Khác Nữ phụ vùng dậy!!! Nam, nữ chính tránh ra

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,657
Điểm tương tác
0
Điểm
0
117197848-256-k892917.jpg

Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
Tác giả: peony242
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô được biết đến là một sát thủ lạnh lùng, mờ nhạt nhưng lại sắc bén vô cùng chỉ cần lơ là vài giây thì cuộc đời bạn coi như xong nhưng cô lại vô tình mất đi trí nhớ vì 1 vụ tai nạn.1 năm sống dưới thân phận là 1học sinh nhưng vì 1 bộ truyện được cô cho là cẩu huyết mà cô đã nhớ lại ký ức và cũng vì cô đã xuyên ra nữ phụ câu chuyện đó.......



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • MẮT BẪY| nuthong|
  • Fairy Tail, Chúng ta ko còn là đồng đội nữa.
  • Ôn Nhu Nữ Phụ
  • Công tử nàng mỗi ngày đều tưởng hồi hiện đại [ nữ...
  • (Đn kny + bnha) Hồ Điệp Nữ Nhân xuyên không thẳng...
  • Mang theo tiệm vàng xuyên 70, pháo hôi nữ phối...
  • Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 1: Xuyên qua


    'Cẩu huyết'

    Tiếng nói của mỗ nữ nào đó sau khi đọc xong câu truyện có tên 'Em là của bọn anh'( Đây là tên tự chế nhoa) thì nổi khùng lên, chửi bới.

    Cô đã sống bao năm để đọc ngôn tình và cũng như ngôn tình sống là để cô đọc nhưng thật sự .......... câu truyện này rất cẩu huyết,cực kỳ và vô cùng cẩu huyết.Câu chuyện bắt đầu: Hôm nay là một ngày đẹp trời, trăng thanh gió mát cô nổi hứng lên mạng tìm đọc ngôn tình và bỗng dưng cô nhìn thấy 1 người có tên giống mình, sau đó cô vào đọc, rồi sau đó..........không có sau đó nữa bởi vì cô đang điên lên này, cái con trùng tên với cô là 1 con nữ phụ ngu ngốc và luôn bị hành hạ chỉ vì một lý do hết sức đơn giản là làm cho nữ chính Bạch liên hoa khóc.

    Hờ hờ chỉ riêng điều đó thôi con chưa đủ quan trọng là sau đó nữ phụ trùng sinh lại nhưng vẫn có cái kết cục như vậy bởi vì cô ta hãm hại tiểu liên hoa của các anh nam chủ nên vẫn bị ném cho động vật ăn.

    Mình rủa thằng(con) nào viết lên 1 cuốn truyện cẩu huyết như vậy, lại còn dám lấy tên bà ra mà viết thế hả mị rủa, rủa đứa nào viết ra cuốn truyện này ra ngoài đường thì gặp tai nạn xe cộ, về nhà thì đập đầu vào tường.....vân vân và mây mây.

    Sau một hồi rủa chán chê thì mỗ nữ của chúng ta cảm thấy khát nước và đi xuống nhà.

    Bỗng cô bị trượt chân và rầm..ầm.......một vết máu dần dần lan ra cả một khu.

    ...............................

    Trong màn đêm tối thui, cô bước đi không phương hướng, bỗng có một luồng ánh sáng đến gần cô, cô bé xinh tựa như tinh linh bé nhỏ vậy.

    Cô bé ấy nói với tôi: Chào chị, em là Hàn Tuyết Băng- cô nữ phụ trong tiểu thuyết đã đọc, em mong chị có thể thay thế em chăm sóc ba mẹ giúp em, họ đã hi sinh tất cả vì em nên em cầu xin chị có thể giúp em, à nếu như chị đồng ý em có thể giúp chị lấy lại kí ức của mình, em biết chị vẫn luôn muốn lấy lại nó đúng không?

    Cô lên tiếng: Em chắc chứ ,cái quá khứ đó chị đã tìm đủ mọi cách nhứng vẫn không lấy lại được.

    Cô bé trả lời: Vậy là chị đồng ý rồi nhé!

    Tạm biệt chị.

    Cô cố gọi với theo nhưng bỗng dưng đầu cô đau như búa bổ sau đó cô nhìn thấy.......Hình như đó là hình ảnh 1 bé gái ăn mặc rách rưới cầu xin mọi người cho mình một miếng ăn nhưng không, không ai cho cô bế đáng thương đó dù chỉ 1 đồng.

    Cô bé đói quá đành làm liều, cô chạy vào một quán ăn và ăn trộm 2 cái bánh bao nhưng thật không may cô bị bắt gặp và bị đánh cho một trận, cô càng cố gắng cầu xin thì họ càng đánh mạnh tay cho đến khi cô sắp chết họ mới quay người bỏ đi.

    Chờ qua cơn đau, cô quyết định đi gặp 1 người đó là boss trong giới hắc đạo.

    Sau đó cô phải gian nan, cực khổ vượt qua nhưng bài huấn luyện ma quỷ mà người thường không bao giờ nghĩ đến.

    4 năm sau

    Cô đã trở thành một nỗi ám ảnh của toàn bộ giới hắc đạo với cái danh....

    Moonlight.

    Đồng thời cô cũng chính là bang chủ của bang Black Rose.

    Cô mờ nhạt nhưng sắc bén, cô mạnh mẽ nhưng lại cô độc...... có phải cô rất giống ánh trăng không.

    ...............................

    Thoát khỏi dòng ký ức đó, cô mở mắt ra vì ngạc nhiên thay cô đang ở trong 1 căn phòng xa hoa lộng lẫy.

    Cô giơ hai tay lên và đó không phải là tay cô, tay cô không mịn màng và sáng bóng như vậy ,vì đã cầm súng lâu ngày nên phải chai sần mới đúng chứ.

    Ừm, cô nhớ lại trong giấc mộng kia Tuyết Băng có nhờ cô.............Chẳng lẽ mình xuyên..............OMG, thánh thần thiên địa ơi, bây giờ con phải làm sao mặc dù con đã từng ước xuyên không và con cũng đã từng đọc qua 1số nguyên tắc khi xuyên qua phải giải thích như thế nào như: Nếu mình xuyên vào bệnh viện thì có thể giả bệnh mất trí, hay lỡ như mình xuyên đúng vào người bị giải ra pháp trường chuẩn bị xử tử thì có thể nói tôi còn đồng phạm nhưng đằng này cô lại xuyên vào phòng riêng không hiểu mô-tê gì cả.

    Đang trong lúc suy nghĩ vớ vẩn, cô bỗng đau đầu dữ dội và kí ức nguyên chủ cũng hiện ra.

    Cô bé là 1người nhút nhát vì luôn được bảo bọc.

    Bạn đừng hỏi vì sao một người nhút nhát lại làm nữ phụ, bởi vì cô bạch liên hoa luôn ghanh tị với những người hơn mình.

    Nguyên chủ năm nay mới có 12 tuổi, ừm đúng lúc mở đầu câu truyện, rất tốt mình sẽ tránh xa đống nam nữ chủ đó cho đỡ phiền phức.

    Giờ thì xem ngoại hình của nguyên chủ nào.

    Oa thiên sứ a, hình của cô gái trong gương vô cùng xinh xắn đáng yêu với đôi mắt màu rubi to ,tròn, khuôn mặt trái xoan, đôi môi đỏ mọng , nhất là mái tóc bạnh kim tôn kên làn da trắng hồng, mịn màng.

    Ngắm chán chê cô bắt đầu buồn ngủ và mỗ nữ nào đó lăn ra giường ngủ ( vì khi tỉnh lại đang là nửa đêm mờ)
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 2: Tình yêu thương


    Sáng sớm, cô tỉnh dậy vì nghe tiếng gõ cửa.

    Nhưng khi vừa mở cửa thì........' Oa con gái bảo bối của mẹ, con làm mẹ lo chết mất, con như thế nào rồi, đã đỡ hơn chưa........vân vân và mây mây' Một lúc sau khi thoát khỏi sự bàng hoàng cô lên tiếng ' Stop, mama con khỏe rồi dù sao cũng chỉ bị cảm mạo thôi mà mama không cần lo lắng quá'Đây là mẹ của nguyên chủ cũ, bà có tính cách dịu dàng, thùy mị, thương chồng thương con nhưng có điều nếu cả 2 người quan trọng như thế này làm sao thì bà sẽ rất đau khổ ví như trận cảm mạo này khi cô xuyên qua.

    Sau một hồi hỏi thăm, khóc lóc....cô mới được thả về với giường.

    Cô suy nghĩ có ba mẹ quan tâm thích thật vì chưa bao giờ có ai thật lòng quan tâm cô mà họ chỉ lợi dụng cô để làm việc cho họ.

    Thoát khỏi dòng suy nghĩ, cô âm thầm quyết định phải bảo về baba và mama của nguyên chủ à không là của mình.

    Sau khi âm thầm quyết định cô bước vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân và thay quần áo.

    Hôm nay, cô phải đi ngắm cảnh quan thiên nhiên xung quanh mới được.

    ............................

    Sau một hồi khóc lóc, năn nỉ và giở đủ mọi chiêu trò mama đại nhân mới ân xá cho ra ngoài chơi với điều kiện dẫn theo hai vệ sĩ.

    Uhuhu........way sờ má, con cần có không gian riêng.

    Nhưng chống cự vô ích cuối cùng cô cũng chấp nhận nhưng với điều kiện họ phải đứng cách xa cô một chút.Đấy là chuyện trước khi cô đến TTTM còn sau khi đến thì mỗ nữ nào đó vứt hẳn hình tượng sang 1 bên và chạy qua chạy lại y như một người vừa trốn trại*-* Chạy qua chạy lại được một lúc, cuối cùng mỗ nữ nào đó cũng đói và chạy đến cửa hàng kem và gọi.........không quá 10 loại kem khác nhau.

    Sau quá trình ăn kem của chị, chị bắt đầu tìm kiếm những bộ đồ mà mình thích, sau đó cô đi dạo xem còn cái gì mình thích thì bỗng cô nhìn thấy một dây chuyền có đính kim cương đen, nó toát lên mình một sự huyền ảo đến khó tả.

    Cô lên tiếng' Lấy cho tôi bộ trang sức này' thì có một dọng nói ỏng ẻo vang lên' Thiên, em thích bộ trang sức này' ' Cô lấy cho tôi bộ đó' Cô nhân viên bán hàng nói' Xin lỗi anh nhưng cô gái này đã chọn trước rồi' 'À cô có thể nhường lại bộ trang sức này không' Chàng trai đẹp đến điên đảo chúng sinh lên tiếng.

    Ừ có lẽ chàng trai đó đẹp thiệt mắt ngài, mày phượng nhưng cô là ai, cô đường đường đã từng làm ảnh hậu một thời nên đã miễn dịch trai đẹp rồi ha.(Chị ấy vì làm sát thủ nên cũng phải biết nhiều thứ, ngoài ra chị cũng còn rất nhiều nghề như hacker chuyên nghiệp, kinh doanh ........) 'Anh là gì mà tôi phải nhường' sau khi nói cô quay mặt qua thì anh đang trạng thái đơ-ing vì sắc đẹp của cô.

    'Cô là ai mà dám vô lễ với anh ấy, cô có biết anh ấy là ai không?!!' Cô ả bên cạnh nói không khác gì mưa bão lại còn dám giơ tay định tát cô thì......rắc tay của ả đã bị cô bẻ và cô nói' Anh ta là ai tôi không cần biết và cũng không muốn biết, còn cô đừng bao giờ để cạnh tay dơ bẩn đó chạm vào tôi, đó chỉ là lời cảnh cáo thui' Sau đó cô lấy bộ trang sức đã gói và bỏ đi làm cho cô ả vừa tức giận nhưng cũng sợ hãi nhìn theo bóng lưng cô.

    Lúc sau khi cô bỏ đi anh chàng nào đó mới hoàn hồn và cũng rất thất vọng vì không làm quen được với cô.Còn cô sao?

    Cô thì đang trên xe rủa thầm đôi cẩu nam nữ nào đó và cũng đang suy nghĩ về việc khôi phục lại thân phận và thế lực của mình như hồi trước hay không.

    .................................

    Khi về đến nhà, cô đã thấy mama và baba bồi đắp tình cảm ở trên sopha ở phòng khách.

    Cô bước vào và ho nhẹ, họ mới tách nhau ra.Cô chào hỏi ba mẹ mình và cũng muốn xin ba mẹ cho mình ra nước ngoài 1 thời gian cho đến khi câu truyện bắt đầu.

    Ban đầu mẹ không đồng ý nhưng ba lại muốn cho cô ra nước ngoài học tập để sau này có thể nối nghiệp gia đình.

    Sau một hồi khuyên nhủ thì bà cũng đồng ý nhưng vào đúng sinh nhật 2 năm sau của nguyên chủ à không của cô thì cô phải về.

    Cô cũng đồng ý vì theo nguyên tác thì lúc đó câu truyện mới bắt đầu.Sau một hồi lên kế hoạch thì cô đi ngủ luôn vì mai còn phải ra sân bay nữa chớ.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 3: Trở lại


    Sáng hôm sau ở sân bay

    'Mama, baba nhớ giữ gìn sức khỏe, con sẽ thường xuyên gọi điện đó' Người lên tiếng là 1 cô gái xinh xắn, đáng yêu

    'Con cũng phải giữ gìn sức khỏe' Một người đàn ông đang ôm vợ mình vào lòng và nói với con gái.

    Ông tuy đã trung niên nhưng vẫn còn giữ lại được nét tuấn tú thời trai trẻ ngày nào trên khuôn mặt còn người phụ nữ ông đang ôm nếu không nhìn kĩ thì không thể nào thấy được nếp nhăn trên khuôn mặt xinh đẹp.Và đó chính là gia đình cô.

    'Con phải lên máy bay rồi tạm biệt mọi người' sau đó người con gái ấy ra cổng soát vé và lên máy bay.

    Trước khi rời khỏi ngôi nhà, cô đã tự nhủ phải thật cố gắng để ba mẹ yên lòng.

    ..........................

