Cập nhật mới

Khác Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]

Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]
Tiếng Chuông cuối cùng


Chiếc trực thăng từ từ đáp xuống cách mặt đất gần 30m thì Lisa nhảy ra ngoài, cỏ dại xung quanh vì gió lớn mà đồng loạt ngã rạp, Lisa khoác trên vai chiếc áo khoác dầy, lá cây đã vàng rồi, vài chiếc lá vàng rơi lả tả chao đảo như tiếc nuối cành mà chia lìa, vuốt lại mái tóc đang rối tung cô quay đầu nhìn xung quanh, mọi người vắng lặng không một bóng người, tiếng chuông nhà thờ văng vẳng xa xôi.

Ra hiệu cho họ rời đi, đúng như giao ước một mình cô sẽ đến gặp họ, nếu cô không trở về thì Jessica sẽ thay thế cô quyết định mọi thứ.

Lisa tựa lưng vào gốc cây già cỗi, lá vàng thỉnh thoảng rơi xuống đưa tay hứng một chiếc lá đang chao đảo, Lisa thở dài

- điều đáng sợ nhất cuối cùng cũng diễn ra...

Từ xa hai bóng người đang dần dần tiến tới gần cô, Lisa cố thu tầm mắt nhìn cho thật rõ gương mặt kia, đôi mắt cô mở to đầy kinh ngạc...

Là em!

- đại nhân Satan đến sớm hơn dự định nhỉ- Jin nhìn cô đầy mỉa mai, từ lâu hắn đã nghe danh cô nhưng chưa một lần được đối diện

- ngươi là ai?

Mau thả em ấy ra!

- thả?

Tại sao phải thả khi cô ta tự nguyện đi theo tôi cơ chứ- hắn nhún vai

- Lisa... cứu em!!!- em tỏ ra yếu đuối

Hắn ta chỉ muốn chửi thề với người đồng đội lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng này thật biết cách lợi dụng hắn mà.

Lisa tiến tới kéo em về phía mình, dùng thân thể che chắn cho em.

Một nụ cười nhếch mép trên gương mặt người phía sau mà cô không hề biết.

- haizzzz trước khi bắt đầu, tôi muốn nói cho cô vài chuyện mà có lẽ cô cần phải biết.

Chủ nhân không cho phép tôi làm hại cô, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ không làm gì...

Để xem, giao bản thiết kế hoả tinh ra đây- hắn chẳng cần vòng vo làm gì

- bản thiết kể...

Xem ra giấc mộng của ngươi cũng hơi cao rồi đấy...

Ta để chúng ở tất cả mọi nơi trên thế giới này, có giỏi thì đi tìm đi.

Dứt lời cô lao tới, nắm đấm lớn gần như chạm vào mặt hắn, Jin xoay người né tránh lùi lại một vài bước.

- chật...chật...chật...

Cô định ra tay thật sao, không cần vội như thế.

Tôi nghĩ có một chuyện cô muốn biết đó...

Kẻ đã gây ra cái chết của mẹ cô...

Kẻ thù lớn nhất của cô cũng đang ở đây...

Đoàng...

Tiếng chói tai từ khẩu súng ngắn vang lên phía sau cô.

Hắn ta ngã xuống với vết đạn ngay giữa trán, không một lời dự báo nào cả em ra tay nhanh và chuẩn xác đến mức khó tin, trên gương mặt vẫn chẳng có chút do dự nào.

Lisa quay lại nhìn họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào mình.

- Chaeyoung...

Em...

- nào...nào...nào...

Đừng gọi tao bằng cái giọng điệu buồn nôn đó được không.

- rốt cuộc cô là ai- Lisa không thể ngờ được, người này không phải là Chaeyoung của cô, là một người có gương mặt của em nhưng không phải em

- đoán xem?

Tao nghĩ là mày biết đó, đáng lẽ ra mày phải chết từ 10 năm trước cơ, nhưng ngày đó nếu không phải con mẹ mày đã chịu chết thay và cả đứa em gái ngu xuẩn của tao ngăn cản thì không có cái tên Satan rác rưởi như mày tồn tại đâu, tao nhổ

- Alice Park?

Clap clap clap

- bingo...

Tao có tràng vỗ tay cho mày.

Không cần phải nấp đâu, bước ra đây đi- Alice chĩa súng về phía một tảng đá lớn Nayeon nhún vai bước ra

- Nayeon?

Tại sao em cũng ở đây?

- kịch hay như thế này làm sao thiếu tôi được- nàng cười

- xin lỗi vì đã giết thằng em lắm mồm của cô

- không sao cả- Nayeon bước ngang qua xát hắn mà chẳng một chút biểu cảm.

- hai người....- Lisa không tin vào những gì mình đang thấy

- đừng nói chị đã quên rồi sau...

Đêm đó chẳng phải chị "cuồng nhiệt" lắm sau...- Nayeon cố ý nhấn mạnh câu nói đầy hám ý của mình

Đột nhiên tim em nhói đau...

Dù ý thức không phải của mình nhưng trái tim đó vẫn đang thổn thức vì cô, từng giây từng phút chưa bao giờ nguôi ngoai...

- cô nghĩ rằng điều đó sẽ khiến tôi đau lòng sao?

Tôi không phải Chaengie mà có thể dễ dàng bị người khác điều khiển cảm xúc

- Nayeon...

Tất cả là mưu kế của cô, ngay từ đầu cô đã biết tôi là ai, biết Chaeyoung là người như thế nào nhưng vẫn cố tiếp cận tôi, cô muốn gì ở tôi?- Lisa siết chặt bàn tay mình, cô bây giờ quá thất vọng về nàng.

- cũng không có gì, tôi chỉ muốn nếm thử mùi vị của Satan đại nhân xem như thế nào thôi, thật ra thì cũng không tệ chỉ là tôi không thể chấp nhận tại sao ngay cả khi say rượu làm loạn chị vẫn luôn miệng gọi tên Park Chaeyoung...

Tôi thua cô ta ở chỗ nào?- Nayeon ủy khuất hét lên

- Tất cả!- ngay từ đầu đem lòng yêu mến Lisa đã là sai, ngay từ đầu gặp gỡ cũng là sai, cố gắng sắp đặt tất cả mọi thứ cũng là sai....

Bởi vì nàng mãi mãi cũng không thể trở thành Chaeyoung.

Đột nhiên em đỗ gục xuống đất, súng trên tay cũng rơi ra, Lisa chẳng cần suy nghĩ gì chạy đến ôm em vào lòng

- Lisa, em xin lỗi...

Em thật sự xin lỗi, em không cố ý...

Khi em nhận thức được thì bà ấy đã không còn hơi thở nữa...

Em đã rất sợ...

Máu...xung quanh toàn là máu, Alice đã làm mọi thứ, bàn tay này đã vấy bẩn mùi máu tanh...

Em không biết phải đối diện như thế nào...em...em

- Chaeyoung...

Thật ra ngay từ đầu tôi đã biết được tất cả...

Nhưng tôi chọn tha thứ cho em...vì trái tim này nếu không có em cũng không còn ý nghĩa gì nữa!- Lisa ôm em vào lòng, cả hai không hề biết rằng khẩu súng đã rơi vào tay người khác.

Phập...

Lisa nhăn nhó ôm lấy bụng mình, máu thấm ướt cả bàn tay cô, em cầm lấy cán dao nhấn thật mạnh, Lisa đau đớn vẫn không buông em ra.

- Chaeyoung nếu...có...chết trong tay em, tôi vẫn...cam lòng

- đồ ngu- em đẩy mạnh cô ra, Lisa đau đớn ôm lấy lấy vết thương đang không ngừng rỉ máu.

- bản thiết kế hoả tinh ở đâu?- Nayeon dí súng vào thái dương em, nàng nhìn cô bị chính người mình yêu muốn giết chết cũng có chút đau lòng, nhưng có thứ nàng cần hơn cả Lisa.

- Nayeon!

Thả em ấy ra, tôi sẽ cho cô thứ cô muốn!

- được thôi!- nàng khống chế em ngồi xuống.
 
Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]
Hồi Kết!


