Cập nhật mới

Khác Nữ Tướng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
141048996-256-k461318.jpg

Nữ Tướng
Tác giả: hoangnhiynnn
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Muội chỉ muốn cùng huynh xông pha đánh giặc, không cầu gì hơn"
"Muội không giỏi cầm kỳ thi hoạ, muội chỉ giỏi đánh nhau"
"Muội thích huynh"
"Nhưng muội không muốn sống gò bó trong cung cấm"
"Muội mong huynh thật lòng"
"Tất cả các quân sĩ đều cần được đối xử công bằng"
"Muội luôn ước huynh không phải Thái tử đương triều, huynh cùng muội tự do tự tại thì vui biết mấy"
"Muội sẽ đảm bảo mạng sống của huynh an toàn"
"Chúc Hoàng huynh và Hoàng tẩu hạnh phúc"
"Việc của huynh là quản quốc, việc của muội là bảo vệ huynh"
....

Đến nam nhân còn bị lưới tình làm gục ngã, huống hồ gì đây là một nữ nhân luôn tỏ vẻ quật cường, mạnh mẽ....



trieudau​
 
Nữ Tướng
Giới thiệu nhân vật


1.

Hàn Bạch Thương

Nàng là nữ nhi của Hàn Đại Tướng quân, dòng đích, danh phận không thấp, vì vậy nàng tự cho mình quyền được thành thân với tướng quân giỏi nhất thiên hạ.

Ai đánh thắng được nàng, nàng đều bái phục người đó

"Việc của huynh là quản quốc, việc của muội là bảo vệ huynh"

2.

Lãnh Bạch Phong

"Tại sao luôn bắt ta phải chọn giữa giang sơn và tình yêu của mình, tại sao ta không thể tham lam chọn cả hai?

Lão Thiên đúng là muốn ép ta vào chân tường mà"

3.

Chu Kiều Minh

"Ta đường hoàng là nữ nhi của tể tướng, đường hoàng là tân nương của chàng, vậy mà trong lòng chàng chỉ có Hàn Bạch Thương"

4.

Lục An Tố

"Dù ta là đệ nhất mỹ nhân An Linh quốc này, chàng vẫn không rung động trước ta.

Hay cho một Lãnh Bạch Phong, hay cho một Hàn Bạch Thương, ta muốn các ngươi sống không bằng chết"

5.

Lãnh Mạc Sênh

"Cả Hoàng huynh và Hoàng tẩu của ta đều đau khổ vì ngươi.

Hôm nay chẳng phải là cơ hội tốt sao?

Bổn công chúa ta thay trời hành đạo.

Yaaaaaaa"

.....

Còn rất nhiều nhân vật khác
 
Nữ Tướng
Chap 1: Thanh Mai Trúc Mã


An Linh quốc năm Hinh Ngạn thứ tư

Đêm Nguyên Tiêu

Hoàng hậu Diệp Vũ mang thai đã sắp đến kì sinh nở.

Hoàng thượng chưa có người kế thừa, dù cho Hoàng hậu sinh ra một hoàng tử hay một công chúa đều rất có lợi

Đêm nay, yến tiệc tổ chức linh đình, quan khách được mời đến rất đông.

Ba vị Hoàng thượng, Thái hậu cùng Hoàng hậu ngự trên cao.

Trong điện ca vũ làm tiếng nhạc ồn ã, khiến Hoàng hậu không khỏi nhức đầu, nàng thỉnh cầu Hoàng thượng

"Hoàng thượng, thần thiếp thấy không khoẻ trong người, thỉnh người và mẫu hậu ân chuẩn hồi cung tịnh dưỡng"

Hoàng hậu quỳ nửa rất khó chịu, nhưng cung cấm có cung quy, nàng phải cẩn trọng, không thể để người khác nắm được sơ hở.

Bao nhiêu năm qua có thể yên ổn trên hậu vị này không đơn giản chỉ là ăn chay niệm phật.

"Được.

Vũ nhi mau về Nhân Hoà cung, tiểu hài tử này mới không làm mẫu thân hắn mệt mỏi"

Hoàng thượng Hinh Ngạn ân cần đỡ Hoàng hậu, còn sai người đưa nàng về bằng kiệu 12 người khiêng, đủ hiểu Hoàng thượng coi trọng Hoàng hậu bao nhiêu

....

