, không ai nói câu gì, nhưng tôi có thể nhìn thấy sự lo sợ trong mắt cậu. tôi không dám cất tiếng hỏi, taehyung cũng không nói gì. bỗng dưng khi ấy tôi lại muốn được thấu hiểu cậu ấy, được bên cạnh cậu ấy những lúc thế này. bản thân tôi cũng không tin tưởng jeon jungkook, nhất là sau việc khi nãy. chắc chắn cậu ta có gì đó không bình thường.

    "taehyung..."

    "ừ... jungkook...

    đúng như cậu thấy. cậu ta có vấn đề về tâm lí."

    tôi nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu.

    "hình như cậu ta đã chứng kiến thứ gì đó rất đáng sợ...

    đáng sợ đến mức khiến cậu ta thần trí điên loạn. tớ không chắc nữa jisoo, nhưng tên jeon jungkook rất có thể liên quan đến đám nhện gớm ghiếc ngoài kia... hoặc là những kẻ đã tạo ra chúng."

    - taehyung ngừng một lúc. tôi nín thở theo lời kể của cậu.

    - "lúc mọi người cứu cậu ta về đây, cứ cách một tuần cậu ta lại bị như hôm nay... ban đầu không ai nghi ngờ cậu ta, nhưng ít lâu sau, lisa phát hiện tường trong phòng của cậu ta toàn là những nét vẽ nghệch ngoạch...

    ở chính giữa là một con nhện rất lớn."

    "từ đó mọi người đều cảnh giac với jungkook. hôm qua, lisa đã tìm thấy một tờ danh thiếp trong túi quần cậu ta. nó ghi là jeon jungkook đến từ phòng thí nghiệm quận busan. namjoon đã dò tìm trên mạng nhưng không tìm thấy bất kì phòng thí nghiệm nào có tên như vậy. jeon jungkook thì luôn miệng nói rằng cậu ta không biết gì.

    đến bây giờ, mọi chuyện vẫn đang đi vào ngõ cụt..."

    đột nhiên, tôi cảm thấy choáng váng, có gì đó đang lướt qua trong đầu tôi ㅡ có ai đó đang hiện lên trong đầu tôi.

    ° ° °

    BÁO ĐỘNG ĐẶC BIỆT

    đấy là tên chương trình mà chính phủ cho phát sóng khắp nơi. tất cả các kênh đều chỉ phát duy nhất chương trình này, và đương nhiên là 24/7. mấy ngày gần đây, điện trong nhà chập chờn, sóng wifi cũng bị ngắt. tôi đoán là một thời gian ngắn nữa thôi, thế giới này sẽ bị diệt vong ㅡ hệt như cái cách mà thanos đã nói. chỉ cần một cái búng tay, vũ trụ này sẽ trở lại điểm bắt đầu. tôi không thể hình dung được tương lai sắp tới sẽ như thế nào. tính ra thì con người cũng biết nhìn xa trông rộng quá nhỉ? họ có thể sản xuất ra hàng tá những bộ phim đại loại như terminator, avengers,... và tìm cách giải cứu thế giới. nhưng hiện thực thì không. tôi đã từng hỏi tại sao đám chính phủ chết tiệt kia không đem một quả bom nguyên tử đến đây, thả một cái và bùm; mọi thứ sẽ được giải quyết hết. cho tới khi tôi nhận ra đó là một ý nghĩ điên rồ và ngu ngốc. thả bom đồng nghĩa với việc đất nước này cũng sẽ trở về là một đống đổ nát hệt như chiến tranh thế giới. thức ăn dự trữ vẫn còn nhiều, nhưng tôi biết, không có gì là vô hạn. mọi thứ rồi sẽ cạn kiệt, và chúng tôi sẽ chỉ có hai sự lựa chọn duy nhất. một là chết đói trong nhà và hai, chiến đấu với lũ nhện khổng lồ ngoài kia để giành lại sự sống.

