Ngôn Tình Nước Đổ Khó Hốt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,322,411
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9PaI6THqHdh_FkHCm0vPUCjCjYLdCkmiEggKmRjYd8g-vgzCBqZUI6QcXCsxRbY9HoMzFH9qnGOkbGOBgGu4xrprQc6ePDKlXANVujaRUTl700lFxUiQJ1YB_-xzvkkCCmw1oAv93ccheZkMj4Il4j=w215-h322-s-no

Nước Đổ Khó Hốt
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Khác, Đoản Văn, Hệ Thống
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Truyện Zhihu] - Nước đổ khó hốt
Tác giả: 枕氺
Chuyển ngữ: Ling Ling
Beta: Lục Hà Trì, Bạch Tử Vi
Thể loại: Hệ thống, ngược luyến
____________________

Tống Hồi phát hiện mình là người bị công lược*.

Hắn ép tôi tận mắt chứng kiến hắn đính hôn với người khác, trơ mắt nhìn tôi bị hệ thống* giật điện đau đến co quắp cả người, giữ tôi lại bên mình chỉ vì muốn phá hỏng kế hoạch công lược.

Nhưng hắn không biết, kết quả của hành động đó là…

Tôi sẽ bị hệ thống xóa đi ký ức, hoàn toàn quên mất hắn.
____________________

*Công lược là chinh phục trái tim nam chính để hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.

*Hệ thống là một thế lực siêu nhiên được lập trình để cung cấp cho con người những nhiệm vụ với phần thưởng là duy trì mạng sống, quay lại thế giới cũ, v.v...​
 
Nước Đổ Khó Hốt
Chương 1


1

Ngày thứ ba sau khi chiến tranh lạnh, Tống Hồi gửi thiệp đính hôn trong nhóm chat.

Chữ ký bên đằng gái không phải tên tôi.

Vừa đẩy cửa phòng tiệc ra, tôi vừa kiềm lòng không đặng, hỏi hệ thống: "Độ hảo cảm gần đây nhất là bao nhiêu?"

Âm thanh máy móc lạnh như băng vang lên: "Thưa ký chủ, độ hảo cảm của Tống Hồi đối với cô là 99%. Chúc mừng cô, kế hoạch công lược của cô sắp thành công.

Đúng vậy. Nhưng Tống Hồi lại chuẩn bị đính hôn với cô gái khác.

Nghĩ vậy, tôi không khỏi cảm thấy kỳ lạ và hốt hoảng.

Ba ngày trước, người trước đó còn cười ranh mãnh chui vào lòng tôi làm nũng, hỏi tôi khi nào thì cho hắn một danh phận về mặt pháp luật, ngay sau khi nhận được tin nhắn liền đẩy phắt tôi ra, bỏ đi không ngoảnh đầu lại.

Được chiều chuộng đã quen, tôi bất giác cảm thấy Tống Hồi nhất định sẽ đến dỗ mình nên không chủ động làm lành. Song, không ngờ tôi lại nhận được tin tức hắn đính hôn với người khác.

“Ôi, anh Tống, chị dâu tới thật này.”

Ai đó hô lên.

Tống Hồi không thèm ngước mắt, một tay kẹp một mảnh đỏ tươi, tay kia ôm hờ eo một cô gái.

Cô nàng bị trêu chọc đỏ cả mặt, ngồi vắt vẻo trên đùi hắn như không xương, yêu kiều nhìn tôi chào hỏi: "Thì ra chị chính là Trần Diểu. Chú của A Hồi đâu? Không phải chú ấy lúc nào cũng rất thích chị à? Sao không đi cùng chị, hở?"

Tống Hồi đột nhiên bóp mạnh tay, khiến âm cuối của cô nàng vương một tiếng r3n rỉ khó phát hiện.

Bạn bè của hắn ở bên cạnh hưng phấn vỗ tay hoan hô: "Anh Tống – lãng tử thủ đô của chúng ta cuối cùng đã trở lại.”

“Trước đây, khi quen chị dâu, anh Tống không thể hút thuốc hay uống rượu, k1ch thích nhất cũng chỉ là nắm tay. M.ẹ nó chứ, tao cũng sắp hoài nghi anh Tống đổi sang ăn chay rồi.”

Thậm chí còn có người bỉ ổi đánh giá tôi: "Chị dâu, thất thần làm gì nữa, qua đó đi kìa. Ba người không phải thú vị hơn à? Anh Tống, anh thấy đúng không?”

Từ lúc tôi bước vào đến giờ, Tống Hồi cuối cùng cũng nói câu đầu tiên một cách hững hờ và cực kỳ trào phúng: "Cô ta ấy à? Ai cũng có thể nhận làm chồng, ông đây ngại bẩn.”

Tôi chưa từng nghĩ người đàn ông mà chỉ cần tôi không đồng ý thì sẽ tình nguyện yên lặng chịu đựng đến mức đỏ hoe viền mắt chứ tuyệt đối không chạm vào người tôi, sẽ nói ra loại lời này trước mặt nhiều người như vậy.

Thợ trang điểm đến gọi cô gái đi.

Tống Hồi tùy ý kéo áo vest đã nhăn nhúm, để lộ dấu hôn tím bầm trên cổ.

“Tuy rằng em không biết mình đã làm gì chọc giận anh, nhưng xem như em sai rồi. Mình về nhà trước, được không?”

Tôi tiến đến, tựa như hờn dỗi dùng ngón tay chà mạnh những dấu vết chướng mắt kia, nhưng làm thế nào cũng chà không được.

Yêu đương một năm rưỡi, dù giữa tôi và Tống Hồi xảy ra mâu thuẫn lớn đến mức nào, chỉ cần tôi chủ động nhún nhường, tất cả đều có thể xí xóa cho qua, lần nào cũng vậy.

"Ký chủ, xin chú ý, độ hảo cảm của đối tượng công lược sắp đạt giá trị tuyệt đối. Nhiệm vụ công lược sắp hoàn thành, còn 5, 4, 3..."

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không khỏi dâng lên nỗi tủi thân.

[Tống Hồi chết tiệt, anh cứ chờ về nhà bị phạt quỳ ván giặt đi.]

[Em sẽ tự mình xuống bếp làm một đống đồ ngon cho Vượng Tài ăn hết, còn anh ở bên cạnh nhìn, không cho phép ch ảy nước miếng.]

Thời gian đếm ngược của hệ thống dừng lại.

Một bàn tay mang theo vết chai mỏng mạnh bạo siết lấy cổ tay tôi, làm nó đỏ ửng.

“Nhà?" Tống Hồi cười lạnh một tiếng: "Trần Diểu, cô thật sự muốn xây dựng một gia đình với tôi sao?"

Lòng tôi hụt hẫng: “Anh đang nói gì vậy?”

“Đừng diễn nữa. Số 008, người công lược cấp SSS+, chưa từng thất bại, là chị phải không, chị gái?”

Giọng điệu rõ ràng rất dịu dàng nhưng lại làm cho người ta run rẩy.

[Ký chủ, xin chú ý. Độ hảo cảm của đối tượng công lược đang giảm mạnh. 97%, 90%, 80%, 60%. Cảnh báo! Cô sắp chịu hình phạt điệ.n giật.]

Tống Hồi ném tôi lên sô pha, gấp gáp cởi cà vạt, hất cằm về phía cửa lớn, ra hiệu cho các anh em ra ngoài.

