Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
964,777
0
0
nu-phu-muon-ly-hon.jpg

Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
Tác giả: Ôn Dĩ
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Trùng sinh, xuyên sách, vòng giải trí, điềm văn.
Số chương: 61 chương
Editor: Typard
Nhân vật chính: Vân Yên, Trầm Ám.

Văn án

Vân Yên xuyên sách, xuyên thành tiểu minh tinh vợ của đại nhân vật phản diện trong tiểu thuyết dành cho nam.

Giai đoạn đầu, đại nhân vật phản diện này bị thiểu năng, nhưng đến phần sau thì thay đổi đến nghiêng trời lệch đất, đầu tiên là anh giết chết cô vợ tiểu minh tinh của anh. Bởi vì lúc anh còn là kẻ thiểu năng thì cô ả này cắm sừng anh, còn muốn hại chết anh.

Vân Yên im lặng nhìn đại nhân vật phản diện khi còn là kẻ ngốc, làm nũng muốn cô đút cơm cho.

Hay là, ly hôn đi?

Hướng dẫn đọc:

Nữ chính xuyên sách, nam chính trùng sinh.

Ngốc bạch ngọt có sức mạnh lạ thường VS Bệnh thần kinh có lòng dạ đen tối

____

Sau khi bộc lộ chỉ số thông minh, một ngày Trần Ám bị đánh ba lần.

Lần đầu tiên, quậy không chịu ăn cơm,

Lần thứ hai, quậy không cho Vân Yên quay phim,

Lần thứ ba, trong chương trình truyền hình trực tiếp lừa Vân Yên thay váy cưới, đưa cô đi làm đám cưới.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hợp Đồng Bao Nuôi Với Quý Cô Lắm Tiền
  • Xin Chào - Ta Đây Là Nữ Phụ
  • Phúc Hắc Mẫu Thân Long Phượng Nhi Nữ
  • Trêu Chọc Đến Trùm Phản Diện Nàng Nương
  • Chẳng Qua Cũng Chỉ Là Một Nữ Nhân Xuyên Không Thôi
  • Thập Niên 80 Kiều Nữ Trong Tay
  • Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
    Chương 12


    Đội Vân Yên cho Cảnh Xán Xán nấu do nghe nói tài nấu nướng của cô ta rất tốt. Cà chua, kiwi, cải trắng, rau thơm, ớt, cộng thêm sữa bò của nhà tài trợ, nấu thành một nồi đen thùi lùi. Mùi kỳ quái tràn ngập toàn bộ studio.

    Hai kỳ trước chơi cũng không ác như vậy, một đội khác không ngừng kêu Cảnh Xán Xán quá ác. Cảnh Xán Xán cắt trái kiwi thứ ba, cười híp mắt nói: "Sợ gì, thua có đội trưởng gánh!"

    Vì thế một nồi khác cũng bắt đầu thêm nguyên liệu mạnh, nam đội trưởng cơ bắp mới vừa thua dưới tay Vân Yên kêu trời kêu đất cản lại.

    Vân Yên tránh thật xa còn có thể nghe thấy mùi, cau mũi một cái, thậm chí còn hắt xì mấy cái.

    ——

    Tiếp theo tiến vào vấn đề chính, đến vòng phiêu lưu.

    Chương trình thực tế bây giờ có nhiều thủ đoạn bịp bợm, muốn hấp dẫn người xem, nhất định phải khác người. 《Ẩm thực kinh dị》chính là lấy "giày vò người chơi" làm điểm đắt giá của chương trình, từ khiêu chiến đến trừng phạt, cũng không phải tùy tiện vui đùa là cho qua.

    Khiến Vân Yên không tưởng tượng nổi là, chủ đề phiêu lưu lại có liên quan đến nguyên liệu nấu ăn. Thi đấu cà chua ớt k*ch th*ch dạ dày.

    Trở thành một ngôi sao, bất kể hot hay không, giữ dáng người vĩnh viễn là quan trọng nhất. Cảnh Xán Xán không muốn lên, nhưng Kỳ Tử Hàm lại muốn đi, không cần biết thua hay thắng, hậu kỳ có thể được lên sóng nhiều mới là quan trọng nhất. Nhưng lại bị Cảnh Xán Xán ngăn cản.

    "Đội trưởng mở đầu đi!" Cảnh Xán Xán đẩy đẩy bả vai Vân Yên: "Đừng thấy bây giờ đội trưởng chúng ta rất gầy, nhưng lúc đi học là người mập đó. Vào trung tâm mua sắm thì buồn rầu vì không mua được đồ, đi canteen thì sợ không đủ tiền trả, lượng cơm một mình cô ấy còn lớn hơn toàn phòng ngủ cộng lại!"

    một nhóm người ồn ào cười rộ lên, còn có người ác ý xin cô chỉ dạy phương pháp giảm cân.

    Từ nhỏ Vân Yên chưa từng ăn thứ gì tốt, lớn lên vẫn gầy nhom như cây cải mầm, nào biết cái gì mà bí quyết giảm cân. May mà nam MC kịp thời cứu nguy, tuyên bố thành viên hai đội dự thi, chuẩn bị đổi trường quay.

    Bỏ lỡ thời cơ cự tuyệt tốt nhất, Vân Yên muốn không tham gia cũng không được.

    Nơi thi đấu ở một ngôi nhà được đặt tên là phòng ăn "Vị cay cay", hẳn là chương trình được tài trợ để quảng bá cho nhà bọn họ. Vân Yên vừa vào cửa thì có một dự cảm xấu, quả nhiên, sau khi MC giới thiệu ông chủ và lịch sử của tiệm này, ông chủ lên tiếng, muốn mời các người chơi nếm thử vị cay chánh tông nhà bọn họ một chút.

    Lẩu đỏ tươi, xiên que đỏ tươi, món ăn xào đỏ tươi, thậm chí còn có cơm nếp đỏ tươi... thức ăn gay mũi bày hết hai cái bàn. Thi đấu dài hai mươi phút, nam MC bấm đồng hồ bấm giây, hô một tiếng bắt đầu.

    Vì không ăn kiwi, Vân Yên bất chấp!

    một đội khác cử ra chính là một nam diễn viên sinh ra ở thành phố toàn người có thể ăn cay, vốn trong lòng hắn đã có dự tính, ăn từng miếng từng miếng vui sướng. không lâu sau, tác dụng đến chậm, môi và vành mắt đều đỏ, hít hà liên tục.

    Khóe mắt liếc về phía Vân Yên, cô không nói tiếng nào, cúi thấp đầu nhét cơm nếp vào trong miệng, trên bàn bày một đống lớn cây tăm xiên que bằng trúc ăn xong để lại.

    Đồng đội đang thúc giục.

    hắn vội vàng cúi đầu tiếp tục ăn, thầm nghĩ là tổ biên kịch tìm người tài giỏi này ở đâu vậy.

    Vân Yên bị đối thủ chụp mũ cái mác "Người tài giỏi" nhưng cũng không ung dung giống như thoạt nhìn như vậy. Đồ ăn màu đỏ trong miệng không biết là cái nguyên liệu gì vừa tê dại lại nóng, đầu lưỡi cô đãnếm ra vị gì, trong dạ dày cũng nóng rát đau đớn. Đôi mắt bị mùi gay mũi xông lên ch** n**c mắt, côcố nén không để cho nước mắt rớt xuống.

    Hai mươi phút rất dài trôi qua, rốt cuộc nam MC hô ngừng.

    Trong miệng Vân Yên còn miếng nấm, cô cắn nấm, nghe tiếng ngẩng đầu lên. Hai giọt nước mắt nín nửa ngày bất ngờ không kịp đề phòng rơi xuống.

    một đội khác còn dư lại hơn một nửa đồ ăn, mấy cái mâm bên Vân Yên đã trống hết. Nam MC tuyên bố Vân Yên chiến thắng.

    Vân Yên ngồi tại chỗ, ngơ ngác ợ một cái.

    Cuộc phiêu lưu thứ hai do một đội khác kích động, so với cái thứ nhất thì tương đối nhẹ nhõm một chút, ba thành viên trong đội đều phải tham gia. một người phụ trách bấm chuông giành quyền trả lời, mộtngười phụ trách trả lời, còn một người chịu trách nhiệm nhận trừng phạt sau khi trả lời sai.

    Trừng phạt cũng đơn giản, trên đài bày mấy chục ly. Trong ly có thể là nước lạnh, có thể là sữa bò, có thể là thức uống, cũng có thể là rượu. Dưới đáy ly có số thứ tự, người nhận trừng phạt đeo bịt mắt, ngẫu nhiên chọn một con số, uống cạn đồ uống trong ly tương ứng.

    Kỳ Tử Hàm ấn chuông giành quyền trả lời rất nhanh, nhưng Cảnh Xán Xán liên tục bị sai, ngay cả câu hỏi số học trung học cơ sở đơn giản cũng không trả lời được. Vân Yên cũng xui xẻo, mỗi lần vừa vặn chọn trúng ly rượu, cũng may là rượu trái cây, ngọt ngào, độ cồn cũng không cao. Vân Yên l**m miệng một cái, tương đối ngay thẳng, mỗi lần cũng uống cạn hết một ly.