    lũ nhện không mò đến vùng ngoại ô thành phố, tôi không rõ tại sao. dạo gần đây, tôi cảm thấy mình mù mịt về mọi thứ. taehyung đã đi đâu đó vào sáng hôm qua, không ai bảo tôi cần làm việc gì, cũng không ai có vẻ để ý đến tôi. tôi đến phòng namjoon và hỏi anh ta. anh ta không nói gì, làm dấu bảo tôi đi theo. namjoon dẫn tôi xuống tầng hầm, anh ta bảo là tôi cần được huấn luyện.

    căn tầng hầm không tối tăm và chật chội như tôi tưởng. súng ㅡ rất nhiều súng, có hàng tá loại khác nhau. namjoon lấy một khẩu súng ngắn, đưa cho tôi.

    "tôi đoán là cô không biết bắn súng." dĩ nhiên là anh ta đoán đúng rồi đấy.

    "tập bắn đi, chúng tôi không muốn phải dắt đi theo một người vô dụng."

    - anh ta ném cho tôi cái nhìn không mấy thiện cảm.

    "khoan đã... anh vừa nói đi đâu?"

    - tôi nhíu mày.

    "có vẻ taehyung vẫn chưa nói gì với cô..."

    - namjoon nhếch miệng.

    "thôi thì tôi sẽ thay cậu ta nói cho cô biết. ba ngày nữa, chúng tôi sẽ đi đến busan ㅡ tìm cái phòng thí nghiệm của thằng nhóc jungkook. cho cô biết thêm một tin, lũ nhện đã bắt đầu chuyển hướng đến busan và daegu. cho nên cô hãy lo học cách bảo vệ bản thân đi. ngoài trừ taehyung thì không ai giúp cô đâu."

    rốt cuộc thì điều tôi lo sợ nhất đã đến, sớm hơn kì vọng một chút. nhưng namjoon nói không sai, đi chiến đấu với lũ nhện khổng lồ ghê rợn ngoài kia mà không biết dùng vũ khí thì chẳng khác nào một tên ngốc cả. và đương nhiên tôi cũng không muốn trở thành một đứa vô tích sự. so với trên phim thì bắn súng khó hơn tôi tưởng. tôi cầm lấy cây súng namjoon đưa, bắn ba phát liền đều nằm ngoài vùng số 10. sau khi bắn sạch đạn trong nòng, tôi bỏ cuộc. tôi nghĩ mình cần thứ vũ khí khác. tôi với tay lấy thanh kiếm bên cạnh tủ, lướt nhìn một lần. nó sáng lóa, sắt nhọn, và gần như có thể đâm xuyên qua bất kì thứ gì.

    xoẹt

    tôi vung kiếm và chiếm đứt đôi tấm bia trước con mắt ngạc nhiên của namjoon. anh ta nhíu mày, và thôi nhìn tôi như kẻ vô dụng.

    tôi đoán là mình đã sẵn sàng rồi.

    [cont.]
     
    ━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
    manh mối


    ngày hôm sau, taehyung trở về.

    đài vệ tinh đã sập, đại hàn dân quốc đang chìm trong hỗn loạn. chỉ cần bước ra khỏi nhà, bạn sẽ thấy một đống hoang tàn và đổ nát, vụn thịt người vương vãi trên mặt đường và tiếng hét thất thanh ở đâu đó. lũ nhện đã đến đây được hơn một tuần, và tôi nghĩ chúng sớm muộn cũng sẽ chén sạch sẽ đất nước này thôi; đương nhiên là trừ khi nó không phát ngán với thịt người. nhiệt độ đang chạm mốc 50 và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. lisa nói với tôi, mọi người nghi ngờ nơi mà thằng bé jeon jungkook nhắc đến có dính líu đến cuộc đổ bộ của lũ nhện. vì thế mà mọi người quyết định tìm đến đó vào ngày tới.