    2 năm sau

    Ở sân bay có một cô gái đẹp một cách huyền bí làm mọi người hầu như đều phải đắm mình vào trong cô nhưng cô gái cũng không ở đó lâu vì đã có 1 chiếc xe đến đón cô.

    Mọi người suy nghĩ chán thật sao chiếc xe đó đến làm mình không được ngắm người đẹp tất nhiên là cũng có người ganh tị vì sắc đẹp của cô.

    Còn cô thì vô tư nghĩ mình sắp được gặp lại gia đình rồi.

    Trong 2 năm qua cô đã cố gắng không ngừng nghỉ và cô cuối cùng cũng khôi phục lại được thân phận, thế lực như trước à cô còn thành lập được 1 công ti riêng và nó cũng đứng thứ 2 thứ 3 thế giới.

    Trong lúc suy nghĩ về thành tựu ở quá khứ của mình thì xe đã đỗ trước cổng nhà.

    Cô bước xuống xe đi vào nhà và.....'Mama, baba con về rồi nè''Con về rồi sao không nói cho mẹ biết để còn ra đón' Bà trách yêu cô.

    'Con muốn dành bất ngờ cho ba mẹ mà' 'Uh thôi con ngồi máy bay cũng lâu rồi lên tắm rồi nghỉ ngơi đi' 'Vâng, con xin phép' Sau đó cô đi lên lầu và nghĩ trò chơi sắp bắt đầu rồi.

    ...............................

    Sáng hôm sau

    Cộc cộc cộc..........

    'Ai vậy' tiếng nói ngái ngủ của mỗ nữ nào đó

    'Là mẹ, mà thôi con mau thay đồ xuống ăn rồi đi spa, mua váy dạ tiệc tối nay nữa'

    'Vâng, con xuống ngay' sau đó cô với bừa một cái váy màu lam, trên cổ áo có đính kim cương và đôi guốc cùng màu.

    Một lúc sau, cô bước xuống nhà trong con mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của người làm và ba mẹ.

    'Sao mọi người nhìn con ghê vậy?' 'À không,tại con quá xinh đẹp thyi mà ngồi xuống ăn cơm đi' 'Vâng' Sau khi ăn, cô rất ư đáng thương vì bị mama đại nhân quay vòng vong hết spa rồi đi làm tóc tiếp là chọn trang phục đi dự hội......Cuối cùng là make up khi làm xong thì vừa đúng thời điểm tiệc mở.Vì hôm nay là sinh nhật cô nên tất cả công ty có máu mặt trong thương trường đều ở đây cả.Mà cô cũng đâu quan tâm chúng làm chi cho mệt, giờ cô chỉ quan tâm phần kịch của nữ chính tiểu bạch thỏ của chúng ta, à theo nguyên tác thì trong bữa tiệc này tiểu bạch thỏ của chúng ta sẽ va trúng 1 nữ phụ đanh đá và các anh nam chính thấy thế thì thương tiếc, lại tiếp tục 1 vở kịch yêu em từ cái nhìn đầu tiên, điều quan trọng là cô sẽ đứng đây với tư cách người xem kịch.

    Muahaua....(thế là mỗ nữ nào đó đang suy nghĩ và cười như điên)

    ..........................

    Dưới đại sảnh

    'Cô nghe nói gì chưa hôm nay 4 anh chàng độc thân hoàng kim cũng sẽ đến đây đó' Người A

    'Thật sao, chúng ta lời to rồi'Người B...............

    Két......một chiếc xe thời thượng với giá trên trời đỗ ngay trước cửa.

    Bước ra là một anh chàng phải gọi là vô cùng đẹp trai.Khuôn mặt anh như được điêu khắc, làn da ngăm ngăm càng toát lên vẻ mạnh mẽ cứng rắn của 1 người đàn ông, đôi mắt sắc bén như chim ưng màu hổ phách thể hiện cho sự thành đạt của 1 người đàn ông.Nói tóm lại là được gói gọn trong 3 từ đẹp trai, rất đẹp trai và vô cùng đẹp trai.

    Tiếp sau đó là một chàng trai mang một vẻ đẹp yêu nghiệt, anh có một mái tóc màu tím huyền bí và đôi mắt cùng màu.

    Trên người anh có một khia chất mà không phải ai cũng có.

    Mọi người đều như hóa đá nhìn 2 chàng trai cho đến khi họ đi mất.

    'Người có đôi mắt màu hổ phách chẳng phải là Dạ Diễm của Dạ gia trong tứ đại gia tộc sao' 'Phải còn người kia là Hàn Thiên Vũ của Hàn gia trong tứ đại gia tộc'Tiếng xì xào bán tán vang lên và lan ra rất nhanh.

    .......................................

    Còn mỗ nữ của chúng ta?

    Ồ cô ấy đang đợi tiểu liên hoa xuất hiên nên đứng trên lầu quan sát xuống dưới và cuối cùng.......choang.....tiếng vỡ vang lên trong buổi tiệc, cô dồn ánh mắt vào một góc ở đó có một cô gái toàn thân đều là 1 bộ đỏ à trừ làn da và mái tóc ra và có một cô gái mặc một bộ đồ trắng, nước mắt luôn như đang trực rơi xuống.

    A kia đúng là tiểu bạch thỏ rồi khuôn mặt cũng xinh nhưng chưa thể gọi là mỹ nữ mà chỉ xếp ở loại thanh tú, còn cách ăn mặc thì toàn thân là 1 màu trắng thuần khiết tuy đơn giản nhưng nhã nhặn, thanh lịch........ờ hờ hờ đó trích nguyên cả đoạn trong nguyên tác.Còn cô thì thấy giả tạo,ăn mặc đến dự sinh nhật thì chọn màu nào có màu tí chứ trắng thì nhìn người ta còn tưởng đi dự đám ma mà thôi nhỡ đâu nói ngay trước mặt các anh nam chủ thì chết, cô vẫn chưa muốn chết a cô vẫn còn rất yêu đời...........' Cô làm j thế hả?

    Cô có biết bộ váy này bao nhiêu tiền không, có bán cái mạng cô cũng không đủ trả........' Ồ cãi nhau to rồi a, mình có nên xuống giúp không ta mà thôi đã có mấy anh nam chủ rồi mờ.

    Cuối cùng vì cãi nhau to quá mà người hầu phải lên tiếng bảo cô đi giải quyết còn bố mẹ cô thì đang' bồi đắp tình cảm' nha không lên làm phiền.

    Aizz......coi như giúp người tích đức.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 4: Bữa tiệc


    'Có chuyện gì ở đây' có giọng nói vang lên, mọi người đều chú ý bề phía người phát ra giọng nói ấy và đó là cô.

    Hôm nay, cô mặc một chiếc váy màu tím nhạt trên có đính kim cương, phần đuôi váy có loài hoa không biết tên.

    Tóc cô được làm xoăn ở phần đuôi và vén nhẹ sang 1 bên.

    Trong khi mọi người đang bàng hoàng vì sắc đẹp của cô thì tiểu bạch thỏ của chúng đang nhìn cô bằng ánh mắt ghanh tị, tức giận....Ủa tức giận hả, cô nhớ là cô chỉ hỏi 1 câu thui mà cũng đâu có làm gì cô ta đâu.

    Nhưng chỉ sau một lúc tiểu bạch thỏ lại trở về bộ dáng vô hại, đáng thương tuy nhiên không may cho cô ta là bộ dạng đó đã rơi vào mắt các anh nam chính và suy nghĩ của các anh là cô ta thật giả tạo ban đầu tưởng đâu đáng thương ai ngờ chỉ là giả tạo.

    Đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua của các anh còn phần lớn là nghĩ cô bé kia là ai mà xinh thế nhỉ, mình chưa bao giờ gặp mặt.

    Sau một hồi bàng hoàng, người lên tiếng đầu tiên chính là người mà cô suýt cho là tộc da đỏ:'Cô ta làm dơ hết bộ đồ với mua, giờ tính sao' cô ấy nói xong còn chỉ tay vào bạch liên hoa đang vẫn còn run rẩy.

    'Xin tiểu thư bình tĩnh, người đâu mang đồ tới cho cô ấy thay' Cô lên tiếng'Mời tiểu thư đi lối này' nhân viên phục vụ nói' Hừ, coi như là cô may mắn' sau đó quay người đi theo nhân viên phục vụ.

    Sau đó cô đi đến gần bạch liên hoa thì cô ta bỗng nhiên làm như vô tình đẩy cô ngã mà không may cho cô lúc đó lại có xe chở bánh kem đi qua và cô định mạo hiểm lộn 1 vòng thì cô ngã vào một lồng ngực mà cô cho là an toàn mà khoan an toàn.

    Nghĩ đến đó cô vội vàng vùng ra và nói:'Xin lỗi, anh có thể buông tôi ra chứ' Sau khi được tự do, cô ngước nhìn lên xem là ai.....Ừm người này hình như là con lai, mắt màu của bầu trời trông rất đẹp.........cô đang trong trạng thái suy nghĩ-ing thì một giọng nói vang lên:' Xảy ra chuyện gì' 'Ba không có gì đâu' sau đó cô quay ra anh và nói'Cảm ơn anh vì đã giúp tôi, tôi là Tuyết Băng đại tiểu thư Lãnh gia, còn anh?' 'Tôi là Hàn Thương, hân hạnh được gặp tiểu thư' hai người bắt tay xã giao nhau.

    Khi tay anh chạm vào cô hai người thấy như có một dòng điện chạy qua hai người.

    Sau đó, cô đi theo ba để gặp mặt, xã giao còn anh vẫn đang ngẩn người vì cô và anh thầm nói trong lòng:'Mèo nhỏ, em phải là của tôi'.

    .........................

    Sau một hồi bị baba đại nhân lôi kéo và xoay vòng vòng thì cô cũng được yên ổn ở trong một góc nhâm nhi chút rượu thì rắc rối lại đến cụ thể thì khi đi qua chỗ cô bạch liên hoa giả vờ vấp té và nói cô ngáng chân cô ta.

    Thật không muốn rắc rối!

    Cô ta bắt đầu câu chuyện bằng câu cổ điển nhất trong những câu chuyện bạch liên hoa mà cô đã đọc:'Chị tại sao.....hức.....lại......hức......gạt chân.....em'cô ta vừa nói vừa nấc như mình vô tội lắm ý nhưng cô chọc nhầm người rồi, aizz.....lại phải diễn.' Tiểu thư đang nói gì vậy tôi không hiểu hay chúng ta xem lại camera kia nhỉ' Cô đúng chuẩn có những trạng thái của một người nhã nhạn, lịch sự nên có nhưng lời nói lại sắc như dao.

    Cô ta ngồi bệt dưới giương ánh mắt thù hận nhìn cô, cô cũng lười quan tâm'À đúng rồi tiểu thư đây tôi với cô hình như chưa từng gặp cô thì phải nên mong cô đừng nhận bừa' Nói xong cô bỏ đi trong tiếng cười nhạo tiểu bạch thỏ bà cũng như sự thích thú của những anh nam chủ.

    ..........................

    Sau bữa tiệc cô lên phòng và ngủ một cách ngon lành và mặc kệ sự hận thù của nữ chính hay niềm thích thú của nam chủ.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 5: Moonlight trở lại


    Vào một buổi sáng đẹp trời, chim hót líu lo, những nụ hoa chớm nở, trong phòng có một thiên thần đang ngủ say thì bỗng nhiên reng reng reng............đồng hồ kêu lên.Bụp rụp bộp binh............thôi rồi đồng hồ ơi và giờ nó đang nằm yên vị ở bên kia thế giới à nhầm góc tường(Đồng hồ: way sờ má) còn người làm nó ra như vậy đang vô tư đứng dậy đi vào nhà tắm thay quần áo để đi đón 2 nhỏ bạn.

    À 2 người đó là 2 người bạn mà cô đã có dịp được quen biết ở bên Mỹ và 2 người họ cũng là bang phó của Black Rose, họ có tên là Mộc Hy Tuyết và Nguyễn Ánh Nguyệt.

    Mà thôi cũng đến giờ họ xuống máy bay rồi đi thôi, cô thầm nhắc nhở mình rồi xuống gara chọn đại một chiếc xe ô-tô sau đó phi thẳng đến sân bay.

    .......................

    Ở sân bay

    Có 2 cô nàng mỹ nữ đang ôm một cô gái cực kì xinh đẹp mà nội dung cụ thể thì như sau:'Ê mày lâu lắm chúng ta chưa xả rồi, hôm nay đi nhá' 'Ok, hẹn 23h30 ở nhà Tuyết nhá' 'Ok' thế là 3 đứa đi về nhà của mình nghỉ ngơi để đêm nay phải xả 1 trận ra trò mới được.

    .....................

    23h45

    Tại bar Black Rose

    'Ê mày, mặt nạ nà'Tuyết đưa cho Nguyệt rồi đưa cho cô.

    Của cô là màu xanh nhạt trên mắt phải có đính kim cương, còn của Tuyết là màu tím có đính đá quý, của Nguyệt màu trắng bạc trên cũng đính đá quý.Khi các cô bước vào

    một không gian sôi nổi bỗng chốc tĩnh lặng, một lúc sau đồng loạt tất cả đều đứng dậy xếp thành một hàng quy củ và đồng thanh nói:'CHÀO MỪNG CÁC ĐẠI TỈ TRỞ VỀ' Nguyệt lên tiếng:'Uh mọi người cứ tiếp tục làm công việc đi' và các cô đi vào một phòng Vip chỉ dành riêng cho những sáng lập nó.

    Và khi các cô vừa mới quẩy được một lát thì có người chạy vào và nói' Thưa các đại tỉ bang Thiên Long tới kiếm chuyện' rồi lui ra.

    'Thiên Long là bang quái nào ý nhỉ à đúng rồi là cái bang rất thích kiếm chuyện khi không có bang chủ trong bang' Nguyệt cung cấp thông tin 'Ồ vậy hả,đang đúng lúc tao lâu chưa được động tay động chân.' Tuyết nói.

