Ngôn Tình Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,542,432
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nu-phu-khong-lo-me-ke-doi-chieu-to-thap-nien-70.jpg

Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Tác giả: home Độc Bộ Thiên Hạ
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Khác, Nữ Phụ, Sủng, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: home Độc Bộ Thiên Hạ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ thống, Truyện Sủng, Nữ Cường, Điền Văn, Nữ Phụ, Hiện Đại

Văn án:

Vừa xuyên qua, Khương Khê trở thành nữ phụ đối chiếu tổ quyển mẹ kế niên đại văn.

Nữ chính trong sách biết được tương lai ba đứa con riêng của chồng sẽ vô cùng phát đạt, vui mừng gả qua, giúp chồng dạy con, tranh thủ sớm ngày hưởng phúc.

Nữ phụ đối chiếu tổ cũng gả qua làm mẹ kế cho người ta, lại một lòng chỉ biết tiếp tế cho ông cậu nhà mẹ đẻ, nuôi hỏng đứa con riêng, cuối cùng đi tới diệt vong, khiến người ta càng cảm thán nữ chính là người mẹ kế tốt biết bao.

Sau khi Khương Khê xuyên qua: "Chức mẹ kế này, ai thích thì đi mà làm! ”

Vì thoát khỏi người nhà cực phẩm, trong ánh mắt không coi trọng của thôn dân, Khương Khê lựa chọn gả cho vị hôn phu đến nay vẫn hôn mê —— cô tình nguyện thủ tiết!

Ngày rời đi, Khương Khê quay đầu nhìn hai em gái đang ở hang sói, cắn răng kéo người: "Cùng đi!”

Khương Khê vốn tưởng rằng ở thời đại này, mang theo hai em gái, một người chồng hôn mê bất tỉnh, cho dù cô có y thuật, cũng phải trải qua rất gian nan.

Ai ngờ sau này phát hiện chồng cô trói định một hệ thống công đức mà chính bản thân anh cũng không biết!

Sau khi kết hôn hai người tự động tổ đội, ngày thường Khương Khê chữa bệnh cứu người, còn có thể được khen thưởng các loại đồ ăn ngon!

Chỉ là —— khi nhận phần thưởng cần phải chạm vào cơ thể chồng.

Vì thế sau mỗi lần khám bệnh xong, việc đầu tiên Khương Khê làm là đi nắm tay chồng.

Mẹ chồng không rõ lý do xúc động đến rơi nước mắt: Con dâu thật sự yêu con trai bà!

Khương Khê: "..."

Thẳng đến một ngày nọ, Khương Khê vẫn nhận phần thưởng nhiệm vụ như thường lệ, vừa ngước mắt lên, thì thấy một đôi mắt ngại ngùng đang nhìn mình: "Vợ, vợ ơi?”

*

Bùi Hạ Quân trọng thương xuất ngũ, lúc phẫu thuật sốt cao không giảm, vốn cho rằng mình chết chắc.

Còn lo lắng cha mẹ cầm khoản tiền trợ cấp lớn, sợ là phải bị anh trai chị dâu tham lam cắn nuốt sạch sẽ!

Nhưng chờ anh tỉnh lại, cha mẹ tinh thần phấn chấn, anh trai chị dâu thành thật, tiền trợ cấp cũng còn nguyên, cuộc sống trong nhà vừa náo nhiệt vừa rực rỡ, nhất là vị hôn thê anh chỉ mới thấy một lần, đã trở thành vợ anh, còn đặc biệt lợi hại.

Bùi Hạ Quân nhìn thân thể rách nát của mình, tự ti cúi đầu.

Lại không ngờ vợ một chút cũng không ghét bỏ anh, luôn nhân lúc anh ngủ trộm sờ tay anh~

*Sau đó*

Nữ chính trong sách vì con riêng đánh nhau mà đến tận nhà xin lỗi cha mẹ người ta, Khương Khê rời đi trong sự ngàn ân vạn tạ của bệnh nhân, nắm tay chồng, nhận được một khối thịt ba chỉ lớn làm phần thưởng!

Mỗi ngày nữ chính trong sách phải giặt quần áo cả gia đình, nấu một đống cơm, mệt đến eo đau lưng cũng đau. Khương Khê ăn thịt chiên do chồng làm, chọc cho người đàn ông nhà mình mặt đỏ tai hồng~

Nữ chính trong sách bị con riêng làm tức giận đến nhồi máu cơ tim lại không dám đụng vào đối phương dù chỉ một chút. Khương Khê cầm lấy móc áo, hai em gái nháy mắt căng thẳng, ngoan như chim cút.