    ở cùng với chaeyoung một thời gian, tôi nhận ra em ấy hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài có phần dịu dàng và yếu ớt của mình. chaeyoung sử dụng súng rất cừ, cũng thông thạo lập trình tin học ㅡ một đống dãy số 0101 mà tôi luôn phát sợ lúc còn ở đại học. kim namjoon chính là đầu não. anh ta có trí nhớ và chiến thuật rất đáng nể. lalisa và jung hoseok thì thiên về sức, tôi nghe nói họ từng là cặp bài trùng ở kì thi vô địch tiệt quyền đạo cấp quận. còn kim seokjin có vẻ khá ít nói và trầm tính. phải thừa nhận là seokjin có vẻ ngoài điển trai và tôi khá ấn tượng bởi điều đó.

    tôi vẫn đều đặn lui tới phòng tầng hầm để luyện tập. kim namjoon không đi cùng tôi nữa, anh ta nói tôi cứ tự nhiên, miễn sao không làm hư hại gì là được. mấy hôm nay mọi người đã bắt đầu chuẩn bị thức ăn, vũ khí, đạn dược và sắp xếp chúng gọn ghẽ vào ba lô. tôi cá là nó nặng ít nhất là vài chục kí. vì thời gian chuẩn bị gấp rút nên mọi người đều rất tập trung cho cuộc tìm kiếm này. ngôi nhà vẫn chìm vào im lặng cho đến khi tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của lisa.

    "JEON JUNGKOOK BIẾN MẤT RỒI."

    "cái gì chứ? jeon jungkook biến mất rồi?" thế quái nào mà cậu ta lại phải trốn đi, nhất là trong lúc nguy hiểm thế này.

    đúng là điều mọi người nghi ngờ đều có căn cứ; jeon jungkook đúng là kẻ có tật giật mình. nhưng cậu ta trốn đi cũng có nghĩa là đầu mối duy nhất của chúng tôi đã không còn, không có cậu ta chuyện tìm ra phòng thí nghiệm kia sẽ càng trở nên vô vọng. nghĩ về chuyện của jeon jungkook khiến đầu tôi đột nhiên ong ong cả lên. có gì đó lướt qua đầu tôi ㅡ mơ hồ và vụn vặt.

    "chết tiệt..."

    - namjoon đạp đổ cái ghế, nghiến chặt răng.

    mọi người đều tản ra xung quanh tìm jeon jungkook, ở phòng khách lúc này chỉ còn lại tôi, namjoon và taehyung. trái với vẻ bực bội của namjoon, taehyung lại im lặng một cách kì lạ. cậu không nói và cũng không có chút biểu cảm nào.

    "một tên ngu ngốc... bỏ đi lúc này chẳng khác nào nộp mạng cho lũ nhện ngoài kia."

    - kim namjoon cười mỉa mai.

    "không cần tìm cậu ta nữa, để rồi xem cậu ta sống sót được bao lâu."

    namjoon nói không sai, tôi cũng có suy nghĩ giống anh ta. giữa lựa chọn ở lại trong một căn nhà an toàn và chơi trốn tìm cũng lũ nhện, tôi cá là chẳng tên ngốc nào chọn ý thứ hai đâu.

    ° ° °

    hôm sau, chúng tôi bắt đầu cuộc tìm kiếm khi trời còn chập choạng sáng.

    vì từ đây đến busan phải mất ít nhất hai ngày nên chúng tôi đều thống nhất đặt vấn đề cẩn thận trên hết. chúng tôi đi đến khi mặt trời lên qua đỉnh núi và dừng chân ở một tòa nhà đổ nát. mọi thứ tan hoang theo đúng nghĩa đen; bên trong tòa nhà chỉ còn lại cát bụi và kính vỡ. tôi ngồi bệt xuống sàn, gỡ ba lô xuống và đưa tay xoa hai vai.

    đeo theo cái ba lô này khiến vai tôi gần như tê cứng, không còn chút cảm giác nào. chaeyoung và lisa cũng không có vẻ khá khẩm hơn.