Đã tối được một lúc, trong cung dù treo đèn lồng khắp nơi nhưng bóng tối vẫn bao trùm.

Đột nhiên từ trên mái ngói của cung Túc Hoà xuất hiện một con mèo.

Nó cất tiếng kêu của mình lên, gọi những con mèo khác trong bán kính 100km tới.

Có thể gọi nhiều mèo vô kể, chúng nhảy như bay xuống kiệu của Hoàng hậu.

Kiệu rơi xuống đất, Hoàng hậu bị đọng thai khí, những con mèo đó trốn đi thật nhanh.

Hoàng hậu được đưa về Nhân Hoà cung trong tình trạng đã băng huyết.

....

Hoàng thượng và Thái hậu tới ngay sau đó.

Trong điện truyền ra tiếng thét đau đớn của phụ nữ.

Từng tiếng thét gào đau đớn khiến cho đám phi tần đang ngồi kia bồn chồn không yên.

Nếu như Hoàng hậu vong mạng, chắc hẳn sẽ có người hả hê vô cùng, nhưng cũng sẽ có người mất đi chỗ dựa bấy lâu.

Hoàng thượng cũng rất đỗi lo lắng, hắn đã ngoài ba mươi, mà đây mới là con đầu lòng của hắn.

Nếu Hoàng hậu và con của hắn có vấn đề gì, hắn sẽ chặt hết đầu của đám thái y.

....

Một lúc sau, bà đỡ vui mừng bế ra một tiểu hoàng tử và một tiểu công chúa

" Thưa Hoàng thượng, Thái hậu và các vị nương nương, Hoàng hậu nương đã sinh hạ thành công một đôi long phụng"

Hoàng thượng cùng Thái hậu vui mừng khôn xiết, đám phi tần người cường gượng gạo, người không giấu nổi sự uất hận trong đáy mắt.

....

Hoàng thượng vui mừng ban thưởng.

Người ban tên cho Đại Hoàng tử là Lãnh Bạch Phong còn Đại Công chúa là Lãnh Mạc Sênh.

....

Ba năm sau, kinh thành rộn ràng lên vì Hàn Đại Tướng quân sau khi phu nhân sinh hạ được Đại Tiểu thư Hàn Bạch Thương đã ban phát lương thực cho dân nghèo.

Nghe đồn rằng đứa trẻ này có mệnh Nữ Tướng

....

Năm nay Bạch Phong 12 tuổi, Bạch Thương 9 tuổi.

Hai người quen nhau do dều được phụ thân của Bạch Thương dạy võ, lâu rồi thành thân quen, trở thành Thanh mai trúc mã.

Còn với công chúa Mạc Sênh, nàng có 2 tiểu thư vào cung bầu bạn.

Một là Chu Kiều Minh con gái của Chu tể tướng, năm nay 12 tuổi bằng tuổi với nàng.

Kiều Minh một lòng mến mộ Bạch Phong, từ lâu Chu tể tướng đã nguyện ý cho con gái mình thành toàn với Đại Hoàng tử.

Người còn lại là Lục An Tố, tiểu thư cao quý đến từ vùng đất Mị.

Ngay từ tấm bé, nét đẹp của nàng đã không thể chối cãi, nàng được phong làm Đệ nhất mỹ nhân đất Mị đã lâu.

Nhưng trong lòng nàng cũng chỉ ngưỡng mộ Lãnh Bạch Phong

....

Một hôm nọ, khi Bạch Phong và Bạch Thương tập võ đã xong, cùng nhau rải bước về phía A ca sở ( nơi ở của các Hoàng tử và Công chúa).

Vừa bước qua cổng đã thấy ba mỹ nhân nhí đẹp tựa như hoa ngồi tại bàn đá, người ngồi giữa nhìn thấy hai người liền hò reo

"A, Đại ca về rồi"

Hai mỹ nhân còn lại cũng đồng thời quỳ xuống, hành lễ

"Tham kiến Đại hoàng tử"

Rồi ai nấy cười tươi như hoa.

Đột nhiên, Mạc Sênh nhận thấy bóng dáng của cô gái đứng sau Bạch Phong, liền đi tới, hỏi

"Ngươi là ai?

Sao lại đi cùng đại ca ta?"

"Tham kiến Đại Công chúa, nô tì là Hàn Bạch Thương, gia phụ là Hàn Đại Tướng quân"

Bạch Thương kính cẩn hành lễ, dáng vẻ không chút gượng gạo.