    Vòng hai kết thúc, rượu trái cây phát tác dụng chậm, Vân Yên đã chóng mặt. cô tháo bịt mắt xuống đưa cho staff, chậm rãi trừng mắt nhìn, cảm thấy trời đất quay cuồng. Nam MC nói cái gì cô cũng khôngnghe rõ, đi theo mọi người, lên trên một ngọn núi.

    Gió thổi một cái, cô rùng mình một cái. Gò má đỏ bừng, ánh mắt ngây ngốc nhìn về phía trước.

    Là một con đường núi bằng thủy tinh thật dài.

    Gió thổi vù vù, cô nghe tên mình, phản ứng chậm lụt nhìn sang.

    Vẫn chưa có người nào nhận ra cô uống rượu say, ai có thể nghĩ tới mấy ly rượu trái cây cũng có thể chuốc say. Miệng nam MC mở rồi đóng lại, vừa nói chương trình kế tiếp.

    "... Vòng vừa rồi xem như huề, nói cách khác vòng này là một vòng mấu chốt nhất. yêu cầu ba người tham gia, theo đó quyết định thắng thua..."

    Đừng quan tâm bình thường lá gan bao lớn, vào lúc này năm người chơi không một ai dám lên. Vân Yên bị cô lập ở trước nhất, nam MC thuận thế nói: "Mấy vòng thi trước Vân Yên đều biểu hiện rất xuất sắc, hay lần này cô dẫn đầu nhé?"

    "..."

    Yên tĩnh mấy giây, Vân Yên ý thức được người này đang nói với mình, ngẩng đầu lên nhìn hắn.

    Nam MC chỉ hướng đường núi bằng thủy tinh: "Đội trưởng nhanh đến mang hai thành viên đi một phía đi."

    Vân Yên trong một chớp mắt, ngơ ngác à một tiếng, tóc bị gió thổi dính trên mặt, cô nâng tay vén lên, mặt đầy bình tĩnh đi về phía trước.

    đi hai mét, quay đầu, phát hiện hai thành viên đội mình một người bám vào tường gào như quỷ, mộtngười không chịu đi lên.

    Cuối cùng cô không quên chuyện thua thì phải ăn kiwi, lúc này quay trở lại, thừa dịp Kỳ Tử Hàm khôngphản ứng kịp, kéo cánh tay hắn bước đi.

    Kỳ Tử Hàm khoa trương kêu to, bởi vì chân mềm không đứng nổi, thân mình ngồi phịch ở trên kiếng, một cánh tay bị Vân Yên kéo, gắt gao nhắm hai mắt, run run rẩy rẩy kêu: "cô chậm một chút! cô, cô, côchậm một chút!"

    Vân Yên giống như kéo bao bố, kéo Kỳ Tử Hàm sắp sợ quá mà khóc tới bên kia.

    cô quay đầu nhìn về phía xa xa, Cảnh Xán Xán còn lằng nhà lằng nhằng không đi, vì vậy lại trở về mộtlần nữa, dưới con mắt hoảng sợ của Cảnh Xán Xán, cưỡng ép túm tay ả.

    Lúc trước Cảnh Xán Xán là vì để cho Vân Yên ăn đồ ăn nên cố ý thua mấy lần, nhưng có vẻ đường núi bằng thủy tinh này, ả không dám đi thật. Hết lần này tới lần khác bàn tay Vân Yên mạnh đến đòi mạng, ả giãy giụa cũng không tránh thoát, nếu như không phải là bởi vì đang quay, ả đã sớm buột miệng mắng to. Bất tri bất giác đến giữa đường, không thể nào trở về, chỉ còn lại một cái phao cứu mạng Vân Yên này. Ả run run rẩy rẩy, ôm chặt eo Vân Yên.

    Cuối cùng, trong dự liệu, Vân Yên lãnh đạo đội mình chiến thắng.

    Đội trưởng đội B rưng rưng nhận hai phần thức ăn, đuổi theo yêu cầu thành viên trong đội chia đều. Kỳ Tử Hàm xem náo nhiệt có chút hả hê, cũng bị nhét một miệng kiwi mùi vị quỷ dị.

    Cảnh Xán Xán xoa cổ tay bị Vân Yên nắm đỏ lên, vừa tức vừa hận đất đảo mắt nhìn một vòng, phát hiện Vân Yên rúc vào chiếc ghế trong góc, dựa vào vách tường đã ngủ.

    Lát sau, Vân Yên bị trợ lý đánh thức một lần, sau khi ngồi lên xe lại ngủ.

    Đường xá xa xôi, cô mơ một giấc mơ. Trong mơ cô trở lại lúc còn rất nhỏ, ba tan việc về nhà, mang về một dì xinh đẹp để cho cô gọi bằng mẹ.

    Vân Yên không gọi, vì vậy bị đánh một trận. cô xoa cái mông, cô sẽ không thích ba nữa, ngày mai ba đicông tác, cô cũng không thèm nhớ ba.

    Ngày hôm sau cơn ác mộng bắt đầu, ba đi, nhưng không mang dì xinh đẹp đi, cũng không giống thường ngày đón bà nội đến. Dì xinh đẹp càng ngày càng không đẹp, dì không cho cô ăn cơm, dì muốn để cô chết đói.

    Vân Yên được trợ lý đỡ xuống xe, đỡ lên lầu, dạ dày cô rất đau, bởi vì trong mơ dì không cho cô ăn cơm, cô đói quá.

    Cửa mở ra, mắt cô nửa mở, thấy một cái bóng màu đen.

    Trợ lý thu tay về.

    Chân cô mềm nhũn, quỵ phịch xuống đất, trước mắt chính là chân đàn ông, cô lết mấy bước ôm lấy, nước mắt lã chã nói ——

    "Ba! Con đói quá à!"
     
    Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
    Chương 13


    “... Vân Yên, là người thành phố Lan, ba tuổi cha mẹ đều mất, tám tuổi ông bà nội qua đời, lớn lên ở nhà vài người họ hàng. Mười tám tuổi thi vào Học viện điện ảnh Nam Thành, nhưng không xuất hiện ở trường học, thiếu chút nữa là không được tốt nghiệp. Sau khi tốt nghiệp đầu quân vào Tinh Xán Entertainment của Trầm thị, đi theo người đại diện không có năng lực, từng diễn mấy vai phụ nhỏ, không có gì nổi bật...”

    Hồi lâu sau, Trầm Ám ừ một tiếng.

    “không đúng, ông chủ, anh tìm tôi chỉ để điều tra một tiểu minh tinh thôi hả? Tôi cho rằng dù gì tôi cũng nên nhìn chòng chọc vào mấy người Trầm Minh chứ... điều tra một tiểu minh tinh, cũng quá đại tài tiểu dụng rồi, tiêu tiền vớ vẩn...”

    “Bà nội, con đau...”

    Lúc này không biết Vân Yên lại mơ thấy cái gì, không an phận lăn tới lăn lui trên giường, cuối cùng ôm lấy eo Trầm Ám, kêu bà nội, kêu đau.

    Trầm Ám cúi đầu nhìn cô một cái, đáy mắt có ưu tư không rõ.

    “Con bà nó!” Người bên đầu kia điện thoại sợ ngây người, ”Ông chủ, trên giường anh có người hả? Khoan đã! Bà nội!? Đây là cái loại đam mê kỳ dị gì vậy!?”

    Chắc là cảm thấy bất mãn với sự thờ ơ của Trầm Ám, Vân Yên s* s**ng lung tung, kéo tay anh đặt lên vị trí dạ dày của mình, híp mắt, ấm ấm ức ức nói lại lần nữa: “Đau...”

    Giọng nói kinh sợ trong loa hơi ngừng lại, Trầm Ám cúp điện thoại, tiện tay ném qua một bên. Lòng bàn tay chạm phải một làn da trơn nhẵn, cô nắm cổ tay anh, không cho anh thu tay về.

    anh nhìn mảnh da kia chằm chằm, hầu kết trượt trượt, ánh mắt dần dần trở nên nguy hiểm.

    “Bà nội...” cô nói: “Xoa.”

    Trầm Ám ngẩn ra, đôi mắt nhất thời nguội lạnh.

    Nhưng Vân Yên đang ngủ đến mơ hồ không có mắt nhìn sắc mặt, đọc đi đọc lại như cái máy, dính sát như hồ dán một tiếng lại một tiếng gọi bà nội, giống như nếu anh không xoa xoa cho mình thì sẽ vẫn ồn ào như thế, không đạt được mục đích thì không bỏ qua.

    thật lâu sau, Trầm Ám bình tĩnh trườn mặt ra, chậm rãi động tay.

    Vân Yên thỏa mãn lầm bầm gì đó, lại chen vào ngực anh, ngọt ngào ngủ say.

    - ------

    Ánh mặt trời chiếu vào từ cửa sổ thủy tinh, chiếu vào trên mặt Vân Yên, cô không yên run run lông mi, từ từ nâng mí mắt lên, trong nháy mắt bị ánh sáng đâm vào mắt phải vội nhắm lại.

    Thích ứng được ánh sáng rồi, cô mở mắt lần nữa, trước mắt là gò má của Trầm Ám.