Lisa đau đớn đứng dậy, một tay vẫn cố ôm lấy vết thương đang không ngừng rỉ máu, tiến đến gần em đưa tay kéo em về phía mình, gương mặt vì đau mà nhăn nhó, mồ hôi trên trán lấm tấm.

- nếu như cô hứa sẽ không làm hại em ấy, và không truy cùng giết tận mọi người...

Tôi sẽ đưa cô thứ mà cô muốn...

- được!

Xem như nể tình chúng ta, nghe chị lần này.

Lisa đưa ra một tờ giấy, bên trong là tất cả những địa điểm mà cô đã chia bản thiết kể ra, nàng cầm lấy nở một nụ cười hài lòng.

- tôi vẫn muốn biết...

Cô là ai?

Nayeon nhếch môi cười

- một góa phụ!

Chị còn nhớ CL chứ?

Người mà một năm trước đã quyết đấu với chị, là chồng tôi!

Nhưng người tôi hận không phải là chị mà là cô ta- nàng chỉa súng vào em- năm đó cô ta theo tên Jin chết tiệt kia quay về, CL vì cô ta mà lạnh nhạt với tôi, rồi cuối cùng chết trong tay cô ta.

Chỉ trong một phút chốc nhìn thấy chị ngã xuống, đáng lẽ ra người phải chết là chị...

Vậy hoá ra người hôm đó khoác lên người cô chiếc áo là em, là Alice hay Chaeyoung điều không còn quan trọng nữa...vì cả hai chỉ có một trái tim!

Và dù em có là ai cũng đã rất yêu Lisa.

- haizzzz đâu phải tại tôi, tại cô ta quá nhu nhược thôi...

Là tự cô ta muốn rời xa cô thôi, bây giờ lại trách tôi, và giờ thì người mà cô yêu một lần nữa cũng thuộc về tôi- em cảm thán- Im Nayeon cô mãi mãi là kẻ thua cuộc!

- người đó thật sự là em sao?- Lisa

- đúng vậy!

Không chỉ Chaeyoung mà cả Alice cũng đã yêu cô...

Một lần nữa!

Đoàng ....

- tao không thua bất kì ai cả, đồ khốn mày mới là kẻ đáng chết, còn đàn bà đê tiện- Nayeon kích động hét lên, súng trong tay vì thế mà cướp cò.

Trong giây phút đó, Lisa đã nở một nụ cười hiền lành, một nụ cười lấy lòng như ngày đầu tiên về chung một nhà với em.

Ôm chặt lấy em như thể đây sẽ là lần cuối cùng

- bất kể em là Alice Park hay Park Chaeyoung...

Tôi vậy muốn ở bên cạnh em!

Lisa đổ gục trong lòng em, đáng lẽ người phải ngả xuống là em mới đúng, nhưng trong giây phút cuối cùng cô vẫn muốn che chở cho em, dù em đã làm gì Lisa vẫn tha thứ

- Aaaaaaaaaaaa

Tiếng hét như xé nát bầu trời ra làm đôi, con ngươi đỏ rực như thiêu cháy tất cả mọi thứ trong tầm mắt, em tiến tới gần nàng đưa tay bốp lấy cổ họng, sức lực không biết từ đâu lại vô cùng mạnh như thể từng mảnh xương đang vỡ vụn ra.

- chết tiệt...

Chỉ có tao mới được làm hại nó, bất kể ai cũng không được động vào người của Alice này.

Chết đi!

Lưỡi dao sắc bén lướt qua cổ họng không để lại một chút máu, Nayeon ngã ra đất đôi mắt trợn ngược như thể cái chết bất ngờ đến mức bản thân nàng cũng không lường trước được.

Từng bước chân dẫm đạp lên những chiếc lá vàng nặng nề.

- tỉnh dậy đi, đừng làm bộ làm tịch nữa!

- haizzzz vẫn là không qua được mắt em

- em cái gì?

Có muốn kết quả như cô ta không?

- hì hì, bà xã đại nhân bình tĩnh...

Ui da người ta bị trúng đạn thật đó!

- chải nhiều máu như thế vẫn không chết...

Đúng là Satan có khác

- người của chúng ta đã tiêu diệt tất cả, một kẻ cũng không chạy thoát, Jisoo đã báo như thế

- nhưng làm sao chị biết được là em...?

- đôi mắt!

Người khác có thể không nhìn ra, nhưng người ở trong tim em làm sao có thể không thấu được tâm can em.

- ba hoa!

- đau...

Mau dìu chị, Jisoo sắp đến rồi!

Trễ thêm một chút nữa Satan cũng xuống chầu diêm vương đó!

Chiếc trực thăng đưa cả hai về đảo, sương mù dầy đặc bao phủ quanh hòn đảo như một thế giới mới, người người cuối đầu chào đón phu nhân Satan.

- ở đây cũng không tệ!

- Alice hay Chaeyoung đây?- Lisa toàn thân băng bó hỏi

- cũng chỉ là một!

- hì hì...

Dù là ai cũng phải ở bên cạnh chị!

Tình yêu chân thành rồi sẽ cảm hoá kể cả đó là ác ma!

Ngay từ lần đầu tiên gặp em, Lisa đã biết được tất cả mọi chuyện nhưng thay vì mang thù hận trong lòng, cô dùng trái tim mình để xoa dịu nỗi đau, dù là Alice Park hay Park Chaeyoung cũng chỉ là em...

Người duy nhất trong tim cô

- kể cả khi em có thể giết chị bất cứ lúc nào?

- mặc kệ...- Lisa ôm lấy em vào lòng, chiếm lấy đôi môi căng mọng mà cắn mút....

Bốp...

- ui da...

Em đối sử với người đang bị thương như thế sao?

- suýt nữa thì quên mất...

Đêm đó chị và cô ta đã làm gì

- hay để bây giờ chị làm lại, vì chị cũng không nhớ rõ...

Ưmmm~~~

- người bị thương...ừm... không ai...làm như thế...

Nhẹ một chút~~~

----

Hú hồn chưa, cái kết mà tui cũng giật mình đó.

Thật ra từ đầu kết không phải như thế này đâu, nhưng tui viết xong rồi lại xoá vì nó thực sự thảm quá!

Thôi thì xin lỗi Im Nayeon vì đã lấy cô ra làm bia đỡ đạn, nếu có kiếp sau tôi nguyện là chồng cô để chuộc tội...!
 
Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]
Ở một diễn biến khác


Lisa sau khi biết được em chính là người giết mẹ mình, nổi đau khổ trong cô không gì có thể xoa dịu được.

Tình yêu và cả thù hận đan xen nhau dày vò tâm can cô, dù đã cố gắng tìm kiếm một lý do để biện hộ cho em nhưng để đối diện với người đã khiến cô sống trong ác mộng suốt ngần ấy năm là điều quá khó khăn.

Bàn tay xoa xoa thái dương mình, trái tim và lý trí đang cố đối đầu với nhau.

Lisa nhìn thấu được vạn vật cô biết người phụ nữ đó không phải vô cớ mà tiếp cận mình, những nếu không giả vờ mắc bẫy thì làm sao bắt được cô ta.

Một con dao sắc nhọn cắm thẳng vào bức ảnh trên tường

- Im Nayeon ơi là Im Nayeon, cô tưởng nhiên không mà tôi được gọi là Satan hay sao?

Sau khi sắp xếp tất cả mọi thứ, Lisa lệnh Jisoo cùng hơn 100 sát thủ thuần thục nhất đánh thẳng vào căn cứ địch, một kẻ cũng không được sống sót.

Một rừng không thể có hai hổ, nàng muốn lật đổ thế lực tồn tại bao nhiêu năm qua là điều vô cùng phi lý.

Thay vì trực tiếp đối đầu với chính quyền thế giới Lisa cho người đánh chiếm các vùng "tự trị" lấy đó làm bàn đạp cũng như một lời răng những kẻ không biết điều.

Xong xuôi cô đến điểm hẹn, cũng không có gì là quá bất ngờ với sự xuất hiện của em, một cảm giác hơi nhói ở ngực trái khi em đã không còn là Chaeyoung của cô.

