Chương 0: Hai dòng sông chảy cùng nhau
"Con xin lỗi, thưa dì."
Giọng Phimphat nhỏ đi, gần như chìm nghỉm trong không gian xa hoa nhưng ngột ngạt của phòng ăn gia tộc Wachara.
"Giữ lời xin lỗi của con lại đi, Phat!"
Bà Phumi, người phụ nữ quyền lực đứng đầu gia tộc Wachara sau khi chồng qua đời, đặt mạnh chiếc nĩa bạc xuống đĩa sứ viền vàng, âm thanh khô khốc vang vọng.
"Quản lý yếu kém thế này, chẳng mấy mà khu nghỉ dưỡng của chúng ta phá sản!"
Ánh mắt sắc lạnh của bà quét qua đứa con trai thứ, người đang cúi đầu tránh né.
Không khí trong phòng ăn lớn đặc quánh lại, dù những chùm đèn pha lê lộng lẫy vẫn rải ánh sáng vàng ấm áp xuống chiếc bàn gỗ dài đánh bóng loáng, nơi bày biện vô số món ăn cầu kỳ tỏa hương thơm phức.
Nhưng mùi vị thượng hạng dường như không thể át đi sự căng thẳng đang bao trùm.
"Con nghe nói lần này một phần cũng do Watin Group đã giành mất khu đất đẹp mà dì muốn mua để mở rộng khu nghỉ dưỡng mới ở Hua Hin, đúng không ạ?"
Phimphat lí nhí, cố tìm một lý do giảm nhẹ.
"Hừ!
Tất cả là vì con chẳng có chút tài cán nào!"
Bà Phumi gằn giọng, sự thất vọng lộ rõ.
"Nếu con mà giỏi được một phần như anh con, Wat, thì giờ này ông Adisorn Watinwattana đã không cười vào mặt dì, bảo là nhà Wachara có đứa cháu trai vô dụng, đến quản lý công việc cũng không xong!"
Lời so sánh như một nhát dao xoáy sâu vào nỗi tự ti của Phimphat.
Anh cả Phimwat – người đang nắm quyền điều hành khách sạn chủ lực của tập đoàn Wachara tại Bangkok – luôn là hình mẫu hoàn hảo.
Với sự quyết đoán và nhạy bén thừa hưởng từ cha, Phimwat không chỉ duy trì hoạt động trơn tru mà còn khiến mẹ hoàn toàn tin tưởng giao phó trọng trách.
Còn Phimphat, dưới sự quản lý của cậu, tỷ lệ lấp đầy phòng ở khu nghỉ dưỡng ven biển ngày một giảm sút, quý nào cũng không đạt chỉ tiêu.
"Nhưng mà không công bằng khi chỉ trách mỗi Phat, thưa dì."
Giọng Meiy, vợ của Phimwat, nhẹ nhàng vang lên giữa bầu không khí nặng nề.
Cô ngồi thẳng lưng, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh.
"Dù Phat chưa xuất sắc như anh Wat, nhưng ít ra em ấy cũng cố gắng, không phải kiểu người chỉ ngồi yên hưởng thụ, tiêu tiền gia đình."
"Không ai hỏi ý kiến của cô đâu, Meiy!"
Lời quở trách lạnh lùng của bà Phumi như dội một gáo nước lạnh, khiến Meiy lập tức mím chặt môi, lặng lẽ cúi đầu nhìn xuống bát súp vi cá hảo hạng còn chưa động đến.
Cô chỉ muốn nói một lời công bằng, nhưng trong căn nhà chính nguy nga và đầy quy tắc này, ý kiến của một nàng dâu trưởng như cô cũng chẳng có mấy trọng lượng trước người mẹ chồng quyền lực.
Ở phía đối diện, Chollada vẫn giữ im lặng từ đầu đến cuối.
Cô cố thu mình lại trên chiếc ghế bọc nhung đỏ thẫm, đôi mắt hướng xuống mép khăn trải bàn lụa thêu hoa tinh xảo, như thể chỉ cần đủ nhỏ bé, đủ mờ nhạt, cô có thể tránh khỏi cơn bão sắp tới.
Nhưng cuối cùng, dù có cố gắng đến đâu, ánh mắt nghiêm khắc của bà Phumi cũng dừng lại ở cô.
"Nếu có gì con có thể giúp dì, giúp anh Wat hay anh Phat, con sẵn lòng đóng góp."
Chollada ngẩng đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng.
"Con là con gái, sao lại can dự vào chuyện quản lý?"
Giọng bà Phumi vang lên, sắc lạnh và dứt khoát, tiếng vọng khô khốc trong căn phòng rộng lớn.
Ánh mắt bà nhìn Chollada không hề có sự ấm áp dành cho cháu gái, mà chỉ có sự đánh giá và sắp đặt.
"Dì đã nói rồi, công việc kinh doanh không phải trách nhiệm của con."
"Nhưng năm nay con vừa tốt nghiệp đại học loại ưu, con muốn đi làm…"
Chollada cố gắng níu kéo hy vọng.
"Trách nhiệm của con là kết hôn với người chồng thích hợp mà dì chọn," bà Phumi ngắt lời, giọng không cho phép phản đối, "để hỗ trợ cho việc kinh doanh của gia đình thông qua liên minh.
Còn những công việc cần năng lực, cứ để các anh con lo.
Con mà xen vào chỉ tổ làm mọi thứ rối tung lên thôi!"
Bàn tay Chollada siết chặt dưới gấu khăn trải bàn.
Một cơn sóng nghẹn ứ dâng lên trong lồng ngực, đắng chát.
Cô là con gái của người chồng quá cố của bà Phumi với người vợ hai – một sự thật khiến địa vị của cô trong gia tộc Wachara vốn gốc Hoa và trọng nam khinh nữ này càng trở nên thấp kém.
Cô thậm chí còn không được phép mang họ Wachara, phải dùng họ Khunanon của mẹ.
Trong mắt mọi người, đặc biệt là bà Phumi, cuộc đời cô đã được định sẵn—như một con tốt thí trên bàn cờ lợi ích gia tộc, chỉ được phép đi theo con đường mà người khác đã vạch ra.
Chollada quyết định không tranh cãi nữa.
