Cập nhật mới

Khác Nữ Vương Chi Mộng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,580
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
175204143-256-k14376.jpg

Nữ Vương Chi Mộng
Tác giả: Rajiva_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên: Nữ Vương Chi Mộng

Tác giả : Nguyễn Hạnh

Thể loại: nữ tôn, cung đấu,ngược tâm, SE

Văn án: Từ xưa đến nay, có ai nói tình cảm bậc đế vương dễ cưỡng cầu?

Nàng là một vị nữ vương cao cao tại thượng, ta chẳng qua chỉ là một nhành cỏ trong số đám mỹ nam.

Ngọn cỏ ven đường, làm sao với được mây?

Nàng là nữ tử máu lạnh vô tình, thế nhưng đối với ta lại dịu dàng hết mực.

Bản thân ta, phải chăng đã vô tình cảm động?

Hết thảy mọi tình cảm, ân oán trên đời, phải chăng chỉ cần một thanh Huyết kiếm liền chặt đứt?

Y Ngọc nói " Trên đời không có đúng sai, dám hay không dám, chỉ có thích hay không thích.

Ta theo người hơn mười năm cũng không cảm động được người, ta buông tay rồi, Ưu nhi, ta thật sự buông bỏ được nàng rồi"

...



tinh​
 
Nữ Vương Chi Mộng
Chương 1: Quân gia sinh mỹ nhân


Hoà Tuyên năm thứ hai mươi ba

Quân gia mấy đời nữ nhân cai quản hoàng vị, Hoà Tuyên đế có tổng cộng ba người con, hai hoàng nữ một công tử tuổi tác tương đương nhau.

Lúc còn nhỏ vẫn thường cùng nhau học văn, đánh võ.

Trưởng thành hơn một chút, cùng với sự biến đổi cục diện , sự đối đãi của mẫu hoàng, từng người một đều chọn cho mình hướng đi riêng

Quân Lưu Ly, trưởng hoàng nữ , cũng là hoàng thái nữ được sắc phong.

Nàng sinh bởi hoàng quân Lưu Thị được sủng ái nhất hậu cung, từ nhỏ tinh thông văn võ, định sẵn sau này sẽ là một minh quân.

Vị trí của nàng ta trong triều rất lớn, là cánh tay trái của Hoà Tuyên đế, thay người xử lý một số việc.

Cả kinh thành đều biết Hoà Tuyên nuông chiều đứa con gái này thế nào.

Có thể nói nàng ta sinh ra đã ngậm thìa vàng, cao cao tại thượng.

Tính tình lại khó ưa, tâm tư khó dò.

Hiệu là Dạ An hoàng thái nữ

Quân Ly Ưu- Hoà An nhị hoàng nữ, từ nhỏ tính tình lạnh nhạt không tranh với đời.

Nhưng đều nói "cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng" nàng bị thái nữ chèn ép , cuộc sống không mấy dễ chịu.

Nếu chỉ như vậy, nàng e rằng cũng sẽ yên lặng mà bỏ qua.

Chỉ là không ngờ tới, phụ quân nàng năm đó bị người gán ghép tội danh mưu phản, đứng trước mặt mẫu hoàng uống ba chén rượu độc thề trong sạch.

Thế mà chẳng cầu được người một lần quay đầu lại, chết trong oan ức thống khổ

Người đứng sau chuyện này cuối cùng cũng bị nàng tìm thấy, một kiếm đâm chết.

Người này không ai khác lại chính là Hoàng quân Lưu Diệu (phụ quân của hoàng thái nữ).

Chuyện kinh động đến , mẫu hoàng nổi giận, đưa nàng ra biên giới.

Buồn cười thật, phụ quân chết trong oan uổng, nàng trả thù, lại là sai sao?

Sau này mới biết

vị mẫu thân lạnh lùng cao ngạo mà nàng luôn ngưỡng mộ, lời nói của người là thánh lệnh, người chỉ yêu duy nhất vị hoàng quân kia cùng hoàng thái nữ của bọn họ.

Năm đó nàng mười hai tuổi, chiến trường tàn khốc, nuốt nước mắt cùng máu mà tiến lên.