Cho đến khi trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.

2

"Trong số một trăm tám mươi tám người từng công lược, cô đã từng thật lòng với ai? Hay tất cả đều là diễn? Cô từng lên giường với họ chưa? Rồi đến lúc thành công, cô cũng sẽ giống như khi rời khỏi bọn họ, rời bỏ tôi một cách vô tình, phải không!"

Một trăm tám mươi tám gì chứ? Lên giường là thế nào?

Tống Hồi là đối tượng công lược đầu tiên của tôi.

Tôi ngồi dậy từ trên sô-pha, thử kéo ống tay áo hắn: "A Hồi, em chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi anh.”

“Cho nên cô thừa nhận mình là người công lược chứ gì?”

Tống Hồi hất tay tôi ra, lạnh lùng cười: "Trần Diểu, cô là kẻ lừa đảo, tôi dựa vào đâu mà phải tin cô? Cô phụ người chân thành thì phải nuốt một vạn cây kim vào bụng.”

Tiếng cảnh báo của hệ thống vang lên đinh tai nhức óc: "Kí chủ, độ hảo cảm của đối tượng công lược đã giảm còn 50%, sắp tiến hành hình phạt đi.ện gi.ật.”

Dòng điện không biết truyền đến từ đâu chạy vụt qua người tôi.

Toàn bộ cơ thể như bị đặt trên giá lửa, m.áu sôi sùng sục đến cạn khô.

Tôi cuộn người lại nhưng không tài nào khống chế từng cơn co giật.

“A Hồi... A Hồi…”

Khi rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, tuyệt vọng, con người sẽ không kiềm chế được và gọi tên người thân cận nhất của mình.

Nhưng tôi đã quên rằng người mà tôi dựa dẫm nhiều nhất chính là nguồn cơn của sự đa.u kh.ổ này.

“Chị à”, Tống Hồi khom lưng, nhẹ nhàng vén tóc tôi, tâm trạng vui vẻ một cách vặn vẹo: ”Chị bị thế này không phải đáng lắm à?”

Không biết qua bao lâu, mồ hôi lạnh toát ra, ý thức của tôi dần tỉnh táo lại.

Tống Hồi đẩy cửa bước vào, ngồi xổm xuống, vặn mặt tôi nhìn thẳng vào hắn. Hắn lôi bản tin nóng ra, ép tôi mở to hai mắt.

Trong clip, một cô gái mặc váy lụa trắng đang ôm hôn một người đàn ông, ngồi ở phía dưới là các nhân vật nổi tiếng toàn thế giới.

Họ cùng nhau chúc mừng cặp đôi này.

Tất cả mọi người đều ăn diện lộng lẫy, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, càng làm tôi trông thê thảm không chịu được.

Tống Hồi – công tử nhà giàu ở thủ đô công khai vị hôn thê với mọi người.

Vậy tôi là gì?

"Trần Diểu, hoặc là bị hệ thống xóa bỏ, hoặc là làm người tình trong bóng tối của tôi, vĩnh viễn ở bên cạnh tôi, cô chọn gì? Nếu tôi nhớ không lầm, vừa rồi cô nói chưa từng muốn rời xa tôi.”

Tống Hồi đứng lên trong bộ vest chỉnh tề, từ trên cao nhìn xuống tôi, dường như đã chắc chắn đáp án của tôi.

“Tống Hồi... " Tôi lẩm bẩm với vẻ khó tin, cảm giác buồn nôn cuồn cuộn dâng lên trong bụng.

“Ký chủ, độ hảo cảm của đối tượng công lược đang tăng lên, đã đạt 70%. Đề nghị cô chọn làm người tình, sẽ có lợi cho sự tăng trưởng của độ hảo cảm, tránh khỏi nỗi khổ bị đi.ện g.iật.”

Đại loại là thấy tôi im lặng quá lâu, Tống Hồi ngầm nhận định lựa chọn của tôi.

Ngón tay hắn chạm vào nút áo lót của tôi, gẩy nhẹ một cái, bờ môi lướt qua khóe miệng tôi.

Tôi như chợt tỉnh mộng, vung tay tát cho hắn một cái, túm chặt quần áo và hoảng sợ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dù biết rõ đó là kính một chiều, người bên ngoài không thể nhìn vào trong nhưng cảm giác xấu hổ và nhục nhã vẫn bao trùm lấy tôi.

Tống Hồi dùng đầu lưỡi chạm vào chỗ bị đánh. Hắn giận quá hóa cười, nắm lấy cằm tôi: "Chị này, số 008, hệ thống của chị không dạy chị sao? Đừng chọc giận đối tượng công lược của mình.”

“Tống Hồi, tôi không làm người tình." Tôi nhìn chằm chằm hắn, cuối cùng cũng tìm lại được giọng của mình, gằn từng chữ.

Nụ cười của hắn đóng băng trên mặt. Hắn tái mặt nói: "Cô thà chết chứ không muốn ở bên tôi.”

"Trần Diểu, m.ẹ nó, trước giờ cô chưa từng yêu tôi, đúng không hả?"

Đồ sứ trên bàn bị quét sạch xuống đất.

Tôi cười gượng: "Anh thích nghĩ thế nào thì tùy. Tống Hồi, đính hôn vui vẻ, chúng ta kết thúc rồi.”

____________________

Tống Hồi: Chơi ngu một cú để đời ᕦ(ò_óˇ)ᕤ

Trần Diểu: Chơi trúng trai ngu, chán đời (>人<😉
 
Nước Đổ Khó Hốt
Chương 2


3

"Ký chủ, hình như đối tượng công lược đã hiểu lầm cô. Cô trả giá vì hắn nhiều như vậy, cứ buông bỏ như thế sao?"

Tôi nhai khoai tây chiên, trong lòng nhẹ nhàng đáp một tiếng.

Tôi hiểu Tống Hồi.

Từ nhỏ hắn đã được mọi người vây quanh, kiêu căng ngạo mạn, luôn giữ thái độ cố chấp gần như là b3nh hoạn đối với những người hoặc những chuyện mà hắn đã nhận định.

Hắn nghe không lọt tai lời giải thích của tôi, cũng không muốn tin tôi.

Huống chi, hắn đã đính hôn, là người đã có vợ.

Cũng giống như cắt đứt tia hy vọng cuối cùng giữa tôi và hắn.

Đạo đức và lòng tự trọng không cho phép tôi làm ra bất cứ hành động níu kéo nào nữa.

Chia tay trong hòa bình có lẽ là kết thúc tốt đẹp nhất cho chúng tôi.

Trong thế giới thật, tôi là trẻ mồ côi, đã quen với cuộc sống không nơi nương tựa, không ai yêu thương, không người tôn trọng.

Cho đến khi gặp Tống Hồi.

Khi chúng tôi cùng lúc đưa tay về phía Vượng Tài – bấy giờ còn là một chú chó hoang, trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ: Người thích chó thì có thể tệ đến mức nào chứ.

Đây chính là đối tượng công lược của chị đây, ông trời có muốn cũng không đổi được.

Ngày hắn nhặt Vượng Tài về cũng là ngày hắn nhặt được tôi trong tình trạng suy sụp.

Có lẽ Tống Hồi không biết rằng tôi đã chặn hết mọi đường thoát thân của mình để đổi lấy cơ hội ở lại thế giới này với hắn sau khi hoàn thành công lược.