Dù nàng có tập võ, dù nàng có tự do tự tại thì sao chứ, đây vẫn là Hoàng cung.

Không thể sơ suất.

"Bổn Công chúa ta lại tưởng là ai.

Hoá ra cũng chỉ là một tiểu thư thích nghịch kiếm gỗ.

Hahaaa"

Hai mỹ nhân còn lại đồng loạt cười thành tiếng.

Bạch Thương sao có thể không tức giận, nàng muốn nhịn, rất muốn nhịn, nhưng nàng không thể nữa rồi.

Toàn thân nàng toả ra sát khí đáng sợ.

"Đúng Hàn Bạch Thương ta chưa bao giờ biết chơi phấn son, không bao giờ chọn trang sức và quần áo.

Nhưng mà bổn nữ tướng ta hơn các ngươi ở điểm gì biết không, ta còn có ích cho triều đình còn hơn nhưng vị phu nhân phi tần chỉ biết ăn bám phu quân của mình.

Vô dụng"

Nói xong, nàng quay đi không nhìn mặt ai cả, nàng muốn tìm thấy phụ thân hay chí ít cũng phải tìm ra đại ca của nàng, nàng muốn về phủ.

Đi lang thang một lúc nàng gặp một người đàn ông đã đứng tuổi, mặc long bào vàng chói.

Nàng vừa khóc vừa quỳ xuống thỉnh an

"Hoàng thượng vạn phúc kim an"

Hoàng thượng khá ngạc nhiên.

Ông chưa thấy một đứa bé gái nào gan dạ như vậy, những đứa trẻ khác nhìn thấy ông liền bỏ chạy

"Tại sao con khóc, vì ta trông đáng sợ quá sao"

Bạch Thương liên lắc đầu, khua khua tay tỏ ý không phải

"Đại công chúa bảo con là tiêủ thư chỉ biết nghịch kiếm gỗ"

Nghe đến đây, Hoàng thượng và đám nô tài cũng hiểu đứa trẻ này là nữ nhi của Hàn Đại Tướng quân.

Hoàng thượng chưa kịp nói gì, Bạch Thương đã tiếp tục lên tiếng

"Hoàng thượng đưa con đi tìm phụ thân đi"

" Được rồi"

Thế rồi ông dắt tay đứa nhỏ đến chỗ Hàn Đại Tướng quân, rao lại đứa nhỏ, ông cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, ông thập phần thích thú với đứa trẻ này

....

A ca sở

Mạc Sênh cầm tay áo của Bạch Phong

"Sao huynh chỉ vì một con tiện tì như thế mà lại giận muội chứ, muội nói đúng đó chứ'

"Sênh nhi, muội thôi ngay cái trò bướng bỉnh trẻ con đó đi.

Ai là tiện tì hả Sênh nhi?

Tiểu Bạch là Đại Tiểu thư dòng đích của Hàn sư phụ, sao hả?

Đối với muội như thế nào mới là cao quý?"

Mạc Sênh từ từ rơi lệ.

Đại ca của nàng chưa bao giờ nói nặng lời với nàng.

Hàn Bạch Thương!

Cô là cái gì chứ, đừng nghĩ rằng bổn công chúa đây để cô yên
 
Nữ Tướng
Chap 2: Thành thân


An Linh quốc năm Hinh Ngạn thứ hai mươi.

Năm nay Bạch Phong 16, Bạch Thương 13

Bạch Phong cũng đã đến tuổi thành thân, Hoàng hậu Diệp Vũ cũng đang xem xét, cũng chỉ có Chu Tiểu thư Chu Kiều Minh, Hàn Tiểu thư Hàn Bạch Thương và Lục Tiểu thư Lục An Tố.

Bà cũng quyết định sẽ gả Mạc Sênh cho Hàn Ngọc Thiên trưởng nam nhà Hàn gia.

Cuối cùng, Hoàng hậu đến An Thọ cung của Thái hậu để người chọn lựa.

....

An Thọ Cung

"Ai gia rất thích Tiểu Bạch, nó là đứa bé ngoan ngoãn, chỉ tiếc là quá vô tư vô lo, vào cung cấm liền không thích hợp.

Chu Tể tướng cũng mở lời, chọn con gái ông ta đi, còn Lục thị kia cứ cho một cái Trắc phi là được.