    Vẻ ngoài của Trầm Ám rất sạch sẽ, lông mi rất dài, da lại trắng đến trong suốt, nhẵn nhụi không thấy rõlỗ chân lông. một lần nữa trong lòng Vân Yên xúc động, một đại nhân vật phản diện như anh lại đẹp như thế làm gì chứ.

    cô không nhịn được mà ra tay, chọt chọt vào gò má của anh. đang muốn sờ sờ vào lông mi của anhnữa, bỗng nhiên anh mở mắt.

    Vân Yên không sợ anh, cười híp mắt nói: “Chào buổi sáng.”

    Sau đó đầu ngón tay ấn vào ngực anh một cái, nhân cơ hội giáo dục nói: “anh cũng phải nói chào buổi sáng.”

    Trầm Ám chỉ nhìn cô, không nói câu nào.

    Hôm qua sau khi Vân Yên cảm nhận được thú vui làm thầy, thì khá thích dạy Trầm Ám nói, trước mắt thời cơ đã đến, dạy một hơi từ chào buổi sáng đến chúc ngủ ngon, cho dù học sinh không phối hợp, nhưng cũng không vì vậy mà bị đả kích. Còn dạy anh gọi tên mình.

    “Vân ---- Yên ---- Vân ---- Yên ----“

    “Vân----Yên----“

    “Này!” cô vỗ ngực anh một phát: “Tên tôi anh nhất định phải học nha! Làm gì có người chồng nào không biết vợ mình tên gì chứ, anh nói thử xem!”

    Trầm Ám vẫn không lên tiếng.

    Nửa tiếng sau, Vân Yên bại trận, tức giận đẩy anh ra. Khuôn mặt bực bội thức dậy, vén chăn, tìm dép dưới đất.

    Nhìn cô nhảy một chân đến cửa phòng ngủ, đột nhiên Trầm Ám kêu một tiếng: “Vợ.”

    Thân thể Vân Yên cứng đờ, không thèm để ý đến dép nữa, chạy lạch bạch lại cho anh cái ôm kiểu con gấu, trên mặt mang vẻ từ ái của mẹ già, xoa xoa đầu anh: “Chao ôi! Con trai ngốc thật là ngoan!”

    Trong nháy mắt mặt Trầm Ám đen thui.

    - ------

    đã đến trưa, thân thể Vân Yên vẫn rất khó chịu, ỷ vào hôm qua ra sức kiếm tiền, xa xỉ gọi cơm bên ngoài.

    cô tựa như đại gia nằm lại trên giường, sai bảo Trầm Ám. Dạy anh mở cửa, dạy anh nói cảm ơn với tiểu ca giao hàng. Nhưng Trầm Ám lại cực kỳ không phối hợp, không nói gì cũng không nhìn cô, giống như không nghe thấy.

    Chuông cửa reo lên.

    Vân Yên nhụt chí, miệng vừa nói: “Tôi nuôi anh mà có nhờ được gì.” Vừa định rời giường mở cửa.

    Nhưng Trầm Ám đã đứng lên, cũng không thèm nhìn cô một cái, đi thẳng tới mở cửa.

    Vân Yên lê dép cùng đi ra ngoài, tiểu ca giao hàng đã đi rồi, túi nylon đựng hộp đồ ăn đặt trên bàn, Trầm Ám không ở phòng khách, trong phòng rửa mặt truyền đến tiếng nước chảy.

    Trong lòng cô ấm áp, vừa vui vẻ yên tâm vừa cảm động, thầm nghĩ, nuôi một anh ngốc thật ra thì cũng không tệ mà.

    Tiếng nước chảy ngừng lại, phòng rửa mặt bị đẩy ra, Trầm Ám thay một cái áo sơ mi trắng, không cài hai nút áo, lộ ra chút xương quai xanh. anh vừa gội đầu xong, lúc này tóc còn ướt đẫm nhỏ nước. Giọt nước rơi trên áo sơ mi trắng, vải áo trở nên trong suốt, dán sát vào da.

    anh kéo ghế ra, mặt không đổi sắc ngồi cạnh Vân Yên, tay bất động, chờ Vân Yên tới đút cho mình.

    Vân Yên để đũa xuống, không đút cơm cho anh ăn, mà kéo anh lên đi sấy tóc.

    Chân mày Trầm Ám hơi cau lại, giống như không thích lắm, nhưng cũng không phản kháng, bị Vân Yên kéo đến ngồi xuống ghế salon.

    Tiếng ong ong của máy sấy tóc vang lên, mấy ngón tay Vân Yên xen kẽ chuyển động giữa các sợi tóc của Trầm Ám, Trầm Ám ngửi thấy hương vị ngọt ngào như có như không trên người cô, l**m l**m đôi môi khô khốc, bụng dưới bùng lên một ngọn lửa, dần dần phồng lên.

    Tiếng ong ong ngừng lại.

    Vân Yên khom người buông máy sấy tóc xuống, cầm cây kéo trong tay.

    “Cắt đi.”

    Bộ dạng cô không giống như đang đùa giỡn, vẻ mặt thành thật nói.
     
    Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
    Chương 14


    Mười phút sau, Trầm Ám ngồi trước bồn rửa tay, nửa người trên choàng drap giường sạch sẽ, nhìn Vân Yên trong gương tay đang cầm kéo, cau mày chần chờ không dám xuống tay.

    Nhà họ Trầm không có ai quan tâm Trầm Ám, tất nhiên càng không thể nào có người cắt tóc cho anh. Lần cắt tóc trước là khi nào? Trầm Ám không nhớ nổi, thời điểm quá lâu, muốn ngược dòng đến kiếp trước.

    Vài sợi tóc lộn xộn lác đác rơi xuống.

    Trầm Ám ngẩng đầu, vẻ mặt của Vân Yên ở trong gương thành thật nghiêm túc, giống như đang làm chuyện đao to búa lớn gì liên quan đến sống chết, mỗi một nhát kéo đều vô cùng thận trọng.

    Đột nhiên, tay cô thu lại, vang lên tiếng kinh hô: “Trời ơi! Xong rồi...”

    Hai bên không cân đối.

    cô c*n m** d***, có vẻ là do dự một lúc, cúi xuống dè dặt cắt ít tóc bên kia, kết quả vẫn y nguyên. Hai bên vẫn không thể nào cân đối.

    Xoẹt xoẹt xoẹt, tóc rào rào rơi đầy đất, trong gương tóc của Trầm Ám càng lúc càng ngắn, Vân Yên thả cây kéo xuống, thở phào nhẹ nhõm.

    “thật ra thì,” cô vỗ vỗ drap trải giường trên vai anh, hơi chột dạ nói với Trầm Ám: “Người đẹp cắt tóc kiểu gì cũng dễ nhìn, không cân đối cũng không sao, anh thấy đúng không?”

    cô cũng không chờ anh trả lời, run run cởi drap trải giường ra, giũ sạch sẽ bỏ vào trong máy giặt. Xoay người lại phủi phủi cổ Trầm Ám, vươn người ra mở vòi nước, ngực hơi dán lên lưng anh, vừa chạm vào lập tức tách ra.

    “Gội đầu cho anh nhé.” cô nói: “Cúi đầu xuống.”

    Trầm Ám nhìn cô một cái, cúi đầu xuống.

    Ngón tay Vân Yên để dưới vòi nước thử nước ấm, đến khi nhiệt độ thích hợp, mới bắt đầu gội cho anh. Tay cô có lúc cọ qua cổ Trầm Ám, có lúc xoa tóc Trầm Ám, xúc cảm nhẹ nhàng khó cảm giác được.

    d*c v*ng của Trầm Ám mới vừa bị dập tắt mơ hồ có xu hướng bùng lên lại.

    Vân Yên đổ dầu gội đầu xoa lên tóc Trầm Ám, vì là lần đầu làm chuyện này, động tác của cô chậm rãi từ từ, cẩn thận ôn nhu. Dầu gội đầu hương trái cây thoang thoảng dần tản ra trong không khí.

    - ---

    Lúc quay lại bàn, thức ăn cũng đã nguội.

    Phòng trọ không có lò vi sóng, trong phòng bếp chỉ có dụng cụ làm bếp mà Vân Yên cũng không biết sử dụng, không thể làm gì khác ngoài cứ thế ăn đồ ăn nguội. cô nhìn tóc Trầm Ám bị cắt hỏng ở đối diện, không nói tiếng nào ăn cơm nguội, trong lòng không khỏi sinh ra chút áy náy, suy nghĩ một chút, lựa một cái cánh gà trong hộp đồ ăn cho anh, lúc gắp qua còn lưu luyến không thôi.

    “Cho anh.” cô dùng giọng điệu nói chuyện với trẻ con: “Ăn nhiều thịt, lớn lên...” Khoé mắt liếc về phía đôi chân dài dưới đáy bàn, yên lặng nuốt lời kế tiếp trở vào.

    Trầm Ám nhìn cô một cái, không lên tiếng, cũng không ăn, cuối cùng ngay cả thịt trong chén của mình cũng không động đến.

    Cơm nước xong, Vân Yên đưa Trầm Ám đến tiệm cắt tóc.