    Sau đó ba cô nàng à không phải là ba sát thủ chuyên nghiệp chứ đi ra đại sảnh và nghe thấy tiếng rầm rầm......'Gọi bang chủ của tui bay ra đây, nói tao bang chủ của Thiên Long có chuyện cần nói' 'Chúng ta có gì cần nói sao' cô lên tiếng 'Ồ cô em trong người ngợm rất xinh đẹp hay phục vụ anh một đêm anh sẽ tha cho cái bang rẻ rúng này' một người đáng kinh tởm nói 'Thật thô tục' cô lên tiếng lần hai và mọi người đều nhận ra rằng cô đã bắt đầu khó chịu.'Đập tan cái bar này cho tao' tên cầm đầu nói.' Khoan, ngươi chẳng lẽ không biết bang chủ ở đây là Moonlight sao' Tuyết lên tiếng ' Thì sao chứ, dù sao chúng ta còn chẳng biết cô ta đang ở đâu đợi đập xong cái bar này thì cô ta về quét dọn đi là vừa hahaha......' Tên cầm đầu không biết tốt xấu nói ra 'Không cần nhiều lời , vừa rồi chẳng phải mày bảo muốn đập sao, đập đi nhưng...........đến kiếp sau mày cũng không đập được đâu' Cô nói.

    Thế là cả đám đó xông vào định đánh cô thì.....................xoẹt , pằng pằng.....bụp.......một lúc sau ở sảnh nằm la liệt ở đó là những tên tự cao tự đại vừa nãy.

    Cô đi đến bên người tự xưng là bang chủ bang Thiên Long nói :'Chẳng phải vừa nãy ngươi muốn biết Moonlight đang ở đâu sao?

    Vậy ta nói cho ngươi biết Moonlight chính là ta' Sau đó có rút ra một con dao chuyên tượng trưng cho sát thủ Moonlight phi thẳng vào giữa hai ngón tay của ông ta.

    'Đi thôi, hôm nay thật mất hứng mà ' sau đó có bỏ ra ngoài cửa và mấm máy môi một câu: Moonlight đã trở lại rồi nở một nụ cười quỷ dị đến lạnh người.Sau khi ra khỏi bar cô và 2 người bạn rủ nhau đi dạo phố đêm để cho bớt mùi máu kinh tởm của mấy người kia.

    Đi qua một con hẻm nhỏ, các cô thấy 2 người đàn ông máu me be bét đang nằm ở đó thì bỗng nhiên lòng tốt trỗi dậy các cô đưa hai người đàn ông lên xe và đưa về biệt thự của......Tuyết và Nguyệt( 2 chụy ở cùng với nhau).

    Sau đó, cô trở về nhà của mình để 2 người nào đó phải chật vật chăm sóc 2 người đàn ông.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 6: Tứ đại gia tộc


    Sáng hôm sau

    Tại biệt thự của Nguyệt và Tuyết

    Aaaa............hai tiếng hét vang thấu trời xanh của chủ nhà vang lên.

    À chuyện cụ thể là sau khi mỗ nữ nào đó cứu người xong thì vô tâm để mặc 2 nhỏ bạn mình chăm sóc.

    Tuy nói là biệt thự nhưng nhà các cô không nhiều phòng thế nên 2 người đành phải ngậm đắng nuốt cay cho hai người kia vào phòng mình, đã thế thì thôi đi các cô còn phải chăm sóc họ cả đêm vì không có người làm(Đừng hỏi tại sao vì 2 chị muốn có không gian riêng í mờ) thiên a các cô thật sự hối hận rồi, lần sau không dám cứu người nữa a.

    Vì chăm sóc cả đêm nên đến gần sáng các cô mới mang cặp mắt gấu trúc đi ngủ nhưng các cô còn chẳng biết mình ngủ ở đâu, cứ thấy êm là ngủ thui và sáng ra hai cô thấy mình đang trong vòng tay của 2 người nào đó, sau đó 4 mắt nhìn nhau, rồi sau đó là.........tiếng hét vang thấu trời xanh, tiếng hét đó làm chú chim đang đậu trên cành rơi xuống đất, hoa chưa nở đã tàn........Sau 1 hồi la hét hai cô cuối cùng cũng nhìn lại chàng trai bên cạnh mình, oa đây là một mỹ nam a khuôn mặt nhìn rất đẹp phối hợp với đôi mắt màu tím huyền ảo và mái tóc tím cùng màu-Suy nghĩ của chị Tuyết nhà ta.

    Còn chị Nguyệt đang ngẩn người vì chàng trai vừa mới hứng chịu tiếng hét kinh hoàng của chị, cụ thể thì'Aizz......sao trên đời này lại có một người đẹp đến thế nhỉ, anh ta có một khuôn mặt đẹp như tạc tượng, đôi mắt màu xanh của hoa lá, cỏ cây quan trọng là khí chất trên người anh mang cho người ta một cảm giác an toàn.

    Sau một hồi ngẩn người 2 chị nhà ta cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần và ' Xin lỗi vì đã bất lịch sự' 2 cô nàng nào đó dù không cùng phòng nhưng rất đồng thanh kêu lên.

    'Để tôi ra ngoài làm cho anh chút thức ăn' đồng thanh tập 2.

    Sau đó 2 cô chưa đợi câu trả lời mà phi thẳng ra khỏi phòng.

    ...........................

    Dưới phòng bếp

    'Ê mày tao có cảm giác 2 người này không đơn giản' Nguyệt nói

    'Ngốc, mày thấy có ai đơn guản mà nằm trong ngõ tối máu me be bét và buổi đêm chưa' Tuyết vừa nói vừa dúi đầu nhỏ bạn mình

    'Thôi thì tích đức cho con cháu đời sau vậy'Tuyết tiếp tục nói

    'Ờ mà lâu lâu mới được ngắm trai đẹp, hihi....' thế là máu sắc nữ của nhỏ lại nổi lên

    'Đúng là đồ dại trai'Tuyết lắc đầu ngắn ngẩm

    'Thôi cháo cũng xong rồi, mang lên cho 'trai đẹp của mày đi'' Tuyết nói và cũng mang một tô cháo trên phòng mình.

    ...................

    Phòng Tuyết

    Cạch.......

    Tuyết vừa mở cửa thì thấy anh chàng nào đó đang định xuống giường, cô vội vàng dặt bát cháo lên bàn và nói'Anh định đi đâu hả?

    Khéo lại rách miệng vết thương bây giờ, tôi không muốn lại phải tốn tiền thuốc men cho anh nữa đâu.' Cô là ai?

    Vì sao lại cứu tôi?

    Mà người bên vạnh tôi đâu?' Anh nói 'Tôi là ai không quan trọng mà vì sao tôi cứu anh ư, vì tôi thích còn cái anh bạn mà anh đang nhắc đến đã và đang được nhỏ bạn tôi chăm sóc, anh không cần lo' Sau khi giải đáp các vấn đề của anh thì cô đút cháo cho anh.

    Khi cô định ra khỏi phòng anh lên tiếng'Cô không định hỏi vì sao tôi lại bị vậy ư?' 'Việc của anh tôi không muốn biết' cô nói, không hiểu sao khi nhận được câu trả lời này của cô tim anh bỗng nhói đau mà anh cũng bỏ qua nó vì cho rằng là do vết thương.

    'Tên tôi là Hàn Thiên Vũ' anh nói 'Tôi là Mộc Hy Tuyết'cô cũng đáp lại tên mình

    Ở phòng của Nguyệt cũng xảy ra tình trạng như vậy

    ......................

    Mà mỗ nữ của chúng ta cũng đang định sang nhà của 2 nhỏ bạn thì...........'Băng nhi, vào văn phòng ba có chuyện muốn nói' 'Dạ' cô trả lời.

    Ở văn phòng

    'Băng nhi, thật ta gia tộc mình là 1 trong tứ đại gia tộc.'Ba cô nói

    'Tứ đại gia tộc?' ủa tứ đại gia tộc nào vậy, hình như nó chưa từng được nhắc đến trong bộ truyện cẩu huyết này mà.

    Nhìn thấy cô có vẻ không hiểu cho lắm ông giải thích 'Trong các đại gia tộc thì có 4 đại gia tộc lâu đời : Đứng đầu là Dạ gia tiếp đó là Hàn gia và 2 tộc ngang nhau là Lâm gia và Lãnh gia mình vì vậy bây giờ ba thấy con cũng đã lớn mà nhà ta cũng chỉ có mỗi con vậy nên........''Vậy nên ba muốn con học hỏi để có thể kế nghiệp nhà đúng không' Cô nói tiếp lời ba cô.

    'Ba à, thật ra có chuyện vẫn dấu ba mẹ, trong 2 năm du học con đã trở thành sát thủ với cái danh Moonlight cũng như là bang chủ của bang Black rose và con cũng là chủ tịch của công ti Thiên Băng' Cô nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng vẫn quyết định nói cho ba cô.

    'Vậy người mà mọi người vẫn luôn tò mò đó là con sao' ông kinh ngạc đến tột độ 'Phải, người đó là con nên ba không cần lo lắng về chuyện của gia tộc con sẽ tiếp quản' cô nói.

    Sau khi nói chuyện với ba thì cô cảm thấy cốt truyện thay đổi không hề nhẹ và vì sao chứ(Vì chị đó) thôi kệ suy nghĩ làm j cho nhọc xác.

    Sau đó cô lấy một xe mô-tô phân khối lớn và đến thẳng nhà 2 nhỏ bạn.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 7: Gặp gỡ thanh mai trúc mã


    Sau khi đến nhà nhỏ bạn, cô nhận được tin động trời rằng 2 người mà các cô cứu chính là nam phụ của câu truyện cẩu huyết này.

    Đúng là người ta nói đúng không nên cứu người bừa bãi mà.Ừm trông 2 rmteen này cũng đẹp trai đó chứ, một người tên là Phương Tuấn Kiệt có đặc điểm nhận dạng là đôi mắt xanh rêu và mái tóc màu đỏ rượu còn người còn lại là Hàn Thiên Vũ , em trai Hàn thương- cái tên hôm trước ở bữa tiệc , hắn cũng là một trong những nguy hiểm của cô sau này.

    Theo nguyên tác thì 2 người này sẽ gặp và yêu bạch liên hoa trong 1 bữa tiệc của Hàn gia mà tính cách của bạch liên hoa rất hồn nhiên, trong sáng nên đã dễ dàng lấy được trái tim hai anh chàng một cách dễ dàng nhưng tiếc thay vì hai người không chịu chia sẻ nên đã bị dàn hậu cung hùng hậu của cô ta giết chết đã thế trước khi chết hai anh còn nói'Tôi mãi yêu em'.

    Thiên a nói chung là cô đọc đến đoạn này mà buồn nôn, tại sao mà lại có người si tình đến thế nhỉ.

    Thế là hai người nào đó đã bị liệt vào danh sách đen của mỗ nữ của chúng ta và điều đó cũng tương đương với việc bị liệt vào danh sách đen của hai cô bạn của chúng ta.

    .......................

    Sau khi rời nhà 2 nhỏ bạn, cô bỗng nhiên muốn nuôi sủng vật nên cô đi dạo vài vòng xung quanh mấy cửa hàng và cô nhìn thấy một con hổ con trông rất cute, cô lên tiếng:'Chị ơi cho em bé hổ này nhé' 'Em chắc chứ đó là con hổ mà chị thấy hung dữ nhất từ trước tới giờ đó' 'Em chắc , nào bé hổ ra đây với chị nào' Cô đến gần con hổ và lạ thay hình như nó cũng thích cô, nó chạy đến chỗ cô và dụi dụi cái đầu nhỏ vào tay cô 'Đáng yêu quá đi, Thiên em muốn nó' thế là có một dọng nói đúng chuẩn bạch liên vang lên, nói xong cô ta định tiến lên dành lấy hổ con trong lòng cô thì roạt....gào gào..........bé hổ của cô thật biết chọn người a haha......Còn cô nàng bạch liên hoa suýt bị cào kia thì mặt cô ta như muốn nói 'Cái đồ súc vật như mày mà muốn cào tao, tao sẽ giết chết mày' sau đó cô ta quay ngoắt 360° trở về một bộ dáng đáng thương, ủy khuất.

    'Cô không thể nhường lại con vật đó cho bạn gái tôi sao' cuối cùng anh chàng đứng bên cạnh cô ta lên tiếng.

    Khoan sao ngữ điệu quen thế nhỉ, cô ngước mạt lên làm cho anh ta cứng người.

    'Ồ tôi cũng đâu có dành giật gì của mấy người, là bé hổ này chọn tôi chứ đâu phải cô ta' Cô nói xong tiếp tục vuốt ve bé hổ trên tay mình.

    Sau đó, anh ta quay ngoắt 360° nói 'Ồ anh xin lỗi, tên anh là Hiên Viên Ngạo Thiên không biết tên em là?' Đúng là trở mặt nhanh thật nhưng trong tâm không phải ở đó mà anh ta không phải thanh mai trúc mã của nguyên chủ sao,cái người mà khiến nguyên chủ yêu chết mê mệt đây à, ùm không hổ danh ảnh đế có khác đào hoa thật với cả anh ta đang đứng bên cạnh tiểu bạch thỏ mờ, thật không ngờ đã tiến triển nhanh như vậy.

    'Tên tôi?

    Anh cũng biết mà.

    Lãnh Tuyết Băng ' Sau khi cô nói tên mình, anh cứng đơ người và nghĩ chẳng lẽ đó là cô thanh mai trúc mã mà hồi nhỏ mình chưa một lần quan tâm sao, không thể nào cô ấy hồi nhỏ rất nhát cơ mà, sao lại.......

    Sau đó, cô không thèm nhìn lại mà trả tiền rồi đi luôn.

    Còn anh khi lấy lại được tinh thần thì bỏ đi để lại tiểu bạch thỏ của chúng ta nhìn theo với con mắt căm phẫn, không cam lòng và khuôn mạt vặn vẹo.

    Còn mỗ nữ của chúng ta đang ngồi trong một quán cà phê và chơi đùa với bé hổ đáng yêu vừa mới tìm được.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 8: Lavender xuất hiện


    Sáng hôm sau khi cô vẫn đang ôm bé hổ ngủ thì chuông điện thoại cô vang lên.