    đi trong thời tiết 50 độ và thêm một cục tạ trên lưng không khác gì giết người cả. chaeyoung và hoseok chuyền cho mọi người một cái điện thoại ăng ten nhỏ dùng để liên lạc khi cần thiết. vì điện đã cúp nên họ nói chúng tôi chỉ nên dùng khi trường hợp thật sự khẩn cấp.

    "có tiếng động lạ hướng bên này."

    - kim namjoon nói rồi ra hiệu chúng tôi đi theo anh ta.

    chúng tôi lần theo những vết nhơ nhớp trên mặt đất, và đi tới một căn phòng tối tăm giăng đầy những mạng nhện. lạy chúa, sâu tít trong ngách của của căn phòng là một ổ trứng xanh to khủng khiếp. nó to hơn bất kì quả trứng nào tôi từng nhìn thấy trước đó. seokjin và namjoon lại gần trước, ra hiệu an toàn. chúng tôi tiến về phía ổ trứng, một quả bắt đầu nứt dần. tôi sỡ hãi hét lên.

    "chết tiệt, cô không thể ngậm miệng lại đúng lúc à?"

    - hoseok lườm tôi.

    "chúng ta nên giết hết đám nhện con này đi. không thể để số nhện này gia tăng được.

    đến lúc đó xem chừng..."

    khi lisa chưa kịp nói dứt, taehyung đã lên tiếng.

    "không được. một khi nhện cái phát hiện con của nó đã chết, chắc chắn sẽ đi lùng bắt chúng ta.

    để đống trứng ở đó và di chuyển đi ngay."

    "taehyung nói đúng đấy. nhanh lên trước khi nhện cái trở về. tôi không muốn lên dĩa sớm như vậy đâu..."

    - kim seokjin vác ba lô lên, nửa đùa nửa thật nói. rồi đột nhiên khựng lại, - " khoan đã, có tiếng bước chân đang tới... tìm chỗ nấp nhanh lên"

    chúng tôi nhanh chóng chia ra nhiều hướng và nấp vào đống gạch vỡ. tiếng bước chân ngày càng gần hơn, tôi có thể nghe rõ ràng chúng ㅡ không phải một, mà là rất nhiều. tôi đưa tay bịt chặt miệng, tim đập mạnh vì sợ hãi.

    "nhìn đi yoongi, ở đây có rất nhiều dấu chân còn mới... hình như ai đó vừa tới đây."

    [cont.]
     
    ━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
    tin tưởng


    "nhìn đi yoongi, ở đây có rất nhiều dấu chân còn mới... hình như ai đó vừa tới đây."

    tôi nấp sau đống gạch đổ nát, đột nhiên nghe được tiếng nói của ai đó. hình như là giọng của một cô gái trẻ. tôi hé nhìn qua những lỗ gạch nhỏ, nhìn thấy một cặp nam nữ đang tiến về phía tôi. tôi khẽ thở phào như trút được gánh nặng. dù sao thì ít nhất đó không phải là lũ nhện kinh tởm kia. tôi đứng dậy, rời khỏi chỗ nấp và tiến lại gần họ.

    "ừm... xin chào. hai người làm gì ở đây?

    như một phản xạ tự nhiên, hai người họ ngay lập tức quay người lại, tra tay vào khẩu súng vắt ngang hông và lên nòng.

    động tác thuần thục giống như một chiến binh thứ thiệt, ánh mặt họ trừng lên. tôi sợ thót tim, vội quơ tay phân bua rằng mình không phải là người xấu.

    bọn họ nhìn tôi từ trên xuống dưới, thấy tôi cầm theo một cây kiếm thì nhìn nhau rồi dần hạ súng xuống. cô gái lên tiếng:

    "nói, cô làm gì ở đây? có mục đích gì?"

    thú thật là tôi bị giọng nói của cô ta làm cho giật bắn mình. người con trai tóc trắng đứng bên cạnh cũng đằng đằng sát khí.

    "tôi cũng vài người bạn đang chạy trốn khỏi lũ nhện thì bị lạc vào đây."