Cô biết sự phản kháng lúc này chỉ vô ích.
Cô cúi đầu, che giấu đi ánh nhìn tổn thương và cả tia phản kháng vừa lóe lên.
Cô đã học cách im lặng để tồn tại trong ngôi nhà này từ khi còn nhỏ, dưới sự dạy dỗ của mẹ.
……………………………………………..
"Mẹ..."
Chollada thả mình xuống chiếc ghế sofa bọc vải gấm màu kem trong căn nhà riêng của hai mẹ con – một không gian ấm cúng, trang nhã nhưng vẫn phảng phất bóng dáng kiểm soát của gia tộc Wachara qua những món đồ nội thất đắt tiền do bà Phumi "ban tặng".
"Con về rồi à, Lada?"
Mẹ cô, bà Mon, bước ra từ bếp với tách trà hoa cúc trên tay, gương mặt hiền hậu nhưng ẩn chứa nét lo âu thường trực.
"Con thật sự không hiểu, tại sao Chủ nhật nào mẹ cũng ép con phải ăn trưa ở nhà chính?"
Chollada tựa đầu vào thành ghế, đôi mắt đẹp khẽ khép hờ vì mệt mỏi.
Bữa cơm gia đình với cô chẳng khác nào một trận chiến cân não—nơi cô phải gắng gượng từng lời ăn tiếng nói, cẩn trọng từng cử chỉ, chỉ mong không vô tình châm ngòi cho sự không hài lòng của bà dì quyền lực.
"Đó là lệnh của dì con.
Con biết tính dì rồi đấy, cứ ngoan ngoãn làm theo đi cho yên cửa yên nhà."
Bà Mon thở dài, đặt tách trà xuống bàn.
"Mẹ luôn dặn con phải cư xử thật tốt, phải lễ phép với mọi người để nhận được sự yêu mến.
Nhưng trong căn nhà chính nguy nga đó," Chollada chua chát nói, "ngoài anh Phimphat ra, còn ai thực sự chào đón con đâu?"
"Con yêu, dì con đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều sau khi ba con mất."
Giọng bà Mon dịu lại, cố gắng xoa dịu con gái.
"Bà ấy lo cho việc học hành của con, đảm bảo cho mẹ con mình có cuộc sống đầy đủ, sung túc này.
Đừng làm bà ấy phiền lòng."
"Nếu con không nghe lời, mẹ cũng sẽ trách con là vô ơn, đúng không?"
Chollada hỏi, giọng có chút hờn dỗi.
Bà Mon im lặng, ánh mắt thoáng buồn.
"Con biết dì luôn muốn kiểm soát mọi thứ.
Chúng ta... chỉ có thể cố gắng thôi."
"Vâng...
Con sẽ cố gắng không làm gì trái ý dì."
Chollada đáp, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
Sống trong nhung lụa nhưng tâm hồn bị cầm tù, liệu có thể gọi là hạnh phúc?
Cô đã luôn chọn cách im lặng và ngoan ngoãn để mẹ không phải bận lòng, để tránh những cuộc tranh cãi vô ích.
Nhưng năm tháng trôi qua, sự im lặng ấy ngày càng trở nên khó khăn.
Càng trưởng thành, cô càng nhận ra sự bất công mình phải chịu đựng—đặc biệt là chuyện hôn nhân do dì sắp đặt như một nước cờ kinh doanh.
Cô không phải một quân cờ.
Cô có trí tuệ, có khát vọng.
Đây là lần đầu tiên trong đời, Chollada cảm thấy một quyết tâm mãnh liệt trỗi dậy.
Cô phải chống lại số phận mà người khác đã vẽ ra cho cô.
Dù có bị gán mác vô ơn, dù có bị xem là đứa cứng đầu đi chăng nữa… cô cũng nhất định sẽ đấu tranh.
……………………………………………..
Tiếng chuông cửa vang lên.
Bà Mon ra mở cửa, ngạc nhiên khi thấy Phimphat.
“Chào dì Mon.”
“Phimphat, con đến tìm Lada à?
Vào nhà đi con.”
“Con cần nói chuyện riêng với Lada một chút.”
Chollada đưa mắt nhìn người anh trai cùng cha khác mẹ khi anh ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc ghế sofa mây ngoài hiên nhà, nơi giàn hoa giấy tím hồng đang nở rộ dưới nắng chiều.
Hôm nay, trông Phimphat có vẻ bồn chồn và lo lắng khác thường, không còn vẻ cố tỏ ra bình tĩnh như ở nhà chính.
Thông thường, sau bữa trưa Chủ nhật, anh sẽ về lại Prachuap Khiri Khan ngay, nhưng lần này, anh lại đến tận đây.
Chắc chắn là chuyện quan trọng.
“Anh không có nhiều thời gian, nên anh sẽ vào thẳng vấn đề nhé.”
Giọng anh trầm xuống, ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng.
“Lúc nãy ở nhà chính, Lada có nói muốn giúp đỡ công việc.
Vậy em có muốn làm cùng anh ở Hua Hin không?”
Mắt Chollada sáng lên một tia hy vọng.
“Đương nhiên là có rồi!
Em rất sẵn lòng giúp đỡ!
Vậy anh định giao cho em vị trí gì?
Nếu cần, em có thể bắt đầu từ lễ tân.
Công việc nào cũng được, em không kén chọn đâu!”
Phimphat khẽ cười gượng, nhưng nét mặt anh vẫn không giãn ra.
Anh nhìn quanh như sợ có ai nghe thấy.
“Anh thực sự đang gặp khó khăn, Lada.
Dì gây áp lực rất lớn...
Vị trí nào cũng tùy vào năng lực của em, nhưng…”
Nụ cười trên môi Chollada hơi khựng lại trước vẻ ngập ngừng của anh.
“Ý anh là sao?
Anh muốn em thử nộp đơn xin việc à?”
“Không phải tại resort của nhà Wachara…”
Anh dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng hạ thấp gần như thì thầm, “…mà tại Watin Group.”
Cô sững sờ, tai như ù đi.
“Cái gì cơ?”
“Anh muốn em… tìm cách vào làm việc tại resort của đối thủ chúng ta.”
Chollada mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng.
Một cơn chấn động lặng lẽ lan tỏa trong lòng.