    'Alo'

    'Lavender bên FBI có nhờ cô điều tra một vụ án mất tích của hàng ngàn trẻ em đó, bây giờ chắc họ đã gửi email sang cho cô rồi mở ra xem đi'

    'Ừm'

    Sau đó cô mở email của mình lên và........ừm các nạn nhân hầu hết là không được trọn vẹn, không bị chặt ra từng khúc thì là cho vào máy ép, ép cho đến chết.Quá tàn nhẫn, cô xác định rồi vụ này cô nhận, aizz....lại phải đi một chuyến rồi.

    Đóng máy tính lại, cô đi vào nhà tắm làm VSCN rồi xuống nhà ăn sau đó đến thư phòng của ba.

    Cộc cộc.........

    'Vào đi' ông nói

    'Ba' cô gọi

    'Ừm con muốn xin phép đi đâu nào?'

    'Ủa sao ba biết'

    'Nhìn mặt con kìa, trên đó in rõ muốn xin phép kìa'

    'Hì hì đúng là ba hiểu con nhất, con định xin phép ba cho con đi sang thành phố X, còn thời gian thì chắc là 2,3 tháng gì đó'cô chạy đến ôm cổ ba

    'Đứa con gái này bao giờ mới lớn được đây'

    'Vậy là ba đồng ý cho con đi rồi nha'

    Sau đó cô ra khỏi phòng và sắp xếp đồ đạc để đến thành phố X.

    ..............................

    Hôm sau, tại sân bay thành phố X có một cô cái đẹp như tinh linh vậy.

    Cô lấy điện thoại ra gọi cho bên FBI

    'Alo, các anh đến chưa vậy'

    Sau câu nói đó là một tiếng két........vang tai trước cổng sân bay và một người đàn ông bước ra đi đến chỗ cô nói'Cô là Lavender' vừa nói anh ta vừa nheo mắt lại

    'Phải' cô trả lời 'Từ nay tôi sẽ là người cùng phá án với cô, xin tự giới thiệu tôi là Lâm Vệ Phong, cô là?' Anh ta vừa nói vừa đưa tay ra 'Tôi là Lavender, hân hạnh được gặp anh' cô đưa tay ra và bắt tay với anh, trong sự biểu hiện của cô không có gì là sự kinh ngạc nhưng thật sự trong lòng cô đang nghĩ thế quái nào lại gặp phải anh ta, phải anh ta là một trong số những người có thành tích xuất sắc nhất bên FBI nhưng anh ta cũng là 1 trong số nam chủ.

    Sau đó, cả hai người cùng về khách sạn mà bên FBI đã chuẩn bị sẵn.

    Vào 11h đêm có người báo là đã tìm thấy xác của một đứa trẻ, thế là hai người cùng nhau chạy đến đó(Vì chỗ đó cũng gần khách sạn)

    Tại hiện trường

    'Tôi nghĩ cô không nên vào đó vì ngay cả những anh chàng cảnh sát nam cũng phải chạy ra vì không chịu nổi' một anh viên cảnh sát nam nói.

    Cô mặc lời anh ta nói và tiến vào trong thì cảnh tượng máu me be bét mà con người không muốn nhìn nhất hiện ra.

    Cụ thể thì một đưa trẻ bị moi hết gan, ruột, tim sau đó còn bị chặt tay, chân như vậy đó nhưng đối với cô thì đó là chuyện bình thường.

    Bỗng cô hơi ngừng lại , cô quay sang Lâm Vệ Phong và nói:'Anh đi ra đây một chút'

    Anh và cô đi đến một chỗ cách hiện trường không xa cô nói: 'Chắc anh cũng phát hiện ra rồi nhỉ'

    'Phải, hung thủ là một người vô cùng ưa sạch sẽ, vì vậy khi hắn lau tay xong đã quẳng cách đó không xa.

    Có lẽ hắn đã từng là một bác sĩ vì trên thi thể nạn nhân có một vết chích vô cùng nhỏ mà người làm nó phải là một người vô cùng điêu luyện hoặc đã quá quen thuộc'

    'Bộp bộp......lập luận rất xuất sắc nhưng anh còn thiếu, xung quanh nạn nhân dù đã bị mùi máu bao phủ nhưng lại có một ít mùi thuốc khử trùng, những thứ như tim, ruột, phổi mặc dù đã được bố trí như thể nó được xảy ra ở đây nhưng ở trên chúng máu đã trở thành đen mà máu xung quanh mới hơi đổi màu vì vậy tôi phán đoán hắn đã làm điều này trong bệnh viên hoặc tại một điểm khám riêng của hắn' dừng lại một lúc cô nói tiếp :'Hắn đã chặt từng khúc moi hết gan, tim ruột......rồi để vào đây như chính hắn đã làm ở đây sau đó hắn bỏ đi nhưng lại vô tình để lại dấu giày bên xác nạn nhân, theo dấu giày tôi phán đoán hắn cao từ 1m7 đến 1m75, nặng 67-69kg, đỗ tuổi khoang từ 25-29'

    'Đúng là Lavender có khác nhỉ, tôi dành lời khen cho cô đấy' anh nói

    'Cảm ơn vì lời khen, nhưng đã đến lúc chúng ta thu hẹp phạm vi rồi đấy'Cô nói rồi đi mất

    Còn anh đang nghĩ tại sao lại có một cô gái thông minh, nhanh nhẹn như vậy trên đời nhỉ.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 9


    Ngày hôm sau

    'Đây là những tài liệu về những bác sĩ theo miêu tả của cô Lavender' một nhân viên cảnh sát đưa tài liệu cho cô và nói.

    'Anh thấy thế nào?' Cô vừa giở xem tập tài liệu vừa hỏi Lâm Vệ Phong.

    'Theo tôi thấy người có khả năng nhất gồm 7 người'

    'Vì sao?' Cô khó hiểu hỏi

    'Chúng ta đã tìm được và xác nhận được tổng cộng gồm 16 xác của những đứa trẻ, hầu hết họ đều là nhưng đứa trẻ trông có vẻ giàu sang, phú quý và luôn được gia đình nuông chiều,từ đó chúng ta có thể kết luận được hắn là một kẻ có một quá khứ không được vui vẻ vì gia đình và cũng có thể khẳng định hắn ta là một người giàu có mà trong này có 7 người đầy đủ những yếu tố trên'Anh nói

    'Ồ vậy chúng ta phải mất khá nhiều thời gian rồi đây, nào bắt đầu nên hỏi người này chứ' cô nói xong rồi chỉ vào hình của một người đàn ông trông có vẻ nho nhã.

    Hai người định đi thì bỗng điện thoại cô reo lên.

    'Alo, có chuyện gì sao Tuyết'cô nói xong rồi dùng ám hiệu bảo anh đi trước

    'Băng, có chuyện lớn rồi, khi cậu vừa qua đó được 3 ngày thì đã có người hack máy tính chủ của bang định lấy thông tin mật thì bị mình phát hiện và chặn lại, mình đã cố gắng cầm cự được 2 ngày rồi, giúp mình với!'

    'Rồi, rồi'

    Sau khi nói cô lấy ngay chiếc máy tính của mình và........tên này giỏi, dám hack cả cô cơ à.

    Sau đó cô tập trung vào màn hình sau đó là những bàn tay múa loạn xạ trên bàn phím, lúc sau hệ thống đã trở về bình thường còn người đã hack máy tính cô à, cô cho máy tính của hắn không còn thấy ánh sáng mặt trời ngày mai rồi, chọc ai không chọc dám chọc cô thì nên biết hậu quả như thế nào.

    'Cô là người trong hắc đạo à' Anh nói

    'Tôi là ai anh không cần biết và cũng không nên biết' cô định xoay người ra khỏi phòng thì anh lại lên tiếng

    'Nếu cô đã giết nhiều người như vậy thì cô còn giúp điều tra án chứ' anh lạnh giọng

    'Anh biết không có đôi lúc anh không thể hiểu được người khác đâu, tôi nói cho anh nghe đúng là người trong hắc đạo sẽ luôn giết người, điều này ai cũng biết đúng chứ nhưng họ vẫn chấp nhận làm người trong giới hắc đạo thì điều đó cũng có nghĩa là họ đã sẵn sàng chết bất cứ lúc nào nhưng những người dân vô tội họ lại khác, họ không tự nguyện mà bị bắt ép vì vậy tôi và anh mới đứng ở đây'.Dừng lại một lúc, cô nói tiếp'Anh đã từng nghe câu 'Cái gì cũng phải có cái giá phải trả ' họ cũng vậy họ muốn sức mạnh thì họ phải trả giá bằng mạng sống của mình và tôi cũng vậy nếu không mạnh thì giờ tôi cũng sẽ không đứng ở đây được đâu' nói xonh cô bỏ đi và để lại anh một mình với gương mặt suy nghĩ về những câu nói vừa rồi.

    ...................

    Trong phòng thẩm vấn1

    'Anh hãy nói cho chúng tôi biết vào ngày....giờ.....anh đang ở đâu'một viên cảnh sát nói

    'Hôm đó, tôi đang ở đường abcz...........'

    Trong phòng thẩm vấn 2

    'Tôi còn đang bận rất nhiều việc.............' biểu cảm anh ta trong có vẻ rất khó chịu

    'Xin anh hãy....,........'

    Phòng thẩm vấn 4............

    Phòng thấm vấn 5............

    Đúng là thẩm vấn là công việc mà cô cảm thấy nhạt nhẽo nhất mà sau đó cô liếc mắt xung quanh rồi nhìn thẳng vào người đang ngồi giữa căn phòng thẩm vấn số 7.

    Khi thấy có người đi ra, cô hỏi'Anh xong rồi à, để tôi thẩm vấn hắn một lúc nào' sau khi nói xong cô vào phòng và bắt tay với hắn để thể hiện sự lịch sự

    'Chào anh, anh có thể trả lời lại những câu hỏi vừa nãy không'

    'Được chứ, cô để tôi suy nghĩ xem nào' sau đó tên đó cọ cọ hai bàn tay sau đó để xuống bàn một cách tự nhiên

    'À tôi là Giang Hạo............' khi trả lời câu hỏi hắn thường cọ tay vào cổ và hay gõ tay trên bàn

    Sau khi phỏng vấn, cô về văn phòng và nhìn thấy Lâm Vệ Phong đang ngồi ở bàn làm việc.

    Cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh bàn làm việc của anh cũng như đó là bàn làm việc của cô, sau đó cô mở hồ sơ của tên Giang Hạo kia và nói với anh 'Người này có vấn đề' 'Tại sao?' 'Vì lúc hắn thẩm vấn hắn thường che giấu sự bối rối của mình bằng cách xoa cổ hay gõ tay xuống bàn mặc dù đã che dấu rất kĩ nhưng tôi có thể thấy được hắn đang sợ hãi' 'Nhưng sợ gì chứ?' 'Hắn sợ bị phát hiện mình không phải là Giang Hạo' 'Chúng ta có nên báo cáo cho cấp trên không' 'Khi tôi hỏi hắn đã có con chưa trong phút chốc con mắt hắn sáng ngời và nhanh chóng thay vào đó là sự ảm đạm, anh nghĩ chúng ta có nên không' 'Đợi đi khi chúng ta thực sự biết "hắn" là ai nếu như anh không muốn một mạng người mất đi' cô nói xong thì đứng dậy định đi thì anh kéo tay cô lại và nói:'Xin lỗi cô về chuyện sáng nay, thật ra tôi không phải là có ý đó mà chỉ là...........' 'Anh không cần giải thích tôi hiểu mà' sau đó cô gạt tay anh ra và đi ra ngoài.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 10: Phát hiện


    Tối hôm đó, cô đi cùng Lâm Vệ Phong để theo dõi người đàn ông đó, dường như người đàn ông vô cùng cảnh giác với xung quanh nên ông ta cố tình làm những động tác tưởng chừng như đang làm việc hằng ngày nhưng có ý dò hỏi xung quanh xem có ai không làm cô phải đợi mãi cho đến.......sáng sớm hôm sau, ông ta lựa chọn vào lúc đường vắng nhất để đi ra ngoài và đi thẳng vào một ngôi nhà nằm sâu trong rừng rậm, nhìn qua thì nghĩ chắc là căn nhà bỏ hoang nhưng nhìn kĩ thì vài tuần, căn nhà lại được don dẹp.

    'Anh tra xem căn nhà kia là của ai'

    'Tại sao lại là tôi?'

    'Bởi vì anh giỏi hơn tôi anh hacker no1 à'

    'Sao cô biết?'

    'Vì lần trước anh có thể nhìn ra tôi là người trong hắc đạo mà lần trước tôi chỉ hack thôi cùng lắm thì anh nhìn thấy cũng chỉ bảo tôi là hacker nhưng anh lại nói tôi là người trong hắc đạo chứng tỏ anh đã từng làm việc này rất nhiều lần với cả tốc độ tay của tôi không phải ai cũng nhìn được'

    'Cô thực sự làm tôi cảm thấy ngạc nhiên và tò mò rồi đấy'

    'Thôi vào vấn đề đi'

    Chưa đến 10 giây sau, anh nói :

    'Người đứng tên của biệt thự là Giang Hạo'

    'Ok chúng ta nên vào đó xem trực tiếp luôn nhỉ'

    Sau đó 2 người đi vào biệt thự, căn biệt thự tối on không chút ánh sáng may mà cô có mang đèn pin, hai người đi vào một cái phòng toàn những bộ phận của trẻ em được ngâm trong một cái bình và đặt ở trên giá.

    Đi sâu hơn nữa cô nhìn thấy một cái bình lớn đang ngâm một đứa trẻ đã bị mổ hết ruột gan.

    Khoan mùi này là mùi của........chất làm cho người ta đau đớn mà chúng luôn bắt ta phải tỉnh táo, thật tàn ác hơn bao giờ hết.