    - tôi quyết định nói đại khái tình hình, không nói sự thật là chúng tôi đang đi tìm phòng thí nghiệm ở busan cho hai người họ. dù gì tôi cũng không biết họ là ai, ở đâu và có phải là người tốt hay không.

    ở thời điểm này, bất kì ai cũng có thể là kẻ thù. thế nên, quốc sách hàng đầu là im lặng.

    "chào, xin lỗi vì làm cô hoảng sợ. tôi là kim jennie, bên cạnh là min yoongi."

    - jennie bỏ tay khỏi súng, tiến đến bắt chuyện với tôi.

    "tôi là kim jisoo. những người khác đang nấp ở đằng kia."

    - tôi đáp cái bắt tay, ra dấu cho namjoon rằng mọi thứ an toàn.

    jennie có vẻ bất ngờ, nhưng nhanh chóng nhìn lướt qua tất cả chúng tôi.

    "không biết là chúng tôi có thể gia nhập chung với mọi người không?"

    lời đề nghị đột ngột của jennie khiến chúng tôi có chút do dự. namjoon đảo mắt về phía taehyung, ý là quyền quyết định thuộc về cậu ấy. ngược lại với vẻ ngạc nhiên của chúng tôi, taehyung vẫn rất điềm tĩnh.

    "lí do là gì?"

    - taehyung hỏi.

    "thật ra thì cách đây ít ngày, chúng tôi đã vô tình nhặt được thứ này ở phía đông trung tâm thương mại seoul."

    - jennie móc từ túi áo ra một ống tiêm cỡ lớn, bên trong có chứa một chất gì đó đặc sệt có màu lục.

    "mọi người nhìn xem cái này có quen không?"

    "nó giống như cái thứ dính trên mấy quả trứng kia khi nãy chúng ta nhìn thấy... là máu của con nhện."

    - chaeyoung lên tiếng.

    "không sai. dù không chắc chắn nhưng chúng tôi cũng nghĩ như vậy. vấn đề là làm sao mà máu của con nhện lại nằm trong cái ống tiêm này? trong khi cả súng cũng khó xuyên qua lớp da của nó..."

    "ý cô là có ai đó đã tiêm thứ này vào chúng trước khi chúng trở nên khổng lồ?"

    - namjoon nheo mắt, không hiểu rõ ý jennie nói.

    "chúng tôi đã thử tiêm một ít vào con chuột. kết quả là hai ngày sau, kích thước của nó đã tăng gấp 5 lần..."

    - trước khi tôi quên béng mất sự có mặt của yoongi thì anh ta đột ngột lên tiếng.

    tôi và những người khác nhìn nhau, mơ hồ hiểu ra ý của yoongi. jennie nói không sai, tôi đã từng thấy vài tên cảnh sát dùng súng bắn vào đám nhện. kết quả là chỉ có tiếng những viên đạn rơi lạch cạch xuống đất, và những tên cảnh sát trở thành món mồi ngon lành lấp đầy cái bụng không đáy của lũ nhện. nhưng chaeyoung từng nói với tôi rằng có một số loại súng xuyên qua được lớp da dày cọm đó, chỉ là nó rất hiếm và đắt tiền. khoan đã... jeon jungkook?

    đột nhiên trong đầu tôi hiện lên tên của cậu ta.

    ống tiêm và phòng thí nghiệm... hai thứ này chắc chắn có liên quan gì đó với nhau.

    namjoon và taehyung nhìn chúng tôi, tất cả đều gật đầu đồng ý, ngoại trừ seokjin và jung hoseok.

    "tốt thôi. chúng tôi không phản đối. nhưng chúng tôi đang có một vấn đề quan trọng cần tìm hiểu, hai người chỉ cần im lặng đi theo. còn nữa, tôi là kim namjoon, kế bên là kim taehyung. mọi chuyện luôn cần thông qua cậu ta...

    được rồi, bây giờ chúng ta cần lập tức ra khỏi chỗ này, nhanh lên nếu không muốn làm mồi cho lũ nhện."

    có một cái bóng chạy vụt qua đống gạch đổ nát. hình như tôi vừa nhìn thấy ai đó ㅡ jeon... jungkook?