Điều mà Hoà Tuyên đế không ngờ tới, nàng chưa từng cầm quân đánh giặc lại đánh thắng mấy trận liên tiếp.

Giặc ngoài nghe tên nàng đều kinh sợ, thần dân gặp nàng đều ca tụng, danh tiếng lừng lẫy từ biên giới cho tới hoàng cung

Người muốn ta hèn mọn mà sống, ta càng phải dẫm lên máu thịt, xác địch mà bước lên, ta muốn người nhìn thấy, điều người mong muốn cả đời không thể thực hiện

Người con thứ ba là một công tử.

Ly quốc là quốc gia nữ tôn nam ti, nam nhân hoàng thất cũng được đối đãi như công chúa ở quốc gia khác.

Chỉ là Quân Giao Hoa từ nhỏ tâm tính lương thiện, giống nhị tỷ không tranh với đời.

Năm mười tuổi được Hoà Tuyên ân chuẩn cho xuất cung, ngao du thiên hạ

——————————

Đêm đã về khuya, ngoài doanh trại, nữ tử mặc áo bào màu trắng tuyết thong thả rót một chén rượu hoa quế.

Khẽ nhấp lên môi, vị ngòn ngọt vừa lan toả đã cảm thấy đắng chát cay nồng đúng chất rượu ủ lâu năm.

Không nhịn được nâng chén lên ngắm nghía rồi thốt ra một câu "Rượu ngon"

Cũng không để ý từ khi nào có một nam nhân y phục trắng ngồi bên cạnh, chăm chú nhìn nàng rót rượu.

Lúc để ý tới, cũng không ngạc nhiên lắm, đưa hắn một ly, nàng lại ngửa cổ uống cạn một ly nữa , cười cười " Rượu mẫu hoàng ban thưởng trận thắng ở Chi Lăng"

"Quế Hoa rượu này xuất xứ từ phía Nam nước Tấn, Y Ngọc trước khi theo điện hạ đã may mắn được nếm thử.

Ly Quốc với nước Tấn quan hệ không tốt lắm, để tặng cho người bình rượu này bệ hạ hẳn tốn không ít tâm tư đi?"

Nam nhân lại rót mình một ly nữa, không vội vàng mà từ từ nhấm nháp " Quế Hoa ngấm lâu, chỉ để thưởng thức, mượn nó giải sầu chẳng phải rất phí phạm hay sao"

Quân Ly Ưu quay sang nhìn hắn.

Nam nhân trước mặt vẫn chăm chú nhìn nàng, gương mặt thuỷ chung duy trì nụ cười nhẹ, đôi mắt im lìm như nước, không nhìn ra một gợn sóng nào.

Y Ngọc nâng tay áo, khẽ vén một lọn tóc hơi xoà ra trước mặt nàng, y phục theo từng động thái của hắn mà chuyển động, thanh tao thoát tục

"Ngươi sai rồi, bà ấy không bao giờ bỏ tâm tư đối với ta" Quân Ly Ưu uống thêm một chén lại nói "Ngày mai ta hồi kinh"

"Ngày mai?"

Y Ngọc chưa từng nghe nàng nhắc đến chuyện này trước đây, chứng tỏ mới quyết định không lâu, hơi ngạc nhiên "Sảy ra chuyện gì rồi?

Sao đột nhiên lại muốn hồi kinh?"

Lần này mẫu hoàng hạ chỉ cho nàng hồi kinh, mặc dù không tình nguyện lắm nhưng cũng không thể kháng chỉ được.

Quân Ly Ưu đặt chiếc ly bằng sứ trắng xuống bàn đá, đứng dậy " Tám năm rồi, kinh thành phồn hoa ta không thể trốn tránh được nữa, vậy thì cứ đối diện đi thôi!"

Y Ngọc nói quả không sai, Quế Hoa rượu ngấm lâu lúc này nàng mới cảm nhận được, lảo đảo bước

Cánh tay bị ai túm lấy, khẽ khoác lên vai, nàng không phản đối để mặc hắn dìu mình vào trong lều trại.