- tại sao lại là tôi?- Lisa chớp đôi mắt đượm buồn

- bởi vì không thể tồn tại hai con quỷ cùng một lúc!

Từ trước khi cô xuất hiện Chaengie vẫn chỉ là đứa em gái bé nhỏ, nhưng trái tim nó đã nói rằng nó yêu cô, và tình yêu đó cũng không thua kém gì cô đâu Lalisa...

Cô biết không, từ bé chúng tôi đã là một và bây giờ cũng thế sẽ không ai có thể xen vào chúng tôi.

- tôi không biết mình đã làm gì để khiến cô thù ghét như thế, gặp gỡ và yêu Chaeyoung cũng chỉ là sắp đặt của thượng đế!

- thượng đế?

Tôi khinh...

Tại sao ngay cả một lần nhìn thấy mặt trời tôi cũng không được phép, tại sao phải là tôi?

Tại sao cũng là đứa con mang trong bụng 9 tháng 10 ngày nhưng cuối cùng lựa chọn của họ lại là Chaeyoung?

Nếu cuộc sống đã bất công với tôi như thế thì hà cớ gì tôi phải nương tay- em cười nhạt

- Đã bao giờ cô thấu hiểu được nỗi khổ của Chaeyoung chưa?

Em ấy sống nhưng với danh nghĩa là cô!

Chẳng có người mẹ nào không đau khổ khi đánh mất đứa con của mình cả...

Nhưng nếu lúc đó bà ấy không lựa chọn kể cả cô mà Chaeyoung cũng không thể sống.

- mẹ?

Mẹ là cái gì nhỉ?

Giống như cách người phụ nữ đó bảo vệ cô sao?...

Lisa cô có muốn biết đến cuối cùng bà ta đã nói gì không?....

Bà ta còn không biết tôi sẽ làm gì cơ mà...

Tiếc là lúc đó tôi quá yếu để có thể tồn tại song song với Chaeyoung, nếu không đừng nói là bà ta...

Kể cả cô và tất cả những kẻ đã khiến tôi phải chết...đều phải trả giá

- Im đi, cô không có quyền được nhắc đến bà ấy- Lisa đột nhiên kích động

- chật...chật...chật...

Xem ra tình mẫu tử thiên liên thật đấy tiếc là tôi không cảm nhận được nó, mẹ cô và cả Chaeyoung nữa...à mà cũng nhờ vậy mà tôi mới có thể quay lại...

Nó vì lo cho đứa bé trong bụng mà ngừng uống thuốc, tôi phải cảm ơn cô vì đã góp phần giúp tôi một chút nhỉ- em cuối đầu tỏ vẻ biết ơn, trên gương mặt đầy mỉa mai.

- ...

- Lisa xuýt thì quên mất nhìn còn có một đứa con, nếu bây giờ Alice đang khống chế cơ thể em rất có thể đứa bé sẽ gặp nguy hiểm, Lisa không nghĩ được nhiều hơn ngoài cố gắng giữ em lại.

Lisa lao tới đưa tay bắt lấy bả vai em cô muốn khống chế cơ thể này nhưng lại sợ tổn thương em, em nhanh chóng xoay người né tránh như một người khác, nhanh nhẹn và ra tay vô cùng chuẩn xác, cơ thể yếu đuối này không còn là em nữa, rất khác nó mang một sức mạnh vô cùng khủng khiếp, Lisa không thể nương tay được nếu không dùng hết sức thì cho dù là bảo vệ em ngay cả cô cũng khó thoát khỏi.

- xin lỗi em Chaeyoung...

Để em chịu thiệt rồi...- cô nói

Cả hai lao vào nhau, động tác vô cùng tàn nhẫn nhắm đến tất cả những điểm yếu nhất mà tấn công, Lisa vừa né tránh vừa cố không đả thương em điều này thật sự rất khó.

Cơ thể dù có nhanh nhẹn đến mấy cũng không thể vừa bảo vệ mình vừa bảo vệ em được.

Nắm đấm thẳng vào mặt Lisa, cô đưa tay bắt lấy cánh tay em xoay người giữ chặt lấy cánh tay gần như chạm vào mặt mình, lực mạnh đến mức vài sợt tóc mái cô lay động.

Lisa không còn cách nào khác, cô tự nhủ đây không phải là em.

Alice xoay tròn dùng chân đạp mạnh vào bụng cô thoát khỏi cái khoá tay.

- chết đi....

Lisa lùi một bước lấy đà lao tới, trên gương mặt đầy đau khổ đưa tay bốp lấy cổ em, cô dùng sức khiến đối phương ngạt thở, gương mặt tái nhợt, dù động tác rất thuần thục và tàn nhẫn nhưng vì cơ thể em vốn không thường xuyên luyện tập nên sức mạnh không thể nào bằng cô.

Trong một chốc bàn tay gần như chạm vào cổ em, Lisa đột nhiên khựng lại cô không thể nào ra tay được, gương mặt xinh đẹp này khắc sâu đến mức dù cố tự nhủ không phải em vẫn không đành lòng ra tay!

Lisa nhắm nghiền mắt, bàn tay chạm đến cổ em nhưng không hề có một chút sức lực nào, cô cảm thấy ngực mình đau nhói giọt nước mắt cay xè chải dài theo sống mũi, miệng vẫn mỉm cười thật dịu dàng.

- Aaaaaaa...Lisa...Lisaaaaa

Em hét lên, phải là em, là Chaeyoung của cô tia lí trí cuối cùng đã không thể nhìn người mình yêu chết trong tay mình vực em dậy.

- Chae...young, là...em sao?

- Lisa...

Tại sao không phản khán...- em nức nở

- chị không đành tâm...tổn hại em...

Đột nhiên đôi mắt em sắt lạnh, bàn tay cầm cán dao rút ra một cách dứt khoát, máu từ vết thương tuông ra ồ ạt, Lisa khụy xuống ôm chặt lấy vết thương, gương mặt cô tái nhợt.

- đồ ngu xuẩn, đại nhân Satan gì chứ...

Cô tự cho mình tài giỏi, tự cao tự đại cái gì chứ cô lường trước được kết cục của cả thế giới, tại sao không lường trước kể cục của chính mình đi!

Lisa yếu ớt chống tay đứng lên, cô càng cử động vết thương càng chải ra nhiều máu hơn, nở một nụ cười thê lương

- vào thời khắc tôi gặp em, tôi đã biết trước kết cục này, chỉ tại thời điểm đó, tôi chọn... tha thứ cho em!

Sau đó Lisa ngã xuống trên môi vẫn nở một nụ cười mãn nguyện.

Thì ra, tất cả mọi người đều như vậy, cái tránh được là vận mệnh, không tránh được là chọn lựa.

Đột nhiên hàng nước mắt em chải dài trên gương mặt, em không rõ mình khóc vì điều gì nhưng nước mắt cứ thế mà tuông rơi, trái tim em đau đớn khi nhìn thấy người mình yêu ngã xuống.

Không khí xung quanh như cô đặt lại, ngột ngạc đến khó thở, em khụy gối hai tay xiết chặt lấy đầu hét lớn, tiếng hét như xé nát bầu trời xanh thẳm:

- KHÔNGGGGGG làm ơn hãy buông tha cho tôi!

Ôm lấy thân xác Lisa trong vòng tay, em lau đi giọt nước mắt còn đang ngưng đọng ở khóe mắt gương mặt vẫn giữ ý cười, nụ cười này có thể sẽ là nụ cười tươi nhất và đẹp nhất từ trước đến nay

- Lisa tỉnh lại đi...

Không có sự cho phép của em...

Chị không được bỏ rơi em

- Lisa à chúng ta còn phải chăm sóc cho tiểu Lili, chị còn phải giúp em quản lý công ty...

- trả lời em đi, đồ nói dối...

Chị hứa sẽ về với em mà...

Tỉnh lại đi dù chị có là ai em cũng sẽ theo chị, nếu chị muốn em cùng chị lang bạt khắp nơi cũng được

-....

Đừng bỏ em lại một mình được không

Nhưng tuyệt nhiên chẳng có một câu trả lời nào.

Lisa đã thất hứa!