Nữ chính trong sách:... Chuyện sau đó, hối hận!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tân Nương Tử Của Diêm Đế
  • Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
  • Ôn Nhu Nuôi Dưỡng
  • Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa
  • Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 1



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 2



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 3



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 4



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 5



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 6



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 7



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 8



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 9



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 10



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 11



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 12



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 13



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 14



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 15



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 16



     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 17: Viết Đơn 1


    Trong gian nhà chính nhà họ Bùi.

    Khương Khê đi ra, trong phòng đã có rất nhiều người, cha mẹ Bùi tức giận trừng mắt nhìn những người nam nữ trung niên trước mặt, bên cạnh còn có mấy chàng trai cô gái tầm độ tuổi thiếu niên đang nhìn.

    Nhìn thấy cô đi ra, mỗi người sắc mặt khác nhau, nhưng tất cả đều là sự bài xích.

    Khương Khê có kí ức của nguyên chủ, nhận ra những người này, cha mẹ Bùi sau khi kết hôn không lâu liền sinh hai người con trai này, một người là Bùi Đức Minh, một người là Bùi Đức Nghĩa, đến nay đều đã hơn 30 tuổi rồi, sớm đã kết hôn sinh con, con lớn cũng đã 15 tuổi rồi.

    Cha mẹ Bùi sinh Bùi Hạ Quân khi đã 30 tuổi, đích thân họ nuôi dưỡng anh, hai người anh trai là do mẹ chồng của mẹ Bùi nuôi dưỡng, vì thế hai hắn ta không gần gũi thân thiết với mẹ Bùi.

    Từ hơn 10 năm trước, hai người anh trai đã tách ra ở riêng.

    Cha mẹ Bùi cũng không quá gần gũi thân thiết với hai người con trai này, chỉ những dịp lễ tết hoặc trong nhà có làm đồ gì ngon đưa qua thì hai người hắn ta mới ghé qua một chút, còn những lúc khác thì họ hiếm khi cùng xuất hiện ở đây như thế này.

    Bọn hắn ta là vì bản thân mới tới.

    Khương Khê đứng một bên, không hề nói lời nào.

    “Cha nương thật đúng là lão hồ đồ!” Bùi Đức Minh liếc nhìn Khương Khê, càng thêm đau lòng.

    Hắn ta sớm đã coi đồ của em ba là đồ của mình, lúc này phát hiện có thể đồ không còn nữa, liền cảm thấy tức giận, không quan tâm có người ngoài hay không, trực tiếp căm hận nói: “Nếu không phải chính mắt con nhìn thấy cha nương cả hai người đều ra ngoài làm việc thì chắc con vẫn không biết! Một người chuyên môn chăm sóc em ba sao, cha nương thật sự điên rồi!”Bùi Đức Nghĩa sầm mặt gật đầu tán đồng: “Em ba cao quý như vậy sao? Cha nương chăm sóc, phục dịch còn chưa đủ hay sao, còn phải thuê thêm một người chăm sóc riêng? Con đã nói rồi, sau này con và anh cả sẽ thay phiên nhau chăm sóc em Ba còn không được hay sao?”Vợ của hai người anh trai cũng không vui vẻ nói: “Cha nương, trong lòng hai người, hai nhà chúng con đều không bằng một người ngoài hay sao?”Mẹ Bùi run rẩy tức giận, cũng không quên đứng lên che chắn cho Khương Khê, đối mặt với những lời trách móc, chỉ trích của hai người con trai và con dâu, bà cũng không chịu thua kém, đỏ mắt thét lên: “Con nói tôi hồ đồ? Các cô cậu nói một người ngoài không bằng được các cô cậu sao? Vậy các cô cậu đã làm được gì rồi? Thằng ba nằm đó, các cô cậu ngoại trừ đến nhìn sơ qua, nói hai ba câu đáng tiếc thì còn làm được gì rồi? Chỉ là nhớ đến đây moi tiền của tôi! Cái các cô cậu muốn chỉ là tiền mua mạng sống của thằng ba mà thôi!”Rốt cuộc cũng là con ruột do mình mnag nặng đẻ đau, dù có thất vọng thế nào thì ngay lúc này bà vẫn cảm thấy tủi thân.