"Y Ngọc hầu người thay y phục?"

"Không cần, ngươi về nghỉ sớm đi"

Lần này đóng quân tại sông Tô Châu, bên kia sông giặc Nam triều lăm le muốn chiếm lấy một phần đất đai Ly Quốc.

Đối với việc này nàng không có lấy một chút gấp gáp, vẫn thong thả như nắm chắc mọi chuyện trong tay.

Mọi quyết định của nàng đều nhẹ tựa hoa, binh sĩ có nhiều người từng cảm thán "Điện hạ giống như chúa tể, một hành động tùy tùy tiện tiện của nàng lại khiến cho đối phương trở tay không kịp.

"

Buổi sáng lúc Y Ngọc từ lều trại của mình bước ra đã thấy Quân Ly Ưu ngồi trên phiến đá mà bọn họ vẫn ngồi nghị sự.

Đứng bên cạnh là Phi Dạ một thân hắc y, không nhìn ra chút biểu cảm nào.

" Hiếm thấy có lúc A Dạ xuất hiện như vậy, điện hạ là có chuyện gì sao?"

Hắn hơi phẩy vạt áo, ngồi đối diện với nàng

Y Ngọc cùng Phi Dạ là hai người được nàng cùng lúc cứu về trong một trận quyết chiến.

Lúc đó bọn họ cũng trạc tuổi nàng, được nàng ban cho danh phận , sớm đã coi nàng là chủ tử, trung thành mà đối đãi.

Mà nàng cũng thương cho người đồng cảnh, dạy Phi Dạ kiếm pháp sau này làm ảnh vệ cho nàng.

Y Ngọc tinh thông độc dược, thần cơ diệu toán chính là cánh tay đắc lực

Khác với những người bên cạnh nàng, miễn không phải hành lễ .

Quân doanh có ai không biết nàng sủng ái hai người này thế nào

"Ta để Phi Dạ ,lại trông coi quân doanh, một canh giờ nữa ngươi cùng ta hồi kinh.

Thế nào?"

Phi Dạ nghe thấy thế liền tiến lên , quỳ một gối "Thuộc hạ không thể ở lại, có chết cũng phải đảm bảo an toàn cho điện hạ" Nàng thấy thế liền bật cười " Kiếm pháp của ngươi so với ta còn kém hơn một chút, ta có thể sảy ra chuyện gì?"

Nói đoạn đặt tay lên vai hắn, vỗ nhẹ " Yên tâm đi"

Hắn kéo Phi Dạ từ dưới đất lên, gật đầu với hắn một cái rồi lại hướng phía Quân Ly Ưu " Ta đi thu dọn một chút"

Nàng khẽ gật đầu, lại chăm chú vẽ cho Phi Dạ một số chiến lược đề phòng bất trắc.

Nàng hôm nay không mặc trường bào, chỉ một thân y phục trắng thuần, tóc bện kiểu đơn giản thêm một chiếc trâm ngọc điểm xuyết.

Đều nói Quân gia sinh mỹ nhân , quả không sai.

Lúc Y Ngọc thu dọn xong bước ra gặp cảnh này, không nhịn được nhìn lâu hơn một chút mới tiến tới khẽ cười

"Đi thôi"

—————— Ta là dải phân cách siêu đáng yêu

Hi, xin chào, đây là tác phẩm đầu tay mình viết về cổ trang , nữ tôn nên văn phong không ổn cho lắm.

Một số cách gọi trong nữ tôn mình không biết đúng không, đọc giả thoải mái góp ý để mình sửa lại nha.

Ta nhất định sẽ cố gắng cải thiện, yêu các bạn nhiều!!!❤️
 
Nữ Vương Chi Mộng
Chương 2: Tam ngàn phồn hoa kiếm pháp


Mặc dù theo Quân Ly Ưu khá lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên Y Ngọc tới thành Tương Dương.

Khoảng tám năm trước, biên giới giữa nước Tấn và Ly quốc vô cùng hỗn loạn, chém giết cướp bóc khắp mọi nơi.