- Em ghét chị - Chaeyoung lay mạnh cơ thể cô mà la hét- Nhưng em yêu chị nhiều hơn....

" Chaengie...

Đừng khóc nữa, em vẫn còn có chị"

Em ôm lấy đầu mình, giọng nói cứ văng vẳng trong tai em

- Tránh xa tôi ra...

Trả Lisa lại cho tôi, trả Lisa...lại đây- em nức nở

" Chaengie em còn có chị mà, chỉ có chị mới mãi mãi ở bên cạnh em...chỉ có chị thôi...

Chỉ có chị...mà thôi"

- Chết điiiii ....

đồ ác quỷ!!!

Cơn đau đánh thẳng vào đại não em, nhìn con dao đang cắm thẳng vào ngực mình, em không còn đủ hơi thở để kêu đau, Alice đã thật sự biến mất...mãi mãi

" Lisa em xin lỗi...

Ở địa ngục đợi em...

Không biết tiểu Lili có tha thứ cho em không, kiếp sau nó có muốn trở thành con của em nữa không...?

Lalisa em yêu chị..."

Jisoo cùng mọi người đến đã quá muộn, sau khi an táng cho cả hai Jisoo nhận ra một điều, có lẽ bản thân cậu nên trân trọng người trước mặt, vì đâu ai biết được chuyện ngày mai thế nào trong đầu cậu liền hiện ra hình bóng của Jennie Kim!

- âu cũng là số phận của họ đến cả khi trút hơi thở cuối cùng cả hai vẫn nắm chặt lấy tay nhau!- Jisoo mở lời an ủi mọi người

- Lisa...

Bây giờ thì em biết vì sao lúc đó chị vẫn chọn quay về bên cạnh Park Chaeyoung, hoá ra chị biết tất cả...- Jessica cười chua xót

Jennie nắm lấy bàn tay Jisoo, nàng trước đây vẫn cứ mãi vòng vo né tránh tình yêu của Jisoo, nhưng có lẽ bây giờ nàng nên dũng cảm đối mặt vì không ai biết trước được ngày mai...

----

Vậy là kết thúc hơn 80 chap của fic này, rất cảm ơn mọi người đã cố gắng "nuốt" vốn văn dỡ tệ của mình, mình viết vì đam mê thôi hí hí!

Hy vọng sẽ cùng mọi người đồng hành trong Fic mơi, sẽ là một fic ngắn thôi.

Rất cảm ơn các bạn💃💃💃
 
Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]
ngoại truyện (1)


Chaeyoung ngồi trên ghế lớn, xung quanh rất nhiều người đang khụy gối cuối đầu, hai bên có hai dải ghế bao gồm 8 cái, người ngồi trên ghế chẳng ai xa lạ.

Jessica tay mang nhẫn ngũ sắc, không kiên nhẫn mà lên tiếng

- Park Chaeyoung!

Cô nghĩ cô đủ tư cách ngồi ở ghế lớn này sao?

- A Lisa, cô ta quát em kìa.

Chị nói xem em có đủ tư cách ngồi ở đây không?- Chaeyoung trừng mắt nhìn cô

- hì hì, bà xã đại nhân tất nhiên là đủ rồi- Lisa cười lấy lòng với em sau đó cau mày nhìn Jessica

Mọi người được một phen hú vía, một đại nhân Satan cao cao tại thượng, người người phải khiếp sợ dù chỉ nghe tên đã khiến người ta đổ mồ hôi lạnh bây giờ lại vì người phụ nữ trước mặt mà khom lưng lấy lòng.

- Jessica, tôi nói em đó!

Cũng nên gọi Chaeyoung một tiếng chị dâu đi, tất cả mọi người cũng vậy!

" Satan phu nhân"- những người đang khụy gối đồng loạt lên tiếng, âm thanh vang dội cả căn phòng lớn.

Những người được phép đặt chân đến đây là những thành viên cấp cao của tổ chức, mỗi người bọn họ sẽ chia nhau quản lý một khu vực, bên trên sẽ là 8 vị vương giả, và người có quyền lực cao nhất ở đây là Satan.

Tất cả được Lisa sắp xếp một hệ thống nhất định, những địa ngục hành giả có mặt ở khắp nơi trên thế giới, có thể một ngày nào đó bạn sẽ gặp họ, điều này có nghĩa đây sẽ là người cuối cùng bạn nhìn thấy.

Chaeyoung ngồi trên ghế vương vô cùng thoải mái, Lisa đứng bên cạnh cười lấy lòng em, cảnh tượng này nếu nghe qua lời kể lại chắc chắn sẽ không một ai tin.

- Lisa này, chị có biết là không chỉ có Chaeyoung yêu chị...

Mà ngay cả Alice cũng đã yêu chị...!

Hãy tin em thêm một lần nữa...em cùng chị nửa đời sau phiêu bạt bốn phương, chúng ta và còn có tiểu Lili sẽ trở thành một gia đình bá đạo...

Lisa sau khi giải quyết xong tàn dư của Nayeon, SM cũng vì thế mà sụp đổ không một lý do sau đó dưới danh nghĩa Park thị cô thu mua lại SM.

Con đường thăng tiến của Park thị đương nhiên không ai có thể ngăn cản được rồi, dù là Kang thị hay bất kỳ tập đoàn lớn ở nước ngoài cũng phải cuối đầu trước em.

Chaeyoung cười đắt ý

- Lisa này...

Có phải kiếp trước chị nợ em đúng không, kiếp này chị phải trả cho em

- không!

Kiếp trước chị nợ em, kiếp này chị vẫn nợ em, đời đời kiếp kiếp vẫn muốn nợ em.

Chaeyoung ôm lấy Lisa, em không biết có kiếp trước hay không, cũng không biết có thể gặp nhau ở kiếp sau hay không, em chỉ biết kiếp này được làm gã cho Lisa, mang thai cho Lisa, ở bên cạnh Lisa đến răng long đầu bạc đã là một thành tựu to lớn.

- được gã cho Lisa là phước phần của em!

- được ở rể nhà em là thành công lớn nhất của tôi!

Cả hai sau khi giải quyết xong quyết định quay lại Đại Hàn, dù sau cũng biến mất một thời gian dài, Park thị dù vẫn hoạt động dưới sự lãnh đạo của em nhưng không thể để cái ghế chủ tịch này trống trãi mãi được.

Chaeyoung mang thai đến tháng thứ 5 thì bụng đã hơi nhô ra, mọi người ban đầu còn không nhận ra được đến tận bây giờ mới lũ lượt kéo đến chúc mừng em.

Lisa một mực bắt em phải ở nhà không cho em đến công ty nữa, thế là đích thân đại nhân phải chạy đến Park làm chủ tịch.

Jennie cũng đã đồng ý hẹn hò với Jisoo, cả hai dự định sau khi Chaeyoung sinh con sẽ kết hôn.

Lisa dù nói muốn rút khỏi thế giới ngầm nhưng vẫn không mấy đành lòng, Jessica cũng chẳng ngó ngàng đến cái ghế Vương đó, nó vẫn bỏ trống như thế bởi lẽ trên đời này chỉ có mỗi Lisa đủ tư cách ngồi trên đó...à không còn một người nữa phải nói là thừa tư cách ngồi lên, còn ai khác ngoài Park Chaeyoung.

- Lisa a, em đau chân

Lisa ngày làm chủ tịch La cao ngạo, đêm là ô sin cao cấp của Park Chaeyoung.

Em mới mang thai tháng thứ 5 mà đã hành Lisa người không ra người ma không ra ma, buổi sáng dù trang điểm đậm một chút cũng không che được quần thâm trên mắt.

Chaeyoung mang thai khó ở, đêm không ngủ được cứ trở mình làm cô chẳng tài nào ngon giấc, mà qua phòng khác ngủ thì sợ vợ con tủi thân

- Lisa nè, chị mà làm em buồn là con chúng ta cũng buồn đó, sau này sinh con ra mặt mày sẽ nhăn nhó khó chịu biết không.

Chaeyoung đăng ký lớp học cho sản phụ, nhưng vì buổi sáng không dậy sớm nổi nên là mỗi cuối tuần Lisa phải thay mặt em đến lớp rồi sau đó về thuật lại cho em.