    [cont.]

    ________

    heol, không phải là mình lười đâu. vì hồi tết mình dồn lực lấp "tết nhạt" và bây giờ là "giá như" nên quên béng fic này đi mất...
     
    ━✧• Blackbangtan ; 2025 •✧━
    nghi vấn


    thành thật thì jennie và yoongi cũng không tệ như tôi tưởng. hai người họ vừa mới đính ước hai tuần trước thì chuyện khốn khiếp này lại xảy ra.

    cả hai người họ đều thuộc tuýt người kiệm lời, nhưng jennie có vẻ thân thiện hơn một chút. suốt cả quãng đường chúng tôi thoát ra ngoài, anh chàng tóc trắng kia luôn im lìm, một lời cũng không hé môi. cả taehyung và namjoon đều không có ý kiến gì về hai người đồng đội mới này, nhưng hình như những người khác vẫn luôn cảnh giác họ. chúng tôi men theo một lối đi đổ nát, đầy vụn kính vỡ để ra ngoài. trời lúc này đã bắt đầu tối. lúc chúng tôi tiến đến gần cửa ra thì chaeyoung đột ngột dừng lại.

    "chaeyoung? có chuyện gì sao?"

    - seokjin quay đầu lại hỏi con bé.

    "... không... hình như đó là... jung kook?"

    - chaeyoung mặt mày tái mét, cánh tay run rẩy chỉ về phía cửa hàng tiện lợi hướng mười giờ.

    tất cả cùng nhìn về phía đó.

    jeon jungkook mặt bê bết máu đang nằm sóng soài dưới sàn, chân tay dường như không cử động được nữa. xung quanh cậu ta là đống gạch vỡ vụn, dưới sàn và trên người đều bê bết một chất đặc sệt màu xanh dương...

    màu xanh dương?

    máu?

    là máu của lũ nhện!

    đúng là nó rồi. nó giống hệt cái chất dính dính trên mấy quả trứng chúng tôi tìm được khi nãy. trong đầu tôi rất đột nhiên nhiên xuất hiện rất nhiều câu hỏi.

    đầu tiên là tại sao jeon jungkook lại xuất hiện ở chỗ này. hai tuần trước, cậu ta chạy trốn khỏi chúng tôi trong cơn hoảng loạn. quãng thời gian đó đủ để cậu ta chạy đến rìa phía tây hoặc thậm chí là ra khỏi đại hàn dân quốc. thế nhưng đột nhiên hôm nay jungkook lại xuất hiện ở chỗ chúng tôi; hệt như thể cậu ta đã theo dõi chúng tôi rất lâu rồi vậy. nhưng tôi cho rằng khả năng là vô cùng thấp. chúng tôi thường đi vào ban đêm, taehyung và namjoon thì lúc nào cũng luôn cảnh giác cao độ, tôi chắc chắn cậu ta không thể nào bám theo chúng tôi được. thứ hai là rốt cuộc lũ nhện đó muốn làm gì cậu ta. rõ ràng trên người jungkook dính đầy máu của chúng, nhưng tuyệt nhiên lại không có vết thương chí mạng nào. trên mặt cậu ta chỉ có đầy vết trầy xước. con nhện đó thậm chí còn không xơi tái cậu ta...

    "dừng lại, để tôi qua đó trước."