Nàng lúc đó vừa bị Hoà Tuyên đế đưa tới không lâu, cùng một tướng lĩnh bày ra chiến thuật cao siêu nhanh chóng bình định vùng biên giới.

Cũng là lần đó, cứu sống Y Ngọc và Phi Dạ.

Có thể nói, cùng nàng nổi danh tới ngày hôm nay, duy chỉ có ba người này

Y Ngọc là người nước Tấn, tuổi còn nhỏ , chưa từng tới thành Tương Dương là điều dễ hiểu.

Quân Ly Ưu tới giờ cũng tròn tám năm mới quay trở về.

Lần này cùng nàng hồi kinh không có nhiều người, thêm một nữ tướng dưới trướng nàng- Thẩm Duy cùng một đám hộ vệ.

Vốn dĩ muốn để nàng ở lại cùng Phi Dạ nhưng mới vừa rồi lại nhận thêm một bức thư .Mẫu hoàng muốn ban thưởng cho cả nàng ta nữa

Từ quân doanh của nàng về kinh thành khoảng 400 dặm , vừa đi vừa nghỉ phải mất vài ngày.

Cưỡi ngựa đã khá mệt, lúc này trời đã gần tối, nàng cho mọi người dừng chân nghỉ tại một nhà trọ trong thành Sau khi ăn xong, Quân Ly Ưu nhàn nhã ngồi uống trà, nghe chủ quán cùng một đám người giang hồ rôm rả kể chuyện

" ...

Nhị hoàng nữ mười hai tuổi, lần đầu ra trận một mình một ngựa bình định biên giới, hoàng thái nữ lúc này còn chưa từng chính thức đấu võ với ai...

Nhị hoàng nữ tay cầm Huyết Kiếm, chém đầu thổ phỉ, giặc Tấn chạy chối chết, tới nay vẫn còn e sợ nàng...

...Mười năm tuổi, Tam ngàn phồn hoa kiếm pháp đã thông tuệ, cầm quân đánh đuổi Nam Triều....."

Chủ quán trọ là một thiếu niên trẻ, nhanh nhẹn hoạt bát , gương mặt cũng sáng sủa.

Lúc này vừa kể vừa cầm kiếm gỗ, phỏng theo kiếm pháp của nàng múa vài đường.

Quán trọ vang lên tiếng vỗ tay, huýt sáo khen ngợi không ngớt

"Phi... vị huynh đệ này, không phải như thế, cầm kiếm cao hơn một chút , tay trái thả lỏng" Quân Ly Ưu lúc này không nhịn được nữa.

Tam ngàn phồn hoa kiếm pháp bị thiếu niên bắt trước trông thật khôi hài.

Thiếu niên này, vừa nhìn đã biết không phải người tập võ, chẳng biết học ai nên biểu diễn lại

Đám người trong quán trà bị chen ngang , một số người ngạc nhiên nhìn về phía sau, một nam một nữ y phục trắng thuần.

Nam nhân ôn nhu như ngọc, nữ tử dung mạo như hoa cả người toát ra vẻ phong trần ngạo mạn.

"Cô nương nếu biết chút ít về kiếm pháp này, liệu có thể cho tại hạ mở mang kiến thức một chút?"

Thiếu niên bị chỉnh không hề khó chịu mà hào sảng tiến tới bàn nàng đang ngồi, hai tay nâng kiếm gỗ làm động tác mời

Quân Ly Ưu thong thả uống nốt chén trà, nhận kiếm từ tay thiếu niên kia "vù" một cái đứng lên chỗ hắn ta vừa đứng , ngữ khí không nặng không nhẹ "Chư vị nếu không chê, ta xin phép được bắt đầu"

Nàng khẽ chuyển động , y phục theo từng động tác của nàng cũng chuyển động theo.

Điều đặc biệt của bộ kiếm pháp này là ở sự hoa lệ trong từng chiêu thức.

Bình thường người ta học kiếm pháp là để phòng thân , đánh trận nên hay theo trường phái mạnh mẽ cứng nhắc.

Chính nàng trước đây cũng như vậy, giấu mình ở chiến trường tàn khốc, đã lâu không còn tự thưởng thức vẻ mềm mại, hoa mỹ của nó.