    Sau khi ra khỏi căn phòng đó hai người cùng đi vào một căn phòng bên cạnh nó có chứa đầy đủ dụng cụ tra tấn của phương Tây như máy chém.............định ra ngoài, cô bỗng nhiên mở cánh cửa của chiếc máy ép ra và bụp, có một đứa trẻ máu me rơi ra, nhưng hình như trước đó nó có cố gắng việt một chữ dù hơi nhạt nhưng cô vẫn phát hiện đó là chữ cứu ba khỏi Jonh con ác quỷ đó.

    Cô vội vàng nói với anh

    'Anh mau gọi điện cho bên đó cử người sang đây liền còn giờ thì chúng ta phải tìm một người bạn cũ của tôi rồi'

    Nói xong anh vừa nói điện thoại vừa chạy theo cô đến một căn phòng trong có vẻ là 1 phòng tranh bình thường, sau đó cô đứng trước bức tranh có hình mình và cộp......cô gõ chân xuống viên gạch bên dưới đất của bức tranh thì két két........bức tường chuyển động và mở ra một lối đi

    'Chúng ta đi đâu?

    Đến phòng khám riêng của anh ta'

    'Tại sao cô lại gọi hắn là người bạn cũ'

    'Anh còn nhớ vụ án khi có xuất hiện Lavender không?'Cô nói tiếp

    'Vụ án đó cũng như vậy, nhưng hung thủ là Jack anh trai của Jonh nhưng tôi nghĩ người đang chịu tội thay mới là Jonh thật sự vì khi nhìn được những con số dưới gáy của nạn nhân vừa nãy nếu giải mã ra sẽ là 'Hi Lavender' với cả anh thử nghĩ xem tư duy của một đứa trẻ rất dễ dàng vậy mà khi sắp chết nó lại có thể viết đúng từng nét chữ như vậy ư'

    Khi đến nơi, cô và anh cùng nhau đi đến một căn phòng mà cô cho là phòng đang nhốt những đứa trẻ, trong phòng có những cái hộp rất lớn, khi mở ra là những đứa trẻ đang bị trói, bịt miệng.

    Khi mở khăn bịt miệng của một đứa trẻ nó nói bằng giọng sợ hãi và run rẩy:'Ông ta nói sẽ đợi chị trên sân thương' sau đó cô và anh chạy nhanh lên sân thượng, lúc này cảnh sát đã đến và vây quanh ngôi nhà.

    Trên sân thượng

    'Chào em Lavender, em vẫn xinh đẹp như ngày nào nhỉ '

    'Chào Jack anh vẫn biến thái hơn bao giờ hết nhỉ'

    'Em vẫn vậy, chẳng thích anh chút nào cả nhưng nhanh thoi em sẽ phải quay về bên anh' nói xong anh ta bấm vào một cái nút đỏ.

    Bùm.........căn biệt thự kia đã bị hủy trong phút chốc.Khi hắn định bấm bào một cái nút nữa thì cô tiến lên nhanh tay lấy đi cái nút đó và anh không biết từ khi nào đứng sau hắn và đập thật mạnh vào gáy hắn làm hắn ngất đi nhưng khi hai người định đi thì pằng.......cô đưa người đỡ đạn hộ anh, viên đạn ghim vào vai cô sau đó cô lên tiếng:

    'Anh mưu mô hơn trươc rồi đấy' sau khi nói cô lấy một cây súng màu bạc ra bắn thẳng tay của hắn ta, đúng lúc này cảnh sát đã đến nơi và bắt hắn ta lại.

    Khi hắn bị bắt đi cũng là lúc cô ngất đi vì mất máu quá nhiều.

    Cô chỉ biết khi cô nhắm mắt anh đã điên cuồng gào thét bảo họ mau đưa cô đến bệnh viện.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 11: Quá khứ của Lâm Vệ Phong


    Sau khi được cấp cứu cô được chuyển thẳng vào phòng bệnh.

    Lúc cô tỉnh lại đã là gần tối, cô nhìn sang bên cạnh anh đang nằm gục trên ghế chắc vì quá mệt mỏi đây mà.

    Mà cũng đứng đêm qua anh ta đã chợp mắt được tí nào đâu đã thế cả ngày hôm nay còn phải lo cho cô nữa.Cô đến gần và đắp một cái mền cho anh nhưng lúc cô định bỏ đi thì anh lại kéo tay cô thì anh nói 'Mẹ đừng bỏ con đi mà' nhìn anh như vậy tự dưng cô lại thấy đau lòng, đau lòng sao chắc là cô ảo tưởng rồi.

    Bỗng anh bật dậy, cô hỏi

    'Anh không sao chứ ?'

    'Không sao, chỉ là gặp ác mộng một chút thôi'

    'Nè uống nước đi, anh gặp phải ác mộng gì mà ghê vậy, à hình như tôi không nên quá tò mò về quá khứ của người khác' cô nói

    'Em có thật sự muốn làm 1 người bạn để tâm sự với tôi không'

    'Anh đang nói cái gì vậy?'

    'Năm tôi 4 tuổi mẹ tôi bỏ ba và tôi đi theo người đàn ông có quyền lực trong hắc đạo hơn ba tôi, sau đó ba tôi vì quá sock dẫn đến đột quỵ, không lâu sau đó tôi nhận được tin ba chết, lúc đó tôi thật sự mất đi hy vọng vì mẹ tôi-người tôi luôn kính trọng bà ấy quay lại và nói với tôi, tôi không phải con bà ấy mà chỉ vì lúc đó bà ấy sảy thai và nhìn thấy tôi đang nằm trong vòng tay của một người đàn ông và một người phụ nữ do tai nạn giao thông đã chết mà bà không thể nói cho ba tôi biết là bà đã sảy thai chỉ vì một đêm thác loạn trong bar nên bà đã mất con cũng vì thế mà tôi đã được nhận nuôi.

    Nhưng không chỉ vậy bà ta còn sai người đi giết tôi, truy lùng tôi bằng mọi cách chỉ vì tôi đã hỗn láo với người đàn ông đó.

    Thật nực cười!

    Trong khi đang chạy trốn đám người đó tôi chạy đến bên một căn nhà và ngất trước cửa căn nhà.

    Khi tôi tỉnh dậy tôi đã được một người cảnh sát vô cùng tốt bụng nhận nuôi và đó là cục trưởng cục cảnh sát tỉnh bây giờ tuy nhiên tôi vẫn luôn mong bà ta quay lại và nhận tôi làm con mình.

    Haha, em thấy tôi ngốc không?'

    'Anh không ngốc vì anh luôn mong muốn được công nhận, điều đó không sai nhưng anh xem người làm mẹ như bà ta có đáng không mặc dù đúng là anh không phải con ruột bà ta nhưng bà ta đã nuôi anh một thời gian thì cũng phải có tình thương chứ còn bà ta thì không có chút xíu nào gọi là yêu anh cả, vì thế anh hà cớ gì phải vì bà ta mà đau khổ' cô lên tiếng an ủi anh và đi đến cạnh cửa sổ nhìn xuống khuôn viên của bệnh viện và nói:

    'Anh biết không tôi đã từng có cha mẹ nuôi vô cùng yêu thương tôi nhưng họ đã ra đi chỉ vì đỡ cho tôi hai phát súng, lúc đó tôi hoảng lắm tôi vội vàng chạy đi , trên đường tôi đã phải làm ăn xin nhưng không ai cho tôi'cô dừng lại một chút rồi tiếp tục nói:

    'Hắc đạo là nơi tôi xuất thân, là nơi làm tôi đau khổ nhưng cũng là nơi tôi thấy đẹp nhất, khi tôi vô cùng khổ cực ,khi tôi sắp chết tôi đã nghĩ đến hắc đạo và tôi đã thật sự đến tìm người đàn ông đó, ông ta như ác quỷ huấn luyện tôi trở thành một sát thủ máu lạnh, vô tình hơn bao giờ hết, ông ta trong lúc huấn luyện chỉ nói một câu'Mạnh thì sống yếu thì chết', tôi không biết mình đã ở trong địa ngục đó như thế nào và từ lúc nào tôi không biết tôi đã trở thành một con ác quỷ....thật sự'

    Anh tiến lên ôm cô vào lòng và nói

    'Tại sao em lại có thể mạnh mẽ như vậy chứ'

    'Không ,tôi chưa từng mạnh mẽ vì khi tôi thật sự mạnh mẽ thì sẽ không có con ác quỷ nào hết' cô nói xong cũng rúc vào lòng anh như đang sợ hãi cái gì đó

    'Anh biết không đây là lần đầu tôi mới thấy một người thật sự mạnh mẽ như anh, một người có thể sau bao điều đó mà vận có thể đi trên chính con đường mà mình chọn lựa' cô nói còn anh xoa lưng cô giúp cô thaoir mái hơn chút

    'Em mệt rồi ngủ đi' sau đó anh ôm cô đến bên giường đặt cô xuống đắp chăn cho cô ngủ.

    Sau khi thấy cô ngủ say, anh nói

    'Cô gái, tại sao em cứ thích làm con tim anh phải nhảy dựng vì em.

    Trong ấn tượng ban đầu của anh em là một Lavender rất nổi danh trong giới cảnh sát từ một năm trước, lúc đó anh chỉ nghe đồn em phá được rất nhiều vụ án lớn mà ngay cả anh cũng phải mất rất nhiều thời gian mới phá được nhưng lúc anh gặp em anh thấy em là một cô gái lanh lợi, đáng yêu tuy có chút lạnh lùng, hôm nay anh lại thấy được vẻ mặt yếu đuối, đau khổ của em.

    Em biết không lúc đó em khóc làm anh đau lòng lắm, từ khoảnh khắc đó anh biết mình đã.......yêu em rồi nên xin em đừng bao giờ bỏ rơi anh như mẹ vì lúc đó anh sẽ không biết mình sẽ làm những gì nữa'sau khi nói điều đó xong anh đi ra ngoài cho cô yên tĩnh nghỉ ngơi.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 12


    Sau ngày hôm đó, anh đã trở thành bạn của cô, khi cô xuất viện anh và cô cùng nhau đến công viên, có thể gọi đó là nơi hai người chưa từng đặt chân đến một phần vì lúc nhỏ họ không có ai đưa đến còn phần còn lại là khi lớn họ không có thời gian để đến.

    Khi vào khu vui chơi, cô và anh đã chơi những trò mạo hiểm như Đĩa bay, tàu lượn siêu tốc..........mọi trò chơi cô đều hò hét rất vui vẻ nhưng khi đứng trước nhà ma thì anh lại cảm thấy cô có hơi chút sợ hãi anh hỏi

    'Băng nhi, em có sao không?' Vì 2 người là bạn nhau nên cô và anh cũng đổi cách xưng hô.

    'Không em không sao' cô nói nhưng khi đi được một đoạn trong nhà ma cô hét toáng lên và ôm lấy anh.

    Còn anh ư, đang hạnh phúc chết đi được đâu còn tâm trí j để quan tâm xung quanh.

    Sau khi ra khỏi đó anh nhìn cô cười và nói

    'Em thật sự sợ ma sao?'

    'Thôi anh đừng nói nữa, hôm nay anh đừng quên lời hứa sẽ nấu cơm cho em ăn' cô nói

    'Được thôi'

    Sau đó, hai người cùng nhau về nhà à không phải gọi là biệt thự riêng của anh.

    Khi vào nhà cô thấy một con hổ đang nằm ngủ trên sô pha và điều trọng là nó cực kì đáng yêu nha.

    Thế là con hổ tội nghiệp nào đó đang ngủ ngon thì bị chị nhà ta hết nhéo rồi lại vuốt và làm đủ trò khác..............Anh vào nhà thì thấy cảnh tưởng này anh cười rồi đi vào phòng bếp bắt đầu chế biến món ăn.

    Cô đang nghịch bé hổ nào đó thì bỗng lên tiếng :

    'Anh có nuôi hổ sao, trùng hợp vậy em cũng có nuôi một con hổ đó'

    'Ừ hổ anh nuôi là hổ đực còn hổ em nuôi là?'

    'Ồ hổ em nuôi là hổ cái hay chúng ta cho hai đứa nó kết hôn đi'

    'Ý kiến hay đó mà thôi anh nấu xong rồi em vào ăn đi' anh nói

    Cuối cùng con hổ tội nghiệp nào đó cũng được thả ra trong trạng thái hoảng hốt.

    'Oa anh nấu ngon thật đấy' cô vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon

    'Vậy thì ăn nhiều vào'anh cười sủng nịnh nhìn cô nhưng tiếc rằng cô lại không thấy

    Đang ăn cô bỗng nhận được điện thoại của ba:

    'Alo, ba à ba gọi con có việc j không'

    '.................................'

    'Không đời nào con chấp nhận mối hôn sự này'cô nói

    'Có chuyện j mà trông em căng thẳng vậy?' Anh hỏi

    'Ba em muốn em kết hôn với một người mà em không quen biết nhưng không đời nào em chấp nhận đâu.

    Xin lỗi anh nhưng chắc mai em phải về rồi' cô nhìn anh và nói

    'Không sao ngày mai anh cũng phải về đó một chuyến vì có một vụ án mới bên đó mà, mai anh đi cùng em' anh nói

    'Thôi giờ chúng ta đi ngủ thôi, vé máy bay em vừa đặt qua mạng rồi' cô nói

    'Ngủ ngon'

    ''Ngủ ngon'

    Sáng hôm sau

    Tại sân bay người ta thấy 1 cặp nam nữ, nữ thì đang ôm một con hổ với bộ lông vàng óng, nam thì đang nghe điện thoại j đó.

    Cô đang vuốt ve con hổ thì nhìn thấy ba mẹ đến đón

    'Ba mẹ không cần đến đón con cũng được mà' cô nói

    Khi anh nghe xong điện thoại thì quay ra lễ phép chào hỏi hai người.

    'Đây là lý do con không muốn kết hôn đúng không, ba mẹ sẽ ủng hộ con' mẹ cô nói

    'Mẹ này nghĩ đi đâu vậy chứ, đây là bạn con' cô nói

    'À đúng rồi anh bảo còn có việc mà đi đi còn con hổ này để em nuôi'cô quay sang nói với anh

    Sau đó anh xin phép ba mẹ cô rồi lên chiếc xe vừa đến trước cổng sân bay.