Chaeyoung đột nhiên từ một tổng tài lạnh lùng biến thành một cô gái nhỏ, ấy vậy mà có một người chẳng than vãn lấy một lời nào ngược lại còn rất thích điều này.

- Chaeyoung em nghĩ xem, con của chúng ta sẽ giống ai?

Chaeyoung đang ngồi trên sofa nhàn nhã ăn trái cây, chân gác lên bàn cho Lisa xoa bóp thì ngẫm nghĩ một lúc rồi cười đắc ý

- giống Alice!

Lisa liền đen mặt, Alice này tính tình cổ quái, 10 phần thì hết 9 phần tàn nhẫn còn hơn cả mình và em cộng lại nhân hai, nếu như con của mình mang tính cách này chắc mình phải về đảo Hai Màu an hưởng tuổi già sớm hơn dự định quá.

- không được, tại sao không giống chị?

Nó là con của chị mà!

- vậy thì giống em, em mới là người mang nó trong bụng thì tất nhiên phải giống em thôi

Lisa gật gù

- vậy cũng tốt, chị hy vọng nó sẽ không hành hạ hay có ý định sát hại chị là được!
 
Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]
ngoại truyện (2)


- Lisa chị có nghĩ chúng ta nên kết hôn lại một lần nữa không?

- hả?

Chuyện này chị nghĩ cũng không cần thiết lắm

- sao lại không?

Cần chứ, Lisa chị xem ở nhà chúng ta cũng chẳng có tấm ảnh cưới nào, sau này con chào đời lỡ mai con hỏi em thì biết trả lời thế nào

- thì nói với nó là em bị ép cưới chị, không có cưới hỏi gì hết

Chaeyoung đen mặt, mà cũng phải thôi đây chính là ý nghĩ đầu tiên của em khi biết mình phải cưới một người mình còn chả quen biết, em còn không nghĩ sẽ ở bên cạnh chị lâu như vậy, đừng nói gì đến chuyện mang thai cho Lisa.

Ngay từ lần đầu gặp Lisa em chỉ có duy nhất một cảm xúc chán ghét, người gì vừa ngốc nghếch lại còn cà lơ phất phơ ai mà nghĩ được đây chính là người quyền lực nhất thế giới ngầm chứ.

- Lalisa chết tiệt, đứng lại đó...

Chaeyoung tay cầm chổi, tay ôm bụng bầu đuổi theo cô.

- Aaaaa

Lisa nghe tiếng hét thì dừng lại, cô cuống cuồng chạy đến chỗ em nào ngờ Chaeyoung chỉ đang giả vờ đau bụng.

Tay em nắm lấy vành tai Lisa ra sức vặn

- ui da...

Chaeyoung...

Tha cho chị, con chúng ta mà biết được em bạo hành chị như vậy thì ...

Sẽ mất mặt lắm đó

Chaeyoung bỏ ngoài tai lời cô nói, vẫn kiên trì nắm lấy tai cô, còn dùng chỗi đánh thật đau vào mông cô.

- em nói cho chị biết, bổn cô nương từ bi hỷ xả mới chấp nhận cưới chị đó, đừng ở đó mà lên mặt đấy là em còn chưa tính đến chuyện chị và Im Nayeon kia sảy ra quan hệ...

Chaeyoung nói đến đây thì gương mặt đột nhiên biến đổi, dù sao em cũng chỉ là một cô gái bình thường, em yêu Lisa và tất nhiên chỉ muốn Lisa chỉ là của một mình em làm sao đủ rộng lượng để chia sẻ cô với bất kỳ người phụ nữ khác.

Lisa làm sao mà không hiểu chút tâm tư này của em, liền ôm lấy em

- Chaeyoung nhìn chị này, chúng ta bỏ lại hết tất cả kí ức đó được không?

Ở bên cạnh chị...

Cùng chị bắt đầu lại tất cả mọi thứ...

Một lần nữa, cho dù là bất kỳ ai cũng không thể chia cắt chúng ta...

Chaeyoung đôi mắt rưng rưng nhìn cô, một giọt nước mắt rơi xuống liền bị Lisa lau lấy

- là chị sai...

Chị nguyện dùng cả đời này để sửa sai...

Chị yêu em, chỉ yêu một mình em, nếu như xóa kiếp sau chị chỉ muốn gặp và yêu một người duy nhất là em...

- đừng nói đến chuyện kiếp sau, kiếp này được gặp chị đã là đủ lắm rồi- Chaeyoung ôm lấy gương mặt đáng yêu cũng rất đáng ghét này mà hôn lên.

Lisa vậy mà âm thầm chuẩn bị lễ cưới, bụng Chaeyoung cũng đã lớn hơn nếu bây giờ không tranh thủ thì phải đợi đến khi con chào đời mới có thể tổ chức.

Lễ cưới diễn ra vô cùng long trọng, khách mời đặc biệt đông vô cùng, mà những gương mặt này lại vô cùng xa lạ với người bình thường, chỉ có Lisa mới biết được thân phận thật của họ

- đại ca, chúc mừng đại cả- Tóc Đỏ bây giờ đã là người đứng đầu hoàng gia Châu U nên có vài người quen mặt.

- cuối cùng cậu cũng chịu kế vị ông già cậu rồi à?

- cũng đành chịu thôi, ông ấy muốn được nghỉ ngơi rồi

Lisa đặt một đồng tiền vàng lên bàn, Tóc Đỏ tất nhiên hiểu được ý cô, người nhận được đồng tiền vàng là người sẽ được đặt chân lên đảo, xem như đây là quà mưng cậu nhậm chức vậy.

- e hèm...

Tôi cũng muốn tuyên bố một chút- Jisoo gương mặt hớn hở chỉnh chu lại quần áo đứng lên- Tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn- Jisoo vừa nói vừa nắm lấy bàn tay Jennie, nàng ngượng đến đỏ mặt

- tiểu tử, còn dám nói đợi đến khi Chaeyoung sinh xong mới tổ chức, xem ra cậu không nhịn được rồi hả

- làm gì có chứ, là Jennie nằng nặc đòi đó chứ

Jennie nghe đến đây thì đỏ bừng mặt, nàng đứng phắt dậy nhéo lấy tay cậu

- nói gì đó, Kim Jisoo hôm qua ai là người nài nỉ em đồng ý hả?

- Jennie... thả tai tôi ra, mọi người đang nhìn đó...

Tôi xin lỗi...ui da...oái...

Mọi người được một tràng cười sảng khoái, Jennie mèo con bây giờ đã hoá hổ rồi

Chaeyoung mang thai tháng thứ 8 thì Lisa đã tất bật chuẩn bị mọi thứ, nào là quần áo trẻ con, phòng riêng cho con khi lớn lên, tất nhiên bệnh viện cũng đã được đặt từ tháng trước.

- La tổng, nghe nói con cô sắp chào đời chúc mừng cô

- cảm ơn cậu, Lee thị dạo này thế nào?

- nhờ có sự đỡ đầu của Park thị, chúng tôi hướng phần phúc của ngài.

Lisa bây giờ đã là chủ tịch La, mặc dù cũng có vài lời ra tiếng vào nhưng cô cũng chẳng mấy để tâm, Park thị là công sức của ông nội em, Chaeyoung cũng đã đặc không ít tâm huyết vào nó cô không cần thiết phải nói với người khác về mình, chỉ cần Chaeyoung nhìn thấy cô là vì em mà ở lại là đủ rồi.

Buổi sáng đẹp trời, Lisa thay quần áo đi làm trước khi đi còn không quên hôn em một cái.

Vì Chaeyoung không thích ở bệnh viện mà ngày sinh thì cận kề rồi cô lại không yên tâm để em ở nhà một mình nên bảo Min-young đến tiện bề chăm sóc em.

Mà con bé Min-young cũng đang hẹn hò với thằng nhóc Suho nên là cậu chàng hầu như có mặt ở nhà 24/7.

Lisa đang chủ trì cuộc họp cổ đông, dù không mấy ưa gì Lisa nhưng mọi người không thể không công nhận tài lãnh đạo của cô.