Anh Phimphat đang nói đùa sao?
Hay anh ấy thực sự nghiêm túc?
Muốn cô làm gián điệp?
Ý nghĩ đó khiến cô vừa sợ hãi vừa có chút phấn khích kỳ lạ.
Đây có thể là cơ hội cô tìm kiếm?
Giúp anh Phimphat chứng tỏ năng lực, khiến dì Phumi nhìn mình bằng con mắt khác, và quan trọng nhất, có lẽ đây là cách để cô trì hoãn hoặc thậm chí thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt...
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Cô nhìn ra giàn hoa giấy đang rung rinh trong gió chiều, cảm thấy tương lai của mình cũng mong manh và khó đoán như những cánh hoa kia.
……………………………………………..
Trong văn phòng sang trọng với bức tường kính lớn nhìn thẳng ra biển xanh ngắt của Hua Hin, Apo Watinwattana, người thừa kế lạnh lùng và tài năng của Tập đoàn Watin, đang xem xét báo cáo mới nhất trên màn hình máy tính khổ lớn.
Ánh nắng chiều vàng óng chiếu xiên qua cửa kính, nhưng dường như không thể làm tan đi vẻ nghiêm nghị, tập trung trên gương mặt thanh tú nhưng có phần xa cách của cô.
“Boss Lek, chúc mừng cô đã giành giải thưởng khu nghỉ dưỡng ven biển tốt nhất Thái Lan ba năm liên tiếp!”
Prim, cô trợ lý nhanh nhẹn, bước vào với nụ cười rạng rỡ.
“Cảm ơn, Prim.”
Apo đáp lại một cách ngắn gọn, mắt không rời khỏi những biểu đồ phức tạp trên màn hình, chẳng hề tỏ ra phấn khích trước danh hiệu danh giá vừa được ban giám khảo cấp châu Á trao tặng.
Giải thưởng này một lần nữa khẳng định vị thế thống trị của Watin Resort.
Một thành tựu đáng tự hào—nhưng với Apo, đó đơn giản là kết quả tất yếu của sự nỗ lực và chiến lược đúng đắn.
“Dạo này toàn chuyện tốt nhỉ?
Boss Lek không chỉ tiếp tục duy trì danh hiệu mà còn giành được mảnh đất vàng ở Hua Hin, dù có rất nhiều đối thủ nhăm nhe, kể cả nhà Wachara.
Vậy mà chẳng ai qua mặt được Tập đoàn Watin!
Đúng là đáng ăn mừng còn gì!”
Prim hào hứng nói.
“Tôi không có thời gian để ăn mừng.”
Apo trả lời, giọng điệu vẫn bình thản như đang đọc một bản báo cáo tài chính.
“Nhưng nếu muốn, chúng ta có thể quy đổi thành tích này thành tiền thưởng cuối năm cho mọi người.”
Ánh mắt Prim thoáng xịu xuống vì sự thực tế đến lạnh lùng của sếp, nhưng ngay sau đó lập tức bừng sáng khi nghe đến hai chữ “tiền thưởng.”
Làm việc dưới trướng Apo—người mà ngay cả gia đình cũng gọi là "cỗ máy làm việc không cảm xúc"— thực sự là một thử thách.
Nhịp độ làm việc khắc nghiệt và những yêu cầu cao đến hoàn hảo khiến nhiều người không trụ nổi.
Nhưng Prim đã quen, và Apo cũng biết cách giữ chân cô trợ lý tài năng và tận tụy này bằng sự công nhận và đãi ngộ xứng đáng.
“Cảm ơn sếp, Boss Lek!”
Prim vui vẻ đáp.
Trong kinh doanh, mọi thứ đều quy về lợi ích và hiệu quả.
Apo hiểu điều đó rõ hơn ai hết.
“À, còn một chuyện quan trọng cần thông báo với sếp.”
Prim chợt nhớ ra.
“Chuyện gì?”
Apo nhướng mày, cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình.
“Trợ lý của Chủ tịch Adisorn vừa gửi lời nhắn…
Tối nay, ông ấy mong sếp dành chút thời gian…”
“Bảo ông ấy tự lo lấy đi.”
Apo ngắt lời, không cần nghe hết câu.
“Sếp?”
Prim tròn mắt ngạc nhiên trước câu trả lời thẳng thừng.
“Cứ bảo ông ấy nguyên văn như vậy.
Nếu đó lại là một buổi xem mắt khác do ông ấy sắp xếp, thì bảo ông ấy tự mà đi.
Tôi không có thời gian để lãng phí vào mấy chuyện vô nghĩa này.”
Vẻ mặt Apo không chút cảm xúc, nhưng giọng nói có phần thiếu kiên nhẫn.
Prim tỏ ra thất vọng thấy rõ.
Nhưng nhiệm vụ này do chính Chủ tịch Adisorn, cha của Apo, giao phó, cô không thể dễ dàng bỏ cuộc.
“Nhưng mà… chị họ Kasama của sếp cũng vừa kết hôn với chị Thippapha cách đây vài tháng rồi, đúng không ạ?”
“Thì sao?”
Apo hỏi lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào trợ lý.
“Chẳng lẽ sếp không nghĩ đến việc cho mình một cơ hội để mở lòng với ai đó sao?
Nếu cứ mãi vùi đầu vào công việc thế này, sếp sẽ chẳng bao giờ gặp được người phù hợp đâu.
Hầu hết những người sếp tiếp xúc trong công việc đều đã có gia đình hoặc lớn hơn sếp rất nhiều.
Chủ tịch chỉ muốn tìm cho sếp một người có độ tuổi tương đương để làm quen thôi mà…”
Prim cố gắng thuyết phục.
Apo dừng lại, quay người đối diện với Prim, ánh mắt càng thêm lạnh.
“Prim, nghe cho rõ đây.”
“Vâng?
Sếp đổi ý rồi đúng không ạ?”
Prim vội hỏi, ánh mắt le lói hy vọng.
“Nếu còn tiếp tục nói về chủ đề này nữa, tiền thưởng cuối năm của cô sẽ bắt đầu giảm dần đấy.”
“…”
Prim lập tức im bặt, cúi đầu.
……………………………………………..