    Cuối mùa thu, trời trở lạnh. Vân Yên là người sợ lạnh, trong ngoài mặc đến mấy lớp. Sợ Trầm Ám lạnh, mặc thêm cho anh, liếc mắt thấy ngoài cửa sổ gió thổi làm cong cây nhỏ, lại tìm khăn choàng cổ quấn cho anh.

    Dưới sự thúc giục không ngừng của Vân Yên, Trầm Ám mặt lạnh cúi đầu. Vân Yên bực anh bày mặt thối với mình, thở phì phò đập anh một cái, dùng khăn choàng che nửa gương mặt anh.

    Tiệm cắt tóc rất gần, dưới lầu có một cái. Mặt tiền cửa hàng nhỏ, từ cửa sổ thuỷ tinh nhìn vào thấy hơi đơn sơ, bà chủ ngồi trên ghế, cầm điện thoại di động xem phim.

    Khi Trầm Ám bước đến thấy trong tiệm chỉ có một người phụ nữ là bà chủ thì đứng lại, sống chết khôngmuốn đi vào, Vân Yên kéo sái tay cũng không được.

    Là cô cắt hư tóc người ta, Vân Yên cũng không quá miễn cưỡng, thương lượng với anh: “anh khôngthích tiệm này, vậy chúng ta đổi tiệm khác nhé?”

    Thế Trầm Ám mới chịu đi.

    Đến buổi chiều, trời âm u, gió cực kỳ to, hai ba người đi đường vội vã đi qua, xe cộ rõ ràng cũng ít đi, xa xa xe bán đồ ăn vặt cũng lục tục dọn hàng, đường phố hiện lên chút vẻ tiêu điều.

    Tay Vân Yên lành lạnh, đụng phải tay Trầm Ám, cảm thấy có chút ấm áp. Vì vậy ôm tâm trạng trêu đùa người khác chợt nắm lấy tay anh, cười khanh khách chờ anh phản ứng.

    Trầm Ám ngừng một lát, cúi đầu nhìn cô một chút, một tay khác muốn tháo khăn choàng.

    Lúc này cô lơ đãng lại nhìn thấy tiệm cắt tóc, không cho anh thời gian, dắt anh đi tới. Há miệng run rẩy, trong miệng còn không quên lẩm bẩm: “Lần này còn dám cáu kỉnh thì về nhà đánh anh.”

    Đẩy cửa ra, hơi nóng đập vào mặt, ông chủ tiệm cắt tóc là một ông lão lớn tuổi, mặt tiền cửa tiệm còn đơn sơ hơn cả tiệm vừa rồi. Vân Yên sợ Trầm Ám lại không muốn, ngay lúc anh ngồi xuống trước gương. Vân Yên tiến lên cởi áo khoác anh xuống ôm vào trong ngực.

    Ông chủ cười ha hả quây cho Trầm Ám tấm vải: “Cắt kiểu gì đây?”

    Vân Yên nói: “Chỉnh tề một chút là được.”

    Ông chủ đáp: “Được rồi.” Làm ướt tóc Trầm Ám trước, sau đó cầm công cụ bắt đầu cắt.

    Vân Yên ngồi xuống trong tiệm nhỏ mấy mét vuông, chống cằm, chăm chú nhìn tóc Trầm Ám rơi dưới đất, không chú ý tới Trầm Ám cũng đang nhìn cô ở trong gương.

    Rất nhanh đã cắt xong, ông chủ cởi tấm vải ra, cầm miếng xốp lau chùi cho Trầm Ám. không nhịn được tán dương: “Dáng dấp cậu nhóc thật khôi ngô, cô bé này là bạn gái hả? Hai người kết hôn chưa, bươn chải ở thành phố lớn cũng không dễ dàng gì.”

    Vân Yên hơi sửng sốt, trong lòng cực kỳ không được tự nhiên, phủ nhận nói: “Chuyện đó, tôi là chị gáicậu ấy.”

    Vừa nói xong, Trầm Ám lập tức trầm mặt.

    Ông chủ cũng không xấu hổ, chuyển câu chuyện một cái: “Khó trách lại xinh đẹp như vậy, hoá ra là cùng một mẹ sinh ra.”

    Đột nhiên Trầm Ám đứng lên, áo khoác vẫn còn trong tay Vân Yên, anh chỉ mặc áo lông đẩy cửa ra ngoài, lúc đi cũng không quay đầu lại.

    Vân Yên không biết anh lại cáu kỉnh chuyện gì, nhanh chóng trả tiền chạy ra ngoài theo.
     
    Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
    Chương 15


    Vân Yên không hiểu, một tên ngốc ngay cả tự ăn cơm cũng không làm được, thì sao lại nhớ được mộtcon đường chỉ mới đi qua một lần chứ?

    Ngay một phút trước, cô còn lo Trầm Ám chạy đi lung tung, lo mình làm lạc mất anh. Ngẩng đầu mộtcái, lại phát hiện bọn họ đã đứng trước cửa nhà. cô há miệng một cái, nhìn bóng lưng phong phanh của Trầm Ám, trong lúc nhất thời quên lấy chìa khoá ra mở cửa.

    Có phải, anh đã hết ngốc rồi không?

    Biết nổi giận, biểu cảm bình thường, không làm hành động gì ngốc nghếch, có thể hiểu được những gì cô nói, thậm chí còn có thể trả lời ngắn gọn.

    Như thế mà giống một tên ngốc sao?

    Nhưng nếu không ngốc, sao anh không về nhà họ Trầm báo thù, đi theo cô làm gì chứ?

    Trầm Ám mặt không đổi sắc nhìn cô.

    cô sợ hết hồn, trong nháy mắt tránh né tầm mắt anh, cúi đầu xuống cuống cuồng lục tìm chìa khoá, sau khi tìm được thì c*m v** ổ khoá, luống cuống tay chân mở cửa.

    Đại khái do ảnh hưởng tâm lý, đôi mắt anh mang đến cho Vân Yên một cảm giác áp bách vô hình khó mà lý giải được. Ngoan ngoãn thay giày đi vào, đưa tay đóng cửa lại. Lúc đóng cửa cũng rất cẩn thận, chỉ phát ra một tiếng ‘cạch’.

    Trầm Ám thu hồi tầm mắt, rốt cuộc không để ý tới cô, quay đầu đi.

    Vân Yên như được đại xá, chạy vào phòng ngủ như một làn khói, cạch một tiếng đóng cửa lại.

    Bước chân của Trầm Ám hơi ngừng lại, giữa chân mày thoáng qua nét ấm ức.

    Trời rất nhanh tối, lúc ấy Vân Yên nhận được điện thoại của chị Chu, thông báo cô ngày mai đi casting, sau đó nhắn tin gửi địa chỉ cho cô. cô vừa mở tin nhắn ra, thì tin nhắn nối đuôi nhau tới, Vu Tử Kiệt cũng gửi cho cô không ít tin nhắn. cô lười xem, trực tiếp xoá đi.

    Tất cả dấu hiệu của cơn mưa to rốt cuộc cũng ào ào rơi xuống, phòng không mở đèn, một tia chớp chiếu vào, lập tức vang lên tiếng sấm rền.

    Tay Vân Yên run một cái, điện thoại di động rơi xuống sàn nhà, cô vội vàng nhặt lên nhìn, đã không mở máy được nữa, góc trái phía dưới màn hình cũng bể một miếng. cô đứng lên, mò tới công tắc điện trênvách tường, mở đèn phòng ngủ lên.

    Ánh đèn chớp chớp mấy cái, rồi tắt phụt. cô chưa từ bỏ ý định ấn đi ấn lại công tắc điện mấy lần, cũng vô ích, có vẻ là bị cúp điện rồi.

    cô do dự một chút, mở khoá cửa phòng ngủ, mở ra một khe hở nhỏ trước, thấy một cái bóng ngồi trênghế salon. Đường cong thẳng tắp cứng ngắc, có vẻ đã lâu không động đậy, giống như một khối đá giữa cơn mưa to.

    Tim lập tức mềm nhũn.

    Chỉ vì một suy đoán không chắc chắn, mà cô đã ngăn anh ở bên ngoài, bỏ rơi anh cả một buổi chiều, có khác gì những người ở nhà họ Trầm không thèm quan tâm đến anh đâu chứ.

    Khe cửa lớn thêm một chút.

    Cũng đúng, đại nhân vật phản diện mà, nam chính cũng thiếu chút nữa thua trong tay anh, thì lúc còn ngốc vẫn tốt hơn bình thường cũng không có gì khó hiểu đúng không? Trong sách còn nói khi còn bé anh là một thiên tài đó, nói chung thiên tài không giống người bình thường. Cho dù bị ngốc, hẳn là cũng khác với người bình thường mới đúng.

    Vân Yên đẩy cửa ra, bước từng bước đến bên cạnh Trầm Ám, chậm rãi ngồi xuống bên anh. trên bàn trà nhỏ có trái cây, Vân Yên cầm một trái quýt lên, lột vỏ, do dự trong chớp mắt, đưa đến bên khoé miệng Trầm Ám.

    Trầm Ám rũ mắt nhìn cô một cái, cúi đầu xuống ăn, môi đụng phải đầu ngón tay cô, hơi nóng.

    Vân Yên khựng lại, mu bàn tay dán sát vào mặt anh, sau đó sờ thử trán anh, nhiệt độ cực cao.