Cuộc họp đang diễn ra thì tiếng điện thoại ai đó vàng lên, từ khi sắp đến ngày em sinh Lisa lúc nào cũng bật chuông vì sợ bỏ lỡ giây phút quan trọng

- Lisa chị đến bệnh viện đi, chị Chaeyoung sắp sinh rồi...

Tiếng Min-young gấp gáp trong điện thoại còn kèm theo tiếng la hét của em có cả tiếng chửi bới "Lalisa chết tiệt...

Chị đang ở đâu...

Aaaaa....

Đau quá..."

Lisa lập tức bật dậy chạy ra ngoài cửa

- Chủ tịch La... người định đi đâu...

- kết thúc cuộc họp, vợ tôi sinh rồi...

Cho dù trăm vạn cái Park thị cũng không bằng giây phút này...
 
Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]
ngoại truyện (3)


Mọi người nghĩ Satan đại nhân không phải là sắc lang sao?

Sai lầm quá!

Lisa chính xác là đại sắc lang, từ khi Chaeyoung mang thai đã phải chịu đựng bao nhiêu, tất cả là vì con.

Hôm nay đứa nhỏ này rốt cuộc cũng chịu rời khỏi em, cuối cùng ngày này cũng đã đến, Lisa mừng rỡ biết bao.

Cô phóng xe như bay đến bệnh viện, nơi đây sớm đã chật kín người bên ngoài, ba mẹ, ông nội, họ hàng ai ai cũng mong chờ đứa bé này.

Dù Park gia không biết rõ thân phận của Lisa nhưng qua những gì Lisa thể hiện cũng đủ để họ biết cô không phải chỉ là tên ở rể hèn mọn, tài nguyên của Lisa vô cùng lớn cộng thêm năng lực lãnh đạo tài tình đã khiến nhà họ Park không cần động tay tiền cũng tự chảy vào túi sài không hết, vậy thử hỏi họ còn mong đợi gì hơn nữa mà không niềm nở với cô, thậm chí mấy đứa em vợ ngày đầu còn xem cô như cái gai trong mắt bây giờ cũng ra sức mà nịnh bợ.

- Chaeyoung...

Em ấy đâu?- Lisa chạy ngay đến chỗ Min-young dò xét

- chị ấy được đưa vào trong rồi, hình như là khó sinh.- Min-young trán đầy mồ hôi, gặp được Lisa thì mừng rỡ vô cùng.

Lisa chạy ngay đến phòng viện trưởng, vì nhân vật đang nằm ở đây vô cùng quan trọng, ngay cả hội trường hội y học cũng phải đích thân đến

- tiểu sư phụ...

Bà xã của người khó sinh...

Đứa bé...

- mau chuẩn bị cho tôi, tôi sẽ đích thân mổ.

Những bác sĩ sản khoa hàng đầu cũng chỉ có thể là trợ phẫu cho Lisa, cô nhanh chóng thay quần áo đến phòng mổ.

Chaeyoung đau quằn quại trên giường, nhìn thấy cô liền quát lên

- Lalisa Manoban...

Aaaaaa...

Chị chết chắc...

Lisa nuốt khan, mỗi ngày cô đều trấn an em rằng sinh con sẽ không đau lắm đâu, nhưng bây giờ em đau như sắp chết đến nơi đây này

- tiểu bảo bối, sẽ nhanh thôi

Lisa mặt kệ em đang bấu lấy cánh tay mình mà nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán em, hành động vừa ôn nhu vừa nuông chiều này phần nào xoa dịu cơn đau của em.

Đứa trẻ này quả thật là con của Lisa không lệch đi đâu được, chỉ riêng việc nó chào đời thôi đã hành hạ không ít người, mấy vị bác sĩ lớn tuổi cũng chỉ dám đứng bên cạnh chậm mồ hôi cho Lisa

- bảo bối...

Dùng sức một chút...

Aaaaa

Chaeyoung hét lên, đã hơn nửa giờ đồng hồ vẫn chưa đưa được đứa bé ra ngoài.

Chaeyoung bắt đầu có dấu hiệu xuất huyết, em không còn đủ sức để la hét nữa.

- Lisa...con của chúng ta...nhất định phải được chào đời...- Chaeyoung dùng chút sức tàn thều thào không thành chữ.

- Mổ gấp...gây mê

Lisa hét lên, những người xung quanh đang yên lặng vì tiếng hét của cô mà giật mình, cuống cuồng chạy việc.

- sản phụ có dấu hiệu xuất huyết

- đứa bé vỡ ối, nếu không nhanh lên sẽ nguy hiểm cho cả mẹ và con.

Lisa mồ hôi vã ra như tắm, dù kinh nghiệm có dày dặn đến mức nào nhưng đối với người đang nằm ở đây chắc hẳn sẽ có chút xao động.

Lisa cố hít một hơi lấy bình tĩnh, dao mổ sắc bén tì lên da thịt em...

Ánh đèn phòng sinh nhảy sang xanh, đã hơn ba tiếng đồng hồ trôi qua, những người bên ngoài cũng đã đợi chờ đến mệt mỏi.

Lisa sau khi thay quần áo liền vội vã chạy đến phòng hồi sức, cô đã tỉ mỉ khâu lại vết thương đẹp nhất có thể, Chaeyoung chắc chắn sẽ giết cô chết mất nếu dám để lại một vết sẹo trên người em.

Đứa trẻ sau khi được vệ sinh thì được đưa đến bên cạnh mẹ, Chaeyoung tỉnh dậy với cơn đau dữ dội, cả người em như vừa trải qua một chuyến du ngoạn xuống địa ngục.

- Chaeyoung em tỉnh rồi...

- con của chúng ta đâu?- Chaeyoung nhìn quanh chẳng thấy đứa bé nào, trong cơn mê man em cơ hồ nghe được giọng của vị bác sĩ "ngài phải lựa chọn giữa mẹ và con thôi" một cỗ đau nhói nơi ngực trái trực trào.

- em nghỉ ngơi chút đã, Chaeyoung em đã vất vả rồi

- Lisa nói cho em biết, tiểu Lili của chúng ta...có phải...- hai hàng nước mắt em chảy dài, bản thân vừa mới bước một chân vào quỷ môn quan cũng không bằng cảm giác đau đớn này

Cánh cửa phòng bệnh mở ra, vị hộ lý tay bế đứa bé bước vào

- sản phụ Park Chaeyoung, đứa bé nặng 3kg6 là con gái, chúc mừng cô

Chaeyoung lập tức ngưng khóc, đôi mắt tròn xoe nhìn đứa bé trên tay.

Phải đây chính là đứa con em mang thai 9 tháng 10 ngày, đứa bé mà em dành cả mạng sống để gìn giữ, đứa bé mang dòng máu Manoban.

Chaeyoung nước mắt lưng tròng, lần này không còn đau khổ nữa mà là cảm giác hạnh phúc tràn ngập khắp trái tim, loại hạnh phúc này khiến cơn đau thể xác như không còn chút gì.

- Chaeyoung...

Cảm ơn em- Lisa ôm em vào lòng vỗ về

- Lisa chị xem...đứa nhỏ này rất giống chị...

Đứa nhỏ trong vòng tay em, mặt mày nhăn nhó, cái mỏ lâu lâu lại chu chu vểnh lên, mắt thì nhắm nghiền...

Lisa nhăn mặt " giống chỗ nào?"

- chị đặt tên cho con chưa?

- Manoban Lalisé

Chaeyoung gật gù, cái tên này có hơi lạ một chút nhưng rất đẹp

- Chaeyoung...

Chị đã rất lo lắng, chị sợ sẽ mất em mãi mãi...

Nếu như thế đứa trẻ này chị cũng không cần

- đồ ngốc - Chaeyoung mĩm cười hạnh phúc

- lần sau không sinh con nữa, cả nhà ba người chúng ta là đủ rồi.

Oa oa oa

Tiếng khóc còn lớn hơn cả tiếng hét của Lisa, đứa nhỏ này từ lúc sinh ra đã khó khăn vất vả, sau này chắc chắn làm nên chuyện lớn, sẽ là người kế vị Satan vĩ đại ở tương lại.