    Gia đình cô cũng về nhà, khi vừa về đến nhà cô để con hổ của anh với của cô lại mà hình như hai con hổ cũng hòa hợp lắm đó sau đó cô ra phòng khách để nói về chuyện hôn sự của mình.

    'Ba à con mới có ít tuổi mà'

    'Được rồi, nhưng nếu 2 năm nữa con còn chưa có ý chung nhân thì lúc đó phải nghe lời ba mẹ đó'

    'Vâng' sau đó cô xin phép ba mẹ lên phòng nghỉ thì bỗng nhận được một cuộc điện thoại

    'Alo'

    'Em đang làm j vậy có thể qua chỗ bọn anh giúp một chút được không' Lâm Vệ Phong nói

    'Ok'
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 13


    Lúc sau cô xuất hiện với một bộ đồ cực chất sau đó cô lấy một cái xe ô tô mà nó được coi là 'bảo bối' của cô phóng đến hiện trường.

    Khi đến hiện trường cô khá ngạc nhiên vì đó là một trường học tên Sky mà khoan sao mình thấy quen quen thôi kệ.

    Sau đó cô đi đến hiện trường đó là một nhà vệ sinh tầng 2, cái xác được phát hiện vào đúng lúc 00h với thể trạng người toàn máu, khuôn mặt bị rạch nhiều nhát, tim bị móc ra để bên cạnh xác chết và trên gương có dính một mảnh giấy trắng.

    Cô vào giật lấy tờ giấy và lấy một cái chậu nước và ngâm tờ giấy vào đó lúc sau khi lấy ra trên tờ giấy có ghi một chữ mờ mờ màu đỏ 'Welcome to hell'.

    Cô nói với anh

    'Anh suy nghĩ sao về zụ này'

    'Nó sẽ tốn nhiều thời gian lắm đấy' sau khi nói được một lúc không khí hai người rơi vào trạng thái trầm mặc thì cô bỗng lên tiếng

    'Nếu anh định nhờ em giúp thì hôm nay anh phải mời cơm em'

    'Được thôi, anh vừa mới đến nên không biết chỗ nào nên em chọn đi rồi lúc đó chúng ta bàn việc'

    'Ok, em vừa phát hiện một nhà hàng mới'

    Thế là hai người đến một nhà hàng kiểu Pháp gần đó.

    Cô và anh vừa ăn vừa cười đùa vui vẻ làm một người đàn ông ở trên lầu cực kì tức giận và nếu có người ở đây thì họ sẽ nhận ra ngay đó là ông trùm trong giới thương trường- Hàn Thương.

    Hôm nay anh đi đến để bàn công chuyện với đối tác khi xong anh quay xuống thì thấy cảnh hắn- Lâm Vệ Phong đang lau bánh kem trên mặt cô, lúc đó anh thừa nhận anh sắp phát điên lên vì điều đó.

    Cô là của anh, cô mãi mãi chỉ thuộc về anh, anh không cho phép bất cứ điều gì ngăn cản việc hai người yêu nhau.

    Sau đó anh gọi điện cho một ai đó và nói

    'Điều tra về người đàn ông đang ở bên cạnh phu nhân các người và quan hệ của hai người họ'

    'Vâng'

    Lúc sau, trên điện thoại của anh hiện lên thông tin của Lâm Vệ Phong và cả những vụ án hai người điều tra.

    Anh nắm chặt cái điện thoại và nhìn về phía hai người với ánh mắt như muốn giết người, anh gằn giọng và nói

    'Lâm Vệ Phong.........'

    Sau đó, anh bỏ đi với một sự lạnh lùng đến cực hạn

    Còn ở chỗ cô và Lâm Vệ Phong

    Sau khi ăn xong, cô hỏi anh

    'Định nhờ em giúp j đây'

    'Định nhờ em giúp anh điều tra về ngôi trường đó vì đó là ngôi trường có danh tiếng nên luôn có một mức độ bảo mật cố định, em thử vào đó làm học sinh sau đó tìm cách lấy thông tin về các bạn bè xung quanh nạn nhân dù sao em cũng đúng ở độ tuổi mấy người đó mà' anh nói

    'Ok nhưng em vào với thân phận như thế nào?'

    'Em yên tâm bọn anh đã chuẩn bị sẵn hết rồi nhưng em phải thay đổi ngoại hình lại một chút'

    'Chuyện đó cứ để em lo, thuật dịch dung củ em cuối cùng cũng có đất dùng rồi'

    'Mà anh cũng nói luôn em cũng phải làm cho anh vì anh cũng sẽ vào trường với danh nghĩa là chồng chưa cưới và là bạn học của em'

    'Ok, ok em biết rồi mà'

    'Mà anh này em có thể đưa theo hai đứa bạn theo không' cô hỏi anh

    'Nếu họ đồng ý và họ cũng phải ở trong một thân phận gì đó mới được vào tổ chuyên án'

    'Anh yên tâm họ cũng là người trong nghành mà còn tổ chuyên án thì họ cũng có thể lấy thân phận của 1 chuyên gia cố vấn'

    'Ok vậy anh sẽ làm thêm hai thân phận giả nữa, mai nhớ bảo họ đến đúng giờ nhé'

    'Vâng'

    Sau đó anh đưa cô về nhà và anh cũng về nhà nghỉ ngơi sau một ngày mệt mỏi.

    Còn cô thì vừa lên phòng phóng thẳng lên chiếc giường êm ái sau đó mở laptop lên webchat nói chuyện với hai cô bạn của mình cụ thể thì

    'Ê mày ngày mai có đi tham gia vụ án mới không' cô nói

    'Có có ở đâu khi nào?'

    'Ở trường học Sky, mai nhớ 7h30 có mặt tại nhà tao đấy biết chưa, à còn nữa trước khi đến thì nhớ hóa trang theo hình này nhé!' Sau đó là một hình ảnh của hai cô gái bình thường được gửi đi

    'Ê mày sao trông nó tầm thường thế'Nguyệt nói

    'Đi điều tra chứ có phải đến chơi đâu với cả mày thấy ai đi điều tra mà làm nổi bật mình không hả con kia' Tuyết lên tiếng

    'Thôi thế nhé đi ngủ đi mai còn phải 'đi học' nữa đó'

    Sau đó cả ba đứa leo lên giường để chuẩn bị cho một chiến mới.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 14


    Sáng hôm sau

    Tại biệt thự của cô

    'Kính cong, kính cong.......'

    'Ủa xin lỗi hình như hai cô đến nhầm nhà rồi' cô nói bằng giọng ngây thơ vô(số) tội

    'Thôi đi mày, diễn hơi sâu rồi đó'Tuyết nói

    'Ồ bị nhìn ra rồi, thôi vào nhà đi'cô nói

    'Ê Băng, ai đây?

    Có phải là người yêu mày không thảo nào tao thấy mày biệt tăm biệt tích hai tháng hóa ra là đi hưởng tuần trăng mật à'

    'Aizz.....cuối cùng chúng ta cũng được giải thoát khỏi cái danh nhóm FA trên mạng j đó thật đáng ghét' Tuyết vừa nói vừa thở dài như thật

    'Hai nhỏ này đang nói bậy bạ gì thế hả, đây là Vệ Phong người của bên đó và cũng là đồng nghiệp của chúng ta kiêm luôn bạn thân của mị' cô nói

    'Không biết bạn thân hay bạn đời nữa' Nguyệt nói

    'Con này có thôi đi không thì bảo' cô tức giận nói

    'Rồi rồi thôi là được chứ j'

    'Hân hạnh được gặp anh' Tuyết nói

    'Vâng rất hân hạnh được gặp cô' anh nói

    Sau đó cô đi hóa trang cho anh và tác phẩm của cô cực kì hoàn mĩ giống người trong hình 100%.

    Thế là bốn người cùng nhau đạp xe à không có cô ngồi đằng sau xe Lâm Vệ Phong đến trường.

    Cũng đừng hỏi tại sao phải đạp xe vì họ đang giả trang người bình thường nên thế thôi.

    Bốn người vào lớp mới của mình và giới thiệu sau đó về chỗ ngồi, cụ thể thì Băng với Tuyết ngồi một bàn, cô với Lâm Vệ Phong ngồi một bàn.

    Sau giờ học cô đến chỗ của hai nhỏ bạn thì thấy cảnh tượng một đứa thì nghe nhạc ngủ còn đứa kia thì đang lướt web trên mạng, cô lên tiếng:

    'Hai bà cô của tôi ơi, dậy dậy trống rồi đó không định đi ăn à' Nghe thấy từ ăn mắt Tuyết tự động mở ra và sáng lên, Nguyệt nói:

    'Ngoài đồ ăn mày không thèm để ý tới cái khác à'

    'Kệ tao'Tuyết nói

    'Đi thôi, nhanh lên không hết đồ ăn giờ' cô nói

    Sau đó là một cảnh 3 người nhìn 1 đống đồ ăn của một người mà đã no, khi ăn cô nhìn thấy có một người con gái tóc hồng đang gây chuyện với cô gái tóc đen nhánh và không lâu sau ở đó xảy ra một trận ẩu đả à mà nói đúng hơn là cô gái tóc hồng tự đánh.

    Cô hỏi anh

    'Đó có phải là bạn của cô gái đó không?'

    'Đúng rồi là cô ta'

    'Xem ra cái trường này cũng thuộc loại bạo lực học đường ha'

    'Cô ta và nạn nhân cũng đã gây ra rất nhiều vụ án bạo lực thậm chí là chết người nhưng do gia thế lớn mạnh nên đã có thể che đậy được việc này'

    'Ồ hay chúng ta thử điều tra từ người này đi' nói xong cô đứng lên đi đến bên cạnh cô ta và nói:

    'Đánh thế có gì vui?'

    'Cô là ai tránh ra......' chưa kịp nói hết câu cô đã cắt lời của cô ta và nói tiếp

    'Ra đây tôi chỉ cái này vui hơn này' sau đó cô lấy cái dĩa trên bàn phi qua tóc cô gái kia làm dây buộc tóc bung ra và cô gái kia cũng ngất đi vì quá sợ hãi

    'Cô là ai?

    Có thể chỉ tôi cách này không?' Cô ta hứng thú nói

    'Tôi là ai sao?Vậy cô nói cho tôi biết cô là ai?'.......................Sau một hồi, cô quay về chỗ cũ và cô ta đang vui vẻ vì có một trò chơi mới.

    Cô nói:

    'Cô ta có vẻ không quan tâm đến bạn bè cho lắm nói chính xác hơn là nạn nhân được cô ta coi như là một cái bao cát có cũng được không có cũng vậy chính vì thế mà khi nạn nhân chết cô ta không chút thương xót nhưng điều quan trọng là cô ta nói rằng trước khi nạn nhân chết đã từng theo đuổi nhiều người nhưng không thành nên đã sai người đi xử những người lản vạn xung quanh họ, em nghĩ điều này chắc có liên quan tới cái chết của cô ta'

    'Đi thôi, đi thu thập thông tin mới' anh nói

    Thế là cả bọn lại phải đi chiếc xe đạp tồi tàn đến trụ sở cảnh sát.

    Khi đến nơi anh lệnh cho mọi người mời tất cả những người đã từng bị bạo lực bởi nạn nhân.

    Có người còn bị sock tâm lý nên gia đình phải đến thay.

    Sau đó họ thu thập được không ít thông tin.

    Bỗng cô nhận được một cuộc điện thoại đến từ công ty và......

    'Vệ Phong, xin lỗi anh chắc là em phải về công ty giải quyết chút việc nên mấy ngày sau có thể sẽ không đến nên vụ án này em giao lại cho anh'

    'Được rồi em đi sử lý công việc của em đi tạm biệt'

    'Tạm biệt'
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 15


    Sau khi đến công ty cô phải xử lý đóng văn kiện xếp cao như núi ở trên bàn và dưới đất nhưng với hiệu suất làm việc của cô cuối cùng mấy ngày sau chúng nó đã được xử lý hết chỉ còn vài tờ nữa.

    Cô định làm nốt thì chuông điện thoại bàn vang lên

    'Alo'

    'Thưa chủ tịch sắp đến giờ họp rồi'

    'Được rồi nhớ bảo họ vào văn phòng tôi luôn'

    'Vâng'

    Một lúc sau có hai người đàn ông vào phòng, họ chỉ nhìn thấy người đang ngồi trên ghế ngắm cảnh bỗng quay lại và họ hết sức ngạc nhiên đó là một cô gái khoảng 17, 18 tuổi vô cùng xinh đẹp.

    'Mời các anh ngồi'cô lên tiếng và nói

    'À khoan mong cô chờ một lát, chủ tịch của chúng tôi sắp đến rồi' khi người kia vừa nói cô có hơi ngạc nhiên nhưng khi có 1 người nữa vào văn phòng cô đã bình tĩnh và sau đó cô đứng dậy bắt tay với người đàn ông có đôi mắt xanh sâu không thấy đáy, nói

    'Hân hạnh được làm việc với anh'

    'Rất hân hạnh khi được làm việc với một quý cô vừa xinh đẹp vừa thông minh như cô, tên tôi là Hàn Thương, cô là.........' mặc dù không biết tại sao cô là chủ tịch của một công ty lớn nhất nhì thế giới nhưng anh phải nắm chắc được cơ hội này.

    'Tôi là Hàn Tuyết Băng ' cô nở một nụ cười xã giao, sau đó là một cuộc trò chuyện theo tính chất thương trường.

    Sau cuộc nói chuyện cô định về nhà nghỉ ngơi thì anh bỗng gọi cô lại và nói:

    'Không biết tôi có thể mời cô một bữa để ăn mừng hợp tác vui vẻ không?'

    'Vâng được thôi'cô nói

    Sau đó 2 người đến một nhà hàng kiểu Nhật và trông hai người khá hợp ý nhau nên hai người cũng giao tiếp một cách tự nhiên như những người bạn vậy.