Trong lòng bỗng trùng xuống, nàng trước đây vốn chẳng lo nghĩ , tam ngàn phồn hoa mới là sự lựa chọn của nàng.

Thế cục hiện tại, chỉ e sau này không có thời gian mà thưởng thức, hôm nay coi như tìm lại chính bản thân nàng ngày xưa vậy!

Ta đã từng nói, nàng rất đẹp chưa nhỉ?

Nếu không phải muốn giữ kín thân phận, Huyết Kiếm biểu diễn tam ngàn phồn hoa mới thực sự đẹp mắt.

Thế nhưng kiếm gỗ cũng không kém phần, đám người bên dưới tuy là dân học võ, có điều đều là nam nhân thì dễ bị cuốn hút bởi cái đẹp, chăm chú nhìn nàng tới khi kết thúc lâu rồi mới thốt lên được "Hoa lệ, thực hoa lệ!"

Ba ngàn chiêu thức nếu muốn biểu diễn tới sáng mai cũng không hết, nàng chắp tay thành quyền, hơi cúi đầu "Tiểu nữ hiểu biết hạn hẹp , vẫn cần các hạ chỉ giáo thêm"

"Tiểu cô nương am hiểu kiếm pháp hơn hẳn chúng ta, không biết có thể cho tại hạ được biết danh tính hay không."

Ngẫm nghĩ một chút, cười nói " Vô Ưu, không yêu không hận không âu lo!"

"Vô Ưu cô nương, cũng nên nghỉ ngơi rồi" Y Ngọc tiến lên khoác cho nàng thêm một tấm áo chàng mỏng.

Gió đêm thổi hơi lành lạnh, Quân Ly Ưu chỉ khẽ cười cùng hắn đi lên tầng hai

Các hảo hán đằng sau lúc này mới tỉnh mộng, lại bỏ quên mỹ nam này , bọn họ mới đúng là trời sinh một cặp, bớt mơ tưởng đi thôi!!

Y Ngọc hầu nàng thay y phục xong xuôi, đang định về phòng thì nữ tử trên giường không nặng không nhẹ nói " Đêm nay ngủ lại đây đi"

Chỉ thoáng ngạc nhiên một chút , rất nhanh lại khôi phục bình thường, khẽ cuời ngoan ngoãn tiến tới nằm cạnh bên nàng.

Hai người nằm song song với nhau, Y Ngọc có phần bối rối, một lúc vẫn không thấy người bên cạnh phản ứng gì, chỉ nghe tiếng hít thở đều đặn.

Ngủ rồi sao?

Canh ba lúc nàng mở mắt, bên ngoài có tiếng động rất nhẹ.

Cảm giác người bên cạnh hơi cứng nhắc, Quân Ly Ưu phì cười, nắm lấy tay hắn đặt lên môi ra hiệu im lặng.

Ngoài hành lang bóng đen khẽ đẩy cửa, không gây một tiếng động, có lẽ là sát thủ có kinh nghiệm.

Lúc dao nhỏ của hắn kề vào cổ nữ nhân đang say giấc, thứ duy nhất hắn kịp nhìn thấy chỉ là một vệt sáng hồng nhạt.

Tới lúc chết, vẫn không hiểu tại sao lại chết.

Huyết kiếm nhuốm máu, một vài ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào, trong đêm tối thấy một vệt hồng

Bịch một tiếng thích khách áo đen ngã xuống đất, vài giây sau ngoài hành lang lại vang lên một đoạn tiếng bước chân nữa .

Quân Ly Ưu chỉ kịp đẩy xác chết kia vào gầm gường, xoay người đè lên Y Ngọc, tiện tay kéo y phục xộc xệch một chút, chăn trên giường rơi xuống vừa vặn che đi vết máu

Y Ngọc thuận theo , hai tay vắt hờ lên cổ nàng, tư thế lúc này vô cùng ám muội.

Lúc Thẩm Duy cùng hộ vệ cầm đèn tiến vào nhất thời có chút lúng túng .