Trọn đời trọn kiếp, hai người ngày ba bữa, trải qua xuân hạ thu đông.

A Hồi, tôi từng thật lòng ao ước trở thành một gia đình với anh.

Rõ ràng đã đạt 99%, rõ ràng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, rõ ràng tôi đã tưởng tượng ra ngày cầu hôn, hắn sẽ nói gì…

Nhưng hắn lại đính hôn với người khác.

“Diểu Diểu, về chuyện của Tống Hồi, tôi thay mặt nó xin lỗi cháu.”

Lúc dừng đèn đỏ, Tống Tầm quay đầu nhìn tôi, ánh mắt mênh mang như đang ngầm mê hoặc.

Có lẽ là do ảo giác của tôi, tôi cảm thấy đuôi mắt anh hơi đỏ, có vẻ rất uất ức.

Người nhà họ Tống đều là mỹ nhân. Nếu Tống Hồi hoang dã nồng nhiệt như vầng thái dương thì Tống Tầm chính là ánh trăng dịu dàng say đắm lòng người.

Tôi nhìn đi nơi khác: "Không sao đâu, chú. Mọi chuyện đã qua rồi. Tôi còn phải cảm ơn chú dù bận trăm công ngàn việc vẫn dành thời gian đến đón tôi đó.”

Sau khi từ chối Tống Hồi trong phòng, di chứng của cú điện giật làm chân tôi bủn rủn đi không nổi, quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời, mặt đỏ lên một cách bất thường.

Nếu có ai nhìn thấy bộ dạng này của tôi thì rất dễ gây hiểu lầm.

Nhưng sau khi đến thế giới này, tôi dốc lòng tập trung vào Tống Hồi và công việc, gần như không có thời gian kết bạn, thậm chí không có lấy một đồng nghiệp tốt.

Nghĩ trong đầu một lượt, cuối cùng chỉ có thể lấy hết dũng khí gọi cho chú của Tống Hồi trước mặt hắn. Chú ấy là người cầm quyền thực sự của Tống gia – Tống Tầm.

"Trần Diểu, bớt lại đi. Chú tôi rất bận, thậm chí không có thời gian tham gia tiệc đính hôn của tôi. Nếu cô không còn thân phận là bạn gái tôi thì cô dựa vào đâu mà cho rằng chú ấy sẽ để ý đến cô?”

“Một tháng sau, tôi mà kết hôn thì cô sẽ ch.ết. Trong thời gian này, nếu cô hối hận thì mau đến cầu xin tôi. Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, đừng để tôi đợi lâu quá.”

Tống Hồi cao ngạo ném cho tôi một tấm thẻ phòng, đạp gót giày da rời đi.

Ngay lúc tôi tuyệt vọng định cúp điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam trầm ấm: "Diểu Diểu, tôi nghe đây.”

4

“Chú, chú đi nhầm đường rồi, đây không phải quán trọ tôi đặt.”

Tôi chỉ vào căn biệt thự đơn lập vắng vẻ ngoài cửa xe.

Chẳng biết ai sống ở nơi xa trung tâm thành phố thế này, chim còn không thèm tới ỉa.

Đúng là ngu ngốc lắm tiền.

“Diểu Diểu, đây là nhà tôi.”

“Dạ?”

Trước ánh mắt kinh ngạc của tôi, Tống Tầm giúp tôi mở cửa xe.

Tôi vốn cảm thấy Tống Tầm là một tổng tài bá đạo.

Việc anh đích thân lái xe đến đón tôi, còn chủ động mua khoai tây chiên cho tôi đã đủ khó tin rồi, vậy mà hiện giờ, anh còn đưa tôi về nhà mình.

Tình huống này đã hoàn toàn vượt quá tầm nhận thức của tôi.

Trước đó, 90% hiểu biết của tôi về Tống Tầm đều đến từ Tống Hồi.

Người chú độc thân lớn hơn hắn chín tuổi này là người duy nhất trong nhà mà Tống Hồi tâm phục khẩu phục.

Theo lời Tống Hồi, Tống Tầm nhìn xa trông rộng, thông minh sắc sảo, vừa giàu lòng nhân ái vừa có thủ đoạn tàn nhẫn trên thương trường, đối nhân xử thế tuy lạnh nhạt nhưng lễ độ.

Anh là nam thần cao không thể với tới trong lòng không ít tiểu thư đài các giới thương nghiệp.

Trước khi tôi chính thức xác định quan hệ với Tống Hồi, mỗi khi đi công tác về, Tống Tầm thường mang cho tôi một ít quà nhỏ, hoặc đồ ăn vặt nhập khẩu hoặc trang sức xinh đẹp.

Sau khi tôi chính thức xác định quan hệ với Tống Hồi, quan hệ giữa tôi và Tống Tầm lại ngày càng xa cách. Quà tặng sau mỗi chuyến công tác cũng biến thành một bó hoa cát cánh.

“Chú, chú đưa tôi đến nhà chú làm gì?”

Tôi còn chưa ái kỷ đến mức cho rằng anh muốn tôi ở lại nơi này.

“Diểu Diểu, nếu không chê, cháu có thể tạm thời ở đây.”

Tôi:??!

“Cái gì cơ?”

Tống Tầm cụp mắt nhìn tôi, đôi môi đỏ mím nhẹ, trông hơi điềm đạm đáng yêu:

"Quán trọ nhỏ không an toàn đâu. Cháu là con gái, tôi không an tâm nên tự ý đưa cháu về nhà, coi như là chuộc lỗi thay Tống Hồi. Tại tôi suy nghĩ chưa thấu đáo, mạo phạm cháu. Tôi xin lỗi.”

Đã chủ động quan tâm tôi, lại còn nói xin lỗi tôi.

Tôi không khỏi cười thầm, tâm trạng cũng vui vẻ hơn: "Chú ơi, cảm ơn chú. Nhưng tôi không ở miễn phí đâu. Lương tôi cao lắm, có thể trả được tiền thuê nhà.”

Vừa nói, tôi vừa tự hào mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại ra, bước đến bên cạnh Tống Tầm để cho anh xem số dư.

“Nhiều tiền thế này mua đứt tôi cũng được đấy.”

Tống Tầm mỉm cười, không hiểu sao còn thoáng hiện vẻ cưng chiều.

Lúc này tôi mới nhận ra mình đang khoe khoang tài sản trước mặt người giàu nứt đố đổ vách, đúng là múa rìu qua mắt thợ.

Hơn nữa, vì khoảng cách quá gần, tôi thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh và ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng hương cam.

Mặt tôi đỏ bừng.

Tổng tài bá đạo cũng thích nói đùa sao?

Hệ thống tìm đến tôi: "Ký chủ, xem ra chú của đối tượng công lược rất tốt với cô. Chi bằng đổi đối tượng công lược đi.”

Tôi đáp trong lòng: "Cậu biết là tôi không còn cơ hội thay đổi đối tượng công lược rồi mà. Trừ phi..."

“Trừ phi thiện cảm của cô đối với Tống Hồi giảm xuống 0. Lúc đó, toàn bộ ký ức của cô về hắn sẽ bị xóa bỏ.”

Hệ thống lặng lẽ bổ sung nửa câu sau cho tôi.

Sau đó, chúng tôi ngầm hiểu ý, không nói nữa.

Yêu một người bất chấp tất cả rất khó.

Hận cũng vậy.