Đêm xuống, Apo đứng tựa vào lan can kính trên tầng thượng của khu nghỉ dưỡng, nhìn ra biển đêm lấp lánh ánh đèn từ những con thuyền đánh cá xa xa và ánh trăng bạc trải dài trên mặt nước.
Cô đang nói chuyện điện thoại với người chị họ Kasama.
"Hôm nay chắc ba lại gọi làm phiền chị về chuyện của em nữa, đúng không?"
Apo nói, giọng đều đều nhưng có chút mệt mỏi.
[Sao em biết?
Chị còn chưa nói gì mà.] Giọng Kasama vang lên từ đầu dây bên kia, có chút vui vẻ trêu chọc.
"Còn chuyện gì khác được nữa chứ?"
Apo thở dài.
"Dạo này, ba chỉ quan tâm đến mỗi chuyện đó, nhất là từ khi thấy chị kết hôn với chị Pa."
Sự kiên trì đến mức phiền phức của ông Adison về việc cô cần có một mối quan hệ khiến Apo đôi khi cảm thấy ngột ngạt.
Ông là người đứng đầu Tập đoàn Watin, luôn mong muốn các con mình có cuộc sống ổn định.
Nhưng kể từ khi Kasama tìm được hạnh phúc bên Thippapha, dường như toàn bộ sự quan tâm của ông chỉ còn xoay quanh chuyện tình cảm của Apo.
Ông thậm chí còn tuyên bố sẽ chấp nhận bất cứ điều gì, miễn là cô chịu mở lòng với ai đó.
Vấn đề là, Apo thậm chí còn chẳng biết "gu" của mình là gì.
Cô không giống cô em họ Wayo, một nữ cảnh sát cá tính, người luôn thể hiện rõ sự yêu thích phụ nữ xinh đẹp từ nhỏ.
Cũng không giống Kasama, người đã khiến cả gia tộc bất ngờ khi kết hôn với Thippapha.
Rồi có Achima, một người họ hàng khác, cũng chẳng mấy quan tâm đến yêu đương, nhưng ít nhất trông cô ấy không đến mức "vô cảm" như cách mọi người hay hình dung về Apo.
Còn Apo?
Từ trước đến nay, trái tim cô chưa từng rung động vì ai—ngoài công việc và những con số biết nói.
[Như cách em nói, đúng là ba đang rất lo lắng cho em.] Kasama nói, giọng thông cảm.
"Cứ kệ ba đi, chị Kas.
Tính ba cũng hay thay đổi lắm, chắc qua một thời gian nữa ông ấy sẽ lại chán thôi."
[Ông ấy chỉ muốn tốt cho em thôi, hy vọng em có thể tìm được một ai đó.]
"Nghe đã thấy phiền rồi."
Apo nhíu mày.
"Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh có ai đó xen vào lịch trình và cuộc sống riêng của mình, em đã thấy ngột ngạt rồi."
[Chị cũng không thể tưởng tượng nổi cảnh em yêu đương sẽ thế nào...] Kasama cười. [Nhưng phải công nhận là chị rất tò mò muốn thấy ai đó có thể khiến trái tim băng giá của em rung động.]
"Chắc phải hy vọng vào Lom thôi."
Apo bật cười nhạt, nhắc đến chú chó cưng của mình.
"Thôi, còn gì nữa không, chị gái yêu quý?
Nếu không thì em cúp máy đây, báo cáo còn đang chờ."
[Được rồi, cô chủ nhỏ bận rộn.
Giữ gìn sức khỏe nhé.]
Apo khẽ lắc đầu mỉm cười khi nghe người chị họ lại bắt đầu khoe về vợ mình với giọng đầy tự hào trước khi cúp máy.
Dù không quan tâm đến chuyện tình yêu, cô vẫn cảm thấy vui khi Kasama tìm được người phù hợp.
Nhưng khi nghĩ đến Thippapha, chị dâu họ của mình, cô lại bất giác nhớ đến đám cưới của họ vài tháng trước.
Hôm ấy, một cách tình cờ và đầy bối rối, Apo đã bắt được bó hoa cưới giữa tiếng reo hò thích thú của mọi người.
Chính Thippapha là người đã chỉ cho cô cách bảo quản hoa hồng, nhẹ nhàng khuyên cô nên ép một bông hoa đẹp nhất vào một cuốn sách dày để lưu giữ kỷ niệm.
Apo đã làm theo.
Những bông hoa khác trong bó cưới dần héo úa theo thời gian, rồi bị bỏ đi.
Chỉ còn lại một cánh hồng đỏ thẫm khô được ép phẳng phiu giữa trang giấy của cuốn sổ kế hoạch công việc dày cộp luôn ở trên bàn làm việc của cô.
Hoa hồng khô...
Giống như tình yêu đã phai tàn.
Hay là một tình yêu chưa từng có cơ hội nở rộ?
Apo khẽ chạm vào cuốn sổ, ánh mắt nhìn ra biển đêm xa xăm, thoáng một nét suy tư hiếm hoi.
……………………………………………..
Chollada ngã người xuống chiếc giường kingsize trải ga lụa trắng muốt, êm ái trong căn phòng suite sang trọng bậc nhất của Watin Resort, ánh mắt cô dán vào trần nhà thạch cao được thiết kế hình gợn sóng tinh xảo.
Bên cạnh, cô bạn thân Net đang thoải mái lướt điện thoại trên chiếc ghế bành đặt gần ban công, nơi có thể nhìn bao quát khu vườn nhiệt đới được cắt tỉa hoàn hảo và một phần bờ biển lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Tiếng nhạc jazz du dương từ sảnh lounge bên dưới vọng lại, một sự xa hoa và thanh bình tương phản hoàn toàn với kế hoạch táo bạo, thậm chí nguy hiểm, đang hình thành trong đầu Chollada.
Cô đến đây không phải để nghỉ dưỡng, mà là để thực hiện nhiệm vụ do anh Phimphat giao phó – tìm ra một kẽ hở, một điểm yếu của đối thủ, hoặc tốt hơn, tiếp cận người đứng đầu.
“Kế hoạch phàn nàn liên tục để làm mất uy tín resort chắc không khả thi đâu, Lada.”
Cô lẩm bẩm, nhớ lại ý tưởng ban đầu của mình.