"Điện hạ, ta...ta... nghe thấy tiếng động, nếu không có gì ta xin phép cáo lui" Đợi người đi hết rồi, Quân Ly Ưu mới ngồi dậy, chỉ dưới gầm giường "giao lại cho người" đứng dậy rót một chén trà

Ánh trăng mờ mờ, lúc ngoảnh lại vẫn thấy Y Ngọc ngồi yên không cử động, như nghĩ đến điều gì đó, nàng một tay đỡ trán "Phi, quên mất mấy việc này ngươi chưa từng làm, thôi để tự ta vậy" Trước đây mấy việc phi tang xác chết này đều là Phi Dạ làm.

Không đúng, đám thích khách đen đủi còn chưa kịp nhìn thấy nàng lần nào đã bị hắn giết chết ném ra ngoài

Đợi Quân Ly Ưu từ ngoài trở về, Y Ngọc lúc này đã nằm lại giường, nhắm mắt "Điện hạ biết trước có thích khách nên mới bảo ta ngủ lại đây?"

Nàng xoay người nằm xuống bên cạnh hắn, thật ấm

" Y Ngọc không biết võ công, ở chỗ này an toàn hơn.

Ngủ đi"
 
Nữ Vương Chi Mộng
Chương 3: Trở về


Buổi sáng đám người Thẩm Duy thấy Quân Ly Ưu dậy rất sớm, nhưng nàng chỉ chậm rãi uống trà mà không giao phó gì khác.

Do dự một chút mới tiến lên, nghi hoặc "Điện hạ, chúng ta có thể hồi kinh chưa?"

"Đợi Y Ngọc tỉnh dậy sẽ xuất phát.

Chuyện tối qua....hắn e có chút mệt" Nàng chỉ nói một nửa lại cười cười nhưng Thẩm Duy sao lại không hiểu, mắt nàng ta hiện lên vài tia bối rối dễ có thể nhìn thấy được xong vội vàng rời tầm mắt , cúi đầu

"Vậy ta đi chuẩn bị một chút"

Quân Ly Ưu bật cười , trêu chọc những nữ tử ngoài chiến trường như nàng ta một chút, khá thú vị.

Dù gì ở bên ngoài Y Ngọc được coi là nam sủng của nàng, một chút chuyện như thế này cũng không có gì quá đáng

Y Ngọc vẫn luôn mặc y phục trắng , thật muộn mới từ trong phòng bước ra.

Trên bạch y lúc này có thêm một mùi hương liệu nhàn nhạt, không chú ý sẽ không nhận ra, tiến tới đứng cách nàng một đoạn

"Để điện hạ chờ lâu, chúng ta xuất phát thôi"

Quân Ly Ưu cười nhẹ, sắp xếp xong xuôi mới nhảy lên bạch mã

Y phục trắng, ngựa cũng trắng như tuyết..

Một lần này đi là đi một mạch, chỉ dừng lại nghỉ ngơi một chút.

Lúc này mặt trời cũng đã lặn, ba chữ thành Tương Dương đã ở ngay trước mắt .

Bàn tay nàng siết chặt dây cương , gương mặt lộ rõ vẻ phong trần mỏi mệt.

Y Ngọc bên dừng bên cạnh nàng , như đang suy nghĩ điều gì đó, một chút biểu cảm cũng không nhìn ra.

Khi nàng đã xuống ngựa được một lúc mới phản ứng được, nhảy xuống đứng song song với nàng

Quân Ly Ưu thân là nhị hoàng nữ nhưng rốt cục tám năm mới quay trở lại, lính gác thành đều không biết mặt, hai cây thương đan chéo nhau chặn trước mặt nàng " Đã quá thời gian mở cửa thành, vị cô nương này chỉ e đêm nay phải chờ ở ngoài"

Nàng cười nhẹ, còn chưa kịp lên tiếng, Thẩm Duy từ phía sau vốn muốn tiến lên nhưng lại nghe thấy một giọng nói trầm ấm

"Xảy ra chuyện gì?"

Người tới là một nam nhân trẻ tầm mười bảy tuổi, cả người mặc trường bào màu bạc, chẳng hiểu sao nàng thấy có vài phần quen mắt.