    - --- không phải là sốt rồi chứ?

    Vân Yên nhất thời luống cuống, nhìn mưa to ngoài cửa sổ một chút, không biết bây giờ nên làm gì. Thả quýt xuống, tìm thuốc cảm và nhiệt kế khắp nơi. Tìm nửa ngày không thấy, không làm gì khác hơn là đội mưa ra ngoài mua thuốc. Bung cây dù, cô dặn đi dặn lại anh không được chạy lung tung, rồi đẩy cửa ra ngoài.

    May là lúc này tiệm thuốc vẫn chưa đóng cửa, Vân Yên vội vã đi vào, vội vã rời đi. Giấu mấy hộp thuốc cảm vào trong ngực, sợ mưa to làm ướt.

    Mưa càng lớn, một chiếc xe đi ngang qua, văng nước dơ tung toé. Vân Yên tránh ra sau theo bản năng, vô tình đụng phải người.

    cô quay đầu, đang định nói xin lỗi, kết quả phát hiện, người mình đụng phải là Trầm Ám toàn thân ướt đẫm.

    - ------

    Trong nhà tối thui, vẫn chưa có điện. Muốn tắm nước nóng cũng không được, Vân Yên đẩy Trầm Ám vào phòng vệ sinh, để anh lau khô người, sau đó tìm quần áo cho anh thay.

    Sợ anh một mình sẽ hoảng sợ, tìm quần áo xong thì đến cửa phòng vệ sinh chờ anh. Kết quả đợi nửa ngày, bên trong không phát ra âm thanh nào. Trong lòng cô lo lắng, gõ cửa một cái: “Trầm Ám? Trầm Ám!”

    không có ai trả lời.

    không phải là bị bệnh nên ngất đi chứ?

    Càng nghĩ càng thấy có khả năng, trong lòng Vân Yên bất kể, một tay cầm chặt quần áo, một tay vặn chốt cửa, cửa dễ dàng bị mở ra.

    Thân thể của Trầm Ám trần – trụi, ném quần áo bẩn dưới chân, đứng trước gương lau tóc.

    Vân Yên sửng sốt một chút, lắp ba lắp bắp: “anh anh anh sao, sao không lên tiếng chứ...” Sau đó đặt quần áo lên bồn rửa tay rồi vội vàng đi ra.

    Trầm Ám vui vẻ cong môi dưới.

    Nửa tiếng sau, Trầm Ám thay quần áo sạch, trán dán miếng hạ sốt, được Vân Yên đút cho mấy viên thuốc. Nằm ở trên giường, trên người đắp chăn kín mít.

    Vân Yên nằm bên cạnh anh, vành mắt hơi đỏ, muốn mắng anh, lại không đành lòng. cô không biết giờ phút này mình có dáng vẻ giương mắt đáng thương muốn khóc lại không khóc, còn thảm hại hơn cả Trầm Ám đang bị bệnh.

    “Muốn uống nước không?” cô nhẹ nhàng hỏi.

    Trầm Ám lắc đầu một cái.

    “Ừm.” cô ôm chăn rụt đầu.

    Ngoài cửa sổ lại vang lên một tiếng sấm.

    “anh ra ngoài với tôi làm gì chứ.” cô buồn buồn nói: “Cho dù muốn đi chung với tôi, thì anh nói với tôi một tiếng là được. Sao lại dầm mưa chứ? anh có ngốc không vậy?”

    nói xong, tự nghẹn chính mình, càng xác định Trầm Ám vẫn còn là một tên ngốc. Vì vậy cũng nuốt những lời còn lại vào, thở dài, trong bóng tối đưa tay ra dém dém chăn cho anh.

    Lúc muốn thu tay về, dừng nửa phút, tay duỗi vào trong chăn của Trầm Ám, nắm lấy tay anh.

    “Nếu anh khó chịu, thì lay tay tôi một cái.” nói xong bổ sung: “Nếu tôi mộng du, anh cũng lay tay tôi một cái.”

    “...”

    “anh có biết mộng du là gì không?” Vân Yên nghiêm trang giải thích: “Thế này nhé, nếu nửa đêm đột nhiên tôi rời giường, thì chính là mộng du. anh nhất định phải đánh thức tôi, nếu không là xong phim biết không.”

    Trầm Ám im lặng nửa phút, yên lặng gật đầu một cái.
     
    Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
    Chương 16


    Ngày hôm sau Vân Yên phải đi casting, nên phải dậy thật sớm. Đèn trong phòng sáng trưng, hẳn là nửa đêm qua có điện. cô đang định rời giường đi tắt đèn, thì phát hiện tay bị Trầm Ám nắm lại, còn siết chặt.

    cô nhẹ nhàng rút ra, Trầm Ám lập tức tỉnh. Sắc môi anh tái nhợt, sắc mặt cũng khó coi, miếng dán hạ sốt trên trán không biết rơi đi đâu rồi, giương mắt an tĩnh nhìn cô.

    Vân Yên đưa tay sờ thử trán anh, đã hết nóng. Thuận tay chải mấy sợi tóc cho anh.

    “Buổi sáng muốn ăn gì?”

    “...”

    “Cháo cải xanh được không?”

    “...”

    Trầm Ám chớp mắt, lông mi quét qua mu bàn tay của cô.

    “Thả tay ra. anh không đói bụng sao, tôi muốn đi ra ngoài mua điểm tâm.”

    Giọng Vân Yên ôn tồn dùng lời nói nhỏ nhẹ thương lượng với anh: “Còn phải mua chút quà vặt để lại cho anh ăn trưa, hôm nay tôi phải đi casting, anh ở nhà một mình không được chạy lung tung đó, bên ngoài rất nguy hiểm.”

    nói xong, tay Trầm Ám có vẻ càng nắm chặt.

    Vân Yên xoa xoa đầu Trầm Ám: “Ngoan nào.”

    Trầm Ám nhìn cô một hồi, từ từ buông lỏng tay. Vân Yên vỗ đầu anh một cái nữa để khen thưởng, rồi đứng dậy tìm dép mang vào. Vừa quay đầu lại, Trầm Ám cũng rời giường, đi theo phía sau cô, nửa bước không rời, cô vào phòng vệ sinh, anh cũng đi cùng. Bị Vân Yên khoá lại ở bên ngoài.

    Vân Yên rửa mặt xong, mở cửa ra, thấy anh còn đứng ngoài cửa. cô đi tới đẩy đẩy cánh tay anh: “anhđi tắm một cái đi.”

    Đẩy không động đậy.

    “Bây giờ tôi không đi.” Vân Yên nói: “Lúc đi tôi sẽ báo.”

    Lúc này Trầm Ám mới ngoan ngoãn đi vào.

    Vân Yên lau tóc, sấy tóc, thay quần áo, sau đó định ra ngoài mua bữa sáng.

    Điện thoại di động vỡ màn hình lẳng lặng nằm trên bàn, Vân Yên thử một chút, vẫn không có cách nào mở máy.

    May là đã nhớ địa chỉ nơi casting.

    Vân Yên thả điện thoại xuống, đếm mấy tờ một trăm đồng, cầm chìa khoá lên rồi ra ngoài.

    đi siêu thị trước.

    Gần đây cũng không có siêu thị gì lớn, chỉ có cửa hàng tiện lợi loại nhỏ. Vân Yên đẩy cửa đi vào, thu ngân thấy cô có vẻ hơi sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn ti vi một chút, sau đó lại nhìn cô, giống như đang xác nhận cái gì.

    Vân Yên nhanh chóng mua đồ xong, đặt giỏ mua hàng trên quầy tính tiền. Thu ngân nhìn chằm chằm mặt cô, không tập trung quét mã, động tác chậm chạp.

    Tiếng ti vi ồn ào, âm điệu của nhân vật bên trong đột nhiên giương cao: “Nặc Tây! cô còn mặt mũi trở về gặp tôi à!”

    Vân Yên chấn động một cái, theo bản năng ngẩng đầu nhìn, đúng lúc thấy mặt mình lê hoa đái vũ trênmàn ảnh.

    Vân Yên: “...”

    “Này.” Thu ngân không nhịn được mở miệng: “Dáng dấp cô rất giống cô minh tinh đó.”

    cô lúng túng cười một tiếng: “... vậy sao.”

    “Đúng vậy, rất rất giống!” Động tác trên tay thu ngân không ngừng, ngẩng đầu lên muốn xác nhận lần nữa, ống kính đã chuyển đến người khác.

    “Có điều cô nàng này chỉ có gương mặt là dễ nhìn, còn kỹ thuật diễn lại chưa ra hình dáng gì.” Thu ngân bĩu môi: “một bộ phim thật hay lại bị cô ấy làm hỏng mất, bây giờ trên mạng đều đang mắng côấy, tôi cảm thấy cô đi diễn còn hay hơn đó, dù sao dáng dấp cũng không khác mấy... muốn dùng túi nylon không.”

    Vân Yên: “... Muốn.”

    Xách túi nylon, Vân Yên tâm trạng phức tạp đẩy cửa kính cửa hàng tiện lợi ra.

    Ánh mặt trời chiếu tới, cô giơ tay lên che một chút, một giây sau trước mắt chìm vào một bóng râm.