    Mẹ Bùi chất vấn: “Là tôi hồ đồ hay tôi quá tỉnh táo?! Các cô cậu tự hỏi chính bản thân mình, nếu thật sự giao thằng ba cho các cô cậu, các cô cậu có thể toàn tâm toàn ý mà chăm sóc nó không?!”Bốn người bọn họ nháy mắt sắc mặt đờ đẫn, Bùi Đức Minh ngại ngùng biện minh: “Nương làm sao biết con không tận tâm chăm sóc?”Mẹ Bùi cười nhạt: “Trước đây khi thằng ba mới chuyến đến bệnh viện thành phố, tôi đến chăm sóc nó, cha các cô cậu vẫn còn đang bệnh, nhờ các cô cậu đưa chút cơm qua cho ông ấy các cô cậu đưa cái gì qua kia chứ? Là cơm thừa canh cặn! Có khi còn quên nữa! Để ông ấy đang bệnh phải tự mình ngồi dậy nấu cơm!”Từ Thúy đảo tròng mắt giải thích: “Nương cũng biết chúng con sinh nhiều con nối dõi cho nhà họ Bùi như vậy, không có người chăm sóc? Cha lại không chịu đến nhà chúng con ăn cơm, còn không phải cố ý hay sao!”Mẹ Bùi giận dữ cười: “Một người sống có thể chạy, có thể nói thì có thể nói lại như vậy, thằng ba hiện tại không thể nói chuyện, đến lúc đó cô nói thế nào thì là thế đó! Không biết chừng có ngày nó chết đói, tôi có thể yên tâm mà giao con trai tôi cho cô hay sao?”.
     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 18: Viết Đơn 2


    “Như thế thì cũng không cần lấy người này về!” Bùi Đức Minh lại chĩa mũi nhọn về phía Khương Khê, nghi ngờ nhìn cô: “Cô ta sáng nay vẫn còn đi xem mắt với người ta, ai biết được liệu cô ta có thông đồng với gian phụ quay về để lừa tiền của cha nương hay không?”Bùi Đức Nghĩa chỉ chờ có vậy mà mắt sáng lên, giống như là bắt được gian tình, la lên ầm ĩ: “Đúng là như vậy rồi, không biết chừng nhân tình của cô ta đều đã chuẩn bị cả vé xe rồi, chỉ chờ nương ngốc nghếch mà đem tiền đi thôi.

    ”Mẹ Bùi càng trở nên tức giận, bà muốn giơ tay đánh người.

    “Thím, để cháu nói.

    ” Khương Khê ngăn bà lại, mỉm cười, quay đầu liếc mắt nhìn đám người Bùi Đức Minh, sắc mặt trầm xuống, khuông mặt xinh đẹp cau có lớn tiếng nói: “Anh cả Bùi, anh nói đều có đạo lý, có điều người hôm nay tôi xem mắt là một đoàn trưởng, nếu anh suy đoán như vậy, tôi lập tức gọi điện thoại đến bộ đội nói lại, đến lúc đó sẽ có người chuyên môn của bộ đội qua điều tra, nếu là thật, anh ta bị cắt chức, tôi bị bỏ tù, còn nếu là giả, thì các người sẽ mắc tội đổ oan cho cán bộ trong quân đội, tất cả các người đều sẽ bị bỏ tù!”Vừa dứt lời, những người vừa lúc nãy vẫn hăng say nói liền thay đổi sắc mặt, không ai dám nói thêm lời nào.

    Nhất là kẻ châm ngòi ban đầu Bùi Đức Minh, đều không được tự nhiên mà quay mặt đi.

    Con nhỏ này nói chuyện cũng quá dọa người.

    Những lời này nói ra nghe khiến người ta cảm thấy rất lợi hại, giống như thẩm phán định tội kẻ xấu trên đài thu thanh, bọn họ đều có chút run sợ, nhất thời không dám mở miệng nói.