Lúc thiếu niên nhìn nàng , ánh mắt lại chứa vài tia dò xét.

Binh lính nhanh chóng nói qua tình hình một chút.

Mắt nàng khẽ động, thái độ cung kính như vậy, lại liếc đến lệnh bài treo lủng lẳng dưới thắt lưng, cảm thán.

Còn trẻ tuổi như vậy đã làm thống lĩnh cấm vệ quân!

"Xin hỏi, vị cô nương này, vào thành có việc gì gấp không?

Thời gian gần đây nữ hoàng bệ hạ có lệnh giới nghiêm, toàn thành đóng cửa nghỉ ngơi sớm"

"Quân Ly Ưu mệnh ý chỉ của bệ hạ hồi kinh, phiền tướng quân mở đường" Nàng hơi khom người ,tay phải cầm kiếm chắp thành quyền .

Huyết kiếm dưới ánh đèn mờ có chút phát sáng

Tử Hiên thoáng chút kinh ngạc, xác nhận lại "Hoà An nhị hoàng nữ điện hạ?"

Nàng khẽ cười, "Thành Tương Dương có mấy Quân Ly Ưu?"

"Thuộc hạ Tử Hiên, thống lĩnh cấm vệ quân, tham kiến điện hạ"

Lính gác thành hơi giật mình, đều nói nhị hoàng nữ là thống lĩnh tướng quân, nữ tử ngoài chiến trường lại có thể dịu dàng như ngọc vậy sao?

Nữ nhân trước mặt, cả người toát ra vẻ tôn quý thanh nhã, thành Tương Dương này bọn họ khẳng định chưa từng gặp qua người nào đẹp hơn nàng.

Thấy Tử Hiên hành lễ, đám người cả kinh cũng vội cúi người, tay chắp thành quyền " Tham kiến điện hạ"

Quân Ly Ưu phất tay cho bọn bọ đứng lên, nhìn Tử Hiên cười nói "Tám năm không gặp, tiểu tử nhà Khiêm Vương gia lớn lên quả thực anh tuấn phi phàm!"

Trước đây trong cung cùng đám công tử tiểu thư của phủ Vương gia giao lưu không ít, Tử Hiên này bằng tuổi đệ đệ nàng, hèn gì cứ thấy quen mắt

Thiếu niên cũng cười theo , năm hắn bảy tám tuổi theo các ca ca tỷ tỷ vào cung chơi cũng đã gặp qua vị nhị điện hạ này.

Chỉ là nàng năm đó tinh anh phóng khoáng, lúc này lại trầm tĩnh lạnh lùng, so với quá khứ quả thực khác xa.

Đáy lòng dâng lên một loại xúc cảm không rõ tên.

Chuyện năm đó ầm ĩ như thế, hắn còn trẻ tuổi vẫn không hiểu rõ lắm chuyện chiến trường.

Chỉ nghe các ca ca nói rất đáng sợ, lúc này mới nghiệm ra.

Phải đáng sợ thế nào mới khiến một người thay đổi hoàn toàn , cho dù người thân quen như thế còn không nhận ra nhau?

"Đúng là đã tám năm rồi, còn nhớ năm đó điện hạ phóng khoáng tiêu sái,..."

Nói đến đây bỗng dừng lại, chuyện năm đó là cấm kỵ của điện hạ, lúc này nhắc lại, chính là bóp vào chỗ đau của người khác, Tử Hiên ánh mắt có chút áy náy

Quân Ly Ưu nhìn thấy sự ưu thương, đồng cảm trong mắt hắn, trái lại có chút khó chịu, dẫn đầu đi về phía cổng thành.

Tử Hiên thấy vậy cũng vội im lặng đi theo

Cửa thành nhanh chóng được mở ra.

Kinh thành vốn dĩ náo nhiệt lúc này im ắng đến lạ.

Đã quá giờ sinh hoạt, nhà nhà đều đóng cửa chặt chẽ, thỉnh thoảng nghe tiếng bước chân của người gác đêm.