Độ thiện cảm 60% là mức độ phổ biến giữa những người xa lạ không quen biết.

Lúc Tống Hồi tức giận đến đỉnh điểm, độ thiện cảm của hắn đối với tôi là 30%.

Giảm xuống 0% thậm chí còn khó hơn đạt được 100%.

Hơn nữa, tôi thật sự cam lòng quên đi Tống Hồi sao?

Khi còn đi học, hắn luôn giở tính công tử. Người tự cao tự đại như hắn lại trốn học trèo tường đi mua băng vệ sinh cho tôi.

Sau khi đi làm, hắn chạy trong mưa xuyên qua nửa thành phố chỉ vì tôi nói mớ khi sốt, bảo muốn ăn khoai lang nướng trước cổng trường.

Dù nghiện rượu và thuốc lá nhưng dưới sự đốc thúc của tôi, hắn nhất quyết chỉ dùng mỗi tháng một lần.

Cho dù đã tức đến đỏ mắt, đã giơ nắm đấm ra, gân xanh nổi lên, không ai có thể ngăn cản, nhưng chỉ cần tôi xuất hiện, hắn sẽ ngoan ngoãn buông cổ áo người kia ra, làm nũng với tôi trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người: “Chị ơi, em nhịn được rồi, mau khen em đi.”

Có lẽ chính Tống Hồi lúc ấy cũng không ngờ rằng quan hệ giữa chúng tôi sẽ thành ra như bây giờ.
 
Nước Đổ Khó Hốt
Chương 3


5

Hệ thống: "Ký chủ, theo tư liệu hiển thị của tôi, cô là người khác phái đầu tiên Tống Tầm mang về nhà. Tôi cảm thấy anh ta có tình cảm với cô."

Tôi không khỏi phản bác: "Cậu cảm giác sai rồi, Tống Tầm chỉ thương hại tôi, không phải thích đâu. Nếu tôi quấy rầy chú ấy, chú ấy nhất định sẽ không do dự đuổi tôi đi.”

Sự thật chứng minh, con người không nên luôn nghĩ đến mấy chuyện tiêu cực.

Nói không chừng nghĩ nhiều, nó sẽ thật sự xảy ra.

Nửa đêm đi vệ sinh xong, lúc bước ra, tôi phát hiện mình va phải một bức tường người. Ngay đến chuyện đêm nay phải ngủ dưới gầm cầu nào tôi cũng nghĩ xong rồi.

“Xì.” Cà phê nóng hổi đổ lên áo sơ mi trắng, thấm ướt một mảng, khiến hình dáng cơ bụng dưới lớp áo lờ mờ lộ ra.

Theo bản năng của con người khi bị va chạm, ly cà phê này lẽ ra phải đổ lên người tôi.

Vì muốn bảo vệ tôi, cánh tay rắn chắc của Tống Tầm đã đổi hướng trên không trung.

Giờ thì tôi không chỉ ngủ dưới gầm cầu mà còn phải bồi thường tiền thuốc men và phí giặt quần áo.

“Diểu Diểu.” Tống Tầm khẽ gọi tôi bằng giọng trầm khàn.

“Đau quá!” Dưới ánh đèn mờ ảo, Tống Tầm đặt ly cà phê lên bàn bên cạnh. Anh hơi cong người, ngước đôi mắt ngấn nước nhìn tôi.

Lúc này tôi mới kịp phản ứng, tiến lên một bước đỡ lấy người đàn ông trước mặt, đưa anh về phòng ngủ.

Cảm giác xấu hổ dâng đến.

Vì bảo vệ tôi mà Tống Tầm bị phỏng, đáng thương vô cùng.

Thế mà tôi lại đi xót tiền.

Tôi thật đáng ch.ết!

Trong phòng ngủ, màn hình máy tính trên bàn còn phát sáng, trên đó là tài liệu chưa xử lý xong.

Nói cách khác, đã một giờ sáng rồi mà Tống Tầm vẫn còn tăng ca.

Cảm giác thương xót trong lòng càng dâng cao.

Tôi chạy vào nhà vệ sinh, ngâm khăn mặt vào nước lạnh, sau đó lại vội vội vàng vàng chạy về phòng ngủ.

“Chú, chú dùng cái này lau đi…”

Câu nói tiếp theo bị tôi nuốt ngược trở lại.

Áo sơ mi nhiễm bẩn nằm trên mặt đất, người đàn ông hoàn toàn ở trần từ phần thắt lưng săn chắc trở lên.

Thấy tôi bước vào, động tác uống nước của Tống Tầm khựng lại. Anh khẽ ho khan.

Lông mi đen nhánh run run, giọt nước lăn xuống từ khóe môi đỏ thắm, những ngón tay thon dài lộ rõ khớp xương, bối rối nắm chặt ga giường.

Cảnh tượng này khiến người ta quên mất hình tượng trưởng bối cấm dục, lạnh lùng, không thể khinh nhờn của anh trong nháy mắt.

Tôi nuốt nước miếng, đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ.

"Chú, tôi... tôi thấy cửa không đóng nên mới đi vào. Dáng… dáng người chú thật đẹp. Ơ, không phải, ý tôi là…”

Tống Tầm nhận lấy khăn ướt trong tay tôi, dịu dàng cắt ngang lời nói lộn xộn của tôi: "Diểu Diểu, cám ơn sự quan tâm của cháu, tôi rất vui.”

Tôi sững sờ.

Tổng tài bá đạo như anh mà lại thiếu sự quan tâm của người khác ư?

Chuyện nhỏ như vậy sao lại làm anh cảm động đến thế?

Chẳng lẽ anh đã quên chính tôi là người làm anh bị bỏng?

“Chú, để tôi giặt quần áo cho chú. Chú nghỉ ngơi sớm nhé! Ngủ ngon!”

Tôi toan nhặt chiếc áo sơ mi dưới đất lên thì bị Tống Tầm nắm lấy cổ tay.

“Không sao đâu, Diểu Diểu. Tôi muốn bỏ bộ quần áo này lâu rồi, nhờ cháu mà tôi có lý do chính đáng để vứt nó đấy.”

“Vậy… được rồi.”

Tôi mơ mơ màng màng đứng dậy, lạch bạch rời khỏi phòng.

Báo chí luôn khen tổng giám đốc tập đoàn Tống thị không nhiễm bụi trần, khí chất thoát tục như thần tiên, nhưng tôi cảm thấy người đàn ông này rõ ràng rất tinh quái.

6

Mấy ngày sau, tôi thường ngẩn người nhìn tấm thẻ phòng Tống Hồi ném cho mình.

Kỳ hạn một tháng sắp đến rồi.

Tin tức Tống Hồi và Tô Doanh chuẩn bị kết hôn đang gây xôn xao trên các trang mạng lớn.

Một khi họ lãnh giấy chứng nhận kết hôn, tôi sẽ lập tức bị hệ thống xóa bỏ.

Tôi không muốn chết nhưng lại càng không muốn vứt bỏ lòng tự trọng của mình, không muốn từ giờ trở đi bản thân phải sống ngắc ngoải dựa vào thứ tình yêu Tống Hồi bố thí. Chuyện này cũng không công bằng với người phụ nữ sắp bước vào lễ đường cùng hắn.

Không biết mất ngủ đến lần thứ mấy, tôi mở điện thoại ra, phát hiện Tống Hồi cập nhật trạng thái mới.