“Đương nhiên rồi.”
Net đặt điện thoại xuống, chống tay nhìn cô bạn.
“Nếu cậu phàn nàn vô lý, cậu chỉ nhận lại sự phản bác từ quản lý thôi.
Mà phải công nhận, dịch vụ ở đây hoàn hảo đến mức khó tin.
Muốn tìm điểm trừ để chê còn khó hơn cả tìm lỗi chính tả trong bài luận của giáo sư khó tính nhất trường mình ấy.”
“Vậy phải thử kế hoạch khác.”
Chollada ngồi bật dậy, ánh mắt lóe lên quyết tâm.
Cô đã không còn đường lui.
Một lợi thế của cô là không ai trong giới kinh doanh biết cô là con gái của cố phó chủ tịch Wachara.
Cô chưa từng được công khai giới thiệu như một thành viên của gia tộc và luôn mang họ Khunanon của mẹ.
Vì vậy, việc trà trộn vào đây với tư cách một khách hàng thượng lưu không quá khó.
Nhưng điều khiến Chollada trăn trở là làm sao có thể tiếp cận sâu hơn vào nội bộ của Tập đoàn Watin, đặc biệt là mục tiêu chính – Apo Watinwattana – mà không bị phát hiện.
Net nhíu mày, giọng đầy hoài nghi.
“Nhưng sau khi nghe cậu kể lại cuộc nói chuyện với anh Phimphat, tớ vẫn không thấy có cách nào hợp lý để cậu xâm nhập vào hàng ngũ quản lý của họ cả.”
“Tớ đã tìm hiểu kỹ rồi.”
Chollada nở một nụ cười bí ẩn, với tay lấy chiếc máy tính bảng trên bàn.
“Tập đoàn Watin là của ông Adison Watinwattana, nhưng người thực sự điều hành khu nghỉ dưỡng này và nhiều mảng kinh doanh khác là con gái duy nhất của ông ấy—Apo Watinwattana.”
Cô mở một file thông tin đã thu thập được.
Cái tên đó như vang vọng trong đầu cô.
Apo Watinwattana… mục tiêu tối thượng.
“Ồ, thông tin này trên mạng cũng đầy mà.”
Net khoanh tay, vẻ mặt không mấy hứng thú.
“Sai rồi, tớ có thông tin chi tiết và thú vị hơn.”
Chollada nhếch môi, mắt ánh lên tia sắc bén khi lướt qua các mối quan hệ trong gia tộc Watinwattana.
“Apo là chị em họ với Kasama, người vừa kết hôn với Thippapha vài tháng trước.
Khi tớ tra cứu sâu hơn về họ Watinwattana, tớ tìm thấy một nữ cảnh sát tên là Wayo—cũng là em họ của Apo.
Tình cờ là, bạn của bạn tớ từng là người yêu cũ của cô cảnh sát Wayo đó, nên tớ có thêm vài thông tin khá hay ho.”
Net nhướn mày, bắt đầu tò mò.
"Thông tin gì?"
"Wayo công khai là người thích phụ nữ.
Kasama cũng đã kết hôn với một người phụ nữ."
Chollada dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Net, giọng nói đầy ẩn ý.
"Cậu hiểu ý tớ chứ?"
Net nhìn bạn mình chằm chằm, vẻ nghi ngờ trên mặt dần chuyển sang kinh ngạc tột độ.
“Không lẽ cậu định nói là...
Apo cũng thế?
Cậu chỉ đang suy đoán mò thôi đúng không?
Lỡ không đúng thì sao?
Chẳng có bằng chứng nào cả!”
Chollada cười nhạt, tắt máy tính bảng.
“Tớ không cần nó phải đúng một trăm phần trăm.
Chỉ cần có một phần trăm khả năng, một chút nghi vấn... tớ có thể biến nó thành lợi thế của mình.”
Căn phòng suite sang trọng bỗng rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng nhạc jazz khe khẽ từ bên ngoài vọng vào.
Net có cảm giác bất an khi nhìn vào ánh mắt quyết đoán của Chollada.
Cô biết bạn mình thông minh, xinh đẹp và luôn tính toán kỹ lưỡng, nhưng lần này, kế hoạch này quá mạo hiểm và dựa trên một phỏng đoán mong manh.
“Việc Apo có thể thích phụ nữ,” Chollada nói tiếp, giọng chắc nịch, “chính là điểm yếu tiềm năng và cũng là lợi thế lớn nhất của tớ.”
“Lada, cậu định làm gì?”
Net hỏi, giọng cô nhỏ hẳn đi, thoáng chút lo sợ thay cho bạn.
Chollada nghiêng đầu, một nụ cười đầy ẩn ý nhưng cũng không kém phần tự tin hiện trên đôi môi đỏ mọng.
Cô đứng dậy, xoay một vòng trước tấm gương lớn dát vàng trong phòng, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong bộ váy ngủ lụa mềm mại.
“Net, cậu nghĩ tớ có đủ hấp dẫn không?”
Net thở dài, cảm thấy bất lực trước sự tự tin đôi khi đến mức liều lĩnh của bạn mình.
“Trời ạ, tất nhiên là cậu đẹp rồi.
Chollada Khunanon mà lại.
Hồi đại học có cả tá anh chàng theo đuổi cậu còn gì.
Nhưng nó thì liên quan gì đến chuyện này?”
“Nếu kế hoạch của tớ là dùng chính bản thân mình,” Chollada quay lại, ánh mắt khóa chặt vào Net, “để tiếp cận Apo thì sao?”
Một sự căng thẳng vô hình bao trùm không khí.
Net im lặng, nhưng ánh mắt cô lộ rõ sự lo lắng và phản đối.
Cô không biết liệu Chollada có thực sự ý thức được mình đang dấn thân vào việc gì hay không.
Hay đây chỉ là một trò chơi nguy hiểm mà cô sẵn sàng lao vào mà không màng đến hậu quả chỉ để chứng tỏ bản thân và thoát khỏi sự sắp đặt của gia đình?
Nhưng Chollada không hề dao động.
Ánh mắt cô kiên định.
Cô đã quyết định rồi.
Cô sẽ quyến rũ Apo Watinwattana.
Bằng mọi giá.
……………………………………………..