Cũng nên bảo Hoàng đế phong cho Đại Hoàng tử cái chức Thái tử đi.

Hắn hiếm muộn con, cũng mới chỉ có hai hài tử này, lại không chịu nạp thêm phi tần, cứ bảo ai gia khuyên nhủ"

Diệp Vũ Hoàng hậu liền quỳ xuống

"Đa tạ mẫu hậu đã chiếu cố cho Phong nhi.

Thần thiếp thay mặt nó đa tạ Hoàng Tổ mẫu.

Thế Hàn thị kia mẫu hậu tính thế nào?"

"Tiểu Bạch không phù hợp, cũng còn quá nhỏ, sau này lớn hơn ta sẽ tự có chủ đích"

"Dạ.

Vậy thần thiếp cáo lui"

"Được rồi, con về đi, cũng nên chăm cho Sênh nhi"

....

Một nắm đấm giáng thẳng xuống bàn, Bạch Phong tức giận:

"Tại sao đến bây giờ ta mới biết, hạnh phúc của ta là để cho người khác quyết định ư.

Ta không thành thân nữa, nghe nói phía Bắc, Đại Uy quốc muốn làm loạn, ta tự nguyện ra biên cương đánh giặc"

"Thưa Thái tử, người mới được phong, Hoàng hậu nương nương cũng đã tính đến chuyện này, người nói nếu người muốn đi thì phải thành thân trước đã.

Người còn nói, người sẽ ân chuẩn cho Hàn Đại Tiểu thư đi cùng"

"Tiểu Bạch, huynh bất lực quá...."

- gương mặt Bạch Phong thoáng tia buồn-" Nói lại với mẫu hậu, ta đồng ý"

....

Hàn phủ

Cũng sắp đến lượt Hàn Thiếu gia thành thân, lại là Đại Công chúa.

Hàn Thiếu gia cũng đã được ban phủ đệ, tăng hàm quan ba bậc, một bước lên mây, trở thành phò mã của Hoàng thương, lại thập phần cao quý

....

Đêm trước ngày thành thân của Hàn Ngọc Thiên, Hàn Lão gia dẫn cả hai đứa con của mình ra bờ sông nướng cá

"Có lẽ rất lâu nữa, ba chúng ta mới có thể ngồi lại như thế này.

Phụ thân như ta chỉ có thể lo cho các con đến thế này.

A Thiên, ta biết con không có cảm tình với tân nương ngày mai, nhưng con hãy tập cách chấp nhận, vị cô nương mà con ái mộ, đợi một thời gian sau cưới về làm trắc phúc tấn hay tiểu thiếp gì cũng được.

Con vẫn phải nhớ đó vẫn là Đại Công chúa, nàng cao quý quen rồi, đừng phụ nàng"

Rồi sau đó ông lấy que đã cắm vài con cá đã được nướng chín đưa cho Tiểu Bạch rồi bảo

"Hoàng thượng nói với ta, người sẽ cho con ra biên giới cùng Thái tử dẹp yên Đại Uy, con càng phải cẩn thận.

Đại Uy không kiêng nể phụ nữ, tàn độc vô cùng"

"Phụ thân, con biết rồi.

Đại ca hãy hứa với muội và phụ thân, phải đối xử với tân tẩu thật tốt dù gì muội cũng không thể ưa nổi nàng ta, nhưng kệ đi, chúc huynh hạnh phúc"

....

Thế rồi cũng đến ngày công chúa xuất giá.

Cả Hoàng cung trải thảm đỏ, phủ đệ của Hàn gia cũng gần cung cấm.

Kinh thành trang hoàng màu đỏ làm chủ đạo, tạo nên không khí hoan hỉ vô cùng

....

Mạc Sênh bước xuống kiệu đỏ, đặt tay lên tay ma ma đứng cạnh bước vào đại sảnh Hàn gia.

Hàn gia khá giả không thua kém Hoàng cung nhưng lại mang không khí tự do thoáng đạt vô cùng.

Đại sảnh Hàn gia là Đỗ Tự điện, sau là tẩm điện của Hàn Tướng quân.

Ông chỉ lấy một chính thất Như thị, nguyện cả đời chỉ mình bà, không thêm thiếp thất.

Hàn Lão gia cũng phu nhân ngồi ở hai chiếc ghế giữa điện, đợi con dâu.