Bài viết gốc là của Tô Doanh:

“Mình bị lăn qua lộn lại mệt muốn chết, người ta thì lăn ra ngủ khì, không biết là mơ thấy ai đây.”

Đính kèm bài viết là một tấm ảnh tự sướng.

Đèn ngủ tỏa ra ánh sáng ấm áp. Tống Hồi ngủ rất say, cô gái nằm bên cạnh cười ngọt ngào, lộ da thịt đầy dấu hôn mập mờ.

Chỉ liếc mắt một cái, tôi đã nhận ra đây là căn hộ nhỏ tôi và Tống Hồi cùng thuê.

Đây là phòng của tôi.

Ga trải giường là do chính tôi chọn, in họa tiết hoạt hình dâu tây màu hồng.

Chậu lan quân tử ở góc kia là do tôi mua về từ chợ hoa.

Thậm chí cả đồ ngủ trên người Tô Doanh cũng là đồ tôi từng mặc.

Cách đây không lâu, lúc đến kỳ kinh nguyệt, tôi lén ăn kem, bị đau bụng đến nỗi bủn rủn cả người. Khi ấy, tôi đã nằm trên chính chiếc giường này.

Tống Hồi xoa nóng hai tay, thò vào trong áo phông của tôi, nhẹ nhàng xoa: “Chị, sau này ngoan chút đi được không? Nhìn chị bây giờ mà em đau lòng muốn chết.”

Thế giới lớn như vậy, nếu muốn quan hệ thì họ đến đâu mà chẳng được, tại sao nhất quyết phải chọn nơi này?

Rất nhanh, Tô Doanh lấy wechat của Tống Hồi gửi cho tôi một tin nhắn: "Ở phòng của cô, mặc quần áo của cô, ngủ với người đàn ông của cô, cô cảm thấy thế nào? Đoán xem anh ấy gọi tôi là gì? Là “chị” đó, ha ha ha!”

Hệ thống bỗng lên tiếng: "Ký chủ, quên nói cho cô biết, trong ba tiếng vừa rồi, độ thiện cảm của Tống Hồi đối với cô đột nhiên tăng đến 95%.”

Tôi thật sự không kiềm chế được, chạy đến nhà vệ sinh nôn mửa.

Ngày hôm sau, nghe tôi chuẩn bị đi tìm Tống Hồi, Tống Tầm vội cúp cuộc gọi quốc tế, lấy chiếc áo khoác trên giá treo xuống choàng lên người tôi: "Bên ngoài đang mưa, để tôi đưa cháu đi."

Tôi hơi hoảng vì được quan tâm quá mức.

Tống Tầm nhẹ nhàng xoa đầu tôi: "Diểu Diểu, đôi khi tôi nghĩ nếu người cháu gặp được trước là tôi, phải chăng mọi chuyện sẽ khác?”

Đã nói đến nước này, nếu còn giả vờ nghe không hiểu thì đúng là hết nói nổi.

Tôi ngẩng mặt lên, vừa định trả lời thì bỗng nhiên bị Tống Tầm đưa tay che mắt. Vòng tay gỗ đàn hương ở cổ tay anh tỏa mùi thơm thoang thoảng.

“Diểu Diểu, đi thôi.” Vài giây sau, Tống Tầm sải bước đi ở phía trước, giọng điệu bình thản.

Nhưng tôi lại thấy vệt nước trên hàng mi run run của anh.

Trên đường đến căn hộ, tôi nhìn đi nhìn lại tấm ảnh tự sướng Tô Doanh đăng.

Không phải ghen tị, mà là tôi phát hiện tấm ảnh này có chút kỳ lạ.

Trong phòng ngủ, vị trí tất cả đồ đạc đều không thay đổi, duy chỉ có cái ổ nhỏ và chậu cơm của Vượng Tài là không còn nữa.

Tôi biết có thể là do mình lo bò trắng răng nhưng lo lắng trong lòng một khi xuất hiện thì không thể xua đi được. Tôi nhất định phải tận mắt nhìn thấy Vượng Tài mới có thể yên tâm.

Càng đến gần căn hộ, cảm giác sợ hãi trong tôi càng dâng cao.

Xuống xe, tôi chạy thẳng đến cửa. Vừa cắm chìa khóa vào, cửa liền mở ra từ bên trong.

Trong mắt Tống Hồi ánh lên vẻ vui mừng, sau đó lại biến thành căm hận.

“Phương pháp của Tô Doanh quả nhiên có tác dụng, cô thật sự tới rồi. Trần Diểu, cô vẫn để ý đến tôi, phải không?”

Tôi lịch sự cười với Tống Hồi: "Xin phép quấy rầy một chút, tôi đến thăm Vượng Tài.”

Trước khi đến, tôi đã tưởng tượng tâm trạng của mình khi gặp Tống Hồi rất nhiều lần, nhưng đến khi gặp trực tiếp, lòng tôi cũng chỉ cảm thấy bình tĩnh mà thôi.

“Vượng Tài, mẹ tới rồi đây.”

Tôi kêu hai tiếng, không nghe thấy đáp lại.

“Tống Hồi, Vượng Tài đâu? Bên ngoài đang mưa, nó không ở nhà thì ở đâu được?”

Tô Doanh khoa trương che miệng, trừng to mắt: "Cô nói con chó xấu xí kia hả? Nó cắn tôi, bị A Hồi đuổi đi rồi. Dù sao nó vốn là chó hoang, giờ chẳng qua là cho nó trở về đúng chỗ của mình thôi.”

Tôi kích động túm lấy cổ áo Tống Hồi: "Nếu không muốn nó nữa, sao không gọi tôi đến đón nó? Sao lại đuổi nó đi? Tôi biết Vượng Tài đang mang thai!”

Bên ngoài vang lên một tiếng sấm.

Tống Hồi liền siết tay tôi, biếng nhác tựa vào tường: "Một con chó ghẻ nào có đáng làm cô cuống cuồng lên như vậy. Trần Diểu, cô nên lo cho chính mình đi. Về điều kiện làm người tình kia, cô nghĩ sao rồi?”

“Một con chó ghẻ” ư?

Lúc trước, chính vì trong vô số người qua đường chỉ có mỗi Tống Hồi nhặt Vượng Tài đang lang thang về nhà với ánh mắt tràn đầy thương xót, tôi mới quyết định chọn hắn làm đối tượng công lược.

Tôi chậm rãi buông Tống Hồi ra như đang nhìn một người xa lạ.

Hắn biết mình lỡ lời, vẻ mặt hơi ảo não, nhưng lại vẫn hung tợn đến gần tôi: "Trần Diểu, nói thẳng cho cô biết, dù cô chọn thế nào thì tôi cũng sẽ không để cô rời khỏi tôi! Tôi sẽ không cưới Tô Doanh, cũng sẽ không cưới cô. Tôi sẽ không để cô chết, không cho phép cô rời khỏi thế giới này. Tôi muốn cô vĩnh viễn nhớ rõ tôi, vĩnh viễn trong mắt chỉ có mình tôi! Dù cô có hận thì cũng là do cô nợ tôi.”

"Tống Hồi." Tôi khẽ mỉm cười, dịu dàng nhìn hắn như thuở còn yêu: "Tôi đã lừa gạt anh nên dù anh không tin tôi và ở bên người phụ nữ khác, tôi cũng không hận anh. Nhưng nếu Vượng Tài có mệnh hệ nào, tôi vĩnh viễn không thể tha thứ cho anh, cũng không thể tha thứ cho chính mình."
 