"Cậu chắc chắn sẽ tìm được Apo ở đây chứ, Lada?
Hôm nay cậu đã ngồi ở sảnh lounge này gần hết buổi chiều rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng cô ấy xuất hiện..."
Net sốt ruột hỏi, nhìn quanh sảnh chờ sang trọng, nơi những vị khách thượng lưu đang thong thả thưởng thức trà chiều.
Cả hai đang ngồi trên những chiếc sofa bọc nỉ màu xanh biển êm ái, xung quanh là tiếng nói chuyện rì rầm đa quốc tịch và tiếng ly tách va chạm nhẹ nhàng.
Ánh đèn vàng dịu và hương tinh dầu sả chanh thoang thoảng tạo cảm giác thư giãn, nhưng không làm giảm đi sự căng thẳng chờ đợi của Chollada.
"Thực ra... tớ cũng không chắc lắm."
Chollada thừa nhận, khẽ nhấp ly nước ép dứa mát lạnh, cố che giấu sự sốt ruột của mình.
"Vậy mà cậu vẫn cứ ngồi đây chờ 'ôm cây đợi thỏ' à?
Không định làm gì khác sao?"
Net tỏ vẻ ngao ngán.
"Vì tớ chẳng nghĩ ra cách nào tốt hơn.
Apo là chủ khu nghỉ dưỡng này, sớm muộn gì cô ấy cũng phải đi kiểm tra hoặc họp hành ở đây."
Chollada đáp, dù chính cô cũng bắt đầu thấy kế hoạch này có phần bị động.
Nhưng cô tin vào trực giác của mình, và tin vào sự chuẩn bị kỹ lưỡng của bản thân.
Chollada luôn biết mình sở hữu một lợi thế đặc biệt—một vẻ đẹp kiêu sa, vừa thanh lịch vừa quyến rũ, có khả năng thu hút sự chú ý ngay lập tức.
Trước đây, nó đôi khi là phiền toái, nhưng lần này, cô quyết biến nó thành vũ khí lợi hại nhất.
"Vậy cậu sẽ làm gì tiếp theo nếu gặp được cô ấy?
Cậu đã có kế hoạch cụ thể chưa?"
Net hỏi, giọng vẫn đầy lo lắng.
"Tớ đã suy nghĩ kỹ rồi."
Chollada mỉm cười tự tin.
Hôm nay, cô đã dành hàng giờ để chuẩn bị.
Cô chọn một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong mềm mại và làn da trắng sứ.
Mái tóc dài đen nhánh được uốn lọn nhẹ nhàng, buông xõa trên bờ vai thon thả.
Lớp trang điểm được thực hiện tỉ mỉ bởi chuyên gia, nhấn vào đôi mắt to tròn long lanh và đôi môi đỏ mọng quyến rũ.
Từng chi tiết nhỏ, từ đôi hoa tai ngọc trai đến mùi nước hoa thanh mát, đều được chăm chút cẩn thận, để đảm bảo rằng Apo Watinwattana sẽ không thể phớt lờ sự hiện diện của cô giữa không gian sang trọng này.
Và dường như, sự kiên nhẫn của cô sắp được đền đáp.
Giữa dòng người qua lại trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng dẫn vào khu vực văn phòng điều hành, ánh mắt Chollada chợt bắt gặp một bóng dáng đang tiến lại gần từ phía quầy lễ tân.
Mái tóc tém cắt ngắn gọn gàng, bộ vest công sở màu xám tro vừa vặn tôn lên vóc dáng cao ráo, thanh lịch, dáng đi nhanh nhẹn và phong thái toát lên vẻ quyền lực, tự tin không thể nhầm lẫn.
Dù chưa từng gặp trực tiếp, nhưng qua những hình ảnh và thông tin ít ỏi cô thu thập được, Chollada gần như chắc chắn đó chính là Apo Watinwattana.
"Kia có phải Boss Lek không?"
Net thì thầm, cũng nhận ra người phụ nữ đó từ hình ảnh trên website của resort, cô kéo nhẹ tay áo Chollada, giọng có chút căng thẳng.
"Lada, nếu cậu đổi ý bây giờ vẫn còn kịp đấy.
Nhìn cô ấy có vẻ lạnh lùng và khó gần lắm.
Lỡ cô ấy phát hiện ra thì sao?"
Chollada nở một nụ cười đầy ẩn ý, đôi mắt ánh lên tia sáng quyết đoán, cô nhẹ nhàng gạt tay Net ra.
"Tin vào khả năng của tớ đi, Net."
Đôi mắt cô ánh lên sự kiên định không thể lay chuyển.
Một khi đã quyết tâm, Chollada không bao giờ lùi bước.
Cô không chỉ muốn giúp anh Phimphat tạo ra thành tích để dì Phumi có thể tự hào về người con trai thứ, mà hơn hết, cô muốn chứng minh giá trị của chính mình.
Nếu cô có thể đóng góp vào việc cải thiện tình hình kinh doanh của tập đoàn, có lẽ bà Phumi sẽ thay đổi suy nghĩ, nhìn nhận cô như một người có năng lực thực sự, chứ không phải chỉ là một cô gái xinh đẹp nhưng vô dụng, chỉ biết chờ đợi để kết hôn vì lợi ích gia tộc.
Tại sao Apo Watinwattana, cũng là một người phụ nữ, lại có thể trở thành một nhà điều hành tài ba, được kính trọng, còn cô – cũng mang trong mình dòng máu Wachara – lại bị coi thường và chỉ được định sẵn vai trò đứng sau lưng một người chồng?
Không!
Cô sẽ cho bà Phumi thấy rằng cô không hề thua kém bất cứ ai.
Cô phải làm mọi thứ để chứng minh điều đó.
Và bây giờ, cái bẫy đầu tiên đã được giăng sẵn trên hành lang rộng lớn này.
Chỉ còn chờ con mồi bước vào.
Chollada hít một hơi sâu, điều chỉnh lại tư thế và chuẩn bị hành động.
……………………………………………..
Trong khi đó, Apo vừa kết thúc việc xử lý một sự cố nhỏ liên quan đến việc đặt phòng của khách VIP tại quầy lễ tân bằng đá hoa cương trắng muốt.