    Bỗng điện thoại cô reo lên, cô vừa nghe máy thì một giọng nam vang lên và.........bụp cô không do dự mà tắt nguồn nó.

    'Em có chuyện gì sao'

    'À không có gì anh đừng quan tâm quá'

    Sau đó cô định ăn tiếp thì đột nhiên cửa phòng bị mở ra và có một người đàn ông chạy vào lôi cô đi, Hàn Thương định đuổi theo thì bị chặn lại bởi lời nói của cô

    'Xin lỗi anh hôm nay tôi còn phải giải quyết chút chuyện với người này, tạm biệt'

    'Vậy được thôi'

    Sau khi cô đi anh nghĩ sao em có nhiều nợ đào hoa thế nhỉ nhưng không sao anh không ngại chặt hết chúng.Sau đó là kế hoạch truy thê của anh.

    Còn ở chỗ cô thì......

    'Hiên Viên Ngạo Thiên, anh nghĩ mình đang làm cái quái gì thế hả?'

    'Cái đó anh phải hỏi em mới đúng, tại sao em lại đi cùng tên đó thế hả?' Anh dường như gào lên

    'Anh lấy cái quyền gì mà cản tôi?

    Anh nên nhớ anh và tôi chẳng là gì của nhau'

    'Anh là thanh mai trúc mã của em, hồi nhỏ em đã nói em yêu anh rồi mà'

    'Ồ vậy anh cũng nên nhớ anh là người bỏ đi không lời nhắn trước với cả giờ tôi nói cho anh biết tôi-Hàn Tuyết Băng không còn chút cảm giác nào với anh'

    'Em là yêu anh, em không thể ngừng yêu anh được đâu và anh cũng......' khi anh định nói thì cô cắt lời anh

    'Đúng tôi yêu anh đến mức hơn bản thân mình, nhưng anh biết vì sao tôi yêu anh không?

    Hồi nhỏ tôi vì quá ham chơi nên vô tình bị ngã xuống và gãy chân, lúc đó có một chàng trai đến đưa tôi ra khỏi đó suốt chặng đường đi chàng trai ấy không kêu mệt một phút nào mà thậm trí còn bày trò để tôi bớt đau.Phải, lúc về đến nhà tôi đã biết chàng trai đó là anh , tôi yêu anh nhưng anh chưa từng để ý đến tôi mà chỉ cặp kè bên cạnh những cô gái xinh đẹp khác sau một năm, anh sang nước ngoài từ lúc đó tôi đã chết tâm rồi' nói xong bỗng tim cô hơi nhói đau, đó là cảm giác của nguyên chủ vậy hôm nay tôi sẽ giải thoát sự đau đớn này.

    'Thế nên bây giờ tôi đã không còn chút tình cảm nào với anh nữa nên anh cũng đừng tiếc nuối gì, tạm biệt' cô nói rồi xoay người bỏ đi để lại anh đang ngã ngồi xuống đất.

    Sau khi ra khỏi đó cô đi lang thang trên đường với khuôn mặt thẫn thờ lúc bước sang đường thì cô không để ý đang có một chiếc xe chạy đến và.......két cô ngất đi dù chiếc xe chưa đâm vào người chắc là do mấy ngày cô chưa ngủ và cũng vừa tốn rất nhiều nước mắt.

    Một người đàn ông có con mắt màu hổ phách nhìn cô một lúc rồi đưa cô về biệt thự của anh ta.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 16


    Ưm.....

    Đây là đâu?

    À mình nhớ là sau khi nói dứt khoát với hắn ta đã thẫn thờ đi trên đường và..........a chẳng lẽ mình lại xuyên rồi mà không phải chiếc xe đó mới chỉ chạm sát đến mình thôi mà.

    Trong khi cô đang lạc trong mớ suy nghĩ của mình thì trong phòng đã xuất hiện thêm một người con trai.

    Trên tay anh đang cầm một bát cháo nóng hổi, anh hỏi:

    'Cô tỉnh rồi à?

    Ngồi dậy ăn chút cháo đi'

    'Đây là đâu?'

    'Cô không nhớ gì à hôm nay cô tự dưng ngã trước xe của tôi sau đó tôi đưa cô về biệt thự riêng của tôi'

    'Ồ vậy sao, thật ngại quá, bây giờ tôi có thể......' khi cô định đứng dậy bước xuống giường thì cơn đau đầu lại ập đến.

    'Cô đang bị suy nhược cơ thể nên nghỉ ngơi nhiều hơn' anh lên tiếng

    Sau đó anh đưa cháo lên ý bảo cô ăn nhưng cô thề có trời có đất vì một trận ốm dài ngày mà mẹ ép cô ngày nào cũng như ngày nào cũng phải ăn cháo nên từ sau trận ốm đó cứ cái gì có cháo cô lại có cảm giác buồn nôn và thực sự là .......cô đã ba chân bốn cẳng bỏ chạy vào nhà vệ sinh để....nôn.Anh định vào xem cô thế nào thì tiếng cô nói vọng ra

    'Anh mang cái đó đi đi cứ nhìn thấy nó tôi lại có cảm giác buồn nôn'

    'Uk vậy thì lát nữa tôi sẽ quay lại'

    'À còn nữa anh không cần mang thức ăn cho tôi vì tôi đã tiếp dinh dưỡng rồi'

    'Được'

    Sau khi anh đi cửa nhà vệ sinh mở ra, cô định đi tắm vì vừa nãy đã vô tình làm bị ướt người trong nhà vệ sinh nhưng lại không có y phục để thay thôi thì lấy tạm chiếc áo sơ mi đen của hắn vậy.

    Lúc sau khi đã tắm rửa sạch sẽ cô bước ra ngoài thì suýt trụy tim vì hắn ngồi trên lan can phòng với bộ đồ ngủ màu trắng.

    Về phần cô thì chắc là do hắn cao hơn cô rất nhiều nên chiếc áo sơ mi cũng dài đến ngang đùi cô, cô bước đến lan can và ngôi trên đó cùng hắn, bỗng cô lên tiếng:

    'Anh không định giới thiệu mình sao?'

    'Dạ Diễm là tên của tôi còn em là?'

    'Tôi là Hàn Tuyết Băng' cô trả lời một cách từ từ bình tĩnh nhưng trong lòng cô đang rối như tơ vò vì...tại sao hôm nay cô gặp nhiều nam chủ vậy?

    Đầu tiên là Hàn Thương sau đó lại đến Hiên Viên Ngạo Thiên rồi lại là Dạ Diễm, tại sao , wáy sờ má?

    'Tại sao lại phải dấu họ của mình, sợ tôi phát hiện à?'anh nói

    'Có gì mà phải sợ chứ chẳng qua tôi không muốn phải dựa dẫm vào gia tộc nên họ ở ngoài tôi đổi thành họ Hàn thôi' cô trả lời anh sau đó lại thấy cái gì sai sai......a

    'Sao anh biết tôi không phải họ Hàn' cô nhảy dựng lên làm anh phải ôm lấy cô vì sợ cô rơi xuống.

    'Vừa nãy mẹ em có gọi điện, tôi nghe máy' anh không lạnh không nhạt nói một câu

    'Mẹ tôi gọi sao?!

    Liệu bà ấy có suy nghĩ lung tung gì không?'

    'Chắc không vì tôi nói tôi là bạn em, vì công việc quá bận nên ở lại nhà tôi' anh nói

    'Ôi thật cảm ơn trời đất'Sau khi lấy lại bình tĩnh cô mới phát hiện tư thế của hai người có chút mờ ám cụ thể thì vì cô đang đè trên người anh.

    Cô vội vàng đi xuống và cúi đầu nói nhỏ 'Xin lỗi' sau đó chạy vù đi vào giường nằm.

    Còn anh thì nhìn theo cô với cặp mắt đầy sủng nịnh nhưng ngay chính anh cũng không phát giác, lúc đó anh cảm thấy cô rất đáng yêu.

    Sau đó anh cũng lên giường nằm, cô quay người sang thì lại suýt trụy tim lần hai vì anh, cô nói

    'Vì sao anh ở đây vậy?'

    'Đây là phòng tôi, giường cũng là của tôi em định đuổi tôi đi đâu'

    'À ừm xin lỗi...'

    Sau đó anh quay sang ôm cô khi cô đã chìm vào giấc mộng.

    Trong mộng cô thấy mình đang phải chứng kiến cảnh cha mẹ mình bị giết vì mình mà không làm được j, sau đó cô bị đưa đi, cô chỉ thấy cô đó bị đánh đập, hành hạ nhiều kiểu.

    Cô nghe thấy được một giọng nói nam vang lên

    'Tiêm thuốc này vào cho cô ta' cô nhận ra đó là Hiên Viên Ngạo Thiên, thật ra ngoài việc làm ảnh đế hắn ta còn có một thân phận là một người chế độc dược vô cùng nổi tiếng trong hắc đạo.

    Cô thấy cô bị tiêm vào một chất lỏng màu đỏ sau đó cô cảm thấy người mình đau rát, buốt.......Chuyển phiên cảnh cô thấy 3 người đàn ông đó là Dạ Diễm, Hiên Viên Ngạo Thiên, Hàn Thương đang cát từng miếng thịt trên người cô vào một cái chậu và cho chó ăn.

    Không!!

    Nhưng cô chẳng thể làm gì ngoài việc gào thét trong vô vọng.

    Sau đó cô thấy mình bị ném vào chỗ của động vật hoang dã và........cô thật sự cảm nhận từng bộ phận của mình bị ăn, nó.....đau đớn đến nhường nào.
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 17


    'A.....không.....đừng.....a!!!!'cô hét lên nhưng tại sao cô đã làm tất cả mọi thứ .........nhưng cô không thể nào thoát khỏi giấc mơ này, làm ơn đừng để tôi phải nhìn thấy nó nữa, làm ơn.........cô vừa nằm đó và bật khóc nức nở , hai hàng nước mắt thi nhau chảy xuống.

    Cô như vậy làm anh bỗng đau lòng, anh gọi cô

    'Băng nhi, tỉnh lại đi'

    Sau đó anh lay người cô dậy, lúc này cô mới mở mắt và........

    'Không.....anh đừng đến đây......tất cả các người cút hết đi..........'

    Cô nói bằng giọng run rẩy, anh nhìn ra trong mắt cô có sự sợ hãi, kinh hoàng và lạnh lẽo.....nhưng tại sao chứ?

    Anh nói

    'Em bình tĩnh lại đi'

    'Không tất là tại anh......các người.....không....aaaa......'

    Nói xong cô thét lên và chạy ra khỏi phòng, anh chạy theo cô ra đến vườn sau của biệt thự, khi anh tìm thấy cô và chạy đến thì thấy trên người cô có rất nhiều vết thương lớn nhỏ.

    Anh nhíu mày nói:

    'Tôi là Dạ Diễm em tỉnh lại chưa?'

    'Tôi biết anh là Dạ Diễm anh là con.......ác quỷ đó......Tôi sẽ không bao giờ tha thứ .......cho các người.......Tôi rất ghét anh, Dạ Diễm!!!'

    'Em không được phép ghét tôi' anh tức giận nói nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của cô bây giờ anh lại cảm thấy thương xót, sau đó anh dịu giọng lại và nói:

    'Em lại đây anh đưa em đi về, em cần nghỉ ngơi và băng bó vết thương'

    'Không bao giờ tôi về cùng anh cũng như tôi sẽ thoát khỏi anh bằng mọi giá, tôi thề đấy'

    'HÀN TUYẾT BĂNG!' Anh gầm nhẹ sau đó bước đến gần cô và ôm chặt cô dù cô có vùng vậy cỡ nào anh cũng không bỏ, anh nói một câu thể hiện đầy sự chiếm hữu:

    'Em nghe cho rõ này, em là của tôi, em không có quyền được rời xa tôi'

    'Không, tôi không phải của anh.......' giọng cô yếu dần và cô ngất lịm đi trong vòng tay của anh.

    Anh ôm cô lên phòng và băng bó vết thương cho cô, sau khi làm xong tất cả anh ngồi lại ngắm nhìn cô và nói:

    'Em biết không lần đầu nhìn thấy em tôi đã thấy mình hơi thích em rồi,sau đó em dùng những biểu cảm và hành vi làm tôi say đắm, em như thiên thần vừa đến đã làm sáng cả địa ngục tăm tối này của tôi vậy mà hôm nay em nói em muốn rời xa tôi sao, em có biết lúc đó tôi đau đớn, chỉ muốn phá hủy đi tất cả mọi thứ nhưng tôi sẽ không bao giờ để em rời xa tôi đâu, nếu như em thật sự muốn dùng đôi cánh đó để bay đi tôi sẽ không ngại bẻ nó đâu, ngày mai tôi sẽ đưa em trở về nhà nhưng sẽ sớm thôi em sẽ trở về đây với danh nghĩa là Dạ phu nhân' anh nói xong rồi nhẹ nhàng vuốt mái tóc đang rủ xuống khuôn mặt xinh đẹp của cô và ôn nhu đặt một nụ hôn lên trán cô sau đó cũng ôm cô ngủ.

    Sáng hôm sau

    Khi cô tỉnh lại thì đập vào mắt cô là khuôn mặt đẹp điên đảo chúng sinh của anh nhưng cô không chút cảm giác nào vì thời bây giờ đâu thiếu trai đẹp,có điều cô không biết vì sao cô luôn được trấn tĩnh bởi khuôn mặt đó để làm bay đi suy nghĩ vớ vẩn đó cô bước dậy xuống giường mở rèm ra và duỗi thẳng lưng hít không khí trời trong lành, khi anh mở mắt thì thấy cảnh đẹp như vậy, anh rất muốn bước đến ôm cô nhưng lại sợ cô không đồng ý.

    Sau khi cô bước vào nhà tắm anh mới ngồi dậy và ra ghế sô pha ngồi đọc tin tức hôm nay.

    Khi cô bước ra cô đã mặc lại bộ đồ hôm qua và cô lên tiếng:

    'Anh có thể đưa tôi về nhà được không?'