Nước Đổ Khó Hốt
Chương 4


7

Lúc được tìm thấy, Vượng Tài đang nằm trong bụi cỏ bẩn thỉu, bụng bị rách một lỗ lớn, ruột lòi ra ngoài. Bên cạnh là một đống máu thịt lẫn lộn.

Có lẽ đó là đứa con mà nó chưa kịp thấy mặt.

Bên cạnh là con búp bê vải tôi và Tống Hồi cùng may cho nó. Con búp bê đã bị máu thấm đẫm, không còn nhìn ra hình dáng ban đầu.

Trong camera, Vượng Tài vẫn luôn r3n rỉ, hướng về phía nhà mình.

Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, ánh mắt của nó vẫn luôn nhìn về căn nhà.

Tống Tầm kịp thời đỡ lấy thân thể lung lay sắp ngã khuỵu của tôi.

Trên mặt Tống Hồi rốt cuộc cũng xuất hiện vẻ hoảng loạn, môi không ngừng run rẩy: "Chị, em không biết, em chỉ nhớ chị, muốn chị tới gặp em nên mới nghe lời Tô Doanh đuổi Vượng Tài đi thôi. Nó mới đi có vài ngày, em không ngờ chuyện này sẽ xảy ra."

Lần đầu tiên gặp Vượng Tài, tôi cảm thấy nó rất giống tôi.

Không cha không mẹ, không nơi nương tựa.

Khi đối mặt người ngoài, mỗi một cử chỉ đều tỏ vẻ “ta đây là số một thiên hạ”.

Vừa liều vừa hung.

Ngay cả con chó lớn hơn cũng không dám đến gần nó.

Nhưng ở một nơi không ai nhìn thấy, nó lại cuộn người, một mình li3m láp vết thương; yếu ớt, bất lực, nhỏ bé.

Vượng Tài trông hung hăng là vậy, nhưng chỉ cần người ta đối tốt với nó một chút, nó liền muốn móc hết tim gan phèo phổi cho họ, đáp lại bằng tất cả tấm lòng.

Chó chỉ yêu người nhặt nó về nhà.

Tôi cũng giống như Vượng Tài, từng gắn bó đến chế.t, không hề hai lòng với Tống Hồi.

Nhưng tình yêu quá sâu đậm. Dũng cảm quên mình theo đuổi, đến cuối cùng, rốt cuộc là vì yêu người kia hay là yêu chính bản thân khi dũng cảm cố gắng?

Trong khoảnh khắc ôm lấy thân thể lạnh như băng của Vượng Tài, nước mắt của tôi tuôn trào như đê vỡ.

“Vượng Tài, mẹ đến rồi. Xin lỗi con, mẹ đến trễ.”

“Ký chủ, thiện cảm của cô đối với đối tượng công lược đã giảm xuống 0, từ giờ có thể lựa chọn thay đổi đối tượng công lược.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Tống Tầm đang che dù cho mình, lặp lại lời của hệ thống cho anh nghe.

"Chú, chú có bằng lòng trở thành đối tượng công lược mới của tôi không?"

Hệ thống: "Ký chủ, cô làm thế này rất nguy hiểm. Làm gì có ai chủ động muốn trở thành đối tượng bị công lược, mà cô chỉ còn một cơ hội này thôi. Hãy nắm chắc cơ hội, chấm dứt hành vi tiết lộ này ngay lập tức."

Tống Hồi đứng chặn trước mặt tôi, nhìn Tống Tầm: "Chú, chú đừng đồng ý với cô ta. Trước đó cô ta đã công lược 188 người đàn ông rồi. Cô ta rất giỏi diễn kịch, không xứng với chú đâu.”

Nắm đấm Tống Tầm giáng xuống, Tống Hồi bị đánh ngã lăn ra đất, khóe miệng rỉ máu.

Tống Tầm nắm chặt eo tôi, ôm cả người tôi vào lòng:

“Diểu Diểu, tôi bằng lòng. Tôi không tin lời nó nói. Tôi chỉ tin tưởng em.”

Hệ thống: "Thành công đổi đối tượng công lược, nhiệm vụ công lược hoàn thành. Chúc mừng ký chủ đã phá vỡ kỷ lục công lược nhanh nhất!”

"Vì độ thiện cảm của ký chủ đối với Tống Hồi đã giảm xuống 0, ký ức về Tống Hồi của cô sẽ bị xóa bỏ. Quá trình có lẽ sẽ hơi đau đớn."

Một giây trước khi mất đi ý thức, tôi nhẹ nhàng mở miệng: "Chú, mang tôi và Vượng Tài rời khỏi đây đi.”

8

Góc nhìn của Tô Doanh:

Cô ta dõi mắt nhìn Tống Tầm bế Trần Diểu đang hôn mê rời đi, chậm rãi bước đến cạnh Tống Hồi.

“Còn sống không?”

Cô ta tận mắt nhìn thấy Tống Tầm dùng toàn phần sức lực giáng xuống cú đấm vừa rồi.

Tống Hồi lạnh lùng liếc cô ta một cái, giãy dụa đứng dậy muốn đuổi theo.

Tô Doanh cũng chẳng giận, vẫn mỉm cười như trước.

“Tống Hồi, anh thể hiện không tồi. Đáng tiếc, giữa đường lại xuất hiện một Tống Tầm, kế hoạch của tôi vẫn thất bại.”

Tống Hồi dừng bước, quay đầu nhìn cô ta, ánh mắt vừa hung ác vừa hoang mang: "Cô nói cái gì?”

“Tôi đúng là hệ thống, Trần Diểu đúng là người công lược. Điều này thì tôi không hề lừa anh. Tuy nhiên, tôi không phải hệ thống của Trần Diểu, nhiệm vụ của tôi chính là phá hỏng kế hoạch công lược của cô ấy. Việc cô ấy từng công lược 188 người là do tôi bịa đặt. Thật ra, anh là đối tượng công lược đầu tiên của Trần Diểu…” Tô Doanh che miệng cười rộ lên, đôi mắt lộ vẻ đắc ý: "...cũng là mối tình đầu của cô ta."

Tống Hồi xông đến nắm chặt bả vai Tô Doanh, như thể muốn bóp nát xương cô ta.

“Tô Doanh! Cô nói dối ông đây, đúng không?”

Cô ta là máy móc nên không cảm thấy đau, trái lại càng cười vui vẻ hơn: "Thật thú vị! Tôi nói dối, anh tin; tôi nói thật, anh lại không tin. Tống Hồi, ngay cả Tống Tầm cũng biết ưu tiên lựa chọn tin tưởng Trần Diểu trước. Anh là bạn trai của cô ấy mà lại không có lòng tin cơ bản nhất. Chỉ một tin nhắn đã lừa được anh xoay như chong chóng, giúp nhiệm vụ của tôi tiến hành quá thuận lợi. Hơi dễ dàng…”

“Đừng nói nữa!” Đôi mắt Tống Hồi vằn vện tia máu, quát vào mặt cô ta.

“Tại sao không được nói? Dù gì tôi cũng đã thất bại, tôi sẽ không để anh yên đâu.”