Lại có Hàn Bạch Thương ngồi ghế đầu tiên bên tay phải.

Hôm nay nàng thập phần xinh đẹp, đã lọt vào mắt xanh của Nhị Thiếu gia họ Tề.

Tiệc cưới bắt đầu, mọi người ăn uống rất vui vẻ bên ngoài.

Trong phòng, Mạc Sênh cởi bỏ khăn chùm đầu, tiến đến gần bàn trà, lại thấy bình đã nguội, thái độ có chút khó chịu.

Quay lại giường, nàng tiếp tục đợi, Hàn Công tử này cũng thật vô phép tắc, nàng đường đường là Đại Công chúa, lại phải đợi hắn ta lâu như vậy.

Thở dài, nàng khẽ gọi ma ma đem theo từ Hoàng cung

"Người đợi một chút, nô tì lấy cho người một chút cháo nóng, không thể để bụng đói"

"Mau lên cô cô, ta thật sự rất đói bụng rồi'

Mama đó ra ngoài, một lúc sau mang về một bát cháo nóng hổi.

Mạc Sênh vừa ăn xong là kịp lúc Ngọc Thiên về phòng.

Đêm đó, họ không động vào nhau.

....

Sáng sớm hôm sau, Hàn Thiếu gia cùng Hàn Thiếu phu nhân cùng mặc xiêm y màu xanh ngọc đến bái kiến Đại tướng cùng phu nhân.

Phu nhân không lạnh không nhạt ban ngồi, Bạch Thương cũng hiểu ý mà nhường chỗ cho đôi vợ chồng mới cưới, họ bắt đầu nói về gia quy (quy định trong nhà)

Đại Tướng quân mở lời

'Nhà ta quy tắc không rườm ra như trong cung, nhưng những điều trong nhà này qui định, đều là bình đẳng giữa tất cả mọi người.

Thứ nhất, phải tôn trọng phụ mẫu, ta không cần biết con cao quý trong cung như nào, nhưng ở đây, con không được hỗn với chúng ta.

Thứ hai, giữa hai vợ chồng không nên to tiếng.

Thứ ba, Hàn phủ ta yêu thích sự bình đẳng, không phân biệt nam nữ hay chủ tớ, con không được động thủ với nô tì, muốn họ làm giúp hãy nói làm ơn, đừng sai khiến.

Con đã hiểu rõ chưa?'

'Con dâu hiểu rõ, sẽ không phạm vào bất cứ điều nào'- Mạc Sênh quỳ xuống

Bạch Thương đỡ Mạc Sênh đứng dạy , tay luồn cái vòng ngọc san hô quý giá của mình sang tay của nàng, nói

'Đại tẩu mới về nhà này làm dâu, muội cũng không có thứ gì quý giá, chỉ còn cái vòng hơn 500 năm tuổi này muội cầu trên chùa, mong đại tẩu thích'

'Đa tạ muội muội, tẩu rất thích, đúng là đồ tốt, chất ngọc sáng và trong, vẫn phải đa tạ muội.'

Cả nhà ngồi nói chuyện phiếm một lúc rồi ai về phòng người đó.

....

Về đến phòng, Bạch Thương gọi một nô tì vào rồi bảo

'Ngươi làm ơn giúp ta một việc, cất đôi kiếm gỗ lim kia vào một cái hộp nhung, rồi mang đến phòng Đại tẩu, nói là quà mừng của ta, nhớ dặn dò kĩ là đồ quý hiếm, nhất định phải mở.'

Sau đó nàng cười, một nụ cười thanh thúy.

Nàng ta nghĩ Bạch Thương nàng có thể quên câu nói năm đó sao, một câu làm tổn thương một đứa bé gái, nàng ta đừng nghĩ Bạch Thương để nàng ta sống yên ổn trong Hàn phủ này.

....

Phòng của Mạc Sênh

Căn phòng tràn ngập mùi hương hoa, tuy là xạ hương nhưng lại rất thơm.

Mạc Sênh ngồi trên tháp thập phần cao quý.

Bên dưới là các gia nô mang theo quà tới.

Lão gia tặng nàng mười chiếc quạt ngọc, cao sang vô cùng.

Phu nhân đưa tới cho nàng bộ lễ phục màu hồng nhạt và một đôi giày nạm đá quý.