    'Nếu em muốn'

    'Tôi cũng chẳng muốn vậy đâu nhưng anh cũng biết mà xung quanh cái biệt thự này có chỗ nào không có ám vệ của anh chứ'cô trề môi nói

    'Thôi chúng ta đi thôi'

    'Được thôi'

    Khi về đến trước cổng nhà cô bảo anh dừng xe và cô bước xuống đi đến bên cạnh người đàn ông và vỗ vai:

    'Chào buổi sáng, Vệ Phong 'cô cười với anh

    'Chào em anh thấy cô bảo em không có nhà, anh cảm thấy hơi lo lắng nên đến đây'

    'Không sao đâu, tí nữa em kể cho'

    Trong khi hai người nói chuyện Dạ Diễm đã đến và không hiểu sao cô lại bị ôm vào lòng anh, anh lên tiếng:

    'Đây là ai vậy em?' Cô dường như cảm thấy giọng nói này thật gai góc mà thôi kệ trước sau gì hai người chả tranh nhau tiểu bạch của chúng ta chứ.

    Sau đó, hai anh nói chuyện một cách khách khách sáo sáo nhưng trong câu có bao nhiêu gai góc thì chỉ có họ biết được.

    Sau cùng cô đẩy Dạ Diễm ra nói

    'Hôm nay anh vất vả rồi mà chắc anh cũng còn nhiều việc phải làm vậy không làm phiền anh nữa'

    Anh đang định nói không có gì phiền thì có điện thoại gọi đến, sau khi nghe máy anh chào cô rồi đi.

    Sau đó cô đưa Lâm Vệ Phong lên phòng mình và kể cho anh nghe về tất cả chuyện hôm qua cho anh nghe tất nhiên trừ cái ác mộng đó nhưng dường như anh hiểu được cô vậy, anh hỏi:

    'Em còn có chuyện giấu anh, chúng ta đã là bạn thân em còn ngại gì nữa'

    'Vậy được rồi em kể em kể, được chưa'

    'Hôm qua em có gặp một cơn ác mộng nó thực sự rất ác độc..........'sau đó cô chỉ kể cho anh nghe chứ không nói cho anh biết họ là ai.Sau khi nghe xong anh đến chỗ cô và ôm cô vào lòng làm cô có cảm giác thật ấm áp.

    Cô nói:

    'Anh hứa với em không được nói với ai đó' sau đó cô đưa ngón út ra sau đó anh cưng chiều nhìn cô và đưa ngón út của mình móc ngéo với cô.

    Hai người không để ý có người đang đứng trước cửa phòng và sau khi thấy cảnh tưởng này anh ta bỏ chạy khỏi đó
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 18


    Tại 1 phòng Vip của bar

    Người ta thường nói khi đến bar đối với dân ăn chơi mà nói thì là một thiên đường nhưng.....tại sao...anh lại đau đến vậy.

    Hôm nay anh quyết định đến gặp cô để nói chuyện thì khi anh định vào phòng nhưng khi thấy cô cười đùa và còn móc ngéo với người đàn ông khác, lúc đó anh thực sự rất đau, đau hơn cả lúc khi ba mẹ qua đời vì một trận tai nạn giao thông.

    Lúc cô móc ngéo với hắn ta anh đã nhớ lại một quá khứ của hai người............

    'Anh tên là gì vậy?'

    'Tên anh là Hiên Viên Ngạo Thiên hãy nhớ đó'

    'Anh hứa chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi'

    'Em không tin, anh phải móc ngéo với em' lúc đó anh nhớ rồi, anh nhớ anh đã từng gặp cô nhưng......anh lại không thực hiện được lời hứa đó, anh đã quên mất em là ai, là anh có lỗi.Khi đó anh thực sự rất đau khổ, đau khổ vì khi nhớ ra em và muốn quay lại bên em nhưng.......có lẽ em đã không cần anh nữa.

    Anh vừa nghĩ vừa liên tục nốc rượu thì có một người phụ nữ dành lấy chai rượu và nói:

    'Thiên, anh không nên uống nhiều như vậy'sau đó cô ta như có như không ép bộ ngực đầy đặn của mình vào anh, có vẻ cô ta rất tự tin vào thân hình của mình nhưng........

    'Như Hoa, cô cút ngay cho tôi' lúc này ngoài Băng nhi của anh, anh không còn tâm trí để ý người khác nữa rồi.

    Nghĩ đến cô anh hất mạnh tay cô ta ra làm cô ta ngã xuống và lúc sau cô ta cũng bỏ đi.

    Nếu như có cô ở đây cô sẽ vô cùng kinh ngạc khi Hiên Viên Ngạo Thiên lại đẩy nữ chính-Tống Như Hoa bạch liên hoa của chúng ta nhưng trên đời này không có nếu.

    Sau khi cô ta đi anh liên tục nốc rượu, hết chai này đến chai khác.........cho đến khi có một người khác ở trong phòng và....

    'Mày đang định uống đến chết hay sao?'

    'Hàn Thiên Vũ, mày biết không.......cô ấy....không cần tao nữa...'

    Sau đó Hàn Thiên Vũ thở dài và nói

    'Nếu sớm biết thì mày phải nắm bắt cơ hội chứ không phải để đến bây giờ nhưng mày biết không những cô gái mày từng và đang cặp kè nếu để ý thì tất cả đều có những đặc điểm của cô ấy.

    Trong mày vẫn có bóng hình của cô ấy nhưng mày sợ, sợ sẽ mất cô ấy như ba mẹ mình nhưng mày lại không biết nỗi sợ ấy đã làm cho cô ấy bỏ mày'

    'Tao phải đi gặp cô ấy' sau đó Hiên Viên Ngạo Thiên chạy đi đến biệt thự cô như một kẻ điên

    ..................

    Hôm nay cô phải giải quyết công việc của mình nên về trễ nhưng khi cô về thì nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi trước cửa, cô đến gần cửa nhìn người đàn ông và.......

    'Hiên Viên Ngạo Thiên, dậy sao anh lại nằm đây chứ, hôm nay sao anh uống nhiều rượu thế'

    'Băng.....Băng.....đừng bỏ anh đi....làm ơn'

    'Rồi rồi giờ thì vào nhà đi'

    Sau đó cô hết lôi lôi rồi lại kéo kéo mới vác được anh lên phòng mình thì lại phải chăm sóc cho anh vì mấy hôm nay ba mẹ đi du lịch nên cô cho người làm nghỉ sớm nhưng cô đâu có ngờ, giờ thì thảm rồi.

    Khoảng gần 3h sáng cô vì quá mệt mỏi nên ngủ ngay cạnh giường luôn.

    Sáng sớm hôm sau

    Khi anh tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong một căn phòng sang trong, quý phái mà đơn giản sau đó anh quay mặt ra sang bên cạnh thì nhìn thấy cô đang ngủ say, chỉ khi cô ngủ thì cô mới không còn lạnh lùng với anh nữa, anh vuốt ve mái tóc, khuôn mặt của cô thì cô bỗng mở mắt ra.

    'Anh tỉnh rồi?

    Vậy thì mời anh ra khỏi đây cho'

    Anh cười khổ nói

    'Được thôi'

    Sau đó khi anh định đi thì cô bỗng gọi lại và nói

    'Anh không định giải thích tại sao anh ở trước cửa nhà tôi à?'

    'Vì lúc đó anh có đi uống rượu và cũng có chuyện muốn nói'

    'Anh nói đi'

    'Hồi nhỏ, cả gia đình anh từng bị tai nạn giao thông, ba mẹ anh vì bảo vệ anh nên đã chết tuy được cứu sống nhưng anh đã mất đi một số ký ức, anh đã từng làm rất nhiều cách để nhớ lại nhưng vô dụng vì vậy lúc đó anh hoàn toàn không nhớ em là ai hết, anh đã vô tâm với em nhưng anh cũng vì nỗi ám ảnh về cái chết của cha mẹ mà không dám đối mặt với tình cảm của anh dành cho em mãi đến hôm qua anh mới biết anh vẫn luôn hướng đến em, vậy nên........em có thể tha thứ và làm lại từ đầu với em được không?'

    'Ok tôi sẽ tha thứ cho anh nhưng cũng không có nghĩa là tôi bắt đầu làm lại từ đầu với anh, anh hiểu chứ'

    Sau đó, anh ra khỏi biệt thự với tâm trạng vô cùng vui vẻ nhưng cũng có chút hụt hẫng nhưng không sao anh sẽ lại làm cô yêu anh thêm lần nữa
     
    Nữ Phụ Vùng Dậy!!! Nam, Nữ Chính Tránh Ra
    Chương 19😀evil


    Sáng hôm sau khi cô đang ngồi giữa chồng tài liệu của công ty và công việc của bang Black Rose thì bỗng nhận được một cuộc gọi từ bên Anh

    'Alo, Tuyết mày về chưa?'

    'Đang ở trước cổng soát vé này à công việc bên này đã hoàn thành rồi.

    Tối nay chúng ta còn có hẹn với bang Devil đúng không?'

    'Ừ nhưng tao vẫn rất tức giận '

    'Thôi, mày không bằng bang chủ cảu nó thì chấp nhận đi cần gì mà thù người ta như thù diệt cả nhà vậy'

    'Mày nói thế mà nghe được à, mày cũng là phó bang chủ cơ mà'

    'Thôi chị hạ hỏa giúp em, em phải lên máy bay rồi, bye'

    Xong nó tắt máy cái rụp, hừ chốn nhanh thật, mày thử về đây tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ nhưng trọng điểm ở đây không phải nó mà là cô thua người khác về khoản hack thật quá mất mặt mà.

    Chuyện cách đây mấy ngày trước................

    'Ồ xem ra có người muốn chơi với dao đây mà' người cọn gái có mái tóc màu bạch kim lên tiếng khi nhìn trên màn hình máy tính của mình hệ thống đang báo lỗi nhưng không lâu sau đó..........

    'Aaaaaa........tên chết tiệt này đã phá mất hai đưa con thân yêu của ta rồi' Cô đang nhắc đến hai cái nhìn chỉ trông như chiếc nhẫn bình thường nhưng thật ra đó là hai đứa đã làm xáo trộn một thời trong thế giới của những hacker vậy mà.......chúng đã bị....phá hủy chỉ trong vài phút

    'Ta liều mạng với ngươi........'

    Trận chiến cứ như vậy mà không dẫn đến hồi kết mãi đến khi...........

    'Aaaaaaa........... ngươi biết ngươi đã phá hủy đi bao nhiêu đứa con của ta rồi không hả, thôi thì đành dùng chiêu cuối vậy' sau đó bàn tay xinh đẹp của cô lướt nhanh như gió trên bàn phím rồi cô thả một cọn virut vào máy của hắn ta để hắn bị kìm chân một lúc và lúc sau.......haha cuối cùng phá hủy được nó rồi.

    Trước khi bị phá hủy, người bên kia nheo nheo đôi mắt xanh lục sâu không thấy đáy của mình và gửi đi 1 tin

    'Chào Moonlight, chúng ta hãy gặp nhau tại bar Devil vào đúng 23h đêm nhé'

    Thế là bây giờ cô lại phải chuẩn bị đến bar đó này, số nhọ quớ đi.

    .................................................

    23h00

    Tại bar Devil có ba cô gái xinh đẹp dù đã bị che bởi những chiếc mặt nạ, trên người họ luôn tỏa ra một hơi thở lạnh lẽo của một bậc vương giả.

    Bên cạnh họ là ba chàng trai mỗi người đều có một phong cách của mình nhưng họ tập trung lại cùng nhau thì lại hòa hợp đến không tưởng.

    'Không ngờ sát thủ người người khiếp sợ với cái danh Moonlight lại là một người phụ nữ' chàng trai có tóc màu đỏ rượu lên tiếng

    'Hình như chúng ta gặp nhau không chỉ để nói chuyện này thôi nhỉ, ngài Devil' cô một gọng băng lãnh lên tiếng

    'Hôm nay tôi gọi cô đến chỉ mong cô có thể giúp đỡ bang chúng tôi đánh lại bang Hổ Đầu và chúng tôi sẽ đáp ứng tất cả những điều kiện bên cô'

    'Được thôi'

    'Nhưng trước đó chúng ta có thể dùng gương mặt thật để nhìn nhau không, tôi mong cô có thể đáp ứng'

    'Ok'

    Sau đó ba người cùng nhau gỡ mặt nạ ra và.............

    'Tuyết/Nguyệt là hai em sao?!' hai chàng trai nào đó kinh ngạc vì người mình yêu lại là sát thủ cấp S trong thế giới ngầm

    'Hàn Thiên Vũ/ Phương Tuấn Kiệt ra là hai anh' các cô đồng thanh nói

    Còn cô tuy không kinh ngạc đến nỗi phải nói ra thành lời nhưng vẫn có chút không chấp nhận nổi vì..........Devil là Hàn Thương- nam chủ của bộ truyện cẩu huyết này, tuy là trong nguyên tác có viết hắn cũng có thế lực khá mạnh ở thế giới ngầm nhưng cô không ngờ rằng hắn lại là Devil- người máu lạnh vô tình luôn được đồn đại như một con ác quỷ thật sự.

    Còn Hàn Thương cũng kinh ngạc không kém vì hắn biết người hắn yêu lại là sát thủ nguy hiểm nhất trong thế giới ngầm, tuy hồi trước hắn đã từng phái người đi tìm thông tin về cô nhưng dường như số thông tin đó thực sự chỉ là những điều cô muốn cho người khác biết về mình.

    Cô quả thật rất thần bí nhưng càng thần bí hắn lại càng muốn có được cô hơn.

    Làm sao đây có vẻ em chạy không thoát tôi rồi, mèo nhỏ của tôi em sẽ sớm phải về cạnh tôi thôi.

    Hắn cười tà nghĩ.

    Còn hai cặp kia thì đang âu âu yếm yếm nhau làm cô có cảm giác bị bỏ rơi, hừ đúng là lũ bạn mất nết,trọng sắc khinh bạn, Mỗ nữ của chúng ta đang thầm chửi lũ bạn trong lòng mà không hay biết mình đang bị rơi vào tầm ngắm của con sói nào đó.
     
    Back
    Top Dưới