Tô Doanh trừng mắt nhìn: "Anh biết không, sau khi công lược thành công, Trần Diểu sẽ không biến mất vĩnh viễn như lời tôi nói. Cô ấy sẽ ở lại bên anh, chung sống trọn đời với anh. Vì cô ấy đã giao kèo với hệ thống của mình, từ bỏ cơ hội thay đổi đối tượng công lược, từ bỏ tiền thưởng, cũng từ bỏ thế giới mà cô ấy đã sống hơn hai mươi năm. Cô ấy đã thực sự yêu và tin tưởng anh".

Tống Hồi trừng to mắt như đột nhiên bị rút hết sức sống, cả người suy sụp. Hắn thì thào tự nói: “Thì ra, chị ấy tình nguyện ở lại với tôi. Chị ấy vẫn luôn yêu tôi.”

Nhìn thấy Tống Hồi – người từng là con cưng của trời, lúc nào cũng mang thái độ hăng hái của công tử nhà giàu chốn thủ đô đang hồn bay phách lạc, Tô Doanh hài lòng nói tiếp: "Nhưng mà, anh ngẫm kĩ lại xem, anh đã làm gì cô ấy? Tống Hồi, anh vốn dĩ không cần làm gì cũng có thể tiếp tục ở cạnh Trần Diểu, sống một đời hạnh phúc bên nhau. Nhưng hết lần này đến lần khác, anh chọn phương thức ngu xuẩn nhất đả kích cô ấy, nhục mạ cô ấy, đe dọa cô ấy, thậm chí còn ngầm đồng ý để tôi đăng ảnh giường chiếu của chúng ta lên. Chưa nói đến Trần Diểu, ngay cả tôi cũng cảm thấy anh thật dơ bẩn.”

"Tôi chỉ quá sợ chị ấy sẽ rời xa tôi để đến bên người khác thôi. Tôi không hề muốn tổn thương chị ấy, tôi chỉ quá yêu chị ấy mà thôi. Đây… đây là mối tình đầu của tôi nên tôi không hiểu..." Tống Hồi ôm đầu, chậm rãi ngồi xổm xuống đất.

Tô Doanh nói: "Đừng kiếm cớ nữa, Tống Hồi. Anh đúng là thất bại thảm hại.”

“Tô Doanh, tất cả là tại cô. Tôi sẽ giết cô!”

Tống Hồi nhào vào cô ta, nhưng chỉ chộp được khoảng không.

Tô Doanh biến mất như thể trước nay chưa từng tồn tại.

Tống Hồi chạy đến hỏi nhà họ Tô.

Tất cả mọi người đều nói rằng nhà họ Tô chỉ có một cô con gái lớn tên là Tô Uyển.

Không hề có ai là Tô Doanh.

Người đính hôn với hắn là Tô Uyển, dính tin đồn kết hôn cũng là Tô Uyển.

Còn Trần Diểu là người trong lòng của tổng giám đốc Tống thị – Tống Tầm, và là vợ tương lai của anh ta.

Ngày Tống Hồi từ hôn Tô Uyển, tất cả mọi người đều nói con trai cả nhà họ Tống điên rồi, không chỉ tự hủy hoại tiền đồ mà còn tơ tưởng người thím tương lai của mình.

Trước mặt bàn dân thiên hạ, hắn nói rằng tình yêu đời hắn chỉ có một, vị trí làm cô dâu của hắn cũng chỉ dành cho một người.

Đó là Trần Diểu.

Sau đó, hắn bị ông cụ Tống phái người đến áp giải về nhà, đánh cho một trận nhừ tử.

Suốt ba tháng sau, hắn vẫn chưa thể bước xuống giường, suýt chút nữa đã bị đuổi ra khỏi nhà.
 
Nước Đổ Khó Hốt
Chương 5: Hoàn


9

Trong bệnh viện.

“Uống sữa xong rồi à?" Tống Tầm nhìn cái ly trống không trên bàn, hỏi.

Tôi gật gật đầu, giây tiếp theo đã thấy Tống Tầm lôi một ly sữa đầy đã nguội ngắt ra từ trong ngăn tủ dưới gầm bàn.

Tôi xấu hổ cắn môi, dâng bó hoa cát cánh tôi đã nhờ y tá mua lên như báu vật, đánh trống lảng: “Anh thích cái này nhất, tặng anh đấy.”

Tống Tầm bị tôi chọc tức đến mức bật cười: "Ai nói với em tôi thích nó nhất?”

Tôi bĩu môi: "Lúc trước anh đi công tác về luôn tặng cho em, em tưởng anh thích.”

“Trước kia từng thích, bây giờ thì không. Ngoan, đừng chạy lung tung, tôi đi hâm sữa.”

Sau khi Tống Tầm rời đi, tôi lập tức lên mạng tra cứu hoa cát cánh.

Ý nghĩa của nó là vĩnh viễn yêu trong vô vọng.

Cô bé y tá lặng lẽ đi đến: "Chị Diểu, lại lén xem điện thoại à? Coi chừng em mách tổng giám đốc Tống.”

Tôi vùi mặt vào gối: "Mách đi, mách đi. Dù sao anh ấy sẽ không làm gì chị.”

Cô bé y tá thở dài: "Tổng giám đốc Tống quả là chiều chị vô giới hạn. Mà này, chị Diểu, bên ngoài có người đến thăm chị đấy.”

“Ai vậy?" Hai mắt tôi vui vẻ sáng lên.

Tuy Tống Tầm dặn tôi nghe lời, không được chạy lung tung, nhưng nếu như có người đến thăm thì tôi ra ngoài là để gặp bạn bè, không tính là đi lung tung, cũng không tính là làm trái lời anh.

Cô bé y tá mỉm cười: "Là một người thanh niên, thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi, đẹp trai cực kỳ, nhưng hình như đang bị bệnh, trông không có sức sống gì cả.”

“Mau dẫn chị ra ngoài xem, Tống Tầm trở lại bây giờ.”

Tôi và cô bé y tá vừa ra khỏi cửa, thanh niên kia lập tức tươi cười chào hỏi: "Chị!”

Không biết vì sao tuy cậu ta rất đẹp trai, cũng rất quen thuộc, nhưng vừa tới gần đã làm tôi cảm thấy không thoải mái một cách khó hiểu.

Chẳng lẽ đây là từ trường xung khắc trong truyền thuyết?

Tôi lui về sau vài bước theo bản năng: "Cậu đẹp trai, tôi thấy cậu hơi quen. Chúng ta biết nhau à?"

Nụ cười trên môi cậu ta dần đông cứng: "Chị, chị nói gì vậy?”

Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, bừng tỉnh nhận ra: "Cậu là cháu của Tống Tầm – Tống Hồi, đúng không?”

“Chị, em…”

“Mày phải gọi em ấy là thím.”

Tống Tầm bước đến đứng cạnh tôi, tay phải vỗ về thắt lưng tôi, sắc mặt khó đăm đăm nhìn Tống Hồi: "Đến làm gì?”

Ánh mắt Tống Hồi dừng lại bên hông tôi, không hiểu sao giọng nói nghe hơi chua xót: "Chị, em chỉ muốn thành thật xin lỗi chị. Chị đánh hay mắng em cũng được.”

“Nói rồi đó, mày phải gọi em ấy là thím.”

Giọng Tống Tầm hoàn toàn lạnh xuống.

Tôi hơi nghi hoặc nhìn Tống Hồi: "Chúng ta từng gặp nhau rồi sao? Chưa từng gặp mặt, sao lại xin lỗi tôi?"