    - taehyung giơ tay chắn ngang người tôi rồi một mình tiến về phía jungkook.

    tôi nhìn qua bên cạnh, chợt thấy khóe mắt chaeyoung ươn ướt.

    có lẽ cảnh tượng trước mắt làm con bé nhất thời kinh hãi...

    taehyung nói jungkook chỉ bị ngất đi, không có gì nguy hiểm đến tính mạng. chúng tôi quyết định cứu sống cậu ta, một lần nữa. chúng tôi dựng lều tại sâu trong một khu vườn bỏ hoang. jeon jungkook được seokjin và hoseok đưa về một căn lều riêng rồi seokjin khử trùng vết thương cho cậu ta.

    thì ta kim seokjin là bác sĩ. thảo nào có lần tôi nhìn thấy một cái áo blouse trắng trong phòng anh ta.

    hôm nay tạm thời sẽ nghỉ chân ở đây. chúng tôi ăn tạm chút lương khô rồi họp lại ở căn lều của taehyung và namjoon. trái với suy nghĩ của tôi, yoongi cũng khá hòa đồng. anh ta và hoseok vừa đấu tay đôi một trận rồi trở thành bạn bè lúc nào không hay. thể lực anh ta có vẻ cũng không tồi.

    "tên phiền phức kia phải giải quyết thế nào đây?"

    - namjoon cau mày lại, giọng điệu vô cùng buồn bực.

    "tôi nghĩ jeon jungkook thật sự là một mối nguy hiểm tiềm ẩn... chúng ta cần cảnh giác cậu ta."

    - lisa nói.

    "tôi cũng đồng ý với lisa."

    - kim seokjin vẫn mặc áo blouse trắng, có vẻ anh ta vừa trở về từ lều của jungkook.

    suy nghĩ của lisa không phải không có căn cứ. nhưng tôi vẫn thấy cậu ta có lợi nhiều hơn có hại.

    "tôi nghĩ chúng ta nên giữ cậu ta lại. không thể gặp nạn không cứu được... hơn nữa, có thể cậu ta sẽ cho chúng ta biết chút thông tin gì đó."

    - tôi lên tiếng.

    cả jennie, chaeyoung, hoseok đều đồng tình với ý kiến của tôi.

    taehyung cũng gật nhẹ đầu.

    "tạm thời để cậu ta ở lại lều của hoseok. lúc cậu ta tỉnh lại chúng ta sẽ tra hỏi... cũng không còn sớm nữa. ngày mai 7 giờ chúng ta sẽ tiếp tục."

    mọi người đều lần lượt về lều, tôi chần chừ một chút rồi đứng dậy, đi về phía taehyung. cậu đang ngước nhìn bầu trời, hai tay bỏ vào túi quần. dáng người cậu hơi gầy, chiếc áo khoác màu xanh sẫm khiến cậu gần như hoà vào làm một với bầu trời đêm. hôm nay gió đột nhiên thổi mạnh. mái tóc taehyung phất phơ theo làn gió, để lộ khuôn mặt góc cạnh mà nghiêm trang. trong phút chốc, tôi thấy taehyung đã thay đổi rất nhiều. cậu không còn là một nam sinh lắm trò. kim taehyung của hiện tại sau khi mất đi cả gia đình, mất đi những người thương yêu đã trở thành một chàng trai rất chững chạc và trầm lắng.

    tôi cất tiếng gọi.

    taehyung xoay người lại, như thể cậu đã phát hiện tôi ở đằng sau rất lâu rồi vậy.

    tôi bước nhanh đến, nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

    tôi cảm giác cả cơ thể taehyung cứng đờ lại một lúc, trong ánh mắt có chút bất ngờ. một lúc sau, taehyung cất giọng hỏi tôi:

    "sao thế?"

    tôi không trả lời, vẫn cứ ôm chặt lấy cậu.

    nửa năm trước, khi chuyện quái quỷ này vẫn chưa diễn ra, tôi và taehyung đã cùng tham gia buổi tiệc chia tay một người bạn cùng lớp. hôm đấy taehyung uống mấy chai vodka, say đến độ không mở mắt ra nổi. trong lúc say, cậu ấy tựa vào vai tôi, thừa nhận là rất thích tôi.

    ****

    thật ra định là kinh dị, trinh thám không có couple hay tình cảm gì đâu. nhưng mà mmts vsoo là mình chết lên chết xuống cả tuần nay. dù bận nhưng vẫn mò lên để viết cho đôi trẻ nè 🙁((
     
    Back
    Top Dưới