Chợt, Mạc Sênh thấy gả vào Hàn gia cũng chưa hẳn là xấu.

Còn phu quân của nàng đưa đến một rương nhỏ nữ trang, nhưng trong đó lại là nữ trang đắt tiền, rất hợp ý nàng.

Cuối cùng, cung nữ bên cạnh Bạch Thương cũng đã đến.

Nàng ta nói gia nô đặt chiếc hộp dài xuống, lại hành lễ bẩm báo

'Thiếu phu nhân, đây là quà mừng Đại tiểu thư nhờ nô tì mang tới tặng người, nghe Tiểu thư nói đó là đồ vật ý nghĩa với nàng, cũng ý nghĩa với người, mong người mở ra xem, nô tì còn bận việc, xin cáo lui trước'

'Được rồi, gửi lời đa tạ của bản phu nhân ta tới tiểu thư'- Mạc Sênh phất tay ý lui, cùng với đó phân phó mama mang hộp đến gần rồi mở ra

Trong hộp là một đôi kiếm gỗ, là gỗ tốt, trên kiếm còn khắc" Hàn Bạch Thương nữ tướng".

Mạc Sênh cười, rồi chợt hốt hoảng, suýt thì rơi kiếm gỗ xuống đất.

Nàng lẩm bẩm

' Nàng ta chưa quên sao?'

Vị mama gặng hỏi

'Phu nhân đang nói gì vậy'

Mạc Sênh tỉnh người, sai vị mama già:

'Không có gì, người nói người cất quà tặng này vào trong kho, không được làm hỏng'

....
 
Nữ Tướng
Chap 3: Thái tử đại hôn


Ngày hôm nay là ngày thành thân của Bạch Phong và Kiều Minh.

Không khí tràn ngập sự kinh hỉ.

Khắp nơi nhân dân đều treo đèn lồng đỏ, ăn mừng tiệc cưới này 3 ngày 3 đêm.

Khắp nơi gửi quà mừng, trong đó, Bạch Thương gửi tặng tới một đôi long phượng khắc mình câu thơ :"Niềm vui son sắt đợi chờ

Tháng năm mong đợi bây giờ là đây."

....

Ngày ấy, Kiều Minh đẹp đến lộng lẫy, nàng khoác lên mình bộ lễ phục màu đỏ thẫm, đầu đeo trang sức rất nặng, nhưng nàng rất vui.

Cuối cùng, phu quân của nàng là người yêu rất nhiều.

Nàng cười một nụ cười hiền hoà, nhìn Bạch Phong đứng đợi nàng trên bậc thang.

Bước xuống kiệu hoa, nàng rảo bước thật nhanh về phía chàng y phục đỏ nổi bật.

Chàng đưa tay ra lịch sự cầm tay nàng, dìu nàng từng bậc tiến về đại điện.

Trên đường lên đó, nàng thấy ả ta, Hàn Bạch Thương, chàng cũng nhìn thấy ả.

Hôm nay ả ăn vận xinh đẹp, cài trâm bạch mai xa xỉ.

Đây là lần đầu nàng thấy ả đẹp, một vẻ đẹp ngây ngất người nhìn, không thể dời mắt khỏi ả.

Nàng loại bỏ tạp niệm khỏi đầu, nhìn sang phu quân nàng, không một ý cười hiện ở khoé mắt, nàng chợt nhận ra, nàng lại thua rồi, nàng thua ả, vì chàng chưa bao giờ yêu nàng...

...

Về phía Bạch Thương, nàng cùng cha mẹ được ban toạ ở ngoài sân đại điện chính.

Nàng hôm nay mặc đồ rất đẹp, vì nàng muốn một lần người nhìn về phía nàng.

Hôm nay Bạch Phong thật phong lưu, huynh mặc đồ đỏ, cưới được thê tử ngoan hiền, còn cần gì nàng nữa chữ.

Mắt không tự chủ lại nhỏ lệ.

...

Trong đại điện, thái tử cùng thái tử phi dắt tay nhau bước vào.

Tiếng công công hô to:

"Nhất bái thiên địa....

Nhị bái cao đường...

Phu thê giao bái"

Làm lễ xong, Kiều Minh được đưa về chính điện Đông cung nghỉ ngơi và chờ đợi, Còn Bạch Phong ở lại đại điện mở tiệc.

Hắn cầm ly rượu mời từng người, từng người đến chung vui cùng hắn.