Ta thực sự trở về rồi!

Hoà An vương phủ, lúc này cũng một mảnh tĩnh lặng.

Tử Hiên đưa nàng tới đây rồi cáo lui, bạch mã không tiếng động dừng lại trước cửa phủ.

Đám người Thẩm Duy nàng đã cho về nhà , lúc này đứng trước cửa chỉ có hai người, tâm trạng có chút hỗn loạn

Mùi hương liệu thoảng qua chóp mũi rất dễ chịu, khiến nàng tỉnh táo không ít .

Y Ngọc từ bên cạnh nắm lấy tay nàng, gật đầu nhẹ.

Bàn tay hắn mặc dù không có nhiều hơi ấm, cũng lạnh lẽo giống nàng

Nhưng mà ai nói, hai thứ lạnh lẽo đặt cạnh nhau lại không có chút ấm áp nào?

Lúc này nàng chợt thấy một dòng ấm áp chảy trong lòng mình, rất nhỏ , ngỏ tới nỗi không để ý thì sẽ không phát hiện

Cửa chính đột nhiên mở rộng, từ trong bước ra một lão tử mặc áo quản gia, phía sau hơn hai mươi người quỳ dưới đất nghênh đón chủ nhân.

Quản gia Trần nhìn thấy nàng, hai mắt đã có nếp nhăn hơi hơi đỏ.

Quân Ly Ưu tiến lên hơi khom người hành lễ , lão nhân gia vội vàng tránh đi " không thể nhận , không thể nhận , điện hạ trở về là tốt rồi , trở về là tốt rồi

Là Tử Hiên tướng quân cho người về bẩm báo, điện hạ nhà ông trở về rồi!

Quản gia Trần tên Trần Trung, trước đây là người bên cạnh phụ quân nàng, đối đãi với nàng như cốt nhục.

Bao nhiêu năm dốc lòng vì phụ quân ,nay tuổi tác đã cao vốn nên nghỉ ngơi lại ở chỗ này trông coi phủ đệ cho nàng.

Sống mũi nàng cay xè, cả gương mặt hướng về phía khuất bóng nhè nhẹ lau đi vệt nước "Trần bá bá , thật cảm ơn"

Phủ đệ của nàng không rộng lớn bằng phủ của Dạ An, nhưng so với những phủ đệ của các đại thần trong triều vẫn là vượt xa.

Đông Noãn các cách Tây Noãn các một cái hồ sen rộng

Quản gia Trần đi trước, dẫn đường tới Đông Noãn Các.

Xuyên qua một rừng trúc thanh u, biệt viện tường trắng ngói xanh chậm rãi xuất hiện.

Vẫn không hề thay đổi!

Nơi này trước đây là nơi ở của nàng.

Sắp xếp cho Y Ngọc một chỗ ở Đông Noãn Các, lúc này chậm rãi đi đến đình viện rộng lớn giữa lòng hồ

Bao nhiêu năm chiến trường khói bụi, hồ sen là thứ không hề xuất hiện trong tám năm qua.

Tham lam hít hít vài hơi rồi thở hắt ra.

Thơm quá!

Sen thơm, không khí buổi đêm thanh dịu thật khiến nàng thoải mái.

Một tiểu nha hoàn mặc váy hoa tầm mười hai mười ba tuổi bưng đồ ăn tới cho nàng, xong hơi khom người "Em là Tiểu Linh , hầu điện hạ ăn tối"

Quân Ly Ưu khẽ gật gật, cầm đũa gắp thức ăn, như nhớ ra điều gì lại gọi cô bé lại " Làm đồ ăn cho Y Ngọc ca ca, mang tới Đông Noãn các.

Phải rồi, không được cho cay, hắn không ăn được"

Tiểu nha hoàn mặc dù chưa từng gặp nàng, nhưng dựa vào khí chất có thể đoán ra người trước mặt cực kỳ lãnh đạm.

Thế nhưng lại để ý tới vị công tử kia như thế, sau này vẫn nên cẩn thận một chút.

Nó gật đầu xoay người bước nhanh ra khỏi đình viện
 
Back
Top Bottom