    Mẹ Bùi thở phào nhẹ nhõm, mạnh mẽ nói: “Tôi tin Tiểu Khê, con bé không phải là người như vậy, một cô gái sẽ không vì ít tiền mà đánh đổi cả cuộc đời!”Từ Thúy bực tức, hung tợn nhìn Khương Khê, không ngờ rằng con nhóc đáng chết này lại khó đối phó như vậy, cô ta đảo mắt, đột nhiên nói: “Nương, người thật sự không cần lấy một người chuyên môn về để chăm sóc cho em ba, tự nương chăm sóc không được sao? Chúng con sẽ không nói gì cả, thật đó!”Mẹ Bùi cười chế nhạo: “Thôi dẹp đi, cô nghĩ tôi sẽ tin sao?”Để bà tự chăm sóc, hai nhà con trai chắc chắn sẽ giống như trước đây ganh tị, còn làm loạn đòi tiền bà, đến lúc đó con bé Khương Khê đi rồi, bà chỉ có thể chấp nhận!Từ Thúy hết cách, tức giận dậm chân, véo cánh tay chồng, kéo hắn ta muốn hắn ta mở miệng.

    Bùi Đức Minh còn có thể làm gì được? Cũng lo lắng đổ mồ hôi, nhưng cha hắn không hề lên tiếng, nương của hắn thì thái độ kiên định, Khương Khê thì miệng lưỡi khôn ngoan, hắn ta quay sang cầu cứu em hai.

    Bùi Đức Nghĩa mắt hấp háy, nghiến răng uy h**p: “Cha nương, hai người làm như vậy là không coi con và anh cả là con ruột đúng không? Người coi chúng con không bằng một người ngoài, vậy thì sau này khi về già để cho người ngoài này chăm sóc người đi.

    ”Những lời này nói ra, tất cả mọi người đều im lặng, có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại cảm thấy có đạo lý, Lưu Tiểu Hoa ủng hộ chồng, trực tiếp nói: “Đúng vậy, vậy thì về sau để cho người ngoài——”Cha Bùi từ nãy không nói lời nào mặt liền biến sắc, u ám nhìn con trai thứ hai, hét lên: “Đồ khốn nạn, mày nói lại tao nghe xem?!”*Bùi Đức Nghĩa bị tiếng hét của cha làm cho kinh hãi co rúm người lại, nhưng nhìn thấy cha tức giận như vậy, liền nghĩ là đã bắt thóp được cha mẹ rồi, ngang ngược nói: “Vốn dĩ là như vậy mà, cha cảm thấy người ngoài hơn con và anh cả cũng được, thể để cho cô ta chăm sóc hai người khi về già đi, đúng không anh cả?”Bùi Đức Minh mạnh mẽ gật đầu: “Đúng thế, em hai nói đúng lắm.

    ”Từ Thúy và Lưu Tiểu Hoa cũng cùng nhau gật đầu theo.

    Cha Bùi tức đến nỗi nói không nổi, giơ tay chỉ hai thằng con, trong mắt tràn đầy sự thất vọng.

    Mẹ Bùi tái mặt, nhìn hai thằng con mà nghiến răng căm hận khóc: “Sao tao lại sinh ra hai thằng nghiệp chủng như tụi bây cơ chứ!”Khương Khê vỗ về an ủi bà, cố ý nói to: “Chú, thím, hai người không cần lo lắng, theo pháp luật thì bọn họ phải có nghĩa vụ phụng dưỡng hai người khi về già, đến lúc đó nếu bọn họ không phụng dưỡng cho hai người, thím có thể đi kiện bọn họ, cho bọn họ vào tù.

    ”.
     
    Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
    Chương 19: Viết Đơn 3


    Anh em Bùi Đức Minh mặt mũi biến sắc: “Con nhỏ này, cô đừng có hù dọa tôi!”Khương Khê đảo mắt cười, lộ ra mấy phần đắc ý: “Tôi không hù dọa các người, đọc luật pháp thì biết thôi mà, anh thật sự cho rằng cha mẹ phí công nuôi dưỡng các anh hay sao? Làm sao có thể anh nói không phụng dưỡng là bỏ luôn? Đất nước này không lộn xộn như vậy đâu.

    ”Bọn người Bùi Đức Minh nghi ngời nhìn cô, cũng đã tin bảy phần, sắc mặt liền trở nên khó coi.

    Cha mẹ Bùi vẫn mím môi không nói lời nào.

    Họ vẫn có phần sợ hãi trước những lời uy h**p của con trai.

    Suy cho cùng thì những điều luật mà Khương Khê nói mà kiện bọn họ, ở thôn này, thậm chí là trên thị trấn cũng đều không có bao nhiêu người từng áp dụng, nó quá xa vời.

    Họ không có ôm hy vọng gì với luật pháp cả.