Vậy thì, nàng đâu?

Người hắn đã nhìn thấy hôm nay thật xinh đẹp, nàng đâu?

Người hắn cứ nghĩ hôm nay là ngày của họ, nàng đâu?

Tiệc vui như vậy không có nàng cũng hoá hư vô.

Đầu đang nghĩ linh tinh, chợt một cánh tay đập vào vai chàng

"Huynh đang suy nghĩ vẩn vơ gì vậy?"

- Bạch Thương không khách khí

"Tiểu Bạch!

Muội hôm nay xinh lắm đó"- hắn vuốt tóc mai nàng gọn về phía sau tai, tại sao nàng không thể cùng với hắn chứ, vẻ đẹp của một cô bé vị thành niên lại pha trộn chất trải đời, vừa dễ thương lại chín chắn

Nhận ra điểm khác thường giữa muội muội và Thái tử, Hàn Ngọc Thiên nhanh chóng đi tới và nói

"Thái tử điện hạ, tiểu muội nhà thần không giỏi ăn nói, đã khiến điện hạ chịu khổ, thần xin tạ tội"

Chưa kịp để Bạch Phong nói gì, Ngọc Thiên đã cầm tay em gái kéo đi ra nơi khác.

Gia tộc Hàn Đại tướng quân thật là kì dị.

Trên đường đi, Ngọc Thiên nhấn mạnh với Bạch Thương

"Muội biết như thế sẽ nguy hiểm như nào không, ca biết muội không để ý lễ nghi, ca cũng vậy, chỉ là, hắn là thái tử, là Hoàng đế trong tương lai ấy!

Muội không thể vào Hậu cung, không thể được.

Dù hắn có yêu thích muội cỡ nào, sủng ái muội ra sao, hắn vẫn chẳng thể giúp muội không đấu tranh, muội hiểu chứ?"

"Muội hiểu rồi."

- Bạch Thường sụt sùi đáp lại

Hai anh em họ lên kiệu hồi phủ

...

Cuối cùng cũng đến giờ Hợi, giờ lành để động phòng hoa trúc

Kiều Minh ăn vận quyến rũ, hút mắt người nhìn.

Nàng thả lỏng người trên giường lễ, kèo chăn che đến chân, lộ ra phần ngực đẫy đà.

Bạch Phong say xỉn bước vào, thấy nữ tử trên giường, lạnh nhạt nó

-Ta mệt rồi, cần nghỉ ngơi

Bạch Phong tự tay tắt nến, ngủ một mạch đến sáng.

Chàng sẽ không để lần đầu của mình cho người mà mình không thích

...

Sáng hôm sau, Bạch Phong cùng Kiều Minh phải cùng nhau tới thỉnh an Thái hậu

Tại An Thọ cung

Bạch Phong cầm tay Kiều Minh dắt vào trong điện, hai người cùng nhau quỳ xuống thỉnh an

- Nhi thần xin thỉnh an Hoàng Tổ mẫu, Phụ hoàng, Mẫu hậu.

Thỉnh Hoàng Tổ mẫu , Phụ hoàng, Mẫu hậu an hảo

Thái hậu mặt không chút ý cười ban tọa.

Bà bảo ban:

-Thái tử phi mới chuyển vào cung, Phong nhi cũng nên giúp đỡ mới phải

-Hoàng Tổ mẫu quả là lo lắng quá rồi, nhi thần tin chắc Thái tử phi vào cung từ bé nên đã quen rồi- Bạch Phong lạnh nhạt

Hẳn là Kiều Minh cũng nhận ra điều ấy, gương mặt nàng thoáng nét u buồn nhưng rất nhanh đã tươi tỉnh đáp:

-Đúng như lời Thái tử nói, thần thiếp quả thật cũng đã quen

Hoàng hậu lúc này mới lên tiếng

- Đúng là khổ cực cho con.

Vừa mới thành thân thì đã có thêm trắc phi.

Hai ngày nữa Lục thị sẽ được đưa vào cung.

Dù là vậy, ta vẫn mong con thể hiện được phong thái của mẫu nghi thiên hạ, không chấp nhặt với thị thiếp

Kiều Minh vội quỳ xuống:

- Có lời này của Mẫu hậu nhi thần sẽ cố gắng hết sức.