    Tóc Trầm Ám ướt, trên người có cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái sau khi tắm, màu da trắng đến trong suốt, đen mặt trừng cô.

    Vân Yên ngẩn ra, không biết làm sao: "anh lại không ngoan."

    Trầm Ám mím mím môi không lên tiếng. Nhìn rất giống như có điều ủy khuất, khiến Vân Yên bị nổi bật thành ác nhân.

    "Ai." cô thở dài, nhức đầu nói: "Bây giờ cùng đi ra ngoài thì cũng được, nhưng chút nữa nhất định đừng đi theo tôi. Nơi đó rất xa, anh ngoan ngoãn ở nhà chờ là được."

    Vừa nói vừa tay dắt anh: "đi thôi, đi ăn điểm tâm."

    Trầm Ám không động đậy, vẫn nhìn chằm chằm cô.

    Vân Yên không hiểu nổi anh để ý cái gì, giải thích: "không phải tôi gạt anh. Bởi vì mua bữa ăn sáng rất nhanh sẽ trở về mà, nói không chừng tôi trở về anh còn chưa tắm xong đâu, cho nên mới không báo."

    Sau mấy giây, có vẻ Trầm Ám chấp nhận lời giải thích này. Chịu động đậy, còn khom người cầm túi nylon trong tay cô.

    Vân Yên nhân cơ hội nhón chân xoa mái tóc lộn xộn của anh, cười híp mắt nói: "thật ngoan."

    ——

    Ăn điểm tâm xong, Vân Yên phải đi casting.

    Lúc cô đi không yên tâm, sợ Trầm Ám lại chạy lung tung, nên mở ti vi chiếu "Tom and Jerry" cho anhxem, vẻ mặt thành thật dỗ anh nói: "anh ở chỗ này trông bọn chúng đừng chạy ra ngoài nha, nếu không bọn chúng ăn mất quà vặt, anh sẽ phải đói bụng đó, nếu bọn chúng phá nhà, thì chúng ta sẽkhông có chỗ ngủ đâu."

    Trầm Ám: "..."

    Tám giờ rưỡi, Vân Yên bước một bước quay đầu ba lần.

    Liên quan tới lần casting này, ngoại trừ cái địa chỉ bên ngoài thì cô không biết gì cả, ngay cả thời gian cụ thể cũng chưa kịp hỏi. Sợ bị trễ, nên cố gắng đi sớm. không nghĩ tới lúc đến nơi, đã có không ít người ở đó.

    Vừa vào cửa, cô lập tức hấp dẫn toàn bộ ánh mắt.
     
    Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
    Chương 17


    Vân Yên nhận lấy kịch bản và tiểu sử nữ phụ từ staff, mặc kệ sự quan sát như có như không từ chung quanh, ngồi xuống cẩn thận lật xem.

    một lát sau, trợ lý đạo diễn đẩy cửa ra gọi người, Vân Yên bị gọi vào. Trước khi đóng cửa, cô nghe thấy một câu cười trên sự đau khổ của người khác: “cô ta cũng dám tới casting sao?”

    - --- sao Vân Yên lại không dám chứ?

    Cạch, đóng cửa lại.

    Đạo diễn, phó đạo diễn và nhà sản xuất phim cùng ngồi trong phòng casting, Vân Yên khom người chào hỏi, đạo diễn tuỳ ý lật tư liệu của cô, nhìn chằm chằm cô một cái, sau đó qua loa chỉ đại một phân cảnh lấy lệ, để trợ lý của mình trợ diễn cho cô.

    Vừa phân tích tiểu sử nhân vật xong, Vân Yên cũng không căng thẳng, im lặng hai giây, thử nhập vai.

    cô diễn một Đại tiểu thư sinh ra tại một võ thuật thế gia, là Đại tiểu thư kỳ tài ngút trời, tính tình kiêu ngạo tuỳ ý, coi rẻ mạng người, sùng bái kẻ mạnh, kỳ thị kẻ yếu. Ở phân cảnh này, lúc cô đang luyện công bị hạ nhân quấy rầy, nên thiếu chút nữa đánh một người đang sống sờ sờ đến chết.

    Khi Vân Yên diễn vai quần chúng, cũng từng diễn một đệ tử trong môn phái luyện công, mặc dù khôngcần lộ mặt, chỉ là làm nền cho nhân vật chính, nhưng cũng phải học vài động tác đơn giản từ chỉ đạo võ thuật.

    cô suy tính trong chốc lát, bắt đầu diễn, từng chiêu thức dứt khoát, động tác lưu loát nước chảy mây trôi.

    Trợ diễn đi lên, giọng bình thường nói: “Đại tiểu thư, không xong, bên phu nhân xảy ra chuyện.”

    Động tác của cô chợt dừng lại, lạnh lùng nhìn hắn, bỗng lắc mình đến gần, túm cổ áo hắn lên, hai chân hắn rời khỏi mặt đất, biểu cảm trên mặt hắn trở nên thật sự kinh hoảng.

    “Lại thêm một kẻ không có quy củ.”

    - ------

    Vân Yên nhanh chóng thả trợ diễn xuống, ngượng ngùng xin lỗi hắn, hắn xua tay ý bảo không sao, vội vàng tránh sang một bên. Vân Yên nhìn về phía đạo diễn.

    Đạo diễn lấy lại tinh thần, lật lật tư liệu một cái, ngẩng đầu lên không chắc lắm hỏi: “Vân Yên à?”

    Vân Yên sửng sốt một chút, gật đầu một cái: “Vâng, tôi là Vân Yên.”

    một phân cảnh không đến hai phút không thể hiện được nhiều kỹ thuật diễn xuất đặc sắc. Có vẻ Vân Yên nhập diễn nhanh, khả năng đọc thoại không tệ, trông như còn biết chút võ thuật nữa? So với nhân vật trong bộ phim đang hot gần đây giống như là hai người khác nhau. Đạo diễn rỉ tai với phó đạo diễn mấy câu, không biết thương lượng cái gì, cuối cùng cho Vân Yên đi về trước chờ tin.

    Vân Yên rời khỏi phòng casting, lại thu hoạch được một rổ ánh mắt đầy ý xấu, trong lòng chỉ nghĩ, không biết Trầm Ám có ngoan ngoãn ở nhà xem "Tom and Jerry" không.

    - ------

    Về đến cửa nhà, Vân Yên nghe tiếng ti vi, thở phào nhẹ nhõm. cô tìm thấy chìa khoá c*m v** ổ khoá, đang định khen Trầm Ám nghe lời, ngẩng đầu một cái, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.

    Hai người đàn ông ngồi trên ghế salon, nghe tiếng động, đồng loạt quay lại nhìn cô. một khuôn mặt không có biểu cảm, một khuôn mặt nổi giận đùng đùng.

    Vu Tử Kiệt chỉ vào Trầm Ám chất vấn: “Vân Yên! Em giải thích cho anh một chút, hắn là ai?”

    Vân Yên trầm mặc trở tay đóng cửa lại, nhìn Trầm Ám một cái, tầm mắt nhanh chóng dịch chuyển.

    “anh ấy là... chồng tôi.”

    một câu nói, hai người đều ngẩn ra.

    Sắc mặt Vu Tử Kiệt lúc xanh lúc trắng, giận quá hoá cười: “Chồng á? Em lấy đâu ra chồng chứ?”

    Vân Yên không lên tiếng.

    “Em lại giận dỗi với anh à? Vì Hạ Thanh hả?”

    “...”

    “không trả lời điện thoại cũng vì ở cùng hắn ta sao?”

    “...”

    “Rốt cuộc em đang gây sự cái gì chứ? đã nói hết rồi, anh với Hạ Thanh chỉ là sao tác* thôi!”

    (*sao tác: couple ăn theo phim, chương trình truyền hình... để tạo sự thu hút, ủng hộ của khán giả dành cho ngôi sao cũng như sản phẩm giải trí.)

    Vân Yên: “... Tôi thật sự đã kết hôn rồi, hay là trước hết anh cứ đi đi.”

    Vu Tử Kiệt cẩn thận nhìn rõ biểu cảm trên mặt Vân Yên, không giống giả bộ, với kỹ thuật diễn xuất thối nát của cô, diễn cũng không diễn ra. Chẳng biết tại sao lửa trong lòng hắn càng đốt càng bùng cháy, muốn chỉ trích, lại ngại vì đến bây giờ quan hệ của hai người cũng không phải là người yêu, nên khôngcó tư cách. Phút chốc đứng lên, cầm áo khoác lên đi ra ngoài như một cơn gió, lúc đi ngang qua Vân Yên không quên buông lời độc ác: “Vân Yên, cô chờ đó!”

    Cửa bị dập một cái, khung cửa cũng rung theo.

    Tiếng nhạc trong ti vi vang lên, Tom lại bị Jerry trêu đùa.

    Vân Yên đối mặt với Trầm Ám hai giây, hồi lâu sau, âm u nói: “Lúc sáng tôi đi trong ti vi cũng chiếu tập này.”

    “nói, anh lại chạy đi đâu hả?”

    Trầm Ám: “...”
     
    Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
    Chương 18


    Để trừng phạt cái tội không ngoan, tối nay Trầm Ám bị nhốt ngoài cửa ngủ trên ghế salon.