“Tôi sẽ coi đây là sai lầm đầu tiên và cũng là cuối cùng của cô.
Đừng bao giờ để chuyện này xảy ra thêm một lần nào nữa.
Tập trung vào công việc đi.”
Giọng nói của cô lạnh lùng nhưng không gay gắt, đủ để khiến nữ nhân viên lễ tân trẻ tuổi hiểu rằng sai lầm này không được phép tái diễn.
"Vâng...
Cảm ơn cô, Boss Lek."
Nhân viên lễ tân lí nhí đáp, mặt tái đi vì sợ hãi và nhẹ nhõm.
"Ai lại giao cho một nhân viên mới chưa qua đào tạo kỹ lưỡng xử lý yêu cầu của khách VIP thế này?
Nếu quy trình làm việc cứ thế này, chúng ta đâu cần đến vị trí giám sát nữa?"
Apo quay sang khiển trách nhẹ nhàng nhưng nghiêm khắc vị Giám đốc bộ phận lễ tân đang đứng nghiêm trang bên cạnh, chờ đợi chỉ thị.
"Xin lỗi, Boss Lek.
Đó hoàn toàn là lỗi của tôi đã không giám sát chặt chẽ."
Vị giám đốc lập tức nhận trách nhiệm.
Apo khẽ thở ra, ánh mắt sắc bén lướt qua vị Giám đốc.
Một sai sót tưởng như đơn giản có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh và uy tín của khách sạn trong mắt khách hàng cao cấp.
Nếu không phải cô tình cờ đi ngang qua và kịp thời xử lý tình huống một cách chuyên nghiệp, có lẽ người khách quan trọng kia đã rời đi với một ấn tượng không thể tệ hơn.
“Tôi hy vọng chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa.
Rà soát lại quy trình và tăng cường đào tạo ngay lập tức.”
Cô chỉnh lại gọng kính, giọng nói dứt khoát.
Trong công việc, Apo luôn quyết đoán và đòi hỏi sự hoàn hảo.
Cô công nhận sự cố gắng, nhưng với những ai lơ là và thiếu chuyên nghiệp, sẽ không có cơ hội thứ ba.
"Boss Lek, đại diện của công ty tổ chức sự kiện ABC đã đến rồi ạ.
Họ đang chờ sếp ở phòng họp Sapphire."
Prim bước tới, nhỏ giọng nhắc nhở lịch trình tiếp theo.
"Tôi đến ngay."
Không chậm trễ một giây, Apo xoay người rời đi.
Dáng vẻ mạnh mẽ, phong thái tự tin, cô sải bước nhanh trên hành lang lát đá cẩm thạch sáng bóng dẫn đến khu phòng họp, tiếng giày cao gót đế mảnh gõ nhịp đều đặn, dứt khoát.
Tuy nhiên, vì tâm trí đang hoàn toàn tập trung vào cuộc họp sắp tới và lịch trình dày đặc phía sau, cô đã không để ý đến một người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc váy xanh ngọc bích đang di chuyển về phía mình từ một góc khuất gần đó – một người rõ ràng đã cố tình chọn đúng thời điểm và vị trí này để xuất hiện.
Rầm!
Cú va chạm bất ngờ xảy ra khá mạnh, khiến cả hai người hơi lảo đảo.
Apo thoáng loạng choạng, mất đi vẻ điềm tĩnh trong giây lát, nhưng cô nhanh chóng lấy lại thăng bằng nhờ phản xạ nhanh nhạy.
Ngay lập tức, một giọng nói mềm mại nhưng cố tình tỏ ra bực tức vang lên bên tai.
“Ôi!
Đi đứng kiểu gì vậy?
Vội vàng mà không thèm nhìn đường gì cả!”
Apo cau mày trong thoáng chốc, phản xạ tự nhiên khiến ánh mắt sắc lạnh của cô lướt nhanh qua người đối diện – một gương mặt xinh đẹp lạ lẫm đang khẽ nhăn lại vì đau, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia sáng khó đoán.
Chỉ trong một phần nghìn giây, Apo đã lấy lại sự bình tĩnh và thái độ chuyên nghiệp vốn có của mình.
“Xin lỗi, cô có sao không?”
Cô hỏi, giọng đều đều, lịch sự nhưng có phần xa cách.
Người phụ nữ trước mặt – Chollada – thoáng nhíu mày tỏ vẻ đau đớn hơn, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi Apo, dường như đang đánh giá phản ứng của cô.
“Chắc là… không sao…”
Chollada chậm rãi đáp, đôi môi hơi cong lên như đang cân nhắc điều gì đó.
Apo gật đầu nhẹ, coi như lời xác nhận, và định bước tiếp vì cuộc họp quan trọng đang chờ.
Nhưng giọng nói kia lại vang lên, lần này pha chút trách móc rõ ràng và cố ý kéo dài tình huống, ngăn bước chân cô lại.
"Khoan đã!
Cô định cứ thế mà đi sao?
Sau khi đã đâm sầm vào tôi như vậy?"
Chollada chỉ xuống sàn.
"Cô có thấy không, điện thoại của tôi rơi xuống sàn đá cứng này rồi này!
Màn hình có thể đã bị nứt vỡ bên trong rồi đấy.
Nếu cô cứ bỏ đi mà không chịu trách nhiệm, thì ai sẽ đền cho tôi đây?"
Apo thoáng nhíu mày lần nữa, sự thiếu kiên nhẫn bắt đầu len lỏi.
Cô liếc nhanh xuống chiếc điện thoại đời mới nhất đang nằm cách đó không xa trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Cú va chạm vừa rồi có thực sự đủ mạnh để làm hỏng nó không?
Hay đây chỉ là một cái cớ được dàn dựng vụng về?
Dù sao đi nữa, cô không có thời gian để đôi co về chuyện này.
Cuộc họp với đối tác quan trọng không thể trì hoãn.
Giữa không gian dường như ngưng lại, giọng nói bình tĩnh, có phần thờ ơ và thiếu kiên nhẫn của Apo vang lên, nhưng không phải hướng về Chollada, mà là về phía trợ lý của mình đang đứng ngay gần đó.
“Prim, xử lý việc này giúp tôi.”