Chaeyoung xuất viện sau ba ngày, Lisa cũng vì thế mà đi trễ về sớm, tranh thủ thời gian ở nhà chăm sóc vợ con.

Tiểu Lisé quấy khóc suốt này, phải có Lisa mới chịu nín, nhờ vậy mà Chaeyoung cũng xem như thảnh thơi một chút.

Không bao lâu sau thì Jisoo thông báo mình sắp lên chức!
 
Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]
ngoại truyện (4)


Lisa đi tới đi lui trước phòng sinh, bên trong vọng ra là tiếng la hét của em làm cô sốt ruột muốn xông vào trong

- Lisa chị làm gì vậy?- Min-young vội ngăn cản cô

- chị em hét to như thế tôi có thể ngồi yên sao?

Y bác sĩ cùng người nhà cố gắng lắm mới giữ cô lại được.

Oa oa oa

Âm thanh như chạm đến đáy lòng Lisa, tiếng khóc đầu đời của đứa bé khiến tâm can cô như thắt lại.

Ánh đèn phòng sinh chuyển sang xanh, bác sĩ phụ sản bước ra.

- chúc mừng ngài, là một cô công chúa

- Chaeyoung em ấy thế nào rồi?

Lisa ngó lơ lời chúc mừng của vị bác sĩ, bình thường thì người ta sẽ nôn nóng gặp được đứa bé, còn người này lại chẳng thèm quan tâm.

- sản phụ đã được đưa đến phòng hồi sức, người nhà có thể đến đó.

Lisa ba chân bốn cẳng chạy nhanh đến phòng hồi sức, Chaeyoung gương mặt xanh xao có lẽ em đã rất cố gắng.

- em đã làm tốt lắm, Chaeyoung chị yêu em!

Lisa ngồi xuống bên cạnh em, đưa tay vuốt ve gương mặt đặt lên trán em một nụ hôn.

- em cũng yêu Lisa- Chaeyoung thì thào

Cô y tá lớn tuổi dày dặn kinh nghiệm bế đứa bé đã được tắm rửa sạch sẽ vào bên trong.

Lisa tay chân thô lỗ, bàn tay cô đã vấy bao nhiêu máu không thể nói, giết bao nhiêu người không thể đếm, cô sợ mình sẽ vấy bẩn thiên thần nhỏ này, tay Lisa run run nhận lấy đứa bé.

Bé con gương mặt đỏ hỏn, hai má nó phúng phính, cái miệng anh đào nhỏ nhắn chu chu lên đòi sữa rất đáng yêu, Lisa khóc rồi...

Đứa bé này quá đổi đáng yêu, nó mang một loại ma lực khiến người khác không thể nào ghét bỏ.

Đôi bàn tay cầm súng cũng không một chút đắn đo, bây giờ lại ôm đứa nhỏ mà toát cả mồ hôi vì sợ sẽ làm con tổn thương.

Đặt con gái xuống bên cạnh em, như có một sợi dây gắn kết tình mẫu tử thiêng liêng đứa bé ngọ nguậy hai bàn tay bé xíu.

Chaeyoung nhìn đứa con mà chính em mang trong bụng bây giờ đang ngay bên cạnh em, đứa nhỏ mà trải qua bao nhiêu thứ khủng khiếp em vẫn một mực muốn bảo vệ đang chu mỏ đòi sữa.

Chaeyoung vẻ trên gương mặt bé con, từ đường nét, đôi mắt, cái mũi, cặp má phính lẫn đôi môi giống Lisa như đúc, thật phí công người ta đã mang nặng để đau mà.

Đứa nhỏ đưa bàn tay bé xíu nắm lấy ngón tay em mà đứa vào miệng mút, bé con đói rồi!

Thiếu nữ son sắt đang cho con ti sữa, còn một người nào đó nhìn theo thèm nhỏ dãi

" Bình sữa này là của ta, tạm thời cho ngươi mượn đấy!

Phải thật nhanh lớn còn trả lại cho ta"- Lisa nghĩ thầm

Chaeyoung nhìn gương mặt hầm hầm kia thì làm sao không biết được cô đang nghĩ gì, cũng gần năm kiêng cữ Lisa như muốn phát hỏa rồi, tội những người xung quanh lúc nào cũng có thể hứng chịu lửa giận của cô.

- Lisa chị đã đặt tên cho con chưa?- Chaeyoung lên tiếng kéo Lisa về với thực tại

- à ờ...

Chaeyoung...Lisa vậy đặt Liyoung đi, đúng rồi là Park Liyoung- Lisa vỗ tay đánh bốp

- Park?

Tại sao không phải họ Manoban?- em tròn mắt ngạc nhiên

- Chaeyoung nhìn chị này!

Họ Manoban sẽ không mang lại điều gì tốt cho con chúng ta đâu, kẻ thù của chị ở khắp mọi nơi vẫn là con mang họ em sẽ tốt hơn

Lisa trầm mặc nhìn đứa bé đang ti sữa mẹ, hai mắt nó lim dim mà lòng vừa mừng vừa lo.

Đứa nhỏ này sinh ra đã mang trong người dòng máu của ác quỷ

- chị chỉ muốn con gái chúng ta sau này sẽ là một người bình thường, một cuộc sống bình thường, điều mà chúng ta không làm được...

Chaeyoung ra hiệu cho cô đến ngồi cạnh mình, Lisa hôn lên trán em vuốt tóc vài sợi tóc rũ xuống che gương mặt thanh tú.

Nắm lấy tay em đặt lên một nụ hôn

- chị nhất định sẽ bảo vệ hai mẹ con em!

Chaeyoung nhìn cô đầy hạnh phúc rồi mĩm cười, đưa tay nắm lấy vành tai cô dùng sức vặn

- Lalisa Manoban, chị nghĩ con của em yếu đuối như vậy sao?

Em không thích nó chỉ có cuộc sống bình thường, em muốn nó phải như chị, không là hơn thế nữa.

Nó phải là người đứng trên mọi người mà nhìn xuống, cả đời chỉ cuối đầu với duy nhất một ngoại lệ.

Lisa nhìn em bật cười, đây chẳng phải là nói cô hay sao.

- không nhiều lời, Manoban Park Liyoung tiểu Satan!

Chaeyoung được cô chăm sóc rất kỹ, từ lúc em sinh Lisa ở nhà hẳn không đến công ty nữa.

Vì có nhiều sự thay đổi lớn trong đời ví như có thêm một thiên thần nhỏ cần được chăm sóc nên công ty giao lại hết cho Jisoo mà toàn tâm toàn ý ở nhà là "bố bỉm sữa"

Lại nói đến Jisoo, sau khi kết hôn cậu mở một nhà hàng lớn cho Jennie, chuyện ở thế giới ngầm cũng chẳng mấy khi để tâm đến, có lẽ khi người ta đã có người cần chịu trách nhiệm cũng trở nên an ổn hơn.

Cậu cũng giống như cô không thể rút chân khỏi nhưng cũng không thể liều mạng lao đầu vào những trận chiến tranh giành quyền lực nữa, cậu còn gia đình còn có Jennie.

BP vẫn hoạt động ngầm như thế, vẫn là thế lực mạnh nhất hiện nay nhưng không hiếu chiến như trước chỉ tập trung giữ lấy cán cân của thế giới, cô nghĩ thay vì lật đổ cả thế giới này chi bằng để nó hoạt động như lẽ dĩ nhiên nó phải có, thế giới sẽ vẫn như thế vẫn có những thứ mà không phải ai cũng biết được.

Đó là bóng tối, là nơi bao trùm phần còn lại, là bí mật vĩnh viễn không được công bố!

Jisoo đang yên đang lành phải quản lý công ty cho một người nào đó đang bận chăm sóc vợ con ở nhà

- chỉ mỗi đại ca có vợ thôi à?

Tôi cũng có mà- Jisoo hậm hực- có con thôi chứ gì, tưởng Kim Jisoo này không có sao, đợi đó tôi nhất định sẽ khiến con gái nhà mấy người trở thành con dâu nhà này!!!

Jisoo cười gian xảo...
 