    Vân Yên khoá cửa phòng ngủ lại, không phải vì đề phòng Trầm Ám, mà là sợ mình mộng du đi lung tung. cô còn tìm một sợi dây, buộc mắt cá chân vào trong chân bàn.

    Làm xong, cũng mới tám giờ.

    Trong phòng ngủ không có ti vi, điện thoại di động cũng không mở được. cô cắm sạc điện vào điện thoại, vẫn chưa bỏ cuộc cố ấn nút nguồn. Trong lòng rầu rĩ, lỡ như đoàn làm phim gửi tin đến, cô khôngnhận được thì sao.

    Đột nhiên, cửa bị gõ ầm ầm, từng hồi từng hồi, âm thanh rất lớn. Vân Yên sợ là Vu Tử Kiệt lại đến gây chuyện, nghĩ đến Trầm Ám còn ở bên ngoài, trong lòng cuống lên, quên mất trên mắt cá chân đang bị sợi dây trói lại, thân thể ngã phịch xuống sàn nhà, chân từ trên bàn rơi xuống theo, cào trúng một dằm gỗ nhỏ.

    Cửa phòng ngủ bị dùng sức đụng vào mở bật ra.

    Trầm Ám đứng ở cửa, trông như không nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, cau mày nhìn cô.

    Vân Yên ngồi trên sàn nhà gỡ sợi dây, sai bảo anh: “Mau đi mở cửa đi.”

    Người tới là một người phụ nữ trên dưới ba mươi tuổi, mặc âu phục màu đen, tóc chải chuốt gọn gàng, biểu cảm trên mặt kích động mang theo kiềm chế.

    “Casting thành công!”

    Vào nhà, ngay cả giày chị cũng không kịp thay, mở miệng ra chính là câu này.

    Vân Yên sửng sốt một chút, thử thăm dò gọi: “Chị Chu ạ?”

    Chu Mạn Chi nhận ra tâm trạng mình quá khích, ho nhẹ một tiếng: “Đạo diễn Lý gọi điện cho chị, nóitháng sau mở máy, thừa dịp còn lại mấy ngày, chị sắp xếp cho em một thầy tập luyện kỹ thuật diễn xuất nha.”

    nói xong, Chu Mạn Chi chờ Vân Yên nổi giận, thầm nghĩ lần này cô ầm ĩ thế nào cũng không được, bây giờ trên mạng người ta mắng chửi cô càng ngày càng nhiều, mặc dù không biết tại sao đạo diễn Lý lại chọn cô, nhưng cô cứ diễn dở tệ như thế này, tương lai xem như hỏng, trong giới này còn ai dám tìm đến cô nữa.

    không nghĩ tới Vân Yên cũng không nói gì, chỉ gật đầu một cái, sau đó mời chị: “Chị Chu, chị vào đây ngồi đi.”

    Chu Mạn Chi kinh ngạc trong nháy mắt, bước chân chần chờ đi vào, ánh mắt dừng lại ở Trầm Ám mộtgiây, định nói gì đó, cuối cùng lại không nói gì.

    “Đúng rồi.” Chu Mạn Chi ngồi xuống, “Sao em không nghe điện thoại vậy?”

    “Điện thoại di động hư rồi.” Vân Yên rót cho Chu Mạn Chi ly trà.

    “Hư á?” Phản ứng đầu tiên của Chu Mạn Chi là không tin, nhưng lại cảm thấy cô không có lý do gì để lừa gạt mình. Suy nghĩ một chút, lấy từ trong túi ra một cái điện thoại: “Dự bị, em cầm dùng tạm đi.”

    Vân Yên: “A, cái này...”

    Chu Mạn Chi đặt điện thoại xuống bàn trà nhỏ, dư quang quét qua Trầm Ám, rồi lại nhìn anh một cái.

    “Trợ lý của em không gọi điện thoại cho em được, nên nói với chị là sẽ từ chức về quê, em có cần chị tìm giùm em mấy người tới để lựa chọn không?”

    Bây giờ ngay cả chính mình Vân Yên cũng không nuôi nổi, tìm trợ lý làm gì.

    “không cần, em không cần trợ lý.”

    Chu Mạn Chi gật đầu một cái, cầm túi lên: “Được rồi, chị đi trước, em chuẩn bị một chút, ngày mai đến công ty sớm một chút.”

    Sắc trời đã muộn, Vân Yên không tiện giữ lại lâu, tiễn chị đi ra ngoài.

    Đến cửa, Chu Mạn Chi quay đầu lại: “Mấy ngày nay ít đi ra ngoài, ít lên mạng thôi.”

    Vân Yên nhớ tới lời thu ngân hôm nay nói, bây giờ trên mạng đều đang mắng cô, còn có lúc casting, nghệ sĩ chung quanh không hề che giấu ánh mắt miệt thị.

    “Dạ, cám ơn chị Chu.”

    Chu Mạn Chi nhìn kỹ cô một cái, gật đầu, trợn mắt nhìn giày cao gót biến mất giữa cầu thang mờ tối.

    Vân Yên quay đầu, sợ hết hồn.

    không biết Trầm Ám đứng sau lưng cô từ lúc nào, rũ thấp con ngươi nhìn chằm chằm bắp chân của cô, ánh mắt an tĩnh có phần kinh khủng.

    “Này, anh...”

    Đột nhiên Trầm Ám ngồi chồm hổm xuống, một tay nắm mắt cá chân cô, ngón tay cái xoa xoa. Lúc này Vân Yên mới cảm thấy hơi đau nhói, cúi đầu nhìn, thấy mắt cá chân rỉ ra vài giọt máu.

    Hơi thở của Trầm Ám phả vào trên bắp chân cô, ấm áp, nhồn nhột. Môi cách chân cô cực kỳ gần.

    Vân Yên hoảng hồn, rút chân nhỏ ra, cầm điện thoại di động trên bàn trà nhỏ, chạy bịch bịch bịch về phòng. đang muốn khoá cửa, thì phát hiện khoá cửa phòng ngủ bị hư.

    Xuyên thấu qua khe cửa, Vân Yên thấy Trầm Ám vẫn còn ngồi tại đó, đầu cúi thấp.

    “Này!” cô gọi anh: “Ngủ đi nha Trầm Ám.”

    Trầm Ám nhìn cô một cái, đứng lên đi về phía bên này.

    cô đóng cửa cái rầm.

    - ---

    Vân Yên nằm trên giường, thay sim điện thoại, mở máy. trên màn hình hiện lên mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc.

    Có của Chu Mạn Chi, có của Vu Tử Kiệt.

    Vân Yên xoá thông tin liên lạc của Vu Tử Kiệt, không nhịn được tải xuống Weibo, đăng ký một tài khoản, nhập vào ô tìm kiếm từ khoá Vân Yên.

    cô thấy mấy từ khoá liên qua như “Kỹ thuật diễn xuất của Vân Yên” “Vân Yên Nặc Tây” “Hậu đài* của Vân Yên”, thậm chí còn có một cái “Vân Yên và chủ tịch Trầm”.

    (*hậu đài: ý chỉ chỗ chống lưng của nghệ sĩ, có thể là gia đình, ân sư hoặc cha nuôi, mẹ nuôi, các thể loại nuôi để thịt.)

    Chân mày Vân Yên giật một cái, chạm vào từ khoá cuối cùng, thấy một tấm hình. Trong hình cô cười rực rỡ, bước lên xe một người đàn ông, người đàn ông bị làm mờ. rõ ràng không nhìn ra cái gì, nhưng bình luận ở đây đều nói người đàn ông này là chủ tịch Trầm.

    “Thế quái nào gái đ**m cũng đi đóng phim.”

    “Có hậu đài chính là khác biệt nha.”

    “Phá nát bộ phim rồi! Cút ra khỏi showbiz đê!”

    “Chậc chậc, chái gái năm tuổi của chế còn diễn hay hơn con ả này.”

    “Ánh trăng sáng Nặc Tây của mị! Bị ả ta phá huỷ thành dạng gì rồi!”

    “Thấy cô ta thăng tiến nhanh thật.”

    “Tiến nhanh +1”

    ...

    Tâm trạng Vân Yên phức tạp thoát khỏi Weibo, cũng hơi tò mò, rốt cuộc nguyên chủ diễn nhân vật này thành thể loại gì.

    cô nhìn đồng hồ, xoay người xuống giường, mở cửa phòng ngủ, Trầm Ám vẫn đứng ngoài cửa, rũ đầu, cánh tay cũng rũ, bầu không khí quanh người nặng nề, giống như một động vật nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, lúc ngẩng đầu nhìn Vân Yên, ánh mắt đặc biệt đáng thương.
     
    Nữ Phụ Muốn Ly Hôn
    Chương 19


    Vừa mở ti vi, cô đã thấy mình. cô liếc dưới góc phải một cái, bộ phim này tên là “Linh Hi truyện”.

    trên màn hình cô đang núp ở phía sau cây hoa đào, tay siết một cái kéo cắt cành hoa, tầm mắt lia về phía xa, một đôi mắt trợn to không biết là vì sợ hãi hay kinh ngạc, không hề hàm chứa tình cảm.