Gió lạnh thổi đến, tôi tựa vào lòng Tống Tầm làm nũng: "Chúng ta về thôi, nếu không sữa sẽ nguội mất.”

“Ừ. Em uống xong thì mình làm thủ tục xuất viện.”

Tôi vui đến mức suýt nhảy cẫng lên: "Thật sao? Cuối cùng em cũng được tự do rồi!”

10

“Vượng Tài, có nhớ mẹ không?”

Tôi vừa mở cửa biệt thự, một cục tuyết trắng đã chạy vọt ra, đi tới đi lui bên chân tôi.

Chơi chưa đầy nửa tiếng, Tống Tầm đã gọi tên tôi những ba lần.

“Diểu Diểu.”

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Tôi đến phòng tắm, thấy Tống Tầm ướt sũng toàn thân.

Áo lót mỏng dán lên người, đuôi tóc nhỏ giọt.

Ngay lập tức gợi lên ký ức trước đây khi tôi ở tạm nhà anh, bất cẩn làm đổ cà phê lên người anh.

"Diểu Diểu, vòi hoa sen hỏng rồi, tôi đã pha nước ấm trong bồn. Em có thể tắm luôn bây giờ..."

Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi đến gần Tống Tầm, ngón tay cách lớp quần áo cọ qua cọ lại cơ bụng như ẩn như hiện của anh.

Tống Tầm rên một tiếng, giọt nước trên lông mi rơi vào mắt, quyến rũ động lòng người.

“Tống Tầm, hôm nay anh ghen à? Ghen với cả cháu mình, tổng tài bá đạo mà sao lòng dạ hẹp hòi thế?”

Tôi ngẩng đầu lên, đầu ngón tay từ bụng dưới vuốt một đường lên trên, chạm vào đôi môi đỏ của anh.

Một giây sau, vị trí bị hoán đổi, Tống Tầm ôm tôi ngồi trên bồn rửa tay, nhìn thẳng vào mắt tôi.

D*c vọng hiện lên trên đôi mắt luôn ôn hòa, lạnh nhạt của anh: "Diểu Diểu, nói em yêu tôi đi.”

Hơi nóng bốc lên càng làm nổi bật bờ môi đỏ và hàm răng trắng của Tống Tầm. Anh như yêu tinh bước ra từ trong tranh.

Ánh mắt vô cùng chân thành, nóng bỏng.

Rõ ràng là tôi khiêu khích trước, cuối cùng tôi lại chịu không nổi trước, gương mặt đỏ lên, nóng bừng.

“Tống Tầm, trước kia em đã để anh chịu tủi thân, phải không?”

Hoa cát cánh – vĩnh viễn yêu trong vô vọng.

Rõ ràng tôi là người công lược nhưng Tống Tầm lại tỏ tình với tôi trước.

Lúc ấy, anh cẩn thận từng li từng tí, sau khi yêu nhau vẫn vừa mừng vừa lo, lúc nào cũng hèn mọn đến mức khiến người ta đau lòng.

Liên tục mấy ngày sau, mỗi khi tỉnh dậy, chuyện đầu tiên anh làm chính là xác nhận mối quan hệ yêu đương của chúng tôi.

Anh đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Tống thị cao cao tại thượng cơ mà.

“Diểu Diểu, chuyện này không quan trọng, tôi muốn nghe em nói yêu tôi.”

“Tống Tầm, em yêu anh… Ưm…”

Từng nụ hôn nhẹ nhàng đáp xuống, từ xương quai xanh lướt đến cằm, dừng trên khóe môi.

Chiến trường cũng chuyển từ phòng tắm sang cửa sổ sát đất, lên sô pha, đến thảm lông, cuối cùng kết thúc trên giường.

Ngày hôm sau, tôi ngủ một mạch đến khi mặt trời lên tới đỉnh.

Lúc tỉnh lại, tôi kiềm không được phải cảm thán một câu: Người đàn ông này quả là khó dỗ!

Nếu ngày nào anh cũng ghen tuông, ngày nào tôi cũng phải dỗ thế này thì sớm muộn gì thắt lưng của tôi cũng gãy mất.

Vội vàng ăn vài miếng cơm xong, Tống Tầm đi rửa chén.

Tôi và Vượng Tài mặc đồ gia đình xuống lầu.

Vừa mở cửa ra đã thấy Tống Hồi đứng bên ngoài.

Vượng Tài vừa rồi còn tung tăng nhảy nhót bỗng trở nên hung dữ, điên cuồng sủa Tống Hồi, không sao kéo lại được.

Đồng tử Tống Hồi dường như giãn ra. Hắn thốt lên: "Vượng Tài?”

“Ơ? sao cậu biết tên nó? Vượng Tài, đây là cháu của ba, con lễ phép chút đi.”

Tống Hồi tiến lên một bước, dường như muốn xoa nó, nửa chừng lại rút tay về: "Giống quá.”

“Giống gì?”

Tống Hồi lắc đầu: "Không có gì.”

Hắn nhìn biệt thự phía sau rồi nhìn tôi, sắc mặt trắng bệch: "Chị và chú..."

“Sắp kết hôn rồi." Tôi đưa cho Tống Hồi một tấm thiệp mời: "Đây là kiểu thiệp mời mà tôi và chú cậu đã chọn sơ qua, chưa kịp gửi đi nữa. Cậu là người đầu tiên được nhìn thấy đấy. Mặc dù tôi đúng là vừa trẻ vừa đẹp nhưng sau này cậu vẫn nên gọi tôi là thím. Nếu không, anh tổng giám đốc nhà này lại ghen cho xem.”

Tống Hồi lẳng lặng nhìn chằm chằm vào tên tôi và Tống Tầm trên thiệp mời, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Chị, những thứ này vốn đều thuộc về em.”

“Cậu nói gì cơ?”

“Không có gì.” Tống Hồi ngẩng đầu, mỉm cười với tôi: "Chị, chúc chị hạnh phúc.”

Hắn đứng tại chỗ thật lâu, nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt như thể muốn khắc sâu hình ảnh của tôi vào đầu.

Sau đó nhẹ giọng nói một câu: "Tạm biệt.”

Từ đó về sau, tôi không bao giờ gặp lại người cháu trai kỳ lạ này của Tống Tầm nữa.

Sau này vô tình hỏi mới biết, hắn đi dạy ở một vùng núi.

Ngày hắn nói tạm biệt với tôi chính là ngày sinh nhật lần thứ hai mươi ba của hắn.

Hắn không đến dự lễ cưới của chúng tôi.

Thời gian trôi qua, tôi đã hoàn toàn quên mất người này.

Bỗng một hôm nghe tin tức nói hắn chết tro.ng trận sạt lở đất trên núi vì cứu một con chó hoang.

Tôi theo Tống Tầm đi viếng hắn.

Ngày đó vừa đúng vào kỳ ki.nh nguyệt của tôi. Tống Tầm canh tôi chằm chằm, sợ lơ là một chút thì tôi sẽ lén chạy đi ăn kem.

Cuối cùng, trước khi tan cuộc, có vị trưởng bối nói rằng Tống Hồi là thằng công tử bất cần đời chỉ biết ăn chơi phá của, ch.ết cũng chưa hết tội.

Nhưng tôi lại nghĩ: Người thích chó thì có thể tệ đến mức nào chứ.

(Hết)
 
Back
Top Bottom