Ở Bên Cạnh Chị [Chaelisa]
ngoại truyện (5)


Hai đứa nhỏ dung mạo xinh đẹp, khí thế hơn người bước đi trong một trung tâm thương mại lớn khiến ánh mắt người khác không thể khước từ mà nhìn theo, chợt đứa nhỏ gắt lên

- Liyoung chị đi nhanh một chút được không?

Manoban Park Liyoung, 18 tuổi đã phải thay bố mẹ quản lý tập đoàn, mang khí chất lạnh lùng nét điềm mà Lisa năm đó không có được.

Lisa rất tín nhiệm Liyoung, dù biết con còn nhỏ tuổi nhưng vẫn giao lại công ty cho con, còn bản thân yên ổn ở nhà chăm sóc Chaeyoung trở thành một "người đàn ông của gia đình", Thỉnh thoảng cô cùng về đảo Hai Màu cuộc sống yên bình như thế chẳng phải tốt hơn sao?

Lại nói về Jisoo, sau khi Chaeyoung sinh Liyoung cũng một mực muốn lên chức, nài nỉ Jennie sinh cho mình một đứa bé xinh đẹp trắng trẻo lại còn phải là một cường công khí thế ngút trời.

- Jennie a, có phải tiểu Liyoung rất đáng yêu không?

Chị nghĩ là con chúng ta cũng sẽ đáng yêu lắm đó...hay là...

- chị tự đi mà sinh, sinh đẻ đau lắm em không thích!- Jennie trực tiếp cắt ngang lời đề nghị còn chưa trọn vẹn

- đi mà Jennie...- Jisoo lại giở trò năn nỉ, cậu trưng ra bộ mặt đáng thương mà nhìn thôi nàng đã không nỡ từ chối.

Jisoo hớn hở hẳn ra, cậu ôm trong lòng giấc mộng sẽ khiến con gái nhà đó trở thành con dâu nhà này, nghĩ vậy thấy cậu đã cười không ngậm được mồm

Nhưng cuộc sống không giống như những gì người ta mơ tưởng, Jennie Kim hạ sinh một cô công chúa mũm mĩm đáng yêu rất giống cậu chỉ khác một nỗi lại là một cây đại thụ giống Jennie.

Liyoung được 3 tuổi thì "tiểu thụ" Jensoo chào đời.

- Kim Jensoo, em có thể chậm lại một chút không?

Tôi không đuổi kịp em!

- vậy thì đừng theo nữa!

- không!

Papa nói phải bắt em về bằng được.

- vậy là do Papa Lisa không phải do chị nguyện ý?

Liyoung không thèm trả lời mà bế xốc em lên đi thẳng

- chỉ có như thế này em mới không chạy mất!

Liyoung từ khi biết sự có mặt của em trên đời đã như một sự sắp đặt sẵn em chính là một phần trong cuộc sống của cô sau này.

Sự tồn tại này giống như một vòng tròn của số phận muốn trốn cũng không trốn được, cô là nguyện ý muốn nương theo.

- Liyoung

- Papa?

Hai người về rồi à

- cũng vừa về đến không lâu, mẹ con sang thăm dì Jennie rồi, con và con bé nhà đó thế nào rồi?

Lisa của tuổi 40 mang nét đẹp phong trần hơn trước, tính tình cũng điềm đạm hơn, âm giọng trầm ổn cất lên có thể khiến những cô gái tuổi đôi mươi mê hoặc.

Chaeyoung thì như lão hóa ngược, em càng ngày càng xinh đẹp khổ thân đường đường là Satan đại nhân ngày nào xưng bá xưng hùng bây giờ phải lẽo đẽo theo giữ vợ như giữ vàng.

- con với " bà chằn" đó thì có gì để nói- Liyoung chột dạ phản bác

- vậy sao?

Ta tưởng con thích con bé chứ.

- làm...làm gì có, tất cả chỉ lại mọi người cứ cố ý ghép chúng con thành một đôi thôi.

- bọn ta đúng là muốn hai đứa đến với nhau thật, nhưng mọi người luôn tôn trọng quyết định của hai đứa.

Nếu con đã nhất quyết từ chối mà ta lại rất thích con bé, hay để ta bàn lại với Chaeyoung nhận con bé làm con nuôi, nếu đã không thể làm con dâu thì thôi là con nuôi cũng được rồi tìm người tốt mà giới thiệu cho nó.

Lisa cố ý nhấn mạnh câu cuối cốt để Liyoung nghe thấy, cô thừa biết đứa con cứng đầu nhà mình thích người ta nhưng không thừa nhận...

Bản tính này chắc thừa kế từ Chaeyoung rồi.

- Jensoo a

- bác gái, hai người đi du lịch về rồi ạ?

Mẹ con ở bên trong ạ

Jensoo lễ phép mở cửa mời Chaeyoung vào, Jennie đang ngồi nhàn nhã ăn trái cây xem tivi thấy cô bạn thân thì cười tít mắt, hai người phụ nữ này gặp nhau thì thôi khỏi phải bàn không là đi mua sắm thì ngồi lê đôi mách cũng mất cả ngày.

Nhưng biết phải làm sao đây khi chồng người ta không là Satan đại nhân thì cũng là người vừa giàu vừa đẹp, tiền có sài cả đời cũng không hết lại còn được yêu chiều hết mực vậy thì có việc nặng nhọc gì mà họ phải động tay đến?

- Jennie này tớ định cho Liyoung nhà tớ sang Pháp du học, chắc phải mất 3 năm lận-.

Chaeyoung nháy mắt với Jennie còn cố ý nói lớn tiếng.

- ờ ờ...

Chắc sang đấy nó cũng có bạn gái, mấy chốc mà cậu có con dâu- Jennie hưởng ứng nhiệt tình, nàng còn lạ gì đứa con gái nhà mình rõ là thích người ta nhưng lúc nào cũng làm khó, Liyoung nuông chiều từ bé đâm ra ỷ lại.

Đúng là Liyoung sáng Pháp thật, nhưng là đi công tác 3 ngày thế nào vào miệng mẹ lại trở thành đi du học 3 năm.

Đột nhiên hai người bận rộn kia lại một mực muốn đưa mình ra sân bay, cứ như thể bản thân mình đi mấy năm đã vậy còn ôm ấp quyến luyến từ biệt.

- Manoban Park Liyoung!

Ai cho chị đi?

Giọng nói dịu dàng đáng yêu như đang sư tử hống từ trong đám đông phát ra

- trả lời em, ai cho chị đi?

Không được sự cho phép của em chị không được đi!

Jensoo từ trong đám đông bước ra, em thở hồng hộc nắm chặt lấy va li to tướng của Liyoung

- hả?

Tại sao tôi phải xin phép em

- bởi vì em là vợ tương lai của chị!

- vậy thì sao?

Tôi đi công tác cũng phải xin phép em sao?

- đi công tác?

Không phải đi du học sao?

Jensoo ngạc nhiên nhìn 4 con người đang tủm tỉm cười, hại em thẹn đến đỏ mặt

- đồ dỡ hơi!

-...

- tại sao tôi có thể thích một người dỡ hơi như em nhỉ?

- chị vừa mắng em?

- tôi nói tôi thích em, và tất cả những gì em nghe được chỉ là dỡ hơi?

Liyoung sớm đã biết được kế hoạch của 4 người kia, những cô nghĩ nếu như cô không thật sự làm gì đó rất có thể chuyện đó sẽ thật sự sảy ra, cũng đến lúc nên nghiêm túc với em rồi.

- tôi đã sống 18 năm, lớn lên bên em 15 năm, tôi mất 3 năm để học ăn học nói học đi, mất 15 năm để học nhiều thứ khác và cả học yêu em và tôi hi vọng sẽ mất cả đời để ở bên cạnh em, nên là chỉ 3 ngày thôi sẽ không sao đâu chúng ta còn rất nhiều thời gian để học!

Lần đầu tiên sau ngần ấy năm cô nói một câu thật dài với em, người đã cùng em lớn em cùng em trải qua tuổi thơ và bây giờ muốn cùng em già đi!
 
Back
Top Bottom