    Ống kính từ từ kéo xa, một nam một nữ ban đầu cãi vả kịch liệt, rồi sau đó đột nhiên ôm nhau, nữ chính giãy giụa, nam chính cúi đầu xuống cường hôn.

    Rào ---- bỏng ngô trong tay Vân Yên rơi xuống đầy đất, cô không thèm nhặt, trở tay vội bịt kín đôi mắt Trầm Ám. Căng thẳng nhìn chằm chằm ti vi, chờ cảnh hôn này qua đi.

    Trầm Ám nháy mắt một cái, lòng mi quét qua lòng bàn tay cô.

    Cuối cùng cũng hôn xong.

    Bộ dạng Vân Yên thở phào nhẹ nhõm, thu tay lại, dọn dẹp bỏng ngô dơ bị rơi trên sàn nhà, nhặt lên ném vào thùng rác.

    Ngẩng đầu một cái, lại thêm một cảnh thân mật. Dưới tàng cây hoa đào, người đàn ông dán vào sau lưng người phụ nữ ôm chặt, trong miệng lo lắng giải thích gì đó. Người phụ nữ quay đầu lại, trên mặt mang nước mắt lóng lánh.

    Vân Yên: “...” Đây chẳng phải là cô hay sao.

    Vân Yên nhanh chóng cầm remote lên đổi kênh, không chú ý đến ánh mắt Trầm Ám ở sát bên đang dần trở nên hung ác.

    Cuối cũng vẫn là xem Tom & Jerry.

    Vân Yên lại ngồi trên ghế salon, mở túi khoai tây chiên ra rồi ăn, ăn đến khi thấy đáy mới nhớ ra Trầm Ám, không tình nguyện lắm đút tới bên miệng anh, kết quả Trầm Ám không ăn.

    cô rất vui vẻ lấy lại: “Thế là tốt, đứa trẻ ngoan không thể ăn đồ ăn rác rưởi.” Vừa nói vừa ném miếng khoai tây chiên vào trong miệng mình.

    Đột nhiên Trầm Ám cúi người, tha mất miếng khoai tây chiên trên tay cô.

    Vân Yên: “...”

    cô buồn bực nhìn cô một cái, đưa tay vào túi đựng khoai lấy miếng cuối cùng, lần này không nói cho anh, kết quả anh lại gần cướp đi.

    Vân Yên phồng má trừng anh.

    Rộp rộp, anh hoàn toàn không thấy ánh mắt của cô, cắn nát miếng khoai tây chiên.

    Càng tức!

    Đột nhiên Vân Yên cầm tay anh lên cắn một cái, ú a ú ớ chửi thề một tiếng khốn kiếp, sau đó quăng qua một bên, chạy bịch bịch về phòng ngủ, dập cửa đóng lại.

    Trầm Ám cúi đầu nhìn dấu răng mờ mờ trên gan bàn tay, l**m môi một cái.

    - -----

    Khoá cửa bị hư, nên Trầm Ám dễ dàng vào được phòng ngủ. Dưới ánh trăng mông lung, trên giường gồ lên một gò nhỏ đang cuộn tròn, mắt cá chân của cái gò này nối liền với chân bàn bằng một sợi dây, sợi dây bị kéo rất dài.

    Trầm Ám cắt đứt sợi dây, xoa mắt cá chân cho Vân Yên. Vân Yên được anh xoa cho thoải mái, trở người đối mặt với anh, yếu ớt nói nhỏ một tiếng.

    Trầm Ám nhìn chằm chằm gò má của cô, ánh mắt sâu hơn, động tác trên tay cũng trở nên mập mờ. Cúi đầu từ từ xích lại gần.

    Đột nhiên Vân Yên cắn vải áo nơi ngực anh, răng từ từ day day, thỉnh thoảng đụng phải da thịt cứng rắn của anh.

    Trầm Ám không hề để ý cong thấp eo, in môi lên cổ Vân Yên, thật lâu không rời đi.

    Ngày hôm sau, Vân Yên thức dậy rất sớm, chuẩn bị đến công ty rèn luyện.

    cô chuẩn bị cho Trầm Ám cả ngày cơm, cứ mãi dặn anh đi ra ngoài chơi cũng đừng chạy quá xa, còn để lại chìa khóa cho anh.

    Chu Mạn Chi gọi điện thoại tới thúc giục.

    Vân Yên trả lời, vội vội vàng vàng ra cửa.

    Lúc đến công ty, Chu Mạn Chi cũng vừa mới tới, hiếm thấy nghệ sĩ nhà mình không đến muộn không trễ hẹn không cáu kỉnh, Chu Mạn Chi kỳ quái nhìn cô thêm vài lần.

    Từ cái nhìn này, ánh mắt khoá lại một chỗ, mặt cũng trầm xuống. Vân Yên nhạy cảm nhận ra được, trong lòng cũng khẩn trương, biểu cảm này của Chu Mạn Chi khiến cô nhớ lại chủ nhiệm lớp mình lúc đihọc.

    "Lần sau chú ý một chút." thật lâu sau, Chu Mạn Chi nói: "Em có bạn trai chị mặc kệ, nhưng là nghệ sĩ, thì giữ hình tượng tốt đẹp là cơ bản nhất."

    Vân Yên đầu óc mơ hồ: "Hả? À..."

    Sắc mặt Chu Mạn Chi cũng không tốt lên, cầm một cái khăn lụa trong ngăn kéo ra ném cho cô: "Đeo lên."

    "không cần đâu chị Chu." Sao Vân Yên có thể không biết xấu hổ lấy đồ của chị được: "Chị cảm thấy hôm nay em phối với khăn lụa thì ổn hơn hả, em sẽ đi mua một..."

    Chu Mạn Chi cắt đứt: "Đeo lên, đi gặp cô giáo Lương với chị."

    Vân Yên không thể làm gì khác hơn là mang khăn lụa theo.

    cô giáo Lương tên là Lương Chi Hoa, là một người phụ nữ rất nghiêm túc, từ lúc thấy Vân Yên, thì mặt đông cứng lại.

    Cuối cùng cũng không lên lớp, Lương Chi Hoa hỏi cô mấy vấn đề rồi để cô đi, tựa như một phút cũng không muốn gặp lại cô, giọng nói và biểu cảm cũng đặc biệt không chịu nổi. Nhưng cuối cùng vẫn để lại một câu, bảo cô ngày mai chín giờ lại tới.

    Vân Yên bất đắc dĩ, lúc rời đi trên mặt khó nén mất mát. Lúc này Chu Mạn Chi cũng không ở đây, mộtmình cô đi thang máy.

    Chờ thang máy còn có hai nghệ sĩ, Vân Yên không quen biết, gật đầu một cái coi như là chào hỏi.

    không nghĩ đến, cô không biết bọn họ nhưng bọn họ biết cô. Ả cằm thật nhọn ôi chao một tiếng, âmdương quái khí nói: "Đây không phải là Vân Yên luồn lách thăng tiến siêu nhanh của chúng ta sao."

    Bị nhắc đến tên, Vân Yên chậm nửa nhịp ngẩng đầu.

    Tóc Dài bên cạnh Cằm Nhọn che miệng cười: "Người ta sắp hot rồi đấy, cô nói chuyện với cô ta, cô ta còn chê cô không hot đó."

    "Phi, không biết ngủ với bao nhiêu ông già mới đổi được một nhân vật phụ mờ nhạt, mỗi ngày còn bị chửi ở trên mạng, thật là đáng thương làm sao. Hot á? Đời sau đi."

    "Này, Vân Yên à, nghe nói gần đây cô còn đi casting phim của đạo diễn Lý đúng không? Tôi diễn vai nữ số ba ở đó, có cần tôi giúp cô đi nói một chút hay không? Mặc dù kỹ thuật diễn xuất của cô hơi kém, nhưng diễn tiểu nha hoàn của tôi cũng không cần kỹ thuật diễn xuất gì đâu."

    "Ha ha, Đình Đình, cô tốt bụng giúp cô ta, cô ta còn tưởng rằng cô muốn ôm bắp đùi cô ta đó."

    "không..."

    "Ái chà, náo nhiệt ghê ta."

    Tiếng giày cao gót từ xa đến gần, một phụ nữ mang kính râm, môi đỏ mọng mang hai người trợ lý đitới.

    Hai nghệ sĩ mới vừa rồi còn vênh váo ngang ngược vội vàng khom người chào hỏi: "Chị Mộng Mộng."

    Đinh, thang máy vừa vặn mở ra.

    Người được gọi là chị Mộng Mộng dẫn đầu đi vào, ngoắc Vân Yên, "Vào đây."

    Vân Yên nháy nháy mắt, tiến vào, trợ lý của chị Mộng Mộng theo sát phía sau. Bên ngoài hai nghệ sĩ cũng muốn vào, chị Mộng Mộng nói: "Đầy rồi."

    Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, ngăn cách hai gương mặt ấm ức lại không cam lòng.

    Vân Yên nói cám ơn với chị Mộng Mộng: "Cám ơn chị đã giúp em..."

    Đột nhiên chị Mộng Mộng tháo kính râm xuống, khóe miệng mang nét cười, đầu móng tay sơn màu đỏ chỉ chỉ cổ cô.

    "Em gái nhỏ, lần sau ra ngoài đừng mang theo ô mai."
     
    Back
    Top Dưới