Mong rằng sẽ không phụ lòng mong mỏi của mọi người

Mọi người nói chuyện được một lúc thì nô tì bên cạnh Thái hậu tiến vào bẩm báo:

- Thái hậu nương nương, Hàn Tiểu thư tới thỉnh an người

Hoàng hậu hơi bất ngờ, ngờ vực nhìn xuống chỗ Bạch Phong :

- Sao con bé Tiểu Bạch lại tới đây?

Hoàng Thượng cho mời hay sao?

Hoàng thượng giật mình trả lời

-Trẫm cũng không rõ

Thái hậu lúc này mới xua tay:

-Là ai gia gọi con bé đến.

Trước chỉ thấy Tiểu Bạch thông minh nhạy bén, không ngờ càng lớn lại càng thấu hiểu lòng người, mỗi lần nói chuyện với con bé, ai gia đều rất thích thú.

Còn không mau mời Hàn Đại tiểu thư vào

Cửa lớn mở ra, một cô gái bé bỏng tiến vào, miệng cười tươi tắn rực rỡ.

Nàng nhẹ nhàng sải bước về phía Thái hậu, khi cách Thái hậu còn ba bước, nàng quỳ gối hành lễ:

-Thần thiếp xin thỉnh an Thái hậu nương nương, Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương.

Nguyện Thái hậu nương nương, Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an.

Thái hậu mỉm cười hiền hậu nhìn nàng.

Điều này khiến Kiều Minh có chút chạnh lòng.Kiều Minh nàng chính là biết Thái tử không thích mình bằng nàng ta, nhưng không ngờ rằng đến Thái hậu cũng yêu quý nàng ta hơn.

Thái hậu mắt cười không ngớt :

-Chẳng phải ta đã nói với con là cứ gọi ta là Hoàng Tổ mẫu sao, ta đối với con cũng như đối với Phong nhi, Sênh nhi.

Còn không mau lại đây ngồi cạnh ai gia

-Nhi thần tuân lệnh- Bạch Thương cười tươi tắn

Lúc này, Kiều Minh quay sang nhìn Bạch Phong, nàng hiểu rằng, nếu ở lại đây thêm chút, nàng sẽ chẳng kiềm chế cơn ghen tức này.

Nàng nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay của người đàn ông vẫn đắm đuối nhìn kia, nói:

-Phu quân à, thần thiếp có chút mệt mỏi.

Chúng ta cũng nên trở về thôi

Bạch Phong lãnh đạm

-Nếu Thái tử phi mệt thì mau về Đông cung nghỉ ngơi, ta vẫn phải hầu chuyện hoàng tổ mẫu

Kiều Minh sững sờ, nàng chính là không tin được Thái tử không hề giữ thể diện cho nàng.

Hoàng hậu Diệp Vũ không vui nói

-Phong nhi ngươi hãy đưa Kiều nhi về, Mẫu hậu ta sẽ hầu chuyện Hoàng tổ mẫu, chưa kể ở đây còn có Hàn Tiểu thư, ắt hẳn Thái hậu nương nương không hề cảm thấy trống vắng

Bạch Phong lưỡng lự đôi chút, chàng nhìn Bạch Thương luyến tiếc nói

-Vậy nhi thần cáo lui trước

Đôi tân phu thê vừa rời khỏi, Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng cáo lui, không làm phiền Thái hậu thêm nữa

....

Hoàng hậu đi rồi, Thái hậu mới cầm tay Bạch Thương, ân cần nói

-Ai gia già rồi, Hoàng hậu đó đúng là không biết suy nghĩ, nàng ta có ác cảm với con ta vẫn luôn nhìn ra, đấy cũng chính là lí do ta không muốn đưa con vào cung.

Cung cấm này nguy hiểm muôn trùng, khó khăn lắm ai gia hồi xưa mới trụ vững

Bạch Thương cảm động quỳ xuống

-Đa tạ Thái hậu che chở, nô tì nguyện vì Thái hậu mà hi sinh tất cả

-Không phải ta đã bảo cứ gọi ta là Hoàng Tổ mẫu sao, kể ra ai gia cũng thấy thương tiếc cho tình cảm trong sáng của ngươi và Phong nhi, hai ngươi rất chân thành....

Bạch Thương hơi bất ngờ nhưng thu ánh mắt ấy rất nhanh, nói nhỏ

-Nô tì với huynh ấy có duyên nhưng vô phận.....
 
Back
Top Bottom