Nói rồi, không cần đợi Prim trả lời, Apo lập tức quay người, tiếp tục sải bước nhanh về phía phòng họp, không hề ngoái đầu lại nhìn người phụ nữ xinh đẹp hay chiếc điện thoại nằm trên sàn, như thể sự việc vừa rồi chỉ là một hạt bụi không đáng bận tâm trên con đường công việc hối hả của cô.
……………………………………………..
Chollada đứng sững tại chỗ, dõi theo bóng dáng bộ vest xám tro đang vội vã khuất dần ở cuối hành lang, trái tim cô như thắt lại.
Cô ta cứ thế bỏ đi?
Như thể vụ va chạm và chiếc điện thoại rơi chỉ là một phiền phức nhỏ nhặt, không đáng để dừng lại dù chỉ một giây?
Một cảm giác khó chịu, bẽ bàng và cả chút tự ái bị tổn thương trào dâng mạnh mẽ trong lồng ngực Chollada.
Cú va chạm khi nãy đủ mạnh để cô cảm nhận rõ ràng, vậy mà đối phương chẳng thèm nhìn kỹ lấy một lần, không một chút áy náy, không một ý định dừng lại hỏi han thêm ngoài câu hỏi xã giao lấy lệ.
Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị.
Mọi thứ đều được tính toán để trở nên hoàn hảo—từ bộ váy lụa ôm sát tôn lên đường cong quyến rũ, mái tóc uốn lọn bồng bềnh đầy nữ tính, đến lớp trang điểm tinh tế làm nổi bật từng đường nét thanh tú trên gương mặt.
Cô không chỉ muốn gây ấn tượng mạnh mẽ, mà còn muốn trở thành tâm điểm chú ý trong mắt Apo ngay từ lần gặp đầu tiên.
Nhưng rốt cuộc, tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự thờ ơ tuyệt đối.
Không một ánh nhìn tò mò dò xét.
Không một giây phút nào dừng lại để đánh giá.
Hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Apo Watinwattana bị lay động hay thậm chí là để ý đến sự hiện diện của cô.
Lẽ ra, đây phải là khoảnh khắc của những tia lửa điện xẹt qua, một màn chạm trán định mệnh đầy "ngẫu nhiên".
Một sự khởi đầu đáng nhớ, dù là theo hướng tích cực hay tiêu cực.
Nhưng thực tế lại phũ phàng đến mức khiến Chollada phải cắn chặt môi để kìm nén nỗi thất vọng và sự bẽ bàng đang cuộn trào trong lòng, ngay giữa hành lang sang trọng nhưng giờ đây lại có vẻ lạnh lẽo và chế giễu này.
"Xin lỗi quý cô," giọng nói chuyên nghiệp nhưng lạnh lùng của Prim vang lên, kéo Chollada về thực tại.
"Về sự cố với chiếc điện thoại của cô, nếu cần sửa chữa hoặc thay thế, Boss Lek sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm chi phí.
Cô có thể liên lạc với tôi qua số này để báo giá chi tiết.
Đây là danh thiếp của tôi.
Xin phép cô, tôi phải đi ngay."
Prim đưa tấm danh thiếp cho Chollada rồi cũng nhanh chóng quay người rời đi theo hướng của Apo, không có lấy một chút cảm xúc thừa thãi nào trên gương mặt.
Chollada nhìn tấm danh thiếp trên tay mình mà chẳng buồn cầm chắc lấy nó.
Thay vào đó, ánh mắt cô vẫn dán chặt vào khoảng không nơi bóng lưng Apo vừa biến mất.
"Chollada, sao rồi?
Cậu có nói chuyện được gì không?"
Net vội vã bước tới từ chỗ ngồi ở lounge, giọng đầy lo lắng khi thấy vẻ mặt thất thần của bạn.
"Tại sao Apo lại vội vã đi như thế?"
Chollada khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười gượng gạo pha lẫn sự tức giận.
"Đừng gọi đó là nói chuyện.
Mình và cô ta còn chưa trao đổi đủ ba câu hoàn chỉnh."
Cô biết mình đẹp.
Cô đã từng khiến biết bao người đàn ông phải ngẩn ngơ, theo đuổi chỉ với một cái liếc mắt, một nụ cười hờ hững.
Cô đã quá quen với những ánh nhìn say mê, những lời khen ngợi không ngớt từ khi còn là thiếu nữ.
Thế mà, Apo Watinwattana thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn cô tử tế lấy một lần.
Như thể cô chỉ là không khí, là một vật cản đường không hơn không kém.
"Chẳng lẽ đến mức này tớ vẫn chưa đủ đẹp sao?"
Cô lẩm bẩm, giọng đầy ấm ức và hoài nghi chính bản thân mình lần đầu tiên trong đời.
"Cô ta không thèm nhìn tớ lấy một lần tử tế, Net à."
Net nhìn cô bạn thân đang sụp đổ tinh thần một lúc, rồi khẽ nhún vai, cố gắng đưa ra một lời giải thích hợp lý.
"Thì cậu đẹp thật đấy...
Nhưng có thể cậu không phải là gu của cô ấy thì sao?
Hoặc cũng có thể cô ấy thực sự chỉ quan tâm đến công việc mà thôi, như lời đồn ấy."
Lời nói nhẹ bẫng và thực tế ấy lại như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn đang sục sôi của Chollada.
Nhưng thay vì nản chí hay bỏ cuộc, sự thờ ơ của Apo lại như một mồi lửa, thổi bùng lên một ngọn lửa thách thức và hiếu thắng mạnh mẽ hơn bao giờ hết bên trong cô.
Cô không tin vào thất bại.
Cô không chấp nhận bị phớt lờ một cách dễ dàng như vậy.
Nếu không thể thu hút bằng vẻ đẹp tự nhiên, bằng sự quyến rũ vốn có… thì cô sẽ phải dùng đến chiến thuật.
Phải kiên nhẫn hơn, tinh vi hơn, và táo bạo hơn nữa.
Khóe môi Chollada từ từ cong lên, không còn là nụ cười gượng gạo mà là một nụ cười đầy tính toán.
Ánh mắt cô ánh lên tia ranh mãnh, chứa đầy quyết tâm sắt đá.
"Tôi sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy đâu, Apo Watinwattana.
Trò chơi này… mới chỉ bắt đầu thôi."