    Khương Khê cũng biết, sau khi dọa được anh em Bùi Đức Minh, cô kìm nén không cười, thái độ thành khẩn: “Chú, thím, sau khi cháu kết hôn với Bùi Hạ Quân, thì cũng là một thành viên gia đình nhà họ Bùi, phụng dưỡng hai người cũng là nghĩa vụ của cháu, còn nếu sau này cháu thật sự muốn tái hôn, thì những khoản tiền lấy từ nhà họ Bùi cháu sẽ trả lại toàn bộ, lời hứa phụng dưỡng cho hai người cũng tuyệt đối không thay đổi!”“Tiểu Khê….

    ” Mẹ Bùi thốt lên nghẹn ngào.

    Bà bị con trai làm cho tức giận đến đau lòng, không ngờ được giờ một người ngoài nói muốn phụng dưỡng cho họ.

    Sắc mặt cha Bùi cũng vô cùng cảm động.

    Bọn người Bùi Đức Minh lại không tin, đều thi nhau cười.

    Lưu Tiểu Hoa nhỏ giọng nói: “Nói thì hay lắm, ai biết được là thật hay giả? Vẫn còn mười mấy năm nữa mà!”Khương Khê liếc mắt nhìn cô ta, tiếp tục nói: “Để chứng minh những gì tôi nói là thật lòng, cảm phiền chú thím mời đại đội trưởng, cháu sẽ viết một đơn làm chứng, trắng đen đều viết rõ ràng, sau này nếu cháu không phụng dưỡng cho hai người, không chăm sóc tốt cho Bùi Hạ Quân, hai người cầm đơn đó tới tìm cháu.

    ”Câu nói cuối cùng thốt ra, cha mẹ Bùi ban đầu chỉ là cảm động thì nghe xong hết sức kinh ngạc.

    Bọn người Bùi Đức Minh tức giận đỏ mặt, Từ Thúy nhịn không nổi, trực tiếp mắng chửi: “Cô đúng là đồ tiện nhân lừa người…”“Câm miệng!” Cha Bùi đứng dậy hét một tiếng.

    Ông không thèm nhìn con trai con dâu và các cháu của mình, ông chỉ nhìn vào Khương Khê, đôi mắt mờ đục rơm rớm nước mắt, vừa kích động vừa bất an lo lắng: “Tiểu Khê, cháu nói thật sao?”“Đương nhiên là thật rồi ạ!” Thái độ của Khương Khê vừa thản nhiên vừa kiên định: “Chú, có đại đội trưởng làm chứng, như vậy thì anh cả anh hai cũng không có ý kiến gì nữa đúng không?”Vốn dĩ cô muốn ở lại nhà họ Bùi, ngoài việc muốn tìm một nơi thích hợp để sống yên ổn, chính là muốn thoát khỏi những người nhà cực phẩm của nguyên chủ.

    Hiện tại có cả hệ thống, cô càng muốn ở lại đây.

    Cha mẹ Bùi có ơn với nguyên chủ, giờ còn thu nhận cô cùng với hai em gái, nên phụng dưỡng chăm sóc cho hai người đương nhiên là chắc chắn rồi.

    Hơn nữa, hai người sức khỏe tốt, nếu không có biến cố gì xảy ra thì có thể sống thêm mười mấy năm nữa, đến lúc đó sớm đã cải cách đổi mới, môi trường hoàn cảnh cũng thay đổi, cô tin rằng với tầm nhìn của mình, phụng dưỡng cho hai người chắc chắn không khó khăn gì cả.

    Có thể dùng cái này đổi lại khiến bọn người Bùi Đức Minh im miệng, cũng xứng đáng.

    Sự kiên định của cô khiến mẹ Bùi mặt đẫm lệ, cha Bùi là người sống nội tâm, lúc này cũng không kìm được mà mím chặt miệng, quay đầu đi lau nước mắt, động tác nhanh chóng, quay lại đối mặt với bọn họ là khuôn mặt nhìn thì có vẻ là nghiêm nghị nhưng lại không giấu được kích động và vui mừng trong đáy mắt.

    Họ đối với phụng dưỡng tuổi già yêu cầu không cao, về già chỉ cần cho ăn cơm, thỉnh thoảng đến thăm, đến khi họ không hoạt động được nữa thì có thể chuẩn bị quan tài được rồi.

    Những người già trong thôn cũng đều sống như vậy, có mắc bệnh nặng cũng sẽ không đi chữa trị, nhưng họ đều sẽ như vậy, rất nhiều người về già không nươi nương tựa.

    .
     
    Back
    Top Bottom